[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 407 : Thế Cục Giằng Co (c2031-c2035)
❮ sautiếp ❯Chương 2031: Thế Cục Giằng Co
Thiên Diệt hung hăng càn quấy: “Bổn tọa cũng muốn xem vạn tộc có nguyện ý hay không? Ma tộc, Long tộc, Minh tộc, Linh tộc, các ngươi vui không?”
Một đám cường giả không hề mở miệng.
Vui không?
Vớ vẩn!
Đương nhiên là không vui!
Tiên Thần liên thủ tập kích cổ thành khiến Vân Tiêu nổi điên, khiến Thiên Diệt bùng nổ, mà nay phiền toái xảy ra lại yêu cầu bọn họ ra tay hỗ trợ, bọn họ đã rất bất mãn rồi, giờ còn đòi bọn họ gánh vác phản phệ ư? Vui cái píp!
Lúc bấy giờ, hư không rung động dữ dội, các thân ảnh cường hãn hiện lên, có cường giả cổ tộc thô bạo nói thẳng: “Thiên Cổ, ngươi gánh phản phệ đi! Đừng lằng nhằng! Bổn vương mặc kệ các ngươi tranh cái gì, chúng ta đã vạn năm chưa từng tham chiến, nếu ngươi dám kéo tộc ta vào cuộc chiến, ta sẽ phá Tiên giới ngươi!”
“Tịch Vô, ngươi và Thiên Cổ cùng gánh đi!”
Một người khổng lồ xuất hiện, đó là Thái Cổ Cự Nhân Hoàng!
Ngay sau đó, trong hư không, Thực Thiết Thú to lớn tiện tay bắt lấy một gia hỏa không biết là Tiên tộc hay Thần tộc bỏ vào miệng cắn một nửa, nhai rau ráu, chậm rãi nói: “Nhanh lên, đánh xong còn ngủ! Thiên Cổ, Tịch Vô, đừng gây chuyện nữa!”
“Rống rống rống…”
Giờ khắc này, một tôn Hống xuất hiện, cường đại còn hơn cả con Tô Vũ gặp lần trước, “Thiên Cổ, nghe nói thịt Tiên tộc ngươi là ngon nhất, cho ta ăn mấy Tiên vương đi rồi ta sẽ giải quyết giúp ngươi, phản phệ để ta gánh cho, dù sao ta cũng không sợ!”
“…”
Hống thượng cổ hung lệ nói: “Thiên Cổ, từ thời đại thượng cổ ta đã muốn ăn ngươi rồi, đáng tiếc cha ngươi không đáp ứng, giờ ngươi đưa mấy đứa con cháu cho ta, về sau chúng ta bàn gì cũng dễ!”
“…”
Bốn phía, các vô địch trầm mặc, vô số Nhật Nguyệt Sơn Hải kinh sợ.
Đám cường giả thượng cổ ngủ say xuất hiện rồi!
Đúng vậy, đây là các cường giả sống sót từ thời đại thượng cổ.
Cự Hống kia cũng vậy, nếu không thì đã không nói rằng năm xưa muốn ăn Thiên Cổ nhưng bị cha Thiên Cổ ngăn cản.
Trấn thủ cổ thành đều là vô địch thượng cổ!
Cục lông lớn Phệ Hồn tộc cũng vậy, Thiên Cổ và Bán Hoàng Thực Thiết tộc cũng có khả năng, Thái Cổ Cự Nhân Hoàng hình như cũng thế…
Bình thường không ai có thể gặp được nhóm người này, dù là bổn tộc thì cũng không có cơ hội.
Hôm nay bọn họ lại đồng loạt xuất hiện!
Thiên Cổ Tiên Hoàng lạnh mặt, rõ ràng là do Thần tộc đề nghị ra tay, vậy mà người người nhằm vào Tiên tộc, bên phía Thần tộc, trừ Bạch Phát Thần vương bị Thiên Diệt đánh cho một gậy thì gần như mọi người đều đã quên mất.
Vì sao?
Thiên Cổ thầm nghĩ.
Ra tay với cổ thành không phải đề nghị của Tiên tộc, không phải Đạo vương mở lời, Đạo vương chỉ cảm thấy có thể làm nên mới đáp ứng.
Nhưng lão không thể nói gì, chẳng lẽ hiện tại nói là các ngươi tính sổ với Tịch Vô đi ư?
Vậy chẳng khác gì xé rách mặt với Thần tộc!
Ánh mắt lão thâm thúy nhìn về phía cổ thành, nhìn lão Quy, chậm rãi nói: “Vân Tiêu có thể vượt qua độ kiếp.
Sau khi độ kiếp, tất cả hao tổn sẽ do Tiên tộc gánh vác.”
Hiện giờ Vân Tiêu có thể độ kiếp thành công.
Không quá nguy hiểm!
44 huyết lệnh đã áp chế hơn phân nửa lực lượng quy tắc.
Lão Quy đang muốn nói chuyện, Thiên Diệt bỗng nhiên rít gào: “Lão tử không đáp ứng! Đánh nhau đi! Lật trời đi! Đánh vỡ trời đất này, tái hiện kiếp nạn thượng cổ đi!”
“…”
Tứ phương yên lặng.
Thiên Diệt điên cuồng nói: “Đánh đi nào! Không được tham dự đại chiến thượng cổ năm xưa, bổn tọa đã rất tiếc nuối, lão đại, ngươi có muốn tham dự hay không? Nếu không thì để ta đi giết tiểu gia hỏa Thiên Cổ cho!”
Dứt lời, hắn lại muốn chạy ra ngoài!
Lão Quy yên lặng nhìn hắn, gia hỏa này quá nhiều tinh lực!
Chạy ra ngoài… Cũng tốt.
Đợi lát nữa để ngươi gánh kiếp lôi cho ngươi biết.
Không phải chỉ có Vân Tiêu vi phạm quy tắc, Thiên Diệt cũng vi phạm, có thể dời hết áp lực cho Thiên Diệt để hắn độ kiếp.
Ngươi sức lực dồi dào như vậy, ngươi có thể làm được!
Thiên Diệt điên cuồng…
Sau khi gào rống một trận, thấy ai cũng an tĩnh, hắn thấy không thú vị liền mắng: “Má nó! Không kẻ nào dám đánh à? Ra ngoài đánh nhau đi!”
Haiz, chán!
Thật vô vị!
Không ai dám chiến cùng ta!
Sao lại nhàm chán đến thế?
Thiên Diệt buông xuống, lần nữa hóa thành tượng đá, nhìn Thiên Hà sắp bị tử khí ăn mòn đến chết, hắn liền cạn lời, đành phải nhanh chóng hấp thu một chút tử khí từ Thiên Hà, trong lòng không khỏi chửi thầm, phế vật, lão tử mới rời đi một lát mà ngươi đã sắp chết rồi!
Đồ vô dụng!
Hắn biết ý định của lão đại, răn đe đại khái là được, mọi người vẫn phải gánh vác nhiệm vụ, nếu cuối cùng lực lượng quy tắc vẫn đánh xuống thì bọn họ mới là người bị trừng phạt, tàn nhẫn mà nói, nếu vạn tộc mặc kệ thì đám trấn thủ bọn họ sẽ chết trước, thông đạo bị phá hủy xong mới dẫn đến đại kiếp nạn Tử Linh.
Lúc đó hắn đã chết rồi, cũng chẳng được nhìn thấy đại kiếp nạn.
Mục đích của lão đại là khiến mọi người biết cổ thành không dễ chọc là đủ rồi, cho chút bồi thường là xong.
Nhưng Thiên Diệt… Thật sự muốn ra ngoài quậy một trận!
Đáng tiếc hắn không có cơ hội.
Hắn mà ra ngoài tiếp, Thiên Hà tuyệt đối sẽ chết, hắn ta mà chết, Thiên Diệt ở bên ngoài, thông đạo sẽ mở ra, Tử Linh tràn ra tàn sát bừa bãi, tiếp theo kẻ bị đánh chết sẽ là chính hắn.
Thiên Diệt không cam tâm đứng chắn trên thông đạo, phía dưới, một tôn Tử Linh quân chủ tiếc nuối khôn nguôi.
Ngươi hét to lắm mà, lao ra ngoài đi!
Ngươi ra ngoài chơi, chúng ta cũng được ra ngoài cho đỡ ghiền!
Đáng tiếc gia hỏa này lại không đi.
Thôi, ít ra còn đỡ hơn Viêm Ma.
Tình cảnh của Viêm Ma rất thảm, lão bị lão Quy đập nát bét, tuy chưa chết nhưng đã bị thương không nhẹ, đã vậy giậu đổ bìm leo, lão vừa bị thường thì đã có một đám quân chủ chạy tới, toàn là những kẻ kẻ có ý đồ với Viêm Ma!
Cắn nuốt lẫn nhau, ngầm chiếm địa bàn cũng là một thủ đoạn để Tử Linh quân chủ trở nên cường đại hơn.
Bởi vì Thiên Diệt ồn ào phản đối vụ Vân Tiêu độ kiếp mà thế cục trở nên giằng co.
Trong lúc mọi người đều không hé răng, bỗng nhiên có người tươi cười lên tiếng: “Chuyện này vì ta mà bắt đầu, không bằng để ta chỉ cho mọi người biện pháp giải quyết nhé?”
Vô số cường giả nhìn về phía “Tô Vũ”, hoặc nên gọi là Lưu Hồng.
Lưu Hồng cảm khái, lưng dựa núi lớn sướng thật!
Hiện tại gã là Tô Vũ, đại chiến lần này bắt đầu là vì Tô Vũ, cuối cùng khiến các Bán Hoàng thượng cổ phải xuất hiện, thật kích thích!
Nhưng trận chiến này chắc chắn không đánh tiếp được rồi.
Hiện tại Thiên Cổ gánh vác quy tắc phản phệ hay Vân Tiêu độ kiếp đều không phải vấn đề lớn.
Thiên Cổ không đáp ứng là bởi vì mặt mũi.
Lão là Tiên Hoàng, không thể đáp ứng.
Vân Tiêu và Thiên Diệt không chịu gánh lôi kiếp là vì không cam lòng, khó chịu!
Kỳ thật dùng đến 44 huyết lệnh là cơ bản đã không còn nguy hiểm gì.
Chương 2032: Ý Đồ Xấu Của Lưu Hồng
Lưu Hồng thấy mọi người nhìn mình, gã không hề e ngại, kỳ thật lá gan của gia hỏa này rất lớn, người bình thường thì chắc đã bị hù chết, nhưng gã thì không, gã vẫn tươi cười xán lạn, thế mà thực sự có vài phần khí phách và can đảm như Tô Vũ.
“Thánh thành tồn tại là để trấn áp Tử Linh giới, chư vị không muốn thánh thành từ bỏ trách nhiệm trấn thủ đúng không? Lần này Tiên tộc và Thần tộc khiêu khích thánh thành trước, suýt nữa đã khiến vạn giới đại loạn, đây là ngọn nguồn, cũng là nguyên nhân!”
“Mà Tiên tộc và Thần tộc cũng là trụ cột của vạn giới, nếu ngày nào đó Tử Linh giới thật sự xuất hiện, vẫn phải trông cậy vào hai đại tộc này chống đỡ, mọi người đừng tổn thương hòa khí làm gì!”
Lưu Hồng cười nói: “Ta cảm thấy có lẽ Đạo vương và Bạch Phát Thần vương không cố ý nhằm vào thánh thành, Thiên Cổ Tiên Hoàng và Tịch Vô Thần Hoàng cũng chưa chắc đã biết, có lẽ chỉ là hiểu lầm mà thôi…”
“Đạo vương mất hai thế thân, Bạch Phát Thần vương cũng mất một thế thân, kẻ nên chịu phạt thì đã bị trừng phạt rồi!”
“Nhưng bây giờ vấn đề là ai sẽ gánh vác lôi kiếp của Vân Tiêu đại nhân? Ta cảm thấy không nên để Thiên Cổ Tiên Hoàng và Tịch Vô Thần Hoàng gánh vác, không bằng để 7 vị vô địch vừa ra tay gánh vác đi!”
Lưu Hồng cười híp mắt, “Kẻ phạm sai lầm đều phải trả giá! Không thể làm sai mà để phụ huynh gánh vác thay đúng không? Đâu phải đứa trẻ nữa đâu, mấy ngàn mấy vạn tuổi rồi! 7 vị, mỗi vị lấy ra một đạo tam thế thân độ kiếp cùng Vân Tiêu đại nhân, độ kiếp xong, việc này liền kết thúc, không cần bồi thường đâu, phạm sai lầm thì trừng phạt là được, cần gì phải bồi thường nữa, đúng không?”
“…”
Sắc mặt bảy tôn vô địch rất khó coi.
Đặc biệt là vị Tiên vương bị Vân Tiêu chém chết một thế thân, nếu còn chết thêm một thế thân nữa, hắn liền trở thành “người đàn ông độc thân”.
Hiện giờ, vạn tộc có không ít vô địch “độc thân”.
Thời gian qua có vài vị vô địch vẫn lạc, nhưng đa số chỉ bị diệt một hoặc hai thế thân, tính ra có tổng cộng chừng 30 người!
Dẫn đến tình trạng hiện giờ vật gánh chịu càng trở thành chí bảo được người người săn đón hơn bao giờ hết!
Mọi người đều muốn!
Lần này, không ít người tiến vào Tinh Vũ phủ đệ với mục đích là tìm kiếm vật gánh chịu cho vô địch, hiện tại mọi người thèm muốn thứ này hơn bất kì thứ gì khác, thậm chí còn hơn cả Cửu Diệp Thiên Liên.
Lưu Hồng nói vậy rõ ràng là không có ý tốt!
Nếu 7 tôn vô địch kia thật sự độ kiếp cùng Vân Tiêu, có lẽ tam thế thân của một nửa vô địch sẽ chết.
Vân Tiêu rất mạnh, còn là bản tôn.
Nhưng bọn họ thì không phải.
Huống chi dù là bản tôn thì cũng không dám hợp nhất bản tôn để giúp đỡ độ kiếp.
Vả lại độ kiếp này cũng chẳng có tác dụng gì.
Nhiều người, lực lượng quy tắc sẽ càng tăng thêm.
Không đánh chết bọn họ thì quy tắc sẽ không bỏ qua.
Đây rõ ràng là muốn lấy mạng cả 7 người bọn họ!
“Làm hay lắm!”
Giờ khắc này, ngay cả Tô Vũ cũng phải tán thưởng Lưu Hồng.
Bồi thường ư?
Ta thiếu chút tiền của nhà ngươi chắc?
Tiên tộc và Thần tộc cũng sẽ không bồi thường thứ tốt gì.
Lão tử đánh chết 7 tam thế thân của con cháu nhà ngươi, vậy còn lời hơn.
Lần ra tay này, Thần tộc có 4 vị vô địch, Tiên tộc có 5 vị!
Hiện tại có ba vị bị diệt tam thế thân, hơn nữa Tiên tộc còn có 3 vị bị lão Quy đánh bạo tam thế thân, nếu lại thêm 4 vị khác, chắc Tiên tộc sẽ quỳ khóc mất.
Phải biết rằng trong trận đại chiến lần trước, Tiên tộc đã tổn thất một tôn Tiên vương.
Lần này lại có người chết nữa thì tổn thất quá thảm trọng.
Lúc bấy giờ, lão Quy lạnh lùng cất tiếng: “Thiên Cổ, Tịch Vô, Tô Vũ nói không sai! Ai sai thì kẻ đó gánh vác. 9 vị này cùng độ kiếp với Vân Tiêu đi, sinh tử có mệnh! Nếu Vân Tiêu độ kiếp mà chết, ta sẽ trấn áp cả hai thành, không cho Tử Linh thông đạo mở ra!”
“…”
Nghe thế, Cục lông lớn cũng vui sướng khi người gặp họa, y nói: “Đúng đúng đúng, cứ vậy đi! Thiên Cổ, không thì ngươi đưa mấy Tiên vương cho ta ăn, ta sẽ giúp ngươi gánh vác lực lượng phản phệ, thế nào?”
Y và cự Hống kia rất hợp ý nhau, cứ cho chúng ta ăn mấy Tiên vương đi, chúng ta sẽ hỗ trợ giải quyết vấn đề.
Chuyện nhỏ ấy mà.
Ai bảo tiên tộc thơm quá, bọn họ nhịn thật khổ sở!
Nơi xa, sắc mặt Đạo vương trắng bệch, mấy vị Tiên vương khác kinh hãi lui đến bên cạnh Đạo vương.
Bên kia, sắc mặt Bạch Phát Thần vương cũng rất khó coi, “Tô Vũ” chỉ nói 7 vị, nhưng lão Quy lại dứt khoát bắt 9 người cùng chịu phạt!
Gã mà mất thêm một thế thân, vậy thì gã cũng sẽ gia nhập vào hội “độc thân” của vạn giới.
Còn về Đạo vương… Đạo vương mà mất thế thân nữa thì sẽ chết ngay tại chỗ.
Tiên giới.
Cửa thông đạo.
Bên cạnh Thiên Cổ xuất hiện thân ảnh các Tiên vương, mấy kẻ vừa xui xẻo bị phá tam thế thân đang cực kỳ oán giận, ánh mắt không chút thân thiện, bọn họ chỉ ước gì Đạo vương chết luôn đi!
Má nó!
Đúng là người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống!
Chết tiệt!
Bọn họ vốn không tham dự vào trận chiến cổ thành, đây đều là những kẻ chỉ đợi trong hang ổ Tiên giới.
Có điều vừa nãy Tiên giới rung chuyển, bọn họ chỉ ra nhìn xem, nào ngờ xui xẻo quá độ, bị lão Quy trút giận đánh bạo tam thế thân.
Bọn họ oán trách trong lòng nhưng lại không dám nói ra miệng, đều nhìn về phía Thiên Cổ.
Trước mặt ngoại giới thì không nên nội chiến, tuy rằng tất cả đều mong Thiên Cổ đáp ứng, nhưng bọn họ biết Thiên Cổ sẽ không từ bỏ những Tiên vương này.
Tính cả Đạo vương là có tổng cộng 5 vị Tiên vương!
Quả nhiên, Thiên Cổ nhìn tứ phương, thở dài một tiếng, thanh âm truyền xa: “Ta sẽ gánh chịu quy tắc phản phệ.
Mấy người Đạo vương chỉ vô tình phạm lỗi, không cần phải dùng mạng trả giá đâu! Hồng Mông huynh, Tiên tộc không định loại bỏ thánh thành…”
Giờ phút này, Thiên Cổ ra vẻ trách trời thương dân nói: “Lỗi của Thần tộc cũng để ta gánh vác đi! Việc này nên kết thúc ở đây thôi!”
Dứt lời, một quan tài khổng lồ bay ra khỏi Tiên giới!
Ngay sau đó, quan tài với vô số kim văn nhảy vào trong biển huyết vân!
Ầm ầm ầm!
Tiếng sấm sét vang vọng thiên địa.
Mỗi lần oanh kích đều khiến huyết vân tán loạn.
Nhưng lực lượng quy tắc vẫn còn đó.
Còn may là vì có huyết lệnh áp chế nên tốc độ tăng thêm không nhanh bằng tốc độ phá hủy, sau một lát, quan tài đột nhiên oanh kích vô tận hư không, ầm một tiếng, bầu trời như bị đâm thủng!
Đúng lúc này, một đạo thời gian trường hà mơ hồ hiện ra.
Đó là nơi phát ra lực lượng quy tắc.
Ngay lúc ấy, quan tài đột nhiên lao thẳng về phía trường hà kia.
Huyết vũ giáng xuống!
Trời sụp đất nứt!
Thời gian trường hà bị chấn tới nỗi đứt gãy, một cỗ huyết kiếp vô cùng cường hãn tức khắc bổ tới Tiên giới, đây cũng là đạo lực lượng quy tắc cuối cùng!
Oanh!
m thanh rền vang dữ dội truyền khắp chư thiên, kim văn trên quan tài bị đánh gãy, quan tài chịu không ít thương tổn, cơ thể Thiên Cổ cũng bị lực lượng quy tắc dũng mãnh tràn vào, lập tức bùng nổ!
Phốc!
Thiên Cổ hộc máu, máu lão có màu kim sắc, lập tức cháy sạch.
Mùi hương phiêu tán tứ phương.
Giờ khắc này, bên ngoài thông đạo Tiên giới, Cục lông lớn và vợ nó, cự Hống, Thái Cổ Kim Bằng, Thực Thiết Thú thượng cổ… Một đám nhanh chóng hội tụ, cái mũi hít hà không ngớt, con mắt đỏ hồng nhìn về phía thông đạo Tiên giới bên trong.
Ánh nhìn điên cuồng tới độ khiến đám Tiên vương phía sau Thiên Cổ đều rùng mình sợ hãi!
Điên rồi!
Đều điên cả rồi!
Bọn họ bị mùi máu kích thích khiến cả đám đều có xung động muốn lao lên ăn Thiên Cổ!
Thiên Cổ cũng ngẩn người, nhìn về phía bọn họ, ánh mắt trở nên u lãnh: “Chư vị… Còn muốn thế nào?”
“Không có gì…”
Cục lông lớn vội đáp: “Thấy ngươi bị thương nên ta rất đau lòng.
Phải rồi Thiên Cổ, để ta chữa thương cho ngươi.
Phệ Thần tộc ta liếm biển ý chí có tác dụng chữa thương đấy, ta và ma ma của Cục lông nhỏ đều liếm cho ngươi, vậy thì thương thế sẽ khỏi nhanh thôi!”
Phu nhân Phệ Thần tộc điên cuồng gật gật cả thân mình!
Liếm thôi, bọn ta chỉ liếm liếm để chữa thương cho ngươi, không ăn đâu.
Bọn ta đều là cục lông tốt, hãy tin bọn ta!
“Kẽo kẹt…”
Thực Thiết Cự Thú cắn một miếng trúc, liếc hai cục lông kia rồi nháy mắt biến mất.
Hai cục lông này mặt dày thật, ta chỉ đến xem thôi, không ăn Thiên Cổ được, các ngươi cứ chơi đi!
Chuyện đã giải quyết xong, nó phải đi về ngủ tiếp đây.
Sắc mặt Thiên Cổ biến ảo, lão nhìn ra bên ngoài biên giới, một búng máu của lão có lẽ đã gây ra phiền toái không nhỏ.
Lá gan của đám cổ tộc kia thật sự rất lớn.
Vậy mà một đám đều muốn ăn lão!
Mềnh thức suốt đêm qua để ngồi gõ máy nè, nay lễ ở nhà ngủ bù dị, thảm quá thảm sòyyyy, mới hai mươi mấy mà sức khỏe như người già, thức đêm tí thôi đã muốn gục ngã cmnlr.
Chúc cả nhà nghỉ lễ dui dẻ, mị mò lên up chương xong thì vùi chăn tiếp đây T____T
Chương 2033: Dấu Hiệu Đại Chiến Sắp Bùng Nổ
Vẻ mặt Thiên Cổ u ám lạnh lùng.
Mấy vị như Cục lông lớn cũng chỉ là tham gia náo nhiệt, ngửi chút hương vị, người ta còn đang ở ngoài Tiên giới, sao có thể thật sự ăn được lão!
Nói đùa à, tiến vào Tiên giới thì dù là bảy tám vị Bán Hoàng hợp lại, đại khái đều có thể bị Thiên Cổ chém chết, nếu thật sự muốn ăn, vậy cũng phải chờ lão ra ngoài đã rồi hẵng tính.
Thấy mấy vị cổ tộc kia đã rời đi, Cục lông lớn cũng biến mất trong nháy mắt.
Thơm lắm nhưng y lại ăn không được, quên đi vậy!
Lúc bấy giờ, huyết kiếp cũng đã tan biến hoàn toàn.
Thế nhưng tàn tích bừa bộn thì trải đầy khắp nơi trên đất.
Lần này không đạt được gì mà còn phải góp vào đó 7 cỗ tam thế thân, Thiên Cổ cũng bị thương nhẹ, còn bị không ít đại yêu để mắt tới.
Không thu hoạch được gì hết!
Về phần Tô Vũ. . . thì vẫn là Tô Vũ.
Thời khắc này Lưu Hồng nở nụ cười, mặt mũi tràn đầy vẻ lạnh nhạt.
Tinh Hồng, Vân Tiêu, Vũ Hồng đều đã quay về thành, bất quá trong đại điện phủ thành chủ, Bạch gia lão gia tử lại không được tốt cho lắm.
Hiện tại tử khí lan tràn dữ dội, ông đang không ngừng hấp thu tử khí, Dương khiếu hấp thu không kịp được tốc độ sản sinh.
Từng tôn Bán Hoàng lấy đi nghị viên lệnh, trong nháy mắt cũng tan biến tại Chư Thiên chiến trường.
Không đến thời khắc mấu chốt, Bán Hoàng đều không muốn hiện thân.
Có vị lớn tuổi cần ngủ một giấc thật dài để khôi phục, bảo trì sinh cơ.
Có rất nhiều vị không muốn ra ngoài, bị người ám hại còn không an toàn bằng lưu lại cổ giới.
Bán Hoàng thực sự dám chạy loạn khắp nơi cơ hồ không có một ai.
Cục lông lớn và vợ nó đều là như thế, trước đó không có ai để ý chúng nó, chúng nó còn có thể chạy loạn, hiện tại bị vô số tầm mắt nhìn vào rồi thì chúng cũng không dám đi lung tung, miễn cho bị người khác vây giết.
Giết một tôn Bán Hoàng sẽ có được không ít chỗ tốt.
Bán Hoàng không phải là không thể giết, nhiều thì không nói, bảy tám vị vô địch mạnh mẽ hợp lại cũng có hi vọng giết Bán Hoàng.
Bán Hoàng không phải sự tồn tại trấn áp chư thiên, bằng không, chư thiên đã sớm nhất thống.
“Một đám quỷ nhát gan!” Thiên Diệt khẽ mắng một tiếng.
Thế là xong việc rồi à?
Đánh ta đi chứ!
Đệt!
Thế mà lại không dám đánh ta, các ngươi đánh ta thì lần này lão tử sẽ liều mạng với các ngươi, ra ngoài đánh một trận cho qua cơn nghiện đã rồi lại nói.
Đáng tiếc!
Hắn vẫn phải tuân thủ quy tắc.
Là một thành viên thượng cổ nghị viện, tuy hắn ta không phải nghị viên, thế nhưng hắn lại thuộc về nghị viện, hắn vẫn phải tuân thủ ước định và pháp tắc, bằng không qua nhiều năm như thế sớm đã có người không chịu nổi.
Trong hư không, vô địch các tộc cũng dồn dập thối lui, quay về trận doanh của mình.
Một trận đại chiến không có vô địch ngã xuống, nhưng Đạo vương xui xẻo lại nổ mất hai tam thế thân, lúc này, vẻ mặt ông ta vô cùng khó coi, ông ta còn phải cân nhắc sau này làm gì để tránh cho đại chiến bùng nổ.
Bằng không, ông chỉ còn có một thế thân, bị người giết thì sẽ thật sự xong đời.
Nơi xa, Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Hết thảy đã bình an!
Hắn chợt cảm thấy muốn cười trên nỗi đau của người khác, lần này Tiên tộc quá xui xẻo, 5 vị vô địch vẫn lạc tam thế thân, bộ tộc này rất nhanh sẽ càng nhiều vị chỉ còn một thế thân.
Bên phía Thần tộc, Bạch Phát cũng bị một gậy của Thiên Diệt đánh nổ hiện tại thân, rất tốt!
Ai bảo các ngươi hung hăng càn quấy!
Có giỏi thì tiếp tục hung hăng càn quấy đi!
Mặt khác, Lưu Hồng ngụy trang rất giỏi, lá gan của tên này thật sự không nhỏ, nhiều cường giả như vậy xuất hiện mà gã cũng dám nói năng khiêu khích.
Bên cạnh Tô Vũ, những gia hỏa tiểu tộc ở khoảng cách xa như thế mà đều bị hù cho suýt đái ra quần.
Đương nhiên, Tô Vũ cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Làm kẻ yếu của Thiết Dực điểu nhất tộc, hắn cũng phải tỏ ra vô cùng hoảng sợ, lông chim trên đỉnh đầu sắp bị dọa cho rụng sạch, lông trên cánh đều dựng thẳng hết lên!
Hoảng sợ!
Thân là kẻ yếu tiểu tộc mà không sợ cục diện này thì hoặc là đồ ngốc lớn mật, hoặc là cường giả tuyệt thế, cho nên Tô Vũ phải tỏ ra mình đang rất khiếp đảm.
Tô Vũ hoảng hốt nâng đỡ lông chim trên đỉnh đầu, bốn phía, cả đám sinh linh đều là như thế, đại ca không cười nhị ca, cũng không có ai chế giễu ai, một đám lão gia hỏa thượng cổ đều xuất hiện, tam thế thân của vô địch bị đánh nổ, cục diện này quả thật quá kinh dị.
Sợ là điều hiển nhiên.
Cho nên dù lúc này có một số gia hỏa rơi vào trong biển không đứng dậy được, mọi người cũng không hề chế giễu, chúng ta đều như nhau cả thôi.
Bởi vậy, cũng có thể làm nổi bật lên người nào là cường giả, người nào đã thấy qua việc đời, người nào quyết đoán hơn một chút.
Bên cạnh Tô Vũ, Hắc Vĩ Huyền Chồn cũng lộ ra bản thể, con chồn nhỏ với màu lông đen nhánh, lúc này tiếng nói của nó đều mang theo vẻ run rẩy rõ rệt: “Thật là đáng sợ! Những năm trước chẳng như vậy đâu, còn chưa tiến vào đã đánh nhau, ta sợ quá! Vừa rồi mấy vị đại năng Nhật Nguyệt còn bị người ta làm thành điểm tâm!”
Vô địch không chết nhưng đã có Nhật Nguyệt chết rồi.
Không chỉ một người!
Thực Thiết cổ thú ăn thịt một vị Tiên tộc, Sói Khổng Lồ, Đại Bàng Kim đều tiện tay bắt trộm mấy vị, có kẻ dứt khoát ngay dưới mí mắt Đạo vương bắt Tiên tộc để ăn, mấu chốt là, khi đó Đạo vương cũng không dám thả rắm.
Bởi vì ông ta sợ chết!
Một khắc ấy, ông ta sợ nếu mình lên tiếng thì sẽ bị đánh chết, như thế thì ông sẽ chết thật sự luôn.
Nhật Nguyệt ngã xuống hài hước như vậy đấy.
Nhưng Nhật Nguyệt ở trong mắt mọi người lại là cấp độ đại năng, dĩ vãng Nhật Nguyệt ngã xuống cực kỳ ít, bất quá một năm qua Nhật Nguyệt lại chết như ngả rạ.
Bọn hắn chỉ là một đám Đằng Không, Lăng Vân, trong mắt của họ Nhật Nguyệt đã là sự tồn tại tuyệt đỉnh!
Tô Vũ tiếp tục nâng đỡ lông chim trên đầu, run run rẩy rẩy hùa theo: “Đáng sợ thật! Thế nhưng. . .
Ta e lần sau nếu còn như vậy thì chẳng có được cả cơ hội tránh né, cho nên ta quyết định ta phải đi vào Tinh Vũ phủ đệ, ta muốn trở thành cường giả, Sơn Hải hay Nhật Nguyệt cũng được, dù sao cũng hơn Lăng Vân như bây giờ!”
Không ít người đều cực kỳ tán thành với lời này của hắn.
Đúng!
Cự lang đuôi dài trầm giọng nói: “Dực Phi nói không sai! Vạn giới sắp loạn lạc! Lần gần đây nhất loạn cục phát sinh đã là chuyện của mấy trăm triều tịch trước.
Tộc ta có ghi chép rằng lần kia đã nhấc lên cuộc chiến vạn giới, vô địch ngã xuống như mưa. . .
Lần này ta thấy hẳn là sắp rồi! Mỗi lần Nhân tộc xuất hiện đều là dấu hiệu đại loạn!”
“Sao cơ?”
Có tiểu tộc không hiểu nhìn về phía cự lang, cự lang nhìn chung quanh một vòng rồi thầm truyền âm: “Các ngươi còn quá trẻ nên không hiểu! Vạn giới chi loạn cũng không phải lần đầu tiên, trong cổ bản ghi chép của tộc ta có nói, mỗi một lần cách mấy trăm triều tịch sẽ bùng nổ một lần đại loạn! Bây giờ cách lần hủy diệt cổ đã hơn vạn triều tịch! Ta thấy trong cổ thư có ghi, lần trước đã là lần thứ chín triều tịch chi loạn! Bây giờ rất có khả năng là lần thứ mười!”
Chư Thiên chiến trường, cách mấy ngàn năm lại mở ra một lần, qua khoảng ngàn năm thì sẽ bùng nổ đại chiến kéo dài không ngừng!
Có đôi khi mấy chục năm sẽ rất yên tĩnh, có đôi khi xảy ra đại chiến thì đánh mấy trăm năm cho đến hơn ngàn năm mới có thể bình định.
Cách nay đã bùng nổ 9 lần đại chiến vạn giới!
Còn trận chiến ở hơn 400 năm trước kia thì dĩ nhiên không tính.
Đây chẳng qua là cường tộc tập kích Nhân tộc, không tính là cuộc chiến toàn diện.
Cuộc chiến vạn tộc hoặc phải là một phương triệt để bị đánh diệt, hoặc là đôi bên lưỡng bại câu thương, bằng không thì phải là đánh tới mức Chư Thiên chiến trường phong bế.
Lần này Chư Thiên chiến trường mở ra cũng đã ngàn năm, chỉ là đối với Nhân tộc thì mới mở ra hơn 400 năm trước mà thôi.
Mở ra ngàn năm, cũng là một trong những dấu hiệu bùng nổ đại chiến sắp tái hiện.
Chương 2034: Công Phu Sư Tử Ngoạm
Cự lang đuôi dài nói đến đây đã khiến Tô Vũ thấy hứng thú, cự lang này biết cũng không ít, ghi chép của Nhân tộc còn không có ghi lại tất cả những thứ này, Tô Vũ còn tưởng là Nhân tộc chỉ tham dự cuộc chiến chư thiên lần đầu tiên.
Về sau từ chỗ lão Quy hắn mới biết được đâu chỉ có một lần.
Lúc bấy giờ, hắn hiếu kỳ nhìn về phía cự lang, bộ dáng đầy hâm mộ, đoạn hỏi: “Lang Đồ huynh đến từ Hắc Dạ Ma lang tộc sao?”
Hắc Dạ Ma lang là một chủng tộc không lớn không nhỏ, trong tộc không có vô địch nhưng Nhật Nguyệt thì lại không ít.
Chẳng lẽ bộ tộc này cũng đã trải qua mấy lần đại chiến?
Lang Đồ nhìn thoáng qua Tô Vũ, ánh mắt có vẻ hơi lạnh nhạt, nhưng gã cũng không phải nhằm vào Tô Vũ mà vốn dĩ gã là như thế, nghe hắn hỏi, gã bèn trầm giọng đáp: “Hắc Dạ Ma lang. . .
Có thể nói như vậy! Bất quá, ta có một ít huyết thống Ma Lang ba đầu.”
Lời này vừa nói ra, xung quanh, một đám tiểu tộc đều nổi lòng tôn kính!
Đại nhân vật!
Ma Lang ba đầu, tên cũng như ý nghĩa, là chủng loại có ba cái đầu to, đây là một trong những cổ tộc, bài danh 25 trong vạn tộc.
Chủng tộc có thể xếp hạng mấy chục phía trước thì không có ai là nhỏ yếu.
Cổ tộc có đôi khi sẽ dứt khoát không tham dự bài danh.
Lợi hại!
Mặc dù chỉ là có chút huyết thống nhưng điều này đại biểu cho hạn mức cao nhất, tỉ như Ma Lang ba đầu có thể sinh ra Bán Hoàng, mà Hắc Dạ Ma lang cao nhất cũng chỉ là chuẩn vô địch, hai cái này có khoảng cách vô cùng lớn.
“Hóa ra Lang Đồ đại nhân có huyết thống với Ma Lang ba đầu, quả thật là quá cao quý. . .”
Một đám tiểu tộc dồn dập nịnh nọt, chủ yếu là Lang Đồ vốn cũng không yếu, thực lực của gã là Lăng Vân cửu trọng, mọi người chưa chắc tin tưởng gã có huyết thống thật hay không, dù sao vuốt mông ngựa vài câu vốn cũng không mất mát gì.
Tô Vũ cũng hơi hơi tin, bởi vì Tô Vũ cảm ứng được thực lực gã không ẩn giấu, thế nhưng cảm giác mạnh hơn Lăng Vân cửu trọng thông thường một chút, cộng thêm gã lại biết được một vài bí mật thượng cổ, cho nên rất có khả năng gã có huyết thống cường tộc, không chừng còn từng tới chỗ Ma Lang ba đầu tộc để nhận thân.
Lang Đồ cũng không quá để ý việc mọi người thổi phồng mình, gã nhìn về phía mấy đại trận doanh xa xa rồi nhìn lại cổ thành, thở dài nói: “Chẳng qua là có ít huyết thống mà thôi, so với các đại tộc, so với những thiên tài này thì bọn ta đâu tính là gì! Dực Phi nói rất đúng, không giãy giụa, không cường đại thì sớm muộn gì cũng sẽ chết! Kết cục sẽ như vô số tiểu tộc, tan biến tại vạn giới, giới vực bị hủy diệt, hàng trăm hàng ngàn thuỷ triều về sau, lại sản sinh ra chủng tộc khác, một vài chủng tộc bị xem như thức ăn hôm nay có lẽ lần sau sẽ đại biến, trở thành chúa tể!”
Tô Vũ đoán được gã biết cũng không ít, cố ý nói: “Không đến mức ấy đi. . .”
Lang Đồ lắc đầu, “Ngươi không hiểu! Chỉ nói Hỏa Đồn nhất tộc kia thôi, tuy họ nhỏ yếu thế nhưng lại là chúa tể một giới, chúa tể của Hỏa Đồn giới (lợn lửa)! Nhưng ta từng thấy ghi chép, ở một thuỷ triều xưa kia, Hỏa Đồn giới vốn cũng không phải là Hỏa Đồn giới, mà được gọi là Lục Tí Trường Viên giới (vượn sáu tay).
Sau này, bộ tộc Lục Tí Trường Viên tan biến theo thời gian, thế nên mới sinh ra Hỏa Đồn tộc, mà bộ tộc này trước triều tịch chi loạn chính là thức ăn của Lục Tí Trường Viên tộc!”
Hỏa Đồn yếu thì yếu, thế nhưng tốt xấu gì hiện tại đã là chúa tể một giới!
Đỉnh cấp cường giả trong tộc cũng có thực lực Nhật Nguyệt.
Đương nhiên là số lượng rất ít.
Bộ tộc như vậy trước kia thường là lương thực, hiện tại thì cũng đường hoàng trở thành một thành viên của vạn tộc.
Vạn tộc cũng không phải cứ có sinh mệnh liền là nhất tộc, tối thiểu thì phải có chút thực lực.
Tô Vũ giật mình, “Thì ra Hỏa Đồn giới trước kia không có tên như vậy, về sau bộ tộc này mới lên được vạn tộc bảng, Lang Đồ huynh quả nhiên biết rất nhiều!”
Lang Đồ lắc đầu, không muốn nói thêm gì nữa.
Thực lực của Hắc Dạ Ma lang nhất tộc không thuộc bách cường, một khi đại chiến bùng nổ, chư thiên vạn giới đều bị cuốn vào, có lẽ. . . lần triều tịch chi loạn kế tiếp sẽ không còn nhìn thấy bộ tộc của gã tồn tại nữa.
Thế nhưng cũng có khả năng, hôm nay những tộc làm thức ăn như chúng có lẽ rất nhanh sẽ mạnh mẽ trở thành một tộc, trở thành chúa tể của Hắc Dạ Ma Lang giới.
Ai biết được.
Đám người Tô Vũ đều đang trò chuyện rôm rả vì sống sót sau tai nạn.
Bên kia, Lưu Hồng lại bày trò, hiện tại đại chiến vừa kết thúc, Lưu Hồng bỗng cười nói: “Lần này thánh thành không dùng đến nhiều danh ngạch như vậy, 50 danh ngạch thì chúng ta chỉ cần 40 suất là đủ rồi! Đạo vương, Bạch Phát lão ca, ban nãy các ngươi đều bị đánh nổ tam thế thân, hẳn là đang cực kỳ mong ngóng có thêm danh ngạch nhỉ? Vật gánh chịu còn đủ không? Trong Tinh Vũ phủ đệ có nhiều lắm, không bằng ta bán 10 danh ngạch cho các ngươi nhé?”
Tô Vũ thầm mắng một tiếng!
Đệt!
Hỗn đản này chuẩn bị bán danh ngạch của ta sao?
Mặc dù ta không cần, thế nhưng ta sẽ không bán!
Mẹ nó, ngươi lại muốn bán danh ngạch?
Nhưng ngẫm lại, ngươi bán đi rồi thì người của Đạo vương sẽ tiến vào.
Có lẽ ta còn có thể giết nhiều thêm một chút.
Cũng không phải là không thể được!
Nhưng mà ngươi đừng hòng cầm tiền của ta đi, nằm mơ!
Tô Vũ oán thầm, lá gan Lưu Hồng thật lớn, lúc này thế mà còn dám nghĩ đến việc trục lợi từ trên đầu hắn.
Mẹ nó!
Hiện tại vừa vặn có vài vị vô địch bị đánh nổ tam thế thân, nếu không có vật gánh chịu dự trữ thì dù không muốn tiến vào cũng phải tiến vào, bởi vì đối phương nhất định phải đi Tinh Vũ phủ đệ tìm, bằng không, hiện tại khắp chư thiên vạn giới cực kỳ hiếm có vật gánh chịu.
Bây giờ bán danh ngạch ra có lẽ còn có thể thu được giá cao, bởi vì danh ngạch đều đã xác định cả rồi, hiện tại mà muốn thay người khác thì cũng không dễ đổi.
Lời này vừa nói ra, mấy vị bên phía Đạo vương đều tỏ ra phẫn nộ.
Ai ai cũng dồn dập nhìn về phía Lưu Hồng.
Mà Lưu Hồng thì biếng nhác ngồi trên bảo tọa giữa hư không, nở nụ cười, “Nhìn ta làm gì? Bán danh ngạch cho các ngươi là để các ngươi có cơ hội khôi phục tam thế thân, chẳng lẽ không tốt sao? Không lẽ các ngươi muốn tìm chết, chờ đợi bị người ta giết?”
Đạo vương âm lãnh nói: “Tô Vũ, ra giá đi!”
Lưu Hồng cười tủm tỉm, “Chỉ có 10 danh ngạch thôi, thêm 10 danh ngạch có lẽ có thể cho 10 người đi vào, có khi còn giúp các ngươi kiếm được ba hoặc năm khối vật gánh chịu đấy! Dĩ nhiên, tiền đề là người của các ngươi phải đủ mạnh, hoặc là các ngươi đích thân tự đi tìm! Giá cả thì không cao, ta sẽ bán trọn gói, thương thế của ta không nhẹ, đưa ta 10 viên Ma Thần quả, 100 viên Ngũ hành quả, 300 viên Thần thánh nguyên khí quả là được!”
Công phu sư tử ngoạm!
Trước đó Ma Thần quả đều là dựa theo giá 60 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt một quả để bán ra!
Ngũ hành quả cũng không rẻ, Thần thánh nguyên khí quả cũng giống vậy.
Những vật này gom chung vào một chỗ sẽ có giá trị vượt qua 1000 giọt tinh huyết Nhật Nguyệt, dĩ nhiên cảnh giới ở đây là nhất trọng.
10 danh ngạch. . .
Nói là đắt thì cũng không tính quá đắt.
Nhưng chúng cũng chẳng hề rẻ tí nào.
Chương 2035: Lưu Hồng Hối Hận!
Ánh mắt Đạo vương biến ảo chập chờn, lần này Tiên tộc lấy được trọn vẹn 600 danh ngạch, mà ông ta chỉ được phân 8 suất, đây là chuyện bình thường, bởi vì Tiên tộc có nhiều cường giả, nhiều Tiên vương, nhiều Nhật Nguyệt, Thiên Cổ lại cũng muốn tranh hết phần lớn.
8 danh ngạch đã coi như không ít.
Nhưng như vậy có thể đủ sao?
Không đủ thì chỉ có thể cho người đi theo lối đặc thù, mấu chốt là số lượng có thể xông vào quá ít.
Hiện tại lại có sẵn 10 danh ngạch ổn định bày ra trước mắt!
Thêm một người thì thêm một phần hi vọng.
Ông ta cần hai khối vật gánh chịu, ông và Bạch Phát không giống nhau, Bạch Phát bị đánh nổ hiện tại thân, vật gánh chịu không còn quá trọng yếu nữa.
Điều quan trọng là hiện tại thân của Bạch Phát ngã xuống thì sẽ rất khó khôi phục, còn Đạo vương thì chỉ mất đi quá khứ và tương lai thân.
Ông ta rất cần vật gánh chịu!
Mà bây giờ ông ta chỉ có duy nhất một kiện vật gánh chịu.
Cho nên Đạo vương sẽ cần thêm một cái nữa.
Chỉ là giá cả quá đắt, Đạo vương còn đang nghĩ ngợi, bên tai chợt vang lên thanh âm của một vị Tiên vương bị Vân Tiêu chém giết tam thế thân: “Đạo vương, mua đi, ta và ngươi chia đều!”
Y cũng cần!
Y còn chẳng có nhiều danh ngạch bằng Đạo vương, y chỉ được phân 6 suất, lúc bấy giờ, trong lòng y cũng rất bất đắc dĩ, dù tốn nhiều tiền hơn nữa thì cũng phải mua!
Vốn y còn có một nhi tử Nhật Nguyệt cửu trọng, y không định để cho nhi tử đi vào.
Hiện tại thì không xong rồi!
Phải tiến vào Tinh Vũ phủ đệ thôi!
Tìm vật gánh chịu hay chiếm lấy vật gánh chịu đều cần thực lực, bằng không tam thế thân ngã xuống thì ở Tiên giới ắt sẽ xuất hiện tranh chấp lộn xộn.
Rất nhanh thôi sẽ có Tiên vương có ý đồ với đạo vực của y!
Đạo vương trầm ngâm một hồi, chia đều thì còn có thể tiếp nhận.
Không đợi người khác mở miệng, Đạo vương đã quyết đoán nói: “Được, ta mua!”
Không có ai lên tiếng, Đạo vương muốn mua danh ngạch là điều rất bình thường.
Tiên tộc sống lâu, có tiền, có nhiều bảo vật, vô địch của tộc khác trong thời gian ngắn cũng chưa hẳn đã có thể lấy ra được những thứ “Tô Vũ” đòi.
Đạo vương mua danh ngạch xong thì xem như cũng đã bị móc rỗng.
Lưu Hồng cười tủm tỉm nói: “Đạo vương quả nhiên quyết đoán, hi vọng ngài sống lâu một chút, bằng không thì tiền này mất rồi tam thế thân cũng mất, người thì lại vong mệnh, vậy sẽ rất khó chịu, thua thiệt quá lớn!”
Gã ác miệng hệt như Tô Vũ, lúc bấy giờ gã cười ha hả không ngừng: “Bất quá nói đi cũng phải nói lại, tiền chưa xài hết mà người đã chết thì mới bi ai! Giờ thì khác, bây giờ Đạo vương đại nhân có xui xẻo vẫn lạc thì cũng không tiếc nuối gì, tiền cũng xài hết rồi mà!”
“. . .”
Vẻ mặt Đạo vương lạnh như băng, ông không buồn đấu khẩu thêm với đối phương.
Đây chắc chắn là Tô Vũ!
Không phải Tô Vũ thì sẽ không to gan, không độc miệng, không đâm tim như thế!
Lưu Hồng vẫn là bộ dạng thiếu đánh, gã nói: “Giao dịch đi! Ta làm việc hết sức gọn lẹ, ngươi đưa tiền trước cho ta, yên tâm, ta sẽ đưa ngươi lệnh bài, vạn tộc đều ở đây, ta vẫn còn cần thể diện!”
Đạo vương âm lãnh đáp: “Ta không có nhiều đồ như ngươi đòi, thế nhưng ta có thể dùng bảo vật khác có giá trị tương đương thay thế!”
Lưu Hồng cười tủm tỉm, lắc lắc ngón tay, “Vậy không được, Liệp Thiên các đang ở đây, Ngũ Hành tộc, Ma tộc cũng ở đây, ngươi tìm bọn hắn đổi đi! Bọn hắn đổi cho ngươi xong ngươi lại tới tìm ta, bằng không thì đừng giao dịch nữa.
Ai biết đồ mà ngươi giao ra có hữu dụng hay không, ta chẳng có nhiều tinh lực đi điều tra, vẫn là mấy thứ kia tốt nhất, cái nào ta cũng quen thuộc, có thể biết thật giả trong nháy mắt!”
Đạo vương thầm mắng!
Lúc này tìm người đổi, không phải là chấp nhận bị lột sạch à?
Quả nhiên nghe “Tô Vũ” nói thế, Ngũ Hành tộc, Ma tộc hay kể cả Liệp Thiên các đều có người lộ ra nụ cười.
Giao dịch này dĩ nhiên có thể làm!
Bây giờ đổi một món thì nhiều ít gì cũng kiếm lời, Đạo vương chắc chắn có nhiều thứ tốt, dù sao ông ta cũng đã sống bao nhiêu năm!
Bình thường, ông ta sẽ không chịu lấy ra.
Đạo vương hít sâu một hơi, trầm giọng nói: “Được, ta sẽ đổi xong rất nhanh, Tô Vũ. . .
Hi vọng cả đời này ngươi ở mãi trong cổ thành!”
Ra ngoài thì ta chắc chắn sẽ giết ngươi!
Lưu Hồng híp mắt cười đáp: “Nghe xem, lời Đạo vương đại nhân nói cứ như tiểu hài tử hờn dỗi ấy! Chỉ thiếu chút nữa là nói, ai nha, ngươi đừng có ra ngoài nhé, ngươi ra cửa thì ta sẽ gọi cha ta tới đánh ngươi! Đạo vương, cao tuổi rồi thì yên tĩnh chút nào, đều đã chết hơn phân nửa, ngài còn phách lối như vậy làm gì!”
“. . .”
Má nó, ngươi mới là đồ hung hăng càn quấy!
Lúc này, không ít người đều oán thầm không thôi, Tô Vũ thật sự là quá phách lối!
Đối với một vị vô địch mà hắn dám dùng hết khả năng để chê cười, ác miệng, đâm tâm!
Nếu định tính của Đạo vương không đủ, có khi sẽ bị tức chết.
Mà Lưu Hồng thì lại cười ha hả không ngừng, ta sợ cái gì chứ, ta cũng không phải Tô Vũ, ta đắc tội ngươi mà còn phải để ý à?
Ngươi biết ta là ai không?
Thật là!
Tên Tô Vũ kia lại chẳng sợ đắc tội người khác.
Nói thật thì gã thấy hết sức sảng khoái!
Mọe nó, giả làm Tô Vũ thật sự sướng quá đi, mắng một vị vô địch mà cũng không bị phản bác, có chỗ dựa quả thực là khác biệt ngay.
Ngươi đánh ta thử xem!
Ta có nhiều vô địch chống lưng lắm.
Có cả Bán Hoàng luôn cơ!
Ai sợ ai chứ!
Lưu Hồng hơi hối hận, biết vậy thì đã sớm tới cổ thành tìm Tô Vũ rồi.
Nơi xa, Tô Vũ yên lặng nhìn Lưu Hồng biểu diễn.
Hắn cũng cảm thấy tên này rất được!
Bóp chẹt Đạo vương!
Sau đó thủ tiêu hết người mà Đạo vương an bài vào, ông ta không tức chết thì cũng phải thổ huyết, tiền đã tiêu mà người thì mất, vốn liếng đều bị móc rỗng, cứ như vậy, Đạo vương sẽ chịu tổn thất rất lớn.
Then chốt ở chỗ Lưu Hồng đổi nhiều đồ như vậy là chuẩn bị dùng cho Lăng Vân cửu biến sao?
Đều là đồ tốt cả!
Đồ mà Tô Vũ chướng mắt không có nghĩa là người bình thường có thể kiếm được, không nói những cái khác, chỉ riêng một viên Ngũ hành quả thì Lăng Vân của tiểu tộc cả một đời đều khó mà thu về tay.
Ma Thần quả. . .
Nhật Nguyệt tiểu tộc đại khái đều chưa từng thấy qua.
Tô Vũ thầm nghĩ những thứ ấy đều là của ta, không thể để tên kia cướp đi.
Trước khi đi hắn cũng quên nói.
Mấy vị lão đại như Tinh Hồng chưa chắc đã để ý thứ đồ chơi này, như vậy không được!
Hiện tại hắn không dám liên hệ Tinh Hồng, nơi đây có quá nhiều cường giả, hắn sợ bị phát hiện.
“Không vội, trong thời gian ngắn Lưu Hồng không chạy được, cũng tiêu hóa không được, ăn đều ăn không hết. . .
Đợi chút nữa ta tìm cơ hội dùng Thành Chủ lệnh câu thông với lão đại tượng đá một chút.”
Dẫu sao đây cũng không phải việc khó, ngươi cứ tùy ý đổi đi.
40 danh ngạch, chia cho các cổ thành 34 suất, năm đầu đại yêu được 5 suất cũng đã đủ dùng, còn lại một suất thì Tô Vũ phân cho Thiên Môn tướng quân, không biết hắn ta có đi hay không.
Vị kia không tính là quá thân quen, thế nhưng khi hắn còn ở Thiên Diệt thành thì người này đã tốt bụng dặn dò Tô Vũ mấy lần.
Về phía Vương lão thì Tô Vũ không để cho ông đi.
Tuổi tác quá cao, thực lực lại không mạnh, đi vào chắc chắn là tìm đường chết.
Lần này, kẻ nhằm vào Nhân tộc thật sự rất nhiều.
Huống chi, Vương lão còn là người bên cạnh Tô Vũ.
Còn về phần năm đầu đại yêu, Tô Vũ cũng đã khuyên bảo qua, nếu không muốn chết thì đừng đi, không sợ chết thì có thể đi vào đó liều mạng một lần.
40 danh ngạch vừa vặn chia đủ.
Liễu Thành không cần Tô Vũ hao tâm tổn trí, bọn họ đều lấy được danh ngạch cho riêng mình, số lượng vé vào cửa mà Liễu Thành cầm tới không ít, không biết là do Nam Vô Cương xuất lực hay là do Đại Hạ phủ thêm vào.
Lưu Hồng còn đang giao dịch, mà trong cổ thành, Thiên Diệt lại cất giọng mắng: “Tô Vũ, bán cái gì mà bán! Lúc nào ngươi mới tới chỗ ta làm thành chủ?”
Lưu Hồng khẽ giật mình, rất nhanh lại cười nói: “Nhanh thôi, chờ thương thế của ta khôi phục, thực lực tiến vào Sơn Hải thì ta sẽ đến! Đại nhân yên tâm, lần sau ta sẽ để đại nhân ra ngoài giết thật thống khoái!”
Đây cũng là đại nhân vật, gã sẽ không đắc tội.
Dẫu sao đây chẳng phải chuyện của gã, cứ để Tô Vũ xem rồi xử lý đi.
Ta chỉ phụ trách giả vờ thôi!
Thứ khác thì ta mặc kệ.
“Thế thì còn tạm được!”
Thiên Diệt hừ một tiếng, hắn ta biết đây không phải Tô Vũ, đúng vậy, dĩ nhiên hắn biết!
Nhưng mà. . .
Lão tử chính là bắt ngươi đáp ứng đấy!
Khắp thiên hạ đều thấy được ngươi đã đồng ý, ngươi không phải Tô Vũ thì Tô Vũ thật sự cũng phải nhận nợ, không chịu nhận thì lão tử sẽ gõ chết ngươi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Bạch Các Môn [Audio] Bạch Các Môn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Bach-Cac-Mon-Truyen-Audio-Kiem-Hiep-hay-chon-loc.jpg)

![[Dịch] Quan Sách [Dịch] Quan Sách](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Quan-Sach-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)





