[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 399 : Cửu Giới Xui Xẻo (c1991-c1995)
❮ sautiếp ❯Chương 1991: Cửu Giới Xui Xẻo
“Ngươi không muốn nhờ Vân Trần thì thôi, có thể mượn vài vị Địa Binh sư của Đại Minh phủ!”
Triệu Lập nói: “Tiểu tử, công trình này thật sự không nhỏ! Nếu chỉ dựa vào hai ta, riêng việc cấu tạo, tinh chế đã không thể hoàn thành trong 1 – 2 ngày, ngươi còn phải chuẩn bị tài liệu thật tốt, bất quá tài liệu càng tốt thì lại càng khó tinh chế!”
“Kẻ không phải Địa Binh sư khó mà làm được, muốn làm chân giúp việc cũng không đủ tư cách.”
Nghe thế, Tô Vũ líu lưỡi.
Quá khoa trương!
Kẻ phụ trợ còn phải là Địa Binh sư, nào có khoa trương như vậy, hắn đem tài liệu mình thu thập đưa ra cho Triệu Lập xem, Triệu Lập nhìn một hồi, không nói gì.
Má nhà ngươi!
Đây đều là tài liệu đúc Thiên binh, ông nói không sai, không phải Địa Binh sư thì khó mà phân loại được.
“Thứ ngươi muốn làm là Thiên binh, ta và ngươi không làm được, nếu ngươi muốn bắt đầu thì nhanh tuyển người đi!”
Tô Vũ không đoán được lão Triệu sẽ kiến nghị như vậy.
Hai Địa Binh sư không được!
Thêm vài người nữa cũng không đủ!
Phải có rất nhiều thì mới được.
Mấu chốt là Tô Vũ còn muốn hoàn thành chế tác trong một tháng, như vậy độ khó sẽ còn lớn hơn nữa.
Còn phải có người phụ trách cắt không gian.
Hồ Hiển Thánh thích hợp làm việc này.
Chần chờ một chút, Tô Vũ quyết định, “Được, ta nghe lão sư, ta sẽ mời một vài người tới giúp hai ta, nhưng công việc trọng yếu sẽ do ta và lão sư làm, những người khác chỉ giúp việc vặt.”
Lão Triệu là người mà hắn tín nhiệm, những người khác như Hồ Kỳ Đại Minh phủ hay Triệu Thiên Binh… không phải là hắn không tín nhiệm bọn họ, chủ yếu là hắn không muốn nhiều người biết về điều bí ẩn chứa trong Văn Binh của mình, đặc biệt là món đồ của Tô Vũ thì càng phải giấu kín.
“Cổ thành có tử khí quá nặng… Ta sợ sẽ bị quấy nhiễu!”
Lão Triệu lại nói một câu, Tô Vũ không để bụng: “Không sao, ta sẽ bỏ thêm Thiên Nguyên khí vào phủ thành chủ, số lượng còn nhiều hơn di tích, như vậy tử khí không thể xâm nhập, còn có thể trợ giúp mọi người nhanh chóng khôi phục!”
Chuyện nhỏ!
Tô Vũ không thiếu Thiên Nguyên khí.
Hơn nữa, còn phải chuẩn bị bảo vật khôi phục ý chí lực cho mọi người, Tô Vũ đã có một ít.
Rèn binh khí mà không có đủ bảo vật khôi phục ý chí lực thì không thể được, Tô Vũ không phải lão Triệu.
Nghĩ vậy, Tô Vũ nhanh chóng nói: “Lão sư, lần này không thể giống như lần trước, lần đó hai ta chuẩn bị quá ít, suýt nữa đã thất bại! Không khôi phục được ý chí lực, phá hủy mấy thần văn Nhật Nguyệt cũng không đủ dùng, còn phải để ta lâm thời phác họa thần văn…”
Triệu Lập đỏ mặt!
Ngươi nói thẳng là ta quá nghèo, không chuẩn bị đầy đủ đi, sao lại nói nhảm nhiều như vậy?
Tô Vũ ho khan một tiếng, rồi nói: “Lần này phải chuẩn bị đầy đủ! Kể cả vấn đề sau khi đúc thành công có khả năng gặp kiếp nạn linh tinh, tất cả đều phải suy xét.”
Lần trước lão Triệu đã gặp phải.
Lần này không thể để như vậy nữa.
Đó không phải là kiếp nạn mà là dị tượng, là khen thưởng, mấu chốt ở chỗ, khen thưởng không đúng thời cơ.
Khen thưởng khi đó khiến Văn Binh cường đại hơn, độ khó khăn khi đúc tăng nhiều, lão Triệu suýt nữa bị ép chết.
Lần này không biết sẽ gặp phải tình huống thế nào.
Triệu Lập gật đầu, “Làm theo suy nghĩ của ngươi, cuối cùng binh khí đúc ra có khả năng cường đại thái quá, dù không đủ cường đại thì cũng là Thiên binh, thậm chí là phôi Thần binh, dù là khen thưởng hay là kiếp nạn thì đều phải suy xét chu toàn!”
Dứt lời, ông hỏi dò: “Ta trở về mời sư huynh…”
“Không cần!”
Tô Vũ thở hắt ra: “Tuy ta không muốn trở về, nhưng… Nếu đã muốn mời người thì vẫn nên trở về một chuyến! Người Đại Minh phủ cũng vậy, không thể chỉ truyền cái tin là có thể gọi người đến đây.”
Gọi được lão Triệu là bởi vì quan hệ giữa hắn và ông rất thân thiết.
Chỉ cần chuyển lời nhắn là được.
Nhưng những người khác thì còn kém một tầng.
Tô Vũ nói: “Lão sư, giờ ta đi mời luôn đây, Triệu Thiên Binh phủ trưởng có ở chiến trường Chư Thiên không?”
“Chắc là có.”
Lão Triệu không chắc chắn, ông đáp: “Không sao, dù sao hắn tới đây cũng nhanh hơn người Đại Minh phủ.”
“Vậy được!”
Tô Vũ không hề do dự, cả tòa cổ thành bỗng nhiên rung động, cổ thành khổng lồ lập tức biến mất.
Trên Tinh Thần Hải nổi lên sóng to ngập trời!
Bốn phía, từng tòa bảo thuyền bị sóng lớn đánh tan nát.
Ở cửa thành có một đôi tiểu tình lữ, một người ngoài thành, một người trong thành, tay nắm tay nói chuyện, đột nhiên một người biến mất!
Cuồng phong thổi bay tiểu yêu kia, ngay sau đó, kẻ còn lại thê lương quát: “Tô Vũ, ngươi mang đạo lữ của ta đi đâu?!”
Bốn phía, một đám sinh linh đều bị khí lãng thổi bay, một đám cạn lời đến cực điểm.
Má nó.
Trước khi rời đi thì ngươi chào hỏi một cái có được không?
Không ít người hô: “Sư phụ ta còn ở trong thành!”
“Gia gia của ta cũng đang ở trong thành, hiện tại đi đâu mất rồi?”
“…”
Một đám sinh linh không biết làm sao, Tô Vũ mang bọn họ chạy đi đâu đây?
Cường giả cửu giới lại thở dài.
Má nhà ngươi, chúng ta không xây đảo, chỉ đậu bảo thuyền vòng quanh thôi mà ngươi cũng phá hủy, tên Tô Vũ này không phải người tốt, không thể thông báo trước một tiếng sao?
Cổ thành chắc chắn vẫn còn ở trong chiến trường Chư Thiên.
Chỉ là không biết nó đã chạy đến phương nào.
Một đám người, tình lữ bị phân cách, thầy trò bị chia ly, không ít kẻ mắng mỏ Tô Vũ, ít nhất phải báo trước một tiếng chứ!
Chương 1992: Trưởng Lão
Giờ phút này, Đông Liệt cốc.
Đại Tần vương đột nhiên mở mắt!
Ngay sau đó, một tòa cổ thành huyền phù trên không trung, thanh âm Tô Vũ truyền đến.
“Tô Vũ thánh thành bái kiến chư vị vô địch Nhân tộc, làm phiền rồi!”
Cổ thành khổng lồ che một vùng thiên địa, bốn phương tám hướng, rất nhiều người đều nhìn thấy, kể cả Liễu Thành nơi xa cũng có người nhìn thấy tòa cổ thành này.
Tô Vũ!
Hắn khống chế cổ thành tới chiến khu phía Đông.
Đại Tần vương bước ra, đây là lần đầu tiên Tô Vũ nhìn rõ tướng mạo đối phương.
Ông là một người trung niên mặt chữ điền, sắc mặt lạnh lùng, tóc dài buộc gọn, rất cao, khí tức hết sức cường hãn.
Không tính là anh tuấn, nhưng nhìn có vẻ rất uy nghiêm.
Nghe nói trước khi khai phủ thì Đại Tần vương đã là bá chủ một phương, tung hoành Nhân cảnh, khi đó Nhân cảnh vẫn là vương triều phong kiến, nghe nói Đại Tần vương từng là phản vương, điều này thì không mấy ai đề cập đến.
Giờ phút này, khí tức Đại Tần vương lay trời, nhìn về phía Tô Vũ ở cửa thành, đạm mạc hỏi: “Tô Vũ, ngươi khống chế cổ thành đến đây là có việc gì?”
Tô Vũ ho khan một tiếng, cười đáp: “Đại Tần vương bệ hạ chớ hiểu lầm, ta không muốn gây chuyện! Chỉ muốn mời mấy người tới thánh thành ta làm khách, lại sợ đường xá nguy hiểm nên muốn tự thân đến đón bọn họ.”
Đại Tần vương nhìn về phía Triệu Lập bên cạnh hắn, ông biết tượng đá đã đón Triệu Lập đi, giờ bọn họ còn tới đón ai?
Tô Vũ cất cao giọng nói: “Ngưu phủ trưởng có ở đây không?”
Một lát sau, Ngưu Bách Đạo với dáng vẻ không chút chỉnh tề xuất hiện, có cảm giác hơi chật vật, quanh đó truyền đến một trận cười ầm ĩ, Đại Tần vương cũng quay đầu nhìn thoáng qua, nhíu mày nhìn Ngưu Bách Đạo, lạnh lùng nói: “Đường đường là Vĩnh Hằng, thu liễm một chút, tiêu trừ vết đỏ trên mặt đi!”
Nơi xa, Ngưu Bách Đạo cười ha hả, vết đỏ trên mặt tiêu tán, thấy mọi người còn đang cười thì ông liền đắc ý nói: “Đừng hâm mộ ghen ghét, phu nhân ta lưu lại, đâu phải của người khác đâu, ta vừa ở Chư Thiên phủ, thấy có việc nên chạy đến đây mà.”
“Ta và phu nhân đã thành hôn 400 năm, tình cảm sắt son, chư vị không hiểu đâu!”
“…”
Toàn trường yên lặng.
Ngưu Bách Đạo lại phá ra cười ha hả, còn dám chê cười ta, sao các ngươi không tự xem trò cười của mình đi?
Lúc này ông mới nhìn về phía Tô Vũ, thấy hắn khống chế cổ thành tới thì kinh ngạc hỏi: “Sao ngươi lại chạy tới đây, có việc gì?”
Tô Vũ mỉm cười, “Không có gì, ta muốn mời Hồ viện trưởng, Hồ Kỳ tiền bối, còn có vài vị Địa Binh sư khác của Đại Minh phủ đến thánh thành luận đạo, luận Đúc Binh chi đạo.”
“Hả? Hồ Hiển Thánh? Hắn thì biết đúc cái gì?”
Tô Vũ giải thích: “Hồ viện trưởng am hiểu không gian chi đạo, Đúc Binh đạo và không gian đạo hỗ trợ lẫn nhau! Mặt khác, có khả năng còn cần bọn họ chỉ giáo giúp ta một chút, có lẽ sắp tới ta sẽ đúc binh.”
“Ồ!”
Ngưu Bách Đạo gật đầu, “Việc nhỏ, ta sẽ lập tức báo cho Phủ chủ, bảo hắn an bài!”
Giờ phút này, có người bỗng lên tiếng: “Tô Vũ, ngươi muốn đúc binh ư? Lão phu có thể đến quan sát không?”
Tô Vũ nhìn về phía bên kia, đó là một vị lão nhân đầu bạc, là Thiên Đúc vương.
Tô Vũ từ chối khéo: “Đại nhân nói đùa, ngài là Thiên binh sư, chúng ta chỉ là một đám Địa Binh sư tụ họp náo nhiệt mà thôi, nào dám làm phiền đại nhân.”
Thiên Đúc vương cạn lời, ngươi cự tuyệt thì cự tuyệt đi, nói lí do đường hoàng như vậy làm gì.
Tô Vũ gióng trống khua chiêng tới chiến khu phía Đông mời một đám Địa Binh sư, lúc trước còn đón tiếp Triệu Lập, trước nữa là đã lấy được không ít bảo vật đúc Thiên binh từ vạn tộc, chẳng lẽ hắn định đúc Thiên binh?
Có thể không?
Ông còn đang nghĩ ngợi, Triệu Lập đã mở miệng nói: “Phiền chư vị thông tri Triệu Thiên Binh Đại Chu phủ, bảo ta tìm hắn có việc, Chu phủ trưởng, Triệu Thiên Binh không bế quan chứ?”
Không phải Đại Chu vương, mà là Chu Phá Long.
Chu Phá Long nhìn Triệu Lập, rồi nhìn Tô Vũ, khẽ gật đầu, “Được, ta sẽ giúp ngươi thông tri, hắn ở ngay trong phủ, sẽ mau chóng tới đây thôi.”
“Vậy phiền Chu phủ trưởng!”
Triệu Lập chắp tay, không nói gì nữa.
Một lát sau, mấy người Đại Tần vương biến mất, bởi vì Tô Vũ không có gì để nói, bọn họ cũng không biết nên nói cái gì, thế nên đều lựa chọn tránh đi.
Giờ phút này, chỉ còn lại mấy người.
Ngưu Bách Đạo và Thiên Đúc vương đều không đi, hình như chưa từ bỏ ý định, còn muốn tiếp tục hỏi xem có thể tham dự hay không.
Không lâu sau, một lão nhân xuất hiện.
Không phải Triệu Thiên Binh, mà là Nam Vô Cương.
Nam Vô Cương nhìn về phía Tô Vũ nơi xa, Tô Vũ cũng thấy ông, trong lúc nhất thời, hai người im lặng đối diện.
Huyền Giáp!
Trong thời gian hành động của Liệp Thiên các, Tô Vũ và Huyền Giáp gần như một tấc cũng không rời, thường xuyên trêu chọc vài câu, quan hệ khá thân thiết, thậm chí rất nhiều thời điểm Tô Vũ còn cực kỳ tin tưởng đối phương.
Nhưng hiện tại đối mặt, cả hai lại không biết nói gì.
Nam Vô Cương cứ thế nhìn Tô Vũ, hồi lâu sau ông mới lấy ra một cái mặt nạ vô diện ném về phía hắn, nhẹ giọng nói: “Đây là mặt nạ trưởng lão Huyền bộ! Hiện tại Huyền bộ đã có bộ trưởng, Chu Thiên Nguyên rời đi, Huyền bộ có tân bộ trưởng, cố gắng đừng mang mặt nạ này ra khỏi thành.”
Tô Vũ tiếp nhận mặt nạ, nhìn ông một cái, chậm rãi nói: “Đa tạ trưởng lão!”
“…”
Nam Vô Cương không nói gì, chỉ là trưởng lão, mà không phải tằng sư tổ, cũng không phải tằng tằng sư tổ.
Trầm mặc một lát, Nam Vô Cương lại hỏi: “Vân Trần là Địa Binh sư đỉnh phong, cần hắn hỗ trợ ngươi không?”
“Không cần, cảm ơn!”
Nam Vô Cương khẽ gật đầu, thân ảnh dần tiêu tán, bên tai Tô Vũ vang lên giọng ông: “Ta còn giữ mặt nạ Huyền Tam, có việc thì tìm ta thông qua mặt nạ!”
Tô Vũ yên lặng nhìn ông rời đi.
Tâm tình hơi phức tạp, hắn vẫn ổn, không quá bài xích Nam Vô Cương và Vân Trần, nhưng Tô Vũ cảm thấy có lẽ lão sư Liễu Văn Ngạn của mình không vượt qua được chuyện này.
Có lẽ, sư bá Trần Vĩnh cũng không muốn đối mặt bọn họ.
Không thể oán hận, vậy cũng không cần kết giao.
Người đã đi rồi, lúc này Ngưu Bách Đạo mới tiến đến nhưng không vào thành, ông sợ tượng đá đánh mình, ông cười nói: “Tô Vũ, mời nhiều người như vậy là chuẩn bị đúc Thiên binh sao?”
Bên kia, Thiên Đúc vương chen vào: “Đây là sở trường của ta này!”
Tô Vũ không nói gì, có phải vị đại nhân đây hơi nhiệt tình quá rồi hay không?
Ta đã nói rồi, ta không cần ngài hỗ trợ.
Thiên Đúc vương cũng không thèm để ý, bất đắc dĩ nói: “Tô Vũ, ngươi biết không? Đã 30 năm rồi ta không đúc Thiên binh!”
Tô Vũ nhìn ông, ông cũng nhìn Tô Vũ, thở dài nói thẳng: “Không có tài liệu, uổng cho cái danh tiếng này!”
Nói chung là ông đang ám chỉ, ngươi nhanh mời ta đi!
Ngươi muốn đúc binh, có phải là muốn đúc Thiên binh hay không?
Không thì mời nhiều Địa Binh sư như vậy làm gì?
Ta cũng am hiểu đây!
Gì chứ việc đúc binh thì ta mới là người giỏi nhất.
Tô Vũ câm nín, hắn còn chưa mở miệng thì Ngưu Bách Đạo đã cười nói: “Lão Chúc, làm gì thì làm đi! Một đám nhỏ chơi đùa mà thôi, ngươi đừng có nghĩ là thật, đi rình Huyền Khải vương còn tốt hơn, xử lý được gã thì sẽ có vô số tài liệu cho ngươi tha hồ rèn đúc.
Nhanh lên!”
Bối phận của ông rất lớn, tuổi tác lại không kém đối phương, sau khi chứng đạo thành công thì địa vị đã chính thức bình đẳng, không cần phải nói năng câu nệ như trước nữa.
Thiên Đúc vương bất đắc dĩ: “Được, các ngươi không cần một vị Thiên binh sư, sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ hối hận, lãng phí tài liệu cũng không phải việc nhỏ, xa xỉ quá mức là tội lỗi!”
Dứt lời, ông liền biến mất.
Ngưu Bách Đạo phì cười: “Lão già này không tự tìm được tài liệu liền ghen ăn tức ở đó mà, kệ đi! Tô Vũ, các ngươi ở đây mấy ngày đi, người từ Đại Minh phủ đến cũng cần một khoảng thời gian…”
Tô Vũ gật đầu, rồi nói: “Phủ trưởng, nhờ ngài nhắn Hồ viện trưởng mang thiết bị cắt không gian theo, ta cần dùng.”
“Thứ kia à?”
Ngưu Bách Đạo ngoài ý muốn, gật đầu đáp ứng: “Được! Lão Hồ gần đây tương đối nhàn rỗi, ngươi định nhờ hắn cắt không gian giúp ngươi sao?”
“Đúng là ta có ý tưởng này.”
Chương 1993: Khẩu Khí Không Nhỏ
Tô Vũ trò chuyện: “Phủ trưởng, nghiên cứu không gian truyền tống của Hồ viện trưởng còn được duy trì không? Ta thấy nó rất ngầu, không phải lần trước đã truyền tống ngài từ chiến trường về Nhân cảnh trong nháy mắt sao?”
“Đừng nói nữa!”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Ta bị truyền tống choáng cả đầu óc, người bình thường thì đã bị nghiền nát từ lâu rồi! Nghiên cứu của gia hỏa này tồn tại vấn đề không nhỏ, gần đây trong phủ có chi một ít ngân sách nhưng chưa đủ.
Thứ này không tồi, nhưng quá nuốt tiền!”
“Gần đây Chu phủ chủ sống có tốt không?”
“Hắn ư?”
Ngưu Bách Đạo buồn cười: “Vẫn vậy! Chắc đang nghẹn đến phát cuồng rồi, thanh danh đồ sát tứ thánh vẫn còn đó, hiện tại tôn tử của hắn cũng nhìn hắn bằng ánh mắt quái dị.”
Tô Vũ bật cười.
Ngưu Bách Đạo lại nói: “Còn có chuyện cần nói với ngươi, công pháp của ngươi truyền bá ra thu được không ít công huân, Phủ chủ nói rằng hiện tại ngươi không dùng được công huân, định đổi bằng thứ khác cho ngươi, ngươi có yêu cầu gì không? Đừng khách khí, hắn có tiền! Lão đại nhà hắn làm bộ trưởng Hoàng bộ nhiều năm như vậy, Hoàng bộ chuyên môn làm tình báo, nếu tham ô thì còn giàu hơn cả Huyền bộ!”
Tô Vũ vui vẻ đáp: “Không đến mức ấy chứ, Huyền bộ làm buôn bán, Hoàng bộ quản tình báo, có thể thu vào bao nhiêu?”
“Vậy ngươi không hiểu rồi! Giở công phu sư tử ngoạm là được, sợ cái gì.”
Tô Vũ còn chưa nói lời nào, Triệu Lập đã chen vào: “Nếu ta nhớ không lầm thì Đại Minh vương là một vị Thần Trận sư! Năm xưa khi rèn Bách Đạo Các, phần lớn trận pháp Bách Đạo Các là do Đại Minh vương tự mình kiến tạo! Hiện tại chúng ta cần một bộ đại trận Thiên Giai, chủ yếu là để hấp thu nguyên khí, ý chí lực, có thể giúp binh khí bị tổn hại tự chủ uẩn dưỡng khôi phục.
Người bình thường không thể bố trí trận pháp này, Đại Minh vương chắc chắn có thể, những ích lợi của Tô Vũ ở Nhân cảnh thì bỏ qua hết, chỉ cần đổi một bộ trận pháp như vậy, nhất định phải mạnh! Ít nhất có thể bảo trì vận chuyển mấy ngàn năm, tốt nhất là vô địch cũng không thể đánh vỡ…”
“…”
Ngưu Bách Đạo hít một hơi: “Các ngươi định chế tạo Thần binh à? Còn đòi vô địch đánh không phá, tiểu Triệu, khẩu khí của ngươi không nhỏ…”
Tiểu Triệu!
Tô Vũ muốn cười, vẻ mặt Triệu Lập cạn lời, trông ta còn già hơn ngài đấy.
Thôi, vị này bối phận cao hơn thật.
Tứ Đại cha ông gặp vị này còn phải gọi tiền bối.
Ngưu Bách Đạo không nói nhiều, gật đầu đáp: “Được, ta sẽ giúp ngươi hỏi, từ bỏ thu hoạch ở Nhân cảnh để đổi một bộ trận pháp như vậy có lẽ không thành vấn đề.”
Dứt lời, ông lại hỏi: “Cần dùng gấp không? Nếu có thì khi Đại Minh vương chuẩn bị xong, ta sẽ đưa qua cho các ngươi, còn yêu cầu gì khác không?”
Triệu Lập cười to: “Nếu Đại Minh vương không ngại thì thêm chút công năng như phòng ngự, công kích, truyền tống, củng cố không gian đi…”
Tô Vũ há hốc miệng!
Ta tưởng rằng lão Triệu là người ngay thẳng, không ngờ công phu sư tử ngoạm của ngài vô sỉ đến thế.
Dù Tô Vũ không hiểu trận pháp thì cũng biết nếu nó toàn năng như vậy thì độ khó chắc sẽ gia tăng gấp 10 lần!
Không chỉ tiêu hao vô số tài nguyên, còn phải hao phí càng nhiều tinh lực.
Nhưng… Làm hay lắm.
Ngưu Bách Đạo cũng bật cười: “Được, ta sẽ chuyển lời! Nhưng có thể thành công hay không thì ta không dám nói trước.”
Triệu Lập tươi cười: “Nếu trận pháp đáp ứng đủ yêu cầu thì tốt.
Đúng rồi, Ngưu phủ trưởng, ngươi am hiểu chế tác thần phù, có thể giúp đỡ chế tác một bộ thần phù thu nạp không?”
“Việc nhỏ…”
Tô Vũ không biết Ngưu Bách Đạo am hiểu thần phù, nhưng Ngưu phủ trưởng đã từng cho hắn một thần phù che giấu thực lực, trừ vô địch, những người khác đều nhìn không thấu.
Hóa ra ông ấy am hiểu thần phù chi đạo.
Ngưu Bách Đạo thống khoái đáp ứng, Triệu Lập lại không khách khí, tiếp tục nói: “Bộ thần phù này nhất định phải mạnh, cần nhiều lắm! Phải thành bộ! 1 vạn tổ hợp thành một bộ, tách ra giống như trang sách, hấp thu Bán Hoàng cũng sẽ không tổn hại…”
“…”
Ngưu Bách Đạo mở to hai mắt, má nó!
Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?
Đùa ta à?!
Thần phù hấp thu không khó chế tác, rất đơn giản, mấu chốt là 1 vạn cái, một tổ hợp thần phù, ngươi nghĩ ta là cái gì?
Còn cả yêu cầu hấp thu Bán Hoàng cũng không tổn hại, ngươi định đi giết một vạn Bán Hoàng rồi cất trữ chắc?
“Đừng đùa!”
Ngưu Bách Đạo ho nhẹ: “Tiểu Triệu, trò đùa này không buồn cười đâu.”
Triệu Lập bình tĩnh đáp: “Không nói giỡn, tiểu tử này đã nói với ta như vậy, ta cũng bảo hắn đừng giỡn, hắn lại nói hắn chắc chắn muốn làm như thế, ta cũng đành chịu.”
Tô Vũ lộ vẻ xấu hổ.
Bị hai người nhìn, giờ phút này hắn cũng cảm thấy suy nghĩ trước đó của mình quá nông cạn.
Triệu Lập không hổ là Đúc Binh đại sư, mau chóng biết được sẽ cần cái gì, khiếm khuyết cái gì.
Trận pháp Thiên Giai, thần phù Thiên Giai, còn cần vạn cái… chuyện thật như đùa.
Trước đó Tô Vũ chưa từng suy xét, hiện tại ngẫm lại, nếu không có những thứ này có lẽ cũng được thôi, nhưng sản phẩm chế tạo ra chưa chắc đã như ý.
Ngưu Bách Đạo nghe mà đau hết cả răng: “Ngươi yêu cầu… Quá mức rồi đấy! Nếu xét về những thứ ngươi đã nói thì đây là chuẩn bị cho Thần binh đúng không? Cần Thần Phù sư, Thần Trận sư, Đúc Binh sư cùng nhau ra trận mới được! Khi nào ngươi cần dùng?”
“Một tháng!”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu: “Vậy thì không có khả năng, trừ khi chỉ chế tác 100 thần phù thu nạp trước, hơn nữa, yêu cầu của ngươi quá cao, thu nạp Bán Hoàng, đùa à?! Thu nạp vô địch đã cần phải có thần phù không tầm thường rồi! Yêu cầu không ít tài liệu, ta không có tiền, ngươi chi tiền đi, ta giúp ngươi chế tác 100 cái miễn phí, nhiều hơn thì phải có thời gian, nếu không thì không làm được.”
Tô Vũ vội gật đầu: “Ta chi!”
“Vậy được!”
Ngưu Bách Đạo cười bảo: “Tiểu tử ngươi có dã tâm không nhỏ, ta thấy thứ ngươi muốn chế tạo lần này không đơn giản.
Ngươi đầu tư tiền thì chuyện trận pháp và thần phù có thể giải quyết, mặt khác, các ngươi tự quyết đi!”
“Đa tạ phủ trưởng!”
Tô Vũ vội nói cảm tạ, trong lòng đại hỉ.
Hàn huyên một lúc, không lâu sau, lại có thêm một vị lão nhân chạy tới, Đại Chu phủ cách Chư Thiên phủ không xa, Triệu Thiên Binh đã tới rồi.
Người vừa đến đã tươi cười nói: “Sư đệ, cuối cùng ngươi cũng nhớ tới ta, xem ra là cần ta hỗ trợ!”
Triệu Lập hừ lạnh một tiếng, xụ mặt không vui, có điều nghĩ tới cái gì đấy, ông bỗng cười nhạo: “Nực cười, chỉ là ta thấy ngươi đáng thương, không có nổi tài liệu đúc binh nên cho ngươi một cơ hội, vừa rồi Thiên Đúc vương muốn tham dự mà ta cũng không cho, nếu ngươi không muốn thì nhanh cút đi!”
Nơi xa, Triệu Thiên Binh đạp không đi đến, ông vẫn cười tươi rói, không hề tức giận, dung túng bảo: “Sư đệ vẫn bướng bỉnh như vậy!”
“…”
Tô Vũ thấy thật xấu hổ, lão Triệu đức cao vọng trọng trước kia sao lại thành đứa nhỏ trong miệng mấy người ở đây vậy?
Ngưu phủ trưởng gọi là tiểu Triệu, Triệu Thiên Binh bảo ông bướng bỉnh…
Thật xấu hổ!
Hắn trộm nhìn Triệu Lập, Triệu Lập bình tĩnh nhìn Tô Vũ, thấy Tô Vũ đang nhìn mình, ông trừng mắt, nhìn cái gì mà nhìn!
Tô Vũ cạn lời, tức là chỉ bắt nạt được ta thôi chứ gì?
Một đám người tán gẫu, Tô Vũ thuận tiện thỉnh giáo một chút phương pháp đúc binh, đã lâu hắn không luyện tập, so với Triệu Thiên Binh thì còn kém rất xa.
Chương 1994: Tử Linh Thích Nghe Lén
Khi luận đạo, thời gian đều trôi qua rất nhanh.
Một ngày trôi qua, không ai tới quấy rầy mấy người Tô Vũ.
Ngày hôm sau, người Đại Minh phủ đã tới.
Chu Thiên Phương tự mình đưa người tới.
Ba vị Địa Binh sư!
Trừ Hồ Kỳ thì còn hai vị Địa Binh sư khác, thực lực Đúc Binh của Đại Minh phủ cao hơn Đại Hạ phủ nhiều.
Đến lúc này, nếu tính cả Tô Vũ thì đã có 6 vị Địa Binh sư tham dự.
Ngoài ra còn có hai vị vô địch hỗ trợ, một người chế tạo trận pháp, một người chế tạo thần phù.
Tô Vũ nhanh chóng khống chế cổ thành mang người rời đi.
Nhưng hắn vừa rời đi, chư thiên vạn tộc cũng mau chóng lấy được tin tức.
Tô Vũ chuẩn bị đúc binh.
Mời 5 vị Địa Binh sư hỗ trợ.
Có lẽ là đúc Thiên binh!
Không thể không nói, gia hỏa này vẫn có nhân mạch ở Nhân cảnh, Tô Vũ giao hảo cùng Đại Minh phủ, điểm này mọi người đều biết, nhất mạch của Tứ Đại Đại Hạ phủ cũng có quan hệ rất tốt với hắn.
Tô Vũ đang ở trong tình huống đang mâu thuẫn với Nhân tộc mà vẫn có thể mời đến 5 vị Địa Binh sư trợ trận.
Nếu là người khác xưng vương một phương, có lẽ Nhân tộc sẽ không đáp ứng để Địa Binh sư đi hỗ trợ.
Mà Tô Vũ lại mặc kệ chuyện này.
Cổ thành khổng lồ dừng lại ở chỗ cũ, sóng lớn làm vòng thuyền mới vừa sửa xong của cửu giới lại bị oanh tạc, cường giả cửu giới hoàn toàn hết hy vọng!
Mọe nhà ngươi!
Không sửa nữa!
Thích làm gì thì làm đi!
Làm hàng xóm với Tô Vũ đúng là tám đời bọn họ đều xui xẻo.
Cổ thành, phủ thành chủ.
Thiên Nguyên khí nồng đậm dọa người.
Tô Vũ không thiếu Thiên Nguyên khí, không có việc gì thì lấy ra một ít là được, hiện tại tốc độ hắn thu chiết Thiên Nguyên khí rất nhanh, giờ phút này, tử khí và Thiên Nguyên khí hỗn tạp, tiêu hao lẫn nhau, nguyên khí tràn ra rất thích hợp để tu luyện.
5 vị Đúc Binh đại sư, Triệu Lập, Triệu Thiên Binh, Hồ Kỳ đều là người quen, hai vị khác không quá quen thuộc, nhưng Tô Vũ đã từng gặp.
Tuổi không nhỏ, hơi già.
Lúc bấy giờ, hai vị lão nhân vẫn còn đang ngây dại.
Thiên Nguyên khí thật nồng đậm!
Tô Vũ từng truyền thụ
《
Trường sinh quyết
》
cho mấy lão nhân này, trên thực tế đó chính là sinh cơ thôi phát pháp của Tiên tộc.
Giờ phút này, hai vị lão nhân cảm thụ Thiên Nguyên khí nhập thể, một ít thương thế lắng đọng đã có dấu hiệu khôi phục, bọn họ hơi chấn động, lại có chút ngượng ngùng, Thiên Nguyên khí này được Tô Vũ chuẩn bị để khôi phục khi rèn binh khí thì phải.
Vừa tới đã hấp thu như thế thì thật ngượng ngùng.
Tô Vũ không quan tâm lắm, ở đây còn có một vị khác mà hắn cũng không xa lạ gì, khá là quen thuộc, hiện tại thấy vị kia đang tò mò nhìn ngó khắp nơi xung quanh, hắn bèn cười hỏi: “Viện trưởng, ngài nhìn cái gì vậy?”
Hồ Hiển Thánh liền đáp: “Không gì cả, ngươi bảo ta mang theo máy cắt không gian đến đây là để cắt không gian à? Ta đang xem cắt nơi nào thì thích hợp, cắt không gian dễ khiến không gian sụp xuống, không phải nói cổ thành có Tử Linh giới sao? Ta đang xem có thể tiến vào Tử Linh giới cắt hay không, như vậy dù cắt sụp xuống cũng không vấn đề gì!”
“Hừ!”
Một tiếng hừ lạnh vang vọng đại điện.
Hồ Hiển Thánh cả kinh: “Ai?”
Tô Vũ bình tĩnh: “Không sao đâu viện trưởng, hậu điện có một vị Tử Linh quân chủ thích nghe lén chúng ta nói chuyện, không có gì.”
“…”
Toàn bộ dại ra.
Kể cả Triệu Lập cũng lộ vẻ mặt ngoài ý muốn nhìn Tô Vũ, má, địa phương quỷ quái này của ngươi có cả Tử Linh quân chủ thích nghe lén ư?
Tô Vũ nhún vai, thấy mọi người hốt hoảng nhìn chằm chằm hắn thì bất đắc dĩ nói: “Nàng không giống Tử Linh khác, Tử Linh khác không có việc gì liền trở về địa bàn, nàng thì không thích về, suốt ngày đợi trong thông đạo, cho nên khi chúng ta nói chuyện thì nàng có thể nghe được hết.”
Ta cũng thực bất đắc dĩ!
Rất nhiều Tử Linh quân chủ không ngày ngày đi thủ thông đạo, bọn họ không nhàn như vậy, quân chủ thường có Tử Linh quốc gia thuộc về chính mình, Tinh Nguyệt cũng có, nhưng gần đây nàng không quay về!
Trước kia nàng sẽ trở về tu luyện, gần đây lại luôn ở trong thông đạo bên này, kiên quyết không đi, Tô Vũ cũng không có biện pháp.
Một đám người dùng ánh mắt quỷ dị nhìn Tô Vũ, vậy mà ngươi vẫn có thể bình chân như vại sao?
Thật sự không bình thường!
Hồ Hiển Thánh có chút ngượng ngùng, thôi rồi, ta sẽ không bị vị Tử Linh quân chủ kia ghi thù chứ?
Ông xấu hổ nói: “Vậy… Không thể cắt không gian Tử Linh giới ư?”
Tô Vũ gật đầu, “Đúng vậy, chỉ có thể cắt không gian chiến trường Chư Thiên, cứ cắt đi, không sao đâu, có hỏng thì chúng ta cũng không tổn thất gì, huống chi chỉ là cắt một chút không gian mà thôi, vô địch đại chiến khiến không gian sụp đổ nhiều như vậy mà còn chẳng sao, huống chi là chúng ta.”
Hồ Hiển Thánh gật đầu, không nói nữa.
Tô Vũ nhìn về phía mọi người, hắn không do dự, nói thẳng: “Lần này Tô Vũ mời các vị đại sư tới đây là để trợ giúp ta rèn một kiện Văn Binh, nhưng lượng công việc rất lớn, không phải chỉ 1 – 2 người có thể hoàn thành.”
Hắn nhìn về phía Hồ Hiển Thánh, “Nhiệm vụ của Hồ viện trưởng rất đơn giản, giúp ta cắt ra 300 khối tiểu không gian, một mảnh không gian kích cỡ chừng 10 mẫu đất là được, không cần quá lớn…”
Dứt lời, Triệu Lập đã phản bác: “Không được, quá nhỏ!”
Ngươi đã quá khinh thường kích thước thi thể thực tế của đám đại yêu kia rồi.
Triệu Lập nhanh chóng sửa lại: “Một khối không gian ít nhất phải có chiều dài – rộng – cao đều 1000 mét, hơn nữa phải nén hết cỡ lại, vận dụng Tu Di phương pháp, trên thực tế thì có thể chứa đựng đồ vật lớn hơn! Không những thế, còn phải tiến hành áp súc lần thứ hai, áp súc phạm vi không gian còn chừng một trang giấy mỏng…”
Hồ Hiển Thánh dại ra nhìn ông, “Triệu Lập, ngươi đùa ta à, này… công trình này quá lớn!”
Triệu Lập lắc đầu, “Không đùa, đừng nhiều lời! Thêm tiền, Tô Vũ, trả tiền!”
“…”
Tô Vũ dở khóc dở cười, “Viện trưởng yên tâm, nghiên cứu sau này của ngài sẽ do ta đầu tư, trước khi ta chết, tiền đầu tư cho nghiên cứu của ngài đều sẽ do ta bỏ ra!”
“Chắc chắn nhé?”
“Đương nhiên!”
“Không thành vấn đề!”
Hồ Hiển Thánh vui sướng: “Đơn giản, 300 khối đúng không? 1000 mét mỗi chiều, vậy thể tích cũng không nhỏ, 300 khối, cộng lại là một mảnh không gian với kích thước 3 chiều lên tới 30 vạn mét, như vậy không gian sẽ sụp đổ…”
Thể tích rất lớn!
Cắt một không gian với kích thước hơn 600 dặm vuông, Hồ Hiển Thánh hít một hơi, “Tốt nhất là tách ra cắt, nếu cắt cùng một chỗ, kích thước một tòa thành thị như vậy sẽ bị cắt thành hố đen, Tô Vũ, ta phải nói trước, cắt không gian lớn như thế có lẽ sẽ bị vô địch theo dõi, ngươi phải giải quyết phiền toái đấy!”
Tô Vũ gật đầu: “Đương nhiên!”
Giờ phút này, sắc mặt mấy người khác đều ngưng trọng.
Chỉ là việc cắt không gian đơn thuần, nhưng mọi người đã biết lần đúc binh này không bình thường.
Dù là chế tạo nhẫn trữ vật đơn giản nhất, nhẫn trữ vật lớn như vậy cũng đã có thể tính là Địa binh, thậm chí còn hơn thế.
Một khối không gian 1 trăm triệu mét vuông.
Ước chừng 300 khối!
Rốt cuộc Tô Vũ muốn chế tạo cái gì?
Nếu nói là nhẫn trữ vật thì không cần lớn như vậy, 300 trăm triệu mét vuông, huống chi còn phải tách ra cắt, chẳng lẽ để chế tạo 300 nhẫn trữ vật?
Triệu Thiên Binh ngưng trọng hỏi: “Ta sẽ làm gì?”
Tô Vũ đáp: “Nhiệm vụ của Triệu sư bá rất đơn giản, rèn 302 trang sách, có thể áp súc không gian được Hồ viện trưởng cắt vào đó, 300 trang chịu tải không gian, 2 cái còn lại là bìa.”
“Chịu tải không gian?”
Triệu Thiên Binh hít hà một hơi, má nó, tiểu tử nhà ngươi muốn chơi chết ta đúng không?
“Không gian lớn như vậy, áp súc lại sẽ tạo ra lực lượng khổng lồ, ngươi bảo ta rèn trang sách có thể chịu tải không gian, độ khó không phải lớn bình thường, huống chi phải làm hơn 300 trang…”
Triệu Lập tức giận: “Làm được thì làm, không được thì đi đi, ta thay người khác!”
“…”
Triệu Thiên Binh bất đắc dĩ: “Được rồi, ta làm, nhưng nói trước nhé, thời gian quá gấp gáp, Tô Vũ yêu cầu giải quyết việc này trong 1 tháng, một ngày cần xong hơn 10 trang, ta cần có trợ thủ lấy ra vật chất, bằng không một mình ta thì không làm được!”
“Một trang giấy này chắc đã có thể sánh với một thanh Huyền binh…”
Ông vừa dứt lời, Triệu Lập đã nhíu mày phản bác: “Không đủ, tốt nhất là phải sánh bằng Địa binh!”
“…”
Chương 1995: Không Tiếc Chi Trả
Triệu Thiên Binh câm nín, hồi lâu sau mới nói: “Thứ nhất, nếu có thể sánh bằng Địa binh thì một ngày ta tuyệt đối không có khả năng tạo ra 10 trang! Thứ hai, Tô Vũ có nhiều tài liệu như vậy sao? Thứ ba, rèn thành công, tương đương với hơn 300 Địa binh dung hợp, còn mạnh hơn Thiên binh, ta nói thẳng, Tô Vũ sẽ không sử dụng được…”
Triệu Lập gật đầu, ngẫm nghĩ rồi nói: “Không sao, có thể rèn phôi Địa binh, 73 đạo kim văn chính là Địa binh, ngươi có thể rèn 72 đạo rưỡi, ngoài ra phác họa thêm một ít kim văn hình thức ban đầu… Như vậy, sau này Tô Vũ có thể tự thăng cấp trang sách lên Địa binh!”
Tô Vũ nuốt nước miếng, hắn không nhịn được nhìn về phía lão Triệu, lão sư… có cảm giác thật điên cuồng!
Tô Vũ chỉ muốn rèn một thanh Địa binh lợi hại một chút, sau đó chế tạo ra hình thức ban đầu của Thiên binh là được, cho nên hắn yêu cầu Hồ Hiển Thánh cắt không gian chừng 10 mẫu đất, nhưng Triệu Lập đang muốn làm gì?!
Triệu Lập nhìn về phía Tô Vũ, trầm giọng nói: “Thực lực ngươi tiến bộ quá nhanh, Địa binh bình thường không có khả năng thỏa mãn ngươi! Huống chi lần này rèn binh khí thành đạo cho ngươi, tuyệt đối không thể qua loa! Đúng rồi, ngươi không đủ tài liệu, cần nhiều tài liệu hơn, ta còn một ít…”
Triệu Thiên Binh vội nói: “Ta cũng có không ít!”
Tô Vũ nghe vậy, nhíu mày lắc đầu nói: “Vậy không được, hai vị lão sư đã tới đây giúp ta, ta còn để hai ngài bỏ ra tài liệu thì đúng là không biết điều rồi.
Lão sư yên tâm, ta sẽ tự mình nghĩ cách.”
Việc nhỏ!
Không phải Liệp Thiên các còn ở đây sao?
Đâu phải ta không có tiền, ta có thể bán Thiên Nguyên khí mà, ta còn nhiều lắm.
Không đủ thì ta còn không ít vật gánh chịu đây.
Bên phía Thần tộc có hành động ngoài dự đoán của Tô Vũ, thật sự đưa cho hắn một khối vật gánh chịu, hiện giờ Tô Vũ đã có đến 8 khối vật gánh chịu.
Tuy Tô Vũ có ý tưởng lớn, đã chuẩn bị không ít tài liệu, đủ để rèn 2 – 3 kiện Thiên binh, kết quả hình như lão Triệu còn muốn chơi lớn hơn.
Giờ phút này, Hồ Kỳ và hai vị Địa Binh sư đến từ Đại Minh phủ đều líu lưỡi!
Hồ Kỳ chen vào: “300 trang sách có thể so với Địa binh ư? Tô Vũ, ngươi muốn rèn binh khí loại hình cuốn sách, sau đó dung nhập không gian, một tờ một thế giới sao?”
Tô Vũ gật đầu, “Đúng vậy Hồ lão sư, ta có tính toán như vậy, hơn nữa 300 trang… có lẽ chỉ là mục tiêu ban đầu, đương nhiên chưa chắc đã có thể rèn đến 300 trang.”
Hồ Kỳ hít sâu một hơi, “Kế hoạch của ngươi quá lớn, nhiệm vụ của chúng ta thì…”
Tô Vũ ngẫm nghĩ: “Thứ nhất, tinh chế tài liệu! Thứ hai, giúp Triệu sư bá dung nhập không gian, sư bá rèn trang sách, nhưng không gian phải được khảm vào đó, đây không phải việc người bình thường có thể hoàn thành, chỉ có Địa Binh sư mới có thể làm được.”
Ba vị Địa Binh sư đồng thời gật đầu, việc này rất khó khăn!
Giọng Hồ Kỳ ngưng trọng: “Dung nhập không gian rất nguy hiểm, dễ gây nổ, nếu tổn hại một trang sách thì tổn thất sẽ quá lớn!”
Tương đương với tổn thất một thanh Địa binh.
Tô Vũ lại không cho là quan trọng, “Nổ hỏng thì thôi, chỉ cần mấy vị lão sư đừng bị thương là được, phát nổ chỉ là việc nhỏ!”
Tô Vũ lại nói: “Ba vị lão sư tạm thời phụ trách hai nhiệm vụ này đi.
Triệu sư bá, Hồ viện trưởng thì cứ làm theo lời ta nói ban nãy là được, còn lão sư ngài… Phụ trách quản lý!”
Tô Vũ nói tiếp: “Ta và lão sư sẽ liên thủ cùng nhau dung hợp ở bước cuối cùng, ngoài ra, ta phụ trách mua sắm tài liệu, phụ trách công tác khôi phục của mọi người, cùng với lâm thời phụ giúp một chút…”
Hắn cũng là Địa Binh sư, nhưng hắn cần chờ tất cả nhiệm vụ giai đoạn chuẩn bị hoàn thành rồi mới rèn, việc này có độ khó cực lớn.
Triệu Thiên Binh nghi ngờ hỏi: “Ngươi làm được không? Tô Vũ, không phải ta xem thường ngươi, mà là việc này quá khó khăn! Mấy trăm Địa binh dung hợp, ngươi xác định ngươi có thể kiên trì đến khi hoàn thành sao?”
Tô Vũ hít sâu một hơi, gật đầu đáp: “Ta sẽ cố gắng hết sức, nếu không được thì có thể dung nhập bớt đi một chút, kỳ thật cũng không sao, sau này bổ sung dần thêm là được.”
Triệu Thiên Binh gật đầu, “Gia hỏa nhà ngươi hùng tâm quá lớn! Binh khí này mà hoàn thành, dù không đến cấp bậc Thiên binh thì cũng là Địa binh đỉnh phong, hơn nữa… Tuyệt đối sẽ nhận được khen thưởng hoặc lôi kiếp, tự ngươi giải quyết! Nếu thuận theo đại thế thì sẽ có khen thưởng! Nếu làm trái đại thế thì đó chính là kiếp nạn!”
Tô Vũ gật đầu, sẽ có khen thưởng hay là trừng phạt thì hắn cũng không rõ ràng lắm.
Tô Vũ lấy ra tất cả tài liệu, vài vị Địa Binh sư thở dốc.
Thật nhiều thứ tốt!
Tô Vũ giết không ít người, không ngừng đổi chác, thu về tay rất nhiều bảo vật.
Sau đó Tô Vũ lại lấy ra một ít bảo vật khác, “Đây là ngũ hành linh quả, nếu nguyên khí hoặc ý chí lực của chư vị lão sư không đủ thì có thể trực tiếp dùng cái này để khôi phục!”
Đồ phá của!
Một đám người đồng thời có suy nghĩ này.
Mà nhà ngươi!
Ngươi cho chúng ta dùng cái gì khôi phục?
Ngũ hành linh quả!
Ngươi phá của đến nghiện rồi đúng không?
Một viên ngũ hành linh quả giá trị 10 sợi thiên địa huyền quang, đây không phải chuyện đùa, nó tương đương với toàn bộ tinh huyết của một vị Nhật Nguyệt nhất trọng, bán một vị Nhật Nguyệt nhất trọng chắc chỉ cao hơn cái giá này một chút.
Triệu Lập nhíu mày, “Làm bừa!”
Tô Vũ lắc đầu, “Không phải đâu lão sư, mấy vị lão sư đều đã lớn tuổi, hơn nữa còn có thương thế trong người, rèn đúc cường độ cao một tháng liên tục như vậy, có lẽ còn chưa rèn xong thì người cũng đã đi rồi… Vậy thì ta phải giải thích với người khác thế nào? Ngũ hành linh quả có tác dụng uẩn dưỡng, chẳng những có thể khôi phục nguyên khí và ý chí lực mà còn có thể chữa trị thương thế.”
Tô Vũ lại lấy ra một vài loại chí bảo khác, “Đây là thiên nguyên quả, có thể trực tiếp bổ sung Thiên Nguyên khí.”
Tô Vũ cười nói: “Ta cũng sẽ chuẩn bị Thiên Nguyên khí cho mọi người, đừng dùng nguyên khí dịch để khôi phục, cái đó không tốt, quá nhiều tạp chất!”
“…”
Mọi người nuốt nước miếng, Địa Binh sư không phải chưa hiểu việc đời, nhưng… chưa từng thấy ai làm như vậy.
Thiên Nguyên khí trở thành vật tiêu hao hằng ngày, thiên nguyên quả trở thành đồ tiêu hao khẩn cấp, ngũ hành linh quả trở thành vật bổ sung ở thời khắc mấu chốt…
Mấy thứ này đều có giá trị hơn hẳn một kiện Thiên binh.
Tô Vũ điên rồi phải không?
Tô Vũ không điên, hắn không thiếu tiền, tuy rằng mấy thứ này có thể giúp nguyên khí cửu biến, nhưng chưa chắc đã hữu dụng với Tô Vũ, hắn cần bảo vật cường đại hơn.
Hắn cần rèn bảo vật chứng đạo cho chính mình mà còn để ý đến những thứ này sao?
Mấy vị Địa Binh sư đây đều là người đức cao vọng trọng, vậy mà hắn chỉ cần nhờ vả một câu, bọn họ liền bỏ mặc mọi thứ tới đây, Tô Vũ có thể bạc đãi bọn họ ư?
Không thể để binh khí còn chưa xong đã mất người, khi ấy hắn phải giải thích với người khác thế nào?
Phải nói sao với Đại Minh phủ, với người nhà của bọn họ?
Tô Vũ sẽ không nông cạn như vậy!
Tô Vũ tiếp tục nói: “Chắc mấy vị lão sư đều đã biết trường sinh quyết, ta thấy các vị nên nhân cơ hội này khôi phục thương thế đi, rồi dùng ngũ hành linh quả uẩn dưỡng, biển ý chí bị thương cũng có thể khôi phục!”
Dứt lời, Tô Vũ lại lấy ra 4 viên Ma thần quả có giá trị cực cao.
Ma thần quả, lúc trước được định giá 60 sợi Thiên Nguyên khí một phần.
Cực kì đắt đỏ!
Đương nhiên đắt cũng có chỗ tốt của đắt.
Tô Vũ nhìn về phía mấy người: “Đây là Ma thần quả! Ma thần quả cực kỳ trân quý, ta cũng chỉ có bốn quả, tác dụng lớn nhất là người dưới Nhật Nguyệt bị trọng thương, dùng một quả có thể khôi phục gần như toàn bộ thương thế, giống như ma thần bám vào người, tái sinh chi ngã, vốn có 5 quả, có điều bị Cục lông nhỏ lãng phí mất một quả rồi…”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Vũ Luyện Điên Phong dịch [Audio] Vũ Luyện Điên Phong dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vu-Luyen-Dien-Phong-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)


