[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 386 : Khí Vận Của Thiên Tài (c1926-c1930)
❮ sautiếp ❯Chương 1926: Khí Vận Của Thiên Tài
Sau lưng.
Phù Thổ Linh chấn động trong lòng, cái gì vậy?
Ngũ Hành thần quyết?
Tô Vũ!
Đúng, lần trước Tô Vũ vừa nhìn liền học được ngũ hành luyện ngục của mình, chẳng lẽ hắn cũng biết Ngũ Hành thần quyết?
Khó trách!
Khó trách lần trước mình đã cảm thấy không thích hợp, thì ra là thế!
Trong đầu Phù Thổ Linh dâng lên vô số suy nghĩ, Lưu Hồng cũng biết Ngũ Hành thần quyết sao?
Nó chỉ thích hợp với Nhân tộc hay là sẽ thích hợp với cả vạn tộc?
Hoặc là. . .
Càng thích hợp hơn với Ngũ Hành tộc?
PTL nuốt một ngụm nước bọt, từng suy nghĩ lóe lên, có nên giết Lưu Hồng không?
Trực tiếp giết đối phương rồi rút ra trí nhớ?
Nhưng Lưu Hồng chẳng sợ bạch diện, không sợ Liệp Thiên các, có lẽ gã thật sự đã có chuẩn bị.
Tô Vũ biết, Bạch Phong biết, Lưu Hồng cũng biết. . .
Rõ ràng khó mà thu hoạch được từ những kẻ khác.
Cũng chỉ có Lưu Hồng này thôi. . .
Thì ra đối phương luôn miệng đòi tới cổ thành, chính là vì muốn bức bách Liệp Thiên các đưa ra cái giá cao mà gã muốn?
Phù Thổ Linh vừa ngạc nhiên, vừa đắc ý
Vận khí của ta… Ta không hổ là hy vọng của Ngũ Hành tộc, ta tùy tiện gặp phải một người lại có thể là nhân vật trọng yếu.
Đó là Ngũ Hành thần quyết đấy!
Gã lén nuốt một ngụm nước bọt, cái này ta hiểu rất rõ, thượng cổ có ghi lại, Ngũ Hành tộc cũng có ghi chép.
Nghe nói thứ này vốn xuất phát Nhân tộc!
Thì ra Tô Vũ đã sớm học.
Cuối cùng ta đã hiểu, vì sao pháp thuật của lão tổ lại không có hiệu quả lớn lên hắn, trái lại còn bị hắn nuốt chửng, hóa ra là bởi vì Tô Vũ biết công pháp!
“Làm sao bây giờ?”
Lòng Phù Thổ Linh chấn động, bỗng nhiên gã nhìn về phía Long Vô Ưu, lúc này Long Vô Ưu cũng đang nhìn gã, thấy vậy nó bèn truyền âm qua: “Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, làm sao, muốn giết long diệt khẩu à? Ta nghĩ tốt nhất ngươi nên ngẫm xem làm sao lấy được Ngũ Hành thần quyết đi! Không ngờ Tô Vũ lại biết cái này, ta từng thấy trên ghi chép của Long tộc, công pháp ấy sớm đã thất truyền, thế mà Tô Vũ lại học được, rốt cuộc là thật hay giả?”
Phù Thổ Linh không nói gì.
Long Vô Ưu không ngừng lùi lại, tiếp tục nói: “Tình báo của Liệp Thiên các vẫn là thiên hạ đệ nhất! Xem ra họ đã nhìn chằm chằm tên kia rất lâu! Phù Thổ Linh, ngươi muốn im hơi lặng tiếng lấy được công pháp từ trên tay gã thì không đơn giản đâu!”
Ánh mắt Phù Thổ Linh biến ảo, đột ngột nói: “Long Vô Ưu, cho ta mượn chút bảo vật đi! Lần này nếu có thể lấy được vật kia thì sẽ rất có ích cho Ngũ Hành tộc.
Ngũ Hành tộc tất có hậu báo! Long Vô Ưu, ngươi cũng biết công pháp chưa hẳn đã hữu dụng với các tộc, nhưng đối với tộc ta lại có tác dụng to lớn!”
“Ngươi muốn làm gì?”
Phù Thổ Linh chậm rãi đeo mặt nạ trắng lên, thanh âm chợt biến ảo: “Đổi công pháp!”
Long Vô Ưu sững sờ, trong nháy mắt nó liền cười lớn: “Thủ đoạn cao cường! Đây là vu cho Liệp Thiên các sao? Lấy đồ vào tay mà còn không ai biết rõ, Lưu Hồng cũng sẽ tưởng rằng gã đang giao dịch với Liệp Thiên các! Thật sự là thủ đoạn cao cường! Phù Thổ Linh, ngươi gian trá hơn ta tưởng tượng nhiều!”
Phù Thổ Linh đeo mặt nạ, thanh âm liền hóa thành giọng của tên bạch diện ban nãy, trầm giọng nói: “Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện! Bị ngoại tộc biết được thì sẽ không thiếu phiền toái! Long Vô Ưu, cho ta mượn bảo vật, đồng thời giữ bí mật giúp ta.
Ta sẽ đại diện cho Ngũ Hành tộc ra tay tương trợ ngươi khi ngươi chứng đạo! Thậm chí, ta có thể đưa ngươi hai khối vật gánh chịu, giúp ngươi âm thầm chứng đạo! Dù ngươi là hậu duệ của Đại trưởng lão Kim Long tộc thì Long tộc vẫn luôn lấy Thiên Long vi tôn, liệu họ có đem hết thảy tài nguyên cho ngươi? Long tộc có nhiều kẻ thiên phú cao hơn ngươi, Thiên bảng Long Ánh Nguyệt, Địa bảng Long Chiến, Long Vô Ưu ngươi vốn không chiếm bất kỳ ưu thế nào!”
Ánh mắt Long Vô Ưu khẽ biến, rất lâu sau nó mới mở miệng hỏi: “Ngươi muốn cái gì?”
“Có Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch không? Ta có một ít Ngũ Hành Linh quả, thiên địa huyền quang thì cũng có một chút, nhưng mà đều không đủ. . .”
Long Vô Ưu chần chờ chốc lát: “Ta cũng có một ít, thế nhưng gã đòi quá nhiều, dù hai ta có gộp lại thì cũng chưa đủ!”
Phù Thổ Linh hít sâu một hơi, “Không sao, ta đi thử một chút! Ngươi có bao nhiêu?”
“50 sợi Thiên địa huyền quang, 50 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch. . .”
“Ít như vậy?”
Phù Thổ Linh ngoài ý muốn, Long Vô Ưu nghe thế liền lộ vẻ mặt khó coi, ít sao?
Đây mà là ít?
Đây là rất nhiều rồi đó!
Tất cả những thứ này đều là nó chuẩn bị để tấn cấp Nhật Nguyệt, bởi vì Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, mọi người đều có hi vọng tiến một bước dài nên nó mới có nhiều bảo vật như vậy.
Nó chần chờ một thoáng lại nói: “Còn có một viên Long Huyết quả!”
Phù Thổ Linh tính toán, “Vẫn chưa đủ. . .”
Long Vô Ưu bỗng nhiên ngắt lời: “Ngươi không sợ công pháp của Lưu Hồng là giả à? Vẫn nên cẩn thận một chút, Nhân tộc rất giỏi lừa gạt, lần trước Tô Vũ đã dùng công pháp giả để lừa gạt vạn tộc!”
“Không giống nhau!”
Phù Thổ Linh trầm giọng nói: “Ta đoán Tô Vũ thật sự biết Ngũ Hành thần quyết! Lần trước khi ta bị hắn giam giữ, kỳ thật đã kiểm tra được chút thực hư.
Lúc Tô Vũ còn ở Nhân cảnh đã truyền thừa một vài bộ công pháp, tỉ như Nguyên Thần quyết, khả năng là hắn căn cứ Ngũ Hành quyết để cải biên thành, thế nhưng nó không đầy đủ! Ta đã bảo trưởng lão tộc ta xem qua, khả năng là chỉ có hai loại. . .
Có thể Tô Vũ đã cho Bạch Phong ngũ hành mở 180 Thần khiếu! Mà Lưu Hồng có lẽ cũng nắm giữ!”
“. . .”
Long Vô Ưu nhắc nhở: “Phù Thổ Linh, thứ mà Lưu Hồng muốn cũng không phải số lượng nhỏ!”
“Công pháp là thật thì Ngũ Hành tộc sẽ không tiếc hết thảy!”
Long Vô Ưu không khuyên can nữa, chẳng qua là nó cảm thấy mọi chuyện có vẻ quá trùng hợp.
Có điều đây vốn không phải là việc của nó.
Vả lại thiên tài chính là những kẻ khí vận hưng thịnh!
Phù Thổ Linh là hy vọng của Ngũ Hành tộc, vậy dưới sự trùng hợp gã gặp được Ngũ Hành thần quyết là điều hoàn toàn có khả năng.
Đây chính là khí vận của thiên tài!
Rất nhanh, hai người gom góp không ít bảo vật lại với nhau, Phù Thổ Linh tan biến ngay lập tức, gã muốn đến trước khi bạch diện thật của Liệp Thiên các xuất hiện, gã phải giả mạo Liệp Thiên các. . .
Không, gã cũng là thành viên của Liệp Thiên các!
Gã muốn dùng thân phận Liệp Thiên các để giao dịch với đối phương, ăn chặn ngay trước miệng Liệp Thiên các!
Hết thảy mọi chuyện sẽ biến thành thần không biết quỷ không hay, ai cũng không biết đồ là do gã cầm đi, dĩ nhiên chỉ có Long Vô Ưu biết.
Nhưng Long Vô Ưu không dễ giết!
Giết Long Vô Ưu sẽ gây ra động tĩnh cực lớn, bằng không, gã thật sự rất muốn giết long diệt khẩu, đáng tiếc nơi này là Tinh Thần hải, Long giới ở ngay phụ cận, sự tình bị làm lớn lên thì vạn tộc đều hay chuyện, tới lúc đó sẽ không còn là việc riêng của Ngũ Hành tộc nữa!
Chương 1927: Giao Dịch Hoàn Thành
Không bao lâu sau, Lưu Hồng cả giận mắng: “Đủ rồi! Không bỏ ra nổi thứ ta muốn thì cút đi! Liệp Thiên các nổi danh chư thiên, ta yêu cầu cũng đâu có nhiều, các ngươi còn dây dưa nữa là muốn giết ta chiếm lấy vật này sao?”
Phù Thổ Linh vừa hiển hiện đã lên tiếng: “Lưu Hồng, ta đã xin trưởng lão 100 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, 50 viên Ngũ Hành Linh quả, 100 sợi thiên địa huyền quang, đây đã là cực hạn! Ngươi ôm lòng tham không đáy thì coi chừng cuối cùng có khả năng không thu hoạch được gì hết, những bảo vật này đã đủ cho ngươi tu luyện tới Nhật Nguyệt, thậm chí là Nhật Nguyệt đỉnh phong! Đồ vật ta đều mang đến đây rồi, nếu ngươi nguyện ý giao dịch thì hiện tại đôi bên có thể thành giao, nếu ngươi không nguyện ý. . .
Ngươi xác định muốn đi cổ thành? Ngoại trừ bán cho Liệp Thiên các, ngươi còn có thể bán cho kẻ nào? Chẳng lẽ bán cho Tô Vũ à?”
Lưu Hồng lạnh lùng đáp: “Cút, ta vốn dĩ không có gì để bán cho ngươi!”
“Lưu Hồng, cần gì phải làm thế? Bảo vật cầm tới tay, hóa thành thực lực mới có thể tranh thủ càng nhiều thứ ngươi muốn.
Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, hiện tại không tranh thủ đề cao thực lực thì ngươi còn đợi tới lúc nào? Bỏ qua cơ hội lần này phải đợi thêm 10 năm nữa. 10 năm đủ để cải biến hết thảy!”
Lưu Hồng nhíu mày, chần chờ hồi lâu mới nói: “Ta không tin ngươi, thực lực của ta không bằng ngươi, nếu giao đồ cho ngươi xong ngươi lại giết ta, chẳng phải hết thảy mưu tính của ta sẽ uổng phí sao?”
Phù Thổ Linh cảm thấy lo lắng.
Nếu là những vật khác thì gã sẽ không vội, nhưng đây là Ngũ Hành thần quyết!
Thứ này quá quan trọng!
Lấy được thứ này về tay, nếu có ích cho Ngũ Hành tộc thì Ngũ Hành tộc sẽ một lần nữa quật khởi.
Trong lịch sử Ngũ Hành tộc từng có ghi chép, năm xưa Ngũ Hành đã từng hợp nhất, trở thành một trong bá chủ chư thiên!
Đáng tiếc, sau này Ngũ Hành tách rời, công pháp không được đầy đủ, dẫn đến Ngũ Hành tộc suy sụp.
Phù Thổ linh rất gấp gáp!
Nhưng gã phải giả bộ như không có chuyện gì, lạnh lùng hỏi ngược lại: “Vậy ngươi muốn thế nào?”
Lưu Hồng cau mày: “Vậy đi, đi tới cổng cổ thành giao dịch, giao dịch hoàn thành thì ta liền vào thành, ngươi đi đâu tùy ngươi! Ngươi và ta đều sẽ không lộ chuyện này ra, bằng không, Tô Vũ nhất định sẽ không bỏ qua cho cả ta và ngươi.”
Như vậy sao được?
Phù Thổ Linh thầm mắng, nếu có thành viên thật của Liệp Thiên các tới thì chẳng phải ta sẽ bại lộ à?
Nó cắn răng, khuôn mặt sau lớp mặt nạ đều biến thành màu đất, nó vội hỏi: “Đồ vật ở trên người ngươi sao?”
“Không!”
Lưu Hồng lạnh lùng đáp: “Ta là đồ ngớ ngẩn chắc? Đem theo bên mình chờ bị các ngươi chặn giết à?”
Nói xong, Lưu Hồng khẽ thấp giọng: “Vốn ta không có thứ đồ này, nó chỉ nằm ở trong trí nhớ của ta, mà trí nhớ của ta một khi bị cưỡng ép tìm tòi thì biển ý chí sẽ nổ tung, ngươi đưa đồ cho ta, ta sẽ chép lại cho ngươi, rất nhanh liền có thể hoàn thành! Muốn tin hay không thì tùy! Liệp Thiên các có nhiều vô địch, khắp nơi đều là người của các ngươi, ta nghĩ các ngươi cũng có thể phân rõ được thật giả, ta cũng đâu cần thiết đắc tội với Liệp Thiên các làm gì. . .”
“Vậy bây giờ ngươi chép lại đi, ta muốn nghiệm chứng một lượt.”
Lưu Hồng cười nhạo, “Ngươi thật sự cho rằng ta là đồ ngu? Ta chỉ giao dịch ở cổng cổ thành, tùy ngươi có làm hay không!”
Phù Thổ Linh thầm mắng một tiếng!
Nó đành quyết định: “Vậy thì tốt, chúng ta nhanh chóng đi tới cổ thành, nơi này không an toàn, ta dẫn ngươi đi, tốc độ sẽ nhanh hơn!”
Lưu Hồng tựa hồ có điểm chần chờ, Phù Thổ Linh thấy vậy thì sốt ruột muốn chết.
Chần chờ cái rắm, nhanh lên một chút!
Thừa dịp đám gia hỏa Liệp Thiên các chưa tới!
Lưu Hồng do dự, gã lại nói: “Ngươi giết ta hay bắt ta đi cũng vô dụng, không có tiền thì ta sẽ không nói gì hết.”
“Không đâu, Liệp Thiên các chỉ vì lợi ích, uy tín của chúng ta ở chư thiên đều có bảo đảm!”
Lưu Hồng xoắn xuýt một thoáng, cuối cùng, gã bèn gật đầu đáp ứng: “Cũng được, ta sẽ đi cùng ngươi, ta nói rồi, nếu ngươi dám giở trò gian. . .
Ta chết thì ngươi cũng chết không yên lành đâu.
Tô Vũ sẽ không tùy ý để công pháp của mình lưu lạc bên ngoài!”
Nói nhảm nhiều quá!
Ta còn ước gì tốc chiến tốc thắng, không ai biết được đây!
Phù Thổ Linh lười nói nhảm, gã vội tóm lấy Lưu Hồng, cấp tốc bay về hướng cổ thành, gã còn phải ẩn giấu hành tung sợ bị Liệp Thiên các trông thấy.
Một đường lao nhanh, tốc độ của Phù Thổ Linh được phát huy tới cực hạn.
Rất nhanh, cổ thành đã hiện ra trước mắt.
Mà không bao lâu sau, truyền âm phù khẽ chấn động, Phù Thổ Linh vội mở ra, Long Vô Ưu đưa tin tới: “Nhanh lên một chút, hình như ta cảm nhận được tên kia của Liệp Thiên các, có lẽ chẳng mấy chốc nữa y sẽ đến!”
Đáng chết, sao lại nhanh như vậy?
Phù Thổ Linh cuống lên, nó gấp rút mang theo Lưu Hồng bay đến cổng Tinh Hồng cổ thành, lúc này đã có người lai vãng, thấy gã và Lưu Hồng thì cũng không quá để ý, gần đây Liệp Thiên các và Nhân tộc đều có người lui tới, không có gì phải hiếm lạ.
Phù Thổ Linh không dám trễ nải, nhanh chóng đề nghị: “Ngươi mau viết ra đi, đồ đều ở trong nhẫn chứa vật. . .”
Lưu Hồng cau mày, “Ta không yên lòng, ta muốn kiểm hàng trước! Ta lừa các ngươi thì vô địch của các ngươi sẽ tới giết ta, ngươi lừa ta thì ta căn bản không làm gì được các ngươi.
Ta sợ chết cho nên ta sẽ không lừa ngươi, nhưng ta không tin được các ngươi!”
Phù Thổ Linh thầm mắng, đành phải mở nhẫn trữ vật ra để cho gã dò xét, “Ngươi nhìn kỹ đi, đồ đều ở đây!”
Lưu Hồng xem qua một lượt thì mới an tâm, gã hít sâu một hơi nhìn về phía cổ thành, cắn răng nói: “Tốt! Thế nhưng trước đó chúng ta phải thêm một hiệp nghị, trong vòng mười năm các ngươi không được truyền bá công pháp ra ngoài, mười năm sau thì tùy, bằng không ta sẽ gặp phiền phức lớn!”
“Nhất định!”
Lưu Hồng liền bắt đầu ghi lại công pháp trên một khối ngọc phù, gã vừa viết vừa truyền âm nói: “Các ngươi kiếm lợi lớn rồi, ta rất muốn đấu giá công pháp này.
Giá trị tuyệt đối vượt quá sức tưởng tượng! Đáng tiếc. . .
Aiiz, ta không dám đấu giá!”
Gã viết xong rất nhanh, sau đó ném ngọc phù qua cho PTL, “Ta bố trí bình chướng, trong vòng 30 giây không nên mở ra, bằng không nó sẽ nổ tung, 30 giây sau mới có thể mở. . .
Tin được thì giao dịch, không tin được thì dừng ở đây!”
Lúc bấy giờ, truyền âm phù của Phù Thổ Linh lại chấn động, “Y sắp tới rồi!”
Người của Liệp Thiên các thật sự sắp đến!
Phù Thổ Linh đâu còn có thời gian suy nghĩ thêm nữa, gã hơi tức giận trước chiêu trò của Lưu Hồng, có điều suy nghĩ một chút bèn mặc kệ, đại khái cái tên này cũng không dám lừa gạt Liệp Thiên các, tổ chức sát thủ của Liệp Thiên các cũng đâu phải trò đùa.
Gã trực tiếp ném nhẫn trữ vật qua cho đối phương rồi lấy đi ngọc phù, trầm giọng nói: “Hi vọng giao dịch vui vẻ, bằng không, Liệp Thiên các sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Lưu Hồng tiếp nhận nhẫn trữ vật, thong dong đáp: “Đương nhiên, ta đâu phải là đồ ngốc, huống chi là các ngươi chủ động tìm ta, cũng không phải ta tìm các ngươi. . .
Lừa các ngươi có lợi ích gì sao?”
Nói xong, gã cầm lấy nhẫn trữ vật trực tiếp đi vào thành, không quên quay đầu lại nói: “Hi vọng đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt!”
Dứt lời, thân ảnh gã liền tan biến.
Mà Phù Thổ Linh cũng cấp tốc biến mất tức thì.
Không bao lâu sau một vị bạch diện xuất hiện, kiểm tra bốn phía một hồi, rất nhanh lại biến mất.
Mà Lưu Hồng mới vào thành thì hồi hộp suýt nổ tim.
“Đệch! Chư Thiên chiến trường lừa gạt nhau đều là con số thiên văn, đậu mè, thật đúng là có thể lừa gạt nhiều như vậy, cuối cùng ta cũng biết vì sao Tô Vũ lại có thể lừa được nhiều như thế, vạn tộc đều quá ngu ngốc!”
Kẻ ngốc nhiều tiền!
Lưu Hồng thở hổn hển, làm ta sợ muốn chết.
Lần này mò được một món lớn, lần sau không thể xài lại chiêu này, trước tiên cứ trốn tránh một chút, dù sao Ngũ Hành tộc cũng không dễ chọc.
Lưu Hồng nhẹ nhàng thở ra, vào thành là an toàn rồi, đợi chút nữa gã liền rời khỏi đây.
Vị bạch diện lão huynh kia còn đang chờ chia của, làm chút mua bán thực sự cũng quá khó khăn.
Chương 1928: Vân Tiêu Hài Lòng
“Ngũ Hành thần quyết?”
Trong lòng Lưu Hồng thầm nhủ một tiếng, mẹ nó, ta chỉ nghe người ta nhắc đến thứ này, hi vọng các ngươi hãy xem kĩ Ngũ Hành thần quyết giả của ta một quãng thời gian, tốt nhất là nghiên cứu kĩ càng vào.
Từ khi Tô Vũ mở ra cánh cửa lừa gạt, Lưu Hồng phát hiện thế đạo này. . .
Quyết đấu sinh tử cũng không bằng gạt người, làm lừa đảo thì mới có thể phát tài!
Nhìn những tên vô địch đó xem, đánh tới đánh lui có chỗ tốt gì sao?
Vẫn là nghề lừa gạt mới trường tồn vạn cổ!
Quả nhiên, tiểu tử Tô Vũ vẫn có chút bản lãnh, thủ đoạn lừa gạt cao minh hơn gã nhiều, gã còn phải tiếp tục cố gắng!
Lưu Hồng vào thành, không bao lâu sau gã đã rời đi luôn, gã phải đi tìm vị bạch diện nọ chia của.
Mà ở nội thành, Tô Vũ đã chứng kiến một màn này.
Bên cạnh, Vương lão trầm giọng nói: “Lưu Hồng giao dịch cùng một vị bạch diện, ta nhìn gã lấy được một cái nhẫn trữ vật, bên trong e là không ít bảo vật.
Cái tên này đã bán thứ gì cho Liệp Thiên các? Gã bỏ chạy rất nhanh, có cần cho người ngăn gã lại không? Thành chủ yên tâm, khi gã vừa vào nội thành thì ta đã lưu lại ấn ký rồi.”
Tô Vũ cau mày: “Giao dịch. . .
Gã và Liệp Thiên các có thể giao dịch cái gì? Thôi, ta biết rồi, sau này sẽ xem xét lại, có điều vì sao lại chạy đến địa bàn của ta?”
Lưu Hồng, ta còn có món nợ chưa tính xong với ngươi đấy!
“Lưu Hồng!”
Tô Vũ thì thầm một tiếng, không ngờ lại gặp gã ở đây, tới giao dịch với Liệp Thiên các sao?
Hắn có gì có thể giao dịch?
Lần trước lúc mình về học phủ, cái tên này đang âm mưu đi lừa gạt đám hậu duệ vô địch.
Kết quả tới bây giờ vẫn chưa bị người đánh chết, quả nhiên không thể nói khí vận cũng là một loại bản lĩnh.
Không những thế, gã còn vào Hoàng bảng, nói thật, bỏ qua hiềm khích cá nhân thì Tô Vũ vẫn công nhận những người như gã, Hạ Ngọc Văn, Ngô Kỳ hay Bạch Phong đều xứng đáng với cái danh thiên tài.
Dĩ nhiên bọn họ không yêu nghiệt như đám hậu duệ vô địch của vạn tộc, nhưng xét ra thực lực cũng không quá kém.
Đối với Lưu Hồng, Tô Vũ vẫn ôm lòng hiếu kỳ, bởi vì gã có đa thần văn chiến kỹ.
Gã nói gã là truyền nhân của Trương Nhược Lăng tiền bối, dĩ nhiên Tô Vũ không tin.
Hắn đã từng hỏi qua mấy người Liễu Văn Ngạn, bọn họ đều nói không biết.
Nếu mà trước khi Trương Nhược Lăng tiền bối chết đã truyền thừa cho gã, hiển nhiên vị này sẽ cáo tri cho đám Liễu Văn Ngạn một tiếng.
Dù sao đa thần văn chiến kỹ cũng là thứ vô cùng quan trọng, đâu thể vô duyên vô cớ tùy tiện truyền cho người không cùng hệ với mình.
Tô Vũ nhìn về phía ngoài thành, hơi ngẩn người.
Hắn không quan tâm Lưu Hồng muốn giao dịch cái gì.
Hắn chỉ đang tự hỏi một vấn đề, chắc chắn gã biết Tô Vũ đang ở ngay trong cổ thành, thế mà gã lại hiện chân thân đến đây, không buồn che lấp hình dạng, cứ như vậy mà quang minh chính đại nhập thành, chẳng lẽ gã không sợ mình phát hiện rồi trả thù gã?
“Dẫn dụ ta ra khỏi thành?”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ biến, lẽ nào Lưu Hồng cấu kết với ai đó, cố ý dụ ta ra ngoài, sau đó phục sát ta?
Không phải không có khả năng này!
Bởi vì Lưu Hồng không phải người tốt!
Tô Vũ quay đầu nhìn thoáng qua Tinh Hồng, chần chờ một chút, cuối cùng từ bỏ ý định đi tìm y.
Vị lão đại này ưa thích hù người, động một chút thì là quy củ, không thể tìm y, phải đi tìm Vân Tiêu.
Nhờ Vân Tiêu bồi mình ra khỏi thành, hộ đạo giúp mình.
Hắn muốn xem xem mục đích của Lưu Hồng, nếu là gã đang tính kế hắn thì có lẽ chỉ cần mang theo Vân Tiêu là đủ.
Cùng lắm không được thì sẽ gấp rút cầu cứu Hồng Mông lão Quy sau!
“Lưu Hồng. . .
Tinh Vũ phủ đệ. . .”
Hay là bắt cóc gã rồi giả mạo Lưu Hồng?
Tô Vũ sờ sờ cằm, có điều hắn nhanh chóng từ bỏ, không ổn, Lưu Hồng cũng là kẻ chuyên trêu chọc thị phi, đắc tội không ít người, giả mạo gã rất dễ bị người ta chú ý.
Muốn giả mạo cũng phải tìm kẻ nào tầm thường, ít có ai quan tâm chú ý tới mới được.
Hoặc là dứt khoát không giả làm Nhân tộc là tốt nhất!
Bất quá, Lưu Hồng cũng có tác dụng.
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng, trong nháy mắt liền tan biến ngay tại chỗ, đi tìm tên kia!
Ngoài thành.
Lưu Hồng không ngừng thay hình đổi dạng, về phần ngũ hành trùng mà trước đó Phù Thổ Linh lưu lại đã sớm bị gã đốt cháy.
Lúc trước là gã cố ý giả vờ không phát hiện ra mà thôi.
Chờ chạy xa rồi, Lưu Hồng mới lấy một tấm mặt nạ màu đen đeo lên, hắc diện Liệp Thiên các.
Một lát sau, gã cùng một vị bạch diện gặp mặt.
Cũng không nói nhảm, Lưu Hồng trực tiếp ném một cái nhẫn trữ vật sang cho đối phương rồi nói: “Trong thời gian ngắn, chúng ta đừng ra mặt làm gì, tốt hơn là nên tìm một chỗ trốn tránh.
Ngũ Hành tộc cũng không dễ chọc!”
“Không thành vấn đề!”
Tên bạch diện cảm ứng thu hoạch trong nhẫn, thu hoạch không tệ, lập tức cười nói: “Đi thôi, chính ngươi tự cầu phúc, hắn không biết thân phận của ta, nhưng lại biết rõ thân phận của ngươi!”
Dứt lời y lại nói: “Lần sau có dạng giao dịch tương tự thì nhớ tìm ta.”
“Được!”
Bạch diện tức khắc biến mất.
Lưu Hồng cũng không chậm trễ, cấp tốc chạy về một hướng, rút lui thôi, gã đã kiếm lời một số lớn, nhiêu đấy là đủ rồi.
Lần này moi xong, số tài nguyên ấy đã đủ để gã tu luyện tới Nhật Nguyệt.
Mà ngay một khắc này, một bàn tay to lớn bao trùm xuống.
Bên trong bàn tay khổng lồ ẩn chứa hàng loạt thần văn, xen lẫn cả một vài thần văn công kích.
Lưu Hồng biến sắc, gã vừa muốn phản kháng thì một cỗ khí huyết cường hãn đã chấn động hư không, chấn tới nỗi gã cảm thấy nghẹt thở, trong nháy mắt thần văn tách ra.
Bàn tay lớn che trời hạ xuống!
Lưu Hồng ngẩng đầu nhìn trời, sắc mặt càng thêm xấu, vội hét: “Tô Vũ, có chuyện gì từ từ nói!”
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn, bịch một tiếng, bàn tay hạ xuống đánh bay gã ra ngoài.
Sau một khắc, nắm tay siết chặt, bóp chặt cổ khiến Lưu Hồng không ngừng nôn khan, nước dãi chảy ra đầy đất.
“Tô Vũ, ta là tới giúp cho ngươi, đừng hiểu lầm, ta. . .”
Tô Vũ từ trong bóng tối đi ra, bình tĩnh nói: “Lão sư của ta dạy ta, đối phó với ngươi thì không cần nhiều lời, trước cứ đánh một trận, thu phục xong rồi hẵng nói! Lão sư ta đọ sức với ngươi nhiều năm, không lầm thì chưa từng chịu thua thiệt trên tay ngươi.”
Lưu Hồng lừa gạt không ít người, thế nhưng chưa từng chiếm được tiện nghi từ chỗ Bạch Phong.
Bởi vì đối phó với gã, Bạch Phong chỉ có một quan niệm duy nhất: cho chỗ tốt là được, không cho chỗ tốt thì anh liền đánh, đánh xong không nhận nợ, hai ta tiếp tục hợp tác.
Về phần bảo Bạch Phong bỏ tiền ra. . .
Đừng mơ, thứ nhất là anh không có, thứ hai là dù có cũng sẽ kiên quyết không cho đối phương nhổ lông.
Đối với việc Lưu Hồng nhận ra mình, Tô Vũ không cảm thấy kỳ quái.
Vừa nãy hắn đã vận dụng Khoách Thần quyết, cái tên này nhận biết, vả lại trừ mình ra thì cũng hiếm ai đột ngột ra tay với gã.
“Tô Vũ, ta nói thật, ta tới đây là để giúp ngươi, thật mà. . .
Ta. . .”
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn, Tô Vũ cách không vỗ mạnh lên gáy gã, đánh đến nỗi gã đầu váng mắt hoa, lâm vào hỗn loạn!
Một lát sau, Vân Tiêu xuất hiện, trong tay nắm lấy một vị bạch diện, không vui nói: “Quá yếu, lại chẳng có bẫy rập, ngươi bảo ta ra đây là để bắt loại tôm cá nhãi nhép này?”
Một vị bạch diện Sơn Hải đỉnh phong, không tính là yếu.
Có điều đối diện với Vân Tiêu thì quả thật chẳng đáng nhắc tới.
Tô Vũ cười bảo: “Đại nhân, chẳng qua là lấy cớ để ngài ra ngoài đi dạo chơi một vòng thôi, miễn cho Tinh Hồng đại nhân ăn dấm.
Chứ khi không ta lại làm phiền ngài tới bắt một tên Sơn Hải làm gì, chính ta cũng có thể giải quyết mà.”
Vân Tiêu lập tức lộ ra nụ cười hài lòng.
Không sai!
Thì ra là thế, xem ra tiểu tử Tô Vũ quả nhiên rất hiểu lòng tượng đá, làm không tệ.
Ta đã bảo mà, chỉ có một tên Sơn Hải mà Tô Vũ lại gọi mình ra, chẳng phải là đại tài tiểu dụng sao? Kỳ thật vừa nãy Vân Tiêu hơi mất hứng, đối thủ nhỏ yếu như thế mà ngươi cũng gọi ta?
Thật coi vô địch không đáng giá?
Hiện tại nghe xong, nàng hết sức hài lòng, chỉ cảm thấy Tô Vũ quá biết làm người.
Vân Tiêu vui vẻ nói: “Rất tốt, lần sau có phiền toái như vậy thì cứ tùy thời gọi ta.
Ta đã quan sát bốn phía rồi, không có mai phục đâu, ta đây. . .”
Tô Vũ liền ngắt lời nàng: “Xin đại nhân cứ tự nhiên, trong vòng ba canh giờ hồi trở lại là được, gần nhất ta cần nhiều thời gian để tu luyện nên hơi chậm trễ, bằng không đại nhân có thể tùy tiện ra ngoài!”
Vân Tiêu tươi cười lần nữa, rất tốt!
Ta thích thành chủ như ngươi, hết sức phù hợp tâm ý của ta, nàng cũng không khách khí, qua loa đáp: “Vậy ta đi ra nơi xa hơn nhìn một vòng, phòng ngừa có người ở ngoài ngàn vạn dặm mai phục ngươi!”
Dứt lời, thân ảnh đã biến mất!
Tô Vũ vẫn giữ nguyên nụ cười hiền hòa trên mặt, nhưng trong lòng thì rất muốn lẳng lặng chĩa ngón cái xuống đất.
Ngoài ngàn vạn dặm mai phục ta, uổng cho ngươi nói ra miệng được cái cớ vớ vẩn này.
Hắn siết chặt Lưu Hồng, Lưu Hồng chóng mặt tới nỗi nhắm nghiền hai mắt.
Mà vị bạch diện kia thì đã bị Vân Tiêu trực tiếp đánh bất tỉnh.
Tô Vũ cười phì một tiếng, bắt lấy hai người, trong nháy mắt tan biến ngay tại chỗ.
Chương 1929: Làm Một Cuộc Giao Dịch Đi!
Phủ thành chủ.
Lưu Hồng tỉnh dậy, nhất thời lâm vào hốt hoảng, gã ngẩng đầu nhìn lên, phía trên đại điện, Tô Vũ đang thong dong ngồi uống trà.
Đại điện lớn như vậy nhưng chỉ có hai người bọn họ.
Lưu Hồng vừa tỉnh, lập tức liền giật mình nhìn xuống nhẫn trữ vật, còn tốt, còn trong tay, gã vội nói: “Tô Vũ, ta và ngươi vốn không có thâm cừu đại hận gì.
Lúc ngươi còn ở Đại Hạ phủ, kỳ thật ta đã giúp ngươi không ít lần, ví dụ như bản ý chí chi văn
《
Phá Thiên Sát
》
kia là ta cho ngươi, thậm chí việc ngươi lừa gạt công huân của đơn thần văn hệ, ta đã sớm biết nhưng cũng đâu có vạch trần ngươi. . .”
“Ta chỉ đi ngang qua cổ thành một thoáng, không có ý đồ xấu gì.
Tô Vũ, tính ra chúng ta là người cùng mạch, ta là đệ tử của Trương Nhược Lăng lão sư, xét cho cùng thì bối phận giữa hai ta. . .”
Tô Vũ yên lặng nhìn gã lải nhải thật lâu, cuối cùng mỉm cười hỏi: “Uống một chén?”
“. . .”
Lưu Hồng không có tâm tư uống trà, cười khan nói: “Tô Vũ, ta. . .”
Ầm!
Một cái búa nện xuống, Lưu Hồng không kịp phản ứng đã bị nện ngất lần thứ hai.
Trước khi lâm vào mê man, bên tai gã mơ hồ truyền đến thanh âm của Tô Vũ: “Lão sư của ta nói rất đúng, đối phó với ngươi thì nên bớt nói chuyện! Vốn dĩ ta cũng thích dùng lời lẽ phân rõ phải trái, hiểu chi dùng lý, lấy tình cảm để đả động, lấy lý lẽ để thuyết phục.
Bất quá ta tự biết mình, lời nói của ta, chín thành đều là lừa dối người, may ra chỉ có một thành là thật!”
Tô Vũ chậm rãi uống trà, không chút hoang mang.
Cùng là một loại người.
Thật ra hắn rất giống Lưu Hồng, hoặc là nói, từ lúc đến Đại Hạ Văn Minh học phủ, hắn đã học được không ít thứ từ Lưu Hồng, chẳng hạn như kẻ càng nở nụ cười sáng lạn thì lại càng là kẻ có lòng dạ hiểm độc, chắc chắn đang âm mưu làm chuyện xấu gì đấy.
Lại ví dụ như học cách mở mắt nói lời bịa đặt.
Tô Vũ vẫn cảm thấy, bản thân mình vốn là người tốt, chẳng qua Đại Hạ Văn Minh học phủ quá nhiều tiểu nhân âm hiểm, hắn không thể không thay đổi bản thân mình để thích nghi với bọn họ.
Lưu Hồng có thể xem như nhân tài kiệt xuất trong số đó.
Lão sư gã bế quan đã lâu, không có chỗ dựa, không có bối cảnh, thế mà trong mớ bòng bong cạnh tranh hỗn loạn của đơn thần văn hệ, Lưu Hồng lẫn vào như cá gặp nước, mò ra không ít chỗ tốt, rõ ràng đây chính là bản lĩnh.
Tô Vũ tiếp tục uống trà, một lát sau, ánh mắt Lưu Hồng khôi phục trạng thái sinh động, vừa muốn há miệng liền bịch một tiếng, một cái búa nện xuống.
Lần nữa ngất!
Lại qua một hồi, mi mắt Lưu Hồng thoáng rung rất khẽ, lần này là gã giả vờ chưa tỉnh.
Bịch một tiếng, một cây búa lần nữa nện xuống!
Không biết qua bao lâu, Lưu Hồng mở choàng hai mắt, gấp gáp quát: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Tô Vũ bật cười, đoạn bảo: “Đừng nói chuyện, cũng đừng giả bộ ngất, tại tòa thành cổ này, ta có thể chưởng khống hết thảy! Về phần ngươi muốn giải thích thì kệ ngươi, ta lười nghe, không có ý nghĩa!”
Lưu Hồng yên lặng nhìn hắn chằm chằm, có chút buồn bực.
Tô Vũ tiếp tục uống trà, bên trong ly sứ là Thiên Nguyên khí sôi trào, xa xỉ cực điểm.
Tô Vũ vừa uống vừa cười hỏi: “Lưu lão sư, hỏi ngươi chút chuyện, ngươi học được thần văn chiến kỹ từ chỗ nào?”
“Từ lão sư Trương Nhược Lăng. . .”
Ầm!
Nện ngất!
Qua bảy tám phút sau, đầu Lưu Hồng đau như muốn nứt ra, gã lần nữa mở mắt, Tô Vũ đã mỉm cười lặp lại: “Học ở đâu?”
“Ta. . .
Thật ra chính là do lão sư Trương Nhược Lăng truyền. . .”
Ầm!
Lại nện ngất!
Lưu Hồng nhẫn nhịn một bụng lời muốn nói, có điều còn chưa kịp làm gì thì đã trực tiếp bị nện ngất.
Đối phó với loại người như Lưu Hồng, Tô Vũ rất quen thuộc.
Lại một lát sau, Lưu Hồng choàng tỉnh, vội hét lên: “Đừng đập, lại nện nữa thì biển ý chí của ta hỏng mất! Ta nói, ta nói là được chứ gì.
Thần văn chiến kỹ của ta là do Vân Trần lão sư dạy.
Ta có chen một chân vào Vạn Tộc giáo để làm thám tử, dĩ nhiên, trên thực tế là Vân Trần lão sư an bài người xuống liên hệ. . .”
Tô Vũ cười như không cười nhìn gã, “Ngươi cho rằng ta không thể đối chứng lại với Vân Trần?”
“Thật mà!”
Lưu Hồng đầy mặt thành khẩn nói: “Đều đã đến lúc này, ta lừa ngươi làm gì? Tô Vũ, ta thật sự không lừa ngươi!”
Tô Vũ bật cười, “Được rồi, ngươi đã không muốn nói, có đập chết ngươi ngươi cũng sẽ không nói.
Không có ý nghĩa! Đổi câu hỏi khác vậy.
Ngươi mới giao dịch với ai, lừa kẻ nào?”
“Ta không có. . .”
Ầm!
Lần thứ n bị nện ngất!
Một lát sau, Lưu Hồng mở mắt, vô lực xua xua tay, “Đừng như vậy, tốt xấu gì ta cũng từng là lão sư của ngươi, ngươi làm như này hơi có chút quá mức rồi. . .”
Tô Vũ không quản lời gã, chỉ mỉm cười nhắc lại câu hỏi: “Lừa người nào?”
“Phù Thổ Linh.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, thú vị thật!
“Làm sao lừa gạt?”
Lưu Hồng thở dài, đành phải giải thích rõ ràng: “Tình cờ thôi.
Thật sự chỉ là chuyện trùng hợp, không nghĩ tới vừa vặn đụng phải, mà ta biết Ngũ Hành thần quyết cùng Ngũ Hành tộc có quan hệ, nếu ta không lầm thì Ngũ Hành tộc vẫn luôn muốn tìm thứ này về, hợp nhất ngũ hành.
Ta nhìn ngươi truyền thừa Nguyên Thần quyết, ta đã tìm hiểu, bản văn quyết đó có mùi vị của ngũ hành, ta liền tùy tiện lừa gạt một thoáng, không nghĩ tới. . .
Gã quá dễ lừa!”
Lưu Hồng cũng hết sức bất lực, “Ta không nghĩ tới gã lại dễ bị lừa như vậy, đây là lần đầu tiên ta gạt người ta thuận lợi như thế.”
Tô Vũ ngược lại không mấy ngạc nhiên.
Phù Thổ Linh tuy rằng khôn khéo, có điều gã bị lừa không phải bởi vì lời nói dối vu vơ của Lưu Hồng, mà là vì rất nhiều nguyên nhân bên lề khác.
Nguyên nhân lớn nhất có thể kể đến Tô Vũ.
Bởi vì trước đây khi Tô Vũ giao thủ với gã đã từng dùng qua lực lượng ngũ hành cũng như mô phỏng ngũ hành luyện ngục của gã, thậm chí hắn còn hấp thu được lực lượng vô địch Ngũ Hành tộc từ 2 viên thần phù mà gã dùng để công kích.
Phù Thổ Linh nghe về Ngũ Hành thần quyết, chỉ sợ trước đó đã có suy đoán, bây giờ xem như bị Lưu Hồng lấy “bằng chứng” ra dụ dỗ mà thôi.
Đương nhiên, phối hợp diễn cũng rất trọng yếu, vị bạch diện kia rõ ràng đã tạo cảm giác thời gian áp bách, khiến Phù Thổ Linh sốt ruột, không đủ thời gian suy ngẫm cẩn thận, kết quả cuối cùng mới bị lừa.
Tô Vũ bật cười, “Lá gan lớn thật, Lưu lão sư, ta hơi bị phục ngươi đấy.
Ngũ Hành tộc có hơn mười vị vô địch mà ngươi cũng dám trêu chọc? Ngươi cảm thấy Nhân tộc sẽ bảo hộ ngươi? Chính ngươi có biết mình đã đắc tội bao nhiêu hậu duệ vô địch rồi không? Đây là dự định kiếm bộn một vố xong liền chạy trốn à?”
Lưu Hồng cười khan đáp: “Cũng là do ta lâm vào cảnh bần cùng.
Chư Thiên chiến trường hết sức nguy hiểm, dựa vào thực lực của ta mà muốn chiếm lấy tài nguyên đủ để tu luyện là việc rất khó.
Vả lại ở Chư Thiên chiến trường, nơi tốt thì ta không tranh được, địa phương quá nguy hiểm thì ta lại không dám đi. . .
Không có cách, chỉ có thể dựa vào dạng này để sinh tồn.”
Tô Vũ nhìn gã một hồi, nở nụ cười, đứng dậy bước từng bước từ trên đài cao xuống.
Hắn nhìn Lưu Hồng, Lưu Hồng cũng đang nhìn chằm chằm hắn.
Tô Vũ cất tiếng: “Lưu lão sư, đừng giả bộ nữa, lá gan của ngươi rất lớn, làm gì có chuyện ngươi không dám làm! Ngươi nói xem, ngươi chạy tới chỗ ta, rốt cuộc là cố ý hay thật sự trùng hợp, chỉ đơn giản là vì muốn tránh né Phù Thổ Linh?”
“Thật sự không phải cố ý, chỉ là trùng hợp mà. . .” Lưu Hồng thành khẩn đáp.
Tô Vũ mở miệng: “Làm một cuộc giao dịch đi, như thế nào?”
Chương 1930: Cùng Một Loại Người
Tô Vũ mở miệng: “Làm một cuộc giao dịch đi, như thế nào?”
“Cái gì?”
Tô Vũ cười nói: “Lưu lão sư, ta phát hiện, chư thiên vạn giới, muốn nói lừa gạt, muốn nói ngụy trang. . . thì ngươi có thể tính là một trong những kẻ vô cùng lợi hại.
Ta thích đóng giả người khác, việc này mọi người đều biết, thế nhưng ngẫm lại thì trong chư thiên vạn giới, thế mà không có ai ngụy trang ta!”
“. . .”
Ánh mắt Lưu Hồng dị dạng.
Tô Vũ lại nói: “Lão sư, ngươi mà đóng giả ta, ta cảm thấy đúng là không chê vào đâu được! Bộ dáng nho nhã, không biết xấu hổ, miệng lưỡi ăn nói, tính cách to gan!”
“Quá phù hợp với ta mong muốn!”
Tô Vũ tươi cười nhận xét: “Thần văn chiến kỹ có hình dáng khác? Không sao, ta có thể cải tạo lại giúp ngươi, biến thần văn chiến kỹ của ngươi thành hình một cái chùy, như thế nào? Đáng tiếc thân thể ngươi hơi yếu một chút, vả lại còn thiếu sót tử khí vây quanh, mặt khác. . .
Chậc chậc, lão sư, ngẫm lại thì ta và ngươi rất giống thân huynh đệ!”
Sắc mặt Lưu Hồng biến đổi, “Ngươi muốn giả mạo ta?”
“Không không không!”
Tô Vũ lắc đầu, cười nói: “Vậy thì quá nguy hiểm! Lão sư đắc tội rất nhiều người, ta giả mạo ngươi, không phải là đang tìm phiền toái cho mình sao? Ta không cần giả mạo, ta chỉ cần có người tới thay thế ta là được!”
“Ngươi. . .” Lưu Hồng vội hỏi: “Ngươi có ý gì?”
Tô Vũ đáp: “Tất cả mọi người đều cho rằng ta nhất định sẽ tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, bất quá. . .
Vì sao ta phải một hai đòi tiến vào? Ta biết rõ mọi người đều muốn giết ta, khi không ta lại đi tìm chết làm gì? Đúng không? Lão sư, không bằng ngươi thay thế ta, tọa trấn tại cổ thành, làm chúa tể một phương, không cần quá lâu, một tháng là đủ, như thế nào?”
Lưu Hồng nhìn chằm chằm hắn, nửa ngày sau mới nói: “Vậy ta không thể tiến vào đó?”
Tô Vũ mỉm cười, “Đi vào Tinh Vũ phủ đệ thì lão sư có thể thu hoạch được một ít chỗ tốt, có điều nếu ngươi ở đây, ta cũng sẽ cho ngươi đủ chỗ tốt.
Mà khoan bàn những thứ đó, nói chuyện trước mắt đi, hiện tại mạng của lão sư không phải đang nằm trong tay ta sao?”
“Ngươi vẫn muốn đi tới Tinh Vũ phủ đệ?”
Tô Vũ thoải mái đáp: “Dĩ nhiên! Tại sao lại không?”
“Ta cũng muốn đi. . .”
Tô Vũ lắc lắc ngón tay, “Không, lão sư, ngươi không muốn đến đó! Ngươi thích ở lại đây làm bá chủ nơi này hơn? Ta nói có đúng không?”
Lưu Hồng hoảng sợ, “Ta cho rằng ngươi chỉ muốn giả mạo thân phận của ta, nhưng bây giờ ngươi lại nói muốn ta giả mạo ngươi. . .
Ý của ngươi là muốn ta phải chuyển đổi thành cư dân cổ thành?”
“Đúng vậy!”
Tô Vũ cười lớn, “Lão sư thật thông minh, ta thích nhất là nói chuyện cùng người thông minh.
Nếu không chuyển đổi thì lão sư chính là người sống, vô địch lại không ngốc, hiển nhiên liếc mắt liền nhìn ra! Chỉ khi nào lão sư trở thành Hoạt Tử nhân thì mới phù hợp với yêu cầu của ta!”
“Đúng, chính là loại ánh mắt này, tư thế này, là vẻ mặt tức giận nhưng còn mang theo một chút dối trá. . .
Tốt lắm! Diễn tả rất tốt tâm tư của ta.
Lão sư, có khi hai ta thật sự được đúc ra từ một khuôn cũng nên.”
“. . .”
Lưu Hồng cắn răng, quát: “Ngươi muốn giết chết ta!”
Tô Vũ lắc đầu, “Làm gì có? Hoạt Tử nhân thì có cái gì không tốt?”
Lưu Hồng cau mày, “Không có cái gì tốt cả.
Như vậy còn không bằng ngươi giết ta luôn đi.
Ta mà biến thành Hoạt Tử nhân thì đời ta liền triệt để phế bỏ, ta phấn đấu giãy giụa đến bây giờ chính là vì sống sót, vì mạnh mẽ, không phải là vì trở thành một thây ma!”
“Ha ha ha.”
Tô Vũ lắc đầu, cười nói: “Lão sư, đừng như vậy, đừng diễn kịch với ta, không có ý nghĩa gì đâu! Đối với lão sư mà nói, chẳng phải chỉ cần lợi ích đủ lớn là được sao? Nhân tộc cũng tốt, Hoạt Tử nhân cũng tốt, thậm chí là Tử Linh cũng chẳng sao.
Lão sư chỉ cần bản thân còn lưu giữ trí nhớ là ổn.
Không phải từ chối nãy giờ là vì ta chưa đưa ra được lợi ích mà ngươi muốn thôi à, chuyện này giải quyết dễ ấy mà.”
Lưu Hồng nhịn không được mắng: “Cút, biến thành Hoạt Tử nhân là một cái giá quá lớn, không được, ta không làm, đây là muốn mạng người rồi!”
“Cũng đâu phải không có hi vọng giải thoát!”
Tô Vũ nhìn gã, lặp lại câu hỏi: “Ta hỏi một câu nữa, lão sư tới đây là chuyện trùng hợp sao?”
Lưu Hồng vô tội đáp: “Không sai!”
Tô Vũ tiếp tục truy vấn: “Ai bảo ngươi tới? Hay là do ngươi tự mình chủ trương, hay nói đúng hơn là ngươi đã tính tới chuyện đổ vấy tội lỗi lừa gạt Phù Thổ Linh lên đầu ta, ngươi cho rằng chỉ cần ta thấy được ngươi thì sẽ nghĩ tới chuyện giả mạo ngươi, về sau có bị mọi người phát hiện ra thì ai cũng cho rằng hành động lừa gạt lúc trước cũng là do ta làm?”
“Không có chuyện đó!”
Tô Vũ mỉm cười, “Việc ta yêu cầu ngươi chuyển đổi thành cư dân cũng nằm trong tính toán của ngươi, đúng không?”
Lưu Hồng muốn thổ huyết, “Không hề.”
“Nói như vậy, xem ra mọi việc đều rơi vào tấm võng do ngươi giăng sẵn ra rồi?”
“Ngươi đừng vu oan giá họa!”
Tô Vũ vui vẻ nói: “Ta rất thích dáng vẻ vịt chết còn mạnh miệng của lão sư, đặc biệt giống ta, dù có bị vạch trần, trừ phi đối phương tìm thấy chứng cứ xác thực, bằng không ta tuyệt đối không thừa nhận!”
“. . .”
Lưu Hồng muốn chửi bậy cả tổ tông nhà hắn, nửa ngày sau, gã thở dài, đành nói: “Đổi phương thức khác được không? Ta không muốn biến thành Hoạt Tử nhân, ta còn muốn sống, chưa muốn chết.”
“Không đồng ý thì ta sẽ tiễn lão sư lên đường ngay bây giờ, lão sư cảm thấy thế nào?”
Tô Vũ nói: “Dĩ nhiên, ta càng hy vọng lão sư có thể cam tâm tình nguyện hơn, như vậy mới có thể diễn kịch chân thực được! Tới lúc đó, ta sẽ truyền cho lão sư một môn chí cường công pháp, là thượng cổ Thiên khiếu tu luyện pháp, giúp ngươi mở ra Thiên khiếu, như vậy thực lực của ngươi sẽ tăng lên gấp bội!”
Tô Vũ nhấn mạnh: “Lão sư vốn đã là cường giả, mở Thiên khiếu ra, ta cam đoan lão sư có thể chiến Sơn Hải!”
Lưu Hồng nhìn hắn, vẫn kiên quyết từ chối: “Có mạnh hơn nữa mà hóa thành kẻ nửa sống nửa chết thì cũng chẳng để làm gì.”
Tô Vũ trấn an: “ Yên tâm đi.
Ta sẽ tìm một Tử Linh không quá mạnh để giúp ngươi chuyển đổi.
Nhật Nguyệt nhất trọng hẳn là thích hợp.
Về sau nếu lão sư muốn thoát khỏi thân phận cư dân cổ thành thì chỉ cần tìm một cường giả tới đây chặt đứt lối đi tử khí, ta sẽ giúp ngươi giải quyết hết thảy Tử Linh Nhật Nguyệt khác, lúc ấy lão sư liền khôi phục thành người sống trở lại.”
Lưu Hồng bất đắc dĩ nói: “Ta có thể cự tuyệt không? Phải rồi, ta không có thần văn ngụy trang. . .”
“Lão sư đang đùa ta?”
Tô Vũ ra vẻ kinh ngạc, “Loại tiểu nhân âm hiểm như ngươi mà không có mấy cái thần văn ngụy trang? Không có liễm tức thần văn? Không có dịch dung thần văn? Không có thần văn có thể thay đổi khí tức? Lão sư, hà tất gạt ta làm gì!”
“. . .”
Lưu Hồng nhìn hắn, Tô Vũ cũng nhìn Lưu Hồng.
Trong lúc nhất thời, hai người ngầm hiểu lẫn nhau, đều lộ ra nụ cười hiểu ý.
Đúng, ta có, ngươi cũng có, đại ca không nói nhị ca.
Có điều Lưu Hồng lại khổ sở nói: “Chuyển đổi thành cư dân thật sự là việc quá khó tiếp nhận, thật đó, ta. . .”
“Chí cường công pháp không đủ sao?”
Tô Vũ an ủi: “Nếu lão sư tu luyện tốt, thực lực mạnh mẽ, ta sẽ làm chủ an bài cho lão sư trở thành người đứng đầu của một thành.
Đến lúc đó, các vị trấn thủ đại nhân đều sẽ vì lão sư mà ra tay, đây chính là thành chủ, là bá chủ! Ngươi tự ngẫm lại xem, ngươi đã đắc tội bao nhiêu người.
Không có cổ thành che chở, không có vô địch ra mặt, chỉ dựa vào thực lực Lăng Vân này thì lão sư đoán mình còn sống thêm được bao lâu?”
Lưu Hồng ngượng ngùng đáp: “Kỳ thật ta đâu có đắc tội với nhiều người. . .”
“Một người là đủ rồi, bây giờ ta lập tức đưa ngươi tới chỗ Ngũ Hành tộc!”
“Đừng, chúng ta thương lượng lại đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










