[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 384 : Vừa Đơn Giản Lại Vừa Hài Hòa (c1916-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1916: Vừa Đơn Giản Lại Vừa Hài Hòa
Đại Hạ phủ đang tuyển người, Đại Minh phủ cũng đang tuyển người.
Chẳng qua là khác biệt với Đại Hạ phủ mà thôi.
Lần này danh ngạch của Đại Minh phủ cũng nhiều, tính cả Ngưu Bách Đạo thì sẽ có 60 suất, trước kia Đại Minh phủ chỉ có 10 suất, bây giờ thì đã nhiều hơn mấy chục rồi.
Cho nên Chu Thiên Đạo hết sức đau đầu!
Quá nhiều người cũng không dễ tính toán.
60 suất lận đấy!
Trước đó chỉ cần tuyển ra 10 người, nhưng hiện tại lại cần nhiều người như thế, lấy đâu ra?
Đại Minh phủ nhiều cá ướp muối, ngươi bảo đám người trẻ tuổi kia ra ngoài chém giết thì chưa chắc bọn hắn đã có thể làm được.
Đương nhiên, Chiến giả đạo thì có thể chọn nhiều người một chút.
Nhưng làm gì thì làm, bên phía Văn Minh sư cũng phải có người đi, không thể để người ta cười chê Đại Minh phủ được.
Trong phủ thành chủ.
Chu Thiên Đạo sờ sờ cằm, ông nhìn xuống chúng nhân bên dưới, rất lâu sau mới lên tiếng: “Thế hệ trẻ tuổi của Đại Minh phủ, nếu nói về thực lực mạnh mẽ thì cũng có vài vị, có điều số lượng quá ít, 60 danh ngạch khẳng định là không dùng hết, thực sự không được thì. . . dù sao tốt nhất đừng để lãng phí.
Không bằng cử thêm ít lão nhân đi? Nguy hiểm thì đúng là nguy hiểm, nhưng liều một lần cũng hơn ngồi chờ chết.”
Chu Thiên Đạo tươi cười nói tiếp: “Phủ chúng ta mạnh mẽ không nằm ở chỗ những người trẻ tuổi, mà là ở các vị lão nhân, càng già càng nổi tiếng! Lần này Nhân tộc sẽ liều một lần, không tiếp tục đi dạo ở ba tầng dưới nữa mà là muốn vào ba tầng giữa thậm chí là ba tầng trên! Cử thêm vài lão nhân thì sẽ an toàn hơn trước kia, cơ hội cũng sẽ lớn hơn!”
Dứt lời, ông nhìn thoáng qua những người trong đại điện, cười tủm tỉm hỏi: “Hồ lão, ngươi có muốn đi đầu làm gương không?”
“. . .”
Hồ Hiển Thánh sờ sờ mớ râu bạc, gương mặt âu sầu, quả nhiên, ta đoán ngay được các ngươi đều đang ngó chừng ta mà.
Đại phủ nhà người ta khí thế ngất trời lựa chọn người trẻ tuổi, đại phủ chúng ta thì hay rồi, trong khí thế ngất trời lại đi chọn lão nhân.
Thật sự là làm cho người ta phải cúi đầu thán phục.
Chu Thiên Đạo cười bảo: “Nên đi thì đều phải đi, cử thêm nhiều vị lão nhân gia vào, dẫu sao sống không được quá lâu nữa, cứ liều một lần vẫn hơn!”
Hồ Hiển Thánh buồn bã đáp: “Ta đi thì cũng được, nhưng Phủ chủ có thể phụ cấp cho ta chút không? Để ta làm lại truyền tống môn, tốt xấu gì cũng bảo đảm cái mạng già.”
Truyền tống môn.
Chu Thiên Đạo nghe xong, lập tức đá trái bóng sang chỗ khác, “Cái này thì ngươi tìm lão Ngưu đi, không phải ngươi đã giúp ông ấy giết chết một vị chuẩn vô địch sao? Cũng nhờ vậy nên ông ta mới lấy được vật gánh chịu, nhiều ít gì cũng nên phân ngươi chút đỉnh đúng không? Không chia cho ngươi thì thật là quá đáng!”
“Đừng nói nữa!”
Hồ Hiển Thánh không vui đáp: “Ta đi tìm hắn rồi, mấu chốt là hắn nói bây giờ hắn không đảm đương nổi, không làm chủ được, đồ trong nhà hắn đều do Diệp Hồng Nhạn cầm đi, ta biết làm sao bây giờ?”
Không cách nào nói thêm nữa.
Diệp Hồng Nhạn trở lại rồi!
Hiện tại toàn bộ tài sản của Ngưu Bách Đạo đều bị Diệp Hồng Nhạn giữ, Hồ Hiển Thánh muốn xin nửa cọng lông cũng chẳng có.
Chu Thiên Đạo bật cười, Hồ Hiển Thánh lại nói: “Đúng rồi, tiểu nha đầu Ngô Gia. . .
Không, là cả hai nha đầu họ Ngô kia đều muốn đi.
Phủ chủ, đây chính là chuyện phiền toái lớn, ta không dám tùy tiện đáp ứng, ngươi cho chút ý kiến đi.”
Ngô Gia và Ngô Lam!
Từ trước khi đại chiến thì Ngô Gia đã được Tô Vũ sắp xếp người đưa tới, Liễu Thành nguy hiểm, khi Liễu Văn Ngạn ra đi thì cũng không mang theo Ngô Gia, bởi vì chiến trường Chư Thiên khẳng định nguy hiểm hơn Đại Minh phủ nhiều.
Hiện tại, Đại Minh phủ đều sắp biến thành nơi tị nạn.
Chu Thiên Đạo cũng thấy đau đầu, “Việc này quả là không dễ quyết! Danh ngạch thì chúng ta có dư, cho ra hai suất cũng không thành vấn đề.
Then chốt ở chỗ hai người này đều mới vừa vào Đằng Không, đi tới đó đồng nghĩa với đi chịu chết!”
Quá mức phiền toái!
Dù chỉ tiến vào ba tầng dưới, không có thực lực Đằng Không cao trọng thì cũng khó bảo mệnh.
Những năm qua, Nhân tộc chủ yếu tiến vào ba tầng dưới, dưới tình huống bình thường cũng chọn Lăng Vân làm chủ lực.
Dù Ngô Lam và Ngô Gia là người đa thần văn hệ, đều có thần văn chiến kỹ, thân thể kỳ thật cũng không yếu, mơ hồ còn mạnh hơn thần văn một chút, nhưng so với những thiên tài khác thì vẫn quá yếu, mà hai người họ cũng không có kinh nghiệm chiến đấu gì.
Hai người này lại đều có mối quan hệ thân thiết với Tô Vũ.
Một người đuổi theo từ Đại Hạ phủ tới Đại Minh phủ, một người lại là sư tỷ của Tô Vũ.
Nghĩ đến đây, Chu Thiên Đạo bèn nói: “Việc này trước tiên cần phải trưng cầu ý kiến Liễu Thành trước.
Như vậy đi, trước hết mang người đến Liễu Thành, nếu người của Liễu Thành không có ý kiến thì chúng ta lại nói, bằng không nhiều nhất cũng chỉ có thể đưa đến Liễu Thành mà thôi!”
Nói xong, ông lại bảo: “Mặt khác, Bạch Tuấn Sinh và Thôi Lãng đều phải đi, ta thấy nhất định Tô Vũ cũng sẽ đi, để xem có thể kiếm được chỗ tốt nào không.
Thật ra ta cũng muốn đi, đáng tiếc, hiện tại ta mà ra cửa thì chắc chắn sẽ bị vô số người nhìn chằm chằm!”
Giọng điệu của ông đầy u oán cùng bất đắc dĩ.
Đệt!
Đã một tháng trôi qua rồi, nhưng tới bây giờ nghĩ lại vẫn thấy cay.
Ta không giết 4 vị vô địch, mọi người suy nghĩ một chút liền biết, ta không có năng lực lớn như vậy, đáng tiếc, sau vụ đổi trắng thay đen, đổi xanh thay đỏ của mấy kẻ âm hiểm Chu Thiên Nguyên, Đại Hán vương… dù bây giờ ta có đứng ra khẳng định, dù bọn họ có biết đầu đuôi câu chuyện thì vẫn ôm lòng nghi ngờ, một mực ngó chừng ta.
Bấy giờ, người ở Nhân cảnh có hi vọng chứng đạo không nhiều lắm.
Tính ra thì chỉ có Chu Thiên Đạo, Vân Trần và Hạ Tiểu Nhị.
Giờ thân thể Hạ Tiểu Nhị bị đánh nổ, muốn khôi phục cũng khó, hiện tại ông và Vân Trần mới là mục tiêu vạn tộc muốn đối phó nhất, giết một vị chuẩn vô địch dễ hơn giết vô địch nhiều.
Chu Thiên Đạo u oán hết sức, than thở xong lại nói: “Mặt khác, đem đám yêu thú của Tô Vũ tới cho hắn, muốn hay không là chuyện của hắn, giữ chúng nó lại nơi này ăn uống ngủ nghỉ cũng lãng phí tài nguyên! Thật sự không được thì làm thịt cũng tốt, ăn luôn cũng được, hiện tại chúng ta đã vỗ béo chúng quá mức rồi, hai ngày trước ta đi ngang qua, thấy con Toan Nghê mập thêm đúng một vòng so với khi Tô Vũ còn ở đây!”
Mập đến nỗi ông cũng muốn nướng lên ăn!
Toan Nghê được nuôi bóng lông mượt da, Tô Vũ không ở đây nên cũng không ai quản nó, sở nghiên cứu vốn không thiếu tài nguyên, Ngô Lam và Ngô Gia chẳng có khái niệm gì đối với việc này, thấy tên kia thường xuyên hô đói thì lại ném cho nó ít đồ ăn, mấy tháng trôi qua nó đã mập thêm một vòng.
Hồ Hiển Thánh nghĩ tới một chuyện, ông đề nghị: “Phủ chủ, nếu danh ngạch còn nhiều, ta cảm thấy không bằng lấy thêm mấy suất cho vài yêu tộc đang được nuôi nhốt.
Tỉ như xoáy rùa nhất tộc, có thể cho nó mấy suất, Thực Thiết nhất tộc cũng có thể chia cho vài phần. . .”
Danh ngạch vẫn hết sức trân quý!
Tiểu tộc luôn luôn khó cầu!
Mấy năm qua, những danh ngạch này đều do đại cường tộc ôm đồm, sau đó phân chia cho những chủng tộc phụ thuộc, danh ngạch của Nhân tộc vốn dĩ cũng không nhiều.
Lần này cũng là vì Nhân tộc có thể cầm tới không ít, cho nên mới có thể chia cho người khác.
Chu Thiên Đạo gật gật đầu, “Được thôi, còn một chuyện, sắp tới ta không thể dẫn đội đi, các tộc khác đều có vô địch hộ tống, ngươi tới Chư Thiên chiến trường nói với lão Ngưu một tiếng, Đại Minh phủ tận lực một mình hành động, cẩn thận một chút!”
“Vâng!”
“. . .”
Danh ngạch của Đại Minh phủ được phân phối vừa đơn giản lại vừa hài hòa.
Không hề có gì khó khăn trắc trở, lại càng không có chuyện tranh đấu giành giật.
Chương 1917: Cửu Diệp Thiên Liên
Mấy ngày sau, hầu hết các danh ngạch của Nhân tộc đều đã có chủ.
Các đại phủ cũng dùng hết khả năng giúp những người này cường đại lên, tranh thủ khi tiến vào Tinh Vũ phủ đệ sẽ có năng lực tốt nhất để tranh phong cùng cường giả các tộc.
Lần này, Nhân tộc hy vọng có thể đạt được càng nhiều đồ tốt chứ không chỉ xem là cơ hội cưỡi ngựa xem hoa như xưa kia.
Vạn tộc đều đang gấp rút trù bị.
Chuyến đi đến Tinh Vũ phủ đệ mười năm một lần chính là cơ duyên lớn nhất để tất cả các tộc thu hoạch được tài nguyên nhanh nhất.
Tinh Vũ phủ đệ giống như một bảo tàng mãi không khô kiệt.
Mỗi một lần tiến vào, hoặc nhiều hoặc ít đều có thể thu được chỗ tốt.
Bao gồm cả vật gánh chịu, Thiên binh, công pháp, đủ loại thần quả, rất nhiều thứ đều lấy được từ trong Tinh Vũ phủ đệ.
Kể cả Long Huyết quả thụ mà Tô Vũ có được cũng đều lấy từ Tinh Vũ phủ đệ ra ngoài.
Vạn tộc đều lo chuẩn bị.
Mà Tô Vũ liên tục chấp chưởng bốn cổ thành là Tinh Hồng, Hồng Mông, Vân Tiêu, Vũ Hồng xong, vốn hắn còn muốn tiếp tục giúp Thiên Diệt giảm nhẹ chút gánh vác. . .
Kết quả, Tô Vũ phát hiện áp lực tử khí hơi lớn.
Suy nghĩ một chút, hắn bèn tạm thời từ bỏ.
Dù sao Thiên Diệt cũng không vội!
Cộng thêm Vân Tiêu khuyên bảo tốt nhất đừng tiếp quản Thiên Diệt cổ thành vội, bởi vì Thiên Diệt hết sức sôi nổi, có thể hắn ta sẽ chạy loạn, một khi được thả ra hắn sẽ điên cuồng du đãng như động vật không nhà, tốt nhất là Tô Vũ hãy bơ Thiên Diệt đi.
Bằng không thì xác suất rất lớn là Tô Vũ sẽ phải một mực gánh chịu tử khí cho Thiên Diệt.
Hiện tại Tô Vũ còn muốn đúc thân, cho nên hắn lựa chọn tạm thời không tiếp quản Thiên Diệt cổ thành.
Trong phủ thành chủ.
Tô Vũ đang đúc thân, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ.
Tô Vũ mở mắt, cửa lớn của phủ thành chủ mở ra, một lát sau Vương lão đã chuyển đổi thành cư dân cất bước đi vào, bẩm báo: “Thành chủ, Liệp Thiên các tới chơi!”
“Người nào tới vậy?”
“Một vị trưởng lão.”
Tô Vũ gật đầu, “Mời vào đi!”
Vương lão đi ra khỏi đại điện, Tô Vũ ngồi ngay ngắn ở trên điện, một lát sau, một vị Vô Diện trưởng lão bước vào trong, sau đó hơi hơi khom người chào hỏi: “Thiên bộ Thiên Bính tham kiến Tô thành chủ!”
Tô Vũ nhìn vị này một hồi, khẽ cười hỏi: “Thiên Bính trưởng lão nghĩ gì mà lại tới bái phỏng ta?”
“Thành chủ chê cười!” Thiên Bính chắp tay nói: “Lần này đến chủ yếu là thương lượng chuyện Tinh Vũ phủ đệ với thành chủ.”
“Thương lượng với ta?” Tô Vũ cười đáp: “Ta đã nói mặc kệ những việc này mà.”
Thiên Bính vội nói: “Ta phụng mệnh bộ trưởng tới, ý của bộ trưởng là Liệp Thiên các và ba mươi sáu thánh thành cùng là thế lực thượng cổ truyền thừa, lần này Tinh Vũ phủ đệ mở ra, còn hi vọng hai nhà chúng ta đồng tâm hiệp lực! Mặt khác, các đại cường tộc như Thần Ma Tiên Long đều sẽ có hàng loạt cường giả tiến vào. . .”
Tô Vũ giơ tay ngắt lời, “Bởi vì tổn thất nặng nề nên muốn đền bù một chút? Nhưng ta nghe nói ở Tinh Vũ phủ đệ, kẻ càng mạnh càng già thì đi vào càng nguy hiểm! Bọn gia hỏa này không sợ tổn thất lớn hơn sao?”
Thiên Bính trầm giọng đáp: “Sắp tới, các đại tộc bao gồm cả những Cổ tộc đều sẽ có rất đông cường giả tiến vào, có lẽ Tô thành chủ không biết, lần này là lần thứ 100 Tinh Vũ phủ đệ mở ra kể từ khi Chư Thiên chiến trường khai mở, cũng tức là 1000 năm! 10 năm một lần, trăm năm sẽ có thêm càng nhiều chỗ tốt, ngàn năm thì chỗ tốt lại càng lớn! Mà theo tin tức từ Liệp Thiên các nắm giữ, rất có thể tầng bảy Tinh Vũ phủ đệ sẽ sinh ra một đóa Cửu Diệp thiên liên.”
Tô Vũ hơi mờ mịt, đó là cái gì?
Thiên Bính biết Tô Vũ không rõ ràng nên vội giải thích: “Cửu Diệp thiên liên có trợ giúp rất lớn đối với vô địch.
Thành chủ cũng biết thực lực của vô địch không đồng đều, mạnh thì làm Bán Hoàng, yếu hơn tỉ như một số chủ nhân giới vực có lẽ cả một đời đều kẹt tại điểm xuất phát.
Vô địch tu luyện là chuyện cực kỳ chật vật! Vô địch chủ yếu đều là lĩnh ngộ chi đạo, mỗi một chiếc lá của Cửu Diệp thiên liên đều có thể giúp vô địch tan thêm một lần tam thế thân, vô cùng trân quý. . .”
“Chờ một chút, có ý gì?” Tô Vũ cau mày hỏi: “Tan thêm một lần tam thế thân là sao?”
Thiên Bính chậm rãi giải thích: “Thành chủ hẳn là đã biết một ít, vô địch chứng đạo cần tam thân hợp nhất, bắt lấy quá khứ và tương lai! Nhưng quá khứ tương lai lại có vô số cái, ngươi chỉ có thể bắt lấy một.
Nếu đã bắt rồi thì ngươi liền vô phương bắt những quá khứ hay tương lai thân khác! Bất quá Cửu Diệp thiên liên này có thể giúp ngươi bắt thêm một quá khứ hoặc tương lai thân, dung nhập vào thế thân mà ngươi vốn đã bắt lấy, tương đương với nhiều thêm một phần chiến lực, đây cũng là biện pháp tốt để tấn cấp Bán Hoàng!”
“Nhân tộc Đại Tần vương các ngươi kỳ thật còn cách Bán Hoàng. . .”
Tô Vũ ngắt lời: “Bán Hoàng chính là Hợp Đạo cảnh đúng không?”
Thiên Bính gật đầu, “Đúng, cụ thể ra sao kỳ thật ta cũng không biết.
Thế nhưng bộ trưởng nói nếu Nhân tộc Đại Tần vương có thể có được Cửu Diệp thiên liên, có lẽ ông ta sẽ tiến vào lĩnh vực Bán Hoàng, chính thức trở thành Bán Hoàng đầu tiên của Nhân tộc!”
Tô Vũ nhìn đối phương, “Có quan hệ gì với ta? Ta cũng không phải vô địch! Bất quá ta đã hiểu ý ngươi muốn nói, lần này có đồ tốt sẽ xuất hiện, cho nên khả năng lớn là các tộc đều có cường giả muốn đi vào?”
“Không sai.”
Thiên Bính trầm giọng đáp: “Thật ra Tinh Vũ phủ đệ là thế lực thượng cổ, tương tự như cổ thành hay Liệp Thiên các, mà lần này Liệp Thiên các rất cần Cửu Diệp thiên liên, cho nên hy vọng có thể hợp tác cùng thành chủ . . .”
Tô Vũ lại ngắt lời: “Chờ một chút! Hợp tác với ta? Nói câu khó nghe, cổ thành chúng ta cơ hồ không có năng lực tham dự tranh đoạt của Tinh Vũ phủ đệ, chỉ có thể tung hoành ở bên ngoài, tiến vào Tinh Vũ phủ đệ không có trấn thủ tọa trấn, không có Tử Linh dung hợp, dù là những thành chủ kia thì cũng chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng bình thường, cùng lắm thì lên tới chuẩn vô địch là hết mức.
Các ngươi hợp tác với ta chẳng lẽ còn muốn ta giúp các ngươi chiếm lấy Cửu Diệp thiên liên?”
Thiên Bính gật đầu, “Bộ trưởng chính là có ý này! Ngài ấy nói Tô thành chủ khẳng định sẽ tiến vào, mà Tô thành chủ là chủ nhân cổ thành, cũng là vị mang thiên phú đệ nhất thiên hạ.
Với khí vận hưng thịnh của Tô thành chủ thì đây sẽ là ứng cử viên lớn nhất có khả năng chiếm lấy Cửu Diệp thiên liên!”
“Bộ trưởng mà ngươi nhắc tới là bộ trưởng Thiên bộ à?”
“Đúng vậy.”
“Ông ấy muốn tiến cấp lĩnh vực Bán Hoàng?”
“Cái này thì ta không rõ ràng.”
Thiên Bính lắc đầu, việc này ông ta thực sự không biết, bất quá bộ trưởng muốn đoạt Cửu Diệp thiên liên thì rất có khả năng ấy.
Một khi bộ trưởng Thiên bộ tiến cấp Bán Hoàng, thế lực toàn bộ Liệp Thiên các sẽ tăng lên trên diện rộng.
Tô Vũ nhìn Thiên Bính, rất lâu sau mới lên tiếng: “Tin tức này mọi người đều biết hay chỉ có Liệp Thiên các biết?”
“Kẻ từng tiến vào tầng bảy thì có khả năng đều biết.”
Thiên Bính giải thích: “Nhân tộc và một số tộc chưa hẳn đã biết, thế nhưng chỉ cần là người từng đi qua tầng bảy thì đại bộ phận đều biết tình huống.
Cửu Diệp thiên liên không phải mới tồn tại ngày đầu tiên mà là đã có từ lâu, thế nhưng bấy lâu nó vẫn chưa phát triển.
Dựa theo lần trước quan sát, hẳn là lần này sẽ nở rộ! Thứ này chỉ khi nở rộ thì mới có tác dụng, cho nên sắp tới các đại tộc đều sẽ hành động! Nhất là Ma tộc, họ chắc chắn sẽ không buông tha, Ma Hoàng muốn khôi phục tam thế thân hay Huyết Hỏa ma vương muốn tấn cấp Bán Hoàng đều phải tranh giành Cửu Diệp thiên liên!”
“Các tộc khác cũng không ngoại lệ.”
Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Tìm ta hợp tác… thú vị thật.
Không phải bộ trưởng Thiên bộ còn đang ngủ say sao? Thế mà lại xuất quan rồi.
Nhưng nếu ta lấy được, tại sao phải cho các ngươi?”
Chương 1918: Tình Cảm Chân Thành
“Ý của bộ trưởng là có thể dùng chí bảo trao đổi!”
Thiên Bính nói rõ ràng: “Bộ trưởng biết thân thể thành chủ e là còn đang ở giai đoạn đúc thân Đằng Không, Lăng Vân đối với người khác không khó, nhưng với thành chủ lại là chuyện khó như lên trời! Nguyên khí cửu biến, nguyên khí của thành chủ cường hãn khôn cùng, Đằng Không có được sức mạnh Nhật Nguyệt, mong muốn hoàn thành thuế biến đương nhien sẽ khó gấp trăm lần nghìn lần kẻ khác! Không có chí bảo đặt nền móng thì khó mà thành công! Mà Liệp Thiên các lại có những vật này! Cửu Diệp thiên liên không có trợ giúp nhiều cho thành chủ, ý của bộ trưởng là một mảnh lá sen có thể đổi lấy tài nguyên cho một lần nguyên khí thuế biến, kể cả khi thành chủ tiêu hao không hoàn thành thuế biến thì Liệp Thiên các cũng sẽ một mực cung cấp!”
Nếu chiếm lấy cả chín chiếc lá thì sẽ giúp Tô Vũ hoàn thành trọn vẹn cửu biến!
Tô Vũ bật cười, “Bộ trưởng của các ngươi thật là biết chơi, một bảo vật có thể khiến người ta tấn cấp Bán Hoàng lại chỉ đổi lấy việc ta tấn cấp Lăng Vân cửu trọng?”
“Không giống nhau!”
Thiên Bính mỉm cười đáp: “Tô thành chủ là Lăng Vân sẽ có chênh lệch nghiêng trời với kẻ khác là Lăng Vân! Huống chi, đây chẳng qua thương lượng lần đầu, chuyện còn có thể bàn lại, thế nhưng điều kiện tiên quyết là hai phe chúng ta có thể tiến vào bên trong, hiện tại các đại cường tộc đều nắm giữ lối vào Tinh Vũ phủ đệ, chúng ta phải hợp lực thì mới có thể tranh thủ được càng nhiều danh ngạch! Ba tháng sau, các phương sẽ chính thức xác định danh ngạch! Khi đó mà không đi tranh thì sau này muốn tiến vào sẽ cực kỳ khó khăn!”
Tô Vũ nhìn Thiên Bính một hồi, cuối cùng quyết định: “Được! Hợp lại tranh thủ thêm một chút danh ngạch thì có thể, còn chuyện vào trong thì tới khi đó rồi nói, huống chi, ai nói ta nhất định sẽ đi?”
Thiên Bính không nói gì.
Khắp thiên hạ đều đang phỏng đoán rằng Tô Vũ nhất định sẽ đi, đây là lần đầu tiên hắn trải qua việc Tinh Vũ phủ đệ mở ra, bọn họ không tin hắn không động tâm.
Lần này, cường giả các tộc đều hội tụ.
Có kẻ ôm tâm tư đoạt bảo, cũng có kẻ muốn diệt sát Tô Vũ.
Tô Vũ không chết, vạn giới luôn cảm nhận được uy hiếp.
Thiên Bính cáo lui.
Tô Vũ chờ người đi rồi mới bất đắc dĩ lẩm bẩm: “Chư thiên vạn giới đều chắc chắn rằng ta muốn vào Tinh Vũ phủ đệ?”
Hắn cảm thấy hơi khó chịu.
Ở trong mắt các ngươi, ta là kẻ không giữ được bình tĩnh như thế sao?
Ta không thể không đi vào!
Tô Vũ oán thầm một hồi, lòng hắn có chút bất đắc dĩ, rốt cuộc nên đi hay không đi?
Đi thôi!
Hắn sắp hoàn thành đúc thân, nhưng còn chưa hoàn thành cửu biến, hắn có không ít bảo vật tỉ như Long huyết cổ thụ cực kỳ trân quý, tỉ như Ma Thần quả, tỉ như Ngũ hành quả. . .
Nhưng những bảo vật này đủ cho hắn hoàn thành nguyên khí cửu biến sao?
Bộ trưởng Thiên bộ nói không sai, nguyên khí cửu biến của kẻ khác là biến hóa khi Đằng Không vào Lăng Vân.
Còn Tô Vũ lại tương đương với Nhật Nguyệt hoàn thành cửu biến, đây là việc hoàn toàn không thể so sánh.
Nhất là bây giờ hắn đã mở Dương khiếu, lại còn không ngừng hấp thu nguyên khí, thuế biến lại càng thêm khó.
Kho báu lớn như Tinh Vũ phủ đệ bày ra trước mắt, dù có nguy hiểm thế nào thì Tô Vũ cũng phải đi.
Lần này thì hay rồi, khắp thiên hạ đều biết hắn muốn đi, chắc chắn rằng hắn sẽ đi, Tô Vũ thật sự rất muốn vả mặt một đám người, để bọn họ mở rộng tầm mắt, lão tử cứ không đi vào đấy. . .
Đáng tiếc, đồ thơm quá, hắn không nỡ bỏ từ bỏ cơ hội này.
“Cửu Diệp thiên liên. . .
Liệp Thiên các có ý gì?”
Khi không lại nói cho ta biết có bảo vật trân quý như vậy, là thứ có thể giúp người ta tiến vào cảnh giới Bán Hoàng, đây là muốn ta chuyển lời tới Nhân tộc sao?
Bằng không vì sao lại cố ý nhắc đến Đại Tần vương?
Tô Vũ nhíu mày, Liệp Thiên các cũng không phải thứ gì tốt.
Bán Hoàng. . .
Nhân tộc khuyết thiếu Bán Hoàng, một khi Đại Tần vương đến Bán Hoàng, dù chưa chắc đã có thể hoàn toàn nhất thống Nhân tộc, nhưng đại khái vô địch Nhân tộc đều phải nghe lời hơn trước.
“Không có cảm giác tốt lành gì.”
Tô Vũ nói thầm, vị bộ trưởng Thiên bộ của Liệp Thiên các chưa chắc đã có hảo tâm, chẳng lẽ muốn lợi dụng Nhân tộc tới ngăn cản vạn tộc?
Thực ra khả năng này rất lớn!
Liệp Thiên các bỗng nhiên nói muốn hợp tác với mình, Tô Vũ không khỏi ngạc nhiên.
Hắn tính toán một chút, lại nghĩ tới điều gì mà đi về hậu điện, Tinh Hồng mở mắt ra, bây giờ Tinh Hồng không còn lâm vào trạng thái ngủ say nữa, thấy Tô Vũ thì y liền trực tiếp mở miệng hỏi: “Có nghi hoặc gì sao?”
Tô Vũ gật đầu, “Ta đang nghĩ tới chuyện Tinh Vũ phủ đệ mở ra một tháng, nếu ta đến đó thì trong một tháng này, mấy tòa thánh thành không có thành chủ gánh chịu tử khí, các đại nhân có nhận áp lực vượt mức hay không?”
Tinh Hồng thản nhiên nói: “Lo lắng dư thừa, khi Chư Thiên chiến trường phong bế cơ hồ đều không thành chủ, trong thời gian ngắn thì trấn thủ đều có khả năng tiếp nhận.”
Không khoa trương đến mức như ngươi lo lắng đâu.
Tô Vũ rất hữu dụng nhưng cũng không đại biểu không có Tô Vũ thì cổ thành liền xong đời.
Tô Vũ gật đầu, lại nói: “Còn có một việc, khi ta tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, nghe nói lối đi tử khí sẽ bị cắt đứt, nói như vậy, ta sẽ nhớ Tinh Nguyệt quân chủ chết mất!”
Tô Vũ thở dài, “Hiện tại ta đã triển khai toàn bộ Dương khiếu, không có Tinh Nguyệt quân chủ cung cấp tử khí mà Dương khiếu lại không ngừng hấp thu nguyên khí của ta thì ta rất khó chống đỡ tiếp.”
Thật là đáng sợ!
Ta không nỡ bỏ Tinh Nguyệt.
Đây là tình cảm chân thành của ta!
Không có nàng, ta sẽ phải tự mình thỏa mãn nhu cầu của Dương khiếu, sẽ phải cung cấp năng lượng liên tục cho Dương khiếu giống như Bạch gia lão tổ, ta còn đánh nổi hay chăng?
Đánh tới một nửa, Dương khiếu hút chết ta thì biết làm sao?
Vấn đề này rất nghiêm trọng!
Tô Vũ không đợi Tinh Hồng mở miệng đã nói: “Đại nhân, có cách nào có thể đem Tinh Nguyệt theo bên mình không?”
Đây là một bảo bối nạp điện khổng lồ!
Không có Tinh Nguyệt, ta sẽ rất khó chịu.
“Tô Vũ!”
Một tiếng rống giận dữ vang vọng lối đi.
Thân thể tượng đá to lớn của Tinh Hồng rung lắc dữ dội.
Phía dưới, một vị quân chủ chịu không được kích thích này, điên cuồng công kích lối đi, nàng muốn ra ngoài giết Tô Vũ.
Hắn khinh người quá đáng, không, là lấn lướt Tử Linh quá đáng!
Không có Tử Linh nào lại nhục nhã như nàng.
Tô Vũ còn dám đòi mang theo nàng tùy thân!
Đây là lời con người có thể nói ra sao?
Hắn còn là người ư?
Nàng là Tinh Nguyệt, là quân chủ của Tử Linh giới, là vô địch hoành hành xưng bá một phương, ngày hôm nay một tên Tô Vũ cỏn con lại dám buông lời nhục nhã nàng, nàng tức muốn phát nổ!
Tô Vũ bất đắc dĩ nhìn tượng đá đang rung động kịch liệt, hồi lâu sau mới khẽ cảm khái: “Đại nhân không thể phong tỏa triệt để lối đi sao?”
Lại để người ta nghe được rồi!
Phiền toái!
Tinh Hồng liếc nhìn hắn một cái, nói cứ như là lỗi của ta ấy.
Đấy là do ngươi tự đột phát y tưởng, lại còn muốn buộc Tinh Nguyệt quanh lưng quần, ý nghĩ này. . .
Ta sống vô số năm mà vẫn là lần đầu tiên nghe được.
Tinh Nguyệt tức muốn nổ tung là lẽ thường tình.
Đừng coi Tử Linh không phải là người!
Dù sao người ta cũng là vô địch, hơn nữa còn có trí tuệ, lời ngươi nói quá kích thích sĩ diện của nàng ta rồi.
Chương 1919: Ngươi Lừa Dối Ai?
Tô Vũ lại tỏ ra rất chân thành: “Đại nhân, ta nói nghiêm túc đó, có biện pháp như vậy không? Bằng không thì lối đi tử khí bị chặt đứt, ta cũng sẽ gặp phiền toái, khả năng là không có cách nào vào Tinh Vũ phủ đệ.”
Thấy Tinh Nguyệt còn đang nổi trận lôi đình, không ngừng oanh kích lối đi, Tô Vũ tức giận mắng: “Quân chủ đại nhân, ngài ra ngoài cũng vô dụng thôi, ta lại không làm trái với quy tắc, ngài ra thì cũng là muốn chết! Huống chi, ta đi Tinh Vũ phủ đệ thì tốt xấu gì ngài còn có thể an tĩnh một tháng, nếu ta mà không đi được thì một tháng này ta liền điên cuồng hút ngài.
Hẳn đại nhân cũng không muốn vậy chứ?”
“. . .”
Tinh Nguyệt lập tức an tĩnh.
Tô Vũ tiếp tục nói: “Tinh Nguyệt đại nhân có biện pháp nào có thể giúp ta giải quyết vấn đề này không? Bằng không thì khi Dương khiếu mở ra ta chỉ có thể một mực hút đại nhân, là hút chứ không phải nghịch chuyển! Nghịch chuyển thì đại nhân còn có hi vọng hướng tử cầu sinh, bị ta nghịch chuyển thành sinh linh, nhưng nếu hút rỗng thì đại nhân sẽ chết thật đó.”
Mau giúp ta nghĩ biện pháp nào!
Đừng làm càn thêm nữa!
Trong thông đạo, Tinh Nguyệt bi phẫn muốn chết.
Tô Vũ là do ta chuyển đổi, nhưng hiện tại hắn lại uy hiếp ta!
Hơn nữa còn muốn ta nghĩ biện pháp giải quyết phiền toái cho hắn, bằng không thì hắn sẽ hút chết ta.
Tinh Nguyệt ta vô dụng, đã làm cho toàn bộ Tử Linh giới mất mặt rồi.
Vạn cổ đến nay, có lẽ ta là vị quân chủ đầu tiên bị Hoạt Tử nhân do mình chuyển đổi uy hiếp tính mạng.
Vô cùng nhục nhã!
Tinh Nguyệt gào thét trong lòng!
Nhưng nàng cũng chỉ thầm gầm thét một hồi, rất nhanh, tiếng nói băng lãnh của Tinh Nguyệt đã truyền đến: “Ngươi có thể mang theo bảo vật bổ sung nguyên khí. . .”
Tô Vũ bất mãn nói: “Cái này không ổn, trị ngọn không trị gốc!”
“. . .”
Tinh Nguyệt cuồng mắng, giận mắng, điên tiết mắng trong bụng, sau một khắc nàng vỗ vỗ lồng ngực, cố gắng bình tâm lại, thử đề nghị: “Vậy ngươi có thể đi nhanh về nhanh, giảm bớt tranh đấu với người ta, sớm rời khỏi Tinh Vũ phủ đệ hình như cũng được mà!”
“Vậy thì không được, hoặc là ta không đi, đi thì khẳng định phải cầm tới đủ chỗ tốt.”
Nói xong, Tô Vũ buộc miệng oán trách: “Quân chủ đại nhân, đề nghị của ngài chẳng có cái nào hữu dụng cả cả!”
Đệch!
Tinh Nguyệt tức muốn ngất, khinh người quá đáng.
Tinh Hồng bùng nổ khí tức trấn áp lối đi, ánh mắt nhìn về phía Tô Vũ có chút bất mãn, đừng có kích thích quân chủ này nữa, ngươi rảnh quá không có chuyện gì làm đúng không?
Nếu thật sự kích thích Tinh Nguyệt bùng nổ, mặc dù ta có khả năng trấn áp nhưng lối đi Tử Linh bên dưới sẽ bạo động, ta cũng không muốn lúc nào cũng có quân chủ trùng kích lối đi.
Tô Vũ rất bất đắc dĩ, hắn phát hiện đám Tử Linh này hình như đều dễ dàng bị kích thích.
Hà Đồ ở Hồng Mông thành bên kia cũng thế!
Là bởi vì linh trí của Tử Linh không hoàn thiện sao?
Khẳng định là có chút thiếu hụt, bằng không thì thân là vô địch cũng không đến mức chỉ một câu đã bị kích thích nổi điên lên như thế.
Trong số những vô địch vạn tộc, có kẻ dù bị mắng cả năm trời thì họ cũng không hề tức giận, sinh khí, có lẽ họ chỉ đang ôm mưu tính khác mà thôi.
Ví dụ như lần trước Ma vương đến gây chuyện, Tô Vũ mắng vài câu mà người ta chẳng buồn đoái hoài, trên thực tế đối phương chỉ là vì muốn rước lấy phiền toái cho Huyết Hỏa ma tộc.
Người giống như Đại Chu vương, ngươi mắng thẳng mặt y, trừ phi y muốn giết ngươi, không muốn thì y hoàn toàn có thể làm như không nghe thấy.
Thầm nghĩ việc này, Tô Vũ cũng không kích thích Tinh Nguyệt thêm nữa, nghiêm túc nói: “Hai vị đại nhân giúp ta nghĩ biện pháp đi! Tinh Nguyệt đại nhân đừng nóng giận, nóng giận sẽ hại đến thân thể! Bây giờ ta cũng coi như thuộc hạ của Tinh Nguyệt đại nhân, người trong nhà cả thôi, hà tất tính toán chi li làm gì?”
“. . .”
Tinh Nguyệt lạnh mặt không lên tiếng, Tô Vũ cũng không nhìn thấy nàng.
“Tinh Nguyệt đại nhân muốn phục sinh không?”
Tô Vũ cười nói: “Ta nghe nói nếu đủ mạnh sẽ có thể nghịch chuyển tử khí, nếu tốc độ ta nghịch chuyển nhanh hơn tốc độ đại nhân đản sinh tử khí thì ta sẽ có hi vọng chuyển hóa đại nhân thành sinh linh.
Đại nhân không cần một mực cừu thị ta, ta mà cường đại thì ngài có thể phục sinh đấy.”
Tinh Nguyệt lại không coi ra gì, lạnh lùng nói: “Khi ngươi mạnh mẽ như vậy, bản tọa đã bị ngươi hút chết!”
Ngươi lừa dối ai chứ?
Tô Vũ không nói gì, lời này hình như rất có lý.
Ta mà cường đại như vậy, có lẽ Tinh Nguyệt thật sự sẽ bị ta hút chết.
Được rồi, mặc kệ cái này, nhưng vấn đề thì vẫn cần phải giải quyết, Tô Vũ khai khiếu nhiều, nguyên khí nồng đậm nên cũng miễn cưỡng có thể thỏa mãn Dương khiếu hấp thu, nhưng không có nguồn cung tử khí, hắn tiêu hao quá lớn còn chưa nói, một khi phải quyết chiến thì không cần kẻ địch đánh chết hắn, chỉ cần dây dưa thêm chút là Tô Vũ sẽ bị Dương khiếu hút chết rồi.
Phương pháp trị tận gốc dĩ nhiên là có, mở m khiếu!
Nhưng dựa theo Tô Vũ suy tính, mở m khiếu thì tối thiểu cần 360 Thần khiếu viên mãn.
Nhưng đến hiện tại, Tô Vũ mới chỉ mở ra 216 cái, còn thiếu tận 144 khiếu nữa.
Tinh huyết thì cũng có thể nghĩ một chút biện pháp.
Máu huyết Văn Minh sư kỳ thật khó mà thu hoạch được, đối với Chiến Vô Song thì Tô Vũ chẳng qua là tùy ý nói, chưa chắc tên kia đã có thể thu thập được đủ cho hắn, không được thì có lẽ hắn sẽ thu mua từ chỗ Liệp Thiên các.
Bảo đảm Liệp Thiên các có đủ số tinh huyết mà hắn cần.
Gần đây hắn không phục dụng tinh huyết của chủng tộc mới lạ nào, vì vậy không thể mở ra giao diện mới của sách họa.
Đang nghĩ ngợi việc này, Tinh Hồng đột nhiên nói: “Thật sự hết cách thì có thể tìm lão đại hỏi thử, xem xem có thể tạm thời phong bế Dương khiếu của ngươi hay không.
Dương khiếu của ngươi mở ra thì ngươi không thể tự phong bế, nhưng lão đại đã là Hợp Đạo, có lẽ sẽ giúp được ngươi.
Ta thì bó tay, ta không hiểu gì về khiếu huyệt đó, cưỡng ép phong bế sợ là sẽ xảy ra vấn đề.”
Tinh Hồng cũng có thể hỗ trợ hắn phong bế, nhưng chỉ sợ lại hại chết Tô Vũ mà thôi.
Tô Vũ suy nghĩ một chút, cũng đúng.
Nếu không có cách nào mở ra m khiếu thì có thể tìm Bán Hoàng thử phong ấn Dương khiếu lại, chẳng biết có được hay không.
Phong ấn thì cùng lắm hắn tạm thời không dùng Dương khiếu là được.
Tô Vũ lại nói: “Mặt khác còn có một vấn đề, chắc chắn mọi người đều muốn giết ta.
Mà ta vào đó thì kiểu gì cũng bại lộ tung tích, tử khí của ta quá nồng nặc.
Chỉ có thể nghĩ biện pháp nghịch chuyển tử khí hóa làm sinh linh! Nhưng làm vậy thì tên của ta sẽ xuất hiện trên Liệp Thiên bảng, mọi người đều biết Tô Vũ đã sống lại, việc này xử lý thế nào?”
Phiền toái lớn!
Tinh Hồng trầm ngâm một hồi mới đáp: “Thương lượng với Liệp Thiên các xem.
Liệp Thiên các chưởng khống Liệp Thiên bảng, Liệp Thiên bảng hẳn là đã xảy ra chút vấn đề, thậm chí là đã lâm vào tình trạng ngủ đông, không thể chủ động bắt thêm khí tức mới, giờ nó cần thành viên Liệp Thiên các tự mình đi thu thập.
Ngươi chỉ cần yêu cầu Liệp Thiên các triệt tiêu khí tức của ngươi thì sẽ không bị lộ!”
Liệp Thiên bảng có vấn đề!
Bằng không, nhiều năm gần đây nó hoàn toàn không cần thành viên Liệp Thiên các đi thu thập khí tức, mà sẽ chủ động thu vào khí tức của thiên tài và cường giả trên chư thiên, để cho bọn họ lên bảng.
Đâu giống như bây giờ, Cục lông nhỏ đã theo Tô Vũ ở đây hơn nửa năm mà vẫn không hề lên bảng, bởi vì khí tức của nó không được thu thập.
Tô Vũ nhíu mày, hắn không thích biện pháp này lắm, chần chờ hồi lâu, hắn lại hỏi: “Ta không muốn bị Liệp Thiên các biết bí mật của mình.
Đại nhân, còn biện pháp nào khác không?”
“Chuyện này. . .
Ngươi đi hỏi lão đại đi, ngài ấy hiểu rõ chuyện về thượng cổ hơn!”
Tô Vũ oán thầm, ngươi không biết gì hết sao?
Trước kia cảm thấy ngươi không gì không làm được, hiện tại sao ta cứ có cảm giác ngươi cũng sẽ thiếu đông thiếu tây, không phải là trí nhớ bị phong ấn đó chứ?
“Được rồi!”
Tô Vũ bất đắc dĩ, ở trước mặt hai vị này thì chẳng moi được tin tức hữu dụng nào cả.
Chương 1920: Chu Thiên Chi Pháp
Tinh Hồng nhìn sắc mặt Tô Vũ, đại khái cũng cảm thấy mình không giúp đỡ được gì, vội nói: “Ta thấy thân thể ngươi đã sắp rèn đúc đến đỉnh phong, nguyên khí thuế biến lại không hoàn thiện.
Ngươi thuế biến không hoàn chỉnh, hình như mới chỉ đổi một bộ phận khiếu huyệt, bất quá nền móng và chất dẫn môi giới để thuế biến thì lại rất cao cấp, đây là do Hạ gia đao khí đặt nền móng à?”
“Đúng vậy!”
Tinh Hồng nói ngay: “Đao khí này đã tiếp cận Vĩnh Hằng cảnh! Các khiếu huyệt khác của ngươi muốn thuế biến thì tốt nhất là tìm người có thực lực tương tự giúp ngươi hoàn thành, lần đầu thuế biến tốt nhất là dùng loại lực lượng này, từ đó triệt để hoàn thành nhất biến!”
Tô Vũ gật đầu.
Tinh Hồng lại nói: “Ngươi thuế biến, thoạt nhìn là dùng công pháp làm cơ sở, đao khí của Hạ gia sẽ giúp ngươi hoàn thành biến đổi 144 khiếu huyệt, những khiếu huyệt khác tốt nhất cũng căn cứ theo cái này mà làm.
Có lẽ cần cường giả của các đại tộc Thần, Ma, Tiên, Long cung cấp lực lượng tinh thuần giúp ngươi hoàn thành nhất biến!”
Tô Vũ lại gật đầu, hắn hơi ngoài ý muốn, xem ra Tinh Hồng lão đại cũng có hiểu biết, nhãn lực không tệ!
Tô Vũ thầm tính toán một thoáng, muốn hoàn thành hết thảy khiếu huyệt nhất biến thì tối thiểu cần cường giả của bảy tám đại tộc ra tay mới được, bởi vì công pháp và khiếu huyệt của hắn bao gồm các nhà này.
Đao khí của Hạ Long Võ chỉ giúp hắn hoàn thành thuế biến 144 khiếu huyệt, đây là lộ tuyến vận hành thuộc về Hạ gia Khai Thiên đao.
Tinh Hồng lén nhẹ nhàng thở ra, cái tên này không có ý xem thường ta nữa đúng không?
Hiện tại đã biết cường giả chính là cường giả chưa?
Tinh Hồng tiếp tục nhận xét: “Ngươi thế này không chỉ phiền toái mà còn không thích hợp! Bởi vì, ngươi vận hành quá nhiều công pháp, con đường hỗn tạp, cẩn thận các phương sẽ xung đột lẫn nhau.
Ngươi muốn mở Chu Thiên khiếu thì tốt nhất là nên dùng Chu Thiên chi pháp để vận chuyển, hóa tất cả lực lượng thành lực lượng Chu Thiên. . .”
“Chu Thiên chi pháp?”
Tô Vũ sửng sốt, Tinh Hồng trưng dáng vẻ đạo hạnh cao thâm ra, đoạn nói: “Đúng, Chu Thiên chi pháp! Bây giờ công pháp của ngươi quá hỗn tạp, quá loạn! Hệ thống không đồng nhất, kể cả lực lượng của ngươi cũng không có cách nào vận dụng hoàn chỉnh!”
“Người mở Chu Thiên khiếu huyệt không chỉ mỗi mình ngươi, ở thời đại thượng cổ, chẳng lẽ những thiên tài mở Chu Thiên khiếu huyệt kia cũng đều dùng mớ công pháp hỗn độn này để ghép lại à?”
Kỳ thật việc Tô Vũ mở Chu Thiên khiếu có vấn đề rất lớn.
Hắn mở thế nào?
Không có khả năng mở ra!
360 khiếu huyệt, bây giờ căn bản không có cách nào tìm ra toàn bộ, Tô Vũ có thể mở Chu Thiên khiếu ở thời đại này kỳ thật khó hơn so với thượng cổ vô số lần, căn bản là vì bây giờ không có công pháp.
Một người không có công pháp lại mở ra Chu Thiên khiếu, đây mới là điều bất thường lớn nhất!
Đương nhiên, Tinh Hồng đã nhìn ra Tô Vũ dùng vô số công pháp để ghép thành.
Nhưng những công pháp đó có rất nhiều cái không thuộc về Nhân tộc, rốt cuộc Tô Vũ đã làm cách nào để sửa đổi những công pháp này cho thích hợp với Nhân tộc tu luyện?
Vấn đề này đã có người nhìn ra, thế nhưng đều không nói gì.
Còn nếu bảo thiên phú Tô Vũ mạnh thì điều đó lại càng vô lý.
Trừ phi Tô Vũ giải phẫu mấy vạn hay mấy chục vạn mẫu vật của các tộc, từ đó hiểu rõ như lòng bàn tay với các tộc, vậy thì mới có thể cải biên thành công pháp thích hợp cho Nhân tộc sử dunhg.
Công pháp xét đến cùng thì vẫn có chỗ tương đồng.
Tô Vũ ngây người, khẽ lẩm bẩm: “Đúng, Chu Thiên chi pháp! Nếu người ở thời đại thượng cổ có thể mở ra Chu Thiên khiếu huyệt, vậy tức là có người biết Chu Thiên chi pháp, bằng không thì sẽ vô phương mở ra! Đại nhân, cho nên thực sự tồn tại dạng công pháp này đúng không?”
“Dĩ nhiên!”
“Đại nhân cũng biết?”
“Không biết!”
Tinh Hồng lạnh nhạt đáp, nói nhảm, đương nhiên là ta không biết rồi.
Y lại nói: “Bất quá, ta đoán trong Tinh Vũ phủ đệ có lẽ tồn tại thứ này! Năm đó nơi đây hết sức rực rỡ, có thể là đã tồn tại những công pháp như vậy.
Dĩ nhiên, chưa hẳn ngươi đã tìm ra, dù nó có tồn tại thì khả năng lớn là sẽ nằm ở tầng cao nhất.”
Tô Vũ im lặng, vậy không phải là ngươi đang nói lời thừa thãi à?
Hắn cũng không sốt ruột, “Cũng không có việc gì, đại nhân, ta cảm thấy thứ như công pháp ấy mà, người xưa có thể sáng tạo ra thì ta cũng có thể! Biết nhiều công pháp, biết khiếu huyệt ở đâu, không ngừng thử vận hành là được!”
“360 khiếu huyệt không ngừng tổ hợp, sắp xếp rồi vận chuyển lại.
Ta tính toán hẳn là. . .”
Tô Vũ nhẩm tính một thoáng rồi cười khan: “Cũng không có nhiều loại phương án tổ hợp lắm, tầm 360 giai thừa. . .”
Tính rõ ra thì mấy con số đó đại khái có thể ngồi viết cả một ngày, à không, là viết cả một tuần, một con số khủng bố đến cực hạn.
Tô Vũ gượng cười, thôi được rồi, dù hắn suy luận rồi để toàn Nhân tộc tới thử mỗi người một loại, đại khái hết thảy Nhân tộc cũng không đủ dùng, chết sạch hết cũng chưa hẳn có thể suy luận ra nổi.
Đương nhiên, tình huống thực tế là hắn sẽ không ngu như vậy, thôi diễn công pháp hiển nhiên không được sắp xếp linh tinh, tổ hợp khiếu huyệt vẫn có quy luật để mà tìm ra.
Tô Vũ cũng đã từng tự suy luận công pháp, có đôi khi suy luận công pháp thoạt nhìn vẫn mang tính quy luật cực nặng.
Tinh Hồng nói thẳng: “Chính ngươi suy luận? Coi chừng tiêu đời! Thật ra ngươi nên thử tìm Chu Thiên chi pháp thượng cổ, Chu Thiên khiếu của ngươi thoát biến, tốt nhất là khiến cho toàn thể đều thuế biến, bằng không, đông một khối tây một khối sẽ rất khó trở thành hệ thống.
Ngày sau, ngươi sẽ phát hiện khi cần hợp nhất khiếu thì lực lượng lại xung đột quá lớn!”
“Đến lúc đó, nếu ngươi còn muốn tiến vào Nhật Nguyệt, chỉ sợ độ khó sẽ tăng nhiều, trừ phi từ bỏ đi một bộ phận khiếu huyệt.”
Tô Vũ gật đầu, đây đích xác là vấn đề mà hắn cần đối mặt.
Chu Thiên chi pháp. . .
Hừm, ngày càng có nhiều lý do để hắn nên đi tới Tinh Vũ phủ đệ chuyến này.
Tô Vũ hỏi: “Đại nhân, bên trong Tinh Vũ phủ đệ chắc chắn sẽ tồn tại Chu Thiên chi pháp sao?”
“Không nhất định, thế nhưng rất có khả năng.”
Tinh Hồng đáp: “Ở chư thiên vạn giới, công pháp này mà không nằm trong Tinh Vũ phủ đệ thì sẽ nằm ngay tại cảnh nội Nhân tộc! Ở thời thượng cổ, hầu hết người mở Chu Thiên khiếu đều là Nhân tộc các ngươi, dĩ nhiên cũng từng có vạn tộc, mấy tộc Thần Ma Tiên cũng từng xuất hiện thiên tài tuyệt thế như vậy, bất quá cụ thể ra sao thì ta không rõ ràng.
Các tộc có khiếu huyệt khác biệt, phương pháp các tộc mở Chu Thiên khiếu cũng không giống nhau, dù ngươi tìm được thì tốt nhất cũng phải là Nhân tộc, vạn tộc thì chỉ nên để tham khảo thôi!”
Tô Vũ gật đầu, tự nhủ: “Không biết có thiên tài như vậy chết ở Tinh Vũ phủ đệ mà thi thể vẫn còn hay không, nếu có thì quá tốt!”
Nếu có thi thể ở đấy, cho dù là vạn tộc cũng chẳng sao.
Tinh huyết còn là được!
Có lẽ sách họa sẽ thôi diễn ra được, như vậy là đủ rồi, dĩ nhiên thực lực không thể quá mạnh, Tô Vũ chỉ có thể gửi hi vọng vào việc nhặt được một bộ thi thể thiên tài thượng cổ từng mở Chu Thiên khiếu.
Chu Thiên chi pháp không phải công pháp cơ bản, thế nhưng thiên tài mở Chu Thiên khiếu hẳn là sẽ đem công pháp này biến thành công pháp cơ bản nhỉ?
Không thì rút ra trí nhớ cũng được.
Tinh Hồng cắt đứt mộng tưởng của hắn: “Ngươi đừng nên gửi hi vọng vào thi thể, thiên tài thật sự mở Chu Thiên khiếu rất khó tử vong, dù chết rồi thì có lẽ hiện tại cũng đang ở Tử Linh giới vực.”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Đại nhân, người sống chúng ta có thể vào Tử Linh giới vực không?”
“Hửm?”
Ánh mắt Tô Vũ lóe sáng, “Ta nghe ý của đại nhân thì có rất nhiều người “sống lại” ở Tử Linh giới, vậy thì ít nhiều gì bọn họ cũng lưu giữ một ít trí nhớ đúng không? Nếu có thiên tài mở Chu Thiên khiếu ở đó. . .”
Đúng lúc này, phía dưới lối đi, Tinh Nguyệt bỗng cất tiếng: “Cho dù có thì đấy cũng không phải thứ ngươi có thể mơ ước!”
Tô Vũ lập tức tươi cười, “Tinh Nguyệt đại nhân, ta cực kỳ hiếu kỳ về Tử Linh giới, không sớm thì muộn ta cũng là thuộc hạ của ngài, cùng ngài chinh chiến bốn phương.
Ta thật sự tò mò không biết Tử Linh giới trông như thế nào? Bên trong có nhiều cường giả hay không? Chỉ có vài vị Tử Linh quân chủ như các ngài hay là còn nhiều hơn?”
Bấy lâu nay, hắn vẫn luôn muốn biết nhiều điều về Tử Linh giới.
Hình như nghe nói vô địch thượng cổ chết đi sẽ không có thi thể lưu lại, vậy là đều hóa thành Tử Linh rồi?
Đều đang ở Tử Linh giới sao?
Thật đáng sợ!
Nghe nói thời thượng cổ còn có Hoàng, vị Hoàng kia đã chết, cũng đang ở ngay Tử Linh giới ư?
Ta đệt!
Không nghĩ thì không thấy gì.
Tưởng tượng đến thì bất giác thấy rùng mình.
Tinh Nguyệt không để ý tới hắn.
Tô Vũ cười cười, “Quân chủ đại nhân đừng như vậy, chúng ta là người trong nhà cả mà! Ngài cũng xem như cấp trên trực tiếp của ta, cho nên ta rất hiếu kỳ về nơi ngài sống.
Rốt cuộc Tử Linh giới có lớn lắm không? Có nhiều cường giả hay không? Ở Tử Linh giới chẳng lẽ ngài là lão đại? Ta thấy tên Viêm Ma kia không để ngài vào mắt, thật quá đáng, Viêm Ma vốn là thượng cổ Ma tộc, không biết đại nhân là tộc nào, nếu khi còn sống ngài là Nhân tộc thì còn là người nhà của ta!”
Tinh Nguyệt tiếp tục ngó lơ hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










