[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 382 : Không Nên Cứng Đối Cứng (c1906-c1910)
❮ sautiếp ❯Chương 1906: Không Nên Cứng Đối Cứng
Lúc này, trong hư không lại có cường giả Long tộc xuất hiện, cũng có khí tức vô địch bùng nổ, một đầu Thiên Long to lớn xoay quanh hư không, nhìn xuống cổ thành rồi nhìn về phía Tô Vũ, trong con mắt lộ ra chút dị sắc, gã chậm rãi nói: “Tô Vũ, Long tộc không muốn phân tranh gì với ngươi hết, mau chuyển cổ thành ra khỏi Tinh Thần hải! Đây không phải ý của ta mà là của Long Hoàng! Nhân tộc các ngươi thường nói một núi không thể chứa hai hổ, không phải chúng ta muốn kiếm chuyện nhưng mà kẻ khác nằm ở bên sườn, há có thể yên tâm ngủ say?”
Cũng rất có lý!
Đổi thành mình, nếu có một thế lực cường đại cắm rễ trước cửa nhà thì mình cũng phải đi ra đuổi người.
Nhưng nếu không ở lại Tinh Thần hải thì phải tìm địa phương nào?
Tô Vũ cười đáp: “Chuyện này. . .
Mọi người hiểu lầm rồi, ta không có ý tụ tập toàn bộ cổ thành về Tinh Thần hải, ta chỉ đang triển khai cuộc họp mà thôi.
Mọi người đều biết cổ thành trấn giữ lối đi Tử Linh, vốn không thể chạy loạn khắp nơi.
Họp xong thì mọi người ai về nhà nấy, chỉ có Tinh Hồng cổ thành vẫn ở lại đây, Long tộc và Tinh Hồng cổ thành đều sừng sững cắm rễ ở Tinh Thần hải vô số năm, lúc này chẳng lẽ lại muốn đuổi chúng ta đi hay sao?”
Hắn nói chuyện vô cùng cẩn thận!
Đàm luận thì đàm luận, không cần thiết cứng đối cứng cùng mấy đại tộc kia.
“Vậy cũng không được!”
Gã vô địch Long tộc lạnh lùng nói: “Trước đó thì được, bây giờ ngày nào ngươi còn làm thành chủ thì Tinh Hồng cổ thành không thể tiếp tục ở lại Tinh Thần hải ngày đó!”
Kẻ chúng ta lo lắng không phải tượng đá, mà là Tô Vũ!
Mà ngươi quả thực cũng đáng để cho người ta lo lắng.
Cái tên này không làm chuyện gì tốt, nhiều lần phong bế cổ thành, đánh giết hàng loạt Nhật Nguyệt, còn có vô địch vì thế mà đã ngã xuống tam thế thân.
Hiện tại, Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra.
Tinh Hồng cổ thành còn trấn giữ yếu đạo.
Cho nên càng không thể để Tô Vũ đóng quân ở đây, làm vậy là quá nguy hiểm, cũng quá phiền toái.
Tô Vũ nhíu mày, đây không phải là muốn bức ta rời đi sao?
Xem ra không đi là không được.
Đây không đơn thuần là ý của Long tộc nữa, xem ra vạn tộc đều không muốn Tinh Hồng cổ thành ở lại chỗ này.
Tô Vũ nói: “Long tộc có phải hành xử quá mức rồi không? Cổ thành tới Tinh Thần hải trước hay là các ngươi tới trước còn rất khó nói.
Ta cũng đã nhượng bộ rồi, ta nói chỉ có một tòa cổ thành ở lại đây, hà tất hùng hổ dọa người làm gì? Thật sự xé mặt thì hay lắm sao?”
Hắn nói xong, Thành Chủ lệnh trong đầu liền lóe lên hào quang.
“Hồng Mông đại nhân, Hồng Mông đại nhân! Long tộc bức bách thánh thành di chuyển, không cho phép thánh thành của ta cắm rễ tại Tinh Thần hải, bao gồm cả Hồng Mông thành của đại nhân cũng phải chuyển dời.
Đại nhân, ta nên làm gì đây? Hay là chúng ta cùng nhau di chuyển?”
Tô Vũ đấu không lại Long tộc, cứ hỏi ý tứ lão Quy trước xem sao.
Nếu lão Quy muốn đi. . .
Vậy thì cùng nhau rời đi thôi.
Lão Quy không ra mặt mà chỉ hi vọng vào Tinh Hồng cùng Vân Tiêu thì đúng là chưa hẳn có thể chấn nhiếp Long tộc, Long tộc chính là thế lực hết sức cường đại có Bán Hoàng tọa trấn, trong chư thiên vạn tộc họ cũng xếp trong năm vị trí đầu.
Đại tộc như thế, dĩ nhiên Tô Vũ không muốn đi trêu chọc, đây cũng đâu phải phiền phức do ta chọc ra.
Cùng lắm thì ta chuyển đi là được.
Hồng Mông cổ thành.
Nơi này đã an tĩnh ngàn vạn năm, Tô Vũ vừa đi. . . liền tìm ngay chuyện về cho lão.
Lão Quy mở mắt, nhìn lên bầu trời, nhìn về phía biển cả sóng biếc nhộn nhạo, lòng lão thầm có chút bất đắc dĩ.
Ta biết ngày không nên tìm thành chủ mà.
Lão tình nguyện một mình trấn áp cổ thành.
Bởi vì thành chủ chính là tổ tông gây sự, Hà Đồ là thế mà Tô Vũ rõ ràng cũng chẳng khác gì.
Long tộc đã có đến ngàn vạn năm không tới cổ thành làm loạn, hiện tại làm loạn hiển nhiên là bởi vì Tô Vũ mang đến uy hiếp cho bọn họ.
Cùng lúc đó.
Trên cổ thành lơ lửng giữa không.
Trong một tòa cổ thành, tượng đá cũng đang bùng nổ uy áp lay động đất trời, bất quá kẻ chân chính có thể uy hiếp vạn tộc chỉ có mỗi Tinh Hồng cùng Vân Tiêu, hai vị này có thể ra khỏi thành, còn những vị trấn thủ khác lại không thể.
Lúc này, một tôn Ma vương đi ra, nhìn về phía các cổ thành, chậm rãi cất tiếng: “Ma tộc không có ý tham dự chuyện ở Tinh Thần hải, Ma Hoàng đại nhân cũng đã rút thế lực Ma tộc tại Tinh Thần hải về, bất quá Ma Hoàng cũng nói, vạn giới không nên mở ra đại chiến lần nữa.
Tô Vũ, nếu ngươi ngu xuẩn mất khôn, nằng nặc cứng đầu thì vạn tộc chắc chắn sẽ hợp lại, cổ thành cũng tốt mà Nhân tộc cũng được. . .
Tô Vũ, bọn họ đều sẽ bởi vì ngươi mà lâm vào chiến tranh!”
“. . .”
Tô Vũ yên lặng nhìn gã, nửa ngày sau mới nói: “Ma Hoàng đại nhân còn sống à? Việc này cũng muốn quản sao? Còn nữa, các ngươi đánh Nhân tộc thì cứ đánh đi, nói với ta làm gì?”
Tô Vũ bật cười, cay nghiệt đáp: “Ta đây một người ăn no thì cả nhà không lo chết đói.
Không đúng, ta còn có một lão cha, các ngươi đi đánh chết ông ấy đi, đánh chết rồi thì ta không thèm đếm xỉa gì nữa, cứ duy trì như vậy là được.
Ta có thể rút lui khỏi Tinh Thần hải, chuyên chặn cửa Ma giới là xong.
Có phải Ma Hoàng cảm thấy ông ta còn nhiều tam thế thân nên lại muốn bị diệt thêm vài cái nữa? Ta tình nguyện đánh tàn phế Ma giới các ngươi, cho Thần tộc và Tiên tộc chút chỗ tốt thì thế nào?”
Ma giới sao mà nhiều chuyện như vậy?
Sự tình gì cũng muốn xen vào!
Hắn còn đang nghĩ ngợi, một người đã đạp không đi tới, nhìn về phía Tô Vũ rồi lại nhìn vị vô địch Ma tộc kia, nói khẽ: “Ma Hoàng đại nhân có lệnh, chuyện ở Tinh Thần hải, Ma tộc không được nhúng tay!”
Ma Đa Na!
Mái tóc tím của Ma Đa Na tung bay, gã nhìn về phía vô địch Ma tộc, bình tĩnh nói: “Đạt Đa ma vương, Ma giới còn có việc cần giải quyết đang chờ đại nhân trở về xử lý, đại nhân không nên quản chút việc vặt này!”
Nghe thế, ánh mắt mọi người thoáng có dị dạng.
Ma tộc xảy ra chuyện rồi sao?
Nội loạn?
Hay là đang thử thăm dò Ma Hoàng, có kẻ muốn đoạt quyền rồi?
Ma Hoàng vẫn lạc hai tôn thế thân, sau này ông ta đã giết chết một vị vô địch để khôi phục một thân, nhưng mà tương lai thân vẫn chưa thể khôi phục, chẳng lẽ có cường giả Ma tộc nhịn không được nên muốn đoạt quyền?
Việc này hết sức phổ biến!
Vạn tộc đều là như thế, khi cường giả trong tộc không có khả năng áp chế tất cả mọi người, vậy dĩ nhiên sẽ khiến một số kẻ bùng nổ dã tâm.
Ai cũng muốn làm lão đại, dù làm lão nhị cũng vô cùng thoải mái, nhưng trên đầu có một kẻ đè ép mình thì vẫn thấy rất khó chịu.
Có cơ hội để làm lão đại, những người này tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Rõ ràng, Đạt Đa ma vương cố ý tới gây chuyện, hoặc dứt khoát tới để lôi kéo các tộc, mong muốn bức bách Ma Hoàng.
Tô Vũ bật cười, quả nhiên, nơi có sinh linh thì đều là giang hồ.
Hại ta còn tưởng Ma tộc một lòng!
Hiện tại xem ra Ma Hoàng thụ thương, Ma tộc cũng bắt đầu rục rịch sóng ngầm.
Có vẻ sắp tới lúc Ma tộc công khai kiếm chuyện rồi.
Hắn còn đang nghĩ ngợi, bên tai bỗng nhiên vang lên thanh âm, lòng Tô Vũ khẽ động, chỉ nghe người kia nói: “Đạt Đa là người của Ma Hoàng!”
Tô Vũ sửng sốt.
Ma Đa Na!
Đạt Đa là người của Ma Hoàng, lời này là có ý gì?
Chương 1907: Cục Lông Nhỏ, Có Muốn Làm Lão Đại Không?
Tô Vũ ngạc nhiên trước thông tin mà Ma Đa Na vừa nói, sau một khắc hắn mới mơ hồ nghĩ tới điều gì, lúc này, bên tai lại vang lên âm thanh của đối phương: “Huyết Hỏa ma tộc có chút dị động, bây giờ phần lớn Ma tộc ở bên ngoài đều là Huyết Hỏa ma tộc, Ma Hoàng muốn gây ra chiến tranh, để lực lượng của Huyết Hỏa ma tộc bị trọng thương!”
Nghe thế, Tô Vũ thoáng giật mình!
Ta đệch!
Những lão gia hỏa này không ngờ lại là cố ý, Ma Hoàng để Đạt Đa đến gây sự vì ông ta cảm thấy Tô Vũ là kẻ tính tình nóng nảy, tốt nhất là đánh cho Huyết Hỏa ma tộc tàn phế luôn!
Về phần Ma giới tổn thất. . . thực lực Ma giới không có nghĩa là là thực lực của Ma Hoàng.
Vậy Ma Đa Na đại biểu cho người nào?
Huyết Hỏa ma tộc sao?
Xem ra bọn gia hỏa này đều không phải là loại lương thiện.
Ma Đa Na tiết lộ với mình chuyện này là hi vọng mình sẽ không bị kích thích rồi khai chiến với Huyết Hỏa ma tộc?
Tô Vũ thầm nghĩ ngợi, ánh mắt đầy phiền muộn nhìn về phía mấy vị cường giả kia, các ngươi đang làm gì thế?
Ta chỉ là tiểu nhân vật, các ngươi lại cứ nhìn ta chằm chằm, có ý đồ với ta, thậm chí âm mưu gia tộc mà cũng muốn lợi dụng ta để diệt trừ đối thủ, quả nhiên, không có mấy ai là kẻ thuần khiết.
Trong Ma tộc, đại khái Đạt Đa ma vương chỉ ước gì hắn đi tới Ma giới gây phiền toái.
Ma tộc cũng học được cách tính kế, mưu trí, khôn ngoan rồi?
Hắn còn đang suy nghĩ, Đạt Đa ma vương lại nhìn về phía Ma Đa Na, đạm mạc nói: “Ma Đa Na, ngươi không cố gắng tu luyện mà ra ngoài làm gì? Huống chi, từ khi nào lại đến phiên ngươi tới chuyển đạt lệnh của Ma Hoàng đại nhân?”
Ma Đa Na bình tĩnh đáp: “Các đại nhân đều có chuyện quan trọng nên ra không được, ta thay mặt chuyển đạt thì sao, chẳng lẽ Đạt Đa ma vương cảm thấy ta đang giả truyền mệnh lệnh của Ma Hoàng?”
“Thế thì không!”
Đạt Đa khẽ cười nhìn về phía Tô Vũ: “Quên đi vậy, Tô Vũ, tự giải quyết cho tốt! Tinh Hồng cổ thành ở quá gần Tinh Thần hải, vạn tộc sẽ không để cho các ngươi cắm rễ ở đây.
Tốt nhất ngươi hãy khôn ngoan một chút, sớm rời khỏi Tinh Thần hải!”
Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, bỗng nhiên cười lớn, “Ta là người thẳng thắn, không am hiểu âm mưu quỷ kế, các ngươi nói gì ta không hiểu, muốn lấy ta làm đao ư? Đao của ta lại chẳng sắc bén, cần gì chứ! Không bằng ta cho các ngươi một cái đề nghị, ném Huyết Hỏa ma vương hoặc là Ma Hoàng vào cổ thành, ta cam đoan nhất định sẽ giết chết bọn hắn, khẳng định trăm phần trăm, không đánh chết thì ta bồi mệnh cho các ngươi!”
“. . .”
Ngươi cũng quá trực tiếp rồi!
Mọi người không nói gì.
Tô Vũ quan sát những cường giả đang nhìn chằm chằm ngoài kia, định chèn ép không cho ta ra khỏi thành sao?
Hay là muốn như thế nào?
Cứ giằng co như thế là không được, lúc này, bên cạnh hắn chợt nhiều thêm một người, Vân Tiêu lại ra khỏi thành, truyền âm nói: “Không cần để ý tới chúng, ngươi mau tới Vũ Hồng thánh thành đi, tiếp quản Vũ Hồng thánh thành!”
Không có thời gian để nói nhảm với bọn gia hỏa này!
Vân Tiêu dứt khoát hơn Tinh Hồng nhiều, truyền âm xong nàng bèn lạnh lùng cất giọng: “Các ngươi muốn khai chiến à? Long tộc không muốn chết thì mau cút đi!”
Vô địch Long tộc lạnh lùng nhìn Vân Tiêu, chậm rãi nói: “Vân Tiêu trấn thủ, cổ thành đã vài vạn năm chưa từng tham dự vào cuộc chiến chư thiên, chẳng lẽ hôm nay ngươi lại muốn cải biến lập trường, vì một tên Tô Vũ mà vứt bỏ quy tắc thượng cổ? Ngươi có thể đưa ra quyết định thay thế toàn bộ thánh thành được sao?”
Tinh Hồng từ trong cổ thành đạp không bay tới, khí tức cường hãn khôn cùng, lạnh lùng nói: “Thánh thành có quy tắc riêng, mấy vạn năm trước, Long giới còn chưa đến Tinh Thần hải, nơi đây cũng không phải lãnh địa của Long tộc!”
Sau một khắc, một vị cường giả tiên phong đạo cốt đi ra, ông nở nụ cười nhẹ nhàng, đoạn nói: “Tinh Hồng trấn thủ chớ tức giận, vạn tộc cũng chỉ là muốn chư thiên vạn giới duy trì hòa bình, vạn năm qua thánh thành chưa từng tham dự phân tranh, chuyện của Tô Vũ lại liên lụy rất rộng.
Then chốt nhất hắn còn là Nhân tộc! Tranh đấu giữa Nhân tộc và chư thiên vạn tộc, ta nghĩ chư vị trấn thủ cũng biết, một khi đại chiến bùng nổ thì sinh linh sẽ lâm vào cảnh đồ thán. . .”
Tô Vũ không thể không giơ tay giống như học sinh tiểu học, ủy khuất nói: “Chư vị, các ngươi đánh giá ta cao quá rồi! Ta chỉ là Lăng Vân cảnh, là một người sắp chết, ta chỉ muốn thử làm lão đại mà thôi, các ngươi có cần dây dưa với ta như thế không? Nhân tộc sao? Hiện tại ta đã bước một chân vào Tử Linh tộc rồi, sao có thể coi là Nhân tộc được? Các ngươi muốn đánh Nhân tộc thì tự mình đi mà đánh, hà tất khi dễ một đứa trẻ như ta!”
Hắn thở dài một tiếng, trong tay đột ngột xuất hiện một Cục lông, hắn vừa vuốt vuốt sờ sờ đầu nó, vừa bất đắc dĩ nói: “Đánh chết ta thì có ích gì? Đánh chết ta rồi, Cục lông nhỏ, ngươi làm thành chủ có được không?”
“Được nha!”
Cục lông nhỏ cấp tốc đáp ứng, rất tốt, ta cũng muốn thử làm lão đại!
Tô Vũ nhìn quanh bốn phương, nếu vạn tộc đều tự mình tới thì hắn cũng không khách khí, không hàm hồ nữa, hắn cười nói: “Chư vị thành chủ, tình huống bây giờ có điểm phức tạp! Xem ra vạn tộc không muốn cổ thành trở thành thế lực liên minh một phương, cũng không muốn Tô Vũ này trở thành cầu nối câu thông.
Lão đại hay không lão đại cái gì, ta chỉ đùa một chút thôi, thực lực của ta yếu ớt, nào dám làm minh chủ, đều là đùa giỡn cả, ta chỉ muốn thành lập một con đường câu thông phục vụ cho mọi người.
Hiện tại vạn tộc đang ở đây, chư vị trấn thủ cũng có mặt đông đủ, mọi người hãy cho ta một lời chắc chắn, liên minh này còn có thể thành lập hay không?”
Bên kia, Thiên Hà thành chủ máu me đầy mặt, nghe vậy thì vội mở miệng biểu quyết ý kiến: “Đương nhiên phải thành! Chúng ta là những kẻ tầm thường, chỉ cầu một cuộc sống an yên.
Chư thiên tranh bá, tung hoành vạn cổ gì đó đều không phải thứ chúng ta nên suy tính! Liên minh thánh thành cần được tạo dựng! Tối thiểu phải để người ngoài thấy thánh thành cũng có sức đánh một trận, đừng có rảnh rỗi lại tới gây phiền toái cho đám người cơ khổ như chúng ta!”
Hắn ta nói xong, lại có một vị thành chủ lên tiếng: “Tô Vũ, ngươi muốn thành lập liên minh cũng được, muốn trở thành minh chủ cũng tốt, ta không phản đối.
Ta chỉ muốn biết chúng ta có thể đạt được cái gì, phải trả giá cái gì mà thôi!”
Cực kỳ dứt khoát!
Chương 1908: Lợi Ích Khi Thành Lập Liên Minh
Tô Vũ cười đáp: “Vị tiền bối này quả là dứt khoát! Ngài nói không sai, liên minh cũng tốt, không liên minh cũng chẳng sao, nói đến cùng thì đều là vì một chữ lợi! Không có lợi thì chúng ta liên minh cho vui à? Không có chút ý nghĩa nào hết!”
Tô Vũ nhìn quanh bốn phương rồi nhìn về phía những vị thành chủ kia, tự động bỏ qua những cường giả trên vùng trời, hắn nói: “Ta sẽ nói đơn giản về lợi ích của liên minh thôi.
Thứ nhất, lực lượng! Chẳng nói đâu xa, thành chủ Hắc Ám Ma Long trước ta là một kẻ thất bại, đã làm thành chủ rồi mà vẫn phải cong lưng làm chó cho người, muốn mở thành cũng không dám, muốn phong thành lại càng không thể! Một đầu Long không còn sống lâu nữa mà vẫn phải ra vẻ đáng thương!”
“Nhân tộc Đại Hạ vương uy hiếp, Ma tộc Ma vương cũng góp mấy lời, Thần tộc Thần vương chẳng coi ra gì, Tiên tộc Đạo vương thì thản nhiên đe dọa. . .
Thật là thảm! Chỉ khi nào liên minh thành thì những vị vương giả kia mới phải kiêng kỵ chúng ta!”
Tô Vũ cười nói: “Điểm này ta có thể cam đoan! Nếu như có một vị vô địch riêng biệt tới lải nhải, có thể đánh thì chúng ta liền đánh! Nhiều thì không dám nói, nhưng ba, năm vị vô địch dám đến khiêu khích thì thánh thành liền tập hợp, một quyền đánh nổ mấy tên cũng không thành vấn đề!”
Tô Vũ vừa nói ra lời này, vẻ mặt mấy vị vô địch cực kỳ lạnh lẽo.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, hắn tiếp tục mở miệng: “Đây là điểm thứ nhất, mang đến cho mọi người lực lượng! Người làm thành chủ đều là kẻ sắp chết, sắp thành Tử Linh, hà tất sống biệt khuất mà làm gì?”
“Thứ hai, kéo dài tuổi thọ!”
Nhất thời, những vị thành chủ kia dồn dập nhìn về phía hắn, không ít thành chủ thậm chí mong muốn bước ra khỏi cổ thành nhưng phải cố nén!
Kể cả những vô địch ngoài kia vốn định nói cái gì nhưng đều nhịn lại!
Đúng!
Đây mới là sức mạnh của Tô Vũ, cho tới nay hắn không kiêng nể gì cả, tượng đá ra tay vì hắn dường như cũng bởi vì hắn có thể lợi dụng tử khí, chẳng lẽ hắn có khả năng làm hao mòn tử khí?
Khẳng định là có!
Tô Vũ cười nói tiếp: “Chư vị, một khi xây dựng liên minh xong, ta có thể cho chư vị một lời hứa hẹn, các vị thành chủ, dĩ nhiên trước mắt không phải toàn bộ mà chỉ là một bộ phận thành chủ có thể chuyển dời khoảng ba phần mười tử khí, chuyển cho các vị đại nhân trấn thủ!”
Lời này vừa nói ra, có thành chủ kinh ngạc thốt lên: “Thật ư?”
Chuyển dời tử khí!
Mà lúc này, nhóm tượng đá cũng đang liên hệ với nhau.
“Tinh Hồng, Vân Tiêu, tiểu tử kia đang nói mê sảng cái gì thế? Chúng ta vốn đã mang áp lực to lớn, thành chủ là kẻ đến để phân bớt áp lực, chúng ta đâu thể tiếp tục gánh chịu thêm tử khí cho bọn họ nữa!”
“Đúng đấy, trừ phi tiểu tử này tới làm thành chủ thì còn được, nhưng hắn. . .”
“. . .”
Vân Tiêu truyền âm giải thích: “Ý của lão đại là Tô Vũ sẽ giống như công cụ chuyển khí liên thông giữa các thành! Dù không chính thức tiếp quản vị trí thành chủ, nhưng cũng có thể coi như hắn tiếp quản chức vụ ở mỗi thành, để thành chủ chuyển dời tử khí cho hắn là được.
Kể từ đó, hắn có khả năng lựa chọn tự mình triệt tiêu một chút, hoặc là chuyển dời cho trấn thủ giả có dư lực như Tinh Hồng. . .”
Tinh Hồng: “. . .”
Ta á?
Liên quan gì đến ta!
Vì sao ta phải tiếp nhận tử khí?
Tinh Hồng bó tay luôn rồi, còn Vân Tiêu nhà ngươi thì sao?
Tượng đá đang nghị luận, còn những vị thành chủ kia thì đều rung động, ánh mắt sáng hẳn.
Có nữ thành chủ họ Lý nũng nịu nói: “Tô thành chủ, lời này thật không? Nếu thật sự có thể giảm bớt ít ba thành tử khí thì tỷ tỷ sẽ là người đầu tiên ủng hộ ngươi làm liên minh chi chủ.
Nếu ai không phục, chỉ cần có thể làm được như lời Tô thành chủ nói thì ta cũng nguyện ý ủng hộ đối phương lên làm liên minh chi chủ!”
“Tô thành chủ, lời ngươi nói rốt cuộc là thật hay giả? Ngươi nói vẫn chưa phải toàn bộ, vậy thì người nào mới được quyền tiếp nhận ít tử khí đi? Cần phải làm gì thì mới được? Không phải là đi bán mạng cho Tô thành chủ đấy chứ?”
Tô Vũ không khách khí đáp: “Bán mạng thì làm sao? Khi không lại cho ngươi chỗ tốt à? Lời này ta không thích nghe! Trả giá và thu hoạch đều là tỉ lệ thuận! Nếu chư vị cảm thấy chỉ muốn thu hoạch mà không muốn trả giá, chỉ muốn chỗ tốt chứ không muốn chỗ xấu, vậy thì hoàn toàn có thể đứng ngoài, không cần tham dự vào! Không ngờ lăn lộn ở Chư Thiên chiến trường mà còn có kẻ muốn không làm mà hưởng? Chúng ta đều là lão nhân ở Chư Thiên chiến trường rồi, không còn là hài tử nữa!”
Hừm, mới rồi người còn bảo ngươi là hài tử mà!
Có người muốn chửi đậu đen rau muống, nhưng cũng đành nhẫn nhịn!
Tô Vũ trẻ tuổi, lời nói mát nào cũng đều bị hắn nói hết, mọi người còn có thể đáp trả được gì?
Tô Vũ không khách khí tiếp tục: “Bán mạng là chuyện thường tình! Không bán mạng mà đòi chỗ tốt thì đó là điều vô nghĩa.
Về việc cụ thể người nào có khả năng được giảm bớt tử khí thì chúng ta sẽ bí mật thảo luận, không cần thiết cho vạn tộc nghe thấy rồi lại quấy nhiễu!”
Tô Vũ nói: “Đây là lợi ích thứ hai, thứ ba chính là tranh thủ một chút ích lợi mà vốn dĩ chúng ta không lấy được! Nói thí dụ như danh ngạch tiến vào Tinh Vũ phủ đệ, không quan tâm chúng ta có muốn hay không, thế nhưng, vạn tộc phải cho.
Hiện tại chúng ta phân tán, vạn tộc không cho thì có thể làm gì được họ? Ta cũng không tin mọi người không có hứng thú với Tinh Vũ phủ đệ.
Dù là Hoạt Tử nhân thì cũng muốn vào đó kiếm một cơ hội!”
Lời này vừa nói ra, trong hư không đột nhiên có vô địch lạnh lùng xen vào: “Muốn cầm danh ngạch chỉ sợ sẽ không đơn giản như vậy, Tô Vũ, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi!”
Tô Vũ cười cười đáp: “Vâng vâng vâng, không dễ dàng cũng không sao, cổ thành chúng ta cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu người sắp chết mà thôi, thử chút là được, một đám ma sắp chết mà còn sợ ngươi uy hiếp?”
Lười nhiều lời với bọn họ, Tô Vũ tiếp tục nói: “Thứ tư, hiện tại ta vẫn là trưởng lão của Liệp Thiên các, ta và vài vị bộ trưởng vô địch của Liệp Thiên các đã bàn bạc xong rồi, ta có thể dùng tài nguyên cũng có thể hối đoái vật gánh chịu, ta sẽ nghĩ biện pháp để chư vị thành chủ tiến vào chuẩn vô địch, thậm chí là chứng đạo.
Dĩ nhiên, ta không có nhiều tiền như vậy, ta chỉ tiến cử cơ hội, còn tài nguyên thì mọi người tự nghĩ biện pháp tranh đoạt đi thôi!”
Hắn vừa dứt lời, không ít người dồn dập nhìn về hướng một vị Vô Diện trưởng lão trong hư không.
Trưởng lão kia thấy tất cả mọi người nhìn mình thì hơi hoảng, nửa ngày vẫn không nói gì.
Đúng, hình như Tô Vũ thật sự đã thỏa đàm với vài vị bộ trưởng, hắn đúng là đang giữ chức vị trưởng lão, nhưng mà việc này không hoàn toàn giống như lời Tô Vũ nói.
Tô Vũ mới mặc kệ, hắn lợi dụng bí mật vừa nghe được mà tiếp tục bịa chuyện: “Liệp Thiên các không thiếu vật gánh chịu, mấy lần Đại Phá Diệt, Chư Thiên chiến trường phong bế, Tinh Vũ phủ đệ mở ra, những người khác không tiến vào được, duy chỉ có Liệp Thiên các thì cứ 10 năm lại có một lần cơ hội, xưa nay họ không hề thiếu đồ tốt, vật gánh chịu của họ không có 100 thì cũng phải có đến 80! Họ có Liệp Thiên bảng bảo hộ, có thể trường tồn ở nơi này, Tinh Vũ phủ đệ là nơi để Liệp Thiên các đoạt bảo, dùng mãi không cạn! Cho nên mọi người không cần lo lắng vật gánh chịu không đủ, điểm này thì ta và Liệp Thiên các cũng đã đạt thành hiệp nghị. . .”
“Tô Vũ!” Trưởng lão kia cả giận quát: “Ngươi dám nói hươu nói vượn!”
Đây là tiết tấu muốn hại chết Liệp Thiên các đúng không?
Chương 1909: Hồng Mông Phát Uy
Tô Vũ mỉm cười, phất phất tay chặn lại, “Vị trưởng lão này, địa vị của ngươi không đủ, không biết thì đừng nói mò! Gào thét linh tinh cái gì! Ta còn có thể không nắm rõ hơn ngươi à? Không tin thì ngươi để cường giả các tộc đi về hỏi lão nhân Bán Hoàng trong tộc xem liệu có phải Chư Thiên chiến trường hơn mấy ngàn vạn năm lại phong bế một lần, vừa phong bế liền là mấy ngàn, thậm chí trên vạn năm? Mà trong lúc đó đều là thời điểm để Liệp Thiên các đoạt bảo, ngươi không hiểu lại cứ nhất định vờ hiểu làm gì, ngươi hỏi các vị vô địch ở đây xem, đại khái sẽ có người biết việc này! Lần sau không hiểu biết gì thì chớ thưa thốt linh tinh, ngươi chỉ là Nhật Nguyệt cao trọng, là tiểu nhân vật vào Các sau lần phá diệt này, ngươi thì biết quái gì!”
Lời này vừa nói ra, bốn phía có rất nhiều cường giả thật sự cũng không rõ ràng, hai mặt nhìn nhau.
Dĩ nhiên cũng có kẻ biết một ít, có vô địch trầm giọng nói: “Lời Tô Vũ nói cũng không phải là giả, Liệp Thiên các sở hữu nhiều bảo vật đệ nhất chư thiên, họ tiến vào Tinh Vũ phủ đệ vô số lần, nhiều hơn vạn tộc là lẽ thường!”
Lúc này, vị trưởng lão kia mới thấy xấu hổ.
Thật sự là vậy ư?
Ta đệt!
Ta thật sự không biết, aiz… quá xấu hổ.
Ông ta quả thật không nắm rõ tình huống, vả lại trong Các cũng thường nhắc đi nhắc lại là bọn họ có rất ít vật gánh chịu, nhưng nghe ý của Tô Vũ thì hẳn là rất nhiều?
Nhưng nếu nhiều thì tại sao chúng ta lại không gặp được mấy cái?
Tô Vũ cười nhạo, “Ta làm thánh thành chi chủ, thánh thành từ xưa đến nay sừng sững tại Chư Thiên chiến trường, có bí mật gì mà ta không rõ ràng? Vật gánh chịu ở Liệp Thiên các dù ít cũng thì cũng có từ trăm cái trở lên! Dĩ nhiên, những việc này biết là được, không cần thiết truy đến cùng.”
Một vài thành chủ vốn dĩ không biết, hiện tại ai ai cũng mang ánh mắt biến ảo chập chờn.
Ngoài giảm bớt tử khí, Tô Vũ còn giúp đỡ liên hệ với Liệp Thiên các hối đoái vật gánh chịu, cho mọi người cơ hội!
Tất cả mọi người đều sắp bị tử khí hành hạ đến chết, nếu như có thể thành công thì đó chuyện tốt cực lớn.
Còn việc bán mạng thì Tô Vũ nói rất đúng, muốn đạt được lợi ích, nào có đạo lý không cần bán mạng.
Tại Chư Thiên chiến trường, ngươi cho lợi ích đủ cao thì sẽ có rất nhiều người bán mạng vì ngươi!
Tô Vũ cười ha hả: “Tạm thời chỉ nói mấy cái này! Kỳ thật, còn có một số ích lợi nữa, tỉ như có lẽ mọi người đã quên, ta là nghiên cứu viên cực kỳ ưu tú của Nhân tộc, trước đó ta đã nghiên cứu một loại công pháp kéo dài tuổi thọ, nó cũng có tác dụng triệt tiêu tử khí, thế nhưng chỉ thích hợp cho Nhân tộc dùng.
Bất quá nếu chư vị thành chủ không ngại, đem bản thân mình cho ta nghiên cứu, hoặc là bắt mấy trăm đồng tộc về để ta nghiên cứu một chút, có khi ta sẽ nghiên cứu ra công pháp đối kháng tử khí phù hợp.
Ta là Nhân tộc, công pháp của ta không thích hợp với mọi người, dù cho có công pháp thì các ngươi cũng không thể dùng đến.
Một khi công pháp đã không thích hợp thì mạnh đến đâu cũng chỉ là trò cười, các ngươi lấy được thì vẫn chẳng thể dùng!”
Hắn nói đến đây, những thành chủ khác đều đã động tâm.
Dù là vài vị thành chủ đã có ước định với cường tộc thì cũng động tâm!
Hợp tác với các đại cường tộc, lợi ích thu về đơn giản chỉ là một chút Thiên Nguyên khí, hứa hẹn dĩ nhiên là khi ngươi muốn chứng đạo thì sẽ cung cấp vật gánh chịu cho ngươi, thế nhưng, tuyệt đối không phải hiện tại.
Ác hơn chút, có kẻ hứa hẹn sẽ giúp chém giết Tử Linh quân chủ đã chuyển đổi ngươi.
Trên thực tế, việc đó khó mà làm thành.
Chẳng qua là không ít người muốn liều một lần mà thôi.
Nhưng bây giờ những thứ mà Tô Vũ hứa hẹn lại là những điều có thể thực hiện được!
Nhất thời, các vị thành chủ đều rơi vào trầm tư.
Rất nhanh, có thành chủ lên tiếng: “Tô thành chủ, rốt cuộc chúng ta phải làm gì? Trả giá những cái gì?”
Tô Vũ cười đáp: “Đơn giản lắm, nghe lời là được! Thí dụ như hiện tại, đám vô địch kia đều muốn ngăn chúng ta liên minh, đổi thành bình thường thì mọi người không có cách nào đối phó với họ, hiện tại thì có rồi, các vị thành chủ chỉ cần hợp sức lại đánh chúng vào bên trong thành cổ, ta cam đoan, các vị trấn thủ đại nhân sẽ đích thân đánh chết bọn hắn, thế nào?”
Lời này vừa nói ra, bốn phương đều tĩnh lặng.
Sau một khắc, có cường giả quát: “Tô Vũ, ngươi quả là to gan!”
Tô Vũ ngẩng đầu, cười lớn: “Ngươi không tin? Ta cảm thấy ngươi sắp phải tin rồi!”
Ngay một khắc này, hắn bỗng nhận được hồi âm, tiếp đó, trên thân Tô Vũ tỏa ra tử khí nồng đậm kinh người!
Oanh!
Một tòa cổ thành hết sức to lớn từ trên trời giáng xuống!
“Ngươi dám cản đường Hồng Mông thành ta. . .
Phá hư quy củ là không tốt!”
Ngay một khắc này, một tôn tượng đá từ trong cổ thành chậm rãi bay ra, ánh mắt nhìn về phía Tô Vũ có chút bất đắc dĩ, mẹ nó, ta biết ngay sẽ không được an bình mà, Vân Tiêu nha đầu quả là quá hố người!
Gã vô địch kia còn chưa kịp phản ứng thì đã phải biến sắc, trong nháy mắt gã rơi vào cổ thành, ầm ầm một tiếng, gã đã làm vỡ nát mấy trăm cổ ốc.
“Ngươi còn phá hư cổ ốc, đáng giết!”
Ngữ điệu nói chuyện rất chậm rãi.
Lão Quy không nóng không vội, bay về hướng gã vô địch kia, những cường giả khác thì dồn dập tránh lui, sắc mặt ai cũng kịch biến!
Tình huống gì đây?
Tòa cổ thành cuối cùng sao lại giáng lâm rồi?
Tất cả mọi người xem đến ngây người, mà lúc này trong tòa thành cổ kia, tượng đá khổng lồ đã che khuất bầu trời, tứ chi to lớn ép về phía gã vô địch!
“Đáng chết!”
Gã vô địch rơi vào trong cổ thành đến từ Long tộc, lúc này, gã lập tức hóa thành một đầu Cự Long, tam thân cũng được dẫn dắt hợp nhất ngay tức khắc, đi ra từ trong thời không trường hà.
Lão Quy sững sờ, “Giết một thế thân của ngươi thì ta coi như xong, ngươi còn muốn hợp nhất?”
Ngươi làm vậy khiến ta không tiện hạ thủ a!
Lần này mà đánh chết thì sẽ chết hoàn toàn đó.
Trước đó, đối phương chỉ có tương lai thân ở đây, kết quả gã lại trực tiếp hợp nhất?
Lão Quy cũng lười nói cái gì, lão ra chấn nhiếp Long tộc chút đỉnh là được rồi.
Tứ chi của lão vung ra!
Cọt kẹt một tiếng, thời không trường hà trực tiếp đứt gãy.
Toàn thân Cự Long chấn động, nó bạo hống một tiếng, đuôi rồng vùng vẫy khiến hư không phá toái, lão Quy lại không để ý, mặc cho cái đuôi rồng kia càn quét trên mai rùa đã hóa đá, lão vẫn không nhúc nhích tí nào, mà đuôi của Cự Long thì đã biến thành máu thịt be bét!
Bốn phía, một đám vô địch xem mà thấy sởn gai ốc!
Đây không phải Vĩnh Hằng. . .
Đây là Bán Hoàng!
Tượng đá thật sự là cường giả cấp bậc Bán Hoàng!
Cự quy trực tiếp đè xuống!
Ầm ầm!
Cự Long to lớn muốn xé rách không gian nhưng không thể, nó bị ép cho máu thịt be bét, xương cốt đứt gãy, tiếng rống giận gào thét vang khắp chư thiên!
Ngay một khắc ấy, nơi vùng trời Long giới xa xa, một tôn Long Ảnh hiển hiện.
Sau một giây, thông đạo thời không được mở ra.
Một đầu Cự Long bước ra, dáng vẻ có chút cẩn thận nhìn quanh bốn phương, trước tiên ông ta nhìn về phía Cục lông nhỏ đậu trên vai Tô Vũ, trong mắt mang theo sự kiêng kị, lại nhìn sang tượng đá, ánh mắt cũng hơi biến ảo, sau đó ông ta cất cao giọng nói: “Hồng Mông trấn thủ hà tất nặng tay với Long tộc ta, nếu thánh thành muốn ở lại Tinh Thần hải thì cũng dễ đàm luận, cần gì phải chém chém giết giết. . .”
Lời ông ta còn chưa dứt, ầm ầm một tiếng nổ đùng, Cự Long trong cổ thành trực tiếp bị đè nát, một thế thân bạo liệt!
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng, Cự Long lập tức nghịch chuyển thời gian, một lần nữa hiện ra một thế thân, rồi lại ầm ầm bị đè nát!
Đến khi thế thân cuối cùng xuất hiện, vẻ mặt Cự Long đã tràn đầy tuyệt vọng!
Hư ảnh Long Hoàng khẽ nhíu mày nhìn về phía tòa thành cổ, trên thân ông ta tràn lan ra nhàn nhạt sát khí.
Mấy giây sau, lão Quy ném thế thân cuối cùng ra ngoài, ném ra khỏi cổ thành, tiếng rầm vang nện phá hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Chương 1910: Bọn Ta Chỉ Muốn Cầu Sinh
Lão Quy nhìn về phía hư ảnh Long Hoàng xa xa, chậm rãi nói: “Trừng phạt nho nhỏ mà thôi! Việc này tới đây coi như xong! Thánh thành không có ý tranh bá, không có lòng sát lục, hết thảy đều là vì trấn thủ Tử Linh giới!”
Lão Quy từng bước đi vào thành, cổ thành cũng dần dần tiêu tán, nhưng thanh âm của lão vẫn truyền vang khắp bốn phương: “Chỉ cần nằm trong quy tắc, thánh thành không sợ gì hết! Hi vọng chư vị chớ khiến thánh thành đánh vỡ quy tắc, bằng không chư thiên sẽ gặp đại nạn!”
Hư ảnh Long Hoàng yên lặng một hồi, cuối cùng cũng chậm rãi tiêu tán.
Bốn phía, một vài cường giả Long tộc lập tức bỏ chạy.
Tô Vũ lại lần nữa dẫn tới một tôn Bán Hoàng, còn là thượng cổ Bán Hoàng, lúc này, tâm tư mọi người đã triệt để thay đổi, chỗ dựa của hỗn đản này thật sự là rất có máu mặt.
Ba vị Bán Hoàng!
Tiếp tục như thế thì khắp chư thiên vạn tộc, còn ai dám trêu chọc hắn?
Mà Tô Vũ thì cười xán lạn dọa người!
Bởi vì tử khí quá mức nồng đậm, hắn cười rộ lên lại cực kỳ đáng sợ, toàn thân hắn đã bắt đầu biến thành đen, nếu không phải hắn còn có hơi thở thì tất cả mọi người đều sẽ cho rằng hắn đã hóa thành Tử Linh!
Xem bộ dạng thế kia, hiển nhiên cái tên này đã bỏ ra cái giá cực lớn.
Tô Vũ ho ra máu. . .
Huyết dịch nhỏ xuống từng giọt, đều là máu màu đen, máu rơi xuống đất liền hóa thành tử khí.
Tô Vũ lộ ra dáng vẻ không còn sống bao lâu nữa, cười cười bảo: “Chư vị, nên trở về thôi, hà tất đấu khí với ta làm gì, ta là kẻ tuyệt mệnh rồi, thật sự khiến ta nổi điên lên, giết chết vài vị vô địch là chuyện nhỏ thôi.”
Bốn phía an tĩnh dọa người.
Ngươi thật sự sắp chết hay chỉ là giả?
Mọi người chỉ ước gì hắn lập tức chết đi cho xong, bớt gây chuyện thêm nữa.
Nhìn mà xem, Tô Vũ chỉ mới vừa chuẩn bị gây chuyện thôi mà một đầu Cự Long đã nổ tan mất hai thế thân!
Gần đây tượng đá đánh nổ tam thế thân không hề ít!
Tiếp tục như thế, vạn tộc đều sắp sửa trở thành vô địch chỉ có một thân duy nhất rồi!
Bốn phương tám hướng, từng vị cường giả thở dài một tiếng, có người rời đi, có người lẩn trốn vào hư không, lần này họ tới là để ra mặt ngăn cản, kết quả hoàn toàn không có bất cứ tác dụng gì, chỉ biết là Tô Vũ càng ngày càng khó chơi hơn mà thôi!
Kể từ khi Bán Hoàng Hồng Mông lão Quy xuất hiện, Long Hoàng cũng phải tránh lui thì hành động phá hoại liên minh cổ thành đã tan thành mây khói!
Tô Vũ là nhân vật không thể trêu vào.
Tối thiểu ở trong phạm vi cổ thành, khi Tô Vũ không ra khỏi cổ thành thì hắn còn khó dây hơn cả vô địch.
Là sự tồn tại không trêu chọc nổi!
Lúc bấy giờ, khắp bốn phía kỳ thật cũng có một số Nhân tộc tới đây.
Đều là cường giả!
Họ chỉ yên lặng nhìn xem, lòng ai cũng âm thầm thổn thức.
Khi vạn tộc nhắc tới chuyện sự tồn tại của Tô Vũ sẽ dẫn đến Nhân tộc bị vây giết, Tô Vũ liền thẳng thắn nói rằng hắn chỉ có một người cha, kẻ khác thì các ngươi tùy ý, nhưng nếu giết cha hắn thì hắn liền liều mạng.
Chỉ đơn giản như vậy!
Về phần Nhân tộc. . .
Không biết Tô Vũ cố ý nói như thế hay là thật sự không quá để ý.
So với những Nhân tộc khác, Tô Vũ thiếu đi rất nhiều điều kiêng kị.
Vạn tộc có lẽ không tin, nhưng vạn tộc không muốn cũng không dám đi đánh cược.
Đó là điều không cần thiết!
Giữa không trung, Tô Vũ cười ha hả nhìn cổ thành vờn quanh bốn phía, lớn tiếng nói: “Vạn tộc không còn ai dám phản đối, Long tộc cũng đã lui tránh.
Chư vị, còn ai không đồng ý liên minh nữa không?”
Im ắng.
Tô Vũ lại lớn tiếng hỏi: “Nếu đồng ý liên minh, làm phiền chư vị cho một chức quan nửa chức, thế nào?”
Tô Vũ giải thích: “Khi thật sự không chịu nổi tử khí nữa thì có thể nói với ta, dĩ nhiên, cho ta một chức quan nửa chức không có nghĩa là có khả năng tùy ý chuyển tử khí sang cho ta.
Nếu như vậy thì còn cần thành chủ làm cái gì? Không bằng ta cùng chư vị trấn thủ đại nhân trực tiếp ký kết minh ước còn hơn! Chư vị hãy suy nghĩ kỹ càng, từ hôm nay trở đi, thánh thành liên minh liền chính thức thành lập!”
Thực ra các vị thành chủ khác đã sớm động tâm, kể cả những người dựa vào đại tộc, được đại tộc bồi dưỡng vun trồng.
Bởi vì so giữa đại tộc và Tô Vũ. . . thì cổ thành mới là nơi bọn họ chân chính đứng vững gót chân.
Tô Vũ còn chưa nói gì thêm, ở bên kia, Thiên Hà đã cười lớn, cất cao giọng: “Tô thành chủ, nếu ngươi đã nói vậy, ta đương nhiên sẽ theo người.
Có điều ta vẫn muốn nói nhiều một câu, có thể bỏ qua hết thảy chuyện cũ được không? Ở đây có vài vị thành chủ mang chút ân oán với Nhân tộc! Hoặc là năm đó không hợp Nhân tộc, hoặc dứt khoát là do có Thần Ma hậu thuẫn. . .”
Một vài thành chủ nghe thế liền biến sắc.
Thiên Hà cười nói: “Nhưng tất cả mọi người đều đồng mệnh tương liên! Chúng ta chỉ là một đám sinh linh cầu đường sống! Chúng ta muốn tiếp tục sống, trong chúng ta có vài người bị ép rời khỏi quê hương, bị ép rời khỏi tiểu giới, tại đây, chúng ta không nơi nương tựa, chúng ta không còn sống được bao lâu nữa, chúng ta khuyết thiếu Thiên Nguyên khí, vì vậy mới đành phải cấu kết với Thần Ma!”
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của vài vị thành chủ rất phức tạp.
Trở thành cổ thành chi chủ, chúa tể một phương, nghe thì rất trâu bò nhưng trên thực tế cũng chỉ là kẻ đáng thương mà thôi.
Giãy giụa cầu sinh!
Tùy thời đều có thể bị tử khí thôn phệ, hóa thành Tử Linh.
Nếu không phải thực trạng đáng buồn như vậy, nào có chuyện 9 vị thành chủ vì một lời hứa hẹn của Hạ Long Võ liền lựa chọn giao thủ với vô địch.
Thiên tài, cường giả chân chính có tiền đồ, Nhật Nguyệt có hi vọng chứng đạo. . .
Tuyệt đối sẽ không đến cổ thành đảm nhiệm chức vị thành chủ.
Mỗi ngày tu luyện đều chẳng có thời gian, chỉ có thể rèn luyện tử khí, lẳng lặng chờ chết!
Thần Ma Tiên Long có thể sắp xếp người đến, nhưng dĩ nhiên sẽ không an bài thiên tài hay cường giả của chính mình tới đảm nhiệm chức thành chủ, bởi vì đó là hành vi chịu chết.
Đương nhiên thiên tài và cường giả Thần Ma cũng sẽ không nguyện ý.
Không đến tuyệt lộ, ai lại muốn chuyển đổi thành cư dân cổ thành?
Đi chịu chết sao?
Nhưng họ muốn sinh tồn.
Cho nên, có vài người trong số họ âm thầm nghe theo đại tộc an bài, biến thành quân cờ của đối phương, được sắp xếp vào các đại cổ thành.
Đại tộc sẽ cho họ cái gì?
Ngẫm đi ngẫm lại cũng chỉ có chút ít Thiên Nguyên khí giúp bọn họ triệt tiêu tử khí, trừ cái đó ra, rất ít khi được cho vật gì khác, trên thực tế thì cũng không cho được.
Bọn họ mong muốn thoát khỏi thân phận này, bọn họ mong muốn chứng đạo, đại tộc có thể giúp được sao?
Thật sự có thể thì cho người của mình không tốt hơn à?
Vì sao lại phải trao cho ngoại tộc, cho những gia hỏa không còn sống được bao lâu ở đây?
Thiên Hà thành chủ nói đầy ẩn ý: “Tô thành chủ, ngươi là Nhân tộc, mà chúng ta thì có kẻ đến từ tiểu tộc, có kẻ đến từ giới vực đã bị phá diệt.
Nhân tộc là một trong các chủng tộc bá chủ, chúng ta nguyện ý vì liên minh cổ thành mà chiến đấu, nhưng không hy vọng sự liều mạng của chúng ta lại là giúp Nhân tộc tranh bá!”
“Chúng ta chỉ muốn cầu sinh thôi!”
“Năm xưa có lẽ chúng ta cũng từng giết Nhân tộc, hai tay đều dính máu Nhân tộc, nếu Tô thành chủ ghi nhớ việc này, về sau lại vì chuyện cũ mà trả thù thì dù hôm nay các vị trấn thủ như Thiên Diệt đại nhân có ra mặt yêu cầu liên minh, chúng ta cũng sẽ không đáp ứng! Đây là điều phù hợp quy tắc!”
Nội thành, Thiên Diệt hừ một tiếng, chỉ là tiếng hừ này không được truyền đi.
Ta ép buộc ngươi sao?
Huống chi, ngươi sẽ không đáp ứng à?
Ngươi chỉ ước gì Tô Vũ tới thay ngươi làm thành chủ, đáng tiếc, tên vương bát đản Tô Vũ lại không hề đề cập tới việc này.
Hắn không phải là người!
Quá đáng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










