[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 380 : Thiên Hà Đáng Thương (c1896-c1900)
❮ sautiếp ❯Chương 1896: Thiên Hà Đáng Thương
Vân Tiêu biến mất, tượng đá tiếp tục nhắm mắt, phía dưới lối đi lại có một tôn Tử Linh đầu đội vương miện ngoi lên, bình tĩnh nói: “Lão Quy, ngươi lại muốn tuyển thành chủ à?”
Tượng đá không để ý tới vị này.
Tử Linh đội vương miện đạm mạc nói: “Lão Quy, ngươi muốn dựa vào một người mới để trấn áp ta?”
Tượng đá vẫn không thèm để ý.
Tử Linh đội vương miện kia cười xùy một tiếng, “Vậy ta sẽ xem thử, vô số năm sau này, ai có thể tiếp nhận vị trí của ta.”
Tượng đá chậm rãi cất tiếng: “Ngươi đã hóa thành Tử Linh, hà tất ôm chấp niệm không buông, trí nhớ đều đã tàn khuyết, cần gì chứ?”
“Ta không cam tâm!”
Tử Linh đội vương miện bình tĩnh nói: “Ta không cam tâm, không cam tâm hóa thành Tử Linh, ta muốn tìm đường sống trong chỗ chết, lại lần nữa trở về! Lão Quy, năm đó ngươi giết ta, ta không phục, chư thiên vạn giới chưa loạn thì Tử Linh cũng là một trong vạn tộc, vì sao ta lại không thể xưng bá chư thiên?”
Tượng đá nhắm mắt, không muốn đáp lời nữa.
Tử Linh đội vương miện khẽ cười, mở miệng nói: “Lão Quy nhà ngươi không muốn nghe thì mãi mãi cũng nghe không được! Ngươi cứ chờ xem, bất cứ ai đến đều không chống đỡ được bao lâu, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua, rất nhanh thôi thông đạo này sẽ trở thành lối đi chủ lực của Tử Linh giới!”
“Tùy ngươi!”
Tượng đá nhàn nhạt đáp một tiếng, trấn áp ngươi thì ta vẫn có thể làm được.
Chết thì chết thôi, hà tất cứ ôm chấp niệm mãi chẳng tiêu tan.
Vân Tiêu trở về.
Thời gian nàng đi hơi lâu, dĩ nhiên Tô Vũ cũng không để ý, hắn lại không biết tòa thành cổ kia ở đâu, dù cho Vân Tiêu đi một hai ngày thì hắn cũng chẳng có ý kiến.
Nàng mới đi chưa tới hai giờ, Tô Vũ nhìn nàng trở về còn hơi kinh ngạc.
“Đại nhân trở lại rồi ư?”
“. . .”
Vân Tiêu đang tự hỏi một vấn đề, đúng vậy, vì sao ta phải về nhanh như vậy?
Nhìn đi, Tô Vũ chẳng thèm để ý tí nào!
Cũng may, ta còn phải tiếp tục ra ngoài.
Lần này. . . ta sẽ đi thêm một vòng!
“Trở về thôi!”
Vân Tiêu thản nhiên nói: “Sợ ngươi chống đỡ không nổi, đi nào, mau tới gặp vị Chúa Tể giả cao nhất trong ba mươi sáu vị trấn thủ giả!”
Tô Vũ hơi có phần xúc động.
Được gặp lão đại rồi!
Sau một khắc, Tô Vũ tan biến ngay tại chỗ, Vân Tiêu mang theo hắn cùng nhau rời đi.
Nơi xa.
Thiên Diệt mở to hai mắt nhìn, lại đi à, tới chỗ ta đúng không?
Không đúng!
Đi đâu vậy?
Đi nơi nào a a a?
“Tinh Hồng, Vân Tiêu mang hắn đi đâu thế?”
Thiên Diệt rất gấp, hắn không thể bay ra ngoài, bằng không thì hắn sẽ đuổi theo hỏi Vân Tiêu, ngươi mang đồ đệ của ta đi đâu?
Tinh Hồng cũng hơi ngạc nhiên, một lát sau giống nghĩ tới điều gì, ánh mắt y có chút cổ quái, nhìn thoáng qua Thiên Diệt cổ thành xa xa, nửa ngày sau mới truyền âm nói: “Chờ một chút đi, Vân Tiêu. . . có lẽ nàng có việc quan trọng muốn làm.”
Khó mà nói.
Không lẽ Vân Tiêu đi tìm lão đại?
Nếu là như vậy, Thiên Diệt sẽ không còn hy vọng gì nữa.
Với thực lực này của Tô Vũ, hắn sẽ không thể chống đỡ quá nhiều cổ thành.
Nếu Vân Tiêu không quấy rối, dựa theo tình huống bình thường, dựa theo xa gần thân sơ, dựa theo đủ loại sắp xếp. . . hẳn là Thiên Diệt cũng phải được xếp lên phía trên.
Nhưng Vân Tiêu mang theo Tô Vũ rời đi, đây là điều mà Thiên Diệt không mong đợi!
Thiên Diệt cũng không ngốc, ánh mắt hắn ta khẽ biến đổi, có điều vẫn tự an ủi mình: “Đúng, hẳn là đi làm việc, khẳng định là thế! Về tình về lý đều sẽ đến phiên ta, đúng không? Lão gia hỏa kia cũng không quan tâm tới chuyện ra ngoài đâu, phải không?”
“Đúng vậy!”
Tinh Hồng phụ họa một câu, không sai, chính là như vậy!
Thiên Diệt an tâm rồi.
Lúc này, có tượng đá khác chợt lên tiếng: “Khẳng định là hắn đi tìm lão đại, còn phải nói nữa à? Vân Tiêu có chỗ tốt thì đương nhiên sẽ nghĩ đến lão đại đầu tiên, Thiên Diệt, ngươi cứ nằm mơ đi!”
“Trường Bình!”
Thiên Diệt giận dữ, ta biết, thế nhưng ta không nói ra.
Ngươi lại dám phá vỡ huyễn tưởng của ta, ta muốn đánh chết ngươi!
Oanh!
Sau một khắc, Thiên Hà thành chủ mờ mịt bay ra ngoài, bay ra khỏi thành, hắn không hề nói chuyện nhưng trong miệng lại truyền ra tiếng nói rất lớn: “Bình Độ, ngươi thật to gan, dám can đảm vi phạm lệnh của chư vị trấn thủ đại nhân, hôm nay ta sẽ thay các đại nhân thanh lý môn hộ!”
Oanh!
Thiên Hà đang mờ mịt lại giơ trường kiếm, đánh tới hướng Trường Bình cổ thành, trực tiếp giết tới nội thành.
Trường Bình thành chủ cũng choáng váng!
Đáng giá sao?
Phải, ta không muốn liên minh thành lập nhưng ta còn chưa làm gì cả, mới chỉ nói mấy câu mà thôi, ta bị tượng đá đánh nổ thì thôi đi, hiện tại Thiên Hà có phải là khinh người quá đáng rồi không?
Trực tiếp giết tới nội thành!
Cái này. . .
Thật sự là không thể nhịn nổi nữa!
Các vị thành chủ khác cũng thầm giật mình, Thiên Hà mạnh như vậy sao?
Chỉ bởi vì ra oai phủ đầu cho Tô Vũ, tượng đá đánh còn chưa đủ mà thành chủ đã tự mình tiến vào cổ thành để giết chết Bình Độ?
Như thế này có phải độc ác quá rồi không?
Thiên Hà còn đang mê man, khi hắn phản ứng lại thì đã muốn thổ huyết, úi đệt!
Đây là do tượng đá làm!
Thiên Diệt, tổ tông nhà ngươi!
Ngươi lại bị cái gì kích thích nữa rồi?
Gần đây Thiên Diệt quá điên cuồng, Thiên Hà cũng muốn khóc luôn rồi, tình huống như thế nào đây, nhiều năm rồi ngươi không nói lời nào, gần đây thì lại sôi nổi cứ như hài tử ba vạn tuổi, làm gì chứ?
Đây là chuyện con người có thể làm ra sao?
Ngươi. . .
Ngươi bảo ta đến địa bàn của người khác giết người?
Ngươi điên rồi!
Thiên Hà mắng thì mắng, hắn vẫn giơ kiếm lên chém xuống, mặc kệ, Bình Độ phát điên rồi, y cũng muốn giết mình, mình phải tiên hạ thủ vi cường!
Một đám tượng đá xem náo nhiệt!
Thiên Diệt cùng Trường Bình rõ là đang tranh đấu!
Trường Bình cũng không vừa, lúc này đang êm đẹp lại đi kích thích Thiên Diệt làm gì?
Thiên Diệt sắp giận điên lên rồi mà ngươi còn kích thích hắn, aiiiz, thật sự là ở không rảnh rỗi quá nên mới đi gây sự.
Trường Bình tượng đá cũng thực sự bó tay, Thiên Diệt có phải gần đây bị kích thích nhiều quá rồi hay không? Ta chỉ nói một câu mà ngươi liền đến gây chuyện, thích hợp sao?
Thiên Hà làm thành chủ của ngươi cũng xem như gặp xui xẻo!
Bất quá, một đám tượng đá đều đang tự hỏi, rốt cuộc có phải Vân Tiêu mang theo Tô Vũ tới chỗ lão đại hay không?
Nếu đúng thế thì tình huống này cũng hơi khó nói.
Năm xưa lão đại cũng từng có một vị thành chủ, kết quả đó lại là thằng điên, Tô Vũ không phải người hiền lành gì, chẳng qua hiện tại thực lực còn yếu mà thôi, một khi thực lực hắn đủ mạnh, chẳng lẽ ngươi không sợ chuyện khi xưa tái diễn?
Lần này Tô Vũ đòi lập ra liên minh, kỳ thật tượng đá đều cảm thấy có chút quen mắt, là rất quen mắt mới đúng!
Năm đó. . . hình như cũng từng xảy ra một lần!
Từ sau sự kiện oanh động khi xưa, tên kia giày vò vô cùng lợi hại, cuối cùng Tử Linh giới đều hứng chịu gợn sóng, dẫn đến Chư Thiên chiến trường xuất hiện đại biến.
Về sau lão đại tự mình ra tay thủ tiêu gã, nhưng hiện giờ Vân Tiêu lại dẫn Tô Vũ tới gặp lão đại là có ý gì, lẽ nào việc này sẽ tái diễn lần nữa?
Luân hồi a!
Một lần lại một lần!
Một đám tượng đá đều hơi thổn thức, có kẻ thì sớm đã ôm lòng tĩnh lặng như nước, quá nhiều năm, quá nhiều lần rồi, họ quen là được.
Chương 1897: Bánh Nhân Đậu
Lần này, Vân Tiêu mang theo Tô Vũ đi đường vòng.
Dây dưa tận mấy giờ!
Chờ đến khi trời tối rồi, dưới con mắt mờ mịt của Tô Vũ, Vân Tiêu mới tách mặt biển ra, đạp không đi vào.
Tô Vũ cảm thấy có chút cổ quái, nơi này. . .
Ta cũng coi là quen biết, hình như ta đã từng tới đây, cách Tinh Hồng cổ thành không quá xa, làm sao lại đi mất tận mấy giờ?
Chẳng lẽ nhất định phải đi đường vòng mới có thể có thấy được mặt thật?
Vị tượng đá lão đại thượng cổ này rất đặc thù sao?
Hay là lão sinh tồn ở trong một không gian đặc thù?
Mang theo tâm tình cổ quái như vậy, Vân Tiêu một mực lặn xuống, một ngàn mét, ba vạn mét, năm vạn mét. . .
Đây cũng là điểm kỳ lạ của Tinh Thần hải!
Tinh Thần hải là lơ lửng giữa không, mà từ nơi nó phù không xuống dưới đất liền của đại lục thì cũng khoảng chừng lên đến vạn mét, phía dưới đại lục còn có bầu trời, ấn lý thuyết thì tối đa cũng chỉ sâu mấy ngàn mét, nhưng Tinh Thần hải này dù cho ngươi lặn xuống mười vạn mét, trăm vạn mét thì có rất nhiều chỗ ngươi đều nhìn không thấy đáy.
Lại lặn thêm nữa ngươi liền có thể tiến vào một tiểu thế giới.
Tại Chư Thiên chiến trường, nơi cổ quái như vậy không chỉ có một chỗ, ví dụ như Dục Hải bình nguyên, những địa phương này đều hết sức bí ẩn.
Lần này, có thể là do Tô Vũ đi theo Vân Tiêu nên không hề gặp phải cổng vào tiểu giới nào cả, chỉ một đường chìm xuống, rất nhanh, một tòa cổ thành rực rỡ to lớn đã hiện ra trước mắt Tô Vũ.
Cổ thành đắm chìm ở trong nước, yên tĩnh vô cùng, giống như đã ngủ say vô số năm, biến thành một tòa thành chết.
Không có một ai tồn tại!
Cũng không có bất luận hơi thở của sự sống nào.
Đương nhiên, cũng không có tử khí gì hết.
Lợi hại!
Vừa nhìn thấy tòa cổ thành trước mắt, Tô Vũ liền không thể không giơ ngón cái, quá lợi hại!
Vị tượng đá ở trong đó thật đúng là một người trấn áp một tòa cổ thành, nghe nói còn là lối đi Tử Linh mạnh nhất.
Lợi hại quá chừng!
Bán Hoàng!
Ngẫm lại hắn bỗng thấy xúc động, cường giả như vậy, hắn đã từng thấy qua, không thể nói là đã từng quen biết, Ma Hoàng cũng vậy mà Phệ Thần Bán Hoàng cũng thế, hắn đều thấy được nhưng chưa từng nói chuyện với nhau một lời nào.
Trước đó khi ở cổ thành, hắn cũng từng muốn nói chuyện với Ma Đa Na một thoáng, có điều người ta chẳng thèm để ý đến hắn.
Hiện tại, cuối cùng hắn cũng có thể tận mắt tiếp xúc với Bán Hoàng cường giả.
Hắn còn đang suy nghĩ, bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói ẩn chứa đại đạo triết lý tang thương: “Ngươi chính là Tô Vũ?”
Tô Vũ thấy hoa mắt, tựa như thân thể đột ngột xuất hiện tại một thế giới lạ lẫm khác.
Ngẫm lại thì cũng giống lần đầu tiên khi hắn gặp bức tượng đá Thiên Diệt, hắn cũng bị kéo tới một thế giới không phải hiện thực.
Thế nhưng lần này, hắn hoàn toàn không phát giác được bất cứ dị thường nào.
Cảm thấy rất tự nhiên, chỉ là vượt quá giới hạn đến một thế giới hư vô mờ mịt mà thôi.
Bên cạnh hắn, Vân Tiêu vẫn còn ở đó.
Đối diện, một vị lão nhân còng lưng, râu bạc rất dài, chống gậy đi về phía Tô Vũ.
Tô Vũ sửng sốt, đây là vị Bán Hoàng kia?
“Thuộc hạ Tô Vũ, tham kiến đại nhân.”
Lão nhân cười cười nhìn về phía Tô Vũ, vừa muốn mở miệng thì Vân Tiêu đã lên tiếng trước, ngạc nhiên hỏi: “Lão đại, ngươi sao thế?”
“Ha, không có việc gì!”
Phút chốc lão nhân lại hóa thành dáng vẻ một thanh niên anh tuấn, trong ánh mắt mang theo một chút biếng nhác, lão khẽ cười nói: “Ngươi bất ngờ lắm à? Xem ra cường giả trong suy nghĩ của ngươi vừa vặn là bộ dáng ban nãy?”
“. . .”
Tô Vũ bối rối nhìn lão rồi lại nhìn Vân Tiêu, cái quỷ gì thế?
Bất quá hắn không dám suy nghĩ nhiều, vội vàng cúi đầu: “Tham kiến đại nhân.”
Lão Quy, hoặc nên nói là thanh niên lười biếng phất phất tay, trước mặt Tô Vũ liền xuất hiện một cái ghế, thanh niên nọ cũng ngồi xuống, nhàn nhạt bảo: “Ngồi xuống tâm sự đi, đã lâu rồi ta không trò chuyện với người trẻ tuổi.”
Dư quang của Tô Vũ nhìn về bốn phía một hồi, lại nhìn về phía Vân Tiêu bên cạnh, trong lòng hắn bỗng có điểm tự trách, bất cẩn quá rồi!
Hiện tại, hắn không hề có chút cảm giác an toàn nào!
Vì quá kích động nên hắn đã quên mất đây chính là địa bàn của một vị Bán Hoàng.
Trước khi đến, nhiều ít gì thì ta cũng nên chuẩn bị đường lui mới phải.
Hắn bất động thanh sắc gọi Cục lông nhỏ ra, để nó tùy ý đáp lên trên vai.
Thanh niên đối diện nhìn thoáng qua Cục lông nhỏ, hai mắt Cục lông nhỏ cũng lom lom nhìn lại lão, bốn mắt nhìn nhau, nửa ngày sau thanh niên bỗng nhiên phì cười, bảo: “Đây là. . .
Thú vị! Bánh nhân đậu còn khỏe không?”
“. . .”
Tô Vũ mờ mịt, Cục lông nhỏ cũng mờ mịt, Vân Tiêu thì hơi ngoài ý muốn, nàng ngập ngừng cất tiếng: “Lão đại, Bánh nhân đậu là. . .”
“À, chính là vị Phệ Thần tộc kia!”
Thanh niên khẽ cười nói: “Có lẽ ngươi không có nhiều ấn tượng với y, ta thì còn nhớ rõ, vài ngày trước hình như ta còn cảm nhận được khí tức của cái tên Bánh nhân đậu này.”
“Ồ!”
Chuyện này thì Vân Tiêu cũng biết, “Là Phệ Thần tộc sao, vài ngày trước hắn và Ma tộc Bán Hoàng đã đấu một trận.”
“Bán Hoàng?”
Thanh niên cười nhạt, “Tên kia không đảm đương nổi danh xưng Bán Hoàng! Ma tộc cũng là cường tộc đứng trong 5 hạng đầu của chư thiên vạn tộc.
Năm đó, Ma tộc Bán Hoàng cường hãn vô biên, một quyền phá sơn hải, đập càn khôn, trấn Tử Linh, vị này thì không bằng được, kém xa tít tắp!”
Lão lắc đầu, “Khoảng cách quá lớn! Nếu thật sự là Ma tộc Bán Hoàng thì Bánh nhân đậu cũng không dám trêu chọc.
Năm xưa, Ma tộc Bán Hoàng trong cơn giận dữ đã khiến càn khôn biến sắc, thiên địa rung chuyển, Ma tộc vì thế mà cũng suy sụp!”
Tô Vũ sửng sốt, có ý gì vậy?
Thời kỳ thượng cổ sao?
Ý là Ma tộc Bán Hoàng chân chính cường hãn vô biên?
Còn tên Bán Hoàng hiện tại lại kém xa Ma tộc Bán Hoàng năm xưa?
Lại nghe thanh niên đối diện cảm khái một tiếng: “Khi đó, Ma tộc Bán Hoàng giáng lâm, ta cũng không tính là gì, aiz, quả nhiên thực lực mạnh cũng không bằng sống lâu, sống lâu vẫn hơn là thực lực mạnh!”
Lão lắc đầu, vẻ mặt thổn thức.
Cảm giác như cảnh còn người mất.
Vân Tiêu không nói gì, thanh niên lại nhìn về phía Tô Vũ, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, dò xét trên dưới một phiên, tựa như đã hoàn toàn nhìn thấu Tô Vũ.
Tô Vũ không dám nghĩ gì khác!
Lúc này, hắn không dám nghĩ lung tung, điều duy nhất dám nghĩ là mấy chữ Bánh nhân đậu!
Xem ra cha của Cục lông nhỏ tên là Bánh nhân đậu.
Cái tên đáng yêu biết bao!
Cũng thông tục vô cùng!
Không hề tệ tí nào!
Cha là Bánh nhân đậu, con là Cục lông nhỏ, rất tốt, về sau không gọi đối phương là Cục lông lớn nữa, phải gọi là Bánh nhân đậu. . .
Đương nhiên, nếu mình không sợ chết thì có thể làm như vậy.
Hắn nghĩ đủ thứ linh tinh, thanh niên đối diện lại dò xét hắn một lượt, nửa ngày sau mới chậm rãi cất tiếng: “Đã mở Chu Thiên Nguyên khiếu, nhưng Chu Thiên Thần khiếu thì chưa triển khai toàn bộ sao?”
“Chưa ạ!”
Tô Vũ vội vàng đáp lời.
Thanh niên cười nhạt nói: “Nguyên khiếu mở cũng là đánh bậy đánh bạ, mới chỉ mở một nửa Thiên khiếu, không biết là vận khí tốt hay là không tốt nữa.
Thiên khiếu mở một nửa cũng không phải chuyện tốt gì, phiền phức! Hấp thu tử khí làm nơi phát ra năng lượng. . .
Ngươi hiển nhiên cũng biết!”
“Đại nhân. . .
Ta. . .”
Thanh niên giơ tay lên ngăn Tô vũ lại, đoạn nói: “Nửa cái Thiên khiếu này hấp thu tử khí quá nhiều sẽ không phải là chuyện tốt, không sớm thì muộn cũng sẽ hấp thu đầy, tử khí tràn lan ra, nếu muốn thay đổi thì rất khó!”
“Bất quá về sau là chuyện tốt hay là chuyện xấu thì cũng không dễ nói trước.”
Thanh niên khẽ cảm khái: “Ta không mở thiên khiếu, đối với việc này cũng chỉ là kiến thức nửa vời! Có lẽ ngươi là tu giả duy nhất mở ra Thiên khiếu từ sau thời kỳ thượng cổ.”
Tô Vũ giải thích: “Không phải ta.
Nhân tộc đã từng có người mở được khiếu này, bất quá bởi vì Dương khiếu hấp thu năng lượng quá nhiều, cuối cùng vì chống đỡ không nổi nên vị cường giả đó chết rồi.”
“Mạnh cỡ nào?”
Thanh niên tỏ ra hứng thú, Tô Vũ thì hờ hững cất lời: “Lăng Vân cửu trọng!”
“. . .”
Vân Tiêu im ắng, thanh niên cũng im bặt.
Lăng Vân. . .
Là cảnh giới nào ấy nhỉ?
Rất lâu rồi không còn nghe tới cảnh giới ấy nữa, nhất thời cũng quên mất.
Chương 1898: Diệt Rồi Lại Mở, Mở Rồi Lại Diệt
Thanh niên không nói gì, nửa ngày sau mới cười bảo: “Nhân tộc quả nhiên vẫn được trời ưu ái, lần lượt bị diệt, lần lượt quật khởi. . .”
Tô Vũ sửng sốt.
“Lần lượt bị diệt?”
Ý gì thế?
Thanh niên chậm rãi nói: “Không đề cập tới việc này vội, bây giờ hẳn là Nhân cảnh biến hóa rất lớn, truyền thừa đã đoạn tuyệt chưa?”
Tô Vũ thận trọng đáp: “Tộc chúng ta có không ít vô địch. . .”
“Ta nói là thượng cổ truyền thừa.”
Tô Vũ lắc đầu, “Cái này thì ta không rõ, ở Nhân cảnh ta chỉ là tiểu nhân vật, ta không biết được tin tức của cao tầng.”
Đây là lời nói thật, hắn thật sự không biết tình hình cụ thể của Nhân tộc.
Khi hắn rời đi thì mới chỉ là Đằng Không mà thôi.
Tại Nhân tộc, Tô Vũ thật sự không tính là đại nhân vật gì.
Vân Tiêu thì biết nhiều hơn, nàng mở miệng đáp: “Ta đoán truyền thừa của Nhân tộc đã đoạn tuyệt, hiện tại đều chỉ do một vài di tích chống đỡ, sản sinh ra hơn mười vị Vĩnh Hằng.”
Thanh niên hiểu rõ, khẽ cảm khái: “Cũng coi như được trời ưu ái, khí vận hưng thịnh, chỉ có một ít ban tặng mà lại sinh ra hơn mười vị Vĩnh Hằng, quả là khó mà tưởng tượng nổi! Đó là vận khí, cũng là thiên phú.”
Tô Vũ gật gật đầu, đúng là như thế thật.
Nhân tộc vẫn rất trâu bò.
Mấy trăm năm trước chẳng có một vị vô địch nào!
Mắt thấy đã sắp đến lúc tuyệt diệt, nháy mắt lại xuất hiện mấy chục vị vô địch, không thể không nói, điều này đã khiến toàn bộ chư thiên đều rung động, thế này mà cũng được ư?
Có chủng tộc nào sánh bằng với Nhân tộc? Dù cho đạt được di tích thì cũng không phải có thể trở thành vô địch ngay.
Quả là chủng tộc yêu nghiệt, việc xuất hiện mấy chục vô địch trong cùng một khoảng thời gian đã phá vỡ toàn bộ thế cục chư thiên vạn giới, giúp Nhân tộc một lần nữa quật khởi, trở thành thập cường chủng tộc, thậm chí là cường tộc trong năm vị trí đầu.
Thanh niên nhìn về phía Tô Vũ, chậm rãi nhận xét: “Ngươi mở Chu Thiên khiếu, học xong Ngũ Hành thần quyết, đáng tiếc còn chưa đủ viên mãn, cũng điều không dựa vào ngoại vật nên không tồi.
Thân thể ngươi rất cứng cỏi, là học được Thực Thiết 72 đúc? Xem ra sắp hoàn thành rồi, ngươi cũng là kẻ khiến ta phải kinh ngạc.”
Lão vừa quan sát vừa nói: “Thần văn chiến kỹ của ngươi. . .”
Có vẻ như lão đã nhìn ra cái gì đó, nửa ngày sau mới lắc đầu nói: “Cách ngày hoàn thành còn xa lắm, không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu nữa.”
“Văn Mộ bia. . .”
Lão bỗng nhiên sửng sốt một chút, nhìn về phía Tô Vũ, mà Tô Vũ cũng thầm giật mình!
Cái này mà ngài cũng thấy sao?
Thanh niên hơi chần chờ, “Đây là vật bất tường! Tốt nhất. . .
Thôi được rồi, đây cũng là vật hiếm hoi còn sót lại của nhất mạch nhà ngươi, bất quá ta nói thật, Văn Mộ bia không phải vật tốt, năm xưa thực ra nó không phải là vì truyền thừa mà lưu lại, nó thật sự là mộ bia!”
Tô Vũ sửng sốt hỏi lại: “Thật sự là mộ bia?”
“Aiz!”
Thanh niên thở dài, “Đúng, là mộ bia! Đây là do một đám cường giả cùng đường mạt lộ vì tưởng niệm vị kia, cuối cùng dùng hủy diệt làm cái giá để xây một tòa mộ, đây chính là mộ bia của đối phương. . .
Thế mà lại có thể truyền ra.”
Vân Tiêu tặc lưỡi, “Ta nói mà, hèn gì có chút quen mắt, quả nhiên là mộ bia của kẻ đó!”
Thanh niên gật đầu, “Chính là nó.
Không ngờ lại bị lưu truyền ra ngoài, theo lý thuyết thì không nên. . .”
Lão chợt nhìn về phía Tô Vũ, mở miệng hỏi: “Là ai lấy ra?”
Tô Vũ ngập ngừng đáp: “Nhất đại của Đại Hạ phủ, đệ đệ của Đại Hạ vương.”
“Đại Hạ vương. . .”
Thanh niên rơi vào trầm tư, rất lâu sau mới lên tiếng: “Người có thể lấy mộ bia này ra ắt không phải kẻ bình thường! Đại Hạ phủ. . .
Đại Hạ vương. . .
Chẳng lẽ là huyết mạch của thượng cổ Nhân Vương sao?”
“. . .”
Tô Vũ sửng sốt nhìn lão quy, sao lại kéo đến tận Nhân Vương rồi?
Thanh niên không muốn nhiều lời thêm về vấn đề này, lão chỉ dặn: “Ngươi phải giữ vật này cho kỹ, mặc dù không rõ truyền thừa ra sao, thế nhưng nhất mạch của ngươi cũng tính là đồng nguyên, các ngươi giữ nó thì không sao.
Có điều để những người khác lấy được thì sẽ xảy ra chuyện.”
Tô Vũ bị lão làm cho hốt hoảng, cảm giác Văn Mộ bia có lai lịch rất lớn.
Rốt cuộc là mộ bia của người nào vậy? Hạ Thần lấy được từ đâu?
Nghe nói đó cũng là một di tích, người khác đều chứng đạo trong đó, chỉ mỗi Hạ Thần là không, ông chỉ lấy được mộ bia này mà thôi.
Tô Vũ nhịn không được nói: “Đại nhân, nghe nói Văn Mộ bia lấy được từ một di tích, Nhân tộc đã từng thu không ít bảo vật từ các di tích, những vị vô địch khai phủ đều chứng đạo ở trong đấy, thế nhưng trong di tích này hình như chỉ có mỗi mình Văn Mộ bia.”
Thanh niên trầm ngâm một lúc mới chậm rãi nói: “Di tích. . . chứng đạo. . .
Di tích. . .
Di tích có rất nhiều loại, di tích mà ngươi nói với di tích mà ta hiểu khả năng là có một ít sai lệch.”
Thanh niên giải thích: “Di tích trong nhận thức của ta là nơi lưu lại vật truyền thừa từ sau khi thượng cổ phá diệt, những vật này chưa chắc đã mạnh, thế nhưng chúng lại rất trọng yếu! Không phải là cái việc chứng đạo gì đó có thể so sánh được.
Dĩ nhiên, có nhiều thứ chưa chắc đã có thể giúp ngươi mạnh lên, thế nhưng ý nghĩa của nó lại rất quan trọng, di tích thượng cổ lưu lại chưa chắc là vì để cho ngươi mạnh lên, có lẽ là vì giúp ngươi tìm ra con đường của riêng mình.”
“Mà di tích trong miệng ngươi. . .”
Lão dừng một chút mới nói: “Có vẻ giống lần đầu thức tỉnh, là truyền thừa mà Nhân tộc lưu lại.”
Tô Vũ sửng sốt nhìn lão, ngày hôm nay đối phương đã tiết lộ rất nhiều điều mà hắn chưa từng tưởng tượng ra, hắn mê man hỏi: “Đại nhân, lần đầu thức tỉnh là có ý gì?”
Thanh niên cười nhạt, “Đừng nói là ngươi cảm thấy, từ thời Đại Phá Diệt đến nay, chư thiên vạn giới vẫn luôn là như này đấy chứ?”
Tô Vũ lại càng mờ mịt, không phải vậy sao?
Vân Tiêu cũng nói thẳng: “Từ sau khi thượng cổ phá diệt, chư thiên vạn tộc đều thức tỉnh mấy lần, xem như thức tỉnh văn minh! Chư Thiên chiến trường cũng không phải là lần đầu mở ra, lần này Nhân tộc các ngươi thức tỉnh cũng không phải lần đầu tiên! Sau nhiều lần phá diệt thì mới có cục diện hiện tại!”
Tô Vũ rung động!
Lời mà Vân Tiêu vừa nói và lịch sử mà hắn được học là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
Đương nhiên, lịch sử Nhân tộc chỉ có hơn 400 năm.
Hơn 400 năm trước hình như là vương triều phong kiến, có một ngày vương triều bị phá diệt, kẻ địch ngoại vực ập đến, về sau vương giả khai phủ quật khởi sáng tạo ra thời đại khai phủ.
Đây chính là lịch sử mà đám Tô Vũ được học.
Trước khoảng thời gian ấy thì cơ hồ không có ghi chép gì hết.
Nhưng hôm nay có người lại nói cho hắn biết, kỳ thật Chư Thiên chiến trường không phải mở ra lần đầu tiên mà là đã mở ra rất nhiều lần, mà thời kì Đại Phá Diệt của Nhân tộc cũng không phải lần đầu!
Rất nhiều lần, diệt rồi lại mở, mở rồi lại diệt.
Điều này không thể tưởng tượng nổi!
Vân Tiêu cũng không hề thấy kỳ quái, nàng nói: “Lần trước khi Nhân tộc văn minh phá diệt, đại khái là ở hơn năm ngàn năm trước, thật ra ta còn nhớ không ít chuyện, bởi vì thành chủ của ta khi ấy là một vị thuộc Nhân tộc!”
Tô Vũ càng nghe lại càng thấy hỗn loạn, khẽ lẩm bẩm: “Vậy có nghĩa di tích hiện tại của Nhân tộc không nhất định là được lưu lại từ thời thượng cổ?”
“Thượng cổ nào có nhiều di tích như thế để lưu lại!”
Vân Tiêu cũng không khách khí nói thẳng: “Ta chỉ biết Tinh Vũ phủ đệ là di tích thượng cổ thực thụ, còn chỗ khác thì chưa từng thấy, có thấy thì cũng bị người khác lấy mất, chân chính truyền thừa đến bây giờ thì không có nhiều! Dựa theo lời ngươi nói thì rất có khả năng đệ đệ của Đại Hạ vương đã tiến nhập di tích thượng cổ, mà Đại Hạ vương lại kế thừa di tích sau thượng cổ.
Thời kỳ thượng cổ có ai nhàn rỗi không chuyện gì làm mà đi lưu lại chỗ chứng đạo gì đó cho hậu nhân đâu.
Ở thượng cổ, nơi nơi đều có thể chứng đạo! Sau thượng cổ là kì Đại Phá Diệt, Nhân tộc thức tỉnh mới lưu lại hàng loạt chuẩn bị về sau, lưu lại cơ hội chứng đạo, lưu lại cơ hội thức tỉnh văn minh lần nữa!”
Tô Vũ giật mình!
Thì ra là thế!
Ở thời thượng cổ, nơi nơi đều có thể chứng đạo, căn bản không cần thiết lưu lại cái gì.
Có lẽ Nhân tộc thượng cổ đều không nghĩ tới việc mình sẽ bị phá diệt, cho nên hoàn toàn không có ý định lưu lại truyền thừa hoàn thiện giúp người ta một đường tu luyện tới vô địch.
Không cần thiết!
Chỉ có trải qua một lần, người đời sau mới biết văn minh sẽ bị phá diệt, văn minh rực rỡ thời thượng cổ đều đã tan vỡ, vậy thì phải lưu lại chuẩn bị cho đời sau, cho hậu nhân cơ hội vùng lên.
Lúc bấy giờ mới phù hợp logic!
Chương 1899: Cực Kỳ Ác Miệng
Tô Vũ hít sâu một hơi, nhịn không được nói: “Vậy là Nhân tộc đã thức tỉnh mấy lần nhưng đều bị diệt?”
Vân Tiêu cười nhạt, “Cũng không phải, có một lần Nhân tộc đã đánh thắng, nhưng đa số thời điểm đều là lưỡng bại câu thương, tự trở lại hang ổ liếm vết thương.
Nhân tộc trời sinh liền bị nhằm vào, không có sức áp chế giới vực là điều không may! Một khi xuất hiện, hoặc là quét ngang chư thiên, hoặc là chỉ có thể phá diệt! Không ai có khả năng khoan dung để cho Nhân tộc tồn tại, huống chi lòng xâm lược của Nhân tộc rất nặng, lần đầu thức tỉnh, ta nhớ đã có không ít cường giả Nhân tộc kêu gào muốn khôi phục thượng cổ vinh quang, quét ngang chư thiên.
Kết quả lại bị vạn tộc đẩy ngã sự thống trị, kém chút đã hủy diệt Nhân tộc!”
“Từ thuở thượng cổ đến nay, Nhân tộc chưa từng sinh ra Văn Minh sư vô địch sao? Không thể mở ra sức áp chế Nhân cảnh được à?” Tô Vũ hỏi.
Vân Tiêu thoáng chần chờ, thanh niên nghe vậy thì thay nàng giải thích: “Lực áp chế Nhân cảnh. . .
Chúng ta không phải Nhân tộc nên cũng không biết nhiều về vấn đề này, chỉ biết một chuyện duy nhất, lực lượng giới vực mở ra Nhân cảnh cực kỳ khó! Tình huống cụ thể có lẽ chỉ Nhân tộc các ngươi tự biết! Cho nên Nhân tộc các ngươi hoặc là phá diệt, hoặc là xưng bá một khoảng thời gian rồi lại lần nữa phá diệt.
Chưa từng có ngoại lệ! Bởi vì dù các ngươi xưng bá thì cũng sẽ không khiến vạn tộc hết hy vọng, vạn tộc chắc chắn sẽ không cam chịu, huống chi, Nhân tộc đời sau cũng không sánh được với thời thượng cổ.”
Nói đến đây, thanh niên khẽ mỉm cười, “Không đề cập tới những thứ này nữa, chúng đều đã là lịch sử, đều là chuyện cũ! Đến bây giờ mà Nhân tộc còn tồn tại thì chỉ có thể nói rằng đã được trời ưu ái!”
Cụm từ này đã được lão nói rất nhiều lần.
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn gật đầu.
Cũng đúng, dựa theo lời của bọn họ, trải qua phá diệt nhiều lần, vô số chủng tộc đã trở thành quá khứ, duy chỉ có Nhân tộc vẫn luôn tồn tại, dĩ nhiên là còn có một số Cổ tộc nữa, kỳ thật điều này chẳng hề dễ dàng chút nào.
Đến mức ấy mà vẫn bất diệt!
Lợi hại!
Thanh niên chuyển đề tài khác: “Ngươi xác định ngươi muốn trở thành chủ nhân tòa thành này?”
Tô Vũ hơi do dự, cuối cùng dứt khoát đáp: “Đúng vậy, ta muốn làm thành chủ nơi đây!”
Thanh niên khẽ cười, “Đừng nóng vội, có một số việc ta vẫn phải nói rõ với ngươi! Tòa thành này tên là Hồng Mông thành, nó đã tồn tại từ thời thượng cổ.
Trong ba mươi sáu thánh thành, nơi đây chính là đệ nhất!”
“Có thành này thì mới có 35 tòa thánh thành về sau, phong tỏa lối đi Tử Linh!”
“Tử Linh là chủng tộc rất đặc thù, tuyên cổ bất diệt!”
Thanh niên giải thích cặn kẽ: “Lịch sử Tử Linh lâu đời hệt như Nhân tộc, ngay từ đầu cũng không có vấn đề gì, mãi đến một ngày biến cố phát sinh, Tử Linh giới và sinh linh giới cùng xuất hiện, mà Tử Linh lại có khả năng xâm lấn giới vực sinh linh.
Từ đó về sau, nhiệm vụ của chúng ta chính là phong tỏa giới này! Không cho sinh linh cùng Tử Linh tiếp xúc, mà thánh thành là thứ đứng giữa, đây chính là nơi giao hội của sinh linh cùng Tử Linh!”
“Tòa thành này lại là chỗ có độ trọng hợp cao nhất, dưới lối đi Tử Linh ở đây là một giới vực Tử Linh mạnh mẽ, tử khí hết sức nồng đậm, không ngừng có Tử Linh quân chủ xuất hiện, không ngừng tiến công giới này!”
“Nếu ngươi gánh chịu Hồng Mông thành, hiện tại thì ta còn có thể miễn cưỡng trấn thủ, một khi ta lực bất tòng tâm, tử khí lan ra sẽ vượt qua tưởng tượng của ngươi! Những năm qua nơi đây không có nhiều bạo động, bởi vì Tử Linh vẫn đang chờ đợi thời cơ làm tiêu hao ta, ta nghĩ rất nhanh thôi nơi này sẽ xuất hiện Tử Linh mãnh liệt hơn tới trùng kích!”
“Mà nhiệm vụ của ngươi sẽ hết sức gian khổ!”
Tô Vũ chờ lão nói xong, hắn không để ý tới những hiểm nguy mà lão cảnh cáo trước, đi thẳng vào vấn đề của mình: “Đại nhân, nếu ta vì đại nhân gánh chịu tử khí, đại nhân có nguyện ý ra tay giáo huấn đám tử địch ngoài kia vì ta không?”
Chúng ta không nói cái khác, chỉ bàn lợi ích!
Ngươi giúp ta thì ta liền giúp ngươi.
Cầu phú quý trong hung hiểm!
Gặp nguy hiểm là chuyện quá bình thường, không phí công là được.
Không có nguy hiểm thì Bán Hoàng người ta dựa vào cái gì để giúp ngươi?
Thân quen nhau lắm sao?
Lão còn chẳng phải là Nhân tộc, chẳng lẽ là vì ngươi lớn lên rất đẹp trai?
Chư thiên vạn giới không nói lợi ích mà chỉ chú trọng tình cảm, vậy thì chính là đùa nghịch lưu manh!
Thanh niên khẽ cười, “Chỉ cần ngươi có thể đến giúp ta vào lúc ta cần, thì phàm là chuyện trong quy tắc, ta cũng có thể ra tay giúp ngươi!”
“Quy tắc. . .”
Tô Vũ cẩn thận hỏi lại: “Quy tắc mà đại nhân nhắc đến có giống như quy tắc của các tòa cổ thành khác không?”
“Không kém bao nhiêu.”
Thanh niên đáp: “Bất kỳ việc gì đều có thể trả giá tương xứng.
Nếu ngươi có công trấn áp lối đi, vậy dĩ nhiên sẽ được đền bù tổn thất tương ứng! Trấn giữ Tử Linh thông đạo chính là đại công! Đáng tiếc thượng cổ đã phá diệt, không cách nào xây thêm thánh thành, bằng không thì xây thêm một tòa thánh thành nữa, khi đó ngươi có thể một mình trấn thủ một thành, trở thành đồng liêu với chúng ta.”
Tô Vũ oán thầm, quên đi thôi!
Ta không muốn trở thành trấn thủ giả!
Quá thảm!
Vô số năm tháng hóa thành tượng đá, chỉ có thể lẳng lặng nằm im một chỗ.
Nói thật, đổi thành Tô Vũ thì có lẽ đã sớm phát điên rồi.
Lão Quy rõ ràng nhìn ra tâm tư của hắn, cười khẽ, lấy ra một tấm lệnh bài màu đen, “Đây là Thành Chủ lệnh, luyện hóa xong thì ngươi chính là thành chủ của nơi này.
Từ nay về sau, ngươi và Hồng Mông thành vĩnh viễn tương liên.”
Oanh!
Lão vừa nói xong, Thành Chủ lệnh đột nhiên bộc phát ra khí tức cực kỳ cường hãn.
“Ha ha ha! Bản tọa cũng muốn xem thử người nào có tư cách kế thừa vị trí của bản tọa!”
Uy áp mạnh mẽ chèn ép tới nỗi khiến cánh tay Tô Vũ trực tiếp nổ tung, huyết nhục văng tung tóe!
Tô Vũ biến sắc, bẫy ư?
Hắn cắn răng, tình huống gì đây?
Khí huyết của hắn vội bùng nổ, gầm nhẹ một tiếng, tay phải nhô ra, vồ một cái về phía Thành Chủ lệnh, tay trái thụ thương thì nắm lại, đấm ra một quyền!
Lúc này, trên Thành chủ lệnh toát ra một cái bóng mờ.
Vân Tiêu vừa muốn tiến lên giúp đỡ thì lão Quy đã khoát tay, truyền âm nói: “Không vội, xem thêm chút đã, đây là dấu ấn sinh mệnh năm xưa tên kia lưu lại, chỉ là một đạo quá khứ thân thôi.”
“Khai Thiên!”
Mà lúc bấy giờ, Tô Vũ quát lớn một tiếng, hắn nghịch chuyển tử khí, Dương khiếu cũng bùng nổ, rồi đấm ra một quyền, đồng thời nhanh chóng chém xuống một đao!
Trong hư không, khí tức của cái bóng mờ kia cực kỳ cường hãn, nó cười khẩy, không chỉ thản nhiên đưa thân đón đỡ mà còn vung tay lên đấm ra một quyền!
Ầm ầm!
Tô Vũ bay ngược, trong miệng chảy máu, bóng mờ thoáng chấn động một cái, nhưng rất nhanh đã lấy lại tư thế cao ngạo, hất cằm nói: “Quá yếu, lão Quy, người thế này mà cũng xứng kế thừa chức vị thành chủ Hồng Mông thành? Ngươi đang nhục nhã ta!”
Quá yếu!
Yếu sao?
Tô Vũ cắn răng, nhục nhã ngươi?
Ta yếu lắm à?
Hắn đã nhìn ra đây không phải là người, có vẻ chỉ là một đạo ấn ký lưu lại trên Thành Chủ lệnh.
Ta yếu lắm ư?
Chẳng qua chỉ là vì thời gian tu luyện quá ngắn, ta mà yếu sao?
Ngươi đang xem thường ta?
Tô Vũ giận điên, quát lên một tiếng lớn, lần nữa xông lên trước, như thể liều mạng mà đấm ra một quyền rồi lại một quyền, không chỉ như thế, hắn còn vận dụng thời gian chi pháp, trong nháy mắt đã bùng nổ.
Hắn nhìn ra đây chỉ là tàn ảnh quá khứ thân lưu lại mà thôi!
Càn rỡ cái gì chứ!
Ngươi thật sự cho rằng ta không làm gì được ngươi?
Quyền cước cùng lúc được sử dụng, thời gian luân chuyển, Tô Vũ quyết tâm đá chết cái tên vương bát đản đối diện.
Tô Vũ không chỉ đá người, mà còn đang kích thích đối phương: “Ta yếu? Ta mới chỉ tu luyện một năm, ngươi thì sao? Ngươi là cái gì mà cũng xứng đòi so với ta! Ta giết đến tận đệ nhất Thiên bảng, chư thiên vạn tộc đều phải tin phục, ngươi là ai?”
“Chẳng lẽ ngươi là vị thành chủ năm đó ngu xuẩn chơi với lửa rồi có ngày chết cháy?”
“Là cái tên muốn xưng bá chư thiên nhưng cuối cùng lại chết đến thê lương kia à?”
Tô Vũ cũng không ngốc, đại khái đoán được đối phương là ai, vừa mạnh mẽ công kích, vừa không ngừng kích thích đối thủ: “Ta yếu ư? Ta mới chỉ là Đằng Không mà thôi, còn ngươi lại là cảnh giới cỡ nào?”
“Ngươi mà cũng xứng so với ta?”
“Biết cái gì gọi là Đằng Không không? Có dũng cảm thì giao chiến cùng giai một phen, một quyền đánh không chết ngươi thì đó là ta không có năng lực!”
“Hài hước, không biết trên đời này có bao nhiêu lão rùa vạn năm đi tỷ thí cùng một thiếu niên không đến 20 tuổi tuổi như ta, dùng cảnh giới Nhật Nguyệt vô địch để đấu với một vị Đằng Không. . .
Ngươi mà cũng xứng nói ta yếu?”
“. . .”
Tô Vũ cực kỳ ác miệng!
Chương 1900: Giao Chiến Với Tàn Ảnh Của Thành Chủ Tiền Nhiệm
Lúc này, hư ảnh trong Thành Chủ lệnh cũng bị thời gian chi pháp của hắn đá đến rung động, cộng thêm những gì Tô Vũ nói thật sự đã kích thích nó, hư ảnh kia bỗng nhiên rút về, lùi ra một chút khoảng cách, nhìn về phía Tô Vũ rồi bật cười, “Ngươi rất thú vị. . .
Đằng Không à?”
Tô Vũ là Đằng Không sao?
Hình như là thế!
Ý chí lực Lăng Vân, thân thể lại là Đằng Không, cũng giống như Lăng Vân, đao khí của hắn đã thuế biến một lần.
Thế nhưng cảnh giới Tô Vũ còn thấp cũng là sự thật.
“Cảnh giới thấp, thực lực thấp, khỏi phải lấy cớ!”
Hư ảnh thản nhiên cất tiếng: “Không thể bởi vì ngươi yếu nên ngươi oán trách người khác mạnh hơn ngươi, sinh sớm hơn ngươi được.
Người ngoài không có nghĩa vụ chờ ngươi lớn lên, chờ ngươi mạnh lên.
Ngươi yếu, ngươi còn trẻ, chỉ có thể nói đó là đáng đời ngươi!”
“Tiên tổ của ngươi tuổi tác không nhỏ, vì sao không thể mạnh mẽ khôn cùng, khiến tổ tiên của ngươi tới đánh chết ta?”
“. . .”
Rất có lý!
Tô Vũ cảm thấy bản thân đã gặp được đối thủ, còn giảo biện hơn ta nhiều!
Tô Vũ có loại hưng phấn gặp kỳ phùng địch thủ, hắn lại điên cuồng lao lên, “Cũng đúng, vậy trước tiên ta đánh chết ngươi đã rồi lại nói, không cần chờ tiên tổ của ta!”
Oanh!
Đại chiến lần nữa bùng nổ, Tô Vũ tung đao thương kiếm kích, đủ loại thủ đoạn đều xuất hiện, thủ đoạn nhiều đến mức khiến cho người ta giận sôi máu!
Ma lâm, Thần biến cũng một mạch xuất ra!
Chỉ tiếc thiếu tinh huyết, bằng không thì Tô Vũ sẽ thôn phệ tinh huyết để chơi chết cái tên này!
Lúc bấy giờ, thời gian chi pháp cũng bị Tô Vũ dùng liên tục, đá cho thời không giống như đều đang không ngừng gợn sóng!
Không những thế, Cục lông nhỏ trốn vào hư không cũng âm thầm thôn phệ liên tục vô số ý chí lực tên kia tản ra.
Đúng vậy, tàn ảnh quá khứ kỳ thật cũng là một loại ý chí lực, ý chí lực quá mạnh nên có thể lưu lại ấn ký ở trong Thành Chủ lệnh.
Thân thể nghịch chuyển Tử Linh!
Tô Vũ không ngừng hấp thu tử khí do Tinh Nguyệt cung cấp, mà Tinh Nguyệt ở nơi xa lại có điểm kháng cự, giống như không muốn cung cấp.
Tô Vũ thấy vậy thì thầm mắng một tiếng, làm gì thế hả, ta đang đánh nhau đấy, ngươi bỏ ra chút tử khí cũng đâu có chết được!
Rất lâu rồi Tô Vũ không sảng khoái mà đánh một trận như vậy, lúc này, hắn triển lộ ra thập bát ban võ nghệ, toàn bộ phát huy sạch sẽ.
Ngũ Hành độn thuật, hóa thành hư ảnh, kiếp nạn đi đầu, tĩnh nhẫn đánh lén. . .
Đối phương cũng có rất nhiều thủ đoạn, bất quá đánh một hồi thì hư ảnh đã có chút tán loạn, nó bỗng nhiên lui lại mấy bước, thổn thức nói: “Tàn niệm của ta đã hao mòn quá nhiều, bằng không. . .”
Ầm!
Tô Vũ căn bản không để cho tên kia có cơ hội được nói, lải nhải cái gì, đánh chết ngươi quan trọng hơn.
“Ngươi nằm mơ đi, vừa rồi ai bảo là ta trẻ tuổi? Đáng đời ngươi tàn niệm không mạnh, ngươi có năng lực thì mau phục sinh đánh chết ta xem!”
Rầm rầm rầm!
Một cây đại chùy hiển hiện, Tô Vũ lại lần nữa điên cuồng nện đánh, đối phó thứ này thì Khoách Thần chùy sẽ có hiệu quả khá hơn một chút!
Điên cuồng nện một hồi, hư ảnh kia mấy lần muốn nói chuyện nhưng Tô Vũ kiên quyết không cho nó mở miệng.
Cho kẻ địch cơ hội nói chuyện làm gì!
Đánh chết rồi chậm rãi nói!
Nện gõ, lửa đốt, dìm nước. . .
Tử khí ăn mòn!
Tô Vũ hệt như một công cụ hình người không biết mệt mỏi, điên cuồng nện hơn một giờ, kích cuối cùng ầm vang một tiếng, nện cho hư ảnh nổ tan tành!
“Ta. . .”
Hư ảnh tiêu tán, mang theo cảm xúc bó tay cạn lời, mang theo cảm xúc ngơ ngẩn không biết phải nói gì.
Đệt nhà ngươi!
Vì sao không để ta nói xong?
“Ngươi có lời gì thì bây giờ nói đi!”
Tô Vũ thở hổn hển, kịch liệt thở dốc nhìn hư ảnh đã tiêu tán, hắn âm thầm sai sử Cục lông nhỏ ăn nhiều một chút, ngươi thử nói xem!
“Ngươi không nói thì ta coi như ngươi ngầm thừa nhận ngươi là phế vật, phế vật quả nhiên mãi là phế vật, cỡ như ngươi mà còn dám khảo nghiệm ta?”
Tô Vũ cười nhạo một tiếng, “Mắng cho ngươi đều không cách nào phản bác, ngớ ngẩn!”
Ở bên, lão Quy và Vân Tiêu chứng kiến một màn này đều lộ ra ánh mắt dị dạng.
Ngươi đã đánh tan tàn ảnh rồi, ngươi bảo người ta nói kiểu gì?
Một mình ngươi nói chuyện, tự vui tự cười à?
Ngươi không biết, tên kia đã triệt để tiêu tán rồi sao?
Tô Vũ dĩ nhiên biết!
Bất quá, thì đã sao? Đối phương tiêu tán thì mặc xác nó, không trở ngại việc hắn khinh bỉ vài câu!
Còn chuyện có thể nghe được hay không thì đó là vấn đề của đối phương, nói hay không mới là việc của ta!
Lão Quy nhìn Tô Vũ, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Ngươi đã đủ tư cách kế thừa vị trí thành chủ, có điều ta phải nhắc nhở ngươi một câu, chỉ sợ ngươi sẽ có nhiều thêm một vị cường địch!”
Tô Vũ nhìn về phía lão Quy, lão Quy không nói gì.
Lối đi bắt đầu bạo động.
Người nào đó, không, một vị quân chủ nào đó đang điên cuồng gào thét, nổi trận lôi đình!
Tức giận!
Bị đánh tan thì thôi đi, tên kia còn không cho y nói câu nào, còn trào phúng y rằng nếu có năng lực phục sinh thì tới đánh hắn thử xem!
Tốt lắm, ta đến rồi đây!
Dưới mặt đất, Tử Linh đội vương miện vô cùng phẫn nộ!
Không thể có chuyện như vậy được!
Ta muốn giết gia hỏa này!
Đồ hỗn trướng!
Một chút ý tứ anh hùng tiếc anh hùng cũng không có, Tô Vũ, ta nhớ kỹ ngươi!
Lối đi Tử Linh bạo động.
Không gian bên chỗ Tô Vũ cũng chấn động một cái, rất nhanh thanh niên đã tan biến.
Mà thoáng chốc sau, Tô Vũ liền xuất hiện trong một đại điện.
Một tôn tượng đá đang xếp bằng ở trong hậu điện.
Mới từ trong không gian đi ra, bên tai liền truyền đến tiếng gầm gừ, “Ta ra rồi, Tô Vũ, không phải ngươi bảo ta đi ra sao?”
“Ta đến rồi đây!”
“Ngươi chờ đó!”
“. . .”
Tô Vũ sửng sốt nhìn quanh, hôm nay hắn thật sự đã phải sửng sốt rất nhiều lần.
Cái quỷ gì thế?
Thanh âm này có vẻ giống tàn ảnh vừa bị hắn đánh tan, nhưng hiện tại thanh âm ấy dường như truyền ra từ trong lối đi Tử Linh.
Ầm ầm!
Lão Quy bùng nổ khí tức trấn áp lối đi, toàn bộ thế giới trong nháy mắt đã yên tĩnh trở lại.
Vân Tiêu nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, thấy hắn đang ngốc trệ thì cho là hắn sợ, vội vã trấn an: “Không có chuyện gì đâu, không có việc gì thì tên kia không ra ngoài được, Hồng Mông thánh thành không có ai ở đây, y muốn xuất hiện sẽ rất khó!”
“Không phải. . .”
Tô Vũ có chút hồ đồ luôn rồi, “Vân Tiêu đại nhân, đây là tình huống gì?”
“Không có gì, năm xưa gã thành chủ kia bị giết tại thánh thành, về sau đã chuyển đổi thành Tử Linh, hơn nữa còn trở thành Tử Linh quân chủ, bây giờ kẻ ở trong thông đạo Hồng Mông thánh thành không ngừng đòi ra ngoài giết người chính là người này!”
Tô Vũ ngoài ý muốn, “Ý của đại nhân là thành chủ tiền nhiệm đã hóa thành Tử Linh?”
“Đúng.”
“Và vẫn còn có trí nhớ?”
“Lưu lại một chút trí nhớ thôi.”
Tô Vũ im lặng, nói như vậy mới rồi ta đánh nổ tàn niệm của y thì hiển nhiên y đã biết rõ, ta khiêu khích y có bản lĩnh thì phục sinh tới giết ta, y cũng đã nghe thấy hết?
Người ta mặc dù không thể phục sinh, nhưng người ta vẫn còn có sức chiến đấu, còn là một vị Tử Linh quân chủ nữa!
Thế này cũng được sao?
Được rồi, hình như là có thể!
Tô Vũ cũng nghĩ tới việc ngày nào đó chính mình chết đi thì sẽ hóa thành Tử Linh, nếu có thể lưu lại trí nhớ thì mình cũng phải mang theo Tử Linh ra bên ngoài báo thù rửa hận.
Không ngờ, thực sự đã có người làm như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










