1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 368 : Bài Học Cuối Cùng Của Vạn Thiên Thánh (1) (c1836-c1840)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 368 : Bài Học Cuối Cùng Của Vạn Thiên Thánh (1) (c1836-c1840)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1836: Bài Học Cuối Cùng Của Vạn Thiên Thánh (1)

Giờ phút này Tô Vũ đang tự hỏi một vấn đề.

Nếu ngày nào đó ta một mình giết một vị vô địch, vậy khen thưởng… Sẽ khiến ta căng chết à?

Đây mới là 1/1000… nếu nghịch phạt vô địch, xử lý vô địch, khen thưởng tăng thêm ngàn lần, hắn không dám tưởng tượng nữa!

Tô Vũ lắc đầu, thôi, không nghĩ nữa.

“Tiểu tử!”

Đúng lúc này, Lam Thiên hưng phấn nói: “Tiểu Tô Vũ, ngươi có 4 khối vật gánh chịu, cho ta mượn được không? Ta muốn vạn đạo hợp nhất, cần vạn khối vật gánh chịu, hiện tại còn thiếu 9999 khối!”

“…”

Tô Vũ, Vạn Thiên Thánh, Chu Thiên Đạo đồng loạt nhìn về phía y.

Ngươi điên à?

Ngươi nói chuyện cười đúng không?

Vạn khối?

Tự ngươi đi tìm chết đi!

Lam Thiên u oán: “Tiểu Tô Vũ, ta vạn đạo hợp nhất, sẽ là thiên hạ đệ nhất, nếu ngươi nguyện ý tặng ta 9999 vật gánh chịu, ta nguyện cùng ngươi đi khắp thế gian…”

Tô Vũ nhìn thoáng qua Vạn Thiên Thánh, lại nhìn Chu Thiên Đạo, hai vị có thể giúp ta đánh y không?

Lam Thiên… Làm hắn nổi cả da gà!

Vạn Thiên Thánh lười để ý bọn họ, ông bình thản nói: “Đi thôi, lát nữa có lẽ sẽ có người đến thông đạo này, tuy rằng đã bị đóng lại, nhưng cũng phải cẩn thận có kẻ mở ra được, rút lui trước! Trở về Đại Hạ phủ…”

Bên kia vẫn đang đại chiến!

Ông vừa dứt lời, hư không nơi xa, Đại Hán vương giận dữ hét: “Chu Thiên Đạo, nhanh về đây! Nhanh lên, bọn họ muốn chạy!”

Không chỉ ba vị vô địch này muốn chạy!

Giờ khắc này, tất cả cường giả vạn tộc đều muốn chạy.

Chạy thôi!

Không có vật gánh chịu, không có Văn Mộ bia, nếu không chạy, chờ Chu Thiên Đạo – sát thủ vô địch tới ư?

Không còn hy vọng gì!

Rút!

Giờ phút này, ở Nhân cảnh không chỉ có ba vị vô địch vạn tộc, tính cả Thiên Đãng Thần vương bị mấy người Huyền Giáp ngăn cản, ước chừng có 4 vị vô địch vạn tộc.

Nhưng ở Nhân cảnh, Chu Thiên Đạo xử lý 4 vị vô địch, Vạn Thiên Thánh xử lý 2 vị.

Hôm nay, đã có 6 vị vô địch chết ở Nhân cảnh!

Một vị Long vương bị đánh tàn, chắc hiện giờ vị Long vương kia đang thầm than mình thật may mắn, tuy rằng bị giết hai thế thân, nhưng ít nhất gã vẫn còn sống.

4 vị vô địch nhanh chóng hội hợp, Đại Hán vương đuổi theo không bỏ.

Trên thực tế, muốn đánh 4 vô địch này cũng có chút khó khăn.

Đại Hán vương bị thương, Huyền Giáp chưa chứng đạo, bộ trưởng Hoàng bộ chưa hợp nhất tam thế thân…

4 vị vô địch mà liều mạng, vậy sinh tử khó liệu.

Nhưng giờ phút này, bọn họ chỉ trốn chứ không phản kích!

Trốn!

Nếu không trốn, Chu Thiên Đạo diệt 4 tôn vô địch đến đây, mấy người đừng hòng sống sót!

Đại Hán vương rống giận, Chu Thiên Đạo lại bĩu môi, thôi đi!

Nếu ta mà đến đó thật, rồi bị người nhìn thấu… Ha hả, 4 đại vô địch liều mạng, Nhân cảnh còn bao nhiêu người sống khó mà đoán trước được.

Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi: “Nhân cảnh như vậy là ổn rồi! 4 gia hỏa này muốn bỏ chạy, có lẽ sẽ đi thông đạo ổn định Vạn Tộc Giáo vẫn luôn đi kia, sẽ khiến nó bại lộ hoàn toàn! Cũng tốt! Thả bọn họ đi đi!”

Dút lời, ông nhìn về phía mấy người Tô Vũ, nói: “Các ngươi đi Chư Thiên phủ hỗ trợ, đặc biệt là Tô Vũ và Chu Thiên Đạo… Dù không thể đối phó vô địch, cũng phải hấp dẫn một ít hỏa lực…”

“Ngươi bảo ta đi chết à?”

Chu Thiên Đạo tức giận hỏi: “Vậy còn ngươi?”

“Ta tàn rồi.”

“Xì!”

Chu Thiên Đạo khinh thường, Vạn Thiên Thánh cười cười, lại nhìn về phương xa, lẩm bẩm: “Ta tàn rồi, nhưng vẫn đủ sức chiến một trận nữa! Các ngươi đi đi, mang cả đám Hạ Tiểu Nhị đến chiến trường Chư Thiên trợ chiến!”

“Ngươi ở lại ư?”

Vạn Thiên Thánh cười nhìn bốn phương, nhẹ giọng nói: “Ta ở lại, nhìn xem Nhân cảnh này…”

Chu Thiên Đạo còn chưa hiểu ra, Tô Vũ bỗng nhiên nói: “Phủ trưởng, bây giờ vô địch Nhân cảnh đều đang giao chiến, nếu không…”

Vạn Thiên Thánh buồn bã nói: “Ngươi không hiểu! Hiện tại chỉ là bắt đầu, sắp tới, Nhân tộc sẽ càng gian nan! Lần này nhiều người chứng đạo như vậy, sắp tới sẽ càng phiền toái! Bình thường không đại chiến, vô địch chỉ chờ ở Chư Thiên phủ… Nhưng Nhân cảnh dơ bẩn này cần phải có người dọn dẹp.”

Dứt lời, Lam Thiên u oán nói: “Ta đi cùng ngươi! Cùng ngươi đi khắp thiên sơn vạn thủy, đi nào! Chúng ta chơi lớn một lần, sau đó… Chạy lấy người! Rồi tìm nơi không ai biết chúng ta, cùng nhau sống nốt quãng đời còn lại, được không?”

“…”

Vạn Thiên Thánh liếc mắt nhìn y, cười nhạo một tiếng.

Tô Vũ cắn răng nói: “Phủ trưởng, nếu không hãy để ta… Dù sao ta cũng không sợ!”

“Nói bậy!”

Vạn Thiên Thánh cười cười, vươn tay muốn sờ đầu hắn, nhưng ông bỗng nhiên thu tay, cười bảo: “Đi đi, ở chiến trường Chư Thiên, dù ngươi không được chủng tộc nào che chở thì vẫn có thể sống tốt, như vậy… Ta cũng mừng! Còn nữa, tính ra thì Nam Vô Cương là lão sư của ta, Vân Trần là sư huynh đã dạy dỗ ta.

Nhưng hãy nhớ kỹ, biết người biết mặt mà không biết lòng! Nhiều năm qua, đa thần văn hệ đã chết rất nhiều người… Có lẽ… người ngươi quen và không quen đều còn sống, ngươi không hiểu được cảm giác này… Mà ta… có lẽ vẫn giữ một chút khúc mắc trong lòng.”

“Đừng dễ dàng tin tưởng ai, đừng tiết lộ mọi thứ với bất cứ kẻ nào, ngươi quen thuộc Chu Thiên Đạo không? Nhưng hiện tại thì sao? Hắn là chuẩn vô địch, ngươi biết không? Đại ca hắn là vô địch, ngươi biết không? Ngươi hiểu biết về Đại Minh phủ bao nhiêu?”

Vạn Thiên Thánh bay cùng Tô Vũ, nhìn Chu Thiên Đạo và Lam Thiên phía sau, mở miệng đề nghị: “Hai vị có thể đi trước một bước không? Ta còn vài lời muốn nói cùng Tô Vũ.”

Chu Thiên Đạo hùng hổ, Lam Thiên u oán, nhưng vẫn cùng nhau rời đi.

Bọn họ vừa đi, Vạn Thiên Thánh liền truyền âm nói: “Ngươi bại lộ quá nhiều! Tượng đá là thủ đoạn bảo mệnh của ngươi, nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy, ít nhất bọn họ đã biết một chuyện, tượng đá… Có lẽ không thể giết người ở Nhân cảnh, nếu không đã không cần bảo ngươi đến chiến trường Chư Thiên.”

“Hiện tại mọi người cũng biết ngươi có thể giao chiến với Nhật Nguyệt bát trọng.”

“Ngươi còn thủ đoạn nào chưa lộ ra sao?”

Vạn Thiên Thánh nhắc nhở: “Ngươi phải nhớ kỹ, Nhân cảnh tồn tại đã lâu, thiên tài cường giả vô số, nhưng không có mấy người thực sự tiết lộ khả năng của mình cho kẻ khác! Đại Hạ vương hay Đại Tần vương cũng vậy, sao ngươi biết những gì bọn họ biểu hiện ra đã là toàn bộ? Diệp Bá Thiên chứng đạo thất bại, ngươi biết vì sao không? Hắn quá mức kiêu ngạo, mọi người đều biết hắn có thể chiến vô địch! Nếu hắn không biểu hiện rõ ràng như thế mà là âm thầm ngủ đông, khi chứng đạo bỗng nhiên lộ ra thực lực… Ngươi cảm thấy, sẽ có nhiều vô địch như vậy tới giết hắn sao?”

“Chúng ta còn quá trẻ tuổi, không tính kế nổi lớp người già!”

Vạn Thiên Thánh thở dài: “Vô địch Nhân cảnh và cả vô địch vạn tộc đều không dễ đối phó! Phần Hải chỉ là pháo hôi, thứ nên hiểu ngươi sẽ hiểu, không hiểu thì ngươi cũng không cần quá mức để ý.”

“Hiện tại ngươi đã bị tử khí bao trùm, nhưng ta cảm thấy tạm thời ngươi không có nguy hiểm đến tánh mạng, tự mình nghĩ cách giải quyết phiền toái đi! Tượng đá là chỗ dựa của ngươi, nhưng đừng coi hắn thành công cụ hay vũ khí, nếu không… Bọn họ cũng sẽ vứt bỏ ngươi!”

“Hạ Long Võ chứng đạo, ta đoán khi ngươi quay về chiến trường Chư Thiên có lẽ sẽ muốn nhờ tượng đá ra tay, nhưng đừng làm vậy!”

Tô Vũ sửng sốt.

Vạn Thiên Thánh thở dài, lặp lại: “Đừng làm vậy! Thứ như tình cảm rồi sẽ có ngày bị dùng hết! Tượng đá giết vô địch còn phải bắt Chu Thiên Đạo gánh cái danh, hiển nhiên bọn họ không muốn tham dự đại chiến chư thiên, nếu ngươi nhất quyết kéo bọn họ vào, có lẽ bọn họ sẽ ra tay… nhưng chỉ có lợi với Hạ Long Võ, còn đối với ngươi mà nói thì chẳng được ích lợi gì!”

“Nếu Hạ Long Võ chứng đạo thành công, vậy mọi người đều vui mừng, nếu thất bại… thì đó cũng không phải là sai lầm của ngươi!”

“Ngươi hãy nhớ, ngươi chỉ là một đứa trẻ, ngươi cho rằng Nhân tộc chỉ có thể dựa vào ngươi thôi ư? Sai rồi! Đám vô địch Nhân tộc kia có kẻ trông có vẻ hàm hậu, thành thật, nhưng cũng chưa chắc!”


Chương 1837: Bài Học Cuối Cùng Của Vạn Thiên Thánh (2)

Vạn Thiên Thánh lại nhắc: “Đừng cái gì cũng nói hết cho mọi người! Nhân tộc không phải là bá chủ chư thiên! Ở thời khắc mấu chốt, không ai có thể bảo vệ được ngươi, lần này có vẻ như Nhân tộc đại thắng, đánh chết vô số cường địch, trên thực tế thì sao?”

“Thần Ma cường tộc chỉ mất đi một vài vô địch mà thôi, ngươi cảm thấy bọn họ có ít vô địch lắm à?”

“Không có Bán Hoàng nào ra tay, ngươi biết điều này có nghĩa là gì không? Nghĩa là bọn họ cảm thấy làm vậy thì chính là dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, chưa đến thời điểm ra tay, không cần thiết ra tay!”

“Nếu không phải vì Văn Mộ bia thì bọn họ đã không thèm để ý Nhân cảnh ẩn giấu bao nhiêu, bọn họ chỉ đang quan sát, xem Nhân cảnh náo nhiệt!”

Vạn Thiên Thánh cười cười: “Khi ngươi lấy ra Văn Mộ bia, ta đã biết là sẽ có phiền toái, nhưng ta đoán Nhân tộc cũng đã có chuẩn bị…”

Dứt lời, ông thở dài một phen, đoạn bảo: “Ngươi tin không, ngay lúc này đây, Nhân tộc vẫn còn vô địch đang che giấu, ở ngay trong Nhân cảnh này, chưa từng ra tay! Nếu mấy người Chu Thiên Đạo không giết được vô địch, khi ấy vị vô địch đó mới xuất hiện!”

Tô Vũ sửng sốt!

Còn nữa sao?

Sao có thể… Nếu có, vì sao không ra tay?

“Đứa nhỏ ngốc!”

Vạn Thiên Thánh cười cười, “Không để lại hậu chiêu mà chạy hết đến chiến trường Chư Thiên, chẳng lẽ là muốn từ bỏ hang ổ sao? Ta không trách bọn họ, có một số người không thể không che giấu, Nhân tộc còn vài vị vô địch tam thế thân ngã xuống, nhiều năm qua chưa từng xuất hiện, có khả năng đang trốn ở một nơi nào đó trong Nhân cảnh, thời khắc mấu chốt chắc chắn vẫn sẽ ra tay, đương nhiên, không xuất hiện cũng là chuyện tốt…”

Tô Vũ khẽ gật đầu: “Ta đã biết! Phủ trưởng, ta sẽ không dễ dàng tin tưởng bất cứ kẻ nào…”

“Ừ.”

Vạn Thiên Thánh mỉm cười, lại nói: “Kể cả ta! Bởi vì, ta cũng có hiềm nghi rất lớn, ngươi hiểu chưa?”

Tô Vũ không hé răng.

“Có lẽ ngươi cũng hiểu, thứ ta cho ngươi xem có lẽ là có mục đích âm mưu, không phải là chân thật.

Ai nói kẻ giết Diệp Bá Thiên nhất định chính là Phần Hải? Vì sao không thể là ta? Ta giết Phần Hải có lẽ là vì giết người diệt khẩu! Ta hủy hoại chính mình có lẽ là để thoát khỏi hiềm nghi, bởi vì chắc chắn có người từng hoài nghi ta!”

Vạn Thiên Thánh nhắc lại: “Cho nên, có một số việc tự mình hiểu rõ là được! Đừng lấy vốn bảo mệnh ra làm công cụ cứu thế, không có ngươi, không có tượng đá, Nhân tộc sẽ diệt vong sao?”

“Trước khi ngươi sinh ra, Nhân tộc có làm sao không?”

“Muốn diệt Nhân tộc nào có đơn giản như vậy!”

Ông lắc đầu: “Còn chưa tới lúc đó đâu, nếu đến thời điểm đó thật, đám người Đại Tần vương đã nóng nảy tấn công các giới gây hỗn loạn rồi, hơn 400 năm trước mới là thời khắc nguy cấp thật sự, những người này lựa chọn phá giới mà chiến! Hiện tại còn chưa đến lúc đó, Nhân tộc vẫn còn có thể chống đỡ!”

Ông lại nhìn vật gánh chịu trong tay Tô Vũ, mở miệng: “Tiểu tử nhà ngươi mặt lạnh tâm thiện! Hiện tại trên chiến trường Chư Thiên có vài Nhân tộc chưa có vật gánh chịu để chứng đạo, nếu ngươi gặp, ngươi có tặng không?”

Tô Vũ không hé răng.

Vạn Thiên Thánh lắc đầu: “Đừng cho người khác dễ dàng như thế, ngươi lấy được thứ này quá dễ nên chưa chắc đã quý trọng! Mà dễ dàng thật sao? Nếu không phải có tượng đá đánh chết vô địch, đánh bạo tam thế thân vô địch vài lần, ngươi lấy đâu ra? Chính ngươi không cần chứng đạo à? Lão sư ngươi, sư tổ ngươi chẳng lẽ cũng không cần? Tới lúc đó, chưa chắc ngươi đã có!”

“Nếu có suy nghĩ ấy, tiểu tử, mấy thứ này có thể tặng cho mấy vị thành chủ!”

Vạn Thiên Thánh dặn dò: “Tinh Hồng coi trọng ngươi bởi vì thành chủ bình thường không thể thoát khỏi cổ thành được.

Cho nên, nếu ngươi có thể giao hảo với những tượng đá khác, một khi đám thành chủ chứng đạo thành công… Bọn họ sẽ là trợ lực chân chính của ngươi! Bọn họ có hạn chế, bọn họ bị giới hạn trong cổ thành, bị giới hạn trong tượng đá, ngươi chứng đạo sẽ rất khó, khó như lên trời! Chưa chắc đã có nhiều người nguyện ý liều mạng chiến đấu vì ngươi! Lúc này đây có lẽ là một cơ hội, một số thành chủ có khả năng sẽ cắt đứt thông đạo tử khí, tiến vào chuẩn vô địch, hoặc có thể tăng cường chính mình trong thời gian ngắn…”

“36 tòa cổ thành, 35 tòa có thành chủ, trừ ngươi ra thì còn 34 vị thành chủ, nếu những thành chủ này chứng đạo, vậy họ mới là chỗ dựa cho ngươi, vô địch chân chính vì ngươi mà chiến!”

Tô Vũ nhíu mày: “Phủ trưởng… Này…”

“Ngươi muốn nói rằng tư tâm của ta quá nặng phải không?”

Vạn Thiên Thánh cười, Tô Vũ lắc đầu, nhíu mày nói: “Khống chế vô địch khó lắm.

Tượng đá có thể khống chế được ư? Thành chủ thật sự có hy vọng chứng đạo sao? Nếu chứng đạo rồi, bọn họ có thể thoát khỏi đó hay không?”

“Không, tượng đá mạnh như vậy còn không thể thoát khỏi, huống chi là bọn họ!”

Vạn Thiên Thánh nói: “Tiểu tử ngươi biết thế là được! Vật gánh chịu càng nhiều càng tốt, chưa chắc sau này đã có thêm đâu, ngươi cho rằng vạn tộc sẽ ngày ngày đưa vô địch tới cho ngươi giết ư? Trừ lần này ra, bình thường ngươi có thể gặp được bao nhiêu chuẩn vô địch?”

“Mọi người chỉ biết ngươi có hai vật gánh chịu, hai khối còn lại hãy tự mình giấu đi! Nếu tới bước đường cùng, không còn biện pháp nào khác thì mới giao ra!”

Dứt lời, ông lại ném một khối vật gánh chịu cho hắn, “Cái này cũng cho ngươi!”

Đây là thứ ông lấy được khi giết Phần Hải.

Lúc giết Minh Hà vương thì ông không lấy được gì, giết Phần Hải, diệt tam thế thân, ông chỉ lấy được một kiện.

“Ta giữ cái này cũng vô dụng.”

Ông nói tiếp: “Chu Thiên Đạo rất khó chứng đạo, không có biện pháp thành công ở Nhân cảnh, Nhân cảnh… Hiện tại rất khó chống đỡ cho người chứng đạo, hoặc là chư thiên, hoặc là di tích, hoặc là tiểu giới! Ngươi hãy tìm cơ hội, có lẽ thời điểm gia hỏa này chứng đạo thì đó cũng sẽ là cơ hội của ngươi!”

Tô Vũ gật đầu.

Vạn Thiên Thánh tiếp tục nói: “Hãy nhớ thêm một việc! Ngươi chỉ là ngươi, ngươi không phải con trai của Đại Tần vương, Đại Hạ vương hay Đại Chu vương… Cũng không phải con trai của Đại Minh vương! Lần này ngươi chỉ thấy Nhân tộc đại thắng, thực lực tăng mạnh, lại không thấy vô địch đỉnh cấp mới là kẻ được lợi chân chính.”

“Chu gia một nhà có 4 vô địch, Đại Minh phủ có 2 vô địch, Đại Tần phủ có 2 vô địch… Ta không phán xét gì bọn họ, ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi, dù là thánh nhân thì cũng có cảm tình, có phân thân sơ!”

Vạn Thiên Thánh nói thẳng: “Có cảm tình là chuyện tốt, kẻ không có cảm tình thì đã chạy hết rồi! Chính bởi vì bọn họ có cảm tình nên mới trường kì chinh chiến chư thiên, nhưng dù có cảm tình… Ngươi có thể sánh bằng con cháu bọn họ sao?”

Tô Vũ nhìn ông.

“Dù ngươi có thiên phú thì cũng không phải con cháu của bọn họ! Quan hệ giữa Đại Minh vương và Ngưu Bách Đạo có tốt không? Nhưng hắn phát hiện hai cái di tích, một cái tự dùng, một cái cho con hắn, có cho Ngưu Bách Đạo không?”

Tô Vũ trầm mặc.

Vạn Thiên Thánh bình tĩnh nói: “Đây là lựa chọn của người bình thường! Đại Minh vương không sai, hắn có thứ tốt liền cho con trai mình là rất bình thường! Dù quan hệ với Ngưu Bách Đạo có tốt thì cũng chỉ là bằng hữu, là chiến hữu.

Cha ngươi có thứ tốt cũng sẽ cho ngươi mà sẽ không cho chiến hữu của hắn, đúng không? Trừ khi ngươi không cần, không dùng được, cha ngươi đột nhiên tốt bụng thì mới đem cho người khác.”

“Ta nói những điều này chỉ là muốn nhắc nhở ngươi, ngươi… Là Tô Vũ! Không phải Hạ Vũ, không phải Tần Vũ, cũng không phải Chu Vũ!”

Tô Vũ gật gật đầu, lại nghi hoặc nói: “Phủ trưởng, ta không phải Vạn Vũ!”

Vậy ngài cho ta vật gánh chịu làm gì?

Vạn gia có hậu nhân, chính là Vạn Minh Trạch.

Vạn Thiên Thánh bật cười: “Ngu ngốc! Bởi vì ta không dùng được, còn người Vạn gia… Ngươi phải biết rằng hoài bích có tội! Quá nhiều đồ sẽ khiến kẻ khác thèm muốn, nếu không có thực lực thì sẽ giữ không nổi! Đừng dùng chí bảo để thăm dò nhân tâm! Thứ như nhân tâm là không thể thử!”

Tô Vũ gật đầu, đoạn hỏi: “Phủ trưởng, sau lần này ngài còn ở lại Nhân cảnh nữa không?”


Chương 1838: Vạn Thiên Thánh Điên Rồi!

Tô Vũ hỏi: “Phủ trưởng, sau lần này, ngài có còn ở lại Nhân cảnh nữa không?”

“Sẽ không.”

Vạn Thiên Thánh bình tĩnh đáp: “Ở lại, ta khó xử, mọi người cũng khó xử! Vậy còn không bằng rời đi.”

“Phủ trưởng nhất định phải làm vậy sao? Ta cảm thấy có thể để đám vô địch tự mình giáo huấn, giải quyết mà…”

“Ấu trĩ!”

Vạn Thiên Thánh buồn bã nói: “Làm vậy sẽ khiến vô địch bất mãn trong lòng, vậy chẳng bằng cho bọn họ một mục tiêu để oán hận! Bọn họ không sai, kẻ sai là ta, ta quá tàn nhẫn, quá độc ác! Ít nhất khi đó bọn họ sẽ thống nhất suy nghĩ! Ta không có quan hệ gì nhiều với các ngươi, không cần thiết giận chó đánh mèo, không phải tất cả vô địch đều là Phần Hải vương.”

Vạn Thiên Thánh lại dặn dò: “Sau cuộc chiến này nhớ phải tuyên dương thành tích của mình, ngươi cầm chân bao nhiêu thiên tài tương đương ngăn cản bấy nhiêu vô địch, cống hiến bao nhiêu cho Nhân tộc, không phải chúng ta biết thì nghĩa là mọi người đều biết! Đừng che giấu công lao! Nhớ kỹ, phải nói cho những người khác biết di tích là của ngươi, do chính ngươi cống hiến ra, đừng nói là giả, cứ nói là ngươi đã đạt được di tích kia, sau lần này thì hoàn toàn không còn nữa!”

“Còn Văn Mộ bia…”

Vạn Thiên Thánh nói: “Vạn tộc đều nhìn chằm chằm! Nhưng phải nhớ nó không còn nằm trong tay ngươi, mà là ở trong tay Không Không! Hoàng Giáp là Không Không, ngươi phải nhớ kỹ điểm này, đồ vật đã bị hắn cầm đi rồi… Ta sẽ nghĩ cách giúp ngươi lấy về, nhưng ngươi phải khẳng định thứ đó nằm trong tay hắn, hắn không có biện pháp ra mặt giải thích, cũng không dám ra!”

Tô Vũ sửng sốt, ở trong tay ai?

Tô Vũ vội vàng lấy ra Văn Mộ bia mình đang giữ, Vạn Thiên Thánh còn không thèm xem: “Giả, ta quen thuộc với Văn Mộ bia hơn ngươi, huống chi di tích kia do ta làm giả, ta quen thuộc hơn ngươi! Hoàng Giáp đang giữ… có lẽ là Chu Thiên Phương bảo hắn lấy đi, không sao, ta giúp ngươi lấy lại, Chu Thiên Phương sẽ không biết! Ngươi cũng đừng nói, cứ để Hoàng Giáp khó lòng giãi bày với Chu Thiên Phương.”

Tô Vũ nghi hoặc: “Phủ trưởng, thật sự Hoàng Giáp đang giữ sao?”

“…”

Vạn Thiên Thánh chần chờ một chút, rồi cười: “Tiểu tử này!”

Dứt lời, ông ném một tấm bia đá cho hắn: “Giữ đi, thứ Hoàng Giáp lấy đi đã bị ta thay đổi, hắn trộm đồ giả, nhưng hắn tưởng là thật, vậy là đủ rồi!”

Tô Vũ bĩu môi, ta biết ngay mà!

Ngài đã biết là Hoàng Giáp muốn trộm, di tích do ngài tạo, ngài để Hoàng Giáp trộm được chắc?

Vạn Thiên Thánh buồn bã nói: “Đừng ném lung tung nữa, đây là chuyện tốt, sau chuyện này, mọi người sẽ xuất hiện nghĩ vạch trần thân phận Hoàng Giáp, để hắn gánh tội! Không thì Bán Hoàng sẽ nhìn chằm chằm vào ngươi!”

“Phủ trưởng, như vậy có thích hợp không? Dù sao người ta cũng giúp ta, làm vậy hình như là lấy oán trả ơn?”

Vạn Thiên Thánh cười đáp: “Hắn không chết được, huống chi vốn dĩ hắn cũng trộm mà! Nếu không được thì ném cho Chu Thiên Phương đi, ngươi cho rằng Chu Thiên Phương lấy được thì sẽ đưa trả ngươi sao?”

Ông lắc đầu: “Đừng lý tưởng hóa mọi thứ như thế! Văn Minh sư đều muốn thứ này, Chu Thiên Phương cũng là Văn Minh sư, hắn cũng muốn! Thứ này có lẽ có quan hệ với việc Văn Minh sư chứng đạo, bị lấy đi rồi thì coi như không còn là của ngươi nữa!”

Tô Vũ đau đầu: “Phủ trưởng… Ta đây…”

“Ngươi coi như không biết gì cả!”

Vạn Thiên Thánh bình thản: “Vốn dĩ ngươi cũng không biết! Thôi, để ta nghĩ cách bại lộ thân phận Hoàng Giáp, thậm chí phá hủy di tích, lộ ra một góc thời gian, để mọi người nhìn thấy đồ vật đã bị Hoàng Giáp đánh cắp! Không Không không phải là Nhân tộc, ngươi cảm thấy nếu không phải vì Chu Thiên Phương, hắn sẽ giúp ngươi sao?”

Tô Vũ thật sự đau đầu!

“Ta hiểu rồi!”

Tô Vũ nói: “Ta đây coi như không biết, Không Không… Ta sẽ xem xét.”

“Vậy là được rồi!”

Vạn Thiên Thánh cười: “Ta chỉ nói vậy thôi, còn lại ngươi tự tính mà làm! Ngươi có cổ thành làm dựa vào, không giữ được Văn Mộ bia, di tích cũng mất, như vậy chỉ có thân thể ngươi cường đại chứ ý chí lực và thần văn thì không, vạn tộc cũng không mù, bọn họ có thể nhìn ra, sau này ngươi sẽ bớt phiền toái đi nhiều! Không cần phải như bây giờ nữa, Nam Vô Cương, Vân Trần xuất hiện, Liễu Văn Ngạn tiến vào Nhật Nguyệt… Sắp tới, ngươi sẽ không còn bị coi là uy hiếp lớn nhất nữa…”

Tô Vũ gật đầu, điều này cũng đúng.

Hắn chỉ không hiểu một chuyện: “Phủ trưởng, Nam Vô Cương, Tam Đại… Tại sao ngài có vẻ không thích ông ấy?”

Tô Vũ cảm thấy Huyền Giáp khá tốt.

Theo lý thuyết, ông ấy là sư phụ của Vạn Thiên Thánh, vậy mà Vạn Thiên Thánh vẫn luôn hô thẳng tên ông.

Vạn Thiên Thánh bình thản đáp: “Đại sư huynh thu đồ đệ, ta không thân với Tam Đại! Ông ta ở Liệp Thiên các nhiều năm, thật sự không biết tình cảnh đa thần văn hệ sao? Đương nhiên ta cũng không có tư cách phán xét, mọi người đều là người nhẫn tâm! Đa thần văn đã mất đi rất nhiều người, ta biết, ông ấy biết, Vân Trần sư huynh cũng biết, rất nhiều người đều biết… Nhưng so với việc tìm ra vô địch phản bội thì chuyện này không còn quan trọng! Hôm nay nhiều người chứng đạo, những chuyện đó lại càng không quan trọng! Kẻ nhớ kỹ chẳng có mấy ai đâu!”

Vạn Thiên Thánh cười nói: “Cho nên ta mới nói, ngươi chỉ là ngươi, là Tô Vũ! Không phải Nam Vũ, Vạn Vũ… Một mạch trọng cảm tình chỉ tính từ Diệp Bá Thiên mà thôi, Diệp Bá Thiên, Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, Bạch Phong, Trần Vĩnh, ngươi, Ngô Gia… Các ngươi mới xem như một mạch!”

Vạn Thiên Thánh mỉm cười, “Hiểu chưa? Đó mới thật sự là một mạch truyền thừa, Diệp Bá Thiên trọng tình, lỗ mãng, cuồng vọng, kiêu ngạo… Cho nên hắn đã chết! Mấy người Liễu Văn Ngạn cũng vậy, trọng tình, cho nên ở vhư thiên vạn giới, một mạch các ngươi bi thương nhất! Chúng ta không thảm như vậy! Liễu Văn Ngạn hao phí 50 năm; Hồng Đàm làm rùa đen 50 năm; Trần Vĩnh trơ mắt nhìn bạn tốt của mình bị giết, vì chính mình mà chết; Bạch Phong xa rời quê hương, không dám nhận người nhà, không dám quay trở về; Ngô Gia không còn cha mẹ; ngươi bị người đuổi giết ở chư thiên, vài lần tìm được đường sống trong chỗ chết…”

Vạn Thiên Thánh thở dài, “Cho nên, kẻ thê thảm chân chính chỉ có các ngươi mà thôi! Bắt đầu từ Diệp Bá Thiên cho đến ngươi, không ai có kết cục tốt! Các ngươi chính là quân cờ trên bàn cờ của Nhân tộc và vạn tộc, những người khác đều có tính toán riêng, mà trong đó, Hạ gia cũng trả giá rất nhiều.”

“n tình là ân tình, không thể gộp chúng với thứ khác!”

Nói đến đây, Vạn Thiên Thánh hít sâu một hơi: “Ta đi thanh toán ân oán không phải là vì các ngươi, ta chỉ làm vì chính mình, ta không cam lòng, cũng không muốn bị kẻ khác coi là quân cờ, để đám người đánh cờ thao túng, Tô Vũ… hãy cường đại lên!”

Vạn Thiên Thánh phá không rời đi.

Tô Vũ nhìn bóng dáng ông, im lặng thật lâu.

Đây là lần Vạn Thiên Thánh nói với hắn nhiều nhất, nói rất nhiều điều bình thường không nói, không dám nói, không thể nói.

Trong khi ai ai cũng vui mừng, Vạn Thiên Thánh lại dội cho hắn một gáo nước lạnh thấu tim.

Ông phải đi!

Tô Vũ vốn cho rằng ông đã từ bỏ, kết quả lại không, ông không từ bỏ, ông thật sự muốn đi thanh toán hết thảy.

Từ nay về sau… người vừa được mọi người coi là anh hùng, có lẽ… Không còn là anh hùng nữa.

Bởi vì Vạn Thiên Thánh điên rồi!

Đúng vậy, điên rồi.

Kỳ thật Tô Vũ đã nhìn ra, có lẽ ông còn điên cuồng hơn cả Lam Thiên.

Vạn Thiên Thánh rất thông minh, ông nhìn ra rất nhiều điều, dường như hiếm có điều gì có thể giấu được ông, nếu ông không ra tay, ông chính là anh hùng, đại anh hùng của Nhân tộc.

Nhưng… tâm tình Tô Vũ phức tạp khó hiểu.

Trước khi Vạn Thiên Thánh rời đi còn dạy hắn đạo sinh tồn, giúp hắn thoát khỏi tất cả phiền toái, kể cả vấn đề Văn Mộ bia.

Ông nói rằng đừng tin ông, nhưng… có thể không tin sao?

Tô Vũ thở dài, không suy nghĩ nữa.

Sau hôm nay, Nhân tộc không còn Vạn Thiên Thánh.


Chương 1839: Quay Ngược Thời Gian, Không Không Bại Lộ

Đại chiến vẫn đang tiếp tục.

Trong Nhân cảnh, vạn tộc chạy tán loạn.

Một đám người rút lui theo 4 vị vô địch, chiến đến lúc này, không chỉ không chiếm được gì, còn chết một đống người.

Giờ phút này, thiên tài hay chuẩn vô địch đều đang tán loạn.

Ngoài chư thiên, đại chiến vẫn chưa ngừng.

Vạn tộc tổn thất thảm trọng, nhưng làm nơi chủ chiến, Đại Hạ phủ, Đại Tần phủ, Đại Minh phủ, Đại Ngô phủ cũng mất đi rất nhiều Nhật Nguyệt.

Đại Hạ phủ còn dốc toàn bộ lực lượng!

Hơn mười vị Nhật Nguyệt, chết trận quá nửa, Long Võ Vệ tổn thất hầu như không còn, rất nhiều Các lão của các học phủ chết trận…

Giờ phút này, những người này đều đang ra sức đuổi giết đám vạn tộc chạy trốn.

Di tích.

Không ai quan tâm đến đó, thứ tốt đã bị cầm đi, những thứ còn lại, vạn tộc không có thời gian để đoạt, các Nhật Nguyệt Nhân tộc thì đang lửa giận ngập trời, làm gì có thời giờ đi quản.

Đuổi giết xong rồi tính!

Tuyệt đối không thể để những kẻ này sống sót rời khỏi Nam Nguyên!

Có Chu Thiên Đạo giết chết vô địch ở đây, sợ cái gì!

Nam Nguyên đã bị san bằng, giờ phút này chỉ còn lại di tích trống rỗng.

Nơi xa, bốn vô địch mang theo mọi người bay về hướng một thông đạo mà Nhân tộc không biết, đó là thông đạo Vạn Tộc Giáo và vạn tộc dùng để ẩn núp tới đây, giờ phút này, nơi đó là thông đạo rút lui an toàn nhất.

Trong trận chiến này, nhiều vị vô địch ngã xuống ở Nhân cảnh, nhưng thu hoạch không lớn, một đám cường giả vạn tộc buồn như chó cắn.

Nam Nguyên.

Mặt đất hóa thành hố đen, nước ngầm chảy ngược, chỉ có di tích vẫn đang huyền phù giữa không trung.

Đột nhiên, di tích chấn động như bị kích phát cái gì đó!

Ầm!

Một đạo thời gian trường hà xuyên qua thiên địa, chiếu rọi ngàn dặm.

Đám cường giả đang bị truy kích không nhịn được nhìn về hướng bên này.

Sau đó mọi người đều sửng sốt.

Trong trường hà hiện lên hình ảnh Hoàng Giáp đeo mặt nạ bỗng nhiên chợt lóe rồi biến mất, nhanh kinh người, gần như không có ai nhìn thấy, mà hiện tại mọi người đều nhìn thấy hành vi lén lút đó.

Bia bạch ngọc tồn tại trong di tích nháy mắt biến mất rồi lập tức xuất hiện.

Thời gian trường hà như chỉ chiếu lại Văn Mộ bia.

Hoàng Giáp chỉ là điểm xuyết.

Nhưng mọi người chú ý Văn Mộ bia, đương nhiên sẽ chú ý Hoàng Giáp.

Khi Văn Mộ bia biến mất, thời gian trường hà như bị ngưng lại, đột nhiên, hình ảnh Văn Mộ bia hơi lập loè, chiếu rọi ra cái gì đó.

Trên bia bạch ngọc lộ ra một đầu cự thú.

Cự thú nửa trong suốt!

Trong mắt mang theo hung tàn, giảo hoạt, đắc ý…

Giờ khắc này, dù là những vô địch đang giao chiến cũng đồng loạt nhìn về phía bên kia, ngay sau đó, Đại Hán vương cả giận nói: “Khốn kiếp!”

Gã cũng cho rằng Văn Mộ bia bị Tô Vũ cướp đi.

Nhưng… Không phải!

Nó đã bị đánh tráo!

“Đó là Không Không!”

Thiên Đãng Thần vương đột nhiên nhìn về phía bộ trưởng Hoàng bộ Chu Thiên Phương, cắn răng nói: “Không Không! Giỏi! Hạng 3 Chứng Đạo bảng, hóa ra… Mọi người đều thành trò cười!”

Mọi người phẫn nộ!

Nhân tộc đại chiến cùng vạn tộc, vô số thiên tài ác chiến, kết quả, kẻ được lợi lại là Không Không!

Thứ quan trọng nhất bị Không Không cướp đi!

Đáng chết!

Nếu thật sự là bị Tô Vũ cướp đi thì còn tốt, ít nhất mọi người đều thấy Tô Vũ hành động.

Nếu không phải thời gian trường hà chiếu rọi, bọn họ căn bản không biết đồ vật đã bị Không Không cướp đi.

Thời gian trường hà sẽ không làm giả.

Trên thực tế, nó cũng không phải giả, mà là thời gian trường hà thật sự chiếu ra một màn này, nếu vô địch trở về, có thời gian xem lại trận chiến này, kỳ thật vẫn có khả năng phát hiện.

Đồ vật đã bị Không Không đánh tráo!

Người người vô cùng phẫn nộ!

Đáng chết, chúng ta liều mạng đánh nhau chẳng lẽ là để trợ giúp Không Không ư?

Khốn kiếp!

Nhiều vô địch đã chết, bao gồm cả ba vị vô địch đuổi giết Tô Vũ, 2 vị là vì Văn Mộ bia, chỉ có Lạp Đức là vì vật gánh chịu, giờ thì sao? Bọn họ chết vô ích ư?

Phẫn nộ vô biên!

Đồng thời, Nhân tộc cũng vô cùng phẫn nộ.

Chu Thiên Phương quay đầu nhìn thoáng qua, khẽ nhíu mày.

Y không nói gì, y biết di tích này hình như là do Tô Vũ làm ra, thời gian trường hà chiếu rọi… Đây là muốn Tô Vũ thoát hiềm nghi ư?

Y đại khái hiểu mục đích của chuyện này, nên y không nói gì.

Cũng tốt.

Nếu vậy thì khiến cho Không Không gánh tội thay đi, dù sao gia hỏa này đã đắc tội cổ Tiên Hoàng, nếu đắc tội thêm mấy người nữa thì cũng không sao.

Gia hỏa này có thể tránh thoát sự đuổi giết của Thiên Cổ Tiên Hoàng, vậy thì ông ta cũng có thể tránh thoát những người khác.

Thời gian trường hà chiếu rọi.

Ở một góc Nhân cảnh.

Hoàng Giáp há to miệng nhìn hình ảnh kia, sau một lúc lâu, ông quay đầu nhìn Hoàng Cửu, lẩm bẩm: “Cháu gái ngoan, gia gia ngươi… sắp xong đời rồi!”

Má!

Đây là tự nhiên hay là có người làm?

Mẹ nó!

Vừa vặn chiếu lại cảnh ta trộm đồ, còn chiếu ra bản thể của ta, tình hình này là sắp chết rồi!

Dù ta đưa cho Chu Thiên Phương thì cũng không thể giải thích rõ.

Ta sắp xong rồi!

Hoàng Giáp nghiến răng nghiến lợi, sau một lúc lâu, ông cắn răng nói: “Đi, tìm thông đạo Liệp Thiên các rồi trốn chạy! Không thể ở lại Nhân cảnh nữa, cũng không thể tung hoành chiến trường Chư Thiên, phải đổi thân phận thôi…”

“Trưởng lão, Văn Mộ bia thì sao?”

Hoàng Cửu vội vàng hỏi, Hoàng Giáp cắn răng nói: “Không cho! Má! Vốn định đưa rồi, giờ mà cho… không phải ta đây gánh tội thay à? Chạy thôi, không đưa gì hết, ta cảm thấy mình trúng bẫy rồi!”

Ông hùng hổ tuyên bố!

Có phải ta trúng bẫy rồi không?

Ông lấy Văn Mộ bia ra cẩn thận quan sát, tra xét rõ ràng, ông nhíu mày, không phải là bẫy chứ?

Di tích vừa mở ra, ông liền tráo đổi, không ai biết, chưa từng có ai động đến, ông chỉ thấy mỗi thứ này.

Đương nhiên ông cũng không nhìn ra điểm gì thần kỳ.

Bình thường!

Nếu ông nhìn ra được thì Bán Hoàng cũng đã nhìn ra cách dùng của thứ này rồi.

Ông nhanh chóng cất đi, tóm Hoàng Cửu liền chạy, vừa chạy vừa nói: “Chạy thôi!”

Thời không lập loè, ông nhanh chóng biến mất.

Ông vừa biến mất, Vạn Thiên Thánh liền xuất hiện, khẽ nhíu mày.

Kỳ thật, biện pháp tốt nhất là giết Hoàng Giáp, chết vô đối chứng, Hoàng Giáp hoàn toàn biến mất trên thế giới này.

Đáng tiếc, thực lực gia hỏa này rất mạnh, còn có thể xoay chuyển không gian, chẳng cần sợ ông, trừ khi ông đang ở thời kỳ đỉnh cao, nếu không, giết gia hỏa này sẽ gây ra động tĩnh quá lớn.

Ông thở dài một tiếng!

Hơi tiếc nuối, nếu giết Không Không, làm bí ẩn đến mức thần không biết quỷ không hay, vậy trong chư thiên vạn giới sẽ chỉ có mình biết rằng nó nằm trong tay Tô Vũ, không còn ai khác biết.

Bởi vì ngay từ đầu ông đã làm giả.

“Coi như mạng ngươi lớn!”

Vạn Thiên Thánh lẩm bẩm, nếu không phải bị thương quá nặng thì hôm nay chắc chắn ông sẽ chặn Không Không lại, hiện tại đã để cho gia hỏa kia trở thành hậu hoạn của Tô Vũ rồi.

Thôi!

Dù Tô Vũ bị vạch trần thì vẫn còn vốn bảo mệnh.

Vạn Thiên Thánh nhìn về phía Nam Nguyên, ánh mắt lạnh lùng.

….

Tạm kết thúc trận chiến ở Nam Nguyên rồi nè, có ai vừa đọc vừa cười sặc sụa với màn tấu hài của Chu Thiên Đạo không :)))))))))))


Chương 1840: Tránh Chiến Là Tội, Bàng Quan Là Tội, Đoạt Quyền Là Tội!

Một lát sau, Vạn Thiên Thánh huyền phù trên bầu trời Nam Nguyên.

Lúc này, bên phía thông đạo còn đang đại chiến, nhưng nơi đây có rất nhiều Thiên Nguyên khí, Nhật Nguyệt Huyền Hoàng đàm bị đánh tan, mọi người rút lui vội vàng, không ai đi nhặt nhạnh những thứ này.

Mà hiện tại trong di tích đang có người.

Có không ít người!

Những người nọ đang nhặt đồ, lật tung di tích, tìm tòi công pháp Tô Vũ và Vạn Thiên Thánh lưu lại.

Di tích Nam Nguyên đủ để coi là thật.

Nó có không ít thứ tốt.

Có cả Địa Binh được Vạn Thiên Thánh dùng thời gian trường hà cọ rửa, đủ để lấy giả đánh tráo.

Tô Vũ bỏ ra vốn gốc, Vạn Thiên Thánh cũng tiêu hao tích tụ nhiều năm.

Để làm giả cái di tích nơi đây, Tô Vũ đã bỏ vào hơn phân nửa số bảo vật lừa được ở chư thiên vạn giới, tuy đa số đã bị thu hồi, nhưng Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch và Thiên Nguyên khí thì Tô Vũ không có cơ hội lấy lại.

Nói tóm lại, lỗ lã không lớn.

Còn có thêm vật gánh chịu, tính ra lời không ít.

Nhưng đó là thành quả mà Tô Vũ dùng mạng kiếm được.

Vạn Thiên Thánh nhìn lướt qua rồi mệt mỏi nhắm mắt, trong lòng thầm thở dài, 19 vị Nhật Nguyệt cảnh!

19 vị!

Những người này và cả một ít thiên tài đều đang lục tung di tích, tra tìm bảo vật, nhưng… Đại chiến vẫn chưa kết thúc!

Từ lúc bắt đầu, bọn họ chưa từng ra tay.

Bọn họ nhìn tướng sĩ Đại Hạ phủ liều mạng chiến đấu với vạn tộc, bọn họ cũng chưa từng ra tay.

Bọn họ nhìn cường giả các đại phủ lần lượt lao lên cứu viện rồi lại lần lượt ngã xuống, bọn họ cũng chưa từng ra tay.

19 vị Nhật Nguyệt!

Vạn Thiên Thánh tựa khóc tựa cười, 50 năm qua, không có bao nhiêu Nhật Nguyệt ra đời ở Nhân cảnh, đây là đang nói đến Văn Minh sư, còn Chiến Giả thì có không ít.

Nhưng 19 vị, số lượng có thể so với Nhật Nguyệt của một đại phủ!

Nếu những người này mà ra tay thì muốn ngăn cản một vị chuẩn vô địch cũng không có vấn đề gì.

Thậm chí có là Nhật Nguyệt sơ trung kỳ thì cũng không thành vấn đề.

Huống chi… Còn có một vài Nhật Nguyệt hậu kỳ ở đây.

Một lực lượng cường đại như thế mà chỉ đứng yên quan chiến, thờ ơ nhìn vô số người ngã xuống, cuối cùng nhân lúc mọi người không để ý thì lại lao vào đây tìm tòi bảo vật trong di tích.

Tiếng thở dài của Vạn Thiên Thánh vang vọng di tích.

Mọi người kinh hãi, đồng loạt nhìn lên không trung.

Vạn Thiên Thánh mỉm cười, cái di tích này là do Tô Vũ phá hủy một khối vật gánh chịu để chế tạo!

Nó rất kiên cố!

Không phải chuẩn vô địch thì khó có thể đánh vỡ, dù là chuẩn vô địch thì cũng chưa chắc đã làm được, cho nên dù lúc trước bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến của vô số người thì nó vẫn chưa hỏng, điều này cũng chứng minh di tích này rất giống thật.

Làm giả không thể nào lợi hại như vậy được.

Không ai nghĩ rằng Tô Vũ dám bỏ ra vật gánh chịu, thậm chí còn phá hủy nó để tạo nên thứ giả dối này, có lẽ Hạ gia cũng cảm thấy đây chính là di tích Tô Vũ phát hiện kia.

Trừ Vạn Thiên Thánh và Tô Vũ, dù những người khác suy đoán ra sao thì cũng không thể đoán được đây là thứ do hai người tự làm ra.

“Vạn phủ trưởng…”

Có người cảnh giác nhìn Vạn Thiên Thánh, đoạn bảo: “Vạn phủ trưởng đã về rồi à? Di tích… Chúng ta thấy không có ai nên đến xem có thứ gì cần thu hồi hay không, tránh để kẻ khác thừa cơ cướp đi.”

Vạn Thiên Thánh bật cười, nói: “Vậy sao? Nhưng di tích này là của Tô Vũ, tất cả mọi thứ đều là của hắn! Giao đồ ra đây, ta chuyển giao lại cho Tô Vũ…”

Có người cười gượng, “Vạn phủ trưởng, không phải Tô Vũ mang vật gánh chịu và Văn Mộ bia đi rồi sao? À, Văn Mộ bia đã bị Không Không cướp đi rồi, nhưng ở đây cũng chẳng còn gì mấy, chỉ có vài thứ vô dụng mà thôi…”

“Ai nói đồ ở đây là của Tô Vũ?”

Có người không cho là đúng: “Di tích này không viết tên Tô Vũ.”

Tô Vũ?

Viết tên hắn?

Nực cười!

Vạn Thiên Thánh mỉm cười, đột ngột xuất hiện ở lối vào di tích, mở miệng: “Đồ là của Tô Vũ, cũng viết tên của hắn… Các ngươi xem, trong di tích kia có tên hắn kìa…”

Bởi vì đây là di tích của Tô Vũ!

Không đúng cũng thành đúng!

Di tích mà mọi người hoài nghi đã xuất hiện, chính là nơi này.

Mà đây cũng là nhận thức chung của mọi người.

Trừ cái này ra, Tô Vũ không còn di tích nào khác!

Cũng tốt, sau này sẽ không còn ai nhớ thương di tích của hắn nữa.

Có người thật sự nhìn thấy tên Tô Vũ nhưng vẫn không cho là đúng, có tên hắn thì làm sao?

Có cường giả Nhật Nguyệt hậu kỳ cười nói: “Vạn phủ trưởng, ngươi bị thương không nhẹ, lần này ngươi đã lập công lớn cho Nhân tộc, ngươi nên trở về nghỉ ngơi chữa thương đi…”

“Lập công lớn cho Nhân tộc?”

Vạn Thiên Thánh thở hắt ra, “Không, ta không lập công vì Nhân tộc, ta cũng không muốn làm vậy, ta giết Phần Hải, giết Minh Hà vương không phải vì Nhân tộc, ta chỉ muốn… Báo thù!”

Trên người ông hiện lên hắc khí mơ hồ.

Ông từng khuyên Tô Vũ đừng nhập ma, Nhân cảnh không tệ hại đến mức ấy, đừng giết chóc lung tung, đừng một lòng đắm chìm trong oán hận.

Ông khuyên Tô Vũ nhưng lại chưa từng khuyên chính mình.

Ông quay đầu nhìn thoáng qua nơi xa, đại chiến bên kia đã tới thời khắc mấu chốt, mấy vị vô địch đã đi qua thông đạo…

Vạn Thiên Thánh bật cười!

Vô địch đi rồi!

Đại Hán vương cũng đi rồi!

Ông nghiêng đầu nhìn về phía mọi người trong di tích, khẽ thở dài, “Chư vị, Vạn Thiên Thánh ta quá tàn nhẫn, quá độc ác, muốn trách thì cứ trách ta đi!”

Sắc mặt đám người đó khẽ biến, có ý gì?

Trong đám người, Nguyên Khánh Đông là kẻ duy nhất có thể đoán được chuyện gì sắp xảy ra, kỳ thật gã đã muốn sớm rời đi, nhưng mọi người đều không đi, một mình gã thì không dám, giờ phút này, gã không nhịn được, hoảng sợ cầu xin: “Phủ trưởng, khi ta ở Đại Hạ phủ đã gây ra nhiều chuyện, nhưng là do ban đầu niên thiếu vô tri, sau này đã trở nên cẩn trọng…”

“Ừ.”

Vạn Thiên Thánh gật đầu, cười khẽ, “Cái niên thiếu vô tri của ngươi… Suýt nữa đã hại chết Phong Kỳ.”

Sắc mặt Nguyên Khánh Đông đại biến!

“Phủ trưởng, đừng, ngươi…”

Oanh!

Di tích chấn động, một thần văn của Vạn Thiên Thánh hóa thành kiếm, quét ngang tứ phương, phụt, một Nhật Nguyệt bị chém.

Đám người lập tức hỗn loạn!

“Vạn Thiên Thánh, ngươi điên rồi, chúng ta là hậu duệ vô địch, Vạn Thiên Thánh, ngươi muốn làm gì?”

Có người kinh hãi!

Nhật Nguyệt rơi xuống.

Một Nhật Nguyệt đã bị giết!

Ngay sau đó, một kẻ khác lại bị chém chết, Vạn Thiên Thánh lẩm bẩm: “Ta đang dọn dẹp tội ác, tránh chiến là tội, bàng quan là tội, đoạt quyền là tội, mà ta… Cũng có tội!”

Phụt!

Lại thêm một Nhật Nguyệt bị chém, những người khác sợ hãi, đồng loạt xông lên tấn công ông, có điều dù Vạn Thiên Thánh đã bị thương rất nặng nhưng ông chính là người có thể giết vô địch.

Những người này sao có thể địch nổi ông?

Chuẩn vô địch bình thường mà đối đầu với ông hiện tại thì kết cục cũng là cửu tử nhất sinh!

Vạn Thiên Thánh mặc bạch y, giờ phút này, nó dần thấm máu những người ở đây, giống như từng đóa hoa huyết sắc đang nở nộ trên y phục của ông.

Phía sau lưng, có hai người bỗng xuất hiện.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box