1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 369 : 11 Nhật Nguyệt, 37 Sơn Hải, Tổng Cộng 48 Người (c1841-c1845)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 369 : 11 Nhật Nguyệt, 37 Sơn Hải, Tổng Cộng 48 Người (c1841-c1845)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1841: 11 Nhật Nguyệt, 37 Sơn Hải, Tổng Cộng 48 Người

Phía sau lưng Vạn Thiên Thánh, có hai người bỗng xuất hiện.

Chu Thiên Đạo, Lam Thiên.

Lam Thiên cười thâm sâu: “Giết hay lắm, nhân gian cần hòa bình, hãy gia nhập thánh giáo của ta đi!”

Chu Thiên Đạo yên lặng nhìn, rồi thở dài một tiếng, xoay người rời đi: “Ta chưa từng tới đây, ngươi… hãy tự bảo trọng! Họ Vạn, cả đời này ta chỉ bội phục vài người… Ngươi… Ngày sau, nếu có duyên sẽ gặp lại!”

Dứt lời ông liền rời đi!

Dáng vẻ có chút hiu quạnh.

Nhân cảnh đại thắng!

Giết 6 vị vô địch!

Quân đại chiến chủ lực là Đại Hạ phủ, Đại Minh phủ, Đại Tần phủ… Cộng thêm đa thần văn hệ.

Nhân cảnh có mấy chục Nhật Nguyệt chỉ đứng gần quan chiến, chưa từng ra tay.

Chu Thiên Đạo từng nghĩ sẽ phải trừng phạt bọn họ, ông sẽ đi cáo trạng, đến Cầu Tác cảnh, đến Chiến Thần điện cáo trạng.

Đại chiến kết thúc, ông sẽ giải quyết chuyện này!

Nhưng ông chưa từng nghĩ Vạn Thiên Thánh còn tàn nhẫn hơn ông, trực tiếp hơn ông!

Từ nay về sau còn kẻ nào dám tránh chiến nữa?

Còn nữa không?

Không sợ xuất hiện một kẻ như Vạn Thiên Thánh sao?

Sợ đúng không?

400 năm kiêu ngạo, 400 năm thịnh thế, 400 năm quyền lực, mất hết trong một ngày!

Dám kêu trời mà đổi tân nhan!

Dù thế hệ sau vẫn vậy thì ít nhất bọn họ sẽ thu liễm một chút, ít nhất sẽ kéo dài thêm mấy trăm năm, hôm nay, tệ đoan 400 năm đã được Vạn Thiên Thánh dọn sạch!

Mà Vạn Thiên Thánh… lại biến thành tội nhân!

Tàn sát hậu duệ vô địch!

Tàn sát hậu duệ của công thần chinh chiến!

Đám vô địch kia còn đang chinh chiến ở tiền tuyến, mà ở hậu phương, Vạn Thiên Thánh xuống tay giết hậu duệ của bọn họ, quá tàn nhẫn, quá độc ác!

Dù công tích có lớn thế nào thì cũng không đủ để đền bù.

Người ngoài không biết chân tướng, không biết nguyên nhân, chỉ biết, Vạn Thiên Thánh nhập ma rồi.

Hình như ông cũng không định ở lại Nhân cảnh nữa.

Chu Thiên Đạo rời đi, nỗi bi ai và bất đắc dĩ nói không nên lời.

Kết quả, vẫn là như thế.

Lần này ông không màng tất cả mà mang quân tới cứu viện Đại Hạ phủ, kỳ thật đã phải trả giá rất nhiều, ông vốn có thể đi chiến trường Chư Thiên chứng đạo, nhưng không.

Kể cả đại ca của ông cũng không cần phải hiện thân.

Nhưng… ông đã lựa chọn xuất hiện ở đây.

Đại Minh phủ, không có ai chứng đạo.

Ngưu Bách Đạo cũng không!

Ngưu Bách Đạo trở lại tham dự trận chiến này, không thể chứng đạo.

Chu gia mất đi 5 vị Nhật Nguyệt cảnh, không có thu hoạch gì, đại ca ông bại lộ, ông bại lộ, Ngưu Bách Đạo bại lộ, tất cả đều bại lộ…

Mà tất cả những chuyện này đều vì quyết định của Chu Thiên Đạo ông.

Ông muốn nhìn xem rốt cuộc Đại Hạ phủ có thể chiến một trận hay không, sự thật chứng minh, bọn họ thắng.

. .

Phía sau, Vạn Thiên Thánh vẫn đang cầm kiếm tàn sát, máu nhiễm đỏ vạt áo.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng xin tha, tiếng mắng chửi không ngừng vang lên…

Bên ngoài, mấy trăm Lam Thiên điên cuồng vỗ tay, hoan hô, nhảy nhót, nhảy múa trong gió, nhảy múa trong máu.

Chúng ta đều là kẻ điên!

Y điên rồi, Vạn Thiên Thánh cũng vậy, còn điên cuồng hơn y.

Kỳ thật hai người rất giống nhau, vậy nên những người khác không thể ra lệnh cho y, chỉ có Vạn Thiên Thánh mới có thể bảo y làm gì, y liền đi làm cái đó, bảo y giết chuẩn vô địch, bảo y đi cản Lạp Đức… y đều làm.

Một người cầm kiếm giết người, một người nhảy múa đằng sau.

Vô số vì sao rơi xuống giống như một cơn mưa sao băng.

Đẹp không sao tả xiết!

Phốc!

Kiếm cuối cùng trước khi chém đầu Nguyên Khánh Đông, Vạn Thiên Thánh nhẹ giọng nói: “Không trách ngươi, ngươi nói rất đúng, ngươi còn trẻ, niên thiếu vô tri, dù ngươi không nhỏ hơn ta, nhưng ngươi thật sự là niên thiếu vô tri… Cầu Tác cảnh bảo hộ các ngươi quá tốt.”

“Giữ vững hoà bình, vô địch chinh chiến, còn không phải là vì các ngươi sao?”

“Ta không trách, cũng không oán… Nhưng các ngươi không nên thờ ơ lạnh nhạt đứng nhìn! Lại càng không nên chèn ép đa thần văn, biến bọn họ thành bia ngắm, bỏ đá xuống giếng…”

Vạn Thiên Thánh khẽ cười: “Các ngươi có tội, ta cũng có tội, cho nên… Ta không phải là Nhân tộc, ta… Là ma! Nhân Ma!”

Phụt!

Đầu vỡ nát, một khắc cuối cùng, Nguyên Khánh Đông nhìn ông, trong ánh mắt không có oán hận, chỉ có bất đắc dĩ, ta biết mà!

Những người này đều điên rồi.

Đại Hạ phủ có rất nhiều kẻ điên.

Vì sao lại để ta tới đây?

Ta không muốn tới!

Gã đã hiểu từ lâu, nhưng gã không thể thay đổi cái gì, hôm nay ngã xuống, cuối cùng gã cũng đã được giải thoát, an lòng, không cần ngày ngày sợ hãi, không cần ngày ngày khẩn trương như vậy nữa.

Vạn Thiên Thánh nhìn thi thể đầy đất, ông mỉm cười rồi biến mất.

Phía sau, Lam Thiên vui vẻ nhảy múa đi theo ông, ca xướng vì ông, hoan hô vì ông.

Nơi xa.

Tô Vũ quay đầu lại, nhìn vô số vì sao rơi vỡ, ánh mắt mờ mịt mang theo thống khổ.

Vạn Thiên Thánh không về được nữa.

Cả cuộc đời này, ông sẽ không thể trở về Nhân cảnh!

Ở thời khắc vinh quang nhất, ông vốn nên được Nhân tộc cúng bái, cảm kích, thế nhưng ông lại đi lên một con đường khác, giống như việc ông không vớt quá khứ tương lai, vạn thiên chỉ có duy nhất Vạn Thiên Thánh ông!

Không tu quá khứ, không cầu tương lai, ông là Vạn Thiên Thánh!

51 năm trước, có lẽ ông đã nhìn thấu tất cả, nghĩ thông suốt hết thảy.

Hạ Hầu gia nói, Đại Hạ Văn Minh học phủ lồng giam cuối cùng của ông.

Không, sai rồi!

Đa thần văn hệ mới là vướng bận cuối cùng của ông.

Hôm nay mọi người đều đã có đường ra, Tam Đại trở về, Vân Trần trở về, mấy người Liễu Văn Ngạn, Hạ Văn Kỳ thăng cấp Nhật Nguyệt… Đây là thời khắc lồng giam của ông chính thức bị phá vỡ.

Ông thấy tượng đá ra tay vì Tô Vũ, ông dạy Tô Vũ bài học cuối cùng, rồi thả ra tâm ma trong lòng.

Cầu Tác cảnh.

Thánh địa.

Một trong hai đại thánh địa của Nhân tộc.

Dù Đại Hạ phủ đang điên cuồng chiến đấu, dù vô số Nhật Nguyệt rơi vỡ, vô địch ngã xuống, thánh địa này vẫn bình an, tường hòa như thế.

Không hoàn mỹ chính là bên ngoài trải rộng một màu xanh của đồng ruộng.

Đó là hoa màu đang sinh trưởng.

Một người một kiếm, Vạn Thiên Thánh đi dọc theo con đường nhỏ trên đồng ruộng, sợ dẫm hỏng đám mạ non mà Chu gia cất công trồng.

Cầu Tác cảnh, cửa chính.

2 vị hộ vệ thấy có người tới thì lớn tiếng quát: “Ai?”

Phụt!

Kiếm ra, người chết.

“Lam Thiên, giúp ta che đậy dị tượng!”

“Được!”

Lam Thiên cười tươi như hoa, hư không rung động, toàn bộ Cầu Tác cảnh lập tức bị một tầng sương xám che lấp.

Vạn Thiên Thánh huyền phù trên không.

Rất nhiều người đi ra từ trong Cầu Tác cảnh, có già có trẻ, có nam có nữ.

Có người nhận ra Vạn Thiên Thánh, thấy người ông đầy máu thì không nhịn được kinh hãi hỏi: “Vạn Thiên Thánh, sao ngươi lại tới đây?”

Vạn Thiên Thánh bình tĩnh hỏi ngược lại: “Hôm nay vạn tộc chiến Đại Hạ! Đại Hạ phủ cầu viện, Sơn Hải Nhật Nguyệt tới cứu viện chỉ có vài vị lão nhân Cầu Tác cảnh, còn những người khác, vì sao không tham chiến?”

Có người nhíu mày đáp: “Bọn ta phải ở lại đây trấn giữ Cầu Tác cảnh.

Cầu Tác cảnh là thánh địa, nơi đây cực kỳ quan trọng, có vô số văn minh truyền thừa, còn có Thiên Nguyên thánh địa…”

“Đã hiểu!”

Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu, “11 Nhật Nguyệt, 37 Sơn Hải, tổng cộng 48 người!”


Chương 1842: Sư Tổ Gia, Thuận Buồm Xuôi Gió!

Vạn Thiên Thánh lẳng lặng kiểm kê: “11 Nhật Nguyệt, 37 Sơn Hải, tổng cộng 48 người!”

Mọi người nhíu mày.

Ong một tiếng, kiếm chém ra!

Đầu một vị Nhật Nguyệt vỡ nát.

“A!”

“Cứu mạng!”

Những người khác đồng loạt chạy tứ tán, khung cảnh cực kì hỗn loạn.

Vạn Thiên Thánh chỉ giết Sơn Hải Nhật Nguyệt, không ra tay với đám thiếu niên, thanh niên, ông vừa giết vừa nói: “Chư vị hãy nhớ kỹ! Nhân cảnh này do các tiền bối đánh hạ, các tiền bối che chở thương sinh, cho nên thương sinh giao đặc quyền cho các ngươi, giao quyền lực cho các ngươi, các ngươi có thể không hoàn thành nhiệm vụ, không liều mạng tìm kiếm tài nguyên, các ngươi hưởng thụ điều kiện tốt nhất, có được những thứ tốt nhất, các ngươi đứng trên người khác… Đây là những gì các ngươi nên hưởng, bởi vì bậc cha chú, tổ tông của các ngươi đang liều mạng chinh chiến chư thiên!”

“Nhưng Nhân cảnh còn chưa thái bình, vạn tộc vây khốn, Nhân cảnh chưa phải là thịnh thế! Nhật Nguyệt Sơn Hải không chiến, ai đi chiến?”

“Nếu không dám, không muốn, vậy cả đời ở lại Đằng Không Lăng Vân đi, không ai cần các ngươi chiến đấu!”

“Nhưng đã tới Sơn Hải Nhật Nguyệt, thời điểm đại chiến sao có thể trốn tránh?”

Ông vừa giết chóc, vừa mỉm cười nói: “Cho nên, ta giết bọn họ! Ta hy vọng các ngươi nhớ kỹ ngày hôm nay, nhớ kỹ giờ khắc này, bậc cha chú các ngươi bị giết là bởi vì họ tránh chiến, hèn mạt!”

“Thánh địa ư? Nực cười! Thánh địa là cái gì?”

“Thiên Nguyên thánh địa? Vớ vẩn! Nhân cảnh không có thánh địa, chỉ có giang sơn tự tay đánh chiếm!”

“Thánh địa, chẳng là cái gì cả!”

“…”

Vô số vì sao lại rơi vỡ, mùi máu tươi gay gắt tràn ngập thiên địa, bạch y hoàn toàn nhiễm đỏ.

Vô số kẻ yếu hoảng sợ chạy trốn đến nơi xa, nhìn ma đầu giết người.

Ma đầu này giết sạch Nhật Nguyệt và Sơn Hải trong thánh địa!

Không tha cho kẻ nào!

Tính cả những người bị giết trong di tích, ngày hôm nay, Vạn Thiên Thánh đã tàn sát 30 vị Nhật Nguyệt, hơn 60 vị Sơn Hải cảnh!

Vạn Thiên Thánh ho ra máu, ông mỉm cười, bình thản nói: “Bọn họ có sức phản kích đấy chứ, còn có thể đả thương ta, nếu ra tay thì bọn họ cũng có năng lực giết chuẩn vô địch!”

Ông đi tới Thiên Nguyên thánh địa, ở đó có Thiên Nguyên Quả thụ.

Ông nhìn một vòng, mỉm cười, giơ kiếm chém xuống!

Ầm một tiếng!

Thánh địa ư?

Không, Nhân cảnh không cần thứ này.

Thiên Nguyên thánh địa ư?

Đó chỉ là lãnh địa của những người này mà thôi, không cần lưu lại, nếu các ngươi phải bảo vệ thánh địa, vậy… cho thánh địa chôn cùng các ngươi đi.

Một kiếm chém rách thánh địa!

Ông ra khỏi Cầu Tác cảnh, nhìn hai chữ to trong hư không, Cầu Tác!

Ông cười đắng chát, xoay người chém lên, ầm một tiếng!

Hai chữ Cầu Tác vỡ nát!

Từ nay về sau, Nhân cảnh không còn Cầu Tác cảnh nữa.

“Ta sẽ trở lại sớm thôi, ngươi giúp ta che giấu một lát…”

Vạn Thiên Thánh nói, Lam Thiên vui vẻ đáp: “Đi đi, đến Chiến Thần điện đúng không, đi giết cho thống khoái đi, nhớ trở về đón ta, ta đi cùng ngươi…”

“Ừ!”

Vạn Thiên Thánh đáp ứng rồi biến mất!

Một lát sau, Chiến Thần điện nơi xa, từng đạo nhật nguyệt vỡ nát.

Không bao lâu sau, Vạn Thiên Thánh bị máu tươi bao phủ bay trở về.

Ông ho ra máu, đoạn nói: “Xong rồi, bọn họ có chút thực lực đấy, đáng tiếc…”

Rồi ông cười nói: “Hôm nay ta giết 40 vị Nhật Nguyệt Nhân tộc!”

Lam Thiên cười lộ ra lúm đồng tiền, “Ngươi đúng là ma đầu! Đại ma đầu! Ngươi giết nhiều Nhật Nguyệt Nhân tộc nhất!”

“Khụ khụ khụ…”

Máu không ngừng chảy, Vạn Thiên Thánh cười khổ, “Đúng vậy, ta là đại ma đầu! Hai đại thánh địa… Không còn nữa rồi! Nhân cảnh không còn thánh địa! Đi thôi, tiếp tục nào, vẫn còn người cần xử lý, một vài tướng lãnh xuất ngũ, một vài cường giả làm phản, một vài gia hỏa khom lưng uốn gối cầu hòa với vạn tộc… Còn có, đám người cấu kết cùng ngươi, cho ta danh sách đi!”

“Được!”

Hai người đạp không bay đi, phía sau, 11 đạo quang huy hiện ra.

Giờ khắc này, hai thánh phủ rung chuyển!

Phía sau, tiếng khóc rống vang vọng thấu trời.

Có phụ nữ, có thanh niên, có thiếu niên, có trẻ nhỏ!

Vạn Thiên Thánh giết sạch Sơn Hải Nhật Nguyệt.

Ông liều mạng trọng thương, giết ước chừng 40 vị Nhật Nguyệt cảnh, giờ khắc này, trong Nhân cảnh, không ai có thể cản ông.

Không, kỳ thật có người có thể cản.

Khi hai người rời đi, Cầu Tác cảnh và Chiến Thần điện đều xuất hiện hư ảnh.

Các hư ảnh liếc nhìn nhau, trong mắt tràn đầy bất đắc dĩ cùng bi ai.

Nhân cảnh vẫn còn hậu chiêu.

Thủ đoạn cuối cùng!

Những vị vô địch có tam thế thân đã ngã xuống, nhưng bọn họ vẫn còn sống, chưa chết.

Đại Hạ phủ bị vây, bọn họ không ra tay.

Giờ khắc này, hai đại thánh địa bị diệt, bọn họ… vẫn không ra tay.

Dù trong đám người đó có vài vị là hậu duệ của chính bọn họ.

Hai người thở dài đầy mệt mỏi.

Bất đắc dĩ nói không nên lời, chúng ta… không nỡ xuống tay, cũng không muốn xuống tay.

Nhưng hôm nay vị kia nhập ma, ông ta đã ra tay rồi.

“Hắn sẽ còn tiếp tục giết chóc!”

Một người thở dài, một người nhẹ giọng nói: “Thôi, cho hắn giết đi!”

“Vậy… có giữ hắn lại hay không?”

“Aiii, không cần, để hắn đi thôi… Luận công tội tự sẽ có hậu nhân định đoạt.

Chúng ta… Già rồi!”

Bất đắc dĩ và tiếc hận nói không nên lời.

Là công hay là tội, là đúng hay là sai, sau này sẽ có hậu nhân phán định.

Nhân cảnh không còn thánh địa, không có thánh địa! Tất cả mất hết rồi!

Một ngày này, Vạn Thiên Thánh giết chóc tứ phương.

Các tướng lãnh phản bội, các cường giả từng giết đa thần văn hệ, những người cấu kết Vạn Tộc Giáo.

Lam Thiên là kính chiếu yêu tốt nhất.

Phàm là người cấu kết với Vạn Tộc Giáo, không ai có thể giấu được y.

Đầu người cuồn cuộn!

Thiên địa biến sắc.

Cuối cùng, Vạn Thiên Thánh về tới Đại Hạ phủ.

Giờ phút này, nơi đây cũng thương vong vô số.

Đám người Chu Minh Nhân đưa tới đã bị giết sạch sẽ.

Kể cả một vị Nhật Nguyệt cửu trọng!

Đại Hạ phủ, phủ thành chủ.

Vạn Thiên Thánh giáng xuống, nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, nhẹ giọng hỏi: “Chu Minh Nhân đâu?”

Hạ Hổ Vưu lấy ra một quả cầu.

Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu, một lát sau, viên cầu hiện ra hư ảnh Chu Minh Nhân, ông ta mỉm cười nhìn về phía Vạn Thiên Thánh.

“Ngươi đã trở lại… Quần áo ngươi… Thật đẹp mắt!”

Chu Minh Nhân nhẹ giọng nhận xét: “Vạn Thiên Thánh, ngươi và Diệp Bá Thiên thật sự quá mạnh, rất có tài, cùng thế hệ với các ngươi chỉ có thể ôm lòng đố kỵ!”

Vạn Thiên Thánh nói: “Ta phải đi đây.”

“Ta đã đoán được rồi.”

Chu Minh Nhân khẽ cười: “Ngươi đến tiễn ta ư? Không cần đâu… Ta sẽ tự rời đi, Vạn Thiên Thánh, ngươi nói xem, Nhân tộc có thể xuất hiện Hoàng không?”

“Quá xa, ta không biết.”

Vạn Thiên Thánh nhìn ông ta, cười nói: “Ngươi không nhìn tới, ta cũng chưa chắc có thể nhìn tới… Có lẽ thời điểm ta ngã xuống sẽ nhìn thấy, ta… Là Nhân Ma!”

Chu Minh Nhân cười lớn, rồi chậm rãi đáp: “Vậy để lão bằng hữu ta đây tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng đi…”

Hư ảnh bốc cháy!

“Thiên Thánh, còn nhớ… năm xưa không? Ngươi, ta, Bá Thiên, chúng ta đã bàn nếu ngày sau chứng đạo, phong hào của chúng ta nên gọi là gì?”

m thanh yếu ớt của Chu Minh Nhân vang vọng lại: “Ta nói, ta muốn được gọi là Nhân Minh vương, nhân nghĩa, hiểu lý lẽ, mà sự thật chứng minh… Ta không làm được.”

“Bá Thiên nói, nếu hắn chứng đạo thì phải gọi là Bá vương! Hoành hành ngang ngược, bá đạo vạn giới, sự thật chứng minh, hắn cũng không làm được.”

“Chỉ có ngươi, ngươi nói mình sẽ là Vạn Thiên Thánh, không phải vương, không phải Hoàng… Ngươi… hình như làm được rồi…”

Thanh âm dần dần tiêu tán, một khắc cuối cùng, một vòng tàn nguyệt rơi vỡ.

Vạn Thiên Thánh yên lặng nhìn, hồi lâu sau, ông nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, nghiêm giọng nói: “Bắt đầu từ hôm nay, Đại Hạ phủ đã không còn đa thần văn hệ! Hạ Thái Tử, Vạn mỗ xin từ chức!”

Hạ Hổ Vưu rưng rưng, cười như mếu gật đầu: “Vạn phủ trưởng từ chức, ta chấp thuận! Phủ trưởng, chúc ngài thuận buồm xuôi gió!”

“Đa tạ!”

Vạn Thiên Thánh mỉm cười nhìn về nơi xa, nhìn về phía Đại Hạ Văn Minh học phủ, ông không trở về, ông bước vào hư không, hoàn toàn biến mất.

Trong phủ thành chủ.

Hạ Hổ Vưu yên lặng nhìn chăm chú, hơi khom người, đưa tiễn Vạn phủ trưởng, đưa tiễn Vạn Thiên Thánh!

Đại Hạ phủ đã không còn đa thần văn!

Sau ngày hôm nay, đa thần văn, khởi nguồn ở Đại Hạ phủ, diệt vong tại Đại Hạ phủ.

Dù ngày sau tái hiện thì đó cũng không phải đa thần văn hiện tại.

Không có Diệp Bá Thiên, không có Vạn Thiên Thánh, không còn bọn họ… không còn đa thần văn.

“Sư tổ gia… Thuận buồm xuôi gió!”

Yên lặng nói, yên lặng niệm, yên lặng chúc phúc.

Phụ thân, ông ấy thật sự đi rồi.


Chương 1843: Ta Chính Là Hậu Nhân!

Vô số tàn sao rơi ở Nhân cảnh.

Thánh địa bị hủy, phản nghịch đền tội.

Vạn Thiên Thánh chặt đầu vô số người.

Phản nghịch, giết!

Cấu kết Vạn Tộc Giáo, giết!

Kẻ tránh chiến, bàng quan, giết!

Giết đến trời xanh biến sắc, giết thánh hóa thành ma.

Chư Thiên phủ, cửa thông đạo.

Tô Vũ nhìn bên kia, nhìn Đại Hạ phủ, hắn cứ nhìn mãi, ánh mắt mơ hồ lệ quang, nhưng không khóc được.

Từ nhỏ hắn đã không thích khóc.

Vạn Thiên Thánh nói hắn mặt lạnh tâm thiện… Thiện tâm thật sao?

Tô Vũ không biết.

Hắn không đủ ác sao?

Hắn cảm thấy mình đã đủ tàn nhẫn!

Nhưng hôm nay hắn mới biết hóa ra mình thật sự không đủ, hắn vẫn còn tình cảm với Nhân cảnh này.

Vẫn còn tình cảm với Đại Hạ phủ.

Khi hắn biết Nhân tộc gặp nguy cơ, Hạ gia gặp nguy hiểm… Hắn liền trở lại.

Hắn có thể lựa chọn ở lại chư thiên làm bá chủ, nhưng không, hắn trả giá mọi thứ để trở lại.

Để cứu mấy người Hồng Đàm sao?

Không đơn giản như thế.

Hắn khát vọng Nhân tộc đại thắng, hắn mong muốn Hạ Long Võ chứng đạo thành công.

Vạn Thiên Thánh nói, vật gánh chịu rất trân quý, đừng tùy tiện cho người khác, ông trực tiếp nói với Tô Vũ như vậy, Tô Vũ sẽ cho người khác sao?

Có lẽ!

Giờ phút này, hắn yên lặng nhìn đám sao băng rơi xuống kia, mãi không nói một lời.

Bên cạnh, không biết từ khi nào lại có thêm một người, là tướng chủ của 30 vạn lực sĩ – Ngô Tịch.

Y nhìn về phía bên kia, nhìn về phía Chiến Thần điện, nhìn về phía Cầu Tác cảnh… Bỗng nhiên, y cười nhạo một tiếng, hàm hồ nói: “Tàn nhẫn thật, xem ra ta có thể an tâm làm tướng chủ trấn thủ nơi đây rồi.”

Không cần trở về nữa.

Bởi vì… Không còn nơi để trở về.

Chiến Thần điện đã không còn!

Tướng chủ của 30 vạn lực sĩ này chỉ có thể tiếp tục trấn thủ tại đây.

Tô Vũ nhìn y, Ngô Tịch cũng nhìn hắn, bình thản nói: “Công tội tự có hậu nhân tới bình.

Ngươi cảm thấy thỏa đáng hay không thì cũng vậy, lớp tiền nhân đã có phán xét trong lòng rồi!”

Tô Vũ nhẹ giọng hỏi: “Ông ấy là thánh hay là ma?”

“Hậu nhân sẽ phán xét!”

Tô Vũ vẫn bình tĩnh hỏi: “Hậu nhân là tính từ ai?”

Ngô Tịch nhìn hắn, không hiểu ý tứ của Tô Vũ.

Tô Vũ chậm rãi nói từng từ: “Ta có tính là hậu nhân không? Ông ấy không phải lão sư của ta, không phải thân nhân của ta, chưa từng dạy ta cái gì, số lần gặp mặt cũng không nhiều, nhưng… Ta muốn cho ông ấy một đánh giá! Ngài nói xem, ta có thể phán xét công tội của ông ấy không?”

Ngô Tịch ngơ ngẩn nhìn hắn, “Ngươi… Ngươi có thể áp xuống cơn giận của mấy chục vô địch, ngươi có thể!”

Tô Vũ mỉm cười, “Đúng vậy, công hay tội là do hậu nhân phán xét! Phải xem nắm đấm của hậu nhân ấy lớn bao nhiêu.

Trong chư thiên vạn giới này, hoành hành tứ phương, còn không phải do hậu nhân định đoạt? Ta nói ông ấy là thánh, ngươi nói ông ấy là ma… Ta liền đánh chết ngươi, vậy ngươi nói xem ông ấy là thánh hay là ma?”

“…”

Ngô Tịch bật cười, càng cười càng lớn tiếng!

“Ta xem trọng ngươi!”

Đúng thế, y xem trọng Tô Vũ!

Vị bá chủ trẻ tuổi một phương này, hôm nay tại đây, hắn nói Vạn Thiên Thánh là thánh, không phục, vậy so nắm đấm với hắn thử xem.

Hắn chính là hậu nhân, hắn không cần chờ đợi hậu nhân nào khác tới bình luận, hắn sẽ tự phán xét!

Chư Thiên phủ, các Nhật Nguyệt đều nhìn về phía Tô Vũ.

Nơi này không có đại chiến.

Nhưng nơi này là đạo phòng tuyến cuối cùng của Nhân cảnh, thông đạo đi đến chư thiên, ngoài thông đạo vẫn đang có vô địch chiến đấu.

Vạn Thiên Thánh không quản những người này.

Những người này không thể rời đi, cũng không nên đi.

Ông không giết tướng sĩ tọa trấn tam đại hải vực, dù hiện nay hải vực đang yên bình.

Ông không quản tướng sĩ trấn thủ thông đạo chư thiên, bởi vì nơi đó sẽ bùng nổ chiến đấu bất cứ lúc nào, nguy cơ tiềm tàng mọi lúc, Vạn Thiên Thánh cũng không quản cường giả tọa trấn đại phủ, trừ khi đó là kẻ phản bội Nhân tộc.

Ông chỉ giết cường giả hai đại thánh địa!

Thánh địa không có cư dân bình thường, không có bá tánh, thánh địa vốn dĩ không cần bảo hộ, nếu muốn nói có cái gì cần bảo hộ, có lẽ chỉ có bảo vật, Thiên Nguyên khí, đống kho tang tràn đầy.

Cho nên Vạn Thiên Thánh chĩa mũi đao về hướng bọn họ.

Tô Vũ im lặng.

Hắn không xem nữa.

Hắn quay đầu rời đi, Đại Hạ phủ đã không còn cần ta, không cần Vạn Thiên Thánh, không cần rất nhiều thứ.

Hạ Long Võ còn đang chứng đạo, có lẽ, ta nên đi nhìn xem.

Nhìn vị cường giả mà hắn đã sùng bái từ nhỏ.

Người Hạ gia, đao Hạ gia, đều nên nhìn xem.

Tinh Thần Hải.

Đại chiến hừng hực.

Hạ Long Võ hợp nhất tam thân đã kéo dài một đoạn thời gian, bốn phương tám hướng, càng ngày càng nhiều cường giả đuổi tới.

Cuộc chiến ở Nhân cảnh đã kết thúc!

Vạn tộc tan tác!

Trận chiến này, vạn tộc có 5 vị vô địch chết trận ở Nhân cảnh, 1 vị chết trận ở chiến trường Chư Thiên, mà Nhân tộc… đã giết chết 1 vô địch phản đồ.

Giờ phút này, Nhân cảnh không cần tái chiến nữa.

Văn Mộ bia bị Không Không cướp đi, vật gánh chịu bị Tô Vũ lấy đi.

Chiến trường Chư Thiên, kẻ có thể chứng đạo đều chứng đạo xong, kẻ không thể chứng đạo thì phải xem vận mệnh tương lai, xem cơ duyên, xem kết quả Hạ Long Võ chứng đạo.

Đại Hán vương trọng thương lại trở về chiến trường.

Trước mặt gã là 4 vị vô địch vạn tộc.

Phía sau gã cũng có người đi theo.

Bộ trưởng Hoàng bộ Chu Thiên Phương, lúc này y đã hoàn thành hợp nhất tam thân, không ai ngăn cản.

Bộ trưởng Hoàng bộ và Đại Hán vương đã tới, cũng mang đến 4 vị cường giả vô địch cảnh của vạn tộc, không thể nói là ai hơn ai kém.

Thiên Đãng Thần vương, vị vô địch đầu tiên hiện thân vậy mà vẫn sống sót chạy thoát, không thể không nói, vận khí rất quan trọng.

Gã thở hổn hển, hội báo tin tức với chư thiên vạn tộc.

“Minh Hà, Hỏa Tức, Khởi Mộc, Lạp Đức, Mạt Hợp chết trận, 17 vị chuẩn vô địch… Còn 6 vị sống sót.”

11 vị đã chết!

Đại bại!

Không thể không nói, đây là sỉ nhục cực lớn.

Mười mấy vị vô địch buông xuống Nhân cảnh, Nhân cảnh không có vô địch nào tọa trấn, kết quả bị giết thảm không nỡ nhìn.

Còn Nhật Nguyệt thì thôi miễn bàn, chết trận vô số.

Trên trăm vị Nhật Nguyệt vạn tộc tiến vào Nhân cảnh, sống sót chạy thoát không đến 30 người, xét ra thì thiên tài còn nhiều kẻ sống sót hơn, hơn phân nửa đã thoát được.

Giờ phút này, bốn phương tám hướng, không ít vô địch nhìn về phía mấy người bọn họ.

4 vị vô địch như tàn binh bại tướng.

Mà thực tế đúng là như vậy.

Nhưng cường giả nơi đây cũng chẳng có gì khá hơn, gần trăm vị vô địch ra tay, một vị đã chết, bị tính kế, không ít vô địch mất đi tam thế thân, hiện tại đã trốn chạy.

Cảnh ngộ như nhau! Không có gì để nói!

Nhưng vẫn có vô địch trầm giọng hỏi: “Thật sự là Chu Thiên Đạo giết bọn họ?”

Thiên Đãng hít sâu một hơi đáp: “Đúng vậy.

Có mấy người ắt phải giết! Chu Thiên Đạo, Nam Vô Cương, Vân Trần, Vạn Thiên Thánh!”

Những người này nhất định phải chết!

Một khi bọn họ chứng đạo, chỉ sợ đều không kém hơn Hạ Long Võ, trận chiến này, bốn người nọ đều đích thân chiến vô địch, tuy rằng chỉ là tam thế thân, nhưng như vậy cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

Cường giả vạn tộc không nói gì.

Giết, nhất định phải giết.

Nhưng hiện tại đến Nhân cảnh giết người đó là hành vi tìm chết.

Chờ đi!

Bọn họ muốn chứng đạo thì sớm hay muộn gì cũng phải ra đây, chứng đạo ở Nhân cảnh… xác suất thành công quá thấp, hiện tại Nhân cảnh gần như không còn nơi nào có thể thỏa mãn bọn họ chứng đạo.

Không giống chiến trường Chư Thiên có nguyên khí nồng đậm kinh người, có thể đủ cho cường giả chứng đạo vô địch.

Chiến tới hiện tại, vạn tộc chẳng làm nên trò trống gì.

Không đoạt được di tích, không có Văn Mộ bia, đa thần văn không diệt, tới giờ phút này, điều duy nhất có thể làm đó là đánh chết Hạ Long Võ!

Nếu việc ngăn cản Hạ Long Võ cũng thất bại… vậy thì lần này vạn tộc mới thật sự là đại bại!

Mà hiện tại, chỉ sợ Hạ Long Võ cũng không có hy vọng chứng đạo.

Trong vòng vây.

Đại Hạ vương cùng Đại Tần vương lui trở về, vô địch vạn tộc cũng lùi lại, vây quanh hơn mười vị vô địch Nhân tộc.

Có người lạnh lùng nói: “Hạ Long Võ không được phép chứng đạo! Nhân tộc nhất quyết gàn bướng hồ đồ sao?”

Lúc này, lại có thêm một ít vô địch đến đây.

Đại Minh vương dẫn người tới!

Di tích không còn, chiến tranh tại Nhân cảnh đã kết thúc, không cần thiết thủ vệ hàng rào Nhân cảnh nữa, vô địch vạn tộc muốn tấn công ư? Vậy ngươi đi vào thử xem, không sợ bắt ba ba trong rọ là được.

Mà theo sau bọn họ là mười mấy vị vô địch vạn tộc.

Khu vực khác, trừ vài vị vô địch vạn tộc còn đang đuổi giết Nhân tộc chứng đạo, còn lại đều chạy tới bên này.

Lúc bấy giờ, số lượng vô địch thật sự hơn trăm.

Toàn bộ hải dương đều đang rung động!

Sát khí sôi trào!


Chương 1844: Thể Diện Lớn Hơn Cả Diệp Bá Thiên

Giờ khắc này, một tôn Tiên vương đi ra, lộ vẻ trách trời thương dân nói: “Từ bỏ đi! Hạ Long Võ sát nghiệt quá nặng, hôm nay Nhân tộc đã có 4 người chứng đạo thành công, vả lại Chu Thiên Nguyên, Chu Thiên Phương đều đã trở về, Nhân tộc có thêm 6 vị Vĩnh Hằng cảnh, còn không thỏa mãn sao?”

Thêm 6 người, bớt 1 người.

Có thêm 6 vị vô địch, loại bỏ tai hoạ ngầm, lần này Nhân tộc đại thắng.

Từ bỏ Hạ Long Võ đi thôi.

Tuy rằng Hạ Long Võ xếp trong 5 hạng đầu Chứng Đạo bảng, nhưng xét về thực lực thì y mạnh bằng mấy người Nam Vô Cương ư?

Bọn họ cũng đã trở về!

“Thiên Vũ, Tiên tộc ngươi muốn ra mặt tiên phong?”

Đại Hạ vương lạnh lùng nhìn gã, Thiên Vũ Tiên vương, tổ tiên của Ngọc Tuyền tiên tử, mà vị tiên tử kia đã bị Hạ Hổ Vưu chém chết.

Đại Hạ vương nhìn quanh một vòng… Trong lòng than nhẹ.

Không có hy vọng!

Long Võ trì hoãn thời gian quá dài, tới tận khi cuộc chiến Nhân cảnh kết thúc, những người khác chứng đạo thành công, lúc này đại chiến các nơi đều đã kết thúc mà y vẫn còn chưa bắt đầu.

Ông biết tâm tư cháu trai mình.

Nhưng ông vẫn cảm thấy bất đắc dĩ và bất lực.

Đa thần văn hệ!

Cháu trai ông cũng là người đa thần văn.

Sư thừa Vạn Thiên Thánh!

Hạ Long Võ cố ý, y cố ý kéo dài để mình hấp dẫn càng nhiều vô địch hơn.

Trong vòng vây, Hạ Long Võ vẫn không vội.

Y nhìn quanh bốn phía.

Rồi y thấy một người, y cười nhìn về phía người nọ, bên ngoài, Hạ Hầu gia thở hổn hển, không dám tới gần, cũng nhìn Hạ Long Võ, tựa khóc tựa cười, khẽ gật đầu.

Hạ Long Võ than nhẹ.

Lão sư vẫn lựa chọn như thế sao?

Y đoán được!

Dù sao y cũng là học sinh của Vạn Thiên Thánh.

Lão sư đi rồi, cuộc đời này có lẽ ông ấy sẽ không trở lại Nhân cảnh nữa.

Cũng tốt!

Lão sư đã an toàn!

Vô địch Nhân tộc, vô địch vạn tộc đều đang ở đây.

Giờ phút này, không ai quan tâm lão sư làm gì nữa.

Y mỉm cười nhìn vô địch Nhân tộc xung quanh, các ngươi… Biết hay không biết?

Có lẽ, có người đã biết?

Kệ thôi!

Hơn 40 vị vô địch Nhân tộc gần như đều hội tụ ở đây.

Nhưng số lượng vô địch vạn tộc lại nhiều hơn không chỉ gấp đôi.

Hơn 100 vị!

Nếu không phải có kẻ đã chết, có kẻ đã phế, vậy sẽ còn nhiều hơn.

Hạ Long Võ im lặng đã lâu, lúc này bỗng nhiên lên tiếng: “Hình như ta chứng đạo còn có mặt mũi hơn cả sư bá Diệp Bá Thiên của ta!”

Đại Hạ vương hơi nôn nao, vô địch khác cũng nhìn về phía y.

Hạ Long Võ rất ít khi đề cập đến Diệp Bá Thiên.

Tuổi tác của y kém thế hệ Liễu Văn Ngạn không lớn, hơn 60 tuổi, y đã từng gặp Diệp Bá Thiên, đương nhiên, khi đó y còn nhỏ, cũng không bái Diệp Bá Thiên làm thầy, nếu Diệp Bá Thiên còn sống, có lẽ Hạ Long Võ đã bái ông làm sư phụ.

Nhưng 51 năm trước, Diệp Bá Thiên đã chết, khi đó Hạ Long Võ mới mười mấy tuổi, còn chưa tới thời điểm bái sư.

Vì vậy sau đó y bái sư Vạn Thiên Thánh.

Một vị thiên tài Sơn Hải đỉnh phong.

Giờ phút này, y nhắc đến Diệp Bá Thiên làm gì?

Hạ Long Võ cười nhạt, “Ta tàn sát chư thiên, vạn tộc không tha, tự làm tự chịu.”

Y nhìn vô địch Nhân tộc, cười nói: “Chư vị, rời đi thôi! Để những người này tới giết ta đi, ta muốn nhìn xem Hạ Long Võ ta có thể giống như sư bá, lúc sắp chết còn kéo được vô địch làm đệm lưng hay không!”

Đại Hạ vương cả giận quát: “Nói hươu nói vượn! Năm xưa mấy người giết Diệp Bá Thiên, hôm nay mấy người muốn giết ngươi?”

Trăm vị vô địch!

Ngươi lấy cái gì đi giết?

Ngươi lấy cái gì?

Đại Hạ vương điên cuồng quát: “Các ngươi giết con trưởng của ta, phá hủy Đại Hạ của ta, nếu hôm nay các ngươi giết cháu trai ta, ta chắc chắn sẽ không chết không ngừng!”

Ông nhìn các vô địch Nhân tộc, cắn răng nói: “Chư vị chiến hữu, giúp ta một lần, Long Võ… Hắn…”

Đại Tần vương khẽ gật đầu, mở miệng nói: “Yên tâm, muốn giết Long Võ thì phải bước qua thi thể chúng ta!”

Tần Trấn đã chứng đạo, Đại Tần có vô địch tọa trấn, Đại Tần quân sẽ không loạn!

Đại Tần không loạn thì vẫn còn khả năng đánh trận tại chiến trường Chư Thiên.

Giờ phút này, ông cũng có thể chiến đấu bất chấp tất cả.

Còn vấn đề Nhân cảnh có loạn hay không, Đại Chu vương có thể khống chế, nhưng có thành công hay không… Đại Tần vương không biết, có lẽ y sẽ làm tốt hơn chính mình.

Hạ Long Võ không nói gì nữa, tổ phụ khẩn cầu cũng vô dụng.

Hơn trăm vị vô địch!

Vô dụng thôi!

Mà giờ khắc này, Tô Vũ ra khỏi chư thiên thông đạo, thúc giục thành chủ lệnh.

Một lát sau, một thông đạo xuyên qua thiên địa, kéo dài đến thông đạo Nhân cảnh.

Có vô địch tọa trấn thông đạo gầm lên một tiếng.

Tô Vũ bay lên, cất cao giọng nói: “Chủ nhân Tinh Hồng cổ thành, Tô Vũ, mượn thông đạo Nhân cảnh để đi, mong vô địch tạo điều kiện!”

Dứt lời, vị vô địch tọa trấn thông đạo kia lộ ánh mắt có chút khác thường, không nói nữa.

Tô Vũ bước vào thông đạo, thông đạo xuyên qua chiến trường Chư Thiên, tiến về hướng Tinh Thần Hải.

Hắn vượt qua Đông Liệt cốc, đi ngang Hải Dục bình nguyên, lướt qua Thiên Diệt thành, Thiên Hà tức giận muốn mắng chửi, nhìn đi, Thiên Diệt còn mở mắt rồi kia kìa.

Tinh Hồng quá đáng!

Không có vị trấn thủ giả nào làm vậy với thành chủ cả.

Y thì sao, còn mở ra thông đạo chư thiên cho Tô Vũ đi.

Hắn không đi thông đạo, chậm rãi bay về thì sẽ chết người à?

Thiên Hà ghen tị, mà Thiên Diệt thì cũng tức tối.

Nó nhìn Tô Vũ đạp không đi qua, bỗng nhiên truyền âm nói: “Tiểu tử, ngươi nhận truyền thừa hô hấp pháp, chấn động pháp của ta, còn nhận ba cái xuyên toa phù, thế mà không có gì để nói với ta à?”

“…”

Tô Vũ bật cười, chắp tay với bên dưới, “Thiên Diệt đại nhân thứ lỗi, ta đã là người Tinh Hồng cổ thành, nếu đại nhân có yêu cầu gì thì có thể tìm ta bất cứ lúc nào, Tô Vũ chắc chắn sẽ giúp đỡ hết sức!”

Má nhà ngươi!

Biết ngươi là người của Tinh Hồng cổ thành rồi, không cần chọc tức ta!

Chết tiệt, tử khí trên người ngươi quá nồng, sớm muộn gì ngươi cũng xong đời!

Tử khí thế kia làm nó cảm thấy hắn sắp sửa tùy thời chết tới nơi.

Vậy mà vẫn còn không chết, không có thiên lý!

Tô Vũ như muốn khoe khoang, tử khí trên người bỗng nhiên bắt đầu nghịch chuyển hóa thành sinh khí.

Sau đó, vượt qua Thiên Diệt cổ thành.

Thiên Diệt: “…”

Giờ phút này, Thiên Diệt rất muốn quất đuôi đánh chết hắn!

Ý gì?

Ngươi khoe khoang với ta à?

Có phải hay không, tuyệt đối là ngươi đang khoe khoang, có đúng không?

Má!

Tên chết tiệt này muốn kích thích ta!

Hắn cố ý!

Thiên Diệt nổi giận, hắn nghịch chuyển tử khí trước mặt ta là có ý gì?

Ý là ngươi không chết được?

Ngươi còn có thể tiếp tục chống đỡ cho tên khốn Tinh Hồng kia ra ngoài lượn qua lượn lại kích thích ta đúng không?

Nó phẫn nộ, nó muốn đánh chết Thiên Hà!

Đúng vậy, đánh chết Thiên Hà cho xong.

Tiện tay đánh luôn cả Tô Vũ… Thôi, thành chủ nhà người ta, không tiện đánh chết, không bằng đánh chết người nhà mình, không phải gia hỏa này chuẩn bị từ chức sao?

Tô Vũ đã rời đi.

Trong thành, Thiên Hà thành chủ buồn bực không vui.

Thành chủ phô trương như vậy thì ta cũng muốn làm.

Mọe.

Vượt qua chư thiên, trấn thủ tự mình tiếp dẫn, phải gọi là cực kì có mặt mũi!

Vô địch cũng không khoa trương như vậy!

Quả nhiên, không thể so sánh với thành chủ nhà người ta, trấn thủ Thiên Diệt cổ thành trừ việc giả bộ lãnh khốc ra thì chẳng làm gì cả, trước nay chưa từng ra mặt cho ta như vậy dù chỉ một lần.


Chương 1845: Chuẩn Vô Địch Đệ Nhất

Tô Vũ vẫn tiếp tục bước đi.

Hắn đã tới Tinh Thần Hải.

Bên kia, vô số vô địch hội tụ, khí tức lay động thiên địa, giờ phút này, bọn họ đồng loạt nhìn về phía hắn, có điều Tô Vũ làm lơ bọn họ.

Có vô địch cắn răng, muốn nhân cơ hội đánh chết hắn.

Đánh nổ thông đạo kia!

Đúng lúc này, có một giọng nói lớn vang khắp thiên địa: “Tô Vũ là chủ nhân thánh thành! Thánh thành có quy tắc, không gây chuyện, không sợ phiền phức! 36 trấn thủ có thể chiến đấu bất cứ lúc nào, các ngươi dám làm gì thành chủ của ta?”

Trong hư không, Tô Vũ nhìn về phía các vô địch kia, lẳng lặng mỉm cười.

Có chút đắc ý và càn rỡ, hắn khẽ cười nói: “Tô Vũ không muốn trêu chọc chư vị, ta chỉ đi ngang qua mà thôi, sao lại căm thù ta như thế? Trấn thủ đại nhân 36 thánh thành coi trọng ta, các ngươi muốn giết ta sao? Nếu không sợ 36 thánh thành, vậy cứ việc giết đi!”

Giết sao?

Giết Tô Vũ, đắc tội 36 vị vô địch?

Còn là vô địch thượng cổ?

Dù bọn họ hận đến ngứa răng thì vẫn đành phải từ bỏ ý tưởng này.

Thôi!

Tô Vũ thật sự đã trở thành bá chủ một phương.

Tô Vũ nhìn bên kia, hắn thấy Hạ Long Võ và mấy người Đại Tần vương, nhưng hắn không dừng lại lâu, lập tức đi tiếp về phía cổ thành nơi xa.

Mấy người Đại Tần vương cũng nhìn Tô Vũ, có người thầm than nhẹ.

Tô Vũ!

Vị thiên tài đa thần văn hệ trẻ tuổi này, ở Nhân cảnh chẳng phải thế lực lớn, tới chiến trường Chư Thiên lại có thế lực mạnh nhất làm chỗ dựa, thế lực mạnh nhất chiến trường Chư Thiên chính là cổ thành.

Thứ hai, là Liệp Thiên các.

Còn các đại giới thì không được tính là thế lực trong chiến trường Chư Thiên.

Có người truyền âm với Đại Hạ vương: “Đại Hạ vương, hay là nhờ Tô Vũ giúp đỡ?”

Tô Vũ có chỗ dựa!

36 tôn vô địch thượng cổ!

Trước kia, mọi người còn tưởng rằng tượng đá là vật chết, hiện tại mới biết người ta chưa chết, chỉ là lười phản ứng ngươi mà thôi, giống như mọi chuyện chẳng liên quan gì đến bọn họ.

Chọc giận bọn họ, bọn họ còn là loại cường giả lấy một địch hai địch ba.

Thực đáng sợ!

Trước đây Tô Vũ là mục tiêu của vạn tộc, hiện tại hắn quang minh chính đại bay qua trước mặt hơn 100 vô địch vạn tộc, nhưng lại không có người nào ra tay, từ đó có thể thấy được vị thế bây giờ của hắn.

Muốn giết Tô Vũ thì phải đến nơi tượng đá không với tới mới được.

Nếu không, đó chính là tự tìm phiền toái.

Bên kia, Hạ Long Võ nhìn thoáng qua Tô Vũ, thấy hắn rời đi, y mỉm cười, không để ý, gia hỏa này… thú vị thật, lượn qua đây là muốn xem tình huống chỗ ta, hay là muốn xem trò cười?

Thôi, kệ hắn.

Khí tức y bắt đầu biến ảo, chuẩn bị dung hợp.

Mấy người Đại Hạ vương kiên trì cũng vô dụng, đợi lát nữa đám vô địch kia nhất định sẽ phân chia chiến trường, dù bọn họ không làm thì mấy người Đại Hạ vương cũng sẽ chia cắt bọn họ.

Bằng không, hơn trăm vô địch đại chiến, dư uy có thể diệt sát y, căn bản không thể giúp y chứng đạo.

Cho nên vô địch không có ai kiềm chế vẫn sẽ tới giết y.

Y chỉ muốn kéo dài một chút, để xem còn ai khác có thể nhân cơ hội này mà chứng đạo thành công hay không.

Thêm một người cũng tốt.

Đúng lúc này có một người đi ra từ thông đạo Nhân cảnh, người nọ cười lớn nói: “Có ai tới đây không? Vài người thì không đủ đâu, 10 kẻ canh chừng ta, ta không chứng đạo, nhưng không canh chừng là ta chứng đạo đó nha, vật gánh chịu cũng mang đến rồi đây!”

Cuối cùng Chu Thiên Đạo vẫn đi ra.

Ông cười lớn!

Tiếng cười vang vọng tứ phương!

“Kẻ nào muốn tới thì nhanh lên!”

Thanh âm to lớn, là vô địch tọa trấn tự mình giúp ông khuếch đại âm thanh.

Một lát sau, hơn phân nửa chư thiên đều có thể nghe được.

Chu Thiên Đạo!

Kẻ cuồng sát nổi bật nhất ngày hôm nay.

Không cần ông nói gì thêm, ngay lập tức đã có 7 – 8 vị vô địch nhanh chóng bay tới chiến khu Đông bộ, như lời Chu Thiên Đạo nói, ông không chứng đạo thì thôi, nhưng một khi ông nhân cơ hội chứng đạo thì nhất định sẽ phải giết!

Còn hiện tại muốn giết ông ư? Gia hỏa này có thể chạy về Nhân cảnh bất cứ lúc nào!

Chu Thiên Đạo lộ vẻ mặt đắc ý, càn rỡ nói: “Vài tên thế này thôi à? Khinh thường ta sao? Không tới mười kẻ, có tin ta tìm cơ hội giết toàn bộ hay không?”

Không ai để ý đến ông.

Chiến tích giết bốn tôn vô địch của Chu Thiên Đạo có vấn đề, có cảm giác gia hỏa này bị thương không nặng.

Bình an mà giết bốn vị vô địch… Vậy ông phải là Bán Hoàng mới đúng.

Tinh Thần Hải, Đại Hạ vương chắp tay với Đại Minh vương.

Xem như cảm tạ!

Lần này nếu không nhờ có Đại Minh phủ tương trợ hết mình, có lẽ Đại Hạ phủ đã diệt vong, con của ông sẽ chết, cháu trai cũng chết, chắt trai cũng chưa chắc có thể sống.

Có lẽ Đại Hạ phủ sẽ hoàn toàn hủy diệt.

Hạ gia ra hết át chủ bài nhưng vẫn vô dụng.

Đại Minh vương mỉm cười gật đầu, quay đầu nhìn phương xa, con trai ta… đang hù dọa thôi đúng không?

Hắn thực sự mạnh như vậy à?

Đùng đùa!

Cha ngươi không tin đâu!

Kệ ngươi, ít nhất có thể dọa sợ vài người, dù mọi người hoài nghi thì vẫn sẽ phái người nhìn chằm chằm không cho ngươi chứng đạo, có điều… Đại Minh vương thở dài một tiếng.

Về sau con ông muốn chứng đạo sẽ rất khó khăn!

Lần này không có cơ hội, lần sau lại càng không có.

Không cần biết thật giả ra sao, không làm thịt con trai mình, những người này có thể yên tâm chắc?

Xem ra hắn còn thảm hơn cả Hạ Long Võ!

Chu Thiên Đạo cười lớn, kỳ thật trong lòng đang rất buồn bực.

Thôi!

Cả đời này an phận làm chuẩn vô địch là được rồi!

Vô địch thì chẳng có hi vọng nào đâu.

Ai bảo danh tiếng ta quá lớn, chuẩn vô địch đệ nhất, có sợ không?

Hiện tại phải tranh thủ phát huy ra chút tác dụng còn sót lại, ông truyền âm cho vô địch trấn thủ: “Tống đại thúc, giám sát thật kĩ, kẻ nào sấn tới thì ta liền rút lui, nhớ báo trước cho ta biết đấy.”

“Ngươi đánh chết bốn tôn vô địch rồi mà còn sợ bọn họ à?”

Đại Tống vương trêu chọc, Chu Thiên Đạo câm nín, thôi, không chấp.

Ta đương nhiên không sợ… Mới là lạ!

Hạ Long Võ, thúc thúc đã cố gắng hết sức rồi, có thành công hay không phải xem chính ngươi.

Đang nghĩ ngợi, bỗng lại có một người đi ra từ trong thông đạo, nhìn ông một cái, chửi nhỏ một tiếng, nháy mắt lén quay về Nhân cảnh, hùng hổ nói: “Không phải ngươi ở bên kia sao? Sao lại chạy tới bên này?”

Người vừa tới chính là Ngưu Bách Đạo.

Ông cũng muốn đục nước béo cò, chứng đạo một phen.

Có điều vừa ra ngoài lại nhìn thấy nhiều vô địch bao vây như vậy, thôi bỏ đi, ta đến nơi khác, đi thông đạo Đại Hán vương vừa dùng ra ngoài chứng đạo thôi!

Nhãi ranh Chu Thiên Đạo, lúc trước rõ ràng chạy tới bên kia, cuối cùng sợ chết lại chạy về bên này, làm hại ông mất công đi một chuyến.

Cuối cùng lão Ngưu cũng có vật gánh chịu.

Giết chuẩn vô địch nên lấy được, cứ chứng đạo trước đã, thành công hay không phải xem vận may, mà vận may của ông từ trước đến nay đều không tốt lắm.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 2 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 5 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box