[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 367 : Nữ Nhân Liễu Gia (c1831-c1835)
❮ sautiếp ❯Chương 1831: Nữ Nhân Liễu Gia
Vạn Thiên Thánh tỏ vẻ bình tĩnh quát: “Lạp Đức, ngươi mà không trở lại, chúng ta sẽ giết sạch đám thiên tài, giết chết Ma Đa Na!”
Lạp Đức không để ý tới ông!
Nếu muốn quay lại thì phải là Mạt Hợp quay lại.
Còn gã sẽ không trở về!
Lần này gã không lấy được gì cả, thực lực không thể khôi phục, nếu cứ mãi như thế thì gã sẽ không chịu nổi.
Ngay cả Lam Thiên cũng có thể đấu ngang tay với gã, đối với một Ma vương cường hãn mà nói, đây chính là sỉ nhục.
Lạp Đức không để ý!
Gã muốn đuổi kịp, hiện giờ Tô Vũ đang giữ hai vật gánh chịu, gã cần chúng, hiện tại thân đã bị giết, gã cần vật gánh chịu để duy trì hiện tại thân mới.
Tuy có nhiều chuẩn vô địch và vô địch đã chết, bọn họ cũng để lại một ít vật gánh chịu, nhưng tất cả chiến lợi phẩm đều nằm trong tay chuẩn vô địch cường đại vô cùng!
Vạn Thiên Thánh, Ngưu Bách Đạo, Nguyên Thủy, Huyền Giáp đều có… Nhưng bọn họ muốn dùng để tự mình chứng đạo, chẳng lẽ phải chém giết cùng bọn họ sao?
Lam Thiên cũng có, nhưng gã giao chiến nửa ngày mà vẫn không thể xử lý Lam Thiên.
Chỉ có Tô Vũ, dù Hoàng Giáp am hiểu không gian chi thuật, thực lực lại chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng, hiện giờ ông ta có vẻ yếu nhất, Tô Vũ đang giữ hai vật gánh chịu, xử lý Tô Vũ rồi thì mọi chuyện đều xong!
Lạp Đức tính toán rõ ràng, truy đuổi lại càng hăng say!
Ma Đa Na ư?
Chuẩn vô địch Ma tộc ư?
Lo thân mình còn chẳng xong, để ý kẻ khác làm gì?
Phía sau, Vạn Thiên Thánh không khách khí, quát: “Đi thôi, trở về!”
Ông gọi Lam Thiên, Lam Thiên không tình nguyện.
Y vừa định nói gì đó, Mạt Hợp Ma vương bỗng lạnh lùng quát: “Đuổi theo đi, các ngươi mà rời đi, chúng ta sẽ vây giết Chu Thiên Đạo!”
Gã không muốn bọn họ rời đi!
Cũng không muốn từ bỏ.
Hiện tại, hai người ở đây thì còn có thể khắc chế bọn họ một chút, nếu không, ba vô địch vây giết Chu Thiên Đạo, dù ông có thể giết vô địch thì cũng sẽ bị giết chết.
Vạn Thiên Thánh đau đầu!
Bất đắc dĩ!
Thôi, không chạy nữa, nếu không, Chu Thiên Đạo… Lập tức bại lộ.
Giờ thì ông đã hiểu ra rồi!
Ông không biết nói gì hơn, rốt cuộc gia hỏa họ Chu kia đã giải quyết Tiên vương như thế nào?
Chẳng lẽ người ta tự bạo?
Đưa thân cho hắn giết?
Thôi, không nghĩ ra.
Quá nhiều chuyện ông không hiểu, hôm nay ông mới phát hiện, có nhiều chuyện mà mình không biết, một đám lão gia hỏa, một đám che giấu, tất cả đều không nằm trong khống chế của ông!
Phía trước.
Hoàng Giáp truyền âm: “Rốt cuộc ngươi muốn đi đâu? Tọa độ ngươi cho ta, ta đã từng tới đó rồi, hoang vu vắng vẻ, ngươi đến đó làm gì?”
“Không phiền trưởng lão lo lắng!”
Tô Vũ bóp chặt Hoàng Cửu, vô cùng cảnh giác, khí tức cường hãn: “Tốt nhất là trưởng lão đừng làm gì, dù sao ta cũng có thực lực Nhật Nguyệt bát trọng, muốn giết Hoàng Cửu thì rất dễ dàng!”
Hắn sợ gia hỏa này bỏ hắn lại, ném hắn cho vô địch.
Vậy thì xong đời!
Hoàng Giáp không để ý tới hắn, vừa nhanh chóng trốn chạy, vừa xoay chuyển không gian, kéo chậm vô địch đuổi theo phía sau, trầm giọng nói: “Nhiều nhất là ba phút, bọn họ nhất định sẽ đuổi kịp… Ba phút có lẽ cũng đủ đến ta đến chỗ kia! Khi đó, ngươi phải thả Hoàng Cửu, Tô Vũ, ngươi không thể giết nàng!”
“Ha ha, đương nhiên!”
Tô Vũ ngoài cười nhưng trong không cười, Hoàng Giáp thật sự sợ gia hỏa này cá chết lưới rách, ra tay giết người, có ai mà không biết Tô Vũ là kẻ tàn nhẫn chứ?
Số Nhật Nguyệt chết trong tay hắn ít hơn số người chết trong đại chiến hôm nay.
Chiến tranh quy mô lớn như vậy, không tính những kẻ bị Chu Thiên Phương bẫy, số Nhật Nguyệt chết hôm nay chưa chắc nhiều bằng số bị Tô Vũ giết.
Hoàng Giáp ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn truyền âm nói: “Ngươi thật sự không thể giết nàng, nàng cũng là Nhân tộc, chẳng những là Nhân tộc mà nàng còn là người Liễu gia, ngươi giết nàng, lão sư ngươi mà biết thì sẽ liều mạng với ngươi!”
“…”
Tô Vũ nhìn ông, cút!
Trông ta dễ lừa như vậy sao?
Người Liễu gia?
Hiện tại dòng chính Liễu gia chỉ còn hai người, Liễu đại bá và Liễu Văn Ngạn, chi thứ thì vẫn còn vài vị, chẳng lẽ là chi thứ?
Kỳ thật chi thứ quan hệ đã rất xa.
Là thật hay giả?
Tô Vũ muốn lật mặt nạ ra nhìn xem, vừa định làm vậy, ầm một tiếng, phía sau, vô địch đánh bạo hư không, Tô Vũ lảo đảo suýt té ngã, Hoàng Giáp nhanh chóng kéo theo bọn họ gấp rút thoát khỏi nơi đây.
Hoàng Giáp rất mạnh!
Nếu ông bại lộ chân thân, chuẩn vô địch hạng 3 Chứng Đạo bảng, vậy không nhất thiết phải sợ cái tên như Lạp Đức, kể cả đối mặt vô địch tam thân hợp nhất thì ông cũng có năng lực chiến một trận.
Nhưng ông không thể!
Đại lão bị ông đắc tội quá đáng sợ!
Nhiều nhất là lộ thân phận Không Thanh Tử mà thôi.
Đằng sau, có vẻ Thần vương đã nhận ra ông, gã quát: “Không Thanh Tử?”
Hỏa Tức Thần vương đoán ra thân phận giả của ông liền gầm lên: “Không Thanh Tử? Là ngươi! Nếu ngươi buông Tô Vũ ra, ta sẽ cầu tình Thiên Toàn Tiên vương giúp ngươi, đừng mắc thêm lỗi lầm nữa!”
Lỗi cái píp!
Ngươi cho rằng ta sợ Thiên Toàn ư?
Nực cười!
Hoàng Giáp thầm mắng, đừng đùa, ông chính là Không Không, dù ông thật sự là người đắc tội Thiên Toàn thì lão gia hỏa kia dám đối nghịch với ông vì một hậu duệ sao?
Ông không có năng lực giết Thiên Toàn, nhưng ông là Không Gian Cổ Thú, rảnh rỗi thì đến Tiên Vực của lão ta đánh nhau tống tiền, vậy cũng đủ khiến đối phương ăn khổ rồi.
Huống chi, Không Gian Cổ Thú nhất tộc cũng là cổ tộc, không phải không có cường giả.
Nhưng ông đắc tội với Thiên Cổ, không nhẹ nhàng như vậy.
Đắc tội chủ nhân Tiên tộc, Không Gian Cổ Thú Bán Hoàng cũng không bảo vệ được ông, quá phiền toái.
Nhân cảnh đại chiến, các cường giả không quản được tình hình trên chiến trường Chư Thiên.
Giờ phút này, tại thông đạo Nhân cảnh, vài vị vô địch thủ vệ cũng đang đại chiến.
Trong vô tận hư không, Đại Minh vương dẫn dắt 7 vị vô địch giao chiến.
Nơi có nhân số nhiều nhất là ở Tinh Thần Hải.
Lúc này, càng ngày càng nhiều cường giả giao thủ ở khu vực Tinh Thần Hải.
Quanh Hạ Long Võ có 7 – 8 vị vô địch đang chiến đấu, y đứng giữa bất đắc dĩ nhìn bốn phương.
Quá nhiều!
Nhưng hiện giờ y cần phải chứng đạo, phải hấp dẫn nhiều người tới đây, bởi vì còn có không ít cường giả Nhân cảnh đang chạy khắp nơi tìm kiếm cơ duyên chứng đạo, thậm chí có người đã đang chứng đạo.
Y mà không chứng đạo, đám vô địch vạn tộc này đi giết lung tung khắp nơi, vậy những người khác muốn chứng đạo sẽ khó.
Nơi xa.
Tiểu Chu vương bị ba bốn vị vô địch vây quanh, kẻ nào cũng lửa giận ngập trời, muốn chém giết cái tên đã lừa gạt bọn họ này.
Tiểu Chu vương lạnh lùng nhìn bọn họ: “Các ngươi chán sống rồi!”
Dứt lời, một thần văn bị kích hoạt, giọng Tiểu Chu vương chấn động chư thiên, y quát: “Bộ trưởng Huyền bộ kích hoạt thần văn, mời bộ trưởng Thiên bộ, bộ trưởng Địa bộ, lâu chủ nhị lâu, các chủ nhị các tương trợ!”
Lời này vừa nói ra, đám vô địch đồng loạt biến sắc!
Đúng rồi, suýt nữa đã quên gia hỏa này là bộ trưởng Huyền bộ.
Còn Chu Thiên Phương kia cũng leo lên làm bộ trưởng Hoàng bộ Liệp Thiên các, Liệp Thiên các còn xem như tổ chức trung lập sao?
Bọn họ có sáu vị vô địch!
Giờ phút này, vô địch Nhân tộc gần như đều tới rồi.
Vạn tộc biết Nhân tộc có 41 vị vô địch.
Phần Hải đã chết, còn 40 vị, lần này có 4 vị chứng đạo, vậy có 44 vị.
Nhưng không ít người biết kỳ thật Nhân tộc không chỉ có 41 vị vô địch, Tần Hạo từng nói với Chu Quảng Thâm rằng Nhân tộc có 46 vị vô địch, nhiều hơn 5 vị so với số mà vạn tộc biết, Tần gia biết 5 vị này.
Nhưng 5 vị nhiều hơn kia, nếu không phải đã mất tích nhiều năm thì chính là giống như Lạp Đức, bị giết một, thậm chí là hai thế thân, đã nhiều năm không xuất hiện.
Cho nên, hôm nay chỉ có 44 vị vô địch này xuất hiện, cộng thêm Tiểu Chu vương giả chết mà sống lại, Chu Thiên Phương vẫn luôn che giấu, lúc này mới đạt tới 46 vị.
Hiện tại, nếu có thêm 6 vị nữa, có khả năng còn có vô địch thượng cổ, vậy đó sẽ là biến số lớn.
Chương 1832: Châm Ngòi Ly Gián
Vài vị vô địch khẩn trương biến sắc.
Thực lực của vô địch Liệp Thiên các dĩ nhiên sẽ không yếu.
Nếu 6 kẻ kia tới đây, vậy cần có thêm vô địch ngăn cản bọn họ.
Mấy kẻ vây giết Tiểu Chu vương đồng loạt tản ra, bọn họ phải đề phòng gia hỏa Liệp Thiên các.
Tiểu Chu vương thiêu đốt thần văn, lại quát lên: “Bộ trưởng Huyền bộ mời sáu thánh tương trợ!”
Dứt lời, gió nổi mây phun!
Dường như có vô địch muốn xé rách hư không, giáng đến từ thời gian trường hà!
Đám vô địch vây công lập tức bỏ chạy.
Bọn họ vừa đi, Tiểu Chu vương lập tức trốn chạy.
Lúc này, trong vô tận hư không, có thanh âm tang thương truyền ra, người này thở dài nói: “Liệp Thiên các không tham dự tranh chấp giữa các chủng tộc! Các chủ, lâu chủ, bộ trưởng Liệp Thiên các có chủng tộc khác nhau, nhưng Liệp Thiên các không phân chủng tộc! Bổn các vẫn chấp nhận bộ trưởng Huyền bộ Chu Thiên Nguyên, nếu ngươi nguyện ý trở về, ngươi vẫn sẽ là bộ trưởng Huyền bộ của bổn các, còn bộ trưởng Hoàng bộ Chu Thiên Phương… Liệp Thiên các gặp liền giết!”
Chu Thiên Nguyên thì thôi, Liệp Thiên các vốn không quan tâm đến chủng tộc, nhưng bộ trưởng Hoàng bộ Chu Thiên Phương quá độc ác!
Y xử lý hơn mười vị Nhật Nguyệt tinh nhuệ và cả 2 vị chuẩn vô địch, y xem như đã hoàn toàn thoát ly.
Người kia lại nói tiếp: “Chu Thiên Nguyên, đừng kéo Liệp Thiên các vào, không có ai đáp ứng trợ chiến cho Nhân tộc ngươi, Liệp Thiên các rời khỏi cuộc chiến loạn chư thiên lần này!”
Chu Thiên Nguyên không thèm để ý!
Ta biết mà!
Chỉ muốn hù dọa kẻ khác thôi, không được sao?
Vừa rồi bị ba bốn vị vô địch vây giết, y sợ mình sẽ chết nên mới ra chiêu như vậy, không ngờ Liệp Thiên các không muốn làm chỗ dựa cho y, liền trực tiếp tuyên cáo chư thiên.
Tiểu Chu vương cười lớn: “Đông các chủ, ngươi quá lạnh lùng đấy! Thôi được rồi, lát nữa đợi thời cơ thích hợp, các ngươi ra tay giết vài vị Vĩnh Hằng rồi chạy là được!”
“…”
Đông các các chủ lười đáp lại, coi như không nghe thấy, chỉ là kế châm ngòi ly gián đơn giản mà thôi, những người khác tin hay không thì tùy!
Hạ Long Võ nhìn một hồi, thấy y đã thoát vây liền không xem nữa.
Y hít sâu một hơi!
Cuồng phong nổi lên!
Sóng biển ngập trời!
Giờ phút này, ba Hạ Long Võ đi ra, mạnh mẽ dung hợp, tam thân hợp nhất!
Đương nhiên việc này cần thời gian.
Tiểu Chu vương đang bị đám vô địch ngăn cản, không cho tới gần, giờ phút này mọi người đều biết gia hỏa này có thể gia tốc thời gian, không thể để y đạt được mục đích.
Đám vô địch vạn tộc chia cắt chiến trường.
Lúc này, trong một vài tiểu giới, ráng màu bắt đầu chiếu rọi, có cường giả tiểu tộc nhân cơ hội chứng đạo, nhân số không ít!
Đại Chu vương hét to: “Kẻ chưa chứng đạo thì lập tức đi tiểu giới chứng đạo đi!”
Yếu cũng không sao!
Tiểu giới có lực áp chế, Nhân tộc không có.
Còn Nhân cảnh… Nhân cảnh không thích hợp để chứng đạo, quá nguy hiểm, huống chi, hiện tại Nhân cảnh không đủ nguyên khí, khó có thể chứng đạo, không thấy mấy người Huyền Giáp chứng đạo ở Nhân cảnh mà khó như lên trời sao?
Hơn nữa người chứng đạo nhiều cũng dễ khiến vô địch tấn công Nhân cảnh, làm Nhân cảnh lại bạo động lần nữa.
Đại Chu vương quát lớn, có người bắt đầu chạy đến tiểu giới.
Có người lại bi phẫn muốn chết: “Nhưng ta không có vật gánh chịu!”
Ta đang chờ các ngươi giết vô địch và chuẩn vô địch đây!
Thứ mấu chốt là vật gánh chịu lại không có.
Đại Chu vương cũng bất đắc dĩ, cái này không thể trách ta, không có đâu, Chu gia có thể gom đủ vật gánh chịu cho Chu Phá Long và Chu Phá Thiên là nhờ có Chu Thiên Nguyên, thế nên… Thật sự không còn nữa.
Trong đám gia hỏa chứng đạo tiểu giới, có vài người đã chuẩn bị vô số năm!
Có một số người muốn vớt quá khứ tương lai mà không dựa vào vật gánh chịu… nhưng chỉ là nằm mơ, cứ thử đi, biết đâu lại thành công, mọi người lười quan tâm đến bọn họ.
Bọn họ làm ầm ĩ, Hạ Long Võ mặc kệ.
Bốn phía, càng ngày càng nhiều người tụ tập.
Đại chiến càng thêm thảm thiết.
Có cường giả hô to: “Xin một tôn cổ hoàng ra mặt trấn áp Đại Tần vương!”
Lúc này, Đại Tần vương cầm thương quét ngang tứ phương.
Đại Hạ vương cũng cầm đao tung hoành chư thiên!
Hai Chiến Giả này cường hãn đến đáng sợ, đánh cho một vài vô địch không dám tiến lên.
Không trấn áp được hai gia hỏa từng giết vô địch này, rất nhiều người đều sợ hãi không dám xông pha, giờ phút này, vẫn còn một ít vô địch tiểu tộc ở đây.
Giờ đây, các tộc phái ra hơn trăm vị vô địch.
Không phải tất cả đều là lực lượng của các tộc Thần Ma Tiên Long!
Nếu không, một khi Nhân tộc từ bỏ kế hoạch, đột nhiên tấn công các giới thì sẽ rất phiền toái.
Mấy đại cường tộc Thần Ma Tiên Long phái ra chừng 50 vị vô địch, còn lại là các tộc khác.
Thấy không thể trấn áp Nhân tộc, vạn tộc cũng nóng nảy.
Một tôn Thần Hoàng Ma Hoàng hãy tới đây trấn áp bọn họ đi!
Đại Tần vương cười lạnh nói: “Bọn họ dám đến sao? Đám ngu xuẩn các ngươi! Bọn họ dám đến, dù bổn vương phải liều mạng thì cũng muốn phá nát tam thế thân của bọn họ, bọn họ đều đang chờ đợi thăng cấp, ai dám tới thử súng?”
Mấy cổ hoàng đều đang chờ đợi cơ hội thăng cấp.
Một khi Bán Hoàng bị thương nặng, ví dụ như Tiên Hoàng, khi ấy Thần Ma có thể sẽ nhân cơ hội chiếm tiện nghi, các tộc khác cũng vậy, đám Bán Hoàng đó chỉ có tác dụng trấn áp, sẽ không tùy tiện ra mặt khi chưa đến thời khắc sinh tử tồn vong!
Nếu bọn họ bị thương, đó mới là thời điểm sinh tử tồn vong.
Còn Nhân tộc… đang bất chấp tất cả!
Dù sao Đại Tần vương cũng không chờ đợi thành Hoàng!
Nghe vậy, một vài vô địch tiểu tộc có chút dao động, trong lòng thầm mắng, cổ hoàng không tới, vậy đấu tiếp thế nào?
Đại Tần vương và Đại Hạ vương sắp điên rồi, nếu tiếp tục giao chiến, chỉ sợ sẽ có thêm mấy vô địch chết ở đây!
Đúng lúc này, Ma Hoàng lên tiếng, giọng nói truyền khắp tứ phương: “Mấy người đến Đông Liệt Cốc, phá thông đạo Nhân tộc, Đại Tần vương, ngươi trở về thủ thông đạo đi!”
Sắc mặt Đại Tần vương xanh mét!
Đừng mơ!
Ma Hoàng bình thản nói: “Đại Tần vương, cuộc chiến này không phải cuộc chiến quyết tử, ngươi thật sự muốn từ bỏ Nhân cảnh chỉ để bảo hộ Hạ Long Võ sao?”
Đại Tần vương giơ trường thương, lạnh lùng quát: “Vậy ta đây sẽ diệt sạch Ma tộc! Hôm nay các ngươi dám xâm nhập Nhân cảnh, mọi người nghe hiệu lệnh của ta, tấn công Ma giới, hủy diệt Ma giới!”
“Rõ!”
Một trận gào rống vang vọng thiên địa!
Đại Tần vương lạnh lùng quát: “Các ngươi cho rằng chúng ta không dám liều mạng sao? Chiến thì chiến, dám dùng Nhân cảnh uy hiếp chúng ta thì thì cả hai cũng chết đi! Tộc nào dám phá thông đạo, giết bá tánh bình thường của tộc ta, Vĩnh Hằng tộc chúng ta liền phá hủy giới đó, không chết không ngừng!”
Trường thương chỉ Ma Hoàng phía xa: “Ngươi phá thông đạo của chúng ta thử xem! Các ngươi thật sự nghĩ rằng tộc ta là tiểu tộc ư? Phá hỏng cơ hội chứng đạo của tộc chúng ta, Nhân tộc không địch lại, tương lai còn có thể tái chiến, dám phá hủy tương lai tộc chúng ta, vậy không chết không ngừng!”
Vây giết Nhân tộc chứng đạo thì vẫn còn cơ hội, cho nên Nhân tộc nguyện tương lai tái chiến.
Nếu tấn công Nhân cảnh, hủy diệt Nhân cảnh, vậy đại chiến hơn 400 năm trước sẽ lặp lại!
Ai phá, diệt kẻ đó!
Hơn 40 vị vô địch tấn công Ma giới, dù Ma tộc có nhiều vô địch thì Ma giới cũng bị đánh nát nhừ!
Nhân tộc huỷ diệt, Ma tộc… Cũng nối gót đi!
Tiên Thần các tộc sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Hiện tại, bọn họ muốn cản trở đám người Hạ Long Võ chứng đạo, vậy tùy vào bản lĩnh, không thể bởi vì vậy mà ra quân tấn công thế giới nào đó, làm vậy chính là chôn vùi hết thảy.
Trường thương chỉ thẳng Ma Hoàng, Ma Hoàng tạm dừng, lão mỉm cười, hư ảnh tiêu tán.
Đại Tần vương hừ một tiếng!
Vô địch khác cũng im bặt, không nhắc tới chuyện đánh vỡ thông đạo nữa, nếu thật sự phá hủy đại bản doanh của Nhân tộc, có lẽ sẽ thật sự cá chết lưới rách!
Chiến trường Chư Thiên trông như đang liều mạng giao chiến, nhưng trên thực tế vẫn còn hạn cuối.
Vô địch đánh nhau cũng không quá nghiêm trọng.
Hạ Long Võ mặc kệ tất cả, truyền âm nói: “Chư vị tiền bối, lát nữa hãy tới gần ta, nơi đây sắp hấp dẫn nhiều vô địch vạn tộc tới!”
Y muốn triệu hoán chủ nhân các cổ thành!
Nhờ các chủ nhân cổ thành gia tăng khả năng chứng đạo thành công của chính mình.
Tuy y không có bản lĩnh liên lạc được tất cả 36 thành chủ, nhưng cũng đã liên hệ được chủ nhân 9 thành, dùng 9 tòa cổ thành làm vòng chắn, tạo thành liên minh, mở ra lá chắn của cổ thành, cũng giúp mấy vị thành chủ có thực lực vô địch trong thời gian ngắn, ít nhất có thể giúp y cầm chân 7 – 8 vị vô địch.
Mấy người Đại Tần vương không hé răng, chỉ hy vọng kế hoạch của Hạ Long Võ có thể phát huy tác dụng.
Nếu không, bọn họ chỉ có thể ở nơi đây hấp dẫn vô địch, gia tăng cơ hội thành công cho những người khác.
Chương 1833: Tượng Đá Phát Uy
Cùng lúc đó.
Hoàng Giáp thở dốc nói: “Sắp tới rồi, tiểu tử ngươi nghĩ kỹ chưa? Đợi ở đây sẽ chết đấy, hay là… Ta truyền tống giúp ngươi chạy xa một chút, rồi chúng ta đường ai nấy đi…”
Tô Vũ không để ý, bên tai hắn vang lên thanh âm Tinh Hồng: “Thông đạo ở ngay đây, ngươi cứ lao thẳng lên trên… Để Cục lông nhỏ lên đầu đi, thủ đoạn bình thường khó mà mở ra được, giơ thứ kia lên thì không khó nữa.”
Tô Vũ nghi hoặc?
Giơ cục lông?
Là sao?
Thôi, không rõ cũng không sao, hẳn là Tinh Hồng không hại mình đâu?
Nếu y muốn giết chết chính mình thì chẳng có gì khó cả.
Tô Vũ nhanh chóng để Cục lông nhỏ lên trên đầu, tóm lấy Hoàng Cửu rồi bay lên!
Hoàng Giáp sốt ruột mắng: “Đến nơi rồi, ngươi còn giữ nàng làm cái gì?”
Tô Vũ lạnh lùng đáp: “Lát nữa các ngươi tự chạy trốn, lúc đó ta sẽ thả nàng ta! Trưởng lão, đừng giở thủ đoạn với ta!”
Dứt lời, hắn đã bay đến trời cao, Cục lông nhỏ trên đỉnh đầu như đụng vào thứ gì đó, gian nan bay lên một hồi, một thông đạo mơ hồ xuất hiện!
Hoàng Giáp sửng sốt!
Chuyện gì vậy, nơi này có thông đạo ư?
Đùa à?
Ông là người Hoàng bộ, vậy mà Liệp Thiên các còn không biết nơi này có thông đạo, có vẻ còn rất ổn định!
Hơn nữa ông là cao thủ về không gian, nếu có thông đạo, ông sẽ cảm ứng được mới đúng.
Nhưng ông không cảm ứng được bất cứ cái gì!
Hoàng Giáp hơi chấn động, giờ đây đã hiểu được vì sao Tô Vũ phải tới đây, hóa ra là ở đây có thông đạo, hắn có thể chạy trốn!
Nơi xa, mấy người Lạp Đức cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc!
Thông đạo?
Thông đạo Nhân cảnh đi thông chư thiên?
Sao có thể?
Giờ phút này, thấy Tô Vũ đang bay vao trong đó, mấy người đều nóng nảy, đến chiến trường Chư Thiên, có lẽ thông đạo sẽ truyền tống đến những nơi ngẫu nhiên, vậy rất khó tìm, hơn nữa ở đó có nhiều cường giả, một khi Tô Vũ bị những người khác giết, vậy kẻ đó hời lớn rồi!
Hoàng Giáp vừa muốn nói gì đó, Tô Vũ bỗng nhiên ném Hoàng Cửu xuống dưới, lạnh lùng quát: “Đừng đuổi theo, hoặc là ngươi có thể thử xem!”
Hoàng Giáp đỡ lấy Hoàng Cửu, nghĩ thầm thử thì thử, nhưng ông lại do dự… thôi, gia hỏa Tô Vũ này quá nguy hiểm, vẫn nên chạy thì hơn, những người này đuổi theo Tô Vũ, mình đi nơi khác sẽ an toàn hơn.
Ông kéo Hoàng Cửu chạy, Hoàng Cửu tức giận quát: “Tô Vũ, thù gãy tay này ta sẽ nhớ kỹ!”
“Ngu ngốc!”
Tô Vũ hừ một tiếng, nếu không phải lời Hoàng Giáp nói làm hắn hồ nghi, hắn đã thuận tay xử lý kẻ này rồi!
Nhân tiện xử lý luôn Hoàng Giáp!
Nhưng suy xét lại thì, nếu đó thật sự là người Liễu gia, giết rồi thì không biết giải thích sao với lão sư, còn vấn đề có phải Nhân tộc hay không… Tô Vũ không quan tâm, Nhân tộc thì sao?
Cũng không phải chưa từng giết!
Tô Vũ chạy vào thông đạo, nhanh chóng bay đi, ta muốn đến chiến trường Chư Thiên!
Các ngươi có giỏi thì đuổi theo đi!
Không biết tượng đá lão đại có đáng tin cậy không, vô địch cảm ứng nguy cơ rất nhạy bén, nếu bị nhận ra thì rất phiền toái.
Còn nữa, tượng đá lão đại đang ở Nhân cảnh hay là đã trở về chiến trường Chư Thiên rồi?
Mà hình như có tới ba vô địch đuổi theo hắn, lão đại đấu nổi không?
Lúc trước chỉ thấy y đánh bạo tam thế thân nhiều vị vô địch, chưa từng thấy y hoàn toàn đánh chết vị vô địch nào, Tô Vũ hơi lo lắng.
Thôi, mặc kệ!
Bên kia thông đạo.
Tượng đá đã đến nơi trước.
Y nhìn quanh bốn phía, chẳng có kẻ nào quanh đây!
Nơi này không phải chiến trường, tượng đá âm thầm gật đầu, không thể quá nổi bật, nên điệu thấp thì hơn, giết người diệt khẩu, tốt nhất là đừng để ai biết do ta đánh chết.
Cổ thành cũng cần sinh tồn.
Nếu đánh chết người, bị cường giả vạn tộc nhìn thấy, có lẽ sẽ có chút phiền toái.
“Chu Thiên Đạo…”
Thì thầm một cái tên, được, chính là ngươi!
Ngươi cũng đi theo phía sau đúng không?
Ta đánh chết bọn người kia rồi tặng công lao cho ngươi, dù sao Nhân tộc ngươi đã là kẻ địch chúng của vạn giới rồi!
Y thì phải điệu thấp!
Nhất định phải một quyền đánh chết một kẻ!
Ba vô địch đều chết hết thì sẽ không ai biết là ta làm.
Tượng đá xoa tay hầm hè!
Y ngẫm nghĩ, rồi tầng vật chất thạch hóa ngoài cùng dần dần rút đi.
Lộ ra bộ dáng thật sự!
Lãnh khốc, cổ xưa, tang thương, anh tuấn!
Mắt như sao trời, mi như lợi kiếm.
Không còn tâm thái sa điêu như trước, nếu Tô Vũ nhìn thấy, chắc sẽ cảm thấy tượng đá thế này mới phù hợp với khí chất của y.
Trong nháy mắt, Tô Vũ đội cục lông lao ra.
Hắn còn chưa kịp nhìn cái gì, đang có chút nôn nóng, bỗng nhiên bên tai vang lên tiếng người bình thản nói: “Ngươi tránh ra, đừng chặn đường!”
Tô Vũ vui mừng, vội vàng tránh đi!
Ở Nhân cảnh, ba vô địch thấy thông đạo kia vẫn đang mở.
Mạt Hợp Ma vương trầm giọng hỏi: “Đuổi theo không?”
“Đuổi theo!”
Ánh mắt Hỏa Tức Thần vương biến ảo: “Thông đạo, thông đạo mới, Nhân tộc cũng chưa chắc đã biết, giết Tô Vũ rồi trở về giết Không Thanh Tử, sẽ không ai biết nơi đây có thông đạo…”
Còn mấy người Chu Thiên Đạo ở phía sau, sớm hay muộn bọn họ cũng xử lý hết!
Một thông đạo mới, bọn họ cũng muốn biết nó sẽ dẫn tới đâu ở chiến trường Chư Thiên.
2 vị vô địch nhanh chóng lao vào thông đạo.
Phía sau, Lạp Đức Ma vương cắn răng, nhanh chóng gia tốc đuổi kịp, hai các ngươi muốn tranh đoạt cùng ta ư?
Tô Vũ là của ta!
“Ta muốn vật gánh chịu, Văn Mộ bia có thể cho các ngươi…”
Lạp Đức Ma vương khẽ quát, có chút nôn nóng!
2 vị vô địch kia không để ý đến gã!
Tùy ngươi!
Giết được Tô Vũ rồi tính, hắn còn chưa chết đâu, gấp cái gì.
Ba vô địch lập tức lao qua thông đạo bay đi.
Kẻ đầu tiên ngoi đầu là Mạt Hợp Ma vương.
Tốc độ của gã nhanh nhất.
Vừa lộ mặt, tượng đá… Không, giờ phút này Tinh Hồng không còn là trạng thái tượng đá nữa.
Tinh Hồng đã chờ sẵn, không nói nhiều, lập tức nện xuống một quyền!
Một quyền này vô cùng cường đại!
Ầm vang, toàn bộ lối ra thông đạo bị một quyền này bao phủ!
Mạt Hợp Ma vương mới ra ngoài đã biến sắc, ầm một tiếng, đầu vỡ nát, thân thể vỡ nát, thời gian trường hà nhanh chóng mở ra, trong nháy mắt, một Mạt Hợp Ma vương xuất hiện!
Nhưng nắm tay lại giáng xuống!
Lần này, càng mạnh, càng nhanh hơn!
Hỏa Tức Thần vương bị dư uy đánh trúng, miệng phun máu tươi, sắc mặt biến đổi, nhưng phía sau còn có Lạp Đức Ma vương đang muốn lao lên, giờ gã muốn xuống nhưng lại bị chặn đường…
Oanh!
Không có thời gian suy nghĩ hay mắng chửi, vô số nắm tay đã buông xuống!
Ầm ầm ầm!
Thế thân thứ hai của Mạt Hợp Ma vương bị đánh bạo!
Phía sau, Lạp Đức Ma vương vô cùng hoảng sợ!
Chuyện gì vậy?
Không, nắm tay này thật quen mắt… gã lập tức hoảng sợ, kinh tủng vô cùng!
Tinh Hồng!
Đối, chính là y!
Đáng chết!
Gã muốn rống lên, nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị Hỏa Tức Thần vương va trúng, gã rơi xuống dưới, không ngừng hộc máu.
Chương 1834: Chu Thiên Đạo Ta, Hôm Nay Diệt Tứ Phương!
Lúc này, mấy người Chu Thiên Đạo cũng đuổi tới nơi.
Bọn họ cũng ngạc nhiên, không ngờ nơi đây có thông đạo.
Đúng lúc này, bên tai truyền đến thanh âm: “Các ngươi dùng sức tấn công lên trên, nhanh lên, toàn lực ứng phó, thiêu đốt tinh huyết!”
Chu Thiên Đạo chấn động, cái gì?
Vạn Thiên Thánh lại nhận ra đó là Tinh Hồng!
Ông đã từng nghe thanh âm Tinh Hồng!
Không hề do dự, Vạn Thiên Thánh thiêu đốt tinh huyết, quát to: “Nhanh lên, đánh đi!”
Trấn sơn!
Ông đánh ra một quyền cường hãn vô biên!
Chu Thiên Đạo và Lam Thiên còn hơi nghi hoặc, nhưng cũng không do dự nhiều, nếu Vạn Thiên Thánh đã ra tay, vậy chắc là không có vấn đề gì.
Chu Thiên Đạo cũng thiêu đốt tinh huyết, đánh ra một quyền!
Lam Thiên phong tao nhất, vô số Lam Thiên đồng loạt thiêu đốt, đồng loạt ra tay, đánh về phía thông đạo!
Oanh!
Một cỗ khí lực dao động vô cùng cường hãn tập hợp lực lượng của cả ba người, lực lượng thiêu đốt tinh huyết, hóa thành một cột sáng năng lượng lập tức đánh vào thông đạo!
Lạp Đức Ma vương và Hỏa Tức đang rơi xuống… lập tức biến sắc!
Bọn họ rống một tiếng, đồng loạt ra tay!
Ầm!
Lực lượng khổng lồ đẩy bọn họ lên đến cuối thông đạo, sắc mặt hai người đại biến!
“Không…”
Mấy người Vạn Thiên Thánh liên thủ cũng khó có thể đánh chết bọn họ, nhưng lực lượng khổng lồ lại khiến bọn họ bay ngược lên trên!
Không!
Phía trên có một tồn tại đáng sợ!
Lúc này, vô số quyền vẫn đang đánh ra!
Oanh!
Một tiếng vang lớn, thế thân cuối cùng của Mạt Hợp Ma vương tuyệt vọng nhìn những nắm tay kia, thời gian trường hà hiện ra nhưng bị một quyền đánh bạo, bọn họ đã chiến đấu bao lâu rồi?
Gã không còn ở trạng thái toàn thịnh nữa!
Còn bị tên khốn kiếp này đánh lén, hai thế thân bị đánh bạo trong nháy mắt, giờ phút này, phía sau có một cỗ lực lượng cường hãn quét đến… Mạt Hợp Ma vương tuyệt vọng vô biên!
Ầm!
Cả người gã hoàn toàn vỡ nát!
Trời giáng huyết vân!
Ma giới rung chuyển!
Đây là tôn vô địch đầu tiên của Ma giới ngã xuống hôm nay, Minh Hà vương, Khởi Mộc Tiên vương, Phần Hải vương cùng với một vô địch Thần tộc bị hai người Đại Chu vương đánh chết, đã có bốn vô địch chết trận, chỉ có Ma giới chưa mất vô địch nào.
Giờ phút này, Mạt Hợp đã chết.
Cường giả vạn tộc đồng loạt nhìn về phía giao giới Nhân Tiên.
Hình như là bên kia!
Một Ma vương đã chết!
Mạt Hợp Ma vương ư?
Vậy mà không phải Lạp Đức Ma vương!
Bọn họ đang nghĩ vậy, trong thông đạo, Lạp Đức Ma vương hoàn toàn tuyệt vọng: “Các ngươi không thể ra khỏi thành, không thể ra tay với chúng ta… Nơi này không phải lĩnh vực cổ thành…”
Oanh!
Một tiếng bạo vang, Lạp Đức Ma vương bi phẫn, thế thân cuối cùng của ta lại vẫn chết trong tay kẻ này!
Ta không cam lòng!
Ầm!
Huyết vân càng thêm nồng đậm, Ma giới lại rung động kịch liệt.
Hư ảnh Ma Hoàng hiện ra!
Trong mắt tràn đầy phẫn nộ và khó hiểu.
Sao có thể?
Lão nhìn về phía bên kia, nơi đó gần Tiên giới, tuy cách lão rất xa, nhưng lão vẫn muốn nhìn xem Thiên Cổ chết tiệt này đang làm cái gì?
Chuyện lớn như vậy mà lão ta lại mặc kệ ư?
Giờ phút này, bên ngoài Tiên giới.
Cục lông lớn và vợ của nó cùng ợ ra, rồi nhìn về phía hang ổ nhà mình, ma ma Cục lông nhỏ ngạc nhiên: “Đương gia, bọn họ đang đánh nhau ở cửa nhà chúng ta kìa!”
Cục lông lớn chưa nói gì, nhìn về phía thông đạo Tiên giới, “Có khi Thiên Cổ đang tức điên, sắp lao ra đây rồi, chúng ta chờ cắn lão đi!”
“Được thôi!”
Ma ma của Cục lông nhỏ vui vẻ ra mặt, đánh thì đánh, chúng ta đánh Thiên Cổ!
Ăn lão!
Đánh nhau ngay gần Tiên giới như vậy có lẽ sẽ khiến Thiên Cổ ra ngoài, lão dò ý chí lực ra vài lần đều bị hai vợ chồng chúng nó ăn hết, chắc Thiên Cổ đang giận điên lên rồi.
Tinh Hồng liên tiếp đánh chết hai vô địch!
Giờ phút này, thiên địa khen thưởng buông xuống, rất rất nhiều, Tô Vũ nhìn hoa cả mắt, thiên địa huyền quang, ý chí lực, thần văn, binh khí, công pháp… Muốn gì có đó.
Giết vô địch được khen thưởng nhiều như vậy ư?
Tinh Hồng không quan tâm, những thứ này không có ích nhiều với y.
Y muốn tốc chiến tốc thắng!
Ầm ầm ầm!
Một quyền, hai quyền, ba quyền…
Y đánh ra ngàn vạn quyền!
Trong thông đạo, Hỏa Tức Thần vương liên tục rống lên, không ngừng phản kích.
Bịch một tiếng, tạc nứt ra!
Tam thân hợp nhất bị đánh vỡ, tương lai thân bị đánh bạo, lúc này, Tô Vũ lén nhìn tượng đá, bỗng nhiên hắn cũng ra quyền…
Dù sao cứ đánh về phía thông đạo là được!
Hiện tại, tượng đá chặn đầu, phía dưới còn có ba cường giả Nhân tộc, tên kia không thể được cũng không xuống được… Đây cũng là điểm phục kích tốt nhất!
Tượng đá đánh ra ngàn vạn quyền, Tô Vũ cũng đánh được mấy trăm quyền!
Hắn muốn xem mình có vớt được chút lợi ích nào hay không!
Ở bên dưới, mấy người Vạn Thiên Thánh vô cùng chấn động, bọn họ bất chấp tất cả, đồng loạt tấn công lên trên!
Hỏa Tức Thần vương tuyệt vọng, gã rống một tiếng, thời gian trường hà đứt gãy, ầm, thế thân cuối cùng bị đánh bạo!
Thần giới chấn động, huyết vân buông xuống, hư ảnh rơi tan.
Tượng đá lập tức gào to: “Chu Thiên Đạo ta, hôm nay diệt tứ phương!”
Tiếng gào giận dữ vang vọng thiên địa.
Ngay sau đó, y đã văng Tô Vũ vào thông đạo, truyền âm nói: “Ta đóng cửa thông đạo, ngươi lập tức đến Chư Thiên phủ rồi ra ngoài, đừng nói là ta đã tới đây…”
Y muốn chạy!
Sẽ sớm có người tới đây thôi!
Nhanh rút!
Không thể để kẻ khác biết là ta làm, một lần đánh chết ba vô địch… Tinh Hồng vừa kích động, vừa cảm thấy kích thích, chà chà, ta hiếm khi đánh chết vô địch, hôm nay có ba vô địch xếp hàng chờ ta đánh, quá sung sướng!
Nhưng phải trốn nhanh!
Không thể để người khác biết, không thì chính y cũng sẽ gặp phiền toái.
Y lập tức biến mất, phong bế thông đạo.
Còn vì sao những người này chết. . .
Chu Thiên Đạo giết chứ ai!
“Chu Thiên Đạo ta, hôm nay diệt tứ phương!”
Tiếng hét to vang vọng tứ phương.
Mọi người ngây dại, tạm dừng, đại chiến ngừng trong khoảnh khắc.
Ba vô địch!
Đúng vậy, trong nháy mắt, ba vô địch đã chết!
Người người hoảng sợ!
Trong chốc lát, Mạt Hợp, Hỏa Tức, Lạp Đức đã bị giết!
Chu Thiên Đạo…
“Chu Thiên Đạo!”
Có người lẩm bẩm, con trai Đại Minh vương, lão nhị Chu gia, Chu Thiên Đạo!
Thật hay giả?
Trong một ngày, giết bốn vô địch!
Đùa trò gì vậy?!
Đây là chiến tích của Bán Hoàng, còn phải xem cơ duyên, xem thời cơ!
“Chu Thiên Đạo… Không có khả năng…”
Tất cả mọi người trợn tròn mắt, đều nhìn về phía bên kia.
Thật đáng sợ!
Chương 1835: Một Ngày Đồ Sát Tứ Thánh
Nhân cảnh.
Chu Thiên Đạo cũng nghe thấy tiếng gào kia… Ông sửng sốt nhìn hai người bên cạnh, lẩm bẩm: “Đúng vậy, vừa rồi Khởi Mộc Tiên vương cũng chết như thế, chẳng khác nhiều…”
Ta giết bốn tôn vô địch, có sợ không?
Má!
Sau này ta đừng hòng ra cửa nữa!
Chu Thiên Đạo nổi danh rồi, ta, cường giả đệ nhất chư thiên!
Sợ không?
Ta sợ!
Bán Hoàng muốn ám sát ta!
Cùng với tiếng gào của Tinh Hồng, Chu Thiên Đạo nổi danh.
Ông thật sự nổi danh!
Chư thiên vạn giới, không người không biết, không người không hiểu.
Một ngày diệt tứ thánh!
Chưa đến vô địch cảnh, giết vô địch như chó.
Mọi người tin hay không… nếu là trước đây thì khó nói.
Mà khi Vạn Thiên Thánh cảnh giới Sơn Hải đỉnh lại có thể diệt hai tôn vô địch, vậy sao Chu Thiên Đạo âm hiểm hơn lại không thể diệt bốn vô địch?
Nhưng ba vô địch ngã xuống quá nhanh.
Liên tiếp chết đi!
Có nghĩa là bọn họ đồng thời bị giết!
Điểm này tạm thời vẫn còn nghi vấn, có lẽ có công Vạn Thiên Thánh cùng Lam Thiên liên thủ nữa, có người còn suy đoán, hoặc là kỳ thật Lam Thiên cũng có thể diệt vô địch, hoặc là Vạn Thiên Thánh không bị thương quá nghiêm trọng.
Hơn nữa Chu Thiên Đạo vốn có thể giết vô địch, như vậy có thể giải thích rằng ba người liên thủ chém giết ba vô địch.
Đây là suy đoán của 3 vô địch đang đại chiến với Đại Hán vương ở Nhân cảnh.
Bởi vì bọn họ thấy ba người kia đuổi theo!
Đương nhiên còn có Hoàng Giáp, chờ đến khi thân phận bị lộ ra… có khả năng cũng bị ép nhận thành tựu, mà cái thành tựu này. . . quá lớn.
Phía dưới thông đạo.
Chu Thiên Đạo dở khóc dở mếu, ông muốn khóc, nhưng không khóc được, ông lẩm bẩm: “Xem ra, hôm nay tốt nhất là ta chứng đạo ở Nhân cảnh, bằng không… Ta không còn hy vọng nữa!”
Đời này đừng nghĩ đến Chư Thiên chứng đạo!
Không có chút hi vọng nào!
Vạn Thiên Thánh liếc mắt nhìn ông, không có ý tốt xúi giục: “Hay là ngươi giúp một chút đi? Đến Chư Thiên phủ lộ mặt, nói ngươi muốn chứng đạo, sau đó… Biết đâu giúp được Hạ Long Võ!”
Ngươi có muốn giúp một chút hay không?
Hiện tại Hạ Long Võ nguy hiểm nhất!
Ngươi đi giả vờ chứng đạo, có lẽ mấy chục vô địch sẽ tới tìm ngươi.
Chu Thiên Đạo cũng nghĩ đến điểm này, lập tức không rét mà run!
Má nhà ngươi!
Ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết à?
Mấy người đang nói chuyện, bỗng có một người rơi xuống, trên tay còn nắm hai thứ gì đó, lộ vẻ vui mừng vô cùng.
Giờ phút này quả thật Tô Vũ đang cực kỳ vui sướng.
Hắn lại kiếm lời rồi!
Có thêm hai vật gánh chịu!
Hắn vốn có hai, lần này lại thêm hai, thế là hắn có đến bốn vật gánh chịu.
Vật gánh chịu mà lấy được đơn giản ghê!
Thứ này dùng cũng không hết, Tô Vũ thầm nghĩ!
Lần trước hắn có ba khối, đánh nát một khối, kết quả đến bây giờ lại có bốn khối, càng ngày càng nhiều.
Ba vô địch ngã xuống, đáng lẽ nên có năm vật gánh chịu mới đúng, Lạp Đức một khối, hai người khác mỗi người hai khối, nhưng tượng đá quá mạnh, cũng không quan tâm có làm hỏng thứ này hay không, khi đối chiến với vô địch, y không nương tay chút nào.
Còn hai khối nguyên vẹn đã là vận may không tồi.
Không những thế, hỏa gai Thần vương ngã xuống cuối cùng, vật gánh chịu lưu lại là một nhanh cây nhỏ, trên nhánh cây còn dính không ít máu tươi, khí tức cường hãn, có lẽ có thể lấy ra một giọt tinh huyết vô địch!
Đây cũng là niềm vui ngoài ý muốn!
Đương nhiên, Tô Vũ không chỉ thu hoạch có vậy.
Khi Hỏa gai Thần vương ngã xuống, gã đang ở chiến trường Chư Thiên, xem như là bị giết ở chiến trường Chư Thiên, Tô Vũ phụ giúp bổ đao, cũng đạt được không ít chỗ tốt.
Đại lượng ý chí lực, thiên địa huyền quang, còn có mấy cái thần văn.
Đó chỉ là góp chút sức mà thôi!
Nếu dựa theo tỉ lệ, khi hỏa gai bị giết, Tô Vũ xuất lực không đến 1/1000, mà như vậy hắn cũng nhận được vô số chỗ tốt.
Thân thể Tô Vũ nhanh chóng chấn động!
63 đúc hoàn thành!
Vốn đã sắp hoàn thành, khi hắn giao chiến cùng đám thiên tài cũng đã được mài giũa, cộng thêm chiến lợi phẩm mới nhận được, hắn nháy mắt liền bước vào 63 đúc.
Chưa hết, ý chí lực của hắn cũng nhanh chóng tăng trưởng.
Có chút trướng đau!
Mấy thần văn bị phá hủy, đó không phải là thần văn Nhân tộc, chúng biến thành đại lượng ý chí lực dũng mãnh tràn vào, Cục lông nhỏ điên cuồng hút dư vị thần văn, Tô Vũ cũng vậy.
Khoách thần chùy tiếp tục gõ!
Biển ý chí khuếch trương!
Lần trước Tô Vũ thăng cấp Lăng Vân cửu trọng, hắn gõ mãi, chỉ miễn cưỡng áp súc tới mức độ vừa thăng cấp, hôm nay, ý chí lực cùng biển ý chí không ngừng khuếch trương, trở nên mạnh mẽ hơn.
Ầm ầm ầm!
Biển ý chí vốn rộng lớn lại khuếch trương.
Tô Vũ không ngừng gõ!
Không gõ không được, hiện tại hắn chưa thể tiến vào Sơn Hải, hắn còn chưa hợp Thần Khiếu, nếu không gõ, hắn không chỉ chưa vào được Sơn Hải, biển ý chí còn dễ bị căng nứt.
Búa điên cuồng đấm đánh!
Thần văn không ngừng thăng cấp, lần này Tô Vũ chủ yếu thăng cấp những thần văn không tới tứ giai, đặc biệt là thần văn chữ “Văn” mới vừa ra đời.
Tô Vũ có tổng cộng 27 thần văn, giờ phút này, quá nửa đều là tứ giai.
May mà biển ý chí của hắn cường đại, không thì đã không thể thừa nhận.
Hiện tại, lại có thần văn bắt đầu thăng cấp tứ giai!
Lần trước khi Tô Vũ giết Cửu Huyền của Tiên tộc, hắn tìm ra 36 vị trí Thần Khiếu mới, cộng thêm 180 cái nguyên bản, hắn mới chỉ mở ra một ít, còn vài vị trí chưa mở ra, giờ phút này chúng đang nhanh chóng bị mở ra.
Giết vô địch, dù chỉ là trợ lực một chút, nhưng Tô Vũ lại vượt cấp quá nhiều, nên hắn nhận được khen thưởng phong phú vô cùng!
216 Thần Khiếu, giờ phút này, những vị trí chưa mở đã bị mở ra toàn bộ.
Hấp thu tiêu hóa thêm một lúc, đến lúc này, con đường Văn Minh sư của Tô Vũ, khai 216 Thần Khiếu, 27 thần văn, hơn phân nửa là tứ giai, biển ý chí cực kì rộng lớn, tiếp cận Sơn Hải trung kỳ, giờ phút này, có xu thế lột xác tiến đến Sơn Hải hậu kỳ.
Cường độ ý chí lực vững vàng đạt tới giai đoạn Sơn Hải.
Hiện tại có thể xem Tô Vũ là Văn Minh sư Sơn Hải cảnh… hắn chưa hoàn thành hợp khiếu, chỉ có chiến lực đã đạt tới, hợp khiếu giúp tăng cường độ ý chí lực, mà phương diện này Tô Vũ có thể dùng khoách thần quyết để đạt được.
Một lát sau, thân thể lại chấn động, tiến vào 64 đúc.
Vậy mà khen thưởng vẫn còn không ít, có vẻ muốn hoàn thành hai ba lần đúc nữa cũng không khó.
Tô Vũ líu lưỡi, má nó, ta chỉ giúp chút sức mà thôi!
Hắn hối hận quá!
Ba vô địch, vậy mà ta chỉ đánh hỏa gai, nếu biết sớm thì ngay từ đầu ta đã đánh rồi!
Mạt Hợp và Lạp Đức bị giết, hắn không góp chút công sức nào.
Tiếc quá đi!
Lúc này Tô Vũ cực kì hối hận!
Nếu kẻ nào cũng đánh một chút, có phải ta có thể càng cường đại hơn hay không?
Hoàn thành 72 đúc, nhân tiện khiến ý chí lực mạnh hơn?
Tô Vũ tiếc hùi hụi!
Đáng lẽ trước đó hắn nên đánh mấy quyền, vậy mà ban đầu không nghĩ ra.
Hắn đang hối hận, mà mấy người Vạn Thiên Thánh thì trơ mắt nhìn ý chí lực của tiểu tử này quay cuồng, bùng nổ ý chí lực, rõ ràng hắn đã có uy năng Sơn Hải chân chính.
Còn thân thể… Tô Vũ đang ở trạng thái cắn nuốt tinh huyết, tạm thời chưa nhìn ra tình trạng thân thể thế nào, hắn đúc thân nhưng tăng lên không rõ ràng.
Trên thực tế, chỉ dùng lực lượng sau khi đúc thân, thân thể Tô Vũ đã đạt đến lực lượng 80 vạn khiếu trở lên!
Dương khiếu toàn bộ mở ra!
Mở toàn bộ dương khiếu, Tô Vũ có thể cảm nhận được lực lượng thân thể hắn tăng lên gấp đôi!
Đúng vậy, gấp đôi.
Như vậy, lực lượng thân thể hắn đã vượt qua 160 vạn khiếu, còn có thần văn phụ trợ.
Hiện giờ, dù không dùng tinh huyết, Tô Vũ cũng đã cường hãn vô cùng.
Nhưng dương khiếu đang mở ra toàn bộ… Còn đang không ngừng hấp thu tử khí, cái này hơi phiền toái.
Tô Vũ không quá để ý, dương khiếu mở ra cũng tốt, Tinh Nguyệt truyền tử khí, không cần biết truyền bao nhiêu, dương khiếu sẽ hút bấy nhiêu, đại khái có thể bảo trì cân bằng.
Hiện giờ, hắn còn không cần nghịch chuyển.
Còn ước gì Tinh Nguyệt truyền nhiều thêm!
Tinh Nguyệt tuyệt đối không thể chết được, nếu nàng ta chết, ta phải dùng cái gì cung cấp cho dương khiếu?
Hiện tại ai nói muốn cắt đứt thông đạo tử khí của Tô Vũ, Tô Vũ sẽ lao lên đánh chết kẻ đó!
Cút mẹ ngươi đi!
Ta cần Tinh Nguyệt để tồn tại, cắt đứt mới là phiền toái, nếu cắt đứt, ta lấy đâu ra nhiều lực lượng như vậy bỏ vào dương khiếu, Bạch gia lão tổ bế quan trong mật thất nhiều năm, suốt ngày tu luyện cũng không đủ cho dương khiếu hút, cực kì thê thảm!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







