- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 351 : Đệ Nhất Nhân Của Đa Thần Văn Hệ (1) (c1751-c1755)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 351 : Đệ Nhất Nhân Của Đa Thần Văn Hệ (1) (c1751-c1755)
❮ sautiếp ❯Chương 1751: Đệ Nhất Nhân Của Đa Thần Văn Hệ (1)
Ngoại thành Nam Nguyên.
Trong một tòa đại điện mới nổi, có người trẻ tuổi nghi ngờ hỏi: “Liễu Văn Ngạn? Tên thiên tài tàn phế kia ư? Tướng quân, vì sao nói Liễu Văn Ngạn mới là đệ nhất nhân của đa thần văn đương thời? Ta đã xem qua tư lịch của ông ấy, đúng thế, tại thời đại 50 năm trước, thiên phú của ông ấy chính xác là rất mạnh, nhưng ngay cả lúc đó, ông ta còn chưa đột phá Đằng Không, bây giờ mọi chuyện đã khác rất nhiều.
Có phải mọi người thần thánh hóa Liễu Văn Ngạn rồi không?”
Những người trẻ tuổi này có kẻ đến từ đa thần văn hệ tiểu giới, có rất nhiều người thì là do đại phủ bí mật bồi dưỡng, có Chiến giả cũng có Văn Minh sư.
Bấy giờ, Liễu Văn Ngạn vừa mới tiến vào Chư Thiên phủ, tin tức đã bay loạn khắp nơi.
Trong miệng một số lão bối, Liễu Văn Ngạn năm xưa còn chưa bước vào Đằng Không đều sắp thành thần bảo.
Mà trong đó, thậm chí bao gồm cả một vài cường giả Nhật Nguyệt cảnh.
Một gia hỏa còn chưa Đằng Không đã phế đi 50 năm, gần đây chỉ dựa vào việc tự bạo thần văn của Diệp Bá Thiên mới may mắn bò lên được đến Sơn Hải đỉnh phong, ông ta thì tính là tuyệt thế thiên tài kiểu gì?
Sao có thể coi là đệ nhất nhân của đa thần văn hệ?
Trong mắt mọi người, mấy người Hồng Đàm, Triệu Minh Nguyệt đều vào Nhật Nguyệt còn chưa nói, Hồng Đàm trẻ hơn Liễu Văn Ngạn mà lại còn dựa vào chính mình tấn cấp Nhật Nguyệt.
Lão phế vật Liễu Văn Ngạn dựa vào ngoại lực mới lên tới Sơn Hải thì tính là đệ nhất nhân gì chứ?
Họ không hiểu.
Cũng cảm thấy mọi người đã quá đề cao người này.
Trên đại điện, vị Nhật Nguyệt tuổi tác không tính quá lớn khẽ cười, hỏi ngược lại: “Ông ta có phải đệ nhất nhân hay không. . .
Còn phải hỏi sao?”
“. . .”
Ý gì?
Có vài người thật sự không hiểu.
Liễu Văn Ngạn sao có thể coi là đệ nhất nhân?
Vị Nhật nguyệt nọ thở dài một tiếng, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía mọi người, cuối cùng ông trực tiếp lấy một viên thần văn Nhật Nguyệt ra, tùy ý ném đến trước mặt một thiên tài Lăng Vân cảnh, thản nhiên nói: “Đặt vào biển ý chí đi!”
“Đại nhân. . .
Cái này. . .”
Thiên tài Lăng Vân kia từ chối: “Thần văn của ngài rất mạnh, ta không làm được, sẽ no bạo biển ý chí mất.”
“. . .”
Bốn phía chợt lâm vào an tĩnh.
Giống nghĩ mới nghĩ tới điều gì.
Đương nhiên, có mấy tên đần chẳng hiểu gì hết, vội hỏi: “Tướng quân, việc này có liên quan tới chuyện Liễu Văn Ngạn là đệ nhất nhân sao?”
Vị Nhật nguyệt nọ đều không còn gì để nói.
Ở đâu ra tên đần độn này thế?
Y thấy lòng thật mệt mỏi, dứt khoát đáp: “Ta là Nhật Nguyệt tam trọng.”
“. . .”
Đã nói tới vậy nhưng mấy tên não tàn không linh hoạt vẫn chẳng hiểu mô tê gì.
Lúc bấy giờ, trong đám người có một thanh niên thở dài một tiếng, mở miệng giải thích: “Ý của đại nhân chúng ta đã hiểu! Nếu là vậy thì quả là đáng tiếc, nếu năm đó Liễu Văn Ngạn không bị xem như người thừa kế thì có lẽ sau khi bước vào Đằng Không, rất nhanh thôi ông ấy liền có thể bước vào Sơn Hải Nhật Nguyệt, đúng không?”
Giờ phút này, cường giả Nhật Nguyệt cảnh mới thấy tâm tình khá hơn, còn tốt, không phải tất cả mọi người đều là đồ ngu, y gật đầu, “Đúng! Quả nhiên vẫn là Văn Minh sư có đầu óc hơn.
Mọi người luôn nói ông ta chỉ là Văn Minh sư dưỡng tính thì sao có thể làm đệ nhất nhân? Dưỡng tính a… các ngươi cũng biết là dưỡng tính mà!”
Y liếc qua mấy tên ngu xuẩn, các ngươi cũng biết người ta còn chưa tới Đằng Không.
Nhưng không ngẫm lại xem, Diệp Bá Thiên là cảnh giới gì?
Chuẩn vô địch, là nhân vật có thể giết vô địch.
Vậy thì rốt cuộc thần văn của Diệp Bá Thiên mạnh tới cỡ nào?
51 năm sau khi Diệp Bá Thiên chết, Tô Vũ tùy ý phát nổ một viên thần văn thôi cũng đã đủ để thủ tiêu vài vị Nhật Nguyệt tứ trọng ngũ trọng, Liễu Văn Ngạn phát nổ thì có thể giết chết Tử Linh Nhật Nguyệt lục thất trọng.
Mà năm đó Diệp Bá Thiên lưu lại rất nhiều thần văn, không chỉ mỗi một cái.
Vậy thần văn của ông ấy rốt cục mạnh đến mức nào?
Có lẽ mạnh đến nỗi Nhật Nguyệt thông thường đều không dám dung hợp.
Đương nhiên, thần văn của Liễu Văn Ngạn cùng Diệp Bá Thiên hết sức phối hợp, đây là điểm then chốt, thế nhưng dù có độ thích hợp tương xứng, nhưng ngươi chỉ là dưỡng tính, ngươi thử dung hợp thần văn Nhật Nguyệt xem?
Đừng nói Lăng Vân, Sơn Hải cũng chẳng dám.
Y là Nhật Nguyệt tam trọng, vừa rồi cụ hiện một viên thần văn để thiên tài Lăng Vân thu vào biển ý chí, đối phương còn chẳng dám, sợ phát nổ biển ý chí.
Vậy Liễu Văn Ngạn thì sao?
Người hiểu rõ, trong lòng tự nhiên sẽ sáng tỏ.
Người không hiểu, không trải qua việc này thì vĩnh viễn không thấu.
Đầu óc không đủ cũng không cần thiết nói rõ lí do.
Phía dưới, có người cũng nghĩ thông suốt, trước đó bọn hắn không để mắt đến điểm này, hiện tại liền rung động thốt lên: “Đại nhân, nói như vậy. . . khi đó cường độ biển ý chí của ông ta có khả năng đã tiếp cận Lăng Vân thậm chí là Sơn Hải sao?”
Tướng lĩnh Nhật Nguyệt gật đầu, “Khả năng này rất lớn! Dĩ nhiên, cụ thể như thế nào thì không phải người trong cuộc sẽ rất khó biết.
Bất quá đơn thần văn hệ kiêng kị Liễu Văn Ngạn, vạn tộc kiêng kị Liễu Văn Ngạn là sự thật.
Năm ấy quả thực là ông ta thiên tư tung hoành.
Đáng tiếc thành bởi Ngũ Đại, bại cũng bởi Ngũ Đại!”
“Chính vì Ngũ Đại mà Liễu Văn Ngạn bị vạn tộc biết đến, cũng chính vì Ngũ Đại mà Liễu Văn Ngạn bị phế đi ở thời kỳ vàng son.
Nhưng dù đã phế đi 50 năm, đa thần văn hệ vẫn luôn chờ ông ấy trở về!”
Vị Nhật Nguyệt này cảm thán: “50 năm trước, ông ấy lựa chọn kế thừa thần văn của Diệp Bá Thiên, không lựa chọn tự mình tiếp tục đi, điều này đã khiến cho người ta thổn thức.
Có người cảm thấy Liễu Văn Ngạn đang chiếm tiện nghi, có người cảm thấy ông ấy bị thua thiệt, không có thần văn của Diệp Bá Thiên, có lẽ bản thân Liễu Văn Ngãn cũng sẽ tới mức độ này! Tối thiểu nhất thì cũng phải là Nhật Nguyệt trung kỳ, thiên phú của ông ta mạnh hơn Hồng Đàm nhiều.”
“Năm xưa, Liễu Văn Ngạn chiếm lĩnh hạng nhất không suy suyển, Hạ Vân Kỳ thứ hai, Triệu Minh Nguyệt thứ ba, Hồ Bình thứ tư, Hạ Hầu gia thứ năm. . .
Đây là Bách cường bảng của Đại Hạ Văn Minh học phủ năm đó!”
“Cái gì?” Có người bất ngờ, “Hạ Hầu gia?”
“Đúng vậy.”
Cường giả Nhật Nguyệt tựa hồ nhớ lại cái gì đó, mỉm cười kể: “Khi đó Đại Hạ Văn Minh học phủ là chốn đỉnh phong! Chư thiên vạn giới đều phải chú mục.
Thiên tài của Đại Hạ Văn Minh học phủ chính là thiên tài của chư thiên, là thiên tài của Nhân cảnh.
Tuyệt thế thiên tài.”
“Khi Ngũ Đại còn sống, những người này phong quang vô hạn, trước khi Ngũ Đại sắp chứng đạo thì chính là thời kỳ đỉnh phong của bọn họ.”
“Mấy vị như Hạ Vân Kỳ có mạnh hay không ư? Dĩ nhiên rất mạnh, không mạnh thì làm sao có năng lực kế thừa thần văn Nhật Nguyệt?”
“Hồng Đàm. . .
Ông ta luôn nói chính mình là phế vật, lời này cũng không phải khiêm tốn.
Tại thời đại ấy, ông ta đích thật chính là phế vật.
Thậm chí tất cả mọi người còn thấy kinh ngạc, không rõ tại sao Ngũ Đại lại nhận Hồng Đàm làm đồ đệ.
Sau này mọi người mới hiểu, bàn về khả năng nhẫn nhịn thì Hồng Đàm còn giỏi chịu đựng hơn đám Liễu Văn Ngạn nhiều. . .”
Vị tướng lĩnh này thổn thức, nói ra những lời khiến thế hệ trẻ rung động.
Hồng Đàm. . . là vị phế nhất?
Hạ Hầu gia xếp thứ năm, mà Hạ Hầu gia hiện tại đã là Nhật Nguyệt bát trọng!
Mấy vị xếp trên y bây giờ có ba người mới bước vào Nhật Nguyệt, Liễu Văn Ngạn hạng nhất thì vẫn còn đang ở bước Sơn Hải.
Điều này đại biểu cái gì?
Đương nhiên, Hầu gia là thân thể đạt đến Nhật Nguyệt bát trọng, mà y còn là nhân vật lưng tựa Hạ gia, cũng đừng quên, nếu Diệp Bá Thiên không chết, bọn họ sẽ có vô địch, Hạ Vân Kỳ kỳ thật cũng là người của Hạ gia.
Như vậy, nếu như mấy người kia không phế đi, có lẽ hiện tại thực sự có người đã có thể chạm tới cảnh giới Nhật Nguyệt cửu trọng?
Lúc này, dù là mấy tên IQ thấp thì cũng đã tỏ tường.
Tướng quân Nhật Nguyệt tiếp tục nói: “Đây là lí do vì sao mọi người nói Liễu Văn Ngạn là đệ nhất nhân! Thiên tài chính là thiên tài, cái danh tuyệt thế không phải do mọi người thổi phồng, nếu ngươi là dưỡng tính lại có thể dung hợp thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong thì ngươi cũng sẽ là tuyệt thế thiên tài!”
Dù bây giờ y đã là Nhật Nguyệt thì y cũng phải thừa nhận Liễu Văn Ngạn có thiên phú rất mạnh, mạnh hơn y, mạnh hơn tất cả mọi người.
Y phải thừa nhận, nếu không phải đối phương phế đi 50 năm, thì hiện tại hẳn là ông ta có thể dễ dàng treo mình lên mà đánh.
Đây chính là khoảng cách.
Hạ Long Võ có thể trong thời gian thật ngắn bước vào chuẩn vô địch, nhưng phải biết, danh tiếng Liễu Văn Ngạn còn lớn hơn cả Hạ Long Võ.
Đại Hạ vương tự mình tọa trấn nhiều năm tại Nam Nguyên để bảo hộ ông ta, không đơn thuần chỉ là vì bảo hộ thần văn của Diệp Bá Thiên, nếu là vậy, Đại Hạ vương hoàn toàn có thể đợi Liễu Văn Ngạn bị người giết rồi đi thu hồi những thần văn kia.
Thần văn. . .
Chưa hẳn đã quan trọng bằng Liễu Văn Ngạn.
Chương 1752: Đệ Nhất Nhân Của Đa Thần Văn Hệ (2)
“Đệ nhất nhân của đa thần văn hệ?”
Giờ phút này, Tô Vũ đang lăn lộn khắp nơi tìm kiếm Nguyên Thủy giáo chủ cũng thu vào tin tức, hắn nói: “Một vị Sơn Hải mà được tính là người đứng đầu? Đa thần văn hệ bi thảm vậy sao?”
Huyền Giáp liếc mắt nhìn hắn, không thèm lên tiếng.
Bên cạnh, Cự Lực giáo chủ lại nhịn không được phản bác: “Ông ta đúng là đệ nhất nhân mà.
Dưỡng tính mà bao hàm được thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong, còn là rất nhiều miếng, ngươi thử làm ta xem?”
Tô Vũ không nói gì.
Ta thử thì thử được thôi, làm sao hả?
Nhưng khi ta dưỡng tính lại không có thần văn mạnh như thế cho ta kế thừa, không chừng ta còn đánh tan hết thần văn của Ngũ Đại nữa kìa, sách họa màu vàng kim của ta có lẽ là thần văn vô địch, ngươi có sợ hay không?
Khi còn bé ta đã có sách họa rồi, lúc ấy ta còn chưa tới dưỡng tính đâu.
Được rồi, không ăn giấm lão Liễu nữa.
Biển ý chí của Liễu lão sư đích xác là rất mạnh, Tô Vũ từng vào trong quan sát, thật sự rộng lớn như biển cả, so với Nhật Nguyệt thông thường thì khẳng định là mạnh hơn hẳn.
Bây giờ ngẫm lại, hơn 50 năm trước, Liễu lão sư đã có thể kế thừa như vậy, quả thực là rất lợi hại.
Bất quá Tô Vũ cảm thấy khả năng cao là có quan hệ với Ngũ Đại.
Dù Liễu lão sư có thiên phú mạnh hơn nữa thì cũng không đến mức dưỡng tính liền uẩn dưỡng được biển ý chí Nhật Nguyệt, có thể là do ông từng được Ngũ Đại cưỡng ép mở rộng.
Điều này khó mà xác định, sau này hỏi thử liền biết.
Cự Lực thấy hắn không lên tiếng, cuối cùng đã lật ngược một ván nên lòng hơi thoải mái chút đỉnh!
Ngươi chỉ là Nhật Nguyệt sơ kỳ, thế mà khẩu khí lớn đến đáng sợ!
Suốt ngày sai sử chúng ta, nếu không phải do ta mới đến nên chưa quen thân với Liệp Thiên các, bằng không thì ta đã sớm cho ngươi một bàn tay.
Lúc này, Huyền Giáp bỗng lên tiếng: “Huyền Cửu, nếu tìm không thấy thì trước hết chúng ta hãy trở lại Nam Nguyên đi.
Liễu Văn Ngạn sắp về rồi, một khi ông ta tấn cấp Nhật Nguyệt. . .
Không, khả năng là chưa đợi ông ta tấn cấp thì Nam Nguyên đã hỗn loạn!”
Lòng Tô Vũ hơi động, “Cứ tìm tiếp đi, Liễu Văn Ngạn muốn đến Đại Hạ phủ thì tối thiểu cũng phải một hai ngày nữa mới được. . .”
Huyền Giáp cắt ngang: “Ta chỉ sợ ông ta không đến được, có đến thì cũng không tiến vào được nội thành Nam Nguyên!”
“Ý của trưởng lão là?”
“Ngươi cảm thấy vạn tộc và các đại phủ khác của Nhân tộc sẽ nguyện ý để vị đệ nhất nhân này tiến vào di tích sao? Đây là di tích Văn Minh sư, Liễu Văn Ngạn lại có thiên phú kinh người, nếu Văn Mộ bia trực tiếp nhận chủ thì làm sao bây giờ?”
Tô Vũ bĩu môi, không cho là đúng, “Không đến mức đó đâu.
Ông ta ở Nam Nguyên 50 năm cũng không thấy Văn Mộ bia nhận chủ, bây giờ lại tự dưng chủ động nhận chủ rồi?”
“Vậy thì khó nói, có lẽ lúc ấy còn chưa tới thời điểm.”
Tô Vũ hiểu ý của Huyền Giáp, tốt nhất là nên quay về xem một chút, tránh cho Liễu Văn Ngạn xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Liễu Văn Ngạn trở về, bên cạnh chỉ mang theo Liễu gia Đại bá vừa khôi phục thực lực Nhật Nguyệt.
Thực lực này hiện tại không đáng chú ý.
Còn nữa, tên vô địch phản bội kia vẫn còn một số cường giả dưới trướng, ai nói nhất định phải chờ Liễu Văn Ngạn đến Nam Nguyên, tấn cấp Nhật Nguyệt rồi thì mới giết ông?
Lúc này giết Liễu Văn Ngạn chẳng lẽ không dễ dàng hơn nhiều à?
Đồ đần mới kiên nhẫn chờ đợi.
Tô Vũ cũng nghĩ đến điểm này, thế nhưng hắn là người Liệp Thiên các, không thể lỗ mãng mà quyết định đi tìm Liễu Văn Ngạn được.
Tô Vũ ra vẻ phản bác: “Dù sao cũng đang ở Nhân cảnh, nào có ai to gan dám giết người như vậy? Trước kia còn có Vạn Tộc giáo, hiện tại chư vị Vạn Tộc giáo đều là người một nhà, Nhân cảnh vẫn coi như an toàn!”
Đám Cự Lực nghe vậy thì không khỏi hừ lạnh một tiếng, lời ngươi nói thật giống như bọn ta ôm tội ác tày trời vậy!
Được rồi, không phủ nhận trước đây đúng là tội ác tày trời.
Nhưng mà Huyền Cửu ngươi thì tốt hơn bọn ta chỗ nào?
Mấy ngày trước không phải chủ động đi giết người thì sẽ là trên đường đi tùy tiện giết người.
Cũng chỉ có hiện tại đang bận truy tung Nguyên Thủy giáo chủ nên mới đỡ hơn một chút.
Mà lúc này, Tô Vũ bỗng hơi ngẩn ra rồi nói: “Kì quái, hình như điểm bảng trên người Kỷ Hồng đang di chuyển về hướng Chư Thiên phủ.”
Tình huống gì đây?
Lòng Tô Vũ khẽ động, vội bảo: “Đi, tới Chư Thiên phủ, xem thử đệ nhất nhân đa thần văn hệ Nhân tộc, thuận tiện xem có thể bắt được tên Nguyên Thủy kia hay không!”
“Vâng!”
Một đám người cấp tốc phóng đi.
Ở đây đều là Nhật Nguyệt cảnh, bạch diện Sơn Hải cảnh hậu kỳ cũng không được mang theo.
Một đám Nhật Nguyệt coi như cực kỳ cường hãn.
Hung hăng càn quấy vượt ngang đại phủ, chỉ cần không trực tiếp xông vào phủ thành thì những đại phủ kia đều không muốn quản.
Hơn hai mươi vị Nhật Nguyệt, trong đó có nhiều Nhật Nguyệt hậu kỳ, một khi bùng nổ chiến đấu thì có lẽ đại phủ đều sẽ bị đánh tan tác.
Vừa nhìn liền biết, có thể là đám người Liệp Thiên các do Huyền Cửu dẫn đầu.
Không có chuyện gì thì cũng không cần cố ý đi trêu chọc.
Trái với cảm giác lâng lâng sung sướng của đám Ngân Dực và Cự Lực, đối với chuyện này, Tô Vũ không hề cảm thấy tự hào mà chỉ cảm thấy phiền muộn, ở Nhân tộc có một vài đại phủ thật sự quá vô dụng.
Mẹ nó, hai mươi mấy vị Nhật Nguyệt thì làm sao?
Ngay tại cửa nhà người thì ngươi cứ đánh đi!
Người ta phách lối ở cửa nhà ngươi như vậy mà ngươi cũng không dám hó hé, quả nhiên, so với những vị vô địch khai phủ mấy trăm năm trước thì đã kém đi rất nhiều.
Dĩ nhiên hắn cũng không ngu ngốc mà đưa người tới lượn lờ trước cổng nhà Đại Tần phủ, tới đó thì chắc chắn sẽ bị đánh.
Chương 1753: Nhật Nguyệt Đại Chiến
Ngay lúc Tô Vũ đang dẫn người đi tới Chư Thiên phủ.
Ở Chư Thiên phủ, Diệp Hồng Nhạn đang hộ tống Liễu Văn Ngạn, lần này Đại Hạ phủ thật sự không rút ra được người nào tới.
Diệp Hồng Nhạn lo ông gặp nguy hiểm nên quyết định tự mình hộ tống ông đi tới Nam Nguyên.
Trên đường đi.
Liễu Văn Ngạn ôn tồn lễ độ, nụ cười tựa như gió xuân một mực dào dạt ở trên mặt.
“Cô nãi nãi, không có chuyện gì đâu, đi đường mà thôi, còn làm phiền ngài tới đón ta.”
Cô nãi nãi, xưng hô thế này là không sai.
Tô Vũ không ở đây nên không nghe thấy, bằng không thì hắn sẽ nhào vào gọi mấy tiếng sư nương, hắn từng gọi rồi, vị này là phu nhân của Ngưu Bách Đạo, hắn gọi một tiếng sư nương thì cũng hợp tình hợp lẽ.
Nếu lại tính toán theo phong-cách-của-Tô-Vũ, vậy hắn và Diệp Bá Thiên sẽ là cùng một thế hệ.
Cùng thế hệ với Diệp Bá Thiên, miễn cưỡng còn có thể chiếm chút tiện nghi, sẽ được gọi Vạn Thiên Thánh một tiếng ‘cháu trai’. . .
Dĩ nhiên, trên danh nghĩa thì Vạn Thiên Thánh là sư đệ của Diệp Bá Thiên, thế nhưng trên thực tế là sư chất.
Nếu tính như vậy thì bối phận của Hạ Long Võ sẽ quá thấp, y chính là đại tôn tử của Tô Vũ. . .
Bất quá, Tô Vũ còn quý mạng mình lắm, hắn sợ chết nên sẽ không dám làm như vậy.
Một tiếng cô nãi nãi khiến Diệp Hồng Nhạn nghĩ đến rất nhiều việc, bà nhịn không được thở dài, “Năm đó, khi Bá Thiên mang ngươi về, ngươi vẫn còn trẻ trung như vậy, nháy mắt, ngươi cũng lớn rồi.”
Liễu Văn Ngạn mỉm cười, đáp: “Đó là do cô nãi nãi quá trẻ.”
“Cái miệng này của ngươi thật là ngọt!” Diệp Hồng Nhạn bật cười, “Cũng là dựa vào cái miệng này mới lừa gạt được mấy nha đầu kia. . .”
Liễu Văn Ngạn bất đắc dĩ đáp: “Cô nãi nãi, đó không phải nha đầu, đều cao tuổi cả rồi, ở đâu ra nha đầu nữa.
Nếu mà khi xưa bọn ta kết hôn sinh con thì cháu trai cháu gái đều thành niên cả rồi đó!”
Diệp Hồng Nhạn có chút thổn thức, rất nhanh lại cười nói: “Vẫn còn cơ hội mà, Bá Thiên cô độc cả đời, đến chết cũng không lưu lại cho Diệp gia chút gì, nhưng ngươi còn trẻ, còn có cơ hội. . .”
Liễu Văn Ngạn mỉm cười, không nói lời nào.
Diệp Hồng Nhạn vội nói tiếp: “Đừng sợ cũng đừng lo lắng! Đây là Nhân cảnh, không phải Chư Thiên chiến trường.
Ta đã thông tri kêu lão Ngưu trở về, cao tuổi rồi, chứng đạo làm gì, lãng phí cơ duyên.
Ta gọi ông ấy trở về chiếm lấy di tích cho ngươi.
Lần này, Văn Minh phủ đệ mà vào tay thì ngươi sẽ có được hai vật gánh chịu, cộng thêm Văn Mộ bia nữa, có lẽ ngươi sẽ mau chóng tiến vào chuẩn vô địch.
Còn chuyện chứng đạo thì đừng nóng vội, từ từ sẽ đến.”
“Cô nãi nãi, không dễ dàng như vậy đâu, đừng làm trễ nải Ngưu phủ trưởng, ngài ấy muốn chứng đạo chính là việc lớn.”
Diệp Hồng Nhạn gạt đi: “Chứng đạo? Ông ta không có cơ duyên này.
Thật sự có cơ duyên thì năm xưa đã không phải là Đại Minh vương chứng đạo mà là ông ta.
Lúc còn trẻ, cơ duyên còn không đủ, huống chi hiện tại cao tuổi rồi.”
Nếu vận khí Ngưu Bách Đạo tốt hơn thì ông đã sớm chứng đạo.
Làm gì cần phải đợi đến hôm nay.
Vả lại hiện tại vẫn còn thiếu nhiều thứ lắm, chưa chắc ông đã tìm được vật gánh chịu thứ hai, hơn nữa không bắt được tam thế thân thì chứng cái cọng lông.
Đứng xem người ta chứng đạo thì còn được.
Lần này người đi chứng đạo không ít.
Nhưng có kẻ hiện tại vẫn chưa có vật gánh chịu, không chừng cuối cùng còn phải chờ đợi vô địch đại chiến.
Một khi xảy ra đại chiến Vĩnh Hằng, có vô địch ngã xuống hoặc là tam thế bỏ mình thì sau đó mới có thể mượn cơ hội ấy chứng đạo, đây cũng là một phương thức chúng đạo thường gặp.
Vật gánh chịu là chí bảo, đều phải dựa vào tranh đoạt.
Trong Văn Minh phủ đệ có vật gánh chịu, cho nên chắc chắn vô số người muốn ùa tới chiếm đoạt, đoạt xong có lẽ sẽ có gia hỏa chẳng buồn đi ra Chư Thiên chiến trường, mà là ở ngay tại Nhân cảnh để chứng đạo.
Đang nghĩ ngợi, Diệp Hồng Nhạn bỗng khựng lại, quát lên một tiếng lớn: “Bọn chuột nhắt phương nào dám to gan lớn mật!”
Một thanh trường kiếm xuyên qua hư không.
“Giết!”
Đứng thấy Diệp Hồng Nhạn là nữ nhân, bà cũng là hạng người sát lục quả quyết.
Trong nháy mắt bà đã điều khiển trường kiếm tiến vào hư không.
“Văn Ngạn, các ngươi cẩn thận!”
Diệp Hồng Nhạn dặn dò một câu, người đã biến mất, bà biết chắc những kẻ này muốn dụ bà rời đi, nhưng bà không đi không được.
Nếu không đi, một khi chiến đấu ở đây thì bà chỉ sợ Liễu Văn Ngạn không thể thừa nhận chấn động.
“Cô nãi nãi cẩn thận!”
Liễu Văn Ngạn hét với lên, chân mày cau lại.
Bên cạnh, Liễu gia Đại bá đã lấy ra thanh Địa binh, lần trước món đồ này đã được Tô Vũ chữa trị rất tốt, ông hết sức cảnh giác, một bộ đằng đằng sát khí quan sát chung quanh,
Liễu gia thổ phỉ. . .
Khụ khụ, là xuất thân từ Kền Kền.
Kền Kền, chính là những người nhặt xác trên Chư Thiên chiến trường, nên không có mấy ai hiền lành.
Kỳ thật Liễu Văn Ngạn cũng vậy, từ bé ông đã tới Đông Liệt cốc nhặt xác rồi, sau này đi theo Diệp Bá Thiên nên mới tỏ vẻ ôn tồn lễ độ mà thôi.
Lúc bấy giờ, Liễu đại bá vững vàng hộ đạo, ông trầm giọng nói: “Đi, mau chóng tới Nam Nguyên, lần này Hạ gia sẽ không cử được ai đến bảo vệ ngươi đâu!”
Không phải không cử mà là thật sự tới không được.
Đại Hạ phủ cần được bảo vệ, Nam Nguyên cũng phải đối mặt với nhiều cường giả, nếu còn phân tán người ra thì sẽ rất phiền toái.
Chặng đường trở về lần này khó hơn tưởng tượng nhiều.
Liễu Văn Ngạn gật đầu, ông cũng không chậm trễ, cấp tốc phá không rời đi.
Vù!
Trong hư không, một thanh đại phủ nện xuống, ầm ầm vang dội, Liễu đại bá cầm đại đao lên, bổ mạnh xuống!
“Liễu Hào, ngươi không ngăn nổi đâu, mau chạy đi thì còn có một con đường sống, Liễu Văn Ngạn chắc chắn phải chết!”
Trong hư không, một tôn Ma Thần bước ra.
Cường giả đến từ vạn tộc!
Chặn giết Liễu Văn Ngạn!
Hai mắt Liễu gia Đại bá đỏ lên, “Là ngươi!”
Tên Ma Thần kia lạnh lùng nói: “Là ta!”
“Giết!”
Oanh!
Đại chiến bùng nổ, nơi xa, Diệp Hồng Nhạn cũng quát chói tai không ngừng, sát khí ngút trời.
Ầm ầm!
Từng đợt tiếng nổ vang rền rúng động, Liễu Văn Ngạn không lên tiếng, ông cấp tốc phá không, tiếp tục tiến lên.
“Đường này không thông.”
Phía trước, một bàn tay xòe ra bao trùm tới.
“Phá!”
Liễu Văn Ngạn quát lên, không dùng rìu nữa mà là một thanh kiếm, một kiếm giết ra.
Phầm phập, bàn tay khổng lồ xuất hiện một vết máu.
“Ha.”
Tên Nhật Nguyệt cản đường nháy mắt đã hiển hiện chân thân, lạnh lùng nói: “Tuyệt đỉnh thiên tài của đa thần văn hệ quả nhiên bất phàm.
Sơn Hải cỏn con thế mà có thể phá thân thể Nhật Nguyệt của ta.”
Liễu Văn Ngạn phì cười, “Sơn Hải cỏn con? Khẩu khí cũng không nhỏ!”
“Giết!”
Tên kia quát lên, có điều Liễu Văn Ngạn lại cấp tốc trốn chạy, hư không nứt ra, ông có một viên thần văn có thể phá toái hư không trong nháy mắt, sau đấy truyền tống hơn ngàn mét.
“Ngươi muốn chạy sao?”
“Muốn giết ngươi đâu chỉ có chúng ta!”
Sau lưng, gã Nhật Nguyệt cười lạnh, kẻ muốn giết Liễu Văn Ngạn nhiều lắm, không chỉ vạn tộc, mà ngay cả Nhân tộc cũng có vô số người muốn giết ông.
Ngươi muốn đi kế thừa di tích?
Liễu Văn Ngạn, ngươi nghĩ nhiều rồi.
“Chết đi!”
Vào lúc này, ở nơi xa, Diệp Hồng Nhạn bạo hống một tiếng, phập, bà trực tiếp đâm một kiếm giết chết một tôn Nhật Nguyệt thất trọng đỉnh cấp ngay tại chỗ.
Nhật Nguyệt rơi vỡ!
Diệp Hồng Nhạn toàn thân tắm máu, máu tươi tràn ra từ khóe miệng, bà điên cuồng chạy về phía Liễu Văn Ngạn, giận dữ hét: “Các ngươi dám! Năm đó giết cháu của ta, hôm nay mà muốn đụng tới Văn Ngạn, các ngươi phải bước qua xác ta trước đã!”
Cháu của bà bị giết, truyền nhân duy nhất của Diệp gia đã bị giết.
Vì việc này mà bà u sầu suốt mấy mươi năm, bây giờ, truyền nhân của cháu bà muốn trở về Nam Nguyên, thế mà ngay tại Nhân cảnh lại bị người chặn giết, bà tuyệt đối không cho phép.
Bốn phương chấn động.
Diệp Hồng Nhạn đã giết chết một vị Nhật Nguyệt thất trọng?
Nhanh như vậy?
Dù Diệp Hồng Nhạn đã trọng thương, nhưng dễ dàng giết chết một vị Nhật Nguyệt thất trọng như thế cũng đủ làm cho tất cả mọi người phải rung động.
Thật mạnh!
Nữ nhân này mạnh đến thế sao?
Chương 1754: Chật Vật Trốn Chạy
Diệp Hồng Nhạn trong nháy mắt lại giết tới, gã Nhật Nguyệt trước đó vây giết Liễu Văn Ngạn không nói hai lời, lập tức lẻn vào hư không, cấp tốc trốn chạy.
Mà Diệp Hồng Nhạn thì lại hết sức điên cuồng, thê lương gào thét một tiếng.
Một giọt tinh huyết nổ tung, hư không ầm ầm rung động, trong nháy mắt bà đã xuất hiện trước mặt tên Nhật nguyệt kia.
Kẻ này không thể ngăn nổi Liễu Văn Ngạn, rõ ràng cũng không phải quá mạnh, bây giờ gã đã bị Diệp Hồng Nhạn tóm được, một kiếm xuyên thủng đầu, trực tiếp phá vỡ biển ý chí.
Ầm ầm!
Lại lần nữa có một vòng trăng lưỡi liềm rơi vỡ, Diệp Hồng Nhạn cũng càng thụ thương nặng hơn, nhưng bà chẳng bận tâm, giết xong liền nhanh chóng phá hư không, vội vã lao về bên người Liễu Văn Ngạn.
Mà Liễu Văn Ngạn hiện tại đang bị một vị Nhật Nguyệt tứ trọng cảnh đánh cho mình đầy thương tích, thế nhưng ông có thần văn của Diệp Bá Thiên nên vẫn có thể gắng gượng cầm cự.
Gã Nhật Nguyệt đang đánh, mắt thấy Diệp Hồng Nhạn điên cuồng phóng về đây thì hốt hoảng, vội vã trốn chạy.
Lúc này Diệp Hồng Nhạn không thèm truy sát, bà nắm lấy Liễu Văn Ngạn bay nhanh về chỗ Liễu gia Đại bá bên kia, quát lớn: “Đi, nhanh lên!”
Vừa gọi người, vừa nhỏ máu.
Bà đã thụ thương rất nặng.
Còn may tên Ma Thần cản đường ban nãy đã trốn chạy, không dám dây dưa thêm, Liễu đại bá cũng toàn thân tắm máu, cấp tốc trở về, ông vừa ho ra máu vừa nói: “Đi, Diệp tướng quân, ta sẽ chặn hậu, bà hãy mang Văn Ngạn rời đi. . .
Liễu gia ta xin ghi ân tình!”
Liễu gia đã không còn nữa.
Sắc mặt Liễu đại bá lộ vẻ chết chóc, lần này là cơ hội của cháu ông, đi đến Nam Nguyên, tấn cấp Nhật Nguyệt, cháu của ông chắc chắn sẽ có khả năng quét ngang chư thiên, báo thù cho Liễu gia.
Liễu Văn Ngạn đã được Diệp Hồng Nhạn tóm lấy, thấy thế thì thầm thở dài, xem ra, ông chỉ có thể cưỡng ép tấn cấp Nhật Nguyệt ngay lúc này.
Tấn cấp thế nào cũng như nhau cả, ông muốn tấn cấp vốn dĩ chẳng cần phải dựa vào Văn Mộ bia gì đó.
Đừng có đùa, thứ đồ chơi kia ông đã chơi vô số lần rồi, nào có chỗ tốt gì đâu.
Dù kế hoạch của Hạ gia ông cũng không quá rõ ràng, bao gồm cả chuyện về Văn Mộ bia hay di tích, thế nhưng ông biết thứ kia khẳng định liên quan tới Tô Vũ, rõ ràng trước đây là Tô Vũ đang giữ nó.
Còn chuyện làm sao nó lại xuất hiện ở Đại Hạ phủ thì ông không biết.
Lúc còn ở Chư Thiên chiến trường, ông có nghe tin Tô Vũ mới ra tay mấy lần gần đây, mấy hôm trước còn cực kỳ sôi nổi ra ngoài giết chóc, có lẽ là Hạ gia tới đó mượn về.
“Đại bá, cùng đi thôi!”
Liễu đại bá còn muốn nói điều gì, Liễu Văn Ngạn đã quát: “Cùng đi, đừng chậm trễ thời gian, sẽ còn người mạnh hơn xuất hiện!”
“Được!”
Ba người không nói gì thêm, cấp tốc độn không tiến về Nam Nguyên.
Oanh!
Vừa bay ra một khoảng, Diệp Hồng Nhạn bỗng quát chói tai, vung kiếm đâm ra, nhưng bà cũng bị một quyền đánh ngược trở về, rơi xuống đại địa, đất rung núi chuyển, đại địa rạn nứt.
Lại có một tôn cường giả hiển hiện, mình đồng da sắt, toàn thân vàng óng.
Nhật Nguyệt bát trọng.
“Diệp Hồng Nhạn, không phải ngươi muốn tìm chết sao?”
Diệp Hồng Nhạn gắng gượng bay lên không trung, huyết dịch khắp người bà đang chảy ròng, bà quát: “Đám Hộ Đạo giả các ngươi muốn chết sao? Đây là Nhân cảnh, không phải Chư Thiên chiến trường, Ngô Tịch sẽ chạy tới ngay thôi. . .”
“Ngươi nói về Chư Thiên phủ à?”
Cường giả Nhật Nguyệt bát trọng này khẽ cười: “Đám Ngô Tịch không tới được.
Bọn hắn còn phải trấn thủ Chư Thiên phủ, có lẽ lúc này Chư Thiên chiến trường đã bùng nổ đại chiến rồi.”
Diệp Hồng Nhạn biến sắc!
“Chỉ vì muốn giết Văn Ngạn mà các ngươi dám phát động chiến tranh?”
“Không, không phải chiến tranh.”
Tên Nhật Nguyệt kia cười lạnh, “Chẳng qua là thăm dò lực lượng Nhân tộc mà thôi, sao có thể coi là chiến tranh được? Tóm lại Chư Thiên phủ không cử được người tới cứu viện các ngươi đâu, bọn hắn phải tử thủ lối đi.
Diệp Hồng Nhạn, mau rời đi, ta không muốn giết ngươi, hình như Ngưu Bách Đạo sắp tiến vào chuẩn vô địch, ta cũng không muốn vì ngươi mà bị một vị chuẩn vô địch truy sát.”
Diệp Hồng Nhạn không để ý tới gã, bà cấp tốc bắt lấy hai người Liễu Văn Ngạn, vội vã trốn chạy.
Cùng lúc đó.
Tô Vũ cũng vừa dẫn người chạy tới.
Hắn hơi cảm ứng một thoáng, khẽ nhíu mày, “Rất nhiều Nhật Nguyệt, trong đó có kẻ từ Nam Nguyên tới, đây là muốn truy sát Liễu Văn Ngạn à?”
Hạ gia không đủ sức trợ giúp, Chư Thiên phủ cũng thế.
Các đại phủ khác có rất nhiều nơi đã vô lực hỗ trợ, có rất nhiều cường giả phải rời đi, tỉ như Đại Chu phủ có Chu Phá Thiên cùng Chu Phá Long đều rời đi, họ phải cố thủ bản phủ, dù không đi thì cũng chưa chắc sẽ đến cứu viện.
Do vậy, tại khu vực này sẽ không ai có thể cứu Liễu Văn Ngạn.
Tô Vũ nhíu mày, đây là suy tính của Vạn Thiên Thánh hay là thật sự vô lực cứu viện?
Hắn đã thấy Nhật Nguyệt rơi vỡ.
Thậm chí thấy được Nhật Nguyệt thất trọng ngã xuống, rõ ràng là đã bạo phát đại chiến.
Bên chỗ Liễu Văn Ngạn, hắn có thể đoán được ngay là ai đang hộ đạo, Diệp Hồng Nhạn!
Diệp Hồng Nhạn cũng chỉ là Nhật Nguyệt thất trọng, giết chết một vị Nhật Nguyệt thất trọng, chắc chắn bà đã bị thương nặng.
“Nhân tộc. . .
Ha ha!”
Tô Vũ cười lạnh, “Ngay ở địa bàn Nhân tộc vây giết đa thần văn hệ, thế mà không ai đến cứu viện, Nhân tộc càng ngày càng suy yếu!”
“Nhật Nguyệt của hai đại thánh địa đâu?”
Hắn vừa dứt lời, Huyền Giáp đã nói ngay: “Hai đại thánh địa cũng có rung chuyển, tin tức vừa truyền đến, xem ra đám người này muốn tất sát Liễu Văn Ngạn!”
Tô Vũ gật đầu, “Cũng phải, huống chi Nhân tộc cũng chưa chắc nguyện ý thấy Liễu Văn Ngạn sống sót đến được Nam Nguyên.”
Huyền Giáp hỏi: “Ngươi có tính toán gì?”
Không ít người nhìn về phía Tô Vũ, Liệp Thiên các nên làm gì lúc này?
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Nhìn ta làm gì, trước tiên cứ xem kịch, không, trước tiên hãy thanh lý tạp ngư đi.
Ta đã ngửi được mùi thơm của đám tạp ngư, trước đó chúng ta không có cách nào dụ chúng ra, hiện tại nơi này phân bố rất nhiều Nhật Nguyệt cảnh, giết bọn hắn đi!”
Bạch Nhất nhịn không được hỏi: “Huyền Cửu, giết vạn tộc à?”
“Làm sao?”
“Không lẽ chúng ta phải bảo vệ cho Liễu Văn Ngạn?”
Bạch Nhất vẫn không hiểu, làm chuyện này là không đáng.
Không bám theo vây giết Liễu Văn Ngạn đã là chuyện tốt, còn bảo vệ ông ta làm gì?
Huyền Cửu sao thế này?
Hắn đang nghĩ gì thế?
Chương 1755: Tính Toán Của Tô Vũ
Tô Vũ mặc kệ Bạch Nhất, hắn cấp tốc truyền âm trong kênh nói chuyện: “Bát trưởng lão, có khả năng Nguyên Thủy giáo chủ và Kỷ Hồng đang ở gần đây.
Nếu Nguyên Thủy giáo chủ là Nam Vô Cương thì có thể ông ta sẽ tới cứu Liễu Văn Ngạn.
Liễu Văn Ngạn không chết được đâu. . .
Nguyên Thủy giáo chủ đại khái đang âm thầm quan sát, ta nghĩ trước hết chúng ta hãy ám sát một nhóm người, vu oan cho Nguyên Thủy giáo chủ, giảm bớt đối thủ!”
“Ngươi xác định hắn đang ở gần đây?”
“Xác định!”
Tô Vũ trả lời rất nhanh: “Hiện tại những tên ngu xuẩn kia đâm đầu đi giết Liễu Văn Ngạn quả là muốn chết, dĩ nhiên, chúng ta xem kịch là được, thuận tiện giết vài người.
Đợi khi nào Nguyên Thủy giáo chủ ra tay rồi thì hết thảy tội lỗi đều đổ lên đầu lão.
Nếu lão không ra tay thì Bát trưởng lão hãy ngụy trang giả dạng làm Nguyên Thủy, dù hắn không phải Nam Vô Cương thì cũng làm cho Nguyên Thủy giáo chủ biến thành Nam Vô Cương đi!”
“Nhưng một khi Liễu Văn Ngạn đến Nam Nguyên, thật sự kế thừa di tích thì sao?”
Bát trưởng lão vẫn còn có chút sầu lo, biện pháp này nghe không tệ.
Có phải Nguyên Thủy giáo chủ cứu viện hay không đều được hết.
Chủ yếu là ông không muốn Liễu Văn Ngạn đến được Nam Nguyên.
Tô Vũ vội nói: “Trước tiên Bát trưởng lão cứ giả vờ đã, nếu Nguyên Thủy không tới thì sống chết của Liễu Văn Ngạn còn không phải sẽ do chúng ta định đoạt sao? Đến lúc đó, giết sạch những người khác rồi giết Liễu Văn Ngạn cũng không muộn.
Nếu Nguyên Thủy thật sự đang ẩn núp trong bóng tối thì chúng ta càng không cần phải gấp gáp ra tay.”
“Tốt!”
“Còn mời Bát trưởng lão hạ lệnh, mấy vị như Bạch Nhất chấp pháp vĩnh viễn cũng không hiểu cái gì gọi là buôn bán, không trả giá thì sao có thể thu hoạch.”
Bát trưởng lão phì cười, truyền âm qua: “Ngươi đấy, bọn hắn là Chấp Pháp giả, không hiểu việc này đâu, bằng không, cũng không tới lượt ngươi đảm đương nhiệm vụ phụ trách Đại Hạ phủ, không phải sao?”
“Cũng đúng!”
Tô Vũ bật cười, một lát sau, tất cả mọi người đều thu được tin tức từ Bát trưởng lão, “Hết thảy nghe theo Huyền Cửu chỉ huy!”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, “Hi vọng lần sau đừng có ai nghi ngờ quyết định của ta!”
Mọi người giật mình kinh hãi, Bạch Nhất cũng hơi cả kinh, lập tức nói: “Vâng!”
“Đi, Cự Lực mang theo năm người, Địa Hỏa mang năm người, ta và Huyền Giáp trưởng lão mang theo những người khác, chia làm ba đội ám sát hết thảy Nhật Nguyệt không phải Liệp Thiên các.”
“Ám sát?”
Mọi người cạn lời, ngươi dám bảo đây là ám sát?
Có tới tận mấy chục vị Nhật Nguyệt ở nơi này, đụng độ còn không phải sẽ là thiên băng địa liệt à?
Ngươi lại bảo đây là ám sát?
Cường sát thì đúng hơn!
Tô Vũ không thèm để ý bọn họ nghĩ gì, hắn ra hiệu với Huyền Giáp một thoáng, đoàn người cấp tốc tan biến ngay tại chỗ.
Cự Lực cùng Địa Hỏa giáo chủ rất bất đắc dĩ, cũng chỉ đành mang theo người nhanh chóng rời đi.
Trong tay Tô Vũ bay ra một con hạc giấy, đây là thứ dùng để truy tung điểm bảng.
“Có lẽ những tên kia đều mang theo điểm bảng, tốc chiến tốc thắng, gặp người liền giết!”
Tô Vũ hạ lệnh, Huyền Giáp truyền âm qua hỏi: “Nhân tộc thì sao?”
“Giết!”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, hắn cảm nhận được bên chỗ Liễu Văn Ngạn đang chiến đấu, nếu đó là Nhân tộc mà bây giờ vẫn không đi cứu viện thì chắc chắn là không có lòng tốt, giết hết!
Huyền Giáp không hỏi gì thêm nữa.
Tô Vũ cũng càng thêm khẳng định tám chín phần mười Huyền Giáp chính là Nhân tộc, thế nhưng, chưa hẳn là đã một lòng với đa thần văn hệ, hoặc là nói, mấy chục năm rồi lão không trở lại Nhân cảnh, căn bản không biết đa thần văn hệ đã sớm bất hòa với rất nhiều người.
Một lát sau.
Phi hạc ngừng lại ở một nơi.
Tô Vũ không nói hai lời, một quyền đánh về phía hư không.
Một tôn Nhật Nguyệt lập tức hiện ra từ trong hư không, sợ hãi quát: “Liệp Thiên các làm cái gì thế?”
“Giết!”
Nương theo lời Tô Vũ, trừ bỏ 12 vị Nhật Nguyệt đã theo hai phe Cự Lực thì nơi này vẫn còn không ít Nhật Nguyệt cảnh, ai nấy đều dồn dập ra tay.
Đao thương kiếm kích, cái gì cũng có.
Cộng thêm Huyền Giáp là Nhật Nguyệt bát trọng, muốn đánh một tên Nhật Nguyệt tam trọng thì thật đúng là dùng đao mổ trâu để giết gà.
Ầm ầm!
Một tiếng vang rền thật lớn, hư không nổ tung, tôn Nhật Nguyệt kia trực tiếp bị đánh chia năm xẻ bảy, khôi phục nguyên hình, đó là một con cá sấu to lớn, giờ phút này, nó bạo liệt tan tành, đến lúc chết vẫn không cam tâm.
Điên rồi!
Liệp Thiên các điên thật rồi, giết người lung tung khắp nơi, thật sự không sợ vạn tộc nhằm vào chúng ư?
“Đó là Nguyên Thủy giáo chủ giết, liên quan gì tới chúng ta?”
Tô Vũ lạnh lùng cất tiếng, một vầng bán nguyệt rơi vỡ, cùng lúc đó, trên cánh đồng hoang xa xa lại có một nửa vầng trăng khác rơi vỡ, không bao lâu sau lại thêm một vòng!
Hôm nay, xem như nơi này đã đại khai sát giới.
Cộng thêm cả 2 kẻ mà Diệp Hồng Nhạn giết trước đó thì tổng cộng đã có 5 vị Nhật Nguyệt vẫn lạc!
Một vị Nhật Nguyệt bát trọng đang đuổi giết Diệp Hồng Nhạn không khỏi kinh hãi.
Gã phẫn nộ quát: “Là ai?”
Tình huống gì đây?
Bỗng nhiên, nửa vầng trăng rơi vỡ khắp nơi, đây là cảnh tượng khi Nhật Nguyệt bị giết mới có, tình huống gì vậy, là người nào đang ở phía sau hạ sát thủ?
Hôm nay người tới đây đều là vì săn giết Liễu Văn Ngạn, dù cho có thù riêng thì cũng không cần giết chóc lẫn nhau vào lúc này, huống chi còn không chỉ một chỗ.
Trong nháy mắt, đã có ba nơi có vầng trăng lưỡi liềm rơi xuống.
Đồng nghĩa với việc tối thiểu có ba người đang sát lục!
Bấy giờ, tên Nhật Nguyệt bát trọng này cũng cảm thấy kinh hãi, cho dù là Nhật Nguyệt nhị trọng tam trọng thì cũng không thể dễ dàng bị giết như vậy.
Trừ phi, đối thủ của bọn họ là Nhật Nguyệt cao trọng.
Thế nhưng ở đâu ra nhiều Nhật Nguyệt cao trọng đến vậy?
Phía trước, mấy người Diệp Hồng Nhạn đang trốn chạy cũng vô cùng kinh ngạc.
Diệp Hồng Nhạn ngoài ý muốn, “Viện binh sao?”
Bà thụ thương rất nặng, lúc này thấy vậy thì hết sức kinh hỉ, mà Liễu Văn Ngạn thì khẽ nhíu mày: “Cô nãi nãi, đi nhanh một chút, chưa chắc đã là viện binh.
Thuấn sát ba vị Nhật Nguyệt thì phải là ba vị Nhật Nguyệt cao trọng, nếu thật sự là viện binh thì nên tới cứu chúng ta chứ không phải đi giết những tên Nhật Nguyệt đó. . .”
Diệp Hồng Nhạn giật mình, nghe vậy liền hiểu, tiếp tục mang người cấp tốc trốn chạy.
Đúng, chưa chắc đã là viện binh.
Nếu là địch nhân, đừng nói ba vị Nhật Nguyệt cao trọng, chỉ cần thêm một người ngăn chặn con đường phía trước thì họ đều khó thoát khỏi cái chết.
Vừa nói xong, xa xa lại có thêm một vầng bán nguyệt rơi vỡ.
Mà lần này còn có tiếng rống thê thảm vang vọng đất trời: “Là Liệp Thiên các, điểm bảng truy tung. . .”
Có cường giả lúc sắp chết còn kịp rống to.
Mà sau một khắc, giọng nói của Huyền Cửu triệt để vang khắp bốn phương: “Chư vị hiểu lầm, là Nguyên Thủy giáo chủ! Hắn chính là Nam Vô Cương, Liệp Thiên các ta đang vây giết Nam Vô Cương.
Nam Vô Cương, ngươi còn muốn vu oan giá họa?”
Oanh!
Sau một khắc, mọi người liền thấy được một màn kinh người, trong hư không, ba tôn Nhật Nguyệt cao trọng cùng một hư ảnh cực kỳ cường đại đang giao chiến.
Bốn phía có đến hơn mười vị Nhật Nguyệt khác đang vây quanh.
Tô Vũ quát: “Mau tới viện trợ, Nam Vô Cương muốn cứu Liễu Văn Ngạn, muốn giết các ngươi. . .”
Bốn phương tám hướng, vô số vị Nhật Nguyệt kinh hoàng bạt vía, chuyện này. . .
Rốt cuộc là thật hay giả?
Mà lúc này.
Trong hư không, Nguyên Thủy giáo chủ đang tóm lấy Kỷ Hồng hơi ngẩn ra.
Ta giết ư?
Người kia. . . người kia là Bát trưởng lão Liệp Thiên các chấp pháp bộ mà.
Ông sửng sốt một thoáng, này là muốn vu oan cho ta sao?
Mặc dù đúng là ta cũng chuẩn bị ra tay, nhưng mà Liệp Thiên các lại vu oan cho ta trước. . .
Có phải quá đáng lắm rồi không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Vạn Cổ Chí Tôn dịch [Audio] Vạn Cổ Chí Tôn dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Van-Co-Chi-Ton-dich-Dan-Dao-Truyen-Audio-Online-Hay.jpg)



