[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 337 : Bức Bách Vô Địch Nhân Tộc (c1681-c1685)
❮ sautiếp ❯Chương 1681: Bức Bách Vô Địch Nhân Tộc
Tô Vũ đóng lại kênh thông tin, trong lòng hắn thầm suy nghĩ liệu có nên hố Bạch Nhất cùng Hôi Nhất luôn hay không.
Bốn vị Chấp Pháp giả đã chết hai, còn thừa lại hai ngươi cũng quá cô đơn.
Được rồi, nói sau đi!
Còn có một việc, Tô Vũ quên hỏi Vạn Thiên Thánh về chuyện của Kỷ Hồng hôm trước, không rõ đã tìm được dấu vết mà tên vô địch kia để lại chưa?
Còn nữa, kỳ thật Tô Vũ cũng nắm giữ một chút tin tức.
Lúc trước, khi hắn rút ra tinh huyết của Thiên Nghệ giáo chủ đã phát hiện một ít việc.
Bao gồm cả trong kí ức của Thiên Nghệ giáo chủ, hắn thấy được một người có vẻ như là cường giả Nhân tộc, có thể là vô địch cảnh, vị kia nói gì đó với Thiên Nghệ giáo chủ, trên cánh tay trái của đối phương còn có hoa văn.
Không biết có quan hệ với tên vô địch phản bội hay không.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ lại chợt nhớ tới một chuyện khác, trong tay hắn đột ngột xuất hiện một cái hộp, Long Giác hạp.
Hộp này dùng sừng rồng Nhật Nguyệt để chế tạo!
Thứ này được Thiên Nghệ giáo chủ cực kỳ xem trọng, không biết đây là do Nhân tộc vô địch cho hay là Thiên Nghệ thần tộc cho, dẫu sao thì vị giáo thủ Nhật Nguyệt thất trọng kia luôn xem nó như bảo bối, còn đem đi cúng bái!
Tô Vũ lấy hộp ra, trước đây hắn thường xuyên nghiên cứu thứ đồ chơi này để tìm cách mở.
Thế nhưng khi đó thực lực yếu ớt, vô phương mở được.
Sau này hắn bận rộn nhiều chuyện, bảo bối cũng nhiều nên đã quên bẵng đi mất.
“Trong hộp này chứa cái gì nhỉ?”
Tô Vũ có chút hiếu kỳ, đây là vật mà Nhật Nguyệt cửu trọng như Chu Thiên Đạo cũng không thể nhìn thấu, khả năng là đồ tốt, dĩ nhiên, khả năng là không có gì hết.
“Nhật Nguyệt thất trọng coi như bảo bối. . .
Chẳng lẽ là chí bảo gánh chịu?”
Tô Vũ rơi vào trầm tư, khả năng này rất lớn.
Nhật Nguyệt thất trọng đến cửu trọng nói xa cũng không tính quá xa, tạm thời không dùng được thế nhưng nhất định phải chuẩn bị từ sớm, đến cửu trọng bắt quá khứ thân và tương lai thân rồi thì đều cần dùng đến, nếu Thiên Nghệ thần tộc cho Thiên Nghệ giáo chủ chí bảo gánh chịu, vậy cũng hợp tình lý.
Hoặc là do vị có hoa văn trên cánh tay trái kia cho?
Tô Vũ không rõ lắm.
Hắn nhớ lại tình cảnh trong ký ức, Thiên Nghệ giáo chủ một thân một mình cầm hộp xuất hiện, cụ thể là người nào cho thì không có manh mối.
Tô Vũ vuốt ve vỏ hộp, bắt đầu đưa ý chí lực và nguyên khí vào.
Thực lực hắn bây giờ đã cường đại hơn nhiều, không rõ đã mở được cái hộp hay chưa.
Thử một lát, Tô Vũ phán đoán một hồi, vẫn được, mất ba đến năm ngày thì có thể mở ra.
Quả nhiên, thực lực mình đã mạnh hơn nhiều.
Nên thừa dịp Đại Hạ phủ phong thành lần này mà hoàn thành 59 đúc trước rồi lại nói.
Mấy lần đại chiến, mấy lần bị tử khí cắn trả, hắn đã tiêu hao kha khá Thiên Nguyên khí cùng thiên địa huyền quang, 59 đúc cũng sắp sửa hoàn thiện, có lẽ trong mấy ngày tới, khi Đại Hạ phủ bỏ phong tỏa thì hắn cũng vừa kịp tiến vào 59 đúc.
Ngay khi Tô Vũ tiếp tục đúc thân, đồng thời chờ đợi thời cơ, thì Chư Thiên chiến trường bên kia cũng có chút nhiễu loạn.
Đầu tiên là việc Tô Vũ bùng nổ, tượng đá ra tay đánh cho Liệp Thiên các lộ hành tung, không bao lâu sau Hạ Long Võ lại hiện tung tích!
Điều này cũng khiến cho không ít người chú ý.
Có thể là vì muốn báo thù cho đường đệ, không biết làm sao mà Hạ Long Võ lại mò ra vị trí của một vị trưởng lão Liệp Thiên các, ở ngay trong chiến khu phương bắc Tiên tộc, y đã ra tay giết đối phương, sau đó cấp tốc trốn chạy rồi một lần nữa biến mất.
Liệp Thiên các thật sự rất muốn khóc.
Liên tiếp có trưởng lão bị giết!
Mà lần này cường giả các tộc đều không nhúng tay, thế nhưng rất nhanh, biên cảnh Nhân tộc lại có một chút biến hóa.
Càng nhiều vô địch hội tụ!
Đồng thời có vô địch của cường tộc như Thần Ma tới đàm phán với Nhân tộc, muốn an bài cho thiên tài các tộc tới Nhân cảnh lịch luyện, dĩ nhiên lời nói ra chỉ là tới lịch luyện, ngắm cảnh mà thôi, không còn ý gì khác.
Bọn họ hy vọng có thể được Nhân tộc cho phép tạo thành một đoàn tham quan!
Lén lút chui vào kỳ thật cũng được, thế nhưng dù vào được, không sớm thì muộn cũng sẽ bại lộ hành tung.
Còn không bằng quang minh chính đại mà tiến vào!
Ngày hôm ấy.
Phụ cận Đông Liệt cốc.
Vô địch cách không đàm phán với nhau.
“Đại Tần vương, đều là Vĩnh Hằng cảnh, nói chuyện thẳng thắn đi.
Thiên tài các tộc muốn tới Nam Nguyên Đại Hạ phủ nhìn một chút, xem xem có thể thu hoạch được chỗ tốt gì hay không.
Dĩ nhiên cũng không phải đi không.
Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, danh ngạch Nhân tộc còn chưa định, dựa theo lệ cũ thì những năm qua, Nhân tộc chỉ thu hoạch được tầm ba bốn trăm danh ngạch.”
Tinh Vũ phủ đệ có tổng cộng 4 phương, một phương 9 tầng lối đi, một tầng có 90 cửa, một phương có thể vào được 810 người, mặt khác còn có lối đi đặc thù có thể tiến vào thêm 360 người nữa.
Tóm lại có thể vào 3600 sinh linh!
Nhân tộc tuy là đại tộc, thế nhưng thực lực không bằng Thần Ma Tiên, các kỳ trước xác thực chỉ có thể giành lấy ba bốn trăm suất.
Giờ phút này, có cường giả cười nói: “Lần này các tộc muốn cho mấy người trẻ tuổi thêm ít cơ hội, Tinh Vũ phủ đệ là cơ hội, mà Nam Nguyên có lẽ cũng chính là cơ hội.
Nếu Nhân tộc đáp ứng cho thiên tài các tộc tiến vào và cam đoan an toàn của bọn hắn, tiến vào một người thì tộc ta nhường ra một danh ngạch!”
Thần Ma Tiên mỗi người chia một phương, tổng cộng 810 danh ngạch.
Rõ ràng, đàm phán này là cường giả của ba tộc.
Đại Tần vương lạnh lùng từ chối: “Không đổi!”
Có người âm trầm hỏi lại: “Không đổi? Vậy thì chúng ta vẫn đi vào.
Một là thẳng thắn tiến vào, một là lén lút mà thôi.
Thật sự để chúng ta âm thầm tiến vào, Nhân tộc hiện tại cũng chưa chắc có thể tra được, cần gì chứ! Công khai tiến nhập, tốt xấu gì thì các ngươi sẽ biết được người nào tới, không phải sao?”
Có cường giả cười ha hả nói: “Đều là người trẻ tuổi, thiên tài của Nhân tộc ngươi cũng không ít.
Ta nghe nói trong một số tiểu giới còn có cường giả đa thần văn hệ chạy ra.
Hiện tại tới Chư Thiên chiến trường thì không thú vị, không bằng để chúng tới Nhân cảnh chơi đùa, cũng có thể tôi luyện một ít.”
Lời này vừa nói ra, có người biến sắc.
Đối diện, Ma tộc Ma vương lạnh nhạt cất tiếng: “Tiểu giới làm sao có thể bồi dưỡng thiên tài? Bọn ta cũng đâu muốn đuổi tận giết tuyệt đa thần văn hệ, chẳng qua là giết nhất mạch của Diệp Bá Thiên kia thôi.
Nhất mạch này đắc tội với quá nhiều người, đối với những người đa thần văn hệ khác thì chúng ta cũng không máu lạnh vô tình đến vậy.”
Một bộ ngữ khí nghiền ngẫm!
Các ngươi cho là chúng ta không biết gì sao?
Nực cười!
Các tộc hiểu về Nhân tộc còn nhiều hơn so với điều ngươi tưởng tượng.
Thiên tài đa thần văn hệ trong tiểu giới cũng cần vật tư, cần tài nguyên.
Mấu chốt nhất, tối thiểu cần phải phác họa đa thần văn chiến kỹ.
Đa thần văn chiến kỹ truyền thừa ở các phủ khác có bao nhiêu, một vài đại tộc có lẽ còn hiểu rõ hơn cả mấy vị vô địch Nhân tộc!
Thiếu đi bao nhiêu truyền thừa, một số vô địch cường tộc đều nắm chắc.
Đa thần văn hệ. . .
Nói thật, kiêng kỵ chẳng qua là nhất mạch của Diệp Bá Thiên mà thôi.
Nhất mạch này mới là then chốt.
Những thành viên đa thần văn hệ khác không khiến người ta lo lắng, nếu mà dễ chứng đạo vô địch như vầy thì sớm đã có người thành công, những năm gần đây, duy chỉ có Diệp Bá Thiên, hoặc là nói chỉ riêng nhất mạch của Đại Hạ phủ mới khiến người ta thấy được hi vọng này.
Đây cũng là một trong những lý do vì sao nhất mạch này ở Đại Hạ phủ bị chèn ép lợi hại nhất, dẫn đến những người còn lại trong mạch có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Xem Đại Minh phủ người ta đi, ở đó có hơn mấy chục người, Hồ Hiển Thánh cũng là Sơn Hải cao trọng, nhưng chẳng có ai nhằm vào ông cả.
Đối phương dùng một câu nói toạc ra vấn đề cũng khiến cho vô địch Nhân tộc bất đắc dĩ.
Chương 1682: Mỗi Bên Lùi Một Bước
Đối phương dùng một câu nói toạc ra vấn đề đã khiến cho vô địch Nhân tộc cực kỳ bất đắc dĩ.
Đại Tần vương mặt không đổi sắc, ông biết đây là chuyện xác thực rất khó che giấu vạn tộc.
Chẳng qua là ông không nghĩ tới, bọn gia hỏa này thẩm thấu quá sâu, bên này Nhân tộc vừa mới chuẩn bị kêu gọi thiên tài quay về Nhân cảnh thì đối phương liền biết.
Lần trước khi đàm luận việc này chỉ có vô địch.
Đương nhiên, từ tiểu giới đi ra nhất định phải có mấy người đi xử lý, chưa hẳn là do vô địch tiết lộ tin tức, có lẽ là trong số những người này hoặc là dứt khoát ở ngay trong tiểu giới cũng có ám tử của các tộc.
Hoặc là Đông Tây hai các của Liệp Thiên các đã sắp xếp nhân thủ mua được tin tình báo.
Cái tổ chức này hết sức phiền phức!
Đại Tần vương cân nhắc trong lòng, xem ra đối phương nói rất đúng, không cho tiến vào thì đối phương cũng sẽ chui vào qua một số lối đi bí mật giống như Liệp Thiên các.
Cho tiến vào thì còn có thể khống chế một ít tin tức.
Vạn tộc vẫn luôn để mắt tới di tích ở Nam Nguyên, nguyên nhân không ít, có liên quan đến Tô Vũ mà cũng liên quan tới vị trí Nam Nguyên, đó là cảnh nội Đại Hạ phủ.
Rất lâu sau, Đại Tần vương đạm mạc nói: “Muốn đi vào thì có thể! Thế nhưng. . .
An toàn sẽ không được bảo đảm!”
“Không cần cam đoan an toàn. . .” Có kẻ cười bảo: “Thế nhưng, chúng ta không hy vọng xuất hiện chuyện Vĩnh Hằng ra tay.
Hoặc là nói, tình huống ỷ lớn hiếp nhỏ phát sinh.
Cường giả Nhân tộc dưới trăm tuổi thì cứ tùy ý ra tay, đánh chết chúng thì đó là do chúng không có năng lực!”
Tự tin!
Cao ngạo!
Cường giả Nhân tộc dưới trăm tuổi có thể tùy ý ra tay!
Đại Tần vương lạnh lùng đáp: “Tốt, ta liền triệu hồi Hạ Long Võ về, tuổi hắn không lớn lắm, vừa khéo chưa tới 100.
Ta nghĩ hắn rất tình nguyện chơi đùa với các ngươi!”
“. . .”
Bốn phương thoáng chốc đều câm lặng.
Đệch!
Quên mất vụ này!
Có thiên tài nào có thể địch nổi Hạ Long Võ?
Một đao chém chết cả chục tên còn được.
Nếu là Hạ Long Võ ra tay. . .
Đừng đùa, thiên tài sẽ chết sạch đó.
Một đám vô địch xấu hổ, nhất thời ai cũng không tiện nói chuyện, hồi lâu sau mới có Tiên tộc Tiên vương cười gượng, “Đại Tần vương chớ nói đùa, dù Hạ Long Võ chưa chứng đạo nhưng đã sớm có danh hiệu Huyết Đồ vương, sao lại chấp nhặt với tiểu bối được.”
Đừng có đùa!
Chúng ta đang đàm luận vui vẻ, sao phải nói chuyện quyết tuyệt như vậy làm gì, Hạ Long Võ mà tới thì không chơi được a.
Mà lúc này, Đại Hạ vương lại lạnh lùng cất tiếng: “Muốn tới Nam Nguyên? Nam Nguyên là địa bàn của Đại Hạ phủ ta, các ngươi muốn đến thì đến à? Hỏi qua ta chưa? Hỏi qua đao của ta rồi sao?”
Có kẻ âm thầm chửi bậy, rất nhanh lại có người cười nói: “Đại Hạ vương hà tất phải như thế, Đại Hạ phủ đâu phải không có thiên tài các tộc.
Hạ Long Võ sắp chứng đạo rồi, hòa hòa khí khí mà chứng đạo chẳng phải tốt hơn sao?”
Đây coi như là uy hiếp nửa mềm nửa cứng!
Nếu ngươi dễ nói chuyện, thì tới khi Hạ Long Võ chứng đạo chúng ta cũng dễ nói hơn chút.
Ngươi mà cố ý làm khó dễ, Hạ Long Võ muốn chứng đạo chỉ e rất khó.
Đại Hạ vương âm trầm đáp: “Đừng lấy cái này ra uy hiếp ta! Dù ta cho các ngươi đạt được ý nguyện, các ngươi thật sự có thể buông tha Long Võ? Con trai thứ của ta suy nghĩ quá nông cạn, bao gồm cả Vạn Thiên Thánh nữa, chúng luôn cảm thấy hòa giải với các ngươi thì sẽ có cơ hội, đúng là ngu xuẩn!”
Các vị vô địch yên lặng, cuối cùng Tiên vương đành cười xoa dịu: “Đại Hạ vương, Hạ Long Võ chứng đạo cũng là chuyện tốt, dù các tộc khác không đồng ý thì vẫn có Tiên tộc ta sẽ vui mừng vì hắn thành công. . .”
Dối trá!
Không ít người thầm mắng, Tiên tộc Tiên vương dối trá ghê tởm.
Tiên tộc sẽ mặc kệ chuyện này?
Nói nhảm!
Lần nữa lại có vô địch lên tiếng: “Danh ngạch tới Nam Nguyên đổi lấy danh ngạc đến Tinh Vũ phủ đệ, giao dịch này Nhân tộc cũng không thiệt thòi!”
Cũng đâu phải là cần trả giá đắt, Nhân tộc cứ cắn chặt không buông làm gì.
Giờ phút này, Đại Tần vương đưa ra quyết định: “Muốn đi vào cũng được.
Nhưng ta nói trước, sẽ không ai bảo đảm an toàn của chúng, ta chỉ có thể nói, cường giả của hai đại thánh địa sẽ không ra tay với chúng, bap gồm toàn bộ Nhật Nguyệt trở lên! Mặt khác, không phải đồng giá, thiên tài thì đổi một danh ngạch, Nhật Nguyệt phải đổi hai cái, ta nói chính là sơ kỳ, trung kỳ thì bốn cái, hậu kỳ tám cái!”
Được lắm, ta cho các ngươi tiến vào.
Đem danh ngạch tới đổi là được.
Đại Tần vương lạnh lùng tiếp tục: “Ta nói danh ngạch là số lượng ngoài định mức của Nhân tộc, lần này Nhân tộc sẽ lấy 600 suất tới Tinh Vũ phủ đệ.”
Có kẻ yên lặng, có người thì cười lạnh.
Nghĩ thật đẹp!
Lúc bấy giờ, cường giả Long tộc chợt mở miệng: “Phương đông vẫn luôn là tộc ta cùng Nhân tộc chia đều, phương đông có 810 danh ngạch, Nhân tộc muốn 600 suất thì chẳng phải Long tộc chỉ còn lại 210 suất?”
Đại Tần vương thản nhiên trả lời: “Nếu không phải Thần Ma mấy tộc áp chế, Long tộc các ngươi mà cũng xứng à? Cho thể diện mà còn không cần! Thật sự cho rằng ta không làm gì được các ngươi? Long tộc nếu muốn làm tiên phong công phá Nhân tộc, vậy liền tới đây thử đi.
Trước khi Nhân tộc hủy diệt thì nhất định sẽ diệt toàn bộ Long tộc các ngươi trước.”
Lời nói đi kèm với sát khí cực kỳ mãnh liệt.
Cường giả Long tộc vừa nói chuyện bất giác ngẩn ra, tim đập cực nhanh.
Đại Tần vương!
Đệ nhất cường giả của Nhân tộc!
“Hừ!”
Đại Tần vương hừ lạnh một tiếng, “Ta không quá phận đâu, cũng không đòi nhiều, 600 không được vậy thì 500, đây là ranh giới cuối cùng! Khỏi cò kè mặc cả! Nếu Long tộc không vừa lòng thì cứ mang người tới chiến, đừng khoan dung e ngại với Nhân tộc làm gì.”
Danh ngạch ở Đông bộ những năm qua đều là chia cho Nhân tộc cùng Long tộc, còn có một số Yêu tộc tham dự vào.
Giờ phút này, vị Long vương nọ dè dặt đáp: “Nhưng tộc ta còn phải chia với Cổ tộc Yêu tộc số danh ngạch còn lại. . .”
“Thì sao?”
Đại Tần vương thản nhiên nói: “Long tộc có năng lực thì không cần chia! Ngay cả Nhân tộc mà các ngươi còn không sợ, vậy mà lại đi sợ Cổ tộc cùng Yêu tộc? Hay là ngươi cảm thấy. . .
Nhân tộc còn nhỏ yếu hơn cả tiểu tộc?”
Yên lặng.
Vị Long vương kia còn chưa biết phải trả lời thế nào, thì đã có người khác chen vào: “Đại Tần vương nghĩ thoáng lên.
Lần này số lượng thiên tài và cường giả tiến vào Nam Nguyên không ít, danh ngạch của Nhân tộc chắc chắn sẽ không thiếu, không bằng đều thối lui một bước đi.
Nhân tộc lấy 400 danh ngạch, 100 danh ngạch còn lại thì cho các tộc Bách Cường, mỗi nhà một cái.
Làm vậy thì cũng không đến mức khiến các chủng tộc Bách Cường tức giận.”
Tiểu tộc cũng là người có quyền mà!
Đương nhiên, chúng ta chẳng chia được, Nhân tộc cứ lấy đi, chừa lại 100 suất là tốt rồi.
Ánh mắt Đại Tần vương phát lạnh, lại có Thần vương cất tiếng: “Đại Tần vương, không ít đâu! Lần này các tộc muốn đưa vào trăm vị thiên tài, có lẽ còn có Hộ Đạo giả, dựa theo ước định thì chúng ta sẽ cho Nhân tộc cỡ 200 – 300 suất, nhiều danh ngạch như thế, cuối cùng tính ra có khi còn nhiều hơn cả tộc ta!”
“Đúng vậy Đại Tần vương, cơ duyên ở Tinh Vũ phủ đệ còn lớn hơn ở Nam Nguyên, sao Nhân tộc cứ phải nhất định khiến chính mình đứng ở mặt đối lập với vạn tộc làm gì.”
Đại Tần vương nheo mắt nhìn đối phương, “Chớ có tỏ vẻ với ta, cơ duyên của Thần Ma các ngươi có thể để cho Nhân tộc ta tới lấy được không?”
“Ha ha, nếu Đại Tần vương muốn thì có thể sắp xếp thiên tài Nhân tộc tới chỗ ta lịch luyện!”
Một tôn Ma vương bật cười, tùy ý, ngươi thích thì tới đi.
Ta cho phép!
Đại Tần vương lập tức bị chặn họng.
Lời này. . .
Nói đến thì đúng là cực kỳ bất đắc dĩ.
Lứa trẻ của Nhân tộc, trung niên cường giả quá ít, trụ cột Nhân tộc bây giờ, đại bộ phận đều là đản sinh từ hơn 300 năm trước.
Thời đại kia sinh ra hàng loạt vô địch.
Khi đó, vô địch Nhân tộc đã làm hao tổn vô số cơ duyên của Nhân cảnh, đây cũng là chuyện không có cách nào.
Kể từ đó cũng dẫn đến mấy trăm năm gần đây, thế hệ sau của Nhân tộc vô phương siêu việt hơn các tiền bối.
Không phải thiên phú kém cỏi mà là thời cơ không được, cơ duyên không đủ, tài nguyên không nhiều.
Huống chi, lúc ấy niên đại đặc thù, mối nguy lớn, cơ duyên cũng lớn, hiện tại Nhân cảnh đã khuyết thiếu cảm giác nguy hiểm so với khi trước.
Lúc này bị người chặn họng, Đại Tần vương cũng cảm thấy mất mặt.
Ông thầm mắng một tiếng.
Không sớm thì muộn ta sẽ cho các ngươi đẹp mắt.
Hiện tại các tộc nói dễ nghe là đàm phán, trên thực tế là bức bách, không đổi không được, không đổi thì họ sẽ mạnh mẽ xông vào, như vậy biên cảnh sẽ gặp nguy hiểm vì kiềm chế bọn hắn.
Chương 1683: Không Đảm Đương Nổi
Đại Tần vương yên lặng một hồi, âm thầm trao đổi cùng vài vị vô địch, rất lâu sau mới mở miệng đáp: “Cứ quyết định như thế đi!”
“Tốt lắm!”
Một đám cường giả cười vang chấn thiên, đây là điều trong dự liệu.
Nhân tộc thì chỉ yên lặng.
Họ không có ý mừng rỡ gì, dù có thể đổi lấy không ít danh ngạch Tinh Vũ phủ đệ thì cũng không vui vẻ gì lắm.
Một ngày này, Nhân tộc cùng các tộc đã đạt thành hiệp nghị, để một số thiên tài cùng Hộ Đạo giả vạn tộc nhập cảnh.
Ngày hôm ấy, Hạ Hầu gia cũng thu vào tin tức, nở nụ cười xán lạn.
Đoán được!
Trước đó y cho là đám kia sẽ lén lút chui vào, không nghĩ tới họ lại trực tiếp tiến vào, còn đưa thêm một ít danh ngạch, rất tốt.
Di tích Nam Nguyên cũng nên có động tĩnh rồi.
Nếu còn không có động tĩnh, người ta chán nản bỏ bề thì làm sao bây giờ?
Đại Hạ phủ nho nhỏ lần này sẽ có chư thiên cường giả, chư thiên thiên tài tụ hội sum vầy.
Cũng vào ngày hôm ấy, ở khắp tiểu giới, không ít vị thiên tài Nhân tộc, có cao ngạo, có điệu thấp, có sâu lắng, dồn dập xuất phát về hướng Nhân cảnh.
Nhân cảnh, chúng ta tới đây!
Oành!
Một tiếng vang trầm đục, nguyên khí chấn động.
Trong phòng tu luyện, nguyên khí quay cuồng, Tô Vũ đã chính thức hoàn thành đúc thứ 59.
59 đúc hoàn thành, lực lượng thân thể đã đạt đến mức 500 ngàn khiếu, đây là tiêu chí của đỉnh cấp thiên tài Nhật Nguyệt cảnh ở đại tộc.
Chỉ có đạt đến tiêu chuẩn này, ngươi mới có thể nói ngươi là thiên tài của đại tộc.
Bây giờ, Tô Vũ đã chính thức bước vào lĩnh vực này.
Lĩnh vực cường giả!
Nhật Nguyệt đại tộc đặt tại nơi nào thì cũng đều là cường giả.
Thân thể Tô Vũ chấn động, khí huyết quay cuồng, phảng phất như nghe được âm thanh bọt nước cuồn cuộn.
Thân thể cường hãn khiến Tô Vũ tự tin hơn hẳn.
Hiện tại hắn có khả năng đánh chết Nguyên Khánh Đông, tên kia là Văn Minh sư, thân thể quá yếu, còn về thần văn thì hắn không nhìn ra gã mạnh bao nhiêu, uổng công cho gã mang danh là hậu duệ của vô địch.
Đứng dậy, Tô Vũ thu khí tức lại, kim quang nội uẩn.
Không những thế, giờ phút này, nguyên khí ở 144 khiếu huyệt của hắn dường như vừa thuế biến, đó là dấu hiệu của Lăng Vân đệ nhất biến, mấy tháng trước, hắn đã bắt đầu đệ nhất biến, nhưng Tô Vũ không quá bận tâm.
Chủ yếu là việc thuế biến nguyên khiếu quá ít nên hắn không mấy để ý.
Hiện tại một khi hoàn thành đệ nhất biến, thực lực Tô Vũ chắc chắn còn có một lần tăng lên.
“Ta đã mạnh hơn!”
Tô Vũ cười cười, đeo mặt nạ lên mặt.
Một lát sau, hắn thấy được dòng tin nhắn Bạch Nhất nhắn lại.
Trong hai ngày qua, thiên tài và cường giả các tộc dồn dập nhập cảnh, Bạch Nhất đã mang theo vài vị bạch diện chạy tới Nam Nguyên, y hỏi Huyền Cửu muốn tập hợp ở đâu?
Địa điểm tập hợp sẽ do Tô Vũ quyết định.
Đây chính là sự coi trọng cùng tín nhiệm.
Mấy ngày nay, Đại Hạ phủ rung chuyển, cửa thành phong tỏa, sát lục khôn cùng, hàng loạt Vạn Tộc giáo chúng xui xẻo bị giết, bao gồm cả thám tử của các thế lực khác cùng với cường giả vạn tộc không nghe lời đều bị lôi ra chém.
Hạ gia tựa như phong ma dò xét khắp nơi, hơn mười vị Nhật Nguyệt quét sạch tứ phương, kể cả bạch diện cũng có tên xui xẻo, trốn ở Đại Hạ phủ rồi bị bắt được, kết quả chém đầu thị chúng.
Mà tin tức về Huyền Cửu thì một mực không hề xuất hiện.
Dường như hắn đã hoàn toàn biến mất!
Bấy giờ, các phương sôi trào, phủ thành có trên ngàn vạn nhân khẩu nên không thể phong tỏa thời gian dài được, ngày hôm nay, Đại Hạ phủ sẽ mở cửa phủ trở lại.
“Tập hợp ở Tinh Lạc sơn gần Nam Nguyên đi, bên kia là chỗ tốt!”
Tô Vũ đáp lời, Bạch Nhất vẫn luôn ngó chừng, thấy hắn nhắn thì cấp tốc nói: “Tinh Lạc sơn? Đại Minh phủ Đại Minh vương khả năng cao vẫn chưa rời đi, Tinh Lạc sơn không an toàn đâu.”
“Đó là biên cảnh, không sao cả.
Xin chấp pháp giả hãy tin tưởng ta, đây là trực giác của ta sau nhiều lần trở về từ cõi chết.”
Bạch Nhất không còn lời nào để nói.
Mà Tô Vũ thì mau chóng đưa tin cho Chu Thiên Đạo: “Sắp tới bọn ta sẽ tập hợp tại Tinh Lạc sơn, Phủ chủ tuyệt đối đừng tới càn quét đấy!”
Ta sợ cái gì chứ!
Người trong nhà mà!
Ta bảo họ đừng càn quét, vậy thì sẽ không bị càn quét, không chỉ Đại Minh phủ mà Đại Hạ phủ cũng giống vậy, có ta ở đây còn sợ cái gì?
Chu Thiên Đạo gửi tin sang: “Lần đầu chúng ta gặp mặt là ở đâu?”
“. . .”
Tô Vũ câm nín, ngài làm gì thế này?
“Quán rượu Hạ thị!”
“Đọc lại nội dung Trường Sinh Quyết cho ta!”
“. . .”
Tô Vũ im lặng, lão Chu bị gì thế?
Ta đệt!
Ngài còn thăm dò ta?
Thôi được rồi, hắn đã hiểu, nói thẳng: “Bên chỗ cổ thành là do lão đại tượng đá của ta hỗ trợ, Phủ chủ, ngài chớ suy nghĩ quá nhiều.”
“Bớt nói nhảm, nhắc lại một lần!”
Tô Vũ phiền muộn, đậu mè!
Không có cách nào, hắn đành phải viết lại Trường Sinh Quyết một lượt.
Má nó, lão Chu học theo ai vậy, hiện tại mọi người nói chuyện đều ưa thích phong cách này sao?
Chẳng lẽ phương thức công khai trao đổi của ta ở Liệp Thiên các lần trước đã bị tất cả mọi người học rồi?
Thật mệt mỏi!
Chờ hắn lặng yên viết xong, Chu Thiên Đạo mới đáp: “Được rồi, tin tưởng ngươi một lần! Ngươi tới Tinh Lạc sơn làm gì?”
“Dẫn người làm việc.”
Chu Thiên Đạo đại khái đã hiểu, ông dặn dò: “Đừng dẫn người tới Đại Minh phủ là được, cứ giày vò bên Đại Hạ phủ đi, mặt khác, bên này ta bắt được 3 tên bạch diện, ngươi có cần làm gì không?”
“Không, ngài cứ thủ tiêu chúng đi, miễn cho những người kia phản bội lại liên lụy ta!”
Hắn không cần!
Ai biết những người này có làm phản hay không, có điều Tô Vũ nghĩ tới một chuyện, lại nói: “Cũng có thể thả ra đi, họ tái xuất thì sẽ có kẻ cõng nồi, ta trí dũng song tuyệt, phát hiện phản đồ, ôi chao, đừng nói chứ Phủ chủ, ngài thả ra đi, bằng vào tuệ nhãn của ta liếc mắt liền xem thấu phản đồ, cũng có thể giúp ta tăng thể diện!”
Chu Thiên Đạo bó tay rồi, cái tên này thật là giỏi.
Bất quá Tô Vũ nói rất có lý, thời khắc mấu chốt thì còn có thể lấy ra làm người gánh nồi, sau đó bị Tô Vũ phát hiện, cũng có thể tạo thêm chiến tích cho hắn.
“Được, ta xử lý xong sẽ trả về, chính ngươi cẩn thận chú ý một chút, đừng nói cho bọn chúng biết thân phận của ngươi, thật sự xảy ra chuyện thì cứ bán mấy tên này, gia hỏa bán chủ cầu vinh đến chỗ nào cũng sẽ không được chào đón!”
Chu Thiên Đạo nói như vậy, Tô Vũ tự dưng hơi chột dạ, hắn cảm thấy ông đang nhắc tới mình, vì vậy liền mau mắn vuốt mông ngựa: “Phủ chủ yên tâm, ta chỉ rời khỏi Đại Hạ phủ, cam đoan không rời Đại Minh phủ.
Mặc dù ta có lão đại tượng đá rồi, thế nhưng ta vẫn coi Phủ chủ là gia gia!”
“. . .”
Chu Thiên Đạo thầm mắng, ngươi cút luôn đi!
Chức gia gia của ngươi, lão tử không đảm đương nổi.
Tiểu tử này quá xấu tính, ngày nào đó ở trước mặt những tượng đá kia hắn gọi mình một tiếng gia gia, sau đó lại kêu tượng đá là đại ca, Chu Thiên Đạo nghiêm trọng hoài nghi, tiểu tử này là đang muốn hố chết mình, đúng là không phải người mà!
Chương 1684: Không Ưa Người Như Ngươi
Lười nhiều lời với Tô Vũ, Chu Thiên Đạo đơn giản nói: “Còn có chuyện nhắc nhở ngươi, lần này cường giả đa thần văn hệ tới không ít.”
“Hả?”
“Là người do các đại phủ bí mật bồi dưỡng ra!”
“Ồ!”
“Phản ứng bình tĩnh như vậy à?”
Chu Thiên Đạo ngoài ý muốn, Tô Vũ bật cười, trả lời ông: “Không có quan hệ gì với bọn họ, ta lại không giận chó đánh mèo lên những người đó, họ cứ tu luyện của họ là được.
Phủ chủ, ngài cũng quá coi thường ta, nói câu khó nghe chút. . .
Mọi người không phải người chung đường, gặp cũng không nhận ra, các đại phủ chịu dùng tiền bồi dưỡng vậy thì cứ bồi dưỡng đi, ta đâu để ý.
Ta chỉ để ý duy nhất một điểm, đừng bắt chúng ta làm bia ngắm, mặt khác thì không liên quan gì tới ta hết.”
Hắn thật sự không để ý việc này, đây là lời thật lòng, những vị thiên tài ẩn giấu kia mạnh cũng tốt, yếu cũng được, đó là chuyện của riêng bọn họ.
Liên can gì tới ta đâu?
Lại không ăn một xu tiền nào của ta!
Không chọc ta thì ta mới lười tìm họ gây sự, có bệnh à? Nếu có thời gian thì để yên ta bế quan đúc thân còn tốt hơn.
Chu Thiên Đạo hơi ngạc nhiên trước thái độ của hắn, đó giờ Tô Vũ mang đến cho ông cảm giác hận thiên hận địa, nhưng lần này trở về, đừng nhìn Tô Vũ tạo ra sát nghiệt khôn cùng mà lầm, nếu nói về tâm tình thì có vẻ như hắn đã sáng sủa hơn trước rất nhiều.
Xem ra tiểu tử này đã có chút biến hóa, có điều chính hắn lại không phát giác được.
Nếu là trước đây, đề cập tới việc này thì có lẽ tiểu tử Tô Vũ sẽ xù lông, nhưng bây giờ thì quả thực hắn có vẻ khá thờ ơ.
“Ngươi có thể nghĩ như vậy là rất tốt, những người kia cũng là Nhân tộc, cũng có người ra sức vì Nhân tộc, dĩ nhiên, không trêu chọc ngươi thì thôi, trêu chọc ngươi, ngươi cứ xem tình huống mà xử lý. . . dù sao Đại Minh phủ cũng không có ai trong số ấy.”
“. . .”
Lời này rất thực tế.
Thực tế đến mức Tô Vũ phải bó tay, không ngờ ngài lại muốn khích bác ta chơi đùa đám kia?
Nhàn phát hoảng rồi à?
“Được, ta biết rồi, Phủ chủ, không tán gẫu nữa, ta còn nhiều chuyện phải làm lắm, ta đi làm việc đây!”
Phi!
Ở Đại Minh phủ, Chu Thiên Đạo xì một tiếng khinh miệt, giả trang cái gì, tiểu tử ngươi còn bận rộn hơn Phủ chủ như ta sao?
Mao đầu tiểu tử, ỷ có chút lực lượng liền đắc ý.
Không ưa nhất chính là người như ngươi!
Có giỏi thì đừng trở lại Đại Minh phủ, trở về, lão tử cũng không chào đón ngươi.
Ngươi chỉ biết giúp Hạ gia làm việc, sao không thấy ngươi kiếm chút gì về cho Chu gia ta?
Lão Chu ăn chanh rồi.
Huyền Cửu giết Hạ Tân Y, vừa nhìn liền biết là làm công cho Hạ gia, tiểu tử này quên mất Hạ gia đáng giận thế nào rồi sao?
Là ta đón ngươi từ Đại Hạ phủ trở về, tay phân tay nước tiểu mà nuôi ngươi lớn.
Aiiiz!
Lão Chu thở dài một tiếng, được rồi được rồi, trước hết lão tử phải nghĩ biện pháp chứng đạo. . .
Không đúng, trước hết phải nghĩ biện pháp tiến vào Nhật Nguyệt đỉnh phong, ta chỉ là tu giả mới vào Nhật Nguyệt cửu trọng, không thể mơ tưởng xa vời!
Có vài người hung ác đến nỗi chính mình cũng lừa gạt.
Tỉ như Tô Vũ.
Giờ phút này hắn đang chào tạm biệt đám bằng hữu, dáng vẻ không nỡ rời xa mà nói: “Ta phải đi đây, Đại Hạ phủ quá loạn, ca ta nhiều việc nên không thể chiếu cố ta, ta phải trở lại Đại Minh phủ rồi!”
“Bạch huynh, từ biệt lần này chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại nhau!”
“Đúng vậy Bạch huynh, lần này vừa vặn gặp biến cố, bằng không thì nhiều ít gì cũng nên uống mấy chén mới được!”
“. . .”
Vài vị thanh niên nam nữ lưu luyến không rời, trong đó có một nữ sinh tỏ vẻ da diết không nỡ, dọa cho Tô Vũ lạnh cả sống lưng, làm gì thế, ta và ngươi không quen, làm gì mà một bộ sinh ly tử biệt thế này?
Tạm biệt một hồi, Tô Vũ quay đầu nhìn thoáng qua Tu Tâm các xa xa.
Rất nhanh, hắn lại nhìn về phía nơi nào đó.
Đúc Binh học viện.
Lần này trở về, hắn không định đi gặp Triệu lão sư.
Dĩ nhiên lấy thân phận Bạch Tuấn Sinh đi gặp Triệu Lập thì cũng có lý do, bất quá. . . thôi được rồi, lần trước vì chuyện của Thôi Lãng mà đã khiến Triệu Lập bị không ít người quan tâm.
Về sau mọi người đều đã biết chuyện Thôi Lãng là Tô Vũ.
Cho nên cũng hiểu được việc Triệu Lập tự mình dạy dỗ Thôi Lãng là việc rất bình thường.
Nhưng bây giờ hắn lại dùng thân phận khác đi gặp Triệu Lập thì không tốt, rất dễ dẫn tới người khác chú ý, nhất là khi Bạch Tuấn Sinh cũng tới từ Đại Minh phủ, dễ khiến mọi người liên tưởng nhiều.
Dẫu sao lần này hắn cũng không định đi xa, cũng không lo không có cơ hội gặp lại.
Rời khỏi phủ thành Đại Hạ phủ, lần này, Tô Vũ không lên đường một mình.
Hạ gia vừa vặn có một nhánh Long Võ vệ muốn tới Nam Nguyên nên thuận tiện mang theo “Bạch Tuấn Sinh”, dẫu sao Nam Nguyên cách Đại Minh phủ không xa.
Vả lại gần đây Liệp Thiên các không có động tĩnh gì, không có nguy hiểm gì lớn.
Long Võ vệ!
Tô Vũ đi theo Long Võ vệ, trong lòng hắn có chút cảm khái, lúc trước hắn cảm thấy Long Võ vệ không gì không làm được, cường giả vô số, bây giờ nhìn lại thì cũng chỉ như vậy.
Một đám Đằng Không cảnh, ở thời điểm này tác dụng không quá lớn.
Đương nhiên, vào lúc quân trận đối chiến thì binh lực của Hạ gia vẫn rất mạnh.
Không biết họ sẽ hợp kích trận pháp loại hình gì, đại khái là đối phó với các tiểu nhân vật thì vẫn có thể.
Trên đường đi, chi Long Võ vệ này không nói lời nào, Tô Vũ cũng yên lặng không nói gì.
Hết cách, không ai để ý đến hắn, mọi người chỉ thuận tiện mang hắn theo mà thôi.
Gần đây Hạ gia xảy ra chuyện, Long Võ vệ không thể bắt được hung thủ nên tâm trạng rất tệ, làm gì có tâm tư nhiều lời cùng người ngoài.
Cứ như vậy một đường bay nhanh, buổi sáng xuất phát, ngày thứ hai trời chưa sáng thì họ đã tới Nam Nguyên.
Nam Nguyên vốn có nguyên khí yếu kém, nhưng bây giờ ở vùng trời Nam Nguyên lại có nguyên khí gợn sóng cực kỳ lợi hại.
Lần này, cường giả tới rất nhiều.
Tô Vũ không dò xét mà chỉ quan sát đơn giản, Nam Nguyên thành nho nhỏ lại có tối thiểu bảy tám vị Nhật Nguyệt, từng cột sáng nguyên khí thô to đã chứng minh bọn gia hỏa này không có chút ý che giấu nào.
Lá gan không nhỏ.
Đây là những gì hắn có thể nhìn ra được, thứ không nhìn ra thì có lẽ càng nhiều.
“Đến Nam Nguyên rồi!”
Vị Vạn phu trưởng dẫn đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, đoạn nói: “Ngươi là người Bạch gia, ở Nam Nguyên có người hộ tống ngươi trở về không? Nếu như không có thì ở lại Nam Nguyên mấy ngày, miễn gặp phải phiền phức.”
“Không cần đâu!” Tô Vũ lơ đễnh đáp: “Tự ta sẽ trở về, Đại Minh phủ có bằng hữu tới đón ta.”
“Vậy được!”
Vị Long Võ vệ nọ cũng không nhiều lời, đã như vậy thì tự ngươi trở về đi.
Vị này đang vội vàng nên không có tâm tư phản ứng Tô Vũ.
Chương 1685: Toàn Bộ Đều Nghe Theo Ngươi
Cùng lúc đó.
Một đầu Kim Long kéo một cỗ xe ngựa màu vàng óng bay về hướng Tinh Lạc sơn.
Đây là vật cưỡi của Chu Thiên Đạo.
Đương nhiên, giờ phút này, ngồi trên xe không phải Chu Thiên Đạo mà là Ám Ảnh, ngoài ra còn có một người nữa, Bạch Tuấn Sinh.
Hàng! Thật! Giá! Thật!
Bạch Tuấn Sinh hàng thật giá thật đang cực kỳ ngơ ngác!
“Đại nhân, chúng ta đi đâu đây?”
“Không đi đâu cả, ra ngoài dạo một vòng, cho ngươi hóng gió tí thôi thì sẽ lập tức trở lại!”
“Đại nhân. . .”
Bạch Tuấn Sinh tỏ vẻ cầu xin: “Thả ta ra đi, rốt cuộc ta đã làm gì? Ta bị nhốt nhiều ngày lắm rồi, ta trêu ai ghẹo ai chứ? Có phải là do tên Chu Hồng Lượng cáo trạng không, ta đâu có đánh cậu ta!”
Ám Ảnh không để ý tới hắn.
Tùy ngươi muốn nói thế nào thì nói, nhiệm vụ của ta là mang ngươi đi dạo ở đây một vòng, sau đó. . .
Mang ngươi trở lại Đại Minh phủ, chuyện khác thì không liên quan gì tới ta.
Về phần tại sao lại làm như vậy, y không biết, mà cũng không quan tâm.
Phủ chủ dặn dò như nào thì y cứ làm theo thôi.
Cho ngươi ngồi ngự giá của Phủ chủ đã coi như cho ngươi mặt mũi rồi.
Lo tận hưởng gió mát đi!
Lại phi hành một hồi, vượt qua Tinh Lạc sơn, vào lúc này, Ám Ảnh nhận được tin tức: “Có thể trở về!”
Ám Ảnh không nói nhảm, cấp tốc kéo Bạch Tuấn Sinh ra ngoài khung xe, hô khẽ: “Kim Long, trở về!”
“Được!”
Kim Long đáp lại bằng thổ ngữ Đại Minh phủ, nó cũng không hỏi vì sao phải mang theo bọn họ bay lòng vòng nãy giờ.
Mà Bạch Tuấn Sinh bị Ám Ảnh cố định ở ngoài khung xe, chẳng thể thốt nên nửa lời, đáng thương mà hít cương phong.
Kém chút đã muốn chửi má nó!
Rốt cuộc ta đã làm gì rồi?
Các ngươi muốn làm gì?
Con mẹ nó, đang êm đẹp tự dưng ta lại bị nhốt mấy ngày, hiện tại ra ngoài một chuyến cũng không thèm giải thích gì với ta, thậm chí bây giờ còn cột ta ở ngoài xe cho gió lớn quất vào mặt.
Đây là tỏ ý muốn chém đầu răn chúng sao?
Cùng lúc đó.
Trong Tinh Lạc sơn, một đám người đang âm thầm ẩn núp, có kẻ thấp giọng nói: “Đại Minh phủ thật là rêu rao, đón một tên Bạch Tuấn Sinh trở về thôi mà còn kéo theo hai vị Nhật Nguyệt, từ lúc nào mà Bạch gia lại có mặt mũi như thế?”
“Nể tình Bạch Phong thôi, Bạch Tuấn Sinh là kẻ chẳng bớt lo, lần trước hắn lại dính líu tới Liệp Thiên các, dĩ nhiên là phải đón hắn an toàn trở về.”
Có người nhìn lướt qua, cũng không mấy để ý.
Đại Minh phủ làm như vậy đâu phải lần đầu tiên, Phủ chủ không có dáng dấp Phủ chủ, vô địch không có phong thái vô địch.
Hai ngày trước Đại Minh vương còn ở tầng cao nhất phủ thành chủ tổ chức một cuộc thi hoa khôi, ngươi có phục hay không?
Tóm lại không việc gì thì chớ chọc Đại Minh phủ là được.
Đó là đám cá ướp muối, ngươi không đi trêu chọc họ thì họ cũng không thèm để ý các ngươi.
Mấy người nói chuyện, rất nhanh có kẻ chợt hỏi: “Lần này Đầu Nhi bảo chúng ta tới đây nhìn chằm chằm, nhưng mà đến cùng là nhìn cái gì?”
“Nhìn chằm chằm Liệp Thiên các, Đầu Nhi nói, sắp tới Liệp Thiên các sẽ liên thủ với chúng ta, có cao tầng gặp gỡ. . .
Dĩ nhiên, không biết thật giả, có thể là chướng nhãn pháp, trước hết cứ nhìn chằm chằm đã lại nói, có khả năng là ở ngay chỗ này.”
“Ồ, thì ra là thế!”
“. . .”
Đám người này tán gẫu vài câu, bọn chúng đều là tiểu nhân vật mà thôi, không nhất định sẽ thu được tin tức chính xác, có lẽ chẳng qua chỉ là chướng nhãn pháp.
Mà vào lúc này, Tinh Lạc sơn, trong một tiểu sơn cốc.
Thân ảnh Tô Vũ lóe lên!
Một lát sau, đối diện xuất hiện lần lượt từng bóng người.
“Huyền Cửu!”
Đối diện, Bạch Nhất nhìn thoáng qua Tô Vũ rồi lại nhìn ra hướng xa xa, “Ta cho là ngươi sẽ không tới, vừa rồi người của Đại Minh phủ đến đây, hai vị Nhật Nguyệt cảnh, ta còn tưởng rằng họ muốn tới lục soát núi!”
Tô Vũ xem thường: “Đại Minh phủ? Ta đã tìm hiểu về đại phủ này, đừng tới địa bàn của họ gây chuyện thì họ cũng sẽ không quản chúng ta.”
“Cũng phải.”
Bạch Nhất dứt lời bèn thở dài, “Liệp Thiên các ta đã có rất nhiều bạch diện mất tích ở Đại Minh phủ, có người chết, có người thì có lẽ bị bắt, vẫn không thể liên lạc không được, cũng không biết tình huống cụ thể như thế nào.”
Tô Vũ lạnh lùng đáp: “Không sao, chờ Liệp Thiên các bành trướng ở Nhân cảnh, tự nhiên sẽ có khả năng uy hiếp Đại Minh phủ.”
Bạch Nhất cười cười, “Lần này ngươi lập được đại công, kế tiếp còn phải xem chiến tích của ngươi.”
“Chấp Pháp giả quá khen!”
Tô Vũ sôi trào sát khí nói: “Thật ra ta càng muốn thấy thi thể Hoàng Cửu bày ở trước mắt.
Có lẽ y chưa rời khỏi Đại Hạ phủ, ta nhất định sẽ tìm ra y, Thải Nhất Chấp Pháp giả đã tín nhiệm ta rất cao, đem nhiệm vụ giao cho ta, những năm qua, bất luận nhiệm vụ gì Huyền Cửu ta cũng đều hoàn thành viên mãn, duy chỉ có lần này. . . lại tổn binh hao tướng!”
Lời này vừa nói ra, vài vị bạch diện đằng sau Bạch Nhất cũng thổn thức.
Lần trước xác thực là họ đã thua thảm!
Chết hai vị Chấp Pháp giả Nhật Nguyệt, còn đều là Nhật Nguyệt trung kỳ, sau đó lại dẫn đến một vị trưởng lão bị giết, bị Hạ Long Võ chém một vị, cũng có bạch diện bị Hạ gia giết chết.
Tất cả những thứ này đều bị đẩy lên trên đầu Hoàng Cửu.
Nếu không phải y bán mọi người, nếu không phải y họa thủy đông dẫn, vu oan Huyền Cửu thì đâu có nhiều sự tình như vậy phát sinh.
Bạch Nhất cũng không nhiều lời về việc này, y nói: “Tính cả ta thì ở đây có 8 vị bạch diện, Nhật Nguyệt ba người, Sơn Hải năm người, Huyền Cửu, ý của Bát trưởng lão là toàn bộ đều nghe theo ngươi!”
Tô Vũ thử hỏi dò: “Bạch Nhất Chấp Pháp giả cũng vậy sao?”
“Đúng!”
“Ngươi là Nhật Nguyệt lục trọng, ta chỉ vừa mới vào Nhật Nguyệt không lâu, Bát trưởng lão có phải đánh giá ta cao quá mức rồi không? Nếu Bạch Nhất chấp pháp không nghe lệnh ta thì ta có thể làm được gì?”
Bạch Nhất nghiêm mặt nói: “Ngươi yên tâm, chúng ta không am hiểu chiến đấu thực tế, chỉ có ngươi lần lượt trở về từ cõi chết, tất cả mọi người đều tín nhiệm ngươi, nếu Bát trưởng lão đã nói như vậy thì kể cả ta cũng nhất định sẽ nghe lời răm rắp!”
Ba vị Nhật Nguyệt cảnh, năm vị Sơn Hải cao trọng, thế lực như này đương nhiên không yếu.
Bạch Nhất còn là Nhật Nguyệt lục trọng!
Mà lần này Bát trưởng lão có chỉ thị là mọi việc đều nghe Huyền Cửu, Huyền Cửu mới là Chấp Chưởng giả Đại Hạ phủ.
Đương nhiên, cũng không bài trừ ý tứ giám thị hắn.
Tô Vũ cũng không thèm để ý vấn đề này, trong thời gian ngắn hắn sẽ không giả mạo ai hết, còn về Bạch Tuấn Sinh. . . có quan hệ gì với hắn? Không phải tên kia đã thuận lợi trở lại Đại Minh phủ rồi sao?
Chờ sau khi trở lại Đại Minh phủ, Chu Thiên Đạo sẽ xuyên tạc trí nhớ của Bạch Tuấn Sinh hay là tiếp tục bắt hắn ngồi tù thì cũng chẳng phải việc Tô Vũ cần quan tâm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










