[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 334 : Ám Sát Đại Nhân Vật Của Hạ Gia (c1666-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1666: Ám Sát Đại Nhân Vật Của Hạ Gia
Mà giờ khắc này, Hạ Tân Y hoàn toàn không hay biết tất cả những chuyện sắp sửa xảy ra với mình.
Đánh nổ y hay không thì y hoàn toàn không biết gì cả, từ phủ thành chủ đi ra, Hạ Tân Y cũng rất điệu thấp, gần đây không yên ổn, y phải khiêm tốn một chút.
Lão cha còn chưa trở lại, đã giục nhiều lần nhưng y vẫn di chuyển rất chậm rãi, không hề tỏ vẻ khẩn trương tí nào.
Hồ tổng quản đều sắp chửi mẹ chửi cha!
Hạ hầu gia mà không về nữa thì Đại Hạ phủ sẽ thật sự loạn mất.
Được rồi, mặc kệ những thứ này, chính mình xem trọng Hạ thị thương hội là được, hai ngày nay có nhiều hàng hóa đến, y cần tra xét xem, mặt khác, chờ phụ thân trở về rồi nói sau.
Hai vị hộ vệ vẫn giấu kín trong hư không, không phải Nhật Nguyệt thì vô phương dò xét.
Hạ Tân Y rất kín tiếng, ăn mặc cũng cực kỳ mộc mạc, không có mấy người biết đến y.
Y một đường đi thẳng về hướng Hạ thị thương hội, nơi này cách phủ thành chủ không xa, bên kia cũng là khu náo nhiệt, nói nhảm, không phải khu náo nhiệt thì mở thương hội làm gì.
Mặc dù y có cảnh giác, thế nhưng thật sự không có mấy phần lo lắng.
Đừng đùa chứ, nơi này ở ngay trước cửa nhà ta mà!
Dù lần trước vị tướng lĩnh kia bị giết thì cũng là bởi vì tòa nhà cách xa phủ thành, y thì khác, ở đây rất gần phủ thành chủ, Hồ tổng quản đang ở ngay trong phủ thành chủ, nếu có chuyện thì thì nhiều nhất vài ba giây là ông ta có thể phóng tới nơi.
Thời gian ngắn như vậy, còn sợ nguy hiểm thì cửa nhà cũng không thể ra.
Hạ Tân Y tiếp tục hướng đi về phía trước.
Mà điều Tô Vũ muốn làm không nhiều, chính là dò xét xem Hạ Tân Y ở đâu, nắm rõ điểm đến.
Sau đó, trong nháy mắt lao tới cho y một quyền, đánh nổ y, tiếp theo lại cấp tốc trở về, ẩn vào trong đám người, còn chuyện điều tra thì hắn không quá lo.
Hồ tổng quản cũng không phải vô địch, mình sợ ông ấy điều tra làm gì?
Từ khi thực lực Tô Vũ tăng lên, mấy thần văn chữ Biến, Nhẫn, m, Tĩnh đều đồng loạt tấn cấp, Liễm tức thuật của xoáy rùa cũng càng thêm cường hãn, cộng thêm ẩn thần phù mà lão Ngưu tặng hắn, đến mức độ này, có thể liếc mắt liền nhìn ra thân phận của hắn cũng không có mấy ai.
“Hai vị Sơn Hải đỉnh phong, mục tiêu vẫn rất rõ ràng!”
Tô Vũ thầm nghĩ, ngọc cảm ứng liên tục dò xét.
Khoảng cách ngàn mét, dưới tình huống không nhìn thấy người, mình lại đột nhiên phóng ra cho y một quyền là được rồi.
Hoàn mỹ!
Đang nghĩ ngợi, lòng Tô Vũ hơi động, mà giờ khắc này hắn đã đi đến ngay trước cổng chính nha môn Long Võ vệ, trò chuyện với vài vị gia hỏa đi cùng hắn, họ đều định đi vào trong nha môn.
Tô Vũ bỗng nhiên có một khắc ngừng lại, thật sự cũng không khiến bất kì ai chú ý, trước cửa Long Võ vệ, vài vị thủ vệ liếc nhìn bọn hắn, cũng không nhiều lời.
Tới nơi này không phải làm việc thì là tìm người, không cần để ý, không ai dám gây chuyện ở phủ Long Võ vệ.
Mà Tô Vũ trong nháy mắt đã hóa gió.
Phút chốc, hắn độn không ngàn mét, thấy được Hạ Tân Y, cũng nhìn thấy hai vị Sơn Hải đỉnh phong đang trốn ở trong hư không.
Thần văn chữ “Tĩnh” phát động.
Hai vị Sơn Hải đỉnh phong còn chưa phát giác được bất kỳ nguy hiểm nào thì đúng lúc này, trong hư không đột nhiên xuất hiện một quả đấm cực lớn.
Oanh!
Đây là trên đường phố, lúc bấy giờ có rất nhiều người ở chung quanh, đột nhiên tất cả mọi người đều thấy được một màn kinh người ấy.
Ầm ầm một tiếng!
Một vị trung niên bị một quyền đánh cho chia năm xẻ bảy, huyết nhục văng tung tóe, triệt để nổ tung!
Giờ khắc này, đặc sản dân phong hung hãn của Đại Hạ phủ mới hiện ra rõ rệt, hơn mười người lập tức rút đao hoặc là kiếm ra, hoàn toàn không hề có động thái giải tán bỏ chạy.
Mà hai vị Sơn Hải âm thầm bảo hộ thì hơi ngẩn ra, sau một khắc, một vị Sơn Hải đỏ bừng hai mắt, đại não mất đi ý thức, giận dữ hét: “Tiểu hầu gia!”
Tiếng gầm lên giận dữ này đã vang vọng toàn thành.
Cùng lúc ấy, ở phủ thành chủ, một đạo khí tức cường hãn phóng tới.
“Hèn mạt!”
“Phong thành!”
“Long Võ vệ, phong thành!”
“Hết thảy Sơn Hải, Nhật Nguyệt trong thành cấp tốc hội tụ, không được kháng lệnh!”
Đó là giọng của Hồ tổng quản, trong thanh âm của ông thể hiện rõ sự điên cuồng!
Không xong rồi.
Có người ngay dưới mí mắt ông giết Hạ Tân Y, Hạ Hầu gia trở về sẽ phát điên mất!
Mà sau khi vị Sơn Hải hộ vệ rống to một tiếng, bốn phía những dân chúng kia cũng choáng váng.
Ai cơ?
Tiểu hầu gia á?
Tiểu hầu gia là ai?
Con trai của Hạ Hầu gia?
Trong chớp nhoáng này, toàn thành đều choáng váng, con trai của Hạ Hầu gia, trong thành, ngay tại nơi cách phủ thành chủ không xa, ngay tại bên cạnh cổng nha môn Long Võ vệ lại bị người đánh cho thân thể chia năm xẻ bảy!
Cái này. . .
Đây quả thực là chuyện khó tin, khó có thể tưởng tượng nổi.
Lúc bấy giờ, từng đạo khí tức Nhật Nguyệt, Sơn Hải bùng nổ.
Cũng cùng lúc ấy, Tô Vũ cấp tốc trở về tiếp tục trò chuyện với vài vị học viên, bỗng nhiên hắn ngẩng đầu nhìn về phía bên kia, một mặt đờ đẫn, mà mấy người khác cũng đều bị hấp dẫn lực chú ý.
Sau một khắc, cổng chính Long Võ vệ có mấy trăm hộ vệ quân lao ra, có vài vị cường giả trực tiếp bay lên trời, không ai quản đám Tô Vũ ở dưới cổng.
Đám Tô Vũ ngăn cản đường đi nên bị những Long Võ vệ đó thô bạo đẩy ra, những người này cấp tốc lao về hướng nội thành xảy ra chuyện để tập hợp.
Hệ thống chiến tranh của Đại Hạ phủ trong nháy mắt được thiết lập.
“Ù ù!”
Tiếng kèn vang lên, đây là việc lớn, là thiên đại sự, người của Hạ gia lại bị ám sát ngay tại nơi cách phủ thành chủ rất gần.
Tiếng rống giận dữ của Hồ tổng quản vang vọng toàn thành.
Bảy tám đạo khí tức Nhật Nguyệt tung hoành khắp nơi.
Mấy chục đạo khí tức Sơn Hải cấp tốc hội tụ.
Một cây trường thương phóng lên tận trời, Triệu tướng quân từ cổng nha môn sau lưng Tô Vũ lao ra, sát khí lay trời, giận không kiềm được.
Thời khắc này Đại Hạ phủ lập tức dẫn xuất vô số cường giả.
“Phong thành!”
“Trong vòng ba ngày, bất kỳ người nào cũng không được ra vào!”
“Hết thảy dân chúng lập tức trở về nhà, chờ đợi điều tra!”
“Kẻ tự tiện ra khỏi phòng, tự tiện rời đi, giết không tha!”
“Đào sâu ba thước, tìm ra hung thủ cho ta!”
Trên không, một vòng diệu dương chiếu rọi, uy hiếp toàn thành, Hồ tổng quản nắm chặt một viên cầu nho nhỏ, lúc nào cũng có thể tùy thời phá toái, lửa giận thao thiên.
“Huyền Cửu! Là ngươi đúng không?”
“Liệp Thiên các, các ngươi điên rồi, thật sự điên rồi, các ngươi chết chắc! Triệu hoán Đại Hạ vương trở về, triệu hoán Hạ phủ chủ trở về, triệu hoán Hạ Hầu gia trở về, đồ diệt Liệp Thiên các!”
Hồ tổng quản thật sự vô phương bình tĩnh!
Còn may mà tiểu Hầu gia không chết.
Thế nhưng, thân thể không còn, biển ý chí trọng thương, dưới tình huống như vậy, Hạ Hầu gia trở về. . .
Ông không còn mặt mũi nào gặp người được nữa!
Ngay dưới mí mắt của ông a!
Tiểu Hầu gia lại bị người ta đánh nổ.
Liệp Thiên các!
Một nắm đấm kia tuyệt đối là của Huyền Cửu, ông đã từng gặp qua.
“Phong thành!”
Ông muốn tra ra đối phương, đối phương chưa thể ra khỏi thành, nhất định là không, hắn nhất định còn ẩn giấu trong đám người.
Lần này mặc kệ trả giá lớn bao nhiêu, ông chắc chắn sẽ tìm thấy đối phương, trước khi Hạ Hầu gia trở về ông nhất định phải giết cái tên này.
Vốn cứ tưởng rằng chỉ là tiểu nhân vật, không nghĩ tới đối phương không phải chuột, không chỉ không trốn tránh, thậm chí còn dám to gan lớn mật, dám đánh giết nhân vật trọng yếu của Hạ gia!
Ánh mắt ông băng hàn!
Còn nữa, làm sao đối phương biết được hành tung của Hạ Tân Y?
Dù là ông thì thật sự cũng không quá rõ ràng Hạ Tân Y muốn đi đâu.
Ông nhìn về phía hai vị hộ vệ đang điên cuồng, ánh mắt rét lạnh, hai đồ đần độn này không hề có chút cảm giác nguy hiểm nào sao?
Hay là nói, ngay cả bọn hắn đều bị Liệp Thiên các hủ thực?
Không xong rồi, nhất định phải hồi báo Hạ Hầu gia!
Hồ tổng quản bất đắc dĩ, ông có thể đoán trước được Hạ Hầu gia sẽ giận dữ như thế nào.
Người Hạ gia rất xem trọng hậu duệ của mình, bởi vì số lượng quá ít, Hạ Hầu gia cũng chỉ có một đứa con mà thôi.
Hàng loạt quân đội xuất động, cấp tốc đem trọn cái thành trì phong tỏa.
Hết thảy cửa ra vào đều không cho phép bất cứ ai đi qua.
Hết thảy dân chúng đều bị cưỡng ép trở về nhà.
Ở Đại Hạ phủ sứ quán, toàn bộ đều có trọng binh trấn giữ, bất kỳ người nào cũng không được xuất nhập!
Nhất là Đại Hạ Văn Minh học phủ, bởi vì có ngoại tộc ở đó nên sẽ do Nhật Nguyệt bát trọng Bạch Long tự mình trấn thủ, bất kỳ người nào cũng không được tự tiện rời đi, kẻ đang ở bên ngoài thì nhất định phải lập tức trở về!
Chương 1667: Đại Hạ Phủ Đại Loạn
Khắp nơi, từng tin tức cấp tốc truyền bá ra ngoài.
“Cấp báo, con trai của Hạ Hầu gia – Hạ Tân Y, ở bên đường bị Huyền Cửu đánh nổ.
Hồ Đức Hạo, Triệu Duệ phong tỏa toàn thành, không cho phép người ra vào, cường giả Đại Hạ phủ đang mau chóng trở về, toàn thành giới nghiêm!”
“Gấp, Hạ Tân Y bị giết, Đại Hạ phủ đại loạn!”
“Hạ gia phong thành lục soát, tiêu hủy hết thảy, các đường dây liên lạc đều tạm ngưng!”
“Tất cả mọi người ở tại chỗ chờ lệnh, một khi bị điều tra ra thì lập tức tự bạo! Suy tính tới người nhà của chư vị đi!”
“. . .”
Từng đầu tin tức rất nhanh bị truyền khắp các phương.
Lập tức, toàn bộ tin tức đều dừng lại.
Không đưa tin nữa!
Để tránh bị người ta truy tung ra tần suất truyền âm.
Toàn bộ phủ thành Đại Hạ phủ nhanh chóng tiến nhập trạng thái chuẩn bị chiến đấu.
Mà vào lúc này, Hạ Hầu gia đã sắp đến Đại Hạ phủ đột nhiên lảo đảo, trong mắt huyết hồng một mảnh, y điên cuồng gầm thét: “Nhanh chóng điều động hết thảy Nhật Nguyệt Đại Hạ phủ trở về! Ta muốn dẹp yên Liệp Thiên các!”
“Trở về, nhanh, hồi phủ!”
Hạ Hầu gia gào thét, phẫn nộ, cuồng loạn!
Cường giả bên cạnh y đều chấn động, lúc này Hạ Hầu gia triển khai toàn bộ thực lực Nhật Nguyệt bát trọng, uy áp bao trùm thiên địa, chấn động bốn phương!
Tin tức cũng cấp tốc lan ra khắp Chư Thiên chiến trường.
Không bao lâu sau, ở Chư Thiên phủ, hai vị Nhật Nguyệt Đại Hạ phủ cấp tốc rút lui, bay vội về hướng Đại Hạ phủ.
Lại qua một hồi, lối đi chư thiên mở ra, trọn vẹn 8 vị Nhật Nguyệt cảnh ngựa không dừng vó, không ngừng xé rách hư không, tiến về quê nhà.
Mà giờ khắc này.
Liệp Thiên các.
Nhân cảnh phân bộ.
Đám Bạch Nhất hai mặt nhìn nhau.
Chấp pháp trưởng lão cũng nhịn không được gõ gõ vào mặt nạ vàng kim của chính mình, muốn nổ, thật sự muốn bùng nổ!
Y yên lặng một hồi rồi vội nói: “Toàn bộ bạch diện mau ẩn giấu! Tổng bộ đã thu được tin tức, Nhân cảnh phân bộ ngừng vận chuyển! Hết thảy trưởng lão phân tán ẩn giấu, thành viên Liệp Thiên các bảo trì im lặng toàn cục, không liên lạc nữa!”
“Tất cả thành viên ở Đại Hạ phủ mau rút lui!”
“Hạ gia sắp điên rồi, đáng chết, Huyền Cửu điên khùng này, đáng chết, biết sớm như vậy thì còn không bằng giết Hoàng Cửu đi cho hắn một cái công đạo. . .”
Chấp pháp trưởng lão đều choáng váng!
Ngươi điên rồi à?
Ngươi ở ngay địa bàn Đại Hạ phủ, ngay trước mặt người ta mà đánh giết hậu duệ nhà người ta?
Hạ Tân Y, đây là cháu trai ruột của Đại Hạ vương!
Đại Hạ vương chỉ có hai cháu trai, một là Hạ Long Võ, một là Hạ Tân Y!
Ngươi lại dám tấn công Hạ Tân Y!
Mẹ nó, ngươi cũng quá điên cuồng.
Nguyên Khánh Đông cũng là cháu trai Đại Nguyên vương, nhưng mà Đại Nguyên vương có rất nhiều cháu trai.
Nguyên Khánh Đông còn bị tập kích ở tận Đại Hạ phủ, mà Hạ Tân Y thì bị đánh ngay tại cửa nhà mình!
Đây là khiêu khích!
Điên cuồng vả mặt!
Giờ khắc này, Chấp pháp trưởng lão đều suýt hỏng mất, Hạ gia nhất định sẽ không chết không xong với Liệp Thiên các, nhất định đã có tin tức truyền đến, Nhật Nguyệt một mực trú đóng ở tiểu giới của Hạ gia đều sẽ bị triệu về, hàng loạt Nhật Nguyệt sẽ cấp tốc quy tụ về Đại Hạ phủ.
Đây là muốn sống mái với Liệp Thiên các a!
“Huyền Giáp. . .
Ngươi. . .
Nếu ngươi liên hệ được với Huyền Cửu. . .
Ngươi. . . thôi được rồi. . .”
Chấp pháp trưởng lão không biết mình nên nói cái gì!
Trước đó Huyền Cửu đã báo lên rằng hắn sẽ trả thù nhưng lão không coi ra gì, hiện tại, lão hối hận rồi, đệch, sớm biết như vậy thì ta có chết cũng sẽ không cho ngươi đi trả thù Hạ gia!
Ngươi đánh chết Hạ Tân Y, việc này không xong!
Đông Tây hai các hiện tại cũng không ngừng đưa tin, hỏi cái tên điên này rốt cuộc có phải người của bốn bộ hay không?
Đông Tây hai các có thành viên tận mắt thấy một quyền kia, một quyền đánh cho Hạ Tân Y chia năm xẻ bảy, hiện tại đối phương cũng sắp sợ mất mật.
Đại Hạ phủ phong thành, lần này không biết có bao nhiêu người sẽ bị Huyền Cửu liên luỵ đến chết?
Khốn nạn!
Cả Nhân cảnh lần này đều rung chuyển, nhóm bạn của Nguyên Khánh Đông cũng điên cuồng đuổi về Đại Hạ phủ, đây là xảy ra đại sự rồi!
Phải mau tới xem một chút!
Đương nhiên, tốt nhất là đừng tới chủ thành, chỉ ở phụ cận xem náo nhiệt mà thôi, lần này Hạ gia muốn nổi điên, không biết Hạ Hầu gia có chọc thủng trời hay không, con của y bị giết, y có thể bình tĩnh nổi sao?
Hạ gia đi giết Liệp Thiên các, vậy nếu di tích ở Nam Nguyên xuất hiện, có phải Hạ gia sẽ không có tinh lực đi quản?
Đương nhiên, cũng phải cẩn thận Hạ gia điên cuồng trả thù tất cả mọi người!
Những người này lại tiếp tục hô bằng gọi hữu, kéo thêm một đám người, tất cả mọi người đều quy tụ.
Lỡ như Hạ gia nổi điên, tốt xấu gì cũng có thực lực đối kháng, không đến mức bị Hạ gia giận chó đánh mèo.
Vì thế, ngày càng nhiều người tiến về Đại Hạ phủ.
Những người kia nói rất đúng, lúc này nếu di tích ở Nam Nguyên xuất hiện, Hạ gia làm sao có thời giờ quản bọn họ, không giết hết gia hỏa Liệp Thiên các thì mặt mũi Hạ gia sẽ mất hết!
Hạ Tân Y bị giết, điều này liên lụy quá lớn.
Giờ khắc này, dù là ở Chư Thiên chiến trường cũng đều bị rung chuyển lo lắng, Đại Hạ vương muốn trở về, thế nhưng biên cảnh rung chuyển, Đại Hạ vương nhất định phải lưu lại.
Ông tức giận đến không kiềm được, trực tiếp tại khu vực biên cảnh đại chiến cùng một vị Ma tộc vô địch.
Đương nhiên, đối phương đến từ Huyết Hỏa ma tộc.
Dựa theo lời Đại Tần vương nói, mọi người không cần quản, cứ để hai gia hỏa hiếu chiến này đánh một trận đi cho giảm nhiệt khí!
Liên quan tới chuyện ở Nhân cảnh, các vị vô địch cũng đều biết tình huống.
Cháu trai Đại Nguyên vương kém chút đã bị giết, cháu trai Đại Hạ vương lại trực tiếp bị đánh nổ, toàn bộ Đại Hạ phủ hiện tại đã loạn thành một bầy!
Liệp Thiên các bên này, phân bộ ở Chư Thiên chiến trường cũng bắt đầu có người rút lui.
Dựa theo lời Liệp Thiên các tổng bộ nói thì tình hình hiện tại rất nguy hiểm!
Đại Hạ vương có lẽ sẽ liều lĩnh đánh giết bọn họ, cho nên ai cũng cần phải cẩn thận một chút, trong thời gian ngắn chớ có hành động, một Huyền Cửu đã dẫn đến toàn bộ chư thiên điên cuồng rồi.
Tên điên kia chạy đến cửa nhà người ta giết nhân vật trọng yếu của người ta, lại còn là Hạ gia dòng dõi không nhiều người, có thể không khiến Hạ gia điên cuồng sao?
Vốn là đã loạn không chịu được, giờ lại gây thêm phiền!
Chương 1668: Kẻ Sau Lại Càng Diễn Hay Hơn Kẻ Trước
Đại Hạ phủ đã phong thành.
Tô Vũ khiếp sợ trở về học phủ, gương mặt hắn tỏ ra rung động cùng ngốc trệ, dĩ nhiên, mấy người bên cạnh hắn cũng giống vậy.
Có kẻ sắc mặt khó coi, có kẻ thì thần sắc lo lắng, có người lại tức giận căm phẫn.
Cháu trai của Đại Hạ vương bị đánh giết bên đường!
Việc này không giống bị ám sát!
Đây là trần trụi mà làm mất mặt, cái mặt này đều bị đánh sưng lên!
Ám sát, đó là do địch nhân âm hiểm.
Nhưng hiện tại là ở ngay cổng tổng bộ Long Võ vệ, là ở gần phủ thành chủ, Hạ gia điện hạ bị người ta đánh chết, một quyền liền đánh chết.
Đây quả thực là sự nhục nhã!
Đem toàn bộ thể diện của Hạ gia đạp xuống dưới mặt đất.
Dùng sức chà đạp, điên cuồng mà chà đạp.
Bên cạnh Tô Vũ, một thanh niên phẫn nộ nói: “Nên giết, giết sạch! Liệp Thiên các là đám súc sinh, nhất định phải chết! Lần này Đại Hạ phủ nhất định phải diệt hết toàn bộ bọn chúng thì mới rửa được căm phẫn.”
Tô Vũ vội hùa theo: “Không sai, mặc dù ta không phải người Đại Hạ phủ, nhưng đều là Nhân tộc! Không được, ta phải bảo ca ta đi nói với Hồng viện trưởng, khẳng định ngài ấy có biện pháp tìm ra tên Huyền Cửu kia rồi đánh chết hắn! Loại người này không kéo đến vạn tộc hố của Đại Hạ phủ chém thành muôn mảnh thì sẽ có lỗi với tất cả mọi người!”
Tô Vũ cắn răng nói: “Quá sức càn rỡ, Bạch gia ta tại Đại Minh phủ còn có chút thế lực, không được, Bạch gia ta. . . thôi được rồi, lúc này mà nhúng tay, Hạ gia còn cho là chúng ta đang chế giễu.”
“Bạch huynh có lòng!”
Bên cạnh lại có một người thở dài, “Lần này thật sự mất mặt quá mức rồi, không chỉ mất mặt. . .
Hạ Tân Y điện hạ bị giết, đây quả thực là khinh người quá đáng! Đại Hạ phủ ta nhún nhường quá mức, nhường cho tới bây giờ thành ra không ai đem chúng ta để ở trong mắt nữa rồi!”
“Quá đáng!”
“. . .”
Một đám người lòng đầy căm phẫn, bọn hắn không biết nhiều về Hạ Tân Y, nhưng đây là Hạ gia điện hạ, bị giết trên đường thì tất cả mọi người đều điên tiết, giận không kìm được.
Điều này quá khi dễ người!
Hạ gia lần này không lấy lại danh dự thì tất cả mọi người đều chịu không được ủy khuất ấy.
Hôm nay dám giết Hạ Tân Y ở cửa chính Hạ gia, ngày mai liền dám sát lục dân chúng vô tội trong thành.
Mà vào lúc này, Bạch Phong vội vã đi đến, thấy Tô Vũ đang nói chuyện với những người kia thì hơi ngẩn ra, sao ngươi lại ở đây?
Mẹ nó, không phải ngươi đi giết Hạ Tân Y sao?
Anh lo lắng Tô Vũ xảy ra vấn đề, đang yên lành lại đi xử lý Hạ Tân Y làm gì.
Giờ phút này thấy Tô Vũ không có vấn đề gì, mặt anh đen lên, cả giận mắng: “Chạy loạn cái gì! Bên ngoài nguy hiểm như vậy, ai bảo ngươi đi ra?”
“Bạch lão sư!”
“Bạch nghiên cứu viên. . .”
Tô Vũ thì tỏ vẻ bất bình nói: “Ca, mắng ta làm gì.
Ta còn muốn đi tìm ngươi đây, ngươi bảo Hồng viện trưởng xuất mã đi giết tên Huyền Cửu kia đi, chém thành muôn mảnh cũng được, rất đáng hận, hắn quá đáng lắm rồi!”
“Ngươi. . .”
Bạch Phong điên cuồng thầm mắng, hiện tại để lão tử chém ngươi thành muôn mảnh trước đã.
“Bớt nói nhảm, đi theo ta tới sở nghiên cứu, hiện tại phong thành rồi, phủ quân phải tra rõ thành viên Liệp Thiên các, ngươi đừng chạy loạn lung tung nữa!”
“Biết rồi!”
Tô Vũ chào tạm biệt mấy người xung quanh, “Ta tới sở nghiên cứu, mọi người cẩn thận một chút, Liệp Thiên các đáng chết, sớm biết chúng khốn nạn như vậy thì ta tuyệt đối sẽ không tiếp xúc với chúng.
Không được, ta phải gài bẫy, nói có nhiệm vụ để dụ chúng ra, ca, ngươi giết hết chúng đi!”
Bạch Phong lạnh mặt!
Ta sẽ giết ngươi trước tiên!
Con mẹ nó, diễn kịch đủ chưa? Không tự coi lại xem bản thân mình là ai, ngươi nói mà không biết ngượng à?
Liệp Thiên các vừa đến đây có thể lập tức danh khí đại thịnh, dĩ nhiên cũng mang đầy xú danh, đây đều không phải là chuyện tốt do ngươi làm à?
Còn dám ở đây giở bài mèo khóc chuột!
“Đừng nói nhảm, đi thôi!”
Tô Vũ gật đầu, vẫn tỏ vẻ tức giận căm phẫn, “Ca, Liệp Thiên các thật sự không phải thứ gì tốt lành. . .”
Hắn vừa đi theo Bạch Phong về phía sở nghiên cứu vừa hùng hùng hổ hổ mắng: “Giết người ngay trên đường, còn là giết hậu duệ của vô địch, quả là quá phận! Đây là Đại Hạ phủ, đặt tại Đại Minh phủ thì không phải là càng quá phận à? Khinh người quá đáng!”
“. . .”
Mặt Bạch Phong đen thui, nắm đấm siết chặt tới nỗi nổi cả gân tay.
Ngươi đủ rồi đó, ngươi tự chửi mình vui lắm sao?
Ngươi diễn kịch đủ chưa hả?
Đang êm đẹp ngươi giết Hạ Tân Y làm cái gì?
Anh vừa lo lắng, lại vừa tò mò, rốt cuộc tình huống như thế nào?
Anh tin tưởng trong đó có một ít hiểu lầm hoặc là nội tình, Tô Vũ sẽ không tự dưng lại đi giết Hạ Tân Y, nhưng anh nhận được tin tức Hạ Tân Y chính xác đã bị giết, bị đánh bạo ngay tại chỗ, vô số người đều thấy cảnh tượng này.
Đang nghĩ ngợi, phía trước có một đám người đang chạy rất nhanh, dẫn đầu là Hạ Hổ Vưu.
Lúc này Hạ Hổ Vưu mang theo rất nhiều người, đều là thủ vệ quân.
Sắc mặt cậu tái xanh, hai mắt đỏ bừng.
Thấy Bạch Phong thì cậu cũng chỉ tùy ý gật gật đầu, rất nhanh cậu đã chạy xa, sau đó chợt quát lên: “Phong tỏa Đại Hạ Văn Minh học phủ, vạn tộc học viện cùng đa thần văn học viện, phong tỏa hết cho ta! Bất luận là ai thì cũng không được ra vào!”
“Vâng!”
Một đám tướng sĩ dồn dập hét lớn.
Hạ Hổ Vưu bay lên trời, lớn tiếng thông báo: “Ta là Hạ Hổ Vưu! Hiện tại thủ vệ quân sẽ phong tỏa toàn bộ Đại Hạ Văn Minh học phủ! Trong học phủ có rất nhiều cường giả vạn tộc, ta hi vọng các ngươi đừng gây chuyện thị phi vào lúc này, dòng chính Hạ gia của ta bị giết, thúc thúc ta chết thảm, ai dám có gan quấy rối thì giết không tha!”
Hai mắt Hạ Hổ Vưu đỏ ngầu, gầm thét: “Nhanh, phong tỏa toàn bộ lối đi, cường giả vạn tộc không thể thiếu bất cứ ai, thiếu một tên thì ta diệt toàn tộc các ngươi!”
Lúc bấy giờ, không ít người vội vàng bay ra.
Bao gồm cả tiểu tiên tử của Tiên tộc, thấy trạng thái của Hạ Hổ Vưu lúc này thì nàng cũng không dám khinh thường, không dám tới gần.
Hạ gia đã giận điên lên rồi.
Hạ Hổ Vưu trong ngày thường khá dễ nói chuyện, nhưng bây giờ cậu lại lửa giận thao thiên, mơ hồ có thể cảm nhận được khí tức của mấy vị Nhật Nguyệt bên người cậu.
Hạ Hổ Vưu lại quát: “Tất cả mọi người lập tức quay về phòng của mình, không cho phép rời đi! Chư vị, ta nghĩ phàm là người của Đại Hạ phủ thì đều có thể lý giải tâm tình Hạ gia giờ phút này, đợi chút nữa sẽ có thủ vệ quân tới điều tra, các ngươi không vừa lòng cũng tốt, phẫn nộ cũng được, Hạ gia nhất định phải lục soát!”
“Hạ gia ta khai phủ hơn ba trăm năm, chưa từng bạc đãi bất luận một ai, bây giờ thúc thúc ta bị người chém giết, kẻ địch nhất định đang ẩn giấu ở nội thành, có lẽ thậm chí là có nội gian mật báo.
Hành tung của thúc thúc ta luôn giấu kín, không có khả năng bị đối phương một đòn giết chết! Trước đây không lâu, Huyền Cửu mới bị Hồ tổng quản kích thương ở ngoài thành, há lại nhanh chóng nắm giữ hết thảy tin tức như thế được.
Phàm là kẻ có bất kỳ phát hiện gì đều có thể tới Hạ gia báo tin, Hạ gia tất có hậu báo!”
Lời này vừa nói ra, không ít người cũng âm trầm gật đầu, đúng là có lý ấy.
Hạ Hổ Vưu nhìn về phía những cường giả Đằng Không trong vạn tộc học viện cùng đa thần văn học viện, quát: “Các ngươi nhanh chóng trở về phòng, chớ phạm sai lầm! Hôm nay dám can đảm khiêu khích Hạ gia, bất luận chủng tộc gì thì cũng phải giết!”
“Thần Ma, Hạ gia ta đã giết không hề ít!”
Một tiếng thét đằng đằng sát khí dữ dội khiến những cường giả kia dồn dập ngưng trọng, cấp tốc hạ xuống.
Chuyện này liên quan tới tính mạng, khiêu khích Hạ gia không phải là lựa chọn gì tốt, nhất là ở ngay địa bàn của bọn họ.
Coi chừng sẽ bị lôi ra bêu đầu thị chúng như dê thế tội!
Chương 1669: Đào Sâu Ba Thước
“Lợi hại!”
Tô Vũ còn thiếu chút đã giơ ngón tay cái lên, ta đệch, cái tên này. . . ai không rõ thì còn tưởng rằng ngươi thật sự không hay biết gì cả đấy.
Mẹ nó!
Ngươi còn biết diễn hơn cả ta, ta còn có chút xốc nổi, ngươi là tuyệt đối không xốc nổi chút nào cả!
Diễn kịch cực kỳ chân thực.
Nhìn dáng vẻ lộ gân xanh kia đi, nhìn hai con mắt sung huyết nữa, nhìn mí mắt sưng vù có lẽ vì khóc, nhìn biểu tình đằng đằng sát khí cùng ngôn ngữ dữ dằn. . .
Ngươi quả là diễn viên lão làng.
Hạ Hổ Vưu giận dữ nhìn quanh một vòng, cậu cũng nhìn thấy Bạch Tuấn Sinh xa xa.
Cậu không biết Bạch Tuấn Sinh là Huyền Cửu, đồng thời cũng là Tô Vũ, thế nên nhất thời cậu hơi ngẩn ra.
Bạch Tuấn Sinh còn ở lại Đại Hạ phủ à?
Sao cậu ta còn chưa đi?
Dĩ nhiên cậu biết Bạch Phong có tâm tư không muốn Bạch gia dính vào thị phi, đã như vậy, sớm đưa tiễn đệ đệ của anh đi mới tốt, còn giữ lại làm gì?
Trong lòng cậu khẽ động, nghĩ tới điều gì đó.
Cậu biết Tô Vũ là Huyền Cửu, hiện tại khẳng định còn đang ở trong thành.
Trước đó Tô Vũ từng ngụy trang Thôi Lãng. . .
Đệch!
Hạ Hổ Vưu thầm mắng một tiếng, hai ngày trước cậu còn gặp Bạch Tuấn Sinh một lần, tên chó chết này không phải là Tô Vũ giả trang đó chứ?
Khẽ quét mắt qua chỗ khác, cậu không nhìn hắn nữa.
Nhưng trong lòng thì đang điên cuồng chửi bậy!
Tám chín phần mười rồi!
Khó trách cái tên này ra tay vừa nhanh vừa chuẩn lại tàn nhẫn, không ngờ thật sự đang đợi ở ngay cửa nhà mình.
Không để ý tới Tô Vũ nữa, cậu nhanh chóng dẫn theo thủ vệ quân khuếch tán về bốn phương tám hướng, phong tỏa toàn bộ học phủ.
Học phủ có nhiều cường giả, cũng là nơi ẩn náu rất tốt.
Nơi này không phong tỏa thì không điều tra được.
Mà lúc này.
Trong Tu Tâm các.
Vạn Thiên Thánh nhìn xuống phía dưới, ông đang tự hỏi một vấn đề, rốt cuộc là ta lợi hại hơn hay là Tô Vũ lợi hại hơn?
Ta bảo hắn đi giết Nguyên Khánh Đông, lôi kéo cường giả tới đây.
Nhiệm vụ hoàn thành, quả thật đã dẫn tới không ít.
Nhưng mà. . .
Ta không có bảo ngươi tự mình soạn kịch bản tiếp theo!
Mẹ nó, ngươi đánh nát thân thể Hạ Tân Y là có ý gì?
Thật giỏi!
Đây là kế sách của Hạ mập mạp hay là Hạ tiểu mập mạp?
Lần này đại bộ phận cường giả trú tại Chư Thiên chiến trường và tiểu giới đều có thể thuận lý thành chương mà trở về, chỉ là khổ thân Hạ Tân Y, bị đánh cho bối rối, đại khái y sẽ thật sự cho rằng ai đó muốn đánh chết y, y chỉ là may mắn trốn qua một kiếp.
Thật đáng thương!
Quá thê lương!
Còn có Hồ Đức Hạo, hiện tại có phải ông ta đang có một vạn câu chửi thề ở trong lòng?
Khẳng định đối phương đang rất sợ hãi, thấp thỏm, bất đắc dĩ, bi ai, phẫn nộ. . .
Huyền Cửu giết người ngay trước mặt ngươi, ngươi có phục hay không?
Vạn Thiên Thánh lắc đầu, đúng là một đám diễn viên giỏi.
Đời sau càng mạnh hơn đời trước!
Nếu nói Hạ Hổ Vưu không biết thì hiển nhiên ông không tin, thật sự không biết thì ngay khi vừa xảy ra chuyện, tiểu tử này nên rối loạn chạy đến tìm mình, tìm Hạ Hầu gia, tìm cha cậu ta hoặc là tìm tằng gia gia của cậu.
Còn có tâm tư phong tỏa học viện, đại biểu cậu không bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc.
“Lần này hay rồi, thật sự là vạn giới tụ tập!”
Vạn Thiên Thánh có chút ưu thương, biết sớm như vậy. . .
Ta đã đánh chết Hạ mập mạp, có thể thoải mái hơn chút đỉnh không nhỉ?
Được rồi, việc này cũng cần thiên thời địa lợi.
Không phải đánh chết Hạ mập mạp thì vạn giới liền sẽ quy tụ về đây.
Hiện tại, Đại Hạ phủ vốn là trung điểm, lại dính đến thế lực lớn như Liệp Thiên các cho nên mới dễ dàng bị người ta chú mục.
Đám Tô Vũ và Hổ Vưu chọn thời điểm này thật đúng là vi diệu!
“Hạ mập mạp cũng nên trở lại rồi!”
Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua nơi xa, một lát sau, từng đạo khí tức thông thiên truyền đến, chấn động Đại Hạ phủ.
Giọng nói của Hạ Hầu gia lạnh lùng từ xa xôi truyền về.
“Bất luận một ai cũng không được rời phủ!”
“Một ngày hung thủ giết con ta còn chưa đền tội, ngày đó sẽ không giải trừ phong cấm, các ngươi đừng ép ta, chớ thách thức ta! Cẩn thận Hạ gia đại đồ sát tứ phương!”
“Hầu gia!”
Có người sợ hãi thốt lên, mà thanh âm Hạ Hầu gia đã tan biến, nhưng ai cũng có thể nghe ra sự lạnh lẽo chết chóc từ trong giọng điệu của y.
Lần này, Hạ gia thật sự muốn giết người.
Nội thành, hàng loạt Long Võ vệ và phủ quân dồn dập xuất động.
Điều tra từng nhà!
Tra hộ khẩu, tra nội tình, thẩm tra lực lượng, một lần tra xong còn có lần thứ hai, lần thứ ba.
Trong một đại viện.
Hơn mười vị cường giả Long Võ vệ tra xét một lần, rất nhanh, có kẻ thấp giọng hồi báo vài câu, cường giả Lăng Vân đột ngột quát: “Bắt hắn!”
Oanh!
Trong nháy mắt, chiến đấu bùng nổ.
Chốc lát sau, ba tên Vạn Tộc giáo đã bị chém chết ngay tại chỗ, chết không nhắm mắt, đến chết cũng phải than ủy khuất, mẹ nó, ẩn giấu nhiều năm lắm rồi, kết quả lại không chết vì sai lầm của mình, mà lại vì một tên Huyền Cửu chẳng rõ là ai.
Ủy khuất quá!
Mấy trăm năm qua Hạ gia chưa từng sưu tra toàn thành như vầy, lần này lại bởi vì một tên Huyền Cửu mà điều tra toàn bộ, rất nhiều người căn bản không kịp ẩn giấu, tốc độ của phủ quân quá nhanh!
Chiến đấu cục bộ không ngừng bùng nổ ở các nơi.
Lần đầu có thể trốn qua, lần thứ hai chưa hẳn có khả năng.
Lần thứ nhất là Lăng Vân dẫn đội, lần thứ hai là Sơn Hải dẫn đội, lần thứ ba lại là Nhật Nguyệt dẫn đội, truy tra từng tầng một, trên trời dưới đất, Hạ gia cơ hồ là đào sâu ba thước để mà tra xét.
Rất đáng hận!
Lúc bấy giờ, người người ở Đại Hạ phủ đều bi phẫn muốn chết, Đại Hạ phủ ta há có thể chịu nỗi sỉ nhục này?
Dù cho Hạ gia điều tra nhiều lần gây phiền toái tới đâu thì mọi người cũng hết sức phối hợp, nhất định phải tìm ra tên Huyền Cửu kia, không giết hắn thì lòng mọi người đều bất bình!
Chương 1670: Hạ Thiền Phẫn Nộ
Mà vào lúc này.
Trong phủ thành chủ.
Vẻ mặt Hồ tổng quản tái nhợt, ông xấu hổ cúi thấp đầu, đã nhiều năm như vậy đây là lần đầu ông thấy bất lực cùng bất đắc dĩ như thế.
“Hầu gia. . .”
Hồ tổng quản cẩn thận từng li từng tí đem một viên cầu giao cho Hạ Hầu gia, thấp giọng nói: “Ta đã kịp thời uẩn dưỡng, biển ý chí của Tân Y bị thương, thân thể nổ tung, đại khái. . .
Đại khái chỉ có thể tu luyện lại từ đầu!”
Khi nói những lời này, chính ông cũng cảm thấy không còn mặt mũi nào để nhìn chủ tử.
“Ta. . .
Ta có lỗi với sự tín nhiệm của Hầu gia!”
Kế bên, Triệu tướng quân đang quỳ một chân dưới đất, ánh mắt sát khí nghiêm nghị, “Hầu gia, mạt tướng không có năng lực! Lần này không giết được Huyền Cửu, mạt tướng sẽ lấy cái chết tạ tội! Đại Hạ phủ ta khai phủ 351 năm, chưa bao giờ chịu sỉ nhục như thế, ta làm mất đi người của Long Võ vệ, mất đi người Đại Hạ phủ, có lỗi với tín nhiệm của Hầu gia!”
Một văn một võ, hai đại cường giả đều bi phẫn gần chết.
Bọn họ có lỗi với sự tín nhiệm của Hạ gia!
Dưới sự hộ vệ của họ, tuy rằng Hạ Tân Y chưa chết, nhưng trạng thái hiện tại. . .
Y đã tu luyện nhiều năm, giờ đây thân thể nổ tung, dù có muốn trùng tu thì cũng là phiền toái lớn.
Hạ Hầu gia run run rẩy rẩy vuốt ve viên cầu, đó là biển ý chí của nhi tử.
Y cắn răng, quát: “Các ngươi ra ngoài, tự mình đi lục soát đi, ta muốn nhìn thấy thi thể Huyền Cửu!”
“Vâng!”
Hai đại cường giả mang theo phẫn nộ khôn cùng rời khỏi phủ thành chủ, tự mình tham dự điều tra.
Lần này, không chết không thôi!
Chờ họ đi rồi, Hạ Hầu gia một mặt bi ai bất đắc dĩ chửi nhỏ: “Đệt!”
Sau một khắc, y cắn răng, nhìn về một hướng, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Đồ hỗn đản!”
“Dám đánh con trai ta!”
“Ra tay quá độc ác!”
“Mẹ nó, hạ thủ nhẹ một chút không được à?”
“Thân thể nổ tung, huyết nhục văng tung tóe. . . thế này cũng quá tàn nhẫn rồi.”
“Đúng là không còn nhân tính!”
Hạ Hầu gia luôn miệng mắng chửi, thật sự là không có nhân tính nữa mà,
Còn nữa, biển ý chí đã thụ thương, như vậy thì cần tiêu tốn rất nhiều thiên tài địa bảo để uẩn dưỡng.
Còn có, mẹ nó, ngươi dùng một quyền liền đánh nổ Tân Y, Hạ gia ta không biết tự ái chắc?
Gia hỏa chết tiệt.
Hạ Hầu gia thăm hỏi tổ tông của hung thủ một lượt, quá đáng hận, đánh con trai của ta thành bộ dạng này, kẻ làm cha như ta đau lòng quá, đau lòng tới mức ta đều không muốn trị liệu cho nhi tử nữa!
Không bao lâu sau, ngoài phòng có âm thanh thê lương thốt lên: “Nhị gia gia, ta đã trở về!”
“Vào đi!”
“Gia gia. . .”
Bên ngoài, nương theo thanh âm khổ sở của Hạ Thiền, rất nhanh, Hạ Hổ Vưu và Hạ Thiền đã tiến đến.
Hai mắt Hạ Thiền đỏ bừng, “Gia gia, nhất định phải báo thù cho phụ thân ta! Gia gia, ngài mà tìm được Huyền Cửu, ta muốn ngàn đao bầm thây hắn, ta nghe nói hắn là tộc nhân Hỏa Đồng, gia gia, ta muốn dẫn binh lên Chư Thiên chiến trường càn quét bộ tộc này, tế điện vong hồn cha ta!”
Sát khí ngút trời!
Chưa bao giờ Hạ Thiền bi phẫn như thế, phụ thân ta đã bị giết.
Huyền Cửu, thù này không đội trời chung!
Còn về chuyện biển ý chí của cha nàng còn tồn tại thì Hồ tổng quản vẫn chưa kịp nói, sự tình phát sinh quá nhanh, quá đột ngột nên có nhiều chuyện ông chưa kịp thông báo cho Hạ Thiền.
Một bên, Hạ Hổ Vưu cũng gật gật đầu.
Hạ Hầu gia nhìn thoáng qua Hạ Hổ Vưu, lại nhìn về phía Hạ Thiền, gật đầu nói: “Thiền nhi, ngươi đi bế quan đi, lập tức đột phá đến Đằng Không, đừng kéo dài nữa! Lần này Hạ gia ta sẽ không bỏ qua dễ dàng, chờ ngươi đột phá Đằng Không liền có thể báo thù!”
Hạ Hầu gia cũng nghiến răng nghiến lợi, “Hóa đau thương thành sức mạnh, con cháu Hạ gia ta không phải dựa vào ngoan thoại để dừng chân vạn giới, mà là thực lực! Ngươi không có thực lực, phụ thân ngươi chỉ có thể bị người ta đánh chết trên đường, phụ thân ngươi không có thực lực mới bị người đánh chết mà không có cách nào phản kích! Hạ gia ta còn chưa xuất hiện vô địch, ngươi phải nhớ kỹ hết thảy sự tình ngày hôm nay, báo thù rửa hận, đừng chỉ biết rơi lệ mà không biết vực dậy chính mình!”
Hạ Thiền nghe xong, hai mắt đỏ ửng, mạnh mẽ quẹt nước mắt đang rơi, hung hăng gật đầu!
Con cháu Hạ gia có thù tất báo, ta muốn trở thành vô địch, sát lục, trả thù, Liệp Thiên các kia có thực lực mạnh mẽ, hiện tại Hạ gia chưa hẳn có thể đối địch!
Không nói gì thêm, Hạ Thiền mang theo phẫn nộ cùng bi thương, động lực cùng lòng căm hờn vô tận mà nhanh chóng rời đi, nàng muốn bế quan đột phá Đằng Không!
Hạ Thiền vừa đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Hạ Hầu gia nhìn cháu trai đầy vẻ thương tâm, nửa ngày sau mới lớn tiếng mắng: “Đệt, đó là thân thúc của ngươi, ngươi nỡ ra tay ác độc thế?”
Hạ Hổ Vưu ngẩng đầu, thuận miệng đính chính: “Đường thúc!”
Đường thúc chứ không phải thân thúc.
Hạ Hầu gia trợn trắng mắt, “Đánh ác như vậy làm gì, đả thương là được rồi, sao ngươi lại khiến nó thành dạng này, thế này thì cũng quá thảm rồi, ta là kẻ làm cha, nhìn mà cũng sắp rơi lệ!”
“Thân thể nổ thì có thể sửa.”
Hạ Hổ Vưu bất đắc dĩ nói: “Huống chi không phải ta đánh, là tên kia đánh mà, ta cũng không nghĩ tới tên kia tàn nhẫn như vậy, một quyền liền đánh nổ tan tành.”
Hạ Hầu gia trừng mắt liếc cậu một cái, nửa ngày sau mới nói: “Ngươi nhất định phải bán thúc ngươi ra ngoài làm gì? Với thiên phú, thực lực, đầu óc của y, đưa ra thì cũng chỉ là phế vật, còn không bằng để y theo Hạ gia chiến đến cùng!”
Hạ Hổ Vưu suy nghĩ một chút bèn giải thích: “Quá yếu, thúc thúc gia nhập vào cũng đâu ích gì, tốt nhất thúc thúc nên lùi về sau ở ẩn, còn có thể tranh thủ sinh con, tốt nhất là sinh thêm vài đứa làm lớn mạnh huyết mạch Hạ gia.”
Hạ Hầu gia nghe vậy thì suy nghĩ một chút, gật gật đầu, cũng rất có lý.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










