[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 330 : Tượng Đá Nhà Ta (c1646-c1650)
❮ sautiếp ❯Chương 1646: Tượng Đá Nhà Ta
Mấy phút đồng hồ sau, Tô Vũ cùng Ngô Gia đi tới.
Ngô Gia lúc này là vẻ mặt vui sướng cùng không dám tin, sư đệ trở về thật rồi?
Đối với người sư đệ này, Ngô Gia vẫn luôn hết sức yêu thích.
Có sư đệ ở đây thì không ai dám khi dễ nàng, sư phụ cùng sư thúc cũng rất vui vẻ, kết quả sư đệ vừa đi, hết thảy đều thay đổi.
Hiện tại sư đệ trở về, tâm tình hậm hực của Ngô Gia trong nháy mắt đã khá hơn.
Mà Tô Vũ cũng rất nhanh bắt đầu kể cho mọi người hết thảy chuyện từng trải.
Hắn kể từ khi bắt đầu đi Đại Minh phủ, kể hắn lừa giết những Nhật Nguyệt đó như thế nào, hành hung Đan Hùng ra sao, ngụy trang Thôi Lãng kiểu gì. . .
Nhất là trận chiến tại Tinh Lạc sơn, hắn đặc biệt tả rõ hắn giết chết Chu Bình Thăng bằng cách nào!
Làm sao để lừa giết từng gia hỏa của đơn thần văn nhất hệ.
Nghe hắn kể mà Ngô Gia và Bạch Phong đều kích động không thôi, tâm tình Hồng Đàm cũng có chút phức tạp, dù sao đó đều là đồng liêu nhiều năm.
Rất nhanh, Tô Vũ đã nói đến Chư Thiên chiến trường.
“Oa, sư đệ, ngươi vừa đi liền lên Thiên bảng rồi!”
“Thiên bảng rất lợi hại phải không?”
“Ngươi không đánh chết Ma Đa Na kia sao?”
“. . .”
“Cổ thành chơi vui như vậy hả? Tượng đá đáng yêu lắm không?”
“. . .”
Hồng Đàm cùng Bạch Phong không nói gì, nghe Tô Vũ kể rồi tới miệng Gia Gia, hình tượng của tượng đá thoáng chốc bỗng trở nên hết sức khả ái.
Thế nhưng hai người đều biết đó là vô địch!
Thượng cổ vô địch!
Là sự tồn tại có thể tung một quyền đánh nổ Ma vương, đánh cho bốn vị vô địch suýt chết, đánh cho Ma tộc Bán Hoàng tự mình ra mặt.
Ngươi lại gọi đó là đáng yêu?
Nhất là khi nhắc tới Tử Linh quân chủ, đó là sự tồn tại mà vạn giới đều hoảng sợ, vào trong miệng Tô Vũ lại cứ như đầu lĩnh hộ vệ nhà hắn, không có việc gì liền lôi ra làm màu!
Chư Thiên chiến trường nguy hiểm vô cùng, nhưng qua lời Tô Vũ lại biến thành một sân chơi, khắp nơi đều là điều thú vị.
Bạch Phong không thể không ngắt lời: “Gia gia, đừng tin hắn, bằng không thì ngươi tới đó sẽ dễ dàng bị lừa. . .”
Ngô Gia lơ đễnh đáp: “Sư thúc, cái này ta đương nhiên biết mà, tất cả mọi người đều sợ, sư đệ không sợ là vì sư đệ lợi hại.
Ta đâu có ngốc, sư đệ cảm thấy đáng yêu, ta mới phát giác được đáng yêu!”
Nàng liếc mắt nhìn Bạch Phong, sư thúc thật là ngốc.
Ta sẽ tưởng là thật sao?
Chắc chắn sẽ không!
Bạch Phong thấy tâm thật mệt mỏi, nữ nhân a, lần sau ta mà nói chuyện với nữ nhân nữa thì ta sẽ cắt ngang chân của mình.
Mà Hồng Đàm không hề lên tiếng, kỳ thật ông nghe ra được rất nhiều nguy hiểm, nghe thấu được vô số gian khổ của Tô Vũ.
Trong đầu ông sớm đã hiển hiện một vài hình ảnh.
Trở về từ cõi chết!
Một lần lại một lần, Tô Vũ dựa vào thực lực, vận khí, cơ trí, thiên phú. . . để trốn khỏi tử kiếp, bằng không thì hắn đã bỏ mạng từ lâu rồi.
Hôm nay, hắn còn có thể ngồi đây kể chuyện cho mọi người dễ dàng như thế, Hồng Đàm chỉ thấy nhiều thêm chút thương xót.
Tô Vũ mới chỉ 19 tuổi, không thể tin được, cũng không dám tưởng tượng, Tô Vũ còn không sụp đổ mà lại lạc quan, sôi nổi đến vậy.
Đổi thành ông thì có lẽ đã sớm hỏng mất.
Hơn 50 năm trước khi sư phụ ngã xuống, ông thiếu chút đã gục ngã, mà lúc đó ông còn chưa trải qua cực khổ nhiều bằng Tô Vũ.
Trong lời kể của Tô Vũ, trắc trở gì cũng đều là thú vị, địch nhân đều là kẻ đần, tượng đá cũng chỉ ngốc manh, duy chỉ có người từng trải qua mới có thể biết, đó là khủng bố kinh hoàng thế nào!
Bạch Phong cùng Hồng Đàm liếc nhìn nhau, đều lộ ra vẻ bất đắc dĩ cùng bi ai.
Tô Vũ tao ngộ tất cả những thứ này, rất nhiều thứ đối với họ đã không có cách nào tưởng tượng, không thể nào tham dự, bọn họ căn bản không giúp được gì cho hắn.
Lúc bấy giờ, tâm tình của bọn họ cực kỳ phức tạp.
Mà Tô Vũ vẫn cười tươi rói, kể xong cho sư tỷ nghe hết thảy thì hắn cũng không tị hiềm mà bắt đầu kể về chuyện hắn suýt bị hù chết.
Thuật lại rằng Lạp Đức Ma vương một chưởng đánh nổ phủ thành chủ đã dọa cho hắn vài ngày không dám về lại đó, thuật lại việc hắn trà trộn đến địa vị đại lão tại Liệp Thiên các như thế nào.
Tất cả những thứ này đều hết sức thú vị.
Trong thú vị lại mang theo tàn khốc cùng lãnh huyết.
Chết hơn mười vị Nhật Nguyệt, trong lời miêu tả của Tô Vũ chẳng qua là một chuyện không có ý nghĩa gì.
Thứ mà hắn kể ra càng nhiều vẫn là sự tự do cùng tùy tâm sở dục khi sống tại Chư Thiên chiến trường.
Người kể chuyện, kẻ lắng nghe.
Trong phòng thí nghiệm, Tô Vũ phụ trách nói, Ngô Gia phụ trách làm ấm bầu không khí, Bạch Phong cùng Hồng Đàm thỉnh thoảng đặt câu hỏi vài câu, bầu không khí rất hòa thuận, Tô Vũ cũng rất vui vẻ.
Kể xong lời cuối cùng, Tô Vũ mới nói ra mục đích lần này mình trở về.
“Ta trở về chính là vì chuẩn bị làm một vố lớn!”
Tô Vũ cắn răng nói: “Sư tổ, sư phụ, nhất mạch của chúng ta bị người khi dễ nhiều năm, ai ai cũng muốn giết chúng ta.
Chư thiên vạn tộc không dễ chơi, nhiều lắm, trước tiên giết hết kẻ đối đầu trong nội bộ cái đã.”
“Thô lỗ!”
Bạch Phong khiển trách: “Học ai mà cứ hơi một tí là chém giết! Thân là Văn Minh sư, ngươi bây giờ lại lỗ mãng như Chiến giả là sao? Đối với chúng ta mà nói, cái này gọi là đưa chúng quy thiên.”
“Sư phụ nói rất đúng!”
“Sư thúc nói rất đúng!”
Hồng Đàm im lặng, mấy tên nhóc này!
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Hồng Đàm nhìn thoáng qua mấy người trước mặt, nhịn không được nở nụ cười, mấy tên nhóc này đều còn rất trẻ, dù là Bạch Phong thì trong mắt ông cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi.
Trông thấy tâm tình Ngô Gia đã chuyển biến tốt, rồi lại nhìn Tô Vũ một bộ muốn làm vố lớn, Hồng Đàm mở miệng nhắc nhở: “Có một số việc gấp gáp cũng không được!”
Ông nhìn về phía Tô Vũ, hơi có vẻ ngưng trọng nói: “Nhằm vào nhất mạch chúng ta, hoặc là nói nhằm vào cả Nhân tộc không phải là những tên Sơn Hải Nhật Nguyệt, mà là tên vô địch ẩn núp kia.
Những năm qua chúng ta ẩn nhẫn, ngủ đông, chờ đợi, kỳ thật đều là bởi vì tên vô địch này!”
“Mà cũng chính bởi vì đối phương là vô địch, dẫn đến rất nhiều vô địch Nhân tộc không có chỗ xuống tay, vô phương xử lý!”
“Căn nguyên còn ở trên thân tên vô địch kia, bởi vì mọi người không biết hắn là ai! Hắn có thể là Đại Chu vương, có thể là Đại Minh vương, thậm chí là Đại Hạ vương, Đại Tần vương. . .
Cũng không phải là không thể! Loại tình huống này ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, ai cũng không dám đơn độc ở cùng một chỗ với vô địch khác. . .”
Hồng Đàm thở dài nói: “Một hạt phân chuột dẫn đến cả vô địch của Nhân cảnh không đủ dốc lòng! Cái tên này nguy hại hơn cả thực lực của hắn!”
Nếu đối diện với kẻ địch, Nhân tộc không sợ đối đầu với một vị vô địch.
Sợ chính là kẻ thù lại ẩn giấu trong số chúng ta.
Núp ngay trong nhà, kẻ như vậy nguy hại vượt qua 10 vị vô địch thậm chí là nhiều hơn, thậm chí là còn phá hư cả đoàn kết Nhân tộc.
Tô Vũ gật đầu, “Cũng đúng, nếu chỉ là vô địch thì dễ xử lý! Không được thì cứ dẫn tới cổ thành, để tượng đá thủ tiêu hắn!”
Tỏ vẻ cực kỳ đơn giản!
Hồng Đàm im lặng, đệt!
Trong miệng ngươi vì sao vô địch không đáng tiền như thế, hở tí là tượng đá đánh chết, tượng đá của nhà ngươi à?
Nói lại thì cái tên này là thành chủ Tinh Hồng cổ thành, nếu bảo đó là nhà hắn thì cũng không phải không được.
Chương 1647: Hạng Mục Sở Trường Của Tô Vũ
Tô Vũ hỏi: “Sư tổ, vậy bây giờ mục đích và kế hoạch của Đại Hạ phủ ra sao? Mục tiêu của đám người này là gì? Hết thảy cũng là vì bắt lấy vị vô địch kia à?”
Hắn lại nói tiếp: “Nếu ta làm chuyện của mình thì có ảnh hưởng gì không?”
Lời này vừa nói ra, Hồng Đàm nhìn thoáng qua Ngô Gia cùng Bạch Phong, Bạch Phong buồn bực đáp: “Nhìn bọn ta làm gì, bọn ta không có tư cách nghe sao?”
Hồng Đàm thẳng thắn gật đầu, “Ngươi mang Gia Gia ra ngoài đi, hai ngươi quá yếu, dễ dàng bị người ta cảm ứng được suy nghĩ.”
“. . .”
Bạch Phong phải nói là bi phẫn muốn chết!
Anh nhìn chằm chằm Tô Vũ, Tô Vũ tươi cười, “Lão sư, ý chí lực của ta đã tiếp cận Sơn Hải cảnh, vô địch nhìn không thấu ta nghĩ gì đâu.”
Ý chí lực của ngài thì không được, thân thể càng không xong, không thể nói cho ngài là điều hiển nhiên.
Bạch Phong tức muốn thổ huyết!
Ngô Gia vốn còn cảm thấy không vui, hiện tại bỗng nhiên nàng không có cảm giác gì nữa, sư tổ không nói cho sư thúc biết, rõ ràng chỉ là cảm thấy họ quá yếu, dễ dàng bị người phát giác, mà cái gọi là quá yếu này cũng bao gồm cả Bạch Phong.
Bạch Phong thật sự muốn đâm đầu vào cột nhà.
Đệch!
Đồ đệ của ta có thể nghe, mà ta thì lại không thể, ta không muốn sống nữa.
Bạch Phong rời đi, Ngô Gia vui mừng khấp khởi đi theo, nàng phải trào phúng. . .
Không, phải an ủi sư thúc, miễn cho sư thúc quá thương tâm.
Chờ bọn họ đi rồi, Hồng Đàm liền phong bế cửa lớn phòng thí nghiệm.
Ông nhìn Tô Vũ, suy nghĩ một chút rồi sắp xếp câu chữ, “Hạ gia, bao gồm cả học phủ chính xác là có kế hoạch nhất định, dĩ nhiên, toàn bộ kế hoạch thì ta không rõ ràng, thế nhưng mục tiêu của Hạ gia và Vạn phủ trưởng là tìm ra tên vô địch phản bội, dẫn dụ hắn ra ngoài!”
“Kỳ thật trước đó cũng đã thí nghiệm mấy lần, thế nhưng đối phương hết sức cảnh giác, bao gồm cả lần trước khi sư huynh của ta đến bên này, gã cũng chỉ để thần văn phân thân tới, bản tôn căn bản không hề xuất hiện!”
“Tên kia không chết, thứ nhất, Nhân tộc căn bản sẽ không đồng lòng; Thứ hai, không thể trừng trị kẻ phản bội thì có thể sẽ xuất hiện kẻ phản bội kế tiếp!”
Tô Vũ gật đầu, “Vậy lần này, bao gồm cả chuyện ngài sáng lập đa thần văn học viện, cùng với việc tuyên truyền đa thần văn chiến kỹ chia tách pháp cũng là vì mở rộng thẻ đánh bạc, để tên kia sốt ruột mà xuất hiện?”
“Đúng vậy!”
Hồng Đàm gật đầu, “Thẻ đánh bạc này còn chưa đủ! Năm đó tên kia hố sư phụ ta, một mực nhằm vào ta cùng sư huynh và cả nhất mạch của chúng ta, cho nên nhất định phải giết hắn! Đơn giản quá chưa chắc hắn sẽ lộ diện, còn cần thêm chút con mồi béo, cho nên bên phía Nam Nguyên cũng sẽ có một chút bố trí!”
Ông lại tiếp tục: “Không chỉ như vậy mà còn rất nhiều thứ, ví như Thần Ma học viên, tử đệ quan trọng của các đại gia tộc, Vạn Tộc giáo, Liệp Thiên các, chư thiên vạn tộc hội tụ. . .
Đều là thẻ đánh bạc!”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật đầu, “Ta đã hiểu, nhưng chẳng lẽ tên kia không hề nhìn ra sao? Có lẽ gã cũng nhìn ra chúng ta đang dẫn dụ gã mắc câu mà!”
Hồng Đàm thở dài, “Không sai, gã hoàn toàn có thể nhìn ra, cho nên cần chúng ta không ngừng đặt cược thêm! Cược đến mức gã không thể không lộ diện, không thể không ra tay, không thể không hiện thân! Hoặc là khiến cho gã cảm thấy đã có nguy hiểm bại lộ, dù có ra tay cũng không nguy hiểm như tưởng tượng.
Tất cả những thứ này đều cần hai bên đánh cờ!”
Tô Vũ lại hỏi: “Vậy đám Thần Ma học viên có tác dụng là. . .”
“Hấp dẫn càng nhiều cường giả, để tên vô địch kia cảm thấy có khả năng đục nước béo cò.
Đại Hạ phủ vô phương ứng đối tất cả những thứ này.
Ví như Thần Ma các tộc tới hơn mười vị Nhật Nguyệt, vô địch cũng có thể âm thầm lẻn vào. . .”
Tô Vũ cau mày nói: “Vô địch lẻn vào? Nếu như vậy liệu Đại Hạ phủ có thể chống đỡ được không?”
“Khó nói.”
Hồng Đàm cũng không xác định, bất quá ông vẫn mỉm cười, “Mặc kệ có thể chống đỡ được hay không, sau lần này tên kia chắc chắn sẽ bại lộ, chỉ cần gã dám xuất hiện dám ra tay, dù cho không giết được gã thì cũng có thể bức bách gã triệt để phản bội Nhân tộc.
Loại bỏ đi lo lắng của những người khác.
Lần sau gặp lại, đối phương chẳng qua là một vị vô địch ở trận doanh kẻ địch chứ không phải chiến hữu bên cạnh chúng ta.
Từ đó, thế cục liền sáng tỏ!”
Tô Vũ suy nghĩ lời ông nói, cũng đúng.
Kỳ thật, Đại Hạ phủ chưa hẳn đã ôm lòng muốn giết đối phương.
Dụ ra là được!
Thân phận bại lộ thì tên kia sẽ không còn là mối nguy lớn nữa.
“Thế nhưng. . .” Tô Vũ vẫn mang theo lo lắng, “Nếu không chỉ có một vị phản bội thì sao?”
“. . .”
Thân thể Hồng Đàm chấn động, nửa ngày sau ông mới trầm giọng nói: “Không đâu, chỉ có một vị, vô địch đã là cực hạn, tại Nhân tộc quyền cao chức trọng, địa vị tôn sùng, Nhân tộc cũng không tới mức hủy diệt, một vị phản bội đã khó có thể tưởng tượng, sao lại có nhiều hơn được!”
“Nếu có thì sao?”
“Không có!”
“Vậy lỡ đâu thật sự có thì thế nào?”
Mẹ nó.
Hồng Đàm thầm mắng một tiếng!
Ông nói không có chẳng qua là tự an ủi mình, nhưng Tô Vũ hỗn đản này lại nghe không hiểu ý của ông sao?
Nếu còn một kẻ nữa. . .
Nói thật, không phải ông chưa từng cân nhắc qua, nhưng nếu thật sự còn, vậy thì sẽ cực kỳ phiền toái.
Đây cũng là tình huống mọi người lo lắng nhất, cũng là điều các vị vô địch lo lắng nhất.
Sợ là sợ kẻ phản bội không chỉ có một người.
Bởi như vậy thì thật sự không biết nên làm sao.
Tô Vũ lại nói: “Nhất là Cầu Tác cảnh, Bát đại gia chấp chưởng một mực ra đủ loại yêu cầu, vô địch của Bát đại gia thật sự không biết à? Vì sao không ai đến quản? Thái độ rõ ràng như thế ta liền hoài nghi trong Bát đại gia có vô địch phản bội, thậm chí không chỉ là một vị. . .”
Hồng Đàm giải thích: “Vậy cũng chưa chắc, kỳ thật Bát đại gia cũng chỉ nhằm vào chúng ta, có thể là cũng không thèm để ý chúng ta, Bát đại gia hẳn là đang âm thầm nuôi dưỡng một vài Văn Minh sư đa thần văn hệ.”
Tô Vũ hiểu rõ, “Dù như thế thì thái độ Bát đại gia cũng hơi kỳ quặc.”
Điều này thì Hồng Đàm không phản bác.
Tô Vũ hỏi: “Ta có thể hỗ trợ gì không?”
Hồng Đàm suy tư một lúc, mở miệng nói: “Có, ngươi hãy chế tạo chút hỗn loạn, đánh giết vài cường giả vạn tộc, dẫn xuất cường giả mạnh hơn, để vạn tộc đẩy càng nhiều lực lượng tiến vào Đại Hạ phủ.”
Dứt lời, ông lại nói: “Chỉ là quấy vũng nước đục, đây là sở trường của ngươi! Hiện tại Đại Hạ phủ không sợ loạn! Càng loạn càng tốt! Càng loạn đại biểu càng có cơ hội đục nước béo cò.
Liệp Thiên các dùng hình thức phe thứ ba nhúng tay vào, khiến cho nhiễu loạn này càng lớn, cũng có thể giúp Đại Hạ phủ thoát khỏi hoài nghi, làm cho đối phương biết, không phải Đại Hạ phủ cố ý mà là nhân tố bên ngoài quá nhiều!”
Tô Vũ gật đầu, hắn đã hiểu rõ!
Quả nhiên vẫn là hạng mục sở trường của ta.
Kiếm chuyện!
Gây ra hỗn loạn, càng loạn càng tốt, đến mức nhiễu loạn quá lớn, Đại Hạ phủ có thể chống đỡ hay không thì Tô Vũ không cần bận tâm.
Có Vạn Thiên Thánh và Hạ Hầu gia ở đây, hai người bọn họ tự có nắm chắc.
“Còn Hạ phủ chủ. . .”
“Đó là chuyện của bọn hắn!”
Hồng Đàm bình tĩnh nói: “Không cần quản bên đó, Hạ phủ chủ. . .
Hạ phủ chủ ở bên kia có thể sẽ cùng chúng ta phát động, hấp dẫn vô địch của chư thiên vạn tộc chú ý, cũng tạo cho tên vô địch sau màn kia một cơ hội.
Bởi vì Hạ Long Võ muốn chứng đạo, cho nên vô địch Nhân tộc không có cách nào đến giúp, bao gồm cả Đại Hạ vương cũng như thế.
Ngươi nói xem cơ hội này có được không? Cũng làm cho tên phản bội một cơ hội, tất cả mọi người đi cứu viện Hạ Long Võ, đều là hành động đơn độc, hắn cũng có thể giống như năm xưa, đơn độc hành động, hoặc là giả bộ giao thủ cùng vạn tộc vô địch. . .”
Chương 1648: Cướp Đoạt Hào Quang
Giờ khắc này Tô Vũ xem như triệt để thấu hiểu.
Triệt để hiểu rõ hai đường tính của Đại Hạ phủ!
Đầu thứ nhất tại Chư Thiên chiến trường, ở chỗ Hạ Long Võ, kiềm chế Nhân tộc vô địch, kiềm chế vạn tộc vô địch.
Đầu thứ hai tại Nhân cảnh, tại Đại Hạ phủ, dẫn dụ tên vô địch phản bội xuất hiện.
Hạ Long Võ công khai chứng đạo là vì cho tên vô địch kia cơ hội, cho hắn biết đây là cơ hội ngàn năm có một, bằng không bình thường rất khó mà tìm ra thời cơ xuất động chân thân.
Chỉ khi Hạ Long Võ chứng đạo, chư thiên đại loạn, một vị vô địch tan biến mới không có mấy ai để ý.
“Vậy thì Hạ phủ chủ. . .”
Tô Vũ cảm thấy làm thế thì Hạ Long Võ sẽ rất nguy hiểm.
Đương nhiên, Đại Hạ phủ cũng có thể rất nguy hiểm!
Bao gồm cả Vạn Thiên Thánh, một khi đối phương có tới hai vị vô địch, một vị Nhân tộc phản bội, một vị vạn tộc cấu kết cùng đối phương thì làm sao có thể địch nổi bọn chúng?
Hắn xem như triệt để hiểu rõ những lời ngày đó mà Hạ Hổ Vưu nói với hắn.
Tuyệt vọng!
Đại Hạ phủ có lẽ sẽ bởi vì chiến dịch này mà toàn quân bị diệt.
Hạ Long Võ chứng đạo thất bại, Đại Hạ phủ bị san thành bình địa!
Hạ gia, bao gồm cả Vạn Thiên Thánh, có lẽ bọn họ ẽ đều ôm tâm tư đồng quy vu tận để bố trí ván cờ này.
Có lẽ cũng không tính là ván cờ!
Có lẽ, đối phương biết ý của Đại Hạ phủ, thế nhưng Đại Hạ phủ lại đem toàn bộ đi cược, cược một hy vọng có thể phá được thế cờ hiểm.
Tô Vũ thầm thở dài.
Hôm nay, hắn xem như đã rõ ràng tâm tư Hạ gia.
Hạ gia quả nhiên vẫn luôn là Hạ gia, gia tộc vô địch này từ khi mới bắt đầu liền không hề có ý định thỏa hiệp.
Lúc bấy giờ, Tô Vũ chợt dâng lên cảm xúc khó hiểu.
“Vậy. . .
Sư tổ. . .”
“Ta?”
Hồng Đàm cười nói: “Tác dụng của ta rất đơn giản, mở rộng thần văn chiến kỹ chia tách pháp, không chỉ thế, ta còn phải tự mình tiến hành chia tách, để người ta biết đa thần văn nhất hệ có lẽ đã phát hiện ra hy vọng chứng đạo Văn Minh sư vô địch.
Ta và Liễu lão sư của ngươi đều là kíp nổ, nếu thật sự có vô địch tới, chúng ta cũng không có cách nào gia nhập chiến đấu, thế nhưng chúng ta sẽ hấp dẫn càng nhiều hỏa lực!”
Rất nguy hiểm!
Nguy hiểm lớn đến kinh người, bởi vì nếu tên vô địch kia thật sự xuất hiện thì kẻ đầu tiên mà hắn muốn giết chính là bọn họ, tuyệt đối không có ngoại lệ.
“Sư bá đang ở bên đó sao?”
“Sư bá ngươi đoán được chút gì đó, cho nên y mới không ngừng sát lục, cũng là để kích thích vị kia, nói cho gã biết rằng mau đuổi theo y, người mà sư bá ngươi giết phần lớn đều có liên quan tới gã.”
Hiểu rõ!
Nguyên lai, thế cục này từ một năm trước đã bắt đầu.
Không, có lẽ còn sớm hơn một chút.
Bao gồm cả việc Liễu Văn Ngạn rời Nam Nguyên, kỳ thật cũng là vì để dẫn dụ tên kia ra mặt.
Mà hết thảy thời cơ đại khái đều bắt nguồn từ chuyện Hạ Long Võ chứng đạo, nghĩ đến đây, ánh mắt Tô Vũ chớp động, “Hạ phủ chủ ở Chư Thiên chiến trường sát lục bốn phương, dẫn đến được người xưng là Huyết Đồ vương, dẫn tới cường giả bốn phương đều muốn giết y, chẳng lẽ. . .”
Đây là sớm thiết lập hình tượng rồi?
Hạ Long Võ hy sinh làm người bố trí?
Tự bố trí bản thân thành một kẻ thiết huyết vô tình, sát lục vô biên?
Làm chủ nhân một phủ, ở một số thời khắc Hạ Long Võ thật sự đã biểu hiện quá mức hiếu sát rồi!
Trước kia Tô Vũ còn không hiểu, hắn nghe nói năm xưa Hạ Long Võ đã từng đồ diệt sạch sẽ một đám học viên vạn tộc của các tiểu tộc do Vạn Thiên Thánh dẫn tới, lúc ấy Tô Vũ cảm thấy rất hả giận.
Bây giờ ngẫm lại, có vẻ hắn suy nghĩ quá vọng động rồi.
Tiểu tộc rất yếu, giết chúng thì có ích gì?
Chỉ có thể khiến người ta kiêng kị, khiến người ta oán giận, gây phiền toái cho mình.
Hạ Long Võ chứng đạo sẽ gặp nhiều phiền toái hơn cũng có quan hệ bởi việc này, Hạ Long Võ là tên mãng phu thuần túy sao?
Chưa hẳn!
Đã như vậy, vì sao những người như Tần Trấn đều không đem đến ảnh hưởng lớn như Hạ Long Võ?
Muốn chứng đạo cũng không chỉ mỗi mình Hạ Long Võ, điều này vạn tộc đều biết.
Thế nhưng duy chỉ có Hạ Long Võ là mục tiêu vạn tộc tất sát.
Lúc bấy giờ Tô Vũ đã phần nào hiểu rõ, đây là vì Hạ Long Võ muốn tự chuốc phiền toái cho mình.
Chỉ vì tất cả mọi chuyện tiếp theo?
50 năm, Hạ Long Võ không thể tính xa được như vậy.
Vậy thì là ai. . . là ai chế tạo bố trí cho Hạ Long Võ, giữ vững 50 năm, dẫn đến hôm nay Hạ Long Võ chứng đạo có thể dẫn xuất vạn tộc vô địch ám sát?
Tô Vũ nghĩ tới Vạn Thiên Thánh!
Hắn nhịn không được hỏi: “Sư tổ, Hạ phủ chủ và Vạn phủ trưởng có quan hệ gì không?”
“Ngươi không biết à?” Hồng Đàm ngạc nhiên.
“À phải, ngươi còn nhỏ, không biết cũng không có gì lạ.
Vạn phủ trưởng. . .
Xem như lão sư của Hạ phủ chủ.”
Tô Vũ khẽ động!
Quả nhiên là thế!
Nói như vậy, thế cục này đã được bày ra từ rất nhiều năm trước, cũng đúng, kỳ thật ngay từ đầu Vạn Thiên Thánh đã biết có vô địch phản bội, cho nên khả năng cao là ông đã bày sẵn ván cờ, một mực chờ tới ngày hôm nay!
Mà Hạ gia cũng vẫn luôn phối hợp với ông.
Xem ra Đại Hạ vương đã biết rõ thực lực của Vạn Thiên Thánh.
Có nhiều thứ khi ngươi đi sâu vào tìm hiểu thì rất nhanh liền có thể nhìn thấu hết thảy, đến một bước này, Tô Vũ xem như đã nhìn thấu, đã thấy rõ dự định của Hạ gia cùng Vạn phủ trưởng.
Tâm tư hắn hơi phức tạp.
Dùng Hạ Long Võ và Đại Hạ phủ để làm tiền đặt cược, Hạ gia cùng Vạn Thiên Thánh thật là điên cuồng.
“Sư tổ. . .
Các ngài có thể thắng được sao?”
“Không biết.”
Hồng Đàm cười đáp: “Ai biết được, ván cờ nhất định sẽ thắng không tồn tại! Chỉ có thể nói, tận hết khả năng mà chúng ta có.
Hạ gia cùng Vạn phủ trưởng hẳn là còn có dự định khác, ta thì mặc kệ những thứ này, nhiệm vụ và mục tiêu của chúng ta đều rất đơn giản, dẫn xuất tên kia, sau đó. . . có thù báo thù, có oán báo oán.
Trong ngày thường kẻ đã khi nhục chúng ta đều phải xử lý! Chuyện khác sẽ do họ quản, đó không phải chuyện của chúng ta.”
“Nói cho ngươi những việc này là bởi vì thực lực ngươi bây giờ rất mạnh, ta cũng sợ ngươi xen loạn vào, dẫn tới phiền toái không đáng.”
Hồng Đàm dứt lời lại rất bất đắc dĩ nói: “Kỳ thật, thế cục này đã sớm được bố trí, bao gồm cả việc ta mở đa thần văn học viện, vốn chuẩn bị khi mở học viện sẽ làm vạn tộc khiếp sợ.
Ngươi thì hay rồi, vào tháng 8 ngươi lại đi gây sự khắp chốn, ta nghĩ không chỉ ta mà cả Vạn phủ trưởng cùng Hạ gia đại khái đều mắng ngươi, tiểu quỷ nhà ngươi đúng là rất biết quấy rối!”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nhếch miệng ngốc nghếch cười rộ lên.
Ông nói không sai.
Trước đó, hắn còn nghĩ là mình đang chia sẻ chút áp lực và sự chú ý đỡ phần sư tổ, hiện tại nghĩ lại… Đại khái khi đó bọn họ đều đang mắng chết mình!
Nghĩ đến đây, Tô Vũ lại không nhịn được hỏi: “Trước đó ta nói ra chuyện Chu gia tu luyện đa thần văn có phải cũng bị mắng không?”
Lúc trước hắn chỉ là thuận miệng nói chuyện, kết quả Đại Chu phủ đã hấp dẫn đi không ít lực chú ý.
Không ngờ, Đại Hạ phủ không sợ bị tập trung, mà là đang khát vọng được chú mục.
Trước kia hắn cảm thấy Đại Hạ phủ quá khó khăn nên muốn để Đại Chu phủ trở thành tiêu điểm, lẽ ra Đại Hạ phủ còn phải cảm tạ hắn mới đúng.
Bây giờ ngẫm ra, vốn bọn họ đang khát vọng được người người chú ý, kết quả lại bị ta phá hỏng, không tức điên lên thì cũng không tệ rồi!
Hồng Đàm buồn cười nói: “Ngươi hiểu rõ liền tốt! Ngươi phải biết sau khi Tinh Hồng cổ thành an tĩnh, Vạn phủ trưởng và Hạ phủ chủ mới có thể ngủ yên giấc!”
Quá khó khăn!
Bị người chú mục mấy chục năm chỉ chờ lúc này bạo phát, bỗng nhiên lại xuất hiện một gia hỏa có năng lực gây sự điên cuồng vô cùng, họ có thể không sụp đổ được sao?
Chương 1649: Không Có Cách Nào So Sánh
Tô Vũ gượng cười!
Đã hiểu!
Nói như vậy, lúc này hắn tha hồ gây sự ở Đại Hạ phủ, sự tình càng lớn càng tốt, trêu chọc càng nhiều phiền toái càng tốt, nghĩ thế, Tô Vũ chần chờ hỏi: “Ta làm chuyện có khả năng dẫn xuất vô địch cũng không sao, đúng không?”
Hồng Đàm cười khẽ. “Đây là Nhân cảnh, nào có dễ dàng dẫn xuất vô địch như vậy.”
Tô Vũ lầu bầu vài câu, khó nói nha.
Tỉ như ta bại lộ thân phận, thí dụ như ta nói ta biết nghịch chuyển tử khí như thế nào, thí dụ như ta có khả năng học tập vạn tộc công pháp, thí dụ như, trong đầu ta có sách họa, thí dụ như, ta bóp chết Cục lông nhỏ. . .
Đây đều là chuyện có thể làm vô địch ra mặt đó!
Hoặc là, ta lừa giết hết người trong Liệp Thiên các, hẳn cũng có khả năng dẫn tới vô địch nhỉ?
“Nếu lỡ như ta đưa tới vô địch thật thì phải làm sao bây giờ?”
“Có sao đâu!”
Hồng Đàm bình tĩnh đáp: “Thật sự đưa tới vậy liền đưa tới! Bên này nhiều, bên kia Hạ phủ chủ sẽ có hy vọng chứng đạo thành công lớn hơn một chút.
Hai đầu luôn có thể thành công một bên, cũng không tính thua thiệt, không phải sao?”
Trước khi làm việc mọi người cũng đã suy nghĩ kỹ thành bại về sau.
Nếu như bên này thất bại, vậy liền hi vọng Hạ Long Võ chứng đạo thành công, y và Đại Hạ vương lại nghĩ biện pháp nghịch chuyển càn khôn là được.
Tô Vũ gật gật đầu, đã thế thì ta cũng không còn bất kỳ băn khoăn nào nữa.
Trò chuyện đến đây, trên đại thể hắn đã hiểu rõ hầu hết rồi.
Hồng Đàm cũng không nói gì thêm, rất nhanh, Bạch Phong và Ngô Gia lại trở về, hai người cũng biết ý, không hỏi thăm xem vừa rồi bọn họ đã nói cái gì.
Tô Vũ nói: “Ta không thể ở lại đây lâu, thân phận Huyền Cửu còn hữu dụng.
Tiếp theo ta cũng cần lão sư yểm hộ giúp ta, thân phận Bạch Tuấn Sinh kia ta còn cần dùng, thế nhưng ta phải thường xuyên ra ngoài. . .”
Bạch Phong gật đầu, sau đó anh bèn thấp giọng mắng: “Tiểu tử nhà ngươi thật ác, về sau có lẽ Tuấn Sinh sẽ giống như Thôi Lãng, không dám ra ngoài nữa đâu!”
Nói xong, chính anh cũng bật cười.
Đây là chuyện tốt!
Không dám ra ngoài, vậy liền bế quan hảo hảo tu luyện.
Tô Vũ cũng nở nụ cười, rồi hắn nói: “Mặc kệ những thứ này đi.
Sư tổ, ngài đến Nhật Nguyệt rồi, hẳn là cần Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, ta còn trữ một ít. . .”
Tô Vũ thật sự đang giữ không ít Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Lần đầu tiên hắn lấy được 300 giọt, lần thứ hai lấy được 800 giọt, cả thảy là 1100 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Tô Vũ không dùng bao nhiêu, hắn làm lớn mạnh khiếu huyệt thì chỉ cần hấp thu 10 giọt do thiên địa ban thưởng cũng đủ rồi.
Tô Vũ đối với người nhà mình vẫn luôn dốc hết tâm sức!
“Sư tổ, đây là 500 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, ngài cầm đi..”
Ánh mắt Hồng Đàm vô cùng phức tạp.
Này mới tính là ân huệ như giọt nước mà lấy cả dòng sông ra báo đáp.
Kỳ thật Tô Vũ chưa từng nhận được cái gì tốt từ ông cả.
Đương nhiên, Cục lông nhỏ thì không tính.
Bây giờ, động một chút hắn đã tặng ông hàng loạt Thiên Nguyên khí, hàng loạt công huân, hàng loạt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
“Khi ngươi tới Nhật Nguyệt sẽ cần, tuy bây giờ ngươi bị tử khí quấn thân, thế nhưng không sớm thì muộn ngươi sẽ có khả năng thoát khỏi tất cả những thứ này, chúng ta tin tưởng ngươi. . .”
Tô Vũ lơ đễnh nói: “Sư tổ, cái này thì ta có nhiều lắm! Ta có 1100 giọt lận, mới cho ngài 500 giọt thôi mà.
Không chỉ ngài cần mà còn có rất nhiều người cần, không có gì bất ngờ xảy ra thì ta cảm thấy mấy vị tiền bối Hạ Vân Kỳ có lẽ rất nhanh cũng có thể đi đến Nhật Nguyệt cảnh!”
“Hả?”
Hồng Đàm nhìn hắn, Tô Vũ lại không để ý lắm, nói tiếp: “Khẳng định mà, đại khái ta có thể đoán được tình huống biển ý chí của họ như thế nào.
Sắp tới đa thần văn hệ tự nhiên là càng làm náo động càng tốt! Khẳng định có người sẽ nghĩ biện pháp giúp họ bước vào Nhật Nguyệt cảnh!”
Tô Vũ không ngốc, hắn có thể đoán được.
“Các ngài hãy sử dụng nhiều, làm lớn mạnh thực lực, dù sao cũng hơn là bây giờ, giết người cũng thoải mái hơn chút! Đừng để đến trận chiến cuối cùng lại đều biệt khuất, thế thì quá ủy khuất!”
Tô Vũ nói chuyện không dễ nghe, Bạch Phong thầm đá hắn một cước.
Ăn nói kiểu gì vậy?
Hồng Đàm thì chỉ khẽ cười, “Có lý, ta không khách khí với ngươi nữa, điều duy nhất có thể làm chính là giết nhiều hơn một chút, cho các ngươi hoàn cảnh tốt hơn!”
Ông thoải mái nhận lấy những vật này.
Mà Tô Vũ lại lấy ra một ít Thiên Nguyên khí.
Hắn giao cho Bạch Phong rồi nói: “Lão sư, ngài cầm lấy dùng đi!”
“Ta có rồi, lần trước ngươi đưa, ta vẫn chưa dùng hết.”
Lần trước Tô Vũ giả mạo Thôi Lãng đã nhờ Hạ Hổ Vưu giao cho anh rất nhiều bảo vật.
“Không sao mà, ta còn nhiều lắm!”
Tô Vũ cười nói: “Thiên địa huyền quang thì không có bởi vì chính ta cần dùng, thế nhưng những thứ này thì rất nhiều! Không chỉ chừng này, bây giờ ta có nhiều tinh huyết Nhật Nguyệt đến dọa người, vượt qua 1000 giọt!”
Mọi người ngốc trệ, làm sao có thể!
Ở đâu ra nhiều như vậy?
Một vị Nhật Nguyệt chỉ rút ra được tối đa 10 giọt, muốn 1000 giọt thì nghĩa là phải giết cả trăm vị.
Ngươi làm sao có được?
Tô Vũ giải thích, “Ở cổ thành ta đã lừa gạt không ít, vé vào cửa cộng thêm tiền đặt cọc, cùng với tiền chuộc mà sau đó bọn hắn phải giao nộp.
Ước chừng tầm 500 giọt.
Sau này khi phong thành, ta lại cùng Liệp Thiên các làm ăn lớn, cơ hồ đều thanh toán bằng tinh huyết Nhật Nguyệt. . .”
Tính ra thì trong tay hắn có rất nhiều tinh huyết Nhật Nguyệt.
Mấy người tiếp tục ngốc trệ!
Lúc nào thì tinh huyết Nhật Nguyệt lại được tính dựa theo đơn vị mấy trăm mấy ngàn rồi?
Nhật Nguyệt vạn tộc chết trận những năm qua có phải đều bị Tô Vũ lấy sạch hết tinh huyết rồi không?
Dù cho không phải toàn bộ, những năm này tích lũy tinh huyết Nhật Nguyệt hẳn cũng bị Tô Vũ moi đi hơn phân nửa.
Vạn tộc cũng có chinh chiến, cũng có sát lục, Nhật Nguyệt cũng có người ngã xuống, trước đó các đại tộc giao tiền đặt cọc, vậy cũng là tích lũy bình thường.
Tô Vũ thì hay rồi, lập tức đều moi hết sạch!
Tô Vũ cười ha hả nói: “Cho nên ta không thiếu tiền, mọi người cầm lấy đi, ta nhiều tiền, không có gì đâu!”
Cho các ngài chỉ là mưa bụi mà thôi!
Đương nhiên chỉ là hắn nói thoải mái để mọi người không bận lòng.
Thiên Nguyên khí có thể là mưa bụi, bất quá Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch thì làm sao có thể.
Tô Vũ lại nhìn qua Ngô Gia, Ngô Gia hiện là Vạn Thạch cửu trọng, sắp sửa tới Đằng Không, đây là thân thể tới Đằng Không, có điều ý chí lực cũng sắp rồi.
Kỳ thật nàng sớm đã có thể tiến cấp, thế nhưng một năm qua nàng đang chăm chú khai khiếu.
“Sư tỷ, ta cũng cần dùng thiên địa huyền quang nên không thể cho ngươi nhiều, 10 sợi thiên địa huyền quang cộng thêm một chút Thiên Nguyên khí hẳn cũng đủ cho tỷ đúc thân.”
Không phải ai cũng đều là hắn.
Một sợi thiên địa huyền quang giúp người bình thường đúc thân một lần đều được.
Ngô Gia không cự tuyệt, cũng không nói gì, nàng nhận lấy đồ mà sư đệ cho.
Thực lực không mạnh sẽ gây ra trở ngại, có lẽ sẽ phải trả giá càng lớn, còn không bằng hiện tại cầm lấy một ít gì đó.
Tô Vũ cười nói tiếp: “Còn một việc nữa, Đại Hạ phủ không an toàn, sư tỷ hãy tới Đại Minh phủ đi! Tới tìm Ngô Lam, nàng ở bên kia, hiện tại cũng không tệ. . .”
Ngô Gia nhìn hắn, cúi đầu, hồi lâu sau mới đáp: “Ta hiểu rồi, vậy thì ta sẽ đi! Ta biết ta không giúp gì được cho mọi người. . .
Sư đệ, ngươi có thể tìm sư phụ của ta về không?”
“Có thể!”
Tô Vũ gật đầu, “Ta đã để Liệp Thiên các dốc toàn lực tìm kiếm! Yên tâm đi, thực lực sư bá mạnh mẽ, hơn nữa ngài ấy cũng hết sức âm hiểm. . .”
“Sư phụ ta không âm hiểm!”
Ngô Gia cãi lại một câu, đừng tưởng ngươi là sư đệ ta, lại còn rất mạnh mẽ nên muốn nói gì thì nói, còn dám nói xấu ông ấy thì ta sẽ đánh ngươi!
Tô Vũ nhún nhún vai, cười bảo: “Được rồi, không nói cái này, thế nhưng sư bá không có việc gì đâu, với thủ đoạn của sư bá thì người bình thường sẽ không làm gì được ngài ấy, cũng khó mà tìm ra tung tích!”
Trần Vĩnh. . .
Vị này cũng không phải loại lương thiện.
Giết nhiều kẻ địch như vậy, hiện tại có biết bao nhiêu người đang tìm y nhưng đều không tìm được, đó chính là năng lực.
Trần Vĩnh đã ngủ đông mấy chục năm, hiện tại đi ra ngoài đại khái là giống như Tô Vũ, đều là buông thả bản thân, có cái gì thì dùng cái đó, thủ đoạn rất nhiều.
Ngô Gia lẩm bẩm vài câu, rất nhanh bèn nói: “Vậy ta sẽ thu dọn đồ đi tới Đại Minh phủ.”
“Ừm! Ta sẽ nói qua với Chu Phủ chủ trước để sắp xếp cho ngươi.”
Nghe kìa.
Bạch Phong cùng Hồng Đàm liếc nhìn nhau, cả hai đều im lặng.
Người ta hiện tại là địa vị gì?
Mẹ nó, ta sẽ nói với Phủ chủ trước, nhờ ông ấy chiếu cố ngươi, không biết còn tưởng rằng Tô Vũ cũng là chủ nhân một phủ đấy.
Thôi được rồi, xét ra thì hắn cũng được coi là vậy!
Hơn nữa còn là thành chủ cổ thành, nghiêm ngặt mà nói thì địa vị còn cao hơn cả Chu Thiên Đạo.
Đúng là không cách nào so sánh được!
Chương 1650: Tôn Chỉ Của Liệp Thiên Các
Nói xong mấy việc này, Tô Vũ bỗng nhớ ra một chuyện, hắn tò mò hỏi: “Sư tổ, lần trước ngài bắt được Cục lông nhỏ ở đâu vậy?”
“Cục lông nhỏ?”
“Chính là Phệ Thần tộc mà ngài nói ấy.”
“Ồ!”
Hồng Đàm kinh ngạc nói: “Làm sao vậy? Đúng rồi, thứ đồ chơi này biến mất, là bị ngươi mang đi à? Chớ làm mất đó, thứ này có lực sát thương rất mạnh, là khắc tinh của Văn Minh sư!”
Tô Vũ gật đầu: “Nó vẫn luôn đi theo ta.
Ta chỉ muốn biết một chút tình huống thôi, hình như bộ tộc này của nó rất mạnh mẽ! Để xem ngài bắt ở đâu, có lẽ lối đi tới bộ tộc sẽ ở ngay đó.”
Trong đầu, Cục lông nhỏ không thèm để ý, nó đâu có nhớ rõ.
Nó làm sao có thể nhớ được mấy chuyện này, lúc ấy ngơ ngơ ngác ngác, vừa ra khỏi lối đi liền chạy, chạy tán loạn khắp nơi, ai mà biết mình ở đâu.
Hồng Đàm giải thích: “Lúc ta bắt được nó thì nó đã ra ngoài được một thời gian, ta bắt được nó ở Thiên Vương lĩnh, nơi đông bộ chiến khu dựa vào bắc địa, khá gần lãnh địa Tiên tộc.”
Tô Vũ nhớ kỹ nơi này, lại hỏi: “Khi ngài tóm nó không gặp nguy hiểm gì sao?”
Hắn vẫn tò mò liệu bóp chết Cục lông nhỏ không biết có vô địch tới hay không.
Nhưng khi Hồng Đàm bắt về hình như không có gì ngoài ý muốn phát sinh.
“Không có!”
Hồng Đàm suy nghĩ một chút bèn nói: “Không biết có hay không, lúc ấy tóm nó hình như. . .
Hình như cảm giác hơi nguy hiểm, lại giống như không có, ta cũng không để ý, dù sao ở trên Chư Thiên chiến trường gặp nguy hiểm cũng là lẽ thường, làm sao vậy?”
Có phải gặp phiền toái gì rồi không?
Hồng Đàm nghĩ chẳng lẽ gặp phải mối nguy rồi?
Tiểu gia hỏa kia mang đến phiền phức sao?
Tô Vũ cười đáp: “Không phải, chỉ là tiểu tử này có thể là hài tử hoặc là nhi nữ của một vị Bán Hoàng, quản nó là cái chi, sư tổ không có việc gì là được.”
Tí tách!
Mồ hôi nhỏ xuống!
Hồng Đàm nhìn chằm chằm Tô Vũ, ngươi đừng có đùa, nói hươu nói vượn, làm sao có thể.
Ta tùy tiện tóm đại, ngươi lại nói cho ta biết, ta bắt được hậu duệ dòng chính của Bán Hoàng?
Vô nghĩa!
Một bên, Bạch Phong cũng ngốc trệ, nhìn sư phụ rồi đột nhiên giơ ngón tay cái lên, trâu bò a!
Ngài thực là trâu bò!
Bắt được cả hậu duệ của Bán Hoàng về?
Trong đầu, Cục lông nhỏ uốn éo thân mình, nó hơi xấu hổ, đừng khen ta như thế mà, đã bảo Đại Đại của ta rất lợi hại, ta không phải bình thường mà!
Tô Vũ nở nụ cười, đả kích Hồng Đàm một chút rồi thôi, rất nhanh hắn chuyển sang chủ đề khác: “Ta phải đi thôi, miễn cho ở lại lâu bị người phát hiện dị thường! Tiếp theo ta sẽ làm một số việc, lão sư cũng có thể tuyên bố nhiệm vụ gì đó cho Liệp Thiên các, lợi dụng lực lượng của bọn họ.
Cần tiền thì cứ dùng, không sao cả, số tiền này cuối cùng vẫn về trên tay ta thôi!”
Bạch Phong mỉm cười, “Được, tiểu tử ngươi. . .
Hiện tại xem như trưởng thành tự lo liệu rồi, chính mình chú ý một chút, không có việc gì thì đừng khoa trương!”
“Ta biết!”
Tâm tình Tô Vũ không tệ, hôm nay tới gặp lão sư đại khái là thời gian vui vẻ nhất của hắn trong những tháng qua, dĩ nhiên là còn thiếu mấy người.
Liễu Văn Ngạn lão sư không ở đây, Trần Vĩnh không ở đây, cha mình cũng thế.
Nếu đều tề tụ vậy thì mình sẽ càng vui vẻ hơn.
Tô Vũ nhìn quanh căn phòng một lượt rồi nhanh chóng biến mất.
Tô Vũ vừa đi, Hồng Đàm cùng Bạch Phong liếc nhìn nhau, đều hít sâu một hơi, Bạch Phong đứng lên, quyết tâm nói: “Lão sư, ta đi bế quan, đột phá Lăng Vân thì mới xuất quan!”
Hồng Đàm gật gật đầu, “Ta cũng vậy, nhiều Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch thế kia, dù cho không thể cấp tốc đi đến Nhật Nguyệt trung kỳ thì Nhật Nguyệt tam trọng hẳn cũng không khó.
Đâu phải là đột phá đại cảnh giới!”
Bế quan!
Làm bản thân mạnh lên!
Tô Vũ đều đã mạnh như vậy, bọn họ yếu thế này thì quá mất mặt.
Mà tiếp theo cũng là lúc biến cố bắt đầu, lần này đa thần văn hệ tất nhiên sẽ bùng nổ hào quang.
Nói thật, có Tô Vũ ở đây, hai người họ đột nhiên cảm giác có chút an tâm, đừng nhìn tiểu tử kia ở bên ngoài gây chuyện thị phi, vào thời khắc mấu chốt, cơ hồ hắn đều không bị thua thiệt gì.
Không thể không nói, lúc này dựa vào một hậu bối mang đến cảm giác an toàn thì rất mất mặt.
Hai sư đồ đồng tình lẫn nhau một hồi, rất nhanh đều chạy đi bế quan.
Ngô Gia thì thu thập một chút, chuẩn bị đi tới Đại Minh phủ để tránh né đầu ngọn sóng dữ này.
Một màn này kỳ thật có người đang nhìn.
Trong Tu Tâm các.
Vạn Thiên Thánh thở dài một tiếng, đậu má, ta cho ngươi xem thời không trường hà, chỗ tốt lớn như thế mà ngươi lại không biết điều, không biết báo đáp dâng lên cho ta chút gì.
Thật là muốn đánh ngươi bất tỉnh sau đó cướp sạch!
Mọe, Tô Vũ thật sự không phải thứ gì tốt!
Tô Vũ rời đi tự nhiên không biết tất cả những thứ này.
Càng không biết, người nào đó thật ra vẫn đang ngó chừng bọn hắn.
Trở lại trụ sở, Tô Vũ liền lấy mặt nạ đeo lên, đưa tin cho mấy vị bạch diện khác: “Cấp tốc tới gần phủ thành Đại Hạ phủ, phần lớn cường giả Đại Hạ phủ đều không ở đây.
Hạ Tiểu Nhị còn chưa trở về, nhân cơ hội này hãy phát điểm bảng đi, nhất là hậu duệ của vô địch cùng với học viên cường tộc!”
“Huyền Cửu, ngươi đến phủ thành rồi?”
“Ừm!”
“Không xảy ra việc gì chứ?”
“Nói nhảm, xảy ra chuyện thì các ngươi còn có thể thu được tin từ ta? Tốc độ nhanh một chút, ta hy vọng có thể sớm phân 190 phần điểm bảng đến trong tay các nhân vật trọng yếu.
Tôn chỉ của Liệp Thiên các là không có nhiễu loạn cũng phải giày vò cho ra chuyện, có nghe hiểu chưa?”
Vài vị bạch diện không phản bác được, rất có lý.
Hoàng Cửu trả lời: “Được, Huyền Cửu ngươi là người chủ đạo, chúng ta nghe ngươi, chỉ e chúng ta không đủ nhân thủ, vô phương hoàn thành quá nhiều nhiệm vụ.”
“Không sao, không đủ thì lại điều bạch diện tới, những phủ nhỏ yếu cần nhân thủ nhiều như vậy làm gì? Ta sẽ xin điều người từ phía trên!”
Có lời này của Tô Vũ, mấy người khác không tỏ ý kiến gì thêm.
Nếu đã tới đây thì mọi người cũng đều muốn làm ra chút công trạng.
Bây giờ, đám bạch diện khác còn đang trốn đông trốn tây, nghiệp vụ tại Đại Hạ phủ lại đã khai triển, đây cũng là một loại năng lực.
Hạ chỉ lệnh cho đám bạch diện xong, rất nhanh Tô Vũ tiếp tục làm việc của chính mình.
Tu luyện, đúc thân.
Trong hai ngày này có khả năng hoàn thành đúc thứ 58.
Trước khi xảy ra nhiễu loạn, hắn hy vọng có thể hoàn thành 72 đúc.
Hắn đã gặp sư phụ rồi, cũng đã tán gẫu rồi, không cần phải trò chuyện thêm quá nhiều nữa, miễn cho bị người khác chú ý tới, thật sự có chuyện thì thân phận Bạch Tuấn Sinh này cũng có thể lợi dụng một chút.
Mà vào lúc này, vài vị bạch diện dưới trướng Tô Vũ cũng bắt đầu chuyển động.
Tiến gần về hướng Đại Hạ phủ!
Up truyện đầu tháng xem như lấy may hoy, giờ này mình gục ngã cmnr, không gõ tiếp nổi âu.
Ngủ âyyy, ai còn thức đọc chương này thì ngủ luôn nha các cậu ơi, mai lại có chương tiếp nhaaa <3








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










