- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 306 : Ta Không Muốn Nhận Nhân Tình, Ta Không Muốn Các Ngươi Tới Cứu Ta (c1526-c1530)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 306 : Ta Không Muốn Nhận Nhân Tình, Ta Không Muốn Các Ngươi Tới Cứu Ta (c1526-c1530)
❮ sautiếp ❯Chương 1526: Ta Không Muốn Nhận Nhân Tình, Ta Không Muốn Các Ngươi Tới Cứu Ta
“Thế thì đều đi chết hết đi!”
“Hắc Ma, cả đời này ngươi đừng hòng bước ra khỏi cổ thành nửa bước. . .
Không, không cần bước ra, ngươi cũng phải chết!”
“. . .”
An tĩnh!
Lúc bấy giờ, trong nội thành đột nhiên xuất hiện bảy tám đầu Nhật Nguyệt Tử Linh, đều là bị một đao của Đại Hạ vương dẫn xuất ra tới.
Trong phủ thành chủ, sắc mặt Hắc Ám Ma Long trắng bệch.
Thanh âm của Đại Hạ vương lần nữa truyền đến, lãnh đạm nói: “Hắc Ma, suy nghĩ kỹ đi, một Nhật Nguyệt cửu trọng nho nhỏ thật sự cho rằng dựa vào tòa cổ thành này thì có thể càn rỡ? Ta đã muốn giết ngươi, trên trời dưới đất, ai có thể bảo vệ ngươi?”
Sắc mặt Hắc Ám Ma Long càng thêm tái.
Lão đã đánh giá thấp sự bá đạo của Nhân tộc rồi.
Giờ phút này, Hạ Vô Thần đạp không mà đi, trực tiếp giẫm lên bình chướng phòng ngự của cổ thành, trong nháy mắt hạ lạc xuống vùng trời phủ thành chủ.
Đôi mắt xuyên thấu tử khí, nhìn thẳng về phía Hắc Ám Ma Long đang ở bên trong.
“Bảo hộ nhiều người, không cần bảo hộ Nhân tộc?”
Đại Hạ vương nhìn chằm chằm lão, tuy biết rằng Đại Hạ vương còn cách mình một lớp bình chướng, vả lại ông cũng không thể tùy tiện tiến vào, nhưng Hắc Ma vẫn bị dọa đến run lẩy bẩy.
“Đại. . .
Đại Hạ vương. . .
Hiểu lầm rồi. . .”
Mồ hôi lạnh thấm ướt trán Hắc Ám Ma Long.
Đại Hạ vương cứ như vậy nhìn chằm chằm lão, đôi tròng mắt kia phảng phất xem thấu thời gian, nhìn thấu thời không.
Sau một khắc, người đã biến mất, nhưng tiếng hừ lạnh của Đại Hạ vương vẫn còn vang vọng.
“Thật sự cho rằng Nhân tộc không dám sát lục sao? Chọc tới bổn vương thì đừng trách ta xông vào một giới, đồ diệt hết thảy.
Để ta xem các ngươi có bao nhiêu Vĩnh Hằng, làm như thế nào truyền thừa tiếp?”
Đại Hạ vương khinh miệt nói: “Đừng khi dễ người quá mức, sự tình trong thành thì ta mặc kệ, nhưng ở ngoài thành thì tốt nhất các ngươi câm miệng cho ta!”
“Đại Hạ vương. . .”
Ông!
Ánh đao tái hiện!
Chiếu rọi hư không!
Một đao của Đại Hạ vương cắt mở hư không, ông nói thẳng: “Tôn tử của ta sắp chứng đạo, các ngươi không ngăn cũng tốt, ngăn cản cũng chẳng sao.
Nhưng chắc chắn ngày đó đao của ta sẽ thấy máu, còn hôm nay thì không nên ép nó liếm máu Vĩnh Hằng.”
Đại Hạ vương thật sự rất mạnh, tối thiểu thì các vị vô địch tới đây hôm nay không có ai là có thể địch lại ông.
Mà bọn họ vốn cũng chưa hề chuẩn bị tinh thần phân sinh tử cùng Nhân tộc hôm nay.
Tuyên ngôn bá đạo của Đại Hạ vương đã khiến bên ngoài an tĩnh một phen.
Đương nhiên, Đại Hạ vương cũng đã nhượng bộ.
Ông đã nói sẽ mặc kệ sự tình trong nội thành.
Thế nhưng, ông cũng không để cho vô địch bên ngoài tùy tiện quản chuyện trong đó, đây có lẽ là cực hạn mà ông có thể làm được để hỗ trợ Tô Vũ.
Hiển nhiên ông có thể đại chiến một trận, uy hiếp bốn phương.
Có điều ông không thể liều chết ở đây ngày hôm nay.
Đại Hạ vương đã chờ nhiều năm như vậy, cháu trai của ông còn chưa chứng đạo, ông còn có rất nhiều chuyện phải làm, dù Tô Vũ đã chứng tỏ được bản thân chính là yêu nghiệt vô tiền khoáng hậu, nhưng ông cũng không thể chém giết đến chết cùng vô địch vạn tộc ở đây bây giờ, chuyện này sẽ phá vỡ rất nhiều kế hoạch mà ông đã dày công chuẩn bị bấy lâu.
“Đại Hạ vương. . .”
Tô Vũ chấn động, Đại Hạ vương đến rồi!
Đại Hạ vương. . . bá đạo thật!
Hắn sinh ra ở Đại Hạ phủ, dân chúng Đại Hạ phủ luôn xem sự tồn tại của Đại Hạ vương là thần là thánh, Tô Vũ cũng thế.
Dĩ nhiên, hiện tại có lẽ không phải, nhưng 18 năm qua hắn vẫn luôn sùng bài ngài ấy tuyệt đối.
Đại Hạ vương là trụ cột tinh thần, là lãnh tụ, là cứu thế chủ của toàn bộ người dân Đại Hạ phủ.
Hôm nay, Đại Hạ vương ra đao!
Trong lúc nhất thời, cảm xúc của Tô Vũ biến hóa lợi hại, ta. . .
Không cần vô địch Nhân tộc tới cứu ta, ta cũng không muốn bọn họ tới cứu.
Ta không hy vọng bởi vì mình mà dẫn đến đại chiến vô địch bùng nổ.
Chết sống có số, chuyện ta làm thì để ta tự mình gánh chịu.
Ta không cần người khác vì ta mà gánh đỡ cái gì.
Dù có chết tại đây thì ta cũng sẽ không hối hận.
Một năm qua, suy nghĩ của Tô Vũ đã thay đổi nhiều so với trước khi tới Đại Hạ Văn Minh học phủ học tập, hắn cảm thấy. . . vô địch Nhân tộc không đánh giá để tôn kính như hắn hằng tưởng.
Thế nhưng giờ phút này, khi thấy hai vị Đại Hạ vương cùng Đại Minh vương đều tới đây, Tô Vũ bất giác lại thấy cảm động, có điều trong đó còn xen chút bất đắc dĩ.
Đừng làm ta lung lay, ta không muốn, các ngươi đối tốt với ta, có lẽ sẽ cần ta trả giá càng nhiều, có phải không?
Mà ta. . .
Thì không muốn phải vì ai trả giá nhiều như vậy.
“Ta không cần vô địch vì ta mà trả giá cái gì. . .
Không cần Đại Hạ vương xuất đao vì ta. . .”
Tô Vũ thì thào một tiếng, nếu hôm nay Đại Hạ vương xuất đao vì hắn, có lẽ cả một đời sau này hắn cũng không thể thoát khỏi mối dây dưa tình cảm với Đại Hạ phủ.
Không, hắn không muốn, hắn muốn bản thân mình phải lãnh huyết hơn, vô tình hơn.
Tô Vũ hít sâu một hơi!
Sau một khắc, Cục lông nhỏ xuất hiện.
Tô Vũ tình nguyện xin giúp đỡ từ ngoại tộc, tình nguyện cầu vô địch ngoại tộc tới hỗ trợ vẫn còn hơn phải liên lụy tới vô địch Nhân tộc.
Mặc dù rất có thể hắn sẽ bị Đại Đại nhà Cục lông nhỏ này một ngụm thôn phệ sạch sẽ.
Hắn nhìn về phía Cục lông nhỏ, Cục lông nhỏ giờ phút này còn đang ôm chặt Khoách Thần chùy, cũng mở to hai mắt nhìn hắn.
Tô Vũ mỉm cười.
“Cục lông nhỏ, bảo Đại Đại nhà ngươi tới cứu ta được không? Cứu ta, ta sẽ đưa vật thơm nhất trong biển ý chí cho ngươi ăn. . .”
“Ngươi lừa gạt bản cầu!”
Cục lông nhỏ không tin, âm thanh như trẻ con ngây ngô nói: “Cái kia ăn không được, ngươi cũng không thể đưa cho ta ăn!”
Ta tuy nhỏ, nhưng không có ngốc.
Ta biết ngươi đang gạt bảo bảo!
Nó đã nằm ở trong biển ý chí của Tô Vũ rất lâu, đủ để biết vật thơm thơm ngào ngạt kia nằm rất xa trong biển ý chí, căn bản không thể ăn, vả lại thứ đó còn rất hung dữ, cẩn thận bản cầu lại bị nó đánh chết, cho nên chắc chắn là Hương Hương đang gạt cầu!
Tô Vũ đen mặt, “Tốt, coi như không cho ngươi ăn cái kia, nhưng gần nhất ta cho ngươi cũng không ít đồ, vậy bảo Đại Đại nhà ngươi tới cứu chính ngươi đi, này được rồi chứ?”
“Ta gọi không được. . .”
Cục lông nhỏ hết sức vô tội, rầu rĩ đáp: “Thật đó, ta gọi Đại Đại không được, ta chỉ có thể niệm thầm trong đầu bảo Đại Đại tới cứu ta, nhưng ta không thấy Đại Đại đáp lại.”
Khẳng định Đại Đại lại ngủ thiếp đi rồi!
Lúc nó còn ở nhà, Đại Đại thường ngủ cả ngày lẫn đêm.
“Vậy mẫu thân ngươi đâu?”
Cục lông nhỏ đã từng nói, bộ tộc nhà nó chỉ có ba sinh linh, nó, Đại Đại và mẫu thân của nó.
Đương nhiên Tô Vũ vẫn cho rằng là do nó còn nhỏ, hiểu biết không nhiều, có lẽ bộ tộc này còn có những cường giả khác nữa.
“Mẫu thân không ở nhà. . .”
“Không ở nhà?”
“Thực lực của mẫu thân ngươi là gì?”
Đại Đại nhà nó là Bán Hoàng, nói rõ đối phương là người đứng đầu bộ tộc.
Mặc dù rất có khả năng bộ tộc này thật sự chỉ có ba sinh linh, nhưng cũng không thể phủ nhận đối phương vẫn cứ là lão đại.
Mẫu thân của Cục lông nhỏ hẳn cũng là cường giả nhỉ?
“Không biết. . .”
Cục lông nhỏ lắc đầu, nó nào biết được.
Thực lực của nàng là gì, hiện tại đang ở đâu, nó đều không biết.
Thời điểm trước khi nó rời đi, cái gì cũng không hiểu, hiện tại thì khác, nó lanh lợi hơn hẳn, mà tất cả những thứ này đều là do đi theo Tô Vũ mà học.
Hồi còn ở nhà, ngày ngày nó đều ghé vào trên đầu Đại Đại mà ngủ, có thể hiểu cái gì mới là lạ.
Chương 1527: Còn Có Đường Lui
Tô Vũ im lặng, tiểu quỷ chết tiệt, hỏi cái gì cũng không biết!
Thật muốn bóp chết ngươi cho xong!
Thôi vậy, mặc kệ nó, hắn tiếp tục đúc thân.
Vừa đúc thân, hắn vừa hỏi: “Ngươi ăn Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch không?”
Ăn vào để mạnh lên một chút cũng tốt.
Nếu Cục lông nhỏ mà đến Sơn Hải, có lẽ có khả năng cạo chết Nhật Nguyệt. . .
Dĩ nhiên, không phải nó cạo chết, mà là nó chui vào trong biển ý chí của người ta để ăn thần văn.
Biển ý chí của Nhật Nguyệt cảnh Chiến giả có lẽ chỉ tới tầm Sơn Hải cảnh, Cục lông nhỏ có thể xử lý được.
Cứ như vậy, hắn muốn giết Nhật Nguyệt sẽ đơn giản hơn một ít.
“Không ăn, chướng bụng lắm.”
Cục lông nhỏ lắc lư thân thể, lần trước nó ăn phụ Tô Vũ một ít kiếm khí và hỏa diễm, đó đều là ý chí lực của vô địch, thế nên kém chút nó đã chống đỡ không nổi mà nổ tung rồi, đến bây giờ nó vẫn còn chưa tiêu hóa được đây.
Không ăn!
Tô Vũ thở dài, đúng là không biết hưởng thụ, uổng cho ta vẫn tin ngươi là kẻ sành ăn, thế mà đồ tốt dâng tận miệng, ngươi lại không chịu ăn.
Thở hắt ra, Tô Vũ cười cười, không có việc gì, ngươi không ăn thì ta ăn!
Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch có tác dụng giúp khiếu huyệt lớn mạnh.
Trước đó hắn không định dùng, bởi vì dùng rồi thì về sau cơ hồ không có cách nào hợp khiếu, độ khó tăng lên dữ dội.
Nhưng bây giờ thì khác, đều đã đến mức độ này, hắn còn bận tâm đến mấy chuyện đó làm gì?
Lần trước hắn được thiên địa ban thưởng 10 giọt, lần này Thần tộc lại đưa 300 giọt, trọn vẹn 310 giọt.
Ăn!
Phải mau chóng cường hóa Thần khiếu, kể từ đó, cường độ ý chí lực của hắn mới có thể đi đến cảnh giới Sơn Hải, phối hợp thêm Khoách Thần chùy và thần văn tứ giai, cùng với biển ý chí mạnh mẽ, lại có Cục lông nhỏ hỗ trợ, một búa hạ xuống sẽ lập tức đập chết Sơn Hải.
Đến phần hắn hoàn toàn vô phương tấn cấp Nhật Nguyệt, hay thậm chí là Sơn Hải, vậy cũng là chuyện sau này.
Thật không có cách nào tấn cấp ý chí lực cũng không sao, hắn sẽ rèn nhục thân, thân thể cũng có thể xưng vương!
Quan trọng là bảo mệnh cái đã.
Tô Vũ cũng đủ hung ác.
Hắn thầm nghĩ, các ngươi không cho ta đi ra ngoài đúng không?
Được lắm, ta sẽ ở đây ăn sạch hết tất cả mọi thứ, dù các ngươi có giết được ta thì cũng sẽ không nhặt được chỗ tốt gì.
Vừa tiếp tục đúc thân, Tô Vũ vừa đồng thời thôn phệ Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Một giọt!
Oanh!
Tô Vũ vừa thôn phệ một giọt, toàn bộ ý thức đều tiêu tán, hệt như lần đầu tiên hắn khai Thần khiếu, linh hồn hắn bây giờ tựa như đang trôi nổi trên không nhìn xuống nhục thân của mình.
Bên trong biển ý chí, Tô Vũ đã mở 196 cái Thần khiếu, vẫn còn có 16 cái chưa mở.
Giờ phút này, 196 Thần khiếu đều đang cấp tốc hấp thu năng lượng từ Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
Khiếu huyệt dần dần lớn mạnh lên!
Lực lượng cường hãn của Thần khiếu đang chống đỡ biển ý chí không ngừng khuếch trương.
Biển ý chí rộng ra nhưng lại hoang trống, không có thần văn Nhật Nguyệt dùng để phá toái tu luyện khiến hắn rất thống khổ.
Bất quá không quan hệ, Tô Vũ dứt khoát lấy ra một bản thủ sách của vô địch.
Trước kia luyến tiếc không nỡ bỏ, hiện tại. . .
Làm gì còn có tâm trạng đó.
Bên trên thủ sách của vô địch đều có ý chí lực mạnh mẽ bám vào, đây cũng là then chốt giúp hắn có thể dễ dàng phác họa thần văn.
Tô Vũ có tổng cộng 10 bản!
Dù trước đó hắn đã phác họa thần văn thông qua mấy quyển, nhưng cũng chẳng hao mòn được mấy, căn bản không làm ảnh hưởng nhiều đến ý chí lực cường đại vẫn đang bám vào trên thủ sách của vô địch.
Khi Văn Minh sư tu luyện, việc cắn nuốt ý chí lực trong bản ý chí chi văn chính là phương thức tu luyện vô cùng bình thường.
Chẳng qua là Tô Vũ rất hiếm khi làm mà thôi.
Bởi vì mấy bản ý chí chi văn của hắn đều là trân bảo, không nỡ bỏ ra làm như vậy.
Nhưng bây giờ Tô Vũ lại không thèm để ý.
Hắn lấy bản thủ sách của Đại Hán vương ra, giờ phút này, một bên hắn vừa quan sát, một bên vừa thôn phệ ý chí lực.
Đợi tới khi hắn hấp thu sạch sẽ ý chí lực xong thì bản thủ sách này cũng chính thức phế đi.
Ý chí chi văn của vô địch đều là trân bảo trân quý trong mắt người khác.
Trước đó Tô Vũ cũng thế, hiện tại. . .
Tùy ý đi!
Hấp thu hàng loạt ý chí lực giúp Thần khiếu của hắn càng thêm vững chắc, biển ý chí nhờ thế mà cũng được lấp đầy hơn.
Tình huống lúc này của Tô Vũ y hệt như Liễu Văn Ngạn, đều là biển ý chí vô cùng mạnh mẽ, thế nhưng khuyết thiếu ý chí lực lấp đầy biển ý chí.
Không có cách nào bổ sung thì vô phương tiến vào Nhật Nguyệt.
Cho nên Liễu Văn Ngạn lựa chọn phá toái thần văn của Ngũ Đại để tu luyện.
Mà Tô Vũ thì lựa chọn phá toái thủ sách của vô địch để tu luyện, hai sư đồ nhà này một kẻ so với một kẻ lại càng lãng phí hơn.
Bất quá Tô Vũ không bận tâm.
Người đã chết thì cái gì cũng không còn là của mình.
Lần này hắn nhất định phải cưỡng ép đem ý chí lực tăng lên tới Lăng Vân cửu trọng, lại có Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch làm lớn mạnh Thần khiếu thì rất có thể ý chí lực của hắn sẽ so được với Sơn Hải.
Tô Vũ cũng không quá lo lắng chuyện vô địch ở ngoài quấy rối, dẫn xuất hàng loạt Tử Linh.
Cùng lắm không được thì đêm nay hắn liền chuyển đổi thành cư dân.
Trong cổ thành vẫn có hàng loạt cư dân tồn tại, Tử Linh dù cho phá ốc thì cũng sẽ không phá vỡ phòng của cư dân.
Lần trước hắn đã nghiệm chứng việc này tại Thiên Diệt cổ thành.
Tô Vũ còn có đường lui!
Vạn tộc hi vọng dùng Tử Linh để giết hắn sao? Nằm mơ đi!
Cường hóa, hấp thu, cường hóa, hấp thu. . .
Giờ khắc này, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được Tô Vũ đang mạnh dần lên.
Thần văn, cường độ ý chí lực, số lượng Thần khiếu, toàn bộ đều đạt đến tiêu chuẩn tiến vào Sơn Hải, thế nhưng cảnh giới của Tô Vũ trước đó là Lăng Vân nhị trọng, bởi vì hắn vẫn luôn không ngừng áp súc chính mình.
Nhưng hôm nay Tô Vũ không đè nén bản thân nữa.
Mà ngược lại còn thả mặc cho nó điên cuồng tăng lên.
Đạo Thành chỉ cần thôn phệ tài nguyên do thiên địa ban thưởng mà còn có thể tiến vào Sơn Hải, huống chi là Tô Vũ.
Trong chớp mắt, hắn đã là Lăng Vân tam trọng.
Rất nhanh, lại lên Lăng Vân tứ trọng.
Lúc bấy giờ suy nghĩ của hắn đã thay đổi.
Áp chế chính mình xuống cảnh giới thật thấp để lấy ban thưởng của thiên địa làm gì, chẳng bõ bèn.
Hắn chỉ ước gì mình mau chóng cường đại đến cảnh giới Lăng Vân cửu trọng hoặc hơn nữa, để khi hắn giết Sơn Hải hay Nhật Nguyệt thì thiên địa sẽ không ban thưởng, miễn cho bởi vì chút quà tặng ấy mà làm bại lộ hành tung của hắn.
Đó mới là phiền toái!
Tô Vũ đã lên tới Lăng Vân tứ trọng đỉnh phong, nhưng vẫn chưa hấp thụ xong giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch đầu tiên.
Đến giờ hắn mới phát hiện là nó thật sự quá mạnh.
Để tiêu hóa hoàn toàn một giọt cần tốn rất nhiều thời gian.
Tô Vũ không biết rõ tình huống của Nhật Nguyệt.
Nhật Nguyệt cảnh chỉ có một khiếu, một khiếu này ngay từ đầu đã mở ra 40 độ như hình cánh quạt, dần dần cường đại lên thì sẽ mở ra một góc 80 độ, khi đó đối phương chính là Nhật Nguyệt nhị trọng.
120 độ, Nhật Nguyệt tam trọng.
Một mực tiếp tục cho đến trạng thái tròn vành vạnh như trăng ngày rằm thì đó sẽ là Nhật Nguyệt đỉnh phong, đại biểu một khiếu hợp nhất hoàn toàn viên mãn.
Mà thời khắc này, Thần khiếu của Tô Vũ còn chưa hợp nhất, vẫn đang chia riêng lẻ thành từng cái, nhưng theo năng lượng Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch mà hắn hấp thu vào, bấy giờ các Thần khiếu đều đang lóe sáng lên thành từng điểm, bày ra hình dáng cây quạt nho nhỏ tầm 1 – 2 độ.
Điều này đại biểu Thần khiếu của hắn đã bắt đầu lớn mạnh, lớn mạnh đến nỗi có lẽ cả một đời Tô Vũ cũng không thể tiến vào Sơn Hải cảnh được!
Sơn Hải cần hợp khiếu.
Thần khiếu của hắn mạnh như thế thì lực đẩy khi hợp nhất sẽ lớn đến kinh người.
Chương 1528: Tính Toán Cát Hung
Tô Vũ lần nữa thôn phệ hết ý chí lực bên trên một bản ý chí chi văn của vô địch.
Chính thức tiến nhập Lăng Vân lục trọng.
Không ngừng tay, Tô Vũ tiếp tục lấy ra thủ sách của người tiếp theo – Đại Chu vương.
Tô Vũ đã từng lĩnh ngộ thần văn chữ “Tĩnh” trong bản ý chí chi văn của Đại Chu vương, là thứ có trợ giúp rất lớn đối với hắn.
Đáng tiếc sau đó hắn đã xem thủ sách của ông thêm nhiều lần, nhưng không thể lĩnh ngộ được thêm thần văn nào khác nữa.
Hồi lâu sau, khi Tô Vũ đang tập trung quan sát ý chí chi văn, thì trong đầu hắn bỗng dần dần phác họa ra một viên thần văn mới.
Mấy ngày trước, hắn đã phá toái thần văn chữ “Thú”, chỉ còn lại 24 viên.
Mà giờ khắc này hắn lại vẽ ra được một viên thần văn mới: “Nhẫn!”
“. . .”
Tô Vũ ngốc trệ nhìn nó, có ý tứ gì?
Ta nhìn muốn nát ý chí chi văn của ngài, ngài lại cho ta chữ “Nhẫn”?
Đại Chu vương nghĩ cái quỷ gì thế?
Đầu tiên là tĩnh, tiếp theo là nhẫn, ngài là lão rùa đen sao?
“Nhẫn!”
Tô Vũ nhìn chằm chằm viên thần văn mới phác họa ra một hồi, không khỏi bật cười, chẳng lẽ lúc này ngài lại có ý nhắc nhở ta cần phải nhẫn?
Cổ quái hết sức!
Kỳ thật thần văn đều là một loại cảm ngộ, sau đó mới sinh ra, nói như vậy thì lúc này mình đã cảm ngộ sự nhẫn nại?
Nhưng ta. . .
Không có cách nào nhẫn nổi!
Thôi, để xem đặc tính thần văn như thế nào đã rồi lại nói.
Nói thật, đối với vị Văn Minh sư đệ nhất Nhân tộc này, Tô Vũ vẫn có mấy phần mong đợi, trước đó chữ “Tĩnh” đã dùng rất tốt, hắn hy vọng chữ “Nhẫn” cũng hữu ích như thế.
Cảm ngộ một thoáng, thử một cái, Tô Vũ như có điều suy nghĩ.
Má, không sai, chữ “Nhẫn” này đúng là có công dụng như hắn hình dung.
Nếu ngươi nằm sấp bất động thì có thể sẽ có hiệu quả ngủ đông rất mạnh, lại phối hợp với thần văn chữ “Tĩnh” và Liễm Tức thuật của Toàn Quy nhất tộc thì bảo đảm khả năng nhẫn xuống sẽ là nhất lưu.
Tô Vũ phục thật rồi!
Hai viên thần văn, một bộ công pháp, tất cả đều là thứ tiêu biểu để biến thành một kẻ co đầu rụt cổ.
“Đại Chu vương là lão rùa đen sao?”
Tô Vũ chớp mắt, kỳ thật thông qua thần văn vẫn có khả năng phán đoán ra một ít gì đó.
Ý chỉ chi văn của Đại Chu vương đã cho hắn phác họa ra hai viên thần văn đều thuộc loại hình nhẫn nại.
Điều này đại biểu cho cái gì?
Đại biểu Đại Chu Vương rất giỏi nhẫn nhịn, giữ mình!
Mà ngay một khắc này.
Ở lối đi hướng về phía Đông Liệt cốc.
Một vị trung niên tóc dài tung bay, thân mặc trường bào nho nhã bỗng khựng lại.
Ông nhìn thoáng qua một phương hướng ở nơi xa, xem ra thủ sách của ông lưu lại vừa mới có người lần nữa cảm ngộ.
“Tô Vũ?”
Thì thào một tiếng, có chút ngoài ý muốn, lại có chút đương nhiên.
Đại Chu vương bật cười, lúc này mà hắn còn có thể cảm ngộ thần văn, nói rõ người còn chưa chết, thậm chí còn có thời gian rảnh rỗi tu luyện.
Quả nhiên, tai họa không dễ dàng chết như vậy được.
Mà sau một khắc, một đạo thân ảnh hiển hiện.
“Lão Chu, tính toán cát hung đi!”
Đại Tần vương đạp không phóng tới.
“Tính cho người nào?” Đại Chu vương cười nhạt, hỏi: “Hạ Vô Thần?”
“Không, Tô Vũ.”
Đại Chu vương thản nhiên nói: “Bói toán chỉ là tiểu đạo mà thôi! Tính đi tính lại, người tính không bằng trời tính! Ta có tính được rằng hắn chết thì hắn cũng có thể nghịch chuyển thiên mệnh.
Tính toán ư? Vô dụng.”
“Thì ngươi cứ tính thử xem!”
Đại Tần vương kiên trì.
Đại Chu vương gật đầu, không nhiều lời.
Ông giương tay vồ một cái, hư không sinh ảnh, một đạo hình nhân trông không sai biệt mấy so với dáng vẻ Tô Vũ xuất hiện.
Rất nhanh, từng viên từng viên thần văn hiển hiện.
Bóng người này, đầu tiên là chiến ý dâng cao, tiếp theo là thân thể rạn nứt, sau nữa là tử khí sôi trào, cuối cùng. . .
Thân ảnh phá toái, hóa thành đất bụi.
Đại Tần vương không yên lòng, vội hỏi: “Có ý tứ gì?”
Đại Chu vương đáp: “Hắn sẽ còn chiến một trận, liều một lần, chiến đấu đến khi thân thể sụp đổ rồi hóa thành Tử Linh, sau đó. . .
Chết!”
“. . .”
Chết?
Chết thật sao?
Đại Tần vương cau mày, “Ngươi tính chuẩn không?”
“Ta nói rồi, người tính không bằng trời tính, ta tính ra hắn chết thì hắn nhất định phải chết à?”
Đại Chu vương bình tĩnh nói: “Có nhiều thứ ngươi thấy chưa chắc đã là thật, đều là như thế, chỉ có thể nói là một trong ngàn vạn khả năng có thể xảy ra mà thôi.
Dĩ nhiên nếu mượn nhờ Thông Thiên kính, hao phí thọ nguyên để xem thì sẽ chuẩn hơn một chút!”
“Thứ đồ chơi kia. . .”
Đại Tần vương lắc đầu, “Dùng Thông Thiên kính để nhìn cũng không thấy gì.
Năm đó ta nhờ lão Chu xem một lần, quan sát tương lai của Diệp Bá Thiên, ông ta nói Diệp Bá Thiên có thể chứng đạo vô địch.
Kết quả. . .
Haiz, lão Chu vì việc này mà hao phí trăm năm thọ nguyên, bây giờ ta chẳng muốn để ai xem Thông Thiên kính nữa, tính toán trên đại thể là được!”
Đối với chuyện bói toán này, Đại Tần vương cũng không phải quá tin, nhưng đôi khi xem như tham khảo một loại khả năng có thể diễn ra trong tương lai cũng không tệ.
Tô Vũ sẽ chết trận… aiiz.
Đại Tần vương thở dài một tiếng!
Đây là kết quả do Đại Chu vương bói ra, tuy rằng đây chỉ là một trong những tình huống có khả năng xảy ra nhất, nhưng kết quả này đúng là khiến người ta không thể nào lên tinh thần nổi.
Trong cổ ốc.
Tô Vũ không có thời gian nghĩ nhiều như vậy.
Ầm ầm một tiếng, 39 đúc hoàn thành!
Mà vào thời khắc này, Hắc Ám Ma Long mở miệng, cất cao giọng nói: “Toàn bộ sinh linh trong nội thành đều có thể tiến vào phủ thành chủ tị nạn, vạn tộc đều có thể, cư dân thì không cần.
Thế nhưng phải nghiệm chứng thân phận của các ngươi.
Dĩ nhiên không bao gồm Tô Vũ.
Đại Hạ vương, Đại Minh vương, hai vị đại nhân thứ lỗi, ta sẽ bảo hộ Nhân tộc, thế nhưng. . . ta vô phương bảo hộ Tô Vũ!”
Hắc Ám Ma Long suy xét cẩn thận, cuối cùng vẫn lựa chọn bảo hộ Nhân tộc.
Bất quá không có Tô Vũ trong đó.
Bảo hộ Tô Vũ sẽ đắc tội rất nhiều người, huống chi Tô Vũ cũng không dám tới đây.
Nhiều Nhật Nguyệt sẽ cùng có mặt ở phủ thành chủ, đời nào hắn dám xuất hiện.
Nội thành, Tần Hạo đạp không phóng lên, lớn tiếng quát: “Không cần!”
Dứt lời, trong nháy mắt y đã hạ xuống trước cửa phủ thành chủ.
“Nếu đều đã tới thì còn tiến vào phủ thành chủ tị nạn làm gì? Ở bên ngoài cùng nhau chơi đùa một phen đi.”
Y sẽ không tiến vào, cũng không cho những người khác tiến vào.
Một khi toàn bộ vào trong, thế thì vô địch bên ngoài tất sẽ oanh kích thành trì, dẫn đến hàng loạt Tử Linh mạnh mẽ xuất hiện, đến khi đó thì Tô Vũ thật sự sẽ xong đời.
Giờ phút này, mấy vị Nhật Nguyệt cấp tốc đạp không phóng tới.
Có người lạnh lùng quát: “Tần Hạo, ngươi cảm thấy ngươi có thể ngăn cản mọi người? Vì một tên Tô Vũ mà ngươi muốn chôn vùi chính ngươi, chôn vùi nhi tử của đại ca ngươi, chôn vùi tôn tử của Đại Minh vương cũng như ba vị tướng chủ Nhật Nguyệt cao trọng của Đại Minh phủ?”
Nhân tộc có tổng cộng 4 vị Nhật Nguyệt cao trọng tới đây, đây cũng là lý do không có mấy người dám trêu chọc tới đám Tần Hạo và Chu Quảng Thâm bên này.
Rất mạnh!
Muốn vây giết 4 vị này mà không có ít nhất 10 Nhật Nguyệt hậu kỳ xuất lực là chuyện vô cùng khó khăn.
Tần Hạo không để ý đến bọn họ, y nhìn về phía Nhật Nguyệt Thổ Linh tộc, lần này Ngũ Hành tộc cũng có hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ tới.
Tần Hạo lạnh lùng nói: “Phù Thổ Linh có khả năng đang ở ngay trong một gian cổ ốc gần đây.
Các ngươi từ bỏ gã à?”
Hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ nghe thế liền biến sắc!
Từ bỏ Phù Thổ Linh. . .
Không, trừ phi gã chết rồi, bằng không thì tuyệt đối không thể từ bỏ.
Dựa theo tâm tư của vô địch bên ngoài, một khi thật sự đưa tới Tử Linh cường hãn thì không chỉ Tô Vũ mà Phù Thổ Linh cũng chết chắc.
Lão tổ nghĩ như thế nào?
Ngũ Hành tộc hẳn là đã có vô địch tới, chẳng lẽ lão tổ quyết đoán từ bỏ Phù Thổ Linh rồi?
Hay là do lão tổ cũng không có cách nào nghịch chuyển ý tứ của các vị vô địch khác?
Dù sao thì trong mắt vô địch vạn tộc, chỉ chết một mình Phù Thổ Linh mà đổi lại được mạng của Tô Vũ thì quá hời rồi.
Nhưng Phù Thổ Linh là thiên tài của tộc nhà bọn họ, không phải thiên tài tộc mình thì ai mà chẳng đứng nói chuyện không đau lưng.
Chương 1529: Trời Xanh Bất Công
Hai vị Nhật Nguyệt hậu kỳ Ngũ Hành tộc cấp tốc thông qua điểm bảng của Liệp Thiên các để liên lạc với bên ngoài.
Cổ thành bị phong bế, trừ bỏ vô địch hoặc là thành chủ, thanh âm của những người khác cơ hồ vô phương truyền đi.
Chỉ có thể thông qua loại thủ đoạn này để liên hệ.
Rất nhanh, hai người bọn họ đã thu được lời hồi đáp của lão tổ Ngũ Hành tộc.
Bằng mọi giá phải giữ mạng Phù Thổ Linh.
Có điều bây giờ Ngũ Hành tộc và Nhân tộc cũng không cách nào nghịch chuyển ý tứ của các đại chủng tộc Thần Ma Tiên Yêu.
Chỉ có thể ra lệnh cho bọn họ tận lực kéo dài thời gian, không cho những người khác tiến vào phủ thành chủ tị nạn.
Hai vị Nhật Nguyệt Ngũ Hành tộc rất bất đắc dĩ!
Độ khó của nhiệm vụ này. . .
Rất lớn.
Dù có phối hợp với Nhân tộc, thì 6 vị Nhật Nguyệt hậu kỳ cũng khó mà có thể ngăn cản các cường giả Nhật Nguyệt khác.
Mà không bao lâu sau, lão tổ lại truyền tới một lựa chọn khác.
Bức ép Tô Vũ xuất hiện!
Như thế thì chỉ cần lấy mạng hắn, vô địch bên ngoài cũng không cần phải phá ốc dẫn xuất Tử Linh.
Má nó.
Độ khó của nhiệm vụ này. . .
Khó không kém cái trước.
Đều không phải là lựa chọn tốt lành gì.
Tô Vũ còn đang nghĩ ngợi về chuyện ồn ào bên ngoài, thì giờ phút này, nội thành, bỗng có người cao giọng hỏi: “Thành chủ đại nhân, toàn bộ sinh linh ngài nói là bao gồm cả tiểu tộc bọn ta sao?”
Đây là một vị Sơn Hải cảnh!
Y mở cửa, lớn tiếng hỏi thăm, mặt mũi tràn đầy khẩn trương cùng tuyệt vọng.
Rất có thể bọn họ phải trở thành vật bồi táng, chết theo Tô Vũ.
Trước đó Nhật Nguyệt Tử Linh xuất hiện đã phá vỡ một số phòng ốc vòng ngoài, thậm chí đánh giết cả sinh linh.
Nếu còn ở lại đây không đi, một khi vô địch kích phá cổng thành khiến Tử Linh cường đại hơn ra càng nhiều, chúng nó có thể phá vỡ phòng sâu bên trong, như vậy bọn họ đều biến thành vật hy sinh.
Bây giờ chỉ có phủ thành chủ là an toàn.
Ngay lập tức, có âm thanh lạnh lùng gạt đi: “Không được! Tô Vũ am hiểu ngụy trang, một khi hắn trà trộn vào trong đám đông thì rất khó bắt được hắn.”
“Vì cái gì?”
Lần nữa có sinh linh tuyệt vọng gầm thét: “Đây là chiến tranh giữa Nhân tộc và Thần Ma các ngươi, tại sao lại biến bọn ta thành vật hi sinh? Rõ ràng là do các ngươi tạo thành tình thế hiện tại, nhưng cuối cùng lại muốn bọn ta lấy tính mạng ra gánh chịu?”
Không cam tâm!
Tu luyện đến mức độ này, Lăng Vân cũng tốt, Sơn Hải cũng tốt, đối với tiểu tộc mà nói thì bọn họ đều phải hao phí vô số tinh lực cùng tài nguyên.
Thế nhưng tới đây, bỗng dưng lại phải tùy tiện chôn cùng thiên tài chỉ vì cường tộc chi tranh, bọn họ đã làm gì?
Trời xanh quả thật bất công!
Có sinh linh khấp huyết, điên cuồng gầm thét: “Tộc ta cũng có vô số Nhật Nguyệt, hôm nay hi sinh chúng ta, Nhật Nguyệt tộc ta sẽ không bỏ qua mối thù này.
Chư thiên vạn giới, đại tộc tuy mạnh, nhưng tiểu tộc chúng ta mà hợp lại thì cũng dám quyết một trận sống mái với các ngươi!”
“Ha!”
Có sinh linh cường tộc trào phúng cười một tiếng.
Tiểu tộc vốn không có vô địch mà cũng dám ăn nói lớn lối như thế?
Hợp lại?
Không có có vô địch tồn tại, hợp lại thì có thể thế nào?
Thiên Vực liên minh có tiếng tăm không?
Có!
Nhưng không có vô địch, nhiều đại năng Nhật Nguyệt hợp lại thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự vệ, hơn nữa còn nơm nớp lo sợ có vô địch tiến công.
Đại tộc muốn công sát ngươi liền công sát ngươi!
Tiểu tộc trời sinh đã mang mệnh phụ thuộc, mệnh nô lệ.
Các ngươi lớn lối cho ai xem?
Cường giả đại tộc căn bản khinh thường phản ứng.
Nói chung, tuyệt đối không thể để cho hàng loạt sinh linh đồng thời tiến vào phủ thành chủ, tránh bị Tô Vũ trà trộn vào.
Có kẻ ác tâm còn tính toán, để bọn gia hỏa này tiến vào cũng chẳng sao, quay đầu cứ giết hết toàn bộ là được, thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
Không giết Tô Vũ thì mọi người khó bình tâm.
So với việc giết chết được Tô Vũ, lỡ tay giết một một ít thiên tài hay cường giả các tộc thì tính là cái gì.
Có cường giả lạnh lùng nói: “Đừng ồn ào!”
“Cứ trốn ở trong cổ ốc đi, vận khí tốt thì còn có thể trốn qua một kiếp!”
“Vận khí không tốt, vậy liền tự cầu phúc!”
“Đáng chết!” Có sinh linh nổi giận, đứng bên trong cổ ốc gầm thét lên một tiếng, bất quá lời còn chưa dứt, một đạo quang mang chợt lóe lên, trong chớp mắt đã giết chết sinh linh Sơn Hải vừa nổi giận lên tiếng kia.
Thần tộc bên này, Nhật Nguyệt thất trọng Thiên Nghệ thần tộc bình tĩnh thu tay về, binh khí mà y vừa dùng để giết người cũng là một thanh trường cung.
Cách thật xa vẫn dễ dàng bắn chết đối phương!
Sau một khắc, nội thành lập tức nhiều thêm một đầu Sơn Hải Tử Linh, có điều Nhật Nguyệt này hoàn toàn không thèm để ý, nội thành hiện tại vốn cũng không thiếu Sơn Hải Tử Linh, không thể làm được gì bọn họ.
An tĩnh!
Toàn bộ cổ thành đều im ắng, có người sợ hãi, có người phẫn nộ, có kẻ tuyệt vọng.
Đám Nhật Nguyệt kia muốn giết Tô Vũ, Tô Vũ còn có thể tránh né.
Nhưng bọn họ muốn giết Sơn Hải Lăng Vân tầm thường thì thật sự quá dễ dàng.
Đối phương cách không một tiễn bắn chết một vị Sơn Hải tiểu tộc, điều này đã khiến vô số sinh linh sợ hãi và phẫn nộ.
Có điều… lại không thể làm gì!
Người nọ là Thần Ma, là cường giả của đại tộc.
Ngươi nói nhảm quá nhiều, hắn sẽ lười trả lời ngươi, trực tiếp thủ tiêu ngươi là xong.
Bên trong cổ ốc, Tô Vũ hừ lạnh một tiếng.
Bọn gia hỏa kia vì muốn giết chính mình mà đúng là điên rồi.
Đương nhiên, hắn cũng không mấy đồng tình với đám cường giả tiểu tộc.
Thời đại này chính là như vậy, mạnh được yếu thua.
Ngươi nhỏ yếu, vậy ngươi bị giết cũng không có cách.
Nếu đã sợ chết thì chớ ra ngoài vực, đừng đến Chư Thiên chiến trường.
Tới đây rồi, không phải giết người thì sẽ là bị người giết.
Cường giả tiểu tộc có thể tu luyện tới mức độ này thì hiển nhiên cũng đã giết không ít người.
Muốn không bị giết thì chỉ có cách khiến bản thân trở nên cường đại.
Giờ khắc này, tín niệm của Tô Vũ càng thêm kiên định, chẳng có chuyện gì quan trọng bằng việc bản thân mạnh mẽ, chỉ khi nào mình cường đại đến độ, người nào dám tới giết ta, ta liền giết kẻ ấy thì đó mới gọi là vô địch.
Tín niệm mạnh mẽ, ý chí kiên định!
Biển ý chí vững chắc!
Giúp Tô Vũ thêm phần củng cố cảnh giới!
Văn Minh sư vốn là như thế, chỉ cần ngươi gặp phải sự kích động ảnh hưởng đến tâm tính, chỉ cần ngươi kiên định với niềm tin của mình, tất cả những điều này đều có thể khiến ngươi tấn cấp, làm ngươi mạnh lên.
Đây là Văn Minh sư!
Giờ khắc này, Tô Vũ chính thức bước vào Lăng Vân thất trọng cảnh, hắn đã hấp thu hết cuốn ý chí chi văn thứ ba, thân thể đang dần tiến bước tới đúc thứ 40.
Bên trong biển ý chí, thần văn sáng chói như mặt trời, Thần khiếu khuếch trương đến cực hạn, hắn đã tiêu hao trọn vẹn 10 giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch.
25 viên thần văn phác họa thành một thanh trường đao, trường đao của Tô Vũ hiện ra, một đao cách không chém xuống!
Ông!
Ý chí lực cường hãn chấn động cổ ốc, đụng chạm vào vách tường.
Lại qua một hồi, ầm ầm một tiếng, đúc thứ 40 hoàn thành.
Đến giờ khắc này, vẻn vẹn một ngày một đêm, Tô Vũ đã hoàn thành 10 lần đúc thân, tiêu hao tổng cộng 140 sợi thiên địa huyền quang.
Lực lượng thân thể của Tô Vũ lúc bấy giờ đã vượt qua 8 vạn khiếu.
So với mong muốn thì tốt hơn hẳn, có điều tiêu hao cũng hết sức đáng sợ.
Chương 1530: Ai Cũng Có Thể Đi Vào?
Tô Vũ nửa mở cửa phòng, nhìn về phía phủ thành chủ xa xa, bên đó có vô số cường giả đang lăng không bay đến.
Có cường giả đại tộc, cũng có vài vị Nhật Nguyệt tiểu tộc.
Sơn Hải tiểu tộc thì đã cầm chắc số phận bị thí mạng.
Vài vị Nhật Nguyệt tiểu tộc tụ lại cùng một chỗ, sắc mặt nghiêm túc, tuy không dám tỏ thái độ hay tới quá gần, thế nhưng vẫn trực tiếp bay về phía phủ thành chủ.
Nội thành lúc này có không ít Nhật Nguyệt Tử Linh, nếu không tới phủ thành chủ tị nạn thì chắc chắn sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ tiếp bước những vị Nhật Nguyệt đã vẫn lạc tại Thiên Diệt thành trước đó.
Đương nhiên chẳng ai muốn chết, nhất là những người đã tu luyện đến mức độ này.
Tô Vũ yên lặng theo dõi, thực lực lúc bấy giờ của hắn rất mạnh, dĩ nhiên vẫn không bằng được Nhật Nguyệt, bất quá hiện tại hắn có thể thôn phệ tinh huyết Sơn Hải bát trọng, thậm chí là cửu trọng cũng không có vấn đề gì.
Dương Khiếu nửa mở, thậm chí thôn phệ tính huyết Nhật Nguyệt nhất trọng cũng có hi vọng.
Hay là hắn lại ra ngoài giết vài tên Nhật Nguyệt?
Đương nhiên, độ khó rất lớn.
Hoặc là sát lục một ít Tử Linh Sơn Hải đỉnh phong, dẫn xuất càng nhiều Tử Linh Nhật Nguyệt để cuốn lấy bọn hắn, không cho bọn hắn cơ hội tiến vào phủ thành chủ?
Tô Vũ nghĩ đến đây, quyết đoán đứng dậy đi ra khỏi cổ ốc.
Hóa thân Tử Linh!
Trong nháy mắt hắn đã phóng về phía bên kia, bên đó đang có rất nhiều Tử Linh, vì ngăn cản bọn hắn, vì đánh giết bọn hắn, tử khí trùng thiên.
Lá gan Tô Vũ rất lớn, không bao lâu sau hắn đã tới gần đội ngũ Thần tộc.
Nơi này đang có ba vị cường giả, Chiến Vô Song cộng thêm hai vị Nhật Nguyệt cao trọng.
Ba người đằng không bay về phía phủ thành chủ, trên đường cũng không quên dò xét Tử Linh bám theo, đồng thời thuận tay diệt sát một bộ phận khả nghỉ, hiện giờ đã sắp tiến vào nơi an toàn tị nạn, bọn họ cũng không sợ Tử Linh xuất hiện càng nhiều.
So với Thiên Diệt thành lần kia thì lần này bọn họ đều tương đối buông lỏng.
Cường giả tới rất nhiều, Tử Linh căn bản không làm gì được bọn họ, vả lại đến bây giờ cũng chỉ mới xuất hiện một đầu Tử Linh Nhật Nguyệt trung kỳ, thực lực như vầy há có thể giết chết cường giả cao trọng?
Tô Vũ cũng không dám tiến tới quá gần, hắn giữ khoảng cách nhất định, đứng yên lặng quan sát một hồi rồi lặng lẽ rời đi.
Không có chút hi vọng nào!
Không nói tới hai vị Nhật Nguyệt cao trọng, ngay cả Chiến Vô Song thì hắn cũng chưa chắc có thể địch lại, đây là thiên tài chân chính đã từng giết qua Nhật Nguyệt.
Rất nhanh, Tô Vũ đã đổi phương hướng, cấp tốc tới gần Ma tộc.
Có điều còn cách thật xa, hắn đã lựa chọn từ bỏ, vội vã chạy trốn!
Ma tộc bên này thực lực càng cường đại!
Vả lại Ma Đa Na bỗng đột ngột nhìn thoáng qua chỗ hắn khiến Tô Vũ cả kinh, không dám lưu lại.
Hắn vừa đi, Ma Đa Na liền nhìn chằm chằm theo con “Tử Linh” đang bay loạn ấy, khẽ nhíu mày.
Giữa thiên tài với nhau, kỳ thật vẫn có chút cảm ứng mỏng manh.
Cho nên khi con “Tử Linh” kia tới gần, gã bỗng có cảm giác là lạ.
Là Tô Vũ sao?
Gã không xác định, nhưng cũng không nói gì.
Nói ra thì lập tức Nhật Nguyệt Thần tộc sẽ lao tới giết Tô Vũ.
Như vậy thì gã được lợi gì? Đối với Ma Đa Na mà nói, không phải mình giết, người khác giết Tô Vũ thì chẳng có một mao tiền quan hệ với gã.
Bên người, hai vị Nhật Nguyệt cao trọng lại không hề phát hiện ra dị thường.
Bởi vì Tô Vũ không thể tạo thành bất luận cảm giác nguy hiểm gì với bọn họ.
Tô Vũ lại di chuyển tới Long tộc bên kia, vẫn như cũ không có bất cứ cơ hội nào.
Giờ phút này, hắn đã thấy Tần Hạo đang đứng ngăn trở trước cửa phủ thành chủ, cũng nhìn thấy mấy người Chu Quảng Thâm, đáng tiếc hắn lại không có cơ hội liên hệ với bọn họ, nơi đây quá nhiều cường giả, hắn không truyền âm được.
Dần dần, càng ngày càng nhiều cường giả hội tụ về đây.
Áp lực của Tần Hạo cũng vì thế mà tăng lên hẳn.
Thậm chí Cổ Sơn cũng chủ động mở miệng nói: “Tần Hạo, các ngươi chặn đường không có bất kỳ tác dụng gì.
Ngược lại thật ra ta không lo rằng mình sẽ chết ở đây, thế nhưng cứ tiếp tục gây rối như thế, chỉ e mọi người sẽ vây công các ngươi.”
Thật sự là lão không hề lo lắng bản thân mình sẽ xảy ra chuyện.
Lão là cường giả chuẩn vô địch!
Bất kể bài danh trên Chứng Đạo bảng có thấp hay cao thì lão vẫn là sự tồn tại Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh phong.
Rất mạnh! Nói thật, nếu không có vô địch Tử Linh xuất hiện thì muốn lộng chết lão là chuyện quá khó khăn.
Bất quá. . .
Lão muốn tiến vào phủ thành chủ xem xét một phen.
Lão muốn tới hậu điện quan sát tượng đá.
Tần Hạo còn chưa lên tiếng, Chu Quảng Thâm đã cười nói: “Cổ Sơn tiền bối, ngài có thể đi vào mà, không chỉ ngài, ngoại trừ Thần tộc, Ma tộc, Tiên tộc, Long tộc, Ngũ Hành tộc, Minh Tộc, Thiên Uyên tộc thì bất kỳ ai khác cũng đều có thể vào trong tị nạn!”
Cổ Sơn hơi ngẩn ra, ánh mắt những cường giả đang vây quanh gần đó cũng trở nên dị dạng.
Bọn ta. . .
Đều có thể đi vào?
Hiểu rồi.
Tần Hạo cũng giật mình nhìn qua chỗ Chu Quảng Thâm.
Có đạo lý, ngắn cản tất cả mọi người là chuyện bất khả thi, nhưng nếu chỉ chặn Thần Ma thì dễ hơn, vả lại như vậy thì vô địch bên ngoài sẽ không dám ra tay nữa.
Dù sao thì gần như cường tộc nói trên đều có hai vị Nhật Nguyệt cao trọng, vả lại bọn họ còn mang theo thiên tài bản tộc.
Nếu hy sinh tất cả chỉ vì để giết Tô Vũ thì quá thua lỗ.
Chu Quảng Thâm điểm mặt 7 đại chủng tộc, hơn mười vị Nhật Nguyệt hậu kỳ, nhiều vị thiên tài đỉnh cấp, cứ như vậy, áp lực của bọn họ đã bớt đi một chút.
Cổ Sơn phì cười!
“Được, các ngươi chơi đi.
Ta tiến vào trong đây, đám Tử Linh này. . .
Quả thật quá đáng ghét!”
Lão không hứng thú bồi những người này chơi, ai muốn làm gì thì làm đi.
Thấy động thái của Cổ Sơn, cường giả các chủng tộc khác đều rục rịch muốn đi theo.
Mà sắc mặt Thần Ma cường tộc thì triệt để biến hóa.
Bọn họ có thể áp chế tiểu tộc, nhưng nơi này có không ít Bách Cường chủng tộc, Cổ tộc cũng xuất hiện, nếu không để bọn hắn đi vào, ngăn cản bọn hắn thì phiền toái rất lớn.
Đây đều là bộ tộc có vô địch toạ trấn!
Cách đó không xa, Tô Vũ nghe thế thì cũng phì cười.
Người của Chu gia quả nhiên vẫn là có đầu óc.
Chặn đường chủng tộc khác không có tác dụng gì, thậm chí còn đắc tội bọn chúng.
Chỉ cần dồn sức ngăn cản đám gia hỏa đối địch là đủ rồi.
Đương nhiên, phiền toái vẫn rất lớn.
Quả nhiên, giờ khắc này, Thần tộc Chiến Vô Song lạnh lùng gằn giọng: “Tần tướng quân nhất định phải làm như thế? Đối đầu với bảy đại tộc, Tần tướng quân chống đỡ được sao?”
Dứt lời, y lại nhìn về phía Chu Quảng Thâm, âm lãnh nói: “Đại Minh phủ Chu gia lần này cũng muốn ló đầu rồi à? Chu gia tích lũy được thực lực như bây giờ không dễ, Nhật Nguyệt cao trọng có mấy vị? Nơi đây có tổng cộng ba vị Nhật Nguyệt cao trọng, một khi ngã xuống hết, Đại Minh phủ tiếp theo không dễ sống đâu.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Binh Lâm Thiên Hạ [Dịch] Binh Lâm Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Binh-Lam-Thien-Ha-Audio-Truyen.jpg)





