[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 305 : Vòng Lặp Vô Hạn (c1521-c1525)
❮ sautiếp ❯Chương 1521: Vòng Lặp Vô Hạn
Một giờ trôi qua.
Thân thể Tô Vũ hơi hơi chấn động, 31 đúc hoàn thành, tiêu hao hết 7 sợi thiên địa huyền quang.
Tô Vũ tiếp tục.
Bên ngoài như thế nào thì hắn không quan tâm, dù sao hiện giờ cũng không có ai đến tìm hắn, vả lại muốn đám Tử Linh ngoài kia biến mất thì ít nhất cũng cần ba ngày, ba ngày sau lại nói.
Lại qua một giờ, sắc trời đã tối.
Thân thể Tô Vũ lần nữa chấn động, 32 đúc hoàn thành, tiêu hao 8 sợi thiên địa huyền quang.
Thời gian cứ thế từng chút trôi qua.
Bầu không khí bên ngoài càng thêm an tĩnh.
Hơn một tiếng sau, khí huyết toàn thân Tô Vũ sôi sục, khí thế vô cùng cường đại, ầm ầm một tiếng, đúc thứ 33 hoàn thành, tiêu hao 9 sợi thiên địa huyền quang, tổng cộng ba đúc đã ngốn hết 24 sợi.
Mỗi một lần đúc thân đều sẽ tiêu hao càng nhiều.
Tô Vũ tiếp tục yên lặng tu luyện, nghĩ tới một chuyện, hắn bèn lấy thêm Thiên Huyết quả ra để thôn phệ.
Giá trị của thứ này cũng rất cao!
Hai sợi thiên địa huyền quang đổi được một viên, dùng để tăng cường khí huyết.
Khi thân thể ngươi cường hóa không có nghĩa là cường độ khí huyết sẽ có thể bắt kịp, bình thường cần phải chậm rãi uẩn dưỡng để thân thể tích lũy đủ khí huyết.
Chính vì vậy khi sử dụng Thiên Huyết quả thì có thể giải quyết vấn đề nói trên.
Bất quá không phải thiên tài nào cũng có thể dùng, bởi vì giá trị quá xa xỉ, vô cùng lãng phí.
Nhưng Tô Vũ lại dùng không tiếc tay.
Lừa gạt tài nguyên chính là vì dùng để tu luyện, tiếc của không xài thì mạo hiểm bày ra thế cờ lớn như thế để làm gì?
Tô Vũ nuốt một viên Thiên Huyết quả vào bụng, trong nháy mắt khí huyết liền cháy rừng rực, nguyên bản khí huyết trước đó còn có chút hư nhược, nay lập tức được cường hóa, cả người hắn tràn ngập lực lượng hơn hẳn.
Ầm ầm!
Tựa như sóng lớn, huyết dịch trong nội thể cấp tốc chảy xuôi, truyền ra tiếng sóng phần phật.
Tô Vũ đầy mặt rung động, hiệu quả tốt hơn hắn tưởng tượng, Thần tộc quả nhiên có rất nhiều đồ tốt.
Không có Thiên Huyết quả thì ít nhất Tô Vũ phải tiêu hao ba đến năm ngày để uẩn dưỡng khí huyết, nay nhờ phục dụng một viên mà tối thiểu giúp hắn bớt đi được mấy ngày.
Quá tốt, có điều. . . đắt quá!
Cho nên mới nói cũng chỉ có siêu cấp thiên tài mới cam lòng bỏ tiền ra mua.
Người bình thường cơ bản sẽ không nghĩ tới việc sử dụng, trừ khi bị thương nặng, khí huyết tiêu hao nặng nề thì may ra mới dùng nó như thánh phẩm trị liệu.
Nhưng Tô Vũ thì khác, vả lại sống chết trước mắt, tiết kiệm mà làm gì?
Mau chóng làm bản thân mạnh lên mới là chân lý!
Vả lại quan trọng là khi hắn thôn phệ nó mới phát hiện ra Thiên Huyết quả có tác dụng hỗ trợ việc chú thể nhanh hơn!
Trước đó bởi vì cường độ khí huyết không đủ, dẫn đến trì trệ tốc độ chú thể.
Nhưng bây giờ thì khác, không bao lâu sau, thân thể Tô Vũ đã rung lên, một cỗ khí huyết cường hãn bùng nổ, rất nhanh hắn đã hoàn thành lần đúc thân thứ 34.
Có điều lần này hắn đã xài những 10 sợi thiên địa huyền quang, tiêu hao rất lớn!
Tô Vũ tính toán một thoáng, còn kém 38 đúc, còn lại 466 sợi, chưa hẳn đã đủ, đành chịu vậy.
Ngay khi Tô Vũ đang tập trung đúc thân, thì bên ngoài lại càng ngày càng nhiều Tử Linh xuất hiện.
Đương nhiên đây không phải do Tô Vũ làm, mà là việc tốt do mấy người Chu Quảng Thâm gây ra.
Cứ thỉnh thoảng bọn họ lại âm thầm giết chết một ít.
Màn đêm buông xuống khiến tử khí càng thêm sôi trào!
Ngoại trừ những Nhật Nguyệt cao trọng thì hầu hết những cường giả khác đều đã không chịu nổi tử khí nồng đậm bên ngoài, không ít người phải nhờ Nhật Nguyệt che chở cho để tiến nhập cổ ốc, tránh tiếp xúc với Tử Linh.
Bên trong một gian phòng rộng lớn.
Cửa rộng mở.
Mấy người Chu Quảng Thâm và Tần Hạo đều đang ở đây.
Sắc mặt bọn họ đều ngưng trọng.
Tần Hạo sốt ruột hỏi: “Ngươi nói xem, hắn đi rồi chưa?”
Chu Quảng Thâm lắc đầu, khó mà đi nổi.
Đi như thế nào?
Cổ thành bên này có người biết chuyện lần trước Tô Vũ dùng Xuyên Toa phù để trốn thoát, cho nên vẫn luôn có Nhật Nguyệt cao trọng tuần tra trên không trung, không chỉ vậy, tầng tầng lớp lớp bên ngoài cổ thành đều có cường giả canh chừng, Tô Vũ căn bản không có cơ hội vận dụng Xuyên Toa phù, huống chi, hắn có cái đó hay không mới là vấn đề đáng nói.
Sông hộ thành đã bị người ngăn chặn!
Cửa thành thì bị phong tỏa!
Ngoài thành thì có hàng loạt Nhật Nguyệt canh phòng.
Chư Thiên chiến trường lúc bấy giờ, ngoại trừ cường giả trong quân đội cần phải ở yên địa bàn trấn thủ, còn lại rất nhiều Nhật Nguyệt nhàn tản khác đều chạy tới, thậm chí cả Nhật Nguyệt đang ở bên trong giới vực nhà mình cũng chạy về đằng này, một mặt là muốn xem náo nhiệt, mặt khác là hy vọng đục nước béo cò, xem thử xem có thể may mắn nhặt được cái tiện nghi nào hay không.
Tần Hạo nói: “Ngũ Hành tộc có âm thầm liên hệ với ta, chỉ cần Tô Vũ nói ra vị trí của Phù Thổ Linh, bảo đảm gã vẫn còn sống sót an toàn thì Ngũ Hành tộc bên này sẽ trợ giúp cùng bảo hộ. . .”
Chu Quảng Thâm trực tiếp lắc đầu, cắt lời y: “Đừng hy vọng, huống chi để đối phương biết được Tô Vũ ra ngoài thì có khi lại trúng kế, Ngũ Hành tộc cũng không phải thứ gì tốt lành, không cần để ý bọn họ!”
Tần Hạo thở dài, suy nghĩ một chút lại nói: “Tô Vũ. . .
Ta biết tên kia có thiên phú, không nghĩ tới hắn lại lớn gan như vậy, vô địch Long tộc sẽ sớm đến thôi, tiếp tục như thế thì Tô Vũ cầm chắc chạy không thoát!”
Chạy chỗ nào?
Không đường nào có thể trốn!
Dù vô địch Nhân tộc tới cũng thế, bởi vì vô địch các tộc khác cũng sẽ sớm đổ dồn về đây.
Nhân tộc mà muốn bảo hộ Tô Vũ thì có lẽ phải bùng nổ cuộc chiến Vĩnh Hằng.
Ai bảo biểu hiện của Tô Vũ lần này quá yêu nghiệt.
Thủ đoạn, tâm tính, thiên phú, thực lực, cùng với lòng dũng cảm!
Cái tên này giết người không chớp mắt!
Hơn mười vị Sơn Hải, nói giết liền giết.
Lần trước hắn lừa giết một nhóm lớn Nhật Nguyệt, số Nhật Nguyệt kể cả trực tiếp lẫn gián tiếp chết ở trên tay hắn còn nhiều hơn so với số Tần Hạo từng giết.
Vạn tộc có thể khoan nhượng Tô Vũ tiếp tục tồn tại mới là lạ.
Ma Đa Na, Chiến Vô Song hay Huyền Vô Cực đều là yêu nghiệt trong số yêu nghiệt, thế nhưng nói tới điên cuồng thì không ai có thể so sánh với Tô Vũ.
Đây là điển hình của dân liều mạng, vì chỗ tốt, vì lợi ích, cái gì cũng không cần để ý.
Tâm tình Tần Hạo hiện giờ hết sức phức tạp.
Y muốn che chở cho Tô Vũ!
Y tin tưởng phụ thân của mình cũng muốn vậy, có điều y làm được sao?
Đáng thương cho Tô Vũ bị buộc tiến vào một cái vòng lặp vô hạn.
Không biểu hiện ra đầy đủ giá trị, Nhân tộc không nguyện ý vì hắn mà trả đại giới.
Biểu hiện ra đầy đủ giá trị, vạn tộc lại nguyện ý trả đại giới càng lớn để lấy mạng hắn.
Chỉ đơn giản bởi vì Tô Vũ là thiên tài đa thần văn nhất hệ.
Kể từ đó, Tô Vũ không thoát nổi khỏi cái vòng lặp vô hạn này.
Trừ phi hắn một mực điệu thấp, đàng hoàng ở lại Đại Minh phủ, có điều hắn không biểu hiện ra giá trị của mình, Đại Minh phủ sẽ cần hắn chắc? Vả lại kín tiếng trong thời gian ngắn còn được, cứ làm con rùa rút cổ trong thời gian dài, thì thiên phú tốt tới đâu rồi cũng sẽ phế đi.
Chương 1522: Vị Vô Địch Đầu Tiên Xuất Hiện
Tần Hạo nhìn về phía Chu Quảng Thâm, đoạn hỏi: “Phụ thân ngươi bên kia có dặn dò cái gì không?”
Chu Quảng Thâm đáp: “Phụ thân ta nói gia gia của ta sẽ bảo đảm hắn, giữ được liền bảo đảm, bất quá không gánh nổi. . .
Vậy thì không có biện pháp.”
Đại Minh vương nguyện ý bảo hộ Tô Vũ, thế nhưng Đại Minh vương cũng chỉ là Đại Minh vương.
Tần Hạo hiểu rõ, y gật đầu, hít sâu một hơi rồi nói: “Nếu Nhân tộc nguyện ý bảo hộ hắn, toàn lực ứng phó thì vẫn có thể! Nhân tộc có rất nhiều vô địch, ngay cả ta cũng không biết đến cùng có bao nhiêu vị, thế nhưng ta biết chắc chắn không dưới 40 người.
Nếu thật sự toàn lực ứng phó, Thần Ma Bán Hoàng làm sao dám cùng Nhân tộc khai chiến?”
Then chốt ở chỗ, không phải toàn bộ vô địch Nhân tộc đều nguyện ý bảo đảm Tô Vũ, nên dĩ nhiên không thể vì hắn mà đồng lòng phát động cuộc chiến Vĩnh Hằng được.
Vả lại trong số vô địch Nhân tộc còn có một tên phản đồ.
Thậm chí có khi không chỉ một!
Đây mới là điểm đáng nói.
Mọi người đều không biết kẻ đó là người nào, một khi thời khắc mấu chốt, người nọ đột nhiên trở mặt, đột nhiên tập kích, thế thì chắc chắn sẽ có vô địch phe mình ngã xuống.
Đây là tai họa ngầm đã ảnh hưởng đến toàn bộ vòng tròn vô địch.
Chu Quảng Thâm gật đầu, không nói gì.
Việc này Chu Thiên Đạo đã nói với hắn nhiều lần, ý của phụ thân là: chờ!
Chờ Đại Hạ phủ phát động!
Đúng vậy, Đại Hạ phủ khẳng định sẽ phát động, mục đích đúng là vì thanh lý chướng ngại, cụ thể như thế nào thì Chu Quảng Thâm không rõ ràng, Chu Thiên Đạo cũng không rõ ràng, duy chỉ biết là một khi Đại Hạ phủ bùng nổ chiến loạn, có khả năng sẽ giúp thế cục của Nhân tộc khá hơn một chút.
Đang nói chuyện, bất giác cường giả trong phòng dồn dập chấn động.
Giờ phút này, trên không trung cổ thành, một đầu Kim Sắc Cự Long gào thét phóng tới.
Dù lão chưa thể vào thành được, nhưng uy áp cường hãn vô biên kia cũng đã đủ thẩm thấu tới đây.
Bên trong, Tiểu Kim Long Long Vô Ưu vội bay ra khỏi cổ ốc, kinh hỉ hét lên: “Gia gia!”
Đại trưởng lão Kim Long tộc!
Vô địch Long tộc đến rồi!
Long giới cách nơi này gần nhất, hiện giờ đã có một vị vô địch xuất hiện.
“Vô Ưu!”
Thanh âm của Cự Long trực tiếp truyền vào trong, chấn động bốn phương.
Long thân to lớn che khuất bầu trời, thoáng chốc toàn bộ cổ thành tối đen bên dưới dường như bị một cái lồng úp lên, khiến không gian bên dưới nháy mắt sáng rực, đó là nhờ kim quang xán lạn tỏa ra từ hào quang quanh thân Kim Long.
Mắt rồng to lớn nhìn về phía phủ thành chủ, bất quá tử khí che lấp, cộng thêm bình chướng của cổ thành khiến Cự Long xem cũng không phải quá rõ ràng, thế nhưng điều này không trọng yếu, lão biết phủ thành chủ nằm ở phía bên kia là đủ rồi.
“Hắc Ma!”
Thanh âm của Cự Long lần nữa vang lên: “Mở cửa thành, để Vô Ưu rời đi!”
Một tiếng long ngâm truyền ra!
Hắc Ám Ma Long hiển hiện, lạnh lùng nói: “Trưởng lão, ngươi không cần bức ta, muốn mở cửa thành thì cần phải bỏ ra cái giá khổng lồ.
Đây là Tử Linh phong thành, thân là thành chủ, ta cần phải phối hợp, một khi cưỡng ép mở cửa thì thọ nguyên của ta sẽ hao tổn nặng nề, trưởng lão hà tất phải đẩy ta vào chỗ khó!”
Kim Long Đại trưởng lão yên lặng một hồi, sau đó xuống nước: “Để Vô Ưu tiến vào phủ thành chủ tị nạn, về sau Kim Long nhất tộc sẽ không gây khó dễ cho ngươi nữa.”
Hắc Ám Ma Long rơi vào trầm tư.
Đại chiến loạn cục xảy ra, dù rằng Nhật Nguyệt Tử Linh chính là đi ra từ bên này, nhưng phủ thành chủ có thể xem như khu vực an toàn nhất bên trong cổ thành.
Hắc Ám Ma Long hơi phân vân, Kim Long nhất tộc thật sự rất mạnh.
Trong Long tộc, mạnh nhất là Thiên Long nhất tộc, tiếp xuống liền là Kim Long nhất tộc, vị này lại là Đại trưởng lão của Kim Long tộc, trước đông đảo cường giả tứ phương, lão đã nói về sau Kim Long tộc sẽ không gây chuyện khó dễ mình nữa, điều này có thể tin được.
Hắc Ám Ma Long cùng Long tộc bất hòa, Long tộc đã phán định ông ta chính là phản đồ, nếu ông ta ra ngoài mà gặp được cường giả Long tộc thì chắc chắn đối phương sẽ toàn lực chém giết.
Nghĩ đến đây, Hắc Ám Ma Long liền đáp ứng: “Tốt! Long Vô Ưu có thể tiến vào phủ thành chủ, nhưng Long tộc khác thì không thể!”
“Được!”
Cự Long không lên tiếng nữa, trong nháy mắt tan biến ở trên không trung.
Cổ thành chấn động, thời điểm vị vô địch này đến, bên trong phủ thành chủ mơ hồ có Tử Linh cường đại muốn xuất hiện, chính vì cảm nhận được nên Cự Long mới lựa chọn lui tránh, lỡ đâu thật sự dẫn xuất vô địch Tử Linh khiến toàn bộ gia hỏa trong nội thành đều bị thủ tiêu thì xem như lão kết thù với vạn tộc.
Giống như lần trước, khi mấy vị vô địch đến Thiên Diệt thành, rõ ràng còn chưa tiến vào mà đã dẫn xuất Tử Linh cường đại xuất tràng.
Vô địch tới gần cổng thành quá mức thì Tử Linh tộc cũng sẽ xuất động cường giả đỉnh cấp Tử Linh, thậm chí là Tử Linh quân chủ ra mặt.
Tử Linh quân chủ chính là cường giả vô địch cảnh.
Một lát sau, Long Vô Ưu tiến nhập phủ thành chủ.
Bên trong cổ ốc.
Tô Vũ mở he hé, nhìn về phía ngoài cửa.
Vị vô địch đầu tiên đến rồi!
Không phải Tô Vũ chưa từng gặp qua vô địch, thậm chí có một lần hắn còn gặp được cả ba vị cùng một lúc.
Bất quá khi đó bọn họ chỉ tới Đại Hạ phủ tham dự buổi công thẩm, không có ý công kích nên tương đối điệu thấp, khí tức nội liễm.
Lần này lại khác biệt.
Cự Long còn cách hắn rất xa, hắn lại núp bên trong cổ ốc rồi, thế mà vẫn có thể cảm nhận được cỗ uy áp khủng khiếp khiến người ta hít thở không thông.
Cường hãn!
Vô địch đến cùng là sự tồn tại mạnh tới cỡ nào?
Từ xưa đến nay, Nhật Nguyệt nghịch phạt vô địch hình như chỉ có một mình Diệp Bá Thiên.
Rốt cuộc vô địch mạnh hơn Nhật Nguyệt ra sao?
Tô Vũ thầm nghĩ, nhất thời không dám ra cửa.
Hắn đóng cửa lại, tiếp tục tu luyện.
Giờ phút này, hắn chú thể đã sắp đạt được 36 đúc.
Thiên địa huyền quang không ngừng tiêu hao, bên cạnh đó Tô Vũ còn nuốt thêm một viên Thiên Huyết quả.
Ầm ầm!
Lần này chú thể có cảm giác so với những lần trước càng thêm kịch liệt, 36 đúc cũng là cực hạn đúc thân của đại bộ phận thiên tài đỉnh cấp.
Tiếng vang ầm ầm tựa như tiếng sóng không ngớt, đó là do khí huyết sôi trào mạnh mẽ đưa đến.
Hô hấp pháp phun ra nuốt vào, nguyên khí kịch liệt tiêu hao.
Thân thể Tô Vũ lại lần nữa tiến hành một lần thuế biến.
Thiên địa huyền quang cũng vì thế mà buộc phải tiêu hao nhiều hơn một chút.
Rất lâu sau, một tiếng vang thật lớn từ nội thể truyền ra, sau một khắc, Tô Vũ mở choàng hai mắt, ánh mắt khẽ động.
Giờ khắc này dường như có cái gì đó đã thay đổi, lại giống như không có gì.
Thoạt nhìn chỉ là đơn thuần cường hóa thân thể, bất quá Tô Vũ lại có cảm giác có chỗ nào đó xảy ra biến hóa.
Hắn quan sát thân thể tỉ mỉ một thoáng, một lát sau, Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, hắn phát hiện biến hóa chỗ nào rồi.
Thời điểm khí huyết chấn động, bên ngoài thân thể hắn nhiều thêm một tầng phòng ngự.
Tự nhiên!
Không, nói chính xác là tầng phòng ngự được hình thành một cách tự nhiên.
Tô Vũ thử cảm thụ, tối thiểu tăng cường 10% lực phòng ngự, xem ra so với trước thì sức phòng ngự cường đại hơn nhiều!
Thoạt nhìn 10% không nhiều, nhưng thật ra 10% đã tương đương với một lần đúc thân.
Đến 36 đúc còn có thể nhiều một lần đúc thân, hiển nhiên thực lực tăng lên không ít.
Lúc bấy giờ, lực bộc phát của Tô Vũ đã vượt qua 5 vạn 5 ngàn khiếu.
Hắn còn có Dương khiếu, còn có thần văn, còn có chấn động chồng chất chi pháp học được từ chỗ Triệu Lập, còn có rất nhiều át chủ bài khác.
Thực lực chân thật của hắn tính ra phải vượt qua con số này.
Đương nhiên, đơn thuần dựa vào chính mình mà không dựa vào ngoại lực thì Tô Vũ vẫn không bằng Ma Đa Na.
Nhưng không sao, lại đúc thân thêm vài lần nữa, khi đó chưa chắc Ma Đa Na đã mạnh hơn hắn.
Nay tới đây thôi hà, tớ đuối quá, ngủ trước đây, cả nhà ngủ ngon nheeee <3
Chương 1523: Vô Địch Tề Tụ
Thân thể Tô Vũ đã đạt đến cấp độ ngang bằng với Sơn Hải ngũ trọng bình thường.
Trước đó khi hắn thôn phệ tinh huyết Sơn Hải thất trọng còn thấy gian nan, thậm chí dẫn đến thân thể phá toái, nhưng hiện tại Tô Vũ cảm thấy mình còn có thể thôn phệ tinh huyết Sơn Hải bát trọng.
Đương nhiên, mục tiêu của hắn không phải là Sơn Hải thất bát trọng.
Mục tiêu của hắn là hận không thể giết chết vô địch bây giờ.
Mặc dù biết đây chỉ là hy vọng xa vời, nhưng Tô Vũ vẫn không ngừng nghĩ về mục tiêu ấy, hi vọng chính mình có thể càng lớn mạnh hơn.
Theo 30 đúc đến 36 đúc, 6 lần đúc thân, Tô Vũ tiêu hao trọn vẹn 65 sợi thiên địa huyền quang, Tô Vũ nhìn mà thấy bất đắc dĩ không thôi.
Cứ tiếp tục như thế, đến hậu kỳ thì sẽ lại càng tiêu hao nhiều hơn nữa, Quả nhiên, dù lần này thu hoạch lớn đến kinh người, bất quá chưa chắc đã đủ để hắn hoàn thành 72 đúc.
Thiên tài chính là những kẻ điên cuồng ‘nhai nuốt’ tài nguyên.
Không ai có khả năng tự dưng mạnh mẽ!
Bất quá cũng không phải cứ sử dụng càng nhiều tài nguyên thì sẽ càng tiến bộ.
Người có thiên tư tầm thường thì coi chừng no bạo, dù có ‘ăn nhiều’ cũng không mạnh lên nổi, bởi vì cơ thể bọn họ không chịu nổi sức hấp thu nhiều như thế, nhưng thiên tài chân chính thì không có giới hạn, hạn mức cao nhất của bọn họ sẽ vô hạn gia tăng, đây chính là sự khác biệt giữa thiên tài và người bình thường.
“Vô địch tới nhưng không dám vào thành, đây là chuyện tốt.”
Nhưng mà Tô Vũ tự hiểu rõ, một vị vô địch thì khác, mà nhiều vị vô địch cùng xuất hiện lại là chuyện khác nữa.
Thôi, chuyện tới đâu thì tới, dù gì bây giờ hắn cũng không có bất kỳ cơ hội nào đối phó được với vô địch, nhưng tối thiểu nếu tới bước đường cùng, hắn có thể ra tay sát lục cho thỏa tay một phen.
Trong lòng Tô Vũ hạ quyết tâm, vô địch đúng không, tới thì tới đi.
Lão tử kiên quyết không ra ngoài, ta sẽ ở ngay đây điên cuồng sát lục Tử Linh, nếu vô địch cường công tiến vào, hắn có thể mượn nhờ Tử Linh mà giết được một vị thì có chết cũng lời.
Lăng Vân giết chết vô địch, ngươi đã từng thấy chưa?
Hừ!
Tiếp tục đúc thân.
Thôn phệ Thiên Huyết quả.
Bên ngoài cổ thành, Đại trưởng lão Kim Long tộc hóa thành nhân hình, đứng sừng sững giữa hư không, yên lặng chờ đợi.
Không biết qua bao lâu sau, hư không chấn động.
Một lát sau, một tôn vô địch xuất hiện.
Đại trưởng lão Kim Long tộc nghiêng đầu nhìn thoáng qua, bình tĩnh nói: “Lão quỷ nhà ngươi tới thật nhanh!”
“Chê cười!”
Người tới thở dài một tiếng, y mặc một thân áo choàng màu xám tro, khẽ nói: “Thổ Linh tộc không muốn xen vào mấy chuyện này, chỉ muốn Tô Vũ giao Phù Thổ Linh ra thôi.
Tiểu tử Phù Thổ Linh kia mất tích, khả năng cao là bản thân tự phong cấm rồi bị giam giữ trong một gian cổ ốc nào đó.”
“Không chết là được!”
Đại trưởng lão Kim Long tộc xem thường, không phải còn chưa chết sao?
Ngươi lo quá làm gì.
Vô địch Thổ Linh tộc cười cười, không nói gì.
Đúng vậy, không chết là tốt, tối thiểu vẫn còn cơ hội.
Vốn dĩ y không muốn tới, dù sao nơi đây cũng là Cửu Tinh đảo.
Bất quá. . .
Hiện tại không thể không đến.
Giờ phút này, vùng trời quanh chín tòa thành thị bên trên Cửu Tinh đảo đều có một thân ảnh to lớn hiển hiện, đó là đỉnh cấp cường giả của cửu giới, thậm chí có vị là tộc trưởng, tự mình tọa trấn ngay trước cổng giới vực nhà mình.
Khí tức cường hãn khôn cùng!
Chín vị Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp, mượn nhờ lực lượng giới vực khuếch tán ra để áp chế, bao trùm thành trì, bọn họ liên thủ, tạo thành một vòng phòng ngự cực kỳ cường đại.
Chín vị Nhật Nguyệt này trấn trước cổng, chiến lực đại khái có thể so được với vô địch.
Nhận được tin vô địch đang dồn dập kéo về đây, bọn họ không thể không cẩn thận, đề cao cảnh giác.
Đừng nhìn mấy vị vô địch nói thật dễ nghe, bọn ta chỉ vì cứu người nhà, đồng thời muốn đánh giết Tô Vũ nên mới đến đây mà lầm.
Một khi thấy được cơ hội phù hợp, khó bảo đảm bọn họ không xông vào tiểu giới, hủy diệt tiểu tộc.
Bởi vì tiểu giới đương nhiên có không ít đồ tốt, bằng không thì đó giờ cường giả các phương cũng không rảnh rỗi đi công chiếm giới vực nhà người ta làm gì.
Lúc bấy giờ, bọn họ đã cảm nhận được vô địch Long tộc và Ngũ Hành tộc đến đây.
Không ai lên tiếng, thế nhưng càng thêm cảnh giác.
Bất quá hai vị vô địch đều không thèm để ý bọn hắn.
Hôm nay vốn không phải sân nhà của vô địch các chủng tộc khác, vả lại vô địch các đại cường tộc như Thần tộc, Ma tộc, Nhân tộc… còn chưa tới.
Cường giả Thổ Linh tộc nhìn về phía nội thành, chậm rãi hỏi: “Long Dược trưởng lão, ngươi nói xem, lần này có bùng nổ chiến tranh không?”
“Không rõ.”
Đại trưởng lão nhàn nhạt đáp lại, cái này khó mà nói.
“Bất quá nếu Tô Vũ xuất hiện rồi bị giết, thì có lẽ sẽ không có tranh chấp gì xảy ra.”
“Đa thần văn nhất hệ. . .”
Hai vị vô địch yên lặng trao đổi.
Tô Vũ đúng là kẻ lớn gan.
Đây chắc chắn là Lăng Vân đầu tiên khiến các vị vô địch thường xuyên phải nhắc tới, thậm chí là thấy đau đầu vì hắn.
Đúng lúc này, một đạo ánh sáng chiếu rọi thiên địa truyền đến, sau một khắc, hư không tựa như bị xé nát, vị Thần vương cường hãn vô biên từ tốn xuất hiện.
Đại trưởng lão Kim Long tộc hơi bĩu môi, Thần tộc so với Long tộc còn cuồng ngạo hơn.
Thần vương lãnh đạm nhìn xuống bên dưới, lại nhìn lướt qua hai vị vô địch cách đó không xa, đoạn hỏi: “Tô Vũ còn chưa chết?”
Cường giả Thổ Linh tộc lắc đầu, “Ta cũng mới vừa đến, Bình Dục Thần vương thế mà đích thân tới à?”
Bình Dục Thần vương không nói gì, ông là mang theo lửa giận mà tới.
Bị lừa?
Chiến Vô Song truyền tin tức về, nói là đến bây giờ vẫn không phát giác được có gì dị thường, chỉ biết chắc chắn là bị Tô Vũ lừa.
Đây mới đúng là chuyện cười lớn.
Bình Dục Thần vương hết sức nổi nóng!
Đang nghĩ ngợi, bỗng một đạo đao mang chiếu rọi thiên địa, bổ thẳng về phía Bình Dục Thần vương bên dưới!
Cách thật xa đã nghe được tiếng người lạnh lùng quát: “Cút đi, đừng cản trở đường của bổn vương!”
Hư không bị ánh đao nọ xé rách!
Sắc mặt Bình Dục Thần vương biến hóa, không chỉ ông, vô địch Long tộc cùng Thổ Linh tộc đều giật mình, mẹ nó, vị này đến rồi!
Sau một khắc, một thân ảnh cường hãn đạp phá hư không, trong tay cầm trường đao!
Liếc qua Bình Dục Thần vương vừa tránh đi, ông lạnh lùng nói: “Bình Dục? Phế vật nhà ngươi tới đây thì làm được cái gì, ta đã đến, ngươi có thể cút đi được rồi.”
“Hạ Vô Thần!”
Bình Dục gằn từng tiếng, vẻ mặt giận dữ, nhưng trong lòng thì chấn động không thôi.
Đại Hạ vương đến rồi!
Đại Hạ vương bá đạo vô biên, đạp không đi tới, “Cút qua một bên, dám chắn đường ta, muốn chết?”
Hai vị cường giả Thổ Linh tộc cùng Long tộc vội vàng tránh qua một chút.
Chịu thôi, cường giả vi cương, vị này là kẻ mạnh số một số hai ở Nhân tộc, không phải là người mà bọn họ có thể đối đầu.
Càng đáng sợ hơn chính là Đại Hạ vương đã từng giết vô địch!
Không nghĩ tới Nhân tộc lại để ông đến đây.
Giờ phút này, bị hào quang quanh thân Đại Hạ vương lấn át tới nỗi ngay cả cường nhân như Đại Minh vương mà cũng chẳng được mọi người để mắt đến.
Trên thực tế, Đại Minh vương cũng là một trong năm vị vô địch lợi hại nhất của Nhân tộc.
Ba vị vô địch của Long tộc, Thổ Linh tộc cùng Thần tộc gộp chung vào một chỗ cũng chưa chắc đã đấu qua được hai người này.
Mà ngay một khắc này, một tiếng cười lớn truyền đến!
“Náo nhiệt thật, có trò hay để nhìn rồi!”
Chương 1524: Kíp Nổ Đầy Phiền Toái
“Náo nhiệt thật, có trò hay để nhìn rồi!”
Huyết hỏa tràn ngập, toàn bộ bầu trời thoáng chốc biến thành màu đỏ như máu!
Đại Hạ vương ngước nhìn lên bầu trời, “Huyết Mại La, ngươi muốn khiêu khích ta?”
“Ha ha, không có chuyện đó!”
Dứt lời, một tôn Ma vương toàn thân huyết hồng hạ xuống, thấy Đại Hạ vương nhìn mình chằm chằm thì con ngươi hơi co lại, cười bảo: “Hiểu lầm, hiểu lầm! Hạ Vô Thần, ngươi đối phó Bình Dục đi, ta chỉ xem náo nhiệt thôi. . .”
Huyết Hỏa ma tộc ưa thích đánh nhau, ưa thích giết người, nhưng hiển nhiên không có chuyện ưa thích đi chịu chết.
Đại Hạ vương!
Cái tên này quá mạnh, chẳng qua là vì Hạ Long Võ muốn chứng đạo nên bấy lâu ông mới điệu thấp một chút.
Không thường xuyên có mặt ở Chư Thiên chiến trường, mà là thủ tại hư không vô tận.
Có điều khi thủ tại đây, ông cũng đã từng giết người!
Có đôi khi gặp được vô địch tình cờ đi ngang qua, ông sẽ ra tay hạ độc thủ!
Đại Hạ vương rất mạnh, điểm này là sự thật.
Cho nên dù là Huyết Hỏa Ma tộc Ma vương thì giờ phút này cũng phải khiêm tốn một chút, gã cười khan một tiếng, tầm mắt nhìn đến Đại Minh vương, bỗng thấy hứng thú, cười ha hả nói: “Đại Minh vương, đánh một trận không?”
“. . .”
Đại Minh vương yên lặng nhìn gã, đánh tổ tông ngươi.
Đặt tại hư không vô tận, có tin ta lập tức giết chết ngươi hay không?
Thật coi người đứng thứ hai Cầu Tác cảnh là ta rất dễ trêu?
Thần tộc bên này, Bình Dục nhíu mày, mở miệng nói: “Nếu hai vị đã đến thì không cần nói nhảm nhiều lời.
Tô Vũ nhất định phải chết! Hắn đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hòa bình toàn vạn giới . . .”
“Hòa bình?”
Đại Hạ vương khinh miệt nhìn đối phương, “Chỉ một tên Lăng Vân mà đã đem vạn giới đảo loạn rồi? Vậy chẳng phải cũng nên giết Ma Đa Na, giết Chiến Vô Song luôn hay sao? Có lẽ cũng nên giết luôn lão gia hỏa Thần tộc nhà ngươi, có vậy thì vạn giới sẽ lập tức thái bình!”
“Lớn mật!”
Bình Dục Thần vương quát: “Hạ Vô Thần, ngươi nhất định phải khiêu khích Thần tộc?”
Một vệt ánh đao hiện ra.
Thiên băng địa liệt vô thanh vô tức xuất hiện.
Hư không phá toái, thời gian hỗn loạn, cơ hồ là trong chớp mắt, ngoài mấy trăm dặm, Bình Dục Thần vương hiện ra thân ảnh, chắp tay sau lưng, giờ phút này, hai tay ông đã sớm vương máu me đầm đìa!
Ông dè chừng nhìn Đại Hạ vương, mà Đại Hạ vương lại đang lẳng lặng nhìn ông.
Giờ khắc này, thiên địa an tĩnh.
Mấy tôn vô địch khác dồn dập tránh né, miễn cho gặp vạ lây, ngay cả Huyết Hỏa Ma tộc Ma vương cũng giật mình tránh ra, trong lòng thầm mắng một tiếng, Hạ Vô Thần thật sự quá mạnh!
Không hổ là đao trảm Vĩnh Hằng.
Một đao hạ xuống, Bình Dục Thần vương phải ăn thua thiệt không ít.
Bên ngoài, cường giả cửu giới càng thêm khẩn trương.
Đối phó với vô địch các chủng tộc khác thì còn có hi vọng, đối phó với Nhân tộc. . .
Được rồi, vô địch vừa đến, bọn họ chắc chắn sẽ bị thuấn sát, bởi vì vô địch Nhân tộc không phải chịu áp chế, đây chính là điểm đáng sợ nhất.
Đại Hạ vương mà biết được suy nghĩ của mấy vị này thì chắc chắn sẽ kêu oan, các ngươi nghĩ nhiều rồi.
Ông thật sự không nảy sinh ý định với cửu giới.
Thứ nhất, đối phương không dễ giết.
Thứ hai, ở đây còn có vô địch chủng tộc khác.
Thứ ba, giết vô địch thì đại chiến Vĩnh Hằng sẽ lập tức xảy ra, Nhân tộc hiện tại vô lực tiến hành đại chiến quy mô lớn như thế.
Thứ tư, nội bộ Nhân tộc còn chưa an ổn.
Bây giờ mà chiến tranh bùng nổ, có thể sẽ dẫn đến chủ chiến phái tổn thất nặng nề, triệt để đem quyền chủ đạo giao cho phái cầu hòa.
Tuy không có ý định gì với cửu giới, bất quá ông vẫn quyết định ra đao với Bình Dục như cũ.
Ra oai phủ đầu!
Hiện tại không xuất đao, đến tiếp sau càng khó chơi hơn.
Chắc chắn Thần tộc và Ma tộc sẽ không chỉ đến một vị, ông cùng Đại Minh vương đã tới đây, tin tức lan truyền, bảo đảm hai tộc kia sẽ mang tới càng nhiều vô địch.
Giờ phút này, lại có người tới.
Nơi xa, Đạo Vương hiện thân.
Không bao lâu sau, Huyền Vương nối gót, đó là gia gia của Huyền Vô Cực.
Lại qua một hồi, ma khí thao thiên, Thủy Ma tộc Ma vương đến.
Từng vị vô địch lần lượt tề tụ về Cửu Tinh đảo.
So với lần trước khi tới Thiên Diệt thành thì nhiều hơn hẳn.
Ma vương hất cằm, cao ngạo nói: “Nhân tộc, nói ra điều kiện của các ngươi đi.
Hay là các ngươi muốn vì một tên Tô Vũ mà đối địch với vạn tộc?”
Đại Hạ vương không cho là đúng, bình tĩnh đáp: “Điều kiện? Không có điều kiện gì cả, có năng lực thì các ngươi cứ vào thành!”
Vào thành?
Không ít người nhìn về phía cổ thành tràn ngập tử khí, trong lòng hơi dè chừng, vô địch vào thành thật sự sẽ gặp nguy hiểm.
Đúng lúc này, bên người Bình Dục nhiều thêm một vị Thần vương, y vừa đến đã mở miệng nói: “Không cần, ba ngày sau tử khí tự tiêu tán, tiếp đó phong tỏa Tinh Hồng cổ thành trong ba năm là được!”
Chỉ đơn giản như vậy!
Đối vô địch mà nói, ba năm thì tính là gì?
Bị vây trong cổ thành ba năm, dù là thiên tài mạnh hơn nữa thì cũng bị phế đi!
Cho dù không chết thì cũng chỉ còn con đường biến thành cư dân cổ thành, một khi đối phương thành cư dân nơi đây, vậy thì ai thèm quản sinh tử của hắn nữa.
Phong thành!
Lời này vừa nói ra, Đại Hạ vương liền cau mày.
Ông không sợ những người này cưỡng ép vào thành, Tử Linh tộc cũng không dễ trêu chọc như vậy.
Bất quá. . .
Phong thành, cái kia mới thật sự phiền toái.
Đúng lúc đó, tượng đá cơ hồ chưa từng cùng bọn hắn trao đổi lần nào bỗng đột ngột truyền âm, thanh âm chấn động, đâm thẳng vào trí óc bọn họ, “Phong thành? Hỏi qua ta chưa?”
Bình Dục lập tức nhìn về phía cổ thành, bình tĩnh cất lời: “Các ngươi trấn thủ cổ thành đã nhiều năm, nếu nguyện ý nói ra suy nghĩ của mình thì chúng ta hiển nhiên sẽ cân nhắc tới, có điều cả ngàn năm qua cũng chẳng mấy ai thấy được các ngươi nói lời nào, làm sao bọn ta biết được? Bây giờ chỉ cần ngươi giao Tô Vũ ra, chúng ta tự nhiên sẽ rời đi!”
Vô địch các tộc đều biết tới người trấn thủ cổ thành.
Thế nhưng bọn gia hỏa này cái gì cũng không nói, nhiệm vụ là canh giữ Tử Linh giới, bất quá mỗi lần Tử Linh xuất hiện thì bọn họ đều mặc kệ, cũng không rõ vai trò thực tế của mỗi tượng đá là gì, chỉ biết nội tình chuyện này hết sức phức tạp.
Thần tộc trên đại thể biết một ít thông tin, thế nhưng cụ thể cũng không rõ ràng.
Bọn họ cũng cảm thấy rất hứng thú đối với các tôn tượng đá ở mỗi cổ thành.
Thượng cổ vô địch!
Có điều gần như toàn bộ vô địch thượng cổ đều đã chết sạch, vậy mà tượng đá vẫn còn tồn tại, đến cùng là làm được bằng cách nào?
Bên trong tòa thành cổ, tượng đá mở mắt nhìn ra cổng thành, không buồn trả lời câu nói của Bình Dục.
Sau một khắc, nó lại nhìn về phía căn phòng mà Tô Vũ đang ở, xem thấu phòng ốc, thấy được Tô Vũ đang chuyên tâm chú thể.
Thực Thiết 72 Đúc!
Dù là Thực Thiết nhất tộc thì cũng chẳng được mấy vị là hoàn thành 72 đúc.
Nhân tộc này thế mà lại chọn tu luyện công pháp đúc thân khó khăn như vậy, khó trách hắn cần rất nhiều thiên địa huyền quang, nếu chỉ dựa vào chính hắn thì có khi mất đến hàng trăm hàng ngàn năm cũng chưa chắc đã hoàn thành.
“Đa thần văn. . .
Chu Thiên khiếu. . .
Thực Thiết 72 Đúc. . .
Ngũ Hành thần quyết. . .”
Tượng đá yên lặng nhìn Tô Vũ, không nói lời nào.
Càng lúc nó càng thấy Thiên Diệt tiễn hắn rời đi quả là có đạo lý.
Trước đó nó cứ cho rằng mặc kệ không quản là được, bây giờ nhìn lại mới thấy tiểu tử này chính là một kíp nổ đầy phiền toái.
Nó thấy được trên người đối phương có một chút phong thái của cường giả thời thượng cổ.
Chương 1525: Trí Tuệ Của Tử Linh
Ngoài thành, vô địch các phương đều đang yên lặng.
Mà Đại Hạ vương và Đại Minh vương thì thấy rất bất lực, thời gian càng lâu, chỉ sợ càng khó cứu được Tô Vũ.
Nội thành.
Tô Vũ đã cảm nhận được áp lực thao thiên.
Tử khí sôi trào, giống như có Tử Linh mạnh hơn muốn xuất tràng, nhưng không biết vì lý do gì mà chỉ mới có cảm giác rục rịch xuất hiện chứ chưa chính thức hiện ra.
Xem ra vô địch ở ngoài thành đã khiến Tử Linh nhất tộc cảm nhận được sự uy hiếp cùng áp lực.
Thời khắc này, Tô Vũ vừa hoàn thành 38 đúc, thân thể cường đại hơn hẳn so với ngày hôm trước.
Đổi thành ngày thường, khẳng định hắn sẽ vô cùng cao hứng, thế nhưng hôm nay hắn chỉ thấy uể oải xen lẫn thất lạc.
Bởi vì bên ngoài đang có rất nhiều cường giả.
Nhật Nguyệt cao trọng một đống lớn, vô địch cũng tới không ít.
Chưa bao giờ Tô Vũ cảm thấy mình rất phế như lúc này.
Đương nhiên, hắn đã trực tiếp lướt qua chuyện chỉ vẻn vẹn một năm, hắn đã từ Khai Nguyên lên đến cảnh giới hiện tại.
Tu luyện thời gian ngắn thì làm sao?
Chẳng lẽ vô địch sẽ ngồi đó chờ ngươi trăm năm ngàn năm?
Thời gian tu luyện ngắn là vấn đề của ngươi, đừng lấy ra làm lý do biện minh.
Ai bảo ngươi sinh sau đẻ muộn, sớm một chút không được sao?
Cho nên Tô Vũ rất hiếm khi nhắc tới chuyện mình còn trẻ tuổi như thế nào, bởi vì đối với hắn, tuổi trẻ không phải là vốn liếng, nói thẳng ra là vô địch không cho ngươi vốn liếng này.
“Haiz, thật sự không nghĩ tới ta đến Chư Thiên chiến trường không bao lâu thì đã trêu chọc tới vô địch.”
Tô Vũ lắc đầu, thở dài.
Làm người a, vẫn không thể quá mức ưu tú.
Thôi, coi như hiện tại hắn có chết thì cũng sẽ được lưu danh sử sách vạn tộc.
Ngày x tháng y năm z, Nhân tộc Tô Vũ bị nhiều vị vô địch vây giết!
Nhìn mà xem, có thể diện tới cỡ nào.
Một tôn vô địch còn chưa đủ, để giết một Lăng Vân mà vạn tộc phải kéo đến nhiều tôn vô địch như thế.
Hậu nhân sau này có thể phá được kỷ lục của hắn chăng?
Tô Vũ tự thấy vui vẻ.
Lo lắng, sợ hãi, đương nhiên là có, nhưng khi các vị vô địch thật sự kéo đến rồi, không hiểu sao hắn lại thấy bình tĩnh hơn.
Không có gì hối hận!
Chỉ thấy bất đắc dĩ là vì hắn còn nhiều việc chưa thể hoàn thành, thế nhưng không quan hệ, không có hắn thì vạn giới vẫn như cũ là vạn giới.
Thừa dịp vô địch còn chưa xông vào trong, lại đúc thân thể thêm mấy lần nữa vậy.
38 đúc, lực lượng thân thể Tô Vũ bây giờ đã vượt qua 6 vạn 7 ngàn khiếu.
Càng về sau, lực lượng của Tô Vũ càng tăng mạnh.
Hiện tại chỉ cần hoàn thành một đúc thì lực lượng thân thể của hắn có thể tăng lên gần 7000 khiếu, con số kinh người, dĩ nhiên, tiêu hao tài nguyên cũng theo đó mà kinh người.
Có điều Tô Vũ sẽ không bận tâm tới chuyện này.
Tài nguyên không có thì lại đi đoạt.
Thực lực mới là thứ thuộc về chính mình.
Thực lực của hắn bây giờ đã tiếp cận Sơn Hải thất trọng!
Cũng nhờ công pháp đúc thân của Thực Thiết nhất tộc lợi hại, cho nên đợi Tô Vũ đến Sơn Hải đỉnh phong thì Nhật Nguyệt đỉnh phong cũng chưa hẳn có thể đánh phá được thân thể hắn, cũng giống như Thực Thiết thú ở Đại Minh phủ, dù là Nhật Nguyệt công sát thì cũng không làm gì được nó.
Long Vô Ưu đã tiến vào phủ thành chủ.
Tô Vũ còn đang suy nghĩ về chuyện này, thì bỗng bên ngoài có thanh âm của vô địch truyền vào: “Hắc Ma thành chủ, cũng nên bảo hộ cường giả các tộc một phen.
Để bọn họ tiến vào phủ thành chủ, các tộc chắc chắn sẽ nhớ ơn ngươi!”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, quả nhiên, sau một khắc, lại có người lên tiếng: “Làm sao? Muốn nhét người vào phủ thành chủ, sau đó dẫn xuất Tử Linh mạnh mẽ phá ốc?”
Đây là vô địch Nhân tộc?
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, hắn không quá quen thuộc với vô địch Nhân tộc, ngoại trừ ba người Đại Hán vương hắn từng gặp thì hắn chưa từng tiếp xúc với các vị vô địch khác, cho nên hắn không nhận ra thanh âm của đối phương.
Đây là ai?
Là đang nói với hắn, vô địch vạn tộc muốn thành chủ bảo hộ những người khác, chính là vì bức tử mình?
Tử Linh phá ốc sao?
Đúng vậy, Tử Linh cường đại nhất định có thể phá vỡ phòng, đây là điều tất nhiên.
Sau một khắc, người vừa mới nói chuyện lại bâng quơ nói thêm vài câu: “Tử Linh đến chuẩn vô địch hoặc là vô địch thì sẽ có trí tuệ rất cao, tuy nó đã quên lãng chuyện cũ khi còn sống, thế nhưng trí thông minh có thể so được với người bình thường.”
“Đại Minh vương, nói mấy lời này có ý nghĩa gì à?”
Có người cười lạnh một tiếng.
Bọn họ biết thừa Đại Minh vương đang nhắc nhở ai!
Không sai, rất có thể Tô Vũ có năng lực ẩn giấu vào trong đội ngũ Tử Linh, thế nhưng việc này không quan trọng, hiện tại Tử Linh xuất tràng đều có trí tuệ cực thấp, dù là Tử Linh đến Nhật Nguyệt thì vẫn rất ngu ngơ.
Nhưng mà Tử Linh đến chuẩn vô địch hoặc là vô địch thì khác, khi đó linh trí của nó sẽ thức tỉnh như một con người bình thường.
Chỉ cần dẫn xuất ra Tử Linh cường đại như vậy thì Tô Vũ chết chắc.
Tô Vũ có thể giống như Tử Linh đích thật, tùy thời xuất hiện, tùy thời tan biến sao?
Không, ngươi không thể!
Mà Tử Linh cao cấp hoàn toàn có thể triệu hoán Tử Linh cấp thấp, hoặc là khiến nó biến mất, thậm chí là có khả năng câu thông giữa các Tử Linh với nhau.
Tô Vũ ngươi sát lục nhiều Tử Linh như vậy, cường giả Tử Linh tộc không biết thì thôi, chứ nó đã biết ngươi còn lẩn trốn ở trong thành thì ngươi có thể chạy chỗ nào?
Đây là tính toán của mấy vị vô địch bên ngoài thành, rất đơn giản, thế nhưng vô cùng hữu hiệu.
Điều kiện tiên quyết là những người khác phải tiến vào phủ thành chủ tị nạn.
Lần trước, Thiên Hà ở Thiên Diệt cổ thành là một người khó chơi, hoàn toàn đứng ở thế trung lập, kiên quyết không giúp đỡ bất kỳ bên nào, bằng không nếu có thể tiến vào phủ thành chủ thì đâu đến nỗi để Nhật Nguyệt chết sạch như khi ấy.
Mà Tinh Hồng cổ thành Hắc Ma lại không giống Thiên Hà.
Chỉ cần đưa ra cái giá động tâm, lão sẽ đồng ý bảo hộ những người khác.
Kể từ đó sẽ không có chuyện hao tổn hàng loạt Nhật Nguyệt để đổi mạng cho thiên tài các tộc như lần trước nữa.
Ở bất kỳ chủng tộc nào, Nhật Nguyệt hậu kỳ đều là bảo bối, đều là kẻ có cơ hội chứng đạo vô địch.
Chết riêng lẻ từng người thì coi như xong, nhưng cùng lúc chết nhiều như vậy thì chẳng tộc nào có thể tiếp nhận.
Bên trong cổ ốc.
Tô Vũ đã nhận ra, nguyên lai là Đại Minh vương tới.
Đại Minh vương có ý nhắc nhở Tô Vũ, không nên coi thường linh trí của Tử Linh mạnh mẽ.
Kỳ thật Tô Vũ đã biết chuyện này.
Lần trước khi xuất hiện vài đầu Tử Linh Nhật Nguyệt sơ kỳ, hắn đã cảm nhận được chúng nó có một ít linh trí, bởi vì dáng vẻ chúng nó nhìn hắn khi ấy vô cùng nghi hoặc.
Rõ ràng, nếu Tô Vũ gặp phải Tử Linh mạnh hơn thì có thể bại lộ trong nháy mắt.
Trước đó ở Thiên Diệt cổ thành, hắn có thừa tự tin là vì hắn đã giữ bùa bảo mệnh Xuyên Toa phù trong tay, nhưng bây giờ thì không, lần này hắn không có cách nào tùy tiện rời đi nữa.
“Hắc Ám Ma Long!”
Tô Vũ thấy đau đầu, hắn đã kết thù với tên Ma Long đó.
Mà giờ khắc này, nội thành cũng vang lên thanh âm của Hắc Ám Ma Long.
“Phủ thành chủ không bảo vệ được nhiều cường giả như vậy!”
“Vậy chỉ cần không bảo hộ Nhân tộc là được. . .”
Có người khẽ cười bổ sung một câu, ngay lập tức, một vệt ánh đao bao trùm thiên địa chợt lóe lên, một đao này tựa như cắt mở toàn bộ cổ thành.
Liền ngay sau đó, có người lạnh lùng lên tiếng: “Thế thì đều đi chết hết đi!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)






![[Dịch] Quang Âm Chi Ngoại [Dịch] Quang Âm Chi Ngoại](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Quang-Am-Chi-Ngoai-Truyen-Audio.jpg)
