[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 296 : Khóc Không Ra Nước Mắt (c1476-c1480)
❮ sautiếp ❯Chương 1476: Khóc Không Ra Nước Mắt
Phù Thổ Linh cầm nhánh gỗ nhắm thẳng vào Tô Vũ!
“Tô Vũ, chính ngươi muốn chết đấy!”
Uy áp này rất mạnh.
Tô Vũ cả kinh, hắn gầm nhẹ một tiếng, dương khiếu mở ra hơn phân nửa, hắn nhanh chóng cắn nuốt một giọt tinh huyết Sơn Hải thất trọng, trong chớp mắt, hắn rống một tiếng, chém ra một đao.
Ánh đao bao trùm hải vực, bay về phía Phù Thổ Linh.
Một đao này quá mạnh!
Tô Vũ nửa mở dương khiếu, cắn nuốt một giọt tinh huyết, bùng nổ lực lượng Sơn Hải thất trọng, chém ra một đao, thân thể bắt đầu xuất hiện thương tổn, thân thể hắn không thừa nhận được lực lượng cường hãn như vậy.
Nhánh gỗ của Phù Thổ Linh cũng đồng thời tấn công Tô Vũ!
Oanh!
Linh khí hệ mộc nồng đậm bao trùm ánh đao, phanh một tiếng, ánh đao vỡ nát!
Sắc mặt Phù Thổ Linh đại biến, trong lòng mắng to!
Mẹ nó!
Gia hỏa này thật đáng sợ.
Sơn Hải thất trọng!
Nhưng Sơn Hải thất trọng cũng không đỡ được một kích của nhánh gỗ của gã, hắn sẽ phải xong đời!
Một đạo quang mang nhanh chóng bay về phía Tô Vũ.
Dù hiện tại thân thể hắn đã đạt tới Sơn Hải thất trọng thì cũng khó mà đỡ được.
Ánh mắt Tô Vũ trở nên điên cuồng, hắn nhanh chóng phán đoán xem xét tình huống, trong trái tim, tiểu nhân lại thức tỉnh, cảm thấy cực kì bất đắc dĩ, mọe, hắn lại trêu chọc đến ai vậy?
Trong khoảnh khắc tính mạng ngàn cân treo sợi tóc này, Tô Vũ cố gắng ép mình bình tĩnh lại.
Hắn đã có biện pháp ứng đối.
Còn không chỉ một loại.
Thứ nhất, mở dương khiếu hoàn toàn, bùng nổ sức mạnh khủng khiếp rồi cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt, liều mạng đối đầu chính diện với nhánh gỗ, có lẽ thân thể sẽ bị trọng thương nhưng vẫn có hy vọng sống sót.
Thứ hai… Ngũ hành thần quyết!
Hắn cảm nhận được sinh cơ nồng đậm tỏa ra từ nhánh gỗ, cảm nhận được lực lượng ngũ hành quen thuộc, nhánh gỗ này có lẽ cùng loại với tiên phù của Cửu Huyền, có khả năng do vô địch tạo ra.
“Có lẽ ngũ hành thần quyết… có thể giải quyết!”
Tô Vũ cảm nhận được lực lượng quen thuộc, hắn đang nghĩ xem mình nên liều mình hay nên thử một lần?
Đương nhiên hắn lựa chọn thử một lần!
Ngũ hành thần quyết đến từ Ngũ Hành tộc!
Kẻ tài cao gan cũng lớn, trong đầu hắn còn có sách họa kim sắc, nhánh gỗ kia xem như công kích ý chí lực, thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong của Diệp Bá Thiên còn không đấu lại sách họa, cái này cũng sẽ không ngoại lệ!
Ngay sau đó, Tô Vũ vận chuyển ngũ hành thần quyết.
180 Thần khiếu nhanh chóng phác họa, hóa thành một cái lưới lớn.
Lực lượng ngũ hành gấp rút bao phủ nhánh gỗ.
Ong!
Hai cỗ ý chí lực va chạm, Tô Vũ bạo rống một tiếng, trực tiếp bao phủ cỗ lực lượng cường hãn kia, kéo vào biển ý chí của mình.
Trong nháy mắt hắn kéo vào biển ý chí, toàn bộ 180 Thần khiếu phát ra quang mang sáng lóa.
Ong!
Biển ý chí rung động, Tô Vũ nhanh chóng tiến hành cắn nuốt, thay đổi cỗ sinh mệnh lực cường đại kia.
Trong nháy mắt, từ thân thể hắn toát ra đại lượng sinh mệnh lực.
Thương thế lập tức khôi phục!
Ầm một tiếng, thân thể kịch chấn, trực tiếp bước vào 28 đúc!
Lúc này tới lượt Phù Thổ Linh biến sắc, cái quỷ gì vậy?
Tô Vũ cắn nuốt ư?
Gã vừa muốn trốn chạy, Tô Vũ đã nhanh chóng xuất hiện trước mắt gã, Phù Thổ Linh mắng to một tiếng, trong tay xuất hiện một thanh kiếm nhỏ: “Ngươi nhất quyết phải cá chết lưới rách? Ngươi có thể thừa nhận một kích nữa sao?”
“Nhánh gỗ đã được vận dụng, lão tổ Mộc Linh tộc sẽ cảm ứng được, ngươi muốn vô địch tới giết ngươi?”
Tô Vũ hơi chấn động, nhìn gã một cái, giọng hắn thâm trầm: “Nội tình thật thâm hậu, hậu duệ vô địch có một thứ đã không tồi, vậy mà ngươi vẫn còn nữa!”
Dứt lời, Tô Vũ phát ra tất cả lực lượng mới vừa thu nạp, trong biển, vô số thủy thảo điên cuồng sinh trưởng.
Cỗ lực lượng này rất cường đại!
Nhưng vô địch mà tới đây thì sẽ nhanh chóng truy tung được Tô Vũ.
Tô Vũ quyết đoán từ bỏ, lập tức bỏ chạy, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã biến mất, hắn hóa thành Tử Linh, tử khí mài giũa sinh mệnh lực còn dư lại trong cơ thể, va chạm lẫn nhau, nhanh chóng rèn luyện thân thể Tô Vũ!
Đây là lực lượng vô địch!
Còn là sinh mệnh lực, vừa vặn xung đột với lực lượng tử linh.
Hai lực lượng xung đột kịch liệt, thân thể nhanh chóng được rèn luyện.
Thân thể Tô Vũ lại chấn động lần nữa, ầm vang một tiếng, 29 đúc hoàn thành!
Hai cỗ lực lượng này cũng nhanh chóng đạt tới hiệu quả tiêu hao lẫn nhau.
Hóa giải xong lực lượng cường đại trong cơ thể, Tô Vũ lại hóa thành hình người, tử khí tiêu tán, hắn đốt cháy khí tức rồi hoàn toàn biến mất khỏi đây.
Phù Thổ Linh hoảng sợ chưa dứt, gã vuốt lớp mồ hôi lạnh đọng trên trán.
Sau đó lại hóa thành Thủy Nhân, nắm chặt chuôi kiếm, đây là bảo vật lão tổ Kim Linh tộc cho gã để hộ thân.
Gã không xác định thứ này có thể đối phó với Tô Vũ hay không.
Thật đáng sợ!
Thứ đồ vô địch giao cho gã để phòng thân đương nhiên không có khả năng giết được vô địch, giết Nhật Nguyệt cũng khó, nhưng trong tình huống bình thường thì kẻ dưới Nhật Nguyệt tam trọng bị nhánh gỗ công kích chắc chắn không chết thì cũng bị thương nặng.
Thế mà Tô Vũ vẫn bình an vô sự, hắn đã làm thế nào, cắn nuốt lực lượng Mộc Linh ư?
Phù Thổ Linh hoảng sợ, gã không dám ở lại lâu, nhanh chóng vứt bỏ điểm bảng, chốc lát sau đã biến mất vô tung vô ảnh!
Khủng khiếp thật!
Tên Tô Vũ này thật sự hung tàn, Phù Thổ Linh cảm thấy với thủ đoạn của mình, nếu gặp Sơn Hải thất trọng bát trọng thì gã cũng có thể giết chết!
Hiện tại thì hay rồi, tổn thất một nhánh gỗ mà vẫn chưa giết được Tô Vũ.
Quả nhiên thiên tài đều rất khó giết!
Thiên tài trên Thiên bảng không có kẻ nào là dễ chọc.
Gã trốn chạy rất xa, đột nhiên, có thanh âm vang lên trong đầu: “Phù Thổ Linh, còn cần cứu viện không?”
Là lão tổ Mộc Linh tộc!
Không biết đối phương dùng thủ đoạn gì vượt qua hư không để giao lưu với gã.
Phù Thổ Linh nhanh chóng đáp: “Không cần, đối thủ đã chạy rồi.
Lão tổ, nhánh Mộc Linh của ngài bị ta dùng rồi, nhưng ta không giết được đối phương…”
“Khó đánh chết Nhật Nguyệt lắm, cẩn thận một chút, đối phương đã ma diệt Mộc Linh khí nên không thể truy tung vị trí, đừng trêu chọc Nhật Nguyệt, ngươi giết Sơn Hải ngũ trọng đúng không? Ta đã thấy điểm bảng thay đổi rồi, giết thì giết thôi, nhưng đừng khiêu chiến Nhật Nguyệt, mượn dùng ngoại lực giết Nhật Nguyệt thì ngươi cũng khó lên được Thiên bảng…”
Phù Thổ Linh khóc không ra nước mắt!
Không phải mà.
Lão tổ cho rằng gã đối phó với Nhật Nguyệt, nhưng không phải, người ta chỉ là Lăng Vân thôi, còn là Lăng Vân sơ kỳ.
Nhật Nguyệt gì chứ?
“Lão tổ, không phải Nhật Nguyệt…”
“Thần Ma cường tộc Sơn Hải đỉnh phong à… Vậy cũng có chút thủ đoạn…”
“Là Lăng Vân, Tô Vũ, đứng đầu Thiên bảng…”
“…”
Liên hệ gián đoạn, có thể là do Mộc Linh lão tổ không duy trì được thời gian quá dài, có thể là bị chấn động, tóm lại, giờ khắc này liên hệ đã gián đoạn!
Phù Thổ Linh hộc máu.
Biển ý chí rung chuyển.
Liên hệ vượt biên giới, chính gã cũng phải chịu áp lực cực lớn.
Có khả năng Mộc Linh lão tổ còn đang ở ngũ hành giới, mình chưa chết, chưa chắc đối phương đã tới chiến trường Chư Thiên.
“Chắc lão tổ cũng không ngờ tới!”
Phù Thổ Linh phun tào, rõ ràng là nói thứ này có thể giết Nhật Nguyệt, kết quả còn không giết được Lăng Vân, không biết lão tổ có phải hoài nghi mộc sinh hay không.
Phù Thổ Linh không dám bất cẩn, tiếp tục trốn chạy.
Thật xui xẻo!
Không thu hoạch được gì mà đã mất đi nhánh gỗ, mỗi lão tổ của năm tộc đều giao một thứ cho gã, nếu dùng hết cả 5 cái… gã không còn gì để dựa vào, vô địch khó mà ra mặt cho gã, trừ khi có vô địch muốn giết gã!
Bình thường thiên tài đều phải tự lực cánh sinh.
Lần này thiệt hại 1 món, còn dư lại 4 món.
Gã lang bạt chiến trường Chư Thiên, gặp không ít địch nhân, đây là lần đầu tiên sử dụng, kết quả hiệu quả chỉ tạm được.
“Xui xẻo thật!”
Phù Thổ Linh buồn bực, khóc không ra nước mắt.
Sao lại gặp phải tên kia?
Suýt nữa thì đã chết rồi!
Quá hung hiểm!
Năm cơ hội bảo mệnh mà đã dùng mất một lần.
Chương 1477: Nhất Định Phải Điệu Thấp
Phù Thổ Linh hộc máu, Tô Vũ cũng cau mày.
Thật khó giết!
Đáng chết!
Đám hậu duệ vô địch không có kẻ nào tốt cả, mỗi người đều cất giấu đại sát chiêu.
Đương nhiên nếu cho hắn đại sát chiêu ấy thì hắn sẽ không phun tào, kỳ thật hắn cũng không kém, đại sát chiêu giết Nhật Nguyệt của hắn chính là thần văn của Ngũ Đại do Liễu Văn Ngạn cho, cũng coi như vật truyền thừa.
“May mà cỗ lực lượng kia trợ giúp mình đúc thân hai lần!”
Tô Vũ chỉ có thể an ủi mình như vậy, không phải lần này không thu hoạch được gì, ít nhất thì cỗ sinh mệnh lực cường hãn đó đã giúp hắn hoàn thành hai lần đúc thân, cũng không tệ lắm!
Hơn nữa, dương khiếu nửa mở, vết thương do cắn nuốt tinh huyết Sơn Hải thất trọng cũng nhanh chóng khôi phục.
Không tệ!
“Có điều Phù Thổ Linh đã biết tình huống của ta rồi.”
Tô Vũ nhíu mày, đây chính là vấn đề phiền toái nhất.
Tên kia có lẽ vẫn còn thủ đoạn bảo mệnh mà vô địch cho gã.
“Ngũ hành thần quyết…”
Ánh mắt Tô Vũ nghiền ngẫm, có khả năng Phù Thổ Linh còn bốn món nữa, được lắm, ta sẽ theo dõi ngươi, một món có thể giúp ta đúc thân hai lần, bốn món chính là tám lần đúc!
Hơn nữa vẫn còn rất nhiều lực lượng mà hắn không có thời gian hấp thu.
Nếu không thì đã được lợi nhiều hơn.
“Một lần cắn nuốt hai món thì hơi khó, sẽ bị quá tải, nhưng một món… cũng được, ngũ hành thần quyết khá tương đồng với lực lượng Ngũ Hành tộc!”
Đây là lần đầu tiên Tô Vũ phát huy ra tác dụng của ngũ hành thần quyết!
Cảm giác rất tốt.
“Ít nhất Phù Thổ Linh có thể giúp ta đúc thân 8 lần nữa!”
Tốt nhất lần nào cũng cho hắn một kích như ban nãy.
Tô Vũ liếm môi, Phù Thổ Linh, ta sẽ theo dõi ngươi!
Ngươi có thứ tốt như vậy mà còn không giết được ta, vậy ta đây nhất định phải đoạt lấy!
“Phù Thổ Linh!”
Tô Vũ thì thào một tiếng, cái tên này ẩn giấu rất sâu, hắn phải cẩn thận bị gã bán hành tung của mình, tận lực cách xa ra mới được.
Không thể xử lý Phù Thổ Linh, cũng không thể bắt được gã khiến Tô Vũ hơi tiếc nuối.
Bất quá đành chịu, nhân sinh tám chín phần là không được như ý.
Chắc chắn phải có điểm tiếc nuối!
Bây giờ Tô Vũ chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
Trước mắt, tên kia khẳng định hết sức cảnh giác, truy tung cũng chưa chắc có thể đuổi tới, vả lại thủ đoạn của gã cũng không ít.
“Thôi thì lại đi tìm Thiên Đạc cùng Tiểu Kim Long vậy. . .”
“Thủ đoạn của Tiểu Kim Long không tồi, Thiên Đạc thì có vẻ lỗ mãng hơn.”
Tô Vũ không dám khinh thường đầu Long tộc kia, nghe nói có vô địch ra mặt vì nó.
Gia gia nó Đại trưởng lão của Kim Long tộc, một vị vô địch mạnh mẽ.
Thiên Đạc thì khác, gã là truyền nhân mười bảy mười tám của một vị Ma vương, mặc dù cũng tính là hậu duệ vô địch, thế nhưng quan hệ rất xa.
Thần Ma sống lâu, hậu duệ nhiều, truyền thừa xa xưa.
Đến thế hệ này của Thiên Đạc thì trừ phi có thiên phú đặc biệt cường đại, bằng không vô địch chẳng buồn để ý tới sự tồn tại của ngươi.
Bất quá tốt xấu gì cũng là hậu duệ vô địch, đôi lúc cái thân phận này vẫn có chỗ dùng.
“Mục tiêu chủ yếu vẫn là Thiên Đạc. . .”
Tô Vũ đã có quyết định.
Tiểu Kim Long sẽ có biện pháp liên hệ trực tiếp với vô địch, hơn nữa khoảng cách từ Long giới đến bên này lại gần, đánh chủ ý lên nó tương đối nguy hiểm.
Chiến một trận với Phù Thổ Linh xong đã giúp Tô Vũ tỉnh táo hơn hẳn, cũng giúp hắn nhận ra một sự thật: ta không cường đại như ta tưởng.
Hắn giết Nhật Nguyệt chẳng qua là ngoài ý muốn, nguyên nhân chủ yếu vẫn là thiên thời địa lợi cộng với thần văn của Ngũ Đại hỗ trợ.
Lần sau mà gặp phải Nhật Nguyệt, chân chính đối chiến thì hắn cầm chắc cái chết.
Tô Vũ âm thầm cảnh cáo chính mình!
Nhiều nhất hắn chỉ có thể so sánh với Sơn Hải cặn bã, trong khi nơi đây có rất nhiều Nhật Nguyệt, không nên ảo tưởng bản thân mạnh mẽ mà mạo hiểm làm trò ngu ngốc.
Trước đó hắn giết được vài tên Sơn Hải, giết được mấy vị Nhật Nguyệt làm hắn từng tự đắc cho rằng bản thân mình đã rất tiến bộ, thậm chí còn cảm thấy thiên tài Thần Ma không tính là cái gì, nhưng nhìn thực tế mà xem, một tên Phù Thổ Linh thôi kém chút đã giết chết hắn.
Phía trên Phù Thổ Linh còn vô số thiên tài đáng gờm khác.
Trong lòng Tô Vũ trầm tư một lúc, cuối cùng bình tĩnh lại, cấp tốc chuyển đổi một thoáng, hóa thành một đầu Thiết Dực điểu!
Phá Sơn ngưu. . .
Nguyên lai tưởng rằng làm vậy là điệu thấp, kết quả Tô Vũ phát hiện hắn tính sai rồi.
Tinh huyết Phá Sơn ngưu thơm như vậy, lại là tinh huyết phổ biến phù hợp để sử dụng, hiển nhiên không phải chỉ có mình hắn có ý đồ với bộ tộc này, khả năng cao là Phù Thổ Linh cũng bị máu Phá Sơn ngưu hấp dẫn tới.
Khó trách!
Khó trách Tinh Thần hải rộng lớn như vậy mà Tô Vũ vẫn chưa gặp được vị “đồng tộc” nào, thậm chí trên Thiên Hà đảo cũng không thấy có Phá Sơn ngưu tồn tại, xem ra là bọn chúng không dám một mình ra cửa.
Thiết Dực điểu chắc là đủ rác rưởi rồi nhỉ?
Lăng Vân cảnh Thiết Dực điểu, có chút thực lực, thế nhưng tinh huyết không đáng tiền, hy vọng sẽ không ai đánh chủ ý lên mình.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Điệu thấp! Nhất định phải điệu thấp!
Hiện tại hành tung của hắn bại lộ, còn không biết Phù Thổ Linh có trắng trợn truyền ra ngoài hay không, thời gian tới cần phải cẩn thận hơn nữa.
Cửu Tinh đảo lớn hơn nhiều so với Thiên Hà đảo.
Nơi này là lối vào cửu giới, toàn bộ hòn đảo được phân ra rất nhiều khu vực, nói là hòn đảo nhưng thật ra diện tích cực lớn, nếu nhét Nhân cảnh vào đây thì một đại phủ cũng không sánh nổi.
Thành trì trên Cửu Tinh đảo cũng không ít, trong đó, mỗi giới vực đều có một thành trì thuộc về riêng mình.
Mà tại hòn đảo trung ương, không liên quan đến lối vào giới vực của bọn họ, cửu giới chung tay thành lập một tòa đại thành, gọi là Cửu Tinh thành.
Cửu Tinh thành thuộc quyền quản lý dưới trướng Thiên Vực liên minh.
Trong thành gặp nhau, dù là chủng tộc đối địch thì cũng miễn cưỡng cư xử bình tĩnh một chút, dưới tình huống bình thường, nhiều ít gì cũng nên cho Thiên Vực liên minh một chút mặt mũi.
Tốt xấu gì thì Thiên Vực liên minh cũng là sự liên hợp của cửu giới.
Mặc dù bọn họ chưa hẳn một lòng, thế nhưng đối mặt với cường tộc thì trên đại thể Thiên Vực liên minh vẫn có thể liên hợp lại đối phó.
Bởi vì nếu không liên hợp, bọn họ sẽ lâm vào tình cảnh bị kẻ địch từ bên ngoài xâm lấn tiểu giới.
Ngoại trừ Cửu Tinh thành được kiến thiết sau này ra, thì bên trên Cửu Tinh đảo còn có một tòa cổ thành.
Đương nhiên, người lui tới cổ thành không nhiều, bất quá cũng không phải là không có.
Gặp cừu gia, vô phương địch nổi thì sẽ có kẻ trốn vào cổ thành tị nạn.
Trên toàn bộ Cửu Tinh đảo có rất nhiều sinh linh, một phần lý do là vì Cửu Tinh đảo nằm gần Tinh Vũ phủ đệ, nguyên khí nơi này so với bên trong cửu giới thì nồng đậm hơn hẳn.
Vả lại mỗi mười năm thì Tinh Vũ phủ đệ sẽ mở ra một lần, thiên tài tề tụ, náo nhiệt vô cùng.
Bên đây không giống như Dục Hải bình nguyên, bên kia thiên tài dùng Đằng Không Lăng Vân làm chủ, Sơn Hải đều hiếm thấy.
Mà Cửu Tinh đảo bên này thì trừ vô địch hiếm khi xuất hiện, nhưng Nhật Nguyệt lại rất phổ biến.
Không nói đâu xa, những ngày mới rồi đại chiến liên miên không ngừng, cũng đủ khiến cho cư dân ở Cửu Tinh đảo được xem náo nhiệt thỏa mãn.
Xem ra chuyến đi đến Tinh Vũ phủ đệ năm sau sẽ hết sức đặc sắc.
Đây mới là “hoạt động bên thềm” mà thôi!
Vạn tộc vẫn còn rất nhiều thiên tài, chẳng qua có những kẻ không thích xuất đầu lộ diện tại Chư Thiên chiến trường, không đến Chư Thiên chiến trường không có nghĩa là kẻ yếu, có không ít thiên tài đã bắt đầu chinh chiến bốn phương ngay bên trong giới vực nhà mình.
Hoặc là tiềm tu thiên tài của các cổ tộc cũng lục tục bắt đầu xuất quan.
Khi Tinh Vũ phủ đệ mở ra, thiên tài sẽ hội tụ về càng nhiều.
Đằng Không làm cơ sở, Lăng Vân làm chủ, Sơn Hải cũng không hiếm thấy.
Thiên tài càng cường đại, tiến vào tầng càng cao thì lại gặp nguy hiểm càng lớn.
Thực lực mạnh nhưng lớn tuổi thì tiến vô trong đó sẽ lại càng gặp phải hung hiểm hơn.
Có điều đây là một trong những nơi thần bí, được vạn giới quan tâm nhất tại Chư Thiên chiến trường.
Có người từng thu được cơ duyên to lớn tại đây, trong vòng một ngày hợp nhất Thần khiếu, đặt chân đến Nhật Nguyệt.
Có người tại đây nhặt được Thiên binh, lấy được cơ duyên trảm Nhật Nguyệt.
Cũng có người tại đây, nguyên khí trong nháy mắt cửu biến, thu được cổ vật trân phẩm để đặt nền móng cơ sở.
Chương 1478: Lam Ngư Nhất Tộc
Tóm lại, theo thời gian Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, rất nhiều cường giả các tộc bắt đầu hội tụ về phụ cận Cửu Tinh đảo.
Nguyên bản thường thì cuối năm mọi người mới lục đục kéo tới, nhưng sở dĩ năm nay tới sớm hơn vài tháng chính là vì có liên quan đến Tô Vũ, không, nói cho chính xác ra là do Ma Đa Na.
Trước đó gã đã thông qua Liệp Thiên các thông tri tới những thiên tài trên Thiên bảng và Địa bảng cùng nhau kéo tới đây.
Bằng không cũng không tới nỗi trùng hợp có nhiều thiên tài đỉnh cấp đồng loạt tề tựu về Cửu Tinh đảo như thế.
Trên đường đi, Tô Vũ cũng bắt gặp không ít cảnh chém giết.
Quả nhiên, từ khi hắn hóa thân thành Thiết Dực điểu nhất tộc thì hầu như chẳng ai thèm tìm hắn để gây sự.
Đơn giản là vì không có lời.
Giết một tên thuộc chủng tộc nhỏ yếu thì cũng chẳng thu hoạch được mấy.
Không biết những chủng tộc nhỏ bé nên cảm thấy bi ai hay may mắn, tối thiểu thì đúng là có rất nhiều thiên tài khinh thường giết cường giả tiểu tộc.
Lên đảo!
Trên đảo vẫn đang diễn ra cảnh tượng bùng nổ hỗn loạn, chém giết không ngừng.
Tô Vũ đều tận lực tránh đi!
Lúc bấy giờ Tô Vũ không độc hành một mình, mà là hao tốn 100 giọt Nguyên Khí dịch để đi cùng một nhánh đội ngũ cho bớt nổi bật.
Đây là một nhánh đội ngũ do cường giả của các tộc thuộc cửu giới thành lập, chuyên môn dẫn người vào thành, vào Cửu Tinh thành cũng được, mà vào những thành trì khác cũng chẳng sao.
Chủ yếu là bảo hộ thành viên một đường an toàn, hoặc phụ trách giúp bọn họ xử lý những phiền toái mà trên đường có thể sẽ tao ngộ.
Chẳng hạn như đội ngũ của Tô Vũ chính là do 1 vị Sơn Hải lục trọng cảnh, mang theo 2 vị Sơn Hải nhất trọng cùng với 10 vị Lăng Vân tạo thành một nhóm.
Quá trình đi tới đây sẽ nhận thêm các thành viên độc hành muốn gia nhập đội.
Trong đội ngũ, đại bộ phận đều là gia hỏa của các tiểu tộc.
Có Đằng Không, có Lăng Vân, nhưng không có Sơn Hải.
Chỉ cần đừng tùy tiện gây chuyện, không thì Sơn Hải cảnh độc hành cũng sẽ không xảy ra vấn đề, mà lỡ có vấn đề thật thì đội hộ vệ này cũng không có cách nào giải quyết.
Tô Vũ còn bắt gặp một vị Vạn Thạch cảnh!
Nói thật, các đại chủng tộc, ngoại trừ trong quân thì rất hiếm thấy Vạn Thạch cảnh du đãng ở bên ngoài.
Nhất là đến Tinh Thần hải bên này.
Tô Vũ cũng phải hoài nghi đối phương ngụy trang thực lực.
Đâu chỉ Tô Vũ, vị đầu lĩnh Sơn Hải lục trọng đến từ Thiên Ưng tộc kia cũng hoài nghi rõ rệt.
Hắn mang theo mọi người đi đường, thỉnh thoảng lại liếc mắt quan sát tên Vạn Thạch cảnh nọ.
Trên mông vị Vạn Thạch cảnh này còn có một cái đuôi dài, bị đối phương nhìn riết thì cũng thấy rất bất đắc dĩ, đành phải mở miệng nói: “Chư vị tiền bối, đừng nhìn ta nữa, ta thật sự không có ẩn giấu thực lực! Coi như ta có tâm tư này thì cũng nên ẩn giấu thành Đằng Không hay Lăng Vân cho đỡ bị soi mói, ai lại đi gây sự chú ý bằng cách biến mình thành Vạn Thạch ngay tại Tinh Thần hải? Ta đến từ Lam Ngư nhất tộc, là tu giả ở Sơn giới.
Mấy ngày trước có cường giả đại chiến vô cùng dữ dội, xui xẻo đánh vào Sơn giới, chúng ta sợ bị liên lụy, vì bảo mệnh nên đành phải thoát khỏi đó. . .”
Đầu lĩnh kia Thiên Ưng kinh ngạc: “Sơn giới? Người nào đánh tới tận bên kia?”
Lối đi Sơn giới không ở gần đây, thế nhưng khoảng cách tới bên này cũng không tính quá xa.
Vả lại còn có Nhật Nguyệt trấn thủ!
Vị Nhật Nguyệt kia đâu mà để tộc dân tới nông nỗi này?
Thanh niên Lam Ngư tộc lắc đầu, “Không biết, chỉ biết rất mạnh, cường giả trấn thủ lối đi của chúng ta đã chạy, bất quá. . .
Trong đó có một vị hẳn là nhân tộc, một vị khác thì có thể là cường giả Ma tộc, đều là Nhật Nguyệt hậu kỳ, bởi vì cường giả trấn thủ lối đi của bọn ta vốn là Nhật Nguyệt là hậu kỳ còn bị hù chạy. . .”
Lời này vừa nói ra, những người khác trong đội ngũ đều chú ý, có người xen vào nói: “Sơn giới cũng đâu yếu, mặc dù Lam Ngư nhất tộc không có vô địch, thế nhưng xung quanh có mấy tiểu tộc, Nhật Nguyệt cửu trọng cũng có vài vị, người nào to gan như vậy, dám sát nhập vào Sơn giới?”
“Nhân tộc. . .
Người mạnh nhất Nhân tộc mà tới đây là Đại Tần phủ Tần Hạo đại nhân, chẳng lẽ là ngài ấy?”
“Ma tộc. . .
Dám cùng Tần Hạo chém giết, lẽ nào là cường giả Thủy Ma tộc? Hoặc là Huyết Hỏa ma tộc?”
“Đánh xong chưa?”
“Có ai chết hay không?”
“. . .”
Những người xung quanh nghị luận ầm ĩ, mà Tô Vũ thì cũng tò mò lắng nghe.
Hắn biết Lam Ngư nhất tộc ở Sơn giới.
Lúc còn ở trung đẳng học phủ, hắn từng điều tra tư liệu, nếu không nhầm thì chủng tộc này đã từng giết hắn trong mộng, Lam Ngư xem như chủng tộc trung lập, rất hiếm ra khỏi Sơn giới.
Đây là bị người giết vào tận trong núi, không thể không đào vong?
Thật thảm!
Nhắc mới nhớ, hắn còn chưa từng phục dụng tinh huyết Lam Ngư, bất quá tộc này không mạnh, có lẽ không có kỹ năng gì đặc thù.
Được cái máu thịt Lam Ngư nhất tộc có tác dụng giải độc, cũng tính là thứ tốt.
Nghe bọn họ nói chuyện, Tô Vũ cũng thuận lý thành chương hùa vào: “Ta nghe nói Thủy Ma tộc cùng Long tộc đang dây dưa vì cây long huyết cổ thụ, không ngờ Ma tộc còn đấu với cả Nhân tộc.
Bọn họ trêu chọc kẻ địch khắp nơi, quả nhiên Ma tộc đúng là bá đạo!”
Đầu lĩnh Sơn Hải quát lớn: “Không được ăn nói lung tung! Ma tộc rất mạnh mẽ, đừng để bọn họ đi ngang tình cờ nghe được, may mắn gặp được vị nào không so đo thì thôi, nhưng xui xẻo gặp phải Huyết Hỏa ma tộc thì coi chừng xong đời!”
Đó là một đám điên!
Ngươi dám nói xấu Ma tộc, không muốn sống nữa sao?
Tô Vũ tươi cười đáp: “Đại nhân thứ lỗi, ta không có ý tứ gì khác, chỉ là bội phục Ma tộc cường đại.
Đại nhân, lần này Ma tộc có không ít thiên tài tới đây phải không? Người khác thì ta không có hứng thú, nhưng ta rất nể đại nhân Ma Đa Na cường hãn khôn cùng, trước đó ngài ấy vẫn luôn là đệ nhất Thiên bảng, lúc ở Cửu Tinh thành ngài từng gặp đại nhân Ma Đa Na chưa?”
Vừa nhắc tới Ma Đa Na, mọi người đều yên lặng, dồn dập nhìn về phía vị đầu lĩnh Sơn Hải Thiên Ưng.
Thiên Ưng nghe vậy, trên mặt tỏ vẻ sợ hãi, nhỏ giọng nói: “May mắn gặp một lần, rất mạnh, thật sự rất mạnh! Tuy ta là Sơn Hải lục trọng nhưng trước mặt ngài ấy cũng cảm thấy bị áp chế, càng đừng dám nói tới chuyện chiến đấu gì.”
Tô Vũ âm thầm chửi bậy, cường điệu đến vậy à?
Hắn đã từng gặp Ma Đa Na, cũng đâu có khoa trương như vậy.
Tô Vũ đối với Ma Đa Na không có hứng thú lắm, kỳ thật hắn cảm thấy hứng thú với Thiên Đạc hơn, có điều Thiên Đạc không nổi danh, vẫn phải dựa vào chính mình dẫn dắt mới được.
Tô Vũ chờ tên kia ca ngợi Ma Đa Na một hồi, sau đấy mới cảm khái: “Thiên tài Thủy Ma tộc quả nhiên lợi hại.
Lần này chúng ta vào thành cũng không biết có thể nhìn thấy vị thiên tài nào hay không, nhất là Thủy Ma tộc, không rõ ngoại trừ Ma Đa Na đại nhân ra thì còn thiên tài nào khác của Thủy Ma tộc cũng tới đây không?”
“Thủy Ma tộc mạnh mẽ, dĩ nhiên thiên tài rất nhiều, ngoại trừ Ma Đa Na đại nhân ra thì người nổi danh nhất hiện giờ có lẽ là Thiên Đạc đại nhân!”
Trong đội ngũ có người nói xen vào một câu, Tô Vũ âm thầm vỗ tay, tốt, phối hợp thật tốt!
Tô Vũ cũng thuận đường nói tiếp: “Thiên Đạc đại nhân. . .
Ta có biết, Thiên Đạc đại nhân cũng vào Địa bảng, bất quá bài danh hơi thấp, trước đó lúc ta xem thì hình như ngài ấy đang. . .”
Hắn còn chưa nói xong, đã có người ngắt lời: “Trước kia thôi, hiện tại không thấp, mấy ngày trước đây Thiên Đạc đại nhân đã tiến nhập Địa bảng ở vị trí thứ 12 rồi, rất lợi hại!”
Chương 1479: Chứng Đạo Bảng
“Hạng 12 Địa bảng rồi?”
Tô Vũ kinh ngạc tán thán, “Lâu rồi ta không có cơ hội xem Liệp Thiên bảng, không nghĩ Thiên Đạc đại nhân đã tiến vào hạng 12!”
“Đúng thế, mấy ngày trước Thiên Đạc đại nhân vừa giết một vị Sơn Hải nhị trọng, cộng thêm việc Địa bảng chết không ít người, cho nên thứ hạng của Thiên Đạc đại nhân tăng tiến rất nhanh. . .”
Không sai, người chết không ít!
Địa bảng có 72 vị, một mình Tô Vũ đã giết hết mấy người, ví dụ như Cửu Huyền, ví dụ như An Mân Thiên… Bất quá gần đây quả thật Tô Vũ không chú ý đến việc bảng xếp hạng có thay đổi thứ tự.
Nói đến thì Tô Vũ khá quen thuộc với những người bài danh phía trên Địa bảng bây giờ, ngoại trừ Chú Hồn chưa từng có dịp tao ngộ.
Thiên Đạc đã tiến vào hạng 12, chính xác là thăng hạng rất nhanh, xem ra gần nhất tên này chém giết hết sức sôi nổi.
“Thiên Đạc đại nhân cũng ở Cửu Tinh thành à?”
“Ừm, bất quá cách mấy ngày lại ra ngoài một chuyến, ngài ấy trú ở Ma tộc sứ quán, ngươi có đến cũng chưa chắc đã gặp được. . .”
Tô Vũ gật đầu, ở Ma tộc sứ quán, ta biết rồi.
Tô Vũ ra vẻ hâm mộ nói: “Ưng Vệ đại nhân, ở Cửu Tinh thành có nhiều cường giả Nhật Nguyệt không? Ngài cảm thấy các vị ấy có đồng ý thu nhận đồ đệ hay không?”
Vị Sơn Hải Thiên Ưng tộc bất đắc dĩ đáp: “Đừng nghĩ nhiều, người ôm tâm tư giống như ngươi không có một vạn cũng phải có đến tám ngàn, cường giả ai rảnh đâu mà để ý đến sinh linh tiểu tộc như chúng ta! Nhật Nguyệt cảnh à? Nhật Nguyệt cảnh dĩ nhiên rất đông đảo, tộc ta còn có một vị Nhật Nguyệt tam trọng ở ngay trong thành kia kìa, nhưng đến bây giờ ta còn chưa được diện kiến lần nào.”
Nhật Nguyệt tam trọng cự ưng!
Tô Vũ chợt nhớ tới lúc mình mới vừa vào Tinh Thần hải, khi đó hắn gặp phải một đầu cự ưng kém chút đã vồ trảo muốn ăn mình, lúc ấy nó còn chở một vị cường giả cực kỳ cường hãn trên lưng.
Tô Vũ vội vàng vuốt mông ngựa: “Đại năng Nhật Nguyệt tam trọng? Đại nhân, bộ tộc của ngài còn có Nhật Nguyệt cảnh tọa trấn Cửu Tinh thành, vậy thì may mắn quá rồi.”
Sơn Hải Thiên Ưng tộc lắc đầu đáp: “Chớ suy nghĩ quá nhiều! Tộc ta đương nhiên là có cường giả Nhật Nguyệt, có điều vị kia. . .
Tóm lại là trèo không tới nổi quan hệ, tựa như Thiết Dực nhất tộc ngươi cũng có cường giả dựa vào Thần tộc, nhưng ngươi có thể đi kéo quan hệ với cường giả Thần tộc để nhờ vả này kia sao?”
“Không thể. . .”
Tô Vũ phiền muộn, có chút hiểu rõ nói: “Ý đại nhân là Ưng tiền bối đang theo tùy tùng cho một vị cường giả khác? Đã là Nhật Nguyệt tam trọng rồi, rốt cuộc là vị đại nhân nào đáng giá để Thiên Ưng tộc tiền bối đi theo như thế?”
Sơn Hải Thiên Ưng tộc thở dài, “Đương nhiên là có, sự tồn tại của Nhật Nguyệt tam trọng đối với chúng ta mà nói chính là cao vời vợi, nhưng đối với những vị cường giả đỉnh cấp thì cũng không tính là gì.
Tiền bối tộc ta chính là đi theo cường giả có bài danh cao trên bảng xếp hạng Chứng Đạo – Thái Cổ Cự Nhân tộc Cổ Sơn đại nhân!”
“Thái Cổ Cự Nhân tộc!”
Tô Vũ biết bộ tộc này, là Cổ tộc, thực lực cường hãn vô cùng.
Tô Vũ cũng không xa lạ gì với Cự Nhân tộc, lúc trước Hồng Đàm bắt được ba Đại yêu Sơn Hải, trong đó có một vị thuộc Cự Nhân tộc, chính là Cự Sơn, hai vị còn lại thuộc Huyết tộc Huyết Nguyệt và Ma Đồng tộc Độc Nhãn.
Cự Sơn chỉ là Sơn Hải mà chiến lực đã vô cùng mạnh mẽ, huống hồ chi vị Cổ Sơn kia là Nhật Nguyệt cao trọng.
Hắn đã nhìn thấy tên của đối phương ở trong Chứng Đạo bảng – bảng xếp hạng do Chư Thiên Vạn bảo lâu lập nên, chuyên môn đánh giá những cường giả có khả năng chứng đạo thành công của vạn giới.
Tô Vũ lần nữa hiếu kỳ hỏi: “Đại nhân, rốt cuộc Chứng Đạo bảng có bao nhiêu vị cường giả? Lần trước ta đến Chư Thiên Vạn bảo lâu mua đồ, có tò mò hỏi về bảng danh sách này thế nhưng đối phương không chịu bán, còn nói ta không có tư cách mua. . .”
Tô Vũ bày ra dáng vẻ buồn bực.
Vị Sơn Hải Thiên Ưng tộc phì cười, “Dĩ nhiên! Trừ phi ngươi bước vào Sơn Hải, hoặc là thiên tài của Liệp Thiên bảng.
Bằng không thì Chứng Đạo bảng vốn không công khai lưu truyền ra ngoài!”
“Dù sao cũng dính dáng đến mấy vị đại năng sắp chứng đạo, nếu lưu truyền ra người nào bài danh cao người nào bài danh thấp, rất có thể sẽ làm phật lòng đối phương.
Chư Thiên Vạn bảo lâu vì việc này mà đã bị vài vị Nhật Nguyệt tập kích nhiều lần!”
Cũng là do hậu trường của Chư Thiên Vạn bảo lâu vẫn tính lợi hại, không thì sớm đã bị quấy nhiễu tới chết.
Tô Vũ cũng cảm thấy hứng thú, nhỏ giọng hỏi dò: “Đại nhân, chúng ta có cơ hội mua bảng danh sách này không?”
Ưng Vệ cười cười, khẽ gật đầu, “Có thể, thế nhưng đừng hỏi ta. . .
Thứ này ta không dám mua bán! Ngươi tới Cửu Tinh thành thì có thể tìm Liệp Thiên các mua, Chư Thiên Vạn bảo lâu không bán, nhưng Liệp Thiên các thì có.
Bán liền nói là do Chư Thiên Vạn bảo lâu làm, không có quan hệ gì với bọn họ, đám gia hỏa Liệp Thiên các là cố ý vả mặt bên kia đấy.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, không khỏi bật cười trước tin tức này.
Liệp Thiên các đúng là rất biết cách làm ăn.
Hắn vừa nghĩ tới đây, Ưng Vệ lại nói: “Chuyện này cũng bình thường, Chư Thiên Vạn bảo lâu cũng bảng điểm bảng của bọn họ thôi.
Điểm bảng khó cầu, mà mọi người thì đều muốn có được tin tức mới nhất ngay lập tức, tỉ như thiên tài lên bảng thế nào, lại ví dụ như có ai vừa chết, chết ra sao. . .
Người bình thường không phải ai cũng có điểm bảng của Liệp Thiên các, so ra còn khó kiếm được hơn cả Chứng Đạo bảng.”
Tô Vũ gật đầu, hắn lại có thêm kiến thức.
Quay đầu phải tranh thủ đi mua ngay hai phần bảng danh sách này nhìn một chút, gần đây hắn không dám mang theo điểm bảng, cho nên thời gian qua hắn không biết tình huống cụ thể gì, những gì nghe được dẫu sao cũng chỉ là tin đồn.
Nắm bắt chiến tích mới nhất của mấy vị thiên tài cũng tốt, như vậy mới có cơ sở để phán đoán thực lực của bọn họ.
Với lại Tô Vũ cũng tò mò muốn xem Chứng Đạo bảng bao gồm những ai, Hạ Long Võ có xếp ở vị trí thứ nhất hay không.
Về phần lão Chu thì thôi đi. . .
Tô Vũ nghĩ ngài ấy không có khả năng lên được bảng, dù sao cũng chỉ là Nhật Nguyệt cửu trọng tầm thường.
Chương 1480: Thạch Tôn
Nhật Nguyệt cửu trọng ở vạn tộc hẳn là có một nắm lớn!
Không nói những chủng tộc khác, chỉ tính riêng Nhân tộc ba mươi sáu phủ, hiện tại Phủ chủ các đại phủ cơ hồ đều là Nhật Nguyệt cửu trọng.
Ngoài ra các phủ còn có những vị lão nhân bế quan tu luyện đã lâu giống như Đại Đường phủ Trình Mặc.
Hoặc là mấy vị tướng chủ binh đoàn tinh nhuệ, phủ trưởng các học phủ như Chu Phá Long…
Tóm lại Nhân tộc có không ít Nhật Nguyệt, Nhật Nguyệt cửu trọng vẫn tương đối nhiều, Tô Vũ phỏng đoán không dưới 50 người!
Đây là ít nhất!
Mà vạn tộc có rất nhiều chủng tộc không có vô địch trấn giữ, nhưng lại có một hoặc vài vị Nhật Nguyệt cửu trọng tọa trấn.
Chưa tính đại tộc thì các tiểu tộc như vậy đã phải có đến mấy trăm vị Nhật Nguyệt cửu trọng rồi.
Lại tính thêm các cường tộc vào thì xem ra đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng phải trên cả ngàn vị.
Đương nhiên, đại bộ phận đều thủ ở trong giới vực nhà mình.
Không nói đâu xa, ngay ở cửu giới trên Cửu Tinh đảo cũng thế, Nhật Nguyệt cửu trọng phải vượt qua 10 vị, thế nhưng không có ai tùy tiện ra ngoài.
Ở trong giới vực của mình thì bọn họ là sự tồn tại tiếp cận vô địch, có thể chiến với vô địch tộc khác một trận.
Nhưng nếu ra ngoài, mất đi lực áp chế thì vô địch sẽ dễ dàng giết chết bọn họ.
Nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng như này, Tô Vũ cảm thấy Hạ Long Võ chưa hẳn đã là đệ nhất nhân, khả năng còn có kẻ khác mạnh hơn.
Ngày thường không nghĩ tới thì không thấy gì, nhưng giờ phút này cẩn thận tính toán một phen, Tô Vũ bỗng thấy hơi tụt cảm xúc.
Vạn tộc quá nhiều, cường giả cũng quá nhiều.
Nhật Nguyệt là cả một nắm lớn.
Gọi là vạn tộc nhưng chưa hẳn thật sự có cả mười ngàn chủng tộc, có điều dựa theo hiểu biết của Tô Vũ thì gộp hết các chủng tộc to to nhỏ nhỏ cũng phải có đến mấy ngàn cái.
Mà các tộc nhỏ bình thường hầu như đều có Nhật Nguyệt tồn tại.
Đại tộc thì có thể lên tới mấy trăm, thậm chí hơn ngàn.
Thật muốn tính toán ra thì Nhật Nguyệt toàn vạn tộc tối thiểu phải lên tới mấy ngàn, hoặc là hơn vạn.
Vô địch cũng có tới mấy trăm người.
Thần, Ma, Tiên, Nhân, Long. . .
Cộng tổng vô địch của mấy cường tộc này thôi đã vượt qua con số 300.
Tô Vũ càng nghĩ lại càng cảm thấy mình thật tầm thường!
Chỉ dựa vào bản lĩnh hiện giờ thì hẳn chẳng là một cái gì cả.
Nhật Nguyệt nhiều vô số kể, tuy rằng hắn có thể giết Sơn Hải, nếu vào tiểu giới cũng có thể làm bá chủ một phương, thậm chí tại Nhân cảnh cũng được xem là Các lão, nhưng như vậy thì tính là cái gì?
May mà không ai biết suy nghĩ của Tô Vũ, không thì chắc chắn hắn sẽ bị mắng chết.
Ngươi nói nhăng nói cuội cái gì chứ?
Chư thiên vạn tộc truyền thừa đã bao nhiêu năm, sinh linh vạn tộc càng là nhiều vô số kể!
Có thể tu luyện tới Sơn Hải cảnh, chia trung bình ra cũng là trong ức kẻ mới chọn được một.
Tu luyện tới Nhật Nguyệt cảnh thì lại càng ít hơn nữa.
Hơn nữa đây đều là thời gian mấy trăm năm, cả ngàn năm tích lũy ra.
Hắn là một Nhân tộc chỉ mới 19 tuổi, thế mà đem đi so sánh thực lực của chính mình với vô địch hay Nhật Nguyệt, đúng là nói hưu nói vượn!
Mọi người vừa đi vừa tâm sự, tốc độ cũng không chậm.
Trên đường đi bọn họ đã gặp mấy nơi đang chiến đấu, Ưng Vệ đều mang bọn hắn đi đường vòng rời đi, dù cho kẻ đang đánh nhau chỉ là Lăng Vân thì y cũng lách qua.
Không cần thiết xen vào chuyện của người khác.
Cũng không cần thiết cậy mạnh.
Cường giả Lăng Vân cảnh nhiều, đệ nhất cùng đệ nhị Thiên bảng đều là Lăng Vân, trên Địa bảng cũng có một nhóm lớn Lăng Vân, nhưng đám Lăng Vân này đều giết Sơn Hải như bẻ cổ gà, không phải cứ là Lăng Vân thì sẽ yếu hơn Sơn Hải.
Muốn sinh tồn tại Chư Thiên chiến trường thì yếu tố quan trọng nhất chính là thức thời!
Tô Vũ đi đường cũng cẩn thận quan sát phương hướng, chuẩn bị tùy thời chạy trốn ẩn nấp sau này.
Một khi âm mưu phát động, hắn nhất định phải mau chóng tẩu thoát, thế nên phải lo dò xét tốt tình huống trước, miễn cho đến lúc chạy trốn lại tự đưa mình đến trước cửa nhà kẻ địch.
“Ứng cử viên để giả mạo tốt nhất bây giờ là Thiên Đạc!”
Kỳ thật Phù Thổ Linh càng tốt hơn, có điều Tô Vũ chưa bắt được gã.
Nếu bắt được, chuyện trước tiên hắn muốn làm là giết chết tên này, che giấu bí mật của mình.
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, nơi xa, hư không đại chiến bùng nổ!
Mọi người dồn dập nhìn về phía bên kia, Ưng Vệ nhìn thoáng qua, cấp tốc nói: “Nhanh đi đường vòng rời đi, là Thạch Nhân tộc Thạch Tôn, kẻ giao thủ với hắn cũng không yếu, chỉ sợ cũng là thiên tài Liệp Thiên bảng.
Aiiiz, gặp được những thiên tài này thì Sơn Hải như ta cũng không có cách nào!”
Rất bất đắc dĩ!
Thạch Tôn!
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, hắn biết tôn thạch nhân này, lúc trước khi Lôi Tuyệt truy sát mình, thạch nhân vừa thấy Lôi Tuyệt đã xông lên đánh, đánh tới nỗi Lôi Tuyệt không thể không né tránh.
Lôi Tuyệt là Lăng Vân cửu trọng, Thạch Tôn chỉ là Lăng Vân thất trọng nhưng vẫn có thể áp chế gã, trong khi Lôi Tuyệt đã từng giết Sơn Hải.
Cho nên chỉ nhìn cũng biết chắc Thạch Tôn cực kỳ cường hãn.
Trên không trung, người đá kia vô cùng thô bạo!
Hắn để mặc đối thủ oanh kích, bản thân thì đấm một quyền ra, âm thanh khí bạo vang vọng đất trời, một quyền lại một quyền, phảng phất vĩnh viễn không có điểm dừng!
Chỉ chốc lát sau, cường giả cùng hắn đối chiến đã vội vã trốn chạy.
Mà Thạch Tôn vẫn không buông tha, hắn cũng mau chóng đuổi theo đối phương.
Ưng Vệ chờ bọn họ đều đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm nói: “Hiện giờ nơi đây có quá nhiều thiên tài tụ tập.
Thạch Tôn đang xếp ở vị trí thứ 13 trên Địa bảng, vừa vặn thấp hơn Thiên Đạc một bậc.
Ban nãy đối thủ của hắn chính là Phụ Sơn, hạng 15 Địa bảng, xem như một nhánh thuộc Cự Nhân tộc, nhưng không phải Thái Cổ cự nhân, là Long Lực cự nhân, nghe đồn y là hậu duệ của Cự Nhân tộc cùng Long tộc. . .”
Một đám sinh linh hóng hớt náo nhiệt, nghe Ưng Vệ kể thì sợ hãi cảm khái một hồi, Tô Vũ thì bận tâm chuyện khác, hắn nhớ lúc còn ở Đông Liệt cốc, Phù Thổ Linh đã bảo quan hệ giữa gã và Thạch Tôn rất tệ.
Chỉ cần thấy Phù Thổ Linh thì Thạch Tôn liền sấn lên gây chuyện.
Tô Vũ thầm nghĩ, rốt cuộc là Phù Thổ Linh đấu không lại tên này, hay là gã cố ý giả vờ yếu nhược?
Thạch Tôn tuy mạnh, nhưng một quyền của hắn khiến Tô Vũ cảm giác hắn chỉ đơn thuần đọ về cường độ thân thể.
Kỳ thật so ra thì thân thể Thạch Tôn còn kém hơn mình, trong khi trước đó mình bạo phát lực lượng Sơn Hải lục trọng mà vẫn không thể đánh chết được Phù Thổ Linh.
Về phần Sơn Hải thất trọng, đó là Tô Vũ dùng sức đối kháng với nhánh gỗ bảo mệnh của gã mà thôi.
“Thạch Tôn. . .”
Trong đầu Tô Vũ lóe lên suy nghĩ, rốt cuộc Phù Thổ Linh yếu thế hơn Thạch Tôn là thật hay diễn kịch
Nếu là thật. . .
Vậy có lẽ Thạch Tôn có khả năng khắc chế tên kia.
Một cái thổ dân, một cái thạch đầu nhân.
Xét kỹ thì hai thuộc tính vẫn có chút tương đồng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










