[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 272 : Đại Đại Nhà Ngươi Sẽ Ăn Thịt Ta À? (c1356-c1360)
❮ sautiếp ❯Chương 1356: Đại Đại Nhà Ngươi Sẽ Ăn Thịt Ta À?
“Bảng danh sách, định vị. . .”
Tô Vũ nhìn về phía Cục lông nhỏ đang ăn đến vui vẻ thoải mái trong biển ý chí, ta mới vừa bắt về một chút ý chí lực, ngươi liền chỉ lo ăn, mặc kệ sống chết hả?
“Cục lông!”
“A… Nha. . .”
Cục lông nhỏ trở mình, sau một khắc, nó giống như ý thức được cái gì, cấp tốc nói: “Không thể đi ra ngoài, ra nữa thì Đại Đại sẽ biết ta ở đây, sẽ đến lôi ta về nhà!”
“. . .”
Tô Vũ không nói gì.
Thật hay giả vậy?
“Đại Đại của ngươi không phải đang ngủ ở nhà các ngươi sao?”
Đây là do chính Cục lông nhỏ nói.
“Đại Đại sẽ tỉnh, ta cứ đi ra mãi, đi ra mãi thì Đại Đại sẽ biết, sẽ tới tìm ta, không thể đi ra ngoài!”
“. . .”
Gạt ta à?
Tô Vũ không quá chắc chắn, cái tên này đã từng nói Đại Đại của nó là Bán Hoàng, Bán Hoàng chỉ là tôn xưng, thế nhưng ít nhất cũng phải là vô địch, không phải vô địch thì gọi là Mao Bán Hoàng!
“Đại Đại của ngươi tới sẽ giết ta sao?”
“Không nha. . .
Ngươi là Hương Hương!”
“Thế là sẽ ăn ta à?”
“Không ăn thịt ngươi, không nỡ!”
Đệt!
Nói nhảm, Đại Đại của cái tên này không phải là có thể ăn sách họa của mình chứ?
Được rồi, tốt nhất là không cho nó đi ra.
Sau một khắc, bên cạnh Tô Vũ xuất hiện một Ảnh phân thân.
Bảng danh sách cũng xuất hiện ở trên tay Ảnh phân thân.
Tìm ta đúng không?
Định vị ta đúng không?
Ta chấp các ngươi định vị!
Tô Vũ cấp tốc điều khiển Ảnh phân thân trốn chạy, chuẩn bị để Ảnh phân thân mang theo bảng danh sách mà chạy tứ tung.
Cùng lúc đó.
Thần văn trong tay Đạo Thành vờn quanh, bỗng nhiên, một viên thần văn nhỏ máu.
Lòng Đạo Thành hơi động, truyền âm cho Cửu Huyền: “Cẩn thận một chút, điềm đại hung!”
Cửu Huyền nhìn về phía Đạo Thành, truyền âm đáp lại: “Tô Vũ?”
“Không rõ! Cửu Huyền, nếu đêm nay không thể giết Tô Vũ thì sáng sớm ngày mai, ngươi và ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này! Đợi chút nữa nếu có mối nguy thì ngươi tránh sau lưng Thành Khải, đừng tách khỏi bọn họ. . .”
“Đạo Thành ca, hắn nguy hiểm như vậy sao?”
“Rất nguy hiểm! Dạng người này rất khó giết! Ma Đa Na là thế, Chiến Vô Song cũng vậy, Huyền Vô Cực cũng không khác gì. . .
Trên Thiên bảng, không có bất kỳ ai là dễ dàng ngã xuống, dù cho ngã xuống thì cũng sẽ tóm lấy hàng loạt cường giả chết theo!”
Đây là sự thật, cũng là kinh nghiệm.
Vì để giết Tô Vũ, lúc này mới bao lâu thôi mà đã chết hai vị Sơn Hải và nhiều vị Lăng Vân.
Thực lực của Tô Vũ vẫn còn khá nhỏ yếu trên Thiên bảng, còn nếu muốn giết Ma Đa Na thì không chết mấy vị Nhật Nguyệt là không được.
Y vừa nghĩ tới Ma Đa Na, Cửu Huyền cũng nói: “Đạo Thành ca, có phải Ma Đa Na sẽ ra tay không? Hắn cũng ở trong thành mà!”
“Không, hẳn là hắn đang chờ đợi cơ duyên, trừ phi chúng ta quấy rầy đến hắn, bằng không tên kia sẽ không xuất thủ.”
Đạo Thành trao đổi với nàng một hồi rồi không nói thêm gì nữa.
Cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn!
Hôm nay, bói toán đều là điềm dữ khiến cho y hết sức lo lắng, y đã nghĩ kỹ, đêm nay không thành thì ngày mai liền đi.
Phía trước, phi hạc lại lần nữa bay về một phương hướng.
Giờ phút này, Tô Vũ đang ở trong một gian cổ ốc, mở ra một tờ sách họa.
“Phá Sơn ngưu (Sơn Hải tam trọng):
Kỹ năng chủng tộc: Phá Sơn kích (dùng tinh huyết mở ra)
. . .”
Phá Sơn ngưu nhất tộc!
Tô Vũ mở ra giao diện về Sơn Hải của Phá Sơn ngưu nhất tộc, là mức Sơn Hải tam trọng, hắn không mở ra cấp mạnh hơn, hắn sẽ không chịu nổi.
Tinh huyết Sơn Hải tam trọng thế mà kém chút đã làm hắn no bạo!
Điều này đại biểu thân thể hắn còn chưa đủ để chịu áp lực nặng hơn.
“Sơn Hải tam trọng, khả năng là có lực lượng ba vạn khiếu!”
Hắn chỉ biết là Sơn Hải nhất trọng yếu nhất cũng có lực lượng vạn khiếu.
Cường giả Sơn Hải ngũ trọng ở Tiên Phong doanh có sức mạnh 5 vạn khiếu.
Sơn Hải thất trọng thấp nhất cũng phải đạt 10 vạn khiếu.
Sơn Hải tam trọng có lẽ sẽ có lực lượng ba vạn khiếu.
Tô Vũ nghĩ mà sợ, may mắn là mình không lớn mật đến mức dùng tinh huyết Sơn Hải tứ trọng, bằng không có lẽ hắn sẽ tiêu đời.
Không thể dùng tinh huyết cao cấp hơn!
Này đã là cực hạn!
Nếu không phải thân thể mới hoàn thành 17 đúc, có khi ngay cả tam trọng hắn đều không có cách nào sử dụng.
“Đáng tiếc, trong tay của ta còn có tinh huyết Nhật Nguyệt bát trọng!”
Tô Vũ tỏ vẻ tiếc nuối, đó là thứ mà Đại Hạ phủ tặng hắn, một bộ thi thể Thiên Nghệ Thần tộc hoàn chỉnh.
Nếu có thể dùng, hiện tại hắn thôn phệ một giọt rồi bùng nổ lực lượng Nhật Nguyệt bát trọng, vậy thì thật sự sẽ là thần cản giết thần, phật cản giết phật!
Thứ này mới là đòn sát thủ!
Thế nhưng, hiện tại hắn mà dùng thì chỉ có nước chết, không có gì khác.
Dùng xong tinh huyết, Tô Vũ đi ra khỏi cổ ốc.
Ảnh phân thân còn đang dẫn những tên kia chạy loạn trong thành.
Một giờ đồng hồ đã sắp trôi qua.
Tính toán một chút thì đại khái còn 20 phút đồng hồ.
“Lực bộc phát nháy mắt của Sơn Hải tam trọng. . .”
Tốc độ chưa đủ!
Tốc độ không đi đến mức Sơn Hải tam trọng, đây là nhược điểm, thế nhưng không có cách nào cả, hắn chỉ có thể có lực bộc phát đạt đến cực hạn.
Chủ yếu là trong đó có Thành Khải là Sơn Hải đỉnh phong, bằng không thì Tô Vũ sẽ chẳng cần lo lắng nhiều như vậy.
“Lực bộc phát Sơn Hải tam trọng, Khai Thiên đao hạ xuống. . . thủ tiêu một tên Sơn Hải hẳn không khó a?”
Huyền Khải nhất tộc còn có bốn vị Sơn Hải cảnh.
Thành Khải là Sơn Hải đỉnh phong, gã giáp bạc là Sơn Hải lục trọng, Đoạn Khải là Sơn Hải tam trọng và một vị Sơn Hải nhất trọng tên Đốt Khải.
Bộ tộc này có 6 vị Sơn Hải, mới chết hai mà thôi.
Ngoại trừ Thành Khải và giáp bạc thì hai tên còn lại hắn đều tự tin có thể thủ tiêu.
“Thân thể của ta rèn đúc vẫn quá thấp!”
Tô Vũ yên lặng chửi bậy một câu, dù cho là mấy ngày qua hắn liên tục rèn đúc thân thể nhưng vẫn cảm thấy quá chậm.
Lúc trước người nào gạt ta nói Đằng Không cảnh tới Chư Thiên chiến trường sẽ không có nguy hiểm gì nhỉ?
Tô Vũ đã quên những người khác tuyệt đối sẽ không giống như hắn, không có chuyện gì làm lại chạy tới cổ thành.
Cũng sẽ không đi Dục Hải bình nguyên!
Đằng Không cảnh nếu ở tại chiến khu đông bộ của Nhân tộc thì vẫn có thể sống khá thư thái.
Nơi này là địa bàn của cường giả, là căn cứ của thiên tài yêu nghiệt.
Há có thể không nguy hiểm sao?
“Lần này sẽ giết gã Sơn Hải tam trọng kia, gã cùng giai với ta, dưới tình huống bất ngờ nắm chắc giết được gã, then chốt nhất là phải chạy thế nào. . .”
Giết xong rồi chạy thế nào mới là nan đề.
Hắn là Sơn Hải tam trọng, giết Sơn Hải tam trọng thì không quá khó.
Chủ yếu là vấn đề đường lui.
“Không đột kích được Sơn Hải tam trọng thì giết Tiểu Tiên Nữ cũng được. . .”
“Chạy trốn. . .”
Tô Vũ không ngừng tính toán làm sao để thoát khỏi bàn tay Sơn Hải đỉnh phong.
“Cũng không cần quá lo lắng. . . dụ tên kia rời đi xa một chút là được, để Ảnh phân thân mang theo bảng danh sách ra dụ dỗ. . .”
Mà Tô Vũ lúc bấy giờ đang tìm một địa điểm để phục kích.
Hắn không định trốn ở trên không, mà là dưới mặt đất.
Tìm nhà cửa trong cổ thành để mai phục sau đó tung một đao thủ tiêu một vị cường giả, sau đó cấp tốc trốn vào trong hẻm nhỏ thì có thể nhanh chóng trốn chạy, điều kiện tiên quyết là gã Thành Khải kia nhất định phải cách xa hắn một chút.
Còn về Đạo Thành. . .
Cũng thế, hắn chơi không lại, yêu nghiệt này từng giết Sơn Hải ngũ trọng, cực kỳ đáng sợ.
“Vậy liền giết gã Sơn Hải tam trọng trước, hy vọng thứ thiên địa ban thưởng cho ta tốt nhất là thứ giúp ta có thể mau chóng đúc thân thể, lần trước đạo kim quang kia kỳ thật không tồi, mạnh mẽ hơn Thiên Nguyên khí nhiều!”
Quyết định xong xuôi, Tô Vũ liền đi tìm một địa phương để mai phục.
Hắn cần nơi có nhiều phòng ốc, đường đi ngoằn ngoèo.
Tốt nhất, chỗ kia còn có Tử Linh nào đó cho mình ẩn trốn một chút.
Chương 1357: Bốn Phương Chấn Động
Đám Đạo Thành tiếp tục đi theo phi hạc truy tung.
Đuổi mãi đuổi mãi, Đạo Thành bỗng mở miệng dặn dò: “Hắn mang theo chúng ta chạy loạn, khả năng là đã phát hiện, mọi người cẩn thận một chút, tận lực đừng tách ra! Tô Vũ có thể giết Sơn Hải nhất trọng, cũng có khả năng đó chưa phải toàn bộ thực lực! Tận lực đi theo ta và Thành Khải đạo huynh, miễn cho bị hắn tính kế!”
Thành Khải trầm giọng nói: “Chỉ cần hắn bị vây lại, hắn nhất định phải chết! Mạnh hơn thì ta cũng không tin hắn có thể giết nổi ta!”
Ma Đa Na còn không làm được!
Huống chi Tô Vũ!
Đạo Thành gật đầu, không nhiều lời, đại khái là vậy, Tô Vũ mạnh hơn nữa thì cũng không đến mức độ này, giết Thành Khải. . . như vậy phải có năng lực cỡ nửa bước Nhật Nguyệt, thật sự như thế thì vô địch đều sẽ ngồi không yên.
Quá nhanh!
Bọn họ tiếp tục truy tung, dần dần, tốc độ Tô Vũ chậm lại.
Phía trước có rất nhiều nhà cửa, dáng vẻ hơi tối tăm lộn xộn.
Giờ phút này, phi hạc bị Đạo Thành khống chế lại hung hăng muốn lao về nơi hẻo lánh kia.
Thành Khải mừng rỡ!
Cuối cùng Tô Vũ cũng dừng lại!
Mà Đạo Thành cũng thấy rõ mối nguy đại thịnh, thần văn không ngừng xoay tròn, tính toán lợi và hại, cát và hung.
Xu lợi tránh hại cũng là một trong những bản lãnh của y.
“Phía trước không có gì quá nguy hiểm. . .”
Đạo Thành khẽ nhíu mày, không có nguy hiểm gì quá lớn ư?
Tô Vũ thật sự bị vây ở chỗ này?
Đây coi như là quẻ cát duy nhất của đêm nay!
Thành Khải không nhẫn nại được, truyền âm hỏi: “Thế nào?”
“Phía trước không có nguy hiểm!”
“Vậy thì bao vây hắn, cấp tốc tiến lên chém giết!”
Thành Khải nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ.
Đây là chuyện tốt!
Thuật bói toán của Đạo Thành vẫn rất cao tay.
Đạo Thành lại không lạc quan như gã, y tiếp tục tính toán, bất quá một đêm liên tục tính toán, thần văn của y cũng đã tiêu hao cực lớn.
Rơi vào đường cùng, y đành phải tính toán một thoáng về an nguy của mình. . .
Tính đi tính lại, mối nguy không coi là lớn.
Suy nghĩ một chút, y lại tính toán về mối nguy của vị Sơn Hải nhất trọng. . .
Cũng không lớn.
Lại tính toán cho Cửu Huyền. . . hình như cũng không gặp phải chuyện gì nguy hiểm.
Y đã muốn thổ huyết, không phải vì gì khác mà là vì đêm nay tính toán quá nhiều, thần văn đã có dấu hiệu sụp đổ.
Không thể tính toán thêm nữa!
Y đã bói cho vị Sơn Hải yếu nhất, cho chính mình, cho Cửu Huyền. . .
Cảm giác nguy hiểm đều không lớn.
Nghĩ đến đây, y bèn truyền âm nói: “Tốt nhất là đi cùng một chỗ, đừng rời nhau quá xa, tiền hậu giáp kích hắn, Thành Khải đạo huynh hãy chú ý bốn phía, cẩn thận Tô Vũ đã vứt bỏ điểm bảng. . .”
Vừa nói xong, cách đó không xa có một cái bóng giống như đã nhận ra cái gì, vội vàng độn không.
“Vù!”
Thành Khải kiềm chế không được!
Đêm nay chẳng làm nên trò trống gì còn chưa nói, họ còn chết hai vị Sơn Hải và nhiều vị Lăng Vân, hiện tại Tô Vũ muốn chạy trốn thì gã nào có thể nhịn được.
Giết hắn!
Đạo Thành thấy gã đuổi theo thì cắn răng, mau chóng bắt kịp.
Mà Cửu Huyền nghe lời y nên cũng vội vã đuổi theo Thành Khải.
Tốc độ bọn họ đều rất nhanh, bay vụt về phía bóng đen.
Đạo Thành không quản đám người phía sau, y đã tính rồi, mấy vị này không có nguy hiểm gì lớn.
Vị Sơn Hải yếu nhất đều không có đại nguy cơ gì.
Mấy vị này một trước một sau, lần lượt bay về phía bóng đen, tiếng xé gió vang vọng toàn thành.
Phía trước, cái bóng kia nhận lấy kinh hãi, tốc độ cực nhanh, cấp tốc trốn chạy, không những thế mà bóng dáng đều có chút hư ảo, giống như đang thiêu đốt cái gì.
Mà vào thời khắc này, gã Sơn Hải nhất trọng và Sơn Hải tam trọng cũng kết bạn cùng một chỗ, mang theo mấy vị Lăng Vân đuổi theo.
Mấy người vừa bay về phía một tòa lầu cao, lúc nãy Thành Khải là từ nơi này bay đi, khi ấy Thành Khải cũng không phát hiện cái gì.
Những người này càng sẽ không đi dò xét làm gì.
Nào ngờ đúng lúc ấy, một tia sáng trắng chợt chiếu rọi thiên địa.
Tô Vũ dồn sức phát huy ra toàn bộ sức mạnh!
Chỉ một đao này!
Có thể giết mấy tên thì tính mấy tên!
Một đao mạnh nhất!
Cực hạn nhất!
Khai Thiên đao!
Một đao ấy tựa như đã làm rạn nứt thiên địa, thực lực Sơn Hải tam trọng với một đao cực hạn chém phá bầu trời.
Dương Khiếu nửa mở kèm theo thần văn chữ “Lực” và chữ “Chấn”, bao hàm cả ý chí lực cùng với Khoách Thần quyết trợ sức. . .
Giờ khắc này.
Phủ thành chủ.
Thiên Hà đang uống rượu bỗng nhiên nhìn về một phương xa, lẩm bẩm: “Khai Thiên đao!”
Đao này trông quá quen mắt.
Khai thiên chi đao!
Năm xưa, hắn từng thấy một đao này của Đại Hạ vương, trảm phá thương khung, lưu lại Thiên Đoạn cốc.
Nhiều năm sau, hắn lại thấy một đao này của Hạ Long Võ, chém giết một Tử Linh Nhật Nguyệt, trong nháy mắt cũng chém hắn trọng thương.
Kỳ thật, hắn còn gặp qua vài vị biết Khai Thiên đao khác.
Hạ gia lão đại, cha của Hạ Long Võ, một đao của ông kinh tuyệt thiên hạ, giết một tôn Nhật Nguyệt đỉnh phong, giết chết cả đám Nhật Nguyệt!
Hắn còn từng thấy một đao này của Diệp Bá Thiên, đao vừa hạ xuống, bốn phương tĩnh lặng, Nhật Nguyệt sụp đổ, Sơn Hải tẫn vong.
Hôm nay, hắn lại gặp được một đao ấy từ thiên tài trẻ tuổi thế hệ này của Nhân tộc.
Diệu quang bắn phá khắp cổ thành!
Tô Vũ!
“Tô Vũ!”
Thiên Hà thì thào một tiếng, đao của Hạ gia mãi mãi đều khiến cho người ta kinh diễm, người biết Khai Thiên đao thì không một ai là kẻ yếu!
Thương của Tần gia và đao của Hạ gia, Nhân tộc song tuyệt!
Giờ khắc này, trong một gian phòng lớn, Ma Đa Na tóc tím bỗng nhiên mở mắt, vội vã đi ra khỏi phòng, trong nháy mắt gã cũng thấy được một đao kia!
Gã hơi hơi ngưng lông mày!
“Khai Thiên đao!”
Roẹt!
Oành!
Thiên băng địa liệt!
Một đao này còn chưa rơi xuống, những tên Lăng Vân và Đằng Không của Huyết Khải tộc đã bị đập tan trong chớp mắt!
Đao vừa rơi, vị Sơn Hải nhất trọng bạo hống một tiếng, lực lượng khiếu huyệt bùng nổ, phá không mà chạy.
Đoạn Khải Sơn Hải tam trọng thì lập tức biến thành áo giáp, cũng bị một đao này khóa chặt!
Ngay tại khi đao hạ xuống, Tô Vũ đã trốn chạy ra rất xa.
Mà đao của hắn vẫn tràn ngập vô số sát cơ, ầm ầm một tiếng chém xuống!
Ầm!
Áo giáp kiên cố vô cùng giờ khắc này thế mà không thể trụ vững, nổ tan tành chia năm xẻ bảy, huyết dịch bay tứ tung, áo giáp bị một đao trảm phá!
Một đám mây màu cách đó mấy ngàn mét tức khắc hạ xuống.
Đám mây tan biến, Tô Vũ cũng tan biến.
Sau một khắc, hàng loạt Tử Linh xuất hiện, cùng lúc ấy, những Tử Linh trước đó bị người dẫn đi đều dồn dập xuất hiện.
Trên mặt đất có nhiều phòng bị phá toái, rất nhanh chúng lại lần nữa khôi phục, tựa như không có chút hư hao nào.
Toàn bộ cổ thành có hàng loạt tử khí sôi trào lên.
Mà giờ khắc này, Thành Khải vừa vặn tung một thương đâm tan Ảnh phân thân. . .
Sắc mặt gã hoàn toàn thay đổi, quay đầu nhìn lại, không nói hai lời bèn cấp tốc đuổi theo hướng đám mây mới tan biến!
“Tô Vũ!”
Một tiếng rống to vang vọng đất trời!
Tô Vũ!
Hắn đã giết Đoạn Khải!
Huyền Khải tộc lại có vị Sơn Hải thứ ba ngã xuống, gã bất chợt thấy vô cùng sợ hãi!
Mà lúc bấy giờ, Đạo Thành cũng bắt được Cửu Huyền, trầm giọng nói: “Đi, lập tức rời đi!”
Không thể tiếp tục ở lại đây nữa!
Quá đáng sợ!
Từ giết Lăng Vân đến giết Sơn Hải nhất trọng rồi giết Sơn Hải tam trọng, vẻn vẹn chỉ hai ngày.
Họ phải đi!
Điềm đại hung!
Giờ khắc này, Thiên bảng cũng đang biến hóa.
Những người đang một mực quan tâm bảng danh sách đều thấy được vị trí của Tô Vũ đã thay đổi.
Hạng 11 Thiên bảng, Tô Vũ!
Trảm Sơn Hải tam trọng, 19 tuổi, Nhân tộc, Lăng Vân nhất trọng!
Vượt cấp, vượt giai càng lớn!
Không chỉ giai lớn hơn mà là vượt qua ròng rã 11 tiểu giai!
Mà hắn giết chưa chắc là Sơn Hải bình thường!
Chư thiên chấn động!
Giờ khắc này, người của Liệp Thiên các đều rung động, giết rồi ư?
Giết một vị Sơn Hải tam trọng thật ư?
Nghiêm ngặt mà nói, Tô Vũ xếp hạng 11 thì vẫn còn thấp, chẳng qua là vì thực lực hắn hơi yếu một chút, bây giờ cũng đành phải ăn một chút thiệt thòi nhỏ, một khi hắn có thể đi vào Lăng Vân thất bát trọng, giết Sơn Hải thất bát trọng thì sẽ khác.
Ma Đa Na đã 192 tuổi, dựa theo tuổi của Nhân tộc thì cũng gần 22 tuổi.
Khi đó, Ma Đa Na liệu có bị Tô Vũ vượt qua hay không?
Bốn phương chấn động!
Thiên Diệt cổ thành trong nháy mắt đều bị đại năng để mắt tới.
Chương 1358: Bị Chiếu Tướng
Đao mang tại Thiên Diệt cổ thành hạ xuống.
Thành Khải cấp tốc phá không, đuổi theo hướng Tô Vũ, tuy rằng gã không cảm ứng được Tô Vũ ở đâu, thế nhưng giờ phút này đám mây vừa tiêu tán, hơn nữa Tử Linh đột nhiên xuất hiện mấy chục con, thế nên gã chắc chắn Tô Vũ đang ở đằng kia.
Oanh!
Thành Khải đâm một thương ra, đập bay một đầu Tử Linh cản đường, vọt thẳng đến chỗ đông Tử Linh tụ tập nhất, thế nhưng lại không thấy Tô Vũ đâu.
Tử khí mãnh liệt ập tới từ bốn phía.
Lực bùng nổ thoáng chốc đã ăn mòn.
Tấm cổ thành lệnh trên thân Thành Khải bộc phát ra hào quang nhỏ yếu, giúp gã chặn lại bớt một ít tử khí, có điều Tử Linh quá nhiều, sau một khắc, Thành Khải bất chợt giật mình tỉnh táo lại, cấp tốc lao ra khỏi vòng vây của Tử Linh.
Những con Tử Linh đó, có con khựng lại nhìn gã một cái, bất quá rất nhanh đều dồn dập rời đi, tiếp tục đuổi theo hướng Tô Vũ bỏ chạy.
Thành Khải không phải là mục tiêu chủ yếu của bọn chúng.
Thành Khải dõi mắt nhìn theo hướng bọn chúng rút đi, ánh mắt lạnh lùng cực độ, tâm tình vô cùng tồi tệ.
Lúc này, tên Sơn Hải lục trọng Ngân Khải và Sơn Hải nhất trọng Phần Khải cũng vừa kịp đuổi tới đây, Phần Khải thụ thương không nhẹ, trong mắt còn mang theo vẻ hoảng sợ rõ rệt.
Giờ khắc này, trừ mấy người bọn họ ra thì hầu hết Lăng Vân và Đằng Không còn lại đều đã bị một đao ban nãy của Tô Vũ thủ tiêu toàn bộ.
Tốc độ của Lăng Vân và Đằng Không vốn không nhanh như Sơn Hải, một đao bất thình lình ập tới, cơ hồ cả bọn đều không thể chạy thoát, cuối cùng táng mạng ngay tại tòa cổ thành này.
Tổn thất nặng nề!
Huyền Khải nhất tộc có nhân thủ trên trăm người tại cổ thành, yếu nhất đều là Đằng Không cảnh, Lăng Vân có không ít, Sơn Hải cảnh thì có chừng 6 vị, mà giờ khắc này, toàn bộ trên dưới chỉ còn lại có ba vị Sơn Hải là đám người Thành Khải.
Thành Khải đột nhiên nhìn về phía Đạo Thành bên kia, lúc bấy giờ Đạo Thành đang che chở cho Cửu Huyền, chuẩn bị rời đi.
Truy tung Tô Vũ rất khó!
Vả lại tình hình nơi đây càng lúc càng hung hiểm.
Thành Khải nhìn ra tâm tư của y, không khỏi giận dữ lên tiếng: “Đạo Thành huynh, Tô Vũ chưa chết thì vạn tộc còn có thể ngủ yên được sao? Đừng quên, hắn là người của đa thần văn nhất hệ! Năm nay hắn mới chỉ 19 tuổi mà đã có khả năng giết Sơn Hải tam trọng!”
Ngươi muốn đi?
Đều đã đến mức độ này, ngươi còn muốn đi?
Đạo Thành nhìn về phía gã, xấu hổ nói: “Ta cần có cường giả mạnh hơn tới trợ giúp!”
Hiện tại rất nguy hiểm.
Nơi này, kẻ có thể vững vàng áp chế Tô Vũ chỉ có Thành Khải, cả y và vị Sơn Hải lục trọng kia đều chưa hẳn có thể trấn áp lại Tô Vũ, nhất là trong hoàn cảnh vô cùng phức tạp của tòa cổ thành này.
Thế nhưng sức cảm ứng của Thành Khải quá yếu, không thể dò xét bám đuôi được đối phương, điều này rất nguy hiểm.
Mới rồi đã chết một vị Sơn Hải tam trọng, y nhất định phải cần thận trọng hơn nữa.
Nếu Tô Vũ còn đánh lén mấy lần như vậy nữa, y đoán người tiếp theo khả năng liền là Cửu Huyền hoặc là Phần Khải.
Phần Khải chết thì không có việc gì, nhưng Cửu Huyền mà gặp chuyện thì phiền toái lớn.
Cho nên y rất muốn lập tức rời đi.
Thành Khải không nói chuyện, gã đang nhìn về nơi nồng đậm tử khí phía trước, kỳ thật, gã tin chắc giờ phút này Tô Vũ trăm phần trăm là đang bị Tử Linh bao vây ở đó.
Nhưng gã phải làm sao bây giờ?
Giết vào đấy sao?
Gã bỗng nhìn về phía Đạo Thành, “Huyền Khải nhất tộc không áp chế được Tử Linh, ngược lại còn dễ dàng bị Tử Linh bao vây, ăn mòn, thôn phệ! Nhưng Tiên tộc luôn luôn là thiên địch của Tử Linh.
Không bằng Đạo Thành huynh đi vào đó liều giết Tô Vũ một phen, ta sẽ ở ngoài hộ đạo cho Cửu Huyền tiên tử!”
Hai tên Tiên tộc này không muốn xuất lực mà đã định từ bỏ ư? Đừng hòng!
Thực lực của Cửu Huyền hơi yếu nên thôi bỏ qua, nhưng rõ ràng Đạo Thành ngươi cũng không yếu.
Tô Vũ chỉ giết được Sơn Hải tam trọng, mà ngươi đã từng giết qua Sơn Hải ngũ trọng!
Lực khắc chế của Tử Linh đối với các chủng tộc khác rất lớn, nhưng Tiên tộc lại có phương pháp khắc chế Tử Linh, điểm này Thành Khải biết rất rõ ràng.
Thành Khải u lãnh nói: “Đạo Thành huynh, tộc ta vì vây bắt Tô Vũ mà đã ngã xuống ba vị Sơn Hải, nhiều vị Lăng Vân cùng Đằng Không khác.
Đạo Thành huynh. . .
Chẳng lẽ không muốn xuất lực?”
“Tô Vũ nhất định đang bị vây trong đám Tử Linh đằng kia, đến bây giờ mà hắn vẫn chưa chết thì chắc chắn có biện pháp phòng tráng tử khí.
Mà ta thì một khi lâm vào trong đó, dù cho có cổ thành lệnh, nhưng bởi vì đẳng cấp không đủ nên chắc chắn cũng sẽ bị Tử Linh nhằm vào. . .
Đạo Thành huynh, ngươi cảm thấy thế nào?”
Gã lạnh lùng nhìn về phía Đạo Thành.
Tộc ta đã chết ba vị Sơn Hải, gần 20 vị cường giả Lăng Vân, Tiên tộc ngươi không trả giá gì mà đã muốn đi?
Nghĩ gì thế!
Kẻ hô hào muốn bắt Tô Vũ là các ngươi, bây giờ muốn chạy cũng là các ngươi, cuối cùng người chết đều là Huyền Khải nhất tộc.
Tiên tộc cho rằng mình là ai?
Thấy Đạo Thành không đáp lời, Thành Khải lần nữa lạnh lùng nói: “Không giết được Tô Vũ cũng không sao.
Tộc ta nguyện bồi thường trăm giọt Huyền Hoàng dịch để hóa giải thù này! Kể cả việc Thanh Khải, Hồng Khải bọn hắn bị giết cũng coi như tự gieo gió gặt bão, Đạo Thành huynh cảm thấy thế nào?”
Đạo Thành nhìn chằm chằm vào gã một lúc lâu, đây là gã đang đe dọa y.
“Tộc ngươi cùng Thiên Đúc vương. . .”
Y còn chưa nói xong, Thành Khải đã cắt ngang: “Không sao, nếu tộc trưởng đã đưa ra quyết định thì đây chính là đồng minh, ta tin tưởng Nhân tộc sẽ biết điều nhượng bộ!”
“Thành Khải huynh. . .
Ngươi. . .
Có thể đại biểu thay cho Huyền Khải vương?”
“Không thể!”
Thành Khải nghiêm mặt đáp: “Thế nhưng, thân là người phụ trách cứ điểm ở cổ thành, ta sẽ có gì báo nấy hết tất cả mọi điều xảy ra hôm nay với tộc trưởng.
Bao gồm cả cuộc chiến giữa Nhân Thần Tiên Ma, Nhân tộc thiên kiêu, Ma tộc thiên kiêu, ta đều đã tận mắt thấy, nhưng lại thiếu may mắn không được chứng kiến sự anh dũng của thiên tài Tiên tộc.”
Ý tứ của mấy lời này đã rất rõ ràng!
Nếu hôm nay Tiên tộc các ngươi không cho chúng ta thấy thành ý, vậy thì xin lỗi, chúng ta không bồi các ngươi cùng chơi nữa.
Lỡ chết vài vị Sơn Hải, chúng ta chịu!
Không chỉ chịu, mà bọn ta còn nguyện ý bồi thường cho Tô Vũ trăm giọt Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch vô cùng trân quý.
Vạn tộc đầu nhập vào các cường tộc, đó là vì muốn nhìn biểu hiện của cường tộc, chứ không phải ngốc nghếch phụ thuộc!
Tiên tộc không thể mang đến cho bọn họ bất kỳ chỗ tốt gì, cũng không thể hỗ trợ bọn họ thêm phần cường đại, vậy vì sao phải đầu nhập vào Tiên tộc?
Đạo Thành lẳng lặng nhìn gã, không vội lên tiếng.
Mà Cửu Huyền bên cạnh lại nhịn không được quát khẽ: “Ý Thành Khải đạo huynh là Tiên tộc không bằng Nhân tộc?”
Thành Khải hờ hững đáp: “Tối thiểu hiện tại là như thế! Hai vị thiên kiêu có tiếng là có thể giết Sơn Hải, nhưng hiện giờ lại bị Tô Vũ đùa nghịch xoay quanh tới chóng mặt! Mà ta bất quá chỉ là lão phế vật của Huyền Khải nhất tộc thôi, tộc ta không bằng Nhân tộc, chịu đầu hàng cũng là việc bình thường.”
Chỉ đơn giản như vậy!
Gã trực tiếp thừa nhận Huyền Khải nhất tộc là phế vật, lại có thể thế nào?
Ban đầu là bị Tô Vũ giết thiên tài bản tộc, sau lại có Trịnh Bình xuất hiện giết chết cường giả Nhật Nguyệt, mà nay tại cổ thành, rất nhiều tộc nhân của bọn họ đã bị Tô Vũ giết.
Là Tiên tộc đánh cược, nói rằng muốn giết Tô Vũ không có việc gì, Tiên tộc sẽ đứng ra gánh chịu hết thảy.
Huyền Khải nhất tộc cũng chỉ muốn nhân cơ hội này dựa vào Tiên tộc, bởi vì bọn họ thật sự rất mạnh.
Tuy nhiên có mạnh hơn nữa mà không nguyện ý ra sức thì cũng vô dụng, Huyền Khải nhất tộc cũng không phải kẻ ngu ngốc.
Thành Khải lạnh nhạt nói: “Đạo Thành huynh và Cửu Huyền tiên tử muốn rời đi thì bây giờ cứ việc tùy tiện đi trước.
Đợi các ngươi đi xong, Huyền Khải nhất tộc ta sẽ lập tức cùng Tô Vũ hoà giải!”
Đến lúc đó, Tiên tộc đừng hòng lại muốn lôi kéo Huyền Khải nhất tộc xuống hố.
Tuy rằng gã không thể đại biểu thay cho Huyền Khải vương, thế nhưng gã sẽ báo cáo hết toàn bộ sự việc ngày hôm nay, sẽ cực lực thuyết phục vương không nên kết minh cùng Tiên tộc.
Tiên tộc đều là những kẻ chỉ biết bo bo giữ mình, không mang lại bất kỳ chỗ tốt gì cho Huyền Khải nhất tộc, ngược lại chỉ có tai hoạ!
Đạo Thành hít sâu một hơi.
Y biết chính mình đã bị chiếu tướng.
Nếu hôm nay rời đi, xem như triệt để cắt đứt minh ước giữa Huyền Khải nhất tộc và Tiên tộc.
Trách nhiệm này y gánh không nổi.
Chương 1359: Đối Mặt Lẫn Nhau
“Ta sẽ ở lại.” Đạo Thành hít sâu một hơi, dứt khoát nói: “Thế nhưng Cửu Huyền thì không được, thực lực của nàng không bằng Tô Vũ, rất dễ bị đối phương nhằm vào.
Cửu Huyền mà chết thì đối với Huyền Khải nhất tộc cũng không có chỗ tốt gì!”
Thành Khải âm u nói: “Chết rồi. . .
Có lẽ càng tốt hơn! Đạo Thành huynh, tộc ta có thể chết, Tiên tộc cũng nên thế! Có người chết rồi thì tộc các ngươi mới có thể cùng Tô Vũ không chết không thôi.
Chớ trách ta nói phũ phàng, sự thật chính là như vậy.
Bằng không, tộc ta cùng Tô Vũ chém giết, cuối cùng các ngươi lại đứng ra nói một tiếng Nhân Tiên liên minh, Huyền Khải nhất tộc phải làm sao bây giờ?”
Gã chỉ ước gì Tiên tộc chết một thiên tài!
Chết mới tốt!
Chẳng lẽ vì một thiên tài mà Tiên tộc muốn vứt bỏ hợp tác cùng Huyền Khải nhất tộc?
Không thể nào!
Dù nhất mạch của Cửu Huyền và Đạo Thành không vừa lòng thì cũng không có nghĩa là toàn bộ Tiên tộc đều nghĩ thế.
Đạo Thành lạnh lùng nhìn gã: “Thành Khải huynh, không cần thiết phải nói như thế! Bây giờ ta sẽ đi giết Tô Vũ.
Cửu Huyền, Ngân Khải và Phần Khải hãy ở cùng một chỗ, một tấc không rời.
Còn mong Thành Khải huynh và Ngân Khải là Sơn Hải lục trọng hãy cố gắng bảo vệ mọi người, coi như vì Cửu Huyền cũng như Phần Khải.
Thành Khải huynh cảm thấy thế nào?”
Thành Khải đạm mạc nói: “Đương nhiên, ta cũng muốn xem thử thực lực của kiêu tử Tiên tộc Đạo Thành.”
“Đạo Thành ca. . .”
Cửu Huyền truyền âm, Đạo Thành vội truyền âm ngắt lời: “Cẩn thận một chút, đừng nói cái gì! Bây giờ hai chúng ta không đi được.
Thành Khải đang tức giận vì ba vị Sơn Hải vừa chết, là ta trước đó không cân nhắc chu toàn, một khi rời đi, Huyền Khải nhất tộc rất có thể sẽ lựa chọn nhận thua, thỏa hiệp, thậm chí dựa sát vào Nhân tộc, chuyện này đối với tộc ta bất lợi!”
Vạn tộc chính là như thế.
Bình thường chém giết chẳng sao, nhưng một khi đối phương bị các ngươi giết tới kinh hoàng, cảm thấy ngươi rất mạnh mẽ, vậy thì bọn họ sẽ quay đầu đầu nhập vào ngươi không phải là chuyện gì kỳ quái.
Không nói những người khác, chẳng hạn như Ma Đa Na, gã quá mạnh mẽ và cường thế, trải qua mấy năm giết chóc, không ít tiểu tộc lựa chọn phụ thuộc vào Thủy Ma tộc, cũng bởi vì thế hệ tuổi trẻ của bộ tộc này vô cùng cường đại, khiến bọn họ tin tưởng vào Ma Đa Na, tin vào Thủy Ma tộc.
Sự tồn vong của cả chủng tộc ở ngay trước mặt, lúc này có chết mấy vị đồng tộc cũng không phải là chuyện không thể chịu được.
Cho nên, Đạo Thành tuyệt đối không thể đi.
Đạo Thành nhìn về phía đoàn tử khí cách đó không xa.
Giờ phút này, y cũng biết Tô Vũ chắc chắn đang ở ngay trong đó.
Có lẽ hắn đang giao chiến với Tử Linh, khẳng định đối phương có phương pháp khắc chế tử khí, ví dụ như hàng loạt Thiên Nguyên khí, hoặc là viên thần văn đặc thù.
Mặc kệ thế nào, đến bây giờ mà cái tên này vẫn không lựa chọn tiến vào cổ ốc, mà là đang dây dưa với Tử Linh ở đây, nói rõ hắn không quá e ngại tử khí.
Thần văn xoay tròn trên đầu ngón tay Đạo Thành, một lát sau, sắc mặt y trắng bệch, nói: “Tô Vũ chắc chắn ở trong đó, ta đi vào xem thử.
Nếu thật sự không làm được thì ta sẽ cầu viện thiên tài tộc ta – Huyền Vô Cực đến đây!”
Huyền Vô Cực, cường giả đệ tứ Thiên bảng.
Sơn Hải tam trọng, chiến tích từng trảm Sơn Hải cửu trọng.
Vượt sáu tiểu giai để giết người.
Đương nhiên, thực lực càng mạnh, vượt cấp càng khó.
Sơn Hải tam trọng cũng chỉ tính là Sơn Hải sơn kỳ, có thể giết Sơn Hải đỉnh phong khiến Tiên tộc Huyền Vô Cực được công nhận là thiên kiêu đích thật.
Vả lại giết được Sơn Hải cửu trọng thì đại biểu thực lực của y không kém gì nửa bước Nhật Nguyệt.
Tối thiểu là mạnh hơn Thành Khải nhiều.
Thành Khải thản nhiên nói: “Vì một tên Tô Vũ thôi mà cần phải xuất động Huyền Vô Cực sao? Đạo Thành huynh chỉ cần bức Tô Vũ ra khỏi vòng hạch tâm Tử Linh, ta sẽ giết hắn!”
Gã kiêng kị là Tử Linh, không phải kiêng kị thực lực của Tô Vũ.
Tô Vũ có thể giết Sơn Hải tam trọng, điều đó khiến gã rung động, thế nhưng còn không đến mức e ngại.
Đạo Thành trầm ngâm chốc lát rồi đáp: “Ta sẽ tận lực!”
Dứt lời, y không nói thêm nữa, chỉ lẳng lặng đạp không, hướng bên kia đi đến.
Tô Vũ chính là mối họa lớn, cần phải diệt!
Mà giờ khắc này, Tô Vũ đang bị Tử Linh vờn quanh cũng cảm thấy nhức đầu vô cùng.
Đám Tử Linh không có bất kỳ tất sát kỹ gì, phương thức chiến đấu cực đơn giản, chỉ là bọn chúng không ngừng tiêu xạ tử khí, qua vài lần như thế, Thiên Nguyên khí của hắn đã tiêu hao rất lớn.
Còn may mà lúc này trên thân Tô Vũ có kim quang vờn quanh, đây cũng là phần thưởng mà trước đó hắn giết Sơn Hải tam trọng được thiên địa ban cho.
Giống như lần trước, là một đạo kim quang thối luyện thân thể có hiệu quả rất tốt.
Có điều bị nhiều Tử Linh như vậy quấn lấy vẫn khiến Tô Vũ rất bất đắc dĩ, hắn muốn mở đường máu chạy ra ngoài nhưng khắp nơi xung quanh đều là tử khí.
Điểm bảng hắn đã ném mất, hiện tại muốn tìm Liệp Thiên các để giao dịch cũng không được.
Tô Vũ vừa tiếp tục kéo lấy Tử Linh chạy trốn, thân thể cũng đang tranh thủ không ngừng cường hóa.
Cách đó không lâu hắn mới đạt 17 đúc, nhưng giờ phút này đã có khuynh hướng sắp chạm tới ngưỡng 18 đúc.
Quả nhiên, giết người mới là phương thức tu luyện tốt nhất.
Tử Linh nhiều cũng tốt, tối thiểu thì những tên kia không dám xông vào.
Tô Vũ vừa nghĩ tới đây, bỗng nhiên bên ngoài đoàn Tử Linh có một đạo thân ảnh hiển hiện.
Áo bào đen phá toái, lộ ra hoa phục màu vàng kim lộng lẫy.
Thanh âm của Đạo Thành mơ hồ truyền đến: “Tô Vũ, hai tộc Nhân Tiên vốn liên minh, nay ta lần nữa mời ngươi tới Tiên giới làm khách, ngươi không nguyện ý sao?”
“Nguyện ý đại gia ngươi!”
Tô Vũ cười lạnh một tiếng, “Giả trang cái mẹ gì.
Ngươi là Đạo Thành đúng không? Đến tận lúc này mà còn vờ vịt nói mấy lời đó với ta, ngươi thật dối trá! Còn không bằng ngươi nói thẳng là muốn giết ta, vậy ta còn coi trọng ngươi một chút!”
Đạo Thành không đáp lời, một bước bước vào trong, tử khí lập tức vờn quanh khắp người y.
Bất quá xung quanh kim bào của Đạo Thành liên tục lóe lên từng hồi hào quang, thay y chống cự số tử khí ấy.
Phía trên thân thể cũng lập lòe Thiên Nguyên khí, triệt tiêu tử khí ăn mòn.
Y đi ngang qua một đám Tử Linh, trên tay còn cầm một tấm cổ thành lệnh, ít nhiều cũng khiến những con Tử Linh cấp thấp tránh qua một bên.
Rất nhanh, y đã thấy được bóng dáng Tô Vũ.
Mà Tô Vũ cũng chính thức nhìn thấy diện mạo của đối phương.
Đạo Thành, Lăng Vân cửu trọng.
Từng giết được Sơn Hải ngũ trọng.
Tô Vũ thấy y vẫn còn rất trẻ trung thì hơi nghi hoặc: “Vì sao ngươi chỉ xếp hạng 9 Địa bảng, bài danh thấp như thế?”
Đạo Thành mang đến cho hắn cảm giác tương đối nguy hiểm.
Đạo Thành bình tĩnh đáp: “Sở trường của ta không phải là chiến đấu, giết được Sơn Hải ngũ trọng cũng chỉ là cơ duyên xảo hợp, có nhân tố bên ngoài ở trong đó, vả lại niên tuế cũng lớn, tự nhiên so ra kém các ngươi.”
“Phải không?”
Tô Vũ bật cười, “Ta thấy ngươi còn mạnh hơn tên Thần tộc An Mân Thiên kia.
Y đã xếp thứ 6 Địa bảng. . .
Không, hiện tại có lẽ là thứ 7, chẳng lẽ ngươi còn không bằng y sao?”
An Mân Thiên là Sơn Hải nhị trọng, đã từng giết qua Sơn Hải tứ trọng.
Đạo Thành cười nhạt nói: “An Mân Thiên? Tuổi tác của An Mân Thiên nhỏ hơn ta một chút, vả lại y thuộc Băng Tuyết thần tộc, không phải Nguyên Thủy thần tộc, bằng không hiển nhiên bài danh cũng không cao đến vậy.”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật gật đầu, “Thì ra là thế, bảng danh sách còn có quy tắc này, người thuộc chủng tộc càng nhỏ yếu, mà thực lực càng mạnh thì bài danh sẽ càng cao, đúng không?”
“Nhỏ yếu?”
Đạo Thành hơi khựng lại, gật đầu, mỉm cười.
Băng Tuyết thần tộc nhỏ yếu à?
Không!
Bất quá người nói ra câu này là Tô Vũ, là thiên tài trên Thiên bảng.
Y tiếp tục đi từng bước tới chỗ Tô Vũ, mà Tô Vũ thì đang không ngừng rút lui.
Kỳ thật hắn rất muốn thử xem thực lực của Đạo Thành, thế nhưng hắn vẫn cảm thấy hết sức hung hiểm.
Thần văn chữ “Kiếp” đang nhảy nhót dữ dội, đại biểu cái tên này nguy hiểm hơn so với bề ngoài.
Bốn phía, tử khí càng lúc càng nồng đậm, liên tục ăn mòn gợn sóng Thiên Nguyên khí trên thân hai người.
Chương 1360: Ngươi Không Bắt Được Hắn
“Xem ra lần này ngươi tới đây đã mang theo không ít đồ tốt!”
Đạo Thành vừa tiến về phía Tô Vũ, vừa cười nói: “Tô Vũ, ta hơi tò mò, vì sao ngươi không tìm một cổ ốc tránh một chút, ngươi cảm thấy ngươi có thể thắng ta?”
“Không thể!”
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Có điều ta thích chủ động hơn, tìm một cổ ốc tránh né không phải là để mặc cho các ngươi săn bắt ta sao? Huống chi. . .
Ngươi chưa chắc đã giết được ta!”
“Thật tự tin!”
Đạo Thành bật cười, mà giờ khắc này, Tô Vũ ở phía đối diện bỗng hóa thành một đạo cương phong, tan biến ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó, vị trí của Tô Vũ bất chợt xuất hiện một vết nứt.
Một viên thần văn trong tay Đạo Thành khẽ động, thấy hắn chạy trốn thì y cau mày bảo: “Tô Vũ, không phải ngươi nói không sợ ta sao? Không phải nói ta không giết được ngươi sao? Vậy ngươi còn chạy cái gì!”
“Tùy tiện nói một chút thôi mà!”
Dứt lời, huyễn cảnh hiển hiện, ầm ầm một tiếng, Tô Vũ ho ra máu, thần văn chữ “Máu” rung động, trực tiếp bị Đạo Thành phá huyễn cảnh!
Văn Minh sư!
Trước đó hắn đã biết đối phương là Văn Minh sư, dĩ nhiên, Tiên tộc gọi là Tiên Thuật sư.
Có điều hắn thật sự không nghĩ tới thần văn và ý chí lực của Đạo Thành lại mạnh mẽ như vậy.
Trong nháy mắt đã phá vỡ huyễn cảnh của hắn!
Tô Vũ cấp tốc trốn chạy, sau lưng, Đạo Thành lần nữa nhằm vào, “Ta thành tâm mời ngươi làm khách, cần gì chứ!”
Tử khí vẫn liên tục vờn quanh kim bào của Đạo Thành, bốn phía, vô số con Tử Linh nhìn về phía y, dường như chúng đang do dự không biết có nên xông lên tấn công hay không.
Đạo Thành rất bất đắc dĩ, Tử Linh là thứ sinh linh cực kỳ phiền toái.
Muốn đối phó với chúng phải tiêu hao tài nguyên cực lớn!
Dù là y thì cũng không mang theo quá nhiều Thiên Nguyên khí trên người.
Tô Vũ có thể dây dưa bên trong một vòng tử khí lâu như vậy, chẳng lẽ hắn chiếm được một khỏa Thiên Nguyên quả thụ của Chiến Thần điện hoặc là Cầu Tác cảnh?
Đang nghĩ ngợi, viên thần văn trong tay Đạo Thành lần nữa hiển hiện, ầm ầm một tiếng vang thật lớn!
Trong tay y ra hiện kim quang, là một cây búa lớn!
“Khoách Thần quyết?”
Ý chí lực của Đạo Thành hơi rung động, y khẽ quát một tiếng, kim quang trong tay càng thêm nồng đậm.
Đúng lúc ấy, cây búa hóa thành trường đao, ầm ầm lần nữa giết ra!
Đốt thiên hỏa diễm bùng cháy!
Đạo Thành nhíu mày, trong tay y xuất hiện một đạo băng sương, thổi phù một cái, hỏa diễm của Tô Vũ lập tức bị dập tắt, sau đó y lại phóng một viên thần văn ra, trực tiếp đánh bay trường đao.
Có điều chính y cũng bị phản lực dội về, lảo đảo lùi lại mấy bước.
“Đây không phải thực lực mà Lăng Vân nhất trọng nên có.
Xem ra ý chí lực của ngươi đã sớm vượt qua Lăng Vân nhất trọng.”
“Đa thần văn chiến kỹ của ngươi không quá thành thục, tối thiểu là không so được với cường giả Văn Minh sư của đa thần văn nhất hệ các ngươi. . .”
Tô Vũ không trả lời, gấp rút trốn chạy trong triều vây.
Thỉnh thoảng hắn sẽ quay đầu phản kích một ít, ý chí lực bên trên giao phong, có điều hắn vẫn luôn rơi vào thế hạ phong, bị Đạo Thành triệt để áp chế.
Một chút lợi lộc cũng không chiếm được.
Ý chí lực của Đạo Thành thật sự quá cường hãn!
Vả lại thủ đoạn của cái tên này rất nhiều.
Nếu không phải Tô Vũ có thần văn chữ “Kiếp” cảnh báo thì suýt tí nữa có mấy lần đã bị y dùng thủ đoạn cắt chém vượt không gian giết chết.
Thỉnh thoảng, vết nứt một đạo không gian bị cắt chém lại xuất hiện.
Hai người giao chiến, không may có một đầu Tử Linh yếu ớt bị vết nứt không gian của Đạo Thành chém thành hai mảnh, trong nháy mắt, hàng loạt tử khí lan tràn khắp bốn phương.
Tô Vũ cùng Đạo Thành đang rượt đuổi đều bị cỗ tử khí này bao trùm, nhất thời hàng loạt tử khí xâm nhập vào trong nội thể của cả hai.
Vẻ mặt của Đạo Thành có chút tối tăm!
Trong lòng bực tới phát điên, tại đây giao thủ chính là vì sợ phiền toái này.
Quả nhiên, sau một khắc, trên không trung đột nhiên xuất hiện bảy tám đầu Tử Linh, lần này bọn chúng đều nhìn chằm chằm Đạo Thành.
Vừa nãy y đã giết một đầu Tử Linh, phiền phức lớn rồi, Tử Linh không phải là thứ có thể tùy tiện trêu chọc.
Lúc này bốn phía xung quanh hai người đã vượt qua 30 đầu Tử Linh.
Tuy rằng đẳng cấp Tử Linh không quá mạnh mẽ, thế nhưng hàng loạt tử khí ăn mòn bủa vây khiến cả Tô Vũ lẫn Đạo Thành đều có chút ăn không tiêu.
Đổi thành người bình thường, dù là Sơn Hải thì giờ phút này có khi đã bị tử khí giết chết.
Tô Vũ lần nữa thôn phệ một giọt tinh huyết Sơn Hải tam trọng, mạnh mẽ bổ ra một đao!
Lòng bàn tay Đạo Thành hạ xuống một viên thần văn, trong nháy mắt hiển hiện một thanh trường kiếm, một kiếm giết ra, bịch một tiếng vang dội, đao khí tiêu tán, kiếm khí lại tiếp tục đánh úp về phía Tô Vũ!
“Thiên phú tinh huyết?”
Thần quang trong mắt Đạo Thành lóe sáng, thủ đoạn của tên Tô Vũ này thật không ít.
Đây không phải điểm then chốt, mấu chốt là thân thể của hắn lại có thể tiếp nhận lực bộc phát của Sơn Hải tam trọng, điều này đại biểu cảnh giới nhục thân chân chính của Tô Vũ không thấp, thân thể rất mạnh.
“Là do Chu Thiên chi khiếu sao?”
Quả thật rất đáng sợ!
Tô Vũ không để ý tới lời y, tiếp tục cùng y giao chiến, mặc dù hắn không địch lại Đạo Thành nhưng cũng không tới nỗi triệt để bị đánh chết.
Nhưng đúng vào lúc đó, sắc mặt Tô Vũ bất chợt đại biến!
Hắn lập tức hóa thành một cái bóng để trốn chạy, ầm ầm bốn phía, vài đầu Tử Linh bị đánh bay, Thành Khải gần như xuất hiện ngay tại chỗ hắn vừa tẩu thoát trong chớp mắt, cau mày nói: “Có lẽ Tô Vũ có một viên thần văn có sức cảm ứng cực mạnh, hoặc là bảo vật thần bí khác. . .”
Dứt lời, gã nhìn về phía Đạo Thành, đoạn hỏi: “Ngươi không bắt được hắn?”
Dây dưa lâu như vậy mà Đạo Thành vẫn chưa thể giết chết Tô Vũ, điều này khiến Thành Khải rất thất vọng.
Còn chưa đợi Đạo Thành đáp lời, Thành Khải đã cấp tốc tan biến.
Tử Linh vây tới rất nhiều, gã không muốn đánh giết Tử Linh, gây phiền toái cho chính mình.
Đạo Thành nhìn một đoàn Tử Linh chung quanh, thở dài một hơi, “Tử Linh quá nhiều làm trở ngại tay chân ta. . .
Ta muốn tìm cái cổ ốc để tẩy trừ một chút tử khí.
Phải rồi, trên người Tô Vũ có hàng loạt Thiên Nguyên khí! Thành Khải huynh hãy tiếp tục truy tung hắn, không cần giết, chỉ cần bắt hắn hao tổn số Thiên Nguyên khí ấy là đủ!”
Thành Khải nhức đầu đáp: “Ta biết, đáng tiếc cổ thành lệnh của ta vô dụng, có lẽ phải tìm thành chủ mượn dùng cổ thành lệnh của ngài ấy.
Như vậy thì Tử Linh Đằng Không và Lăng Vân mới không tổn thương ăn mòn chúng ta!”
Thiên Hà là thành chủ, hiển nhiên cũng có cổ thành lệnh, hơn nữa đẳng cấp còn rất cao.
Tử Linh dưới Nhật Nguyệt không chỉ không công kích hắn, mà còn phục tùng mọi mệnh lệnh của hắn, đây mới là điểm đáng sợ nhất.
Thành Khải không còn kiên nhẫn được nữa, nếu không truy bắt được Tô Vũ thì nhất định phải đi tìm thành chủ mượn dùng.
Gã mượn không được, nhưng chẳng lẽ Tiên tộc cũng không mượn được sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










