[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 248 : Trước Bị Chặn, Sau Bị Vây (c1236-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1236: Trước Bị Chặn, Sau Bị Vây
Lúc này, Tô Vũ bất chấp mọi thứ, vội vàng hét: “Ta không phải con tin, cứu mạng, Trình Mặc thự trưởng của Đại Đường phủ muốn giết người, mau cứu mạng! Chúng ta bị đuổi giết, Đại Chu phủ cư nhiên thấy chết mà không cứu? Đây là thái độ đối với Đúc Binh sư Nhân cảnh sao?”
“Cứu mạng!”
Tô Vũ hét lớn.
Không ngăn cản ông ta, nếu bị bắt thật thì hắn phải làm sao?
Các cường giả xung quanh cạn lời, nhưng lúc này lại rất khó xử.
Trình Mặc cả giận mắng: “Cứu mạng cái gì? Ai đuổi giết ngươi? Mà đuổi giết ngươi thì thế nào, tiểu tử ngươi làm chuyện gì chẳng lẽ chính mình không rõ sao? Ngươi làm bẩn sự trong sạch của cháu gái ta, dù đến trước mặt Thiên Đúc vương thì ta cũng muốn giết ngươi.”
“Ta không làm thế!”
“Lại còn dám phủ nhận!”
Ngay sau đó, hư không chấn động, phía sau không đến mấy chục dặm, một vị lão nhân phá không lao ra, đạp nát hư không.
Tốc độ rất nhanh!
Lão nhân đầu bạc râu bạc trắng, thân hình cao lớn, đạp không phi đến, lao về phía Tô Vũ, tuy tốc độ của Trương Hách rất nhanh, nhưng lúc này đối phương lại không ngừng thu hẹp khoảng cách.
Lão nhân đó chính là Trình Mặc!
Đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng đỉnh cấp!
Một bước đi qua mấy dặm, thậm chí mấy chục dặm, cách Trương Hách càng ngày càng gần.
Tô Vũ quay đầu lại nhìn, thậm chí đã có thể nhìn đến râu bạc của đối phương!
Trong lòng hắn rất bất đắc dĩ!
Sẽ không bị bắt chứ?
Nếu bị bắt được thì sẽ phiền lắm.
“Trình lão, đừng đuổi theo nữa, ta thật sự muốn đi chiến trường Chư Thiên làm việc, ta đi bái kiến Thiên Đúc vương.”
“Vậy à? Không phải ngươi nói sẽ tìm Đại Minh vương và Đại Đường vương tới giáo huấn ta sao?”
Trình Mặc cười ha hả, không chút hoang mang, “Không ngờ ngươi lại muốn tố cáo ta.
Ngươi đã làm cái gì không nhớ sao? Đại Đường vương và Đại Minh vương ư? Đường Thiên Trung và Chu Địa Chủ sẽ vì ngươi mà đối phó với lão bằng hữu là ta chắc?”
“. . .”
Bốn phía an tĩnh.
Đường Thiên Trung, Đại Đường vương.
Chu Địa Chủ, Đại Minh vương.
Đại Đường Vương thì thôi, tên của Đại Minh Vương. . .
Khụ khụ!
Hô thẳng tên thật không tốt chút nào!
Mà cái tên này ở thời đại kia là rất bình thường, nhà lão Chu không giàu có, muốn làm địa chủ, cha Đại Minh cương lấy tên này cực kì phù hợp, sau đó Đại Minh phủ thật sự làm đại địa chủ, không thấy cả Đại Minh phủ đều là nhà ông sao?
Trình Mặc là lão bằng hữu của bọn họ, kể cả Ngưu Bách Đạo cũng là bằng hữu năm xưa.
Đương nhiên, bằng hữu cũng phân cao thấp, hiện giờ có người thăng cấp vô địch, bọn họ còn kẹt ở Nhật Nguyệt.
Tô Vũ cảm thấy bất đắc dĩ!
Ta nói bừa thôi mà!
Nhưng ít ra hắn đã biết tên Đại Minh vương, cái tên này. . . quê thật.
Hắn thầm nói trong lòng, thấy lão nhân càng ngày càng gần, Tô Vũ rất bất đắc dĩ, lúc này bọn họ đã bay rất xa, Nhật Nguyệt phóng hết sức bay lâu như vậy, có vẻ sắp ra khỏi địa bàn Đại Chu phủ.
Qua một cánh đồng hoang vu chính là phạm vi Chư Thiên phủ.
Tới đó thì có thể tiến vào chiến trường Chư Thiên.
“Nhanh lên Trương đại ca!”
Trương Hách câm nín, ta chạy không nổi nữa, ngươi nghĩ chạy hết sức mà không mệt à?
Người ta là Nhật Nguyệt cửu trọng đấy!
“Trương Hách, ngươi còn dám chạy à? Ngươi chạy nữa đi, có tin ta đến Trương gia tính sổ hay không!”
“Trình lão, ta chỉ là chân chạy vặt thôi!”
Trương Hách hô một tiếng, ta đã đáp ứng rồi, đừng làm phiền ta nữa.
“Chân chạy vặt? Hiện tại ta hoài nghi Thôi Lãng là Vạn Tộc giáo, ngươi nhanh buông hắn ra, bằng không ngươi sẽ mắc tội cấu kết Vạn Tộc giáo!”
“. . .”
Trương Hách nhức đầu, Tô Vũ vội quát: “Trình thự trưởng là Nguyên Thủy giáo chủ, mọi người mau tới bắt lão, ta có chứng cứ, tới Chư Thiên phủ ta sẽ công khai!”
“Ồ!”
Trình Mặc phì cười, “Tiểu tử này, ngươi giỏi lắm, tàn nhẫn đấy! Đưa chứng cứ đây ra xem nào.”
“Tới Chư Thiên phủ rồi nói!”
“Ngươi lấy ra đây, ta không đuổi theo ngươi nữa!”
“Nhỡ ngươi giết người diệt khẩu thì sao, mọi người mau ngăn lão lại, tới Chư Thiên phủ rồi ta sẽ cho mọi người xem chứng cứ, ông ta còn cấu kết cùng Lam Thiên. . .”
Tô Vũ nói lung tung, dù sao cũng chẳng vấn đề gì.
Nếu cứ nói ai là Vạn Tộc giáo mà mọi người đều tin thì xong đời từ lâu rồi.
Trì hoãn được một lúc cũng tốt!
Giờ khắc này, rất nhiều Nhật Nguyệt hành tẩu trên hư không, khu vực hoang dã, một ít Yêu tộc dã ngoại sôi nổi tránh lui, sợ tới mức run chân.
Vài người đi đường cũng dừng bước, cẩn thận nhìn những thân ảnh nhanh chóng chạy đi, đó là cường giả, cường giả đỉnh cấp.
Trình Mặc cách Tô Vũ càng ngày càng gần!
20, 10. . .
Mấy dặm chỉ là mấy ngàn mét mà thôi, đối với bọn họ mà nói, đã có thể nhìn thấy lông tơ của đối phương.
Nơi xa, quân doanh đã hiện bóng dáng, cùng với tường thành sừng sững.
Đã sắp tới Chư Thiên phủ.
Thông đạo Bắc địa Nhân cảnh đi thông chiến trường Chư Thiên.
Lúc này, có Nhật Nguyệt bay lên, cao giọng quát: “Lớn mật, người tới dừng bước!”
Trương Hách chậm lại, Trình Mặc cũng không ngoại lệ, ông cười nói: “Lão Ngô, là ta đây! Ta đến bắt một gian tặc chạy trốn, đừng hiểu lầm!”
Dù là Nhật Nguyệt cửu trọng, tới đây cũng phải quy củ một chút.
Đây là thông đạo thông hướng chiến trường Chư Thiên, vô số cường giả Nhân cảnh trú đóng ở đây.
Nhật Nguyệt cảnh cũng có rất nhiều!
Trong tình huống khẩn cấp, vô địch còn sẽ đến.
Trên tường thành, một vị nam tử dáng người cực kỳ cao lớn cầm rìu nhìn mấy người, sau khi thấy rõ tình huống, hừ lạnh một tiếng, quát: “Đều dừng lại cho ta, hạ xuống đất, không được bay ở Chư Thiên phủ! Lão Trình càng già càng vô dụng, bắt một tên Nhật Nguyệt tam trọng mà đuổi xa như thế!”
Giờ phút này ở trước mặt bọn họ, Trương Hách chỉ là tên yếu ớt.
Trình Mặc vội đáp: “Không tiện hạ nặng tay, sợ đánh chết người, bằng không đã cản được bọn họ từ lâu rồi.”
Nam tử cầm rìu nhìn lướt qua hai người Tô Vũ, Nhật Nguyệt luân chuyển trong mắt, “Đây là tên hái hoa tặc ngủ với Tiểu U phải không?”
“. . .”
Sắc mặt Trình Mặc khó coi, mắng: “Nói chuyện kiểu gì đấy?”
“. . .”
Nam tử cầm rìu ho nhẹ một tiếng, bay lên, “Lão bằng hữu để ý quá làm gì, bắt người đúng không? Ta cũng cảm thấy tiểu tử này không vừa mắt, lần trước Tiểu U đi ngang qua đây, ta nhìn thoáng qua, nha đầu đó gầy đi rất nhiều, để ta giúp ngươi chém hắn!”
Giờ khắc này Tô Vũ đã tuyệt vọng!
Má nó!
Chặn trước chặn sau, còn cho người ta sống hay không?
Khuôn mặt Trương Hách đầy vẻ bất đắc dĩ, truyền âm nói: “Đây là đại năng Chư Thiên phủ, Nhật Nguyệt cửu trọng, ta từ bỏ, lão đệ, lần này không thể trách ta!”
Tiền hậu giáp kích!
Còn đều là Nhật Nguyệt cửu trọng, ta phải từ bỏ thôi!
Các ngươi chơi đi, ta theo không nổi.
Ngay sau đó, Trương Hách dừng bước, Tô Vũ lộ vẻ tuyệt vọng kèm bất đắc dĩ, ta phải làm sao đây?
Hai vị đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng tới bắt hắn, vậy chạy cái rắm!
Bọn họ dừng lại, trong nháy mắt, Trình Mặc và nam tử cầm rìu đều chạy tới, Trình Mặc đắc ý cười, tiện tay tát Trương Hách một cái, Trương Hách không đợi hứng tát đã phá vỡ hư không, bay ngược mấy ngàn mét, trốn chạy trong nháy mắt!
“Thôi lão đệ, nếu rảnh ta sẽ đến Đại Đường phủ thăm ngươi!”
Dứt lời, Trương Hách bỏ chạy, tốc độ rất nhanh, còn nhanh hơn khi mang theo Tô Vũ, giờ y không chạy thì còn đợi gì?
Chờ bị đánh à?
Y chỉ là Nhật Nguyệt tam trọng, ở địa phương khác là đại năng, ở đây thì không, y sẽ bị đánh, như vậy quá mất mặt.
Lúc này, các Nhật Nguyệt hiện thân bốn phía, nhìn về phía Tô Vũ bị vây quanh như xem xiếc.
Trong lòng Tô Vũ thầm mắng, ta sẽ không bị nhìn thấu thân phận chứ?
Thần văn chữ “m” và chữ “Biến” phát huy tới cực hạn, liễm tức thuật của lão Ô Quy cũng vận chuyển tới cực hạn, Tô Vũ còn dùng cả một vài thủ đoạn che giấu khác.
Nhật Nguyệt cửu trọng không bằng vô địch, nhưng cũng là đám người cao cấp nhất Nhân cảnh, không phải không có khả năng bị nhìn ra thân phận.
Cũng may giờ phút này không ai dùng ý chí lực thăm dò hắn, đó là biểu hiện bất thiện.
Hơn nữa có Trình Mặc tại đây, nếu tra xét Thôi Lãng, ai biết Trình Mặc sẽ làm như thế nào.
Chương 1237: Sư Nương Từ Đâu Ra?
“Tiếp tục chạy đi!”
Trình Mặc bật cười ôm cánh tay, chòm râu ông vểnh lên, đắc ý trêu chọc: “Tiếp đi! Ta xem ngươi chạy hướng nào!”
Tô Vũ xấu hổ, “Trình lão, hiểu lầm thôi, ta không chạy, ta thật sự muốn ra tiền tuyến gặp Tiểu U mà.”
“Ha ha ha!”
Trình Mặc cười một tiếng, bước đến muốn bắt hắn, Tô Vũ bất đắc dĩ vội vàng lùi lại, nhanh chóng nói: “Trình lão, ta muốn đi tìm Thiên Đúc vương, cầu ngài ấy chỉ điểm, không gặp được Thiên Đúc vương, ngươi bắt ta trở về cũng vô dụng, cấp bậc Đúc binh của ta không thể tăng lên.
Dù vào Địa giai thì cũng chỉ là phế vật Địa giai sơ đẳng.”
“Khụ khụ khụ!”
Bốn phía, có người ho khan.
Có người không vui chấn chỉnh: “Thôi tiểu hữu, lời này không hay đâu! Địa giai sơ đẳng sao lại là phế vật?”
Ngươi muốn bị đánh à?
Ngươi không biết ở đây có Đúc Binh sư Địa giai sao?
Lại còn là Địa giai sơ đẳng.
Tô Vũ còn chưa nói gì, Trình Mặc đã gật đầu, “Có đạo lý, Địa giai sơ đẳng đúng là phế vật, chế tạo binh khí cho Sơn Hải dùng còn được, Nhật Nguyệt thì cần tối thiểu cần Địa giai trung đẳng trở lên!”
Bên kia, nam tử cầm rìu cũng cười ha hả, “Không sai, Địa giai sơ đẳng đúng là hơi yếu.”
“. . .”
Nhật Nguyệt vừa mở miệng tức giận nói: “Ta sẽ truyền khắp thiên hạ những lời các ngươi đã nói, để coi Đúc binh đạo sẽ cho các ngươi sắc mặt ra sao! Hừ, ghét bỏ Địa giai sơ đẳng chúng ta à, có bản lĩnh về sau các ngươi đừng tìm chúng ta chế tạo binh khí!”
Trình Mặc và hán tử kia cười gượng một tiếng, chỉ đùa một chút thôi mà, nếu thật sự đắc tội hết Đúc Binh sư Địa giai sơ đẳng, hai người bọn họ cũng không được lợi gì.
Còn Tô Vũ thì vội vàng nói: “Dù ta thăng cấp thì nhiều nhất chỉ đến được Địa giai sơ đẳng, lúc này ta rất cần được Thiên Đúc vương đại nhân chỉ điểm!”
Trình Mặc thấy hắn lùi lại cũng không nóng nảy, cười nói: “Chỉ điểm ư? Gấp cái gì, chờ Thiên Đúc vương trở về ta mời hắn tới Đại Đường phủ chỉ điểm cho ngươi, được không?”
“Đừng, vậy ngại lắm!”
Tô Vũ vội vàng nói: “Trình lão, ta cũng nhớ Tiểu U, tiện thể đi gặp nàng luôn.”
“Ồ!”
Trình Mặc trào phúng cười, phía sau, tráng hán lại đổ thêm dầu vào lửa: “Nhớ Tiểu U phải không? Trùng hợp vậy à? Tiểu U cũng sắp rảnh rồi, chắc ba ngày sau sẽ về, sẽ nghỉ ngơi một chút ở Chư Thiên phủ, không thì ngươi chờ nha đầu đó ở đây đi.”
“. . .”
Má nhà ngươi!
Liên quan gì đến ngươi chứ, Tô Vũ cạn lời, đại hán cầm rìu kia, ngươi xen vào làm gì.
Đại hán cầm rìu hình như cảm nhận được, hoặc là đoán được hắn đang mắng mình, y cười ha hả hỏi: “Tiểu tử, ngươi không biết ta là ai sao?”
“. . .”
Hắn thật sự không biết, chỉ biết y họ Ngô, vừa rồi Trình Mặc gọi như vậy.
Đại hán kia thấy hắn thật sự không biết, cười một tiếng, “Gia hỏa không có mắt này, lão tử chính là tướng lĩnh của 30 vạn tướng sĩ Chiến Thần Điện, tướng chủ Chiến Thần quân!”
Tô Vũ hỏi: “Vậy ngài cản ta làm gì, liên quan gì đến ngài đâu!”
“Vớ vẩn, trước khi ta đến Chiến Thần điện đã cùng lão Trình kết nghĩa huynh đệ.
Lão Trình, đúng không?”
Trình Mặc vui vẻ gật đầu, “Tiểu tử, theo ta đến Đại Đường phủ thôi, bớt nói nhảm đi, nhất quyết muốn ta ép ngươi trở về à?”
Tô Vũ cười khổ, “Ta bảo đảm, sau khi trở về từ chiến trường Chư Thiên, ta liền đi Đại Đường phủ.
Trình lão, thật sự là ta có chính sự, hơn nữa sư phụ ta còn dặn dò phải xử lý chút việc ở chiến trường Chư Thiên đây.”
“Ngưu Bách Đạo có chuyện gì?”
Trình Mặc không cho là đúng, “Bảo ngươi bắt Thần nữ về làm ấm giường cho lão sao?”
“. . .”
Chuyện này mà ông cũng biết à?
Aiiiz, thanh danh Ngưu phủ trưởng không phải do ta làm hỏng đâu nhé.
Giờ phút này, Tô Vũ không còn biện pháp nào khác, hắn cắn răng nói: “Ta phải đi chiến trường Chư Thiên, nhất định phải đi, không đi không được! Dù bị Trình lão bắt tới Đại Đường phủ, ta cũng sẽ không vui vẻ giúp các ngươi đúc binh đâu!”
“Ồ.”
Trình Mặc gật đầu, rồi ông tủm tỉm cười bảo: “Ngươi không vui, kệ ngươi! Ta vui là được! Tiểu tử, ngươi biết niềm vui bị roi da quất vào lưng không?”
“. . .”
Phụt!
Có người xem náo nhiệt không nhịn được bật cười.
Tô Vũ bất đắc dĩ, hét lớn: “Có cường giả Đại Minh phủ ở đây không? Có người cướp Đúc Binh sư Địa giai của Đại Minh phủ này!”
Hắn hô một trận, không ngờ thật sự lại có.
Sau đó, một đạo thân ảnh bay đến, mặc y phục đen, không ngờ lại là nữ, thoạt nhìn còn khá xinh đẹp.
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, ai đây?
Người Đại Minh phủ à?
Nữ nhân kia bay đến, nhìn về phía mấy người Trình Mặc, lại nhìn Tô Vũ, khẽ nhíu mày hỏi: “Thôi Lãng? Tiểu tử hoa tâm kia ấy hả?”
“. . .”
Tô Vũ câm nín, hình như hắn không được mọi người coi trọng lắm.
Trình Mặc cười đáp: “Chính là hắn! Tiểu tử này hoa tâm lắm, không khí Đại Minh phủ chính là bị loại người như hắn làm hỏng, đức hạnh y xì Ngưu Bách Đạo.
Hồng Nhạn, giao hắn cho ta, ta mang về thiến hắn!”
Tô Vũ lại câm nín, nhìn về phía nữ nhân kia.
Nữ nhân kia cũng đang nhìn hắn, bà mặc áo đen, sắc mặt lạnh lùng, càng hiện rõ vẻ lãnh khốc.
Bà nhìn Tô Vũ một lúc, bình thản nói: “Không có chút quy củ nào, thấy ta mà không chào hỏi một tiếng à?”
Tô Vũ nhanh chóng tự hỏi, đây là ai?
Ta không biết!
Thôi Lãng cũng chưa từng nói đến!
Loại người như cường giả Nhật Nguyệt, nếu nhận thức thì Thôi Lãng nhất định sẽ nói, nhưng ta thật sự không biết mà!
Chẳng lẽ là. . . tình nhân năm xưa của Thôi Lãng?
Tô Vũ bị chính mình dọa sợ!
Nữ nhân thấy tròng mắt hắn quay tròn, hừ lạnh một tiếng, “Ngươi suy nghĩ cái gì?”
“Không.”
“Đức hạnh chả khác gì sư phụ hờ của ngươi!”
Nữ nhân quát lớn: “Ngươi cũng coi như đồ đệ của lão già kia, vậy gọi một tiếng sư nương cũng không quá đáng đâu!”
“Sư. . .
Sư nương?”
Tô Vũ há to miệng!
Má!
Sư nương từ đâu ra?
“Tiền bối, cùng lão sư của ta là. . .”
Nữ nhân áo đen lạnh nhạt nói: “Lão già kia chưa nói à? Giỏi lắm! Thật to gan! Ta tọa trấn Chư Thiên phủ 50 năm, hắn lang thang bên ngoài 50 năm mà còn chưa bao giờ nhắc đến ta ư?”
“Cái kia. . .
Không phải, từng nhắc rồi!”
Tô Vũ vội nói: “Bái kiến sư nương, mỗi ngày lão sư đều nhắc đến ngài, mỗi ngày đều nói nhớ ngài, ta thấy ông ấy tối nào cũng nhìn về phía Bắc, hóa ra là vì sư nương, sư phụ ta rất nhớ sư nương”
Hắn sắp mất não đến nơi rồi.
Rốt cuộc là tình huống gì đây?
Trình Mặc ở bên cạnh vội xen vào: “Hồng Nhạn, hiện giờ tên Ngưu Bách Đạo kia vô cùng mừng rỡ khi ngươi không ở nhà, sao có thể nhắc đến ngươi? Nhân cảnh có ai không biết Ngưu Bách Đạo hắn thích nhất giúp đỡ người khác, giải cứu phụ nữ nhà lành là niềm vui, nếu là ta thì ta đã sớm đánh chết hắn rồi!”
Ông vừa dứt lời, nữ nhân áo đen lạnh lùng nói: “Họ Trình kia, ngươi muốn châm ngòi quan hệ phu thê chúng ta sao?”
“. . .”
Trình Mặc im lặng, má, ta hùa theo ngươi mà thôi, nữ nhân này sao khó chiều thế.
Lúc này, Tô Vũ lộ vẻ khiếp sợ, “Ngài. . .
Thật sự là phu nhân của lão sư nhà ta?”
Không thể nào!
Ngưu phủ trưởng lăng nhăng lại còn xấu xí như vậy, thế mà lại có vợ rồi?
Hắn chưa nghe người ta nói bao giờ.
Nữ tử áo đen lạnh lùng nói: “Quả nhiên hắn không nhắc đến ta! Lá gan không nhỏ! Lão già này, sớm muộn gì ta cũng sẽ tính sổ với hắn!”
Dứt lời, bà nhìn về phía Tô Vũ, bình thản nói: “Ngươi học gì không học, lại học thói lăng nhăng của hắn, đều không phải thứ tốt! Trình Mặc muốn mang ngươi về, thiến ngươi, mỗi ngày tra tấn ngươi, ta chẳng quan tâm, nhưng lão quỷ này cũng không có ý tốt, không thể để hắn mang ngươi đi!”
Trình Mặc cười ha hả: “Hồng Nhạn, đừng nói như vậy, tiểu tử này và Tiểu U nhà ta lưỡng tình tương duyệt, ta phải dẫn hắn trở về chuẩn bị thành thân, không thể bội tình bạc nghĩa đúng không?”
Nữ tử áo đen gật đầu, “Nên như thế! Loại người này thì phải nhìn chằm chằm, phải có nữ nhân tra tấn hắn! Như vậy, trăm năm sau hắn thấy nữ nhân liền run rẩy, không dám lăng nhăng nữa!”
Chương 1238: Thử Thăm Dò
Tô Vũ ngây người, đây là lão bà của Ngưu Bách Đạo sao?
Hắn không biết gì hết!
Chưa từng có ai nhắc đến việc này, hiện tại thì hay rồi, ta bị mắc hố rồi, sẽ không đưa ta đi thành thân thật đấy chứ?
Không thể, nếu thành thân, ta sẽ tự lộ thân phận!
Hiện tại Tô Vũ đã run bần bật!
Thật bất đắc dĩ!
Không nghĩ tới cửa chiến trường Chư Thiên rồi mà lại bị nhiều Nhật Nguyệt cản lại như vậy.
Hắn đang nghĩ ngợi, nữ tử áo đen nhìn bốn phía, hừ lạnh một tiếng: “Đi thôi, vào Chư Thiên phủ rồi nói, một đám rảnh háng xem náo nhiệt kia, có tin ta móc mắt các ngươi ra không?”
Dứt lời, bà bắt lấy Tô Vũ, nắm đầu hắn không nhẹ nhàng chút nào, Tô Vũ đau đến nhe răng trợn mắt.
Nữ tử áo đen tóm hắn như tóm gà, kéo đầu lôi xuống, vừa bay vừa nói: “Lão già kia có chuyện gì sai ngươi đến đây à?”
“Có, ông ấy nói ông ấy nhớ sư nương!”
Bốp!
Nữ nhân đánh lên trán hắn một cái, lập tức sưng lên!
“Hừ, hoa ngôn xảo ngữ, lão già này tuyệt đối sẽ không nói như vậy, hắn ước gì ta cả đời không quay về!”
Vậy ư?
Tô Vũ bất đắc dĩ, hình như là vậy, Ngưu phủ trưởng thật sự chưa từng nhắc đến.
“Ngài thật sự là phu nhân của sư phụ ta sao?”
Hắn vẫn không dám tin tưởng, nữ tử áo đen bình thản đáp: “50 năm trước thôi, hiện tại không tính, 50 năm trước ta đã đoạn tuyệt quan hệ với hắn!”
Thật phức tạp!
Nhưng nghe thời gian, Tô Vũ có chút nghi hoặc, hơn 50 năm trước, hình như chuyện lớn nhất đã xảy ra chính là sự tình Diệp Bá Thiên.
Hắn đang nghĩ ngợi, phía sau, Trình Mặc đuổi theo kịp, ông nói: “Hồng Nhạn, đã qua lâu như vậy rồi còn nhớ thương làm gì.
Lão Ngưu lựa chọn như vậy cũng không kỳ quái, Đại Minh phủ vốn không muốn xen vào, ngươi lại cứu ép hắn tham dự.”
Nữ nhân quay đầu nhìn về phía ông, lạnh nhạt hỏi: “Ép hắn? Bá Thiên là thân nhân duy nhất của ta, là cháu trai của ta, cả đời ta không có con, coi hắn như con ruột! Lão già kia không phải không biết, khi đó lại không dám đứng ra nói một câu, lúc lão chết ta cũng sẽ không thèm liếc lão một cái!”
Bá Thiên!
Tô Vũ sửng sốt, ai?
Diệp Bá Thiên?
Ngũ Đại!
Tình huống là như thế nào, càng ngày càng phức tạp.
“Ngài đang nói đến Ngũ Đại phủ trưởng Đại Hạ phủ à?”
“Ngũ Đại?”
Nữ tử áo đen đáp: “Ngũ Đại Lục Đại cái gì, đó là cháu trai ta! Lão sư ngươi lăng nhăng ta cũng mặc kệ, lòng dạ hiểm độc mới là tàn nhẫn nhất! Ngươi học lão tính lăng nhăng cũng không sao, nhưng nếu dám học lão lòng dạ hiểm độc, ta sẽ tự tay giết ngươi!”
Tô Vũ chấn động, cô cô của Ngũ Đại?
Má!
Ngũ Đại còn có thân nhân trên đời!
Không đúng, nói như vậy, Ngưu phủ trưởng là dượng của Ngũ Đại?
Mối quan hệ thật phức tạp.
Không ngờ Ngưu phủ trưởng và Ngũ Đại còn có quan hệ như vậy, hắn không biết, cũng không ai nhắc đến, còn chuyện vì sao không nhắc đến có lẽ cũng vì Ngũ Đại chứng đạo năm xưa, e là chuyện năm đó thực sự rất phức tạp.
“Ngài là cô cô của Ngũ Đại, vậy Hồng Đàm Các lão Đại Hạ phủ, Liễu Văn Ngạn chấp giáo. . .”
Nữ tử áo đen ngắt lời: “Đó là học sinh của cháu trai ta, không phải cháu trai ta, có quan hệ gì sao?”
Bà không quá để ý, bà chỉ để ý đến Diệp Bá Thiên.
Bà không có con cái, thật sự coi Diệp Bá Thiên như con trai ruột, kết quả Diệp Bá Thiên đã chết, còn vì vậy mà xảy ra xung đột với Ngưu phủ trưởng, Tô Vũ khóc không ra nước mắt, bà sẽ không lấy ta trút giận chứ?
Ta muốn tự bạo thân phận rồi đấy!
Ta không phải học sinh của lão Ngưu, ta là Tô Vũ, là đồ tôn, hoặc nói là tằng đồ tôn của Diệp Bá Thiên cũng được.
Quan hệ của đám cụ ông cụ bà phức tạp quá.
Phía sau, Trình Mặc tươi cười truyền âm với Tô Vũ: “Tiểu tử, sớm theo ta đi, sư nương ngươi hận không thể giết chết sư phụ ngươi, hiện tại ngươi gọi nàng ra cũng không phải chuyện tốt gì! Ta chỉ bảo ngươi thành thân, nàng. . .
Ha hả, ngươi kiềm chế đi, sau khi nàng bị sư phụ ngươi vứt bỏ thì oán trời oán đất, không ai dám trêu chọc nàng, hiện tại ngươi nói ngươi muốn đi Đại Đường phủ, ta còn có thể cứu ngươi, bằng không sẽ muộn đấy.”
Tô Vũ còn chưa mở miệng, nữ nhân áo đen đã lạnh lùng hỏi: “Trình Mặc, ngươi đang nói gì với hắn?”
“Không có gì!”
Trình Mặc sờ râu, vội đáp: “Ta bảo tiểu tử này trở về thành thân cùng Tiểu U, sau đó cần giám sát chặt một chút, miễn cho học thói không đàng hoàng của lão Ngưu, ngươi yên tâm về gia giáo Trình gia đi, hắn tuyệt đối không dám xằng bậy!”
Nữ nhân áo đen mặc kệ, tóm Tô Vũ nhanh chóng bay về phía một đại trạch viện trong thành.
Bà ở trong Chư Thiên phủ.
Còn là thống soái một bộ phận Thiên Đạo quân của Đại Minh phủ, cũng là một trong những cường giả mạnh nhất của Đại Minh phủ, nhưng bởi vì vài việc, người biết bà không nhiều lắm, bà cũng rất nhiều năm chưa từng trở về Đại Minh phủ.
Trong đại trạch chỉ có nữ nhân, không có nam nhân.
Giờ phút này, thấy bà trở về, đám nữ nhân sôi nổi thăm hỏi.
“Phu nhân!”
“Phu nhân đã trở lại, ngài muốn dùng bữa chưa?”
“. . .”
Nữ tử áo đen xua xua tay, thuận miệng nói: “Các ngươi làm chuyện của mình đi!”
Đám nữ nhân kia nhanh chóng tản đi.
Rồi bà kéo Tô Vũ vào một đại điện, nơi này thực lạnh lẽo, cảm giác buốt giá, bà tiện tay ném Tô Vũ sang bên cạnh, tự mình đi tới chủ vị.
Trình Mặc cùng cường giả cầm rìu cũng tiến vào.
Vừa vào cửa, Trình Mặc đã không nhịn được nói: “Hồng Nhạn, chỗ quỷ quái này lạnh quá, đừng vì lão Ngưu vô dụng kia mà làm chính mình bị thương.”
Nữ nhân nhìn về phía ông, nhíu mày nói: “Trình Mặc, ngươi lại chửi bới lão già kia, ta sẽ không khách khí với ngươi đâu!”
“. . .”
Trình Mặc cạn lời, nâng chung trà lên, rót cho mình một ly trà, vừa uống vừa nói: “Được, không nói về lão quỷ kia nữa, chúng ta nói về tiểu tử này đi, ta muốn mang tiểu tử này đi, lần này xuất quan là vì bắt hắn, không thể ngủ với cháu gái ta rồi mà không phụ trách được.”
Nữ nhân khẽ nhíu mày, “Việc này nói sau đi!”
Dứt lời, bà nhìn về phía Tô Vũ, đoạn hỏi: “Ngươi muốn đi chiến trường Chư Thiên bái kiến Thiên Đúc vương?”
“Vâng.”
“Mất bao lâu?”
“Không biết.”
Tô Vũ cẩn thận hỏi dò: “Sẽ sớm về thôi, sư nương, ngài xem, hay để ta đi sớm về sớm đi?”
Nữ nhân nhìn hắn một hồi, bình tĩnh đáp: “Gấp cái gì, ta hỏi ngươi, hoa bốn cánh trên Duyệt Tâm đảo đã nở hay chưa?”
“Hả?”
Tô Vũ sửng sốt, hoa bốn cánh?
Một lúc lâu sau, hắn lúng túng đáp: “Ta không chú ý.
Có phải lão sư bỏ rồi không? Hiện tại ông ấy không trồng hoa, có thể là sợ thấy vật tư tình, sợ nhớ tới sư nương, hiện tại lão sư thường mượn rượu tiêu sầu, bây giờ trên đảo đào cái hố to tạo thành tửu trì, không phải để lão sư uống cho say, mà là vì một say giải ngàn sầu.”
“Hừ, ngươi còn dám biện giải thay lão? Nói năng ngọt xớt!”
Nữ nhân hừ lạnh một tiếng, “Giữa phòng ngủ của lão có còn bức họa của ta không?”
Tô Vũ trợn trắng mắt, trong lòng thầm mắng, cái này phải đáp thế nào?
Hắn chưa từng thấy!
Bằng không cũng sẽ không nhận ra bà!
Hắn cẩn thận đáp: “Ta không để ý, hiện tại phòng ngủ lão sư phong bế, mỗi ngày ông ấy tưởng niệm sư nương không ngủ được, đều ngủ ở Duyệt Tâm các, vừa nghỉ ngơi vừa uống rượu, vì sư nương, ông ấy uống đến sắp choáng váng rồi.”
Nữ nhân nhìn chằm chằm hắn, không dò hỏi cái gì nữa.
Hoa bốn cánh hay bức họa đều là vô nghĩa.
Vừa rồi khi bà kéo đầu gia hỏa này đã cảm thấy không thích hợp.
Vừa rồi bà hỏi vài câu, có một số việc người ngoài là không biết, tỉ như Ngưu Bách Đạo trước nay chưa từng ngủ phòng ngủ, mấy trăm năm đều như thế, buổi tối đều ngủ ở Duyệt Tâm các.
Trừ phi buổi tối Ngưu Bách Đạo ngủ, tiểu tử này lại ở bên cạnh, bằng không người bình thường tuyệt đối không biết.
Chương 1239: Ở Lại Phủ Đệ Của Diệp Hồng Nhạn
Tới nước này, tuy rằng nữ nhân có chút nghi hoặc, nhưng không dò hỏi nữa, bà nhìn về phía Trình Mặc, bình thản nói: “Để hắn đi chiến trường Chư Thiên trước, về rồi lại tới Đại Đường phủ, nên nhận sai thì nhận sai, nên bồi tội thì bồi tội, nên thành thân thì thành thân, không phải Trình U còn chưa trở về sao? Ngươi gấp cái gì!”
Trình Mặc cười tủm tỉm: “Đừng, tiểu tử này gian hoạt lắm, chạy rồi chưa chắc đã bắt lại được! Nếu ở lì chiến trường Chư Thiên không về, vậy hơi khó.”
“Hắn không trở lại, chẳng lẽ đến Thần tộc ở rể à?”
Nữ nhân lạnh lùng nói: “Trình Mặc, không phải ta đang thương lượng với ngươi, mà là thông báo! Ngươi muốn đánh nhau với ta để tranh đoạt người sao?”
“Sao có thể chứ!”
Trình Mặc cười ha hả: “Đánh ngươi thì lão Ngưu lại liều mạng với ta mất, tuy ta có thể tát chết hắn, nhưng là lão bằng hữu mà, ngươi nói đúng không?”
Nữ nhân cạn lời, tới lúc này rồi mà lão già đây còn muốn chiếm tiện nghi.
Trình Mặc nói vài câu, rồi lại nhìn về phía Tô Vũ, “Như vậy đi, trong vòng ba tháng, tiểu tử ngươi nhất định phải trở về, ta tới đón ngươi! Nếu ngươi không trở lại. . .
Ha hả, lão Ngô, ngươi giúp ta giám sát hắn, hắn không về, ta đây tự mình ra tiền tuyến bắt hắn, ngủ với cháu gái ta mà không định chịu trách nhiệm ư? Nào có dễ như vậy!”
Bên cạnh, tráng hán cầm rìu cười đáp: “Không thành vấn đề! Ba tháng sau hắn mà không trở lại, ta giúp ngươi đi bắt!”
Hai người nói vài câu, Tô Vũ vội đáp: “Nhất định sẽ trở về! Trình lão, ta không phải loại người nói mà không giữ lời.”
“Sai rồi, ngươi là loại ấy đấy!”
Trình Mặc cười nhạo: “Tiểu tử ngươi còn định lừa phỉnh ta à? Ngươi vừa liếc mắt một cái, ta đã biết ngươi đang nghĩ cái gì! Đừng hòng chạy, không thoát được đâu! Ngươi nhất định phải cưới cháu gái ta, đối xử không tốt với nó, ta liền đánh chết ngươi, đơn giản vậy thôi!”
Tô Vũ đắng lòng, được rồi, hắn gật đầu, “Nhất định sẽ không!”
Thôi Lãng, ngươi xong rồi.
Ta đã cố gắng giúp ngươi giải quyết phiền toái, nhưng ngươi ngủ với người ta mà không chịu trách nhiệm, không phải người tốt, tra nam!
Trình Mặc tươi cười đứng dậy, “Hồng Nhạn, lần này cho ngươi mặt mũi, ba tháng sau ta tới đón hắn đi Đại Đường phủ, tiểu tử, cầm lấy!”
Dứt lời, ông ném một lệnh bài cho Tô Vũ, “Đây là lệnh bài của ta, có việc gì thì đến Đại Đường phủ ở chiến trường Chư Thiên cầu viện, tiểu tử ngươi đừng chết, chết rồi thì không đáng đồng nào đâu!”
Tô Vũ tiếp nhận lệnh bài, vội vàng cười đáp: “Đa tạ Trình lão, ta nhất định sẽ không chết.”
Trình Mặc cười nhạo, rồi nháy mắt biến mất.
Hán tử cầm rìu cũng cười ha hả rời đi.
Bọn họ đi rồi, nữ nhân nhìn về phía Tô Vũ, bình tĩnh nói: “Ta không muốn hỏi nhiều, gần đây chiến trường Chư Thiên không yên ổn, tự mình cẩn thận! Mặt khác, ở ngoài đó, bên chúng ta còn ổn, bên kia sẽ thẩm tra thân phận, có đôi khi sẽ có vô địch tra xét, ngươi quen vị vô địch nào, hoặc là có quan hệ không tồi có thể giúp ngươi không?”
“. . .”
Tô Vũ ngẫm nghĩ hồi lâu mới đáp: “Đại Minh Vương, hoặc là Đại Hạ Vương.”
“Bọn họ đều không ở gần đây.”
Nữ nhân lạnh nhạt nói: “Gần đây bọn họ đi tra xét vài thứ, không tuần tra nữa.”
Trong lòng Tô Vũ chộn rộn, vậy ai sẽ giúp mình?
Hắn không thể gạt được vô địch, bình thường còn tốt, người ta sẽ không chủ động tra xét, nhưng ra khỏi thông đạo rồi, đối phương nhất định sẽ tra xét mình.
Ngẫm nghĩ, Tô Vũ lại nói: “Đại Tần vương cũng được.”
“Đại Tần vương. . .”
Nữ nhân suy nghĩ rồi gật đầu, “Vậy ngày mai tiến vào đi, ngày mai Đại Tần vương sẽ khao thưởng một ít binh sĩ theo lệ, khi đó ngươi hãy đi vào!”
“Nghe theo sư nương!”
Nữ nhân không để ý nhiều, đứng dậy nói: “Ngươi ở đây đợi đi, hạn chế ra ngoài! Mặt khác, ta phải nhắc nhở ngươi một câu, một khi Nhật Nguyệt cao trọng tiếp xúc thân thể ngươi sẽ phát hiện khác thường, tự nghĩ kỹ đi!”
“Đa tạ sư nương nhắc nhở!”
Thì ra là thế!
Tô Vũ gật đầu, hắn bị phát hiện như vậy à?
Aiiz!
Quả nhiên thực lực không đủ thì che giấu không hoàn mỹ, Nhật Nguyệt cao trọng khó có thể nhìn ra cái gì, nhưng một khi tiếp xúc sẽ mau chóng phát hiện sự khác thường.
Nữ nhân mặc kệ hắn, đứng dậy ra cửa.
Trong lòng bà đang đoán xem gia hỏa này là ai?
Hình như lão già họ Ngưu kia giúp hắn làm một ít ngụy trang, hắn còn từng đến Duyệt Tâm đảo, có quan hệ với Đại Hạ Vương, còn biết đúc binh. . .
Về cơ bản, trong lòng bà đã đoán được.
Lá gan tên này không nhỏ!
Lúc này còn dám chạy đến chiến trường Chư Thiên, cũng không sợ bị phát hiện rồi bị cường giả Vạn tộc đuổi giết sao?
Bà mặc kệ, nếu Ngưu Bách Đạo đã biết, tự nhiên là có tính toán của mình, kệ hắn là được.
Trong phòng, Tô Vũ thở phào một hơi.
Hắn có chút buồn bực!
Thân phận khó che giấu quá, đã nói là không ai biết, kết quả hiện tại gặp cường giả nào cũng có người nhận ra hắn.
Tô Vũ không ra khỏi đại trạch viện.
Đợi một hồi, có nữ hầu vào cửa, ném một cái rương xuống, trong đó đều là sách, lãnh đạm nói: “Đây là một ít tư liệu về Chư Thiên chiến trường, phu nhân bảo ngươi đọc hết đi.”
Tô Vũ gật đầu, vội hỏi: “Xin hỏi sư nương ta họ gì?”
Ta không biết bà họ gì, mà tên gì thì đã biết.
Nữ hầu nhìn hắn như đang nhìn thằng ngốc, “Ngươi không biết Diệp Bá Thiên à?”
“. . .”
Tô Vũ ngẩn ra, đờ đẫn gật đầu, ta ngốc thật, xin lỗi, Diệp Hồng Nhạn, giờ ta biết rồi.
Nữ hầu nhìn hắn như thằng ngốc rồi mới xoay người rời đi.
Chẳng lẽ tên này bị ngu?
Lúc nói đến Diệp Bá Thiên, nàng cũng ở gần đó, đã nghe thấy hết, vậy mà thằng ngốc này còn hỏi phu nhân họ gì, ngu thật.
Tô Vũ mặc kệ nàng, hắn cầm sách đọc.
Kỳ thật học phủ cũng có một ít sách giới thiệu về chiến trường Chư Thiên, nhưng Chư Thiên phủ có nhiều hơn và rõ ràng hơn.
Chiến trường Chư Thiên rất lớn!
Lớn thế nào?
Dù sao không thể nhỏ hơn Nhân cảnh, chỉ biết là lớn hơn, lại còn có rất nhiều lối đi thông đến các tiểu giới, có đôi khi đang đi, ngươi có khả năng sẽ rớt vào một tiểu giới, hoàn thành một lần dịch chuyển.
Nếu bị phát hiện thì xong đời.
Nếu không bị phát hiện, vậy ngươi có thể coi đó như một lần xuyên qua dị thế giới.
Lối vào tiểu giới không hiếm thấy ở Chư Thiên.
Nhân tộc chủ yếu chiếm cứ chiến khu phía Đông chiến trường, không phải tất cả phía Đông đều là của Nhân tộc, nhưng Nhân tộc là thế lực bá chủ ở đây.
Chinh chiến không ngừng tại chiến trường Chư Thiên không đơn giản là vì ngăn chặn xâm lấn, chiến trường Chư Thiên có rất nhiều bảo vật, thiên tài địa bảo, di tích thượng cổ, truyền thừa cổ tộc, nơi vô địch tọa hóa. . . cái gì cũng có khả năng gặp được.
Tại đây có rất nhiều cơ duyên.
Còn có cả một ít bảo vật đặc thù, tỉ như Nhật Nguyệt Huyền Hoàng đàm, nơi sinh sản ra Nhật Nguyệt Huyền Hoàng dịch, chiến trường Chư Thiên có vài nơi có thứ này, cướp đoạt tài nguyên cũng là một mục đích chinh chiến của các tộc.
Nổi tiếng nhất là khu vực trung ương, là Tinh Vũ phủ đệ trong biển sao.
Bình thường Tinh Vũ phủ đệ sẽ phong bế, nhưng mỗi 10 năm lại mở ra một lần, đến lúc đó có thể tiến vào, không xét thực lực, chủ yếu xét tuổi, cốt linh không lớn thì có thể đi vào.
Còn rốt cuộc là bao nhiêu tuổi, Nhân tộc thì thường không quá 40 tuổi, tốt nhất là khoảng 35 tuổi, quá 35 thì rất có khả năng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Tuổi càng lớn, thực lực càng mạnh, tiến vào Tinh Vũ phủ đệ sẽ càng nguy hiểm.
Cụ thể thì trong sách không nói kỹ càng.
Chương 1240: Giết Người Được Khen Thưởng
Nhân tộc chiếm cứ chiến khu phía Đông, nhưng cũng không phải bền chắc như thép, mấy đại chiến khu khác cũng vậy, Thần tộc cũng phân ra rất nhiều, Ma tộc cũng thế, Yêu tộc, Tiên tộc cũng tương tự.
Nhân tộc có 36 phủ, phân bố khắp chiến khu phía Đông, mỗi thế lực phòng thủ một khu vực, hoặc là nói bá chiếm khu vực kia, thiên tài địa bảo ở nơi đó đều thuộc về thế lực chiếm cứ, kể cả một vài tiểu giới bị phát hiện cũng được phân phối như thế.
Đương nhiên ở thời khắc khẩn cấp, tổng trưởng quan chiến khu Đại Tần vương có thể hiệu lệnh 36 phủ, thống nhất hành động.
Bình thường thì tự mình tác chiến.
Đại Tần vương, cường giả đứng đầu Nhân tộc.
Lãnh tụ Chiến Thần điện!
Dù Đại Chu vương của Cầu Tác cảnh đến chiến trường thì cũng phải nghe Đại Tần vương, trong tình huống không liên quan đến ích lợi tuyệt đối, các vô địch đều sẽ nghe ông, mà một khi đề cập tới lý niệm hoặc là ích lợi, vậy lời Đại Tần vương nói cũng chưa chắc có tác dụng.
Gần thông đạo Chư Thiên phủ là đại bản doanh.
Đại bản doanh không chỉ có một cái, mà là sáu cái, Nhân tộc có sáu thông đạo, Chư Thiên phủ có một cái, năm thông đạo khác ở đâu, lối vào Nhân cảnh không ai biết, nhưng lối ra lại có rất nhiều quân nhân và cường giả trấn thủ.
Có người nói, có lẽ nó phân bố ở phương hướng tam đại hải vực, còn hai nơi khác rất có khả năng là ở hai thánh phủ, điều này không được viết rõ.
Chư Thiên phủ là thông đạo thường dùng nhất.
Các đại phủ gần như đều tập hợp ở đây.
Chiến trường Chư Thiên còn có rất nhiều địa phương huyền bí.
Sở dĩ gọi khu vực có diện tích rộng lớn vô cùng này là chiến trường, bởi vì chinh chiến ở chiến trường Chư Thiên thường sẽ xảy ra một vài dị tượng đặc thù.
Nơi này là nơi nổi danh của Vạn tộc!
Nơi này cũng là nơi thiên tài Vạn tộc chết đi.
Trong chiến trường Chư Thiên có tình huống rất đặc biệt, phàm là hoàn thành vượt cấp đánh chết địch thủ ở trên chiến trường, hoặc là giết trăm người, chém ngàn người thì đều có khả năng nhận được khen thưởng của thiên địa.
Cho nên tại khu vực này, giết người có lẽ sẽ nhận được rất nhiều lợi ích.
“Giết người có lợi ư?”
Đây là lần đầu tiên Tô Vũ biết, không ngờ chiến trường Chư Thiên còn có tình huống như vậy phát sinh, hắn không khỏi nhíu mày, khó trách không ít người thích ra chiến trường Chư Thiên chinh chiến nhiều năm như vậy, ra là giết người còn được khen thưởng, đương nhiên mọi người không ngại tiếp tục chinh chiến.
“Quy tắc thiên địa. . .”
Tô Vũ tiếp tục đọc, trong sách cũng giới thiệu, năm xưa chiến trường Chư Thiên có thể là nơi Vạn tộc thí luyện, cho nên tại đây không có lực hạn chế, không có lực áp chế.
Vạn tộc đều có thể tiến vào khu vực này tiến hành thí luyện.
Đương nhiên đó chỉ là chuyện năm xưa.
Cho nên, quy tắc thiên địa sẽ khen thưởng tại đây, nơi thí luyện, không giết người thì sao có thể nói là thí luyện?
“Giết người được khen thưởng. . .
Má!”
Tô Vũ thầm mắng, hung tàn thật đấy, nhưng ta thích!
Có điều trong sách không nói quá nhiều, về cơ bản chính là giết cùng giai được khen thưởng không nhiều lắm, vượt cấp giết người mới được thưởng nhiều.
Cho nên ở chiến trường Chư Thiên thường xuyên xảy ra tình huống vượt cấp giết người.
Tại đây, vượt cấp không phải chuyện kỳ lạ gì.
Lăng Vân giết Sơn Hải cũng có.
Đương nhiên, cái gọi là Sơn Hải này thực lực đều yếu, Sơn Hải vài trọng, kẻ giống Thiên Hạo, giết Sơn Hải thất trọng, giết Sơn Hải cao đẳng gần như chưa từng xảy ra.
Nói gần như là bởi vì có khả năng đã xảy ra, nhưng không ai ghi lại, tin tức không truyền lưu.
“Vượt cấp giết người có khen thưởng, đối với thiên tài mà nói thì rất hấp dẫn !”
“Giết kẻ càng mạnh, khen thưởng càng nhiều!”
Lúc này, Tô Vũ đã biết vì sao lại gọi là chiến trường Chư Thiên, bởi nơi này ra đời vì giết chóc.
Còn khen thưởng là cái gì, có thể là Thiên Nguyên khí, có thể là ý chí lực thiên địa, có thể là công pháp thiên địa truyền thừa, cũng có thể là thần văn thiên sinh. . .
Tất cả đều có khả năng.
Giết bao nhiêu được khen thưởng thế nào, cái này không chuẩn.
Có lẽ ngươi giết một người thì đã cho ngươi khen thưởng, có lẽ ngươi vượt cấp giết mười người cũng chẳng có gì, quy tắc nơi này không quá minh xác, hoặc là có minh xác nhưng không được tiết lộ ra ngoài.
Hơn nữa ở Chư Thiên chiến trường còn có một hiện tượng kỳ quái, càng là thiên tài càng dễ gặp nhau.
Đôi khi không phải cố ý, người nào đó có khả năng trùng hợp giẫm vào một cái Truyền Tống Trận, piu một cái đã bị truyền tống tới trước mặt một vị thiên tài khác, chuyện này đã từng xảy ra.
Tại đây, có một ít Truyền Tống Trận cổ bị bỏ hoang, có cái thông đến tiểu giới, có cái thông đến tuyệt địa, phải xem vận may của ngươi.
Hiện giờ có rất ít Truyền Tống Trận, năm xưa thì có khá nhiều, nhưng đại chiến nhiều năm như vậy, đã bị phá hỏng không ít.
Tô Vũ lật xem từng cuốn sách, tốc độ rất nhanh.
Không bao lâu, về cơ bản hắn đã xem xong vài thứ.
Lúc này, hắn đã biết nhiều hơn về khu vực tiền tuyến.
Mỗi 10 năm, vô địch sẽ tới Chư Thiên chiến trường luân phiên tọa trấn, nhưng gần đây thế cục tương đối hỗn loạn, phần lớn vô địch đều tới đây, hiện tại có vài vô địch còn trấn thủ trong tiểu giới, hoặc là xâm nhập vào một ít đại giới.
Hành tung vô địch đều cực kỳ bí ẩn.
Ở chỗ này có không ít quân đoàn.
Gần như đại phủ nào cũng có một chi binh đoàn tinh nhuệ, trong đó, Thiết Ưng vệ Đại Tần phủ, Long Võ vệ Đại Hạ phủ, Dũng Sĩ vệ Đại Chu phủ là mạnh nhất, tiếp đó mới là quân đoàn tinh nhuệ của đại phủ khác, tỉ như Thiết Kỵ vệ của Đại Minh phủ, tỉ như Chiến Long vệ Đại Kim phủ, Tượng Thần vệ Đại Thương Phủ.
Sau đó, mới là quân đoàn như Trấn Ma quân, cùng với Thiên Đạo quân Đại Minh phủ.
36 phủ, hơn ngàn vạn người đóng quân tại đây.
Binh đoàn tinh nhuệ của Nhân tộc có 90% đóng quân ở chiến trường Chư Thiên, Đại Hạ phủ hiện giờ lấy Trấn Ma quân làm chủ, đại bộ phận Long Võ vệ đã trở về Đại Hạ phủ.
Tô Vũ lật xem ghi chép, hành tung Trấn Ma quân là cơ mật, nhưng có một bộ phận đóng quân ở đại bản doanh, hơn nữa cũng có một doanh địa thường trú, thời điểm khác, không biết bọn họ sẽ đánh bất ngờ ở đâu hoặc chiến đấu ở đâu.
“Có lẽ cha ở đại bản doanh, nói cách khác, ngay bên ngoài thông đạo Chư Thiên phủ.”
Hạ Hổ Vưu nói hắn biết rằng cha hắn bị điều tới đại bản doanh.
Còn vấn đề tìm lão cha thế nào, hiện tại Tô Vũ không có manh mối.
Hạ Hổ Vưu nói, lão cha bị không ít người chú ý, tùy tiện đi gặp rất dễ khiến kẻ khác hoài nghi.
Đi tới đâu tính tới đó vậy!
Tô Vũ áp xuống kích động trong lòng, yên lặng điều tức, nơi đây là phủ đệ của một vị cường giả Nhật Nguyệt, ở đây có thể an tâm một chút, lúc này Tô Vũ đang điều chỉnh trạng thái trước khi tiến vào chiến trường.
Dần dần, trong đầu hắn, từng thần văn xoay tròn.
Lúc trước thăng cấp Lăng Vân, Tô Vũ có mấy thần văn muốn thăng cấp nhưng lại bị hắn áp lại.
Giờ phút này, hắn tập trung uẩn dưỡng tất cả.
Thần văn bắt đầu thăng cấp!
180 Thần khiếu hấp thu ý chí lực tự do bốn phía, không bao lâu, thần văn thứ nhất bắt đầu thăng cấp tứ giai!
Chính là tiểu đệ chữ “Máu”!
Thần văn đầu tiên chính thức hoàn thành lột xác tứ giai.
Thần văn càng thêm trong suốt long lanh!
Không ngừng xoay tròn, bộc phát ra từng luồng huyết khí cường đại, ảo giác lan tràn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







