1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 245 : Ngươi Điên Rồi Sao? (c1221-c1225)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 245 : Ngươi Điên Rồi Sao? (c1221-c1225)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1221: Ngươi Điên Rồi Sao?

Giờ khắc này, Tô Vũ đều có chút hồ đồ rồi, lẽ nào sư phụ bọn họ thật sự đã tiết lộ chia tách pháp ra ngoài?

“Mấy vạn điểm công huân không nhỏ, ta vẫn cần phải cân nhắc một phen. . .”

Lưu Hồng lắc đầu, thở dài, nói: “Được rồi, mấy ngày tới đây ta muốn bế quan, cho nên cần phải chuẩn bị hàng loạt thiên tài địa bảo, thân thể ta sắp tấn cấp Lăng Vân, cần trù bị rất nhiều thứ, bao gồm hàng loạt Thần Ma tinh huyết, cũng chính vì vậy cho nên ta mới mạo hiểm bán ra bí pháp này.

Thôi huynh không mua cũng không sao, nhưng hi vọng Thôi huynh có thể giữ bí mật giúp ta.”

“Bế quan?”

Thân thể tấn cấp Lăng Vân?

Đúng là một lí do rất hợp lý.

“Vậy ngươi cho ta xem trước một phần, nhiều ít gì cũng phải nhìn thấy đồ vật thì mới có thể giao dịch.”

Lưu Hồng do dự một chút, cuối cùng quyết định: “Chỉ có thể nhìn một phần, bí pháp bị xem xong, vậy liền không đáng giá.”

“Dĩ nhiên!”

Lưu Hồng không nhiều lời, cấp tốc khắc lục một cái ngọc phù đưa cho Tô Vũ, “Nhìn một lần xong liền tự hủy, ta không muốn lưu lại dấu vết, thứ này hiện tại vẫn là bí truyền, không thể truyền ra ngoài.”

“Yên tâm!”

Tô Vũ cầm lấy ngọc phù nhìn thoáng qua, hắn còn thật sự cho rằng sẽ thấy được phương pháp chia tách của Bạch Phong.

Bất quá nhìn thêm mấy hàng, Tô Vũ liền nhẹ nhàng thở ra.

Không giống nhau!

Chia tách pháp then chốt ở chỗ chia tách trung tâm thần văn chiến kỹ kiên cốt, cùng với việc tháo dỡ thần văn, bổ sung thêm thần văn thích hợp. . .

Phần mở đầu trong viên ngọc phù của Lưu Hồng đưa cũng nhắc tới lý thuyết tương tự.

Đương nhiên, lý thuyết chia tách pháp thì hiện tại mọi người ít nhiều đều biết một chút, bất quá đi vào phương án cụ thể thì liền hoàn toàn khác biệt.

Trong lòng Tô Vũ hơi nghi hoặc, mặc dù lời lẽ hoàn toàn khác biệt, nhưng có vài câu Tô Vũ vẫn cảm thấy rất có đạo lý.

Đương nhiên, không xem được hết bản đầy đủ cho nên không biết được toàn bộ tình huống cụ thể là như thế nào.

Nhưng nếu chỉ xem phần mở đầu thì quả thật rất hợp lý, phân tích thần văn chiến kỹ đều rất đúng trọng tâm.

Nếu không phải là người biết nội tình của đa thần văn nhất hệ thì khó lòng nào viết ra được những câu như này.

Chứng tỏ người viết có hiểu biết tương đối đối với đa thần văn chiến kỹ.

Thậm chí có mấy chỗ so với Tô Vũ còn thấu hiểu hơn!

Tô Vũ lần nữa nhìn về phía Lưu Hồng, chính hắn tự nghiên cứu?

“Cảm giác nghe thật có đạo lý. . .”

Tô Vũ cười nói: “Vầy đi, trong vòng ba ngày ta sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn, dù sao bây giờ ta cũng không có nhiều công huân như vậy.

Coi như thật muốn mua thì cũng phải vay mượn vài nơi.”

Lưu Hồng nghe xong, vội vàng nói: “Không có việc gì, nếu Thôi huynh nguyện ý mua thì có thể trước giao 1 vạn công huân làm tiền đặt cọc, bằng không. . .

Ta cũng không quá yên tâm.”

“Cái này. . .”

Tô Vũ cười ha hả đáp: “Trong tay ta không dư dả như thế.”

“. . .”

Lưu Hồng yên lặng nhìn hắn, đệt mợ!

Nói như vậy nghĩa là trước đó ngươi ra giá 15 vạn là đùa ta?

Lừa đảo!

Có phải ngươi tính nghĩ kế lừa dối công pháp của ta?

Há miệng liền là 15 vạn, hại ta còn tưởng rằng ngươi thật sự giàu nứt đố đổ vách, không ngờ ngay cả một vạn ngươi cũng không móc ra nổi!

Lưu Hồng đứng dậy, thản nhiên nói: “Không sao, lúc nào Thôi huynh có tiền thì lại tìm ta.”

“Đừng, Lưu huynh, chúng ta lại thương lượng một chút. . .”

“Không cần!”

Lưu Hồng vừa đi ra ngoài vừa nói: “Thôi huynh, trong ba ngày, nếu ngươi có hứng thú thì có thể trực tiếp đem tiền đến đặt cọc giao dịch, bằng không nhiều nhất năm ngày, ta sẽ chính thức bế quan!”

Dứt lời, gã đã rời khỏi trà lâu.

Tô Vũ ngồi trong phòng, nhìn gã rời đi, lần nữa nhíu mày.

Lá gan Lưu Hồng không nhỏ, thật đúng là dám cầm công pháp giả gạt người.

Có điều gã nói Thương Thiên Kiều đã mua, rốt cuộc có thật không? Gã không sợ nàng ta truy sát mình?

Đau đầu!

Tô Vũ hoàn toàn không thể nhìn thấu được tâm tư của gã.

“Đến cùng ngươi muốn làm gì? Vả lại ngươi là ai”

Tô Vũ cực kỳ nhức đầu, Lưu Hồng có thân phận gì?

Gã làm tất cả những thứ này chỉ là vì muốn kiếm tiền thôi sao?

Tô Vũ dựa vào ghế trầm tư một hồi, bỗng nhiên nghĩ tới một người, hắn liền lấy truyền âm phù ra, đoạn hỏi: “Lâm huynh, gần nhất sư phụ ngươi đang làm gì?”

“. . .”

Lâm Diệu nhận được truyền âm thì hơi ngạc nhiên, đã nhiều ngày hắn không trò chuyện cùng Tô Vũ.

Lần trước Tô Vũ nói hắn đang bế quan dưỡng thương mà.

Vả lại vừa đến đã hỏi về sư phụ, đây là thế nào?

Sư phụ không phải cũng là một thành viên trong hội hỗ trợ à?

Tuy rằng không hiểu, nhưng gã vẫn mau mắn trả lời: “Không làm gì đặc biệt, vẫn tu luyện và xử lý công việc trong học viện như ngày thường thôi.

À đúng rồi, vài ngày trước sư phụ có xin tới vạn tộc học viện làm trú viện lão sư, gần nhất sẽ phụ trách giảng giải kiến thức căn bản cho học viên vạn tộc bên kia.

Mặt khác. . .

Hình như hết rồi.”

“Hả”

Tô Vũ ngạc nhiên, trú viện lão sư của vạn tộc học viện?

Chẳng lẽ Lưu Hồng còn muốn chơi bài này để lừa gạt học viên vạn tộc?

Lần này có rất nhiều cường giả cũng như thiên tài vạn tộc đến đây, chẳng lẽ. . .

Không thể nào!

Hắn kinh ngạc nhìn ra ngoài cửa sổ, Lưu Hồng điên cuồng muốn trắng trợn kiếm bộn một khoản rồi bỏ trốn sao?

Hậu duệ của vô địch, thiên tài vạn tộc đều là những kẻ có tiền. . .

Lưu Hồng gần đây đều đang tiếp xúc với những dạng người này để dụ dỗ buôn bán?

Chia tách pháp, nói thật, chỉ cần gã chớ bán quá đắt, tầm một vạn công huân đổ lại thì các đại gia tộc đều sẵn sàng chi tiền, dù sao cũng chẳng ai cảm thấy Lưu Hồng dám gạt người, nhất là khi gã còn đang ở ngay đây, trừ khi gã không muốn sống nữa!

“Đây là học theo ta lúc đầu?”

Lúc trước, Tô Vũ đã dùng tư liệu giả để lừa đơn thần văn nhất hệ không ít điểm công huân.

Lẽ nào Lưu Hồng phát dương quang đại, cũng chuẩn bị kiếm bộn lớn?

Nếu là thuận lợi, vậy thì moi về trăm vạn điểm công huân cũng không khó!

Đương nhiên, hậu quả rất nghiêm trọng!

Không thể công khai mua bán chia tách pháp ở bề ngoài, cho nên các đại gia tộc cũng sẽ không quang minh chính đại tìm gã để gây sự, thế nhưng Lưu Hồng đắc tội nhiều người như vậy, sau lưng cả một đời cũng đừng hòng sống dễ chịu!

“Cái tên này điên rồi sao?”

Tô Vũ kỳ quái, vẫn chưa đoán được mục đích của Lưu Hồng.

Gã bại lộ đa thần văn chiến kỹ, coi như hiện tại moi đủ một khoản kếch xù thì về sau cũng chết chắc.

Ngay tại lúc Tô Vũ đang nghĩ mấy vấn đề này, thì Lưu Hồng đã đi đến một khách sạn bên ngoài học phủ.


Chương 1222: Phiên Bản Của Lưu Hồng

Lưu Hồng đi đến một khách sạn bên ngoài học phủ

Vừa vào phòng, có một người nam tử trẻ tuổi đã sớm chờ gã.

Lưu Hồng giờ phút này đeo vải che mặt, trầm giọng nói: “Trương huynh, đã suy nghĩ kỹ chưa? 5 vạn công huân tuyệt đối không nhiều, ta dám mạo hiểm cùng ngươi giao dịch thì đương nhiên phải bảo đảm uy tín.

Ngươi đã gọi ta tới thì hẳn là có quyết định rồi, đúng không?”

Người trẻ tuổi nhìn gã chằm chằm một hồi, nghiêm mặt nói: “5 vạn thì 5 vạn, bất quá. . .

Nếu như ngươi gạt ta, Lưu huynh, ngươi hãy nghĩ kỹ hậu quả, Trương gia chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

“Dĩ nhiên, ta nào dám lừa gạt gia tộc vô địch.”

Lưu Hồng bất đắc dĩ đáp: “Ta cũng chẳng còn cách nào khác, hiện tại ta tổ hợp đa thần văn chiến kỹ, nếu bị đơn thần văn nhất hệ phát hiện thì ta liền gặp phiền phức lớn, ta không nên chuẩn bị cho mình đường lui sao? Bằng không thì ta rất có thể sẽ bị khu trục ra khỏi đơn thần văn nhất hệ. . .”

Thanh niên kia không kiên nhẫn nghe gã nhiều lời, y trực tiếp ném qua một tấm thẻ công huân, lạnh lùng nói: “Giao đồ ra! Công huân bên trong đều là điểm thu hoạch theo con đường chính quy, thẻ cũng không ký danh, có thể tùy ý sử dụng.

Nhưng tốt nhất là đừng sử dụng quy mô quá lớn, miễn cho bị người khác chú ý!”

“Dĩ nhiên!”

Lưu Hồng cười cười, ném một viên ngọc phù qua cho đối phương. “Giao dịch hoàn thành.

Trương huynh, các ngươi đối ngoại tuyên bố cũng tốt, không tuyên bố cũng được, có điều ta sẽ không thừa nhận là ta đã bán cho ngươi.”

“Tự nhiên!”

Thanh niên gật đầu, không nói gì nữa.

Lấy được công pháp xong y liền nhanh chóng rời đi, y cần phải lập tức mang về cho trưởng bối trong nhà phân rõ xem đến cùng bí pháp có phải là thật hay không.

Lưu Hồng nhìn y rời đi, trong lòng tính toán một thoáng.

Không tệ, gã đã thu về được tổng cộng 300 ngàn công huân, vẫn còn có mấy kẻ nữa đang chờ giao dịch, tổng kết lại thì 500 ngàn công huân không thành vấn đề.

Vả lại còn bên vạn tộc học viện bên kia, không cần phải giao dịch toàn bộ, chỉ cần lừa gạt được một phần mười các đại tộc bên đó là đủ, hẳn là gã sẽ thu về được trăm vạn công huân hết thảy.

“Thứ ta bán đương nhiên là chia tách pháp. . .

Lại không nói là phiên bản của Hồng Đàm, ta bán là phiên bản của Lưu Hồng, không được sao?”

Trong lòng Lưu Hồng thầm nhủ một hồi, trăm vạn công huân, kiếm bộn rồi, có thể không cần lo nghĩ gì về tài nguyên cho đến tận Nhật Nguyệt.

Đừng nói Nhật Nguyệt, nếu thuận lợi thì dùng đến lúc chứng đạo vô địch cũng đủ, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là có thể thành công chứng đạo.

Trăm vạn công huân!

Lưu Hồng cười đắc ý không thôi, quả nhiên thời đại này gạt người là có thể kiếm lợi nhiều nhất.

Ngày đó Tô Vũ tùy tiện làm ra một bộ tư liệu giả còn có thể lừa gạt trên dưới đơn thần văn nhất hệ không ít, chính mình lần này làm ra chia tách pháp, lừa gạt trăm vạn không coi là nhiều a?

“Lấy đủ tiền xong thì phải mau chóng hối đoái bảo vật, tìm cơ hội rời khỏi nơi này!”

Hắn ngẩng đầu nhìn Đại Hạ Văn Minh học phủ, chính mình phải đi rồi.

Địa phương quỷ quái này càng ngày càng nguy hiểm!

Ngay cả Chu Minh Nhân cũng tìm cơ hội chạy trốn, gã không đi thì còn ở lại đây làm gì?

Còn về chuyện lừa gạt nhiều tiền, đắc tội nhiều gia tộc như vậy, gã đương nhiên không thèm để ý, đại gia tộc còn có thể vì mấy vạn công huân mà phái vô địch đuổi giết gã chắc?

Nhật Nguyệt còn chưa chắc sẽ ra mặt!

Bí mật giao dịch công pháp vốn là làm trái quy tắc, huống chi gã chỉ nói là chia tách pháp, lại không có nói là phiên bản chia tách pháp của Hồng Đàm.

Thế nên tối thiểu thì ở bề ngoài, các đại gia tộc đều không thể tùy tiện xuống tay với gã.

Về phần âm thầm sau lưng. . . không quan hệ, gã sẽ sớm rời khỏi đây thôi.

“Cùng lắm không được thì ta liền đi ra Chư Thiên chiến trường, vừa vặn có nhiều công huân như thế, đến chỗ quân đội hối đoái bảo vật lại càng tốt hơn.

Ta ở ngoài đó đợi vài năm, những người kia còn kiên nhẫn tìm ta gây phiền toái hay không cũng khó nói. . .”

Nghĩ đến đây, Lưu Hồng bất giác nhìn thoáng qua Tu Tâm các xa xa.

Ta phải đi!

Ta không xem vào nổi rắc rối của Đại Hạ phủ.

Coi như ngày đêm tu luyện chia tách pháp thì không mất mấy tháng cũng khó phân biệt ra thật giả, chờ đến lúc bọn họ phát hiện thì ta đã rời đi rồi.

“Về việc bại lộ đa thần văn chiến kỹ cũng chẳng sao, trên đời này cũng không phải chỉ một mình ta có đa thần văn chiến kỹ, người có nhiều lắm, quan trọng nhất ta không phải là truyền thừa của Ngũ Đại, sợ cái gì. . .”

Lưu Hồng cười cười, lần này moi đủ rồi thì phải mau chóng chạy trốn.

Lưu Hạ cùng hai tiểu đồ đệ. . .

Có thể sẽ bị liên luỵ, nhưng trên đại thể thì không có chuyện gì.

Dù sao chuyện này cũng không có quan hệ gì với bọn họ, vả lại vị kia ở trong Tu Tâm các không phải còn đang tọa trấn sao?

Chỉ cần Lưu Hạ, Dương Sa và Lâm Diệu thành thật ở trong học phủ thì không có việc gì phải lo lắng.

Chờ Đại Hạ Phủ loạn rồi, mạnh ai nấy chạy, khi đó sẽ chẳng có mấy người để ý tới kẻ tôm tép nhỏ bé như bọn hắn.

Còn có sư phụ của mình vẫn đang bế quan. . .

Cái này thì Lưu Hồng không có biện pháp!

Thôi, bế quan cũng tốt, tối thiểu những người kia cũng sẽ không tính sổ được tới trên đầu ông.

Tính toán rõ ràng hết thảy, gã liền mau chóng thu dọn rồi quay về lại vạn tộc học viện.

Thân là trú viện lão sư, mấy ngày sắp tới gã nhất định phải thân cận với đám học viên mới một chút, nhìn xem xem có thể kiếm tiền từ trên thân bọn chúng hay không.

Thần Ma Tiên Yêu đều rất có tiền, dù không mang tiền tới cũng không quan hệ, đã tới Nhân cảnh thì chắc chắn sẽ mang theo vô số thiên tài địa bảo, vậy là đủ.

“Trong vòng một tháng, nhất định phải rời đi!”

“À phải rồi, nên hẹn Bạch Phong ăn một bữa cơm, sau đó tốt nhất là trong lúc vô tình để nhiều người nhìn thấy, để bọn họ cho rằng giữa ta và tên ngốc đó có giao tình thân thiết. . .”

Nghĩ đến đây, Lưu Hồng liền nhanh chóng lấy máy truyền tin ra, gọi qua cho Bạch Phong, “Bạch Phong, sư phụ ngươi lần này hại chúng ta thảm rồi, Chu viện trưởng rời đi, thời gian tới ta sống càng ngày càng khó qua. . .”

“Liên quan cái rắm đến ta!”

Bạch Phong vừa muốn tắt máy truyền tin, Lưu Hồng đã cấp tốc nói: “Đừng, có chuyện tìm ngươi. . .

Chớ cúp, thật sự có việc, gặp mặt một lúc đi, ta cho ngươi 1000 điểm công huân phi chân chạy, như thế nào?”

“Hào phóng như vậy?”

Bạch Phong sửng sốt, từ bao giờ Lưu Hồng lại hào phóng như thế?

Chỉ cần gặp mặt liền cho 1000 điểm công huân?

Bạch Phong hấp tấp trả giá: “2000. . .

Không, 5000 điểm công huân, thân phận ta bây giờ rất cao quý. . .”

“Xéo đi, 2000 điểm, có làm hay không?”

“Không thành vấn đề, ở đâu, ta đến ngay!”

“Được, ngay tại chỗ cũ, ta chờ ngươi, cẩn thận một chút, hiện tại không ít người ngó chừng ngươi, ta cũng không muốn tự lôi mình xuống nước!”

“Yên tâm, tới ngay đây.”

Bạch Phong vô cùng vui vẻ, mợ nó, đúng là kẻ có tiền.

Gặp mặt liền giao 2000 điểm công huân!

Từ khi nào mà Lưu Hồng xem tiền như mớ giấy lộn không đáng nhắc tới thế này?


Chương 1223: Thật Có Lỗi!

Việc Bạch Phong vì 2000 điểm công huân mà hí hửng chạy đi gặp Lưu Hồng, Tô Vũ bên này đương nhiên không biết.

Lúc bấy giờ, Lưu Hồng trong mắt Tô Vũ đã nhiều hơn mấy phần cảm giác thần bí.

Kỳ thật đến tận bây giờ hắn vẫn không quá rõ ràng gia hỏa cáo già kia đến cùng là hạng người gì.

Nếu như Tô Vũ biết Lưu Hồng chỉ đơn giản là kẻ to gan lớn mật, dám một lần lừa gạt cả trăm vạn công huân, sau đó ôm tiền chạy trốn, chắc chắn Tô Vũ sẽ không cảm thấy ngạc nhiên mà chỉ có thể cảm khái, khứu giác của gã quá nhạy cảm!

Rõ ràng Lưu Hồng không định ở lại đây làm tốt chức nghiên cứu viên, mà gã quyết định sẽ bỏ chạy ngay khi ngửi được một chút cảm giác nguy hiểm.

Đại Hạ phủ thời khắc này xác thực nguy cơ trùng trùng.

Đi Chư Thiên chiến trường có lẽ còn an toàn hơn ở lại đây.

Đương nhiên, người bình thường chạy thì cứ chạy.

Nhưng Lưu Hồng đúng là kẻ gan lớn, gã không chỉ chạy mà còn làm một vố kiếm trăm vạn công huân rồi mới chịu rời đi.

Nếu gã mang theo trăm vạn công huân, đổi thật nhiều đồ tốt, sau đó tìm một chỗ trốn tránh, hoặc là dứt khoát đến đại bản doanh bế quan tu luyện, kỳ thật so với việc ở lại Đại Hạ phủ thì an toàn hơn nhiều.

Còn về chuyện Bạch Phong chỉ vì 2000 điểm công huân mà lại tự ‘bán’ mình đi. . .

Đáng tiếc Tô Vũ không biết, bằng không hắn chắc chắn sẽ khinh bỉ vị sư phụ nông cạn nhà mình một phen.

Cho ngươi 2000 điểm ngươi liền chạy đi gặp đối phương, đúng là thiếu cẩn thận!

Đương nhiên nếu là trước đây, đừng nói 2000 điểm, dù là 20 điểm công huân, chỉ cần Lưu Hồng nói gặp một lần, Tô Vũ đại khái cũng sẽ vui lòng, hấp tấp chạy đi gặp gã.

Đại Hạ phủ, mưa gió nổi lên.

Sau khi Tô Vũ nhìn thấy học viên Thần Ma xong thì cũng quyết định chuẩn bị rời đi.

Vị tướng chủ của Đại Kim phủ kia đã đến Nam Nguyên điều tra lục soát, có lẽ rất nhanh thôi sẽ đến Đại Hạ phủ tìm gặp những người ngày đó đã từng ghé qua Nam Nguyên.

Thừa dịp ông ta còn chưa đến, Tô Vũ nghĩ mình nên rời đi trước, miễn cho gặp phải phiền toái.

Mấy ngày ở lại đây, Tô Vũ cũng không tìm cơ hội đi gặp Ngô Gia để khuyên nàng rời đi, hắn chỉ lưu lại một phong thư, chờ khi nào mình đi rồi thì mới nhờ Hạ Hổ Vưu chuyển giao.

Mặt khác, Hạ Hổ Vưu dùng giá tiền 2000 điểm một viên Thiên Nguyên quả, mua tầm 1 triệu điểm công huân Thiên Nguyên khí từ chỗ Tô Vũ.

Tô Vũ không lấy tiền, mà là dùng tinh huyết khấu trừ.

Ngoài ra hắn còn miễn phí tặng cho đối phương mấy bộ công pháp.

Còn về Lưu Hồng bên kia, Tô Vũ đã hỏi Lâm Diệu mấy lần, nghe nói Lưu Hồng mấy ngày nay đều luôn ở bên vạn tộc học viện, quan hệ giữa gã và những học viên mới tới xem chừng cũng tương đối thân thiết.

Mà Lưu Hồng cũng không đi tìm “Thôi Lãng” để gạ bán công pháp thêm lần nào nữa, xem ra là gã đã kiếm được không ít mối khác ngon lành hơn rồi.

Ngày mùng 8 tháng 6.

Tô Vũ chuẩn bị rời đi, trước tiên hắn muốn đi thẳng đến Đại Kim phủ, sau đó từ đây đi qua Chư Thiên phủ, trực tiếp tiến vào Chư Thiên chiến trường.

Về chuyện Lưu Hồng có đa thần văn chiến kỹ, Tô Vũ đã thông báo cho Hạ Hổ Vưu một tiếng, còn lại thì không quan tâm nữa.

Tự nhiên sẽ có Hạ gia để mắt tới tình huống chỗ Lưu Hồng.

Tô Vũ để lại cho mấy người Bạch Phong không ít thứ, bao gồm rất nhiều Thiên Nguyên khí cùng với mấy chục vạn điểm công huân.

Trước khi rời khỏi Đại Minh phủ, Tô Vũ đã lấy được không ít công huân, lần trước mua sắm xong vẫn còn thừa lại 140 vạn điểm, lần này hắn lưu lại một nửa cho sư tổ và sư phụ.

Hắn không biết số công huân này có tác dụng hỗ trợ được gì nhiều hay không, nhưng hiện tại coi như hắn đã tận lực.

Ban đêm ngày mùng 8 tháng 6, Tô Vũ lặng lẽ rời khỏi Đại Hạ phủ.

Không đi cùng ai khác, không cáo biệt ai, một mình lên đường.

Trước khi đi, Tô Vũ quay đầu nhìn về phía Đại Hạ Văn Minh học phủ một lượt.

Không sớm thì muộn, hắn chắc chắn sẽ còn trở lại, có điều lần sau trở về có lẽ không cần ẩn tính mai danh như bây giờ nữa!

Mà ngay khi Tô Vũ rời đi không lâu.

Trung tâm nghiên cứu Văn Đàm.

Bạch Phong nhận được đồ vật Tô Vũ đưa tặng, anh nhìn ra ngoài cửa một hồi, cuối cùng nhìn về phía Hạ Hổ Vưu, rất lâu sau mới thở dài nói một câu: “Ta hối hận!”

Bạch Phong không nói mình hối hận cái gì, chỉ có điều Hạ Hổ Vưu ngồi đối diện cũng có thể cảm nhận rõ được tâm trạng áy náy, tồi tệ của anh.

Có lẽ. . .

Anh hối hận lúc trước mình không nên tới Nam Nguyên.

Không có anh thì Tô Vũ nhất định sẽ có một tương lai tốt hơn, một sư đồ có danh phận đàng hoàng, không cần phải cả ngày gây rắc rối cho hắn bận tâm gánh vác.

Bạch Phong dựa vào trên ghế sô pha, rất lâu sau anh vẫn cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà, không nói gì thêm nữa.

Anh thật sự vô cùng hối hận, sớm biết đa thần văn nhất hệ có ngày này, năm đó anh không nên nổi hứng lên thu đồ đệ.

Thật có lỗi!

Tô Vũ. . .

“Giá!”

Ngoài thành Đại Hạ phủ, Tô Vũ giục ngựa chạy như bay.

Thật có lỗi, một lần nữa ta lại muốn rời khỏi Đại Hạ phủ.

Ta không có cách nào thay đổi bất kỳ sự tình gì, không có cách nào tham gia vào kế hoạch của các ngài, cũng không thể lén lút gặp mặt mọi người một lần.

Hiện tại vô số người đang nhìn chằm chằm trung tâm nghiên cứu, nhìn chằm chằm vào sư tổ, sư phụ.

Ta quá yếu ớt!

Ta có từng hối hận hay chưa?

Không có.

Ngay từ đầu có lẽ ta có chút không tình nguyện gia nhập đa thần văn nhất hệ, nhưng sau này ta đã là người của đa thần văn.

Sư phụ Bạch Phong truyền cho ta đủ loại bí pháp, bao gồm cả chia tách pháp, phương pháp rút ký ức, phương pháp chế tạo tinh huyết. . .

Trần Vĩnh sư bá còn tặng ta yên diệt đầu xương thú, chỉ điểm cho ta rất nhiều trên con đường tu luyện.

Những gì các ngài đã làm cho ta khiến ta không bao giờ có nửa điểm hối hận.

Còn có Liễu Văn Ngạn lão sư đã nhiều năm chỉ dạy ta từ bé, Hồng Đàm sư tổ tín nhiệm giao cho ta toàn quyền xử lý những con yêu thú. . .

Tất cả ân tình này cả đời Tô Vũ ta cũng không thể quên.

Cuối cùng thời điểm trước khi Tô Vũ ra đi, Trần Vĩnh còn đem đa thần văn chiến kỹ bia đưa cho hắn, tới hôm nay hắn mới hiểu, nguyên lai khi đó, Trần Vĩnh đã ôm lòng chuẩn bị rời khỏi học phủ.

Sư phụ và sư đệ của y đều không ở đây, đã như vậy, vật tưởng niệm duy nhất này cũng nên đưa cho Tô Vũ.

Người ngoài khát cầu, y không cho.

Tô Vũ không muốn, y lại đưa Tô Vũ.

Đối với vài người mà nói, đó là chí bảo.

Đối với Trần Vĩnh mà nói, có lẽ chẳng qua nó chỉ là một chút hi vọng cuối cùng.

Thời gian nửa năm ở Đại Hạ phủ, cả một đời Tô Vũ cũng sẽ không quên.

Tốc độ cưỡi ngựa của Tô Vũ cực nhanh.

Hắn đang nhắm thẳng đường đi đến Đại Kim phủ, hắn muốn tới đó tẩy luyện huyết khí, sau đó tiến vào Chư Thiên chiến trường.

Hắn muốn giết chóc!

Nhưng giờ phút này hắn lại không thể.

Tại Nhân Cảnh, hắn không có cách nào không kiêng nể mọi chuyện, bởi vì hắn là “Thôi Lãng”, bởi vì Tô Vũ còn đang bế quan tại Đại Minh phủ.

“Chư Thiên chiến trường!”

Tô Vũ lần nữa gia tốc, dưới bóng đêm, tiếng vó ngựa thúc giục vang lên.

Phía trước có thương đội, dưới bóng đêm đốm lửa sáng choang.

Tô Vũ cưỡi ngựa chạy vội, lóe lên một cái rồi biến mất, căn bản không có ý dừng lại.

Trong thương đội, có người oán trách một tiếng: “Ở đâu ra trẻ con miệng còn hôi sữa, đêm hôm khuya khoắt lại chạy như điên ở dã ngoại, cũng không sợ dẫn xuất yêu thú sao? Dù không có yêu thú thì cũng phải cẩn thận Vạn Tộc giáo hoặc là thổ phỉ, ta gọi hắn lớn tiếng như thế mà hắn vẫn không ngừng ngựa.

Haiz, thôi bỏ đi, hy vọng ngày mai trên đường đi đừng bắt gặp cỗ thi thể xấu số nào.”

Trong đội ngũ, có lão nhân hút thuốc, nhìn phương hướng Tô Vũ giục ngựa lao nhanh rời đi, có kinh nghiệm nói: “Đừng lo lắng thay người khác làm gì.

Có lẽ ngày mai đi đường chúng ta sẽ thuận lợi hơn hẳn đấy.

Hơn nửa đêm dám cưỡi tuấn mã phi nước đại tại vùng dã ngoại, nhiều ít gì cũng có mấy phần thực lực.”

“Ta xem tuổi tác đối phương còn rất trẻ. . .”

“Cường giả thoạt nhìn cũng không lão.”

“. . .”

Trong thương đội có mấy người thấp giọng nghị luận một thoáng rồi thôi.

Vùng ranh giới dã ngoại rất nguy hiểm, tốt nhất không nên lo chuyện bao đồng, cũng không cần tiếp xúc với những kẻ độc hành lai vãng.

Bình thường thì những kẻ dám một mình di chuyển tại đây đều không yếu, thực lực cường hãn.


Chương 1224: Tĩnh Tâm Tuyền

Phía trước.

Tô Vũ thúc ngựa chạy đi.

Nơi xa, có tiếng sói tru bất ngờ truyền đến, ngựa đạp vân nhút nhát hơi chậm lại, Tô Vũ thấp giọng hừ một tiếng, lập tức dùng thần văn chữ “Chiến” duy trì, ngựa đạp vân trong nháy mắt đã lấy lại khí thế, bừng bừng phấn chấn tăng tốc tiến lên.

“Phốc!”

Một con dã lang phóng ra, vừa muốn tấn công ngựa thì một cái búa đã hạ xuống, thân thể dã lang chia năm xẻ bảy.

Hỏa diễm bốc lên!

Ngay lập tức thi thể của nó đã tan biến ngay tại chỗ.

Gió nhẹ lướt qua, không lưu lại bất kỳ cái gì.

Tô Vũ cũng không quay đầu lại, tiếp tục thúc ngựa phóng đi, tốc độ cực nhanh.

Chư Thiên phủ nằm tại phương bắc, một đường tiến về phía bắc, đến cuối cùng chính là nơi mà Tô Vũ muốn đến.

Nơi đó có thể thông hướng ra Chư Thiên chiến trường.

Đại Kim phủ cũng nằm trên tuyến đường này.

Chỉ mất tầm hai ba ngày là có thể đến đấy, đi đường thuận lợi thì chừng năm ngày là đến được Chư Thiên phủ.

Bất quá các đại phủ lại không nằm sát rạt với nhau, mà luôn có ranh giới là vùng hoang dã hoặc rừng núi, nơi này bình thường đều có yêu thú chiếm đóng địa bàn, hoặc là đạo tặc hoặc là Vạn Tộc giáo đồ tụ tập.

Mấy phủ lớn như Đại Hạ, Đại Tần còn tốt, bốn phía không có giáo chúng Vạn Tộc giáo, dù có cũng phải điệu thấp vạn phần, không dám thò đầu ra.

Nhưng ở các phủ khác thì không hẳn, có vài phủ cũng không quá quản những kẻ gây rối này.

Nước sông không phạm nước giếng, ngươi không gây chuyện thì sẽ có những phủ lười quản các ngươi.

Điều này cũng dẫn đến việc phụ cận một vài phủ đều có đạo tặc hoành hành, vô cùng thiếu an toàn.

Tô Vũ cưỡi ngựa, tốc độ rất nhanh.

Dưới bóng đêm, vẫn như cũ không hề giảm tốc độ.

Trên đường vắng không phải không có người nảy sinh ý đồ với Tô Vũ, bất quá nhìn hắn hơn nửa đêm một mình phóng ngựa như bay thì có chút cảnh giác, lập tức nản chí xuống tay với hắn.

Trời tờ mờ sáng.

Lúc này Tô Vũ đã đến gần biên giới của đại phủ gần nhất.

Đại Ngô phủ.

Đại Ngô phủ tiếp giáp Đại Hạ phủ, năm xưa cũng từng là một trong những đại phủ mạnh mẽ nhất, có điều sau này Đại Ngô vương chết trận, thực lực Đại Ngô phủ trong nháy mắt suy giảm.

Đại Ngô phủ hiện giờ không có vô địch tọa trấn, nhiều ít có mấy phần suy sụp rõ rệt.

Đây cũng là quê hương tổ địa của gia tộc Ngô Lam năm xưa, sau này bọn họ mới di chuyển đến Đại Hạ phủ, tính thời gian thì định cư cũng đã trên trăm năm.

Mà trước đó vài ngày, có khả năng Trần Vĩnh đã giết người tại đây.

Không, là khẳng định y đã ra tay.

Cũng không biết hiện giờ y đã đi đâu.

Hạ Hổ Vưu đưa cho Tô Vũ không ít tư liệu, trong đó có một bản danh sách liệt kê ra những mục tiêu tiếp theo mà rất có thể Trần Vĩnh sẽ muốn hạ thủ.

Tô Vũ ngựa không dừng vó, tốc độ đi đường cực nhanh.

Mất hơn một ngày, hắn đã vượt qua địa phận Đại Ngô phủ, đằng trước mắt hắn bây giờ chính là Đại Nguyên phủ, đây cũng là một phủ có thực lực rất mạnh mẽ.

Tô Vũ vẫn như trước không định vào thành.

Hắn biết nếu có người chú ý tới hành tung của mình, đại khái chắc chắn sẽ hoài nghi, có điều Tô Vũ thật sự không muốn lãng phí quá nhiều thời gian.

Với tình tình của Thôi Lãng thì bảo đảm y sẽ vào thành, sau đó lưu lại ăn chơi tầm vài ngày.

Trung bình một đại phủ có đến mấy chục tòa thành thị, cho nên y mà đi du ngoạn thì dừng lại tầm 3 4 tháng tại một nơi là chuyện hết sức bình thường.

Dựa theo tốc độ của y thì để đến được Chư Thiên phủ, đại khái cần thời gian một năm.

Thế nhưng Tô Vũ không có thời gian rảnh rỗi như thế để lãng phí.

Hoài nghi thì kệ người hoài nghi!

Trước mắt không có Nhật Nguyệt nào âm thầm đi theo.

Nếu có kẻ đi theo mà ngọc cảm ứng của hắn không phát hiện được, vậy thì đối phương chính là vô địch, vô địch mà đã muốn giết hắn, thế thì quản đối phương hoài nghi hay không hoài nghi làm gì, dù sao cũng không giữ mạng được.

Nhân cảnh bây giờ có ba vị vô địch, đại khái cả ba người bọn họ đều đã đoán được thân phận của hắn, muốn giết hắn. . .

Hắn cũng không có cách nào kháng cự.

Mãi đến nửa đêm ngày 11, Tô Vũ mới tiếp cận biên cảnh Đại Kim phủ.

Đại Kim phủ bên này có cái Tĩnh Tâm tuyền, Tô Vũ đã tìm hiểu qua tình huống.

Tĩnh Tâm tuyền có thể xem là bí cảnh tự nhiên, thiên địa tự hình thành, không có tác dụng quá lớn.

Hiển nhiên vẫn có chút chỗ tốt, đó là gột rửa tâm linh, cọ rửa huyết khí.

Không ít chiến sĩ cùng tướng lĩnh sát lục quá nhiều trên chiến trường, lúc trở lại Nhân cảnh đều sẽ muốn tới đây một chuyến.

Đại Kim phủ cũng công khai kinh doanh Tĩnh Tâm tuyền, hấp dẫn không ít cường giả đến đây, xem như tạo thêm một phần thu nhập trọng yếu cho Đại Kim phủ.

Bình thường để tiến vào Tĩnh Tâm tuyền thì giá cả không thấp, phải nộp lên trên 10 điểm công huân.

10 điểm đối với Tô Vũ hiện tại xem ra không đáng giá nhắc tới, nhưng đối với người bình thường mà nói thì con số này vẫn rất đắt.

Một năm trôi qua, một mình Tĩnh Tâm tuyền đã có thể kiếm về cho Đại Kim phủ tới mấy chục vạn công huân.

Lại thêm người đến người đi, có kẻ dừng lại nghỉ qua đêm, có người tại đây tiêu phí, tại đây ăn cơm,. . .

Tính được thu nhập hằng năm từ Tĩnh Tâm tuyền phải lên đến trăm vạn công huân là ít.

Giá trị cực cao!

Lúc ở Nam Nguyên, kẻ đầu tiên mà Tô Vũ giết chính là nhi tử của phủ quân tướng chủ Đại Kim phủ – con trai độc nhất của một cường giả Nhật Nguyệt.

Lúc đêm khuya, Tô Vũ đã tới Tĩnh Tâm thành.

Tòa thành thị này không quá lớn, bất quá dù là ban đêm thì nơi này vẫn bật đèn đuốc sáng trưng, ngoài cửa thành còn có không ít cường giả đến từ bốn phương tám hướng.

Có vài người cách thật xa mà Tô Vũ đã có thể ngửi được mùi máu tươi từ trên thân đối phương.

Vào thành cũng cần thu phí.

1 điểm công huân!

Đương nhiên, nhằm vào chính là kẻ ngoại lai, thế nhưng vẫn như cũ ngăn không được những kẻ ngoại lai nô nức tìm tới.

Tô Vũ vừa tới cửa liền nghe có tiếng lính canh thủ thành oang oang thông báo: “Phía trên có lệnh, những người khác có thể vào, nhưng những người tới từ Đại Hạ phủ thì trong vòng ba ngày không cho phép vào trong! Cũng không cho phép vào Tĩnh Tâm tuyền!”

“Làm sao vậy? Kỳ thị Đại Hạ phủ?”

Ngoài cửa thành, rõ ràng cũng có người vừa chạy tới từ Đại Hạ phủ bên kia, nghe vậy liền cả giận quát: “Lá gan không nhỏ, Đại Kim phủ còn dám kỳ thị người Đại Hạ phủ chúng ta sao?”

“Đại nhân hiểu lầm!”

Lính thủ thành cũng thấy rất bất đắc dĩ, Đại Hạ phủ là cường phủ, bình thường hiển nhiên không thể tùy ý chèn ép, hắn không thể làm gì khác hơn, chỉ có thể cung kính nói: “Đại nhân thông cảm, đây là mệnh lệnh bên trên đưa xuống.

Nói là vài ngày trước có tin tức truyền đến, công tử của tướng chủ đã bị giết tại Đại Hạ phủ.

Tướng chủ đã tự mình chạy qua bên kia để truy tung hung thủ.

Có điều tại Nhân cảnh, Tĩnh Tâm tuyền là nơi dễ dàng rửa sạch huyết khí nhất, cho nên. . .”

“Vô nghĩa!”

Có người mắng: “Tĩnh Tâm tuyền nằm ngay cảnh nội Đại Kim phủ các ngươi, hung thủ kia ăn hùng tâm báo tử hay sao mà dám đến đó rửa sạch huyết khí? Vả lại đã bao nhiêu ngày rồi, coi như người ta thật tới thì cũng đã tẩy rửa sạch sẽ, hiện tại phong bế để làm gì, có bệnh sao?”

Vị tráng hán đến từ Đại Hạ phủ kia là cường giả Đằng Không cửu trọng, gã bôn ba một đường tới đây, giờ phút này lại nghe lính canh thông báo không được phép vào bên trong thì lập tức phát hỏa.

Mà Tô Vũ phía sau thì hơi chột dạ.

Là truy tung sao?

Vị tướng chủ Đại Kim phủ có năng lực mạnh mẽ như vậy à?

Lúc hắn giết người xong thì không mang theo bất cứ vật gì, chẳng lẽ chỉ thông qua mấy món đồ còn sót lại của nhi tử mà vị Nhật Nguyệt này có năng lực truy tung đến chỗ hắn?

Tô Vũ thật sự không quá tin tưởng!

Đương nhiên, không loại trừ việc đối phương có một ít bí pháp, thông qua một chút di vật của con ông ấy mà phát hiện ra cái gì.

Có điều đã nhiều ngày trôi qua, truy được mới là lạ.

Bất quá trước đó mình từng có mặt tại Nam Nguyên, bây giờ lại xuất hiện ở đây, liệu có thể bị hoài nghi hay không?

Hắn là Đúc Binh sư, khi không chạy tới Tĩnh Tâm tuyền thì đúng là có điểm không ổn.

Tuy nhiên rất nhanh Tô Vũ đã an tâm trở lại.


Chương 1225: Tác Dụng Của Thân Phận Đúc Binh Sư

Chờ đến lượt Tô Vũ đăng ký, lính thủ thành còn chưa kịp hỏi thì Tô Vũ đã thản nhiên nói trước: “Tới cá nhân, mang ta tới phủ của Trần đại sư đi!”

“Trần đại sư?”

Thủ vệ kia ngạc nhiên, Tô Vũ liền cau mày hỏi: “Trần Khải đại sư đang không ở Tĩnh Tâm thành sao?”

Nghe Tô Vũ hỏi vậy, thủ vệ liền đáp: “Trần đại sư đang ở bên trong, có điều đại nhân tìm Trần đại sư là vì muốn nhờ đúc binh à?”

Trần đại sư chính là Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong.

Kỳ thật bên trong thành còn có vài vị Đúc Binh sư khác, thế nhưng thực lực của Trần Khải chính là lợi hại nhất.

Tô Vũ cười nhạt, qua loa đáp: “Không phải, tới thăm bạn thôi, bớt nói nhảm, mau kêu người lại đây dẫn đường cho ta qua đó!”

Dứt lời, Tô Vũ liền nhìn thoáng qua bốn phía, sau đó vẫy vẫy tay gọi một vị Đằng Không đang đứng trên tường thành, đoạn nói: “Tiểu tướng quân, xuống đây một chút, ngươi dẫn ta đi!”

Vị Đằng Không cảnh kia hơi khựng lại, tuy nhiên sau đó vẫn nhanh chóng phi thân xuống, ôm quyền nói: “Xin hỏi các hạ là. . .”

“Thôi Lãng!”

Tô Vũ cười tủm tỉm nói: “Quen biết không? Tiểu tướng quân, đừng nói nhảm, ta có việc gấp tìm Trần huynh, vì việc này mà mấy ngày qua ta không thể ngủ ngon nổi, có thể nhanh lên không?”

“Thôi Lãng. . .”

Đối phương giật mình, như thể nhớ ra cái gì đó, vội vàng đáp: “Thôi đại sư xin hãy đi theo ta, giờ này có lẽ Trần đại sư đã đi ngủ, thế nhưng hai ngày trước khi Trần đại sư trở về còn từng đề cập về Thôi đại sư.

Thôi đại sư tới, Trần đại sư tất nhiên sẽ cao hứng. . .”

Dứt lời, y tự mình nắm cương ngựa, thay Tô Vũ dẫn ngựa vào thành.

Còn về chuyện phải thẩm tra, tra hỏi gì gì đó đều bị y trực tiếp lướt qua.

Đây là Thôi Lãng – thiên tài Đúc Binh sư đến từ Đại Minh phủ.

Mấy ngày trước các vị đại sư trong thành còn nô nức kéo đi xem hắn đúc binh, sau đó trở về thì khen ngợi hết lời, cho nên sao y có thể không biết Thôi Lãng là ai.

Về phần Thôi Lãng từ Đại Hạ phủ tới. . .

Cái kia có quan hệ gì.

Dù cho Phủ chủ đến đây thì biết một vị Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong tới, ông chắc chắn cũng sẽ không ngăn lại.

Địa vị của Thôi Lãng không thấp, xét ra không kém cạnh gì so với cường giả Sơn Hải bình thường.

Tùy tiện cản đường vị này để rồi lại đắc tội với mấy vị Đúc Binh sư khác thì phải làm sao bây giờ.

Hơn mười phút sau, bên trong một đại trạch viện.

Một lão giả tầm trên 80 tuổi vui vẻ nói: “Thôi tiểu hữu, sao ngươi lại tới đây?”

“Trần lão ca không chào đón ta à?”

Tô Vũ cười một tiếng, tiếp đó vờ phàn nàn: “Lão ca đi quá nhanh, cách ngày ta mới nhớ ra có một việc cần lão ca hỗ trợ.

Làm hại ta nghĩ đến vụ này, giục ngựa trong đêm đuổi theo, mấy ngày nay trên đường ăn không ngon, ngủ không ngon, thậm chí đi ngang qua vài tòa đại thành nhưng ta cũng không có tâm trạng tiến vào nghỉ ngơi!”

“Hỗ trợ sao?” Lão nhân cười hỏi: “Thôi tiểu hữu đây là gặp phải vấn đề khó khăn gì?”

Tô Vũ bất đắc dĩ nói: “Mấy ngày trước khi ta đúc binh, Triệu Lập đại sư có nói hỏa khí của ta quá thừa, tiếp tục như vậy thì ba tới năm năm nữa cũng khó thành địa giai.

Quá mức cương mãnh, hỏa khí sôi trào, cứng thì dễ gãy, tuy rằng đúc binh pháp ở Đại Minh phủ ta lại không cảm thấy vậy, bất quá Triệu đại sư đã khuyên ta tốt nhất là nên gột rửa bản thân một thoáng, làm giảm bớt nhiệt khí đi.

Mà toàn Nhân cảnh này địa phương thích hợp để làm việc đó nhất hiển nhiên chính là Tĩnh Tâm tuyền.”

Tô Vũ thở dài, “Nếu là lúc bình thường thì ta còn lười tìm người hỗ trợ, dù sao thiếu nợ ân tình cũng không dễ chịu gì.

Nhưng lần này ta muốn mau chóng tiến cấp, hy vọng có thể đúc binh ngay bên trong Tĩnh Tâm tuyền, muốn vậy cần phải phong tỏa Tĩnh Tâm tuyền tối thiểu một hai ngày mới được!”

Hắn nhìn về phía lão nhân, bất đắc dĩ nói: “Ta nghĩ tới nghĩ lui, đương nhiên ta không có mặt mũi gì để nói ra lời này, chỉ có Trần lão ca mới có đủ tư cách để nhờ thành chủ đại nhân phong tỏa Tĩnh Tâm tuyền giúp ta.

Lão ca ngài cũng biết, đúc binh cần phải an tĩnh, cộng thêm ta có một vài bí pháp không thể ngoại truyền, cho nên biện pháp tốt nhất chính là phong tỏa nơi đây. . .”

Lão nhân nghe vậy liền hiểu rõ, khó trách Thôi Lãng muốn tìm mình nhờ hỗ trợ!

Phong tỏa Tĩnh Tâm tuyền một hai ngày quả thật là việc không dễ làm.

Ông chần chờ một chút, cuối cùng quyết định, “Để ta thử xem sao, vấn đề cũng không quá lớn, thế nhưng có lẽ cần Thôi tiểu hữu phải đánh đổi một số thứ, dù sao mỗi ngày đều có hơn trăm người muốn vào Tĩnh Tâm tuyền gột rửa, nếu trực tiếp ra lệnh phong tỏa thì chắc chắn sẽ khiến không ít người bất mãn.”

Tô Vũ xem thường nói: “Có đáng là gì.

Ta tới đây đúc binh là vì muốn khiến bản thân tiến cấp, không phải vì binh khí.

Trần lão ca xem thế này có được không? Trong hôm nay và ngày mai, những ai muốn tiến vào trong thì cứ báo cái tên, sau khi ta đúc binh hoàn thành sẽ lựa chọn ngẫu nhiên một người trong số bọn họ để tặng thanh binh khí đó.

Ít nhất cũng là Huyền giai cao đẳng, vận khí tốt thì cái kia chính là Huyền giai đỉnh phong!”

“Phong tỏa một ngày đưa một thanh, hai ngày liền là hai thanh.

Mặt khác thành chủ bên này ta tự có đáp tạ, tặng ngài ấy một thanh văn binh Huyền giai đỉnh phong thì thế nào?”

Lời này vừa nói ra, lão nhân liền líu lưỡi đáp: “Tiểu hữu ra tay hào phóng. . .

Đương nhiên không có vấn đề! Tin tức này mà truyền đi thì bảo đảm người tới báo danh chỉ sợ có thể lên tới ngàn vạn, ngay cả lão phu còn muốn báo danh tham dự đây!”

Dứt lời, lão nhân lại vội vàng hỏi: “Khi nào Thôi tiểu hữu muốn bắt đầu?”

“Ngay sáng ngày mai đi!” Tô Vũ nói: “Đúc binh xong ta còn phải đi tới địa phương khác, vì việc này mà ta đã bôn ba mấy ngày!”

“Vậy được, ta lập tức đi nói chuyện với thành chủ.

Nếu Thôi tiểu hữu có thể đạt thành tựu Địa giai ngay tại Tĩnh Tâm thành thì lại càng tốt, có khi Phủ chủ sẽ đích thân tới chúc mừng. . .”

“Địa giai thì khó, thực lực của ta vẫn còn kém một chút.” Tô Vũ nói thật, “Nếu lần này ta có thể may mắn đột phá Lăng Vân thì may ra còn có chút hi vọng, không vào Lăng Vân thì đừng đùa, độ khó quá lớn!”

“Điều này cũng đúng.” Lão nhân gật đầu, thở dài đáp: “Là rất khó, tiểu hữu có thể tại Đằng Không cảnh đúc Huyền giai đỉnh phong đã hết sức đáng sợ, cũng là ta nói bừa!”

Hai người trò chuyện phiếm một hồi, sau đó Tô Vũ đi theo đối phương tới bái kiến thành chủ.

Tác dụng của địa vị Đúc Binh sư giờ phút này được thể hiện vô cùng rõ ràng.

Chẳng trách trước đó Triệu Lập cứ cố ý kéo quan hệ giúp hắn.

Không nghĩ đến tại đây Tô Vũ cũng có người quen, hơn nữa địa vị còn không thấp!

Kỳ thật ở bất kỳ đâu thì địa vị của Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong đều không thấp.

Trước đợt rèn binh này thì Triệu Lập đã là Huyền giai đỉnh phong, dĩ nhiên, so với Huyền giai đỉnh phong bình thường thì ông mạnh hơn một bậc, thế nên địa vị của ông rất cao, không đơn thuần vì ông là con của Tứ Đại.

Đại Hạ phủ như thế, Đại Kim phủ cũng tương tự.

Quả nhiên vào phủ thành chủ, nghe thấy Tô Vũ muốn phong tỏa Tĩnh Tâm tuyền để đúc binh, đồng thời chế tạo binh khí xong sẽ đưa tặng cho người may mắn, thành chủ Tĩnh Tâm thành không nói hai lời, cấp tốc truyền lệnh xuống.

Bắt đầu từ ngày mai Tĩnh Tâm tuyền sẽ phong tỏa vài ngày, cho đến khi Thôi Lãng chế tạo kết thúc mới thôi!

Đây không phải đuổi khách, mà là hút khách.

Ngươi chỉ cần báo cái tên liền có hi vọng thu được một thanh huyền giai đỉnh phong binh khí, người nào không vui lòng?

Còn về việc chờ một hai ngày thì có tính là gì?

Lần này mà làm tốt, có lẽ còn có Đúc Binh sư khác cũng tới đây làm giống “Thôi Lãng”.

Qua mấy lần, nơi này rất có thể sẽ trở thành Thánh địa đúc binh, dĩ nhiên chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi.

Cơ hồ không có gì lưỡng lự, cũng không có cái gì cần cân nhắc, ngay cả việc tướng chủ phủ quân nói không cho phép người đến từ Đại Hạ phủ vào gột rửa huyết khí. . .

Có quan hệ gì với thành chủ ông.

Dù sao đối phương cũng không phải cấp trên của mình.

Ông là thành chủ, chỉ trực tiếp nghe lệnh từ Phủ chủ.

Huống chi Thôi Lãng cũng không phải người Đại Hạ phủ.

Đó là thiên tài của Đại Minh phủ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 12 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box