[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 246 : Phong Tỏa Tĩnh Tâm Tuyền (c1226-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1226: Phong Tỏa Tĩnh Tâm Tuyền
Tốc độ và hiệu suất làm việc của thành chủ rất nhanh, chỉ trong vài giờ, tin tức từ Tĩnh Tâm thành này đã truyền ra ngoài.
Bất kỳ ai chỉ cần đến báo danh liền có hi vọng đạt được một thanh binh khí huyền giai, thậm chí rất có thể là huyền giai đỉnh phong!
Dù là huyền giai sơ kỳ thì giá trị cũng quý kinh người, văn binh đều có giá trên ngàn điểm, đến huyền giai đỉnh phong thì hơn vạn là chuyện bình thường, cho nên Sơn Hải cũng chưa chắc đã mua nổi.
Hiện tại nếu may mắn lấy được, dù cho chính mình không dùng đến thì cũng có thể bán ra ngoài kiếm một khoản lớn.
Nếu như Thôi Lãng chế tạo võ binh, vậy thì Chiến giả đều có thể dùng, dĩ nhiên, giá cả cũng sẽ thấp đi không ít, chỉ sợ bằng khoảng một phần năm so với văn binh.
Tóm lại bất kể như thế nào thì đây đều là chuyện đáng mừng.
Quả nhiên, điều kiện vừa thông báo ra, chẳng ai còn để ý tới việc Tĩnh Tâm tuyền bị phong tỏa một hai ngày, ngược lại bọn họ còn hết sức hưng phấn, chỉ mong Thôi Lãng có thể kéo dài phong tỏa thêm vài hôm.
Ngày thứ hai, ngày 12 tháng 6.
Tô Vũ cùng đi với vài vị Đúc Binh sư, ngay cả thành chủ cũng tự mình tiễn hắn tiến vào Tĩnh Tâm tuyền, đãi ngộ cực cao.
Tĩnh Tâm tuyền cũng tương tự như bí cảnh, Tô Vũ vượt qua một tầng màng mỏng, tránh đi ngoại giới quấy nhiễu, trong nháy mắt liền tiến nhập một mảng thế giới mới.
Bên trong có một hồ nước vô cùng rộng lớn, khắp mặt hồ lại có từng làn hơi nước nhẹ nhàng bốc lên, sương mờ lãng đãng.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, không khỏi nở nụ cười.
Vẫn là thân phận Đúc Binh sư thật tốt, bằng không dù hắn có thể đi vào thì trong đây cũng sẽ có rất nhiều người, không tiện tẩy rửa.
Tô Vũ cấp tốc nhảy vào trong hồ nước.
Trong nháy mắt, hắn liền cảm nhận được một cỗ lực lượng đặc thù đang không ngừng cọ rửa thân thể.
Nguyên bản nước suối hết sức trong veo, nhưng trong chớp nhoáng này đã bị nhuộm thành màu đỏ.
Màu đỏ như máu!
Trong vòng một năm qua, Tô Vũ thật sự đã hấp thu vô số tinh huyết, huyết khí ngấm vào xương cốt hắn, dù cho có tiểu đệ chữ “Máu” hỗ trợ nhưng vẫn không có cách nào bài trừ tận gốc, đó là còn chưa kể hắn đã dùng Tịnh Nguyên quyết, vậy mà trên thân cũng khó tránh khỏi việc lây dính huyết khí sâu vào tận xương tủy!
Hồ nước to lớn giờ khắc này nhanh chóng bị nhuộm đỏ, nếu để người ngoài thấy được thì sợ rằng sẽ kinh hồn táng đảm.
Cái này cần sát lục bao nhiêu người, hoặc là thôn phệ bao nhiêu tinh huyết thì huyết khí mới nồng đậm như thế?
Tô Vũ một bên vừa dùng nước suối cọ rửa chính mình, một bên vừa bắt đầu đúc binh.
Nhiều ít gì cũng cần đúc một phen, tránh cho bị người khác hoài nghi.
Về phần hồ nước nhiễm huyết sắc, không quan hệ, bản thân Tĩnh Tâm tuyền có công năng tịnh hóa, chẳng qua là huyết khí trên thân Tô Vũ quá nhiều, cho nên trong lúc nhất thời cả hồ nước mới bị nhuộm thành màu đỏ, chẳng mấy chốc nó sẽ tự tiêu tán.
Tiểu đệ chữ “Máu” cũng bị Tô Vũ bỏ vào trong nước hồ, gột rửa tự thân, viên thần văn này đã hấp thu quá nhiều huyết dịch, kỳ thật cũng có chút hỗn tạp.
Mà bây giờ trải qua một phen gột rửa khiến ánh sáng xung quanh người nó cũng trở nên tịnh khiết hơn.
Mơ hồ có vẻ nó lại muốn tấn cấp, tiến vào tứ giai.
Thần văn chữ “Máu” là viên thần văn đầu tiên của Tô Vũ tiến vào nhị giai, cũng là viên đầu tiên tiến vào tam giai, bây giờ, rất có thể nó lại giữ vững ngôi vương trong việc tiến vào tứ giai, trở thành thần văn Sơn Hải chân chính.
Tô Vũ một bên đúc binh, một bên uẩn dưỡng thần văn, thuận tiện gột rửa khắp thân thể.
Tĩnh Tâm tuyền quả nhiên có cảm giác tĩnh tâm tẩy luyện, ngay cả lửa giận từ mấy ngày trước trong lòng hắn đều đã vơi đi rất nhiều.
Thời gian dần trôi qua, nước suối màu đỏ như máu cũng dần dần tiêu tán một chút.
Một ngày trôi qua, Tô Vũ đã đúc ra một thanh võ binh với 67 đạo kim văn màu vàng kim óng ánh.
Ngày thứ hai, Tô Vũ vẫn chuyên tâm rèn đúc, chưa có ý định ra ngoài.
Một ngày này, Tô Vũ đã rèn ra một thanh văn binh có 67 đạo kim văn, chẳng qua là không có kèm theo đặc tính, vẫn còn cần phối hợp.
Mà hồ nước giờ phút này đã tịnh hóa sạch sẽ, không còn hiển hiện ra sắc đỏ nào nữa.
Cả người Tô Vũ như trút được hết gánh nặng, sau khi gột rửa toàn thân xong, cảm giác cơ thể được buông lỏng hơn hẳn, ý chí lực càng thêm sôi nổi, mơ hồ trong đó có dấu hiệu tiến vào Lăng Vân.
“Ta có nên đột phá Lăng Vân không?”
Kỳ thật từ lần trợ giúp Triệu Lập đúc binh thì ý chí lực của hắn đã có dấu hiệu tấn cấp, chẳng qua là sau này hắn dùng Khoách Thần chùy nện gõ để áp chế ý chí lực xuống.
Nước suối không có hiệu quả gia tăng ý chí lực, thế nhưng nó lại có công hiệu làm giảm bớt không ít áp lực cho Tô Vũ, áp súc bị phóng thích, thế nên Tô Vũ mới cảm thấy chính mình có điểm áp chế không nổi ý chí lực muốn tấn cấp.
“Chẳng lẽ hôm nay lại đột phá Lăng Vân tại đây?”
Nếu đột phá, hắn sẽ là Văn Minh sư Lăng Vân, không phải Lăng Vân theo phương diện thân thể.
Văn Minh sư Lăng Vân. . . kỳ thật đối với Tô Vũ mà nói, thần khiếu và thần văn đều đạt đến yêu cầu, duy nhất có mỗi ý chí lực là chưa đạt tới.
Nhưng kể ra muốn đạt cũng không phải là quá khó khăn, chân chính khó khăn thật ra là thân thể.
Còn may đột phá Lăng Vân đại khái cũng sẽ không đưa đến dị tượng.
Lần trước ngũ hành văn quyết xuất hiện mới dẫn tới dị tượng lóa mắt.
Lần này thì không cần phải lo lắng.
“Nếu muốn tấn cấp thì cứ thuận theo thôi.”
Tô Vũ quyết định không áp chế nữa, tấn cấp liền tấn cấp đi, bước vào Lăng Vân rồi thì năng lực che lấp của hắn sẽ càng vững vàng hơn, tuy rằng vẫn không thể giấu diếm được vô địch, nhưng có ý chí lực Lăng Vân kết hợp cùng thần văn tứ giai, lại phối hợp thêm với thần phù mà Ngưu Bách Đạo cho thì đại khái Nhật Nguyệt cũng không có cách nào phát hiện sự khác thường của mình.
Tô Vũ nhẹ hít một hơi, lần nữa bắt đầu rèn đúc một thanh văn binh.
Hắn có cảm giác, lần này mà rèn đúc thành công thì văn binh hẳn sẽ mạnh hơn, mà chính mình cũng có thể thuận thế tấn cấp thành công, chính thức trở thành Văn Minh sư Lăng Vân cảnh.
Tính đến hiện tại, Tô Vũ đã ở bên trong Tĩnh Tâm tuyền hai ngày hai đêm!
Cùng lúc đó.
Bên ngoài có không ít người đang sốt ruột ngồi chờ, tại sao giờ này “Thôi Lãng” vẫn chưa ra?
Vị thành chủ Tĩnh Tâm thành cũng có chút lo lắng, nhịn không được dò hỏi: “Trần lão, Thôi Lãng rèn binh còn chưa xong sao? Đúc huyền giai binh khí thì cũng đâu có lâu tới vậy hả?”
Phong tỏa trong thời gian dài cũng không phải chuyện tốt, một hai ngày thì thôi, nhưng hiện tại cũng đã qua hai ngày hai đêm rồi.
Trần lão cũng phiền muộn, không thể làm gì khác hơn đành nói: “Có khả năng Thôi Lãng gặp phải cảm ngộ, làm trễ nải một chút thời gian, rất nhanh thôi. . .”
“Vậy chúng ta có nên phái một người vào xem thử không?”
“Không được, Đúc Binh sư đúc binh, thủ đoạn đặc biệt, người ngoài không thể đi vào nhìn trộm, bằng không sẽ đắc tội với người ta.”
Ông vừa dứt lời, một đạo thân ảnh đã hiển hiện ngay trước mặt cả hai, y lạnh lùng nói: “Để ta vào xem thì thế nào? Lưu thành chủ, ta đã nói là không cho phép người đến từ Đại Hạ phủ bên kia vào trong, ngươi cho rằng lời ta nói chỉ là đánh rắm sao?”
Vị thành chủ kia khẽ nhíu mày, “Gặp qua Trương tướng quân, Thôi Lãng là thiên tài Đúc Binh sư đến từ Đại Minh phủ, cũng không phải người của Đại Hạ phủ. . .”
“Hừ, lúc trước hắn cũng có mặt ở Nam Nguyên ngay cái đêm mà con ta chết!”
Ánh mắt đối phương băng hàn, nhìn về phía Tĩnh Tâm tuyền, lạnh lùng nói: “Ta đã tra xét, kẻ giết con ta có khả năng cao đã rời khỏi Đại Hạ phủ, di chuyển lên phía bắc.
Rõ ràng Thôi Lãng có hiềm nghi rất lớn, sớm không tới muộn không tới Tĩnh Tâm tuyền, hiện tại lại có mặt. . .”
“Trương tướng quân!” Trần đại sư cau mày nói: “Đối với Đúc Binh sư mà nói, có đôi khi thứ cần thiết chính là một cơ hội, Thôi Lãng tới Tĩnh Tâm tuyền là vì thời cơ. . .”
Không đợi ông dứt lời, vị Trương tướng quân này đã bay thẳng đến Tĩnh Tâm tuyền bên kia.
Trần đại sư vội quát: “Ngươi dám! Trương tướng quân, ngươi tuy là Nhật Nguyệt, thế nhưng ngươi dám vào nhìn trộm Đúc Binh sư, ngươi đã suy nghĩ kỹ hậu quả hay chưa?”
Trương tướng quân không thèm để ý tới ông, y muốn vào xem xem rốt cuộc có phải Thôi Lãng đang ở bên trong gột rửa huyết khí hay không!
Y hoài nghi việc con trai mình chết có quan hệ với Thôi Lãng.
Bằng không nào có chuyện trùng hợp như vậy.
Y vừa mở cửa vào bí cảnh, một tiếng gầm thét đột ngột vang lên: “Cút ra ngoài! Hèn mạt! Mẹ k*!”
Chương 1227: Hành Động Lỗ Mãng
Ngay thời khắc cửa ra vào Tĩnh Tâm tuyền vừa mở, không ít người thấy được một thanh chùy đang lơ lửng phía trên hồ nước, bên trên thanh chùy nọ xuất hiện 70 đạo kim văn, mà xung quanh cơ thể “Thôi Lãng” đang sôi trào quay cuồng ý chí lực!
Đây là dấu hiệu cho việc hắn sắp tấn cấp.
Tô Vũ nổi giận, kỳ thật hắn đã nhận ra người tới, thế nhưng vẫn như cũ không quan tâm, cả giận quát: “Khốn nạn! Nếu lần này ta tấn cấp đúc binh thất bại, mối thù giữa ta và ngươi không chết không thôi!”
Oanh!
Ý chí lực đại bạo!
Một thanh chùy to lớn đang không ngừng nện gõ thanh văn binh, Tô Vũ cuồng hống mắng: “Đệt mợ tổ tông nhà ngươi.
Lão tử đang muốn đúc thành địa binh, ngươi đáng chết!”
Lúc bấy giờ, ánh mắt của Trần đại sư cùng mấy vị Đúc Binh sư khác cũng đều đại biến!
70 đạo minh văn!
Đạo thứ 71 đang thành hình.
Trần đại sư giận dữ hét: “Trương Hách, ngươi cút ra đây! Ngươi muốn Đúc binh nhất mạch kết tử thù không chết không thôi với ngươi?”
Sắc mặt vị Trương tướng quân kia cũng triệt để biến hóa.
Thôi Lãng thật sự chuẩn bị tấn cấp!
Hơn nữa hắn còn đang rèn đúc một thanh văn binh với hơn 70 đạo kim văn. . .
Trương Hách cấp tốc quan sát nước trong hồ một chút, không dám lưu lại thêm, vội vàng nói: “Thật có lỗi! Ta ra ngoài trước.”
Dứt lời, y liền vội vàng thối lui ra khỏi bí cảnh.
Mà giờ khắc này, bên ngoài đã oanh động!
70 đạo kim văn!
“Cái này. . .
Thôi Lãng sẽ không thật sự muốn đúc địa binh tại đây a?”
Có người cảm khái một tiếng, có người thì nhỏ giọng nói: “Xong, nếu lần này mà thất bại thì hỏng.
Đúc binh nhất mạch cũng không phải kẻ yếu, một vị địa giai Đúc Binh sư đương nhiên không phải nhân vật tầm thường.
Nhật Nguyệt đắc tội địa giai, ta xem. . .
Trương tướng chủ gặp phiền phức lớn rồi!”
Trương tướng quân cách đó không xa siết chặt nắm đấm.
Vốn y còn tưởng rằng đối phương chẳng qua là lấy cớ để vào Tĩnh Tâm tuyền.
Không nghĩ tới Thôi Lãng ở bên trong lại đang thật sự đúc binh!
Vả lại hắn còn mượn cơ hội này để đột phá cảnh giới, chuyện này đích xác là phiền toái lớn.
Trong lòng y không khỏi cầu nguyện cho Thôi Lãng tuyệt đối đừng thất bại, bằng không thì Đúc Binh sư nhất mạch rất có thể sẽ muốn phong sát y, thậm chí phong sát cả Đại Kim phủ!
Tiếng Tô Vũ tức giận mắng mỏ còn quanh quẩn trong hư không.
Bên ngoài Tĩnh Tâm tuyền, đám Đúc Binh sư đều nóng lòng, không ít người căm tức nhìn Trương tướng quân.
Tuy Đúc Binh sư không hẳn là một thể, nhưng Đúc Binh sư quá ít, để bảo trì địa vị và tầm quan trọng, xưa nay bọn họ vẫn luôn rất đoàn kết.
Ít người mà còn không đoàn kết, chẳng lẽ để người ta nhốt lại bắt làm cu li sao?
Kể cả Thiên Đúc Vương, Đúc Binh sư cả Nhân cảnh đều khá là đoàn kết.
Nếu không đoàn kết sẽ không có địa vị.
Không địa vị, không thân phận, không quyền lợi, vậy còn làm Đúc Binh sư làm gì.
Lúc này, một vị Đúc Binh sư có khả năng sắp thăng cấp Địa giai, lại bị người ta xen ngang quá trình rèn đúc, tuy rằng Thôi Lãng vẫn còn đang tiếp tục đúc, nhưng ai mà không biết, trong quá trình đúc, một khi xuất hiện sai lầm thì sẽ rất dễ thất bại.
Có đôi khi đúc binh cũng phải xem vận khí.
Lần này thất bại, có lẽ lần sau sẽ không còn linh cảm nữa.
Sắc mặt Trương tướng quân cũng vô cùng khó coi.
Thật xui xẻo!
Nhưng y vẫn đang hoài nghi Thôi Lãng, đã nhiều ngày trôi qua, y truy tra từ Nam Nguyên, y đã lấy được tất cả tư liệu của những người ở Nam Nguyên ngày đó, kể cả hậu duệ của vô địch, nhưng có một số người y chưa tra xét sâu.
Dù thế, mấy ngày này y đã có chút manh mối, theo phương hướng huyết khí lan tràn sau khi con trai bị giết, y thiêu đốt không ít huyết mạch chính mình để kiểm tra thực hư, dù sao cũng là con vợ cả, liên hệ huyết mạch rất mạnh.
Y truy tra một đường truy tới phía bắc Đại Hạ phủ, cỗ khí tức kia mới phai nhạt đi.
Y đoán, rất có thể hung thủ đã rời Đại Hạ phủ rồi di chuyển dần lên hướng bắc.
Mà mấy ngày nay, người lên phía bắc không quá nhiều, hiển nhiên cũng không quá ít.
Kể cả mấy người Chu Hồng Lãng cũng đi về phía bắc, trở về Cầu Tác cảnh.
Y đòi phong tỏa Tĩnh Tâm tuyền chỉ là vì một tia hy vọng mà thôi.
Kết quả Thôi Lãng tới đây đúng lúc này, còn là một trong các mục tiêu của y, y có thể không nghi ngờ sao?
Dựa theo tình huống mà y biết, ngày Thôi Lãng vừa đến, buổi tối con của y liền chết.
Tuy Thôi Lãng có chứng cứ không ở hiện trường, nhưng Văn Minh sư có quá nhiều thủ đoạn, ai biết tình huống thế nào, có phải dùng thủ thuật che mắt hay không.
Cho nên, y vội vàng trở về đây, vừa rồi không nhịn nổi nên muốn vào xem, nào biết. . .
Đối phương thật sự đang Đúc binh, hơn nữa còn tới thời khắc mấu chốt, hiển nhiên đối phương mượn Tĩnh Tâm tuyền thật sự là để thăng cấp thành Đúc Binh sư Địa giai.
Giờ thì hay rồi, y đã không có bằng chứng, lại còn quấy nhiễu đối phương.
Y cảm thấy vô cùng đau đầu!
Cố ý quấy nhiễu một vị Đúc Binh sư thăng cấp, y sẽ bị toàn bộ Đúc Binh đạo bài xích, thậm chí sẽ khiến Thiên Đúc sư duy nhất bài xích, Thiên Đúc vương cũng có khả năng biết việc này, vì vậy mà tiến hành trừng phạt y.
Rốt cuộc có phải là Thôi Lãng hay không, y không thể xác định.
Thôi Lãng không có động cơ, nếu không phải Thôi Lãng giết con của y, vậy lần này y đã vô cớ đắc tội một nhóm người.
Lúc này Trương tướng quân cau mày nhìn về phía Tĩnh Tâm tuyền, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, mơ hồ thở dài một tiếng.
Có phải hay không, hiện tại rất khó tra được chứng cứ, nếu là Thôi Lãng, trước khi hắn đến Tĩnh Tâm tuyền thì y còn chút hy vọng tra được chứng cứ, nhưng hiện tại đối phương đã ở bên trong lâu như vậy. . .
Vừa rồi nhất thời xúc động phẫn nộ nên y mới tiến vào tra xét, trên thực tế, không phải Thôi Lãng mới vào đó, giờ xen vào thì có tác dụng gì?
Lúc bấy giờ Trương tướng quân mới thật sự hối hận, cảm thấy hành động lỗ mãng của mình mất nhiều hơn được.
Lúc này, hư không ở ngoài Tĩnh Tâm tuyền chấn động, nguyên khí quay cuồng sôi trào, không phải dị tượng, mà là vì đúc binh, binh khí hấp thu đại lượng nguyên khí, giờ phút này, nguyên khí trong Tĩnh Tâm tuyền không đủ, yêu cầu tụ tập từ bên ngoài.
Tĩnh Tâm tuyền vốn dĩ không phải là bí cảnh cường đại.
Nếu không cũng sẽ không bị một vị Nhật Nguyệt tùy ý xé rách.
Lúc này, kết giới như ẩn như hiện, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng Tô Vũ.
Áo trên người Tô Vũ lại rách nát, hắn cầm một thanh búa lớn liên tiếp gõ nện, ý chí lực sôi trào quay cuồng.
Còn có thể nghe thấy tiếng mắng chửi mơ hồ của hắn!
Hắn đang điên cuồng mắng chửi người ta!
Chuyện này cũng giống như tu giả đột phá Nhật Nguyệt, giữa chừng lại bị cắt ngang, là ai thì cũng sẽ nổi điên.
Nếu nghiêm trọng thì còn là tử thù không chết không ngừng.
Không phải ngày nào cũng có cơ duyên!
Hôm nay nếu không thể đột phá, có lẽ mấy năm sau, thậm chí là vài thập niên sau cũng chưa chắc đã có linh cảm và cơ duyên như ngày hôm nay, hắn sẽ bị kẹt ở Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong mãi mãi.
Ầm!
Tiếp tục đúc binh!
Cảnh tượng Tô Vũ đúc binh không hoành tráng như của Triệu Lập, nhưng động tĩnh gây ra cũng không nhỏ, dần dần kết giới Tĩnh Tâm tuyền đã có dấu hiệu sắp vỡ, thân ảnh Tô Vũ càng ngày càng hiển lộ rõ ràng.
Khóe miệng hắn ứa máu, phun máu đúc binh!
Tô Vũ cũng mơ hồ nhìn được bên ngoài, nghe được thanh âm bên ngoài, hắn nghĩ mà sợ, may mà đã giải quyết vấn đề huyết khí, nếu không thì phiền toái lớn.
Giờ phút này biển ý chí của hắn đang quay cuồng.
Còn về phần đúc binh, nói thật, hắn đủ thực lực, không có cái gọi là thất bại hay không, không phải hắn có được linh cơ linh cảm gì, mà là vốn dĩ Triệu Lập đã cho hắn đủ kinh nghiệm và sức mạnh để hắn có thể đúc ra Địa binh.
“Đúc ra Địa binh là tốt nhất!”
Còn vấn đề bẫy vị tướng quân này thì không có ý nghĩa gì, bởi vì địa vị Đúc Binh sư Huyền giai không tính là quá cao, cùng lắm thì có thể so với Sơn Hải, chỉ có Địa giai mới có tư cách ngồi cùng mâm với Nhật Nguyệt, thậm chí mắng cho Nhật Nguyệt không dám mở miệng.
Đúc thành công là tốt nhất, như thế hắn mới có thể tự tin mười phần khi đối mặt với đối phương!
Có điều đúc thất bại cũng chẳng sao.
Đó chính là lỗi của vị tướng quân này.
Đều do ngươi nên ta mới thất bại!
Nhưng dù hắn có thất bại thì cũng phải cho mọi người biết, mình đã sắp đúc thành công, sắp thăng cấp Địa giai.
Địa binh, binh khí của Sơn Hải và Nhật Nguyệt.
Cho dù là Địa giai sơ kỳ thì cũng có thể chế tạo văn binh võ binh cho Sơn Hải cao trọng, nếu tới Địa giai cao đẳng và đỉnh phong, khi đó, Nhật Nguyệt sẽ phải tới cầu ngươi chế tạo binh khí.
Đúc Binh sư Địa giai còn chưa chắc nhiều bằng vô địch.
Nhân cảnh có khoảng hơn 50 người, mà Sơn Hải và Nhật Nguyệt toàn Nhân cảnh đều trông cậy vào hơn 50 vị Đúc Binh sư này chế tạo binh khí cho bọn họ.
Chương 1228: Thăng Cấp Thất Bại
Trong Tĩnh Tâm tuyền.
Tô Vũ vẫn đang tiếp tục rèn đúc, nhưng giờ phút này cũng đã lâm vào cảnh tinh bì lực tẫn, biển ý chí còn đang quay cuồng, ý chí lực tăng cường, ngay sau đó, một cỗ ý chí lực nồng đậm tràn ra!
Oanh!
Kết giới bị chấn động, sắc mặt Trương tướng quân khẽ biến.
Mạnh quá!
Bước vào Lăng Vân cảnh rồi!
Đây không phải điểm mấu chốt, bước vào Lăng Vân sơ kỳ chắc chắn có khả năng rèn được Địa binh, ý chí lực của Thôi Lãng quá nồng đậm!
“Thần văn chữ ‘Hỏa’, ý chí lực có thể so với Sơn Hải.
Trước đó hắn chưa đến Lăng Vân, chỉ là Đằng Không, hẳn là không cường đại bằng hiện tại, nhưng hắn có thần văn chữ ‘Hỏa’, thân thể thì tạm thời không nhìn ra thế nào.
Nhưng có thể thừa nhận lực phản chấn, có lẽ cũng không yếu.”
Nhật Nguyệt trong mắt y luân chuyển, y nhìn về phía Tô Vũ.
Giờ phút này, bởi vì Tô Vũ đột phá mà y lại có chút hoài nghi.
Quá mạnh!
Rèn Địa binh không đơn giản chỉ cần kinh nghiệm và thiên phú, mà còn cần thực lực, không có thực lực thì không thể rèn Địa binh, năm xưa thời điểm Triệu Lập rèn Địa binh, ông cũng đã tới Lăng Vân hậu kỳ.
Thôi Lãng vừa mới đến Lăng Vân, mà ý chí lực dật tán ra đã không kém gì Lăng Vân trung kỳ tầm thường.
“Là ngươi ư?”
Trương tướng quân nhìn chằm chằm bóng dáng Tô Vũ.
Tuy trong lòng y cực độ nghi ngờ, nhưng hiện tại y vẫn chưa có chứng cứ.
Ngày đó còn có một vị Lăng Vân cửu trọng đã chết, Thôi Lãng Đằng Không cửu trọng cảnh có khả năng giết một vị Lăng Vân cửu trọng không?
Vì sao phải giết người?
Đây đều là điểm đáng ngờ.
Con trai mình xưa nay không quen biết Thôi Lãng.
Mà cũng có khả năng là người khác, tỉ như mấy vị Cầu Tác cảnh kia, còn lí do giết con trai mình, chẳng lẽ là vì nó phát hiện tin tức về di tích?
Hay là Hạ gia?
Tóm lại, giờ khắc này Trương tướng quân có vô số ý niệm trong đầu.
Tô Vũ vừa đột phá gầm nhẹ một tiếng, ý chí lực tăng mạnh, hắn rống một tiếng, một tiếng vang lớn vang lên, hắn đã nện rách kết giới, trên văn binh, đạo kim văn thứ 71 chính thức hình thành!
Bên ngoài, Trần đại sư nắm chặt tay, khẩn trương nói: “71 đạo thành công, nếu có thể rèn ra 72 đạo thì có hy vọng rèn 73 đạo, chính thức thăng cấp Địa binh!”
72 đạo, Huyền giai đỉnh phong.
72 đạo kim văn, trong tình huống bình thường, phần lớn Đúc Binh sư Huyền giai đỉnh phong đều không làm được, nếu làm được, vậy chứng tỏ người này cách Địa giai không quá xa.
72 đạo cũng có thể xem là nửa Địa binh, thường thường còn được hoan nghênh hơn một vài Địa binh.
Đương nhiên thì cái này không thể so với binh khí của Triệu Lập.
Binh khí của Triệu Lập, một phương diện là có thần văn của ông ở bên trong, một phương diện khác là đã được hồi đúc, hơn nữa căn cơ cũng là Thiên binh, dù Tô Vũ có chế tạo ra Địa binh thì chuôi Địa binh của hắn cũng không thể đánh đồng với nó, ít nhất là kém một tiểu giai.
Địa binh của Triệu Lập có 77 đạo kim văn, thêm 9 đạo kim văn từ thần văn, tổng hợp lại là uy lực của 86 đạo kim văn, không nói khoa trương chút nào.
“Nhất định phải thành công!”
Vài vị Đúc Binh sư tụ lại cùng nhau, cảnh giác nhìn Trương tướng quân.
Mà thành chủ Tĩnh Tâm tuyền cũng nhanh chóng truyền âm: “Trương tướng quân, lúc này ngài làm ơn đừng quấy rối! Có chuyện gì chờ kết thúc lại nói, Thôi Lãng sắp đúc Địa binh, Đại Kim phủ chỉ có một vị Đúc Binh sư Địa giai, một khi Phủ chủ biết chúng ta suýt nữa đã hủy hoại một vị Địa binh sư, chúng ta sẽ không gánh nổi trách nhiệm, kể cả Thiên Đúc vương bên kia, chúng ta cũng không có biện pháp công đạo!”
Sắc mặt Trương tướng quân cực kỳ khó coi, y truyền âm: “Ta rõ ràng hơn ngươi!”
Thành chủ không nói gì, trong lòng thầm mắng!
Rõ cái mọe nhà ngươi!
Nếu ngươi rõ ràng, sao ngươi còn quấy rối?
Chúng ta cho mượn Tĩnh Tâm tuyền, nếu đối phương thăng cấp, vậy đối phương sẽ nợ chúng ta một nhân tình lớn, vất vả lắm ta mới đưa ra được nhân tình, lúc này lại bị ngươi phá hỏng như vậy, đúng là xúi quẩy!
Vốn có thể mượn ân tình này nhờ vả đối phương, tuy chưa chắc có thể khiến đối phương thường trú, nhưng một năm tới Tĩnh Tâm thành một tháng, đúc một thanh Địa binh, vậy Tĩnh Tâm thành cũng sẽ sớm trở thành một đại thành phồn vinh.
Vậy mà bị ngươi huỷ hoại hết rồi!
Con trai ngươi đã chết, ngươi tra đi, chẳng lẽ là do Thôi Lãng giết sao?
Ngươi tra hắn làm gì!
Trương tướng quân biết lúc này có người đang thầm mắng mình, y không nói gì, vô cùng nặng nề quan sát động tĩnh bên chỗ Tô Vũ.
Y không thể rời đi. . .
Cho dù có là hiểu lầm thì cũng phải chờ đến khi Thôi Lãng xuất quan rồi giải thích.
Hiện tại rời đi thì sẽ thành thù hận không thể hóa giải.
Qua gần hai giờ nữa, Tô Vũ rít gào một tiếng, nện búa xuống, ầm vang một tiếng, hắn bị đánh bay, đập vỡ kết giới bay ra ngoài, lao thẳng về phía đám người!
Trần đại sư cũng là cường giả Sơn Hải cảnh, thấy thế nhanh chóng bay lên đỡ lấy Tô Vũ, lực va đập mạnh đánh vỡ không khí, bay ngược vài bước.
Khóe miệng Tô Vũ tràn máu.
Từng giọt máu rơi xuống.
Nhưng máu này không phải của hắn, giờ phút này hắn vô cùng cẩn thận, vừa rồi Trương tướng quân xé rách kết giới, sau khi rời khỏi, hắn liền lấy chút máu của Thôi Lãng ngậm trong miệng.
Đây là biện pháp Ngưu Bách Đạo dạy hắn thời điểm hắn rời đi.
Nếu tra thì sẽ ra máu này là của Thôi Lãng thật.
Mà hắn phong tỏa khí tức và tung tích của Thôi Lãng thật, dù vô địch hồi tưởng thời gian thì đây cũng là máu của chính Thôi Lãng, còn vấn đề người ở đâu, thì một khi phong tỏa hơi thở, vô địch muốn truy tung cũng không dễ.
Thấy Tô Vũ đổ máu, trong lòng Trương tướng quân khẽ động.
Kỳ thật y cũng không tra được gì từ máu của Thôi Lãng.
Nhưng có máu của hắn, có lẽ có thể phân tích ra chút gì đó.
Giờ phút này y bất chấp tất cả, nhanh chóng tiến lên, đè lại Tô Vũ, vẻ mặt hối lỗi, đoạn nói: “Thôi đại sư, xin lỗi, vừa rồi dưới tình thế cấp bách nên ta nhất thời không suy xét nhiều.”
Trong lúc lơ đãng, ngón tay y quệt một ít máu, máu nháy mắt biến mất như chưa từng tồn tại.
Tô Vũ không nói gì.
Hắn không để ý tới y, nhìn về phía thanh chùy trong không trung, 72 đạo kim văn đã hình thành, ngay sau đó, đạo kim văn thứ 72 ảm đạm đi một chút, thanh chùy rơi xuống mặt đất.
Đúc binh kết thúc!
Hơn nữa bởi vì Tô Vũ bị đánh bay, nên đạo kim văn thứ 72 không quá hoàn mỹ.
Dù thế, Trần đại sư cũng kinh hỉ vạn phần, nói: “72 đạo, nửa Địa binh! Nếu lần sau lại đúc binh, Thôi lão đệ có hy vọng trực tiếp thăng cấp.”
Thế nhưng sắc mặt Tô Vũ vô cùng âm trầm.
Hắn ho khan một tiếng, đứng dậy, tiến lên nhặt thanh chùy, hắn nhìn về phía Trương tướng quân, sắc mặt âm trầm dọa người.
“Ta vốn muốn mượn cơ hội đột phá Lăng Vân, ý chí lực tăng mạnh để rèn 73 đạo khắc văn, nay lại bị kinh hách, không thể thăng cấp, kết quả. . .
Ta đúc thất bại rồi!”
Tô Vũ cắn răng, tùy tay ném thanh chùy về hướng đám người, “Cho các ngươi! Đáng chết, Địa binh của ta hỏng rồi!”
Hắn thực phẫn nộ!
Mà những người kia lại trở nên điên cuồng!
Nửa Địa binh!
Điên rồi!
Không ít người nhanh chóng lao vào cướp, kể cả Trương tướng quân và Lưu thành chủ cũng động tâm, đây đúng là thứ tốt!
Má!
Sao hắn lại tùy hứng như vậy?
Đúc Binh sư có tùy hứng như vậy sao?
Loại binh khí thế này còn vứt đi?
Tuy rằng Thôi Lãng nói binh khí lần này hắn chế tạo sẽ tặng cho người khác, nhưng chưa nói loại cấp bậc này cũng mang tặng.
Chương 1229: Hộ Tống Ta Một Đoạn Đường Đi
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, cả giận nói: “Vốn là nếu ta thật sự thăng cấp Địa giai, dù là Địa binh thì ta cũng tặng, ta chỉ cần thăng cấp chứ không cần binh khí, vị tướng quân này, ngươi không cho ta một lời giải thích sao?”
Trương tướng quân vội vàng đáp: “Thôi đại sư đừng hiểu lầm, ta. . .”
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng ngắt lời, “Hiện giờ ta không nổi điên là vì ta cảm thấy lần tiếp theo ta đúc binh chắc chắn có thể bước vào Địa giai, nhưng không có nghĩa là một câu hiểu lầm là có thể xong việc!”
Trần đại sư vội vàng hỏi: “Thôi tiểu hữu thật sự có thể hoàn thành đúc Địa binh ư? Nếu không ngươi hãy nghỉ ngơi mấy ngày đi, sau đó chúng ta lại đúc, lần tới ta sẽ mời Nhật Nguyệt đến hộ đạo cho ngươi.
Lúc trước là do ta sơ sót, đúc Địa binh mà không có Nhật Nguyệt hộ đạo sao được!”
Mấu chốt là ta không nghĩ ngươi sẽ đúc Địa binh ở thời điểm này!
Nếu không, y sẽ thật sự tìm Nhật Nguyệt hộ đạo.
Kể cả Triệu Lập đúc binh, dù đó là ở trong địa bàn Đại Hạ phủ thì cũng có không biết bao nhiêu vị Nhật Nguyệt hộ đạo cho ông.
Tô Vũ tỏ vẻ nén giận, miễn cưỡng cười nói: “Đa tạ Trần lão ca, không cần phiền toái, lần sau đúc binh, tự ta sẽ mời Nhật Nguyệt tới trợ trận, lần này xem như ta đã nhận được bài học rồi, bây giờ ta mới biết vì sao mọi người đúc binh đều phải mời đạo hữu tứ phương, ta còn quá trẻ nên mới chịu thiệt, nếu không, lần này ta mà thành công, Địa binh phản hồi, ta sẽ có khả năng bước vào Lăng Vân, nháy mắt tiến vào Lăng Vân nhị trọng, thậm chí là tam trọng.
Hiện tại. . . hỏng hết rồi!”
Trần đại sư cũng lộ vẻ oán giận, trầm giọng nói: “Đúng là đáng tiếc, cơ hội này quả là hiếm có, tu vi thăng cấp đồng thời đúc ra Địa binh đúng là có thể được nhiều phản hồi hơn, ta thấy thần văn của Thôi tiểu hữu cũng chưa thăng cấp. . .”
Tô Vũ bất đắc dĩ, “Nào có thời giờ, trong lúc hỗn loạn sao có thể khống chế toàn bộ!”
Vẻ mặt hắn lộ vẻ ảo não và phẫn nộ!
Vài vị Đúc Binh sư khác tuy có địa vị không bằng Nhật Nguyệt, nhưng lúc bấy giờ cũng mang vẻ oán giận và đồng cảm.
Thực lực Đúc Binh sư chúng ta tuy kém một chút, nhưng Trương Hách ngươi cũng không thể làm như vậy!
Trong quá trình đúc binh lại bị một Nhật Nguyệt quấy rối!
Trong đám người, một vị cường giả Sơn Hải cảnh cướp được thanh chùy, tuy những người khác còn muốn tranh, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ, vung tay đánh nhau tại đây thì không tốt.
Giờ phút này, vị Sơn Hải kia mang vẻ mặt vui mừng, y lời to rồi!
Nửa Địa binh đấy!
Mà quan trọng còn là văn binh, không phải võ binh.
Tuy rằng y là Chiến Giả, nhưng bán văn binh nửa Địa binh này đi rồi đổi một thanh võ binh Địa giai cũng chẳng khó khăn gì.
10 điểm công huân đổi lấy một thanh binh khí giá trị vạn điểm công huân, có lời không?
Nghe vài vị Đúc Binh đại sư đang nói chuyện, y vội nói: “Thôi đại sư, tuy ta không mạnh, chỉ là Sơn Hải, nhưng lần sau đại sư đúc binh, chỉ cần đại sư nói một câu, ta chắc chắn sẽ đến hộ đạo cho đại sư! Ta đến từ Lãng Thiên quân Đại Tống phủ, đại sư cứ việc lên tiếng, lúc nào cũng được!”
Tô Vũ chắp tay miễn cưỡng cười nói: “Đa tạ! Chắc sắp tới ta không có tâm tình đâu.”
Vẻ mặt hắn tỏ rõ sự khó chịu!
Giờ phút này, Trương tướng quân cũng chỉ có thể nhận lỗi, vẻ mặt xấu hổ, cười làm lành nói: “Thôi đại sư, lần này là ta không đúng, con ta uổng mạng ở Đại Hạ phủ, từ đó ta luôn tâm thần không yên, thường xuyên rối rắm.”
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến, “Ngươi. . .
Nén bi thương!”
Sắc mặt hắn hơi đổi, “Hóa ra là vậy, lúc trước ta cũng có nghe nói.
Ngươi là tướng chủ phủ quân Đại Kim phủ, Trương Hách tướng quân?”
“Là ta.”
Vẻ mặt Trương Hách chua xót, “Ta mới từ Đại Hạ phủ chạy về, nghe nói trong Tĩnh Tâm tuyền có người đang rửa sạch huyết khí, ta nhất thời xúc động, không kịp suy xét đã xé rách kết giới, Trương mỗ xin tạ lỗi với Thôi đại sư lần nữa!”
“Thì ra là thế!”
Tô Vũ gật đầu, “Ta còn tưởng rằng ngươi cố ý, muốn chặn con đường Đúc binh của ta, còn tưởng rằng ngươi là người do vị gia gia hờ kia phái tới, vậy ta hiểu lầm rồi!”
“. . .”
Mấy người xung quanh nghe vậy liền không khỏi xôn xao, gia gia hờ. . .
Trình Mặc sao?
Trong lòng mấy người phát lạnh, đại năng Nhật Nguyệt cửu trọng.
Đúng vậy, nếu Thôi Lãng thăng cấp Địa giai, vị kia mà biết thì chắc sẽ thật sự tới bắt hắn về.
Lúc trước có thể người ta chướng mắt Thôi Lãng, nếu hiện tại còn chướng mắt, vậy ánh mắt Trình Mặc cũng quá cao, đừng mong gả cháu gái đi nữa, không gả được đâu!
Trong lòng Trương Hách cũng hơi lạnh đi!
Y vội nói: “Thôi đại sư, lần này làm hỏng chuyện của ngươi, ngươi sẽ không bị ảnh hưởng chứ? Ta sẽ bồi thường tất cả tổn thất! Lần sau đại sư đúc binh, ta sẽ hộ đạo cho đại sư, tuyệt đối sẽ không lặp lại tình huống ngày hôm nay nữa!”
Nếu Đúc bBinh đạo của Thôi Lãng thật sự bị chặt đứt, vậy coi như y xong đời, đó sẽ thật sự là kết tử thù!
Tô Vũ bình thản xua tay, “Không sao, kỳ thật ta vốn không nghĩ lần này sẽ đúc Địa binh thành công, ai ngờ Tĩnh Tâm tuyền lại trợ giúp ta rất lớn, tu dưỡng một thời gian rồi ta sẽ tiếp tục đúc binh, củng cố cảnh giới, xác suất thành công rất lớn!”
Nói đến đây, Tô Vũ lại nghiêm mặt bảo: “Tuy ta đồng cảm với nỗi đau mất con của tướng quân, nhưng nếu chuyện thế này còn không so đo thì có vẻ Thôi Lãng ta quá mức thánh nhân! Đúc binh đồng đạo cũng sẽ mắng ta một tiếng hèn nhát! Đang đúc binh mà bị người xen ngang còn bỏ qua được, về sau đúc binh đồng đạo gặp phải việc này, người khác lại nói ngày xưa Thôi Lãng cũng thế, không so đo được mất, những đồng đạo đó sẽ mắng chết Thôi Lãng ta!”
Trương Hách vội vàng nói: “Đúng vậy, lần này là ta càn rỡ, Thôi đại sư muốn đánh muốn phạt thế nào ta đều chấp nhận!”
“Đại nhân là Nhật Nguyệt, đánh phạt gì chứ!”
Tô Vũ bình tĩnh nói: “Bồi thường ta tài liệu đúc một thanh Địa binh, ta viết danh sách, ngươi mua! Mặt khác, tiền bồi thường thiệt hại tinh thần chỉ cần hai vạn điểm công huân là được, ta yêu cầu không cao, tiền tài là vật ngoài thân, Đúc Binh sư chúng ta có thể hạ thể diện đúc binh giúp người, chúng ta không thiếu tiền, yêu cầu của ta không quá cao chứ?”
Trương Hách nghe mà giật mình.
Tài liệu một thanh Địa binh, thêm hai vạn điểm công huân, tính ra phải đến ba bốn vạn điểm công huân mới đủ.
Không cao sao?
Rất cao!
Nhưng cắt ngang quá trình tấn cấp của một vị Địa binh sư, bồi thường như vậy thật sự không nhiều.
Ba bốn vạn điểm công huân, dù y là Nhật Nguyệt thì cũng cần gom góp khắp nơi mới được, không phải tất cả Nhật Nguyệt đều có tiền, có vài Nhật Nguyệt tự tu luyện tới trình độ này, nghèo kiết xác cũng là bình thường, kẻ có tiền thường là một vài Nhật Nguyệt lâu đời, kẹt ở cảnh giới đó lâu rồi nên mới có tiền.
“Yêu cầu của Thôi đại sư không cao, Trương mỗ không có ý kiến gì!”
Trương Hách đau ví vô cùng, nhưng trên mặt lại không lộ ra điểm thất thốt, việc này cứ như vậy giải quyết xong là tốt nhất!
Tô Vũ lại bình tĩnh nói: “Mặt khác, vừa lúc ta chuẩn bị đi chiến trường Chư Thiên, Trương tướng quân hộ tống ta một đoạn đường được không?”
“. . .”
Trương Hách vội hỏi: “Thôi đại sư muốn ra chiến trường?”
Trần đại sư liền can ngăn: “Thôi lão đệ đi ra đó làm gì, rất nguy hiểm!”
Ngươi không mau chóng thăng cấp đi, đến Chư Thiên làm gì?
Tô Vũ cười đáp: “Mấy chuyện nhỏ ấy mà, thứ nhất, đi bái kiến Thiên Đúc vương, cầu chỉ điểm một chút.”
“. . .”
Toàn trường im lặng.
Trần đại sư gật đầu, vẻ mặt hâm mộ, nói: “Cũng đúng! Thôi lão đệ mà đi, Thiên Đúc vương nhất định sẽ tiếp kiến, không chừng còn nhận lão đệ làm đồ đệ, đúng là nên đi bái kiến một lần!”
Ông thì không có tư cách đi!
Nhưng Thôi Lãng thì có thể!
Hắn đã sắp là Đúc Binh sư Địa giai, thời điểm đến chiến trường có lẽ đã là Địa giai, Địa giai trẻ tuổi như vậy đi gặp Thiên Đúc vương, có lẽ Thiên Đúc vương sẽ rất vui mừng.
Trương Hách tươi cười, trong lòng lại phát sầu.
Có phải Thôi Lãng cảm thấy hiện tại không làm gì được ta, lừa gạt ta đi chiến trường, rồi mách lẻo với Thiên Đúc vương không?
Này. . .
Y muốn cự tuyệt, nhưng hiện giờ lại khó nói điều gì.
Thôi, dù sao y cũng là Nhật Nguyệt, cũng chỉ là vô ý, vả lại còn đã bồi thường tổn thất, chắc Thiên Đúc vương sẽ không phạt nặng đâu nhỉ?
Chương 1230: Tinh Nguyên Quyết
Tô Vũ nhìn về phía Trần đại sư, cười bảo: “Bái kiến Thiên Đúc vương chỉ là một việc, ta còn muốn bái kiến Đại Minh Vương, nếu ta thăng cấp, kỳ thật mục đích chủ yếu tới chiến trường Chư Thiên của ta là muốn gặp Đại Minh Vương đại nhân.”
Hắn lộ vẻ bất đắc dĩ nói: “Ta. . .
Ta phải nhờ Đại Minh Vương cảnh cáo vị kia một chút, để ta ra ngoài thoải mái, có thể tự do đi lại, bằng không ta sẽ lo lắng mãi mất, ta mà đến Đại Đường phủ, bị người Đại Đường phủ bắt được, bị ép bái đường thành thân cùng con cọp mẹ kia thì hỏng.”
“Ta vốn không chắc lắm, nhưng tới Đúc Binh sư Địa giai rồi, Đại Minh vương hẳn là sẽ gặp ta! Ta phải thuyết phục ngài, tốt nhất là gặp được Đại Đường vương, nhờ ngài giúp ta một chút.”
“. . .”
Vẻ mặt mọi người ngây dại.
Má!
Ngươi không tình nguyện dữ vậy sao?
Cháu gái của Nhật Nguyệt cửu trọng có kém như vậy à?
Ngươi đòi đi ra Chư Thiên chiến trường hóa ra là vì tìm vô địch để cảnh cáo Trình Mặc?
Thôi Lãng, ngươi thật giỏi!
Tô Vũ thấy bọn họ dại ra liền bất đắc dĩ nói: “Chư vị đừng nhìn ta như thế, không phải là ta không biết điều, nhưng ta còn trẻ, mới 35 tuổi, đời còn dài, ta đáng bị giam cầm sớm như thế sao? Ta không muốn! Dù có thành thân thì ít nhất cũng phải 50 tuổi mới được! Giờ ta phải chạy đây, bằng không Trình thự trưởng mà biết ta sắp thăng cấp Địa giai sẽ lập tức đến bắt ta, chư vị, tin tức ta muốn thăng cấp không thể truyền tới Đại Đường phủ, ít nhất chờ ta tới chiến trường Chư Thiên rồi hẵng nói.”
Mọi người thấy bộ dáng hoảng sợ của hắn thì hoàn toàn cạn lời!
Trương Hách cũng cảm thấy nhẹ nhõm, vội đáp: “Không thành vấn đề, vậy Trương mỗ sẽ hộ tống Thôi đại sư đi ra Chư Thiên, nhưng nếu nửa đường gặp Trình lão, cái này. . .
Ta không địch lại ông ấy.”
Tô Vũ cắn răng, “Ngươi làm phiền ta thăng cấp, dù không địch lại thì cũng phải giúp ta ngăn cản! Bằng không Trương tướng quân cảm thấy việc này dễ dàng bỏ qua như vậy ư? Mấy vạn điểm công huân bõ bèn gì! Ta nhờ Trương tướng quân hộ đạo chẳng lẽ là vì sợ đám tiểu quỷ dọc đường chắc? Ta chỉ sợ Trình thự trưởng tới bắt ta thôi!”
“. . .”
Lúc này mọi người hoàn toàn minh bạch!
Trương Hách dở khóc dở cười, giờ thì y hiểu ý Thôi Lãng rồi, nhờ y hộ đạo hóa ra là để ngăn cản Trình Mặc.
Trình Mặc sẽ đến sao?
Chỉ cần ông xuất quan và biết tin tức, 100% sẽ đến!
Chính mình có lẽ sẽ gặp phiền phức.
Y mới là Nhật Nguyệt tam trọng, đối phương lại là Nhật Nguyệt cửu trọng, tuy không phải trận chiến sống còn, nhưng dù cản được thì chỉ sợ cũng sẽ bị đối phương đánh một trận, lần này xem ra phải chịu chút đau khổ rồi!
“Thôi đại sư, yêu cầu của ngươi. . .” Trương Hách chua xót nói: “Thôi được, lần này là ta sai, ta sẽ cố gắng giúp Thôi đại sư ngăn cản Trình lão.”
“Không phải cố gắng, mà là nhất định!”
Tô Vũ không khách khí, “Trương tướng quân, nếu ta bị bắt, ta sẽ nói cho Trình thự trưởng rằng kỳ thật mình không có biện pháp thăng cấp Địa giai là vì ngươi, ngươi là tâm ma của ta, ngươi không chết, ta sẽ không thăng cấp được!”
“. . .”
Quá độc ác!
Trương Hách run rẩy!
Trình Mặc sẽ giết y sao?
Không đến mức, đối phương không dám, dù sao y cũng là Nhật Nguyệt.
Nhưng hành hung một trận, đánh tới khi Thôi Lãng vừa lòng thì chuyện này rất có khả năng.
Khi đó Đại Kim phủ cũng không thể nói gì, ngươi đánh gãy quá trình tấn cấp của người ta, không đòi mạng ngươi đã là không tồi rồi!
Người còn phải cảm tạ người ta không tính sổ với ngươi!
“Ta sẽ cố gắng hết sức hộ tống Thôi đại sư tiến vào chiến trường Chư Thiên!”
Lúc này Tô Vũ mới cảm thấy mỹ mãn, gật đầu, “Tốt lắm, chỉ cần ngươi đưa ta tới chiến trường Chư Thiên, chuyện hôm nay sẽ kết thúc ở đây! Ta sẽ không chặn hết đường, bằng không sẽ không thể chấm dứt ân oán với Trương tướng quân! Oan gia nên giải không nên kết, lão sư của ta từng nói, ra ngoài chịu thiệt một chút cũng không có việc gì.”
Chịu thiệt?
Trương Hách cảm thấy bất đắc dĩ, y mới là người chịu thiệt đây này.
Hơn nữa hung thủ giết con trai. . .
Nói thật, đến bây giờ Thôi Lãng còn chưa giải trừ hiềm nghi đâu.
Hắn có khả năng là hung thủ, nhưng nếu hắn thật sự là hung thủ thì sao có thể to gan bảo mình hộ tống đến chiến trường Chư Thiên như vậy, lẽ ra hắn phải ước gì cách mình thật xa mới đúng.
Giờ khắc này, Trương Hách chưa chắc chắn điều gì, nhưng đã bớt nghi ngờ Thôi Lãng.
Y không nhắc lại chuyện con trai mình nữa, nhưng Tô Vũ lại chủ động đề cập: “Con trai của Trương tướng quân tên là Trương Hành sao?”
“Đúng vậy.”
Trương Hách chua xót nói: “Ta chỉ có một đứa con trai độc nhất, tuổi tác hơn trăm mới sinh ra hắn.
Aiiiz, không ngờ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.”
“Hình như ngày đó Thôi đại sư cũng ở Nam Nguyên thành, không biết Thôi đại sư có nhìn thấy cái gì hay không?”
Y vẫn muốn thử một chút, nhưng Tô Vũ lắc đầu, “Không thấy gì, ta và bạn bè đến quán xoa bóp thư giãn, sau đó mới biết tin, nhưng ta cảm thấy Trương tướng quân vẫn nên giữ hy vọng, có lẽ người còn chưa chết, biết đâu đã vào di tích rồi thì sao.
Không chừng tương lai còn có thể trở thành Nhật Nguyệt hay vô địch cũng nên.”
Tô Vũ an ủi: “Chỗ đó rất mơ hồ, ta còn quen Tô Vũ, nếu nói là thiên phú rất mạnh thì cũng không hẳn, kết quả Đan Hùng còn bị đánh bại, ta cảm thấy là nhờ di tích kia thôi, hãy nghĩ tích cực lên!”
“Hi vọng như lời Thôi đại sư nói!”
Trương Hách không ôm hy vọng gì, y đã từng cảm ứng, cảm giác người đã chết.
Còn khả năng tiến vào di tích thì chỉ là tự mình an ủi chính mình.
Thấy vẻ mặt Trương Hách chua xót, Tô Vũ bèn nói: “Không phải là ta cố ý khiến kẻ khác chú ý, có để làm gì đâu, ta ấy mà, không biết gì nhiều, đúc binh cũng chỉ là vì yêu thích, chức nghiệp chủ yếu là. . .
Ha ha, các ngươi biết mà.”
Tô Vũ cười híp mắt, “Trương tướng quân chỉ có một đứa con trai độc nhất, ta cảm thấy không phải là không muốn sinh thêm, mà là tinh nguyên quá mạnh, không dễ thụ thai.
Việc nhỏ thôi, ta biết một môn công pháp thúc giục tinh quyết.
Ha ha, ngày xưa ta một đêm đại chiến mấy chục. . .
Khụ khụ, có nữ nhân ở đây, không tiện nói tỉ mỉ, Trương tướng quân học xong, mấy năm nữa con cái đề huề, nhưng có lẽ thực lực sẽ giảm xuống một chút!”
Tô Vũ cười thô bỉ, “Ta còn biết một môn Cố Nguyên quyết, ta hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy nhưng chưa từng có con rơi đều là nhờ hiệu quả của môn công pháp này, đều nhờ vị lão sư hờ không đứng đắn kia dạy ta, lão sư ta còn phong lưu hơn ta nhiều, ngươi xem ông ấy có hậu duệ lưu lạc nào không?”
Tô Vũ cười cổ quái, “Trương tướng quân, nói khó nghe thì nếu người đã không còn, nhân lúc còn sớm hãy sinh nhiều mấy đứa, Nhật Nguyệt sống lâu, tuổi Trương tướng quân lại không lớn, mười mấy năm sau sẽ có thêm một trang hảo hán!”
Trương Hách nghe vậy bất giác thấy động lòng, y nhìn khắp nơi, thấy mọi người đều đang nhìn mình, có chút xấu hổ, nhưng lại nhanh chóng truyền âm cho Thôi Lãng hỏi: “Thôi đại sư nói thật à? Ta là Nhật Nguyệt cảnh, tinh nguyên mạnh mẽ, chỉ sợ là rất khó.”
Tô Vũ không truyền âm, chỉ cười tủm tỉm đáp: “Tin tưởng ta, đừng nói là Nhật Nguyệt, dù là vô địch. . .
Khụ khụ, tuy chưa thử nhưng chắc chắn Nhật Nguyệt cũng được!”
Trương Hách nhẹ nhàng thở ra, bất chấp ánh mắt khác thường của mọi người, y mở miệng nói: “Thôi đại sư, chúng ta có thể trao đổi chi tiết hơn trên đường đi.”
Thôi Lãng nói cũng đúng, nếu con trai chết thật, vậy dù hiện tại tìm giết được hung thủ thì thế nào?
Không bằng nhanh chóng sinh thêm mấy đứa!
Nhưng thực lực y cường đại, không dễ có con, nếu có thể thuận lợi sinh thêm thì quá tốt.
Y là Nhật Nguyệt cảnh, còn có thể sống rất lâu.
Đâu chỉ y, giờ khắc này Lưu thành chủ cũng không nhịn được nói: “Thôi đại sư, chúng ta. . .
Cái kia. . .”
“Yên tâm, không truyền ra ngoài!”
Tô Vũ phì cười, “Đây là tuyệt học, không truyền ra ngoài, sở dĩ truyền cho Trương tướng quân, nói thật thì là vì thương hại mà thôi.
Còn nữa, nếu không có thực lực cường đại, tinh nguyên tán đi, thực lực sẽ giảm xuống, không thể truyền lung tung, nếu vị vô địch nào đó cũng muốn học khiến thực lực mà giảm xuống, ta đây sẽ bị các vô địch khác chém chết!”
Tô Vũ cười ha hả, “Thôi, không nói cái này nữa!”
Dứt lời, hắn lấy ra một thanh Huyền binh, ngẫm nghĩ, rồi lại lấy ra thêm một thanh, đều là thứ hắn chế tạo lần này, hắn nhìn về phía Lưu thành chủ, đoạn nói: “Lần này làm phiền thành chủ, ta đã nói là mượn Tĩnh Tâm tuyền thì sẽ báo đáp, hai cái này không tốt lắm, hai thanh đều chỉ là Huyền binh hơn 60 đạo kim văn, hơi kém, tặng cho thành chủ ngài chơi chút thôi.”
“…”
Hai thanh binh khí Huyền giai đỉnh phong, cái này mà kêu không tốt?
Phải biết rằng, dù là thành chủ cũng chỉ dùng Huyền binh.
Kỳ thật phần lớn Sơn Hải đều dùng Huyền binh.
Tới Sơn Hải thất trọng có lẽ sẽ có cơ hội rất lớn kiếm được một thanh Địa binh.
Lần này Lưu thành chủ không làm ra vẻ, khách khí nhận lấy binh khí.
Hào phóng thật! Đúc Binh sư đúng là không tầm thường, phí tổn không quá cao, Huyền giai đỉnh phong đại khái tốn 1000 – 2000 điểm công huân.
Nhưng bán đi thì không chỉ có cái giá như vậy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt] Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Nguoi-Giai-Ma-Tu-Thi-Phap-Y-Tan-Minh-He-Liet-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng [Dịch] Tướng Quân Phu Nhân Bảo Ngài Làm Ruộng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tuong-Quan-Phu-Nhan-Bao-Ngai-Lam-Ruong-Audio-Truyen.jpg)

![[Audio] Thánh Khư (dịch) [Audio] Thánh Khư (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thanh-Khu-dich-Truyen-Audio.jpg)