1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 244 : Lãng Mạn Biết Bao! (c1216-c1220)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 244 : Lãng Mạn Biết Bao! (c1216-c1220)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1216: Lãng Mạn Biết Bao!

Tô Vũ suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Tổng kết lại là ngươi cần một bản công pháp có thể giúp đẩy tốc độ tu luyện nhanh lên.

Ngoài ra còn cần liên hợp thân thể cường hãn, còn việc có ý chí lực hay không thì không quan trọng, thậm chí mạnh mẽ vô tri giống như khôi lỗi là tốt nhất.”

“Đúng, chính là ý tứ này!”

Tô Vũ bật cười, “Lực sĩ của hai đại thánh địa không phải là được huấn luyện dựa theo phương pháp ngươi mô tả sao?”

“Cái kia không được, quá yếu!”

Hạ Hổ Vưu lắc đầu, “Tốt nhất là tạo ra một đội quân có thể lên tới Lăng Vân Sơn Hải, liên hợp bạo phát, có thể giết chết Nhật Nguyệt.

Đương nhiên ta không hi vọng bọn họ có năng lực thủ tiêu vô địch, thế nhưng ít ra cũng phải giết được Nhật Nguyệt.”

Tô Vũ nhớ lại một thoáng những bộ công pháp mà chính mình nắm giữ, qua một hồi lâu mới đáp: “Có thể tạo ra một bộ công pháp như vậy.

Thế nhưng sẽ tiêu hao không ít tài, cái giá phải trả là rất lớn.

Mặt khác, người tu luyện kỳ thật là đang tiêu hao sinh mệnh khi chiến đấu, nguyên bản có thể sống đến 500 tuổi, nhưng tu luyện công pháp này thì khả năng chỉ có thể sống tới 100 tuổi, thậm chí càng ít hơn.”

“Đúng, chính là loại này!”

Hai mắt Hạ Hổ Vưu sáng lên, vội khẳng định: “Ta chỉ cần nó hữu dụng, những yếu tố khác không quan trọng!”

Tô Vũ nhìn cậu, “Hạ gia đã có Long Võ vệ, ngươi còn muốn một đội quân như vậy để làm gì?”

“Long Võ vệ là Long Võ vệ, ta phải tự chuẩn bị cho riêng mình một chút bộ hạ.

Tốc độ phải nhanh, về phần sống không thọ. . .

Không có việc gì, Đại Hạ phủ có không ít người trung với Hạ gia, ta sẽ cho họ đủ nhiều lợi ích, không để bọn họ chịu thiệt.”

Tô Vũ cau mày nói: “Long Võ vệ, Trấn Ma quân, phủ quân hơn trăm vạn người, như thế vẫn chưa đủ?”

“Không đủ.”

Hạ Hổ Vưu trầm giọng nói: “Phủ quân tuy nhiều nhưng thực lực lại thấp.

Xét mọi phương diện của Long Võ vệ thì bọn họ rất có tiềm năng, đều là thế hệ trẻ tuổi có thiên phú không tồi.

Nhưng cũng chính vì vậy mà ta không muốn liên lụy đến bọn họ.

Ta định chủ yếu là áp dụng lên thế hệ lão nhân, không ràng buộc, chỉ lựa chọn người trung với Hạ gia.”

“Sao ta có cảm giác như ngươi đang mưu đồ soán vị vậy?”

Tô Vũ tự tiếu phi tiếu nói: “Ngươi có nhiều tài nguyên cùng tài chính như vậy sao?”

“Ít nhiều cũng có chút vốn liếng.”

Hạ Hổ Vưu nhếch miệng cười cười, có điều rất nhanh lại nhíu mày, nói: “Huynh đệ, còn có một số đồ vật khác, ngươi có thể tài trợ một chút được không? Tỉ như thiên phú tinh huyết, tỉ như Thiên Nguyên khí?”

“. . .”

Tô Vũ cười nhạo, “Khẩu vị không nhỏ!”

“Vẫn được, lớn lên béo, khẩu vị còn không sai.”

Hạ Hổ Vưu cười tủm tỉm đáp: “Ta trả tiền, cùng lắm thì thiếu chút đỉnh thôi.”

Tô Vũ nhìn chằm chằm vào cậu một lúc lâu, uống chén rượu, bật hơi nói: “Có cần thiết phải làm vậy sao?”

“Có!”

Hạ Hổ Vưu cũng uống rượu, đoạn nói: “Ta muốn Hạ gia có thể truyền thừa tiếp, ta muốn Đại Hạ phủ vẫn luôn là đại phủ đỉnh cấp, oai oai vệ vệ.

Ta không muốn Đại Hạ phủ đến thế hệ của ta lại biến mất tại Nhân cảnh! Cha ta, Nhị gia gia, tằng gia gia của ta đều đã sớm chuẩn bị kỹ càng.”

Chuẩn bị cái gì?

Chuẩn bị cho ngày Đại Hạ phủ diệt vong sao?

Tô Vũ trầm mặc một hồi, gật đầu, “Ngươi có đủ tài chính thì dễ thôi.

Có điều ta không cần tiền, ta cần tinh huyết, rất nhiều tinh huyết.”

Hạ Hổ Vưu nhe răng, “Có phải ngươi nắm giữ phương pháp rút ra Thiên Nguyên khí từ trong tinh huyết hay không?”

“Ngươi đoán xem?” Tô Vũ tựa tiếu phi tiếu đáp: “Muốn đoán thử không?”

“Khụ khụ, được rồi, không đoán.”

Hạ Hổ Vưu phì cười, “Không đoán cái này, không có ý nghĩa.

Vừa vặn chính ta cũng đang cần dùng, chẳng mấy chốc ta sẽ phải đúc thân, càng nhiều tinh huyết càng tốt, Hạ gia cũng có một chút nội tình, hy vọng có thể sớm chế tạo ra một nhánh tư quân cường hãn.”

Dứt lời, cậu lại trêu chọc hắn: “Về sau nếu ngươi bị người đuổi giết, ta có thể mang binh đi cứu ngươi, hài lòng không?”

“Ta không cần.”

“Xùy, bằng vào cái miệng của ngươi, tính tình thối này của ngươi, không sớm thì muộn cũng sẽ gây ra đại phiền toái, tới lúc đó ngươi hô một tiếng Hổ ca, ta sẽ mang binh đi cứu ngươi, lãng mạn biết mấy!”

“. . .”

Tô Vũ nhìn tiểu mập mạp như nhìn một tên thiểu năng, Hạ Hổ Vưu cười lớn không ngừng, “Đừng nhìn ta như vậy, ta chỉ thích nữ nhân.”

“Ha!”

Tô Vũ đầy mặt trào phúng, rất nhanh lại hỏi: “Đừng nói những lời nhảm nhí này, nói xem, làm sao ngươi nhận ra ta?”

“Quá đơn giản, từ lúc Nam Nguyên xuất hiện người chết là ta đã đoán được có khả năng là ngươi ra tay.

Nhị gia gia lại đưa ta xem tư lịch của Thôi Lãng, ta liền biết đích xác là ngươi, lười nhác vạch trần mà thôi.”

Hạ Hổ Vưu lại bổ sung: “Vả lại ngươi vừa đến đã đi tìm lão Triệu, ta có thể không biết tâm tư của ngươi à? Với tình tình quái gỡ của lão Triệu mà tùy tiện liền thân thiết với một người? Đã vậy còn coi trọng hậu bối, vừa gặp đã truyền Khoách Thần quyết cho ngươi.

Vô nghĩa! Ta cũng đâu thấy lão Triệu coi trọng ta.”

“Đó là vì ngươi phế vật!”

“Hừ, miệng thối.”

Hạ Hổ Vưu tiếp tục uống rượu, uống một hồi, mở miệng cười nói: “Ngày mốt thật sự có mấy mỹ nhân Thần Ma chủng tộc tới, có muốn không thì ta an bài cho ngươi?”

Tô Vũ nhìn xem cậu, không thèm đáp lời.

Hạ Hổ Vưu vẫn chưa ngưng: “Thôi Lãng không lãng thì sao còn là Thôi Lãng? Vả lại cũng không phải đơn thuần chơi đùa, ta không thể tiếp tục giả trang làm tiểu mập mạp khờ khạo vô hại, vậy thì đành biến hoàn khố một chút, khôn khéo một chút, thậm chí. . . m thầm đàm phán việc thông gia cùng Tiên tộc cũng không tệ.”

“Tiên tộc?”

“Đúng thế!”

Hạ Hổ Vưu cười tủm tỉm nói: “Tiên nữ rất xinh đẹp đúng không? Cha ta chẳng phải không thể chứng đạo sao? Hợp tác với Thần Ma thì không tốt lắm, vậy thì đành phải hợp tác với Tiên tộc.

Huynh đệ, về sau có lẽ ta phải cưới một tiểu tiên nữ! Cưới Thần Ma thì Nhân cảnh sẽ phản đối, nhưng cưới tiên nữ thì khó mà phản bác.

Cho dù là Đại Tần vương bọn họ thì cũng không có cách nào nói ta không thể làm thế.

Vả lại Tiên tộc cũng muốn đánh vào Nhân cảnh, ta đây không phải đang cho bọn chúng cơ hội sao?”

Tô Vũ nghiêm mặt đáp: “Tiên nữ à? Thi thể cũng tương đối đẹp mắt, ta đã xem qua rồi, ngươi có muốn nhìn một chút không? À phải, tiên tộc còn thường xuyên đánh rắm, ngươi xác định là ngươi muốn cưới?”

“Muốn cũng phải muốn, không muốn. . . cũng phải muốn!”

Hạ Hổ Vưu híp mắt, nói: “Không quan trọng, thật ra có thể thông đồng với vài cường tộc cũng không tệ.”

“Tùy ngươi.”

Tô Vũ cũng không muốn nhiều lời, đây không phải là Hạ Hổ Vưu tùy tâm sở dục yêu thích tiên nữ, cậu ta làm gì cũng đã có tính toán rõ ràng, Tô Vũ lười nhác xen vào.

“Có muốn không thì ta giới thiệu cho ngươi một người, thời khắc mấu chốt có lẽ có khả năng bảo mệnh, mang ngươi hồi trở lại Tiên giới, thấy được không?”

“Không cần.”

“Đúng là không hiểu phong tình!” Hạ Hổ Vưu nở nụ cười, rất nhanh lại nói: “Cần ta giúp gì ngươi không? Dù sao bây giờ ngươi cũng không tiện ra mặt.”

Tô Vũ ném một cái nhẫn trữ vật cho cậu ta, “Sau khi ta đi hãy giao cho sư phụ ta, hiện tại thì khoan, ta sợ sư phụ ta thấy được lại tự ti.”

“Ngươi. . . cái tên này!”

Hạ Hổ Vưu bật cười, “Được rồi, để ta chuyển giao, còn gì nữa không?”

“Giúp ta tra một chút tư liệu của những người đã bị sư bá ta giết.

Còn có. . .

Người nào từng đi qua nhà của ta, làm cái gì, đều cho ta một phần tư liệu.

À phải, cung cấp cho ta một phần danh sách Cổ tộc hoàn chỉnh, ta muốn thông tin chi tiết, càng chi tiết càng tốt.”

Hạ Hổ Vưu cau mày hỏi: “Ngươi muốn đi Chư Thiên chiến trường?”

“Quá thông minh sẽ không sống lâu!”

Tô Vũ ý vị thâm trường nhìn cậu, Hạ Hổ Vưu không thèm để ý tới cái miệng tiện của Tô Vũ, cậu tiếp tục dò hỏi: “Ngươi còn muốn sử dụng chiêu trò này? Đừng nghĩ tới thì hơn.

Tốt nhất vẫn nên sử dụng thân phận thật sự để đối ngoại.”


Chương 1217: Người Thông Minh Không Chỉ Có Mỗi Ngươi

Tô Vũ nhíu mày nhìn cậu, Hạ Hổ Vưu bình tĩnh nói: “Nhìn ta làm gì? Ta nói ngươi không hiểu sao? Ngươi định tùy tiện giả mạo làm một thiên tài đúng không? Ta cho ngươi biết, hết hy vọng đi, nào có đơn giản như vậy! Bỗng nhiên xuất hiện một thiên tài đỉnh cấp không danh không tính, ngươi cho rằng chưa từng xảy ra? Khắp thiên hạ chỉ có mỗi ngươi thông minh nghĩ ra được trò này? Ta nói thật, ngươi mà ngụy trang, kết quả không phải là bị giết thì rất nhanh cũng sẽ bại lộ thân phận.

Ngoài Chư Thiên không giống như nội bộ Nhân cảnh đâu.

Còn có, rất khó để giả mạo thành Cổ tộc.

Mỗi chủng tộc đều có bản sự đặc thù, chẳng lẽ ngươi muốn thời thời khắc khắc dùng thiên phú tinh huyết để ngụy trang?”

Nghĩ đến đây, cậu lại nói: “Dùng thiên phú tinh huyết đúng là có vài phần tự tin.

Nhưng tốt nhất là phải tìm được chủng tộc trung lập hoặc có giao hảo với Thần Ma, bằng không nếu là chủng tộc đối địch thì hết sức phiền toái.

Được rồi, để ta quay về giúp ngươi tra một chút xem, có điều những thông tin như vậy đều là bí mật, rất khó để truy tra.

Thực sự không được nữa thì. . .”

Cậu híp mắt nhìn Tô Vũ, đoạn nói: “Ta sẽ giúp ngươi nghĩ biện pháp, đại gia tộc nhiều ít đều lưu lại đường lui, tỉ như cùng mỗ nhất tộc âm thầm giao hảo, thời khắc mấu chốt có thể đưa con cháu trong nhà đi tị nạn, âm thầm sớm chuẩn bị một vài thân phận bí mật. . .

Dĩ nhiên, không đến bần cùng bất đắc dĩ thì tốt nhất đừng dùng, ai cũng không biết mấy gia hỏa kia vào thời khắc mấu chốt có quay đầu bán ngươi hay không!”

Tô Vũ uống rượu, một lát sau, thở dài, “Lẽ ra ta không nên nói cho ngươi quá nhiều.

Đầu óc ngươi vốn linh hoạt, trước kia còn đỡ, bây giờ là vò đã mẻ nên không sợ rơi rồi?”

Hạ Hổ Vưu lắc đầu, “Là ta muốn ngươi hiểu rõ người thông minh trong thiên hạ này có rất nhiều! Ngươi quá bất cẩn! Chỉ cần có chút dấu vết để lại là sẽ dễ dàng bị đối phương nhìn ra dị thường.

Ngươi cho rằng lần này ngươi quay về thì không bị bại lộ? Sai, ta đoán người biết thân phận của ngươi chỉ sợ đã vượt qua 10 vị! Còn may mà gia hỏa đối địch không quá hiểu rõ về ngươi cho nên mới không để ý, nếu là kẻ hiểu tính tình, hiểu thói quen của ngươi thì chẳng mấy chốc sẽ phát hiện sơ hở.”

Tô Vũ gật đầu, “Chủ yếu vẫn là thực lực quá thấp, năng lực che lấp kém.”

“Tạm được!”

Hạ Hổ Vưu nói thầm một tiếng, thực lực ngươi còn thấp sao?

Ngươi nói như vậy thì ta nên chết đi đúng không?

“Mặt khác, tốt nhất ngươi đừng phác họa loại hình thần văn có liên quan đến vô địch, hoặc là vận dụng công pháp có liên quan với bọn họ.

Bằng không thì ngươi sẽ dễ bị nhìn xuyên thấu hết thảy, vô địch so với ngươi tưởng tượng lại càng mạnh! Còn có, nếu ngươi bị thương, bị người đuổi giết thì phải cố gắng thu dọn sạch sẽ dấu vết, đặc biệt là máu tươi.

Hôm nay ngươi cũng thấy rồi đấy, chỉ cần vô địch ra tay thì có thể dễ dàng quay lại thời gian trước đó.

Trần Các lão so với ngươi thì từng trải hơn nhiều!”

Nói đến đây, Hạ Hổ Vưu chần chờ một chút, lại nói: “Mặt khác, ta sẽ thu thập danh sách cho ngươi, Trần Các lão bên kia có thể sẽ lại giết người.

Nếu ngươi có ý định liên lạc với y thì phải cực kỳ cẩn thận, đừng tự chui đầu vào lưới.

Mọi người cũng không ngốc, nhiều ít đều nhìn ra một vài thứ.

Ta đoán những người bị Trần Các lão giết hẳn đều lây dính một chút máu của đa thần văn hệ.”

Tô Vũ gật đầu, thở dài, quả nhiên so với hắn tưởng tượng thì Nhân cảnh càng thêm phức tạp.

Rất nhiều người đều là trong lòng hiểu rõ, thế nhưng ngoài mặt lại thích giả bộ hồ đồ.

Hoặc là vì sự tình vốn không liên quan đến mình, hoặc là bọn họ có ý định khác.

Rất rõ ràng những người có mặt ở đây ngày hôm nay đều biết thủ phạm chính là Trần Vĩnh, chẳng những trong lòng nắm chắc, mà thậm chí bọn họ đã đoán được vì sao y lại giết đám Sơn Hải kia, vả cả việc kế tiếp kẻ nào sẽ bị giết.

Còn có, thần văn của vô địch. . .

Vậy thì hôm nay hẳn là hai vị Đại Hán vương và Đại Tống vương đều đã nhận ra hắn là ai.

Tô Vũ lần nữa thở dài, quả nhiên người ưu tú đến đâu cũng không thể che lấp được hào quang.

Hai người vừa uống rượu vừa trò chuyện, qua một hồi, Hạ Hổ Vưu lại nói: “Cuối cùng của cuối cùng, nhắc nhở ngươi một việc, đi ra Chư Thiên chiến trường thì tốt nhất đừng tìm gặp cha ngươi, phụ cận quanh chỗ cha ngươi có người đang giám sát, thậm chí có không ít người hoài nghi cha ngươi cũng biết di tích ở đâu.

Tương tự bên chỗ Liễu chấp giáo cũng vậy! Dù ngươi mượn thân phận Thôi Lãng tiếp cận thì cũng sẽ nhanh chóng rơi vào trong mắt một số người, bọn họ lại liên tưởng đến một số việc thì kiểu gì thân phận của ngươi cũng sẽ bại lộ.

Bại lộ rồi thì ngươi chưa hẳn đã rời được khỏi đó.”

Tô Vũ nhíu mày, “Nghiêm trọng như vậy?”

“Nói nhảm, ngươi cảm thấy không nghiêm trọng?”

Hạ Hổ Vưu nhắc nhở: “Bất quá cũng không phải không có cách, có khi đừng vụng trộm, quang minh chính đại đi gặp còn tốt hơn.

Ngươi không phải Thôi Lãng sao? Nói thẳng ra ngươi là bằng hữu của Tô Vũ, hoặc là lấy danh nghĩa của Chu Thiên Đạo đi bái phỏng.”

“Dĩ nhiên, tốt nhất vẫn là đừng gặp!”

Hạ Hổ Vưu nhắc đi nhắc lại việc này.

Tô Vũ gật đầu, trong lòng nhớ kỹ nhưng không tiện nói gì.

Cứ để xem sao đã.

Vốn dĩ mục đích chủ yếu lần này hắn ra ngoài chính là đi thăm cha, sao có thể tránh mặt không gặp?

“Ngoài ra thì không có chuyện gì khác, Đại Hạ phủ sẽ loạn nhưng chưa phải là bây giờ.

Yên tâm đi, Hạ gia ta sẽ cố gắng bảo vệ an toàn cho sư phụ và sư tổ ngươi.”

Cậu do dự một chút rồi lại đề nghị: “Sư tỷ của ngươi bên kia. . .

Ta kiến nghị ngươi nên đưa nàng ta tới Đại Minh phủ, làm bạn với ‘lỗ mũi tinh’ Ngô Lam.

Ngô Gia lưu lại nơi này không có ý nghĩa gì, ngược lại còn khiến mọi người phải bận tâm đến nàng.”

Tô Vũ trầm ngâm chốc lát rồi nói: “Ta sợ tỷ ấy sẽ không chịu đi.”

“Cho nên mới cần ngươi tự mình khuyên nhủ.

Vẽ cái bánh nướng cho nàng ta xem.

Nói là bên kia có bao nhiêu điểm lợi hại, nàng tới đó ba tháng liền Đằng Không, một năm là Lăng Vân, ba năm tới Sơn Hải, năm năm đột phá Nhật Nguyệt, mười năm vô địch, ta tin tưởng ngươi có thể lừa gạt Ngô Gia dễ dàng.”

“Ngươi đi luôn đi!”

Tô Vũ bật cười, ngươi mới là kẻ hay lừa dối, ta xưa nay không gạt người.

Được a, nói ra lời này chính hắn còn không tin mình.

Hai người lại hàn huyên một hồi, trước khi Hạ Hổ Vưu rời đi đã đáp ứng sẽ cung cấp một lượng lớn tinh huyết cho Tô Vũ, thế nhưng đổi lại cậu ta cũng cần hắn hỗ trợ không ít Thiên Nguyên khí.

Hạ Hổ Vưu đi rồi, Tô Vũ liền rơi vào trong trầm tư, khẽ nhíu mày.

Trước đó hắn không nói gì, thế nhưng hắn thật sự thấy bất ngờ khi Hạ Hổ Vưu lại muốn chiêu tư quân.

Cậu ta là cảm thấy Long Võ vệ trước sau gì cũng sẽ bị diệt sạch, hay là lo lắng Long Võ vệ sẽ không nghe lời?

Dưới sự nhắc nhở xa gần của Hạ Hầu gia và Hạ Hổ Vưu, ít nhiều gì Tô Vũ cũng đã hiểu một chút tâm tư của Hạ gia.

Trong lòng thở dài một tiếng, Tô Vũ quyết định không suy nghĩ thêm nữa.

Tiếp tục tu luyện, làm bản thân lớn mạnh lên mới là chính đạo!

Lần này hỗ trợ Triệu Lập đúc binh đã giúp hắn thu hoạch được rất lớn.

Thân thể 10 đúc, ý chí lực mạnh hơn, lại vẽ ra thêm hai thần văn chữ “Chấn” cùng chữ “Hợp”, trong đó có một viên là thiên sinh thần văn, một viên là thần văn dựa vào cảm ngộ của vô địch.

Vả lại liên tục rèn đúc nhiều ngày đã giúp ý chí lực của hắn càng thêm cường đại, càng thêm bền bỉ.

Khoách Thần chùy so với lúc trước cũng lợi hại hơn.

Mặt khác, Tô Vũ lại đổi vũ khí của mình thành một thanh văn binh Huyền giai đỉnh phong.

Tổng hợp tính ra thì thực lực tăng lên một mảng lớn.

So với thời điểm ám sát vị Lăng Vân cửu trọng kia cách đây mấy ngày thì bây giờ hắn đã mạnh hơn rất nhiều.


Chương 1218: Học Viên Vạn Tộc

Lưu lại ngày thứ hai, Tô Vũ đi theo Hạ Hổ Vưu dạo khắp một vòng Đại Hạ phủ, quả thật đã thấy được không ít hậu duệ cường giả.

Những người này rất có thể sẽ gia nhập vào đa thần văn học viện của Hồng Đàm trong học kỳ kế tiếp.

Tô Vũ không có mấy hứng thú đối với những người này, nhưng biểu hiện vẫn không tính là lạnh nhạt, hắn cũng chịu khó nói nhiều thêm vài câu với mấy vị mỹ nhân, thỉnh thoảng trêu chọc được thì vẫn sẽ trêu chọc.

Ban ngày loạn đi dạo, ban đêm Tô Vũ chôn mình trong biệt thự ở dưỡng tính viên, tập trung rút ra tinh huyết, đồng thời không quên thời thời khắc khắc đúc thân.

Ý chí lực cũng đang không ngừng rèn luyện.

Đại Hạ phủ là cái thùng thuốc nổ cỡ lớn, thế nhưng bây giờ vẫn còn chưa nổ.

Giờ phút này, thực lực của Tô Vũ cũng không đủ để tham dự vào, không quan hệ, hắn vẫn còn thời gian, hắn nhất định sẽ mau chóng gia tăng thực lực của chính mình, chuẩn bị cho thời khắc mấu chốt.

Một mực đi dạo ba ngày, Tô Vũ chuẩn bị rời đi.

Ngày hôm nay, cũng là thời điểm học viên Thần Ma sắp đến.

Ngày mùng 5 tháng 6.

Đại Hạ Văn Minh học phủ.

Hôm nay, các tử đệ của đại tộc đều sẽ đến học phủ, người vây xem náo nhiệt không ít, Tô Vũ cũng đi ra ngoài, đi theo đám người cùng xem náo nhiệt.

Học viên vạn tộc còn chưa tới, trên đường đi, hắn lại gặp được người quen.

Tô Vũ kỳ thật không muốn phản ứng gã, thế nhưng cái tên kia rõ ràng đặt chủ đích lên người Tô Vũ, từ xa xa đã gọi hắn: “Thôi huynh!”

Cách mấy bước, Lưu Hồng đã tươi cười bắt chuyện: “Thôi huynh, ngươi đây là đang muốn xem học viên vạn tộc à? Ngươi đã quen thuộc tình huống học phủ chưa, có muốn ta bồi ngươi dạo một vòng không?”

“Ngươi là. . .”

“Thôi huynh, ngươi quên rồi, trước đây ít năm hai ta đã quen biết.

Ta là Lưu Hồng, ngươi còn nhớ không?”

Tô Vũ qua loa đáp: “Nhớ rồi, Lưu huynh là người mấy năm trước khi hai ta cùng đi Di Hồng lâu, ngươi nói ngươi mời khách, cuối cùng lại không chịu trả tiền?”

“. . .”

Lưu Hồng gượng cười, cút mọe ngươi đi, ngươi lăn lộn với ai rồi vấy bẩn lên đầu ta?

Được thôi, vốn dĩ thật sự không quen biết, là gã tìm cách bắt chuyện mà thôi, dù sao cũng không quan trọng, Lưu Hồng liền thoải mái gật đầu, “Đúng rồi, chính là lần kia, trí nhớ của Thôi huynh tốt thật.”

Tô Vũ câm nín, thế mà ngươi cũng dám nhận!

Cái tên này đúng là miệng lưỡi không xương.

“Lưu huynh tìm ta có việc?”

“Sao có thể, chỉ là muốn tâm sự đôi câu với Thôi huynh, sợ ngươi chưa quen thuộc học phủ ấy mà.”

Lưu Hồng vừa đi theo hắn, vừa cười nói: “Là như vầy, Thôi huynh có hứng thú chế tạo văn binh Huyền giai đỉnh phong bán ra ngoài không? Ta có đường tuồn, giá cả không thấp, Thôi huynh lưu lạc thiên nhai như này thì cũng nên dự trữ nhiều điểm công huân một chút, tránh tình cảnh xấu hổ vì thẻ rỗng tuếch, đúng không?”

“Không hứng thú!”

“Đừng a!” Lưu Hồng vội vàng nói: “Thôi huynh, tiền thì ngươi không hứng thú, nhưng nữ nhân thì sao? Thôi huynh, ta biết có một nơi được lắm.”

“Ngươi mời khách?”

Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, “Đừng nghĩ cách chiêu dụ ta, ta trời sinh biếng nhác, ta không rảnh ngày ngày đi đánh binh khí bán đâu, không có ý nghĩa!”

Lưu Hồng thấy thế, nhìn chung quanh một lượt, thấp giọng thì thầm: “Thôi huynh, ta biết ngươi chướng mắt tiền tài, nhưng có một đồ vật bảo đảm ngươi nhất định sẽ cảm thấy hứng thú!”

“Cái gì?”

“Địa đồ Tinh Vũ phủ đệ.”

Lưu Hồng thần thần bí bí nói: “Ngươi có cảm thấy hứng thú với đại thánh địa đó không? Đại Minh phủ đương nhiên cũng từng tham dự thăm dò qua, có điều những người mà Đại Minh phủ cử ra trước đây đều quá yếu, lại sợ chết, địa phương thăm dò không nhiều.

Nhưng Đại Hạ phủ thì khác, với thực lực của Thôi huynh, lại còn chưa tới 40 tuổi, ta nghĩ Thôi huynh rất có thể sẽ có một suất đi tới Tinh Vũ phủ đệ.

Bản địa đồ này là tuyệt mật của Đại Hạ phủ, người bình thường chắc chắn sẽ không có được. . .”

“Phải không?”

Tô Vũ xem thường nhìn gã, “Để ta tìm Hạ Hổ Vưu hỏi thử.

Hạ gia còn đang muốn lôi kéo ta, ta lại không ngốc, còn cần ngươi cho ta? Vả lại đồ của ngươi còn chưa hẳn là thật, Lưu huynh, ngươi cho rằng ta ngu ngốc lắm à?”

Lưu Hồng ngượng ngùng, trong lòng thầm mắng!

Con dê béo này không dễ vặt lông, aiii.

“Vậy thì Thôi huynh đánh cho ta một thanh văn binh Huyền giai đỉnh phong đi, Thôi huynh cứ việc ra giá, chỉ cần ta có thể làm được thì chắc chắn không chối từ.”

Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, lằng nhằng nửa ngày, ra là thật sự muốn mình chế tạo cho gã một thanh văn binh?

Huyền giai đỉnh phong, Đại Hạ phủ quả thật không có nhiều người có thể rèn ra.

Triệu Lập đương nhiên có thể, Trần lão cũng vậy, bất quá Triệu Lập chẳng để Lưu Hồng vào mắt, Trần lão thì gã không gặp được, tìm mình hỗ trợ đúng là một lựa chọn tốt.

“Không hứng thú, không muốn rèn.

Ta cũng không phải chuyên môn rèn sắt, ta đúc binh là vì sở thích, cũng không phải là nghề nghiệp chính!”

Tô Vũ không thèm để ý tới gã, tiếp tục đi về phía trước.

Mà đúng lúc này, phía trước vang lên một mảng âm thanh xôn xao ồn ào.

Một đám quân hộ vệ nhanh chóng chỉ huy các học viên tránh đường, tạo ra một lối đi rộng lớn.

Lúc bấy giờ, Long Võ vệ cũng xuất hiện.

Trên một cỗ xe ngựa vừa tới, lần lượt có một đám người đi xuống.

Nam nam nữ nữ, thoạt nhìn không ít người, trông rất trẻ tuổi.

Tô Vũ đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được khí tức cường đại của một đám cường giả hộ đạo.

Sơn Hải, Nhật Nguyệt, chỉ sợ đều có.

So với năm ngoái, cấp bậc của các học viên vạn tộc năm nay lại càng cao.

Bọn họ xuất thân từ các cường tộc, bách cường chủng tộc đều tới một đống.

Bọn họ đứng lặng giữa đám đông, khí vũ hiên ngang, nam tuấn tú, nữ mỹ lệ, đều là khí khái hào hùng bừng bừng.

Khí tức cũng rất cường đại!

Cơ hồ không có ai là Thiên Quân hay Vạn Thạch, Đằng Không chiếm đa số, trong đó có vài kẻ cho Tô Vũ cảm giác đã chạm tới thực lực Lăng Vân cảnh.

Trong lòng Tô Vũ hơi nghi hoặc, nhiều cường giả như vậy?

Vạn tộc thật đúng là dám đưa thiên tài tới!

Hắn đang nghĩ ngợi, trong đám người, một thanh niên đầu có sừng nhọn bỗng nhiên nhìn thẳng về phía hắn bên này, gương mặt cau lại, nhưng gã không quản Tô Vũ, gã nhìn chung quanh một thoáng, chủ yếu đều là các học viên thiên tài.

“Hừ!”

Một tiếng hừ nhẹ vang lên, vẻ mặt thanh niên nọ cực kỳ khó coi!

Tô Vũ nhìn thấy biểu cảm của gã liền có phán đoán, xem ra là thuộc bộ tộc mà hắn đã thôn phệ nhiều tinh huyết nhất – Phá Sơn ngưu nhất tộc!

Sở dĩ gã nhìn bao quát khắp một lượt các vị thiên tài kia là bởi vì đại bộ phận thiên tài đều dùng tinh huyết Phá Sơn ngưu Thiên Quân cảnh để chú thể, thậm chí đến Đằng Không cảnh, cũng có không ít người vẫn lựa chọn Phá Sơn ngưu tinh huyết để đúc thân.

Thấy thanh niên khó chịu, bên cạnh gã có một nam tử bộ dáng vô cùng tuấn tú, không chút kiêng kỵ nở nụ cười, nghiền ngẫm nói: “Đừng hừ lạnh làm gì, tiểu Ngưu, khó chịu cũng vô dụng, tinh huyết nhất tộc các ngươi rất hữu hiệu, nhân tộc thích nhất là lấy ra chú thể!”

Một đám vạn tộc cũng tò mò nhìn một lượt khắp học phủ.

Có kẻ cười khinh, có kẻ xem thường.

“Đại Hạ Văn Minh học phủ, một trong ba Văn Minh học phủ mạnh nhất Nhân tộc?”

Kẻ vừa lên tiếng mang theo ý cười miệt thị rõ rệt.

“Ngươi nói cái gì?”

Bốn phía, có học viên sắc mặt khó coi, lớn giọng quát một tiếng.

Đại Hạ phủ bên này vẫn luôn cực kỳ căm thù Thần Ma, giờ phút này, thấy các học viên Thần Ma tiến vào học phủ, không ít người đều nổi giận đùng đùng.

“Ha!”

Thanh niên vạn tộc vừa nói chuyện cười lạnh, đầy mặt khinh thường, khí tức của y cường đại vô cùng.

Các học viên nhân tộc tứ phía cực kỳ giận dữ, thế nhưng trong nháy mắt khi thanh niên vạn tộc bùng nổ khí tức thì vẫn bị ép phải lùi lại mấy bước, sắc mặt tức khắc tối sầm.


Chương 1219: Đa Thần Văn Chiến Kỹ

“Làm gì thế?”

Đúng vào lúc này, Hạ Hổ Vưu dẫn theo một đám người cười ha hả đi tới, vừa đến nơi đã tươi cười bảo: “Gặp qua chư vị vạn tộc đồng học, ta là Hạ Hổ Vưu! Hôm nay ta tới đón chư vị đây!”

“Hạ Hổ Vưu? Người Hạ gia?”

“Hạ gia thái tử?”

“Nhi tử của Huyết Đồ vương?”

“. . .”

Những học viên vạn tộc kia dồn dập nhìn về phía Hạ Hổ Vưu.

Có chút ngoài ý muốn, có chút hiếu kỳ.

Đây thật sự là con trai của Hạ Long Võ?

Phải biết, dù cho tại vạn tộc thì Hạ Long Võ vẫn là đại nhân vật nổi danh lừng lẫy, y giết chóc quen tay, vô địch của vạn tộc đều có chút kiêng kị, không dám để cho y chứng đạo thành công.

Thế nhưng con của đại nhân vật như vậy lớn lên lại trông khó coi như này?

Còn chưa tới Đằng Không!

So với trong tưởng tượng của bọn họ thì đúng là một trời một vực!

Hạ Hổ Vưu cười tươi nói: “Chư vị, tới liền là người một nhà, đừng làm mất hòa khí! Ta đã chuẩn bị tốt tiệc rượu để mời khách! Ta nghĩ, mọi người tới đây cũng không phải là vì muốn gây hấn, đúng không?”

Dứt lời, cậu lại nhìn về phía một nữ tử mang áo choàng, vui vẻ chào hỏi: “Vị này là Tiên tộc đồng học à? Chờ đã lâu! Mọi người theo ta tới vạn tộc học viện thôi. . .”

Nghe vậy, một thanh niên có mái tóc dài vàng óng đẹp mắt liền lên tiếng: “Hạ thái tử, chúng ta vẫn phải vào vạn tộc học viện sao? Chúng ta tới đây là vì Đại Hạ phủ mời chúng ta tới gia nhập đa thần văn học viện!”

Hạ Hổ Vưu giả lả đáp: “Là Thần tộc huynh đệ sao? Cái này không vội, đa thần văn học viện còn chưa mở cửa.

Phải đợi thêm mấy tháng, tới tháng 8 học phủ chúng ta mới chính thức khai giảng, đến lúc ấy hiển nhiên có thể gia nhập!”

Trong đám người, có học viên nhân tộc hừ một tiếng, cực kỳ không hài lòng.

Hạ Hổ Vưu thế mà cùng Thần tộc xưng huynh gọi đệ, quá mất mặt!

Hạ gia thế hệ này đúng là thối nát!

Hạ Hổ Vưu không thèm để ý, thanh niên Thần tộc kia liền châm chọc: “Xem ra quy củ của Đại Hạ phủ không quá sâm nghiêm.

Ở Thần tộc, với thân phận của Hạ thái tử, ai dám đứng đấy nói chuyện, càng đừng đề cập tới mặt khác!”

Hạ Hổ Vưu cười ha hả nói: “Không có việc gì, không có việc gì.

Hạ gia ta vốn không có những quy củ như thế.

Chư vị, cùng đi đi, đường xa tới đây, các ngươi hẳn cũng đã mệt mỏi. . .”

Cậu chào hỏi một hồi, mang theo một đám học viên rời khỏi nơi này.

Mà xe ngựa không dừng lại, tiếp tục tiến lên, một đường hướng vạn tộc học viện chạy tới.

Trong xe, các vị cường giả hộ đạo đều giữ yên lặng, có điều ánh mắt thâm thúy khác biệt.

Nhân cảnh, Đại Hạ phủ, Đại Hạ Văn Minh học phủ!

Có vài kẻ từ mấy trăm năm trước đã tới đây.

Bây giờ trở lại chốn cũ bất giác có nhiều hơn mấy phần mùi vị.

Năm đó tới nơi này, bọn họ là dùng thân phận xâm nhập mà đến, về sau lại bị nhân tộc giết đến độ phải lùi đi.

Mà bây giờ. . .

Nhân tộc lựa chọn chủ động nghênh đón bọn họ tới, Nhân cảnh. . .

Xem ra đã khác biệt!

“Hơn ba trăm năm hòa bình. . .

Ha ha. . .”

Có kẻ cười khinh miệt.

Nhân tộc chính là như vậy, hơn ba trăm năm không có mối nguy từ bên ngoài đã bào mòn sát tính của bọn hắn.

Bây giờ đại phủ sát lục hung hăng nhất là Đại Hạ cũng đã lựa chọn thỏa hiệp, đầu hàng!

Tiếp theo liệu có phải là Đại Tần phủ?

Hai khúc xương lớn nhất, cứng nhất, một cái đã ngã xuống.

“Huyết Đồ vương hiện tại không có ở Đại Hạ phủ. . .”

Lại có kẻ thăm thẳm cười một tiếng, mang theo một chút nghiền ngẫm, tên kia không ở đây.

“Đại Hạ đa thần văn hệ là nơi mà Diệp Bá Thiên 50 năm trước quật khởi. . .

Đại Hạ phủ còn có người nào kế nghiệp được Diệp Bá Thiên sao?”

Từng đạo thanh âm lưu chuyển trong xe ngựa, những kẻ khác lặng yên không lên tiếng.

Lần này bọn họ tới đây sẽ không có cái gì gọi là hảo tâm.

Đương nhiên, nếu có thể cắt xuống một khối thịt từ trên người Đại Hạ phủ thì lại càng tốt hơn.

Ngoài xe ngựa.

Tô Vũ cười cười, không quá để ý.

Lần này tới không ít cường giả, không ít thiên tài, liệu có bao nhiêu kẻ có thể rời đi?

Hi vọng bọn gia hỏa này có thể còn sống trở lại Chư Thiên chiến trường, ta sẽ yên lặng cầu nguyện cho các ngươi một thoáng.

Dõi mắt nhìn những tên cường giả vạn tộc rời đi, bên cạnh, Lưu Hồng liền tiếp tục cùng Tô Vũ nói dông dài.

Tô Vũ hơi mất kiên nhẫn bồi tiếp gã.

Cái tên này hết sức phiền, lại lắm lời.

Thật muốn tìm một cơ hội lôi gã vào chỗ vắng, một quyền đánh nổ chết gã.

Giống như cảm nhận được Tô Vũ mất kiên nhẫn, Lưu Hồng bỗng nhiên truyền âm hỏi: “Thôi huynh, cái khác ngươi không có hứng thú, nhưng chia tách pháp thì sao?”

“Hả?”

Tô Vũ nhìn gã, Lưu Hồng cười híp mắt, tiếp tục truyền âm nói: “Chia tách pháp! Tổ hợp lại thần văn chiến kỹ một lần nữa, thế nào, ngươi cảm thấy hứng thú không?”

“Ngươi biết?”

“Dĩ nhiên!”

“Lưu huynh đang lừa dối ta?”

“Tuyệt đối không có!”

Lưu Hồng truyền âm: “Thôi huynh có chỗ không biết, tiểu đệ tại Đại Hạ Văn Minh học phủ vẫn có mấy phần mặt mũi, cũng có một chút địa vị.

Ngoại giới khó mà biết được phương pháp chia tách, nhưng ta lại biết.

Thôi huynh, ngươi có hứng thú với phương pháp này không?”

“Đó là bí pháp của đa thần văn nhất hệ, ngươi từ chỗ nào lấy được?”

Lưu Hồng gạt đi: “Cái này Thôi huynh không nên hỏi, ta chỉ muốn biết Thôi huynh có hứng thú hay không?”

Tô Vũ nhìn gã một cái, tên này đang nói thật sao?

Chẳng lẽ là mấy người Hồng Đàm cố ý tiết lộ, hay là Lưu Hồng hãm hại lừa gạt Bạch Phong?

Sư phụ mình không đến mức ngu như vậy chứ.

Tô Vũ cười cười, “Có hứng thú, ngươi muốn cái gì? Thế nhưng ta nói trước, nếu ngươi dám lừa gạt, đừng nhìn thực lực ta kém ngươi mà lầm, ta có rất nhiều biện pháp chỉnh chết ngươi!”

“Đó là đương nhiên!”

Lưu Hồng hưng phấn nói: “Sao ta có thể làm loại chuyện này được? Bảo đảm là thật!”

“Đây không phải chỗ để nói chuyện, Thôi huynh, chúng ta tìm một chỗ vắng vẻ hơn đi.”

Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn gật đầu đáp ứng.

Mấy phút đồng hồ sau, hai người tới một khu ít người trong một trà lâu.

Tô Vũ nhìn về phía Lưu Hồng, nói thẳng: “Ta không muốn nhiều lời vô nghĩa, trước tiên để ta nhìn xem một chút là thật hay giả! Nếu là thật thì hẳn ngươi phải có thần văn chiến kỹ, nếu như không có. . .

Ngươi có ba hoa bịa chuyện thế nào cũng sẽ không ai tin ngươi!”

Lưu Hồng vội đáp: “Thôi huynh đừng nóng vội, trước hết chúng ta hãy đàm luận điều kiện cái đã.

Chia tách pháp hiện tại còn chưa lưu truyền ra ngoài, cho dù đa thần văn học viện mở ra thì bí pháp này cũng không thể loạn truyền.

Thôi huynh không phải người Đại Hạ phủ, dù cho Hạ gia có ý muốn lôi kéo Thôi huynh thì cũng sẽ không tùy ý truyền bá, chờ tới khi chính thức công khai thì còn không biết tới ngày tháng năm nào đây.”

“Nói điều kiện đi!”

“100 ngàn công huân, 10 chuôi văn binh Huyền giai đỉnh phong, yêu cầu này không quá phận chứ?”

Tô Vũ thản nhiên nói: “Xác định là thật thì điều kiện của ngươi đúng là không quá phận, nhưng nếu là giả, thế thì khẩu vị của tên lừa gạt như ngươi cũng lớn đến kinh người.”

“Đương nhiên là thật!” Lưu Hồng cười tủm tỉm khẳng định: “Bảo đảm tuyệt đối!”

“Nếu Thôi huynh không tin, ta cho Thôi huynh nhìn một chút. . .”

Dứt lời, một thanh tế kiếm lóe lên một cái rồi biến mất.

Tô Vũ hơi ngẩn ra, trong nháy mắt bắt được chuôi tế kiếm ấy, ánh mắt hắn hơi lộ ra vẻ kinh ngạc.

Đúng là đa thần văn chiến kỹ!

Không có khả năng!

Làm sao Lưu Hồng lại có đa thần văn chiến kỹ?

Chẳng lẽ những lời ngày xưa gã nói là sự thật, gã chính là gián điệp do đa thần văn nhất hệ cài vào?

Không. . .

Không thể nào.

Sư tổ đã nói ông hoàn toàn không biết.

Liễu Văn Ngạn cũng đã nói ông không biết rõ tình hình.

Đương nhiên, kỳ thật Liễu Văn Ngạn còn nói đa thần văn hệ có một số người giấu mặt, vẫn luôn ẩn mình trên toàn Nhân cảnh, thế nhưng bọn họ đã ngủ đông nhiều năm, nếu không tới lúc mấu chốt cũng sẽ không lộ diện.

Lưu Hồng là một trong đám người kia?

Không có khả năng!

Liễu Văn Ngạn đã biết danh sách của rất nhiều cường giả ẩn giấu, không thể nào lại không biết gì về một kẻ có thực lực chẳng mấy nổi bật như Lưu Hồng.

Còn có, vị Trương Nhược Lăng kia chẳng lẽ thật sự là lão sư của Lưu Hồng?

Nếu là như vậy coi như có thể hiểu được lí do vì sao Lưu Hồng có mô bản chiến kỹ.

Cũng không phải chỉ có Đại Hạ Văn Minh học phủ mới có, hoặc là Trương Nhược Lăng trước khi chết đã đem mô bản thần văn chiến kỹ của mình truyền thừa cho gã.


Chương 1220: Không Thể Hiểu Nổi Lưu Hồng

Trong lòng Tô Vũ cực kỳ rối bời!

Hắn vốn chỉ định nhìn xem Lưu Hồng làm sao lừa dối mình, hoặc là nói gã lấy được chia tách pháp có phải là do mấy người sư tổ cố ý câu cá hay không.

Nhưng hiện tại xem xét thì không quá giống.

Tế kiếm kia dường như chính là thần văn chiến kỹ.

Trước đó Lưu Hồng triển lộ cho mọi người thấy gã chỉ có một viên thần văn chữ “Lực” duy nhất, nhưng hiện giờ gã lại có đa thần văn chiến kỹ. . .

Tô Vũ chấn động vô cùng, suy nghĩ không ngừng hiển hiện.

Mà Lưu Hồng trông thấy bộ dáng khiếp sợ này của hắn thì đắc ý nói: “Thôi huynh, ngươi đã tin ta chưa? Dĩ nhiên đây là bí mật, truyền ra ngoài thì phiền toái rất lớn, nếu Thôi huynh có hứng thú, vậy chúng ta có thể đàm phán.”

Tô Vũ cau mày nói: “Coi như ngươi có chia tách pháp thật thì ấn theo lý thuyết, ngươi cũng không có nhiều thần văn như vậy, có phải ngươi đang dùng chiến kỹ giả để lừa gạt ta?”

“Sao lại thế!”

Lưu Hồng oan uổng nói: “Không phải Chủ Thần văn thì mọi người nhiều ít đều vẽ ra một chút thần văn dư thừa, trước kia là rời rạc, nhưng hiện tại ta đã dùng chia tách pháp để kết nối thần văn lại thành chỉnh thể.

Thôi huynh vốn cũng là Văn Minh sư, đương nhiên hiểu rõ đạo lý này, có đôi khi trong lúc đọc sách cũng vô thức vẽ ra thần văn, cũng không thể phí phạm mà.”

“Thôi huynh là Đúc Binh sư, chắc chắn không thể chỉ có một viên thần văn. 5 viên cũng có thể coi như ít, đúng không?”

Tô Vũ im lặng, trầm mặc một hồi mới mở miệng nói: “Không sai, bất quá Lưu huynh đúng là khiến ta bất ngờ.

Ta đồng ý mua bản chia tách pháp của ngươi, có điều ta không có nhiều văn binh như vậy, vả lại ngươi lấy nhiều như thế cũng vô dụng.

Ta có thể đưa cho ngươi 15 vạn công huân, cộng thêm một thanh văn binh Huyền giai đỉnh phong, chế tạo riêng cho ngươi.”

Lưu Hồng không khỏi hít sâu một hơi, thật đúng là có tiền!

Đúc Binh sư đều lắm tiền như vậy à?

Gã là công phu sư tử ngoạm, há miệng liền đòi 10 vạn công huân, kết quả thì hay rồi, người ta muốn đưa luôn 15 vạn!

Phải biết, dù cho toàn bộ phe phái đơn thần văn nhất hệ của học phủ, hiện tại muốn xuất ra 15 vạn công huân cũng là việc khó.

Thôi Lãng bất quá mới vừa vào Huyền giai, hắn có nhiều công huân thế sao?

Cũng không nghe nói Thôi Lãng thường xuyên buôn bán văn binh khắp nơi.

Thôi Lãng đáp ứng quá sảng khoái, Lưu Hồng ngược lại có chút không yên lòng, gã cười giả lả nói: “Thôi huynh, 15 vạn công huân cũng không phải con số nhỏ. . .”

Tô Vũ bình tĩnh ngắt lời: “Không có việc gì, ngươi đưa chia tách pháp cho ta, ta có khả năng xin được.”

Lưu Hồng hơi khựng lại, vội hỏi: “Ý Thôi huynh là. . .

Muốn chia sẻ với người khác?”

“Dĩ nhiên!”

Tô Vũ nói: “Ngươi yên tâm, chỉ giới hạn vài người thân thuộc của ta thôi.

Tỉ như lão sư của ta là Ngưu phủ trưởng, bằng không ta lấy ở đâu ra nhiều điểm công huân như vậy, trừ phi đồ của ngươi đây là giả, bằng không thêm một người biết cũng không thành vấn đề.

Lão sư ta sẽ không tiết lộ bí mật đâu, ngươi đừng lo!”

“Cái này. . .

Thêm một người biết thì nhiều thêm một phần nguy hiểm.

Thôi huynh, ta là không có biện pháp nên mới muốn tìm ngươi giao dịch một thoáng.

Ngưu phủ trưởng mà biết thì sớm muộn gì Đại Minh phủ cũng đều biết, một khi tin tức truyền ra từ Đại Minh phủ, ta liền gặp phiền toái lớn!”

“. . .”

Tô Vũ im lặng, cái tên này không dám để người ta biết, quả nhiên là đang lừa gạt ta?

Cũng có nghĩa là gã chắc chắn không có chia tách pháp?

Nếu đã không, vậy rốt cuộc làm sao gã có đa thần văn chiến kỹ?

Còn có, Lưu Hồng dám tùy tiện tiết lộ việc mình có đa thần văn chiến kỹ, chẳng lẽ là thiếu tiền phát điên rồi.

Hay trong chuyện này còn có uẩn khúc gì mình chưa biết? Đến cùng là tình huống như thế nào?

Thôi Lãng lại không quen biết gì gã, làm sao gã dám tự tin hắn sẽ không để lộ chuyện gã có đa thần văn chiến kỹ ra ngoài?

Đối với Tô Vũ, ấn tượng về Lưu Hồng vẫn luôn là một con cáo già, gã vô cùng ích kỷ, chỉ biết tư lợi cho chính mình.

Đương nhiên, nghiêm ngặt nói đến thì phần đa tu giả đều không khác gì mấy.

Rất nhiều người đều là như thế, bao gồm cả chính Tô Vũ.

Hắn chỉ đỡ hơn Lưu Hồng ở một điểm, đó là hắn không hố người phe mình, càng không xuống tay với bọn họ.

Có điều có thể trong mắt Lưu Hồng, đám người kia cũng chẳng phải là ‘người phe mình’ đối với gã.

Ai mà biết được Lưu Hồng đang suy nghĩ cái gì.

Tối thiểu Lưu Hồng vẫn còn có chút lương tâm, nếu Tô Vũ không nhầm thì gã hình như chưa từng hố sư phụ gã, vị Triệu Các lão đến nay vẫn còn đang bế quan kia.

Dạng gia hỏa cực độ tư lợi về bản thân như Lưu Hồng, hết thảy mọi việc đều làm vì lợi ích.

Cho nên nếu gã dám triển lộ đa thần văn chiến kỹ của mình thì dường như cũng có điểm hợp tình hợp lý, tuy nhiên. . .

Tô Vũ vẫn cảm thấy gã hành xử quá tùy ý.

Hai ta rất thân thuộc sao?

Ngươi cứ thế tùy tiện tiết lộ?

Cảm thấy ta sẽ không nói với người ngoài, hay là ngươi có nguyên nhân nào khác?

Tô Vũ rơi vào trầm tư, mà Lưu Hồng thì không kịp chờ đợi, vội nói: “Thôi huynh, thôi thì ta lui bước một chút, thế nhưng ngươi không thể nói cho bên thứ ba, chỉ có ngươi và ta biết được, thứ này truyền đi bị người ta phát hiện thì rất rắc rối!”

Tô Vũ đột ngột hỏi: “Ta nhớ không lầm thì Hồng Các lão có nói chia tách pháp chỉ hữu hiệu đối với Đằng Không, ngươi là Lăng Vân à?”

“Bình thường thôi.”

Lưu Hồng cười tủm tỉm đáp: “Làm nghiên cứu có ai mà không lưu lại thủ đoạn? Nghiên cứu ra mấy phiên bản, dĩ nhiên trước tiên phải đem phiên bản yếu nhất công bố ra ngoài, chờ qua một đoạn thời gian ngắn lại công khai phiên bản thứ hai.

Phiên bản sau liên tục cải tiến so với bản trước.

Cứ như vậy sẽ đạt được lợi ích tốt nhất.

Cũng không cần lo lắng bị người khác ăn cắp kết quả nghiên cứu của mình, mô phỏng ra phiên bản có kỹ thuật mạnh hơn.”

Tô Vũ gật đầu, “Ý của ngươi là kỳ thật Hồng Các lão đã nghiên cứu ra chia tách pháp có thể cho Lăng Vân sử dụng?”

“Đúng vậy!”

Tô Vũ hít sâu một hơi, cút mọe ngươi đi, ta tin ngươi mới là lạ!

Mà Lưu Hồng ngồi đối diện vẫn nhiệt tình nói: “8 vạn công huân, Thôi huynh, chỉ cần 8 vạn công huân thì chia tách pháp sẽ là của ngươi! Dĩ nhiên, không thể tiết lộ ra ngoài, ngươi xem xem thế nào?”

Tô Vũ nhíu mày, “Không nói cho người khác biết. . .

Nhưng ta đâu biết rốt cuộc là thật hay giả, mặc dù kiến thức của ta không tệ. . .”

Hắn còn chưa dứt lời, Lưu Hồng đã cắt ngang: “Được rồi, ta không giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo Thôi huynh, nói thực cho ngươi biết.

Chia tách pháp đã có người mua, ta nói thật, nếu đồ vật là giả thì ta sớm đã bị người đánh chết.”

“Người nào?”

“Đại Thương phủ bên kia, nói đến có khả năng ngươi cũng nhận biết, Đại Thương phủ Thương Thiên Kiều, Thôi huynh biết không?”

“Ừm, nàng ta đã tới Đại Hạ phủ?”

“Mấy ngày trước vừa đi ngang qua Đại Hạ phủ, chuẩn bị tới Đại Chu phủ.

Ta vừa vặn gặp được.

Ta đang cần tiền nên mới cùng nàng hàn huyên vài câu, Thương Thiên Kiều ra giá 12 vạn công huân, bây giờ ta bán cho ngươi đã là bán lần thứ hai, cho nên ta sẽ chiết khấu xuống còn 8 vạn là được!”

Tô Vũ nhìn chằm chằm gã, “Ngươi không gạt ta?”

“Dĩ nhiên!”

Lưu Hồng cười nói: “Làm sao có thể là giả? Thôi huynh không tin thì ngươi có thể tìm người liên hệ Thương Thiên Kiều hỏi thử.

Ta tuyệt đối không gạt người! Thương Thiên Kiều cũng không ngốc, vả lại nàng ta còn là hậu duệ của vô địch, ta dám lừa gạt nàng ta thì chẳng phải là không muốn sống nữa?”

“. . .”

Tô Vũ thật sự có chút ngoài ý muốn, thật sao?

Ngươi còn dám bán cho Thương Thiên Kiều?

Chính như Lưu Hồng nói, ngươi dám bán bí pháp cho hậu duệ của vô địch, chẳng lẽ ngươi ngại mạng sống quá dài?

Còn có, Thương Thiên Kiều mua cái này để làm gì? Là vì Đan Hùng, hay là vì Đại Thương phủ?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box