1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 243 : Lão Hổ Giương Nanh Múa Vuốt (c1211-c1215)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 243 : Lão Hổ Giương Nanh Múa Vuốt (c1211-c1215)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1211: Lão Hổ Giương Nanh Múa Vuốt

Công thẩm đến đây là kết thúc.

Nhưng mà ảnh hưởng phía sau cuộc công thẩm này lại cực lớn, mấu chốt nhất nằm ở những lá phiếu kia.

Phái chủ chiến rơi vào thế hạ phong, điều này cũng đại biểu cho ý chí của Nhân cảnh, giờ phút này, Nhân cảnh không muốn khai chiến!

Tin tức hôm nay truyền đi, vạn tộc chắc chắn sẽ sớm biết chuyện Nhân cảnh chưa sẵn sàng để toàn diện khai chiến!

Ở đây có nhiều người như vậy, ai biết Vạn Tộc giáo đồ có là kẻ nào trà trộn trong đây hay không?

Mà vào thời khắc này, bên trong Tu Tâm các, Vạn Thiên Thánh thở hắt ra, may mắn, may là Tô Vũ còn chưa tới Lăng Vân.

Ông phát hiện việc nhìn trộm tương lai chưa hẳn đã vô dụng.

Tốt xấu có thể biết một chút, chỉ cần Tô Vũ chưa tới Lăng Vân thì đại chiến vẫn chưa thể bùng nổ, có lẽ chính hắn sẽ là cái cốt chỉ hướng gió.

“Còn tốt, còn tốt!”

Hết thảy vẫn còn nằm trong khống chế của ông.

Ông đã hao phí trăm năm tuế nguyệt, không có khả năng chỉ nhìn thấy được sự kiện sẽ diễn ra vào mấy tháng sau.

Bây giờ Tô Vũ vẫn còn kẹt tại Đằng Không cửu trọng!

Có điều cũng không còn lâu nữa, có lẽ Nhân tộc chỉ còn thời gian chuẩn bị thêm vài năm nữa mà thôi.

Trong đại điện, Diệt Tằm vương bỗng nhiên cất tiếng: “Tiểu Nhị, Long Võ lúc nào mới trở về? Đây là chuyện lớn, lúc này hắn không nên chạy loạn, bên ngoài cũng không an toàn.

Trước mắt thì Long Võ cùng Phá Long là hai người dễ gặp nguy hiểm nhất, có phải Long Võ ra Chư Thiên chiến trường rồi hay không?”

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt toàn bộ đại điện lần nữa yên tĩnh trở lại.

Hạ Hầu gia khẽ nhíu mày, nhàn nhạt đáp: “Diệt Tằm vương, Long Võ vẫn đang bế quan còn gì.”

Về chuyện đối phương gọi mình là Tiểu Nhị thì y hoàn toàn coi như không nghe thấy.

Diệt Tằm vương nhíu mày nhìn Hạ Hầu gia, hồi lâu sau mới gật đầu đáp: “Ta hiểu rồi, ta chỉ là muốn nhắc nhở Long Võ không nên quá tùy hứng! Lúc này, Nhân cảnh đang rung chuyển, Chư Thiên cũng rung chuyển, tốt nhất Long Võ nên chuyên tâm bế quan thật tốt, hiểu chưa?”

“Hiểu rõ, dĩ nhiên hiểu rõ!” Hạ Hầu gia nở nụ cười lấy lệ.

Đại Hán vương cùng Đại Tống vương tiếp tục diễn vai người đi mua xì dầu (1), không ai lên tiếng.

Hạ Long Võ vẫn còn ở Đại Hạ phủ sao?

Nói nhảm, chắc chắn là không còn.

Về phần đến cùng y đã đi đâu, ngay cả bọn họ cũng không rõ ràng.

Hạ Long Võ là một trong số cường giả đỉnh cấp, trừ phi y ra chiến trường thì mới bị vô địch trấn thủ đại bản doanh Nhân cảnh phát hiện, bằng không chỉ loanh quanh ở hậu phương thì khó mà ai biết được y ở đâu.

Chẳng qua là bây giờ ngay trước mặt nhiều người, Diệt Tằm vương lại nói Hạ Long Võ không ở Đại Hạ phủ, rõ ràng đây cũng không phải là lời tốt đẹp gì.

Thật e sợ thiên hạ bất loạn sao?

Hạ Long Võ rời khỏi Đại Hạ phủ, trừ vô địch, người nào dám xác định?

Dù cho có tin tức ngầm lưu truyền thì mọi người cũng không dám tin hoàn toàn.

Hiện tại thì hay rồi, Diệt Tằm vương mở miệng liền lập tức báo tin chính xác, Hạ Long Võ thật sự không có mặt ở đây.

Đại Hạ vương không ở, Hạ Long Võ cũng không.

Phải biết nơi này còn có một nhân vật cực kỳ trọng yếu là Hồng Đàm, nhất là khi ông đang nắm trong tay phương pháp chia tách.

Một khi dẫn tới người hữu tâm chú ý, phiền toái sẽ rất lớn.

Diệt Tằm vương đến cùng là vô tình hay cố ý?

Lời như vậy sẽ mang đến cho Đại Hạ phủ phiền phức cùng nguy hiểm rất lớn.

Mà Hạ Hầu gia giờ phút này vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói, y lên tiếng: “Long Võ bế quan cũng không có việc gì, ta là Nhật Nguyệt bát trọng, sắp sửa lên tới Nhật Nguyệt cửu trọng.

Long Võ cứ yên tâm bế quan thôi, ta tọa trấn Đại Hạ phủ vẫn dư sức!”

Dứt lời, y lại nhanh chóng bổ sung thêm: “Vả lại còn có lão Hồ bọn hắn ở đây.

Lão Hồ đã đến Nhật Nguyệt thất trọng! Lão Triệu cũng sắp, Trịnh phủ trưởng cũng chuẩn bị tấn cấp Nhật Nguyệt, Vạn phủ trưởng thì đang bế quan chờ đột phá.

Đại Hạ phủ ta binh hùng tướng mạnh, vài vị thúc bá yên tâm, Vạn Tộc giáo còn dám tới Đại Hạ phủ giương oai hay sao?”

Nghe Hạ Hầu gia không ngừng liệt kê ra, trong đầu Tô Vũ lúc này bất giác vang lên câu chuyện mà trước đó Hạ Hổ Vưu kể.

Lão hổ giương nanh múa vuốt!

Nói cho mọi người biết, ta còn chưa già, ta còn có thể đánh, có thể giết người.

Đại Hạ phủ binh hùng tướng mạnh, thực lực mạnh mẽ, dù cho Hạ Long Võ không ở đây thì Đại Hạ phủ vẫn là đại phủ đỉnh cấp, Nhật Nguyệt rất nhiều, không sợ bất kỳ người nào.

Hạ Hầu gia một bên đưa tiễn vài vị vô địch ra cửa, một bên tươi cười hỏi: “Lần này nhờ có mấy vị thúc bá mà chuyện của Phong Kỳ đã được giải quyết nhanh chóng.

À phải rồi, gần nhất ta không liên lạc được với phụ thân ta, mấy vị thúc bá, lúc nào phụ thân ta mới có thể rảnh rỗi trở về một chuyến?”

Diệt Tằm vương đáp: “Đại Hạ vương trước đây chưa hoàn thành nhiệm vụ trấn thủ, lần này tối thiểu phải canh giữ ngoài biên cương 10 năm, vẫn còn sớm.”

“10 năm?”

Hạ Hầu gia có chút phát khổ, rất nhanh liền nói: “Ta biết rồi, Diệt Tằm vương nếu không có việc gì thì hy vọng ngài có thể thường xuyên tới Đại Hạ phủ nhìn một chút.

Đại Hạ phủ địa linh nhân kiệt, lúc trước công pháp

Thời Gian

của ngài còn từng xuất hiện tại Đại Hạ phủ, chính là do Hồng Đàm mang về, có thể nói là rất hữu duyên với đại nhân .”

“Ngươi là nói đến Tô Vũ đã học?”

Diệt Tằm vương cười cười, mở miệng đáp: “Quả thật là hữu duyên, bất quá đáng tiếc Tô Vũ không ở đây.

Bằng không thì lần này ta đến cũng muốn gặp mặt hắn một lần.”

“Đúng là tiếc nuối.”

Hạ Hầu gia cười ha hả đáp: “Kỳ thật Diệt Tằm vương cũng có thể lưu lại một điểm truyền thừa tại Đại Hạ phủ.

Thực lực Chiến giả đạo của Đại Hạ phủ cũng vô cùng mạnh mẽ.”

“Rồi rồi, nói sau!”

Diệt Tằm vương đi ra đại điện, Đại Tống vương và Đại Hán vương cũng cùng đi ra ngoài.

Đại Hán vương nhìn thoáng qua những người sau lưng, cuối cùng nhìn về phía Chu Phá Trùng, chậm rãi nói: “Gần đây ta không có nhiều thời gian để quản Cầu Tác cảnh bên kia.

Ta và Diệt Tằm bọn hắn còn muốn đi truy tìm Lục Dực thần giáo, mặt khác, ta còn muốn hồi trở lại Đại Hán phủ một chuyến.

Phá Trùng, hi vọng Cầu Tác cảnh gần nhất an tĩnh một chút.”

Lời này cũng là ý vị thâm trường.

Chu Phá Trùng yên lặng gật đầu, không nói gì thêm.

Ba tôn vô địch trong nháy mắt tan biến ngay tại chỗ.

Mà lúc này, trong đầu Tô Vũ bỗng nhiên vang lên một thanh âm: “Tiểu tử, lá gan rất lớn! Ở trước mặt ta mà dám cảm ngộ thời gian? Ngươi cho rằng Vĩnh Hằng cảnh là kẻ ngớ ngẩn à? Vả lại nhắc nhở ngươi một câu, Đại Minh phủ chưa hẳn đã là nơi tốt mà ngươi nên dựa vào.

Dã tâm của Chu Thiên Đạo không nhỏ, cẩn thận coi chừng bị liên lụy.

Trước mắt mau rời khỏi Đại Hạ phủ đi, Đại Hạ phủ sắp loạn rồi!”

Tô Vũ chấn động trong lòng, không dám trả lời.

Mà ba vị vô địch đã biến mất hoàn toàn.

(1) Từ gốc là

酱油

(Đả tương du): mua xì dầu.

Ở TQ trước đây, khi muốn mua xì dầu ngta phải mang chai đến cửa tiệm để mua.

Thuật ngữ này được lưu truyền trên mạng từ năm 2008, phóng viên Liêu Lệ Di của Đài truyền hình Quảng Châu thực hiện chương trình truyền hình trực tiếp, trong quá trình cần phỏng vấn một số người dân.

Khi đó cô đã phỏng vấn ngẫu nhiên một người là: “Xin hỏi bạn có ý kiến gì với diễm chiếu môn không?”, một bạn nam được phỏng vấn đã thong dong trả lời: “Liên quan gì đến tôi, tôi đang đi mua xì dầu…”, dứt lời người này liền đi mất, ý nói là người đó chỉ đi mua xì dầu mà thôi, không quan tâm đến việc khác.

Sau này từ này thường được dùng trong các trường hợp có 1 người đi ngang qua nhưng không để tâm đến những gì diễn ra bên cạnh.


Chương 1212: Làm Tôn Tử Cũng Là Vì Sau Này Làm Gia Gia

Cùng lúc đó.

Trong hư không, ba tôn vô địch bước vào một tầng không gian khác, bước ra một bước chính là cách xa mấy trăm dặm.

Đại Hán vương cùng Đại Tống vương giờ phút này dồn dập nhìn về phía Diệt Tằm vương, Đại Hán vương hỏi trước: “Diệt Tằm, ngươi có ý gì?”

“Cái gì?” Diệt Tằm vương tỉnh bơ hỏi ngược lại: “Làm sao vậy?”

Đại Hán vương đạm mạc nói: “Phiếu bình chọn có vấn đề gì hay không? Ngươi có thể phá vỡ ký ức giả của Phong Kỳ, nghịch chuyển trở về trí nhớ thật hay không? Vì sao trước khi đi, ngươi lại còn hỏi chuyện của Hạ Long Võ? Diệt Tằm, ngươi đến cùng đang suy nghĩ gì?”

“Ta suy nghĩ gì sao?”

Diệt Tằm vương cười cười, đáp: “Ta chẳng có ý gì cả.

Phiếu tự nhiên là thật, về phần nghịch chuyển trí nhớ thì không cần phải làm vậy, lúc nãy ta đã nói rồi, hiện tại muốn giết Trần Vĩnh chính là bức Hạ gia trở mặt, có cần phải làm thế không? Còn chuyện Hạ Long Võ. . .”

Diệt Tằm vương thản nhiên nói: “Ta là đang nhắc nhở Hạ Tiểu Nhị không cần làm loạn! Hạ Long Võ không trở lại tọa trấn, Đại Hạ phủ không sớm thì muộn cũng sẽ loạn.

Hạ Tiểu Nhị cho rằng chỉ dựa vào y là có thể chống đỡ? Không nên cho rằng người trong thiên hạ đều là đồ đần, Hạ Long Võ không ở đây, cũng không phải không có người nào biết chuyện.”

Đại Hán vương nhìn chằm chằm vào ông một lúc lâu, không có lên tiếng.

Mà Đại Tống vương thì lại cười nói: “Diệt Tằm, thủ đoạn ba phải này của ngươi thật sự không phù hợp với tính cách của ngươi lắm.

Nói cho bọn ta nghe một chút xem, đối với thế cục trước mắt, ngươi thấy thế nào?”

“Thế cục gì?”

“Giữa ba người chúng ta mà ngươi còn muốn giả vờ hồ đồ sao?”

Đại Tống Vương nói: “Ngươi nghĩ như thế nào? Mặt khác, vì sao ngay lúc dầu sôi lửa bỏng này mà Hồng Đàm lại nhất định phải tuyên bố công khai chia tách pháp, đây là tự tìm đường chết hay là có dự định khác?”

Diệt Tằm vương nhún vai, “Ta không rõ, còn ý kiến của ta thì rất đơn giản, đánh thắng được liền đánh, đánh không lại cũng phải đánh, thế nhưng cần khống chế quy mô chiến tranh.

Có điều làm gì thì làm, không thể hoàn toàn không khai chiến được.

Chúng ta cũng nên thăm dò hư thực một phen xem thực lực Thần Ma như thế nào.

Đừng để đến lúc Bán Hoàng hai tộc Thần Ma thật sự tấn cấp, vậy thì còn chơi cái rắm, xem như xong đời!”

Diệt Tằm vương lại nói: “Ta cũng đoán được ý tứ của các đại phủ kia.

Dù Bán Hoàng Thần Ma thật sự tấn cấp, bọn họ cảm thấy vẫn còn sớm, mấy ngàn năm đều không tấn cấp, chẳng lẽ hiện tại đùng cái lại tấn cấp? Coi như tấn cấp, mọi người vẫn còn có đường lui, tìm tiểu giới lớn mạnh một chút rồi cố giới tử thủ, dù Bán Hoàng tới thì cũng chưa chắc có thể làm gì được.”

Nói đến đây, Diệt Tằm vương hơi rầu rĩ, “Ta đang nghĩ nếu như Bán Hoàng tấn cấp rồi thì có được tính là Chân Hoàng chân chính không? Nếu có, một khi Chân Hoàng ra tay thì lực lượng giới vực như nào mới có thể ngăn chặn? Hơn nữa, liệu Chân Hoàng có thể ở ngoại giới trực tiếp phá vỡ tiểu giới không? Cuối cùng, hơn phân nửa Vĩnh Hằng đều chứng đạo ở Nhân cảnh.

Nếu Nhân cảnh phá toái thì những Vĩnh Hằng kia còn có thể tiếp tục sống à?”

“Ý của ngươi là muốn chiến?”

Diệt Tằm vương lắc đầu, “Không hẳn.

Ta cũng hiểu rõ thế cục bây giờ.

Đánh không thắng! Thế nhưng cũng không thể triệt để thỏa hiệp.

Làm tôn tử cũng được, năm đó ta cùng Long Tằm giao chiến, ta tuy không bằng hắn nhưng không quan hệ, sông có khúc người có lúc, hiện tại hắn không phải là đối thủ của ta.

Làm tôn tử cũng là vì sau này làm gia gia, không thể một mực cả đời làm tôn tử được. . .”

Hai người trên đại thể đã hiểu rõ ý tứ của ông.

Không chủ trương toàn diện khai chiến, thế nhưng nhất định phải thăm dò cục bộ, sẵn sàng bùng nổ chiến tranh.

Tốt nhất là cuộc chiến của vô địch!

Diệt Tằm vương lại nói: “Còn có, hiện tại loạn thành dạng này, tiền tuyến còn có thể đồng lòng sao? Kết quả bỏ phiếu lần này khiến ta rất thất vọng, chỉ sợ đại chiến sẽ không bạo phát, hơn nữa Vĩnh Hằng chủ chiến đã ít đi rất nhiều.

Tổng cộng 13 phiếu, trừ bỏ 1 phiếu của Đúc Binh hệ và 1 phiếu của Hạ gia thì còn lại 11 phiếu.

Nói thật, ta đã quăng phiếu 2, ủng hộ Hạ gia, nếu không có ta thì mới chỉ có 10 phiếu. . .”

Diệt Tằm vương thở dài một phen, “36 đại phủ, 2 đại thánh địa, cũng chỉ có 10 phe duy trì Đại Hạ phủ, trong đó Đại Tần và Đại Đường luôn chủ chiến thì không cần phải nói, mặt khác ủng hộ còn có Đại Ngô phủ, nhưng Đại Ngô vương đã chết từ lâu, sự ủng hộ của bọn họ có hữu dụng không? Có thể chiến so với trong tưởng tượng càng ít.”

Lần nữa thở dài một tiếng, Diệt Tằm vương buồn bã nói: “Người dám chiến không nhiều, cứ tiếp tục như thế, Nhân cảnh coi như kéo dài thêm trăm năm thì lại có thể thế nào?”

Đại Hán vương nhíu mày, “Ngươi chọn Hạ gia?”

“Ừm.”

Hai người gật đầu, cũng đã phần nào đoán được.

Tính cách của Diệt Tằm vốn hiếu thắng, bằng không cũng sẽ không có chuyện cùng Long Tằm vương giao chiến nhiều năm, nói như vậy thì quả thật người ủng hộ chủ chiến rất ít.

Vô địch của Đại Ngô phủ chết rồi, duy trì Hạ gia cũng không có tác dụng.

Đại Hán vương chần chờ một chút, lại hỏi: “Cái kia. . .

Đại Tề, Đại Ngụy và Đại Trần, tam đại phủ này lựa chọn như thế nào?”

Ba phủ đó đều không có vô địch tọa trấn, bởi vì vô địch của bọn họ đã chết trận.

Cộng thêm Đại Ngô phủ, tổng cộng tứ đại phủ đô không có vô địch tồn tại.

Nếu tứ đại phủ này đều duy trì chủ chiến thì kỳ thật không có tác dụng lớn gì.

“Tứ đại phủ, hai so hai, triệt tiêu.”

Chuyện này Diệt Tằm vương cũng không nói dối, đúng là hai so hai, triệt tiêu.

Đại Hán vương ngẫm nghĩ, nói như vậy, Hạ gia bên này vốn là có 13 phiếu, nhưng không ít phiếu trong đó đều vô dụng.

Hai đại phủ đều không thể hỗ trợ, Đúc Binh hệ cũng thế.

Trừ bỏ chính Hạ gia cùng Diệt Tằm vương, xem ra chỉ có 8 nhà duy trì bọn họ.

“Chiến Thần điện thì sao?”

“Dĩ nhiên duy trì Hạ gia!”

“Aiiiz!”

Không có cách nào nói tiếp, lại trừ bỏ Chiến Thần điện thì chỉ có 7 đại phủ có vô địch đang ủng hộ.

Đây cũng là số lượng phù hợp với suy nghĩ của mọi người.

Cuối cùng vẫn là phái chủ hòa chiếm thế thượng phong.

Mấy người hàn huyên vài câu, Đại Tống vương lại tò mò hỏi: “Diệt Tằm, trước khi đi ngươi truyền âm với ai vậy?”

“Có quan hệ gì với ngươi?”

“Không phải.” Đại Tống Vương phì cười, “Ta là hiếu kỳ thôi.

Đó là Thôi Lãng à? Ngươi biết không, kể ra thì đối phương có chút quan hệ với ta đấy.”

Tô Vũ lấy được mười bản thủ sách của vô địch, bao gồm Bát đại gia mỗi nhà một bản, Đại Hán vương cho một bản, một bản cuối cùng chính là do Đại Tống vương cho.

Đại Tống phủ không có người nằm trong Bát đại gia, bất quá Đại Tống vương cũng có viết mấy quyển, lưu lại phủ khố của Cầu Tác cảnh, tùy trường hợp mà có thể xem xét ban thưởng cho kẻ dưới.

Diệt Tằm vương không để ý tới ông, nhưng Đại Hán vương bên cạnh lại thản nhiên nói: “Thôi Lãng thì là Thôi Lãng đi, ta còn phát giác được có một chút truyền thừa của ta đây.”

“. . .”

Diệt Tằm vương câm nín, không biết nên đáp lời kiểu gì.

Trên người “Thôi Lãng” có khí tức truyền thừa của hai vị vô địch.

Như vậy tên “Thôi Lãng” kia thật ra là ai. . .

Còn cần phải hỏi sao?

Vả lại khoảng cách quá gần!

Đương nhiên, then chốt vẫn là do thực lực của Tô Vũ quá yếu.

Mới chỉ là Đằng Không cảnh!

Nếu hắn mạnh mẽ hơn một chút thì cũng không đến nỗi dễ dàng bị lộ như vậy.

Mấy người đều không nói gì, cấp tốc tan biến tại trong hư không.

Thôi Lãng cũng tốt, Tô Vũ cũng được, hiện tại hắn không phải là nhân vật khiến bọn họ quá bận tâm.

Dù rằng nghe đồn hắn nắm giữ di tích của vô địch, nhưng di tích là di tích, vô địch là vô địch, cũng không phải nói bất kỳ ai tiến vào vô địch di tích thì nhất định có khả năng sẽ trở thành vô địch.


Chương 1213: Kíp Nổ Đi Đến Đâu Cũng Sẽ Gây Họa

Ba tôn vô địch rời đi.

Mà lúc này Tô Vũ vẫn chưa thoát ra khỏi cơn kinh hãi.

Mình đã bị nhận ra?

Vô địch quả nhiên so với chính mình tưởng tượng thì còn cường đại hơn!

Diệt Tằm vương động dùng thời gian, hắn chẳng qua là nhìn nhiều thêm một hồi, thế mà liền bị ông phát hiện.

Ngay lúc Tô Vũ còn đang suy nghĩ về mấy chuyện này, thì bên ngoài đại điện, từng tôn cường giả Nhật Nguyệt nhanh chóng di chuyển, chuẩn bị rời đi.

Lúc bấy giờ, nụ cười tủm tỉm thường trực trên môi Hạ Hầu gia đã không còn, y nhìn về phía mấy người Chu Phá Trùng, lãnh đạm nói: “Chu Phá Trùng, làm chính sự thì các ngươi không được, giết Vạn Tộc giáo lại vô lực, nhưng ra tay đối với người của ta thì đúng là rất ra sức.

Trần Vĩnh bên này đừng nói là không có chứng cứ, dù có chứng cứ thì cũng không tới phiên các ngươi đến lộng ngôn ở trên đầu ta.”

Chu Phá Trùng cười nhạt, đáp: “Tiểu Nhị, ta chẳng qua là đến để duy trì công chính, giết tướng lĩnh quân đội mà còn không bị trừng phạt, vậy thì ai sẽ để quân lệnh vào mắt?”

“Ít dùng bài này!”

Hạ Hầu gia lạnh lùng nói: “Hiện tại ngươi cút về được rồi! Lập tức rời khỏi Đại Hạ phủ, bằng không thì đừng trách ta không khách khí đối với ngươi!”

Dứt lời, y lại nhìn về phía những người khác, lãnh đạm nói: “Náo nhiệt cũng đã xem xong, ai không có phận sự gì thì không phải đều nên sớm rời đi à? Đừng tiếp tục khiêu chiến độ khoan dung của Hạ gia, đao của Hạ gia còn chưa gãy đâu!”

Chu Phá Trùng thở dài, “Ngươi quá vọng động rồi, chúng ta cũng không có ý nhằm vào Hạ gia.

Là do chính ngươi cứ nhất định phải lái suy nghĩ theo hướng này.

Duy trì cục diện giống mấy chục năm trước không phải là điều mà tất cả mọi người đều hi vọng nhất sao? Hạ Hầu gia, ta mong ngươi sẽ suy nghĩ lại!”

Hạ Hầu gia nghiêm mặt, không nói lời nào.

Chu Phá Trùng lắc đầu, vừa đi vừa nói: “Ngươi hãy nhìn rõ ràng đại thế đi! Ngươi hay ta, có người nào mà không phải là vì mong muốn Nhân cảnh sẽ càng tốt hơn, bao gồm cả những vị vô địch kia cũng vậy, chẳng lẽ bọn họ nhìn thấy đại cục còn không rõ ràng hơn so với chúng ta? Ngươi nhìn lại một chút, bây giờ người ủng hộ các ngươi phần lớn đều là Chiến giả, Chiến giả sở cầu khác với Văn Minh sư chúng ta.

Tuy rằng Đại Hạ phủ là Chiến giả thế gia không sai, nhưng các ngươi cũng là khởi nguyên của đa thần văn nhất hệ.

Thậm chí nói không ngoa thì đa thần văn nhất hệ kỳ thật đều có thể nhận Hạ gia làm Tông chủ. . .”

Hạ Hầu gia yên lặng.

Đương nhiên y nghe hiểu ý tứ của Chu Phá Trùng.

Đa thần văn nhất hệ trong miệng gã không phải là đa thần văn nhất hệ hiện tại, không phải là đám người Hồng Đàm mà một nhóm người khác.

Chu Phá Trùng nhìn về phía Hồng Đàm, ánh mắt gã hơi lộ ra vẻ phức tạp, gã nói: “Hồng Đàm, chia tách pháp chưa hẳn có thể giúp đa thần văn nhất hệ quật khởi, mà có khi đó lại là mầm tai hoạ.”

“Không cần ngươi tới nhắc nhở ta!”

Hồng Đàm lạnh lùng đáp: “Sâu kiến còn ham sống, huống chi. . .

Ta còn không phải sâu kiến!”

“Tùy ngươi.”

Chu Phá Trùng không nhiều lời nữa, gã đi ra khỏi đại điện, đạp không rời đi.

Mấy vị cường giả Nhật Nguyệt bên cạnh Nguyên Khánh Đông cũng lần lượt cáo từ.

Mọi người lục tục rời đi.

Hạ Hầu gia tới tiễn biệt mấy vị Đúc Binh sư, thái độ hết sức khách khí, hoàn toàn khác biệt so với khi nói chuyện với đám Chu Phá Trùng trước đó.

Cuối cùng, y thẳng thắn nói muốn cùng Thôi Lãng đơn độc trò chuyện, mọi người cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, lôi kéo tân sinh đúc binh có tiềm năng đúng là phù hợp với phong cách của Hạ Hầu gia.

Đợi đến khi chỉ còn hai người, Hạ Hầu gia mới nhìn chằm chằm Tô Vũ, khẽ thở dài, “Còn may ngươi không làm loạn kế hoạch của ta.”

“Không hiểu Hầu gia nói cái gì.”

Hạ Hầu gia cũng mặc kệ hắn che giấu, tiếp tục nói: “Mau rời khỏi nơi đây đi, bây giờ chỗ này chính là tuyệt địa, ta đã nói với ngươi rồi, ngươi không nên quay về vào lúc này, càng đừng nên ở lại đây lâu!”

Tô Vũ yên lặng, một lát sau mới cất tiếng: “Vậy bọn họ thì sao?”

Hắn đang muốn nhắc tới mấy người Hồng Đàm.

“Bọn họ đi không được.”

Hạ Hầu gia bình tĩnh đáp: “Bọn họ chính là kíp nổ, kíp nổ đi đến chỗ nào cũng đều sẽ gây họa!”

Tô Vũ lần nữa yên lặng, hồi lâu sau mới nói: “Hôm nay ta đã xem hiểu rất nhiều chuyện.

Hầu gia, ta chỉ muốn hỏi một câu, nếu như trước đây ta không quấy rối, cục diện liệu có thể không hỏng bét như bây giờ không?”

Hạ Hầu gia bật cười, “Ngươi chịu thừa nhận là do ngươi quấy rối rồi?”

“Không, ta chẳng qua là đang tự cứu mình.

Các ngài nghĩ kế hoạch của các ngài, ta nghĩ kế hoạch của ta.

Các ngài làm cái gì, ta không biết, cho nên coi như ta có phá hỏng kế hoạch nào thì cũng đừng tìm ta.

Chẳng qua là ta cảm thấy, Trần Các lão bên kia có lẽ có khả năng không cần phải đi tới bước đường hiện tại.”

Hạ Hầu gia cười cười, chậm rãi nói: “Oán hận của y chất chứa đã sâu, không liên quan quá nhiều đến ngươi.

Thời khắc Liễu Văn Ngạn bước chân ra khỏi Nam Nguyên. . .

Không, từ lúc ông ta còn ở Nam Nguyên mà bị buộc tiến vào Đằng Không, kỳ thật đã biểu thị cho sóng gió lại sắp sửa bắt đầu rồi!”

Hết thảy mọi thứ đã âm ỉ nảy sinh từ một lần tập kích Nam Nguyên kia.

Sau đó theo sự phát triển dần dần của Liễu Văn Ngạn mà lửa càng cháy càng lớn.

50 năm đã hao rỗng hết tất cả chờ mong cùng hi vọng của mọi người.

Nói đến đây, Hạ Hầu gia lại quay trở về Tô Vũ: “Bất quá ngươi thật đúng là góp phần đẩy nhanh cái tiến trình này, nguyên bản sẽ không nhanh như vậy, vốn là chuẩn bị chờ thêm hai năm, bằng không cũng không cần ta tới giữ chức vị Phủ chủ như bây giờ, rõ chưa?”

Tô Vũ gật đầu, không đáp lời.

Hạ Hầu gia khuyên nhủ: “Đừng cho là mình có thể che giấu ánh mắt của mọi người.

Người phát hiện ra thân phận thật của ngươi không ít, vả lại ngươi cứ khoa trương như thế, không sớm thì muộn tất thảy mọi người đều sẽ đoán ra.

Ngươi sớm rời đi đi, tốt nhất là quay trở về Đại Minh phủ.”

Tô Vũ buồn bực chất vấn: “Phát hiện thì phát hiện đi.

Có điều hôm nay tiện gặp Hầu gia, ta cũng muốn hỏi ngài một câu.

Vì sao nhà của ta lại biến thành sảnh triển lãm, ai cũng có thể tới lui?”

Hạ Hầu gia thản nhiên đáp: “Chỉ là một tòa nhà rách nát mà thôi, đi thì đi!”

Tô Vũ siết chặt nắm đấm!

Hạ Hầu gia cười nhạt, nhìn hắn: “Không phục? Có không phục thì cũng đừng phân cao thấp với ta làm gì.

Bọn hắn không tới nhà ngươi thì làm sao phát hiện di tích. . .

Nam Nguyên, không sớm thì muộn cũng sẽ có di tích xuất hiện!”

Ánh mắt Tô Vũ khẽ động.

Không sớm thì muộn cũng sẽ xuất hiện?

Hạ Hầu gia cười tủm tỉm nói: “Nhà ngươi mà không mở ra thì mọi người sẽ không hứng thú mò tới.

Mà không tra xét được gì thì không có ý nghĩa a! Nghĩ thoáng lên, một căn nhà mà thôi, mất liền mất đi, có người ở đó thì nhà mới là nhà, không có ai ở thì nó chẳng qua chỉ là bốn vách tường.

Ngươi muốn thì cùng lắm ta bồi thường cho ngươi.”

Tô Vũ cắn răng đáp: “Đó là nơi mà ta cùng phụ thân ta đã sinh sống hơn mười năm, là nơi lưu giữ ký ức và thanh xuân của ta. . .”

“Chà chà!”

Hạ Hầu gia bật cười, “Tiểu hài tử đúng là tiểu hài tử! Được thôi, ngươi cứ ghi thù cho tốt đi, ta không có vấn đề gì! Chờ tới lúc nào ngươi có thể thu thập được ta thì lại đến chất vấn, ha ha, ta chờ ngươi!”

“Ngài. . .”


Chương 1214: Thánh Địa Thiên Nguyên Khí

Thấy Tô Vũ tức giận, Hạ Hầu gia không quá để ý, tiếp tục thấp giọng nói: “Sao gần đây ngươi không thả ra công pháp nào? Nói thật, ta còn muốn danh tiếng của ngươi càng lớn một chút, hiện tại ngươi im hơi lặng tiếng như thế thì chẳng có ý nghĩa gì.

Nam Nguyên bị ngươi nháo một trận, người bỏ đi một mớ, ta cũng khó mà thực hiện được kế hoạch của mình!”

Y cười híp mắt nhìn Tô Vũ, “Nhà đã bị phá, người cũng đã giết, có muốn nhân cơ hội này công bố ra ngoài thêm một bản công pháp thật vang dội không? Để người ta biết ngươi có di tích càng cường đại càng tốt, càng thần bí càng hấp dẫn, tốt nhất là có thể dẫn xuất vô địch nhìn trộm, ngươi nói xem có thú vị hay không?”

Tô Vũ nhíu mày nhìn đối phương, y muốn dẫn xuất vô địch?

Hạ Hầu gia híp mắt, nói: “Kỳ thật so với Hồng Đàm bọn hắn, ta càng coi trọng ngươi.

Tiểu tử, nếu ngươi không rời khỏi Đại Hạ phủ, chậc chậc, ta đã sớm lấy ngươi làm mồi câu.

Ta cảm thấy để ngươi làm mồi có khả năng vang danh nghìn vạn dặm, ai cũng thèm muốn tới ngó di tích của ngươi một cái.”

“Dựa vào cái gì mà ta phải phối hợp với ngài?”

“Dựa vào cái gì à?”

Hạ Hầu gia cười ha hả, giơ tay lên chỉ về hướng mấy người Hồng Đàm cùng Bạch Phong bên kia, đoạn nói: “Chia sẻ một chút áp lực thay bọn họ đi, như thế nào? Ta sợ áp lực quá lớn sẽ ép vỡ bọn họ, ngươi không muốn gánh đỡ một phần gánh nặng sao?”

Tô Vũ cắn răng, mập mạp chết bầm này, ngài nghĩ ăn chắc ta đúng không?

Hạ Hầu gia cười tủm tỉm vạch trần Tô Vũ, “Khẳng định là ngươi đang mắng ta, nhưng không sao, ta không thèm để ý.

Người mắng ta còn nhiều lắm, chưa chắc đủ chỗ cho ngươi xếp hàng.

Thế nào, phối hợp với ta chứ? Ngươi nói xem làm sao mới có thể khiến mọi người càng trọng thị Nam Nguyên?”

Tô Vũ trầm mặc một hồi, rất lâu mới mở miệng hỏi: “Đến cùng là Hầu gia muốn làm gì? Ngài là địch hay bạn? Thái độ của Hạ gia là sao?”

Hạ Hầu gia hỏi ngược lại: “Ngươi không cần quan tâm tới việc đó, ta chỉ muốn nghe câu trả lời của ngươi.

Ngươi cảm thấy làm thế nào mới khiến mọi người thêm coi trọng Nam Nguyên?”

Tô Vũ nhíu mày nhìn y, chậm rãi đáp: “Thiên Nguyên khí tiết ra ngoài.

Nam Nguyên có khả năng tồn tại Thiên Nguyên thánh địa!”

“. . .”

Hạ Hầu gia giật mình, nhưng Tô Vũ đã quay người rời đi, cất cao giọng nói: “Ta đã quen du đãng tứ phương, đa tạ hảo ý của Hầu gia!”

Bốn phía, không ít người đều gật gù như thể đã sớm đoán được.

Thôi Lãng nào có dễ dàng bị lôi kéo như vậy!

Mà Hạ Hầu gia thì vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.

Thiên Nguyên khí thánh địa?

Mấu chốt là y không có nhiều Thiên Nguyên khí để ngụy tạo thánh địa.

Chẳng lẽ tiểu tử này có?

“Ngươi có sao? Bán cho ta đi.

Một viên Thiên Nguyên quả giá 100 điểm công huân, như thế nào?”

“. . .”

Tô Vũ không để ý tới y, cũng không thèm truyền âm đáp lời.

“500 điểm công huân? Giảm nhẹ bớt áp lực cho sư phụ ngươi và sư tổ ngươi?”

“1000 điểm công huân được không? Ta muốn mua 1000 viên Thiên Nguyên quả, ngươi có không?”

“2000 điểm, không thể nhiều hơn nữa!”

“. . .”

Tô Vũ không muốn trả lời.

Hạ Hầu gia thở dài, lần nữa truyền âm nói: “Ta phải chết, sư phụ ngươi bọn hắn cũng phải chết, rất nhiều người đều phải chết.

Về sau thiên hạ này sẽ là của người trẻ tuổi các ngươi.

Tiền tài đều là vật ngoài thân, kỳ thật cho ngươi thêm điểm cũng không thành vấn đề, thế nhưng ta cần rất nhiều Thiên Nguyên quả để bố trí thánh địa, hao phí quá lớn.

Tiểu tử, tài trợ một chút được không?”

Tô Vũ nghiêng đầu nhìn về phía y, ánh mắt bất thiện.

“Đừng nhìn, cẩn thận mọi người hoài nghi ngươi!”

Hạ Hầu gia vội truyền âm nói: “Đám tiền bối bọn ta không làm được việc quét ngang Chư Thiên, không thể trấn áp vạn giới, cũng chỉ sợ không có hi vọng thống nhất Nhân cảnh.

Chỉ có thể trông chờ vào đám hậu bối các ngươi hoàn thành.

Dĩ nhiên trước khi chết, bọn ta vẫn sẽ ra sức dọn đường để tương lai sau này của các ngươi thuận lợi hơn một chút.

Tiểu tử, ta vĩ đại như vậy, ngươi không tán thưởng ta thì cũng nên hành động thực tế, tài trợ chút ít đi, không có vấn đề gì chứ?”

“. . .”

Trong lúc nhất thời Tô Vũ thật sự không biết những lời Hạ Hầu gia nói là thật hay giả, luôn cảm thấy là y đang lừa tiền, lừa Thiên Nguyên khí của hắn.

Hạ Hầu gia vẫn lải nhải không ngừng: “Bọn ta có một kế hoạch vô cùng vĩ đại, chỉ cần thành công thì về sau đám tiểu bối các ngươi liền có thể sống dễ chịu qua ngày.

Tối thiểu là sau này sẽ không còn gặp cảnh khó khăn như bây giờ nữa.

Dĩ nhiên, bất luận cải cách lớn nào cũng đều cần dùng máu để hoàn thành, ta phải chết, Long Võ phải chết, lão đầu tử nhà ta có lẽ cũng phải chết.

Còn có rất nhiều người khác, sư phụ ngươi, sư tổ ngươi, đám người Vạn Thiên Thánh. . .

Bọn ta muốn làm một việc vĩ đại như thế đấy, thế nhưng hiện tại ta cần tài trợ một chút Thiên Nguyên khí, tiểu tử ngươi có thể cung cấp được không?”

Tô Vũ càng nghe càng cảm thấy mập mạp này chắc chắn là đang muốn lừa tiền mình!

Thôi, không để ý tới y nữa, dù sao thì có chuyện động trời gì cũng không thể xảy ra trong thời gian ngắn sắp tới được, để sau lại nói.

Hạ Hầu gia cười cười, nhìn theo bóng lưng Tô Vũ một hồi, lần nữa truyền âm nói: “Thiên Nguyên khí tính sau cũng được.

Nhưng có một chuyện ta vẫn phải nhắc nhở ngươi.

Nếu ngươi muốn ra Chư Thiên chiến trường thì tốt nhất phải đến Lăng Vân, thậm chí Sơn Hải hẵng nghĩ tới.

Mặt khác, mùi máu tươi trên người ngươi quá nặng.

Bớt phục dụng tinh huyết lại đi.

Không tới gần ngươi còn đỡ, vừa đến gần liền có thể ngửi thấy mùi máu tươi thật thối.”

Tô Vũ sững người, thanh âm của Hạ Hầu gia lần nữa vang lên: “Ngươi nên tới Đại Kim phủ.

Bọn họ có Tĩnh Tâm tuyền, chỉ cần ngâm người trong đó ba đến năm ngày là có thể tẩy sạch mùi máu tanh trên người ngươi, thậm chí có thể tẩy cả mùi máu từ trong xương cốt.”

Tô Vũ yên lặng nhớ kỹ, trước đó hắn đúng là không quá để ý đến chuyện mùi máu tươi trên người mình.

Có lẽ mấy người Ngưu Bách Đạo cũng nhận ra, có điều bọn họ không đề cập tới làm hắn cũng chủ quan việc này.

Chờ Hạ Hầu gia đi rồi, Đốc Sát viện bên đây cũng triệt để yên tĩnh trở lại.

Thấy Tô Vũ ra ngoài, Hồ Kỳ liền hỏi: “Thôi Lãng, muốn về chung với bọn ta luôn không?”

“Không đâu, ta còn muốn ra ngoài chơi một thời gian.

Hồ lão sư, ngài đi về trước đi!”

“Được rồi, ngươi ở bên ngoài thì cẩn thận một chút.”

Hồ Kỳ dặn dò vài câu, không nói gì thêm nữa.

Lúc này, Hạ Hổ Vưu đi tới, cười lấy lòng bắt chuyện: “Thôi huynh, có muốn ở lại Đại Hạ phủ chơi mấy ngày không? Ta và Thôi huynh mới quen mà đã thấy thân thiết, Thôi huynh vẫn còn rất nhiều nơi chưa đi đúng không? Đại Hạ phủ mặc dù không có nhiều địa phương hưởng lạc, nhưng cũng có điểm thú vị đặc sắc riêng.

Thôi huynh, ngươi thấy thế nào?”

Dứt lời, cậu lại bổ sung thêm: “Ta còn mời không ít hậu duệ vô địch, thậm chí hai ngày nữa sẽ có một nhóm mỹ nữ của Thần Ma tộc đến Đại Hạ phủ, Thôi huynh có muốn ở lại chơi không?”

Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, rất nhanh liền cười ha hả đáp: “Thật à? Học viên Thần Ma sắp tới đây rồi?”

“Đúng thế.”

Hạ Hổ Vưu vui vẻ đáp: “Cái kia quyết định như vậy đi.

Ta cũng rất thích đúc binh, hai ta cùng một chỗ giao lưu trao đổi đi!”

Những vị Đúc Binh sư đứng gần đó nghe vậy bèn phì cười, tiểu tử Hạ gia này thật đúng là dám nói, ngươi muốn học hỏi kinh nghiệm đúc binh thật sao?

Bất quá thái độ lôi kéo Đúc Binh sư của Hạ gia cũng đã khiến mọi người thật hài lòng.

Nhìn mà xem, dù là hậu duệ của vô địch thì cũng phải lấy lòng thiên tài của Đúc Binh sư chúng ta mới được!

Rất có mặt mũi!

Triệu Thiên Binh cũng tươi cười bảo: “Thôi tiểu hữu lưu lại mấy ngày cũng tốt.

Vừa vặn sư đệ ta rất có hảo cảm đối với ngươi.

Gần nhất hắn hết sức trầm muộn, ngươi năng lui tới trò chuyện với hắn đi, coi như đây là thỉnh cầu của ta.

Sau này nếu tiểu hữu có đi chơi đâu qua Đại Chu phủ, cứ việc tới Đại Chu Đúc Binh học phủ tìm ta, nhất định sẽ nhiệt tình chiêu đãi!”

“Đa tạ Triệu phủ trưởng!”

Tô Vũ ôm quyền nói lời cảm ơn, xem như đáp ứng.

Triệu Thiên Binh cười một tiếng, cấp tốc rời đi, mấy vị Đúc Binh sư khác cũng khách sáo vài câu rồi lần lượt rời khỏi.


Chương 1215: Cảm Giác Thân Cận

Đợi mấy người Đúc Binh sư đi hết, Hạ Hổ Vưu mới truyền âm dặn dò: “Mấy ngày nay ngươi đừng có chạy lung tung.

Nam Nguyên bên kia chết mấy người, có cường giả đang chạy về đằng này, trên đường đi chắc chắn sẽ gặp chút phiền phức, chờ giải quyết đống phiền toái đó xong ngươi hẵng đi.”

Tô Vũ yên lặng gật đầu.

Đại Kim phủ. . .

Tĩnh Tâm tuyền. . .

Nếu hắn nhớ không lầm thì kẻ mà hắn giết chính là nhi tử của Nhật Nguyệt đến từ Đại Kim phủ.

Hạ Hổ Vưu truyền âm xong liền nhanh chóng lấy lại dáng vẻ ung dung, cậu mang theo Tô Vũ đi lên phía trước, vừa đi vừa nói: “Thôi huynh, mấy ngày nay ngươi ở tạm trong học phủ đi.

Dưỡng tính viên có một số biệt thự còn trống, ngươi ở tạm bên đó vậy.

Ở đó có nhiều thiên tài của học phủ, ngươi có thể tiện giao lưu trao đổi cùng mọi người một chút.”

“Rất vinh hạnh!”

Tô Vũ khách sáo đáp lễ, dư quang nhìn về phía mấy người Hồng Đàm bên kia đang yên lặng rời đi, không dám tùy tiện tiến lên bắt chuyện.

Cách đó không xa.

Bạch Phong cảm khái: “Vẫn là học đúc binh, luyện đan rất có mặt mũi.

Sư phụ, ngài thấy không? Người ta mới chỉ là Đúc Binh sư Huyền giai nhưng đã được Hạ gia coi như bảo bối mà cúng bái.

Ngài đã là Nhật Nguyệt, nhưng ta cảm giác ngài còn chẳng có địa vị bằng đối phương.”

“Lão Triệu đã đột phá, hiện tại địa vị của ngài trong học phủ lại càng thấp hơn ông ta một bậc.”

“. . .”

Hồng Đàm liếc mắt nhìn Bạch Phong, ngươi không tìm đường chết thì không thoải mái đúng không?

Ông nghiêng đầu nhìn lướt qua Tô Vũ, hơi nhíu mày, nói: “Tiểu tử này có vẻ không phải là loại người lương thiện.”

“Hả?”

“Sát khí trên thân rất nặng, dĩ nhiên ngươi không cảm giác được, ngươi quá yếu.”

Đả kích anh xong, Hồng Đàm bỗng nhiên truyền âm hỏi: “Tiểu tử kia. . .

Ngươi có cảm giác gì không?”

Bạch Phong ngẩn người, truyền âm đáp: “Cảm giác rất thân cận.”

“Ừm.”

Hồng Đàm không nói tiếp, không chỉ Bạch Phong mà cả ông cũng thấy thế.

Không phải thật sự thân cận về mặt tinh thần, mà là trên người đối phương có khả năng tồn tại một vật gì đó rất trọng yếu đối với chúng ta.

Rốt cuộc là đồ vật gì?

Sau một khắc, trong lòng ông mơ hồ có một ý nghĩ, chẳng lẽ là thần văn chiến kỹ bia?

Hồng Đàm đè áp suy nghĩ này xuống, không định đi dò xét.

Có lẽ chỉ là ảo giác, thần văn chiến kỹ bia không phải đã được Tô Vũ mang đi rồi sao?

Dưỡng tính viên.

Khu biệt thự.

Tô Vũ cùng Hạ Hổ Vưu uống trà, uống một hồi, Hạ Hổ Vưu đề nghị: “Uống trà không có ý nghĩa gì, đều là người trưởng thành cả rồi, tới chút rượu nhé?”

“Ừm.” Tô Vũ nhẹ gật đầu.

Hạ Hổ Vưu lấy ra một vò rượu từ trong nhẫn chứa vật, đoạn nói: “Đây là rượu mà Nhị gia gia ta giấu như giấu của, bị ta trộm, ngài ấy còn tưởng rằng là mất đi đâu rồi.

Tửu quý trăm năm, mùi vị không tệ.”

“Nhị gia gia ngươi không đánh chết ngươi sao?”

“Y không nỡ bỏ, đánh chết ta thì lấy người nào kế thừa Hạ gia?”

Hạ Hổ Vưu đùa một câu, xốc lên tấm voan che, mùi rượu thơm lập tức phiêu đãng khắp phòng.

Cậu rót cho Tô Vũ một chén, cũng rót cho chính mình một chén đầy.

Giơ chén lên, chạm nhẹ vào chén của Tô Vũ rồi một hơi uống cạn sạch.

Tô Vũ yên lặng bồi tiếp, chậm rãi uống vào.

Hạ Hổ Vưu lần nữa rót đầy một chén cho mình, cười nói: “Huynh đệ, ngươi nói thật đi, trong mắt ngươi, có phải hậu duệ vô địch đều là đám người phong quang vô hạn, kiêu hoành bạt hỗ, chết chưa hết tội, mười tên chặt đầu chín kẻ cũng không vô tội?”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta chưa từng nghĩ như vậy.

Ta không thù giàu, không thù võ nhị đại.

Ta chỉ thù những kẻ nào nhằm vào ta, đụng vào người của ta.

Mặc kệ thân phận của những kẻ đó là gì, ta đây đều cừu thị chúng.”

Tô Vũ hết sức thản nhiên, chậm rãi cạn ly rồi nói: “Ta là người hay thù vặt, tâm nhãn nhỏ, khi còn bé đã là thế.

Ngươi không đắc tội ta, ta đây cũng lười đắc tội ngươi.

Ngươi đắc tội ta, hiện tại ta không có cách thì thôi, nhưng không sớm thì muộn ta cũng phải nghĩ biện pháp giết chết ngươi.”

“Ha ha ha!”

Hạ Hổ Vưu gật đầu, “Dứt khoát! Trực tiếp! Nói đến thì vẫn là ngươi sống thoải mái hơn bọn ta nhiều.

Có một số việc dù chúng ta rất muốn thì cũng không thể làm được! Nói thí dụ như ta, có nhiều việc ta muốn làm lắm, thậm chí ta còn có thực lực để làm, thế nhưng. . .

Lo lắng nhiều, suy tính nhiều, không có cách nào.”

Rượu vào lời ra, cậu nói không ngừng: “Chẳng hạn như hôm nay đi, khi gã Chu Phá Trùng vừa đến, lải nhải luôn mồm.

Kỳ thật trong đầu ta lúc đó chỉ tràn ngập một suy nghĩ, địa bàn Hạ gia là nơi mà gã có thể đến chỉ tay năm ngón sao? Đáng chết, ta rất muốn hô một tiếng, kêu người một đao chém chết gã.

Thế nhưng có thể tưởng tượng được, đao vừa hạ xuống thì Hạ gia liền gặp phiền phức lớn rồi.”

“Liền nói trước kia, khi mà đám chết tiệt Chu Bình Thăng dám âm mưu sau lưng cấu kết với Vạn Tộc giáo, ta đã nghĩ đến việc điều tra xét xử làm gì, kéo toàn bộ bọn chúng tới Vạn tộc hố chém đầu là xong.

Nhưng rồi lý trí của ta lại nói, không được, chém đầu bọn chúng xong thì chẳng phải là lại kiếm thêm chuyện cho Nhị gia gia hay sao? Thời đại này, dù ngươi có gia tộc vô địch thì cũng không thể vô duyên vô cớ chém người.”

Tô Vũ yên lặng lắng nghe, không nói cái gì.

Hạ Hổ Vưu lại uống một chén, thở hắt ra, đoạn nói: “Huynh đệ, biết ta tìm ngươi là vì muốn trò chuyện việc gì không?”

“Không biết.”

Tô Vũ bưng chén rượu lên, uống một hớp nhỏ, vị hậu có chút hơi cay khiến cho tinh thần hắn tập trung thêm mấy phần.

Hạ Hổ Vưu hít sâu một hơi, rất nhanh lại nói: “Ta muốn một ít đồ vật, cần ngươi hỗ trợ, ngươi có thể tài trợ giúp ta không?”

Tô Vũ nhíu mày, “Ngươi muốn Thiên Nguyên khí?”

“Hả?”

Hạ Hổ Vưu sửng sốt nhìn Tô Vũ, đầy mặt ngốc trệ, ngươi còn có cái này?

“. . .”

Tô Vũ cũng sửng sốt nhìn đối phương.

Đệt mợ, không phải cái này à? Hố rồi, ai bảo ngữ khí của ngươi y chang Nhị gia gia hồ ly nhà ngươi làm gì!

Ta còn tưởng rằng là do Hạ Hầu gia nói cho ngươi biết nên ngươi mới cố ý tìm ta.

Hai người liếc nhìn nhau, Hạ Hổ Vưu chớp chớp con mắt tí hin, điên cuồng gật đầu, “Đúng vậy, ta rất muốn có cái này! Ngươi có bao nhiêu, tiền bạc không thành vấn đề.”

Tô Vũ há to miệng, nửa ngày cũng không thể thốt lên tiếng.

Một hồi lâu sau, hắn mới mệt mỏi đáp: “Nói cái ý định trước đó của ngươi đi!”

“Không, trước đó ta chính là muốn nói ta cần Thiên Nguyên khí!”

“Ít vô nghĩa!”

Tô Vũ liếc mắt nhìn đối phương.

Hạ Hổ Vưu cười khan một tiếng, nói thật: “Kỳ thật cũng không có gì, ta muốn mấy bộ công pháp, ta cũng không biết ngươi có hay không.”

“Thứ nhất, có thể kích thích thân thể, cấp tốc tấn cấp, thế nhưng có di chứng, loại công pháp như vậy bình thường đều có di chứng, cái này không có cách nào.”

“Thứ hai, ngươi có loại công pháp liên hợp hay không. . .”

Hạ Hổ Vưu suy nghĩ một chút, hình dung cho Tô Vũ hiểu ý mình, “Chính là cái loại. . .

Ngươi biết Phệ hồn trùng đúng không? À đương nhiên, ngươi còn nghiên cứu Phệ Hồn quyết mà.

Thế nhưng thứ ta cần không phải là Phệ Hồn quyết, mà là một bộ công pháp tổ hợp, ngươi hiểu ý ta không?”

Tô Vũ gật đầu, “Cùng một dạng như trùng tộc, tích lũy chiến lực ngàn vạn, trùng nhiều cắn chết long đúng không? Ta biết rồi.”

Hạ Hổ Vưu nhẹ nhàng thở ra, “Chính là loại hình công pháp mà ta muốn! Một vạn người hợp lại sẽ có thể tích lũy thực lực phát huy.

Ngươi có loại công pháp này sao?”

Tô Vũ không vội đáp lời, chỉ hỏi: “Còn nữa không?”

“Dĩ nhiên!”

Hạ Hổ Vưu gật đầu, “Còn có một loại, chính là kiểu công pháp có thể phong bế thức hải.

Ngươi hình dung ra ý ta không? Hoàn toàn phong bế chứ không phải có tác dụng tu luyện thức hải, như vậy địch nhân cũng không dễ dùng ý chí lực thương tổn biển ý chí của ngươi.

Ta biết loại công pháp này khẳng định có rất nhiều điểm cực đoan, nhưng không quan trọng, hiện tại ta rất cần.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box