[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 238 : Phác Họa Thần Văn (c1186-c1190)
❮ sautiếp ❯Chương 1186: Phác Họa Thần Văn
Trong biển ý chí.
Ầm một tiếng, một Thần khiếu mở ra, bị mạnh mẽ cường ép mở ra.
Đúng lúc này, biển ý chí kịch liệt run rẩy.
Triệu Lập dại ra, ngay sau đó không nhịn được mắng to: “Mạnh mẽ mở ra sẽ khiến biển ý chí hỏng nhanh hơn, có phải tiểu tử ngươi cố ý giết chết ta để kế thừa Văn Binh hay không?”
Tên đáng ghét không đáng tin cậy!
Sao ông cảm giác biển ý chí chấn động mạnh quá vậy?
Hình như càng nhanh vỡ hơn!
Tô Vũ sửng sốt, không đúng, năm xưa Liễu lão sư đã vượt qua nguy cơ tương tự, sao bây giờ tới lượt Triệu Lập lại không có hiệu quả?
Búa lớn cũng cảm nhận được biển ý chí chấn động lợi hại hơn, có vẻ nó cũng ngây người.
Tự sát à?
Nói thế nào thì nó cũng là Chủ Thần văn của Triệu Lập, kỳ thật vẫn mang theo một ít ý chí của Triệu Lập, chủ nhân muốn tự sát ư?
Cây búa có một chút linh thức đang tự hỏi vấn đề này.
Triệu Lập cạn lời, nhanh chóng phán đoán tình huống một chút rồi nói: “Chưa hỏng được, mới mở một cái, nhưng phương pháp này không được đâu, tiếp tục như vậy thì biển ý chí sẽ hỏng, Liễu Văn Ngạn thật sự làm như thế sao?”
“Thật, Liễu lão sư nói vậy mà.”
“Vớ vẩn, có khi là Đại Hạ Vương giúp hắn củng cố biển ý chí đấy!”
Triệu Lập mắng một tiếng, ông đoán vậy, mà cũng có thể là Liễu Văn Ngạn thiên phú dị bẩm, dù sao ông mà khai tiếp thì e là phải xong đời.
Hôm nay là ngày hắc đạo đúng không? Toàn phải tự mình đánh mình.
Đầu tiên là Chủ Thần văn tấn công, tiếp theo ông liên thủ đánh biển ý chí của mình, nếu còn đánh tiếp chắc chắn sẽ chết thật đấy.
Tô Vũ phán đoán tình thế, cây búa lớn lại bắt đầu gây chuyện.
Tiếp tục đấu đá khắp nơi!
Tô Vũ quan sát một lượt rồi cắn răng nói: “Lão sư, nếu không thì cố thử xem, 72 khiếu Vạn Văn kinh phân bố không đều, mở thêm một ít Thần khiếu, ngài mở ra hai bộ ngũ hành quyết của ta đi, liên kết thành văn quyết có lẽ có thể củng cố toàn bộ biển ý chí.”
Triệu Lập cũng biết ngũ hành văn quyết, nhưng là bốn bộ, giờ phút này ông phán đoán tình hình: “Bao gồm những khiếu trùng, muốn hoàn thành hai bộ kia thì cần mở ít nhất 11 Thần khiếu, ngươi chắc chắn là ta sẽ không chết chứ?”
“Chữa ngựa chết thành ngựa sống thôi!”
Tô Vũ cũng thực bất đắc dĩ, hắn cũng không có biện pháp, không thì sớm muộn gì biển ý chí của Triệu Lập cũng sẽ bị búa lớn đánh hỏng.
Hiện tại Triệu Lập khai 81 Thần khiếu, hai bộ văn quyết kia cần 72 cái, trùng hợp 61 khiếu, còn thiếu 11 khiếu thì mới có thể mở ra hai bộ, kết nối lại sẽ hình thành một cái lưới lớn, có khả năng củng cố biển ý chí.
Đây cũng là biện pháp tốt nhất hắn có thể nghĩ ra.
Triệu Lập cũng biết không còn đường khác, ông hạ quyết tâm: “Vậy bắt đầu đi, xem hai bộ nào thích hợp nhất, có thể bao quát toàn bộ biển ý chí, xem xem có thể tu bổ hay không!”
“Được!”
Tô Vũ nhanh chóng hạ xuống, ngẩng đầu nhìn không trung, sao trời phân bố không đều, có lẽ nếu đều hơn thì phác hoạ công pháp rồi sẽ củng cố hơn nhiều.
Vạn Văn kinh hình thành 72 khiếu huyệt, giờ phút này công pháp liên kết, nửa bên đã củng cố hơn rất nhiều.
Thần khiếu liên kết sẽ có chút tác dụng củng cố.
Tô Vũ không nói gì, truyền thừa chi hỏa nhanh chóng cháy lên, để xem ý nghĩ của mình có chính xác hay không.
Suy nghĩ một hồi, Tô Vũ đột nhiên nói: “Lão sư, ngài chống đỡ một hồi, ta đi phác họa một thần văn trị liệu, tốt nhất là có thể trị liệu biển ý chí, ít nhất giúp được ngài củng cố một chút.”
“Cái gì?”
Triệu Lập kinh ngạc, Tô Vũ dứt lời đã nhanh chóng chạy ra ngoài.
Đúng vậy, hắn ra ngoài rồi!
Hắn trở lại thân thể, nhanh chóng lấy ra một quyển bản thảo của vô địch, cấp tốc quan sát, truyền thừa chi hỏa cháy bùng lên, hắn tập trung xem hết tập bản thảo kia.
Yên tĩnh!
Tô Vũ mở ra thần văn chữ “Tĩnh”, bảo trì trấn định, mặc kệ Triệu Lập, tiếp tục đọc sách, hắn phải phác họa thần văn để giúp lão sư củng cố biển ý chí, sau đó mới thử nghiệm, tránh việc thật sự đánh chết lão sư.
Triệu Lập bị bỏ lại một mình trong biển ý chí, ông sắp sụp đổ mất!
Má nó!
Ngươi đánh đến một nửa lại đột nhiên chạy ra, còn nói ngươi muốn đi phác họa thần văn, ý gì đấy?
Tô Vũ mặc kệ, hắn tĩnh tâm ngưng thần, quan sát từng chút một để lĩnh ngộ, truyền thừa chi hỏa càng ngày càng sáng ngời.
Phác họa thần văn mà thôi!
Lúc trước, có vài thần văn hắn không muốn phác họa, hắn không có hứng thú cho nên không xem nhiều, hiện tại luồng tư duy của hắn vận chuyển tới đỉnh điểm, phải phác họa một thần văn có tính chất trấn áp, hoặc là trị liệu, hoặc là củng cố.
Đại khái qua ba bốn phút, trong biển ý chí của Tô Vũ, một thần văn dần dần thành hình.
“Hợp!”
Bản thảo của vô địch không xem như ý chí chi văn đơn thuần, cho nên dù ở trong bí cảnh thì cũng không tạo thành ảnh hưởng quá lớn.
Nhưng trong nháy mắt Tô Vũ hình thành thần văn này, có người cảm ứng được.
Trong phủ thành chủ.
Đại Tống vương hơi xôn xao, bóng người trong mắt không ngừng lập lòe, thời gian lưu chuyển, Nhật Nguyệt quay cuồng.
Trong nháy mắt vừa rồi, có phải có người hiểu được vài thứ thuộc về ta hay không?
Là ai?
Có vẻ có quan hệ với mình, nhưng quan hệ không quá chặt chẽ, hình như có chút cách trở, ông nhìn trộm thiên cơ nhưng cũng không thấy cái gì, có vẻ như có người ngộ ra thần văn, có điểm liên hệ với cảm ngộ của ông.
Diệt Tằm vương tò mò hỏi: “Lão Tống, làm sao vậy?”
“Không sao!”
Đại Tống vương cười cười, lắc quạt xếp, không có việc gì, ông chỉ cảm thấy kỳ quái, hình như người này cách ông không xa lắm thì phải.
Người Đại Tống phủ ư?
Xem bản thảo của ông à?
Mấy năm nay ông đã ban thưởng một ít bản thảo ra ngoài, chẳng lẽ có người nào đó ở đây nhưng ông không phát hiện.
Không nghĩ nhiều, việc nhỏ mà thôi, Đại Tống vương mở miệng: “Lát nữa nếu Triệu Lập thất bại, biển ý chí bị thương nặng, ta sẽ xem có thể giúp hắn củng cố biển ý chí hay không.”
“Đa tạ Đại Tống vương!”
Triệu Thiên Binh vội vàng cảm tạ, Đại Tống vương khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Tô Vũ nhanh chóng quay lại biển ý chí của Triệu Lập, nhìn cây búa cỡ vừa bị đánh thê thảm, hắn vội vàng hô: “Lão sư, ta về rồi đây!”
Dứt lời, thần văn chữ “Hợp” nhị giai hình thành nhờ bản thảo của vô địch nhanh chóng phát huy tác dụng, bắt đầu tụ hợp ý chí lực bốn phía, giúp Triệu Lập củng cố biển ý chí, Tô Vũ nói: “Không phải trị liệu, chỉ miễn cưỡng tụ hợp biển ý chí thôi, đáng tiếc nó mới chỉ là nhị giai.
Lão sư, nếu không ta lại ra ngoài thử xem, ngài còn chống đỡ được không?”
“. . .”
Cây búa của Triệu Lập rung chuyển kịch liệt!
Đệt mợ thật sự!
Ngươi đúng là phác họa thần văn trong nháy mắt, hơn nữa còn là nhị giai, thần văn là của nhà ngươi à, ngươi muốn phác họa liền phác họa sao?
Ngươi đùa ta đúng không?
Ngươi đang trêu chọc ta đúng không?
Sớm muộn gì ta cũng sẽ bị ngươi đùa chết!
Ông kinh ngạc rớt cằm, ông biết Tô Vũ có thiên phú cường đại, nhưng hắn chỉ ra ngoài vài phút, sau đó vào lại rồi bảo ông rằng hắn đã phác họa một thần văn nhị giai, đúng vậy, nhị giai, còn không phải là nhất giai!
Vậy đám người phải chậm rãi phác họa thần văn, chậm rãi hoàn chỉnh, chậm rãi thăng cấp phải sống thế nào, ông cũng là loại người vậy đấy!
Hắn còn nói muốn tiếp tục ra ngoài thử xem?
Thôi đi!
“Đừng, bắt đầu, bắt đầu đi!”
Lão Triệu rống to, bắt đầu đi, bằng không ta cảm thấy mình không bị búa đập chết thì đã bị ngươi dọa chết.
“Vậy được, bắt đầu thôi.”
Tô Vũ cũng chỉ nói vậy thôi, ra ngoài nữa, ai biết có phác họa ra được thần văn gì hay không.
“Lão sư, ta còn có thủ đoạn khác, ngài đừng sợ.”
Triệu Lập đờ đẫn, ngươi còn thủ đoạn gì thì cứ việc dùng, ta không sợ!
Ông vừa định nói vậy, ngay sau đó, thần văn chiến kỹ của Tô Vũ nhanh chóng từ cây búa hóa thành một cái nồi to!
Trung tâm thần văn cũng xoay chuyển!
Triệu Lập dại ra, trợn mắt há hốc mồm, lại là tình huống gì đây?
“Lão sư, ta chế trụ nó, ngài giúp ta kiềm chế nó thật chặt, chúng ta sẽ chiến đấu gần Thần khiếu, tránh liên lụy đến địa phương khác.”
“Ngươi. . .
Thần văn chiến kỹ còn có thể biến đổi ư?”
“Vâng!”
“. . .”
Triệu Lập không chịu nổi, thật sự không chịu nổi, thần văn chiến kỹ còn biến đổi được sao?
Tô Vũ không để ý, cảm thấy cái nồi không trấn áp được, ngay sau đó, cái nồi biến thành dây thừng cuốn lấy búa lớn, nhanh chóng kéo đến chỗ khác, búa lớn kịch liệt giãy giụa, Triệu Lập dại ra đi theo Tô Vũ cùng nhau kéo, giờ phút này ông có muôn lời muốn nói, nhưng không nói nên lời.
Tô Vũ là người ư?
Không phải!
Đây là yêu nghiệt, ông thật muốn chọc mù mắt mình, nhắm mắt làm ngơ cho xong.
Chương 1187: Tẩy Tẫn Duyên Hoa
Lúc bấy giờ Tô Vũ thiên biến vạn hóa, phát huy ra 100% thực lực!
Hắn kéo búa lớn như người kéo thuyền đến gần một Thần khiếu, sau đó búa lớn kịch liệt giãy giụa, mà việc Triệu Lập cần làm rất đơn giản, cùng Cục lông nhỏ giao chiến với búa lớn, mạnh mẽ mở Thần khiếu kia ra.
Mà nhiệm vụ của Tô Vũ chính là kiềm chế búa lớn, không cho nó chạy đến phá hủy chỗ khác.
Ầm!
Lại một Thần khiếu bị mở ra, biển ý chí kịch liệt run rẩy, thần văn chữ “Hợp” của Tô Vũ bùng nổ, có chút tác dụng, miễn cưỡng khiến chấn động nhỏ đi.
Tô Vũ không chậm trễ, nhanh chóng kéo búa lớn đến chỗ khác.
Triệu Lập ngơ ngác đi theo, dù ông đã sống hơn trăm năm thì cũng là lần đầu tiên gặp phải việc này, những gì ông chứng kiến hôm nay có lẽ cả đời ông cũng không quên được.
Tô Vũ có được thần văn trời sinh, ông không để bụng.
Tô Vũ ra ngoài đọc sách, vài phút đã phác họa ra thần văn, ông không để trong lòng.
Thần văn chiến kỹ của Tô Vũ có thể thiên biến vạn hóa, không phải biến hóa mặt ngoài mà là thật sự chất biến, sau khi biến hóa, thần văn chiến kỹ sẽ có năng lực đặc thù, tỷ như dây thừng có thể cuốn lấy cây búa Sơn Hải.
Nếu chỉ biến hóa bề ngoài, văn binh nguyên bản của Tô Vũ là đao, dù biến thành dây thừng thì cũng là chiến kỹ công kích, không trói được cây búa kia.
Nhưng Tô Vũ vậy mà có thể thay đổi từ bản chất.
Tới cái này thì ông khó mà bình tĩnh nổi nữa.
Giờ phút này Tô Vũ nghĩ đến cái gì đó, vừa kéo búa lớn, vừa nói: “Lão sư, kỳ thật ngài có thể phác họa thần văn chiến kỹ, thừa dịp chưa tới Sơn Hải vẫn còn hy vọng! Ta biết một cách phác họa một thần văn chiến kỹ dạng cây búa, lão sư, ngài muốn học hay không? Tuy rằng ngài không học được khuôn mẫu, nhưng có thể miễn cưỡng phác họa, tốn chút thời gian rồi chậm rãi mài giũa mà thôi.
Nếu phương pháp chia tách hoàn toàn hoàn thiện, ngài vẫn có thể hình thành chiến kỹ chân chính, không thì ngài đến Sơn Hải rồi, hiện tại chúng ta chưa nghiên cứu đến trình độ đó.”
Triệu Lập vẫn là Lăng Vân, vẫn có thể làm được.
Triệu Lập cũng có không ít thần văn, hiện tại có thể trực tiếp dựng một khuôn mẫu, đương nhiên là cần sau này dần dần hoàn thiện, chỉnh hợp, dù sao cũng không phải khuôn mẫu truyền thừa từ Dưỡng Tính.
Khuôn mẫu như vậy không thể tùy tiện dựng nên, nhưng Tô Vũ biết cách cho nên cũng sẽ không xảy ra xung đột gì.
Triệu Lập ngây người: “Vậy cũng được ư?”
“Chắc vậy!”
“. . .”
“Vậy. . .
Thử xem.”
Triệu Lập tiếp tục dại ra, không thì ta cứ thử xem?
Giờ phút này ông đã quên kỳ thật mình đang ở trong nguy cơ sinh tử.
Ông bị Tô Vũ làm kinh ngạc một phen, cho nên đã quên cả nguy hiểm.
Tô Vũ không do dự, chờ Triệu Lập và Cục lông nhỏ lại chiến đấu với búa lớn lần nữa, Tô Vũ liền biến thần văn chiến kỹ của mình thành một cây búa, trung tâm là 18 thần văn, “Lão sư, ngài có bao nhiêu thần văn?”
“12.”
Triệu Lập không có nhiều thần văn như vậy, nhưng cũng có đến 12 cái.
“12 à?”
Không ít, Tô Vũ ngẫm nghĩ, thôi, tạo ra khuôn mẫu có 12 thần văn cho ông vậy, nếu không đủ thì chúng ta lại nghĩ cách sau.
Một lát sau, hắn tổ hợp 12 thần văn biến thành một cây búa nhỏ, “Lão sư, ngài xem đi, nhớ kỹ, tổ hợp như vậy có thể củng cố, sẽ không khiến thần văn chiến kỹ bị hỏng dễ dàng.”
11 thần văn của Triệu Lập nhanh chóng tụ hợp, sau đó ông đau đầu nói: “Chủ Thần văn là cây búa kia.”
Nên bây giờ ông chỉ còn 11 cái!
Nhưng ánh mắt Tô Vũ tỏa sáng, “Lão sư, dùng thần văn chiến kỹ giam cầm nó, bắt giữ nó, như vậy thần văn chiến kỹ của ngài sẽ càng mạnh, còn có thể kiềm chế nó, kế tiếp chúng ta chỉ đâu đánh đó!”
“. . .”
Triệu Lập không muốn nói lời nào nữa, cứ làm theo ý Tô Vũ, hắn bảo đặt thần văn ở đâu thì đặt ở đó, bảo liên kết thế nào thì liên kết thế đó, rõ ràng là một hồi nguy cơ sinh tử, giờ phút này lại thành công cuộc bắt giữ búa lớn, mượn dùng búa lớn để khai Thần khiếu!
Bên ngoài chờ đợi hồi lâu, nhưng không thấy có biến hóa gì.
Chỉ cảm thấy hư ảnh cây búa kia càng thêm sinh động, không ngừng dao động, kim văn không gia tăng cũng không giảm bớt, tình huống này là sao?
Vài tiếng đồng hồ sau!
Sao vẫn không có động tĩnh gì?
Rốt cuộc là thất bại hay là thành công?
Không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Tiếng gõ đúc cũng đã biến mất!
Bọn họ cảm thấy rất mê mang.
Không chỉ bọn họ, những Đúc Binh sư, vài vị vô địch kia cũng cảm thấy kỳ quái, đây rốt cuộc là thất bại hay là thành công?
Triệu Lập đang phá Sơn Hải à?
Cây búa kia có vẻ rất mạnh, chẳng lẽ biển ý chí của Triệu Lập hết sức cường đại nên cây búa kia không làm gì được ông ư?
Hoặc là cây búa này nhìn thì có vẻ cường đại, nhưng thực tế lại là rác rưởi, căn bản không đánh được Triệu Lập?
Tóm lại, người bên ngoài không nhìn ra cái gì.
Trong biển ý chí, Tô Vũ đã tinh bì lực tẫn, Triệu Lập miễn cưỡng dựng lên thần văn chiến kỹ hình cây búa, nhưng lần đầu tạo ra nên không vững chắc chút nào, đã mấy lần suýt thì tan tác.
Chủ yếu là do cây búa chứa Chủ Thần văn vẫn luôn giãy giụa.
Nhưng đã tới nông nỗi này rồi, Triệu Lập bỗng nhiên cảm thấy mình có hy vọng thành công!
Cảm giác cây búa này đã bị ông làm cho kiệt lực, giãy giụa đã có cảm giác yếu bớt.
Ông lại kéo cây búa đi đánh Thần khiếu!
Lúc bấy giờ, Thần khiếu thứ 92 mở ra, cuối cùng Triệu Lập cũng mở được toàn bộ Thần khiếu của hai bộ ngũ hành văn quyết hoàn chỉnh, ông nhanh chóng liên hệ tất cả Thần khiếu, biển ý chí vẫn đang run rẩy kịch liệt, lúc này, hai bộ công pháp bắt đầu vận hành.
Vạn Văn kinh và ngũ hành pháp quyết vận hành hai bên, từng Thần khiếu được kết nối với nhau, bao trùm toàn bộ biển ý chí.
Một lát sau, biển ý chí đã được củng cố.
Triệu Lập dại ra, hôm nay ông đã phải kinh ngạc rất nhiều lần, ông thành công rồi ư?
Nguy cơ được giải trừ rồi sao?
Mà cây búa 11 thần văn bao vây Chủ Thần văn của ông có vẻ cũng bình tĩnh hơn, đánh rất lâu mà búa lớn không thắng được bọn họ, hình như. . . ông thật sự thành công rồi!
Giờ khắc này, có vẻ ông cũng sắp thành công hợp 8 khiếu, thăng cấp Sơn Hải!
Trong lúc chiến đấu, tốc độ hợp khiếu nhanh hơn một ít.
“Tiểu tử, hình như ta sắp thăng cấp thành công, cây búa này không còn sức phản kháng nữa thì phải!”
Tô Vũ gật đầu, quả vậy, có vẻ không còn vấn đề gì nữa.
Mãi đến lúc này, Tô Vũ mới cảm thấy nhẹ nhõm một chút, hai người đã vượt qua nguy cơ sinh tử.
Triệu Lập sững sờ trong nháy mắt, sau đó ông mừng như điên nói: “Hẳn là thành công rồi, nhưng còn chưa hoàn thành đúc binh, chờ ta một hồi, ta thăng cấp thành công rồi lại rèn khắc văn hình thức ban đầu!”
Vừa dứt lời, 8 Thần khiếu hợp nhất!
Ầm!
Biển ý chí sôi trào, từng luồng ý chí lực cường đại thẩm thấu từ trong hư không, Tô Vũ hấp thu một chút để khôi phục, rồi nhanh chóng rời khỏi biển ý chí, trước khi đi, hắn nhìn thoáng qua bộ dáng hợp khiếu.
8 khiếu huyệt hợp nhất.
Tốc độ thật nhanh, nhưng là vì lão Triệu đã chuẩn bị cho thời điểm thăng cấp Sơn Hải từ lâu, lực bài xích đã bị giảm đi nhiều.
Nếu hắn hợp khiếu thì chắc sẽ không thể nhanh như vậy, hắn phải cần hoàn thành hợp khiếu trước đó thì mới có thể thăng cấp thành công.
Rời khỏi biển ý chí, Tô Vũ tinh bì lực tẫn.
Ý chí lực trở về, hắn thở hắt ra, bỗng nhiên hắn bật cười, ý chí lực của hắn có vẻ đã tẩy tẫn duyên hoa, đã lột xác một chút, ý chí lực bắt đầu quay cuồng, biển ý chí hơi mở rộng và được củng cố.
Qua một lúc, Tô Vũ mở mắt, hắn đã là nhị giai đỉnh phong, Đằng Không cửu trọng đỉnh phong chân chính.
Kỳ thật búa lớn là Khoách Thần chùy, sau khi chiến một trận cùng búa lớn, hắn cũng có thu hoạch, Khoách Thần quyết vốn là loại công pháp nếu đánh không chết thì sẽ được lợi.
Cục lông nhỏ cũng nhanh chóng lui ra, trông thần thái nó sáng láng, có vẻ sau khi giao chiến với búa lớn, gia hỏa này cũng thu hoạch được không ít.
Ầm ầm ầm!
Trong nguyên khí bí cảnh, đại lượng nguyên khí bị Triệu Lập hấp thu.
Khí tức của Triệu Lập càng ngày càng mạnh!
Ngay sau đó, ông đột phá tới điểm giới hạn!
Ầm!
Khí thế bùng nổ, thổi quét Tô Vũ lùi lại vài bước!
Một lúc lâu sau, Triệu Lập mở mắt, cuồng tiếu hô: “Ta vào Sơn Hải rồi!”
Thành công rồi!
“Tiếp tục thôi, ta đã vào Sơn Hải, còn mạnh hơn dự đoán nữa, Thần khiếu khai 92 cái, có được thần văn chiến kỹ hình thức ban đầu, hiện tại Chủ Thần văn cũng có chút liên hệ với ta, tiếp nào, tiếp tục đúc hình thức ban đầu của Thiên binh!”
“Nếu lần này thành công, ngày tiểu tử ngươi rèn được Địa binh sẽ không còn xa, dù về sau không đánh nhau, ngươi chỉ cần Đúc Binh thôi cũng đủ ăn cả đời!”
Tô Vũ bật cười, “Chúc mừng lão sư!”
“Vẫn chưa hoàn toàn xong đâu, nhưng đã được tám phần rồi, nhanh lên, hiện tại ta tràn đầy tinh lực, có thể dạy ngươi thêm một chút!”
Tiếp tục đúc binh!
Chương 1188: Tiếp Tục Đúc Binh
Tiếp tục đúc binh!
Địa binh đã có nhiều khắc văn hơn tưởng tượng, hiện tại đã có 77 đạo khắc văn hoàn chỉnh.
Mà Triệu Lập thăng cấp Sơn Hải, thực lực càng mạnh, thương thế cũng khôi phục, hiện tại đúc binh sẽ nhẹ nhàng hơn.
Tô Vũ không nói chuyện nữa, hắn cụ hiện ra cây búa, nhanh chóng theo Triệu Lập cùng nhau bay vào không trung, Chủ Thần văn của Triệu Lập lại xuất hiện, lúc này nó đã ngoan ngoãn hơn rất nhiều, ngoan ngoãn bị hai người gõ đánh!
Coong!
Khi tiếng gõ lại vang lên lần nữa, thanh âm vang lớn hơn trước!
Giờ khắc này, Đại Hạ phủ an tĩnh trong nháy mắt.
Triệu Thiên Binh dại ra, thành công rồi ư?
Không, còn chưa hoàn toàn thành công, nhưng Triệu Lập vẫn còn tinh lực tiếp tục rèn đúc, lẽ nào ông thăng cấp Sơn Hải rồi?
Vậy mà ông có thể vượt qua được!
Thật khó có thể tưởng tượng.
Trong hư không, trên thân búa bắt đầu xuất hiện dấu vết đạo kim văn thứ 78, sau đó khắc văn biến mất, Triệu Lập không tiếp tục rèn nó nữa, mà ông chuyển sang rèn hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 79.
Tiếng leng keng không dứt bên tai!
Vừa nghe đã cảm thấy sức lực dồi dào!
Tiếng gõ đánh này còn mang theo cảm giác vui sướng không thôi!
Cùng lúc đó.
Tô Vũ đang ở giai đoạn hưởng thụ, lực phản chấn không lớn như trước, hắn đang tôi thể, Triệu Lập mặc kệ hắn, lôi kéo hắn cùng rèn, cười ha hả nói: “Vốn không nhẹ nhàng vậy đâu, nhưng cây búa này bị hình thức ban đầu của thần văn chiến kỹ cố hóa một chút, không quậy nữa, hiểu ý ta không?”
“Ta hiểu, lúc trước là nuôi thả nên không nhận nhà, hiện tại không nuôi thả, đã bị ngài thu phục rồi!”
“Ha ha ha, ngươi nói không sai!”
Triệu Lập vui mừng, cười to: “Tiếp tục đi, đây là Chủ Thần văn của ta, đúc nó càng mạnh thì thực lực ta cũng càng mạnh! Khi Văn Binh này đạt tới Thiên giai, ta tự nhiên sẽ trở thành Nhật Nguyệt!”
“Hôm nay, ta muốn đúc ra Văn Binh cường đại chân chính! Khiến ngoại giới hiểu rằng Triệu Lập ta giỏi hơn sư huynh!”
Tô Vũ mỉm cười gật đầu, ngài rất mạnh, nhưng ngài đúc ra Văn Binh Địa giai đỉnh cấp đi rồi lại nói.
Hắn tiếp tục mượn dùng lực phản chấn rèn luyện chính mình.
Tốc độ rất nhanh.
Triệu Lập nói lần này thu hoạch lớn nhất của hắn chính là thủ đoạn đúc binh, kỳ thật Tô Vũ không quá để ý, dù hắn thành Đúc Binh sư Địa giai thì thế nào, vẫn là thực lực cường đại đáng tin cậy hơn.
Lúc này, hắn đã cường đại hơn không ít.
Ý chí lực cường đại, thần văn cường đại, thần kỹ cường đại, thân thể cũng cường đại hơn.
Tất cả đều được cường hóa!
Thân thể hắn đã tiếp cận 10 đúc!
Tiếng gõ coong coong vẫn không dứt bên tai, trong chớp mắt, đã đến ngày 1 tháng 6.
Hôm nay, Triệu Lập đã đúc ra hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 99, trong đó 77 đạo là thật, 22 đạo là hư.
Bên ngoài, đám Đúc Binh sư Địa giai đã xem đủ rồi!
Điều này nghĩa là gì?
Nghĩa là hiện tại thực lực Triệu Lập không đủ, cho nên không đúc ra được hoàn chỉnh, nhưng tài nghệ của ông đã đạt tới Địa giai cao đẳng đỉnh phong, một khi đạt tới 100 đạo kim văn, vậy đồng nghĩa với việc Triệu Lập có thực lực Đúc Binh Địa giai đỉnh phong.
Tiền đề là ông có thể tiếp tục kiên trì đến khi có thể đúc ra nhiều kim văn như vậy mới thôi, để tránh thực lực không đủ, giữa chừng đúc thất bại.
Đây chính là vấn đề thực lực!
Chỉ cần thực lực của bản thân Triệu Lập tăng lên một chút, cấp bậc đúc binh của ông không có bất luận vấn đề gì.
Buổi tối ngày 1 tháng 6, tiếng búa gõ cả ngày dần dần nhỏ xuống!
Giờ khắc này, hư không rung động.
Hình thức ban đầu của đạo khắc văn thứ 100 đã xuất hiện!
“Địa giai đỉnh cấp!”
Hồ Kỳ nhìn không trung, buồn bã mất mát.
Trần lão cũng nhìn không trung, cười khổ một tiếng, lão đã bị Triệu Lập vượt qua, hiện tại Triệu Lập chỉ kém ở thực lực, nên không thể liên tục đúc ra 100 đạo khắc văn, nếu không thì ông chính là Đúc Binh sư Địa giai đỉnh cấp chân chính.
Tại Nhân cảnh hiện nay, Đúc Binh sư Địa giai đỉnh cấp tổng cộng chỉ có 3 người.
Mạnh nhất là Triệu Thiên Binh, hai người khác, một người là đại đồ đệ của Thiên Đúc vương, một người là Nguyên Thủy giáo chủ.
Đúng vậy, Nguyên Thủy giáo chủ.
Bằng không, Vạn Tộc giáo cũng không có nhiều Văn Binh để dùng như vậy, Nguyên Thủy giáo chủ cũng là Đúc Binh sư, nhưng bị thực lực che lấp, gã là cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng.
Chỉ có 3 vị Địa giai đỉnh cấp!
Hiện tại có lẽ đã có thêm một người, chỉ cần cho Triệu Lập một ít thời gian, thực lực ông đạt tới Nhật Nguyệt, hẳn là có thể đúc ra Địa giai đỉnh cấp Văn Binh?
Hiện giờ ông chỉ mới là Sơn Hải mà thôi!
Có lẽ không cần đến Nhật Nguyệt, có lẽ chỉ cần đến Sơn Hải cao trọng là ông đã có thể làm được.
“Có vẻ thành công rồi!”
“Đây là phúc của Nhân cảnh!”
“Đúc Binh giới lại có thêm một vị cường giả đại tông sư!”
“Tứ Đại truyền thừa khủng bố thật! Cảm giác còn lợi hại hơn truyền thừa của Thiên Đúc vương, Thiên Đúc vương nhất mạch có vài Đúc Binh sư Địa giai, nhưng đỉnh phong thì chỉ có một người, mà mạch Tứ Đại lại có đến hai người!”
“. . .”
Một vài Đúc Binh sư cảm khái, giờ khắc này, địa vị của Triệu Lập đã hoàn toàn bất đồng so với trước kia!
Trong phủ thành chủ, Triệu Thiên Binh thở hắt ra, Đại Hán vương nhận xét: “Có vẻ thành công rồi!”
Triệu Thiên Binh gật đầu, “Chỉ cần hắn đừng làm loạn, cố đúc đến 109 đạo khắc văn hình thức ban đầu thì hắn nhất định có thể thành công, ta cảm nhận được hắn còn dư lực, mà Thôi Lãng kia lại có thể cùng rèn tới hiện tại, hẳn là được hắn trợ giúp một chút.”
Ông cũng cảm thấy ngoài ý muốn, kinh ngạc với khả năng kéo dài của Thôi Lãng, thật lợi hại!
Tiểu tử này chắc chắn sẽ là Đúc Binh sư Địa giai!
Đại Tống vương cười nói: “Thật đáng mừng, mấy năm nữa, sư đệ ngươi sẽ là vị Đúc Binh sư Địa giai đỉnh cấp, ta cảm thấy hắn có khả năng đến Thiên giai trước ngươi, trở thành vị Đúc Binh sư Thiên giai thứ hai của Nhân cảnh, chắc Thiên Đúc vương sẽ phải hối hận vì không được chứng kiến một màn này đây!”
Triệu Thiên Binh phì cười, “Hy vọng vậy, ta cũng hy vọng sư đệ ta sớm ngày tiến vào Thiên giai, tới lúc đó, sư đệ ta chắc chắn sẽ tạo ra nhiều Thiên binh cho Nhân cảnh, cung cấp vũ khí chiến đấu sắc bén tốt hơn cho vô địch và Nhật Nguyệt cao trọng!”
Nghe vậy, vài vị vô địch đều gật đầu tươi cười, không nói gì.
Như vậy là tốt nhất.
Nhưng lời Triệu Thiên Binh nói là có ẩn ý, mơ hồ mong muốn chư vị vô địch che chở Triệu Lập, đương nhiên điều này không cần thiết phải nói ra, không có ý nghĩa gì.
Bọn họ vui mừng, một bên, Hạ hầu gia cười đến rung rung cả ngấn mỡ.
Triệu Thiên Binh liếc mắt nhìn, hừ lạnh một tiếng.
Cười cái gì mà cười!
Ngươi vui mừng cái rắm!
Hạ Hầu gia không để ý tới ông, ta vui vẻ, ngươi quản được sao?
Trong lúc bọn họ đang vui mừng, hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 101 đã xuất hiện.
Lúc này, Tô Vũ cũng đã hoàn thành 10 đúc!
Hắn mượn dùng việc đúc binh để hoàn thành hai lần đúc thân.
Đương nhiên, lần này cũng tiêu hao nhiều đáng sợ, lượng Thiên Nguyên khí tiêu hao tiếp cận 100 Thiên Nguyên quả, không phải do mình hắn hút, lão Triệu cũng hấp thu không ít, mà Thần văn Nhật Nguyệt bị phá hủy hai cái.
Tính ra giá trị vượt quá 20 vạn công huân, thật sự rất nhiều.
20 vạn điểm công huân, đổi lấy kết quả Triệu Lập đúc binh thành công, thực lực tiến vào Sơn Hải, khôi phục thương thế, cấp bậc đúc binh tăng lên. . .
Hết thảy đều đáng giá, rất rất đáng giá!
Tô Vũ không tiếc nuối chút nào, chỉ cảm thấy vui mừng tột độ.
Triệu Lập bên kia vẫn đang tiếp tục rèn đúc, ông cười nói: “Ngươi nghỉ ngơi một hồi đi, không cần tham dự, mặt khác sau khi nghỉ ngơi xong lại đúc binh, đúc binh khí của chính mình, ta muốn xem ngươi đúc ra một thanh Huyền giai đỉnh phong, thậm chí là Địa binh! Sau đó chúng ta cùng xuất quan, cho mọi người nhìn xem hai người chúng ta rốt cuộc cường đại đến mức nào!”
Ông đã tính toán xong, khi bọn họ xuất quan, một người đúc ra hình thức ban đầu của Thiên binh, một người đúc ra Huyền giai đỉnh phong, thậm chí là Địa binh, người trong thiên hạ sẽ phải chấn động!
Cường giả Đúc Binh đạo cũng có thể chấn động thiên hạ!
Tô Vũ, 19 tuổi, Huyền giai đỉnh cấp, thậm chí là Đúc Binh sư Địa giai, à không phải, hiện tại hắn là Thôi Lãng, 35 tuổi, suýt thì quên mất.
Nếu thân phận bại lộ, chắc Thiên Đúc vương sẽ ngựa không dừng vó gấp gáp trở về, nhận Tô Vũ làm đồ đệ.
Triệu Lập nhìn về phía Tô Vũ, tràn đầy cảm khái.
Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, hôm nay ông có thể thành công là nhờ công lao rất lớn của Tô Vũ, mà sở dĩ Tô Vũ dùng hết khả năng của mình hỗ trợ ông, thậm chí không tiếc bại lộ nhiều điều cũng là vì ân tình ngày trước.
Giờ khắc này Triệu Lập có chút hào hứng quá độ, “Đúc binh! Tiếp tục nào! Ta muốn đúc ra 109 đạo kim văn!”
“. . .”
Tô Vũ dại ra nhìn ông, lão sư, đừng nghịch, ngài điên rồi à?
Triệu Lập cười ha hả, “Đùa thôi, nhưng trong vòng mười năm, ta nhất định phải đúc ra Thiên binh chân chính!”
Ông không phải điên cuồng thật sự, lúc bấy giờ ông đã tới cực hạn, nếu muốn đúc ra hình thức ban đầu của 109 đạo kim văn, một khi thất bại, ông muốn khóc cũng khóc không nổi.
Chương 1189: Ngưu Tầm Ngưu, Mã Tầm Mã
Gió nổi lên.
Đêm khuya ngày mùng 1 tháng 6.
Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Gió thật to.
Từ bên trong hư không, hình thức ban đầu của đạo kim văn thứ 107 chính thức xuất hiện, tất cả mọi người đều biết, Triệu Lập sắp sửa xuất quan rồi.
Hết sức thuận lợi!
Tối thiểu theo bọn hắn nghĩ là hết sức thuận lợi.
Đại Hạ phủ rất nhanh sẽ xuất hiện một vị Đúc Binh sư đỉnh cấp.
Không có gì bất ngờ xảy ra, học phủ sắp có thêm một vị Các lão, thậm chí là viện trưởng Đúc Binh học viện, dĩ nhiên chưa chắc Triệu Lập đã đồng ý tiếp nhận.
Ngay tại lúc mọi người trông mong nhìn về phía bí cảnh nguyên khí, đúng lúc ấy, gió nổi mây phun, sấm sét vang dội!
Ầm ầm!
Hư không sinh lôi, đạo minh văn thứ 108 chính thức xuất hiện!
Mà ngay một khắc này, nguyên khí bí cảnh trực tiếp tan biến.
Trong hư không, Triệu Lập thu hồi nguyên khí bí cảnh, cầm trong tay một chiếc búa thật lớn.
Xuất hiện trước mắt tất cả mọi người.
Cùng một thời gian, phía dưới có hơi thở của một cỗ văn binh bốc lên!
Một thanh chùy nhỏ trực tiếp phá vỡ nóc nhà, có người đưa tay ra bắt lấy chuôi chùy, có thể dùng mắt thường thấy rõ phía trên thanh chùy hiện lên 66 đạo kim văn, có điều chỉ lóe lên một cái rồi biến mất.
Mọi người sửng sốt tới ngây người!
66 đạo kim văn?
Huyền giai đỉnh phong văn binh!
Cái này là do Thôi Lãng chế tạo?
Trong lúc Triệu Lập đang tạo văn binh thì Thôi Lãng cũng tự rèn đúc một thanh văn binh của chính mình?
Mọi người không kịp nghĩ nhiều, rất nhanh, có người vui vẻ hô lớn: “Chúc mừng lão sư!”
Là đệ tử của Triệu Lập, lúc bấy giờ, mấy vị đệ tử hớn hở ra mặt, lớn tiếng chúc mừng.
Thành công rồi!
Triệu Lập vẫn giữ thái độ bình tĩnh, ông nhìn thoáng qua Tô Vũ phía dưới, cười nhạt nói: “Thôi tiểu hữu cũng đã hoàn thành rồi, so ra còn nhanh hơn cả ta mong muốn, đáng tiếc ta lấy đi nguyên khí bí cảnh, khiến ngươi bên này bị quấy rầy.”
“Không ngại, những ngày qua Triệu lão sư đã chỉ bảo ta rất nhiều, chỉ là một thanh văn binh huyền giai đỉnh phong không quan trọng mà thôi, quay đầu ta lại chế tạo mấy chục chuôi chơi đùa.”
“. . .”
Bốn phương tám hướng trong nháy mắt an tĩnh một thoáng.
Sau một khắc, Tô Vũ cũng bay lên trời, cùng Triệu Lập đồng thời lơ lửng giữa không trung.
Bất quá. . .
Mơ hồ trong đó khiến mọi người cảm thấy có chút không ổn.
Tô Vũ bất động thanh sắc, bình tĩnh vô cùng, tiêu sái tự nhiên hóa nguyên khí thành một lớp sương trắng bao trùm toàn thân, tư thái phóng khoáng ngông nghênh khiến cho mọi người nhất thời liền thấy bình tĩnh trở lại.
Đúng là một công tử văn nhã, trông rất đẹp mắt.
Còn về phần lão Triệu. . .
Thôi bỏ qua đi, mặc dù cơ bắp cường tráng nhưng đi kèm với mái tóc bạc phơ, da dẻ đồi mồi thế kia thì chẳng có gì đẹp mắt cả.
Triệu Lập cũng hơi khựng lại một thoáng, rất nhanh đã nhận ra ánh mắt của mọi người, ông cười ha hả trực tiếp vung tay lên, trên thân cả hai liền xuất hiện một bộ giáp da lóe sáng hào quang, xem xét liền biết đây là phòng giáp huyền giai đỉnh phong, khiến cho mọi người bên dưới không khỏi đỏ mắt phát thèm.
Đồ tốt a!
“Chúc mừng Triệu đại sư!”
“Triệu đại sư thành công rồi!”
“Chúc mừng Đại Hạ phủ lại nhiều thêm một vị đúc binh tông sư!”
“. . .”
Mọi người dồn dập mở miệng, các vị Đúc Binh sư địa giai khác cũng rối rít nói lời tốt lành.
Hồ Kỳ thì chỉ bận tâm nhìn về phía Tô Vũ, hào hứng khen ngợi: “Thôi Lãng, ngươi không tệ, ta nhìn ngươi lắng đọng một thời gian, cuối cùng cũng có thể tiến vào địa giai, đúng là hậu sinh khả úy a!”
Một đám người dồn dập đi tới, cũng không để ý tới chuyện ban nãy hai người bọn họ thất thố trước mặt vô số người.
Chế tạo văn binh nhiều ngày như vậy, quần áo đã sớm phát nổ, không mặc gì cũng là chuyện bình thường, dù sao cũng không phải là nữ nhân, ngại ngùng cái gì.
Tô Vũ cùng Triệu Lập hiển nhiên lại càng bình tĩnh, quên mặc thêm đồ mà thôi, vả lại bọn ta còn mặc quần lót, có cái gì phải mất mặt?
Mọi người ở đây rối rít nói lời cát tường.
Trong hư không vụt sáng, sau một khắc, Triệu Thiên Binh xuất hiện.
Đồng thời tới còn có Hạ Hầu gia.
Hai người đều tươi cười, Triệu Thiên Binh chắp tay, vui vẻ nói: “Chúc mừng sư đệ, cuối cùng thành công, cũng chúc mừng sư đệ bước vào Sơn Hải cảnh, thành tựu địa giai!”
“Bình thường thôi!”
Triệu Lập bình tĩnh đáp, rất nhanh lại mỉm cười nói: “Có điều Thôi tiểu hữu đúng là đã vượt quá dự liệu của ta, trong một năm tất thành địa giai, hi vọng tiểu hữu sẽ chuyên tâm cố gắng, đem Đúc Binh đạo phát dương quang đại!”
Mọi người xung quanh nghe vậy liền thấy bất ngờ, Triệu Lập đánh giá cao Thôi Lãng như thế?
Mà Tô Vũ lúc này tươi cười rạng rỡ, thả lỏng thoải mái, không còn cảm giác nặng nề bị trói buộc như lúc trước, hắn cung kính đáp lời: “Triệu lão sư quá khen! Bây giờ bất quá chỉ là huyền giai đỉnh phong mà thôi, nói đến thật cảm ta Triệu lão sư đã truyền Khoách Thần quyết cho ta, hơn nữa còn dạy ta rèn đúc thuật, ơn tri ngộ này không thể không báo đáp, chờ ta tấn cấp Thiên giai, nhất định sẽ trợ Triệu lão sư đúc Thiên Binh!”
“Ha ha ha!”
Triệu Lập cười lớn: “Thật tốt, hi vọng ngươi sớm ngày tấn cấp!”
Hai người bọn họ thổi phồng lẫn nhau vài câu, Triệu Thiên Binh thấy vậy liền kinh ngạc nhìn qua sư đệ của mình rồi lại nhìn “Thôi Lãng”, tên này giỏi như thế à?
Thực lực của hắn không yếu, đúc binh mà có thể đúc ra huyền giai đỉnh phong thì hiển nhiên không tệ.
Có điều sư đệ nhà mình là người kiêu ngạo vô cùng, há sẽ dễ dàng tán thưởng một hậu bối như vậy?
Chẳng lẽ nói, hai người đều là kẻ không biết xấu hổ, cho nên ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?
Tô Vũ cũng không nói thêm cái gì, hắn nhìn về phía Hồ Kỳ, mỉm cười chào hỏi: “Hồ tiền bối, ngài cũng tới rồi!”
Hồ Kỳ gật đầu, tươi cười đáp: “Đến xem cảnh tượng đúc Thiên Binh, đáng tiếc chẳng qua chỉ là ngụy Thiên Binh, không tính là Thiên Binh chân chính.
Có điều ngươi đúng là đã tiến bộ vượt xa dự liệu của ta, ta còn tưởng rằng tối thiểu năm năm nữa ngươi mới có thể tấn cấp địa giai, hiện tại đã thành, giỏi lắm.”
“Đều là nhờ Triệu lão sư cùng Hồ tiền bối vun trồng.”
Tô Vũ hàn huyên vài câu, bên kia, Triệu Lập lại lên tiếng: “Tiểu hữu, có rảnh thì dành nhiều thời gian đến chỗ ta bên này, cùng ta nghiên cứu thảo luận một phen về việc đúc binh chi đạo.
Đúc Binh sư trong thiên hạ này, nếu muốn nói mạnh thì cũng là số ít mấy người Thiên Đúc vương kia, ta cảm thấy, thành tựu tương lai của ngươi chắc chắn sẽ không thua bọn họ.”
“Triệu lão sư cũng đừng nâng giết ta.”
Tô Vũ vui vẻ nhìn ông, “Hôm nay chịu ơn Triệu lão sư chỉ bảo, địa giai ta còn có chút nắm bắt, Thiên giai thì phải xem vận khí đi!”
“Chuyện sớm hay muộn mà thôi!”
“. . .”
Hai người kẻ xướng người hoạ, mọi người thấy hoa cả mắt, không phải hôm nay bọn họ tới đây là để chúc mừng Triệu Lập phá cảnh sao?
Sao lại cứ có cảm giác Thôi Lãng đoạt hết sự nổi bật của ông rồi?
Nghe Triệu Lập không ngừng tán thưởng Thôi Lãng, mọi người tuy bất ngờ nhưng lại hoàn toàn không thấy nghi vấn gì.
Cũng đúng, Thôi Lãng năm nay chỉ mới 35 tuổi đã là Đúc Binh sư huyền giai đỉnh phong, chỉ cần phong độ ổn định, rất nhanh hắn có khả năng tấn cấp địa giai.
Nói đến thì trước mắt toàn Nhân cảnh chỉ sợ cũng khó tìm được mấy kẻ còn trẻ tuổi như vậy đã tấn cấp huyền giai đỉnh phong, có lẽ đồ đệ của Thiên Đúc vương thì hẳn là có người đạt được thành tựu tương tự.
Nhưng Thôi Lãng lại không phải là đồ đệ của Thiên giai Đúc Binh sư, cho nên thiên phú của hắn quả thật là rất đáng nể.
Triệu Lập cũng biết nên có chừng có mực, ông không nhiều lời thêm nữa.
Đúng lúc lia mắt nhìn về phía Triệu Thiên Binh, ông bất giác cong môi cười cười, điều này khiến Triệu Thiên Binh hoàn toàn cảm thấy ngoài ý muốn.
Hôm nay ngươi không quăng cái mặt thối hoắc cho ta nhìn nữa à?
Sư đệ hôm nay đổi tính rồi?
Có tiến bộ!
Xem ra là do tâm trạng đang vui vẻ nên nhìn ai cũng thuận mắt hơn.
Bất quá, rất nhanh ông liền biết chính mình nghĩ sai rồi, đối với những người khác thì Triệu Lập vẫn tương đối khá lịch sự, nhưng chờ đến khi Hạ Hầu gia xông tới thì sắc mặt Triệu Lập liền trở nên đen thui, nhìn cũng không nhìn y, lập tức quay người tiến vào sở nghiên cứu của mình.
Trước khi đi, ông ném cái nguyên khí kính qua cho Nhiếp lão, hừ lạnh một tiếng, nói: “Đại Hạ phủ dùng nguyên khí bí cảnh của ta, dùng tới nghiện rồi phải không? Dùng lâu ngày nên thật sự coi đây là đồ của nhà mình à? Lão phu vận dụng nguyên khí bí cảnh mà lại còn bị người ngăn cản, được lắm.
Lần sau ta dùng Khai Thiên đao của Hạ gia mấy ngày xong có phải nó liền biến thành công pháp của ta?”
Hạ Hầu gia sững sờ, ta trêu chọc gì ngươi hả?
Có điều nghe lão Triệu mắng xong, trong nháy mắt y liền đoán được phần nào câu chuyện, y nghiêng đầu nhìn về phía đám người Nguyên Khánh Đông vừa chạy tới, vẻ mặt hơi có chút âm trầm.
Mà Triệu Lập giờ phút này đã tiến nhập sở nghiên cứu, trực tiếp đóng cửa cái rầm trước mặt bọn họ.
Chương 1190: Quen Rồi Liền Tốt Thôi
Triệu Thiên Binh giống như cũng nghe hiểu ý tứ của Triệu Lập, hừ một tiếng, lạnh lùng gọi với theo: “Sư đệ, nếu không ở Đại Hạ phủ được nữa thì theo ta tới Đại Chu phủ đi, sư huynh ngươi ở Đại Chu phủ nhiều ít gì cũng có mấy phần cơ nghiệp! Nguyên khí bí cảnh vốn là đồ của sư phụ ta, là của phụ thân ngươi, ai dám cưỡng đoạt?”
Nguyên Khánh Đông không nói tiếng nào, coi như mấy lời này không phải nói chính mình.
Ai biết được gã chỉ nói một câu mà thôi, sớm biết thế thì đã không nhiều lời làm gì.
Khi không đắc tội hai vị địa giai đỉnh cấp Đúc Binh sư, đây đương nhiên cũng không phải chuyện tốt lành gì.
Mà “Thôi Lãng” thấy vậy liền bỏ đá xuống giếng: “Hồ tiền bối, ngài nói xem, Đại Minh phủ chúng ta có thể mời Triệu lão sư tiến đến làm khách không?”
Hồ Kỳ vội mở miệng đáp: “Nếu Triệu Lập nguyện ý tới thì Đại Minh phủ luôn mở rộng cửa đón chào.
Triệu huynh. . .”
Bà còn chưa dứt lời, Triệu Thiên Binh đứng bên cạnh đã lúng túng cắt ngang: “Hồ tiền bối, năm đó ngài cũng gọi sư phụ ta là Triệu huynh, hay là đổi lại xưng hô đi, trực tiếp gọi tên của bọn ta là được, không nên khách khí như vậy!”
Xấu hổ thật!
Ngươi quên rồi sao?
Năm đó sư phụ ta tới Đại Minh phủ, ngươi cũng gọi ngài ấy là Triệu huynh, hiện tại ngươi lại kêu ta là Triệu huynh. . .
Quá lúng túng!
Hồ Kỳ hơi ngẩn ra, bà khách khí một chút mà thôi, giờ phút này nghe ông ta nói như thế thì nhịn không được, liếc mắt lườm Triệu Thiên Binh một cái.
Ngươi đây là đang ngầm chê ta già có đúng không?
Hừ, gia hỏa chết tiệt!
Hồ Kỳ thản nhiên nói: “Người tu đạo, đạt giả vi tiên, tuổi tác không phải là vấn đề, Triệu phủ trưởng cảm thấy thế nào?”
Triệu Thiên Binh gượng cười, ngươi nói sao thì chính là vậy, tốt nhất ta không nên cùng nữ nhân phân rõ đạo lý a.
Lại còn bảo đạt giả vi tiên, ta vẫn cảm thấy, ngươi gọi sư phụ ta là Triệu huynh, hiện tại lại kêu đệ tử của ngài ấy là Triệu huynh, đúng là xấu hổ.
Một đám người tụ tập cùng một chỗ, không phải là Văn Minh sư Nhật Nguyệt cảnh thì cũng là Đúc Binh sư Địa giai.
Tô Vũ ở đây đương nhiên không tính là gì, bất quá giờ phút này hắn vẫn tỏ ra cực kỳ thản nhiên, không hề có điểm gượng gạo, ngượng ngùng nào.
Tốt xấu gì hắn cũng đã đến huyền giai đỉnh phong, cũng coi như có mấy phần thực lực.
Triệu Thiên Binh lười tranh luận về vấn đề xưng hô với Hồ Kỳ, ông quay sang nhìn Tô Vũ, đoạn nói: “Thôi tiểu hữu kỹ nghệ tinh xảo, thế mà đạt được truyền thừa của sư đệ ta.
Ánh mắt của vị sư đệ nhà ta rất độc, tiểu hữu có thể phối hợp tốt với hắn, liên tục rèn đúc nhiều ngày như vậy, ta thay mặt hắn đa tạ tiểu hữu!”
Tô Vũ vội vàng xua tay, “Triệu phủ trưởng quá khách khí, là Triệu lão sư dạy vãn bối, không phải là vãn bối bang trợ ngài ấy, ta còn phải cảm tạ Triệu lão sư đề điểm rất nhiều. . .”
Hồ Kỳ cắt ngang lời hắn, cười mắng: “Con khỉ nhà ngươi, sao không thấy cám ơn ta? Nếu không phải ta truyền thụ
《
Thiên Chú thuật
》
cho ngươi, ngươi có thể kiên trì đến bây giờ? Mở miệng một tiếng Triệu lão sư, hai tiếng Triệu lão sư, ngươi đây là chuẩn bị đến ở rể Đại Hạ phủ? Gọi ta thì chỉ gọi Hồ tiền bối, những năm gần đây, con khỉ nhà ngươi càng ngày càng vô phép tắc.”
Tô Vũ trong lòng khẽ động, cười khan nói: “Hồ lão sư, ngài lời nói này thì ta biết đáp trả thế nào? Ở học phủ, ta mà dám gọi ngài là lão sư thì sẽ bị Ngưu lão sư ăn dấm đấy.”
“Xú tiểu tử!”
Hồ Kỳ cười mắng một tiếng, “Lần này đúc binh thu hoạch không nhỏ, mau sớm hồi trở lại Đại Minh phủ, sớm ngày tấn cấp địa giai Đúc Binh sư, chúng ta đều già rồi, nhưng ngươi vẫn còn trẻ, lần sau trở về ta thấy ngươi còn có thể làm viện trưởng của Đúc Binh hệ Đại Minh Văn Minh học phủ cũng nên.”
Hai người vui vẻ đàm tiếu vài câu.
Cuối cùng Hồ Kỳ quay sang lớn tiếng nói với mọi người xung quanh: “Khó được có ngày hôm nay mọi người cùng tụ tập một chỗ, ta lớn tuổi nhất, coi như làm chủ, không bằng chúng ta cùng nhau kiếm chỗ nghiên cứu thảo luận đúc binh chi thuật một phen đi.
Thôi Lãng, lần này ngươi đã theo Triệu Lập cùng một chỗ đúc binh, lão đầu tử kia tính tình quái gở, lười nhác nhiều lời, vậy thì ngươi hãy thay mặt ông ấy cùng chúng ta tâm sự về quá trình đúc binh cụ thể đi, như thế nào?”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt bảy tám vị địa giai Đúc Binh sư chung quanh đều sáng lên!
Bọn họ cũng muốn tìm Triệu Lập bàn luận, có điều cái tên này rất cổ quái, không tiện hỏi cái gì.
Còn may mà Thôi Lãng cũng có mặt tại đương trường a!
Địa giai Đúc Binh sư cơ hồ đều là Nhật Nguyệt cảnh, Sơn Hải thậm chí còn hiếm thấy.
Hiện tại nơi đây có bảy tám vị cường giả Nhật Nguyệt, giờ phút này lại hai mắt lom lom nhìn Tô Vũ, một bộ kích động, một bộ mong đợi rõ rệt.
Triệu Thiên Binh cũng cười nói: “Tiểu hữu, chính như Hồ tiền bối nói, cơ hội khó có được, hôm nay ngoại trừ Thiên Đúc vương và Nguyên Thủy giáo chủ thì mấy vị địa giai Đúc Binh sư ở gần Đại Hạ phủ đều tới, không bằng ngồi xuống tâm tình một phen?”
Hồ Kỳ nói: “Tiểu tử, còn không mau đáp ứng! Không phải muốn đợi chúng ta cầu ngươi đó chứ? Yên tâm, có chỗ tốt nào thì bọn ta cũng chia sẻ cho ngươi một chút, quan trọng là về sau gặp phải phiền toái gì thì ngươi có thể chạy đi tìm mấy lão đầu tử này nhờ hỗ trợ, đều là nhân vật khiêng đỉnh của một phủ, có một ít sự tình khẳng định chỉ cần bọn họ mở miệng thì sẽ lập tức giải quyết được giúp ngươi.”
Những người khác nghe vậy liền phá lên cười lớn, Hồ Kỳ nói không sai, đích thật là nhân vật khiêng đỉnh của một phủ.
Địa giai Đúc Binh sư ở đâu cũng đều là đại nhân vật.
Đại Hạ phủ Trần lão hay Triệu Lập chính là kẻ mà Hạ Hầu gia luôn phải dỗ dành cúng bái.
Những người khác cũng tương tự.
Còn về phần hậu duệ vô địch như Nguyên Khánh Đông, tuy rằng gã là cường giả Nhật Nguyệt, nhưng kỳ thật cao tầng chẳng mấy người để ý tới gã.
Nhưng Đúc Binh sư thì khác, ở đâu cũng đều có thể kiếm ăn được.
Các đại phủ có vô địch tọa trấn cũng đều coi bọn họ là thượng khách mà đối đãi.
Giống như Triệu Thiên Binh trước đó có thể thoải mái nói chuyện cùng ba vị vô địch, thậm chí là nhờ vả bọn họ hỗ trợ Triệu Lập mà không hề gượng gạo gì.
Ông đã là vậy, mà Thiên Đúc vương đối với vô địch thì càng ôm thái độ hờ hững lạnh lẽo, ai bảo là các ngươi cầu ta, ta lại không cầu các ngươi.
Nếu cha của Nguyên Khánh Đông, nhi tử của Đại Nguyên vương tới thì đại khái còn có thể được vô địch nhìn vào mắt, nhưng Nguyên Khánh Đông thì chưa đủ tư cách.
Tô Vũ cúi đầu, trên mặt nở nụ cười, trong lòng âm thầm cảm kích.
Hắn hiểu rõ, Hồ Kỳ đang vì hắn mà tạo thế, vì hắn đặt nền móng tại đây.
Nếu hắn thật sự cần người hỗ trợ, những người này thừa sức giúp hắn nói vài lời với các vị vô địch có mặt ở đây.
Vả lại thực lực của các vị Đúc Binh sư đều không yếu, địa giai thì cơ hồ đều là đại năng Nhật Nguyệt cảnh.
“Tiểu bối từ chối thì quá bất kính, đành tự bêu xấu bản thân vậy.
Các vị tiền bối, không bằng tìm một chỗ ngồi xuống, thỉnh chư vị tiền bối chỉ dạy nhiều thêm một ít.”
“Ha ha ha, vậy thì cùng đi thôi.”
Mấy người nói chuyện vui vẻ, Hạ Hầu gia nhìn mà không khỏi cảm thấy rất bất đắc dĩ.
Ta còn muốn lôi kéo Thôi Lãng đây, kết quả bọn gia hỏa các ngươi cứ luyên thuyên luôn miệng, cuối cùng tụ lại thành một đoàn, chẳng ai để ý tới ta, ta phiền muộn lắm thay.
Bên kia, mấy người Nguyên Khánh Đông cũng nhìn thấy một màn này, từ đầu đến cuối Nguyên Khánh Đông vẫn luôn không lên tiếng.
Tình cảnh bị gạt bỏ ra bên ngoài, thậm chí còn bị kẻ có thực lực thấp hơn mình tỏ rõ thái độ khinh thường như này, gã thật sự không bận tâm.
Biết làm sao, tại Đại Hạ phủ, gã bị gạt bỏ như vậy không phải lần đầu tiên, quen rồi liền tốt thôi.
Có điều mấy vị Nhật Nguyệt khác lại như tấm chiếu mới mua, chưa học được cách giác ngộ cao như Nguyên Khánh Đông.
Có một vị phu nhân giả lả cười, tiến lên đề nghị: “Triệu phủ trưởng, không bằng bọn ta cũng tham gia náo nhiệt, cùng một chỗ nghe một chút. . .”
Triệu Thiên Binh nghiêng đầu nhìn thoáng qua mấy người các nàng, chưa kịp từ chối khéo thì Hồ Kỳ đã trực tiếp đuổi thẳng: “Thôi đi, các ngươi không phải người trong nghề, có nói gì các ngươi cũng không hiểu, tham dự vào làm gì, làm mất hứng của bọn ta.”
“. . .”
Phu nhân cười khan một tiếng, trong lòng không tránh khỏi nổi bão.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








