[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 239 : Tô Vũ Có Biết Đúc Binh Không? (c1191-c1195)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Tô Vũ Có Biết Đúc Binh Không?
Nguyên Khánh Đông vẫn bất động thanh sắc, gã đã sớm đoán được kết quả trước cả khi vị phu nhân kia lên tiếng, cho nên mới không ngu ngốc đứng ra tự chuốc nhục cho bản thân mình.
Gã nhìn về phía Hạ Hầu gia, thấp giọng hỏi: “Hầu gia, Triệu Các lão đúc binh đã xong, vậy thì chừng nào chúng ta mới bắt đầu thẩm vấn Phong Kỳ?”
Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn gã, cười nhạt đáp: “Không vội, trời đã tối rồi, ngày mai đi!”
“Phong Kỳ?”
Hồ Kỳ nhìn sang chỗ bọn họ, vờ như chỉ thuận miệng nói: “Việc này đã sôi sùng sục lên khắp nơi, Hạ Hầu gia không ngại nếu ngày mai bọn ta cũng đi nghe một chút chứ?”
“Bọn ta”, chứ không phải là “ta”.
Bà biết Tô Vũ nhất định rất muốn đi, có điều lén lút tiến vào là chuyện không thích hợp, đã như vậy bà liền giúp hắn quang minh chính đại tới.
Khi đó, chắc chắn có vô địch ở đây.
Một đám cường giả Đúc Binh sư ngồi xung quanh Tô Vũ, như thế thì vô địch cũng sẽ không tùy tiện dò xét hắn, dù sao không có chuyện gì lại đi đắc tội bảy tám vị địa giai Đúc Binh sư, dù là vô địch thì cũng không hành xử ngu ngốc như vậy, thật nếu đắc tội, tu giả ở phủ các ngươi sau này có còn muốn bọn ta hỗ trợ giúp các ngươi đúc binh nữa không?
Sơn Hải Nhật Nguyệt đều sử dụng địa giai binh khí đây.
Vô địch không cần không có nghĩa là những người khác cũng không cần.
Hạ Hầu gia thoải mái đáp ứng: “Dĩ nhiên là được, ngày mai ta cung hậu các vị tiền bối!”
Y đối với mấy vị Đúc Binh sư này hết sức khách khí.
Trong lúc mọi người tán gẫu, Tô Vũ tình cờ nhìn thấy Bạch Tuấn Sinh cách đó không xa liền vẫy tay, gọi hắn: “Tiểu Bạch, mang bọn ta tới chỗ nào thi vị một chút để trò chuyện thâu đêm đi.
Ngươi suốt ngày chạy nhảy lung tung, hẳn phải biết nơi nào tốt a?”
Bạch Tuấn Sinh phiền muộn!
Tiểu Bạch?
Má nó.
Mới vài ngày trước gặp nhau, ngươi còn gọi ta là sư đệ mà, sao bây giờ lại thành tiểu Bạch rồi?
“Đại Hạ phủ ta lại không quen. . .”
Hắn nói thầm trong lòng một tiếng, bất quá một đám đại lão tại đây, hắn cũng không có cách nào cự tuyệt, cười khan đáp: “Ta biết, ta biết, lập tức mang chư vị tiền bối đi.”
Rất nhanh, một đám người rời đi.
Nhật Nguyệt cảnh không ít, Sơn Hải, Lăng Vân cũng nhiều, Tô Vũ xem như thực lực thấp nhất, có điều địa vị lại không thấp, giờ phút này hắn chỉ đi sau lưng vài vị Nhật Nguyệt, sánh vai cùng những cường giả Sơn Hải khác.
Chờ bọn hắn đi rồi, vị phu nhân bên người Nguyên Khánh Đông lóe lên ánh mắt bất thiện, trầm giọng mắng: “Chết tiệt, thật kiêu ngạo!”
Nguyên Khánh Đông liếc mắt lườm nàng, thản nhiên nói: “Chớ tự tìm phiền toái! Đều là bảo bối quý giá, là thượng khách của các đại phủ.
Nếu ngươi không muốn bị toàn bộ giới đúc binh phong sát thì tập nhẫn nhịn đi, đừng để người cũng một bó tuổi rồi, cuối cùng lại bị vô địch trong nhà tự mình cưỡng ép đi quỵ lụy xin lỗi bọn họ, tới lúc đó mới thật là khó coi!”
Không nhìn thấy Hạ Hầu gia cũng bị lạnh nhạt mà vẫn nhịn không dám lên tiếng sao?
Thực lực mạnh mẽ, vậy đương nhiên có tư cách kiêu ngạo.
Tất cả mọi người đều là Nhật Nguyệt, người ta còn là Địa giai Đúc Binh sư, thiên sinh cao hơn ngươi nhất đẳng, tự tìm phiền toái, đó là ngớ ngẩn.
Hiện tại gã xem như đã học được một bài học, ra khỏi cửa nhà thì nhất định phải khiêm tốn một chút, đây không phải Thánh địa, ngươi điệu thấp thì tốt hơn.
Chính mình những ngày qua bị khinh bỉ vô số, ngươi nhìn ta có nổi giận không?
Nhẫn nhịn liền tốt!
Cao tầng các đại phủ kỳ thật không đặt Thánh địa vào mắt, đối với bọn họ, ở Thánh địa cũng chỉ có các vị vô địch cảnh là đáng giá tôn kính, những người khác thì thôi bỏ qua.
Ngươi cũng không thể trách được.
Tựa như Chu Thiên Đạo, ông đã dứt khoát nói thẳng Bát đại gia ở Cầu Tác cảnh cũng chỉ là một đám người hầu việc mà thôi!
Kẻ ở Thánh địa bình thường đều là thứ tử, hoặc là chi mạch đóng quân, dòng chính thì hầu hết đều ở lại đại phủ làm chủ một phương.
Trước kia khi gã còn ở Thánh địa lâu, từng thật sự cho rằng hai đại thánh địa chính là lãnh tự của Nhân cảnh, ra ngoài bị thực tế vả mặt nhiều lần mới phát hiện. . .
Bản thân trước đó suy nghĩ nông cạn tới cỡ nào.
Nguyên Khánh Đông thầm thở dài, ngày mai công thẩm Phong Kỳ, kỳ thật gã không quá muốn dính vào, có điều gã không tham dự là không được, nhưng không hiểu sao gã mơ hồ có cảm giác sẽ có phiền toái quấn thân.
Không nói những cái khác, Hồng Đàm bên kia chính là phiền toái cực lớn!
Đại Hạ phủ bên này vẫn ôm thái độ tận lực bảo đảm đa thần văn nhất hệ.
Cho nên nếu gã cứ làm mất lòng bọn họ, trừ phi Hạ Long Võ chứng đạo thất bại, một khi y thành công, về sau nhất định sẽ có phiền toái!
Mà dù y có thất bại thì vẫn còn có Đại Hạ vương tọa trấn bên kia.
Ông ta cũng là kẻ khó dây dưa vô cùng.
Nếu biết trước tất cả những sự tình này thì khi xưa gã tuyệt đối sẽ không đồng ý đến đây.
Đa thần văn nhất hệ của Đại Hạ phủ quả là một vũng nước đục.
Trong lúc Tô Vũ đang cùng mấy vị địa giai Đúc Binh sư vui vẻ trò chuyện thâu đêm suốt sáng bên kia.
Thì lúc này.
Phủ thành chủ Đại Hạ phủ.
Hạ Hầu gia cầm một phần tư liệu liên quan tới Thôi Lãng lên, trên dưới nhìn nhiều lần, cuối cùng đem tư liệu giao cho Hạ Hổ Vưu, cười ha hả nói: “Nhìn một chút xem có phát hiện ra cái gì không.”
Hạ Hổ Vưu đọc lướt qua một lượt, hâm mộ nói: “Vẫn là Đại Minh phủ biết cách chơi, nhân sinh của tên Thôi Lãng kia so với ta thì muôn màu muôn vẻ hơn nhiều!”
“Nhìn cái gì đấy, ta bảo ngươi xem cái này à?”
Hạ Hầu gia tức giận mắng, ta kêu ngươi xem cách Thôi Lãng người ta làm sao tán gái chắc?
Hạ Hổ Vưu cười khan một tiếng, rất nhanh tiếp tục nhìn lại tập tư liệu, nhìn một hồi, cậu vừa sờ sờ ngấn mỡ bên dưới cái cằm trắng trẻo, vừa nhận xét: “Không có gì đặc thù, bất quá trước đó hắn chỉ là hoàng giai Đúc Binh sư, xem ra người này tiến bộ quá nhanh, chẳng lẽ là mấy năm nay bị Trình Mặc tiền bối truy sát, không dám ra ngoài, cuối cùng chuyên tâm bế quan lại có thu hoạch?”
Huyền giai đỉnh phong!
Đương nhiên dựa theo mấy người Hồ Kỳ nói thì trước đó Thôi Lãng đã có thiên phú rất mạnh, lần này cơ duyên xảo hợp gặp được Triệu Lập đích thân chỉ dạy nên mới có thể nhanh chóng leo tới đỉnh phong.
Lão Triệu thế mà lại trợ giúp một ngoại nhân lần đầu gặp mặt, duyên phận đúng là thứ khó đoán.
Hạ Hổ Vưu nhìn tới nhìn lui, cũng không phát hiện có cái gì khác biệt.
Hạ Hầu gia thản nhiên nói: “Hiện tại đúng là còn không rõ ràng lắm Thôi Lãng kia có vấn đề hay không, bất quá không ít người nhìn chằm chằm Khoách Thần quyết của lão Triệu.
Thôi Lãng lại là kẻ thích ngao du lang thang, không thích bị trói buộc, có lẽ phải cho người dặn dò hắn cẩn thận, đừng đem Khoách Thần quyết truyền bậy truyền bạ khắp nơi.”
Hạ Hổ Vưu gật đầu, “Đúng vậy, Khoách Thần quyết đúng là thứ tốt.
Có điều Triệu lão không dễ tiếp xúc, có cơ hội thì ta sẽ đi hỏi Tô Vũ một chút, xem xem có thể truyền cho ta hay không.”
“Tô Vũ. . .”
Hạ Hầu gia nghe vậy liền ngẩn ra, đột ngột giơ tay bắt lấy tập tư liệu nhìn chằm chằm một hồi.
Y nghĩ đến một chuyện, “Tô Vũ có biết đúc binh không?”
“A?”
Hạ Hổ Vưu mờ mịt, rất nhanh liền đáp: “Hẳn là không biết.
Lúc còn ở đây, hắn từng nói chỉ đến chỗ Triệu lão để học Khoách Thần quyết, mặt khác cái gì cũng không học, dù sao cũng không có thời gian, tổng cộng tới lui viện nghiên cứu cũng chỉ tầm ba bốn lần là cùng.”
“Thật sự không học đúc binh à?”
Hạ Hầu gia gõ gõ cái bàn, lẩm bẩm hỏi: “Ngươi cảm thấy hiện tại Tô Vũ đã biết chuyện Phong Kỳ bị công thẩm chưa?”
“Hắn thụ thương bế quan, chắc là chưa biết đâu.”
Hạ Hổ Vưu nói tới đây thì mới nhận ra ý tứ của Hạ Hầu gia, vẻ mặt dị dạng, lắp bắp nói: “Nhị gia gia, ý của ngài là. . .”
Chương 1192: Ngươi Muốn Sớm Kế Vị?
Hạ Hầu gia lắc đầu, “Phỏng đoán mà thôi, Khoách Thần quyết, Triệu Lập, Tô Vũ, Thôi Lãng, đúc binh.
Những chuyện này quá trùng hợp.
Thôi Lãng bỗng nhiên ngoi đầu lên, tư chất kinh người, ta đang suy nghĩ xem liệu hắn có quan hệ gì với Tô Vũ hay không.”
Hạ Hổ Vưu buồn cười nói: “Nhị gia gia, ngài đừng nghi thần nghi quỷ nữa, Thôi Lãng chính là Đúc Binh sư huyền giai đỉnh phong. . .”
“Trước ngày hôm nay, hắn chỉ là huyền giai sơ đẳng!”
Hạ Hầu gia thản nhiên ngắt lời cậu: “Tô Vũ là truyền nhân của Khoách Thần quyết, nếu hắn khổ học một thời gian, dựa vào thiên phú của hắn, ngươi nghĩ tấn cấp huyền giai đỉnh phong rất khó à?”
“. . .”
Hạ Hổ Vưu lung lay đầu, “Ta không biết! Nhưng Tô Vũ lấy đâu ra thời gian để học? Tính đến hiện tại thì hắn mới tới Đại Minh phủ 5 tháng, thời gian này Tô Vũ vừa nghiên cứu công pháp, vừa tu luyện, vừa tấn cấp, còn phải bận rộn tiếp chiến Đan Hùng, về sau lại bế quan chữa thương. . .”
Nói tới đây, Hạ Hổ Vưu chợt khựng lại, không nói tiếp nữa.
Tô Vũ không phải là người bình thường giống cậu, biết đâu được hắn lại thật sự thần thánh như vậy.
Hạ Hầu gia không nói gì, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Mặc kệ hắn đi, có phải hay không cũng không cần bận tâm.”
Bởi vì còn có chuyện mà y chưa nói cho tiểu mập mạp biết!
Thời điểm “Thôi Lãng” có mặt ở Nam Nguyên, Nam Nguyên vừa vặn có người bị giết!
Mà khéo cái nữa là những người chết kia đều có dính líu tới Tô Vũ.
Trước đó y suy đoán rằng liệu có phải là do Tô Vũ hoặc Đại Minh phủ phái người đến hay không, bây giờ nghĩ lại, rất có thể là chính hắn tự mình hạ thủ.
Tô Vũ là Thôi Lãng?
Nhưng người chết là một vị Lăng Vân cửu trọng.
Lăng Vân cửu trọng a!
“Thần văn chữ “Hỏa”, có khả năng độn thuật, thân thể mạnh mẽ, ý chí lực Sơn Hải cảnh. . .”
Nghĩ đến dấu vết của thủ phạm mà ngày đó bên Nam Nguyên truyền tin về, Hạ Hầu gia mệt mỏi thở dài một tiếng, không tiếp tục nói nữa.
Đúc binh thì có thần văn chữ “Hỏa” là chuyện rất bình thường.
Độn thuật, Tô Vũ cũng có.
Cái này Hạ Hầu gia đã từng tận mắt chứng kiến.
Tô Vũ từng học Khoách Thần quyết, lại có đa thần văn chiến kỹ, cho nên quan binh bên kia ngộ phán hắn có ý chí lực Sơn Hải cũng chẳng lạ.
Hạ Hầu gia nhắm mắt, Thôi Lãng thật sự là Tô Vũ sao?
Lá gan thật lớn!
Cũng thật là thiên tài!
Nếu không phải thân là người đã quen biết Tô Vũ và hiểu khá rõ về hắn thì chắc chắn không ai có thể tưởng tượng được hành động to gan lớn mật này của Tô Vũ.
Vả lại ai mà tin được, trong vòng mấy tháng Tô Vũ có thể trở thành Đúc Binh sư huyền giai đỉnh phong.
Nói thật, nếu ban nãy Hạ Hổ Vưu không nhắc đến, chính y cũng khó mà liên tưởng được đến Tô Vũ từ trên người Thôi Lãng.
Tô Vũ có thời gian học tập đúc binh sao?
Học tập đúc binh, liền có thể học đến cảnh giới huyền giai đỉnh phong?
Nếu đúc binh đơn giản như vậy thì Đại Hạ phủ sẽ không chỉ có một vị địa giai Đúc Binh sư!
À không, hiện tại đã có hai vị.
Ngay cả y và Hạ Hổ Vưu là hai người tương đối hiểu rõ Tô Vũ vẫn có chút không dám tin, huống chi là những người khác.
Vả lại điểm giống nhau của những người bị giết ở Nam Nguyên chính là đều từng đi vào nhà Tô Vũ, nhưng không phải ai cũng biết tin tức này.
Không ít người còn cho rằng là có người cố ý muốn gây sự với Đại Hạ phủ.
Không ai hướng ánh mắt nghi ngờ tới trên đầu Tô Vũ, chẳng qua là do Hạ Hầu gia vẫn luôn nhìn chằm chằm Nam Nguyên, luôn gắn chặt mối liên hệ giữa Tô Vũ và quê nhà của hắn, cho nên ngay từ đầu khi vừa nghe nơi đây xảy ra chuyện liền bất giác nghĩ tới Tô Vũ một chút mà thôi.
Liên hệ đến “Thôi Lãng” ngày đó cũng có mặt ở Nam Nguyên, y không thể xua đi suy nghĩ “Thôi Lãng” chính là kẻ có hiềm nghi lớn nhất.
“Nếu Thôi Lãng là Tô Vũ, vậy thì việc lão Triệu có thái độ tốt như vậy với kẻ mới gặp mặt lần đầu liền có thể giải thích.
Không phải là do tính tình lão cổ quái, mà là vốn dĩ lão đã biết thân phận của Tô Vũ, cho nên mới cố ý đánh yểm trợ cho hắn.
Đúng rồi, còn có cả Hồ Kỳ nữa, chắc chắn Hồ Kỳ cũng biết chuyện!”
“Ngoài Hồ Kỳ và Triệu Lập thì còn ai nhận ra Tô Vũ nữa không?”
Hạ Hầu gia nhìn về phía Tu Tâm các xa xa, tên kia đoán được sao?
Tô Vũ lựa chọn giờ phút này trở lại Đại Hạ phủ để làm gì? Hắn sẽ không nhiễu loạn kế hoạch của ta chứ?
Tiểu tử kia tính tình khó ở, chịu không nổi ủy khuất, ngày mai công thẩm Phong Kỳ, Trần Vĩnh tất sẽ bị điều tra ra, Nhân cảnh chắc chắn sẽ gán tội danh phản đồ cho sư bá của hắn.
Đây là nhất định, trừ phi đa thần văn nhất hệ có thể cung cấp chứng cứ phạm tội của vài vị tướng lĩnh!
Nếu Trần Vĩnh bị phán là tội nhân, Tô Vũ sẽ có phản ứng gì?
“Thực lực của hắn tuy yếu, thế nhưng năng lực gây sự thì khó ai bì kịp.
Coi như ta xin ngươi, đừng gây ra phiền toái, làm hỏng chuyện tốt của chúng ta a!”
Nghĩ đến đây, Hạ Hầu gia mệt mỏi day day Thái dương, lại quay sang dặn dò Hạ Hổ Vưu: “Ngày mai, ngươi phụ trách đi lôi kéo Thôi Lãng, lúc công thẩm Phong Kỳ thì nhất định phải ngồi ở bên cạnh hắn!”
“A?”
Hạ Hổ Vưu giờ phút này vẫn còn chưa hoàn toàn bình tĩnh, ý của Nhị gia gia là gì?
Thôi Lãng thật sự là Tô Vũ?
Nghe Nhị gia gia căn dặn như vậy, ánh mắt Hạ Hổ Vưu hơi khác thường, cậu gật đầu, “Ta biết rồi! À phải, Nhị gia gia, tam đại vô địch sẽ chủ trì công thẩm tại Đại Hạ phủ, nhưng cha ta không có ở đây, tổ gia gia cũng không có mặt, liệu có thể xảy ra phiền toái gì hay không?”
“Sẽ không!”
Hạ Hầu gia cười nhạt đáp: “Không có việc gì, nơi đây dù sao cũng là Đại Hạ phủ! Tổ gia gia của ngươi còn chưa chết! Dám ở đây gây sự, dù là tam đại vô địch thì cũng phải suy nghĩ cho kỹ, yên tâm đi!”
“Vậy được rồi!”
Hạ Hổ Vưu nghĩ nghĩ một lúc, lại nói: “Nhị gia gia, hay là ngày mai có nên điều động quân đội không? Tam đại vô địch có lẽ sẽ không gây sự, nhưng những người khác thì ai mà biết được, chúng ta vẫn nên đề phòng một chút thì hơn.
Không thì điều động Ám Vệ và các vị Nhật Nguyệt, Sơn Hải khác.
Lỡ mà có náo động gì thì lập tức tiêu diệt hết, sau đó bảo bọn chúng chính là dư đảng Vạn Tộc giáo!”
“. . .”
Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn tiểu mập mạp.
Má nó.
Tiểu tử béo nhà ngươi, hiện tại tâm địa cũng đủ hung ác a!
Sợ cha ngươi chết không đủ nhanh?
“Ngươi là muốn sớm một chút kế vị?” Y liếc mắt hỏi một câu.
Hạ Hổ Vưu cười ngây ngô xua tay, “Nhị gia gia, nhìn ngài nói kìa, ta là loại người này sao? Nhưng tại cảnh nội Đại Hạ phủ mà lần lượt bị người khinh bỉ thì nói thật, đến người phía dưới cũng chịu không được, ta muốn cho bọn họ ăn chút đau khổ, để bọn hắn kiến thức một chút xem thanh đao của Đại Hạ phủ bén nhọn như thế nào!”
Hạ Hầu gia dựa ra ghế mềm sau lưng, cười tủm tỉm nói: “Nếu đao của chúng ta quá bén, ngươi cảm thấy còn có người nào dám tới Đại Hạ phủ sao? Hạ gia đao vốn dĩ không cùn, có điều bây giờ phụ thân ngươi không ở đây cho nên bọn họ mới cảm thấy nó cùn rồi!”
“Đao cùn. . .”
Hạ Hổ Vưu như có điều suy nghĩ, nghi ngờ nói: “Ý của Nhị gia gia là. . .”
Hạ Hầu gia đung đưa cây quạt trong tay, lười biếng nói: “Chính mình ngộ đi! Đao cùn thì làm như thế nào để khai phong?”
“Mài nó.”
“Mài nó?” Hạ Hầu gia cười cười, không nói lời nào.
Hạ Hổ Vưu hơi nhíu mày, một lát sau, cậu gật đầu, “Hiểu rõ! Nhị gia gia, ta đi trước đây.”
Cậu hiểu rõ cái gì?
Hạ Hầu gia không hỏi, cậu cũng không nói.
Muốn đao bén lên mà đi cặm cụi mài thì chỉ là biện pháp của kẻ tầm thường, kỳ thật, chém người nhiều một chút, tắm máu nhiều chút người, giết chừng vài trăm vài ngàn người thì tự khắc thanh đao này sẽ bén nhọn sáng lóa!
Hạ gia có thanh đao nào sắc bén nhất?
Chém đầu đao!
Đao dùng để chém đầu Vạn Tộc giáo của Đại Hạ phủ là sắc bén nhất, đao còn chưa hạ xuống hết, đầu người đã bay ra, sát khí quá nặng.
Đi ra khỏi phủ Hạ Hầu gia, Hạ Hổ Vưu ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen kịt.
“Ha ha. . .”
Hạ Hổ Vưu cười một tiếng, âm thầm quyết định, vậy liền phong đao đi, chưa tới thời điểm mài đao đâu.
Còn về việc Thôi Lãng có phải là Tô Vũ hay không thì cậu lười đoán.
Ngày mai gặp mặt, nhìn một chút liền biết.
Bất quá ngày mai cũng không phải là một ngày tốt lành gì, chỉ hi vọng cái tên kia đừng làm mọi chuyện rối loạn thêm.
Chương 1193: Tới Ngày Công Thẩm
Bên ngoài, sắc trời dần dần sáng lên.
Mấy vị Đúc Binh sư như Triệu Thiên Binh, Hồ Kỳ, Trần lão. . . đã thức cả đêm để trò chuyện mà vẫn còn sung sức.
Lúc này, Triệu Thiên Binh nhìn thoáng qua hai vị phủ quân tướng lĩnh ở ngoài cửa, thuận miệng hỏi: “Lưu tướng quân, hôm nay công thẩm diễn ra ở đâu, có thông báo gì chưa?”
Nghe vậy, một vị tướng lĩnh liền quay người hành lễ, cung kính thưa: “Hồi bẩm Triệu phủ trưởng, đã có thông tri, hôm nay 8 giờ sẽ bắt đầu diễn ra buổi công thẩm tại Đại Hạ Văn Minh học phủ!”
“Văn Minh học phủ?”
Triệu Thiên Binh ngoài ý muốn, hỏi: “Sao lại xử án tại đây?”
Vị tướng lĩnh kia đáp: “Ý của Hầu gia và vài vị đại vương là Phong Kỳ đến từ Đại Hạ Văn Minh học phủ, có tội hay là vô tội thì cũng cần chiêu cáo cho Đại Hạ Văn Minh học phủ biết tường tận.”
Triệu Thiên Binh gật gật đầu, nhìn về phía những người khác, đoạn nói: “Chư vị, đợi chút nữa cùng đi xem đi, Phong Kỳ, aiii. . .Hi vọng hết thảy đều là hiểu lầm, bằng không thì đúng là thời buổi rối loạn!”
Trần lão gật đầu, cau mày nói: “Chuyện của Phong Kỳ, mọi người đều biết y không phải là nhân vật then chốt, nếu chỉ có một mình Phong Kỳ gây chuyện thì còn đỡ, nhưng nếu dính đến tên kia thì sẽ là phiền toái lớn.”
Mọi người nghe vậy liền hiểu, cũng không ai nói cái gì.
Tô Vũ lại càng không mở miệng.
Đại Hạ Văn Minh học phủ lần nữa trở thành tiêu điểm khiến vạn chúng chú ý.
Phong Kỳ xuất thân từ Văn Minh học phủ, năm đó giả chết thoát thân, chui vào Lục Dực thần giáo ẩn nấp nhiều năm, thậm chí vì thế từng bị Cầu Tác cảnh truy sát.
Sau này Trần Vĩnh đứng ra chứng minh, là do y an bài Phong Kỳ nằm vùng.
Mà việc Trần Vĩnh an bài đã đạt được sự chấp thuận của Vạn Thiên Thánh.
Việc này, vài ngày trước còn lưu truyền sôi sùng sục, dân chúng đều nói Phong Kỳ chính là anh hùng, nào ngờ thế cục xoay vần, nháy mắt Phong Kỳ đã biến thành nghi phạm trong vụ án giết chết 5 vị Sơn Hải cảnh của các đại phủ.
Khắp nơi trong Đại Hạ phủ đều đang nghị luận sự tình của Phong Kỳ.
Bao gồm cả người bằng hữu có quan hệ cực tốt với y là Trần Vĩnh.
Trước đó Trần Vĩnh đã nói ngày xưa là do y sắp xếp cho Phong Kỳ làm gián điệp dưới sự phê duyệt của Vạn Thiên Thánh, mà nay Trần Vĩnh lại đồng thời biến mất cùng với Phong Kỳ trong vụ án giết người, cho nên ánh mắt của dân chúng khắp nơi đều đổ dồn về hai kẻ này.
Phong Kỳ ám sát tướng lĩnh, y có thực lực này không?
Y không có!
Nhưng Trần Vĩnh và Vạn Thiên Thánh thì khác, đến cùng thì hai người kia có tham dự vào trong công cuộc giết người điên cuồng thời gian qua hay không?
Vạn Thiên Thánh một mực bế quan, là thật sự bế quan hay là giả tạo chứng cứ?
Trần Vĩnh biến mất, là chạy án sao?
Giờ khắc này, ngay cả Vạn Thiên Thánh đều bị liên lụy vào, bởi vì cách đó không lâu, chính ông là người đứng ra bảo đảm cho Phong Kỳ, việc Phong Kỳ ẩn nấp tại Lục Dực thần giáo đã được ông cho phép, bây giờ xem ra, càng giống như là lừa gạt.
Địa điểm công thẩm diễn ra tại Đốc Sát viện của Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Giờ phút này, Đốc Sát viện phong tỏa toàn bộ.
Cái gọi là công thẩm, cũng không phải người nào cũng đều có thể xem, cần phải có thân phận, có tư cách.
Bởi vì những buổi công thẩm cường giả như vậy thường sẽ thẩm tra ra một vài cơ mật khó lường, mà những tin tức đó tuyệt đối không thể để cho tất cả mọi người đều có cơ hội chứng kiến.
Thời điểm đám người Tô Vũ vừa đến bên ngoài Đốc Sát viện thì thấy quân hộ vệ của học phủ cùng với Long Võ vệ đang bao vây trấn thủ xung quanh.
Bầu không khí có chút ngưng trệ!
Bốn phía tụ tập không ít học viên, ai nấy đều lom lom nhìn qua bên này, rất muốn tiến vào trong nhưng đáng tiếc không được phép.
Mà vào thời khắc này, từ đằng sau liền có mấy người lạnh lùng bước tới.
Tô Vũ quay đầu nhìn lại, thoáng có chút thất thần.
Là những người hắn tâm niệm bấy lâu.
Hồng Đàm và Bạch Phong đều ôm sắc mặt lạnh lùng, Ngô Gia thì tối sầm mặt, cúi đầu đi theo hai người bọn họ, còn có mấy vị tiền bối khác của đa thần văn nhất hệ, giờ phút này toàn bộ đều xuất hiện.
“Hồng Các lão!”
Triệu Thiên Binh lên tiếng chào hỏi, Hồng Đàm thấy Triệu Thiên Binh thì miễn cưỡng gật đầu, “Triệu phủ trưởng, hôm qua liền muốn gặp ngươi, bất quá không tìm được cơ hội, chuyện của Tô Vũ mấy tháng trước thật sự đa tạ ngươi đã hỗ trợ.”
“Là chuyện ta nên làm.”
Triệu Thiên Binh biết ông không có tâm tư trò chuyện cho nên cũng không nhiều lời, đơn giản hàn huyên vài câu sau đó liền nhường đường cho bọn họ đi lên trên.
Chờ bọn hắn đi rồi, bên chỗ Đúc Binh sư có người thầm truyền âm hỏi: “Hồng Đàm lần này sẽ không nổi bão chứ?”
“Nổi bão? Ta thấy hắn sẽ gặp phiền phức lớn thì có.
Một khi xác nhận Trần Vĩnh cũng tham dự trong chuyện này, Hồng Đàm chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Ta nghĩ đa thần văn nhất hệ ở Đại Hạ phủ lần này có khả năng thật sự xong đời.”
“Cái kia khó mà nói, phương pháp chia tách của Hồng Đàm còn chưa công bố, dù cho hắn thật sự có dính líu tới chuyện của Trần Vĩnh, chỉ cần không có chứng cứ xác thực thì sẽ không ai có thể động tới hắn.”
“. . .”
Mấy vị Đúc Binh sư hàn huyên vài câu, có chút thổn thức.
Đúng lúc này, Triệu Lập lại xuất hiện.
“Sư đệ!”
Triệu Thiên Binh hô một câu, hơi ngạc nhiên, sư đệ cũng tới à?
Triệu Lập nhìn thấy ông thì gật gật đầu một cái, chỉ như vậy thôi cũng đủ khiến Triệu Thiên Binh kinh ngạc.
Hình như sư đệ đổi tính thật rồi, hai ngày nay thái độ đối với mình tốt hơn hẳn.
Trước kia ông mà chào hỏi, Triệu Lập thường xuyên trưng ra gương mặt thối hoắc, trực tiếp làm lơ ông.
Vừa nghĩ tới đây, Triệu Lập liền nói: “Triệu Thiên Binh, Trần Vĩnh là sư bá của Tô Vũ, ta lại là lão sư của hắn, tính ra thì cũng có điểm quan hệ.
Nếu tội danh của y là thật thì chúng ta sẽ nghĩ cách sau, còn nếu không phải mà lại bị người ta gán tội cho thì ngươi nhất định phải đứng ra, dựa vào lí lẽ biện luận thay y!”
Triệu Thiên Binh bật cười, ta nói mà, hai ngày nay thái độ của gia hỏa này đối với ta không tệ, thì ra là vì có chuyện muốn ta ra sức đây.
Gia hỏa sư đệ này, chỉ khi nào có việc cần nhờ ta thì mới chịu cúi đầu, nhiều năm như vậy cũng chưa từng thay đổi.
“Đã biết.
Sư đệ, ngươi không bế quan ổn định cảnh giới đi, hôm nay chạy tới đây làm gì, coi chừng chậm trễ chính sự.”
Triệu Lập không để ý đến ông, trực tiếp nhập môn.
Triệu Thiên Binh cười cười, nhìn về phía những người khác, đoạn nói: “Chúng ta cũng đi vào thôi.
Aiii, sư đệ nhà ta khi còn bé bị ta chiều hư, lớn lên rồi thì lại không chịu nghe lời nữa.”
Lời này, những người khác nghe thì không thấy có gì.
Nhưng Tô Vũ lại rất muốn bật cười.
Triệu Lập đã hơn một trăm tuổi, lúc này Triệu Thiên Binh lại dùng ngữ khí huynh trưởng trách vui sư đệ như thế, quả thật là khiến hắn khó mà thích ứng.
Bất quá ngẫm lại cũng không sai.
Khi Tứ Đại qua đời thì Triệu Lập vẫn còn nhỏ, đích thật là do Triệu Thiên Binh thân làm sư huynh chăm sóc, ông nói như vậy, mọi người cũng không cảm thấy có gì không đúng.
Chương 1194: Bắt Đầu Thẩm Vấn
Bên trong đại điện giờ phút này đã có không ít người tới.
Tô Vũ thấy được rất nhiều người quen.
Ngoại trừ mấy người Hồng Đàm và Bạch Phong, thì mấy vị Các lão của học phủ cơ hồ đều đến, bao gồm cả Nguyên Khánh Đông và nhiều vị Nhật Nguyệt khác.
Mà Tô Vũ cũng nhìn thấy Chu Minh Nhân.
Vị này đã tấn cấp Nhật Nguyệt, nhưng giờ phút này lại vô cùng điệu thấp, ngồi tại một góc khuất trong phòng, bên người có vài kẻ đi theo, thế nhưng không quá dễ thấy.
Tô Vũ thế mà thấy được Lưu Hồng, không biết là dùng thân phận gì để tiến vào đây.
Gã đang đứng ngay sau lưng Chu Minh Nhân, có lẽ cái tên này hiện tại là tâm phúc của ông ta.
Cách đó không xa, Tô Vũ còn thấy Ngô Kỳ đang ngồi bên người Ngô Nguyệt Hoa; Hạ Ngọc Văn đi theo phó phủ trưởng Hạ Trường Thanh.
Hắn không thấy Chu Hạo, có thể là do thực lực quá thấp, không có tư cách tiến vào.
Tô Vũ còn thấy rất nhiều người quen khác, ngồi xung quanh Hồng Đàm là Hạ Vân Kỳ, Hạ Kỳ, Triệu Minh Nguyệt. . .
Mấy vị này có lẽ đã ổn định cảnh giới, Tô Vũ mơ hồ thấy được có vị tiền bối đã đến Sơn Hải bát cửu trọng, cảnh giới vẫn tính là vững chắc, không biết có phải là đã triệt để dung hợp thần văn hay không.
Không bao lâu sau, Kỷ Hồng vào cửa, cũng không nói chuyện, y tự tìm một chỗ ngồi xuống, không cùng bất luận người nào chào hỏi.
Lại qua một hồi, Hồ tổng quản, Triệu tướng quân và vài cao tầng khác của Đại Hạ phủ xuất hiện.
Tiếp sau đó, đại biểu của các đại phủ cũng dồn dập tiến nhập đại môn.
Người tới càng ngày càng nhiều.
Trong đại điện lúc bấy giờ đã tiếp cận tầm hai trăm người.
Nơi này ngày hôm nay tụ tập nhiều Nhật Nguyệt đến đáng sợ.
Nhật Nguyệt của Đại Hạ phủ, Nhật Nguyệt của hai đại Thánh địa, Nhật Nguyệt của các đại phủ, mấy vị Nhật Nguyệt Đúc Binh sư hệ, tính ra cũng phải tới mấy chục vị.
Tô Vũ đang nghĩ ngợi, chỗ ngồi bên cạnh hắn bỗng nhiều thêm một người.
Quay đầu nhìn lại, thì ra là Hạ Hổ Vưu mang theo Hạ Thiền cùng ngồi xuống, thấy Tô Vũ nhìn mình, Hạ Hổ Vưu cười ngây ngô nói: “Thôi huynh, ta ngồi đây được chứ?”
“Tùy ý.” Tô Vũ thản nhiên nói: “Hạ điện hạ muốn ngồi đâu còn không phải là do ngươi định đoạt sao?”
“Đừng nói như vậy, hôm nay còn có vài vị vô địch có mặt, ta thì tính là cái gì!” Hạ Hổ Vưu cười ha hả nói: “Thôi huynh, hôm qua ta may mắn chứng kiến cảnh ngươi đúc huyền binh, thật là soái! Có bản lãnh này thì ngươi đến đâu cũng có thể tùy ý kiếm ăn.
Thôi huynh, đã từng cân nhắc sẽ đến đâu phát triển chưa? Ta cảm thấy Đại Hạ phủ cũng không tệ. . .”
Mọi người ngồi bốn phía xung quanh nghe thấy cậu bắt đầu lôi kéo “Thôi Lãng” thì đều cười cười, không quá để ý.
Trước đó còn muốn nghe xem bọn hắn trò chuyện cái gì, kết quả tiểu mập mạp vừa đến đã lôi kéo Thôi Lãng, đúng là tác phong của Hạ gia.
Hạ Hổ Vưu mặc kệ thái độ lạnh nhạt của “Thôi Lãng”, vẫn như cũ ôm vẻ mặt tươi cười lấy lòng, dù cho “Thôi Lãng” không thèm để ý đến mình thì cậu vẫn luôn miệng ngồi cạnh lảm nhảm không ngừng.
“Lần này tới công thẩm có tổng cộng ba vị vô địch! Đại Hán vương đại biểu cho Cầu Tác cảnh.
Diệt Tằm vương đại biểu cho Chiến Thần điện.
Đại Tống vương là đại biểu cho thái độ của vô địch trấn thủ Chư Thiên chiến trường cũng như phía quân đội.”
Tô Vũ ngoài ý muốn hỏi: “Chuyện này đã khiến cường giả trấn giữ Chư Thiên chiến trường coi trọng rồi?”
“Dĩ nhiên!” Hạ Hổ Vưu thở dài, “Nếu kẻ chết chỉ đơn thuần là vài vị Sơn Hải bình thường thì cũng không đến nỗi phiền toái lớn như vậy! Nhưng đáng tiếc không phải, mấy người đã chết toàn là tướng lĩnh xuất ngũ, thậm chí có vị còn đang tại ngũ! Chính là người ở Thiên Thăng hải, đối phương là tướng quân đang đóng giữ quân đội một phương.
Giết dạng Sơn Hải này đương nhiên tình huống sẽ rất nghiêm trọng.
Haiz, chuyện này không dễ xử a.”
Tô Vũ ra vẻ không quá để ý, “Có cái gì mà không dễ xử, nếu là Phong Kỳ làm, chứng cứ vô cùng xác thực thì cứ ấn luật định tội mà xử thôi.
Chỉ là ta cũng có điểm tò mò, vì sao y lại muốn giết mấy người kia?”
Tô Vũ nghi ngờ hỏi: “Bọn hắn có thù à? Hay là nói, kỳ thật Phong Kỳ đã gia nhập vào Lục Dực thần giáo, thật sự trở thành Vạn Tộc giáo chúng rồi?”
“Cái này còn không rõ ràng lắm, chờ thẩm phán đi, Phong Kỳ đã trực tiếp nhận tội, bất quá sự tình đến cùng như thế nào thì còn cần thẩm vấn.”
Tô Vũ gật đầu, không nói gì thêm.
Mà đúng lúc này, phía sau đại điện có một bóng người xuất hiện, là Hạ Hầu gia.
Hạ Hầu gia vừa tới liền ngồi thẳng lên ghế chủ vị.
Cùng lúc đó, ba đạo thân ảnh trong nháy mắt hiển hiện, giống như nguyên bản của bọn họ vốn đã ở sẵn đây.
Ngay lập tức, trong đại điện, tất cả mọi người lật đật đứng dậy, cung kính khom người, dồn dập mở miệng.
“Bái kiến tam vương!”
“Miễn lễ!”
Thanh âm của Đại Hán vương vang lên, lúc này mọi người mới ngồi xuống, ba vị vô địch xuất hiện, ngoại trừ thời kì khai chiến thì ở hậu phương rất ít khi gặp được cảnh tượng có ba vị vô địch tụ tập; dù coi như có thì đó cũng không phải tràng diện mà người bình thường như bọn hắn có khả năng trông thấy.
Tiếng nghị luận dưới đài tức thì biến mất.
Dù cho có muốn nói chuyện thì cũng chỉ dám âm thầm truyền âm.
Giờ phút này, trong đại điện cực kỳ an tĩnh.
Hạ Hầu gia nhìn lướt một vòng, cuối cùng gõ bàn một cái, sắc mặt ngưng trọng, mở miệng nói: “Hôm nay là buổi công thẩm Phong Kỳ.
Trước tiên thì để ta thuật lại ngắn gọn đầu đuôi câu chuyện! Bắt đầu từ mấy tháng trước, ở một vài đại phủ trong Nhân cảnh lần lượt đã có 5 vị Sơn Hải bị ám sát!”
“Lưu Kỳ tướng quân của Thiên Thăng hải, ngoài ra còn có các vị tướng quân đã xuất ngũ của Đại Đường phủ, Đại Tề phủ, Đại Thương phủ và Đại Ngô phủ.”
Hạ Hầu gia ngưng trọng nói: “Liên tục 5 vị Sơn Hải cảnh bị người ta ám sát ngay tại Nhân cảnh.
Mà ở Đại Ngô phủ bên kia, hung thủ bại lộ hành tung, tướng chủ phủ quân Đại Ngô phủ dẫn người truy kích, cuối cùng ở bên ngoài phủ thành Đại Ngô phủ đã phát hiện ra Phong Kỳ đang hôn mê!”
Hạ Hầu gia tiếp tục nói: “Sự tình sau đó thì hẳn mọi người đều đã biết, sau khi tỉnh lại, Phong Kỳ thẳng thắn thừa nhận người chính là do y giết, còn về phần giết như thế nào, động cơ vì sao, có đồng đảng hay không thì chúng ta chưa biết.
Đại Hạ phủ cùng Đại Ngô phủ đều chưa chính thức thẩm vấn y.”
“Phong Kỳ là thiên tài nghiên cứu viên của Đại Hạ phủ nhiều năm về trước, 19 năm trước từng đến tham dự Tinh Vũ phủ đệ chi hội, về sau nghe đồn đã ngã xuống, sau này được chứng thực, Trần Vĩnh đã cứu y về, sau lại giúp y mai danh ẩn tích để ẩn núp vào Lục Dực thần giáo. . .”
Hạ Hầu gia kể rõ lại cuộc đời của Phong Kỳ một lượt, xong xuôi mới nói: “Hôm nay, Đại Hán vương, Đại Tống vương, Diệt Tằm vương, ba vị cường giả vô địch tự mình chủ trì thẩm phán! Đại Hạ phủ là đại phủ mà Phong Kỳ sở thuộc, chỉ phụ trách cung cấp địa điểm, chủ trì công chính, mặt khác việc thẩm vấn định tội thì Đại Hạ phủ sẽ không tham dự vào!”
Dưới đài hết sức an tĩnh, cũng không có một người nào lên tiếng phản bác, ba vị vô địch đang ở đây, chẳng ai dám tùy tiện nói chuyện lung tung.
Mà đúng lúc ấy, có người gõ vào bàn gỗ trước mặt, vang lên tiếng leng keng rõ rệt khiến ánh mắt mọi người đổ dồn qua chỗ ông.
Chương 1195: Trực Tiếp Quỳ Xuống Gọi “Ca Ca”
Hạ Hầu gia nhìn sang, bình tĩnh hỏi: “Hồng viện trưởng, ngươi muốn phát biểu à?”
Hồng Đàm gật đầu, mở miệng nói: “Tam vương đang ở đây, ta cũng muốn hỏi một chuyện.
Phong Kỳ bên này thì ta không rõ ràng tình huống, nhưng đại đồ đệ của ta là Trần Vĩnh, mấy tháng trước từng ra cửa đi cứu viện Phong Kỳ, bây giờ mất tích không thấy, sống không thấy người chết không thấy xác.
Mấy tháng trước, Phủ chủ Đại Minh phủ từng đốc xúc Bát đại gia của Cầu Tác cảnh đi cứu viện, chém giết họa loạn Nhân cảnh là hai kẻ cầm đầu Lục Dực thần giáo, thế nhưng đến tận bây giờ, hai tên Nhật Nguyệt của chúng vẫn đang ung dung ngoài vòng pháp luật như cũ, mà đồ đệ của ta thì lại mất tích, ta muốn mời vô địch dò xét tra một chút, đồ đệ của ta rốt cuộc còn sống hay không?”
Ánh mắt mọi người trở nên dị dạng, mà ở bên trên đài cao, Đại Hán vương mở miệng nói: “Được, việc này chúng ta sẽ tự dò xét, tìm hiểu xem xem rốt cuộc Trần Vĩnh còn sống hay không.”
“Đa tạ Đại Hán vương!”
Hồng Đàm cung kính đáp, sau đó lại nói: “Vậy thì bao giờ hai tên Nhật Nguyệt của Lục Dực thần giáo mới bị chặt đầu bêu chúng?”
Đại Hán vương nghe vậy liền thở dài, cất tiếng: “Bát đại gia làm việc tắc trách, về sau ta ắt sẽ truy cứu trách nhiệm!”
“Đa tạ Đại Hán vương chủ trì công đạo!”
Hồng Đàm ngồi xuống, không nói thêm gì nữa.
Hạ Hầu gia lúc này liền gõ bàn, ra lệnh: “Người tới, áp giải Phong Kỳ lên điện!”
Dứt lời, có hai vị cường giả Sơn Hải đi theo sau lưng một vị trung niên vô cùng gầy gò đi vào đại điện.
Phong Kỳ đi ở phía trước, vẻ mặt tái nhợt rõ rệt.
Y vừa vào cửa liền khom người nói: “Tội nhân Phong Kỳ, bái kiến tam vương, bái kiến Hạ Hầu gia!”
Tội nhân?!
Hạ Hầu gia nhíu mày, thản nhiên nói: “Phong Kỳ, hôm nay tam vương đều đang ngồi đây, đợi chút nữa mọi người hỏi gì thì ngươi thành thật đáp nấy, có tội hay vô tội không phải là do ngươi nói, tự khắc sẽ có phán xử rõ ràng, phải nhớ, không có gì có thể giấu diếm được vô địch.”
“Phong Kỳ hiểu rõ!”
Phong Kỳ vừa xuất hiện, Tô Vũ đã giật nảy mình.
So với ngày đó ở Tinh Lạc sơn thì hôm nay Phong Kỳ gầy đi rất nhiều, gương mặt cũng già nua hơn, không còn dáng vẻ hăng hái, ung dung như vài tháng trước.
Trên thân còn mang theo không ít thương thế, xem ra là y còn chưa khỏi hẳn.
Hạ Hổ Vưu truyền âm hỏi: “Thôi huynh, ngươi biết Phong Kỳ không?”
“Không biết!”
“Chưa thấy qua à?”
“Ừm!”
Hạ Hổ Vưu truyền âm nói: “Vậy thì tốt, không có liên lụy gì là tốt nhất.
Thôi huynh, vậy ngươi biết Trần Vĩnh Các lão không?”
“Không biết, nhưng đã từng nghe Tô Vũ nhắc tới.”
“Ngươi biết Tô Vũ sao?”
“Gặp qua mấy lần.”
“Vậy hắn có từng đề cập với ngươi chuyện ta và hắn đã kết bái huynh đệ, mỗi lần gặp ta hắn đều ân cần gọi hai tiếng ‘ca ca’, lần đầu tiên gặp mặt còn khoa trương tới độ quỳ xuống trước khí độ bá vương toát ra từ thần thái của ta không?”
Tô Vũ mặt không đổi sắc, “Không có, Hạ điện hạ không gạt người đấy chứ? Lời này nói ra ngoài, chỉ e chẳng ai tin tưởng.”
“Thật mà, ta còn có thể lừa ngươi chắc?”
Hạ Hổ Vưu cười ha hả, lần nữa truyền âm nói: “Còn chuyện nữa, có lẽ Thôi huynh cũng không biết, toàn bộ công pháp của Tô Vũ đều là do ta truyền thụ cho hắn, đó đều là công pháp của Hạ gia, bất quá Hạ gia không thiếu tiền, muốn bồi dưỡng Tô Vũ nên mới miễn phí cho hắn học.”
Tô Vũ không muốn để ý đến tiểu mập mạp này, bệnh tâm thần!
Cậu ta đã nhận ra điều gì nên cố ý tới đây thăm dò chính mình?
Lúc này hắn không có tâm trạng để ý tới Hạ Hổ Vưu, hắn che giấu hết thảy thanh âm, chỉ tập trung lắng nghe tiếng nói chuyện của Phong Kỳ trong đại điện.
Trong đại điện.
Xung quanh Phong Kỳ cũng không ai trông coi, dưới mí mắt của ba vị vô địch thì cũng không ai lo lắng y có thể làm ra được chuyện gì.
Phong Kỳ nói thẳng: “Không cần tốn thời gian thẩm vấn, ta đã nói rồi, người là do ta giết! Nên giết nên róc thịt hay trực tiếp chém đầu thì cứ xử lý đi!”
Hạ Hầu gia bình tĩnh nói: “Trong số người đã chết có vài vị là Sơn Hải cao trọng, ngươi bây giờ bất quá chỉ là Sơn Hải tam trọng, làm sao có thể giết bọn hắn?”
“Đánh lén!”
Phong Kỳ đáp không chút chần chừ: “Xuất kỳ bất ý công kích bọn họ, vốn dĩ bọn họ không hề phòng bị ta, ta cùng bọn họ đều nhận biết, gọi từng người ra tâm sự riêng, rất nhẹ nhàng liền giết được người.”
“Vậy vì sao ngươi lại muốn giết bọn hắn?”
“Thù riêng!”
Phong Kỳ lạnh nhạt nói: “Đều là những kẻ trước kia ta từng ôm thù hận, mấy tên đó có người từng mắng chửi ta, có người nhằm vào ta, tâm nhãn ta nhỏ, nhịn không được nên bấy lâu vẫn luôn tìm một cơ hội để giết chúng.”
“Ngươi biết thân phận của bọn họ không?”
“Biết.”
Phong Kỳ đáp: “Có vài người là quân lính, thế nhưng ta sợ gì, giết thì cũng đã giết, thà không làm, bằng không giết một người thì cũng bị phán tội chết, đã vậy thì dứt khoát làm cho xong, đều giết hết đi.”
“Vậy vì sao ngươi lại té xỉu ở bên ngoài Đại Ngô phủ?”
“Thụ thương!”
Phong Kỳ thở dài, “Một lần cuối cùng đánh lén, đối phương đã nhận ra ta, mạnh mẽ phản kích, ta bị thương nặng nhưng vẫn cố gắng trốn chạy, nào ngờ gắng gượng không nổi, rốt cục trọng thương hôn mê, sau đó thì bị phủ quân bắt được.”
Hạ Hầu gia lại hỏi: “Ngươi xác định hết thảy đều là do ngươi làm?”
“Xác định!”
“Đây là tội chết, ngươi có biết không?”
“Dĩ nhiên, ta không sợ chết.”
Hạ Hầu gia gật gật đầu, nhìn về phía vài vị vô địch, mở miệng nói: “Ba vị thúc bá, Phong Kỳ đã thừa nhận là y giết người, động cơ đơn giản, vì thù riêng mà đánh lén giết người, ta đã hỏi xong.”
Dưới đài, có người nhíu mày.
Ba vị vô địch còn chưa nói gì thì bên dưới đã có người gõ vào cái bàn trước mặt, Hạ Hầu gia nhìn về phía người kia, đối phương thân mặc áo giáp nghiêm cẩn, hiển nhiên là đến từ quân đội, giờ phút này ông cố gắng áp chế lửa giận, trầm giọng nói: “Bẩm mấy vị đại nhân và Hầu gia, Phong Kỳ chắc chắn là đang hồ ngôn loạn ngữ! Lưu tướng quân là cường giả Sơn Hải bát trọng, đã chinh chiến với yêu tộc vùng biển nhiều năm, thực lực vô cùng mạnh mẽ, đừng nói là Sơn Hải tam trọng, dù là Sơn Hải thất trọng đánh lén thì Lưu tướng quân cũng không thể bị giết nhanh như vậy được!”
Dứt lời, ông lại cắn răng nói: “Cái gọi là thù riêng quá vớ vẩn, ngươi nói xem, thù riêng thế nào? Lưu tướng quân từng mắng ngươi? Ta cùng Lưu Kỳ tướng quân đã quen biết không dưới mười năm, y căn bản không quen biết gì ngươi, như thế nào sẽ đi mắng ngươi?”
“Còn có, ngày đó tại Thiên Thăng hải, ta đi qua hiện trường Lưu tướng quân bị giết, rõ ràng là có dư ba kịch liệt chiến đấu nơi đó, đấy không phải là thực lực mà Sơn Hải tam trọng như ngươi có khả năng bùng nổ.
Phong Kỳ, ngươi đây là đang đánh rắm bịa chuyện!”
Vị tướng lĩnh này cực kỳ phẫn nộ!
Phong Kỳ nói dối lung tung lừa gạt mọi người, vậy mà Hạ gia cứ ba phải mù quáng hỏi!
Vị tướng lĩnh này nghiêm mặt thưa: “Ba vị đại nhân, ta yêu cầu quân đội phái người tham gia thẩm vấn, Hầu gia không phải là người có chuyên môn về lĩnh vực này, những vấn đề mà ngài ấy hỏi không đúng trọng tâm.
Quân đội có quan thẩm vấn, mong được ba vị đại nhân chấp thuận!”
Hạ Hầu gia cười cười, thản nhiên nói: “Có sao? Ta cảm thấy ta hỏi vẫn được mà, y đã trực tiếp thú nhận hết tội trạng rồi còn gì.
Nhưng được thôi, hết thảy nghe theo ba vị vương giả.”
Diệt Tằm vương mở miệng nói: “Vậy liền cho một vị quan thẩm vấn từ quân đội tham dự, không phải vạn bất đắc dĩ thì chúng ta cũng không muốn vận dụng một chút thủ đoạn, để tránh ảnh hưởng tới công chính.”
Để vô địch ra tay điều tra trí nhớ thì nhiều ít gì sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ đối với cường giả.
Vả lại sẽ còn nhìn thấy rất nhiều chuyện tư mật của đối phương, đối với cường giả mà nói, trừ phi không còn biện pháp nào khác, bằng không thì tốt nhất là đừng nên áp dụng loại thủ đoạn này để tra xét nghi phạm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








