1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 237 : Thần Văn Chữ “Chấn” (c1181-c1185)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 237 : Thần Văn Chữ “Chấn” (c1181-c1185)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1181: Thần Văn Chữ “Chấn”

Nguyên Khánh Đông không để ý tới vài vị đồng đạo bên cạnh, gã nhìn hư không, mở miệng: “Vô địch coi trọng là có nguyên nhân, chuôi Địa binh mà Triệu Lập đúc này không giống bình thường, thậm chí là hy vọng của một đạo đúc binh khác, người đúc, thần đúc, thần văn dung Văn Binh, một khi thành công, Địa binh đó chính là Chủ Thần văn của Triệu Lập, hư đại một khiếu, có lẽ Triệu Lập có thể mượn cơ hội này bộc phát ra lực lượng vượt qua Sơn Hải.”

Mấy người khẽ gật đầu, nhưng sau đó nữ nhân lại cảm khái: “Khả năng thất bại quá cao, hơn nữa hiện tại đúc càng nhiều kim văn, một khi thất bại, lực cắn trả sẽ càng mạnh! Bây giờ hắn đã đúc tới 63 đạo kim văn, nếu thất bại, Triệu Lập sẽ không chết, nhưng đúc tới 72 đạo trở lên, một khi thất bại, lực cắn trả cường đại nhất định sẽ chấn vỡ biển ý chí của hắn!”

Mấy người đều gật đầu, quả vậy, Văn Binh càng mạnh, Chủ Thần văn của Triệu Lập cũng càng mạnh, Chủ Thần văn cường đại mà bị phá hủy, vậy lực cắn trả sẽ cực kỳ kinh người.

“Triệu Thiên Binh đã tới phủ thành chủ, chắc là muốn cầu mấy vị vô địch ra tay, nhưng tới lúc đó thật thì dù vô địch ra tay cũng rất khó tách ra thần văn, Triệu Lập thất bại, không chết cũng tàn.”

Mấy người đều là Nhật Nguyệt, nhãn lực không tồi.

Nguyên Khánh Đông bất giác nghĩ tới Thôi Lãng, gã bình phẩm: “Thôi Lãng kia khá thú vị đấy, hiển nhiên Triệu Lập đang bồi dưỡng đối phương như đệ tử, ta cảm thấy rất có thể Khoách Thần quyết cũng sẽ truyền thụ cho hắn! Nếu thế, trong cả Nhân cảnh này sẽ có ba người biết Khoách Thần quyết, Khoách Thần quyết quả nhiên rất cường đại!”

Mọi người lại gật đầu.

Cơ sở Khoách Thần quyết do phụ thân của Triệu Lập sáng tạo, một vị Nhật Nguyệt đỉnh cấp, sau này Triệu Lập hoàn thiện nó, trong đó cũng có sự trợ giúp của Ngũ Đại, giúp ông ta suy đoán và hoàn thiện.

So với công pháp Tô Vũ đẩy ra, công pháp của Tô Vũ là cơ sở, cơ sở để tu luyện cường đại, mà Khoách Thần quyết chính là thần kỹ công sát.

Thanh niên mi trắng ứng tiếng: “Khánh Đông, ý ngươi là?”

“Xem xem có thể mượn sức hay không, nếu Triệu Lập thất bại, vậy đừng hy vọng gì ở Tô Vũ, tên kia rất khó đối phó, nhưng Thôi Lãng thì xuất thân từ tiểu gia tộc, có lẽ có thể mượn sức, lần này hắn thu hoạch không nhỏ, nếu Triệu Lập không thành công thì chưa chắc hắn đã có vấn đề gì, có hi vọng Địa giai, còn có khả năng biết Khoách Thần quyết.”

Mấy người suy tư, điều này cũng đúng.

Thôi Lãng!

Về phần Ngưu Bách Đạo và Trình Mặc, một người chỉ là sư phụ ký danh, một người gần như không có quan hệ gì, còn cháu gái Trình Mặc thì cũng chỉ là một người trẻ tuổi.

Mấy người không nói nữa, bởi vì lúc này, đạo kim văn thứ 64 đã thành hình!

Lần này, nguyên khí bốn phương tám hướng chấn động!

Nguyên Khánh Đông cảm thấy ngoài ý muốn, “Có dị tượng hiện ra, đúc Thiên binh mới có dị tượng, Địa binh không có mới phải chứ?”

“Địa binh cường đại có lẽ sẽ có.”

Thanh niên mi trắng trầm ngâm một lát rồi nói: “Như khi tu luyện, Địa binh tương đương Sơn Hải, Thiên binh tương đương Nhật Nguyệt, người bình thường thăng cấp Sơn Hải không có dị tượng, nhưng cường giả, thiên tài, yêu nghiệt thăng cấp Sơn Hải đều có dị tượng!”

Gã đang nói đến những người như Hạ Long Võ.

Địa binh tương đương Sơn Hải.

Mà Địa binh không có linh tính như Thiên binh, Thiên binh của Đại Minh phủ, Bách Đạo Các rất có linh tính, là Thiên binh đặc tính phụ trợ, tự chủ kích phát, có lực lượng Nhật Nguyệt.

Đương nhiên cấp bậc của Bách Đạo Các rất cao.

Nhưng Thiên binh đặc tính công sát tầm thường, dù chỉ là Thiên Giai sơ cấp thì cũng có lực lượng Nhật Nguyệt sơ kỳ, không kém hơn Bách Đạo Các bao nhiêu, chủ yếu là bởi vì tính chất của Bách Đạo Các không phải là công sát.

“Một khi có dị tượng, vậy có hy vọng rất lớn thăng cấp thành Thiên binh, Thiên binh đặc tính công sát!”

Mấy người nhìn về phía cây búa to lớn trong không trung, nữ nhân trầm giọng nói: “Đây chính là Văn Binh, không phải Võ Binh! Văn Binh Thiên Giai đặc tính công sát hoàn toàn có thể so với một vị Nhật Nguyệt, các ngươi nói xem, chúng ta có thể tìm người đúc thứ như vậy hay không?”

“Tìm ai? Ai có bản lĩnh này? Tự đúc ư, muốn chết sao? Ai có năng lực đó?”

Nguyên Khánh Đông bình thản nói: “Đừng động đến Triệu Lập, chờ Triệu Lập hoàn thành đúc binh, mọi người sẽ nhớ tới công thẩm, giám sát Phong Kỳ đi, khả năng đúc binh của Triệu Lập không phải ai cũng có thể làm được, không giống đạo của chúng ta, đạo Đúc Binh rất khác, có ai tinh thông chứ?”

Có ý đồ với Triệu Lập không có ý nghĩa gì.

Bởi vì đạo bất đồng!

Cho ngươi thủ pháp, cho ngươi tài liệu, ngươi là Nhật Nguyệt thì thế nào, ngươi có thể đúc ra sao?

Trừ Khoách Thần quyết, Triệu Lập không có bất cứ thứ gì đáng để mơ ước, dù ông đúc thành công thì đó cũng là Văn Binh của ông, mơ ước cũng vô dụng, lấy được cũng chưa chắc đã có thể sử dụng.

Mấy người không nói gì nữa.

Cùng lúc đó.

Trong nguyên khí bí cảnh, Tô Vũ lại thay đổi thành nguyên khí thành ý chí lực, hắn điên cuồng gõ, thân thể không ngừng rung động, thậm chí bắt đầu rách cả da.

Lực phản chấn càng ngày càng mạnh!

Chuôi Văn Binh này đã đạt tới Huyền giai đỉnh phong, lực phản chấn đã vượt quá khả năng chịu đựng của thân thể Tô Vũ.

Tô Vũ mặc kệ!

Giờ khắc này, một thần văn dần dần thành hình, chữ “Chấn”!

Thần văn chữ “Chấn” vừa xuất hiện, lực chấn động nháy mắt yếu đi hai thành.

“. . .”

Triệu Lập suýt nữa đã run tay, má nhà ngươi, không phải ngươi đang đúc binh sao? Không phải ngươi đang đúc thân sao?

Nhà ngươi trời sinh thần văn, tùy tiện chấn vài cái liền sinh ra à?

“Tiểu tử!”

“Hả?”

Tô Vũ ngẩng đầu, tay vẫn không ngừng gõ, hắn nhìn ông đầy khó hiểu, lúc này ngài gọi ta làm gì?

“Ngươi. . . không cảm nhận được thần văn à?”

“Có chứ!”

Tô Vũ gật đầu, đương nhiên ta cảm nhận được, nhưng chuyện này thì sao?

Bị chấn động mấy ngàn lần, cũng sắp đến vạn lần, ta có chút xíu lĩnh ngộ chấn động chi đạo, phác họa ra thần văn chữ “Chấn” thì lạ lắm à?

Triệu Lập không còn lời gì để nói, ngay sau đó, ông lại bắt đầu điên cuồng gõ!

So với con nhà người ta thì sống thế quái nào được!

Lúc này, Tô Vũ đã bớt khó chịu hơn một chút, thần văn chữ “Chấn” đang suy yếu lực chấn động, hơn nữa lực chấn động cường đại còn có lợi để uẩn dưỡng thần văn, Tô Vũ bắt đầu hưởng thụ lực chấn động này.

Cảm giác cũng không tệ lắm!

Thần văn chữ “Chấn” không tồi, Khoách Thần chùy điệp gia, chấn động, một búa gõ xuống, uy lực lớn hơn trước ít nhất ba thành.

Nhưng thần văn chữ “Chấn” còn quá yếu, mới chỉ là nhất giai.

Tới tam giai, hắn gõ một búa, chồng lên vài lần, dưới lực chấn động thì hẳn là có thể trực tiếp đánh chết Văn Minh sư Lăng Vân cảnh đi?

Lúc này đúc binh còn chưa kết thúc, Tô Vũ đã cảm thấy thực lực mình tiến bộ rất nhiều.

Thân thể 9 đúc, thần chùy điệp gia, thần văn chữ “Chấn” phác họa trời sinh, hóa ra Đúc Binh còn có thể thu được nhiều lợi ích như vậy?

Triệu Lập không buồn hé răng, cảm thấy thật đắng lòng.

Ta đúc binh nhiều năm như vậy còn không lĩnh ngộ được thần văn trời sinh nào, tiểu tử ngươi là cái quỷ gì?

Tô Vũ không biết lão Triệu vẫn đang cắn chặt chuyện này, hắn bên cạnh còn đang hưởng thụ quá trình rèn đúc!

Cảm thụ quy luật lực phản chấn, suy yếu, giảm bớt tần suất chấn động, truyền thừa chi hỏa tiếp tục thiêu đốt, kỳ thật Triệu Lập cũng có rất nhiều cảm ngộ, thần văn truyền thừa chi Hỏa của Tô Vũ cũng trợ giúp ông không nhỏ.

Giờ phút này ông không tiêu hao nhiều như dự đoán hẳn là có quan hệ rất lớn với thần văn chữ “Hỏa”.

Hai người yên lặng rèn đúc, từ lúc thần văn chữ “Chấn” phác họa ra, Tô Vũ không còn khó chịu như trước, có thể kiên trì lâu hơn.

Thời gian lại trôi qua một ngày, đã sắp hai ngày.

Triệu Lập đã đúc binh liên tục gần 5 ngày, trong quá trình này chưa từng nghỉ ngơi.

Tiêu hao khủng khiếp như vậy, Sơn Hải tầm thường đã phải quỳ bái từ lâu rồi.

Triệu Lập nói mình có thể trì hoãn buổi công thẩm cũng không phải là chém gió.


Chương 1182: Hạ Thấp Cấp Bậc Sử Dụng

Ngoại giới, giờ khắc này, đám tu giả đều thấy vô cùng bội phục.

Đúc binh đã kéo dài liên tục 5 ngày.

Bọn họ là người sao?

“Triệu đại sư thật sự chỉ là Lăng Vân à?”

Có người hoài nghi, Lăng Vân cảnh có thể đúc binh liên tục năm ngày sao?

Dù không biết muốn đúc binh thì phải tiêu hao bao nhiêu, nhưng liên tục bùng nổ nguyên khí và ý chí lực năm ngày thì cũng khó mà chịu nổi đúng không?

Không ít người hoảng sợ, bội phục.

Mà tất cả Đúc Binh sư Địa giai lúc bấy giờ không nghĩ đến Triệu Lập, mà là đang bàn luận xôn xao về Thôi Lãng.

“Thôi Lãng được truyền thừa Khoách Thần quyết đúng không?”

“Có lẽ hắn đã thăng cấp Lăng Vân rồi!”

“Lão Triệu gặp bảo bối rồi, Thôi Lãng theo hắn đúc một ngày, vậy mà còn kiên trì được.”

“Có khi nào là dùng thiên tài địa bảo không?”

“. . .”

Vài vị Đúc Binh sư Địa giai âm thầm thảo luận.

Triệu Lập kéo dài là bình thường, năm xưa phụ thân ông chiến đấu ba ngày cùng địch nhân ở chiến trường Chư Thiên, Triệu Lập còn kéo dài hơn phụ thân, chủ yếu là nhờ tác dụng của

Khoách Thần quyết

.

Nhưng Thôi Lãng có thể kiên trì một ngày còn có thể đuổi kịp tiết tấu, vậy không hề đơn giản.

Có khả năng hắn đã chính thức bước vào Lăng Vân cảnh, hơn nữa còn được truyền thụ

Khoách Thần quyết

, cộng thêm dùng thiên tài địa bảo, có lẽ nhờ vậy mới có thể kiên trì.

Trong đám người, Hồ Kỳ bình thản giải vây cho Tô Vũ: “Thôi Lãng có thể kiên trì đến bây giờ cũng là bình thường, dù trước kia hắn chưa tu luyện

Khoách Thần quyết

nhưng đã học

Thiên Đúc thuật

của ta, trong Đúc Binh hệ, trừ

Khoách Thần quyết

thì

Thiên Đúc thuật

cũng không hề thua kém bất cứ đúc quyết nào.”

Mọi người nghe vậy liền khẽ gật đầu, có người cười nói: “Hóa ra Hồ tiền bối đã truyền thụ

Thiên Đúc thuật

, khó trách! Thôi Lãng may mắn nhận được truyền thừa của tiền bối, mà nay còn được lão Triệu truyền thừa, ta cảm thấy hắn thật sự có hy vọng đến Địa giai!”

“Có lẽ còn sắp thăng cấp Địa giai ấy chứ!”

“Đúng là sướng hết phần người khác!”

“. . .”

Lúc này, đám Đúc Binh sư Địa giai cũng cảm thấy hâm mộ, nhận được thuật pháp bí truyền của hai nhà không đơn giản chút nào.

Cơ sở đúc thuật thì có thể học, nhưng một vài tuyệt kỹ, trừ phi là thầy trò, không thì rất hiếm được truyền thụ.

Hồ Kỳ cười nhạt, “Thiên phú Đúc Binh của Thôi Lãng rất tốt, truyền thụ là chuyện nên làm, đáng tiếc Thiên Đúc vương tiền bối đã lâu không hiện thân, nếu không lần này đến xem, có lẽ sẽ nhận Thôi Lãng làm đệ tử.”

“Thiên Đúc vương. . .

Aiiiz, cũng chỉ có Đại Minh phủ có được một ít truyền thừa, chúng ta thì không có cơ duyên được Thiên Đúc vương đại nhân chỉ điểm.”

Một mạch của Hồ Kỳ, hoặc nên nói là Đại Minh phủ, có không ít Đúc Binh sư Địa giai, công lao chủ yếu là nhờ Bách Đạo Các, mà Đúc Binh thuật trong Bách Đạo Các có khởi nguồn từ Thiên Đúc Vương, tính ra thì Đúc Binh sư nhất mạch của Đại Minh phủ xem như được truyền thừa từ Thiên Đúc vương.

Mà thứ này ở trong miệng Triệu Lập lại thành dây chuyền sản xuất, ông chướng mắt, đương nhiên ông không thấy Thiên Đúc vương chướng mắt, Thiên Đúc vương là người khai sáng, nhưng những kẻ sau đó khiến lão Triệu cảm thấy đây chỉ là sản phẩm sản xuất dây chuyền, không có gì đặc sắc, không có tư duy riêng bản thân và sức sáng tạo.

Trong lúc bọn họ đàm luận, khắc văn trong không trung đã đạt tới 68 đạo.

Tới lúc này, Tô Vũ lại bị chấn đến thất điên bát đảo! Thân thể bắt đầu bị tổn thương không nhẹ.

Hắn điên cuồng hấp thu Thiên Nguyên khí, nhưng vẫn khó tu bổ lại thân thể như cũ, Triệu Lập trầm giọng nhắc nhở: “Đúc đến 72 đạo ngươi liền lui ra ngoài, sau đó lực phản chấn sẽ mạnh hơn, tuy thần văn mới của ngươi rất tốt, thân thể cũng không yếu nhưng vẫn còn hơi kém một ít!”

“Ta. . .

Ta đã biết. . .”

Nhưng ta sẽ không lui.

Ta còn có thủ đoạn khác!

Ta có thể phá hủy thần văn Nhật Nguyệt, ta muốn hấp thu dư vị thần văn giúp thần văn chữ “Chấn” thăng cấp, một khi thăng cấp, lực chấn động sẽ lại bị suy yếu, mà một khi thân thể thành công đúc thêm lần nữa, vậy sẽ đạt tới 10 đúc, thân thể sẽ càng cường đại.

Phải kiên trì!

Thế này có là gì?

Tô Vũ ta sợ cái này sao?

Ý chí lực chấn động, biển ý chí chấn động, không giống như khi nằm mơ ngày xưa, mỗi lần nằm mơ bị giết, cảm giác sẽ thống khổ hơn hiện tại, đã lâu ta không được thể nghiệm loại thống khổ này rồi, có chút không quen, có chút hoài niệm!

Khá tốt, hiện tại hãy để ta hồi ức loại cảm giác này đi, rất sảng khoái.

Hiện tại hắn hiếm khi nằm mơ.

Không phải là không có, nhưng rất ít, một tháng có lẽ mới có một lần, hơn nữa dù bị giết thì có thể là bởi vì ý chí lực đã cường đại rồi, cho nên Tô Vũ không cảm thấy thống khổ như trước.

Mà đúc binh chấn động phản chấn khiến hắn có cảm giác như đang ở thời kỳ nhỏ yếu ngày xưa, cảm giác bị giết trong mộng.

Lão Triệu không nói chuyện, ông biết Tô Vũ có thể thừa nhận.

Lúc trước Tô Vũ còn yếu ớt như vậy, ông đánh hắn mấy chục búa, gia hỏa này còn nhẫn được, hiện tại cường đại rồi, có lẽ càng giỏi nhẫn hơn, cho nên ông mới bảo Tô Vũ sau khi 72 đạo kim văn đúc thành công hẵng lui ra.

Nếu không, Đúc Binh sư Huyền giai tầm thường đã nên rời khỏi từ lâu rồi!

Đúc tới lúc này, Triệu Lập cảm nhận được cây búa không hề kém hơn Văn Binh Địa giai chút nào, còn cường đại hơn năm xưa ba phần, mới 68 đạo kim văn mà đã mạnh hơn 72 đạo rưỡi lúc trước.

Nếu hiện tại dừng lại, ông tự tin mình có thể thành công 100%, dùng như Địa binh, kỳ thật như vậy đã rất mạnh, có thực lực Địa binh, nhưng chỉ tiêu hao như Huyền binh, giống như Văn Binh của Tô Vũ, Văn Binh giản dị trong truyền thuyết, hạ thấp cấp bậc sử dụng của binh khí cường đại.

Giáng cấp sử dụng Văn Binh, Hoàng giai, Huyền giai còn có khả năng, Địa giai gần như không tồn tại, mà hiện tại đã có!

Nhưng đó không phải mục tiêu của Triệu Lập.

Ông muốn thăng cấp!

Ông mà thăng cấp thành công, thực lực vào Sơn Hải, Văn Binh thành Địa binh, cấp bậc Đúc Binh sư ít nhất có thể đạt tới Địa giai trung cấp hoặc là cao cấp, đánh vỡ rào cản, thực lực cường đại, ông có thể nhanh chóng trở nên giống như sư huynh mình, trở thành vị Đúc Binh sư Địa giai đỉnh phong tiếp theo.

Nếu không thành công, dù đúc ra binh khí thì để làm gì?

Một Đúc Binh sư Lăng Vân cảnh nửa Địa giai có quyền gì để nói chuyện?

Chẳng lẽ cứ mãi trông cậy vào người cha đã chết và vị sư huynh đã rời đi nhiều năm ư?

Trong lòng Triệu Lập nghĩ vậy, ông vẫn tiếp tục yên lặng chế tạo.

69 đạo!

Qua mấy giờ nữa, 70 đạo thành hình!

Mà giờ phút này, Tô Vũ đã bị chấn đến không kiểm soát nổi thân thể, suýt nữa hắn đã gõ sai, Tô Vũ cả kinh nhanh chóng điều chỉnh lại bản thân.

Không giúp đỡ thì thôi, nếu còn thêm phiền cho lão sư thì thật không tốt.

Đến khi đạo khắc văn thứ 71 xuất hiện, Tô Vũ thật sự không chịu nổi nữa.

Hắn thấy sắc mặt Triệu Lập cũng hơi tái nhợt, hắn không hề do dự, cắn răng nói: “Lão sư. . . cùng. . . cùng khôi phục một chút đi. . .”

Triệu Lập trợn trắng mắt, khôi phục cái píp!

Ngươi lui ra đi!

Ý chí lực Lăng Vân cảnh của ta còn dồi dào hơn Sơn Hải, mà hiện tại đã tiêu hao hơn phân nửa, khôi phục thế nào?

Có bảo vật tốt như vậy, ông đã sớm nghĩ cách làm ra rồi.

Ông vừa định nói vậy, Tô Vũ đã lấy ra một thần văn bị bao vây từ trong nhẫn trữ vật.

Tô Vũ run rẩy nói: “Phá. . .

Phá thần văn. . .

Sẽ không bị cảm nhận. . . được chứ?”

“. . .”


Chương 1183: Khóc Không Ra Nước Mắt

Triệu Lập nhìn chằm chằm thần văn đang ẩn trong huyền phù, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ta. . .

Ta muốn mắng ngươi, không, là muốn bóp chết ngươi, nhưng ta không biết nên làm như thế nào.

Đây là thần văn Nhật Nguyệt?

Là thần văn chữ “Toái” đến từ Ma tộc!

“Ngươi muốn phá hủy thần văn để khôi phục?”

“Đúng. . .

Đúng vậy!”

“. . .”

Triệu Lập trầm mặc gõ búa, một thần văn Nhật Nguyệt đáng giá hơn một thanh Địa binh, rốt cuộc ta đang đúc binh, hay đang đốt tiền vậy?

“Lão sư. . .

Ngoại giới. . .

Có cảm ứng được không?”

Tô Vũ sợ phá hủy thần văn sẽ bị người khác cảm ứng được, vậy thì phiền toái lớn.

Thần văn Nhật Nguyệt không phải ai cũng có!

Khi đó, thân phận rất dễ bại lộ.

“Không sao, có thể phong tỏa nguyên khí bí cảnh, nhưng tiểu tử ngươi phải nghĩ cho kĩ. . .”

“Nhằm nhò gì. . .”

Tô Vũ nói thẳng: “Lần trước. . . vì tu luyện thần văn biến. . . hóa mà ta đã phá. . . một thần văn để uẩn dưỡng rồi.”

“@##%@$@$#”

Triệu Lập chửi thầm một tiếng, hình như không phải dùng Nhân tộc ngữ, mà là ngôn ngữ chủng tộc nhỏ, Tô Vũ nghe không hiểu, nhưng vẫn cảm giác được là lão Triệu đang mắng hắn.

Có lẽ là bại gia tử, ngu ngốc, lãng phí, xa xỉ. . . vân vân.

Tô Vũ không thèm để ý, hắn nhe răng cười.

Nếu lão Triệu nói không sao, vậy cứ phá đi!

Ngay sau đó, tâm thần vừa động, Cục lông nhỏ bỗng nhiên lao ra đớp thần văn, đây là thần văn vô chủ, nó cắn rất nhẹ nhàng, thần văn nhanh chóng vỡ nát!

Cục lông nhỏ muốn hút nhưng lại bị Tô Vũ dùng ý chí lực quạt một trận!

Cục lông nhỏ trông mong nhìn mà không dám hấp thu, mắt to tràn đầy ủy khuất cùng khát cầu, thơm quá, đáng tiếc Hương Hương không cho nó ăn.

Đúng là ngược đãi trẻ nhỏ!

Triệu Lập thở dài một tiếng, không nói gì, có lẽ nếu ông thành công thì sẽ mang đến nhiều lợi ích hơn so với một viên thần văn này, nhưng nếu thất bại, vậy thì quá lỗ.

Một thần văn Nhật Nguyệt rách nát tập trung trong bí cảnh nho nhỏ không tiết ra ngoài, trong nháy mắt có đại lượng ý chí lực trào ra, Triệu Lập vừa đúc vừa tranh thủ khôi phục bản thân.

Tốc độ khôi phục rất nhanh.

Mà Tô Vũ thì trực tiếp hấp thu cắn nuốt.

Hắn hấp thu còn nhanh hơn cả Triệu Lập.

Không lâu sau, hắn cắn nuốt đại khái một phần ba ý chí lực và dư vị thần văn, trong đầu, thần văn chữ “Chấn” trực tiếp thăng cấp tới nhị giai, lúc này Tô Vũ lại tiếp tục rèn đúc, lực chấn động lại bị suy yếu hơn một phần, nhẹ nhàng hơn nhiều.

Ý chí lực của hắn cũng nhanh chóng khôi phục viên mãn.

Triệu Lập và hắn đều hấp thu, lúc trước hai người tiêu hao quá lớn, một thần văn Nhật Nguyệt khiến hai người thu hoạch không nhỏ, không đến mức khôi phục toàn bộ, nhưng ít nhất cũng đã khôi phục bảy phần, vừa rồi Triệu Lập gần như đã rút kiệt sức mình.

“Coong!”

Tiếng chùy gõ lại càng thêm thanh thúy.

Triệu Lập tươi cười, xác xuất thành công trước đó chỉ có 30%, nhưng hiện tại bởi vì một thần văn Nhật Nguyệt mà bây giờ ít nhất phải đến 50%, ông khôi phục hơn phân nửa thực lực, vậy ông có thể tiếp tục kiên trì lâu hơn nữa.

Trước đây ông chưa từng nghĩ tới việc phá hủy thần văn Nhật Nguyệt để khôi phục, quá xa xỉ, đời này ông chưa từng trải qua chuyện này.

Chủ động phá hủy một thần văn Nhật Nguyệt để khôi phục đấy!

Vậy là một cái bí cảnh đã không còn!

Bên ngoài.

Nguyên khí thổi quét lan tràn, có người kinh hô: “Đây là sắp đúc thành công sao?”

Giờ phút này, trên Văn Binh đã hiện ra 72 đạo khắc văn!

73 đạo chính là Địa giai.

Mà mọi người đều có cảm giác dị tượng còn sẽ xuất hiện tiếp.

Sẽ thành công sao?

Giờ đã là đêm khuya ngày 29, sắp đến ngày 30.

Một vài Đúc Binh sư Địa giai sôi nổi đứng dậy, có người trầm giọng nói: “Văn Binh này đã xem như Địa giai rồi, hoặc có thể nói chuôi Văn Binh này chính là thiên tài yêu nghiệt trong đẳng cấp Huyền giai, có thể vượt cấp chiến Địa binh! Còn phải xem Triệu Lập nghĩ thế nào, nếu đúc ra 73 đạo khắc văn bình thường, xác xuất thành công cực lớn, hơn nữa còn mạnh hơn các Địa binh khác, nhưng nếu Triệu Lập vẫn kiên trì muốn đúc hình thức ban đầu của Thiên binh, vậy thì sẽ rất khó khăn!”

Vị Đúc Binh sư Địa giai này đưa ra phán đoán, Triệu Lập có thể thành công đúc Địa binh, nhưng nếu muốn đúc thêm mấy chục đạo khắc văn hình thức ban đầu nữa thì độ khó sẽ gia tăng.

Có người líu lưỡi: “Có phải Triệu đại sư có dã tâm quá lớn hay không, Địa binh, còn là Địa binh cường đại mà vẫn chưa đủ hay sao?”

Sao cứ phải đúc hình thức ban đầu của Thiên binh làm gì?

Giờ phút này Hồ Kỳ cũng đứng dậy, nghe vậy liền bình thản đáp: “Thần văn của hắn đã dung hợp vào đó, nếu thành công đúc ra hình thức ban đầu của Thiên binh, hắn có khả năng có được lực lượng Nhật Nguyệt, nếu chỉ là Địa binh tầm thường, hắn chỉ có thể bước vào Sơn Hải, Triệu Lập đương nhiên có dã tâm rất lớn!”

Bốn phía, mọi người hai mặt nhìn nhau, còn có thể nói như vậy ư?

Bọn họ đúng là không hiểu!

Trong khi bọn họ nói chuyện, không lâu sau, trên bầu trời lập lòe sấm sét, nguyên khí rung chuyển.

Trên thân Văn Binh trong hư không, đạo khắc văn thứ 73 như ẩn như hiện.

“Lão sư!”

Tô Vũ cũng hoảng sợ, thiên địa dị tượng sắp xuất hiện sao?

Đúc Binh còn có thể gây ra dị tượng ư?

Triệu Lập ngẩng đầu nhìn về hư không, vốn là ở trong bí cảnh thì sẽ không nhìn thấy, nhưng giờ phút này ông lại thấy được sấm sét lập lòe trong không trung, Triệu Lập trấn an: “Không sao, yêu nghiệt trong cấp bậc Địa binh, đột phá cảnh giới thì có khả năng dẫn đến dị tượng! Là chuyện tốt, trời cũng giúp ta! Nếu có khen thưởng Thiên Nguyên khí hoặc là ý chí lực thì quá tốt, có thể giúp chúng ta khôi phục một ít, ha ha ha, ta thành công hơn năm xưa rồi!”

Ông đại hỉ!

Nếu là dị tượng có khen thưởng, có lẽ ông còn có thể kéo dài lâu hơn, cơ hội sẽ càng lớn hơn nữa!

Tô Vũ vui mừng, dị tượng khen thưởng!

Cái này hắn quen nè!

Cục lông nhỏ từng có, chính hắn cũng từng có.

Nhưng phải xem có phải khen thưởng ý chí lực hay không, nếu là Thiên Nguyên khí thì tác dụng không lớn.

Hắn đang nghĩ vậy, đột nhiên, lực phản chấn mạnh mẽ truyền đến, ngay sau đó, đạo khắc văn thứ 73 xuất hiện.

Mà giờ phút này, một đám mây vượt qua hư không, trực tiếp tiến vào bí cảnh.

Tô Vũ và Triệu Lập đều đại hỉ, nhưng ngay sau đó Triệu Lập giận dữ hét: “Má nó! Trời muốn ta vong sao?”

“. . .”

Đâu chỉ riêng ông, Tô Vũ bên cạnh cũng cực kỳ hoảng sợ!

Đám mây này tràn ngập ý chí lực vô cùng cường đại, tràn ngập lực lượng, nhưng đám mây không bay về phía Tô Vũ hay Triệu Lập, mà là trực tiếp thẩm thấu vào Địa binh!

Đây là khen thưởng cho Địa binh!

Bọn họ đã quên, hoặc có thể nói là không ai có kinh nghiệm.

Đây là khen thưởng cho Địa binh đột phá, không phải cho bọn họ!

Hai người bọn họ vui mừng nửa ngày, kết quả không khen thưởng bọn họ mà là Địa binh, lần này xong rồi, Địa binh vừa mới thăng cấp lập tức bùng nổ nhuệ khí, khắc văn tăng lên, trong chớp mắt đã có thêm ba đạo khắc văn.

Trực tiếp đạt tới 76 đạo khắc văn!

Lực phản chấn lớn vô cùng, cường hãn đến dọa người.

Phụt một tiếng, thân thể Tô Vũ bị chấn nứt, máu phun tán loạn!

Triệu Lập cũng cắn chặt răng, ngửa mặt lên trời mắng to!

Thật đáng giận!

Ông không cần Địa binh 76 đạo khắc văn, ông không cần, ông muốn mình được khôi phục, chứ không phải làm Địa binh đột nhiên cường đại hơn trong nháy mắt!

Má nó!

Ông choáng váng rồi, còn tưởng rằng là khen thưởng cho mình, kết quả lại là khen thưởng cho Địa binh, Địa binh cường đại, ông cũng cường đại, dù sao Địa binh cũng xem như Chủ Thần văn của ông.

Nhưng ông không muốn thế!

Tô Vũ khóc không ra nước mắt, vậy mà lại là khen thưởng Địa binh, điên cuồng thật, Nhân cảnh có cái quy tắc quỷ gì vậy?

Không kịp chấm mút đã bị Địa binh trực tiếp hấp thu.

Không những có thêm 3 đạo khắc văn, hiện tại còn mơ hồ hiện ra đạo thứ 4, có hi vọng sinh ra đạo khắc văn thứ 77.


Chương 1184: Độc Dược Đòi Mạng

Trong cơn giận dữ, Triệu Lập nghĩ đến điều gì đó, ông cắn răng nói: “Cho ta Thiên Nguyên khí, ta muốn phá Sơn Hải, khôi phục thần văn, nhanh lên, ta muốn đột phá Sơn Hải, rồi tiếp tục đúc nó! Mẹ nhà nó chứ, tưởng là khen thưởng cho ta, ta có thể tự mình phá Sơn Hải rồi.”

Thất sách!

Quá thất sách!

Ta quá ngu ngốc, ta nên nghĩ đến đây là khen thưởng cho Địa binh mà không phải bản thân mình.

Tô Vũ vội vàng lấy ra đại lượng Thiên Nguyên khí, Triệu Lập bạo rống một tiếng, mạnh mẽ thu hồi Địa binh vào trong biển ý chí của mình, thu hồi Chủ Thần văn, ông có thể mượn cơ hội này đột phá vào Sơn Hải.

Lúc trước, ông tưởng rằng mình đã đủ cường đại, Địa binh 73 đạo khắc văn, ông có thể nhanh chóng thu hồi, hiện tại ông không đủ mạnh, còn muốn thu hồi Địa binh gần 77 đạo khắc văn, má nó chứ, ông muốn điên luôn rồi.

Ông trời định trêu đùa ông đấy ư?

Cùng lúc đó.

Phong vân biến sắc.

Ngoại giới, lôi đình nổi lên bốn phía, một đám mây nhanh chóng rơi vào bí cảnh, trong chớp mắt, Địa binh xuất hiện 76 đạo kim văn.

Trong đại điện phủ thành chủ, Triệu Thiên Binh đột nhiên đứng lên, một cước đá nát cái bàn, cả giận quát: “Đáng chết, sao lại khen thưởng Địa binh?”

Ông cũng không nghĩ tới!

Bởi vì ông cũng chưa từng gặp!

“Mấy vị đại nhân, đợi lát nữa mong rằng mấy vị đại nhân kịp thời ra tay!”

Triệu Thiên Binh gần như sắp sụp đổ, ông thấy Triệu Lập chế tạo Địa giai thành công, rất là vui sướng, còn nhanh hơn dự đoán của ông, cũng nhẹ nhàng hơn một ít, nhưng ông không ngờ dị tượng lại quấy rối.

Nếu là bình thường thì đây là chuyện tốt, nhưng hiện tại văn binh ẩn chứa Chủ Thần văn của Triệu Lập mạnh như thế, Triệu Lập có thể thu hồi vào biển ý chí, làm chính mình tiến vào Sơn Hải cảnh sao?

Cẩn thận đừng làm nát biển ý chí của ông.

Đột nhiên, trên Địa binh lại có thêm một đạo khắc văn, chính thức là 77 đạo!

Triệu Thiên Binh há miệng thở dốc, vẻ mặt tuyệt vọng!

Thiên địa khen thưởng lại thành độc dược, lí nào lại thế, chỉ có thể than sư đệ ta quá xui xẻo!

Lúc này, Triệu Lập đang điên cuồng rống lên.

Còn nhiều khắc văn hơn nữa ư?

Phải giết chết ta mới được à?

Ông cường ngạnh dung hợp Văn Binh, lại không ngừng hộc máu, ý chí lực chấn động dữ dội, biển ý chí của ông tuy rất vững chắc nhưng lúc bấy giờ đã tiêu hao rất lớn, hiện tại Văn Binh còn mạnh hơn tưởng tượng của ông, giờ phút này muốn thu hồi nó, khó khăn tăng thêm không chỉ ba phần.

Ngay lúc ông đang điên cuồng hét lên, Tô Vũ cắn răng, lại lấy ra một thần văn, thần văn Nhật Nguyệt cuối cùng, lập tức phá hủy!

“Lão sư, hấp thu!”

Dứt lời, Tô Vũ lấy ra hơn phân nửa Thiên Nguyên khí bao vây lấy Triệu Lập.

Làm sao bây giờ?

Địa binh quá mạnh, Triệu Lập có vẻ không chịu nổi, nhưng phá hủy thêm một thần văn Nhật Nguyệt, Triệu Lập lập tức hấp thu, khôi phục lại một chút, giờ phút này, Văn Binh cũng điên cuồng giãy giụa, bay vào trong biển ý chí của ông.

Tô Vũ bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, ngay sau đó, hắn hét lên: “Lão sư, Khoách Thần chùy của ta và của ngài là một thể, ngài thu hồi đi, dung hợp lại rồi đánh chết Văn Binh này, làm nó nghe lời ngài!”

Triệu Lập cũng nghĩ tới điều này, vội quát: “Giúp ta một tay, nhanh, mang Khoách Thần chùy gia nhập biển ý chí của ta, nhanh lên!”

“Lão sư, tự ngài lấy đi là được. . .”

“Đừng nói nhảm!”

Triệu Lập quát: “Ngươi gia nhập thực lực sẽ mạnh hơn, nhanh lên!”

Tô Vũ gật đầu, không nói gì, kỳ thật hắn có thể gia nhập, nhưng như vậy hắn sẽ phải đưa ý chí lực vào biển ý chí của Triệu Lập, nghĩa là biển ý chí của Triệu Lập phải không bố trí phòng vệ, đây là một chuyện cực kỳ nguy hiểm!

Giữa Văn Minh sư, cho dù là phụ tử thì cũng ít khi tùy tiện làm chuyện này.

Ngay cả Tô Vũ cũng không dám tùy tiện cho người khác tiến vào biển ý chí của mình.

Tô Vũ nghĩ tới gì đó, chợt quát: “Cục lông nhỏ, giúp ta.

Lão sư, ta mang nó cùng tiến vào trấn áp, nó sẽ không để lộ bí mật đâu.”

“Nhanh lên!”

Triệu Lập mặc kệ, trước phải trấn áp được thanh Địa binh kia rồi tính.

Ngay sau đó, ý chí lực của Tô Vũ vừa động, một cây búa liền xuất hiện, nó là Khoách Thần chùy dung hợp thần văn chiến kỹ, đính 22 thần văn, hóa thành cây búa rất cường đại, Cục lông nhỏ cũng nhảy tới trên cây búa, nhanh chóng chui vào biển ý chí của Triệu Lập.

Tinh thần Tô Vũ bám vào cây búa, hắn hơi hoảng hốt một chút, trong chớp mắt đã tiến vào một thế giới trống trải, tiếng sóng biển ngập trời!

Không, là biển ý chí.

Ý chí lực giống như nước biển quay cuồng.

Trong biển ý chí của Triệu Lập, từng thần văn hiện lên, Tô Vũ lướt qua, sau đó thấy Văn Binh bị thần văn vây quanh, bị Khoách Thần chùy đang mạnh mẽ nện gõ.

Không thể trấn áp được nó!

Biển ý chí đang kịch liệt rung chuyển!

Tô Vũ cũng chần chừ, thao tác cây búa nhanh chóng đánh về phía Văn Binh, ba cây búa đánh nhau trong biển ý chí của Triệu Lập, hắn nhất định phải đánh phục gia hỏa này mới được, nếu không thì biển ý chí của Triệu Lập sẽ bị gia hỏa này đánh bại.

Vô thanh vô tức!

Ba cây búa đang không ngừng chiến đấu, Tô Vũ yếu nhất, chuôi Văn Binh kia mạnh nhất, nhưng lúc này hai đánh một lại miễn cưỡng có lực lượng ngang nhau.

Giờ phút này, biển ý chí của Triệu Lập đang lột xác.

Nó đang khuếch trương, cường hóa, trong đó có một đám Thần khiếu mở ra đã có dấu hiệu dung hợp, đây là quá trình tấn cấp.

Thanh âm Triệu Lập truyền đến, ông quát: “Chờ ta thăng cấp Sơn Hải là có thể trấn áp được, giúp ta chống đỡ một hồi, tiểu tử hiểu chưa?”

“Hiểu rồi!”

Tô Vũ đáp lời, cây búa vẫn đang kịch liệt giao chiến, đây là Chủ Thần văn của Triệu Lập, đáng tiếc hiện tại không bị khống chế, nếu để nó trong biển ý chí thì có thể thăng cấp, một khi Triệu Lập thăng cấp Sơn Hải thành công thì hoàn toàn có thể ngăn chặn nó.

Ngoại giới, không ít người đều thấy cây búa kia đang chấn động, chấn động kịch liệt.

Bọn họ hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Người biết thì sắc mặt ngưng trọng, Triệu Lập có thể chống đỡ được sao?

Nếu không chịu đựng nổi thì biển ý chí của ông sẽ hỏng mất.

Trần lão lộ vẻ bất đắc dĩ, “Khen thưởng của thiên địa vậy mà lại thành độc dược đòi mạng, này. . .

Aiiiz! Cũng coi như bài học cho những kẻ sau này, quy tắc khen thưởng ra là khen thưởng Văn Binh, không phải thưởng người!”

Những người khác cũng nghĩ mà sợ, Hồ Kỳ lãnh đạm nói: “Đừng sợ, cả đời chúng ta cũng không đánh ra Văn Binh được quy tắc khen thưởng, không có lý do gì phải lo cả, nhàm chán!”

“. . .”

Đắng lòng!

Đám Đúc Binh sư Địa giai cúi đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ, Hồ Kỳ nói rất có đạo lý, thô nhưng thật.

Chúng ta. . căn bản không đúc ra được, lo cái gì.

Ầm!

Trong biển ý chí, ba cây búa đại chiến long trời lở đất, sóng cuộn biển gầm.

Biển này là biển ý chí.

Hôm nay, trong biển ý chí, Thần khiếu như sao trời, một vài sao trời đang tụ hợp, đây là lần đầu tiên Tô Vũ nhìn một người thăng cấp Sơn Hải rõ ràng như vậy.

Hợp khiếu!

Thần khiếu hợp nhất!

Sơn Hải hợp 72 Thần khiếu, 8 Thần khiếu hợp nhất, đó là Sơn Hải.

Vậy thần văn có tác dụng gì?

Nếu Thần khiếu hợp nhất chính là Sơn Hải, còn cần thần văn làm cái gì?

Vì sao thần văn không thăng cấp, Thần khiếu không có biện pháp hợp nhất, cũng không thể tiến vào Sơn Hải cảnh sao?

Giờ khắc này, Tô Vũ có vô số nghi hoặc.

Mà hắn không có nhiều thời gian quan sát.

Hắn chỉ biết trước khi 8 khiếu hợp lại, hắn không thể để Văn Binh chạy loạn, nếu không lão Triệu có khả năng thăng cấp thất bại, hơn nữa biển ý chí cũng có khả năng bị cây búa kia đánh nát.

Áp chế!

Trấn áp!

Hắn và Triệu Lập đều đang trấn áp cây búa kia, ba cây búa không ngừng giao chiến, chấn động lẫn nhau, búa thần văn chiến kỹ của Tô Vũ yếu nhất, bị đánh đến run rẩy kịch liệt, Tô Vũ phải cố gắng chống đỡ.

Đây là lực lượng Sơn Hải, hiện tại hắn phối hợp ý chí lực với thần văn nhưng vẫn kém Sơn Hải cảnh.

Triệu Lập lại phải thăng cấp, giờ phút này ông có chút lực bất tòng tâm, không trấn áp được cây búa kia khiến biển ý chí quay cuồng, đã mấy lần cây búa kia sắp lao ra, suýt đánh trúng biển ý chí của ông.

Nếu không phải biển ý chí của Triệu Lập cường đại, Lăng Vân cửu trọng tầm thường đã sớm bị đập phá biển ý chí.

Dù thế, Triệu Lập cũng sắp không chịu đựng nổi.


Chương 1185: Nếu Chết, Ta Chết Chung Với Ngài!

Tô Vũ còn đang ra sức giao chiến, thanh âm Triệu Lập bỗng truyền đến: “Ngươi đi ra ngoài đi, ta sẽ trấn áp chuôi Khoách Thần chùy này, điều nên học ngươi đều học rồi! Dù giờ không đúc tiếp chuôi Khoách Thần chùy này thì nó cũng đã là Địa binh, tương lai có một tia hy vọng thăng cấp Thiên binh.”

“Sau khi trấn áp cây búa này xong, ta sẽ phong ấn nó, chờ ngươi tới Lăng Vân cao trọng hoặc là Sơn Hải cảnh rồi liền có thể sử dụng.”

“Cây búa này cũng có độ xứng đôi cực cao với ngươi, ngươi tham dự rèn đúc, cũng tu luyện Khoách Thần quyết. . .”

Thanh âm Triệu Lập vang vọng trong biển ý chí.

Ông sắp không chịu đựng nổi.

Biển ý chí đang bị cây búa không ngừng tấn công va chạm làm cho Thần khiếu khó mà dung hợp, cũng làm biển ý chí có dấu hiệu nứt vỡ, nếu thế còn không bằng phong ấn nó lại, dừng ở đây thôi.

“Địa binh rác rưởi, ta không cần!”

“. . .”

Tô Vũ quát lên làm Triệu Lập ngẩn ra, ngay sau đó, ông không nhịn được muốn mắng chửi!

Ngươi cút đi!

Đây là Địa binh rác rưởi sao?

Tô Vũ quát: “Lão sư, lúc này mới đến mức độ nào? Một thanh Địa binh sơ cấp mà thôi, chẳng lẽ hai ta không trấn áp được nó? Chiến là được! Tiếp tục đấu tranh đi! Nó không có trợ lực, không người thao tác, chỉ cần chúng ta tiếp tục kiên trì thì nó nhất định sẽ nghe lời! Thần văn của ta đều là như vậy, ban đầu không nghe lời, đánh một trận thì sẽ nghe ngay!”

Lời hắn nói như đã kích thích Khoách Thần chùy, nó càng phản kháng mạnh mẽ hơn!

Ầm ầm ầm!

Biển ý chí bị đánh cho không ngừng rung động, cây búa lớn hóa thân của Triệu Lập chần chờ một chút, sau đó tiếp tục yên lặng chiến đấu!

Một khi đã vậy, vậy thì tiếp tục chiến đấu đi!

Ba cây búa ba cỡ lớn vừa nhỏ, của Tô Vũ là nhỏ, của Triệu Lập là vừa, ba cấp bậc Sơn Hải, Lăng Vân, Đằng Không.

Liên tục giao chiến không ngừng!

Lúc này, Tô Vũ đã được nếm thử tư vị giao thủ với cường giả Sơn Hải cảnh, mỗi lần phản kích đều khiến hắn run rẩy hồi lâu, nếu không phải hắn phác họa ra thần văn chữ “Chấn”, nếu không phải thần văn chiến kỹ hợp nhất, nếu không phải Triệu Lập đang gánh vác phần lớn áp lực, có lẽ hắn bị búa gõ mười lần là chết!

Dù thế hắn vẫn có thể chiến đấu cùng Sơn Hải, ý chí lực giao chiến đơn thuần đã cực kỳ kinh người!

Vậy chứng tỏ nếu thật sự gặp Văn Minh sư vừa mới thăng cấp Sơn Hải, ít nhất Tô Vũ có thể kiên trì mười mấy chiêu.

Hơn nữa thân thể hắn cực kỳ cường hãn, nếu Sơn Hải có thân thể không mạnh bằng, hắn còn có thể kiên trì càng lâu hơn.

Đây là lần đầu tiên Tô Vũ khai hỏa toàn bộ chiến lực thần văn!

180 Thần khiếu không ngừng cung cấp ý chí lực cho hắn lực lượng, để hắn tiếp tục chiến đấu.

Trong lúc đó, Tô Vũ không nhịn được mà oán trách: “Lão sư, ngài đúc ra cây búa có lực kéo dài lâu như vậy, chẳng giống bình thường gì cả!”

Triệu Lập cũng bất đắc dĩ, lúc nào rồi mà ngươi còn tâm tư oán giận ta?

Sao ta biết cây búa vô chủ này có thể chiến đấu đến tận bây giờ chứ?

“Thiên địa khen thưởng là nguồn năng lượng. . .” Triệu Lập cũng không nhịn được, ông mắng to: “Quy tắc chó má!”

Khen thưởng thì thôi đi, khen thưởng Địa binh, làm Địa binh mạnh hơn, đã mạnh hơn thì thôi, còn rất nhiều phần thưởng chưa tiêu hóa, làm Địa binh này có sức chiến đấu cường đại kéo dài, hai người vậy mà lại bị một thanh binh khí áp chế!

Ai tin không?

Hiện tại không thể không tin!

Lúc trước Triệu Lập cảm thấy, lần này vấn đề khó nhất là giai đoạn đúc khắc văn hình thức ban đầu, không nghĩ tới ở thời điểm thăng cấp Sơn Hải lại gặp phải nguy cơ này, nguy cơ này rõ ràng đã nằm ngoài dự đoán của ông.

Trước đó bởi vì Tô Vũ phá hủy thần văn Nhật Nguyệt, hơn nữa hắn hỗ trợ không ít, kỳ thật đã đơn giản hơn tưởng tượng nhiều, Triệu Lập đoán, lần này xác suất thành công là năm năm!

Ai biết được nửa đường lại xảy ra chuyện như vậy!

Hai người đang nói, một tiếng vang lớn vang lên, búa lớn đập biển ý chí run rẩy, đúng lúc ấy, búa lớn nhanh chóng lui về, trên cây búa, cục lông nhỏ đang cắn kẽo kẹt, rồi nhanh chóng biến mất.

Lúc này Tô Vũ mới nghĩ tới Cục lông nhỏ, vui mừng quá đỗi, vội quát: “Cục lông nhỏ, xử lý nó! Không đúng, áp chế nó, rồi ta sẽ cho ngươi đồ ăn.”

“Kẽo kẹt kẽo kẹt!”

Thân ảnh Cục lông nhỏ như ẩn như hiện, giống như đang nhảy nhót, nó sắp có đồ ăn rồi.

Nó xuất quỷ nhập thần, thỉnh thoảng cắn búa lớn một ngụm, giúp hai người Tô Vũ giảm bớt áp lực.

Triệu Lập cũng ngoài ý muốn, vật nhỏ của Tô Vũ có năng lực kinh khủng vậy ư?

Nó đang chiến đấu trong biển ý chí của ông!

Hơn nữa mỗi khi nó cắn một ngụm, Văn Binh Địa giai cũng phải run rẩy một chút.

Kỳ thật khi búa lớn bị cắn, lão Triệu cũng thấy thống khổ, chỉ là ông không nói ra.

Thứ kia là Chủ Thần văn của ông, nhưng hiện tại Chủ Thần văn không nghe lời, muốn tạo phản, ông phải đánh phục nó mới được, trên thực tế đây là ông đang chiến đấu với chính mình, nhưng điều này không cần thiết nói ra.

Rất mất mặt!

Đã bao giờ nghe nói có ai suýt bị Chủ Thần văn đánh chết chưa, việc này mà truyền ra có lẽ nó sẽ thành thiên cổ kỳ đàm, chuyện cười của năm, có lẽ đám người Liễu Văn Ngạn cũng từng trải qua chuyện như vậy, nhưng thần văn của bọn họ là ngoại lai.

Mà đây là Chủ Thần văn của ông, thật sự thuộc về chính ông.

Kết quả còn gây sự thành như bây giờ.

Có Cục lông nhỏ tiếp sức, hai người một cục lông liên thủ, áp lực bớt đi không ít, chỉ cần tiếp tục kéo dài, cuối cùng búa lớn chắc chắn sẽ cạn lực, nhưng tiền đề là không thể đánh vỡ biển ý chí của lão Triệu!

Nhưng hiện tại biển ý chí đã có dấu hiệu bị nứt vỡ.

Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, hắn nghĩ tới một vài thứ, nghĩ tới một ít tâm đắc tu luyện và ghi chép Liễu Văn Ngạn lưu lại.

Hắn nhìn lên không, nhìn một đám Thần khiếu giống như sao trời.

Trong lòng khẽ động, ngay sau đó, hắn bỗng nhiên nói: “Lão sư, ngài đánh cùng ta, nếu chết ta chết chung với ngài, nếu không ngài nhất định sẽ càng mạnh!”

“Đánh thế nào?”

“Dẫn nó lên cao!”

Dứt lời, cây búa của Tô Vũ nhanh chóng lao lên, cây búa của lão Triệu cũng bay lên theo, hai cây búa ép cho búa lớn phải cùng bay lên không trung.

Giờ phút này không trung có 72 sao trời, không, thực ra có nhiều hơn một ít, lão Triệu đã mở thêm một ít Thần khiếu, hiện tại tổng cộng có khoảng 80 cái, lâu như thế mà ông mới chỉ khai được mấy cái Thần khiếu như vậy.

Trừ Thần khiếu ra, có một nơi chỉ là một mảnh hắc ám.

Tô Vũ nhanh chóng phán đoán, bắt đầu định vị.

Rồi hắn điên cuồng đánh lên nơi trống rỗng kia.

Lão Triệu không được nhịn mắng: “Đó là biển ý chí của ta.”

“Khai khiếu!” Tô Vũ hét.

Triệu Lập nghe hiểu, tuyệt vọng thốt lên: “Cường phá ư?”

“Đúng vậy, thử xem xem, có lẽ có thể, lão sư Liễu Văn Ngạn của ta từng phá khiếu bằng cách này.

Lúc đó Dưỡng Tính mà còn chưa chết, khá tốt, lão sư, mượn dùng lực lượng búa lớn cùng nhau phá khiếu, có lẽ có thể giúp ngài khai thêm một ít Thần khiếu, bình thường không có cơ hội này đâu!”

Triệu Lập suy nghĩ một chút, rồi ông hạ quyết tâm, mặc kệ nó!

Sợ cái gì!

Liễu Văn Ngạn còn chưa chết, ông sao có thể chết được?

Có lẽ Tô Vũ nói đúng, cứ như vậy khai nhiều Thần khiếu, ông sẽ càng cường đại, biển ý chí sẽ càng củng cố, ý chí lực dư thừa, khá tốt.

Ba cây búa giờ đang chiến đấu trên hư không, Tô Vũ không ngừng kéo lực lượng oanh kích hư không, trợ giúp Triệu Lập khai khiếu.

Cùng lúc đó.

Trên chiến trường Chư Thiên.

Liễu Văn Ngạn đang tán gẫu với đại bá của mình, nói về quá khứ, Liễu Văn Ngạn không khỏi thổn thức: “Năm xưa, thần văn lão sư lưu lại mạnh mẽ làm nứt vỡ biển ý chí, hại ta không thể không cường khai Thần khiếu.”

“Cường khai ư, biển ý chí của ngươi không vỡ nát sao?”

Đại bá có chút cảm hoài, ngày xưa cháu trai mình đã chịu khổ rất nhiều.

“Suýt nữa đã nát, may mà thời điểm khai khiếu, Đại Hạ Vương ở phụ cận giúp ta củng cố biển ý chí.”

Liễu Văn Ngạn cảm khái, đương nhiên chuyện được Đại Hạ Vương cứu mạng thì không thể nói ra, nghe quá thảm, vô cùng mất mặt.

Còn việc đưa cho Tô Vũ tu luyện lĩnh ngộ, ông cũng không khuyên là nên cường khai Thần khiếu, nếu hắn không cường khai, nói ra cũng không có ý nghĩa gì.

Giờ phút này, ông có chút nhớ nhung Bạch Phong, Bạch Phong đi rồi khiến ông cảm thấy chiến trường Chư Thiên nhàm chán đi hẳn.

Còn có tiểu tử Tô Vũ kia nữa, không biết gần đây hắn có gây họa gì hay không.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box