[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 236 : Bảo Toàn Chính Mình (c1176-c1180)
❮ sautiếp ❯Chương 1176: Bảo Toàn Chính Mình
Mà bên kia.
Trên mái nhà trung tâm nghiên cứu Văn Đàm, Hồng Đàm, Bạch Phong đều ở đây.
Bạch Phong ôm tay nhìn qua bên chỗ nguyên khí bí cảnh, kỳ quái hỏi: “Sư phụ, lão Triệu làm cái quỷ gì vậy, tìm người ngoài đúc binh chứ không nhờ đồ đệ là sao?”
Dứt lời, anh có chút ghen ăn tức ở càm ràm: “Lão Triệu tính tình kì quái không chịu nổi! Sư phụ, ông ta truyền Khoách Thần quyết cho Tô Vũ chứ không chịu truyền cho ta, ta kém như vậy à?”
Không có thiên lý!
Trước kia, Khoách Thần quyết không quá nổi danh, thực ra thì có chút danh tiếng trong Đúc Binh giới.
Nhưng từ khi Tô Vũ dùng cây búa này đánh chết Chu Bình Thăng, đánh Đan Hùng tàn phế, còn chưa dùng đến Văn Binh, mọi người liền biết thứ này là một môn thần kỹ có tính công kích cực mạnh!
Thần kỹ vốn không nhiều lắm, loại thần kỹ có năng lực công sát mạnh, còn không cần đa thần văn Thần khiếu phối hợp lại càng hiếm có!
Hiện giờ có không ít người mơ ước Khoách Thần quyết.
Nhưng tính tình lão Triệu quá thối, nhất quyết không truyền ra ngoài, Tô Vũ thì bởi vì không phải của hắn nên cũng sẽ không truyền, điều này làm cho rất nhiều Văn Minh sư đều bóp cổ tay thở dài.
Hồng Đàm phì cười, “Không truyền cho ngươi cũng không phải chuyện xấu, thiên phú của ngươi không tốt, học cái này rồi phải mất bao lâu mới thăng cấp Lăng Vân?”
“. . .”
Thiên phú của ta không tốt ư?
Bạch Phong buồn bực!
Giờ phút này, bọn họ thấy một gia hỏa chạy tới, anh lười để ý, tên đường đệ Bạch Tuấn Sinh kia là một kẻ nhàm chán, anh mới lười phản ứng hắn ta.
Anh tiếp tục nói chuyện cùng Hồng Đàm: “Sư phụ, chuyện của Phong đại ca thì làm sao bây giờ? Chúng ta mặc kệ à?”
“Khả năng cao là hắn sẽ không sao, người có chuyện. . .
Không phải là hắn.”
Bạch Phong trầm mặc một hồi, gật đầu, “Ta biết! Hiện tại kéo dài mấy ngày cũng tốt, dù điều tra ra thì sư huynh cũng có thể chạy xa một chút, tốt nhất chạy tới chiến trường Chư Thiên, tìm tiểu giới trốn đi.”
Hồng Đàm cười nhạt, “Không sao, đừng quá lo lắng! Chưa chắc có quan hệ với sư huynh ngươi! Dù liên quan thì. . .”
Hồng Đàm bình tĩnh lại, rồi thản nhiên nói: “Vậy cũng không liên quan đến chúng ta!”
“. . .”
Bạch Phong buồn bực: “Sư phụ, trừ nhẫn nại ra thì chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác?”
“Bảo toàn chính mình trước đã.”
Hồng Đàm thản nhiên: “Không phải y còn sống sao? Ngươi thì sớm tiến vào Lăng Vân Sơn Hải đi, như vậy ta sẽ không còn cần vướng bận, thứ phế vật đến bây giờ vẫn là Đằng Không như ngươi thật là chán không buồn nói.
Ngươi nhìn xem, đồ đệ của ngươi còn sắp vượt qua ngươi rồi.”
“Có khả năng là đã vượt qua luôn rồi!” Bạch Phong rầu rĩ đáp: “Với số lượng Thần khiếu hắn mở ra, ý chí lực e là đã đạt tới Lăng Vân.
Sư phụ, ta làm sao bây giờ? Ta cũng bất đắc dĩ lắm! Từ khi hắn nhập học đến nay còn chưa đến một năm! Ngài so ta với hắn làm gì, giỏi thì ngài tự so với hắn thử xem!”
“. . .”
Hồng Đàm đá bay Bạch Phong!
Ta nói ngươi vài câu mà ngươi dám cãi lại lão sư thế à?
Ông không để ý tới Bạch Phong nữa, ông nhìn về phía viện nghiên cứu của Triệu Lập, trong lòng tự hỏi, chẳng lẽ lão Triệu muốn kéo dài thời gian cho Trần Vĩnh nên mới lựa chọn đúc binh?
Nếu thế, vậy thì bọn họ đã nợ một đại ân tình rồi!
Ông nghĩ vậy, trong lòng cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Có lẽ ngày xưa nên để Tô Vũ nhập Đúc Binh hệ thì sẽ tốt hơn, tiểu tử Bạch Phong này hùng hùng hổ hổ lôi kéo Tô Vũ, chắc ngày đó sư huynh cũng không ngờ Tô Vũ trưởng thành nhanh như vậy, mà nay, đã ở thế cưỡi trên lưng cọp khó xuống.
Ông nhẹ lắc đầu, hy vọng lão Triệu có thể thành công.
Ông quay đầu nhìn thoáng qua phủ thành chủ, ông thấy vài thứ, mấy thân ảnh vĩ ngạn trong hư không, người bình thường căn bản không nhìn thấy.
“Ba vị vô địch đã tới, đồ đệ của ta khá thật!”
Hồng Đàm cười khổ, kỳ thật cũng không tồi, xử lý một vài Sơn Hải đối đầu cũng tốt, tiền đề là Tiểu Vĩnh có thể chạy trốn.
Ông nhìn trong thành, vài nơi có một ít quang huy Nhật Nguyệt, Hồng Đàm nhếch miệng, thật là, đều tới đây xem náo nhiệt sao?
Có gì hay mà nhìn, cẩn thận không mất cả mạng đấy!
“Chắc đều muốn tới định tội Tiểu Vĩnh!”
“Công thẩm cũng tốt, là người hay quỷ thì cũng có thể nhìn ra một hai!”
Hồng Đàm khinh miệt cười, thân ảnh tiêu tán, Bạch Phong phía dưới lại vừa đá bay Bạch Tuấn Sinh, sau đó nhanh chóng rời đi, Bạch gia xen vào làm cái gì!
Đại Hạ Văn Minh học phủ, phong vân cuồn cuộn.
Triệu Lập đúc hình thức ban đầu của Thiên Binh, thậm chí áp xuống chuyện Phong Kỳ.
Đối với Đại Hạ phủ mà nói, nếu Triệu Lập thành công thì còn tốt hơn một vị Nhật Nguyệt ra đời, Đại Hạ phủ có vài Nhật Nguyệt, mà chỉ có một vị Đúc Binh sư Địa giai, thật thê lương.
Trong không trung.
Trên cây búa khổng lồ càng ngày càng ít kim văn.
Ngày đầu tiên, kim văn giảm còn 50 đạo.
Ngày hôm sau, kim văn giảm còn 25 đạo.
Ngày thứ ba, kim văn vẫn tiếp tục giảm bớt, quá trình hồi đúc sắp hoàn thành, có thể hoàn thành hồi đúc, đại biểu năng lực của Triệu Lập là Văn Minh sư Địa giai, ngay cả Hồ Kỳ và Trần lão đã Địa giai trung giai cũng không dám bảo đảm mình nhất định có thể hồi đúc một thanh văn binh.
Trong viện nghiên cứu.
Sắc mặt Tô Vũ trắng bệch, có chút sốt ruột, yên tĩnh!
Hắn đã chế tạo mấy ngày liên tiếp, đúc một thanh Văn Binh 54 đạo kim văn, đã đến Huyền giai trung đẳng cực hạn, nhưng muốn đến Huyền giai cao đẳng thì vẫn kém một chút.
Giờ phút này Triệu Lập cũng đầy đầu mồ hôi.
Ba ngày liên tiếp ông không ngừng hồi đúc, áp lực cũng rất lớn.
Ông đã sắp hoàn thành.
Giờ phút này, Triệu Lập đã sắp hồi đúc xong vài đạo kim văn cuối cùng, bất chợt quát khẽ: “Đừng đúc binh nữa! Đợi lát nữa ta sẽ hồi đúc Văn Binh, ngươi hãy quan sát toàn bộ quá trình! Lúc ta cần ngươi hỗ trợ, ngươi hãy đến hỗ trợ!”
“Lão sư!”
Tô Vũ có chút uể oải, thậm chí có chút hối hận, hắn không nên tới đây.
“Ta còn chưa tới Huyền giai cao đẳng!”
“Câm miệng!”
Triệu Lập gầm lên: “Ta bảo ngươi xem ta đúc binh, không phải ta xem ngươi đúc binh! Tiểu tử, ta cảnh cáo ngươi, ngươi xem kĩ cho ta, ta đúc từ đầu tới đuôi một lần, nếu ngươi thất thần, đừng trách ta không khách khí!”
Tô Vũ không hé răng, gật đầu, hắn sẽ xem thật kĩ.
Hồi đúc hoàn thành, đúc lại văn binh, đúc pháp của hai người cùng loại, nếu may mắn, thực lực Tô Vũ sẽ đủ, rồi hắn có thể đúc văn binh của chính mình.
Đúng lúc này, Triệu Lập khẽ quát một tiếng!
Oanh!
Một tiếng vang lớn, đạo kim văn cuối cùng trên cây búa đã biến mất, lực lượng tràn ra thổi quét tứ phương, binh khí tán công.
Từ chuẩn Địa giai rơi xuống vô giai.
Giờ phút này cây búa kia đã trở về trạng thái ban đầu.
Đại biểu Văn Binh Triệu Lập rèn vài thập niên trước, trả giá tất cả đại giới, đều về con số 0, chỉ còn lại một cái phôi.
Triệu Lập hít sâu một hơi, nhanh chóng khôi phục thực lực.
“Sau khi nó tán uy năng, ta sẽ lập tức đúc, thái độ như bắt đầu đối với một văn binh mới!”
“Ngươi phải nhìn kĩ, lực đạo, hỏa hậu, thủ pháp đúc, quá trình đúc. . .
Thần văn của chúng ta khác nhau, không cần rập khuôn hoàn toàn, nhưng cơ bản phải giống nhau, ngươi có ưu thế lớn hơn ta, thần văn của ngươi thích hợp đúc binh hơn, thần văn ngũ hành rất phù hợp để đúc binh khí.”
“Thần văn của ngươi đều là của Nhân tộc, thần văn đồng tộc khi đúc cũng có ưu thế!”
“Tô Vũ, ngươi chỉ thiếu kinh nghiệm và thực lực, ta sẽ dạy ngươi thủ pháp đúc binh.”
Triệu Lập nói rất nhiều.
Tô Vũ yên lặng lắng nghe, ghi nhớ toàn bộ.
Chương 1177: Ta Bảo Ngươi Tu Luyện, Không Bảo Ngươi Đánh Rắm!
Đại khái qua nửa giờ, búa lớn không tràn uy năng ra nữa, trong tay Triệu Lập lại xuất hiện một cây búa lớn, hít sâu một hơi, nói: “Một khi bắt đầu thì không thể gián đoạn, nếu không Văn Binh rách nát, phản phệ, vậy sẽ là phiền toái lớn!”
“Ngươi xem đi, đại khái ta có thể đúc đến 72 đạo, nhưng đúc đến đạo thứ 54, ngươi hãy ra tay đúc cùng ta.”
Tô Vũ gật đầu, Triệu Lập lại dặn dò: “Thời điểm giúp ta, nhớ tìm thời cơ tốt, việc này yêu cầu thời gian rất dài, tiểu tử ngươi chưa chắc có thể chống đỡ nổi.”
“Ta có thể!”
Tô Vũ khẳng định: “Hiện tại ta bắt đầu khôi phục, chờ ngài đúc đến 54 đạo, có lẽ ta đã khôi phục hoàn toàn!”
Hắn còn có một việc chưa nói!
Nếu không khôi phục hoàn toàn, nếu không kiên trì nổi nữa, lão tử sẽ phá hủy thần văn để hấp thu ý chí lực.
Hắn còn hai thần văn Nhật Nguyệt đang mang trên người, giấu trong nhẫn trữ vật.
Cùng lắm thì phá thần văn đi!
Sợ cái gì!
Thần văn Nhật Nguyệt đáng giá, nhưng việc hắn phá hủy thần văn để tu luyện cũng không phải lần đầu tiên.
Cùng lắm thì về sau giết thêm mấy tên Nhật Nguyệt nữa là được!
Triệu Lập không biết tâm tư của hắn, cũng không nghĩ tới tiểu tử này còn mang theo thần văn Nhật Nguyệt trên người, càng không nghĩ tới gia hỏa này còn định phá hủy thần văn để khôi phục ý chí lực, nếu biết. . . dám ông sẽ đánh chết hắn.
Ông không lãng phí như vậy.
Rất nhiều Văn Minh sư Nhật Nguyệt cảnh cũng chỉ có một thần văn Nhật Nguyệt, người mạnh một chút thì có khả năng có mấy cái.
Lấy ra khó, lần trước vài vị Nhật Nguyệt chết đi, cuối cùng chỉ lấy được ba thần văn Nhật Nguyệt, nếu không phải nhờ lực lượng cả một đại phủ, Tô Vũ lấy đâu ra nhiều thần văn Nhật Nguyệt như vậy.
Triệu Lập không biết chuyện này, khôi phục ý chí lực vốn đã khó.
Giờ phút này ông bắt đầu rèn đúc.
Ngọn lửa bốc lên!
Tóc Triệu Lập bay loạn, đầu bạc phiêu đãng, ông mặc quần đùi, cơ bắp cực kỳ rắn chắc, lúc này lão gia tử hóa thân thành lực sĩ, đập búa ầm ầm!
Sóng âm chấn động!
Mỗi búa đều mạnh mẽ hơn Tô Vũ nhiều.
Ầm một tiếng, vách tường viện nghiên cứu truyền đến chấn động thật lớn, Tô Vũ lại không có cảm giác gì quá lớn, cây búa nhỏ trong tay hắn đang thể hội cảm giác chấn động này, toàn thân và biển ý chí của Tô Vũ cũng đang chấn động.
Tô Vũ cảm thấy tê tê dại dại, thực thoải mái.
Triệu Lập trầm thấp nói: “Hiện tại ngươi có thể đúc thân, vừa đúc thân vừa xem, ban đầu ta dùng tốc độ chậm, ngươi cảm thụ quy luật chấn động của ta, lúc sau ngươi tham dự vào, phải bảo trì quy luật giống ta!”
“Vâng!”
Tô Vũ gật đầu, bắt đầu phóng thích Thiên Nguyên khí để đúc thân.
Lần này ra ngoài, hắn mang theo số lượng khoảng 300 Thiên Nguyên quả, trước đó đã tiêu hao một ít, hiện tại còn dư lại rất nhiều, Tô Vũ bắt đầu hấp thu, thúc giục Nguyên thần sinh cơ quyết, tiếng pípppp pít pít pẹt pẹt. . . liên tục truyền ra.
Triệu Lập sửng sốt.
Suýt nữa sai lầm, ông không nhịn được mắng: “Ta bảo ngươi tu luyện, không bảo ngươi đánh rắm!”
Tô Vũ lúng túng: “Lão sư, ngài tiếp tục đi, không phải ta đánh rắm, đây là Thông Thiên khiếu, công pháp này có thể bảo trì thân thể cường đại, kéo dài tuổi thọ, còn có thể tăng cường hấp thu Thiên Nguyên khí, là công pháp cực tốt.”
“. . .”
Lão Triệu bất đắc dĩ, ta đúc binh, ngươi đánh rắm, ngươi đùa ta à?
Ông cạn lời, sau một lúc lâu mới ghét bỏ nói: “Ta không cần nguyên khí bí cảnh này nữa, bị ngươi làm ô nhiễm rồi!”
“. . .”
Tô Vũ cười gượng, thứ ta phun ra không chừng còn thuần tịnh hơn nguyên khí ở đây đấy, ta hấp thu Thiên Nguyên khí, thứ phun ra không thể kém hơn nguyên khí, có phải lão Triệu suy nghĩ nhiều quá hay không.
Hắn mặc kệ, tu luyện như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Để xem có thể nhân cơ hội đúc được 9 đúc hay không.
Triệu Lập không quản hắn, tiếp tục gõ đánh, chấn động, cây búa nhỏ của Tô Vũ cảm thụ được loại chấn động này, chấn động gột rửa thân thể hắn, kể cả biển ý chí cũng đang không ngừng chấn động.
Mà giờ phút này, ngoại giới mơ hồ nghe được từng tiếng gõ vang lên.
Rất có quy luật!
Hồ Kỳ và Trần lão liếc nhìn nhau, ngay sau đó, Trần lão quát lớn: “Mọi người yên tĩnh, khoanh chân tu luyện, cảm thụ quy luật chấn động, đây là một vị Đúc Binh sư Địa giai đang vận dụng tuyệt kỹ giúp mọi người gột rửa thân thể, tinh lọc biển ý chí!”
Cơ hội như vậy không phải lúc nào cũng có.
Mà cách một tầng bí cảnh tác dụng kỳ thật đã rất mỏng manh, kẻ chân chính được lợi vẫn là Thôi Lãng ở bên trong.
Không biết là Triệu Lập cần thiết phải làm thế hay cố ý làm như thế.
Trần lão không tiện suy đoán, cũng lười đoán.
Giờ khắc này, vô số học viên khoanh chân ngồi xuống, cảm thụ sóng âm chấn động mỏng manh, nhờ chấn động này, khiếu huyệt vài người bắt đầu buông lỏng, cảm giác mở ra đơn giản hơn hẳn.
“Đông!”
Chấn động liên miên, cực kỳ quy luật, lần lượt chấn động, quanh quẩn trong thiên địa.
Giờ phút này, Văn Binh treo trên không trung dần hiện ra kim văn.
Phủ thành chủ.
Nhìn mấy ngày liên tiếp, giờ khắc này vài vị vô địch đã nhìn ra vài thứ, Đại Hán Vương nhẹ giọng nhận xét: “Bút tích lớn thật, hẳn là gia hỏa này đã có khả năng lên tới Địa giai từ lâu, thậm chí không xem như mới vào, đây là muốn nhảy đến Thiên giai đây.
Thiên Đúc vương không đến đây quả là đáng tiếc, nếu không ta cảm thấy Thiên Đúc vương và hắn có lẽ sẽ có tiếng nói chung.”
Lúc này, mấy người đang ở trong đại điện, mà nhìn qua thì dường như bọn họ đang quan sát bí cảnh ở trong đại điện, như thể bọn họ vượt qua không gian, đang đứng trên không trung Đại Hạ Văn Minh học phủ, chỉ có thân xác ở trong phủ thành chủ.
Vài vị vô địch nhìn xuống phía dưới, như đang quan sát tại hiện trường.
Địa giai không kém.
Đương nhiên, đối với vô địch mà nói, Thiên giai mới tính là cùng giai, Địa giai chỉ có thể so với Nhật Nguyệt, địa vị kém hơn bọn họ một bậc.
Đúng lúc này, ngoài điện có người cười nói: “Bái kiến các vị trưởng giả!”
Đại Hán Vương vẫy tay, “Thiên Binh, ngươi tới nhanh thật.”
Diệt Tằm Vương cũng lên tiếng: “Tiểu Triệu, có vẻ sư đệ ngươi không kém ngươi đâu, sư phụ ngươi không hổ là gia hỏa có thể luận đạo tranh phong cùng Thiên Đúc vương!”
Đại Tống vương cũng mở miệng hàn huyên vài câu.
Mà ngoài cửa là Triệu Thiên Binh vừa tới nơi.
Ông đi thẳng một mạch đến nơi đây!
Đến thẳng chỗ vô địch!
Ông tiến vào Nhật Nguyệt không lâu, không có tư cách được mấy vị vô địch lễ ngộ, nhưng ông là Đúc Binh tông sư đỉnh cấp, tiếp cận Đúc Binh sư Thiên giai nhất của Nhân cảnh hiện giờ, vài vị vô địch đang chờ ông tiến vào Thiên giai rồi làm vài thứ cho bọn họ.
Triệu Thiên Binh bước vào đại điện, người cũng như lạc vào trong cảnh, quan sát toàn bộ Đại Hạ Văn Minh học phủ, cũng thấy được nguyên khí bí cảnh bên kia, nghe tiếng gõ trong đó.
Tiến vào đại điện, Triệu Thiên Binh nhìn thoáng qua, cảm thụ một chút, nói thẳng: “Vài vị trưởng giả, sư đệ ta xằng bậy, hắn đúc Văn Binh thần văn, một khi thất bại, Văn Binh rách nát, thần văn bị thương nặng, Thiên Binh tới đây bái kiến vài vị trưởng giả là hy vọng khi hắn thất bại, vài vị trưởng giả có thể ra tay tách Văn Binh cùng thần văn.”
Đại Hán Vương hỏi: “Ngươi không cho rằng hắn sẽ thành công à?”
Triệu Thiên Binh bất đắc dĩ, “Không phải ta coi thường hắn, mà hiện tại thực lực sư đệ ta không đủ, không đúc được nhiều kim văn như vậy, nếu hắn chỉ muốn đúc một thanh Văn Binh Địa giai đơn thuần thì có thể, sẽ thành công 100%! Nhưng hắn nhất quyết đúc hình thức ban đầu của thiên binh, đúc mấy chục đạo kim văn hình thức ban đầu, càng về sau càng khó, xác suất thất bại quá lớn!”
“Hắn có Thôi Lãng tương trợ.”
Triệu Thiên Binh cạn lời: “Thôi Lãng kia dù thiên tư trác tuyệt hơn nữa thì cũng khó giúp được gì cho sư đệ ta, cũng không biết sư đệ ta nghĩ cái gì, vậy mà tìm một người ngoài hỗ trợ, còn chỉ là một Đúc Binh sư Huyền giai, sớm biết vậy, ta tới giúp hắn thì cơ hội thành công sẽ lớn hơn một chút.”
Đại Hán Vương bật cười, “Được rồi, nếu sư đệ ngươi thật sự thất bại, chúng ta sẽ ra tay.”
“Đa tạ vài vị trưởng giả!”
Triệu Thiên Binh khom người cảm tạ.
Chương 1178: Triệu Lập Định Thu Đồ Đệ?
Hạ Hầu gia ngồi một bên, vui vẻ ngoắc tay, “Thiên Binh huynh, ngồi xuống tâm sự đi, xem ở đây cũng được, tránh đi đến bên kia bị lão Triệu cảm ứng, phát hiện ra rồi tức giận không thể đúc binh được nữa.”
Triệu Thiên Binh không để ý tới y.
Hạ Hầu gia lại nói: “Thiên Binh huynh, ta nói không sai chứ?”
Triệu Thiên Binh hừ một tiếng, thản nhiên đáp: “Nếu không phải năm xưa Đại Hạ phủ không coi trọng Đúc Binh hệ, ta cần gì phải rời khỏi? Mâu thuẫn với sư đệ ta cũng là vì Đại Hạ phủ các ngươi, hiện tại ngươi còn không biết xấu hổ mà nói mát à?”
Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, “Nói gì vậy, ai bảo chúng ta không coi trọng, là ngươi nghĩ quá nhiều, cứ kiên quyết mở một Đúc Binh học phủ riêng, mở ra không tốn tiền sao? Đại Hạ phủ lấy đâu ra tiền mở một học phủ khác!”
Triệu Thiên Binh mặc kệ y, ông cũng không sợ Hạ Tiểu Nhị.
Dù là ở Đại Chu phủ, ông cũng là khách quý của Phủ chủ, ông ở Đại Chu phủ vài thập niên, hiện giờ mở Đúc Binh học phủ, dạy dỗ đồ đệ, đã dạy ra một vị Đúc Binh sư Địa giai, tuy chỉ là mới vào.
Trong Đúc Binh giới, trừ Thiên Đúc vương ra thì địa vị của ông là cao nhất.
Đương nhiên, thực lực thì không thể so.
Nhật Nguyệt cảnh sơ kỳ, quá yếu.
“Lần này lão Triệu sẽ thất bại sao? Không có chút hy vọng nào ư?”
Hạ Hầu gia vẫn chờ mong, y hy vọng có thể thành công, Triệu Lập sẽ không rời đi, ông luyến tiếc rời khỏi Đại Hạ Văn Minh học phủ, dù sao phụ thân ông cũng đã phấn đấu cả đời tại đây.
Triệu Thiên Binh trầm giọng: “Ba phần thành công, bảy phần thất bại! Dù thành công thì cũng phải xem tình huống, chưa chắc đã vừa ý sư đệ ta.”
Hạ Hầu gia khẽ gật đầu, lại nói: “Thiên Binh huynh, lần này trở lại không bằng ở lại luôn đi, nhỉ?”
“. . .”
Triệu Thiên Binh mặc kệ y, ông sẽ không làm vậy.
Hiện tại Đại Hạ phủ chính là vũng bùn, ông còn muốn mang sư đệ rời đi.
Thôi, Đại Chu phủ cũng sắp giống vậy rồi.
Tiểu tử Tô Vũ kia lần trước hố Đại Chu phủ không nhẹ.
Ông lười xen vào, quan hệ giữa Tô Vũ và sư đệ không tệ, Đại Chu phủ bên kia, huynh đệ Chu Phá Long và Chu Phá Thiên đối xử với ông có thể nói là lễ ngộ có thừa, ông cũng không muốn quan tâm.
Thiên tài đến đâu cũng vậy.
Ông tới Đại Chu phủ, Đại Chu vương tự mình tiếp đãi ông vài lần.
Trong đại điện, 5 người đều chú ý đến bí cảnh, không ai nhắc tới Phong Kỳ, ba vị vô địch không muốn nhắc, Triệu Thiên Binh là hoàn toàn không nghĩ đến.
Keng keng keng!
Một tiếng tiếp một tiếng.
Khí tức Văn Binh dần dần cường đại!
Từng đạo kim văn hiện ra, mà thân thể Tô Vũ không ngừng được chấn động gột rửa, hiệu suất hấp thu Thiên Nguyên khí nhanh hơn ba phần, hắn quan sát không chớp mắt, giờ phút này, Triệu Lập đã đúc 18 đạo kim văn.
Ban đầu dễ dàng, về sau lại khó.
Lúc này mới vừa bắt đầu mà thôi!
Giờ đã là đêm khuya ngày 27.
Tô Vũ không quan tâm, hắn vẫn luôn nhìn chăm chú, ý chí lực dần khôi phục tới đỉnh phong, truyền thừa chi hỏa không ngừng thiêu đốt, hắn đang lĩnh ngộ, quan sát, hắn càng xem lại càng hoảng sợ.
“Đông!”
Cùng với tiếng nện cực kỳ có quy luật, vẻ mặt Tô Vũ chấn động, đó không phải chỉ là một búa, đến giờ phút này hắn mới thấy rõ ràng, không, chính xác là cảm thụ rõ ràng!
108 lần!
Lần gõ này của Triệu Lập chấn động 108 lần, đây kỳ thật là 108 lần gõ!
“Điệp chùy!”
Tô Vũ đã hiểu, hắn há to miệng, hắn cho rằng khoảng cách giữa mình và Triệu Lập rất gần, nhưng mãi đến giờ khắc này hắn mới hiểu được, má nó, ta tính cái rắm!
Lão Triệu thật sự là Đúc Binh sư Huyền giai ư?
Đây mà là Đúc Binh sư Huyền giai ư?
Hắn nhìn lâu, phải nhờ truyền thừa chi hỏa thiêu đốt thì hắn mới mơ hồ cảm nhận được vài điều, đó không phải chỉ là một búa, vậy mà đến lúc này ta mới phát hiện, đã rất nhiều ngày rồi!
Triệu Lập nghe tiếng hắn lẩm bẩm bèn phì cười, “Không tồi, cuối cùng ngươi cũng nghe ra!”
Rất tốt!
Điều này chứng tỏ Tô Vũ đã hiểu được nhiều hơn một chút.
Nếu không hắn đã nghe không hiểu!
Kể cả ngoại giới, chắc cũng không có mấy người có thể nghe ra, nếu không phải thực lực cường đại thì phải là Đúc Binh sư đỉnh cấp.
Hiện tại ông chính là Địa giai! Kỳ thật từ rất nhiều năm trước ông đã là Địa giai.
Nhưng thực lực không đủ cường đại, không có Chủ Thần văn, ông không rèn được Văn Binh Địa giai, nhưng dù là kinh nghiệm hay thủ pháp thì ông đều là Địa giai, mà vì chuôi văn binh đúc không thành công này, ông không có năng lực và tinh lực để đúc Văn Binh Địa giai khác.
Tô Vũ chấn động, hắn múa may cây búa nhỏ trong tay, hắn muốn mô phỏng 108 chùy trước mặt!
Cho dù là hắn thì cũng phải nghe vài ngày mới nghe ra, thứ này rất mạnh.
Chồng lên!
Một búa đánh xuống, gõ chết cường giả mạnh hơn chính mình cũng không có vấn đề gì.
Đây là thần kỹ, khả năng vận dụng Khoách Thần chùy cao hơn.
Tô Vũ cảm thụ vận luật, dao động, bắt đầu học theo, thí nghiệm, ong ong. . .
Cây búa huy động, lại vẫn chỉ truyền ra một tiếng một, không thể chồng lên.
Tô Vũ không nhụt chí, không buông tay, hắn kiên trì thử hết lần này đến lần khác.
Triệu Lập bật cười, gõ một tiếng, chấn động truyền ra mang theo một lực lôi kéo, lôi kéo cây búa của Tô Vũ, búa lớn và búa nhỏ cộng minh, dần dần Tô Vũ nắm giữ chút quy luật.
“Ong ong!”
Hai cây búa vẫn chia thành hai tiếng, nhưng tiếng thứ hai có chút khó hiểu.
Triệu Lập vừa gõ vừa lôi kéo Tô Vũ, không ai nói chuyện, ông để Tô Vũ yên lặng thể hội cảm giác này, nếu đến giờ Tô Vũ vẫn chưa phát hiện, ông sẽ không cố ý dạy hắn chồng lên như thế nào.
Triệu Lập cảm thấy quá mức chủ động cũng không phải chuyện tốt.
Tự nghe ra, tự hiểu được, ta mới có thể dạy ngươi.
Trong học phủ.
Tiếng gõ truyền ra, Trần lão lẩm bẩm: “Triệu Lập định thu đồ đệ sao?”
Lão cảm nhận được trong tiếng gõ kia mang theo ý tứ đề điểm, mà cũng không quá giống, rất khó lý giải.
Lão nhìn về phía Hồ Kỳ, Hồ Kỳ cười nhạt, “Thôi Lãng rất có thiên phú, nếu Triệu Lập thực sự nghĩ vậy, Thôi Lãng cũng không phải không thể bái sư, hắn chỉ là đệ tử ký danh của lão Ngưu, bái sư không thành vấn đề.”
“Không phải, ý ta là gia hỏa Triệu Lập này tính tình cổ quái, Thôi Lãng sao lại hợp ý ông ta?”
Những người khác cũng đang nghe, về cơ bản đã nghe ra một chút ý tứ.
Hình như Triệu Lập đang dạy Thôi Lãng thuật rèn đúc.
Còn tại sao lại nghe ra thì quá thâm ảo, bọn họ không hiểu.
Hồ Kỳ nhàn nhạt đáp: “Không biết, có lẽ là tính tình Thôi Lãng làm cho người ta yêu thích đi!”
Trần lão không nói gì, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Hồ lão nghe ra bao nhiêu?”
Hồ Kỳ khẽ cười: “144, ngươi thì sao?”
“138, có vẻ ta không nghe đủ.”
Dứt lời, Trần lão nhìn về phía đồ đệ bên người, thản nhiên hỏi: “Ngươi nghe ra bao nhiêu?”
Đồ đệ của lão là một vị nam tử trung niên, nghe vậy trầm mặc một hồi, trầm giọng nói: “108!”
Trần lão nhíu mày, nhìn về phía Vương sư huynh, mở miệng hỏi: “Tiểu Vương, ngươi thì sao?”
Vương sư huynh cười ngây ngô: “122, ta nghe từ nhỏ đến giờ, nghe vài thập niên, cho nên nghe được nhiều một chút.”
Trần lão gật đầu, “Nếu nói đến thực lực đúc binh, kỳ thật năm xưa sư phụ ngươi giỏi hơn ta, hiện tại thật ra cũng không sai biệt lắm. 144, phù hợp với số lượng của Thiên giai đỉnh phong, Hồ lão mạnh hơn ta, nghe đủ hết, nếu lần này sư phụ ngươi thành công, có lẽ sẽ mạnh hơn hẳn ta!”
Vương sư huynh không nói gì, cũng không dám nói gì.
Những người khác thì mờ mịt.
Là sao?
Giờ phút này, nơi đây tụ tập vô số Đúc Binh sư Địa giai, Huyền giai, Hoàng giai.
Hoàng giai không phản ứng, Huyền giai không đến trung đẳng trở lên cũng gần như không có phản ứng gì, chỉ có một vài Huyền giai cao cấp mới nghe hiểu mơ hồ.
Bọn họ cũng có thu hoạch lớn, cảm thụ từng luồng chấn động, người khác nghe được một tiếng, có người nghe được mấy chục tiếng.
Chương 1179: Thủ Pháp Điệp Gia
Cùng lúc đó.
Triệu Thiên Binh cảm thấy ngoài ý muốn, “Hạ Tiểu Nhị, khụ khụ, nói sai rồi, xin lỗi, Hạ đại Phủ chủ, có thể chuyển một phần tư liệu của Thôi Lãng cho ta không? Hình như sư đệ ta có tâm thu đồ đệ, ngay cả Khoách Thần quyết cũng truyền thụ, Thôi Lãng này là người phương nào?”
Thực lực Hạ Hầu gia rất mạnh, giờ phút này y trừng mắt liếc nhìn ông một cái, tùy tay vứt ra một viên ngọc phù, khẽ nhíu mày đáp: “Triệu Thiên Binh, ngươi nghe được bao nhiêu tiếng, sư đệ ngươi a, thực lực bình thường nhưng thủ đoạn đúc binh lại là nhất lưu!”
“Đương nhiên!”
Triệu Thiên Binh cười nhạt, “Năm xưa, khi sư phụ ta còn sống, lúc sư đệ còn nhỏ, ông đã nhận xét hắn thiên phú hơn người, không phải bởi vì là con của ông, mà là hắn thực sự có thiên phú cường đại, còn tốt hơn ta, sư phụ ta dạy dỗ hắn không bao lâu thì đáng tiếc đã chết trận ở Chư Thiên chiến trường.
Sư đệ theo ta học tập, 18 tuổi đúc binh khí Hoàng giai, 20 tuổi đúc Hoàng giai đỉnh phong, 28 tuổi đúc binh khí Huyền giai, 45 tuổi đúc Huyền giai đỉnh cấp, haizzz!”
Một tiếng thở dài!
Tiếc hận nói không nên lời, 45 tuổi đúc binh khí Huyền giai đỉnh cấp, nhưng những năm tháng còn lại sư đệ ông chạy đi nghiên cứu linh tinh, sau khi sư phụ chết, ông cũng không có quá nhiều thời gian quan tâm.
Sau này, Triệu Lập bắt đầu nghiên cứu
《
Khoách Thần Quyết
》
, bộ công pháp này tốn vài thập niên của ông, sau đó lại chạy theo tà môn ma đạo, nhân binh hợp nhất đúc pháp, đây không phải đúc thuật chính thống.
Nếu không sư đệ đã sớm đến Địa giai, đáng tiếc.
Không nghĩ tiếp nữa, Triệu Thiên Binh lại nói: “Đúc binh 180 lần, điệp gia mà thành, sư đệ đã tiến bộ, năm xưa thời điểm đúc văn binh chỉ có thể điệp gia đến 144 lần, hiện giờ mạnh hơn ba phần rồi!”
Mấy người Đại Hán vương yên lặng lắng nghe, Diệt Tằm vương nói: “Vẫn là người trong nghề biết nhiều, ta cũng nghe ra 180 lần, nhưng không nghĩ tới Đúc Binh thuật, ta chỉ nghĩ nếu ta có thể dành thời gian điệp gia 180 lần, có phải có thể một chân đá tên Long Tằm vương trở lại thời kỳ thượng cổ hay không.”
Triệu Thiên Binh đáp: “Diệt Tằm vương đại nhân nói đùa, trò trẻ con mà thôi, thực lực hắn yếu, dễ chồng lên, nếu tới vô địch cảnh thì đừng nói là vô địch, dù là ta thì cũng trọng điệp được đến 180 lần, ta chỉ có thể chồng đến 144 lần đã là cực hạn, chủ yếu là ta không biết Khoách Thần quyết, đương nhiên, thủ đoạn đúc binh cơ bản là giống nhau.”
“Khoách Thần quyết. . .”
Đại Tống vương mở miệng nói: “Là môn thần kỹ rất lợi hại, nhưng yêu cầu hơi cao, nếu có thể chồng nhiều lần như vậy thì thời điểm sử dụng chiến đấu, ta thấy có lẽ Triệu Lập chiến Sơn Hải tam trọng trở xuống cũng không thành vấn đề.”
Triệu Lập mới là Lăng Vân thất trọng mà thôi.
Mà vài vị vô địch lại rất tán dương công pháp của ông.
Đại Hán vương bỗng nhiên nói: “Không biết Tô Vũ Đại Minh phủ được mấy phần chân truyền! Lúc trước hắn chiến đấu cùng người ta, ta đã xem hình ảnh giao thủ với Đan Hùng, hắn mới dừng ở giai đoạn sơ cấp, lúc trước ta cảm thấy Khoách Thần quyết chỉ là thần kỹ hiệu năng không tồi, hôm nay cảm thụ một phen, có lẽ Tô Vũ còn chưa cảm nhận được chân lý.”
Nói thật thì là bôi nhọ uy danh Khoách Thần quyết.
Lúc trước ông đã xem qua, không quá để ý, hôm nay nghe một chút lại cảm thấy công pháp này thật sự không tồi, không kém hơn thần kỹ Thiên giai chút nào, vô cùng tinh diệu.
Giờ phút này Tô Vũ không nghĩ gì nhiều.
Hắn chỉ nghe ra 108 lần.
Hơn nữa còn nhờ đang ở gần.
Ở Đúc Binh chi thuật, hắn vẫn kém rất nhiều, không bằng những Huyền giai cao đẳng lâu đời, nhưng hắn có danh sư chỉ đạo nên không hề thua kém Huyền giai trung đẳng.
Lúc này Tô Vũ đang không ngừng thử điệp gia.
Một lần, hai lần, ba lần. . .
Hắn bắt đầu nhập môn.
Một khi nhập môn, khó khăn liền bớt đi hẳn.
Mấy giờ sau, Tô Vũ đánh ra một búa, tiếng ong ong không ngừng, liên tiếp vang lên 9 lần, Triệu Lập mở miệng nói: “Thuần thục một chút, điệp gia 9 lần, đại khái kém không nhiều, quả nhiên thiên phú rất tốt!”
“Không so được với lão sư, chênh lệch quá lớn, lão sư một lần chồng lên 108 lần, ta mới 9 lần, còn không thể vô thanh vô tức.”
Tô Vũ lắc đầu, Triệu Lập không giải thích, tiếp tục chế tạo.
108 lần?
Tạm được!
Nhưng, đại gia ngươi vẫn là đại gia ngươi, lão tử một lần đánh 180 tiếng, ngươi nghe ra sao?
Đương nhiên, nếu có thể nghe ra được, nghe đủ, ở bên ngoài, sau khi bị bí cảnh suy yếu, không phải Địa giai cao giai thì rất khó nghe ra.
Nháy mắt đã tới ngày 28.
Triệu Lập đã hơi cạn sức.
Giờ phút này, ông đã đúc tới 36 đạo khắc văn.
“Tìm điểm thiết nhập gia nhập vào đi!”
Tô Vũ hết sức chăm chú, hắn nghe vậy liền không hề chần chừ, nhìn không chớp mắt, thần văn truyền thừa chi “Hỏa” vận dụng tới cực hạn, thần văn chữ “Tĩnh” cũng không ngừng chấn động, ngay sau đó, hắn cầm búa nện xuống!
“Đương!”
“Đông!”
Hai tiếng vang đồng thời truyền ra, Triệu Lập quát: “Theo tiết tấu của ta, cùng nhau chế tạo, đừng loạn!”
“Vâng!”
Tô Vũ khẽ đáp, nhanh chóng đuổi kịp tiết tấu của Triệu Lập, hai người đồng thời chế tạo.
Giờ khắc này, ngoại giới, vài Đúc Binh sư Địa giai và cường giả Nhật Nguyệt cao trọng đều cảm thấy khác thường.
Không còn là một người nữa!
Lúc này là hai người.
Hai người đang đồng thời chế tạo!
Thanh âm có chút bất đồng, nhưng những người khác gần như không nhận thấy được.
Ánh mắt Hồ Kỳ biến ảo, Trần lão lẩm bẩm: “Thôi Lãng, Huyền giai cao đẳng!”
Nghe vậy, vài người xung quanh liền kinh ngạc, sao lão biết?
Trần lão không giải thích, không muốn nói, lão cảm thấy có chút ngoài ý muốn, có chút tiếc hận, không phải người Đại Hạ phủ ta, hình như Đại Hạ phủ không có thiên tài Đúc Binh đạo, Đại Minh phủ lại có thêm một thiên tài rồi!
Tô Vũ đã rời đi đến đó, hiện tại Đúc Binh đạo Thôi Lãng lại nổi lên!
Trong đại điện.
Triệu Thiên Binh ngoài ý muốn, “Thôi Lãng này có trình độ không tồi! Có thể đuổi kịp tiết tấu của sư đệ ta, hẳn là mới vào Huyền giai cao đẳng, sau trước đây chưa từng nghe nói đến hắn?”
Đại Tống vương cũng góp vui: “Ta đã nghe nói một lần, không phải bởi vì đúc binh, mà là Đại Đường phủ bên kia, Trình Mặc đuổi giết hắn vài lần, tiểu tử này từng chạy tới Đại Tống phủ trốn tránh nên ta mới nghe người ta nói.”
“Trình Mặc?”
Đại Hán vương tò mò hỏi: “Trình Mặc xuất quan chưa?”
“Không đâu, lão Trình muốn chứng đạo, mà hơi khó.” Đại Tống vương tiếc nuối: “Không có di tích vô địch, nếu không thì lão Trình đã có hi vọng rồi.”
Đây là nhân vật cùng thời đại.
Diệt Tằm vương cười nói: “Tên Trình Mặc kia đúng là không biết xấu hổ, chạy theo qua bao phủ chỉ để đuổi giết một đứa nhỏ, cũng không sợ mất mặt.”
Đại Hán vương và Đại Tống vương mặc kệ, ngươi thì có mặt mũi chắc?
Nếu da mặt ngươi mỏng thì ngươi đã chẳng đánh nhau mấy trăm năm với Long Tằm vương người ta rồi!
Đánh không chết, lại ngày nào cũng đánh, có ý nghĩa gì sao?
Hàn huyên vài câu, bọn họ không quá để ý đến Thôi Lãng, Huyền giai cao đẳng không tồi, nhưng gần đây thiên tài cũng nhiều, Tô Vũ, Đan Hùng, Tần Phóng, Hoàng Đằng. . .
Ai mà không phải là thiên tài?
Đều cực kì trẻ tuổi!
Thôi Lãng 35 tuổi, đến Huyền giai cao đẳng, đáng giá bồi dưỡng, còn nói là kinh diễm không thì không đến mức, hắn mà tới Địa giai thì mới có thể kinh diễm một chút.
Chương 1180: Dao Động Quân Tâm
Trong nguyên khí bí cảnh.
Tô Vũ gia nhập đúc binh mới cảm nhận được sự gian nan, đuổi kịp tiết tấu, nhưng lực phản chấn lại cực kì cường đại, Tô Vũ vừa đúc, vừa hô: “Lão sư, sao ta cảm giác thân thể ngài còn mạnh hơn ta vậy? Không bị phản chấn sao?”
“Hóa giải đi, huống chi thân thể ta mạnh hơn ngươi không phải bình thường à?”
Triệu Lập cạn lời!
“Không!”
Tô Vũ bị chấn đến run rẩy, “Ta. . .
Ta. . .
Thân thể ta rất mạnh, lực. . .
Lượng 4000 khiếu. . ., lão. . .
Lão sư. . .
Ngươi mạnh hơn ta ư?”
Ngươi không phải Văn Minh sư sao?
Thân thể mới Lăng Vân chắc cũng chỉ đến vậy.
“Ngươi nói chuyện thì. . .
Ngươi cứ. . . nói chuyện. . .
Đừng run, run cái gì mà run, ngươi run. . .
Ta run theo. . .”
Triệu Lập bị hắn làm cho run rẩy theo!
Khôi phục lại, Triệu Lập nhanh chóng nói: “Sức bật thân thể ta chừng 8000 khiếu, ngươi bằng ta không?”
“Lợi hại. . . như vậy ư?”
“Ngươi. . .
Ngươi cho rằng chỉ ngươi là thiên tài à?”
“Không. . .”
“Đừng nói chuyện phiếm, câm miệng, chuyên chú chế tạo đi!”
Triệu Lập mắng một tiếng, nhìn dáng vẻ ngươi còn dư lực đấu chú, vậy mà rảnh rỗi nói chuyện với ta, trông dáng vẻ kia thì chắc chẳng thấy khổ chút nào!
Một lát sau, Tô Vũ bỗng nhiên run rẩy nói: “Lão. . .
Lão sư. . .”
“Lại làm sao?”
“Ta muốn rời khỏi một hồi. . .
Ta muốn đúc thân lần thứ 9. . .”
“. . .Má!”
Triệu Lập mắng một tiếng, ngươi là chịu ngược cuồng à?
Chấn ngươi nửa ngày, ngươi lại muốn thăng cấp?
Thôi thôi, đi đi, tiểu tử này thật giỏi!
Đúc một hồi, thân thể hắn muốn thăng cấp.
Ngay sau đó, Tô Vũ thu tay lại, nhanh chóng chạy đến một bên, bắt đầu cắn nuốt đại lượng Thiên Nguyên khí, Triệu Lập xem mà đỏ mắt, tiểu tử này lấy đâu ra nhiều Thiên Nguyên khí như vậy, cứ như không cần tiền ấy, lại nuốt kìa!
Mấu chốt là thân thể tiểu tử này đã 9 đúc, nếu tu luyện công pháp bình thường, thân thể đã phải tiến vào Lăng Vân cảnh, thật đáng sợ.
Tô Vũ kim thân lập lòe.
Sau đó hơi thở bùng nổ, càng cường đại hơn trước, hắn vui mừng khoe: “Lão sư, thân thể ta có lực lượng tiếp cận 4500 khiếu rồi, ta đúc thân vài lần là có thể cường đại như ngài!”
Triệu Lập không để ý tới hắn, ta là Văn Minh sư, thân thể mạnh làm gì, so thân thể chỉ là mãng phu!
Ngươi nói đúc mấy lần là đúc được à?
Lời ngươi nói không tính!
Mà khi ông nhìn thấy Tô Vũ vừa đúc thân vừa nhanh chóng hấp thu Thiên Nguyên khí, càng dùng càng nhiều, ông không nhịn được ghen tị, sao năm xưa ta không có đãi ngộ này, nếu không ta đã theo Chiến Giả đạo rồi!
Đệt mợ.
Tiểu tử nhà ngươi bị người đuổi giết, bị đố kỵ, bị chèn ép là xứng đáng.
Ai bảo ngươi có quá nhiều thứ tốt?
Lão Triệu ghen tức, càng ra sức gõ, mà Tô Vũ cũng vì vậy lại càng run rẩy lợi hại hơn, hắn miễn cưỡng theo kịp tiết tấu, run lẩy bẩy nói: “Lão. . .
Lão. . .
Lão sư. . .
Chậm. . .
Chậm một chút đi.”
Đánh nhanh như vậy, ta sẽ bị đánh chết đấy.
Giờ khắc này, kim văn trên Văn Binh càng lúc càng nhiều.
“Coong!”
Thanh âm đúc binh tiếp tục truyền vang bốn phương.
Giờ phút này, trên thân văn binh trong hư không đã có 55 đạo minh văn màu vàng kim, so với việc đơn thuần rèn đúc 55 đạo kim văn thì rõ ràng là chậm hơn nhiều, bởi vì đúc Địa binh có yêu cầu cao hơn.
Số lượng minh văn càng tăng, thời gian chế tạo càng kéo dài, tiếng chấn động cũng càng lúc càng vang.
Bên trong nguyên khí bí cảnh.
Hàng loạt nguyên khí cuồn cuộn cuốn tới, Tô Vũ và Triệu Lập đều để trần hai tay, mỗi người cầm một cây búa không ngừng gõ, mồ hôi trên trán nhỏ giọt như mưa, âm vang chấn động mãnh liệt tới dữ dội, dù thân thể Tô Vũ cường hãn thì giờ phút này cũng thấy hơi quá sức.
Hiện tại mới chỉ là Huyền binh mà thôi, nhưng khí tức nó tỏa ra đã đủ để khiến Tô Vũ bị đè nén khó chịu, thanh binh khí này mạnh mẽ hơn Huyền binh bình thường nhiều, phương pháp hồi đúc khiến binh khí này tăng lên một cấp bậc.
56 đạo kim văn, 57 đạo kim văn. . .
Tô Vũ muốn thổ huyết, mà Triệu Lập cũng khó nén được sự kinh hãi, so với năm xưa, việc rèn đúc hiện giờ khó khăn hơn hẳn, việc hồi đúc đã khiến độ khó của lần đúc binh này tăng lên.
Triệu Lập liếc nhìn Tô Vũ, trong lòng ông cực kỳ bất đắc dĩ.
Khả năng thành công không lớn.
Có lẽ là ba bảy! Ba phần thành công, bảy phần thất bại.
Nhưng nếu tiểu tử này có thể cùng ông chế tạo đến 72 đạo kim văn, tự mình thể nghiệm một lần cũng tốt.
Như vậy sau này khi đúc văn binh Huyền giai đỉnh phong thì sẽ không quá khó khăn nữa.
Còn về phần Địa giai thì phải xem vận khí Tô Vũ có tốt hay không.
“Coong!”
Hai cây búa tiếp tục hạ xuống.
Cảm thấy ý chí lực của Tô Vũ đã tiêu hao quá nhiều, Triệu Lập liền quát: “Chuyển đổi nguyên khí, ngươi đổi đi, ta giúp ngươi quan sát, củng cố kim văn!”
Tô Vũ không lên tiếng, khi đạo kim văn trước mặt dần dần thành hình, Tô Vũ cấp tốc chuyển đổi, trong nháy mắt, minh văn có lực phản chấn đều bị Triệu Lập cường ngạnh hóa giải hết thảy.
Tô Vũ đổi nguyên khí, nguyên khí vô cùng tinh thuần, tiếp tục tập trung rèn đúc.
Nguyên khí của Tô Vũ tinh khiết hơn nhiều so với Đằng Không Lăng Vân bình thường, cũng nhờ hắn thường xuyên sử dụng Tịnh Nguyên quyết, cộng thêm việc hắn hấp thu hàng loạt Thiên Nguyên khí và tu luyện Nguyên Thần Sinh Cơ Quyết, giúp cho nội thể hắn rất ít chất bẩn.
360 khiếu mở ra toàn bộ, nguyên khí bùng nổ, cả người Tô Vũ được bao bọc bởi Thiên Nguyên khí, Triệu Lập cũng thế, kể cả chuôi văn binh kia cũng được bao khỏa lấy.
Tốc độ Thiên Nguyên khí tiêu hao rất nhanh.
Nhưng lúc này Tô Vũ đâu còn quan tâm tới chuyện đó.
Kỳ thật nếu có tiền thì mấy vạn công huân đã đủ để mua được một thanh Địa binh, nhưng hiện tại chỉ tính riêng tài liệu và Thiên Nguyên khí mà Tô Vũ cùng Triệu Lập tiêu hao thì đã không chỉ là cái giá này.
Hai người không để ý, tiếp tục rèn đúc.
60 đạo kim văn, 61 đạo kim văn. . .
Thời gian từng giờ trôi qua, hôm này là ngày 29 tháng 5.
Hiện giờ văn binh treo trên không đã có 63 đạo kim văn.
Nó đã sắp tiến vào Huyền giai đỉnh phong, nhưng khí tức mơ hồ truyền ra lại cho người ta cảm giác, binh khí này hiện tại chính là Địa binh.
Bên ngoài.
Nhật Nguyệt cảnh đến ngày càng nhiều, khu vực khác nhau tập trung đám người bất đồng, có cường giả, có thiên tài, có hậu duệ vô địch.
Khu vực Tu Tâm các.
Trong một đại viện.
Nguyên Khánh Đông nhìn về phía bên kia, bên cạnh gã là vài người tuổi tác và thực lực tương đương, những người này cũng đang nhìn về chỗ Triệu Lập, nhìn một hồi, một nữ nhân trung niên bình thản nhận xét: “Triệu Lập biết chọn thời gian thật đấy, hiện giờ Đại Hạ phủ đều đang xem hắn đúc binh, một Đúc Binh sư chưa tới Địa giai đúc một thanh Địa binh, đến cả vô địch cũng đang quan vọng, mặt mũi lớn thật!”
Bên cạnh, một vị thanh niên lông mày trắng toát cười nhạt nói: “Muốn trì hoãn thì cứ trì hoãn đi, chúng ta không vội, gấp cái gì.”
Đại Hạ phủ đang trì hoãn, Triệu Lập đang kéo dài thời gian, ba vị vô địch không biết đang nghĩ cái gì, nhưng đều dung túng bọn họ trì hoãn.
Trì hoãn điều gì?
Trì hoãn thời gian công thẩm Phong Kỳ!
Ngày nào chưa công thẩm Phong Kỳ, ngày đó chưa thể định tội Trần Vĩnh, giờ phút này Trần Vĩnh vẫn là Các lão của Nhân cảnh, không có bất kỳ kẻ nào có quyền bắt giữ.
Thời gian càng lâu, Trần Vĩnh chạy càng xa.
Có lẽ, y đã trốn đến chiến trường Chư Thiên rồi.
Nữ nhân kia bất mãn nói: “Trần Vĩnh giết chết nhiều vị tướng lĩnh, việc này tuyệt đối không thể bỏ qua, nếu Trần Vĩnh có thể thoát khỏi chế tài, vậy phải công đạo thế nào với ngàn vạn tướng sĩ? Quân tâm không yên, thiên hạ đại loạn!”
Nguyên Khánh Đông khẽ gật đầu, “Nếu Trần Vĩnh là hung thủ, vậy cần thiết phải chế tài Trần Vĩnh, nhất định phải vậy, dù là vô địch thì cũng không thể vi phạm! Tiền tuyến có mấy ngàn vạn tướng sĩ, Trần Vĩnh ám sát tướng lĩnh khiến quân tâm không yên, đây là hành động miệt thị Nhân cảnh, một khi buông tha thì Vạn Tộc giáo chắc chắn sẽ học theo, tới lúc đó sẽ sớm xảy ra đại biến.”
Quân tâm!
Có cái cớ này thì không kẻ nào có biện pháp ngăn cản, Trần Vĩnh nhất định sẽ phải chịu chết.
Nữ nhân cười nhạt, “Khánh Đông, ngươi ăn nói cẩn thận hơn nhiều rồi đấy, nếu là Trần Vĩnh gì chứ, đó vốn chính là Trần Vĩnh! Còn cái gì không xác định?”
Nguyên Khánh Đông không hé răng, cũng không để ý tới.
Sau khi tới Đại Hạ phủ, ít nhất gã đã học được một bài học, trước khi có kết luận cuối cùng, nhất định phải ăn nói cẩn thận.
“Nếu” là nói đến giả thiết.
“Chính là” là một sự xác định, một sự khẳng định.
Một khi chứng cứ không đủ, không thể định tội Trần Vĩnh, vậy sẽ là tội bôi nhọ.
Bôi nhọ Các lão sẽ phải trả cái giá cực đắt, tỉ như lần trước gã nói Tô Vũ là phản đồ trốn chạy, chỉ vì những lời này mà gã đã phải trả cái giá rất lớn.
Dĩ nhiên ngày nay gã đã cẩn thận hơn xưa nhiều.
Thời gian qua, dù Hồng Đàm hay Triệu Lập chống đối gã, tuy tức giận tột độ nhưng gã vẫn có thể nhanh chóng nén lại lửa giận, bình tĩnh xem biến, không tùy tiện xen vào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







