- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 235 : Ta Sẽ Đập Đầu Chết Trước Cửa Nhà Ngươi (c1171-c1175)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 235 : Ta Sẽ Đập Đầu Chết Trước Cửa Nhà Ngươi (c1171-c1175)
❮ sautiếp ❯Chương 1171: Ta Sẽ Đập Đầu Chết Trước Cửa Nhà Ngươi
“Ngu xuẩn, ngươi cho rằng ta muốn đúc văn binh bình thường sao?”
Vẻ mặt Triệu Lập ngạo nghễ, “Nếu ta thật sự muốn trở thành Đúc Binh sư Địa giai, vài thập niên trước đã làm được, nhưng chẳng có ý nghĩa gì! Lần này ngươi xem đi, ta bảo đảm có thể làm vô địch phải chờ mấy ngày, không có tâm tư đi công thẩm.”
Dứt lời, ông nhìn đại sảnh phía sau, đó là nơi ông cất giữ văn binh.
Ông nói: “Ngươi thăng cấp rồi cùng ta đi nguyên khí bí cảnh.
Thôi, để ta đi lấy nguyên khí bí cảnh lại đây, lần này cần phải đúc văn binh ở trong nguyên khí bí cảnh! Động tĩnh lớn một chút, tiểu tử ngươi có hi vọng thăng cấp trong lúc đúc binh, mặt khác, chuôi văn binh này đúc thành công sẽ có một ít phản hồi, ngươi sẽ đạt được chút chỗ tốt, đúc thân cũng có thể tiến bộ một ít.
Sau đó lấy thân phận Huyền giai cao đẳng thậm chí đỉnh cấp Đúc Binh sư xuất hiện, sẽ không có ai dám tra xét ngươi, ta sẽ khen ngươi vài câu, nói ngươi có hy vọng trở thành Đúc Binh sư Thiên Giai.”
“. . .” Tô Vũ câm nín.
Triệu Lập lại thản nhiên nói tiếp: “Vậy liền tương đương với vô địch cấp bậc chiến đấu, Đúc Binh sư vô địch còn có danh tiếng hơn vô địch bình thường! Triệu Lập ta không tùy tiện khen người khác, không tin cũng phải tin, tới lúc đó, vô địch sẽ không tùy ý tra xét ngươi, bởi vì địa vị của ngươi cao, tùy ý tra xét bị phát hiện, nếu ngươi thật sự trở thành Đúc Binh sư Thiên giai, về sau có lẽ những người này sẽ phải nhờ đến ngươi!”
Tô Vũ muốn dựa vào thần văn để giấu giếm được vô địch thì rất khó.
Triệu Lập xem ra, thực lực yếu, địa vị thấp, vô địch thoải mái dò la tra xét, ngươi có thể làm gì?
Nhưng thực lực thấp, địa vị không thấp, vậy vô địch cũng phải nể tình.
Ngươi có hy vọng rất lớn trở thành Đúc Binh sư Thiên giai, vô địch không cần binh khí ư?
Mà nay Đúc Binh sư Thiên giai trên toàn Nhân cảnh chỉ có một mình Thiên Đúc Vương.
Tuy rằng Triệu Lập không phải Địa giai, nhưng lần này thành công, ông chắc chắn sẽ là Địa giai, sư huynh của ông còn là Địa giai đỉnh cấp, ông nói Tô Vũ có hi vọng, là người thuộc lĩnh vực này, lời nói của ông vẫn có người tin.
Tô Vũ nghe vậy liền gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Nhưng ta cảm giác mình không thể trở thành Đúc Binh sư Huyền giai cao đẳng nhanh như vậy, dù hiện tại đúc ra 50 đạo kim văn thì ta cảm thấy mình đã tới cực hạn.”
“Tất cả đều có khả năng!”
Triệu Lập không để ý tới hắn, “Ngươi tiếp tục đúc đi, ta đi tìm người chuyển nguyên khí bí cảnh đến, rồi lấy văn binh ra, chỉ chờ tiểu tử ngươi thôi, nói cho ngươi biết, thanh văn binh này bị ta phong ấn, chỉ có thể lấy ra dùng một lần, lần này thất bại, văn binh sẽ hỏng, nếu hỏng, Chủ Thần văn của ta liền hỏng theo, tự ngươi nghẫm cho kỹ!”
“. . .”
Tô Vũ muốn mắng người.
Ngài đây là đang uy hiếp ta, nhưng ta thật sự không nắm chắc mà.
Nếu thất bại, Chủ Thần văn rách nát, Triệu Lập bị thương nặng, tuổi cũng không còn trẻ, vậy thì liền phiền toái lớn.
Ngài có cần thiết phải làm tới mức độ như vậy không?
Triệu Lập không quan tâm đến suy nghĩ của hắn, ông nhanh chóng rời viện nghiên cứu, đi thẳng đến khu bí cảnh.
Nguyên khí bí cảnh.
Nhiếp lão tọa trấn.
Triệu Lập vừa đến, Nhiếp lão vội vàng nói: “Lão Triệu, sao ngươi lại tới đây?”
“Đưa Nguyên khí kính cho ta, ta muốn dịch chuyển bí cảnh, mặt khác, bảo người bên trong đều ra ngoài đi, ta muốn dọn về. . .”
Nhiếp lão sợ ngây người, vội cắt ngang: “Lão Triệu, này. . .
Này. . .
Nếu không ngươi nghĩ lại đi, có cái gì không hài lòng, ngươi có thể nói với chúng ta, hiện tại các học viên đều cần bí cảnh. . .”
“Ta muốn đúc binh!”
“Hả, đúc binh?”
Nhiếp lão sửng sốt một chút, ngay sau đó, ánh mắt khẽ động: “Đúc thanh văn binh kia của ngươi?”
“Đúng vậy!”
Nhiếp lão nhíu mày, “Ai làm trợ thủ cho ngươi? Triệu phủ trưởng sao?”
“Không, là một kẻ ngoại lai, thiên tài Đúc Binh sư trợ thủ giúp ta, người khác không được, thực lực quá mạnh cản trở địa vị chủ đúc của ta, ta cần người yếu hơn.”
Ông mặc kệ Nhiếp lão, nhíu mày nói: “Nhanh lên, ta muốn dùng, dùng xong sẽ đưa lại!”
“Lão Triệu, ngươi quá mạo hiểm, ngươi tìm người ngoại lai giúp ngươi đúc binh, đối phương còn yếu hơn ngươi, vậy thì sẽ rất dễ thất bại.”
“Thất bại thì thất bại, liên quan gì đến ngươi!”
Triệu Lập mắng một câu, Nhiếp lão bất đắc dĩ, chỉ đành giao nguyên khí kính cho ông, đó là chìa khóa mấu chốt để khống chế nguyên khí bí cảnh.
Triệu Lập không chần chờ, thao tác nguyên khí kính, nhanh chóng đánh ra từng đạo thủ quyết với nguyên khí bí cảnh, sau đó hư không rung động một chút, một lát sau, phòng nhỏ bí cảnh trực tiếp bị phá hủy!
Một không gian bán trong suốt hiện ra, ngay sau đó, nó biến mất trong nguyên khí kính.
Chỉ chốc lát sau, Nguyên Khánh Đông và vài vị Các lão đã nhanh chóng chạy tới bên này.
Thấy một màn như vậy, có Các lão giật mình hô: “Lão Triệu, ngươi muốn làm cái gì? Chuyện gì cũng phải từ từ, nguyên khí bí cảnh là của ngươi, nhưng hiện tại học phủ đang rơi vào thời kỳ gian nan, lão Triệu, ngươi làm như vậy có phải hơi quá đáng hay không?”
Triệu Lập liếc mắt nhìn gã, tức giận nói: “Liên quan rắm gì đến ngươi, đây là đồ của ta, ta muốn lấy đi, ngươi quản được à?”
“. . .”
Không còn lời gì để nói.
Nguyên Khánh Đông nhíu mày, “Triệu lão sư, ngươi muốn mang nguyên khí bí cảnh đi ư?”
Nếu thứ này bị mang đi, các học viên lại đến làm ầm ĩ!
Từ khi gã chủ quản sự vụ tới nay, chưa từng gặp thuận lợi chuyện gì.
Hiện giờ, Tàng Thư các bị Hồng Đàm chiếm cứ, trực tiếp đóng cửa, các học viên và các lão sư đều sắp bùng nổ, nếu nguyên khí bí cảnh lại bị dọn đi mất, vậy không phải sẽ nổ luôn sao?
Triệu Lập không để ý tới gã, trong mắt Nguyên Khánh Đông chợt lóe lên vẻ tức giận rồi biến mất, gã là Nhật Nguyệt, nhưng ở địa phương quỷ quái này không có ai nể sợ một Nhật Nguyệt như gã.
Lăng Vân cũng có thể làm lơ gã!
“Triệu Lập lão sư, dù muốn mang nguyên khí bí cảnh đi thì cũng nên thông qua hội nghị Các lão đã.”
Nguyên Khánh Đông thản nhiên nói: “Nguyên khí bí cảnh do Tứ Đại phủ trưởng lưu lại, nhưng mấy năm nay, học phủ và cả Cầu Tác cảnh đều dồn rất nhiều tài nguyên vào đó thì mới có nguyên khí nồng đậm như hiện giờ.”
Triệu Lập ngẩng đầu nhìn gã một cái, ông vốn có thể giải thích, sau đó ông sẽ đưa về, nhưng ông không muốn, giờ phút này nghe vậy ông trực tiếp mắng: “Thế nào, lão tử mang đi đấy, ngươi muốn cướp à? Thử xem! Ngươi cướp nguyên khí bí cảnh của lão tử, lão tử đâm đầu chết ở cửa thành Đại Nguyên phủ các ngươi! Lão tử muốn nhìn xem Đại Nguyên vương sẽ nói thế nào? Đồ phụ thân của lão tử để lại không phải của lão tử sao? Có ai cứu cha ta mà mất mạng không? Lão tử nợ các ngươi chắc?”
Triệu Lập mắng: “Các ngươi cút cmn đi! Cho rằng ông đây dễ bắt nạt à? Nguyên gia thì có thể cướp đồ của lão tử chắc? Triệu Thiên Binh tên cứt chó kia, đồ vật của sư phụ hắn sắp bị cướp rồi mà hắn còn giả vờ làm Đúc Binh sư đệ nhị cái gì! Phế vật! Đập vỡ đầu chết ở Đại Nguyên phủ cho xong!”
“. . .”
Nguyên Khánh Đông lập tức câm miệng, không hé răng, chuyện này không quan hệ với ta, ngươi mang đi đi.
Không phải gã sợ Triệu Lập, mà gã thật sự không muốn bị dính dáng đến phiền phức, coi như gã vừa lắm miệng đi.
Đúc Binh sư đệ nhị. . .
Đúng vậy, lời này không phải khoác lác, Triệu Thiên Binh đích thật là Đúc Binh sư đệ nhị trên toàn Nhân cảnh.
Nếu ông ta mà tự sát ở Đại Nguyên phủ, Đại Nguyên vương chắc sẽ giết Nguyên Khánh Đông để bồi tội, cướp bí cảnh nhà người ta, Đúc Binh sư đệ nhị còn đâm đầu chết ở cửa nhà, nếu không đưa ra công đạo, vô địch cũng không thể nào nói nổi.
Gã cũng không cần nguyên khí bí cảnh, chỉ sợ học viên bạo loạn mà thôi, nhưng hiện tại Triệu Lập đã nói vậy, gã còn gì để nói chứ.
Những Các lão khác cũng lập tức câm miệng.
Được!
Ngươi đem đi đi!
Dù trong lòng một vạn lần không muốn, nhưng tính tình Triệu Lập cổ quái, nếu ông ta thật sự đâm đầu chết ở Đại Nguyên phủ thì Triệu Thiên Binh chắc chắn sẽ nổi điên lên, bọn họ cũng chịu xui xẻo, đừng nhìn thực lực Sơn Hải không yếu, một vị Đúc Binh sư đệ nhị Nhật Nguyệt cảnh muốn gây phiền toái cho ngươi thì có rất nhiều biện pháp.
Chương 1172: Giải Phong Văn Binh
Triệu Lập hừ một tiếng, thấy bọn họ không hé răng, lúc này mới hùng hùng hổ hổ nói: “Một đám bạch nhãn lang, dám tính toán là đã đầu tư vào bao nhiêu với lão tử sao? Có bản lĩnh thì trả đống tiền thu được mấy năm nay cho ta đi! Nguyên khí bí cảnh dưỡng học phủ vài thập niên, mẹ nó, dám tính sổ với ta à? Có cần mang danh sách ra tính không? Có năng lực thì các ngươi chết rồi làm ra một cái nguyên khí bí cảnh thử xem!”
“. . .”
Triệu Lập hừ một tiếng, “Nhìn cái gì mà nhìn! Lão tử lấy về đúc binh, đúc xong lại trả lại! Nhưng về sau học sinh, người nhà các ngươi không được tiến vào, mấy tên khốn vừa mới nói chuyện kia, đừng có mơ! Tiểu Nhiếp, nhớ kỹ cho lão tử, người của bọn họ dám tiến vào, lão tử liền dọn nguyên khí bí cảnh đi!”
Các lão vừa lên tiếng ban nãy rất bất đắc dĩ, ta chỉ nói một câu mà thôi.
Nhiếp lão cũng bất đắc dĩ cười khổ, gật đầu, “Ta đã biết.”
Tề Các lão tò mò hỏi: “Ngươi muốn đúc binh ư?”
“Vô nghĩa, không đúc binh thì làm gì?”
Bị ông cãi lại, Tề Các lão cũng không tức giận, chỉ tươi cười nói: “Đúc binh thì cần nguyên khí bí cảnh làm gì, thiếu nguyên khí thì học phủ có Nguyên Khí dịch dự trữ, đưa qua cho ngươi là được.”
“Lão tử muốn đúc văn binh, ngươi cho ta 10 vạn giọt Nguyên Khí dịch đi!”
“. . .”
Im ắng.
Văn binh!
Ngay sau đó, Tề Các lão nghiêm mặt nói: “Lão Triệu, ngươi nghĩ thế nào vậy, sao bỗng nhiên lại muốn đúc văn binh?”
“Tâm tình tốt, ta thích, làm sao?”
Triệu Lập tiếp tục hung hăng càn quấy, dù sao tính cách ông vốn vậy, không phục thì cũng phải nhịn, không có vô địch che chở, nhưng ông không sợ, dù vị sư huynh kia làm ông rất bất mãn, nhưng sư huynh quả thật có thể bảo hộ ông, vậy là đủ rồi.
Bỏ lại lời này, Triệu Lập lập tức cầm nguyên khí kính bỏ đi, bí cảnh cũng không thể di động quá xa, nhưng ở trong học phủ, chút khoảng cách như vậy không có vấn đề gì.
Mọi người chỉ có thể nhìn bóng lưng ông rời đi, không bao lâu, một thế giới trong suốt hiện ra trên không trung viện nghiên cứu.
Một lát sau, toàn bộ viện nghiên cứu biến mất!
Chỉ để lại một cái lồng trong suốt, không nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể nhìn đến hoàn cảnh phía bên kia cái lồng, giống như không có gì tồn tại bên trong, nhưng cường giả có thể cảm nhận được khí tức dao động.
Ngay khi bọn họ đang cảm thấy bất đắc dĩ, một cỗ khí tức cường đại từ cái lồng tràn ra!
Trên không, dần dần xuất hiện một cái cây búa thật lớn! Cũng hơi trong suốt!
Có người khẽ thở dài, “Lão Triệu thật sự muốn hồi đúc chuôi văn binh này!”
Nguyên Khánh Đông sững sờ, tuy gã là Nhật Nguyệt, nhưng gã vẫn hoảng hốt, “Đây là văn binh à?”
Chính gã cũng có, nhưng văn binh là thế này sao? Có cường đại như vậy sao?
Tề Các lão cười nhạt: “Văn binh Lão Triệu đúc không tầm thường, dã tâm lớn, năm xưa mục tiêu của hắn là thiên binh, một khi chuôi văn binh này đúc thành, là sống, hơn nữa còn có phôi thiên binh!”
“Sống?”
“Không sai!”
Tề Các lão khẽ thở dài, “Sống, bởi vì có Chủ Thần văn của lão Triệu ở bên trong! Nhân binh hợp nhất, lão Triệu muốn đúc chính mình, nếu năm xưa không bị mọi người ngăn cản, hắn đúc thất bại rồi sẽ đúc chính mình vào! Người chết, nhưng có lẽ sẽ lưu lại một thanh văn binh đỉnh cấp!”
Nguyên Khánh Đông líu lưỡi, thật tàn nhẫn!
Gã tới Đại Hạ phủ thật sự là đã biết được thêm rất nhiều kiến thức.
Giờ phút này, gã âm thầm cảm thấy may mắn khi không giằng co với kẻ điên kia, bằng không, kẻ điên đến chính mình còn dám đúc này sẽ thật sự đâm đầu chết ở cửa nhà gã, khi ấy gã chắc chắn phải dung mạng bồi tội.
Cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt, tuy thực lực Đúc Binh sư không mạnh, nhưng Văn Minh sư không thể rời khỏi bọn họ.
Còn quan trọng hơn đan dược, không có đan dược thì thôi, nhưng không thể không có binh khí.
Mà giờ phút này, động tĩnh lớn kia cũng khiến không ít người chú ý.
Nguyên khí bắt đầu thổi quét, cây búa khổng lồ lay động trong không trung.
Giờ khắc này.
Vài vị cường giả đang ở phủ thành chủ giật mình nhìn về phía Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Đại Hán Vương cất lời: “Đây là. . .”
Hạ Hầu gia cũng thấy, y phỏng đoán: “Triệu Lập muốn đúc binh à?”
“Nhi tử của Triệu Tam Chùy?”
Đại Hán Vương nghĩ tới cái gì, Diệt Tằm Vương lại cười ha hả: “Thú vị, đây là đúc pháp gì vậy? Ta cảm thấy dường như hắn muốn đúc thiên binh, không giống đúc văn binh bình thường, đây không phải là thiên binh đấy chứ?”
Bên kia, thanh niên nho nhã cầm cây quạt cười nói: “Đây là thần văn dung hợp tiến vào Văn Binh, nhân binh đúc pháp? Triệu Lập này thật quyết đoán, năm xưa ta từng nghe nói đến hắn, lần trước thất bại, lần này lại muốn tiếp tục, nếu thành công thì hắn muốn vào Sơn Hải cũng không khó, Văn Binh không hủy, mượn binh dưỡng người, cũng có hi vọng Nhật Nguyệt, đây là coi Văn Binh như hợp nhất khiếu.”
Hạ Hầu gia khẽ gật đầu, đáp: “Đại khái vậy! Mấy vị thúc bá, nếu không ta bảo hắn dừng lại đi, gia hỏa này mặc kệ mọi chuyện, quen làm theo ý mình rồi, bị hắn làm ầm ĩ như vậy, công thẩm Phong Kỳ sẽ bị phân tâm.”
“Không cần.”
Đại Hán Vương uống trà, thản nhiên nói: “Không vội, Phong Kỳ bị thương, đợi thương thế khôi phục rồi tính, chờ mấy ngày đi, thuận tiện nhìn xem đúc pháp của người này rốt cuộc là thế nào, nếu năm xưa Triệu Tam Chùy không chết, hẳn vị Đúc Binh sư Thiên Giai thứ hai của Nhân cảnh đã xuất hiện, Đại Hạ phủ thật nhiều nhân tài.”
Hạ Hầu gia tươi cười đáp lời: “Đương nhiên, Đại Hạ Văn Minh học phủ có sáu đại phủ trưởng, trừ lão Vạn hơi phế, năm đời trước không kẻ nào là phế vật!”
“. . .”
Ba vị vô địch không hé răng, Vạn Thiên Thánh sao?
Mấy người nhìn về một hướng, Vạn Thiên Thánh. . .
Lão gia hỏa kia đang có chủ ý gì?
Mấy người bọn họ đã tới đây, nhưng tên kia đang bế quan, đến bây giờ cũng không lộ mặt.
Còn có Triệu Lập lựa chọn đúc binh lúc này, là trùng hợp hay là có mục đích khác?
Đại Hạ phủ muốn kéo dài thời gian công thẩm à?
Có ý nghĩa gì sao?
Dù sao mấy người đều cảm thấy không có ý nghĩa gì, nếu không phải để xem tình huống đúc binh thì bọn họ hoàn toàn có thể công thẩm bất cứ lúc nào, hiện tại làm luôn cũng được, nhưng mấy người bọn họ cũng không nóng nảy, Phong Kỳ không phải điểm mấu chốt, mấu chốt ở chỗ Trần Vĩnh cùng với Hồng Đàm vẫn luôn không lên tiếng.
Đa thần văn nhất hệ, Đa thần văn hệ Đại Hạ phủ, kỳ thật mấy người cũng đau đầu, nếu không, đâu cần mấy vị vô địch tự mình tới.
Đại Hạ phủ vốn dĩ có thể tự giải quyết!
Có điều việc này liên quan tới Trần Vĩnh, liên lụy tới Hồng Đàm, tuy Diệp Bá Thiên đã chết, nhưng không phải không có chút ảnh hưởng nào, nếu vô ý, vẫn có khả năng xảy ra biến cố.
Diệp Bá Thiên đã chết nhiều năm, nhưng lực ảnh hưởng trong lĩnh vực Văn Minh sư vẫn lớn kinh người.
Trong viện nghiên cứu.
Giờ phút này, viện nghiên cứu đã bị bí cảnh bao trùm.
Tô Vũ chấn động, lão Triệu thật giỏi, vậy mà chuyển bí cảnh đến đây thật, còn bao trùm lấy viện nghiên cứu.
Đương nhiên, điều làm hắn chấn động hơn chính là chuôi văn binh của ông.
Lúc bấy giờ, Triệu Lập đã giải phong Văn Binh.
Văn Binh biến hóa hình dạng trong không trung, cuối cùng hóa thành một thanh búa lớn.
Nhìn cây búa kia khiến Tô Vũ không khỏi lâm vào trầm tư trung, cây búa này có cảm giác rất cường đại, nhưng so với Bách Đạo Các thì hình như thiếu chút gì đó.
Đương nhiên hai thứ này không giống nhau.
Nhưng hắn cứ cảm thấy thiếu gì đó.
Triệu Lập thấy hắn chăm chú quan sát thì bình tĩnh nói: “Đừng nhìn, thứ này đã giải phong, lần này ta muốn đúc binh, tiểu tử ngươi sẽ làm trợ thủ, ta làm công tác chuẩn bị trước, ngươi tiếp tục rèn đi, khi nào ngươi xong, rèn ra Văn Binh Huyền giai cao đẳng thì chúng ta bắt đầu.”
“Lão sư, có phải như vậy quá tùy ý hay không?”
Tô Vũ cảm thấy không ổn!
Ngài giải phong nó thật ư?
“Tùy ý?”
Triệu Lập liếc nhìn hắn, thản nhiên hỏi ngược lại: “Không phải chính ngươi nói sẽ đúc binh cho ta à?”
“. . .”
Má nó!
Ta không nói là làm ngay lập tức, ta cũng không biết sẽ khó như vậy!
Văn binh này hình như còn cường đại hơn văn binh của một vài Nhật Nguyệt mà hắn từng gặp, cũng càng phức tạp hơn.
Mấu chốt ở chỗ nếu đúc thất bại, Chủ Thần văn của lão Triệu phá hủy thì phiền toái rất lớn.
Chương 1173: Thôi Lãng Bỗng Chốc Nổi Danh
Lúc này, Cục lông nhỏ bỗng bay ra, nó nhìn chằm chằm thanh văn binh kia, nước miếng ứa ra khóe miệng, lẩm bẩm luôn mồm: “Thơm, thơm quá, thơm lắm luôn.”
Muốn ăn!
Thiên địa quỷ thần ơi, ta rất muốn ăn!
Trong văn binh này có một Chủ Thần văn.
Hơn nữa còn được uẩn dưỡng mấy chục năm!
Tô Vũ vội quát: “Cút về!”
Cục lông nhỏ lưu luyến, nhưng vẫn đành phải bay trở về.
Triệu Lập liếc mắt một cái, không thèm để ý, tiếp tục nói: “Ngươi đúc binh của ngươi, ta bắt đầu trù bị, hiện tại ở trong bí cảnh có thần văn Nhật Nguyệt đỉnh cấp, vô địch có thể tra xét tiến vào, nhưng một khi tra xét, bí cảnh có khả năng xảy ra biến cố, nếu vô địch dám tra xét làm hỏng bí cảnh của ta, ta sẽ tìm kẻ đó tính sổ.”
Còn vấn đề tính sổ thế nào?
Ta sẽ đâm đầu chết ở cửa nhà gã!
Dù là vô địch, ta chết ở cửa nhà thì gã cũng thấy chán ghét, ghê tởm chết gã đi.
“Lão sư, có cần tài liệu gì không?”
“Không cần, vài thứ lần trước ngươi mang về cho ta là đủ rồi, thiếu vài thứ không quan trọng cũng không sao.”
Ông vừa nói vậy, Tô Vũ liền lấy ra một đống tài liệu khác, “Lão sư, ta không mua nhiều lắm, tài liệu chỉ tốn 10 vạn điểm công huân, ngài xem có gì cần dung không?”
“. . .”
Triệu Lập liếc mắt nhìn hắn, hừ một tiếng.
Bố thí ai đấy?
Ta thiếu tiền à?
Rồi rồi, đúng là ta hơi túng thiếu một chút.
Má nó!
Tên khốn này đến Đại Minh phủ kiếm một đống tiền, mua một phát là 10 vạn điểm công huân, nhớ trước đây khi ngươi nhập học, vì mấy chục điểm công huân mà còn cố ý hỏi ta khi nào được nhận khen thưởng kìa.
“Bớt nói nhảm đi!”
Triệu Lập quát, “Nhanh đúc binh, nguyên khí đã có đủ, nơi đây khôi phục nguyên khí và ý chí lực đều rất nhanh, phá cảnh trong nguyên khí bí cảnh cũng đơn giản, ngươi đúc thân hay thăng cấp ý chí lực cũng được, đều sẽ thuận lợi hơn.”
Dứt lời, ông lại dặn dò: “Còn nữa, ta phải nhắc nhở ngươi, ngươi mau chóng hoàn thành thủ đoạn chuyển tiếp nguyên khí và ý chí lực, lần này đúc binh có lẽ phải mấy ngày liên tục, hiện tại ngươi có thể kiên trì mấy ngày sao?”
Tô Vũ không nói gì, hắn không thể, trừ phi thành công chuyển tiếp.
Áp lực quá lớn!
Hắn cảm thấy mình khóc không ra nước mắt, “Lão sư, vậy lẽ ra ngài nên chờ ta hoàn thành rồi mới giải phong chứ!”
“Không có áp lực thì lấy động lực đâu ra!”
Vẻ mặt Triệu Lập đạm nhiên, “Ngươi chẳng thiếu cái gì, chỉ thiếu chút áp lực, để ta giúp ngươi! Nếu đúc binh thất bại, chắc ta không chết được, thần văn phá hủy phản phệ mà thôi, cùng lắm thì rớt cấp, rớt đến Lăng Vân sơ kỳ là cùng, chuyện nhỏ.”
Tô Vũ bất đắc dĩ, thật vậy sao?
Vậy mà kêu là chuyện nhỏ?
Triệu Lập bảo cho hắn áp lực thì đó là làm thật, không hàm hồ chút nào.
Thật muốn sai Cục lông nhỏ đi ăn thần văn của ngài quá!
Thôi thôi, kỳ thật Chủ Thần văn của Triệu Lập đã thăng cấp tới tứ giai, nhưng thần văn bị văn binh hạn chế, không thể trở về, hoặc có thể nói Văn binh chính là Chủ Thần văn.
Văn binh không thể thu hồi, tương đương không thể thu hồi thần văn.
Triệu Lập mặc kệ hắn, bắt đầu trích xuất một ít tài liệu, làm công tác chuẩn bị giai đoạn trước.
Tô Vũ không chần chờ, hắn ngồi xuống, tiếp tục công tác rèn đúc.
Phanh phanh phanh!
Tiếng gõ không ngừng vang lên, lúc này Tô Vũ không làm như lời Triệu Lập nói là hao hết mới thay đổi, không đúc được một hồi hắn đã bắt đầu thay đổi ý chí lực sang nguyên khí, Triệu Lập khẽ nhíu mày, “Ngươi làm như vậy Văn Binh rèn ra sẽ có quá nhiều tiết điểm, chế tạo ra được cũng không tốt.”
Tô Vũ không ngẩng đầu lên, chỉ nói: “Đánh xong lại nấu lại, vậy không phải được rồi sao, ta thử thay đổi xem sao, đợi hao hết mới thay đổi dễ xảy ra vấn đề, thời gian cũng quá dài.”
Triệu Lập nghe thế liền giật mình ngẫm nghĩ.
Cũng đúng!
Trước kia ông đều là hao hết mới đổi, có lẽ có một vài tư tưởng cố hữu quấy phá, không đến sức lực cuối cùng thì không cần thay đổi, nếu không phẩm chất sẽ giảm xuống, ông đúc binh đều là theo đuổi tận thiện tận mỹ.
Mà Tô Vũ không để ý tới kết quả, hắn chỉ quan tâm quá trình và thủ đoạn.
Hai người có quan điểm khác nhau.
Trong lúc Tô Vũ đúc binh.
Hắn không hay biết mình đã nổi danh!
Không, chính xác là Thôi Lãng đã nổi danh!
Động tĩnh của Triệu Lập không nhỏ, dọn đi nguyên khí bí cảnh, văn binh lở lửng trên không, mà nay, Đúc Binh sư một vài đại phủ thu được tin tức đã bắt đầu chạy tới, bao gồm Triệu Thiên Binh của Đại Chu phủ cũng đang nhanh chóng chạy về đây.
Nghe đồn lần này Triệu Lập đúc binh là bởi vì cảm thấy Thôi Lãng có hy vọng trợ giúp được ông, cho nên chuẩn bị liên thủ với Thôi Lãng cùng nhau đúc binh!
Chính vì vậy Thôi Lãng đã hoàn toàn nổi danh.
Đệ tử ký danh của Ngưu Bách Đạo, Đằng Không cửu trọng, Đúc Binh sư Huyền giai sơ đẳng, hiện tại có thể là Huyền giai trung đẳng.
Có thủ đoạn rèn đúc đặc thù, được Triệu Lập coi trọng.
35 tuổi không tính quá lớn.
Đương nhiên Thôi Lãng nổi danh nhất là vì thông đồng với cháu gái của Trình Mặc Đại Đường phủ.
Trình Mặc là Nhật Nguyệt cửu trọng, một viên Định Hải Thần Châm của Đại Đường phủ, một cường giả tiếp cận vô địch.
Thực lực không kém gì Phủ chủ các đại phủ.
Mà nay tin tức Thôi Lãng rời khỏi Đại Minh phủ, trợ giúp Triệu Lập đúc binh đã truyền đến ồn ào huyên náo, có người nói, một khi Triệu Lập đúc binh thành công, kẻ hỗ trợ đều sẽ nhận được lợi ích rất lớn.
Không phải chưa từng có ai đúc văn binh, cũng không phải quá hiếm thấy, các đại phủ đều có một ít.
Nhưng văn binh của Triệu Lập không giống vậy.
Kỳ thật ông không đúc văn binh, mà là hình thức ban đầu của thiên binh, hai thứ này khác nhau.
Thiên binh, bất luận là kiện thiên binh nào thì đều là thứ khó lường.
Bách Đạo Các của Đại Minh phủ chính là thiên binh, sau đó chế tạo ra siêu cấp ngọc cảm ứng cũng xem như bán thiên binh, đương nhiên, bán thiên binh phụ trợ càng hiếm có hơn thiên binh, vậy nên có thể nói là không kém gì thiên binh.
Đại Hạ phủ cũng có thiên binh, nhưng không phải thiên binh thuần túy, kỳ thật thông thiên kính chính là thiên binh, nhưng trong đó khảm rất nhiều thần văn, bản thân nó không tính là thiên binh, có thần văn phụ trợ mới làm thông thiên kính trở thành thiên binh.
Mà nay, hai vị Đúc Binh sư Huyền giai muốn đúc hình thức ban đầu của thiên binh!
Tin tức truyền ra, Đúc Binh sư cả Nhân cảnh đều hứng thú, kể cả Đại Minh phủ cũng có cường giả và Đúc Binh sư tiến đến, rốt cuộc lần này Đúc Binh sư Đại Minh phủ cũng tham dự.
Đại Minh phủ.
Hồ Kỳ tự mình mang đội.
Vương phó phủ trưởng lo lắng cho sự an toàn của bà nên cũng đi theo.
Hai vị Nhật Nguyệt cảnh! Mang theo một ít thiên tài Đúc Binh hệ, có lão sư, cũng có học viên.
Bạch Tuấn Sinh là một trong số đó.
Giờ phút này, Bạch Tuấn Sinh chấn động: “Thôi Lãng sư huynh thăng cấp Đúc Binh sư Huyền giai khi nào? Vậy mà còn hợp tác đúc văn binh với Triệu Lập đại sư, còn không phải văn binh bình thường, hắn trâu bò vậy ư?”
Hồ Kỳ không nói gì.
Bên cạnh, một vị lão sư cũng cảm khái: “Thôi Lãng thật tài giỏi, vô thanh vô tức thăng cấp tới Huyền giai, còn là Huyền giai trung đẳng! Lúc này dù thành công hay thất bại, hắn đều sẽ có thu hoạch không nhỏ, đúc hình thức ban đầu của thiên binh, một khi thành công, hắn chắc chắn sẽ có thu hoạch, có lẽ có thể mượn lần này để bước vào Huyền giai cao cấp, thậm chí Huyền giai đỉnh phong.”
Hồ Kỳ vẫn im lặng, trong lòng lại có chút chấn động.
Bà biết Tô Vũ thiên phú không tồi, nhưng không nghĩ gia hỏa này lại biết đúc binh.
Hơn nữa còn là đúc huyền binh!
Bà không rõ chuyện này, bà không biết chuyện Tô Vũ vào Bách Đạo Các, lúc đó bà đang bế quan, mà dù không bế quan thì cũng chưa chắc đã biết.
Chờ những người bên cạnh thảo luận xong, Hồ Kỳ mới nhẹ giọng nói: “Đúc Binh thuật của Triệu Lập rất đặc thù, tốt nhất mọi người đừng học, nhưng có thể tham khảo, vả lại văn binh hắn đúc cũng bất đồng, nói là văn binh nhưng kỳ thật không phải, nó không tính là đúc binh, phải nói là đúc người thì đúng hơn.”
“Mọi người tới Đại Hạ phủ thì đừng lo chuyện khác, hãy chỉ quan sát đúc binh, đương nhiên là chúng ta chưa chắc đã có thể nhìn thấy, nhưng hiện giờ văn binh của Triệu Lập đang treo không, không có vẻ là sẽ từ bỏ, có thể thông qua hình chiếu kia để quan sát một chút.”
“Đã biết!”
Mọi người nhanh chóng đáp lời, sau đó đoàn người cưỡi một phi hành thú thật lớn rời đi, phi hành thú không phải là thật, mà là con rối chế tạo thành thú máy.
Chương 1174: Tâm Phải Tĩnh, Não Phải Động
Từ bốn phương tám hướng, các vị cường giả Đúc Binh đều chạy đến Đại Hạ phủ.
Mà ở Đại Hạ phủ, chuyện công thẩm Phong Kỳ đã bị lu mờ, mọi người càng tò mò việc không biết lần này Triệu Lập có thể thành công hay không hơn.
Đại Hạ phủ có xuất hiện một vị Đúc Binh sư Địa giai thứ hai hay không?
Đúc Binh sư Địa giai không khác gì một vị Nhật Nguyệt của Nhân tộc.
Đại Hạ Văn Minh học phủ lại trở thành tiêu điểm của Nhân cảnh.
Hình chiếu văn binh treo trên không, nguyên khí bốn phía nồng đậm kinh người, rất nhiều người đều cảm thấy ngoài ý muốn, văn binh không phải như thế!
Văn binh Triệu Lập đúc thật sự không giống người thường.
Trong bí cảnh.
Tô Vũ đổ mồ hôi như mưa, Thiên Nguyên khí không ngừng bị tiêu hao, nguyên khí bình thường cũng bị hắn hấp thu rất nhiều.
Nện gõ!
Không ngừng đánh, rèn, gõ.
Áo bào trắng bị hắn ném đi, giờ phút này Tô Vũ để vai trần, làn da hiện rõ ánh kim, lửa lớn thiêu đốt, thần văn chữ “Hỏa” chưa từng ngừng lại, không chỉ như vậy, ngay cả truyền thừa chi hỏa cũng được dùng đến.
Không phải cho hắn dùng, chủ yếu là muốn cho Triệu Lập một chút linh cảm.
Giờ phút này Triệu Lập nhắm hai mắt như đang thể ngộ gì đó, ông đang chuẩn bị cho quá trình rèn đúc sắp tới.
52 đạo kim văn!
Một tiếng vang lớn vang lên, lại nứt hỏng lần nữa, thân thể Tô Vũ xuất hiện vài vết máu, hắn không để ý, cắn răng khó hiểu, vì sao lại thất bại?
Thay đổi thực thông thuận, vì sao lại thất bại?
Triệu Lập đang nhắm mắt bỗng nhiên mở miệng nói: “Tĩnh tâm! Mỗi lần làm đại sự đều phải tĩnh khí! Đúc Binh mà thôi, tâm không cần loạn, ta cho ngươi áp lực không phải là để ngươi sụp đổ, đúc thất bại thì sao? An tĩnh lại đi, binh khí cũng có cảm giác, tâm ngươi không tĩnh, nóng lòng như vậy thì binh khí cũng sẽ nóng nảy theo!”
Tô Vũ gật đầu, không nói nhiều, ngay sau đó, hắn mở thần văn chữ “Tĩnh” ra.
Triệu Lập: “. . .”
Đệt mợ nhà ngươi!
Triệu Lập chỉ muốn mắng chửi, rốt cuộc hắn có bao nhiêu thần văn?
Sao thần văn gì cũng có?
Ta bảo ngươi tĩnh tâm, ngươi thật sự nghe lời, trực tiếp lấy thần văn ra luôn.
Ông muốn chửi ầm lên, nhưng ngay sau đó, chính ông cũng bị “ép” an tĩnh trở lại, ông cảm thấy cực kỳ bất đắc dĩ, “Thần văn của ngươi thật quỷ dị, hiệu quả không tồi.”
“Đương nhiên, sản phẩm từ bản thảo của Đại Chu vương mà lại.”
Đệ nhất nhân Cầu Tác cảnh vẫn là có chút ít bản lĩnh.
Triệu Lập dở khóc dở cười, được rồi, ngươi thắng!
Tô Vũ tĩnh tâm một hồi, rồi lại bắt đầu.
Tách, chiết, tôi nước lạnh, rèn giũa. . .
Còn những Văn Binh bị hỏng, hơn một ngàn điểm công huân bị lãng phí, hắn không để bụng.
Lại bắt đầu rèn tiếp!
3 tiếng đồng hồ sau, một thanh Văn Binh 53 đạo kim văn bị Tô Vũ ném sang một bên như rác thải.
Tô Vũ trầm mặc, một lát sau, hắn mở miệng nói: “Lão sư, trừ phi ý chí lực của ta tiến vào tam giai, nếu không rất khó chế tạo ra Văn Binh Huyền giai cao đẳng.”
Triệu Lập thản nhiên hỏi: “Ai nói vậy? Khoách Thần quyết là tích lũy cơ sở.”
“Nhưng nếu dùng Khoách Thần quyết, có khả năng ta sẽ không thể thăng cấp Lăng Vân trong thời gian ngắn.”
“Không sao, rèn đúc cũng là tu luyện, sao phải vội vã thăng cấp làm gì? Thăng cấp Lăng Vân có tác dụng gì à? Cơ sở không bền chắc, còn muốn sau này cường đại hơn ư? Đừng vì vài việc nhỏ mà làm cơ sở không vững!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, chỉ có thể gật đầu.
Khoách Thần quyết lại áp súc ý chí lực, mở rộng biển ý chí, rèn thần văn của hắn trước.
Hắn tiếp tục rèn.
Ý chí lực bị áp súc lại, hắn rèn nhẹ nhàng hơn trước một ít, nhưng độ chứa đầy lại giảm xuống.
Lúc trước, ý chí lực của hắn là nhị giai đỉnh phong, kỳ thật cùng Dưỡng Tính không sai biệt lắm, đến 100% là hắn có thể thăng cấp tam giai, nhưng hiện tại vận dụng Khoách Thần quyết áp súc ý chí lực.
Lúc trước gần 95%, hiện tại bị nén lại, thực lực không lùi mà là bị nén theo ý chí lực, biển ý chí mở rộng, có tiềm lực lớn hơn, lúc trước Tô Vũ đã định từ bỏ việc mở rộng.
Triệu Lập không quan tâm nữa, nhìn cây búa lư lửng trước mặt, ông hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Ta bắt đầu đúc đây, ngươi vừa Đúc Binh vừa quan sát ta, công tác tiền đúc yêu cầu mấy ngày, chủ yếu đúc sửa một vài khiếm khuyết trong dĩ vãng, năm xưa ta đúc 72 khắc văn rưỡi, trong đó có không ít vấn đề, ta định hồi đúc!”
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến!
Đúc lại!
Giống như lần đầu tiên hắn nhìn thấy Triệu Lập đúc binh, đánh cho khắc văn đã đúc xong biến mất, rồi đúc lại một lần nữa.
Chuyện này khó khăn hơn trực tiếp đúc nhiều, Tô Vũ còn không thể hồi đúc Văn Binh Hoàng giai.
Đây mới là kỹ thuật chân chính!
Triệu Lập bình tĩnh: “Ta muốn hồi đúc toàn bộ khắc văn, chuyện này cần mấy ngày, chờ ta hồi đúc kết thúc thì tiểu tử ngươi hãy giúp ta cùng nhau đúc binh!”
“Mất bao lâu?”
“Chừng ba ngày!”
Triệu Lập đáp: “Ba ngày sau, ta hồi đúc văn binh đến trạng thái ban đầu, nếu thuận lợi, dù là trạng thái ban đầu không có kim văn thì cũng có thể so với Văn Binh Hoàng giai đỉnh cấp bình thường!”
“Đây là phôi tốt nhất!”
“Đến lúc đó, nếu đúc thành công, Văn Binh này sẽ có tiềm lực lớn hơn nữa, tương lai nhất định có thể thăng cấp thiên binh!”
Tô Vũ nhe răng, lão sư còn muốn tăng độ khó à, có phải ngài theo chủ nghĩa hoàn mỹ quá mức hay không?
Chuyện này đã yêu cầu ba ngày, ngài xác định sau đó còn kiên trì được chứ?
“Lão sư, ta có nguyên khí, kể cả Thiên Nguyên khí, nhưng thiếu một ít bảo vật nhanh chóng hồi phục ý chí lực, hay là mình chuẩn bị thêm chút nữa đi?”
Triệu Lập cười đáp: “Không sao, ta có!”
Dứt lời, ông lại lấy ra mười mấy căn hương đã đốt cho Tô Vũ lúc trước.
“Nó chế tạo từ Hoàn Hồn thảo, một cây giá trị hơn ngàn điểm công huân, ta chuẩn bị nó để hồi đúc văn binh, rất hữu dụng.”
Tô Vũ gật đầu, ném một viên cầu qua, “Lão sư, đây là Thiên Nguyên khí, ta có không ít, dùng nguyên khí khôi phục quá chậm, ngài dùng cái này đi, cũng có chút tác dụng bổ sung ý chí lực.”
Kỳ thật cái giá mà hai người bỏ ra có khả năng đã vượt qua một thanh văn binh.
Nhưng lúc này không đơn thuần chỉ là đúc văn binh.
Nếu thành công, Triệu Lập chắc chắn có thể thăng cấp Sơn Hải, trở thành Đúc Binh sư Địa giai, mà Tô Vũ cũng có thể đạt được chỗ tốt càng lớn.
Ở thời điểm này, tiền không có ý nghĩa gì.
Triệu Lập liếc mắt nhìn hắn, trong lòng cảm khái, tư bản vạn ác!
Còn bảo là không ít!
Ông lười hỏi cái này từ đâu ra, lần này mà đúc binh thành công thì ai cũng được lợi, nếu thất bại mới thiệt, tốt nhất vẫn phải thành công, như vậy ông sẽ có thể trở thành Đúc Binh sư Địa giai trung đẳng hoặc là cao đẳng.
Tới lúc đó, ông coi như có chút địa vị, lời nói sẽ có trọng lượng trước mặt vô địch.
Hơn nữa sư huynh ông hẳn là sắp tới rồi.
Hai vị Đúc Binh sư Địa giai, nếu Tô Vũ có phiền toái gì thì bọn họ cũng có thể ra tay trợ giúp.
Triệu Lập không nhiều lời, ông hô một tiếng, một thanh búa lớn xuất hiện!
Khoách Thần chùy trong tay Tô Vũ xem như là con của cái búa lớn kia, lúc này búa lớn vừa xuất hiện, vậy mà cây búa nhỏ có vẻ rất hưng phấn.
Triệu Lập nở nụ cười, “Cộng minh, tốt lắm, Khoách Thần chùy của ngươi cường hóa không ít, chúng ta cũng là đối tượng hợp tác thích hợp nhất, đúc pháp nhất trí, đúc ra Văn Binh sẽ ít tì vết, không xuất hiện tình trạng xung đột, đây cũng là một điểm quan trọng mà ngươi có thể giúp ta.
Còn những người khác, kể cả Triệu Thiên Binh, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút xung đột với ta, mà nay chỉ có ngươi và ta biết Khoách Thần quyết.”
Tô Vũ gật đầu.
Triệu Lập không nói cái gì, khẽ quát một tiếng, ném Khoách Thần chùy về phía văn binh, ngọn lửa cháy lên!
Giờ khắc này, Tô Vũ và Triệu Lập đều đổ đầy mồ hôi, Triệu Lập trực tiếp đốt cháy y phục trên người, chỉ mặc mỗi cái quần xà lỏn, cười ha hả nói: “Khi xuất quan nhớ thay quần áo, đừng làm mình mất mặt!”
“Ta biết, sẽ không quên!”
Tô Vũ phì cười, cũng bắt đầu đúc Văn Binh của mình.
Phanh, phanh, phanh. . .
Ngươi một chùy, ta một chùy, Triệu Lập chế tạo văn binh, Tô Vũ cũng tiếp tục chuẩn bị.
Mồ hôi như mưa, khí thế ngất trời.
Giờ khắc này, hai người đều quên đi tất cả ngoại giới.
Trong đầu chỉ còn rèn, rèn, rèn!
Truyền thừa chi hỏa vẫn thiêu đốt, thần văn chữ “Tĩnh” cũng phát huy tác dụng, tạo ra hoàn cảnh rèn đúc tốt nhất cho hai người.
Tâm phải tĩnh, não phải động.
Chương 1175: Bắt Đầu Hồi Đúc
Ngày 24 tháng 5.
1 ngày sau khi Tô Vũ và Triệu Lập bắt đầu rèn.
Giờ phút này, bên ngoài nguyên khí bí cảnh, các cường giả đã đến, có không ít Đúc Binh sư đến từ các đại phủ, trực tiếp chiếm cứ một đường.
Đúc Binh sư Địa giai cũng có mặt.
Đúc Binh sư Địa giai của Đại Hạ phủ đã xuất quan, lúc này đang giảng giải cho mọi người.
Vị Đúc Binh sư Đại Hạ phủ này năm xưa có chút mâu thuẫn nhỏ với Triệu Lập, nhưng lúc này lão không để ý, chung quanh lão có không ít Đúc Binh sư Đại Hạ phủ, lão nhân đầu bạc trầm giọng nói: “Triệu Lập đang hồi đúc! Gia hỏa này quá cuồng dã! Hồi đúc rất khó, hắn muốn hồi đúc một thanh nửa văn binh đến trạng thái ban đầu thì còn khó hơn việc rèn một thanh văn binh, nếu Triệu Lập hồi đúc thành công, hắn chính là Đúc Binh sư Địa giai chân chính! Có lẽ gia hỏa này vốn đã có năng lực Đúc Binh Địa giai!”
Giờ phút này, mọi người có thể nhìn đến hình chiếu văn binh trong hư không có 72 kim văn rưỡi, mà nửa đạo kim văn trên đó đang có dấu hiệu tiêu tán.
Hồi đúc!
Đối với rất nhiều Đúc Binh sư mà nói, đây chính là truyền thuyết.
Mà nay có người đang hồi đúc một thanh nửa văn binh, chính như lão giả nói, nếu Triệu Lập thành công, kỳ thật ông đã là Đúc Binh sư Địa giai.
Sau khi thành công, Triệu Lập còn phải tiếp tục đúc binh, một khi thành công đúc ra một thanh văn binh, vậy thực lực đúc binh của Triệu Lập có lẽ còn vượt qua lão giả trước mặt.
Lão giả hiện đang là Đúc Binh sư Địa giai trung cấp, nhưng chỉ mới vào, có thể đúc ra văn binh 82 đạo kim văn.
Dù thế, lão giả cũng là Đúc Binh sư đỉnh cấp ở Nhân cảnh.
Bên cạnh, có người ngoài nghề không hiểu lắm, vội hỏi: “Trần lão, Triệu đại sư hồi đúc làm gì, không bằng trực tiếp đúc theo khắc văn đã có, có nhất thiết phải làm điều thừa như vậy không?”
“Hồi đúc có rất nhiều lợi ích!”
Lão nhân kia trầm giọng giải thích: “Thứ nhất, sau khi hồi đúc, phôi càng bền, phôi văn binh trung đẳng có thể thành văn binh đỉnh cấp.”
“Thứ hai, loại trừ tì vết, trở nên hoàn mỹ hơn, năm xưa Triệu Lập không giỏi bằng hiện tại, hồi đúc có thể loại bỏ toàn bộ khiếm khuyết!”
“Thứ ba, hồi đúc xong lại đúc, Văn Binh sẽ càng cường hãn, mà thu hoạch cũng càng lớn, đúc ra một thanh Văn Binh đỉnh cấp, ngộ đạo, hồi quỹ đều sẽ rất nhiều, lĩnh ngộ thần văn, lĩnh ngộ ý chí lực, đều sẽ có rất nhiều.”
“Thứ tư. . .”
Nói đến đây, lão dừng một chút, phía sau có người khẽ cười bổ sung: “Thứ tư, Thôi Lãng đúc binh cùng Triệu Lập sẽ được lợi ích cực lớn, có thể nhìn một thanh văn binh bắt đầu từ con số 0 đến khi thành công như thế nào, nếu lần này thành công, hẳn là Đúc Binh thuật của Thôi Lãng có thể tăng lên một hai cấp bậc nhỏ.”
Nghe vậy, không ít người nhìn về người mới xuất hiện.
Đó là một bà lão!
Hồ Kỳ!
Trần lão đứng lên, xoay người nhìn về phía Hồ Kỳ, mỉm cười chào hỏi: “Hồ tiền bối!”
Đúng vậy, tiền bối.
Hồ Kỳ chỉ là Đúc Binh sư Địa giai trung đẳng, nhưng giỏi hơn lão một ít, chủ yếu là tuổi tác cũng lớn hơn, tính ra thì bà còn là cô mẫu của Hồ tổng quản Đại Hạ phủ, bối phận khá cao.
Giờ phút này, Hồ tổng quản ở cách đó không xa, nhưng ông không dám tới gần, Hồ Kỳ có chút bài xích ông.
Hồ Kỳ cười gật gật đầu, “Trần Húc, nhiều năm không gặp.”
“Tiền bối cũng tới à, ta thật không ngờ tới.”
“Đến xem thôi, đứa nhỏ Thôi Lãng này tính ra cũng được ta dạy dỗ vài lần.”
Hồ Kỳ mỉm cười nói: “Hắn là học sinh của lão Ngưu, cũng coi như nửa học sinh của ta, mà nay cơ duyên ngay trước mắt, hy vọng hắn có thể nắm chắc, nếu lần này có thể đi vào Huyền giai cao đẳng thậm chí đỉnh cấp, trong ba bốn năm tới, hắn chắc chắn sẽ thành Địa giai!”
Dứt lời, ánh mắt bà tỏa sáng, “Đúc Binh sư Địa giai chưa đến 10 người.
Tương lai Thôi Lãng không thể hạn lượng! Ngay cả ta cũng không ngờ rằng Triệu Lập đúc binh lại nhờ Thôi Lãng làm trợ thủ!”
Nghe vậy, không ít người hâm mộ đỏ mắt.
Một vài học viên Đúc Binh hệ cũng nhe răng trợn mắt, có người ai oán: “Triệu lão không biết nghĩ thế nào, Đại Hạ Văn Minh học phủ cũng có Đúc Binh sư Huyền giai, không nói người khác, ngay đại đệ tử của hắn cũng đã là Huyền giai cao đẳng, đại đồ đệ đích truyền, sao lại tìm người ngoài làm gì.”
Đại đệ tử họ Vương của Triệu Lập cũng ở đây, nghe vậy liền cười nói: “Tôn huynh đừng nói như vậy, lão sư ta tính tình vốn vậy mà, cảm thấy không thích hợp thì đồ đệ cũng không được, cảm thấy thích hợp thì ai cũng như nhau, ta đã xem Thôi sư đệ đúc Văn Binh một lần, thủ pháp không tồi, cũng trẻ tuổi, tiền đồ xán lạn, nếu thành công, vài năm sau tiến vào Địa giai, vậy sẽ là may mắn của Nhân tộc.”
Đúng lúc này, có người kinh hô.
Trong không trung, nửa đạo kim văn trên cây búa lớn trong không trung đã biến mất!
“Bắt đầu hồi đúc!”
“Một khi hồi đúc thành công sẽ đến thời điểm đúc lại, với thực lực Triệu Lập, nếu thuận lợi, trong vòng 3 ngày sẽ hoàn thành hồi đúc, ba ngày sau có thể bắt đầu đúc tiếp!”
Mọi người nhìn không chớp mắt, tuy không thấy quá trình, nhưng mỗi lần kim văn biến mất hoặc là bí cảnh chấn động, đều sẽ khiến cho bọn họ kinh hô.
Đây là Đúc Binh giới, quá trình Nhật Nguyệt ra đời.
Địa giai tương tự với Nhật Nguyệt, mặc kệ thực lực thế nào.
Một khi Triệu Lập thành công, vậy chứng tỏ Đại Hạ phủ lại có thêm một vị Đúc Binh sư Địa giai, sau này binh khí của Sơn Hải, Nhật Nguyệt lại có thêm một người có thể đúc, đương nhiên, Triệu Lập có nguyện ý giúp đỡ hay không, cái này khó nói.
Nơi xa.
Mấy người Hạ Hổ Vưu cũng đang nhìn, đều là người trẻ tuổi.
Có người cảm khái: “Gia hỏa Thôi Lãng kia vận khí tốt thật, đúc văn binh, còn là hình thức ban đầu của thiên binh, vậy mà hắn được tham gia, gia hỏa này đâu phải người tốt, sao với ai cũng có thể kéo quan hệ được thế?”
“Sao Triệu Lập đại sư lại nhìn trúng hắn?”
“Thôi Lãng chơi bời đàn đúm, lần này còn gây ra ồn ào huyên náo, cẩn thận Trình lão Đại Đường phủ tới tìm hắn! Tốt nhất là bắt hắn về Đại Đường phủ đi!”
“Ha ha ha, đừng nói nữa, khả năng cao phết đấy, gia hỏa này nháo lớn rồi, mọi người đều biết Thôi Lãng đang giúp Triệu Lập đại sư đúc binh, nếu thành công, hắn có thể thành Huyền giai cao đẳng thậm chí đỉnh cấp.
Ta nghĩ Đại Đường phủ mà biết, chắc chắn sẽ kêu Trình lão xuất quan bắt hắn về!”
“Không thấy người Đại Minh phủ cũng tới à, Hồ tiền bối chính là Đúc Binh sư Địa giai trung đẳng, Vương phủ trưởng cũng là cường giả Nhật Nguyệt cảnh, hai người cùng tới chắc là sợ bị cướp người đây mà!”
“. . .”
Bọn họ tám chuyện vui vẻ, Hạ Hổ Vưu lại vuốt cằm, Thôi Lãng ư?
Cậu biết người này!
Có điều sao tên đó lại được Triệu Lập lão sư coi trọng?
Thật kỳ lạ!
Tính tình Triệu Lập ra sao có ai mà không biết, hung hăng càn quấy, cũng may có người che chở, hơn nữa thân phận không bình thường, bằng không đã sớm bị trùm bao tải đập một trận từ lâu rồi.
“Thôi Lãng, lần này mà thành công, có lẽ có thể mượn sức một chút, mời hắn gia nhập Đại Hạ phủ, không biết hắn có quen Tô Vũ hay không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








