1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 232 : To Gan Lớn Mật (c1156-c1160)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 232 : To Gan Lớn Mật (c1156-c1160)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1156: To Gan Lớn Mật

Tô Vũ không nán lại, đá Hoàng Hạc một cái, thấp giọng nói: “Đi thôi, hai ta đi cùng nhau, những người khác thì không biết nội tình thế nào, chỉ có hai ta từng đồng hành thì mới có thể tin tưởng lẫn nhau, nếu muốn mang theo huynh đệ của ngươi thì ngươi phải giám sát y, ta không yên tâm ở cùng người xa lạ.”

Hắn nói vậy cũng là để cho mọi người biết, hắn vẫn luôn ở cùng Hoàng Hạc, không liên quan gì tới hắn.

Đương nhiên, những người khác để ý hay không cũng không quan trọng.

Hoàng Hạc gật đầu, y cũng hơi sợ.

Nam Nguyên đang yên ổn bỗng nhiên có vụ ám sát, vẫn nên tìm cơ hội rồi chạy thôi, quá nguy hiểm.

Hạ gia chưa chắc đã tìm được người, nếu không phải cố ý thì chính là hung thủ quá giảo hoạt, không thể tìm thấy.

Con trai Nhật Nguyệt bị giết, nếu tiếp tục ở lại đây thì biết đâu sẽ xảy ra chuyện.

Mà lúc này Tô Vũ mới biết được tên và thân phận của Trương Hành.

Hắn không để ý, còn vấn đề hắn gia tăng phiền toái cho Đại Hạ phủ. . .

Đó là vấn đề của Đại Hạ phủ, các ngươi mặc kệ bọn họ tới đây, mặc kệ bọn họ tiến vào nhà ta, thế thì tự gánh hậu quả đi.

Tới giờ khắc này, Tô Vũ đã không định phân rõ phải trái nữa.

Những người này không rời đi, sớm muộn gì hắn cũng sẽ biến Nam Nguyên trở thành ác mộng của người ngoại lai.

Ngày 20 tháng 5, đêm khuya, Nam Nguyên xuất hiện hậu duệ cường giả đầu tiên bị ám sát.

Nhân tâm dao động, nhưng chỉ có một người chết, còn chưa đến mức làm mọi người sợ hãi, tuyệt vọng.

Đêm nay, Tô Vũ và mấy người Hoàng Hạc vây xem, không lâu sau liền quyết định đi tìm một chỗ ở tạm, có điều khách sạn ở Nam Nguyên không chào đón bọn họ, mấy người cũng không thèm để ý, tới cảnh giới này, đâu cũng có thể ở được.

Ba người tìm một cái sân thượng, tầm nhìn trống trải, Tô Vũ tùy tay tung ra một lôi đài luận võ, thứ này có người ở Đại Minh phủ đẩy mạnh tiêu thụ bán cho hắn, có thể dùng để đi dã ngoại.

Tầm nhìn tốt, lôi đài mở ra phòng hộ trận pháp, không thâm nhập tra xét thì không thể tra xét đến mấy người Tô Vũ.

Hoàng Hạc nhìn thứ này, kinh ngạc cảm thán: “Đại Minh phủ thật nhiều thứ tốt, Lãng huynh, Đại Minh phủ có bán cả kỵ thừa thú, thứ kia cũng không tồi, nếu không gian lớn một chút, làm một cái bay trên bầu trời thì càng thú vị.”

Tô Vũ cười ha hả: “Đương nhiên là thú vị, ngươi biết cả cái này ư, Hoàng huynh không hổ là người đồng đạo!”

“. . .”

Hoàng Hạc câm nín, ta đã nói gì?

Thú vị mà ta nói không phải cái thú vị ngươi đang nghĩ.

Hai ta không nói cùng một chuyện!!!

Thôi, gia hỏa này cũng không có gì hay để nói.

Bọn họ ở trên sân thượng, xung quanh có người nhìn thấy, điều này lại thành nhắc nhở mọi người, so với ở lại xó xỉnh nào đó, không bằng ở nơi tầm nhìn rộng mở, như vậy khi bị địch nhân tập kích, những người khác sẽ phát hiện nhanh hơn, Đại Hạ phủ cũng phát hiện sớm hơn.

Nhưng không phải ai cũng muốn làm tương tự, bởi vì quá nổi bật.

Mấy người Tô Vũ mở cái lôi đài kia ra, cách xa vẫn có thể nhìn thấy, tuy bọn họ đã mở phòng ngự trận, mọi người không tra xét, nhưng ai có tầm mắt tốt thì vẫn có thể nhìn đến một ít động tĩnh.

Bị trở thành tiêu điểm như vậy, không phải ai cũng nguyện ý.

Trong lôi đài.

Tô Vũ lấy ra giường đệm, bàn trà từ nhẫn trữ vật, nhanh chóng sắp xếp xong, tạo thành ba không gian nhỏ, hắn cười nói: “Nghỉ ngơi đi, hừng đông ngày mai ta liền chạy, Hoàng huynh, các ngươi có đi hay không?”

Thanh niên Lưu Lễ gầy yếu đến từ Đại Tề phủ không nhịn được mà hỏi: “Cứ đi như vậy sao?”

Vẫn chưa thu họach được gì.

“Không đi thì ở lại làm gì? Ta không muốn bị ám sát!”

Lưu Lễ do dự: “Trương Hành chưa chắc đã chết thật, ngươi nói xem. . .

Có thể là hắn may mắn tìm được lối vào di tích hay không?”

Nghe vậy, Tô Vũ liền đáp: “Không thể nào!”

“Vì sao sẽ không?”

Lưu Lễ nhấc cầm hếch hướng Trương Hành bị giết, “Ngươi xem đi, đến bây giờ vẫn còn không ít người vây quanh tra xét, có khi cũng nghĩ giống ta, chỉ là không hé răng mà thôi, có khả năng có người cũng hoài nghi hắn vào nhầm di tích.”

Hoàng Hạc vội nói: “Đúng là thật sự có khả năng này, còn nhẫn trữ vật có thểlà bị di tích bài xích ném ra.”

Chết hay không, tốt nhất nên để Nhật Nguyệt thậm chí là vô địch tra xét, tiền đề là phải có máu của Trương Hành, hoặc máu của người thân gã để tìm hiểu nguồn gốc mà tra xét.

Cường giả có thủ đoạn này.

Nhưng Trương Hành là con trai độc nhất của Nhật Nguyệt cảnh, chưa chắc vị Nhật Nguyệt kia đã biết việc này.

Tô Vũ nhún vai, “Tùy các ngươi nghĩ thế nào, ta cảm thấy địa phương quỷ quái này không có gì hay để nán lại, chẳng có gì cả, không thú vị!”

“Hay cứ đợi chút đi. . .”

“Tùy các ngươi!”

Tô Vũ dọn dẹp một chút, mở miệng nói: “Chắc đêm nay không sao, mọi người đều bị đánh thức rồi, nên làm gì thì làm đi, ta tu luyện đây, các ngươi tự làm việc của mình, đừng quấy nhiễu ta!”

“Đương nhiên!”

Dù là thiên tài thì cũng phải tu luyện.

Càng là thiên tài thì càng phải chăm chỉ, đây cũng là lẽ thường.

Loại lãng tử như Thôi Lãng, lúc nhàn hạ đi chơi, chơi xong rồi vẫn phải khổ tu, không khổ tu thì cũng không có thực lực như hiện tại.

Ba người không nói gì nữa, thi thoảng lại liếc mắt nhìn bên dưới một cái, rất rõ ràng, người ngoài muốn xem bọn họ, trừ phi ý chí lực tra xét tiến vào đánh vỡ phòng ngự trận, nếu không thì không rõ ràng.

Tô Vũ khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.

Ngọc cảm ứng vẫn luôn mở ra.

Bốn phía vẫn có người đang tra xét bọn họ, đương nhiên là không quá rõ ràng.

Không biết vị Sơn Hải nào vẫn luôn nhìn chằm chằm bên đây.

Tô Vũ suy đoán, có thể là Sơn Hải Đại Hạ phủ đang tra xét tứ phương.

Chờ đợi hồi lâu, ngọc cảm ứng biểu hiện, trong phạm vi 1000m không còn cường giả nào nhìn trộm hắn.

Giờ phút này, sắc trời cũng tờ mờ sáng.

Lúc trước Tô Vũ tra xét hiện trường Trương Hành tử vong, không ít người bùng nổ ý chí lực phòng hộ, bị Cục lông nhỏ ngửi ra hương vị vài người từng đi qua nhà hắn.

Người có thể quang minh chính đại đến nhà hắn thì địa vị đều không thấp.

Thông qua trò chuyện của vài người, Tô Vũ nhận ra mấy kẻ.

Có gia tộc Sơn Hải, cũng có gia tộc Nhật Nguyệt.

Trong đó còn có cường giả Sơn Hải cảnh tự mình đến, những người đó Tô Vũ không đối phó được.

Trong phòng lôi đài, thân hình Tô Vũ dần dần có vẻ hư ảo.

Bên cạnh là hai vị Đằng Không cảnh, lúc này Tô Vũ không vận dụng ảo giác mà là huyết nhục trọng sinh chi thuật, một giọt máu vô thanh vô tức chảy xuống, một ít Thiên Nguyên khí không ngừng bị máu hấp thu.

Trong lôi đài, nguyên khí trở nên nồng đậm hơn một ít.

Hai người Hoàng Hạc không để ý, Tô Vũ đang dùng Nguyên Khí dịch tu luyện, bọn họ cũng đang dùng Nguyên Khí dịch, đối với bọn họ mà nói, nguyên khí ở Nam Nguyên quá mỏng manh, không có Nguyên Khí dịch thì gần như không thể tu luyện.

Dần dần, nguyên khí dật tán ra hình thành một tầng sương trong lôi đài.

Thân ảnh Tô Vũ dần dần trở nên hư ảo.

Một lát sau, một giọt thủy dịch thẩm thấu từ trong lôi đài ra ngoài.

Tô Vũ to gan lớn mật, ở trước mắt bao người, mạo hiểm dùng huyết nhục trọng sinh chế tạo thân thể thay thế chính mình, bản nhân lại chuồn đi lần nữa.

Hoàng Hạc và Lưu Lễ hoàn toàn không biết gì.

Ba người tiếp tục tu luyện.

Ở tầng cao nhất trên đây có thể nhìn thấy một vài cường giả ở bốn phía, hai người đều yên tâm, huống chi lôi đài của Tô Vũ còn có phòng ngự trận pháp, không quá mạnh nhưng phòng ngự Lăng Vân tập kích thì không thành vấn đề.

Trong tình huống như vậy, dù Sơn Hải đột kích thì cũng không thể phá hủy trong nháy mắt.


Chương 1157: Thất Sách

Rời đi từ ống thoát nước trên tầng cao nhất, Tô Vũ hóa thủy, nhanh chóng ra ngoài.

Dọc theo lộ tuyến vừa quan sát, hắn một đường nhanh chóng tiến hành thổ độn, thủy độn dưới nền đất.

Một lát sau, Tô Vũ tới một tiểu viện hỗn độn.

Không biết là nhà hoang hay do chủ nhân nhiều năm không về, nhà ở hơi cũ nát, nhưng lúc bấy giờ bên trong lại có người.

Hai người.

Một vị Đằng Không tam trọng, một vị Lăng Vân cửu trọng.

Lăng Vân cửu trọng không phải hộ đạo giả thì chính là người thân.

Trong phòng, hai người đang đối thọai.

“Tam gia gia, rốt cuộc Trương Hành đã chết hay là đã tiến vào di tích?”

Thanh niên hỏi một câu, mang theo nghi hoặc và khó hiểu, cũng có chút chờ mong.

Nếu là tiến vào di tích. . . vậy chứng tỏ mọi người đều có hi vọng tiến vào.

Trong phòng, lão nhân không chắc chắn, mở miệng đáp: “Hiện tại khó mà nói, hộ đạo giả Trương gia cũng không xác định 100%, nhưng dù thế nào thì vẫn phải cẩn thận.”

“Đã biết!” Thanh niên lại nói: “Mọi người đều thực cảnh giác, mà có Tam gia gia ở đây, cho dù là Nhật Nguyệt động thủ thì cũng sẽ gây sự chú ý.”

“Cẩn thận không thừa, huống chi nếu là cường giả có năng lực ẩn nấp mạnh, thì dù ta gặp phải cũng chưa chắc có cơ hội chống đỡ.”

Thanh niên gật đầu, rồi lại nói: “Tam gia gia, ngài cảm thấy di tích của Tô Vũ rốt cuộc có ở Nam Nguyên không? Còn nữa, lúc trước chúng ta đến nhà hắn, ta cảm thấy có cửa đột phá.”

“Ngươi đang nói đến Trần Hạo ư?”

Lão nhân hỏi, thanh niên gật đầu, “Ở trong nhà Tô Vũ, chúng ta phát hiện không ít đồ vật Trần Hạo lưu lại, thư tịch, quần áo, thậm chí ảnh chung của hai người, chứng tỏ Trần Hạo và Tô Vũ có quan hệ không tệ.”

Trong lòng Tô Vũ giật bắn.

Có sao?

Hắn không quá để ý.

Có một thời gian Hạo tử ở nhà hắn, cùng nhau tu luyện, Tô Vũ không để ý tên kia có để lại cái gì ở nhà mình hay không.

Về phần sách vở linh tinh. . .

Cái này hẳn là có.

Trước kia Hạo tử hay mang sách đến nhà hắn xem, sau đó không mang đi, đương nhiên là tên kia cố ý, sau đó nói mất sách rồi, không cần xem nữa.

Cũng không phải lần đầu tiên gia hỏa này làm thế.

Từ nhỏ đến lớn, quan hệ giữa hắn và Trần Hạo đều rất tốt, có ảnh chụp chung cũng là chuyện bình thường.

Lúc trước Tô Vũ không nghĩ nhiều, mấy thứ này đều ở trong nhà, hắn không quá để ý, cũng không nghĩ mang hết đồ trong nhà đi, nếu muốn mang đi, hắn đã mang ảnh chụp với phụ thân đi từ lâu rồi.

Vậy mà gã thanh niên lại tìm được mấy thứ kia, ý gã là. . .

Muốn đi tìm Hạo tử?

“Tam gia gia, ngài thấy Trần Hạo có biết gì hay không? Ta đã âm thầm tìm hiểu một chút, Trần Hạo vốn chỉ là hạng người tư chất bình thường, có thể thi đậu cao đẳng học phủ hay không còn khó nói, nhưng ta nghe nói hắn học ở Long Võ học phủ, tiến bộ rất nhanh, đã tới Vạn Thạch cảnh.”

Lão nhân chần chờ: “Học viên Long Võ học phủ. . .

Không dễ giải quyết.”

“Đương nhiên không phải chúng ta tới Long Võ học phủ, sắp đến kỳ nghỉ, Trần Hạo sẽ trở về, đúng không? Hoặc là nửa đường cũng được, chúng ta không cần đợi hắn vào thành.”

“Nói năng cẩn thận!”

Lão nhân cảnh giác tra xét khắp nơi, sau đó thấp giọng dặn dò: “Đừng nói chuyện lung tung! Nhưng có thể tra hỏi, còn chuyện khác thì đừng vọng động, dù sao nơi đây cũng là Đại Hạ phủ.”

“Ta hiểu, ta chỉ nói thôi, kẻ phát hiện ra quan hệ mật thiết giữa Trần Hạo và Tô Vũ chắc gì đã chỉ có chúng ta, tuy chúng ta đến sớm, nhưng kẻ lẻn vào đầu tiên có lẽ cũng đã phát hiện.”

Tô Vũ lại chấn động.

Thất sách!

Kỳ thật hắn đã chuẩn bị rất nhiều, kể cả sau khi tới Đại Hạ phủ hắn cũng giữ khoảng cách với Hạo tử, một ít tài nguyên hắn cho Trần Hạo đều thông qua Hạ Hổ Vưu, không phải trực tiếp giao lưu với cậu ta.

Nhưng hắn không suy xét đến việc sau khi Nam Nguyên biến thành tiêu điểm, quan hệ giữa hắn và Trần Hạo rất khó giấu giếm.

Hơn nữa trong nhà hắn còn có đồ đạc của Trần Hạo. . .

Một Vạn Thạch có khó thu phục không?

Trần Hạo có cái gì?

Cái gì cũng không có!

Chỉ có một phụ thân mới vừa tiến vào Vạn Thạch không lâu, đúng vậy, phụ thân Trần Hạo vừa mới tiến vào Vạn Thạch cảnh, ở Nam Nguyên mà nói thì không yếu, nhưng đối với những người ngoại lai này mà nói, vậy có là gì?

Một gia tộc võ giả Vạn Thạch, vậy mà kêu là gia tộc sao?

Điểm phiền toái duy nhất chính là thân phận Long Võ học viên.

Tô Vũ yên lặng ẩn núp.

Giờ phút này, sắc trời đã sáng dần.

Lăng Vân cửu trọng!

Rất mạnh!

Nhưng nếu âm thầm theo dõi lão thì Tô Vũ vẫn có chút tự tin.

Đối phương không phải là Văn Minh sư, mà là Chiến Giả.

Chiến Giả, ý chí lực không cường đại.

Một kích đánh tan ý chí lực của đối phương, trong nháy mắt choáng váng, có khả năng sẽ xử lý được lão.

Đương nhiên, động tĩnh sẽ không nhỏ!

Còn Đằng Không tam trọng kia. . .

Tính cái rắm, Tô Vũ có thể tùy tay giết chết gã.

“Hạo tử.”

Tô Vũ mặc niệm một tiếng trong lòng, không thể để cậu trở về, thành thật ở lại Long Võ học viện cho ta!

Hắn không có nhiều bằng hữu, Hạo tử xem như dễ đối phó nhất, gia đình không có bối cảnh, thiên phú không quá mạnh, không thực lực, nhưng lại có quan hệ mật thiết với Tô Vũ, cậu chắc chắn sẽ gặp phiền toái!

“Thất sách!”

Sớm biết vậy thì hắn đã dọn sạch đồ trong nhà, nhưng khi hắn rời đi vốn chưa từng nghĩ tới, cả đời mình sẽ không trở lại nữa.

Hắn vẫn muốn trở về!

Hắn muốn nhà mình bảo trì nguyên dạng chờ phụ thân trở về, chờ mình trở về, có lẽ hắn đang ảo tưởng vài điều không thực tế, khi đó, có lẽ có thể lại nhìn thấy phụ thân mặc tạp dề, nấu cơm cho hắn trong bếp nghi ngút khói.

Mà nay tất cả đều đã bị phá hủy.

Ảo tưởng tốt đẹp của hắn chỉ là ảo tưởng, hắn không muốn phá hỏng sự ấm áp, nhưng lại mang tai họa ngầm đến cho Trần Hạo.

Trước mắt có hai người này đang có ý đồ với Trần Hạo, những người khác thì sao?

Có lẽ là có!

Ít nhất, có người còn đến sớm hơn bọn họ.

“Tam gia gia, trời sáng rồi, ngài nghỉ ngơi một hồi đi, ta tu luyện đây.”

Lão nhân vui mừng gật đầu, trẻ nhỏ dễ dạy!

Dù vội, dù loạn thì cũng không thể quên tu luyện.

Cường giả mạnh nếu không phải vẫn luôn tiến bộ, nếu không tu luyện, vậy làm cách nào để cường đại vĩnh viễn?

“Ngươi tu luyện đi, nguyên khí Nam Nguyên bạc nhược, nhớ dùng Nguyên Khí dịch.”

“Ta đã biết!”

Thanh niên xoay người, vừa muốn rời đi.

Đúng lúc này, lão nhân nhíu chặt mày, lão đột nhiên cảm giác có chút dị dạng.


Chương 1158: Ý Chí Lực Sơn Hải Cảnh, Thân Thể Lăng Vân Cảnh

Lão nhân nhíu chặt mày, lão đột nhiên cảm giác có chút dị dạng.

Thần văn chữ “Tĩnh” bị Tô Vũ phát huy tác dụng lớn nhất.

Tĩnh tâm!

Không sợ!

Trên đỉnh đầu lão nhân, một cây búa trong sự che lấp của thần văn chữ “m” đột nhiên nện xuống!

Đến khi cây búa nện xuống, lão nhân mới cảm nhận được cảm giác nguy cơ rõ ràng!

Cảm giác nguy cơ rất cường liệt!

Lão không phải Văn Minh sư, lão là Chiến Giả, nhưng vẫn lập tức phản ứng, nguyên khí nháy mắt bùng nổ!

Nhưng ngay tại giây phút này, cây búa đã mạnh mẽ đập xuống!

Ầm!

Không hề có tiếng động, nhưng lại chấn động biển ý chí của lão nhân, biển ý chí của lão không mạnh, trong nháy mắt đã bị choáng váng.

Trong cây búa, cục lông nhỏ nhanh chóng đột nhập biển ý chí của lão, phụt một tiếng, nó đã xuyên thấu biển ý chí.

Ánh mắt lão nhân đầu tiên là hiện lên vẻ hoảng sợ, sau đó hóa thành mờ mịt, rồi cuối cùng. . .

Tĩnh mịch.

Nhưng thân thể vẫn dựa theo quán tính tiếp tục bùng nổ nguyên khí!

Nguyên khí bùng nổ mãnh liệt!

Tô Vũ không quan tâm đến lão nữa, người thanh niên còn chưa kịp phản ứng, Tô Vũ đã một kích đánh nát trái tim gã!

Ngay sau đó, cục lông nhỏ trực tiếp phá hủy biển ý chí của gã.

Lão nhân còn chưa hoàn toàn tử vong, thân thể còn sống, nhưng biển ý chí đã hoàn toàn rách nát.

Nếu gặp được vô địch đại năng, có lẽ có thể khôi phục biển ý chí.

Nhưng đương nhiên Tô Vũ sẽ không cho lão cơ hội.

Không giết lão nhân, một khi lão khôi phục thì sẽ rất dễ bại lộ gì đó, tỷ như cây búa làm biển ý chí của lão chấn động, tỷ như cục lông nhỏ xuyên thấu biển ý chí của lão.

Trong nháy mắt giết thanh niên, Tô Vũ đồng thời bạo khởi, dương khiếu hơi mở ra, lực lượng bùng nổ, đánh ra một kích!

Ầm!

Một kích toàn lực!

Thân thể tám đúc cộng thêm thần văn chữ “Lực”, lại mở dương khiếu, Tô Vũ bùng nổ lực lượng vượt quá 5000 khiếu.

Phanh một tiếng, thân thể lão nhân trực tiếp bị đánh bạo!

Nguyên khí bắt đầu bùng nổ thổi quét tứ phương.

Mà ngay lúc này, Tô Vũ cảm nhận được có cường giả nhanh chóng phá không lao đến.

Hắn không dám chậm trễ, ngọn lửa chợt lóe lên rồi biến mất, tất cả bị hủy diệt.

Hắn nhanh chóng độn thổ, biến mất ngay tại chỗ.

Hắn vừa giết một vị Lăng Vân cửu trọng!

Tuy là đánh lén, tuy là Chiến Giả, nhưng lúc này Tô Vũ vẫn rất hưng phấn, ta không còn là tiểu nhân vật lúc nào cũng phải nén giận nữa.

Ta đã có đủ thực lực để làm những gì mình muốn!

Đương nhiên, nếu gặp phải Văn Minh sư thì cây búa của hắn sẽ bị suy yếu, có lẽ không thể bất ngờ đánh chết một vị Văn Minh sư Lăng Vân cửu trọng, nhưng không sao, hiện tại hắn đã giết được Chiến Giả, giết Văn Minh sư chỉ là chuyện sớm hay muộn!

Hắn không hối hận vì đã giết người!

Hắn chỉ hối hận mình suy xét không chu toàn, có khả năng khiến bằng hữu gặp nguy hiểm, mình phải nhanh chóng thông tri cho Hạo tử, bảo cậu đừng về Nam Nguyên!

Đúng vậy, đã sắp đến kì nghỉ.

Hiện giờ đã là cuối tháng 5, có khả năng Hạo tử sẽ sớm về Nam Nguyên.

Trong nháy mắt Tô Vũ bỏ chạy, một vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh đuổi tới.

Nhật Nguyệt Đại Hạ phủ!

Thần quang trong mắt lập lòe, Nhật Nguyệt luân chuyển, khí huyết bùng nổ bao trùm tứ phương!

Mà giờ phút này, trong mắt Nhật Nguyệt có chút quang ảnh hồi tưởng.

Phụt!

Y thấy một bàn tay, một kích đánh nát thân thể lão nhân, sau đó tất cả biến mất, thân thể lão nhân bị hủy diệt.

Cường giả Nhật Nguyệt cau mày.

Rất mạnh!

Một kích đánh chết một Lăng Vân cửu trọng!

Lăng Vân cửu trọng này thực lực không yếu, là cường giả Chiến Giả đạo, thực lực tiếp cận vạn khiếu.

Đúng vậy, lực lượng tiếp cận vạn khiếu!

Chiến Giả quá yếu cũng sẽ không xuất hiện trong đại gia tộc.

Nhưng mới rồi lão lại bị một kích đánh nát thân thể.

Thống lĩnh Nhật Nguyệt cảnh không thấy được nhiều, chỉ mơ hồ cảm thấy không đúng, Lăng Vân bị giết này hình như không quá thích hợp, có lẽ trước đó đã bị thương.

“Văn Minh sư?”

“Nhất định là Văn Minh sư!”

“Ý Chí lực đánh hắn thương nặng choáng váng, lúc sau mới phá hủy thân thể.”

Chỉ chốc lát sau, những người khác cũng đã đuổi tới.

Một đám ý chí lực hoặc là nguyên khí càn quét tứ phương, có người vội vàng hỏi: “Đại nhân, đã xảy ra chuyện gì?”

“Đại nhân. . .”

“An tĩnh!”

Thống lĩnh Nhật Nguyệt cảnh khẽ quát một tiếng, không để ý đến bọn họ, trảo một cái, bắt được một ít khí tức cực nóng tàn lưu, lẩm bẩm: “Thần văn ngọn lửa, hung thủ có một thần văn ngọn lửa!”

Dứt lời, người này lạnh lùng kết luận: “Là Văn Minh sư ra tay! Thực lực đại khái ở Sơn Hải, không phải Nhật Nguyệt! Ý chí lực rất cường đại, trong nháy mắt đã phá hủy biển ý chí của Vương Sâm, thân thể chắc không quá mạnh, có thể là thân thể Lăng Vân cảnh, nhiều nhất chỉ tương đương thân thể Vương Sâm, có lẽ yếu hơn một ít, cũng có khả năng là không dùng toàn lực.”

Ý chí lực Sơn Hải cảnh, thân thể Lăng Vân cảnh.

Đương nhiên ý chí lực của Tô Vũ không cường đại như vậy.

Thống lĩnh Nhật Nguyệt phán đoán căn cứ vào việc Vương Sâm bị đánh tan ý chí lực trong nháy mắt, không phải ý chí lực Sơn Hải cảnh thì rất khó giấu giếm được Vương Sâm, Chiến Giả cũng có thể bùng nổ nguyên khí chống đỡ ý chí lực xâm nhập.

Đến tận khoảnh khắc tử vong, Vương Sâm mới bạo phát nguyên khí, chứng tỏ đối phương giấu giếm được Vương Sâm, tránh được khả năng cảm ứng nguy cơ Vương Sâm, vậy có khả năng hung thủ là Sơn Hải cảnh.

Thống lĩnh Nhật Nguyệt quét ý chí lực khắp phòng, truyền âm dặn dò: “Các ngươi đừng lộn xộn! Nam Nguyên đã mất khống chế, tốt nhất là chư vị đều ở nguyên tại chỗ cho ta!”

Sắc mặt thống lĩnh âm trầm.

Y tới rất nhanh, nhưng đối phương trốn chạy càng nhanh hơn.

Nhưng lúc này đối phương cũng bị lộ rất nhiều tin tức.

Văn Minh sư, ý chí lực Sơn Hải, thân thể Lăng Vân, thần văn ngọn lửa, có khả năng còn có một thần văn độn thổ nữa.

“. . .”

Nghĩ vậy, ánh mắt y khẽ biến, ý chí lực Sơn Hải. . .

Ý Chí lực Sơn Hải!

Giết Vương Sâm, giết Trương Hành. . .

Không chỉ y, giờ khắc này, có người thấp giọng phỏng đoán: “Sát thủ kia tới rồi ư?”

Sát thủ nào?

Là kẻ giết Sơn Hải Thiên Thăng hải, Đại Đường phủ, Đại Thương phủ?

Là hắn sao?

Chắc chắn là hắn!

Nếu không, ai dám ở dưới mí mắt một vị Nhật Nguyệt ám sát một vị Lăng Vân cửu trọng!

Tên kia đã tới đây?

Điên rồi!

Tên kia đã tới Đại Hạ phủ sao?

Dựa theo phán đoán, Đại Thương phủ cách Đại Hạ phủ không xa, hai ngày trước đối phương vừa giết một vị Sơn Hải Đại Thương phủ, hiện tại đến Nam Nguyên có vẻ cũng hợp tình hợp lý, hoàn toàn có thể tới kịp.

“Tên kia tới đây thật à?”

Trong nháy mắt, nhân tâm hoảng sợ!

Một kẻ có thể ám sát Sơn Hải!

Không, là kẻ từng giết Sơn Hải cao trọng.

Rất nhiều người đều đang tìm hắn, nhưng không phát hiện hắn ở đâu.

“Tên kia rốt cuộc là ai?”

Có người thấp giọng nói, kỳ thật, rất nhiều người đã mơ hồ có suy đoán, nhưng không dám tùy tiện nói ra lời.

Ai?

Trần Vĩnh!

Lúc trước, Lục Dực Thần Giáo đuổi giết Trần Vĩnh, đi ngang qua mấy chỗ có vài vị cường giả bị ám sát, sau đó, người Lục Dực Thần Giáo bị đánh chết, Nhật Nguyệt trốn thoát, vẫn có người bị ám sát, kỳ thật Trần Vĩnh có hiềm nghi rất lớn.

Mà nay, Nam Nguyên lại chết mấy người Vương Sâm, vì sao lại giết bọn họ?

Nam Nguyên có gì liên quan đến Trần Vĩnh?

Chẳng lẽ là vì Tô Vũ?

Một vài người kinh sợ trong lòng.

Không phải ai cũng đoán được, nhưng có người căn cứ một vài manh mối để đoán, có điều Trần Vĩnh có thực lực đó sao?

Hiện tại, có phải Trần Vĩnh đã đi vào Nam Nguyên rồi hay không?

Thống lĩnh Nhật Nguyệt không hé răng, vẫn lẳng lặng tra xét khắp nơi, chỉ là trong lòng y hơi hoảng hốt, hung thủ rốt cuộc là ai?

Thật sự là Trần Vĩnh à?

Vì sao Trần Vĩnh phải làm như vậy?

Y biết Trần Vĩnh!

Y lấy ra truyền âm phù, trực tiếp truyền âm cho Hạ Hầu gia,

“Hầu gia, Nam Nguyên xuất hiện sát thủ, đã ám sát mấy người Vương Sâm, Trương Hành, có khả năng là sát thủ đã ám sát tướng lĩnh những đại phủ khác!”


Chương 1159: Long Võ Vệ Rút Lui

Đại Hạ phủ.

Hạ Hầu gia thấy huyệt Thái Dương đau nhức, lại là ám sát?

Y nghiêng đầu nhìn về phía Nam Nguyên, cau mày, ánh mắt có chút tối tăm, là Trần Vĩnh thật sao?

Không kiêng nể gì ám sát như thế, sớm hay muộn cũng sẽ xảy ra chuyện.

Vừa định làm gì đó, y lại thu được một tin tức.

“Hầu gia, một vị Sơn Hải Đại Ngô phủ bị ám sát.”

Tin tức này khiến Hạ Hầu gia ngây ngẩn cả người, chuyện gì vậy?

Có người đục nước béo cò à?

Lúc trước y cũng suy đoán là Trần Vĩnh, nhưng hiện tại. . .

Đại Ngô phủ cách Đại Hạ phủ rất xa, dù Trần Vĩnh lợi hại cỡ nào đi nữa, nhưng y có thể vừa giết người ở Nam Nguyên, sau đó lại chạy tới Đại Ngô phủ giết người trong nháy mắt sao?

Hạ Hầu gia cau mày, sự tình càng ngày càng phức tạp.

Có người muốn âm thầm quấy đục dòng nước bẩn ở Đại Hạ phủ?

Nhưng, ai sẽ làm như vậy?

Giết người ở Nam Nguyên có ý nghĩa gì không?

Nam Nguyên có cái gì, có lẽ có di tích, nhưng có người Hạ gia ở đây, dù giết sạch mọi người thì có thể thu được lợi ích gì?

Hạ Hầu gia bối rối, truyền âm cho Nhật Nguyệt ở Nam Nguyên: “Không phải cùng một người, vừa rồi có một vị Sơn Hải Đại Ngô phủ bị ám sát! Nghiêm tra xem, đúng rồi, mấy người đã bị giết, ngươi không có bất luận phát hiện gì à?”

“Hẳn là hung thủ còn ở trong thành, ta đã bày đại trận, không có dấu hiệu bị phá hỏng.

Cho nên hung thủ chắc chắn còn ở trong thành!”

“Mấy người Trương Hành có phát hiện ra cái gì không? Có điểm gì giống nhau hay không? Hoặc là manh mối khác?”

“Điểm giống nhau?”

Giờ phút này, cường giả Nhật Nguyệt cảnh tự hỏi một trận, hồi lâu sau mới truyền âm đáp: “Nếu nói là giống nhau, bọn họ đương nhiên đều tới đây vì tìm kiếm di tích, mặt khác hình như không có nữa, hoặc là thật sự đã phát hiện cái gì mà chúng ta không phát hiện.

À phải, hình như bọn họ đều từng đến nhà Tô Vũ, không biết có phát hiện gì hay không.”

Trong phủ thành chủ.

Hạ Hầu gia gõ bàn, lặp lại từng manh mối, đều tới tìm di tích, đều từng đến nhà Tô Vũ. . .

Ánh mắt y nheo lại, đều từng đến nhà Tô Vũ sao?

Hồi lâu sau, Hạ Hầu gia thở dài một tiếng, truyền âm qua: “Không cần tra xét nữa, dẫn người rút khỏi Nam Nguyên, nói cho mọi người, Hạ gia mặc kệ, trừ việc không được động đến người Nam Nguyên, mặt khác, tùy bọn họ! Bỏ phong tỏa đi!”

“Hầu gia!”

“Dựa theo lời ta nói mà làm đi!”

Hạ Hầu gia dứt lời liền tắt truyền âm phù đi.

Y dựa trên ghế, cười nhạo một tiếng, đến cùng là ai làm?

Tô Vũ phái người tới đó ư?

Y không biết, chỉ có chút suy đoán, nhưng chết thì chết, có quan hệ gì với y?

Nếu các ngươi kiến quyết đi tìm di tích, vậy các ngươi cứ liều mạng mà tìm đi.

Trong Nam Nguyên thành.

Thống lĩnh Nhật Nguyệt cảnh nhíu mày.

Mặc kệ?

Có ổn không?

Dù không tán thành với quyết định này, nhưng thống lĩnh vẫn nhìn quanh một vòng, lạnh lùng nói: “Ta đã xin chỉ thị Hầu gia, ý Hầu gia là nếu mọi người tự muốn tới, Hạ gia không có nghĩa vụ và trách nhiệm bảo hộ chư vị! Nếu không tìm thấy hung thủ, Đại Hạ phủ cũng không hao phí nhiều tinh lực tra xét! Chư vị, tự cầu nhiều phúc đi!”

Dứt lời, y bay lên trời rồi biến mất trước mắt mọi người, thanh âm truyền xa: “Long Võ Vệ, rút lui khỏi Nam Nguyên, kẻ ngoại lai không được đả thương người Nam Nguyên, phá hủy cái gì đều bồi thường gấp trăm lần, mặt khác. . .

Chư vị tùy ý!”

Dứt lời, người đã hoàn toàn biến mất.

Trong thành, Long Võ Vệ nhanh chóng sắp xếp lại đội ngũ rồi trật tự rút lui.

Thấy tình cảnh này, mọi người ngơ ngác nhìn nhau!

Hạ gia mặc kệ?

Đáng chết!

Một vị Lăng Vân cửu trọng cảnh vừa bị giết, Hạ gia lại mặc kệ!

Hạ gia mặc kệ, bọn họ làm sao bây giờ?

Người nọ rốt cuộc muốn làm gì?

Trên sân thượng, Tô Vũ đi ra từ trong lôi đài, nhíu mày nói: “Hạ gia muốn rút lui ư? Bọn họ không chịu trách nhiệm như vậy thì chúng ta sẽ gặp nguy hiểm, trời sáng rồi, ta đi đây, các ngươi có đi hay không?”

Hoàng Hạc lộ vẻ mặt chấn động, vội đáp: “Ta đi, Hạ gia đã mặc kệ rồi, này. . . kẻ giết người ở ngay địa bàn Hạ gia. . .”

Tô Vũ tức giận mắng: “Đâu có giết người Hạ gia, đó còn không phải là người Đại Hạ phủ, các ngươi cảm thấy chúng ta tới tìm di tích, Hạ gia sẽ vui lòng sao? Hạ gia không ra tay đã tốt lắm rồi, hiện tại người khác giúp bọn họ xả giận, nếu ta là người Hạ gia, ta cũng không nhúng tay! Mặc kệ các ngươi ở đây, không chừng vẫn còn có người chết nữa!”

Nghe vậy, Hoàng Hạc bất đắc dĩ, gật đầu nói: “Cũng đúng, Hạ gia không ra tay chính là nể tình, người khác tới giết người, bọn họ cũng sẽ không để ý, nên đi thôi! Thật đáng sợ, Lăng Vân cửu trọng đấy, nói chết là chết!”

“Đối phương yếu nhất cũng là Sơn Hải cảnh, có khả năng là Nhật Nguyệt, khó trách Hạ gia lười vì chúng ta mà đối nghịch với người nọ, thế này là đồng nghĩa với việc tuyên bố với kẻ giết người kia là ngươi cứ việc giết, chúng ta mặc kệ!”

Hoàng Hạc buồn bực, chạy thôi!

Ở lại tiếp, ai biết người chết tiếp theo là ai.

Nam Nguyên nho nhỏ tiềm tàng một vị cường giả có thể nháy mắt hạ gục Lăng Vân cửu trọng, quá nguy hiểm!

Tô Vũ trực tiếp thu hồi lôi đài.

Hắn nhìn về phía đám người tán loạn bên dưới, hô lớn: “Có ai cùng chúng ta đi Phủ thành Đại Hạ phủ không?! Trên đường không quá an toàn, ta sợ chết, huynh đệ nào có Sơn Hải cao trọng hộ đạo muốn đồng hành với chúng ta không?”

“Ai nguyện ý đi cùng ta, ta tặng Văn Binh Huyền giai!”

Tô Vũ lại hô to, “Văn Binh Huyền giai đấy, rất đáng giá!”

Lời này vừa nói ra, trong đám hoảng loạn bên dưới bỗng có người hỏi: “Thôi huynh, Văn Binh ấy là do chính ngươi chế tạo ư?”

Mọi người đều có Văn Binh Huyền giai, không tính là cái gì.

Nhưng Thôi Lãng bỗng nhiên nói sẽ đưa tặng Văn Binh Huyền giai.

Hắn là Đúc Binh sư, điểm này không ít người biết.

Tô Vũ cười lớn, đắc ý nói: “Đương nhiên! Chẳng lẽ ta còn phải mua chắc?”

Nghe vậy, không ít Sơn Hải đều nhìn về phía hắn.

Đúc Binh sư Huyền giai!

Toàn bộ Đại Hạ phủ cũng chỉ có một vị Đúc Binh sư Địa giai!

Ở lĩnh vực Đúc Binh sư, Huyền giai đã là trụ cột vững vàng!

Có Sơn Hải kinh ngạc hỏi: “Thôi Lãng, ngươi thật sự đã tiến giai Đúc Binh sư Huyền giai sao?”

“Đương nhiên!”

Tô Vũ cũng không khách khí, Đúc Binh sư Huyền giai địa vị không thấp, giờ phút này hắn trợn mắt nói: “Ta cần lừa các ngươi chắc? Có Sơn Hải cao trọng nào nguyện ý hộ tống chúng ta một đoạn đường hay không, ta tặng Văn Binh Huyền giai.

Đương nhiên chỉ là Huyền giai sơ đẳng, cao hơn ta chưa chế tạo được!”

Văn Binh Huyền giai không tính là cái gì, có Sơn Hải nói thẳng: “Hộ tống ngươi thì không thành vấn đề, nhưng tới nhà chúng ta làm khách khanh mấy năm được không?”

“. . .”

Tô Vũ tức giận: “Nghĩ cái gì đấy! Đại Minh phủ bảo ta ở lại làm nghiên cứu viên trung cấp, ta còn chưa đáp ứng, các ngươi nằm mơ à! Không chịu thì thôi, dù sao ta cũng đi đây, các ngươi thích ở lại thì tùy, địa phương quỷ quái này càng ngày càng nguy hiểm, Hạ gia chạy rồi, kẻ nào dưới Sơn Hải thì cứ cẩn thận, bị giết trong nháy mắt, muốn cầu viện cũng không kịp!”

Có người tiếc nuối, Đúc Binh sư Huyền giai a!

Gia hỏa này không hổ là lãng tử có thể thông đồng cháu gái Nhật Nguyệt cửu trọng, đúng là có vốn liếng.

Vị kia Đại Đường phủ mà biết tiểu tử này thăng cấp Đúc Binh sư Huyền giai, chắc cũng sẽ không phản đối nữa, tiểu tử này còn trẻ như vậy, kiểu gì cũng có hi vọng tiến cấp Địa giai!

Tới Địa giai rồi, tình huống Đại Đường phủ không khác Đại Hạ phủ lắm, cũng chỉ có một vị Đúc Binh sư Địa giai, Thôi Lãng qua bên kia cũng thành nhân vật cấp cao, địa vị của Đúc Binh sư Địa giai tuyệt đối không thấp hơn Nhật Nguyệt.


Chương 1160: Ta Không Muốn Quay Về

Tô Vũ đứng trên cao, lại hét lớn: “Có ai đi không? Không ai muốn đi phủ thành Đại Hạ phủ xem náo nhiệt à? Không phải Hồng Các lão muốn mở đa thần văn học viện sao? Không phải học viên Vạn tộc sắp tới sao? Chư vị không đi xem ư? Cùng đi nào!”

“Đừng nói các ngươi vẫn muốn ở lại tìm di tích.

Nếu tìm dễ như vậy thì kẻ khác đã sớm tới vô địch rồi, còn đến phiên các ngươi mới là lạ.”

Tô Vũ hô: “Ta đi đây, chỗ này quá nguy hiểm! Rốt cuộc có ai đi không?”

Hắn nói vài câu, có người ngẫm nghĩ, cười nói: “Thôi huynh, chúng ta cùng đi đi!”

Tô Vũ nhìn bên kia, bật cười nói: “Hóa ra là Chu huynh! Không thành vấn đề, học viên thánh địa, còn có Sơn Hải thánh địa hộ tống, ha ha ha, vậy an toàn rồi, đa tạ đa tạ!”

Tô Vũ đạp không bay lên, hai người Hoàng Hạc vội vàng đuổi kịp.

Sau đó Tô Vũ rơi xuống trước mặt Chu Hồng Lãng, tươi cười nói: “Chu huynh, ngươi là người tốt! Phiền các ngươi rồi, ta có thể chế tạo cho ngươi một thanh Văn Binh, mà ta nghĩ chắc Chu huynh không thiếu Văn Binh Huyền giai đâu.”

Chu Hồng Lãng khẽ cười: “Văn Binh Huyền giai không ai ngại nhiều, đa tạ Thôi huynh.

Cũng chúc mừng Thôi huynh thăng cấp Đúc Binh sư Huyền giai, thực khó lường Nhân cảnh có chưa đến 50 Đúc Binh sư Địa giai, Đúc Binh sư Huyền giai tuy nhiều hơn một ít, chắc tầm ngàn người, phân tán ở các đại phủ, kỳ thật cũng không bao nhiêu, Thôi huynh tuổi trẻ như thế mà đã thăng cấp Huyền giai, thật đáng mừng!”

Huyền giai đại khái khoảng ngàn người!

Phân tán ra, một phủ cũng chỉ có khoảng 30 vị.

Nếu so số lượng thì còn ít hơn cả Sơn Hải.

Tô Vũ cười ha hả: “Không có gì, Đại Hạ phủ thiếu Đúc Binh sư, nhưng Đại Minh phủ thì có một đống Đúc Binh sư Huyền giai.

Số người ta biết đã đến hơn 50 rồi, không đáng giá, huống chi ta mới là sơ cấp, Đại Minh học phủ chúng ta, hiện tại có đến hai vị Địa giai, còn có ai khác hay không thì ta không rõ.”

“Quả thực thực lực Đúc Binh hệ Đại Minh phủ rất kinh người!”

Chu Hồng Lãng gật đầu, vị Sơn Hải phía sau gã vốn không nói gì, lúc này lại cười nhạt nói: “Thôi tiểu hữu quả là có thiên phú, nếu nguyện ý, ta có thể đề cử tiểu hữu gia nhập Cầu Tác học viện, đảm nhiệm nghiên cứu viên trung cấp trong Đúc Binh học viện.”

Bên cạnh, vị phu nhân đến từ Chiến Thần học viện cũng tiếp lời: “Nếu tiểu hữu nguyện ý, ta cũng có thể đề cử tiểu hữu gia nhập Đúc Binh hệ Chiến Thần học viện.”

Đúc Binh sư Huyền giai hơn 30 tuổi rất có tiền đồ.

Hoàng Hạc và Lưu Lễ theo Tô Vũ tới đều lộ vẻ hâm mộ.

Đại gia, nhân tài chính là nhân tài a.

Đến đâu cũng đáng giá!

Các lão hai đại thánh địa đều nguyện ý đề cử Thôi Lãng, đúng là có mặt mũi.

Mà Tô Vũ lại trả lời có lệ: “Cái kia nói sau đi, cảm ơn nhị vị tiền bối, nhưng ta nhàn tản quen rồi, nếu muốn đi đâu làm việc, còn không bằng đi Đại Đường phủ nhận gia gia.”

“. . .”

Mấy người không còn lời gì để nói, có chút bất đắc dĩ.

Tô Vũ lại hỏi: “Mấy vị không định ở lại Nam Nguyên sao? Những người khác có thể gặp nguy hiểm, nhưng các ngươi là người thánh địa, chưa chắc đã gặp nguy hiểm, kẻ kia dám động thủ với người thánh địa ư? Chán sống chắc!”

Chu Hồng Lãng lắc đầu, cười đáp: “Không cần, hơn nữa có lẽ ở lại thật sự sẽ gặp nguy hiểm.”

Gã quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng nhà Tô Vũ, nhẹ giọng nói: “Mau rời khỏi đi, có thể là có người không muốn chúng ta ở lại, không biết là hắn, hay là. . . người khác?”

Bọn họ cũng đang tự hỏi, rốt cuộc là ai làm?

Kỳ thật Tô Vũ có hiềm nghi rất lớn, những người này tới Nam Nguyên là vì tìm di tích của hắn, có điều Tô Vũ có năng lực sai sử một vị cường giả ám sát người cho hắn không?

Chẳng lẽ là Đại Minh phủ ra sức?

Đại Minh phủ vì Tô Vũ mà điên cuồng như vậy? Dám đến nơi khác giết người?

Ở nội cảnh thì thôi, phái người giết người bên ngoài, nếu bị phát hiện, Đại Minh phủ cũng sẽ gặp phiền toái.

Tô Vũ qua loa đáp: “Ta sẽ không nói gì, dù sao ta cũng phải đi, biết đâu nơi này lại có người chết tiếp.

Đi càng nhanh càng tốt, ta không muốn kẹt trong vũng nước đục ở đây, tự mình chuốc lấy nguy hiểm.”

Hắn cười một tiếng, nhìn những người khác, rời đi ư?

Nếu không đi. . .

Ta sẽ tìm cơ hội giết sạch các ngươi!

Mà giờ phút này, kỳ thật rất nhiều người đều đã do dự, hay là rời đi thôi?

Hạ gia đã mặc kệ, ở lại quá nguy hiểm.

Sau đó lại có mấy người tiến lại gần Tô Vũ, đồng ý cùng nhau lên đường, đi phủ thành Đại Hạ phủ, ở Nam Nguyên này có quá ít cường giả, Đại Hạ phủ lại mặc kệ, tới phủ thành Đại Hạ phủ rồi, Đại Hạ phủ còn có thể mặc kệ sao?

Huống chi, phủ thành bên kia hiện tại có Nhật Nguyệt ngoại lai, an toàn hơn nhiều.

Cuối cùng, ở đây tụ tập 17 – 18 vị thiên tài và hộ đạo giả, cùng nhau lên đường rời đi.

Trong khi Nam Nguyên tràn đầy sát khí.

Thì ở Đại Ngô phủ lúc này.

Trần Vĩnh và Phong Kỳ vừa mới liên thủ giết một vị Sơn Hải, giờ phút này đang bị đuổi giết.

Phong Kỳ không ngừng nôn ra máu, Trần Vĩnh kéo y nhanh chóng trốn chạy, trên mặt lại tươi cười có chút điên cuồng.

“Phong Kỳ, không chết được đúng không?”

“Chắc vậy.”

Phong Kỳ ho ra máu, Trần Vĩnh liền đốt cháy những đống máu đó, y nói: “Có khả năng chúng ta sẽ bại lộ, cũng có thể không chạy thoát được, tên kia giỏi nhẫn thật, nhịn tới lúc giết sạch những người này, gã cũng chưa chắc đã ra tay.”

Sắc mặt Phong Kỳ trắng bệch, không nói gì.

“Ngươi hiện thân đi, trở về Đại Hạ phủ.”

“Ngươi thì sao?”

“Ta?”

Trần Vĩnh tươi cười, “Dù sao cũng phải có người phụ trách, phải có người gánh vác hết thảy, lão Phong, ta. . . chắc không trở về được nữa.”

Trần Vĩnh không bận tâm lắm, “Từ thời khắc ra khỏi Đại Hạ phủ, ta đã nghĩ, ta không thể trở về được nữa! Trở về sẽ bị theo dõi, bị áp chế, bị hoài nghi, mọi người đều nhìn chằm chằm ta, sớm hay muộn cũng sẽ phát hiện gì đó, mỗi tiếng nói cử động của ta đều nằm trong sự giám sát của bọn họ.”

Y không muốn quay về!

Từ lúc Lục Dực thần giáo không còn đuổi giết, kỳ thật y nên buông tay, không nên tiếp tục.

Nhưng y lại lựa chọn tiếp tục.

Khi y đưa ra lựa chọn ấy, y biết mình đã không trở về được nữa.

Mà nay chắc chắn không phải chỉ một hai người hoài nghi y, mà là rất nhiều.

Phía sau, trong đám cường giả đuổi giết có người quát: “Phía trước là Trần Vĩnh, Phong Kỳ đúng không?”

“Còn không mau dừng lại!”

“Thúc thủ chịu trói còn có cơ hội sống sót!”

“. . .”

Những người đó điên cuồng hô quát.

Bọn họ cũng không xác định đó có phải là Trần Vĩnh hay không!

Nhưng Trần Vĩnh và Phong Kỳ là hai kẻ có hiềm nghi lớn nhất, nếu sau khi Nhật Nguyệt Lục Dực thần giáo chạy trốn, bọn họ thu tay lại rồi hiện thân, vậy thì không đáng nghi, nhưng giờ phút này, rất nhiều người khẳng định thủ phạm chính là bọn họ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box