1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 233 : Người Là Do Ta Giết! (c1161-c1165)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 233 : Người Là Do Ta Giết! (c1161-c1165)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1161: Người Là Do Ta Giết!

Trần Vĩnh cười xán lạn, “Thấy không? Ta không nhịn được, nhịn quá lâu rồi, một khi giải phóng bản thân thì không nhịn được nữa!”

Sát tính của y lộ ra!

Sau khi Lục Dực thần giáo bị bức lui, y không muốn buông tay, y lựa chọn tiếp tục giết chóc dù biết ngày này sớm hay muộn cũng sẽ tới.

Phong Kỳ không nói gì.

Trần Vĩnh lại nói: “Một mình ta gánh vác là đủ, đừng có nói chuyện, ngươi quá yếu, gia hỏa nhà ngươi mấy lần đều bị ta liên lụy! Nếu không một mình ta giết càng vui hơn, ngươi trở về Đại Hạ phủ đi, tìm sư phụ ta, sư phụ ta sẽ bảo vệ ngươi!”

“Ngươi. . .”

“Nghe ta nói!”

Trần Vĩnh ngắt lời, ánh mắt y sáng ngời, mang theo một ít huyết sắc, “Ta sẽ không quay đầu lại.

Cũng không muốn.

Quy củ là hạn chế, là lồng giam, hạn chế kẻ chính nghĩa, hạn chế kẻ yếu, hạn chế người bị hại.

Mà ta không muốn bị hạn chế nữa, cũng không cần những quy tắc đó bảo hộ ta, sinh tử có mệnh! Từ thời khắc rời khỏi Đại Hạ phủ, ta đã buông bỏ hết thảy rồi.”

“Ta sẽ tiếp tục báo thù thay đám lão huynh đệ.

Ta còn muốn báo thù cho cha mẹ Gia Gia, năm xưa vợ chồng Ngô huynh vì cứu ta mà chết không toàn thây, hai súc sinh Lục Dực thần giáo còn chưa chết! Ta trở về, nhất cử nhất động đều bị giám sát, một khi bọn họ tìm được chứng cứ, muốn giết ta, ta cũng không thể phản kháng, so với ngồi chờ chết, không bằng ra sức đánh cược một lần.”

“Phong Kỳ, thay ta chiếu cố Gia Gia.

Sư phụ ta, sư đệ ta, sư bá ta, thậm chí cả sư tổ và chính ta đều là quân cờ, ha hả, đều là quân cờ mà thôi!”

Trần Vĩnh cười lạnh, “Nhưng không ai nghĩ đến đám tạp nham chúng ta cũng có thể phản kháng.

Nếu thêm vài thập niên nữa, tranh thủ vài thập niên cho bọn hắn, chúng ta cũng kiệt sức, phế đi, Vạn tộc không còn cảnh giác. . .”

Y nói có chút loạn.

Nhưng Phong Kỳ lại hiểu hết!

Đột nhiên Phong Kỳ thấy khó chịu, thấy bi ai khủng khiếp.

“Có lẽ các ngươi là như vậy, nhưng chẳng lẽ Ngũ Đại cũng thế?”

Ngũ Đại có hi vọng thành công!

Ngũ Đại cũng là quân cờ?

Trần Vĩnh cười nói: “Có một số việc vượt quá sự tưởng tượng của ngươi, có lẽ những gia hỏa đó bị sư tổ ta lừa rồi, ta còn chưa tra được cụ thể, nhưng ta sẽ tiếp tục.

Chỉ cần ta không chết! Sư tổ ta. . .

Ai mà biết được! Nhưng sư phụ ta, sư bá ta, bọn họ đều là quân cờ hấp dẫn tất cả, đám đa thần văn hệ bên ngoài đều là quân cờ, là vật hi sinh.

Phong Kỳ, bàn cờ này rất lớn.”

Y có chút tuyệt vọng: “Chúng ta chỉ là một đám vật hy sinh có thể chết bất cứ lúc nào, bọn họ là chính nghĩa, ngươi biết không? Bọn họ là chính nghĩa! Chúng ta, chúng ta mới là vai ác! Ta không cam lòng, ta không muốn, Có lẽ bọn họ là vì Nhân tộc, nhưng vì sao. . .

Vì sao phải đối xử với chúng ta như thế? Sư bá ta, sư phụ ta có lẽ đã biết tất cả, bọn họ lựa chọn trầm mặc, nhưng ta không muốn, ta đã im lặng quá lâu rồi, Gia Gia bị thương, Tô Vũ rời đi, ta không thể tiếp tục im lặng nữa!”

Phong Kỳ còn muốn nói gì đó, Trần Vĩnh đã ngăn y: “Đừng nói nữa, trở về đi, nói cho mọi người biết tất cả đều là do ta làm, ngươi bị ta bắt làm tù binh! Là ta bắt ngươi, ngươi mới bị ép đi theo ta, không thể không đi theo ta.”

“Trần đại ca!”

“Dù sao ngươi cũng là Sơn Hải, không phải đa thần văn hệ cũng tốt, giúp ta chăm sóc Gia Gia, sư phụ ta. . .

Không đáng tin cậy! Sớm muộn gì ông ấy cũng xảy ra chuyện, sư đệ ta cũng vậy, hệ chúng ta đã chú định là vật hi sinh!”

Y nhếch môi cười, “Gia Gia còn chưa tham dự vào, để nàng rời xa tất cả đi, Tô Vũ đã lún quá sâu, chưa chắc có thể chạy thoát, phải xem chính hắn!”

Nói đến đây, y bùng nổ tinh huyết, tốc độ đột biến.

Trong chớp mắt, bọn họ đã biến mất.

Sau đó, hai người chui vào trong núi, Trần Vĩnh buông Phong Kỳ xuống, cười đắng chát, nhanh chóng dặn dò: “Hảo huynh đệ, giúp ta một lần nữa thôi, hãy chiếu cố Gia Gia, ta không còn sở cầu nào khác! Sau hôm nay, Trần Vĩnh ta. . . không còn là Trần Vĩnh nữa!”

Dứt lời, y đánh một chưởng, phanh một tiếng, Phong Kỳ ngã xuống đất, bị thương càng nặng.

Trần Vĩnh ngồi xổm xuống, nói khẽ: “Ta muốn bóp méo trí nhớ của ngươi, ngươi không nhớ rõ mọi thứ có lẽ sẽ tốt hơn, nhớ giúp ta chăm sóc Gia Gia, vậy là đủ rồi, mấy ngày nay, mấy năm nay, ngươi vất vả rồi.”

Phong Kỳ lộ vẻ cầu xin, “Có thể giữ lại ký ức nguyên bản không? Huynh đệ, ta không muốn sống mà không biết chính mình đang làm cái gì.”

“Thôi đi, miễn bị vô địch nhìn ra lại đối phó ngươi.”

Trần Vĩnh cười cười, đánh Phong Kỳ choáng váng, sau đó y nhanh chóng lấy tinh huyết của Phong Kỳ ra, thân thể Phong Kỳ nhanh chóng suy bại với tốc độ mắt thường có thể thấy.

Dần dần, từng giọt tinh huyết bị lấy ra.

Trần Vĩnh thành thục lấy đi mảnh vỡ ký ức, trán y nhỏ giọt mồ hôi, một giọt rồi lại một giọt.

Qua một giờ, y trả lại tinh huyết vào trong cơ thể Phong Kỳ.

Phong Kỳ nguyên khí đại thương!

Trần Vĩnh cười khổ nhìn Phong Kỳ, giúp đối phương khôi phục lại thương thế.

Yên lặng chờ đợi một hồi lâu, tới khi thấy Phong Kỳ sắp tỉnh, y mới đột ngột ra tay đánh nát một tòa núi nhỏ, động tĩnh cực lớn!

Mí mắt Phong Kỳ không ngừng rung động, Trần Vĩnh chợt lóe lên rồi biến mất.

Chốc lát sau, vài vị Sơn Hải cùng một vị Nhật Nguyệt lập tức đuổi tới.

Thấy được Phong Kỳ ngã dưới đất.

Lúc này, Phong Kỳ mở mắt, thấy mấy người vừa đến, ánh mắt y lộ ra vẻ mờ mịt.

“Phong Kỳ?”

Phong Kỳ ho ra máu, nhìn về phía mấy người, “Các ngươi. . .

Các ngươi là. . .”

“Ngươi là Phong Kỳ?”

Cường giả Nhật Nguyệt cảnh vô cùng cảnh giác, trầm giọng chất vấn: “Vì sao ngươi lại ở đây?”

“Ta?”

Đầu Phong Kỳ rất đau, trong hoảng hốt, hình như y nhớ lại cái gì đó, cũng có vẻ đã quên mất cái gì, sau một lúc lâu, y vẫn chưa thể nói chuyện.

Cường giả Nhật Nguyệt quát lạnh: “Nói! Vì sao ngươi lại ở đây?”

Phong Kỳ không đáp.

Trí nhớ y có chút hỗn loạn, chỉ nhớ rõ một ngày kia, Trần Vĩnh và y cùng nhau đi tới một nơi nào đó, Trần Vĩnh bỗng nhiên muốn giết người, y ngăn cản, Trần Vĩnh đánh y hôn mê, sau đó mọi thứ liền trở nên mơ hồ.

Vì sao?

Không đúng, chính mình. . . vì sao phải ngăn cản Trần đại ca? Vì sao mình không giúp Trần Vĩnh thực hiện việc Trần Vĩnh muốn làm?

Nhưng y nhớ mình thật sự đã ngăn cản.

Trần đại ca giết người. . .

Giết tướng lĩnh Thiên Thăng hải, trong mơ màng, y còn thấy Trần đại ca giết rất nhiều người.

“Huynh đệ, giúp ta chiếu cố Gia Gia, còn lại. . . tùy ý đi.”

Trong trí nhớ của y còn có một câu như vậy.

Còn những chuyện khác thì y thật sự không nhớ rõ.

Y vẫn luôn hôn mê!

Mấy vị Sơn Hải nhìn về phía cường giả Nhật Nguyệt cảnh, cường giả Nhật Nguyệt cảnh đến từ Đại Ngô phủ khẽ nhíu mày, Đại Ngô phủ và Đại Hạ phủ quan hệ không tồi, Phong Kỳ đến từ Đại Hạ phủ, giờ phút này, hắn ta cũng thấy đau đầu.

Không phải Phong Kỳ và Trần Vĩnh làm đấy chứ?

“Phong Kỳ, ta hỏi ngươi!”

Phong Kỳ ngẩng đầu, cắn răng nói: “Cái gì? Ta giết người, các ngươi còn muốn ta nói cái gì?”

“Hả?”

Cường giả Nhật Nguyệt giật mình, Nhật Nguyệt trong mắt hắn xoay tròn, nhìn về phía Phong Kỳ, không khỏi nhíu mày, y thừa nhận nhẹ nhàng như vậy ư?

“Trần Vĩnh đâu?”

“Sao ta biết, đã nhiều năm ta chưa gặp y!”

“Nói bậy!”

Cường giả Nhật Nguyệt khẽ quát một tiếng, cau mày.

Phiền toái rồi, Phong Kỳ thừa nhận chính mình giết người, Trần Vĩnh biến mất, tình huống rốt cuộc là như thế nào?

Việc này đã khiến cường giả vô địch chú ý.

Liên tiếp nhiều tướng lĩnh Sơn Hải chết như vậy, đây là đại sự.

Kỳ thật hắn ta cũng không nghĩ lần này có thể bắt được người, kết quả không ngờ lại bắt được Phong Kỳ!

“Phong Kỳ, tốt nhất ngươi nên thành thật công đạo, nếu không. . .

Việc này đã khiến vô địch chú ý, ngươi không khai, vô địch cũng có thể nhìn trộm tâm ngươi, tra xét ký ức, ngược dòng quá khứ của ngươi!”

Dứt lời, hắn ta lại quát: “Bắt lại, mang đi! Ta sẽ bẩm lên hai đại thánh địa, các đại phủ, quân đội trấn thủ tam đại hải vực!”

Việc này không chỉ ảnh hưởng đến một phủ, Phong Kỳ cũng là thiên tài Sơn Hải Nhân tộc, sau khi Đại Ngô Vương chết trận, thực lực Đại Ngô phủ suy nhược, bấy lâu vẫn phải dựa vào Đại Hạ phủ, nhưng hiện tại Đại Hạ phủ cũng loạn, hơn nữa việc này quan trọng, không thể không báo cho hai đại thánh địa biết.

Trước đó, tốt nhất nên báo cho Đại Hạ phủ một tiếng.

Bắt giữ Phong Kỳ không phải là chuyện tốt, nhưng nào biết lại gặp được Phong Kỳ ở đây, thật kì quái.

Sau đó, vài vị Sơn Hải mang theo Phong Kỳ rời đi.

Cường giả Nhật Nguyệt quét ý chí lực khắp nơi, cau mày, rồi nhanh chóng biến mất.


Chương 1162: Phong Kỳ Bị Bắt, Trần Vĩnh Ở Đâu?

Cường giả Nhật Nguyệt quét ý chí lực khắp nơi, cau mày, rồi nhanh chóng biến mất.

Không biết qua bao lâu, Nhật Nguyệt lại hiện thân, trầm giọng nói: “Trần Vĩnh, ngươi để Phong Kỳ lại là muốn tẩy thoát tội danh của y ư? Ta không biết ngươi có ý gì, hay ngươi chắc chắn có thể giấu giếm được vô địch? Hoặc là Phong Kỳ thật sự chưa từng ra tay.

Nhưng mặc kệ thế nào, ta sẽ theo ý ngươi, giao y cho vô địch xử lý, Đại Ngô phủ và Đại Hạ phủ giao hảo mấy trăm năm, ta không hy vọng nhìn thấy một vài chuyện mình không hi vọng nó xảy ra!”

Yên ắng.

Cường giả Nhật Nguyệt than nhẹ một tiếng, rồi biến mất.

Lần này hắn ta không hiện thân nữa.

Một lúc sau, trong núi có một bóng người nhanh chóng độn thổ rời đi, Toản Sơn Ngưu, khả năng đào núi!

Thủy độn, ảnh độn, thổ độn, thậm chí là hỏa độn!

Chắc Tô Vũ không ngờ được.

Ảnh Tử, ảnh độn.

Thủy Nhân, thủy độn.

Toản Sơn Ngưu, thổ độn.

Hỏa Quạ, hỏa độn.

Bạch Li, phong độn.

Còn Toan Nghê, kim là chủ, kim vi sát.

Sở học của Trần Vĩnh không kém bất luận kẻ nào, không yếu hơn bất luận kẻ nào, từ rất nhiều năm trước, y đã chuẩn bị vì ngày hôm nay.

Thiên phú của y kinh người!

Từ rất nhiều năm trước, y đã có thể bước vào Sơn Hải, năm xưa khi Hồng Đàm còn muốn chấn hưng đa thần văn nhất hệ.

Ông đã nhận Trần Vĩnh là đại đồ đệ, đại đồ đệ khai sơn thiên phú vô cùng kinh người, chỉ là vài thập niên sau kẹt ở cảnh giới Lăng Vân, rất ít người còn nhớ rõ.

Phong Kỳ bị bắt!

Thừa nhận chính mình đã giết người!

Tin tức này nhanh chóng truyền bá, Đại Hán Vương tọa trấn Nhân cảnh, Diệt Tàm Vương mới vừa trở về, Đại Tống vương cố ý trở về, tam vương thu được tin tức trước tiên.

Sự tình trọng đại!

Liên tiếp chém giết 5 vị tướng lĩnh Sơn Hải, trong đó 3 vị là Sơn Hải cao trọng, hai vị Sơn Hải trung kỳ, còn lại đều là tinh nhuệ của các đại phủ.

Mà kẻ bị bắt là thiên tài giả chết của Đại Hạ phủ năm xưa, thậm chí còn liên lụy đến Trần Vĩnh – tân tấn Các lão, đồ đệ của Nhật Nguyệt, đồ tôn của Ngũ Đại.

Việc này nháy mắt gây nên một trận ồn ào náo động ở cao tầng.

Công thẩm Phong Kỳ!

Người Đại Hạ phủ tới áp giải Phong Kỳ về Đại Hạ phủ, Triệu tướng quân một đường đuổi theo mạnh mẽ mang Phong Kỳ đi, dọc đường đi, Phong Kỳ đã thú nhận mọi tội trạng.

Còn về việc y đã giết người như thế nào thì Phong Kỳ không nói, vốn dĩ y không có thực lực này.

Còn Trần Vĩnh, y nói y chưa bao giờ gặp.

Còn vấn đề vì sao té xỉu trong núi rừng, y khai mình bị thương quá nặng, bị Sơn Hải phản kích khiến y trọng thương mà ngất xỉu.

Nguyên nhân giết người?

Thù hận cá nhân!

Tin tức này nhanh chóng truyền lưu trong cao tầng.

Ở Nam Nguyên.

Tô Vũ còn đang thương lượng cùng những người khác xem có nên ăn cơm xong mới đi hay không, thì truyền âm phù trong lồng ngực bỗng dưng hơi chấn động.

Tô Vũ trực tiếp lấy truyền âm phù ra, nhìn thoáng qua một chút, hắn phì cười, mở miệng nói: “Chư vị, phải tới Đại Hạ phủ nhanh lên, lão sư bảo ta trở về, không cho đi chơi nữa, ta không muốn bị bắt về đâu, nơi này cách Thiên Đô phủ không xa, thật phiền toái.”

Ngoài miệng thì nói vậy nhưng trong lòng hắn hiện tại lại đang chấn động tột độ.

Hạ Hổ Vưu truyền tin.

Phong Kỳ bị bắt!

Phong Kỳ thừa nhận là y giết đám tướng lĩnh đó.

Trần Vĩnh vẫn không rõ tung tích.

Vô địch sẽ nhanh chóng đuổi tới Đại Hạ phủ, công thẩm Phong Kỳ.

Phong sư bá bị bắt?

Trần Vĩnh đâu?

Tô Vũ hoang mang vô cùng, nhưng trên mặt vẫn ráng giữ vẻ tươi cười.

Kẻ ám sát những người đó thật sự là Phong Kỳ sao?

Không, nhất định là Trần Vĩnh!

Lúc trước, người kể chuyện ở Đại Minh phủ đã nói vị tướng lĩnh Đại Thương phủ bị giết kia, ngày xưa thích dùng Văn Minh sư làm mồi, mà nay ngẫm lại thì chân tướng chắc chắn giống như Tô Vũ từng nghĩ, là dùng thần văn sư đa thần văn hệ làm mồi.

Nhất định là Trần Vĩnh giết người!

Sư bá đang làm cái gì?

Không đủ chứng cứ, giết đám tướng lĩnh Sơn Hải đó sẽ có phiền toái lớn, đây là người trong quân, là tử tội.

Tô Vũ cũng từng giết người.

Nhưng Tô Vũ biết chính mình đang làm cái gì!

Nếu xảy ra chuyện, hắn chỉ cần chạy về Đại Minh phủ thì sẽ chẳng làm sao hết, hắn chỉ giết hậu duệ Nhật Nguyệt, còn lí do ư? Ngươi tự tiện xông vào nhà ta, đánh cắp bí mật của ta, giết thì giết thôi!

So xem hậu trường của ai cứng hơn nào!

Đại Minh phủ không giao người, đám Nhật Nguyệt kia cũng không có biện pháp, cũng không liên lụy được đến vô địch.

Nhưng người trong quân đội bị ám sát, đặc biệt còn là tướng lĩnh, hẳn sẽ bị kết tội chết không thể nghi ngờ!

Giết người ở Nam Nguyên, thứ đem ra so chính là hậu trường.

Giết những tướng lĩnh kia, có hậu trường cũng vô dụng.

Tô Vũ chấn động, sư bá giết bọn hắn là vì báo thù sao?

Báo thù cho đa thần văn hệ?

Nhưng sư bá có cảm tình sâu sắc như vậy với đa thần văn hệ địa phương khác à?

Hay là có nguyên nhân nào trong đó mà mình không biết?

Phong Kỳ sư bá sẽ thế nào?

Vô địch công thẩm. . .

Vô địch sẽ tới Đại Hạ phủ, tốt nhất mình không nên tới gần, dễ bị phát hiện thân phận.

Nhưng mình có thể không đi sao?

Dù bị phát hiện, hắn cũng phải đi, đi nghe một chút, hắn không biết mình có cơ hội nhìn xem hay không, nhưng hắn vẫn muốn đi.

Giờ khắc này, đám người đáng chết đã xâm phạm vào nhà hắn kia chỉ là râu ria!

Muốn giết bọn chúng vẫn còn rất nhiều cơ hội.

Tô Vũ vội vàng thúc giục mọi người lên đường.

Cùng lúc đó.

Đại Hạ phủ, Đại Hạ Văn Minh học phủ.

Hồng Đàm ngồi đối diện Hạ Hầu gia, giờ phút này, Hạ Hầu gia cũng thực bất đắc dĩ, y thở dài bảo: “Phong Kỳ tuy bị bắt, nhưng chắc y sẽ không sao, nếu Trần Vĩnh đã dám tự tin để y quay về thì có lẽ vô địch cũng không tra được gì, có khả năng sẽ giúp y thoát tội, nhưng Trần Vĩnh mới là điều đáng lo.

Nếu Trần Vĩnh đã lựa chọn không trở về, vậy chứng tỏ y đã có quyết định.”

Hạ Hầu gia còn một chuyện chưa nói, Nam Nguyên cũng xảy ra tình huống tương tự, nhưng chỉ có một vị hậu duệ Nhật Nguyệt đã chết, dù sao hậu duệ chỉ là hậu duệ, không phải Nhật Nguyệt.

Còn hai nạn nhân khác chỉ là người gia tộc Sơn Hải, chết cũng chẳng sao.

Y hoài nghi chuyện này liên quan đến Tô Vũ.

Nhưng y không nói gì.

Lúc này điều đó không quan trọng.

Hồng Đàm không hé răng, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài, năm nay ông vừa vặn 70 tuổi, Liễu Văn Ngạn lớn hơn ông hai tuổi, năm nay đã 72.

51 năm trước, Liễu Văn Ngạn 21 tuổi, ông thì 19.

Khi đó, ông nhập học mới hơn một năm.

Sau đó, sư phụ chết, Liễu Văn Ngạn cũng rời đi, qua vài năm, ông 33 tuổi nhận Trần Vĩnh 18 tuổi làm đồ đệ, đến hiện tại đã chừng 37 năm.

Trần Vĩnh nhỏ hơn ông 15 tuổi, hiện giờ cũng đã 55 tuổi, mà rất nhiều năm trước, Trần Vĩnh đã thăng cấp Lăng Vân, được ông coi là hy vọng lớn lao.

Ở chung với nhau suốt 37 năm, có đôi khi ông cảm thấy y còn quan trọng hơn cả nhi tử của mình.

Tuy rằng ông không có nhi tử!

Trong đầu hiện lên từng màn, nghĩ tới tên kia thời trẻ phòng khoáng, trung niên âm trầm, lớn tuổi ẩn nhẫn. . .

Hồng Đàm bất giác hoảng hốt, hồi lâu sau, bỗng nhiên thất thần gọi: “Nhị ca, ta hỏi ngươi một vấn đề.”

Nhị ca. . .

Xưng hô này đã bao nhiêu năm rồi Hạ Hầu gia chưa được nghe?

Hạ Hầu gia cũng có chút thất thần.

Thời trẻ, tiểu tử này luôn gọi y là nhị ca, nhưng từ vài thập niên trước, ông không còn gọi như vậy nữa.

“Ngươi hỏi đi.”

Cổ họng Hạ Hầu gia khô khốc, giờ khắc này trong đầu y có muôn vàn suy nghĩ.


Chương 1163: Chúng Ta Đều Điên Từ Lâu Rồi

“Nhị ca, Hạ gia còn đang kiên trì cái gì vậy?”

Hồng Đàm nhìn Hạ Hầu gia, khó nhọc nói: “Ta biết, kỳ thật ta biết, sư huynh ta cũng biết, chúng ta. . .

Không phải đã sớm bị vứt bỏ rồi à? Các ngươi còn kiên trì cái gì, vô nghĩa thôi, không phải sao?”

Hạ Hầu gia chua xót, cười gượng, “Đừng nói bậy, ai sẽ vứt bỏ các ngươi? Các ngươi là hy vọng. . .”

“Hy vọng?”

Hồng Đàm lắc đầu, “Không, chúng ta không phải hy vọng, đa thần văn là hy vọng, nhưng không phải chúng ta! Chúng ta là đa thần văn, nhưng đa thần văn không chỉ có chúng ta, có đúng không? Nhị ca, đừng gạt ta, được không?”

Yết hầu Hạ Hầu gia càng thêm khô khốc, “Không, là các ngươi! Các ngươi chính là đa thần văn! Đa thần văn cũng là các ngươi! Nơi này là nơi khởi nguyên của đa thần văn, nơi này là nơi đa thần văn quật khởi! Có các ngươi thì mới có đa thần văn!”

Hồng Đàm nhếch miệng cười, “Năm xưa, sư phụ ta cũng bị các ngươi lừa dối như vậy, sư huynh ta cũng vậy, ta cũng thế, hệ chúng ta đều không khác gì! Nhị ca, ngươi quá giỏi lừa gạt, từ trẻ đã vậy.”

“Ta không lừa gạt ngươi!” Hạ Hầu gia khổ sở biện minh.

Hồng Đàm vẫn cười như người mất hồn, sau một lúc lâu, ông tựa khóc tựa cười nói: “Ta vẫn luôn cảm thấy chúng ta vẫn có thể giãy giụa một chút, còn có thể cứu chữa, nhưng Nhị ca à, ta còn muốn hỏi một câu, chúng ta còn có thể cứu chữa được sao? Tới một ngày kia, chúng ta nên đi trả thù ai? Mà có thể trả thù không?”

“Có thể, nhất định có thể.”

Giờ khắc này, Hạ Hầu gia cũng nghẹn ngào, khuôn mặt núng nính tràn đầy nét thê lương, “Thật sự có thể! Tin tưởng ta, tin tưởng chúng ta! Tiểu Hồng, tin tưởng chúng ta một lần, được không? Xin hãy tin chúng ta một lần nữa! Nhất định có thể! Nếu không, những năm qua chúng ta đã làm cái gì? Một khi Long Võ thành công, chúng ta liền có hi vọng.”

“Có sao?”

“Có!”

Hạ Hầu gia trịnh trọng gật đầu, “Long Võ, cha ta, và cả một vài người nữa, nhất định bọn ta sẽ giúp các ngươi lấy lại công đạo.”

“Thật sự có thể à?”

Hồng Đàm bỗng nhiên rơi lệ đầy mặt, “Nhưng đồ đệ ta. . .

Hắn đi rồi.

Hắn còn có thể sống đến ngày đó sao? Hắn ám sát nhiều vị tướng lĩnh như vậy, bọn họ không thể bỏ qua cho hắn.

Nhị ca, ngươi có thể cứu hắn, phải không?”

Hạ Hầu gia muốn gật đầu, muốn trấn an ông, muốn nói là mình có thể!

Nhưng y lại không thể thốt lên bất kỳ lời nào.

Lúc bấy giờ, không chỉ riêng Hồng Đàm mà cả Hạ Hầu gia cũng nghẹn muốn bùng nổ, y cắn răng, nói: “Trần Vĩnh là người thông minh, có lẽ y đã đoán được vài thứ nên đã cao chạy xa bay, đây chưa chắc là chuyện xấu! Tô Vũ đi rồi, Trần Vĩnh đi rồi, Liễu Văn Ngạn đến chiến trường Chư Thiên, kỳ thật đều là chuyện tốt! Còn có. . .

Còn có. . .

Chúng ta vẫn còn có hậu chiêu, không sao, tiểu Hồng, không sao!”

Hồng Đàm nhìn y, nhìn hồi lâu, ông khôi phục lại nét bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ, “Nhị ca, ta muốn giết người, ta cảm thấy ta sắp điên rồi, ta thật sự sắp điên rồi.”

“Giết, nhất định sẽ giết!”

Hạ Hầu gia gật đầu, vỗ vỗ bả vai ông: “Chúng ta sẽ giết rất nhiều người!”

“Nhưng bọn họ lại nói bọn họ là người tốt.” Hồng Đàm hoảng hốt: “Thời đại này, chúng ta mới là người đáng chết, chúng ta là người xấu, nhị ca, ngươi hiểu không?”

“Ta hiểu, ta đều hiểu!”

Hạ Hầu gia cay nghiệt quát: “Ai không hiểu chứ! Bọn họ nói bọn họ là người tốt, thế thì sao? Dù sao không phải tất cả đều mặc bọn họ định đoạt.

Đều là cha sinh mẹ dưỡng, chẳng lý nào lại vậy, ngươi nói đúng không? Hắn nói các ngươi là người xấu, đó có phải sự thật không, bọn họ nói không tính!”

“Nhưng chúng ta quá yếu.” Hồng Đàm run rẩy nhìn y.

Hạ Hầu gia trấn an: “Không sợ, hiện tại yếu không có nghĩa là mãi mãi vẫn yếu, không phải ta ở phe ngươi sao?”

Hồng Đàm cười khổ, “Không, ngươi không phải, ngươi còn có đường lui, nhị ca, ngươi vẫn còn, mà ta thì. . . hết rồi.

Sư huynh ta không có, đồ đệ ta không có, đồ tôn ta cũng không có.

Ta sẽ giết người, dĩ nhiên không phải hiện tại! Nhưng ta nhất định sẽ giết người! Nhất định!”

“Đúng vậy, nhất định.

Ta sẽ giúp ngươi, chắc chắn sẽ giúp ngươi.”

Hồng Đàm bật cười, ông đứng dậy, xoay người rời đi, “Hầu gia, phe phái ta, vì thiên hạ này, vì Nhân cảnh này, ta đã nhịn lâu lắm, rồi sẽ có một ngày ta chỉ sống vì chính mình, vì thân nhân, vì bằng hữu.

Không phải vì Hạ gia, không phải vì Nhân cảnh, không vì bất kỳ ai khác.”

Hạ Hầu gia không nói gì, y cúi đầu siết chặt nắm tay.

Hồng Đàm đi rồi.

Ông tươi cười, mang theo một chút thoải mái, có lẽ ông sớm nên như thế.

Tiểu Vĩnh, ta cho rằng ngươi có thể tiếp tục nhịn.

Đã nhiều năm như vậy!

Sao ngươi lại học theo tiểu tử Tô Vũ kia?

Ngươi quá ngốc, lúc này ra mặt làm cái gì, tuổi đã không còn nhỏ.

Hồng Đàm đi thẳng về phía trước, ông thấy Tu Tâm Các, nhìn về phía tầng cao nhất, ông cười chua chát, lão già kia lại đang làm gì?

Trong Tu Tâm Các.

Vạn Thiên Thánh nhìn trần nhà, hơi thất thần, hồi lâu sau mới khẽ lẩm bẩm: “Diệp Bá Thiên, ngươi là đồ ngu xuẩn, ngươi cứ thế chết nhẹ nhàng, sau đó quăng cục diện rối rắm cho ta, ta phải làm thế nào?”

“Cũng tốt, cũng tốt, có lẽ đây là lần điên cuồng cuối cùng?”

“Trần Vĩnh điên rồi, Hồng Đàm điên rồi, Liễu Văn Ngạn đã điên từ lâu rồi.

Đám đồ tử đồ tôn của ngươi đều bị bức điên rồi, là vì ngươi, sau khi bọn họ chết, ngươi còn mặt mũi gặp bọn họ sao?”

Kẽo kẹt kẽo kẹt. . .

Ghế gỗ truyền đến tiếng lay động kẽo kẹt.

Vạn Thiên Thánh nhìn chằm chằm lên trần nhà, dần dần khôi phục bình tĩnh.

Chờ một chút, lại chờ thêm một chút, để ta nhìn xem, để ta xem rõ ràng hơn, hiện tại ta còn chưa rõ, ta không biết chính xác nên giết người nào.

Có lẽ ta cũng sẽ trở thành tội nhân đúng không?

Không, ta vốn chính là tội nhân!

Ta, ngươi, Hồng Đàm, Trần Vĩnh, Hạ Tiểu Nhị, Hạ Long Võ, tất cả chúng ta đều là tội nhân.

Cứ thế đi!

Người sống một đời không thể lưu danh thiên cổ, vậy lưu lại tiếng xấu muôn đời cũng tốt.

m thanh kẽo kẹt của ghế gỗ lại truyền đến, Vạn Thiên Thánh mệt mỏi nhắm chặt hai mắt.

Tương lai cũng chỉ là tương lai.

Tương lai kia, trận chiến ấy, là do ta gây ra hay là ai khác?

Ta là tội nhân thiên cổ!

Ta có tội, nhưng ta sẽ không chuộc tội.


Chương 1164: Đa Thần Văn Hệ Là Trói Buộc?

Trên đường đi đến phủ thành Đại Hạ phủ, Tô Vũ vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ cùng đám người Chu Hồng Lãng.

Giờ phút này hắn không còn tâm tư gì chú ý tới những việc ở Nam Nguyên.

Mọi người cũng không thèm để ý đến mấy người đã chết đi.

Bởi vì đi đến nửa đường, có người đã thu được tin tức, Phong Kỳ bị bắt, y chính là hung thủ ám sát các vị tướng lĩnh Sơn Hải.

Không, có thể là Trần Vĩnh, Phong Kỳ bị bắt ở Đại Ngô phủ, vậy ở Nam Nguyên có phải là Trần Vĩnh phạm án hay không?

Còn vấn đề đồng thời ám sát hai nơi, ai biết Trần Vĩnh có bản lĩnh đặc thù gì.

Người này che giấu quá sâu!

Có lẽ y có thân thân gì đó?

Điều này thực bình thường, Văn Minh sư mà, Trần Vĩnh có thể chém giết Sơn Hải thất bát trọng, nếu y có cái phân thân cũng là chuyện bình thường!

Hình như ở hiện trường mấy người bị giết lúc trước, có dấu vết độn thuật lưu lại.

Mà hiện giờ Phong Kỳ đã bị bắt, sẽ sớm có vô địch trực tiếp công thẩm y.

Có lẽ bọn họ sẽ phát hiện ra điều gì đó, không chừng có thể mượn cơ hội này bắt lấy Trần Vĩnh – Vạn Tộc giáo chúng ngụy trang ẩn giấu quá sâu, người này chính là phản đồ!

Trên đường, mọi người đều đã biết tin tức.

Chu Hồng Lãng cảm khái: “Nói như vậy thì chuyện ở Nam Nguyên rất có thể cũng do đám người này làm, Trần Vĩnh a, hiện tại khó mà nói, có lẽ là cùng một giuộc với đám Lục Dực thần giáo! Lần này ta sẽ cố gắng tranh thủ cơ hội cho mọi người cùng đi nghe vô địch thẩm phán! Nếu thật sự là Trần Vĩnh, aiiz, đa thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ đúng là có vấn đề.

Đầu tiên là Tô Vũ thoát đi, tiếp theo là Trần Vĩnh làm phản, thời gian trước, Tô Vũ còn bôi nhọ Chu phủ trưởng, làm cho Nhân cảnh hỗn loạn.

Một mạch này thật sự là tà hồ!”

Có người thấp giọng phản bác: “Vẫn chưa xác định là ai mà, đúng không?”

Chu Hồng Lãng cười nhạt, “Ta nói vậy thôi, vô địch tự nhiên sẽ tra ra hung phạm! Chao ôi, đa thần văn hệ tuy nhiều cường giả, nhưng không ngừng chọc ra phiền toái như Đại Hạ phủ thì không nhiều lắm! Năm xưa như thế, hiện tại cũng thế, cũng không biết khi nào mới kết thúc được.”

“Đa thần văn hệ của Đại Hạ phủ đúng là giỏi gây chuyện, mấy năm nay toàn là tin tức của bọn họ, nếu ta là người Hạ gia thì đã đuổi bọn họ đi rồi, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn nhiều, hiện tại Hạ phủ chủ cũng không đến mức gian nan như thế, không biết Hạ gia nghĩ thế nào.”

Có người không rõ Hạ gia suy nghĩ cái gì, mà Tô Vũ nghe gã nói vậy thì không khỏi lâm vào cơn hoảng hốt.

Hóa ra ở trong mắt mọi người, là chúng ta liên lụy Hạ gia, mà không phải Hạ gia có lỗi với chúng ta?

Ở trong mắt mọi người, đa thần văn nhất hệ là trói buộc sao?

Không, không phải đa thần văn nhất hệ, là đa thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ!

Hoặc là nói, chỉ có vài người kia.

Diệp Bá Thiên, Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, Trần Vĩnh và Tô Vũ hắn.

Trong mắt rất nhiều người, bọn họ đều là kẻ chuyên gây rối, đều là ngọn nguồn phiền toái, dựa theo cách nói của nhiều người, Hạ gia nên vứt bỏ bọn họ mới đúng, phải không?

Mà Hạ gia đó giờ không vứt bỏ là nhân nghĩa vô song sao?

Tô Vũ hơi thất thần, bên cạnh, Chu Hồng Lãng cưỡi một đầu yêu thú, nhìn về phía Tô Vũ, vui vẻ bắt chuyện: “Thôi huynh, ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy?”

Tô Vũ cười nhạt, “Nhớ nữ nhân!”

“. . .”

Chu Hồng Lãng bật cười, “Thôi huynh thật trực tiếp.”

Tô Vũ cười ha hả đáp: “Phải gọi là không dối trá, không làm ra vẻ, nghĩ gì nói đó, người sống một đời, hà tất phải mệt mỏi như vậy, đại sự thì để đại nhân vật nhọc lòng đi, chúng ta nên làm gì thì làm đó thôi!”

“Rộng rãi!”

Có người hùa theo: “Thái độ của Thôi huynh đây mới đúng là phóng khoáng, phải học hỏi Thôi huynh mới được, đại sự thì để đại nhân vật giải quyết, chúng ta nói nhiều thì cũng chỉ là người đứng xem, ai biết tình huống cụ thể thế nào.”

Lại có người tò mò hỏi: “Thôi huynh, ngươi nhận thức Tô Vũ, ngươi cảm thấy lần này nếu Trần Vĩnh thật sự là hung thủ, Đại Minh phủ có hành động gì không?”

Tô Vũ phì cười, “Tô Vũ ư? Chắc hắn không làm gì đâu, hắn quá yếu, đây là tội ám sát tướng lĩnh, chắc chắn là tội chết rồi! Đại Minh phủ xen vào làm gì? Cùng lắm thì cho Tô Vũ chút mặt mũi, Đại Minh phủ không phái người vây giết Trần Vĩnh đã là cực hạn! Chẳng lẽ còn trông cậy vào Đại Minh phủ vì một Trần Vĩnh không quan hệ mà đối nghịch với cả Nhân cảnh?”

Tô Vũ lại nói: “Đại Minh phủ ta không có tâm tư này, phàm là chuyện ngoài Đại Minh phủ, chúng ta mặc kệ, đây cũng là quy củ nhiều năm.”

“Cũng đúng, lần này xem tình huống đi, nếu thật sự là Trần Vĩnh, vậy Đại Hạ phủ và Hồng Các lão bên kia chỉ sợ đều sẽ gặp phiền phức, đám tướng lĩnh bị giết đều có bạn tốt, có bằng hữu, có sư trưởng.

Ta thấy có lẽ Trần Vĩnh sẽ bị toàn Nhân cảnh truy nã!”

Tô Vũ qua loa đáp: “Mặc kệ đi! Y bị truy nã thì liên quan gì đến ta, cũng không liên quan đến các ngươi, các ngươi có thể giết y sao?! Đừng tự tìm chết, ta tới xem náo nhiệt thôi, nếu các ngươi cứ đàm luận về vấn đề đó nữa thì ta sẽ không nói chuyện với các ngươi, ta sợ bị liên lụy.”

“Rất đúng, rất đúng!”

Có người gật đầu, lời này có đạo lý, quá nguy hiểm, đâu liên quan gì đến chúng ta, không nên xen vào thì hơn.

Tô Vũ cười ha hả, vẻ mặt rạng rỡ, vô cùng nhẹ nhàng.

Nhưng trong lòng lại mờ mịt.

Chuyện này sẽ có kết quả thế nào?

Sư tổ có hành động gì không?

Sư bá rốt cuộc đang ở đâu?

Vì sao hắn vừa ra khỏi Đại Minh phủ, tất cả tin tức thu được đều không tốt, vì sao cảm giác toàn bộ Nhân cảnh đều đang nhằm vào chúng ta?

Là chúng ta sai ư?

Hay đa số mọi người mới là kẻ sai?

Vừa di chuyển đến Đại Hạ phủ, Tô Vũ vừa yên lặng tu luyện.

Đúc thân.

Thiên Nguyên khí không ngừng bị hắn âm thầm hấp thu, thế đạo này không có thực lực thì không được, không có thực lực thì chẳng làm được gì.

Nhưng thực lực hắn tăng trưởng quá chậm.

Hắn không thiếu tài nguyên! Cũng không thiếu công pháp!

Tô Vũ thiếu là nguy cơ sinh tử, cơ hội rèn luyện ma quỷ, hắn muốn nhanh chóng mạnh lên, hiểu được chính mình.

Bế quan có thể cường đại, nhưng cần thời gian, rất nhiều thời gian.

Hắn chờ không kịp!

Hiện giờ Đại Minh phủ còn có thể che chở hắn, như Đại Hạ phủ ngày trước có lẽ cũng che chở đa thần văn hệ, mà nay Đại Hạ phủ hữu tâm vô lực, bởi vì Hạ Long Võ.

Nếu một ngày kia, Chu Thiên Đạo sắp chứng đạo, Đại Minh phủ còn có tự tin che chở chính mình sao?

Trong trời đất này, chung quy vẫn phải dựa vào chính mình.


Chương 1165: Có Cái Gì Đáng Kiêu Ngạo

Trong lúc lên đường, Tô Vũ vẫn luôn đồng thời tu luyện.

Những người khác thấy hắn tu luyện thì không quấy rầy.

Đến khi Tô Vũ mở mắt, Chu Hồng Lãng mới hỏi: “Thôi huynh, lần này ngươi ra ngoài là để rèn luyện, thăng cấp Lăng Vân sao?”

Gã cảm thấy Tô Vũ không có vẻ chỉ ra ngoài chơi bời đơn thuần, hình như còn muốn rèn luyện.

Tô Vũ đáp: “Không sai, ta đến Đằng Không cửu trọng đã vài năm, hiện giờ chỉ cách Lăng Vân có một bước, nhưng cấp bậc ý chí lực không đủ cường đại, một khi ý chí lực đủ, ta liền có thể bước vào Lăng Vân!”

Dứt lời, hắn cười ha hả nói: “Chu huynh ở Cầu Tác học viện cũng là đỉnh cấp thiên tài đúng không? Ta thấy thực lực Chu huynh có vẻ cũng tương đương ta, tuổi tác chắc không lớn hơn ta chứ?”

Chu Hồng Lãng đáp: “Bình thường thôi, ở Cầu Tác học viện, ta không là gì cả, đúng là đã Đằng Không cửu trọng, nhưng cách Lăng Vân còn xa.”

“Chu huynh bao tuổi rồi?”

“28.”

Tô Vũ kinh ngạc cảm thán: “28? Với tuổi này mà đã có thực lực như vậy, theo ta biết ở đại phủ nào cũng đều là đỉnh cấp thiên tài, Hoàng Đằng, Tần Phóng cũng chỉ thế thôi.”

Chu Hồng Lãng cười cười, không phủ nhận.

Một bên, nữ sinh đến từ Chiến Thần học viện vẫn luôn im lặng, lúc này lại lên tiếng: “Ở Nhân cảnh, nếu nói là thiên tài thì phải kể đến Tô Vũ và Đan Hùng, so với bọn họ, chúng ta vẫn kém hơn một chút.”

Chu Hồng Lãng không phản bác, Tô Vũ lại không cho là đúng: “Đó là vì bọn họ có đại cơ duyên, nếu chúng ta cũng có cơ duyên, chắc chắn không kém gì hai người họ.”

Lưu Hàm lười biện giải, huống chi nàng cũng không quen biết Tô Vũ.

Tô Vũ tò mò hỏi: “Chu huynh, ngươi là người Đại Chu phủ sao?”

Chu Hồng Lãng khẽ cười: “Xem như vậy đi.”

“Xem như?”

“Chắc Thôi huynh không hiểu, trong tình huống bình thường, gia tộc vô địch thường phân hai chi, một chi chủ chưởng đại phủ, một chi nhập trú thánh địa, ta đến từ Chu gia ở thánh địa, kỳ thật có chút bất đồng với một mạch Đại Chu phủ.”

Chu Hồng Lãng giải thích.

Tổ tiên là một, nhưng hiện tại hai mạch có khác nhau.

Tô Vũ hiểu rõ, gật đầu, “Ta biết, ở Đại Minh phủ ta, Đại điện hạ của Phủ chủ cũng đi tới Cầu Tác cảnh phát triển, Chu huynh đã gặp chưa?”

Nhắc tới Chu Quảng Thâm, Chu Hồng Lãng cười gượng không đáp lời.

Tên kia sao? Đương nhiên gã từng gặp.

Mỗi ngày đều gặp!

Người Cầu Tác cảnh đều sắp tức điên rồi, tên kia thật điên cuồng, trồng trọt trước cửa Cầu Tác cảnh, mang theo một vạn lực sĩ làm ruộng, ngươi dám tưởng tượng sao?

Không dám!

Gã chưa bao giờ gặp người thái quá như thế.

Đại Hán vương bó tay, sau khi nhìn thấy một lần thì không nói gì, nhưng trực tiếp dịch chuyển cửa lớn của thánh địa đến nơi khác cách đó một ngàn trượng, mặc hắn ta tiếp tục trồng trọt, không ai thèm theo cùng.

Lưu Hàm cũng biết việc này, khẽ cười một tiếng, không nói nhiều.

Chu Quảng Thâm, Chu gia Đại Minh phủ.

Đây là gia tộc cực kỳ thú vị, hiện tại cũng coi như nhất bá ở Cầu Tác cảnh, hắn ta trồng trọt, ai nói được cái gì.

Người ta vốn dĩ có quyền kế thừa!

Bát đại gia cũng biến thành cửu đại gia.

Xem ra, Chu Quảng Thâm thật sự định cắm rễ ở Cầu Tác cảnh.

Thấy bọn họ không đề cập tới Chu Quảng Thâm, Tô Vũ cũng không hỏi.

Hắn ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn có chút tò mò, “Nói thật, ta chưa từng đến hai đại thánh địa, học viện thánh địa cường đại không? Lần trước có một vài học viên thánh địa tới Đại Minh phủ chúng ta, nhưng không thấy có gì hay, thực lực có vẻ cũng thường thôi.”

Chu Hồng Lãng cười nhạt, “Học viện thánh địa rất mạnh! Tập trung thiên tài của rất nhiều đại gia tộc ở Nhân cảnh, tài nguyên sung túc, thiên phú cũng tốt, nhiều kiến thức, nhiều công pháp, hơn nữa còn có thiên nguyên thánh địa, trong tình huống bình thường, đến Lăng Vân mới xem như tốt nghiệp, đến giờ ta vẫn chỉ là học viên.”

Tô Vũ hít một hơi, “Má, nói như vậy, nếu ta ở thánh địa, ta vẫn chỉ là học viên ư?”

“Đúng thế.” Chu Hồng Lãng giải thích: “Nhưng cấp bậc Đúc Binh của Thôi huynh đã đạt tới Huyền giai, kỳ thật không phải chỉ tính dựa theo thực lực, Đúc Binh sư Huyền giai địa vị tương đương Lăng Vân, Sơn Hải, tới Địa giai tương đương với Nhật Nguyệt, cũng là khách quý của cường giả vô địch.”

Gã coi trọng “Thôi Lãng” là vì cấp bậc Đúc Binh của hắn, còn thực lực Đằng Không cửu trọng thật sự không tính là gì.

Gã 28 tuổi, cũng là Đằng Không cửu trọng.

Cũng sắp Lăng Vân!

Huống chi, thực lực của học viên thánh địa không phải là thứ mà học viên học phủ bình thường có thể so.

“Học viện thánh địa có nhiều người không?”

Tô Vũ tò mò, Chu Hồng Lãng khẽ nhíu mày, Tô Vũ lại thấp giọng nói: “Chu huynh, ở đó có nữ nhân nào thiên phú cường đại, thực lực không yếu, bề ngoài đẹp, nhưng không có bối cảnh không?”

“. . .”

Chu Hồng Lãng bất lực, mà bên kia, Lưu Hàm hừ lạnh một tiếng, “Học viên thánh địa không phải hậu duệ Nhật Nguyệt thì là hậu duệ vô địch, dù không phải hậu duệ thì cũng là hạng người thiên tư trác tuyệt, hoặc là trưởng bối địa vị cao!”

Tỉ như Vạn Thiên Thánh, trên danh nghĩa ông là Sơn Hải, nhưng ông là phủ trưởng của một học phủ, hậu đại của ông có thể theo học ở đây.

Hoặc là Trịnh Vân Huy, gia gia gã là phủ trưởng, Trịnh Vân Huy cũng có thể đi.

Đương nhiên, con cháu Sơn Hải tầm thường thì rất ít có cơ hội như vậy.

Tô Vũ không cho là đúng, “Ta không sợ hậu duệ Nhật Nguyệt! Nhiều Nhật Nguyệt cảnh có một đống hậu duệ, luận thân phận thì có tôn quý bằng ta sao?”

Tô Vũ cười nhạo, “Cô gái nhỏ, đừng tỏ ra ngạo khí với ta! Nói thật, hậu duệ vô địch đứng trước mặt ta, cũng phải là trong vòng ba đến năm đời thì mới có chút mặt mũi, hậu duệ vô địch cách nhiều đời ấy à, trừ phi được vô địch vương giả coi trọng, nếu không có so được với ta không? Còn bày ra thái độ khinh thường người khác, ha hả!”

Vẻ mặt Tô Vũ đầy kiêu ngạo!

Chu Hồng Lãng cười im lặng, mà sắc mặt Lưu Hàm thì trực tiếp biến đổi, cũng không hé răng.

Quanh đó, vài thiên tài nghe được thì ngầm sảng khoái.

Có vài kẻ không phải hậu duệ Nhật Nguyệt cũng hả hê.

Không sai!

Có cái gì đáng kiêu ngạo!

Thôi Lãng không phải hậu duệ Nhật Nguyệt vô địch, nhưng người ta là đồ đệ của Nhật Nguyệt, có khả năng là cháu rể của Nhật Nguyệt cửu trọng, so thân phận, hắn không cần sợ ai.

Vẻ mặt Tô Vũ lạnh nhạt, bĩu môi nói: “Hỏi thăm chút tình hình mà thôi, tỏ ra thượng đẳng cái gì! Xì! Thiên tài thánh địa mà chưa hiểu việc đời như vậy à? Thánh địa tính cái gì, đấy chỉ là liên minh các đại phủ, không có các đại phủ, thánh địa tính cái rắm!”

“Thôi Lãng!”

Có người khẽ quát một tiếng!

Là Sơn Hải Các lão Cầu Tác cảnh, giờ phút này, người trung niên khẽ nhíu mày nói: “Thôi Lãng, có vài lời vẫn nên nghĩ kĩ trước khi nói, không thể vọng ngôn!”

Tô Vũ nhún vai, “Xin lỗi, người Đại Minh phủ ăn nói tương đối tùy tính, quen rồi.

Mà đây là lời nói thật, nếu thánh địa không có vô địch các đại phủ thì vốn chẳng là cái gì.

Phủ chủ Đại Minh phủ ta nói, thánh địa cái píp, người thánh địa cũng không dám trêu chọc Đại Minh phủ chúng ta, xin lỗi, không phải ta đang nói các ngươi, Chu huynh đừng hiểu lầm, dù sao đánh giá thánh địa là vậy đấy, Đại Minh phủ cũng không để ý nhiều.”

Lời này của hắn làm vài vị cường giả thánh địa cực kỳ khó chịu.

Nhưng bọn họ không tiện nói gì, bởi vì kỳ thật các đại phủ đều ôm thái độ tương tự.

Thánh địa ư, cho ngươi mặt mũi vì là liên minh của các nhà, nếu có vô địch tọa trấn thì có vài phần mặt mũi.

Nếu không có vô địch tọa trấn, có cho mặt mũi hay thì không chưa biết được.

Mà dù có vô địch tọa trấn, tỉ như hiện tại, Đại Hán phủ cũng chẳng thèm phản ứng thánh địa, dù sao vô địch tọa trấn chính là lão tổ nhà người ta, cho các ngươi mặt mũi làm gì, mặt mũi là Đại Hán Vương đỡ lên giúp mà.

Mấy người Hoàng Hạc chỉ có thể than người Đại Minh phủ thật chất.

Ở trước mặt người thánh địa nói lời này cũng không sợ bị ghi thù.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box