1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 231 : Chủ Nhân Còn Chưa Chết Đâu (c1151-c1155)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 231 : Chủ Nhân Còn Chưa Chết Đâu (c1151-c1155)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1151: Chủ Nhân Còn Chưa Chết Đâu

Tô Vũ lên lầu, cửa phòng đang mở một nửa.

Tô Vũ đánh tiếng: “Có người đến trước ta một bước sao?”

Rất nhanh, mấy người trong phòng đều nhìn về phía hắn, cảm thấy có điểm ngoài ý muốn.

Tô Vũ không quen biết mấy người này, không thấy người quen, nhưng trong đó có một vị hẳn là người phía chính phủ Đại Hạ phủ, nhìn thấy Tô Vũ tới thì ngạc nhiên cất tiếng: “Ngươi là. . .”

“Thôi Lãng Đại Minh phủ!”

Tô Vũ nhìn thoáng qua trong phòng, cười tủm tỉm nói: “Loạn thành như vậy, các ngươi thật là, đây chính là nhà huynh đệ Tô Vũ của ta, ta tới quét tước vệ sinh, các ngươi làm thành như thế, ta rất khó công đạo.”

“Tô Vũ?”

Mấy người nhìn về phía hắn, có người trẻ tuổi, cũng có trung niên, nhân viên chính phủ cũng không biết tình huống cụ thể thế nào, nghe vậy thì mở miệng: “Thôi Lãng, ngươi quen Tô Vũ sao?”

“Khụ khụ, coi như nhận thức, bằng hữu, bằng hữu!”

Trong phòng, trừ Tô Vũ ra thì có tổng cộng 5 người, bốn người khác bao gồm hai nam hai nữ, trong đó có một nam nhân trung niên và một nữ nhân trung niên, hai người còn lại đều là người trẻ tuổi, cũng là một nam một nữ.

Thôi Lãng. . .

Nam tử trẻ tuổi nhớ ra, đoạn bảo: “Ta nhớ ra rồi, người mà thự trưởng tiền nhiệm Dục Cường thự Đại Đường phủ tìm kiếm bấy lâu, có đúng không?”

Gã đã nói như vậy, mấy người khác cũng đều nhớ ra Thôi Lãng là ai.

Tô Vũ phì cười, “Chà, xem ra danh tiếng của ta không nhỏ, mấy vị là?”

“Chu Hồng Lãng Cầu Tác học viện!”

“Lưu Hàm Chiến Thần học viện!”

“Ồ, người hai đại thánh địa cơ à, thất kính!”

Tô Vũ chắp tay, hắn vào cửa xem xét khắp nơi một chút, trong phòng khách, sô pha đã tổn hại.

Trong phòng bếp, chén đĩa nát không ít.

Đi đến phòng ngủ nhìn xem. . .

Tô Vũ nén lửa giận trong lòng, ngồi xổm xuống nhặt lên một khung ảnh, đó là ảnh chụp chung của hắn và cha.

Tô Vũ nghiêng đầu hỏi: “Nơi đây từng bị cướp bóc à? Sao lại biến thành bộ dáng nát tươm này?”

Nhân viên chính phủ Đại Hạ phủ thở dài: “Thời gian trước có người dụ cường giả canh giữ rời đi rồi đột nhập.”

Dứt lời, người đó liền bổ sung thêm: “Kỳ thật nơi đây vốn không có gì, nếu có thì đã bị phát hiện từ lâu rồi, ta nói mà các ngươi còn không tin, hiện tại đã tận mắt thấy, ngày đó cường giả lẻn vào cũng không phát hiện cái gì.”

Tô Vũ không đợi bọn họ mở miệng đã nửa đùa nửa thật dò hỏi: “Mấy vị này, đây là nhà riêng, là địa bàn của Tô Vũ huynh đệ của ta, các ngươi cứ tùy ý xông vào như vậy sao? Đại Hạ phủ còn tùy tiện dẫn người xâm nhập nhà người khác à?”

Vị chính phủ nhún vai, không đáp lời.

Người của hai đại thánh địa, không dễ cản.

Thanh niên Chu Hồng Lãng liền đáp: “Thôi huynh hiểu lầm, chúng ta chỉ tới truy tra một chút, nhìn xem có tra ra cái gì hay không, là ai đột nhập nơi này, nhìn xem có tìm được người nọ hay không, nhà Tô Vũ mất trộm, chúng ta tới hỗ trợ tra án mà thôi.”

Tô Vũ gật đầu, “Thì ra là thế, tra được không?”

“Không, thực lực người kia không yếu.”

“Hai đại thánh địa không đủ bản lĩnh sao?” Tô Vũ lắc đầu, “Đúng là đánh giá cao các ngươi rồi!”

Chu Hồng Lãng cũng không tức giận, nghe vậy liền nói: “Không dễ vậy đâu, có thể dẫn lính canh rời đi để lẻn vào, chỉ sợ thực lực đối phương đã đến Nhật Nguyệt, nào có đơn giản như vậy!”

“Cũng đúng!”

Tô Vũ đứng dậy, nhìn quanh phòng, nhìn bộ dáng rách nát hiện tại, hắn không khỏi ôm một cơn nghẹn họng.

Thanh xuân tốt đẹp của ta!

Lần trước ta trở về, trong nhà vẫn hoàn hảo, hôm nay trở lại, tất cả đều đã thay đổi.

Nếu phụ thân trở về, chỉ sợ không nhận ra đây là nhà mình nữa.

Khi còn nhỏ hắn thích chơi đùa, làm cho trong nhà dơ hề hề, lão cha lưng hùm vai gấu còn phải nằm sấp xuống đất lau nhà, yêu quý vô cùng, sợ nơi nào ô uế không quét tước sạch sẽ.

Tạp dề dùng ba năm lại ba năm, giờ phút này bị ném trên mặt đất giống như vải rách.

Tô Vũ đem khung ảnh đặt trên tủ đầu giường, Chu Hồng Lãng cũng thấy, y chợt hỏi: “Tôn thự trưởng, chúng ta có thể nói chuyện với Tô Long không?”

Người trung niên được gọi là Tôn thự trưởng lắc đầu đáp: “Không được, Tô Long phục dịch trong quân, người ngoài không thể gặp!”

“Thật đáng tiếc!”

Thanh niên nhìn về phía người trung niên bên người, nam tử trung niên trầm giọng nói: “Không phải Tô Long đã được an bài tới khu vực phía sau đại bản doanh sao? Có thể tìm hắn nói chuyện! Nam Nguyên có di tích hay không, ta cảm thấy nên nhân lúc còn sớm mà tìm ra cho thỏa đáng, hiện tại nhân tâm hỗn loạn, không ít người đều nhìn chằm chằm bên này.”

“Vậy phải xin chỉ thị của Hầu gia!”

Tôn thự trưởng gạt đi: “Xem nhà thì được, đi tìm Tô Long thì ta không thể làm chủ, phải được Hầu gia đồng ý.”

Mấy người nhíu mày, tìm Hạ Hầu gia thực phiền toái.

Tô Vũ lên tiếng: “Mấy vị, các ngươi xem cũng xem xong rồi, không quan trọng ta có phải bằng hữu của Tô Vũ hay không, dù sao ta lấy cớ tới quét tước vệ sinh, các ngươi nhường một chút để ta quét tước, lần sau gặp Tô Vũ còn có thể tìm cớ làm quen, mấy vị đừng cản trở.”

Mấy người đều nhìn về phía hắn, sau đó Chu Hồng Lãng cười bảo: “Vậy Thôi huynh quét tước vệ sinh đi, chúng ta không quấy rầy!”

Đã xem xong, ở lại cũng không có ý nghĩa gì.

Mấy người nói lời khách sáo một phen, sau đó nhanh chóng rời đi.

Tô Vũ chờ bọn họ đi rồi, ý chí lực liền dao động, bắt đầu quét tước vệ sinh, trước sau vẫn giữ nguyên vẻ tươi cười đầy mặt, ngâm nga một đoạn tiểu khúc, tâm tình thư sướng.

Hồi lâu, hắn đi đến phòng ngủ, lau đi tro bụi, lau đi dấu chân trên khung ảnh.

Góp nhặt tất cả dấu chân, tất cả tro bụi, tất cả hơi thở. . .

Nhà ta không phải là nơi mà các ngươi có thể tùy tiện tới.

Đã tới rồi còn làm cho nhà ta như đống rác, không ổn đâu.

Ảnh chung của phụ thân ta cùng ta, các ngươi còn muốn giẫm mấy cái, con mắt mù hết rồi sao?

Hắn đi đến bên cửa sổ, nhìn thoáng qua mấy người rời đi dưới lầu, Tô Vũ lộ ra một nụ cười lạnh.

Hai đại thánh địa cũng thấy hứng thú ư?

Đại Hạ phủ dẫn người tới tham quan nhà ta có thu phí không?

Tôn thự trưởng này là ai?

Dẫn người tới là ý của gã hay là của Hạ Tiểu Nhị?

Nhà ta cho người vào tùy tiện như vậy?

Không hỏi chủ nhân à?

Chủ nhân còn chưa chết đâu!

Dưới lầu, Chu Hồng Lãng quay đầu nhìn thoáng qua, thấy được Tô Vũ bên cửa sổ, Tô Vũ cười tươi vẫy tay với gã.

Chu Hồng Lãng cũng gật đầu đáp lễ, sau đó lại truyền âm hỏi: “Lão sư, Thôi Lãng này có quan hệ gì với Tô Vũ không?”

“Hắn là đệ tử ký danh của Ngưu Bách Đạo, có khả năng từng gặp Tô Vũ ở Đại Minh phủ bên kia.

Quan hệ sao, có thể có quan hệ gì chứ?”

Nam tử trung niên không cho là đúng, Thôi Lãng nói là bằng hữu, ngươi tin hắn mới là lạ.

Tên kia vừa nghe đã biết là nói năng bậy bạ, không câu nào là thật.

Chu Hồng Lãng gật đầu, không hỏi lại.


Chương 1152: Có Thấy Không? Có Nghe Được Không?

Trong phòng, Tô Vũ quét tước xong xuôi, hắn liền bóp một đống bụi trong tay, ngay sau đó, truyền âm vào trong đầu: “Ăn nó, phân rõ hương vị cho ta!”

“Không!”

Cục lông nhỏ cự tuyệt mãnh liệt.

Không muốn!

Cái này không ăn được!

Bẩn lắm!

“Ăn đi, rồi ta kiếm đồ ăn cho ngươi, nhanh lên, bằng không về sau ngươi không được ăn gì đâu!”

Cục lông nhỏ vô cùng kháng cự, ủy khuất không chịu được, khóc không ra nước mắt.

Thật sự không thể ăn mà.

Khó ngửi lắm!

Nhưng hình như Hương Hương tức giận rồi, giờ phút này biển ý chí bên trong còn đang quay cuồng, dù Cục lông nhỏ rất muốn kháng cự, nhưng phận ăn nhờ ở đậu. . . thôi, chỉ có thể ngoan ngoãn ăn vậy.

Đống bụi trong tay Tô Vũ biến mất.

Trong biển ý chí, Cục lông nhỏ nôn khan vài tiếng.

Thật ghê tởm!

Nó muốn nôn ra!

“Lần sau gặp được, có thể phân rõ hương vị không?”

“Ăn thần văn hoặc là tiến vào biển ý chí mới có thể phân biệt.”

“Vậy là tốt rồi!”

Tô Vũ không nhiều lời, sớm hay muộn hắn cũng sẽ có cơ hội, ai tới nhà ta, ai phá hủy nhà ta, ai dám giẫm ảnh chung của ta và phụ thân, ta mặc kệ là vì sao, ta sẽ xử lý kẻ đó.

Lần này hắn ra ngoài vốn không định làm chuyện tốt.

Có lẽ Nam Nguyên là cửa đột phá đầu tiên.

Đầu năm nay, phân rõ phải trái để làm gì.

Đây là nhà ta, ta không cho phép thì không ai được tới, mà nay nó sắp thành nhà vệ sinh công cộng rồi, đến hắn còn tới được.

Cho nên. . . không nói lý thì tốt hơn.

. . . . .

Ra khỏi nhà, Tô Vũ nhìn không trung, sắc trời đã tối.

Ánh trăng đêm nay thật đẹp.

Đêm nay trăng thanh gió mát, thích hợp để giết người!

Nhưng chỉ sợ hơi khó!

Dưới Sơn Hải còn dễ, trên Sơn Hải thì khó!

Còn việc ai xâm nhập nhà hắn, mục đích là tốt hay xấu. . .

Hắn cần biết không?

Hắn chỉ biết, hắn là chủ nhân và hắn không đáp ứng.

Chủ nhân không đáp ứng, không hỏi mà tự rước, đó là trộm.

Ra khỏi tiểu khu, Hoàng Hạc còn ở bên ngoài chờ “Thôi Lãng”, thấy hắn ra liền vội vàng bước lên đón, “Lãng huynh, có phát hiện gì không?”

“Không.”

Tô Vũ cười nhạt, “Một căn nhà nát, nếu nơi này có di tích, ta sẽ trồng cây chuối đi cho ngươi xem!”

“Đừng khẳng định chắc chắn như thế.”

Hoàng Hạc nhắc nhở một câu, tất cả đều có khả năng.

Tô Vũ cười một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía Hạ Binh, cười nói: “Tiểu ca, ai đã tới nhà Tô Vũ vậy? Sau đó ta sẽ báo lại cho Tô Vũ, coi như ta không đến không công.”

“Không thể phụng cáo!”

Hạ Binh lạnh mặt, không nguyện ý đáp.

Tô Vũ nhún vai, đoạn nói: “Vậy thì thôi, cho dù có thứ gì tốt, ta nghĩ chắc cũng đã bị Hạ gia cầm đi rồi, Tô Vũ vắng mặt lâu như vậy, nếu Hạ gia muốn lấy cái gì đi thì đã mang đi từ lâu, nào đến phiên chúng ta?”

Hạ Binh lạnh lùng quát: “Ngươi đừng bôi nhọ Hạ gia, thật sự cho rằng Hạ gia không làm gì được các ngươi?”

Tô Vũ bật cười, “Vậy coi như ta chưa nói, ta sao có thể bôi nhọ Hạ gia chứ? Mà một đống người ngoài đã tới rồi, chả lẽ Hạ gia chưa từng tiến vào? Đùa à? Ta thấy căn nhà kia sắp bị phá hỏng đến nơi rồi, đâu phải không có ai khác vào.”

Hạ Binh không nói gì.

Có một số việc, y cũng không biết.

Mà dù biết, y cũng không muốn nói với người ngoài.

Chờ đám Tô Vũ đi rồi, y bất giác quay đầu nhìn tiểu khu, nhìn nhà Tô Vũ, rồi cúi đầu không nói lời nào.

Y không biết Hạ gia có phái cường giả tới xem xét hay không, nhưng y biết Hạ gia cam chịu cho một vài người tiến vào, không quản.

Có bối cảnh, có địa vị, muốn tìm quan hệ tiến vào, đều được cho vào.

Mà nay đối với một vài người có địa vị mà nói, phòng ở của Tô Vũ hoàn toàn không phải là cấm địa.

Y không biết vì sao Hạ gia lại làm thế, vì sao lại thỏa hiệp, chẳng lẽ bởi vì Tô Vũ đã rời đi?

Y không biết!

Hạ Binh cúi đầu, trong nửa năm qua, sự tín ngưỡng, sự sùng bái của y đối với Hạ gia đã biến hóa, có vài thứ đang thay đổi.

Hạ gia hình như không còn là Hạ gia kia nữa.

Ở địa bàn Đại Hạ phủ, ở Nam Nguyên, Hạ gia lại mặc kệ một đám người ngoài tàn sát bừa bãi.

Y không biết Hạ gia nghĩ cái gì, nhưng y biết, rất nhiều huynh đệ đều thất vọng, rất nhiều huynh đệ đều nín nhịn.

Hạ gia từ bao giờ lại mềm yếu như vậy?

Phủ chủ ở đâu?

Hạ Tiểu Nhị không xứng làm Phủ chủ!

Bọn họ không chấp nhận!

Có lẽ ngày xưa không sao, nhưng hiện tại thì không, Hạ Tiểu Nhị không xứng!

Y làm mất mặt người Hạ gia, mất mặt người Đại Hạ phủ, Hạ Binh đã từng hoài nghi, có phải Hạ Tiểu Nhị thu tiền của người khác hay không, nếu không vì sao lại cho người ngoài đi vào nhà Tô Vũ?

Mà nay, Đại Hạ phủ đã là hỗn loạn bát nháo tới thế, Hầu gia có thấy không? Có nghe được không?


Chương 1153: Loạn Thì Loạn Đi

Tô Vũ cùng Hoàng Hạc đi dạo khắp nơi.

Hành động thực bình thường, chỗ nào cũng xem, biết đâu ở Nam Nguyên có di tích, biết đâu may mắn mà gặp.

Trong thành, không chỉ Tô Vũ như thế, những người khác cũng đều ôm tâm lý tương tự.

Vừa đi, Tô Vũ vừa cười nói: “Hoàng huynh, rốt cuộc có bao nhiêu người tới địa phương nhỏ này vậy? Có Nhật Nguyệt cảnh không?”

“Có Sơn Hải, nhưng không có Nhật Nguyệt.”

Hoàng Hạc biết gì đáp nấy: “Dù sao cũng là địa bàn Hạ gia, mấy Sơn Hải hộ đạo tới thì thôi, Nhật Nguyệt cảnh thì sao được? Nhiều Nhật Nguyệt tới đây, không chừng lại cảm thấy có mục đích gì đó.

Chuyện Đại Minh phủ ngươi cũng biết rồi đó, Chu gia lấy danh nghĩa Vạn Tộc giáo xử lý 5 Nhật Nguyệt, ta hỏi thật, 5 vị Nhật Nguyệt này đều là Vạn Tộc Giáo à?”

Khó mà nói!

Không chừng chỉ là người nhà ai ẩn núp tiến vào thôi.

Kết quả đều bị xử lý, nhưng ai có thể nói được gì?

“Không có Nhật Nguyệt? Nhật Nguyệt của Hạ gia thì sao?”

“Ta không rõ!”

Tô Vũ gật đầu, không hỏi lại, ngươi không rõ, ta rõ, trong phạm vi cách ta 1000m, đối phương đang tra xét ta, người này hẳn là Nhật Nguyệt Hạ gia đi?

Là vị lão nhân lần trước hay ai khác?

Lần trước khi rời đi, đối phương nói lão nguyện ý ra tay, Tô Vũ khi đó đã cự tuyệt.

Giờ ngẫm lại thấy như thế khá tốt.

Bằng không, hắn không tiện đối mặt với đối phương.

Nhật Nguyệt Hạ gia ở đây, nhưng phòng ta lại bị phá.

Rốt cuộc là Hạ gia tự biên tự diễn, hay thực sự có cường giả ẩn núp tiến vào?

Ai biết được!

Tô Vũ vừa đi vừa hỏi, nhìn thấy ai dù quen hay không cũng hỏi xem đó là ai.

Các đại phủ đều có người tới, nhiều thiên tài tuổi trẻ đã đến, đều có cường giả hộ đạo.

Có Lăng Vân hộ đạo, có Sơn Hải hộ đạo.

Nhật Nguyệt thì không có, dù sao cũng là ở địa bàn Hạ gia, làm vậy dễ xảy ra chuyện.

Đi một hồi, Tô Vũ nhìn bầu trời đã tối đen, hắn liền thấp giọng hỏi: “Hoàng huynh tới sớm, có biết ở Nam Nguyên này có mặt hàng nào tốt không?”

“Hả?”

“Ngươi hiểu mà!” Tô Vũ làm mặt quỷ, “Vậy mà cũng không hiểu? Giả vờ hả?”

Lúc này Hoàng Hạc đã hiểu, cảm thấy cực kì bất đắc dĩ, ngươi tới du sơn ngoạn thủy chơi nữ nhân thật đấy à?

“Có một nhà. . .”

“Ta biết ngay là Hoàng huynh hiểu ta!”

Hoàng Hạc không còn lời gì để nói, má nhà ngươi!

Sau một lúc lâu y mới nói: “Nơi giải trí bình thường thôi, ta không biết có dịch vụ Lãng huynh cần hay không, nhưng vẫn có dịch vụ xoa bóp khá ổn, Lãng huynh muốn đi không?”

“Đi!”

Tô Vũ hào hứng đáp: “Đi nào! Ta bao! Ta là người kén chọn, nếu không được, vậy thì xoa bóp tay chân thả lỏng một chút cũng tốt, mấy ngày đi đường cũng thấy mệt mỏi.”

Ngươi mệt mỏi ư?

Ta xem quần áo ngươi vẫn trắng như tuyết, ngươi mệt mỏi cái gì?

Hoàng Hạc cạn lời, cũng không biết nên phản ứng hắn hay không.

Hoàng Hạc cũng là Đằng Không cảnh, nhưng không mạnh bằng Tô Vũ, có vẻ là Đằng Không ngũ trọng, Tô Vũ đang đi, bỗng nhiên hỏi: “Cái kia. . .

Khụ khụ, Hoàng huynh, ta quên hỏi, ngươi là người nhà nào? Có không ít Hoàng gia, ngươi ở phủ nào?”

“. . .”

Hoàng Hạc bất lực, cuối cùng vẫn tự giới thiệu: “Ta xuất thân từ Hoàng gia Đại Tề phủ, chúng ta đã từng gặp một lần, chắc Lãng huynh quên rồi.”

“Đại Tề phủ?”

Tô Vũ suy nghĩ, gật đầu bịa đại: “Nhớ rồi, hình như năm 344 An Bình Lịch ta có đi qua đó một lần, lần đó gặp ngươi ư?”

“Gặp một lần.”

“Đã 7 năm, ta không nhớ cũng là bình thường, ngươi lại không phải mỹ nữ, Hoàng gia, Hoàng gia Đại Tề phủ. . .”

Tô Vũ suy nghĩ một hồi mới nói: “Có chút ấn tượng, đại tướng quân Đại Tề phủ hình như là họ Hoàng, ngươi là Hoàng gia này à? Được đấy, lão tổ tông nhà ngươi cũng là Nhật Nguyệt, ngươi là hậu duệ Nhật Nguyệt, ta còn tưởng rằng ngươi là gia đình bình thường.”

Hoàng Hạc khiêm tốn đáp: “Không so được với Lãng huynh, lão tổ tông. . .

Nói thật, khoảng cách thế hệ đã qua 6 đời, quan hệ rất xa, hậu duệ chỉ tính trong vòng ba đời thôi, thế hệ thứ tư thứ năm đã phai nhạt nhiều rồi.”

“Cùng được mà, đã 16 đời đâu.” Tô Vũ cười một tiếng, “Ngươi không mang hộ đạo giả theo sao?”

“Đâu phải ai cũng có hộ đạo giả.”

“Trong tình huống bình thường thì phải là thiên tài hoặc gia tộc ít con nối dõi, gia tộc nhiều con cái, bản thân lại là phế vật thì ở đâu ra hộ đạo giả? Lãng huynh nói đi?”

“Cũng đúng, ta cũng không có!”

Tô Vũ tiếc nuối, “Ta muốn vị sư phụ tiện nghi cho ta một vị Sơn Hải, kết quả ông không đáp ứng, đáng tiếc, không thì ta cũng mang theo hộ đạo giả khoe chút uy phong.”

Hai người nói nói cười cười, rồi cùng tiến vào một nhà hội sở.

Nửa giờ sau.

Tô Vũ thất vọng, truyền âm qua cho Hoàng Hạc: “Thôi, đêm nay xoa bóp chân thôi, Hoàng huynh muốn ở cùng hay tách ra? Đêm nay nghỉ ngơi, sáng mai chúng ta đi tìm tòi toàn thành xem, rồi ta đi tìm lão sư của Tô Vũ trò chuyện một lúc.”

“Được!”

Hoàng Hạc không có ý kiến, kỳ thật y thấy hy vọng không quá lớn.

Sau khi tách ra nghỉ ngơi.

Tô Vũ giữ hai nhân viên lại, hắn ngáp dài, đoạn nói: “Ấn chân cho ta, mệt mỏi vài ngày rồi, kỹ thuật tốt vào đấy, sau đó ta sẽ thưởng!”

Hai bác gái thực vui vẻ, ra sức xoa ấn.

Hoàng Hạc ra cửa, trong lòng cười thầm, thế này cũng tốt, nếu cùng ngươi đi loại địa phương kia, miệng ngươi rộng như vậy, có khi ngày mai dư luận đều biết chúng ta đi đâu.

Nam Nguyên không lớn, gia hỏa này lại không biết xấu hổ, nhưng y biết.

Y cố ý mang Tô Vũ tới đây!

Ở đây đều là bác gái xoa bóp, vả lại kỹ thuật thật sự không tồi.

Tô Vũ ngáp dài, thở hắt ra, dần dần, đôi mắt hai bác gái tối sầm đi, sau đó hai người nhanh chóng hoàn hồn, Tô Vũ vẫn đang dựa vào ghế mát xa ngáp lên ngáp xuống, mơ màng sắp ngủ.

Lúc này, một trận gió nhẹ phất quá, hai người không nhận thấy điều gì dị thường.

Không chỉ bọn họ, Hoàng Hạc ở cách vách cũng không cảm nhận được gì.

Thần văn chữ “Huyết” chế tạo ảo cảnh, thần văn chữ “Tĩnh” che giấu khí tức, liễm tức thuật, thần văn bóng ma đều phát huy tác dụng.

Tô Vũ thoáng chốc đã biến mất khỏi hội sở.

Ngọc cảm ứng phát huy tác dụng lớn nhất.

Tô Vũ như người ẩn hình nhanh chóng biến mất trước mắt mọi người, giờ khắc này, trong mương nước ngầm hôi thối, một dòng nước chảy qua, nơi đây dơ bẩn thì thế nào?

Trong lòng hắn đang nén chặt lửa giận!

Hắn không phải con em thế gia, có cái khổ nào hắn chưa từng nếm?

Hóa thủy!

Thiên phú kỹ Thủy tộc, phối hợp thần văn chữ “Thủy”, trong nước, liễm tức thuật của Tô Vũ đạt tới đỉnh cao, liễm tức thuật của Toàn Quy nhất tộc vốn đã rất mạnh.

Giờ phút này, các loại thần văn và thiên phú kỹ phối hợp, Tô Vũ du đãng trong cống ngầm trống trải thối hoắc.

Căn cứ lộ tuyến đi cùng Hoàng Hạc lúc trước, hắn biết người của vài đại gia tộc ở đâu, đương nhiên, rất nhiều người không có chỗ ở, người Nam Nguyên không chào đón, không cho bọn họ ở lại, có vài gia hỏa dựng lều trại gần tường thành, hoặc là thức trắng, ban đêm du đãng khắp nơi.

Tô Vũ du đãng một lúc, trong lòng chưa có mục tiêu nào.

Hắn sẽ đối phó ai?

Giết ai?

Sau một lúc, Tô Vũ đã có quyết định, hắn chưa phân rõ ra được hơi thở những người khác nên không tìm được.

Nhưng 5 người xâm nhập nhà mình hôm nay, hắn đều biết.

“Có lẽ các ngươi chỉ cảm thấy đó là căn nhà cũ, căn phòng nát, giẫm phải cái gì thì cũng chỉ là rác thải vô dụng, mà đối với ta đó là hồi ức, là thanh xuân.”

Tô Vũ bỗng nhiên cười thầm, ta không cần lý do.

Vì sao phải cần lý do?

Các ngươi biết là nhà ta, lại nhất quyết đi vào, nhiêu đó đã đủ để ta có thể giết các ngươi!

Cầu Tác cảnh, Chiến Thần điện ư?

Có địa vị thì sao?

Không cần biết!

Giết bọn họ sẽ khiến cường giả ra mặt à?

Không rõ ràng lắm!

Loạn thì loạn đi!

Đại Hạ phủ càng loạn càng tốt, cho các ngươi bối rối tới chết.


Chương 1154: Lén Lút Ám Sát

Đang muốn đi tìm mấy người kia, Tô Vũ bỗng thấy hơi xôn xao, trước mắt hắn hiện ra một thần văn, có người đang dùng thần văn tra xét cống ngầm.

Trong đầu Tô Vũ, Cục lông nhỏ bỗng nhiên lên tiếng: “Hương vị thần văn này quen lắm, trong tro bụi lúc trước ta ăn có mùi này!”

“. . .”

Tô Vũ không nói gì, ta muốn đi giết vài người, bỗng nhiên có một kẻ tự đưa tới cửa.

Thần văn, vậy phía trên có Văn Minh sư đúng không?

Kẻ đó đang tra xét cống ngầm?

Tô Vũ xem xét ngọc cảm ứng, quá yếu, hắn không để ý, người phía trên chỉ là Đằng Không cảnh mà thôi.

Vị Đằng Không kia từng đến nhà hắn?

Tô Vũ do dự rồi quyết định, đã gặp được thì là số mệnh của ngươi, sao lại tự chui đầu vào rọ cơ chứ, hôm nay ta vốn không định thu thập ngươi.

Còn vấn đề ngươi là ai. . . không quan trọng.

Cho dù là người Hạ gia, không được ta cho phép mà xâm nhập nhà ta, ta cũng sẽ không khách khí.

Giao tình chỉ với Hạ Hổ Vưu, những người khác không có tình cảm gì đáng nói.

Trên mặt đất hơi hơi rung động.

Thanh niên Đằng Không đang tra xét dưới nền đất nhíu mày, thần văn cụ hiện, lại tra xét lần nữa.

Giờ phút này, cái bóng của gã dần tối lại, nhưng không đủ để khiến gã chú ý.

Tô Vũ ẩn thân trong bóng thấy được tướng mạo đối phương.

Ban ngày chưa thấy, không quen.

Thực lực Đằng Không thất trọng, không yếu, tuổi tác có vẻ không quá lớn, có lẽ khoảng 30 tuổi.

Cũng không biết là thiên tài nhà ai!

Mặc kệ!

Thanh niên nhíu mày tiếp tục tra xét, gã vẫn hoàn toàn không biết nguy hiểm sắp ập tới.

Thần văn chữ “Tĩnh” của Đại Chu vương đang phát huy tác dụng cực lớn, không lộ ra chút cảm giác nguy cơ nào.

Khi gã đang tiếp tục tra xét, một vệt đen bỗng nhiên phóng ra từ cái bóng.

Phụt một tiếng.

Tiếng động nhỏ đến mức không thể nghe thấy.

Đôi mắt thanh niên đột nhiên trừng lớn.

Miệng gã há hốc, gã cúi đầu nhìn thấy trái tim mình đã bị đâm nát, trong biển ý chí, tất cả thần văn đều biến mất, mà biển ý chí cũng lập tức bị phá hủy hoàn toàn!

Biển ý chí bị phá hủy, đương nhiên cũng không còn tồn tại nữa.

Dù có thần văn thì cũng sẽ mau chóng tan biến.

Vô thanh vô tức!

Trong nháy mắt, thanh niên đã chết.

Tô Vũ không quen gã, không biết gã là ai.

Hắn chỉ biết, người này từng xâm nhập nhà hắn, còn đó là địch hay bạn. . .

Không có sự đồng ý của ta mà đã đến nhà ta, đương nhiên không phải bằng hữu!

Bằng hữu của hắn sẽ không làm như vậy.

Huống chi người không quen biết sao có thể là bằng hữu?

Tô Vũ không lấy bất cứ thứ gì, một ngọn lửa chợt lóe rồi tắt, thân xác thanh niên hoàn toàn biến mất, mà Tô Vũ cũng theo gió bay đi, tất cả hơi thở cũng tiêu tán theo.

Một lát sau, Tô Vũ về tới hội sở.

Ảo giác biến mất, Tô Vũ nằm trên giường tiếp tục hưởng thụ hai bác gái xoa bóp chân tay.

Cách vách, Hoàng Hạc còn đang yên lặng tu luyện, không phát hiện cái gì.

Sau khi Tô Vũ rời đi không lâu.

Một vị cường giả Sơn Hải cảnh đến đây, khẽ nhíu mày, cường giả Sơn Hải mặc phục sức Long Võ Vệ, phía sau có mấy người theo kịp, “Đại nhân, làm sao vậy?”

Những người khác còn không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cường giả Sơn Hải khẽ nhíu mày, “Vừa rồi nơi đây có khí tức Đằng Không rồi bỗng nhiên biến mất!”

Những người khác nhanh chóng tra xét, sau đó đều lắc đầu, không phát hiện cái gì.

Cường giả Sơn Hải nhíu mày một hồi, một khí tức Đằng Không bỗng nhiên biến mất, y không định tra xét kĩ, nhưng Đại Hạ phủ có nắm giữ vị trí của những người này.

Người từng ở đây lúc trước là ai?

Đang nghĩ ngợi, một vị Sơn Hải phá không lao đến, là một lão nhân, thấy một vài Long Võ Vệ tụ tập, hơi biến sắc nói: “Tạ đại nhân, làm sao thế?”

Cường giả Sơn Hải Long Võ Vệ họ Tạ, nghe vậy thì thản nhiên đáp: “Vừa rồi hình như ở đây có một cỗ khí tức Đằng Không biến mất, không phải là của nhà ngươi chứ?”

“Biến mất?”

Lão nhân sửng sốt, bỗng nhiên biến mất?

Lão không dám chậm trễ, vội vàng lấy truyền âm phù, nhanh chóng truyền âm.

Một lát sau, lão hốt hoảng thông báo: “Truyền âm phù nát rồi!”

Trong lòng lão vô cùng kinh hãi!

Lão vội vàng hỏi: “Tạ đại nhân, ngươi xác định nơi đây có một cỗ khí tức Đằng Không bỗng nhiên biến mất sao?”

Sơn Hải họ Tạ đạm mạc nói: “Cảm ứng được nhưng không chắc chắn! Vấn đề của đám người ngoại lại các ngươi, chúng ta không nhúng tay!”

“Đại nhân!”

Tuy rằng đều là Sơn Hải, lão nhân lại gọi đối phương là đại nhân, lão sợ hãi nói: “Đại nhân, tướng quân nhà ta chỉ có một nhi tử, đại nhân, ngươi giúp ta tìm xem, tướng quân nhà ta nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

Sơn Hải họ Tạ cười nhạo một tiếng, “Liên quan gì đến ta? Tự tìm đi! Chắc là chết rồi!”

Y nói không chút thành ý.

Có thể là đã chết!

Chẳng có gì ngoài ý muốn, chỉ trong nháy mắt khí tức đã biến mất, y không cảm ứng được cỗ khí tức thứ hai.

Hẳn là người đã không còn.

Lúc này, một vị Long Võ Vệ bỗng nhiên hô lên: “Đại nhân, ở đây có một cái nhẫn trữ vật!”

Người đó vớt được một chiếc nhẫn trữ vật trong mương nước bên cạnh.

Lão nhân nhìn thấy nhẫn trữ vật, sắc mặt kịch biến!

“Không. . .

Không có khả năng!”

Phiền toái lớn rồi!

Thật sự đã chết ư?

Lão nhân đến từ Đại Kim phủ, thanh niên bị giết kia là nhi tử của tướng chủ phủ quân Đại Kim phủ, vị tướng chủ ấy là cường giả Nhật Nguyệt, có nhi tử là Đằng Không thất trọng, vừa tròn 30 tuổi.

Tuổi này mà đã là Đằng Không thất trọng, có thể xem như đỉnh cấp thiên tài.

Đối phương tới Nam Nguyên thử vận may mà thôi!

Chết?

Chết ở đây?

Ai làm?

Sắc mặt lão biến đổi, vội vàng đoạt lấy nhẫn trữ vật, cẩn thận phân rõ, ngay sau đó, ý chí lực tra xét đi vào, sắc mặt lại thay đổi, lão đã chắc chắn xác định, đồ vật bên trong là của thiếu chủ.

Xong rồi!

Lão là Sơn Hải, địa vị không thấp, ở tướng quân phủ cũng là đại tổng quản.

Nhưng lão mang thiếu chủ đến đây không được mấy ngày, đối phương lại chết.

Thời gian qua, buổi tối thiếu chủ sẽ ra ngoài đi tra xét, còn lão tra xét phương hướng khác, khoảng cách không quá xa, nhưng hiện tại thiếu chủ đã chết?

Lão nhân sợ hãi tột độ!

Sơn Hải họ Tạ sờ cằm, có chút nghi hoặc, mình không phát hiện vấn đề gì, chẳng lẽ là Nhật Nguyệt giết người ư?

Chắc không đến mức ấy!

Lần trước sau khi bị Nhật Nguyệt điệu hổ ly sơn, hiện tại thống lĩnh ám vệ trong thành cực kỳ cảnh giác, Nhật Nguyệt lẻn vào rất khó trốn được thống lĩnh đại nhân.

Khi y đang suy nghĩ, lão nhân bỗng mất khống chế, thét lên: “Tạ đại nhân, xin Tạ đại nhân phái người nghiêm tra! Hung thủ nhất định còn chưa đi xa, nhất định còn ở trong thành, xin Tạ đại nhân nghiêm tra, tướng quân chỉ có một người con trai độc nhất này thôi.”

Sơn Hải họ Tạ thấy lão điên cuồng như vậy liền nhíu mày quát: “An tĩnh! Không cần ngươi tới khoa tay múa chân với ta! Việc này ta sẽ an bài người truy xét, còn có tra ra hay không thì không chắc!”

Quả thật là phải điều tra!

Vô thanh vô tức xử lý một vị Đằng Không, có loại người này ở trong thành, người ngoại lai gặp nguy hiểm, người Đại Hạ phủ cũng gặp nguy hiểm, đương nhiên phải nghiêm tra.

Đương nhiên mục đích không phải là vì đối phương.

Người đã chết, Đại Kim phủ tướng chủ có thể quản đến Đại Hạ phủ sao?

Ai cho các ngươi tới?

“Tạ đại nhân!” Giọng lão nhân chói tai, “Không tìm ra hung thủ, đại nhân nhà ta chắc chắn sẽ không để yên!”

“Ngươi đang uy hiếp ta?”

“Không dám!”

Lão nhân cúi đầu, cắn răng nói: “Nhưng thiếu chủ nhà ta vô thanh vô tức mất tích ở Nam Nguyên thành, ngay cả ta cũng không cảm ứng được gì, đại nhân là người đầu tiên tới đây. . .”

“Ngươi hoài nghi là ta giết hắn?”

Sơn Hải họ Tạ lạnh lùng nói: “Muốn giết các ngươi thì đã giết từ lâu rồi! Còn cần chờ tới bây giờ à? Cần ta đích thân ám sát sao? Trương Dân, ngươi suy xét cho kĩ rồi hãy nói, Long Võ Vệ là tư quân, là quân hộ vệ của Hạ gia, ngươi đây là đang bôi nhọ Hạ gia?”

“Không dám!”

Lão nhân cắn chặt hàm răng đến rỉ máu, “Ta không có ý như vậy, nhưng hiện tại người biến mất, Tạ đại nhân, dù thế nào thì Long Võ Vệ cũng phải bắt được hung thủ, nếu không có lẽ sẽ có thêm người bị hại, nếu người khác cũng xảy ra chuyện. . .

Hạ gia có gánh được trách nhiệm không?”

“Ha ha!”

Sơn Hải họ Tạ cười lạnh, “Không cần ngươi lo! Chết thì chết, cũng không phải Nhật Nguyệt vô địch, có cái gì mà không gánh được! Huống chi chúng ta đã sớm nhắc nhở các ngươi, chuyện của các ngươi, chúng ta không xen vào, ai biết có phải các ngươi ám sát lẫn nhau hay không, chó cắn chó, miệng đầy lông!”

Không để ý đến lão nữa, Sơn Hải họ Tạ quát: “Người đâu, phong tỏa nơi đây, nghiêm tra!”

Nói tới nói lui, cuối cùng vẫn phải tra một chút.

Trước mắt còn không biết là ai hạ sát thủ, nếu tra không ra, Hạ gia cũng mất mặt, hơn nữa có thể là có người cố ý quấy đục dòng nước.


Chương 1155: Chạy Tới Hiện Trường

Trong hội sở.

Tô Vũ đang hưởng thụ xoa bóp, bỗng nhiên cửa bị gõ vang, Hoàng Hạc vội vàng xông vào, lớn tiếng nói: “Lãng huynh, bên ngoài đã xảy ra chuyện!”

“Hả?”

Tô Vũ trợn mắt, ngáp dài một cái, lười biếng đáp: “Chuyện gì? Phát hiện ra di tích sao? Lo cái gì, phát hiện cũng tốt mà.”

“Không phải, bằng hữu ta nói Trương Hành chết rồi!”

“Ai chết?”

“Trương Hành!”

“Không quen, ta biết hắn không? Chơi với ta bao giờ chưa?”

“Chưa, đó là nhi tử tướng chủ phủ quân Đại Kim phủ.”

Tô Vũ không chút hoang mang, hắn đứng dậy đi giày, tùy tay ném hai giọt Nguyên Khí dịch ra, mỉm cười bảo: “Hai vị đại tỷ này, ta không có tiền, trả Nguyên Khí dịch không vấn đề gì chứ?”

Hai bác gái vui mừng quá đỗi!

Ở niên đại người người tu luyện này, có ai không biết Nguyên Khí dịch, nó rất giá trị, tốn 10 vạn An Bình tệ mua một giọt cũng là bình thường!

Sao có thể có vấn đề gì!

Tô Vũ đứng dậy, thấy Hoàng Hạc nóng nảy thì không khỏi trấn an y: “Chết cũng chết rồi, ngươi gấp cái gì? Biết đâu lại là Đại Hạ phủ làm, chẳng lẽ đánh nhau với Đại Hạ phủ ư? Chúng ta nhanh đi tuyên cáo thân phận! Đại Hạ phủ muốn hạ sát thủ thì cũng phải cố kỵ một chút, ta chính là cháu rể của cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng.”

Hoàng Hạc bị hắn nói tới bật cười, lúc này thì ngươi là cháu rể của Nhật Nguyệt cửu trọng rồi à?

Giữ mặt mũi chút đi!

“Không phải Hạ gia, nếu Hạ gia muốn giết chúng ta thì cần ám sát sao? Nếu Hạ gia đã nói mặc kệ thì chắc sẽ không nhúng tay, ta lo có người muốn gây rối loạn để âm thầm giết người, vậy rất phiền toái, hai chúng ta không mang hộ đạo giả, như vậy rất nguy hiểm!”

“Sợ cái gì!”

Tô Vũ lại gạt đi: “Nói thật thì Lăng Vân tầm thường gặp ta, ai sống ai chết rất khó nói! Dù là Lăng Vân cao trọng thì cũng sẽ gây ra động tĩnh khiến người khác chú ý, vậy có thể giết được ta chắc? Sơn Hải Nhật Nguyệt, ha ha, ta cũng có chút lòng tin, sư phụ hờ của ta cho ta vài thứ tốt, đánh không lại thì chạy trốn, chờ ta chạy thoát rồi sẽ cho bọn họ đẹp mặt, đừng sợ, Lãng ca sẽ che chở ngươi!”

Tô Vũ cười ha hả, căn bản không thèm để ý.

Hắn theo Hoàng Hạc cùng nhau ra cửa, giờ phút này, trên đường phố không ngừng có tu giả chạy qua như bay.

Sau đó, có người quen Hoàng Hạc đi tới, vội nói: “Ngay phía trước, Trương Hành mất tích, có chết hay không thì chưa chắc chắn, tám chín phần mười là đã chết, nhẫn trữ vật cũng bị bỏ lại, hiện tại Long Võ Vệ đang truy tra, tên kia là Đằng Không thất trọng, còn mạnh hơn chúng ta, vậy mà vô thanh vô tức bị giết!”

Thanh niên này sốt ruột nhìn về phía Hoàng Hạc: “Hoàng huynh, chết người rồi, nơi này ở lại cũng không tốt, hay là đi thôi?”

Tô Vũ cạn lời: “Đi? Giờ muốn đi mà được à? Rời đi có khi còn bị hoài nghi là có tật giật mình! Mọi người đang tra xét, sợ cái gì! Đối phương đã giết một người, chẳng lẽ còn dám giết nữa ư? Hoàng huynh, người nhát gan này là ai vậy?”

Thanh niên kia trợn trắng mắt, Hoàng Hạc cũng cạn lời, mở miệng giải thích: “Cũng thuộc Đại Tề phủ, y là bằng hữu của ta, tên là Lưu Lễ.”

Tô Vũ tùy ý gật đầu, “Lưu huynh đừng sợ! Chúng ta đi cùng nhau, thực lực ta không yếu hơn Lăng Vân, chỉ cần không chạy lung tung thì không xảy ra chuyện đâu, chẳng lẽ kẻ đó có thể giết ba chúng ta trong nháy mắt sao?”

Lưu Lễ khẽ gật đầu, cũng không nhiều lời, trong lòng vẫn hơi lo lắng.

Trương Hành là con trai độc nhất của Nhật Nguyệt cảnh! Thân phận rất cao!

Đây là huyết mạch dòng chính, con của vợ cả!

Gã có Sơn Hải cảnh hộ đạo, kết quả. . . người đã tẫn mạng.

Thiên tài Đằng Không thất trọng, chiến Đằng Không cửu trọng cũng không có vấn đề gì, không chờ lại chết vô thanh vô tức, thật đáng sợ.

Ba người nhanh chóng tới hiện trường.

Giờ phút này, nơi đây có không ít người, vẻ mặt ai nấy đều ngưng trọng.

Tô Vũ không chút khách khí, trực tiếp dùng ý chí lực lướt qua tra xét đám người, còn dò về vị trí bị Long Võ Vệ vây quanh.

Ngay lập tức có không ít người bùng nổ ý chí lực bao bọc chính mình, có người quay đầu căm tức nhìn Tô Vũ, Tô Vũ cũng không thèm để ý, cười xòa nói: “Ta xem một chút, các ngươi đừng cản, ta không định tra xét các ngươi, làm gì mà như ôm bí mật lớn thế!”

Tầm mắt hắn đảo qua mấy người trong đám đông, rất tốt, bùng nổ ý chí lực đi, Cục lông nhỏ có thể nhận ra một vài người trong số các ngươi.

Chiến Giả cũng có ý chí lực.

Đương nhiên là hơi yếu, bùng nổ nguyên khí thì hơi thở sẽ không thay đổi.

Kẻ đến nhà mình chắc sẽ không biến đổi hơi thở?

Có vài người!

Trong đám đông, hắn thấy mấy người Chu Hồng Lãng, Tô Vũ không để ý tới bọn họ, trực tiếp tra xét hiện trường, cẩn thận tìm tòi, rồi vuốt cằm nói: “Chết ở đây à? Không có chút dấu vết nào cả! Không nhầm chứ, hẳn đối thủ phải cao hơn vị Trương huynh kia ít nhất hai cấp bậc, dù Lăng Vân giết thì cũng không đơn giản như vậy được.”

“Hai cấp bậc?”

Bên cạnh có người thấp giọng nói: “Ta hoài nghi là Nhật Nguyệt ra tay! Sơn Hải mà có thể nhẹ nhàng giấu diếm được những người khác thì hơi lạ.

Long Võ Vệ Sơn Hải đại nhân nhanh chóng đuổi tới, hộ đạo giả của Trương Hành cũng tới ngay sau đó, nhưng bọn họ đều không phát hiện cái gì, có lẽ hung thủ chính là Nhật Nguyệt cảnh!”

“Giết Trương Hành làm gì? Vì Trương Hành phát hiện ra cái gì đó, hay là đối phương có thù oán với cha hắn?”

“Ai biết được! Hay là Vạn Tộc giáo ám sát thiên tài Nhân tộc, giết một thiên tài nhận được khen thưởng không thấp, huống chi Trương Hành còn là con trai của Nhật Nguyệt, thân phận rất cao.”

“. . .”

Một đám người vây xem náo nhiệt, đồng thời cũng muốn đợi xem có bắt được hung thủ hay không.

Bọn họ hơi lo lắng!

Hiện tại bọn họ cảm thấy nơi này không an toàn.

Hay là rời đi thôi?

Nhưng rời đi, bọn họ cũng lo xảy ra chuyện ở trên đường, hiện tại nhiều người còn tốt, ít người thì làm sao bây giờ?

Hơn nữa Trương Hành vừa chết, bọn họ liền rời đi, người khác có cảm thấy bọn họ chột dạ hay không?

Tô Vũ vẫn đang nhìn quanh, bất chợt hắn lớn tiếng hô: “Nhật Nguyệt Sơn Hải thì ta cũng mặc kệ! Ta vừa tới, không phát hiện cái gì, đừng có ý đồ với ta là được, ta có lão sư là Nhật Nguyệt thất trọng, có gia gia hờ là Nhật Nguyệt cửu trọng.

Ta có Sơn Hải Thần Phù, Thần Phù phòng hộ, Nhật Nguyệt mà không đánh chết ta ngay thì cũng xong đời!”

Sau đó hắn lấy ra một Thần Phù khí tức cường đại, lại hô: “Ta không có hứng thú nhúng tay vào chuyện của các ngươi, ta mới tới, còn chưa hưởng thụ nhân sinh đâu, ta không ở Nam Nguyên nữa, ngày mai ta sẽ rời đi, nếu hung thủ nghe được, vậy không cần phải vì ta mà phá kế họach của mình, có đúng không?”

Ánh mắt người chung quanh trở nên khác thường, nhưng không nói gì.

Có lẽ đây là biện pháp tốt để giải quyết phiền toái.

Giết Thôi Lãng chưa chắc đã có lời, cũng chưa chắc có thể thành công, mà kết quả chắc gì đã tốt.

Có người trêu chọc: “Thôi huynh, gia gia hờ Nhật Nguyệt cửu trọng của ngươi muốn thân cận với ngươi một chút, ngươi lại trốn nhiều năm, hiện tại mới chịu nhận sao?”

Tô Vũ tức giận đáp: “Đừng chọc ta! Ta nhận hay không kệ ta! Có nguy hiểm, ngươi còn nhận nhanh hơn ta ấy, đừng mặt dày đứng đó chê cười, huống chi, ta có thể tìm được Nhật Nguyệt cửu trọng làm chỗ dựa, ngươi có không? Hâm mộ ghen ghét thì cứ việc nói thẳng!”

Không còn lời gì để nói!

Lời này chẳng có gì sai, người khác muốn dựa dẫm cũng chưa chắc đã tìm được.

Một thanh niên đến từ Đại Đường phủ không nhịn được nói: “Nếu Trình thự trưởng biết ngươi ở ngoài bẫy ông ấy như vậy, cẩn thận ông ta xuất quan rồi sẽ tát chết ngươi!”

Tô Vũ bĩu môi, cười ha hả đáp: “Cứ vậy đi, ngày mai ta sẽ chạy lấy người, ta đi ngang qua mà thôi, ta không muốn liên lụy vào, ta chuẩn bị đi Đại Hạ phủ ngắm mỹ nữ Vạn tộc đây!”

Không ai để ý đến hắn, sau đó, một cường giả Sơn Hải cảnh phá không bay tới, trầm giọng nói: “Các ngươi tự cẩn thận, không tìm được dấu vết của hung thủ, Đại Hạ phủ không phụ trách bảo hộ các ngươi! Ai chết thì đấy là chuyện riêng của kẻ đó!”

Dứt lời, vị Sơn Hải này nhanh chóng biến mất.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 13 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 7 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box