[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 230 : Tầm Mắt Ta Cao Lắm! (c1146-c1150)
❮ sautiếp ❯Chương 1146: Tầm Mắt Ta Cao Lắm!
Đại Minh phủ.
Tô Vũ uống xong trà, nghe xong bát quái, đứng dậy ra khỏi trà lâu.
Bên ngoài, ánh mặt trời xán lạn.
Tô Vũ cưỡi Bôn Vân Mã, thản nhiên tự tại thong thả tiến bước, sốt ruột lên đường không phải phong cách của Thôi Lãng, Thôi Lãng phải chậm rãi thưởng thức cảnh đẹp, thưởng thức mỹ nhân.
Cưỡi ngựa ra khỏi cửa thành, ngoài thành, một thương đội đang đi phía trước, thấy Tô Vũ một mình nhàn nhã cưỡi ngựa, lại đi cùng phương hướng với bọn họ thì liền chú ý tới.
Rất nhanh có người trong đoàn xe do Địa Long Thú tạo thành này lại gần bắt chuyện: “Huynh đài, ta thấy ngươi đi hướng Tinh Lạc Sơn đến Đại Hạ phủ, huynh đài đây là muốn đi Đại Hạ phủ ư?”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn, lười biếng đáp: “Đúng vậy, các ngươi cũng muốn qua bên kia à?”
“Đúng!”
Hán tử tục tằng cười nói: “Tiểu huynh đệ một mình một người, tuy rằng Tinh Lạc Sơn đã có rất nhiều cường giả bị tiêu diệt, nhưng chung quy vẫn sẽ có nguy hiểm, không bằng tiểu huynh đệ đồng hành cùng chúng ta, thế nào?”
Tô Vũ ngáp dài một cái, biếng nhác nói: “Không cần, lão ca, ngươi muốn mượn thế thì nói thẳng, Thôi Lãng ta dễ nói chuyện, ngươi muốn không tiêu tiền mà mướn bảo tiêu thì không được đâu.”
Hán tử kia cười ha hả.
Lời này thật ra không giả.
Đầu năm nay dám một mình hành tẩu vùng hoang vu dã ngoại, có ai không có chút bản lĩnh thật sự.
Y thấy “Thôi Lãng” mặc áo bào trắng, có chút giống Văn Minh sư, lại rõ ràng đi ra từ trong đại thành, thủ vệ binh sĩ còn cực kỳ khách khí với hắn, y suy đoán hắn hẳn là cường giả, vậy nên mới muốn mời đối phương cùng đi với mình.
Bằng không nếu gặp tại dã ngoại, y cũng không dám tùy tiện mời người gia nhập thương đội.
“Huynh đài thật sảng khoái, ta quả thật có tâm tư này.”
Hán tử cười rộ lên, bất chợt nghĩ tới điều gì đó, y hơi nghi hoặc, ngập ngừng hỏi: “Thôi Lãng. . .
Huynh đệ là lãng tử kiếm khách Thôi Lãng?”
Nghe vậy, trong thương đội, có người cũng lập tức nhớ ra.
Sau đó có vài vị nữ hộ vệ hừ một tiếng trầm thấp.
Thôi Lãng có chút danh khí ở Đại Minh phủ.
Đương nhiên hắn cũng nổi danh ở Đại Đường phủ.
Không phải người tốt!
Dĩ nhiên nam nhân thì có thể lý giải, nhưng nữ nhân thì đừng hòng.
Tra nam!
Tô Vũ cười ha hả: “Lão ca biết ta à? Mấy năm nay không ra cửa, vậy mà vẫn bị nhận ra, quả nhiên thiên tài đến đâu cũng có thể nổi tiếng, vì lão ca ngươi nhận thức ta, ta hộ tống ngươi một đoạn đường cũng được.
Nhưng nói trước, ta đi chậm, nếu ngươi sốt ruột thì tự đi đi.”
“Không vội không vội!”
Hán tử tục tằng đại hỉ, mấy năm trước Thôi Lãng đã là Đằng Không cao trọng!
Hiện tại không chừng đã đến Lăng Vân!
Đối với y mà nói, Thôi Lãng đã coi như đại nhân vật.
Hán tử này chỉ vừa tới Đằng Không sơ kỳ, nhưng chỉ khai 36 khiếu, so với loại thiên tài như Thôi Lãng thì chênh lệch rất lớn.
Một chi thương đội có một vị Đằng Không suất đội đã thực ghê gớm.
Tô Vũ cưỡi ngựa đến gần, cười tủm tỉm bảo: “Lão ca, đã mấy năm ta không ra ngoài, gần đây trên giang hồ có mỹ nữ xuất sắc nào không, giới thiệu cho ta đi.”
“. . .”
Xung quanh, vài cô nương lại hừ nhẹ, khinh bỉ ra mặt, Tô Vũ thấy vậy liền bĩu môi, không khách khí nói thẳng: “Mấy đại tỷ đừng hừ lạnh nữa, ta chướng mắt các ngươi, tầm mắt Thôi Lãng ta cao lắm!”
“. . .”
Hán tử xấu hổ vô cùng, quát lớn: “Làm gì đấy? Không có quy củ gì cả! Thôi đại nhân tính cách tốt cũng không phải để cho các ngươi tự tin phá quy củ, Thôi đại nhân đừng chấp bọn họ, người quê mùa không kiến thức mà thôi.”
Thôi Lãng không phải Đằng Không bát cửu trọng thì chính là Lăng Vân, đích xác xem như đại nhân vật.
Nhưng nghe nói tính tình khá tốt, chỉ là thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nếu tính tình không tốt, cũng không ai dám tỏ thái độ.
Tô Vũ xua tay, “Không sao, quen rồi! Nữ nhân thấy ta không phải là vui vẻ ra mặt thì chính là khuôn mặt thối hoắc! Người thối mặt thì dung mạo cũng bình thường thôi, ta còn không thèm liếc nhìn làm gì.”
Hán tử xấu hổ, nghe đồn Thôi Lãng độc miệng, quả nhiên, lời đồn không sai.
Không tiếp tục đề tài này nữa, hán tử cười làm lành nói: “Thôi đại nhân. . .”
“Đừng, gọi ta Lãng huynh là được!”
Hán tử tục tằng cười gượng, y cũng không nhiều lời: “Nếu nói đến mỹ nhân thì đúng là có một ít, nhưng hẳn là Lãng huynh không hứng thú, đó đều là người đại gia tộc, dễ chọc phiền toái.”
Tô Vũ đổi sắc, vội gật đầu, “Xem ra, chuyện của ta vẫn có người nhớ rõ! Aiiiz, một lần sa chân ân hận ngàn năm!”
Trong đội ngũ, có người phì cười, bắt chuyện: “Đại nhân, mấy năm trước người kể chuyện nói về sự tích của ngài không đến 100 lần thì cũng phải tới 99! Chỉ là mấy năm nay nói ít đi, giờ ngài ra ngoài rồi, sự tích về ngài sẽ lại lưu truyền thôi!”
Người vừa lên tiếng chỉ là Vạn Thạch cảnh, nói chuyện cũng coi như cung kính, nhưng không tự chủ mang chút ý cười.
Chịu thôi, nhìn thấy đại nhân vật bị Nhật Nguyệt cửu trọng đuổi giết trong truyền thuyết, y thật sự có chút kích động.
Y rất muốn hỏi, cháu gái của Nhật Nguyệt cửu trọng xấu lắm ư?
Không thì ngươi chạy làm gì!
Tô Vũ khinh thường đáp: “Một đám gia hỏa nhàm chán, tại vì đám gia hỏa đó loạn truyền khắp nơi nên ta mới bị nhốt trong Đại Minh phủ, đám người kể chuyện kia nên chém phân nửa đi mới phải!”
Hán tử dẫn đầu cũng hùa theo:: “Lãng huynh nói đúng, có điều chém rồi thì Đại Minh phủ sẽ ít đi một nửa lạc thú! Lần này Lãng huynh đi tới Đại Hạ phủ, chẳng lẽ là muốn ngắm mỹ nhân Thần Ma Vạn tộc?”
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, cười ha hả đáp: “Đúng, tin tức linh thông đấy! Những học viên Vạn tộc kia tới rồi đúng không? Hiện tại đã tới tháng 5, hẳn là sắp tới rồi đi?”
“Chuyện này thì ta không rõ lắm.”
Hán tử tục tằng lắc đầu, “Lần trước chúng ta đến Đại Hạ phủ đã qua hai tháng, hai tháng này Đại Hạ phủ hơi hỗn loạn, chúng ta không dám đi, hiện tại nghe nói Đại Hạ phủ an tĩnh hơn rất nhiều, vậy nên mới dám chuyển một ít hàng hóa qua.”
“Cái gì vậy?”
Tô Vũ nhìn đám Địa Long Thú đang chở rất nhiều đồ sau lưng.
Nhân cảnh có xe, nhưng không thích hợp dùng tại dã ngoại.
Đại Minh phủ có kỵ thừa thú, nhưng không gian không lớn, giá trị chế tạo cũng không thấp, không thích hợp vận chuyển hàng hóa, Địa Long Thú thích hợp hơn một chút, lợi nhuận tương đối cao.
“Một ít đồ chơi nhỏ mà thôi.”
Hán tử tục tằng kể lể: “Gì cũng có, còn có một ít tùy tay chi tác của Văn Minh sư, Đại Minh phủ bên này không thiếu, nhưng ở Đại Hạ phủ thì lại cần nhiều.
Vận chuyển một chuyến là kiếm đủ tiền tu luyện trong cả tháng tới.”
Tô Vũ tò mò hỏi: “Ý chí chi văn sao? Cái này mà các ngươi cũng dám buôn bán?”
“Đại Minh phủ không hạn chế, Đại Hạ phủ bên kia thì hạn chế mang ra ngoài, nhưng lại không hạn chế đưa vào.”
Hán tử tục tằng bổ sung thêm: “Không đáng giá đâu, chỉ là tác phẩm tùy hứng thôi, cũng không có mấy quyển, sau một chuyến, nếu may thì kiếm mấy trăm công huân, mà chúng ta nhiều người như vậy, cũng đành chịu, nhiệm vụ tán tu có thể nhận không nhiều lắm, đến chiến trường Chư Thiên bên kia, không phải người quân đội thì quá nguy hiểm.”
Tô Vũ gật đầu, “Thảm thật, một chuyến mới kiếm mấy trăm công huân, các ngươi lại có mấy chục người.
Đâu giống ta, tùy tay chế tạo mấy cái Văn Binh là kiếm nghìn điểm công huân cũng không khó.”
“. . .”
Đắng lòng!
Hán tử tục tằng câm nín, nhưng y biết Thôi Lãng là Đúc Binh sư, giờ phút này y tươi cười hỏi: “Lãng huynh, vậy ngươi có tác phẩm nào không? Nếu không. . .”
“Đừng nghĩ, Văn Binh ta đúc là giành cho mỹ nhân, ngươi ấy à. . .”
“Ha ha ha, Lãng huynh quả nhiên người có cá tính!”
“. . .”
Hán tử tục tằng cạn lời, miễn cưỡng cười lấy lòng.
Đại gia, ngươi còn dám lãng nữa à?
Có tin vị kia Đại Đường phủ tới tìm ngươi hay không?
Chương 1147: Ta Đã Trở Lại
Một đường hành tẩu, tốc độ Tô Vũ không nhanh, thương đội cũng giảm tốc độ, có điều có cường giả Đằng Không đỉnh cấp đi theo an toàn hơn rất nhiều, đi thêm vài ngày cũng không sao, an toàn là trên hết.
Trên đường, hán tử tục tằng nói: “Gần đây Tinh Lạc Sơn thái bình hơn hẳn, những năm trước chúng ta đều đi đường vòng, không dám đi qua Tinh Lạc Sơn, ngày xưa có không ít đạo tặc và Vạn Tộc giáo chúng trong đó, việc này còn phải cảm tạ Tô Vũ, bằng không, mỗi lần chúng ta vận chuyển hàng hóa đều vòng xa thêm mấy trăm dặm.”
Hán tử lại nói: “Nhưng thời gian dài, bên này lại bắt đầu có đạo tặc tụ tập, bất quá không cường đại như trước, phần lớn là Thiên Quân Vạn Thạch, vả lại chỉ cướp tài vật, chưa từng xảy ra tình trạng giết người cướp của.”
Tô Vũ khó hiểu: “Vậy ngươi sợ cái gì? Ngươi đã là Đằng Không rồi mà!”
Hán tử thở dài, “Những người này rất khó chơi, trừ phi lập tức giết hết, bằng không bám đuôi như ruồi bọ ấy, làm buôn bán không cần thiết dây dưa lằng nhằng, nhưng chúng ta đã báo cho Đại Minh phủ, chờ Đại Minh phủ phái người tới bao vây tiễu trừ đi, hiện tại Đại Minh phủ có thêm quân đoàn mấy vạn cường giả, đều là Đằng Không, chà, thật lợi hại, tùy tiện phải đội trăm người đến chắc cũng đủ quét sạch.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, cười mơ màng lẩm bẩm: “Cũng không biết thổ phỉ có mỹ nhân hay không. . .”
Ba câu không rời nổi nữ nhân!
Hán tử tục tằng bó tay, mà y cũng quen rồi, y nói: “Lãng huynh, chưa chắc đã có mỹ nhân, nhưng tới Đại Hạ phủ thì không thiếu, rồi ta sẽ mời ngươi. . .”
“Thôi bỏ đi, chỗ ngươi đi chắc chắn rất thấp kém!”
“Ha ha ha, Lãng huynh nói đúng, nghèo quá mà, đành chịu thôi.”
“. . .”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, Tô Vũ cũng tìm hiểu một chút tình huống gần đây của Đại Hạ phủ, không có đại sự gì ngoài việc Hạ Tiểu Nhị bị vô số người mắng, Đại Hạ Văn Minh học phủ thì nhận học viên Vạn tộc.
Lời cuối cùng của hán tử nói khiến Tô Vũ chú ý.
“Lần này Lãng huynh đi Đại Hạ phủ phải cẩn thận, ta biết Lãng huynh đã quen, cũng không muốn trêu chọc đám con cháu đại gia tộc, nhưng hiện tại không ít người bọn họ đang ở phủ thành Đại Hạ phủ! Nghe nói hai đại thánh địa đều có con cháu gia tộc tiến đến, chuẩn bị tới Đại Hạ phủ cầu học.”
Hán tử nhắc nhở: “Trong đó có cả hậu duệ vô địch vương giả! Hậu duệ Nhật Nguyệt lại càng nhiều không kể xiết! Hơn nữa người Vạn tộc tới, hiện tại Đại Hạ phủ tạp nham hỗn loạn, còn tính là bình tĩnh bởi vì so ra gần đây Đại Chu phủ không quá an ổn, dù sao chuyển hàng lần này xong, về sau chưa chắc ta đã tới Đại Hạ phủ buôn bán.”
Tô Vũ gật đầu, con cháu đại gia tộc sao?
Có bao nhiêu?
Không ít hậu duệ Vô địch?
Có lẽ đều vì phương pháp chia tách của sư tổ đi.
Đoàn người tiến vào khu vực Tinh Lạc Sơn.
Nửa ngày sau, Tô Vũ chém chết một tên mới vào Đằng Không, hắn hừ một tiếng, trong ánh mắt sùng bái của hán tử tục tằng, hắn cất cao giọng nói: “Thôi Lãng ta đến Tinh Lạc Sơn, không lấy mỹ nhân chiêu đãi thì thôi, còn dám chặn đường đánh cướp! Dù sao cũng là Đằng Không, vậy mà còn làm loại chuyện dơ bẩn này, không ghê tởm à?”
Bốn phía im lặng.
Người thương đội đều mang vẻ mặt sùng bái, dù thật hay giả thì khẳng định là có sùng bái.
Lợi hại!
Một kiếm giết chết một vị Đằng Không, thương đội bọn họ chỉ có hán tử tục tằng kia là Đằng Không, nói như vậy, Thôi Lãng cũng có thể một kiếm giết chết, khó trách đội trưởng vẫn luôn khách khí với Thôi Lãng.
Người có tên, cây có bóng.
Mấy năm không ra khỏi Thiên Đô Phủ, hình như Thôi Lãng càng cường đại hơn, không hổ là thiên tài khiến hai đại phủ phải náo nhiệt năm xưa.
Tô Vũ không quá để ý, lúc này hắn đang tự hỏi, Đằng Không từ đâu ra?
Những người này là Vạn Tộc giáo sao?
Không nhất định!
Có thể là do người khác phái tới, còn nguyên nhân thì. . . có lẽ là đang tìm kiếm di tích hắn nói lúc trước.
Đương nhiên, di tích mà Tô Vũ bịa ra chỉ là giả, bất quá vẫn có thể có người tin.
Nơi này cách Nam Nguyên không xa, hơn nữa cũng có khả năng có di tích tồn tại, bọn người kia chưa chắc là Vạn Tộc giáo chúng, có thể là tay sai bị phái tới tìm di tích.
Đương nhiên, thực lực yếu như vậy thì hẳn để canh gác thì đúng hơn.
Dù sao có cường giả thì chắc cũng không dám ra tay.
Tìm di tích phải điệu thấp một chút.
Thôi Lãng là danh nhân Đại Minh phủ, chết ở đây, Đại Minh phủ chắc chắn sẽ phái người tới tra, đưa cường giả tới vậy thì phiền toái.
Quả nhiên.
Sau khi đoàn người Tô Vũ rời đi không lâu, có người xuất hiện bên cạnh kẻ vừa bị giết, nhìn thoáng qua thi thể, thấp giọng nói: “Thôi Lãng. . . đệ tử ký danh của Ngưu Bách Đạo, nếu không phải vì vị kia, Ngưu Bách Đạo đã thu đối phương, gia hỏa này lại chạy ra rồi!”
Sau đó bên cạnh có thêm một người, y thản nhiên giải thích: “Vị kia bế quan, lúc này hắn ra ngoài lang thang cũng là bình thường, thôi, đừng gây chuyện! Gia hỏa Thôi lãng không dễ chọc đâu, không cần báo thù vì một người chết, tiểu tử này coi như xui xẻo, chặn ai không chặn mà lại chặn Thôi Lãng, mấy năm qua tên kia chắc đã nghẹn hỏng rồi.”
“Cũng đúng.”
Hai người nói chuyện một lúc, rồi một người lại nói: “Rất có thể Tinh Lạc Sơn không có di tích, bằng không Tô Vũ cũng sẽ không bại lộ vị trí, vị kia Đại Minh phủ cũng không quản bên này, ngươi nói xem, nó có thể ở Nam Nguyên hay không?”
“Có khả năng, nhưng không đi bên kia được, bên kia có Nhật Nguyệt, quá nguy hiểm!”
“Haizz!”
Người nói chuyện thở dài một tiếng, “Thật muốn đi vào di tích vô địch.
Dù không thành vô địch thì Nhật Nguyệt cũng không khó, đáng tiếc. . .”
“Không có gì đáng tiếc, ta cảm thấy sớm muộn gì Đại Hạ phủ cũng loạn, cường giả đóng quân ở Nam Nguyên có lẽ sẽ mau chóng rời đi, rốt cuộc đến bây giờ vẫn không thu họach được gì.”
“Chúng ta cũng chưa chắc có thể tìm được.”
“Thử thời vận thôi, thứ này không phải chỉ có thực lực là đủ, dù sao khi Tô Vũ kế thừa thì hắn mới chỉ là khai nguyên.”
“. . .”
Hai người hàn huyên hồi lâu, sau đó biến mất tại chỗ.
Còn người đã chết thì không ai buồn quản.
Thôi Lãng. . . cũng không cần quản hắn, đó không phải mục tiêu, giết cũng không được gì, còn làm mình gặp phiền toái, nếu giết Thôi Lãng thì có khi Đại Minh phủ sẽ mặc kệ, nhưng không chừng vị kia Đại Đường phủ sẽ quản một chút, người ta hô đánh hô giết hắn, đó là chuyện của người ta, biết đâu hắn lại là cháu rể của vị kia thật thì sao.
Tô Vũ quay đầu nhìn thoáng qua phía sau, cười cười, hai vị Lăng Vân cảnh.
Cũng không biết người nhà ai, hay là người Vạn Tộc giáo.
Thôi, không cần để ý tới.
Với tính tình của Thôi Lãng, chuyện không quan hệ đến mình thì đều lười quản, không cần vì giết hai Lăng Vân mà bại lộ cái gì.
Đã sắp tới Nam Nguyên.
Ra khỏi Tinh Lạc Sơn, nhiều nhất đi thêm một ngày liền có thể đến Nam Nguyên.
Ta đã trở lại!
Tô Vũ nhìn về phía trước, hắn còn chưa thấy cái gì, nhưng trong lòng đã có chút thổn thức, hắn đã trở lại, hy vọng tòa tiểu thành này có thể vĩnh viễn yên bình, đáng tiếc hắn lại sinh ra tại đây, di tích vô địch. . . đã khiến không ít người động tâm.
Chương 1148: Hách Gia Đại Nguyên Phủ
Nam Nguyên.
Khi nhìn thấy tiểu thành, Tô Vũ hơi hoảng thần.
Nhưng hắn nhanh chóng trấn định, rồi lại nhìn tiểu thành, sâu trong đáy mắt ẩn giấu sự u ám.
Nơi này không bình thường.
Bên người, hán tử tục tằng thấy Nam Nguyên tiểu thành thì nhẹ nhàng thở ra, vào trong thành rồi thì tính an toàn tăng nhiều, kế tiếp chính là dỡ hàng, không phiền toái lắm.
“Lãng huynh, đa tạ ngươi hộ tống dọc đường đi!”
Hán tử tục tằng cười ha hả nói: “Tới Nam Nguyên rồi thì gần như không còn phiền toái gì nữa, chúng ta sẽ cố gắng bán hết hàng ở Nam Nguyên.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, “Nam Nguyên? Ta nhớ Nam Nguyên không phải thông thương điểm, ở đây có người thu mua sao?”
“Trước kia thì không, hiện tại đã có, hiện tại bên này nhiều người.”
Hán tử tục tằng biết hắn mấy năm không ra cửa, liền giải thích: “Đây không phải quê quán của Tô Vũ sao? Lãng huynh, ta không nói chắc ngươi cũng hiểu ý ta, Hạ gia vẫn chưa tìm được di tích Tô Vũ kế thừa, những người khác đều ôm lòng tới thử thời vận, dù sao hiện tại Tô Vũ cũng không dám trở về.”
Y cười ha hả: “Không ít người tới thử vận may, thường xuyên qua lại, người ở đây không ít, Hạ gia vốn không cho người ngoài tới, sau đó có người tạo áp lực, nói rằng không cho người ngoài tới có phải vì Hạ Phủ chủ trốn ở đây bế quan chuẩn bị chứng đạo hay không, sau đó Hạ gia không phản đối nữa, so với để người vụng trộm tiến vào, còn không bằng cho người ta chính đại quang minh.”
Tô Vũ cười nhạt, “Di tích ư? Tô Vũ sinh ra tại đây thì di tích liền ở đây à, sao ta không thấy?”
“Cơ hội lớn, mọi người đều hứng thú, vậy có biện pháp nào chứ.”
Hán tử tục tằng lại nói: “Lãng huynh, không thì ngươi cũng đi dạo đi, chắc chắn di tích sẽ tán thành thiên tài, không phải thiên tài mà như mấy người chúng ta là không có hy vọng rồi, Lãng huynh là thiên tài, hy vọng không nhỏ.”
“Thiên tài? Ha ha ha!”
Lúc này, nơi xa, một đám Địa Long Thú chạy băng băng đến.
Thiếu niên dẫn đầu cưỡi một mãnh hổ Đằng Không cảnh, nghe cuộc đối thoại của hai người, kẻ đó khinh miệt cười một tiếng, cũng không nhiều lời, yêu thú lướt qua bọn họ lao đi.
Người này chỉ thuận miệng mà thôi.
Còn chẳng thèm để ý tới.
Một kẻ cưỡi Bôn Vân Mã thì có gì cần chú ý.
Người kia không quan tâm Tô Vũ, nhưng ánh mắt Tô Vũ lại lạnh lùng, một đám tới quê ta tìm di tích, ta còn chưa đáp ứng đâu!
Lần này hắn vốn ra ngoài làm vài chuyện.
Bắt đầu từ đây thật ra không tồi!
Thiếu niên vừa muốn lướt qua hắn, một đạo kiếm mang từ trên trời giáng xuống!
“Lớn mật!”
Phía sau thiếu niên, một người khẽ quát, người nọ vừa muốn ra tay, phụt một tiếng, con mãnh hổ dưới thân thiếu niên đã bị chém rớt đầu.
Yêu thú chết, thiếu niên bị văng ra ngã xuống mặt đất, y vội vàng xoay người nhảy lên, miễn cưỡng đứng lại, trước mặt Tô Vũ lập tức có thêm mấy người.
Một vị trung niên mặt sẹo nhìn về phía Tô Vũ, sắc mặt khó coi, “Các hạ là ai? Sao dám can đảm tập sát hậu duệ Nhật Nguyệt ở địa bàn Đại Hạ phủ?”
Tô Vũ cười lạnh, “Đừng bày ra bộ dáng ấy, Lãng gia ta đây trải đời nhiều, có việc đời gì mà chưa thấy qua?”
Tô Vũ cười nhạo, nhìn về phía thiếu niên phẫn nộ bên kia, nghiền ngẫm nói: “Tiểu tử nhà ai vậy? Chưa từng chịu khổ đúng không? Nửa đường tiếp cận, ngươi cho rằng ai cũng là cha ngươi, ai cũng yêu chiều ngươi à? Nít ranh, nếu không phải ngươi chỉ nói một câu như vậy, lại là ở cửa thành, không thì ta đã chém bay đầu ngươi rồi!”
“Ngươi. . .”
Trung niên mặt sẹo phất tay ngăn thiếu niên nói chuyện, trầm giọng đáp: “Là thiếu gia nhà ta lỗ mãng! Nhưng vị công tử này không nói một lời liền giết tọa kỵ của thiếu gia nhà ta, dù sao cũng nên để lại tên họ!”
“Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Thôi Lãng Đại Minh phủ!”
Tô Vũ tươi cười, “Quen không? Các ngươi là người nhà ai? Nói xem xem Lãng gia ta có chọc được không.”
“Thôi Lãng?”
Nam trung niên mặt sẹo suy nghĩ một chút, sau đó hơi nhíu mi nói: “Lãng tử kiếm khách Thôi Lãng? Ngươi. . .
Ngươi ra rồi à?”
Tô Vũ trừng mắt, “Làm sao, Lãng gia ra ngoài còn cần bẩm báo ngươi à? Đừng tưởng rằng ngươi là Lăng Vân thì thế nào! Sơn Hải Nhật Nguyệt ta đã thấy nhiều, Lăng Vân rác rưởi như ngươi muốn gây chuyện thì cứ thử xem!”
Động tĩnh ngoài thành khiến người xung quanh chú ý, trên tường thành cũng có thêm vài người.
Người trung niên kia thật sự là Lăng Vân cảnh, nhưng chỉ là sơ kỳ.
Giờ phút này, y cũng biết người đối diện chính là ai.
Lãng tử kiếm khách, Thôi Lãng!
Hoặc là nói, hoa tâm kiếm khách Thôi Lãng.
Gia hỏa này không phải Chiến Giả, hắn là Văn Minh sư, tại sao cứ phải lấy danh hiệu kiếm khách làm gì.
Sau lưng hắn là một vị cường giả Nhật Nguyệt thất trọng, Ngưu Bách Đạo Đại Minh phủ.
Mặt khác, còn có vị kia của Đại Đường phủ.
Dù sao người ngoài không tiện nói gì, nếu Thôi Lãng đáp ứng ở rể, biết đâu lại có thêm một vị cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng làm chỗ dựa, việc này không nói trước được.
Thấy thiếu niên phía sau còn không phục, có vẻ chưa từng nghe đến cái tên này, người trung niên cũng không ngoài ý muốn, Thôi Lãng đã nhiều năm chưa ngoi đầu.
Y chặn lời thiếu niên, rồi trầm giọng nói: “Hiểu lầm mà thôi! Thiếu gia nhà ta cũng không có ác ý, chỉ là lần đầu ra khỏi gia tộc, tuổi tác còn nhỏ, Lãng huynh đừng để trong lòng, Ban Lan Hổ chết rồi thì thôi, Lãng huynh cũng nên hả giận.”
“Sẹo thúc!”
Thiếu niên có chút không vui, đối phương giết tọa kỵ của ta, đây chính là tọa kỵ gia tộc trả giá cao thuần phục cho y.
Sẹo thúc ngắt lời: “Không sao, chỉ là hiểu lầm, sau này thiếu gia phải cẩn thận hơn!”
Thiếu niên cực kỳ khó chịu, nhưng y tự biết mình gặp phải kẻ không dễ chọc, đành phải trầm mặc đè nén lửa giận.
Tô Vũ miệt thị cười một tiếng, hắn cưỡi ngựa thản nhiên tự đắc rời đi, “Thôi, không so đo với nít ranh! Ta là người dễ nói chuyện! Nếu là kẻ tiểu nhân thù dai thì chỉ với lời ngươi nói, lão tử không ra tay bây giờ, chờ ngươi ra khỏi thành, bốn phía không người mới âm thầm xử lý ngươi, chết cũng không biết chết như thế nào! Mấy năm trước, Lãng gia lang thang giang hồ, chuyện này thấy nhiều rồi!”
“Bao nhiêu thiên tài, con cưng đại gia tộc, cảm thấy chính mình ghê gớm, không bị xã hội vùi dập, chết phải gọi là thê thảm, Lãng gia cũng là hiểm tử hoàn sinh, sau nhiều lần mới hiểu được một đạo lý, ra ngoài gặp kẻ khó dây thì cứ ra vẻ đáng thương, gặp được người có thể chọc thì làm thịt hắn!”
“. . .”
Sẹo thúc không hé răng, vẻ mặt thiếu niên bừng bừng lửa giận, nhưng cũng không nói nữa.
Bên cạnh Tô Vũ, mấy người thương đội cũng trầm mặc, bọn họ lo tập trung vận chuyển hàng hóa, không nói một lời.
Gặp loại chuyện như vậy thì tốt nhất là đừng xen vào.
Trên tường thành lúc này có không ít người.
Ngày xưa, Nam Nguyên thành chỉ có vài vị Đằng Không, mà đó cũng là người mạnh nhất, mà nay, không đến mấy tháng, Nam Nguyên biến hóa cực lớn, giờ phút này trên tường thành có cả Sơn Hải.
Mọi người cũng nghe thấy được thanh âm ầm ĩ ngoài thành.
Có người thấp giọng cười bảo: “Là tên Thôi Lãng kia à?”
“Ai vậy?”
Có người không biết, hỏi thăm rồi cũng biết.
Thì ra là thế!
Ngủ với cháu gái một vị Nhật Nguyệt cửu trọng, còn có thể bình an tiêu dao bên ngoài, mặt khác liền không cần nhiều lời.
“Mấy gia hỏa kia là ai?”
“Hình như là người Hách gia Đại Nguyên Phủ!”
“Hách gia? Gia tộc Nhật Nguyệt? Hách gia à, ta nhớ ra rồi, vị Giám Thiền thự Đại Nguyên Phủ kia đúng không? Người nhà hắn cũng tới sao?”
“Không phải mạch chính, không có Sơn Hải hộ đạo, hẳn là người chi thứ.”
“Chi thứ. . .
Vậy đúng là phải nhịn, dòng chính còn tốt, nếu là chi thứ, chọc phải Thôi Lãng thì sẽ không có kết quả tốt.”
Thôi gia tuy không phải cường giả, nhưng sau lưng Thôi Lãng có Nhật Nguyệt, còn là hai vị, đều là Nhật Nguyệt cao trọng.
Ngươi là dòng chính Nhật Nguyệt thì còn có thể chạm vào.
Nhánh nhỏ thì né đi!
Thực lực không bằng người ta, vậy phải nhịn.
“Gia hỏa Thôi Lãng kia thực lực không yếu, hổ yêu Đằng Không lục trọng, một kiếm đã chém chết!”
“Mấy năm trước ta nghe nói hắn đã là Đằng Không bát trọng hoặc cửu trọng rồi, hiện tại có lẽ sắp Lăng Vân hoặc là đã Lăng Vân, giết một Yêu tộc Đằng Không lục trọng không phải đơn giản sao?”
“Sao gia hỏa này cũng chạy tới đây?”
“Ai biết được, vị kia Đại Đường phủ bế quan, chắc hắn ra ngoài thả lỏng.”
“. . .”
Chương 1149: Chứng Nào Tật Nấy
Mọi người thấp giọng nghị luận, bên dưới Tô Vũ thong thả cưỡi ngựa đi tới.
Liếc nhìn tường thành, trong lòng hắn hậm hực không thôi, cường giả đúng là không ít.
Nhưng ngoài mặt thì hắn vẫn tươi cười, “Chao ôi, nơi này nhiều bằng hữu thật!”
Tùy tiện cười nói với một người: “Kia. . .
Vương huynh đúng không? Còn nhớ ngày xưa chúng ta cùng nhau vui vẻ ở Đại Tống phủ không? Ai, chuyện xưa như mây khói. . .”
Một thanh niên bị hắn chỉ điểm, sắc mặt biến đổi, bó tay nói: “Thôi huynh, chúng ta mới chỉ gặp một lần, đúng một lần, nhưng không có những việc ngươi nói, ngươi nhận sai người rồi, ta cũng không phải họ Vương!”
Có người phì cười, tham gia góp vui: “Họ Vương, không phải là Vương Khải Đại Tống phủ chứ? Lãng huynh, mấy năm ngươi không ra ngoài, đã quên hết tên họ mọi người rồi.”
Tô Vũ ha hả cười đáp: “Kệ đi! Tên họ chỉ là cách xưng hô, gọi thế nào chẳng được, bèo nước gặp nhau, tương phùng hà tất từng quen biết! Chư vị đều tới đây tìm di tích của Tô Vũ ư? Có phát hiện gì không? Cho ta đi chơi cùng với nào.
Yên tâm đi, phát hiện ra thì ta cũng không đoạt, ta chỉ muốn xem di tích có cổ mỹ nhân hay không thôi.”
Mọi người không nói gì!
Vậy mà tên này dám nói ra!
Tô Vũ đạp không trực tiếp bay lên tường thành, nhìn trái nhìn phải, hiếu kỳ hỏi: “Kỳ quái, Hạ gia mặc kệ đám người ngoại lai chúng ta à? Tùy tiện lên tường thành tham quan cũng được hả?”
Dứt lời, hắn nhìn về phía thanh niên hắn vừa gọi là Vương huynh, gọi: “Vương huynh. . .”
“Ta họ Hoàng!”
“Được được, Hoàng huynh!” Tô Vũ cười tủm tỉm, “Hoàng thì Hoàng đi, như nhau cả! Hoàng huynh, sao không thấy cường giả Đại Hạ phủ?”
Ít nhất là không thấy quân đội cường giả.
Chỉ có một vài binh sĩ ở đây, đều dưới Đằng Không, cũng không hé răng, chỉ yên lặng thủ vệ bốn phía.
Hắn bay lên đây cũng không ai quản hắn.
Nếu có lính gác trước kia thì hành động này tuyệt đối không thể thực hiện được.
Thanh niên kia bất đắc dĩ, đành phải giải thích: “Nam Nguyên thực lực không mạnh, khó điều động binh lực lại đây, ý tứ Đại Hạ phủ là đừng gây chuyện, đừng quấy rầy dân chúng, vậy thì tùy ý.
Nếu quấy rầy dân chúng, quấy nhiễu cuộc sống thường nhật của người dân Nam Nguyên, tự nhiên sẽ có người tới tìm ngươi.”
“Thì ra là thế!”
Tô Vũ gật đầu, lại nói: “Ta biết ngay mà, ta vừa mới xử lý một yêu thú, vậy mà không có ai nói gì.
Có phải Đại Hạ phủ còn nói người ngoại lai chém giết lẫn nhau thì bọn họ cũng mặc kệ đúng không?”
“Lãng huynh đoán như thần!”
Thanh niên gật đầu, “Đúng vậy, mệnh lệnh của Hạ Hầu gia là không phụ trách an nguy của người ngoại lai! Nhưng đánh hỏng chỗ nào, làm hỏng thứ gì thì phải bồi thường gấp trăm lần, đền tiền xong thì mặc kệ, ngươi có bản lĩnh thì cứ tùy ý!”
“Đúng là tính cách của Hạ Hầu gia!”
Tô Vũ cười rộ lên, hắn nhìn về phía đám người vừa đến bên dưới tường thành, ôm cánh tay, cười nói: “Tiểu tử, ngươi dám vũ nhục ta, lúc trước ta còn lo lắng phiền toái, bây giờ thì hay rồi.
Tiểu tử đó là người nhà ai đấy? Thực lực không đủ thì ta sẽ giết hắn sau.”
“Lãng huynh!”
Có người chen vào: “Người Hách gia – gia tộc Nhật Nguyệt Đại Nguyên phủ, chút việc nhỏ mà thôi, đừng nghịch, hắn còn nhỏ, còn là Dưỡng Tính, mới lần đầu ra ngoài trải đời, ngươi so đo làm gì.”
Tô Vũ cười nhưng không nói gì, phía dưới, vị Lăng Vân cảnh mặt thẹo kia nghe vậy thì hơi nhíu mày, chắp tay nói: “Thôi huynh, chỉ là một hồi hiểu lầm, trẻ nhỏ xuất khẩu vô lễ, sau khi trở về ta sẽ tự thỉnh gia chủ giáo huấn, Thôi huynh hà tất phải hù dọa đứa nhỏ.”
Tô Vũ cười tủm tỉm: “Chỉ đùa thôi, đừng sợ! Đứa trẻ đáng yêu như vậy, ta đâu nỡ giết! Thôi Lãng ta hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, 25 tuổi chơi tới giờ cũng gần 10 năm, người ta giết cũng chỉ có một tí xíu, ta sao có thể tùy tiện giết người, không phải nói giỡn thôi sao?”
Trung niên mặt sẹo bất đắc dĩ, cảm thấy thật phiền toái.
Vừa đến Nam Nguyên đã gặp gia hỏa như vậy.
Chắc mấy năm nay bị nghẹn điên rồi, giờ tìm người phát tiết hỏa khí.
“Thôi huynh thứ lỗi, đêm nay ta sẽ mang thiếu gia bái phỏng Thôi huynh, thỉnh Thôi huynh nể mặt!”
Tô Vũ xua tay, “Thôi, chút việc nhỏ, không có gì! Mọi người đều ra ngoài xã hội, vẫn nên cho nhau mặt mũi, nhớ kỹ đừng nên nói lung tung là được, như ta đây gặp hậu duệ vô địch, ta cũng phải tỏ vẻ đáng thương, gặp hậu duệ Nhật Nguyệt. . . thích chơi thế nào thì chơi, cùng lắm thì lão tử đến cậy nhờ Đại Đường phủ!”
Má!
Có người thầm mắng, không phải ngươi không muốn nhận quan hệ với đối phương sao?
Hiện tại gặp rắc rối lại muốn đi cậy nhờ Đại Đường phủ?
Tên khốn ăn cơm mềm!
Vô sỉ mất mặt!
Nhưng hắn nói như vậy, mọi người cũng cảm thấy bất đắc dĩ, người ta mà đi cậy nhờ Đại Đường phủ, gia hỏa gia tộc Nhật Nguyệt bình thường đúng là không dám chọc đến hắn.
Tô Vũ cười cười, cất bước đi xuống tường thành, vừa đi vừa nói: “Đi dạo nào, nếu vớt được di tích có khi lại phát tài cũng nên! Đúng rồi, đi phủ thành chủ như thế nào? Đi tâm sự với thành chủ một chút, còn nữa, lão sư của Tô Vũ trừ Liễu Văn Ngạn chấp giáo ra thì còn thân nhân nào khác không? Ta cũng là người Đại Minh phủ, người một nhà mà, ta đi bái phỏng một chút.”
“Vương. . .
À không Hoàng huynh, nếu không chúng ta đồng hành đi, sau đó thuận tiện đến nhà Tô Vũ nhìn xem.
Biết nhà hắn ở đâu không?”
Sắc mặt thanh niên kia hơi đổi, y nhanh chóng đáp: “Ta đi với ngươi!”
Đến nhà Tô Vũ nhìn xem!
Biết đâu. . .
Thôi Lãng thật lãng!
Vừa đến đã muốn tới nhà Tô Vũ.
Mặc kệ sắc mặt những người khác thế nào, y vội vàng đuổi kịp hắn, “Lãng huynh, ta tới sớm hơn ngươi mấy ngày, cũng hiểu biết một chút, vài vị lão sư của Tô Vũ vẫn còn ở đây, bao gồm phủ trưởng Nam Nguyên trung đẳng học phủ, nhưng đối phương có công chức tại Đại Hạ phủ, chúng ta không tiện tiếp xúc.”
Y lại nói: “Còn nhà Tô Vũ thì bên ngoài có Long Võ Vệ, không thể tùy tiện xông vào.”
Tô Vũ gạt đi: “Không sao, lão sư tiện nghi của ta là Ngưu phủ trưởng, Tô Vũ và lão sư ta quan hệ không tồi, ta cũng coi như sư huynh hắn, người trong nhà, đến xem phòng ở của huynh đệ ta thì có sao! Ta tìm di tích cũng là quang minh chính đại, không phải trộm cướp, đúng không? Tô Vũ cũng không nhớ rõ di tích ở đâu, cố ý cho ta tới tìm, ngươi cảm thấy lí do này có vấn đề gì không?”
Người phía sau nghe mấy lời nói nhảm này của hắn thì đều câm nín, cảm thấy thật vô sỉ!
Thôi Lãng vẫn chứng nào tật nấy.
Chưa chắc hắn đã gặp Tô Vũ, vậy mà bây giờ qua miệng hắn lại thành huynh đệ.
Với tính tình Thôi Lãng thì có lẽ đã có dịp gặp Tô Vũ ở Đại Minh phủ, nhưng nếu nói là có giao tình thì chưa chắc.
Ai không biết ở Đại Minh phủ Tô Vũ kết giao với toàn cường giả Sơn Hải Nhật Nguyệt, hắn là khách quý của Phủ chủ, Đại Minh phủ rất xem trọng Tô Vũ, sao Tô Vũ lại có thời giờ để ý tới Thôi Lãng.
Chương 1150: Vì Hắn Mà Chết
Phủ thành chủ.
Thành chủ vẫn là Ngô Văn Hải.
Nhưng hiện giờ dáng vẻ Ngô Văn Hải đã hiện ra vẻ già nua rõ rệt.
Khi nhìn thấy Tô Vũ, Ngô Văn Hải thực bình tĩnh, làm thành chủ Đại Hạ phủ, thực lực của ông tuy yếu nhưng địa vị không thấp, kể cả khi Nam Nguyên nhỏ yếu.
Gặp Tô Vũ, hoặc là nói Thôi Lãng, chỉ bởi vì đối phương đến từ Đại Minh phủ, tốt nghiệp ở Đại Minh học phủ, là đệ tử ký danh của Ngưu Bách Đạo.
Ngô Văn Hải không khách khí, nói thẳng: “Nếu Thôi huynh đệ tới tìm di tích thì tùy ý, đừng quấy rầy người khác là được! Mặt khác, nếu có cái gì thì cũng chẳng đợi các ngươi tới phân, đều đã bị Đại Hạ phủ lấy đi rồi! Ta gặp Thôi huynh đệ là muốn hỏi, Tô Vũ ở Đại Minh phủ có ổn không?”
Tô Vũ liền đáp: “Tốt lắm, nhưng hắn đang bị thương, khi ta đi, hắn chạy tới địa bàn lão sư ta bế quan, hắn còn dặn dò ta đến nhà hắn nhìn xem, giúp hắn dọn vệ sinh một chút, thành chủ, ta có thể đến đó không?”
“. . .”
Ngô Văn Hải hoài nghi nhìn đối phương, sau một lúc lâu mới trầm giọng hỏi: “Ngươi chắc chắn không?”
“Khụ khụ. . . chắc chắn!”
Tô Vũ cười gượng, thái độ kia vừa thấy liền biết là không thật.
Ngô Văn Hải hơi nhíu mày, “Ngươi nói rằng Tô Vũ nhờ ngươi, vậy ngươi muốn đi thì cứ đi, tự gánh hậu quả! Nếu ngươi nhận thức Tô Vũ, vậy cũng biết Tô Vũ không phải hạng người rộng lượng, nếu ngươi giả danh hắn tự tiện xông vào nhà riêng, ta cũng không nói nhiều, tự cân nhắc!”
Tô Vũ cười gượng, “Đương nhiên đương nhiên, không sao, lão sư ta và hắn quan hệ tốt lắm, ta thật sự đi giúp hắn quét tước vệ sinh, đã bao lâu không có người ở rồi, chắc chắn trong nhà bám đầy bụi đúng không?”
Bên cạnh, thanh niên họ Hoàng bội phục, trợn mắt nói dối đến trình độ này cũng không dễ dàng.
Ngô Văn Hải không hứng thú nói nhiều, lại hỏi vài câu về Tô Vũ, sau đó xua tay, trực tiếp đuổi người đi.
Khi Tô Vũ sắp rời khỏi, Ngô Văn Hải đạm mạc nói: “Dù sao Nam Nguyên cũng là địa bàn Đại Hạ phủ, chư vị nên giữ quy củ, nếu gây ra chuyện thì không ai biết điều gì sẽ xảy ra đâu!”
“Nhất định nhất định!”
Tô Vũ vội đáp ứng, đến khi ra khỏi phủ thành chủ, hắn liền cười rộ lên, hào hứng nói: “Đi, đi đến nhà Tô Vũ!”
“Lãng huynh, thật sự đi ư?”
“Đương nhiên! Nhưng ngươi thì thôi đi, ta không mời ngươi, ngươi mà đi, về sau Tô Vũ tính sổ thì không liên quan gì tới ta, ta chỉ phụ trách tự bảo vệ mình!”
“. . .”
Thanh niên họ Hoàng câm nín, buồn bực nói: “Lúc trước ngươi không nói vậy!”
Lúc trước đã nói là mang ta cùng đi mà!
“Ha ha, đùa thôi, muốn đi cùng cũng được, dù sao ta cũng nghiêm túc, nếu Tô Vũ tính sổ thì ta cũng không sợ, ta chỉ đến thăm nhà hắn, quét tước vệ sinh một chút, lão sư ta và hắn thân nhau, ngươi thì không. . .”
Thanh niên họ Hoàng hơi do dự, sau một lúc lâu mới nói: “Vậy ngươi vào đi, ta ở ngoài chờ ngươi, Lãng huynh, nếu phát hiện gì thì phải nhớ huynh đệ a.”
“Đương nhiên!”
Tô Vũ thoải mái đáp ứng, rồi cả hai cùng di chuyển tới cửa tiểu khu nhà hắn.
Giờ phút này, bên ngoài tiểu khu đã có Long Võ Vệ đóng quân.
Người thủ vệ tiểu khu cũng không phải ai xa lạ, mà chính là Hạ Binh.
Thập trưởng Long Võ Vệ trú ở Nam Nguyên trước kia, hiện giờ đã tới Đằng Không tứ trọng, thực lực tiến bộ không ít, nhưng so với người khác thì vẫn yếu hơn rất nhiều.
Thấy Tô Vũ và thanh niên họ Hoàng xuất hiện, Hạ Binh nhíu mày nhìn hai người, vài vị binh sĩ Long Võ Vệ cũng như hổ rình mồi nhìn bọn họ, hai người này vừa thấy đã biết là người ngoại lai.
Có cư dân tiểu khu ra ngoài, liếc mắt nhìn hai người một cái, có lão nhân hùng hùng hổ hổ nói: “Sao tên nào cũng chạy đến chỗ chúng ta vậy, nếu ngày nào đó tiểu tử Tô gia kia thần công đại thành trở về, sẽ kéo tất cả đến Vạn tộc hố chém đầu!”
Tính tình thật nóng nảy!
Chịu thôi, có lẽ thực lực của bình dân Đại Hạ phủ yếu, nhưng tính tình thì không yếu chút nào.
Quân sĩ xuất ngũ nhiều, giết chóc nhiều năm, lại ở địa bàn Đại Hạ phủ, sao phải sợ người ngoài.
Vậy còn chưa tính, Tô Vũ đang hơi nôn nao nhìn mọi người, bỗng nhiên bị thanh niên họ Hoàng kéo ra.
Một lão nhân cụt một cánh tay ngã về phía hắn, Tô Vũ bị kéo ra nên lão nhân không đụng phải.
Lão nhân cụt tay hơi buồn bực, trừng mắt liếc thanh niên họ Hoàng, hùng hùng hổ hổ mắng: “Má nó, dám bắt nạt người khuyết tật, dám đâm lão tử.”
Dứt lời liền bỏ đi.
Tô Vũ thất thần, thanh niên họ Hoàng vội truyền âm: “Cẩn thận một chút, người nơi đây khá căm thù chúng ta, ý tứ của Đại Hạ phủ là đừng quấy rầy bọn họ, không được động đến bọn họ, họ mà đụng phải ngươi thì không sao, mà ngươi đụng chết hắn, ngươi cũng chết chắc, hậu duệ Nhật Nguyệt cũng không được, đám lão nhân lão thái thái khá thâm, đều rất tàn nhẫn, mấy ngày trước, một gia hỏa cưỡi yêu thú không chú ý, một lão nhân tự lao vào bị yêu thú đâm chết, kết quả tên kia bị bắt chém đầu.”
Tô Vũ hơi chấn động.
Đã chết người rồi ư?
Cũng đúng, người Nam Nguyên thực hung hãn.
Thành trì nhỏ, rất nhiều người đều vô cùng quen thuộc.
Tô Vũ chỉ quen vài người ở đây, nhưng phụ thân hắn Tô Long lại quen rất nhiều, ở Nam Nguyên, nhắc tới Tô Long thì gần như không ai không quen biết.
Mà nay trong mắt mọi người, con trai của Tô Long rất lợi hại, có điều hắn sở hữu được thứ gì đó rất ghê gớm, kết quả bị người ghen ghét ám hại, bị đuổi đi, còn có hỗn đản ngoại lai muốn cướp đồ của Tô Vũ, người Nam Nguyên cảm thấy đó chính là phường trộm cướp vào cửa.
Đại Hạ phủ không giết bọn họ, người Nam Nguyên nhất định phải tìm cơ hội xử lý bọn họ.
Dùng mạng lão nhân lão thái đổi mạng mấy cường giả, mấy thiên tài, đưa dao cho Đại Hạ phủ. . .
Việc này mọi người rất thuần thục.
Tô Vũ trầm mặc một hồi, thấp giọng đáp lại: “Ý ngươi là người Nam Nguyên tàn nhẫn lắm ư?”
“Ngươi nói xem.”
Thanh niên họ Hoàng buồn bực: “Vừa tới đây, còn chưa rõ tình huống, có vài người bị những người này đụng phải, ngươi biết hậu quả như thế nào không? Dù sao tại đây cũng phải cẩn thận một chút, dù thế nào thì cũng là địa bàn Đại Hạ phủ, ngươi không gây chuyện thì thôi, nếu gây chuyện, Đại Hạ phủ cũng không ngại giết gà dọa khỉ.”
Lời y nói là với góc độ một người ngoại lai.
Mà Tô Vũ chỉ biết, có người Nam Nguyên đã chết.
Vì hắn mà chết.
Đúng vậy, không quan tâm người đó đã lớn tuổi thế nào, thực lực nhỏ yếu bao nhiêu, không quan tâm có phải vì sự kiêu ngạo của người Nam Nguyên hay không, đối phương đều vì hắn mà chết.
Có người đã chết!
Giờ khắc này, trong lòng Tô Vũ có chút phức tạp.
Kỳ thật hắn không thèm để ý có người tới tìm tòi, chính hắn cũng không biết Nam Nguyên có di tích hay không, hắn vừa trở về, chỉ muốn nhìn nhà mình một chút, thăm người quen một chút.
Mà nay nghe được có người Nam Nguyên vì hắn mà chết, giờ khắc này. . .
Hắn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng thống hận đám gia hỏa ngoại lai kia.
Người Nam Nguyên cảm thấy những người này chính là cường đạo!
Đồ nhà ta, các ngươi dựa vào cái gì tới tìm, tới kiếm, tới cướp đoạt?
Rất có thể người bên ngoài cảm thấy, di tích này không thuộc về bất cứ ai, Tô Vũ có thể kế thừa, vì sao chúng ta không thể?
Thượng cổ Nhân tộc lưu lại, không phải là của tổ tông nhà ngươi!
Hai bên có cái nhìn bất đồng, ý tưởng không giống nhau.
Tô Vũ không nghĩ nữa, hắn khôi phục dáng vẻ tươi cười, nhìn về phía Hạ Binh nói: “Vị trưởng quan này, ta là bằng hữu của Tô Vũ, thành chủ đại nhân đã đáp ứng cho ta đến thăm nhà hắn, trưởng quan cho ta vào đi!”
Hạ Binh lạnh lùng liếc nhìn hắn, sau đó trầm giọng nói: “Thôi Lãng Đại Minh phủ? Ngươi có thể vào, Hoàng Hạc, ngươi thì không thể!”
Thanh niên họ Hoàng cứng người, bất đắc dĩ, thôi, không vào thì không vào.
Tô Vũ cười cười, cất bước đi vào tiểu khu.
Vừa đi hắn vừa vờ lẩm bẩm: “Là khu nào, gian nào vậy?”
Hạ Binh không đáp, còn may Hoàng Hạc lại biết, vội vàng hô: “Tòa 4, phòng 302.”
“Đã biết!”
Tô Vũ đi vào, trong tiểu khu, vài bác gái đang nói chuyện phiếm, nhìn thấy Tô Vũ thì đều lạnh mặt nhìn hắn.
Tô Vũ cười ha hả, cũng không thèm để ý.
Đến dưới lầu nhà mình, nụ cười vẫn như cũ, nhưng trong lòng lại có chút phẫn nộ.
Nhà ta có người tới!
Có người ở bên trong!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








