[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 212 : Hạ Gia Nhượng Bộ? (c1056-c1060)
❮ sautiếp ❯Chương 1056: Hạ Gia Nhượng Bộ?
Đại Minh phủ.
Trong phòng tu luyện, Tô Vũ không ngừng đúc thân, Thiên Nguyên khí tiêu hao với số lượng lớn, trên thân hắn kim quang lấp lánh.
10 bản thảo vô địch lúc này hắn vẫn chưa quan sát, mấy ngày nay cũng không phải thời điểm để quan sát, quan sát thần văn có đôi khi sẽ tiêu tốn thời gian rất lâu.
Tu luyện một hồi, Tô Vũ thở hắt ra, đứng dậy đi ra khỏi phòng tu luyện.
Lên lầu.
Trên lầu ba, vành mắt Ngô Lam đã biến thành màu đen, nàng ngáp dài một cái, dù ngày thường chắc chắn nàng sẽ tự thấy chướng tai gai mắt với hành vi của mình, nhưng hiện giờ nàng đã không còn tinh lực để ý.
Ngô Lam hữu khí vô lực nói: “Sửa sang lại một chút, tuổi thọ tăng lên, sức khôi phục mạnh, máu thịt có hiệu quả trị liệu, am hiểu chữa bệnh. . .
Tổng cộng 74 loại sinh vật, ta và Văn sư huynh đã tham khảo rồi, trước mắt chỉ phát hiện nhiêu đây, tự ngươi xem đi.”
Nói xong, nàng lại ngáp, “Mặt khác, có vài chủng tộc am hiểu thần văn, thần văn cũng có hiệu quả trị liệu đặc thù, thứ này không dễ thu thập, nếu ngươi cần, ta lại đi dò tra thử xem.”
“Ừm, vất vả rồi.” Tô Vũ khích lệ một câu. “Ngươi đi nghỉ ngơi một lát, còn lại để chúng ta xử lý là được!”
“Được a!”
Ngô Lam dứt lời thì nhịn không được lại ngáp, “Cái kia. . . cô nãi nãi của ta trước đó sai người truyền tin tới, nói rằng phụ thân ngươi hiện tại từ tiền tuyến đã rút về đại bản doanh phía sau, thuộc khu vực Đại Tần vương đóng quân, bảo ngươi không cần lo lắng cho phụ thân, cũng không cần lo lắng cho Trần Quán trưởng, họ đều sẽ không có chuyện gì.
Mặt khác, Đại Hạ phủ gần đây có chút rung chuyển nhỏ, bảo ngươi đừng trở về.”
Dứt lời, nàng lại lầu bầu: “Bảo ta cũng đừng trở về!”
Tô Vũ hơi ngẩn ra, rung chuyển nho nhỏ?
Vạn Tộc giáo đều đã bị giết đi không ít Nhật Nguyệt, Đại Hạ phủ cũng không sợ Vạn Tộc giáo, chẳng lẽ đơn thần văn nhất hệ lại gây sự rồi?
Không đến mức ấy đi!
Nguyên Khánh Đông gần đây đều không thấy hiện thân, vậy thì có chuyện gì?
Nghiêm ngặt mà nói, trong khoảng thời gian này, Đại Hạ phủ vẫn tính là thái bình, ở đâu ra rung chuyển?
Dù cho không hiểu, Tô Vũ vẫn gật đầu.
Chờ Ngô Lam đi rồi, hắn suy nghĩ một chút, lấy ra truyền âm phù, cấp tốc truyền âm đi: “Trương huynh, gần đây Đại Hạ phủ có gì khác biệt sao?”
Đại Hạ phủ.
Văn Minh học phủ.
Trương Hào đi dạo trong học phủ, cảm nhận được bầu không khí âm u đầy tử khí, học phủ gần đây vẫn luôn là dáng vẻ này.
Vạn Thiên Thánh không quản sự, rất nhiều Các lão đều đang bế quan.
Tài nguyên bị giảm bớt, một bộ phận lão sư cũng đi lên Chư Thiên chiến trường, rất nhiều thiên tài học viên gần đây cũng ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.
Tiếp nhận truyền âm của Tô Vũ, Trương Hào rất nhanh đã hồi âm: “Chỗ khác biệt thì có rất nhiều, học phủ có chút âm u đầy tử khí, ta cảm thấy không có sức sống gì hết.
Ta cũng muốn nhanh chóng đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đúng rồi, gia gia của ta nói, học kỳ kế tiếp, Đại Hạ phủ có thể sẽ làm ra nhượng bộ càng lớn hơn để mở đường cho Phủ chủ chứng đạo.”
“Nhượng bộ?”
Tô Vũ sửng sốt một chút, vội truyền âm lại hỏi: “Nhượng bộ gì vậy?”
“Cụ thể thì không rõ, mơ hồ có tin tức lưu truyền rằng Hạ Hầu gia phái người tiếp xúc với vạn tộc, bao gồm cả Thần Ma chủng tộc, hình như ông ấy muốn ký kết hiệp nghị đình chiến, làm ra nhượng bộ, mưu cầu sự ủng hộ của bọn hắn.
Thậm chí. . . muốn Thần Ma cởi mở với học phủ, để Thần Ma tử đệ tiến vào học phủ học tập, rồi còn nguyện ý nhường ra một bộ phận danh ngạch Tinh Vũ phủ đệ, đơn giản là sắp điên rồi!”
Trương Hào thấy lo lắng, cấp tốc nói: “Tin tức này không xác định là thật hay giả, tạm thời còn không có kết luận, nhưng nếu là thật sự như vậy thì Đại Hạ phủ sẽ bị không ít đại phủ căm thù. . .
Ý của gia gia ta là nội bộ sẽ không thể toàn lực trợ giúp Phủ chủ chứng đạo, hiện tại Hạ gia có ý muốn mưu cầu trợ giúp bên ngoài.”
Vẻ mặt Tô Vũ khẽ biến!
Mưu cầu trợ giúp từ bên ngoài!
Điên rồi!
Hạ Hầu gia điên rồi sao?
Đây là muốn để Hạ Long Võ chứng đạo, cắt đất bồi thường, thậm chí cắt ngang cột sống của Đại Hạ phủ?
Mặc dù Tô Vũ rời bỏ Đại Hạ phủ nhưng nếu bảo chẳng có cảm tình với Đại Hạ phủ thì đó là điều không có khả năng, đó là cố hương của hắn, hắn kiêu ngạo nhất chính là Đại Hạ phủ vẫn luôn là thanh đao, từ trước tới giờ không bao giờ mềm!
Giết!
Giết chóc tại Chư Thiên chiến trường, giết Vạn Tộc giáo, ngoại trừ hơi nương tay đối với đơn thần văn nhất hệ, đao của Đại Hạ phủ từ trước tới giờ không bao giờ mềm!
Ngày hôm nay, Trương Hào lại nói cho hắn biết, Đại Hạ phủ. . .
Có lẽ sắp phải buông xuống cây đao này!
Buông xuống cây đao này, có thể còn lại cái gì?
Đại Hạ phủ kiên trì mấy trăm năm còn có ý nghĩa gì?
“Trương huynh, ngươi nói thật ư?”
“Không xác định. . .
Gia gia của ta cũng chỉ là nghe Hồ tổng quản tùy ý nói thôi, ông không dám hỏi.
Hầu gia có lẽ cũng rất gấp, nghe nói Hạ phủ chủ sắp áp chế không nổi, rất cần chứng đạo, mà bây giờ vô địch của Nhân cảnh tỏ thái độ ủng hộ Hạ phủ chủ chứng đạo lại không nhiều. . .”
Trương Hào cũng nghe gia gia của mình nói, hơi lo lắng, “Tô huynh, ngươi ở Đại Minh phủ bây giờ cũng là danh nhân, ngươi có thể liên hệ với Đại Minh Vương, tranh thủ chút hy vọng sống cho Phủ chủ được không? Đại Hạ phủ ta có lẽ có kẻ có lỗi với ngươi, nhưng mà Phủ chủ. . .
Ta cũng không biết nên nói như thế nào, chỉ biết là nếu Phủ chủ chết thì chỉ sợ tương lai Đại Hạ phủ vô phương khôi phục nguyên khí.”
Tô Vũ không nói gì, hồi lâu sau hắn lại lần nữa đưa tin: “Ta sẽ tranh thủ, ngươi chú ý kỹ càng một chút, nghe ngóng nhiều một chút, có biến cố thì tùy thời liên hệ ta.”
“Ừ, đúng rồi, gần đây có một nơi bí cảnh trong học phủ thường xuyên có Nhật Nguyệt quang huy lập lòe, nghe người ta nói có thể là Hồng Các lão hoặc là Chu viện trưởng muốn xuất quan, xuất quan thì hẳn sẽ là Nhật Nguyệt!”
“Sư tổ sắp xuất quan à?”
Tô Vũ hơi bất ngờ, tiếp đó lại thấy bất đắc dĩ, cuối cùng cũng xuất quan!
Từ khi hắn nhập học đến khi rời đi, rồi cho đến bây giờ, Hồng Đàm chỉ trở về một lần, chờ đợi không đến một tháng ông lại cấp tốc bế quan, hiện tại ông xuất quan cũng không biết có cảm tưởng gì.
“Được, ta biết rồi, đa tạ Trương huynh, đúng rồi, tu luyện Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết thế nào?”
“Mở 48 khiếu huyệt, ta bỏ ra không ít tiền, lần sau ngươi đừng có dùng thứ đồ tốt này dụ hoặc ta nữa. . .”
Trương Hào mỉm cười trêu chọc, vì để đền bù tổn thất cho người trong hội hỗ trợ mà Tô Vũ đã sớm công khai một vài công pháp với họ.
Bây giờ y cũng chuyển tu
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
, khai khiếu hơn 40 cái, các Thần khiếu khác đến bây giờ cũng đã mở ra hơn 30 cái.
Trương gia cũng tận hết sức lực ủng hộ y, hi vọng y có thể cấp tốc hoàn thành việc mở ra 72 khiếu, tiến vào Đằng Không, rồi lại nhanh chóng bước vào Lăng Vân cảnh.
“Vậy thì tốt, sau này có cơ hội, ta sẽ đưa cho ngươi ít đồ tốt.”
Tô Vũ không nhiều lời, dứt lời liền chủ động cắt đứt truyền âm.
Chương 1057: Rớt Xuống Ngàn Trượng
Tắt truyền âm rồi, Tô Vũ cúi đầu, trong lòng thầm suy nghĩ, lần này cử động sau lưng của Đại Hạ phủ rốt cuộc là muốn làm cái gì?
Đại Hạ phủ muốn cúi đầu?!
Cúi đầu trước vạn tộc?
Cắt đất bồi thường thì có chút khoa trương, nhưng Hạ Hầu gia hiện tại đang truyền ra tiếng gió thổi, ý là muốn ngưng chiến với vạn tộc, thậm chí là nhượng bộ vài chỗ, đánh đổi một số thứ để mưu cầu vạn tộc buông lỏng với việc Hạ Long Võ chứng đạo.
Có khả năng này sao?
Tô Vũ cảm thấy không thể!
Chỉ vì Hạ Long Võ chứng đạo mà Hạ gia thật sự muốn làm như vậy?
Tô Vũ cảm thấy hơi khó chịu, Hạ Long Võ có đồng ý không?
Nếu y biết được và chấp nhận, vậy y vẫn là Hạ Long Võ khiến cho người người sùng bái sao?
“Hạ gia. . .”
Tô Vũ nhủ thầm một tiếng, Hạ gia như thế không phải là Hạ gia mà hắn chờ mong, hắn có thể lý giải khổ tâm của Hạ gia, bao gồm cả việc Hạ gia nhường nhịn đơn thần văn nhất hệ, nhưng dẫu sao đấy cũng là nhân tộc.
Bây giờ, họ lại muốn nhượng bộ với đại địch của nhân tộc, kể cả là Thần Ma cường tộc sao?
Đại Hạ phủ buông xuống cây đao, lưỡi đao ở Chư Thiên chiến trường chỉ còn lại Đại Tần phủ mà thôi!
Vì Hạ Long Võ chứng đạo có đáng giá không?
Tô Vũ không biết!
Hắn chỉ biết là Hạ gia như thế, Đại Hạ phủ như vậy có lẽ không còn là Hạ gia hắn từng ngưỡng mộ nữa rồi.
Đi xuống lầu, cất bước về hướng phủ thành chủ.
Hắn phải đi tìm Chu Thiên Đạo, yêu cầu một ít thứ cần thiết, bao gồm cả tinh huyết.
Thuận tiện hỏi xem tin tức bên chỗ Hạ gia, hỏi xem Chu Thiên Đạo có nghe được gì hay không.
Bây giờ ở trong Đại Minh phủ, Tô Vũ đi ra ngoài thì vẫn rất an toàn.
Ba vị Sơn Hải Đại Yêu cũng một mực âm thầm hộ vệ.
Đại Minh phủ mới chết một đám người, sẽ không có nhiều Nhật Nguyệt rảnh rỗi mà đến tìm cái chết.
Phủ thành chủ.
Tô Vũ gặp được Chu Thiên Đạo, đưa lên tài liệu do Ngô Lam chuẩn bị, mở miệng nói: “Phủ chủ, máu huyết của các chủng tộc này cứ mỗi tộc ta cần tối thiểu 3 giọt tinh huyết trở lên, tốt nhất là Đằng Không hay Lăng Vân cảnh, nếu như không có thì yếu một chút cũng được.”
Chu Thiên Đạo mở ra nhìn thoáng qua, khẽ gật đầu đáp: “Đều là chủng tộc kéo dài tuổi thọ hay trị liệu, thứ này ta sẽ mau chóng đi làm, bất quá. . .
Trong đó có mấy chủng tộc rất hiếm xuất hiện, còn là các tộc trung lập, ta cần sắp xếp người đi thu thập.”
“Đa tạ phủ chủ!”
Tô Vũ cảm tạ, sau đó lại nói: “Phủ chủ, ta nghe nói Đại Hạ phủ chuẩn bị tuyển nhận một chút Thần Ma học viên trong học kỳ mới?”
“. . .”
Chu Thiên Đạo bật cười, “Cái này mà ngươi cũng biết? Ta mới vừa nhận được tin tức, Hạ Tiểu Nhị chẳng qua là lộ ra chút tiếng gió thổi mà thôi, chẳng những là Thần Ma chủng tộc mà ý của Hạ gia hay kể cả Vạn Thiên Thánh đều là vào lúc này làm ra một chút nhượng bộ, tạm thời rút lui một số quân đội, ở Chư Thiên chiến trường thì liên chiến làm thủ.
Dĩ nhiên, đây không phải là toàn bộ, ta nghe nói, Hạ gia cố ý nhượng lại mấy tiểu giới trước đó chinh phục được, mưu cầu bên ngoài giảm bớt sự quấy nhiễu. . .”
Tô Vũ cau mày: “Hạ gia thật sự muốn làm như vậy?”
“Việc này thì ta không dễ phán đoán.”
Chu Thiên Đạo lắc đầu đáp: “Bất quá Hạ gia làm như thế ắt sẽ dẫn tới rất nhiều người không vừa lòng, Hạ Long Võ chứng đạo cũng sẽ bị lên án! Dĩ nhiên, nếu Hạ gia muốn kiên trì thì xác suất thành công không thấp.
Trừ phi các vị vô địch đều tỏ thái độ ủng hộ Hạ Long Võ chứng đạo, rồi dốc toàn lực ứng phó thì mới ngăn lại được việc này.
Bằng không nếu Hạ gia kiên quyết thì mọi người chỉ có thể ngầm thừa nhận.”
“Bọn họ dẫn sói vào nhà cũng ngầm thừa nhận ư?”
Tô Vũ không vừa lòng, Chu Thiên Đạo cười khẽ: “Cũng không tính là thế, hai quân giao chiến không chém sứ giả! Những học viên này trao đổi có thể coi là sứ giả, dĩ nhiên, các đại phủ khẳng định sẽ đưa ra chút hạn chế, không có khả năng để cho cường giả của đối phương nhập cảnh!”
Chu Thiên Đạo lại nói: “Bất quá Hạ gia làm như vậy thì phải cẩn thận ở cảnh nội của chính họ sẽ xảy ra vấn đề, người Đại Hạ phủ thì ngươi biết rồi đấy, rất cừu thị vạn tộc, hiện tại ngay cả địch nhân lớn nhất là Thần Ma đều có thể vào cảnh, ta thấy Đại Hạ phủ làm như vậy, không sớm thì muộn sẽ có chuyện!”
Tô Vũ gật đầu, cắn răng nói: “Ta là người Đại Hạ phủ, ta biết tình huống, Đại Hạ phủ lấy việc tòng quân làm vinh, coi giết địch làm vinh, chinh chiến ở Chư Thiên chết cũng không đáng sợ, đào binh mới đáng hổ thẹn! Hạ gia làm như thế chính là muốn làm đào binh! Uy nghiêm của Hạ gia chắc chắn sẽ rớt xuống ngàn trượng!”
Chu Thiên Đạo thở dài: “Rớt xuống ngàn trượng. . .
Có lẽ làm thế mới có thể để cho Thần Ma tin phục, Hạ gia nếu vẫn uy nghiêm như trước, chỉ đâu đánh đó, bọn chúng sẽ không dám để cho Hạ Long Võ chứng đạo, nhưng nếu rớt xuống ngàn trượng, có lẽ. . . chúng liền dám! Hạ gia trở thành phái cầu hoà thậm chí là phe đầu hàng, các ngươi xem đi, Hạ gia thiết huyết thiện chiến giờ đây đều thỏa hiệp, Thần Ma tới trợ giúp chúng ta, chúng ta hoàn toàn có khả năng chung sống hoà bình.
Đây mới là điều đáng sợ nhất!”
Thở dài!
Tô Vũ cau mày hỏi: “Các vị vô địch tỏ thái độ ủng hộ Hạ gia, vậy cũng không được sao?”
“Không phải vấn đề tỏ thái độ. . .”
Chu Thiên Đạo lắc đầu, “Hiện tại rõ ràng rất nhiều người muốn mượn cơ hội dùng Hạ Long Võ làm bia ngắm đỡ đạn thay, ta hỏi ngươi, Chu gia có hai người chứng đạo, Đại Chu vương bảo hộ hậu duệ của mình hay là bảo vệ Hạ Long Võ?”
“Tần gia Tần Trấn chứng đạo, Đại Tần vương sẽ bảo vệ Tần Trấn hay là bảo vệ Hạ Long Võ?”
“Hậu duệ của Đại Hán vương chứng đạo, ông ấy sẽ lựa chọn như thế nào?”
“Nhân tính có đôi khi vẫn luôn rất ích kỷ, đây cũng không phải việc gì đáng trách, dùng một người như Hạ Long Võ đổi lấy mấy người chứng đạo thành công, lại còn là hậu duệ của mình, ngươi sẽ chọn bên nào? Không thể nói mọi người máu lạnh, nhưng vô luận từ góc độ nào thì mọi người cũng làm không được chuyện từ bỏ hậu duệ của mình để đi bảo đảm Hạ Long Võ thành công.”
“Nếu không chứng đạo cùng lúc. . .”
Tô Vũ chưa nói xong, Chu Thiên Đạo đã ngắt lời: “Cơ hội ngàn năm một thuở! Đổi thành ta, nếu trong ngày thường chứng đạo, ta sẽ cửu tử nhất sinh, nhưng khi Hạ Long Võ chứng đạo, ta đi theo, sinh tử sẽ chia đôi.
Ngươi nói xem ta chứng đạo vào lúc nào thì tốt nhất?”
Tô Vũ bất giác có hơi đồng tình.
Hắn cảm thấy bi ai thay cho Hạ Long Võ!
Trách được những vô địch đó sao?
Để tay lên ngực tự hỏi, giữa lựa chọn bảo vệ Hạ Long Võ hay bảo vệ hậu duệ của mình, đổi thành Tô Vũ thì thế nào?
Phụ thân hắn nếu cũng chứng đạo, hắn chỉ có thực lực đi bảo vệ một người, vậy hắn sẽ bảo vệ ai?
Đương nhiên là cha mình!
Dù cho hắn hết sức sùng bái Hạ Long Võ!
Việc này vẫn không trở ngại hắn làm ra lựa chọn như vậy, đồng dạng, các vị vô địch khác cũng sẽ làm ra lựa chọn tương tự, vô địch không phải kẻ vô tình, thân nhân vẫn là người nhà, người ngoài dù sao cũng chỉ là bèo nước mà thôi.
Chương 1058: Giá Trị Không Đủ
Tô Vũ suy nghĩ một chút lại hỏi: “Nếu tất cả mọi người hi vọng Hạ phủ chủ trở thành tấm bia vậy thì đơn thần văn nhất hệ và Đại Chu phủ ở Đại Hạ phủ giày vò náo loạn làm cái gì? Không sợ Hạ phủ chủ bỏ gánh sao?”
“Nghe nói thật hay là nói dối?” Chu Thiên Đạo cười hỏi: “Ngươi muốn nghe cái nào?”
“Nói thật!”
Chu Thiên Đạo rầu rĩ đáp: “Nếu Hạ gia có thể nhượng bộ thì vì sao Chu gia lại không thể? Dùng đơn thần văn áp chế đa thần văn nhất hệ làm cái giá lớn để mưu cầu một chút lợi ích, điều này rất bình thường! Bát đại gia vì sao chấp nhận? Ngươi thật sự cho rằng Bát đại gia là một đám ngu à? Thần Ma kiêng kị đa thần văn nhất hệ, mọi người mù nên nhìn không thấy sao? Thật sự tin hả? Nhưng nếu mà Thần Ma nhận lời, họ chỉ cần áp chế đa thần văn nhất hệ rồi được trợ giúp sản sinh thêm mấy vị vô địch, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?”
Tô Vũ chấn động trong lòng!
Chu Thiên Đạo lạnh lùng nói: “Có câu nói rất hay, người thành đại sự không câu nệ tiểu tiết! Đa thần văn nhất hệ có mấy người? Dùng việc áp chế đám người Liễu Văn Ngạn làm cái giá để có thêm ra 3 – 5 vị vô địch, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?”
Thật lâu sau Tô Vũ vẫn không nói gì!
Hắn cho là hắn thấy rõ hết thảy!
Hôm nay chứng minh, hắn không nhìn thấu gì cả!
Đơn thần văn nhất hệ áp chế đa thần văn nhất hệ, có lẽ là vì có giao dịch sâu xa hơn.
Đúng vậy, giao dịch!
Chu Thiên Đạo đi xuống khỏi đài cao, đến trước mặt Tô Vũ, nhìn hắn, nhìn vô cùng chăm chú, “Tô Vũ, hôm nay ta đã nói ra, thế nhưng ra khỏi cánh cửa này ta sẽ không thừa nhận! Ta hỏi ngươi, dùng cái giá chèn ép Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, cuối cùng, nhân tộc lại có thêm 5 vị vô địch cảnh, ngươi nói thử xem giao dịch này có lời không? Ngươi đừng đứng ở phía đa thần văn nhất hệ mà suy nghĩ, hãy thử đứng ở phía Nhân cảnh, ngươi cảm thấy có lời hay không?”
Tô Vũ miệng đắng lưỡi khô, không nói được gì hết.
“Mọi người không biết đa nhiều thần văn nhất hệ rất trọng yếu sao? Biết chứ! Có người còn nghĩ, chúng ta có thêm vài vị vô địch, về sau trở mặt rồi lại đi đến giúp đỡ đa thần văn nhất hệ.
Ngươi nói xem đáng giá không?”
“Nguyên gia, Chu gia là phản đồ sao? Trong mắt của ta thì không phải, bọn hắn có kế hoạch của mình, có những mưu tính riêng.
Bọn hắn nghĩ là đám người Liễu Văn Ngạn quá yếu, áp chế là được, không ai giết họ cũng chính là áp chế họ, dùng cái giá vài vị thiên tài bị áp chế để đổi lấy vài vị vô địch thiết thiết thực thực, có đáng không?”
“Kẻ muốn giết Liễu Văn Ngạn kỳ thật chỉ có một tên giấu mặt kia, có lẽ thật sự có thù riêng, còn các vị vô địch khác cũng chỉ là lựa chọn bàng quan!”
Ông nhìn Tô Vũ chăm chú, “Tô Vũ, ngươi là người đa thần văn nhất hệ, cho nên đối với việc này sẽ căm thù đến tận xương tủy! Thế nhưng, nếu ngươi không phải đa thần văn hệ thì việc dùng vài vị thiên tài hết thời đổi lấy nhân tộc có thêm vài vị vô địch sản sinh, ngươi cảm thấy thế nào?”
“Giống như ta, trước đó chết mất 9 người dân nhưng ta lại nhẹ nhàng thở ra, bởi vì Tô Vũ ngươi không có việc gì, ngươi cảm thấy như thế có được không?”
“Thế nhưng, ngươi ở trong mắt ta có giá trị, giá trị vượt xa 9 vị bách tính kia, cho nên ta cảm thấy ngươi không thể chết, bọn họ thì có thể.
Ngươi nói đi, Chu Thiên Đạo ta là máu lạnh thực tế, hay là ta đang phản bội dân chúng Đại Minh phủ?”
Cổ họng Tô Vũ khô chát, lòng hắn đau buồn, nửa ngày sau mới mở miệng nói: “Ý của ngài là. . .
Kỳ thật. . .
Mọi người đều biết, thế nhưng tất cả mọi người đều chấp nhận đơn thần văn hệ chèn ép bọn ta, không phải chỉ đơn thuần vì phe phái chi tranh, cũng không phải lo lắng chúng ta lớn mạnh dẫn phát chiến tranh. . .
Mà chỉ là vì mưu cầu chứng đạo?”
“Xem như thế đi!”
Chu Thiên Đạo bình tĩnh nói: “Các vị như Đại Hán vương lại không mù! Bao gồm cả phụ thân ta cũng rất tỏ tường, thế nhưng vì sao trước đó họ đều không mở miệng nói cái gì? Liễu Văn Ngạn ngủ đông ở Nam Nguyên mấy chục năm, Hồng Đàm bị áp chế sắp diệt hệ, vì sao lại không có ai đứng ra nói vài lời?”
“Bởi vì. . . giá trị của đa thần văn nhất hệ không đủ, hiện thực chính là như thế, dù cho Ngũ Đại uy danh như vậy, dù cho ông ấy giết một vị vô địch, nhưng ông ấy có thể giết năm vị vô địch sao?”
Tô Vũ cắn răng nói: “Ta đã hiểu! Lần này thì ta đã hiểu! Tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận kết quả này! Kẻ chân chính chống lại kỳ thật chỉ có Hạ gia, phải không? Thế nhưng hiện tại, Hạ gia cũng gánh không được nên mới đành nghĩ thỏa hiệp, phải không?”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Có thể coi là thế!”
Chu Thiên Đạo bình tĩnh nói tiếp: “Có một số việc, có mấy lời ta vốn không nên nói, thế nhưng, suy nghĩ một chút thì nói ra vẫn tốt hơn.
Ta muốn ngươi hiểu rõ, có một số việc phức tạp hơn ngươi nghĩ! Lấy việc đa thần văn hệ tan biến tại nhân tộc để đổi lấy về sau nhiều vị chứng đạo vô địch, chết ít đi vài vị vô địch, vô luận từ phương diện nào thì cũng đều đáng giá, mà Hạ gia. . . lại không thỏa hiệp, không phải họ muốn kiên trì mà bởi vì đa thần văn hệ chính là do Hạ gia khai sáng!”
“Hạ gia không cam tâm, cũng không nguyện ý để đa thần văn hệ tan biến, cho nên mới có chuyện giằng co mấy chục năm qua.
Họ vẫn luôn chống lại, cho đến hôm nay, Hạ gia vì Hạ Long Võ chứng đạo nên có lẽ sẽ nhượng bộ, về chuyện có lấy đa thần văn hệ làm cái giá trao đổi hay không thì ta không rõ ràng, thế nhưng nếu Hạ gia thật sự nhượng bộ, sư tổ ngươi tiếp theo có thể sẽ bị gạt bỏ!”
Ông bình tĩnh nói: “Không chỉ sư tổ ngươi, Liễu Văn Ngạn lão sư của ngươi có lẽ rất nhanh cũng sẽ bị triệu về Đại Hạ phủ, bởi vì nếu hắn ở lại Chư Thiên chiến trường, Đại Tần vương có mặt, Hạ gia không thể dùng Liễu Văn Ngạn thành cái giá để giành được sự ủng hộ.
Thế nhưng một khi về tới Đại Hạ phủ. . .
Hạ gia sẽ có thể làm người bàng quan!”
Trong lòng Tô Vũ rối bời!
Nửa ngày sau hắn mới mở miệng nói: “Phủ chủ, nếu như lão sư cùng sư tổ của ta tới Đại Minh phủ. . .”
Chu Thiên Đạo yên lặng một hồi, cuối cùng cắn răng đáp: “Ta có thể để cho Hồng Đàm đến, thế nhưng Liễu Văn Ngạn thì không được, hắn kế thừa từ Ngũ Đại Diệp Bá Thiên, là cây kim trong mắt vạn tộc.
Nếu Liễu Văn Ngạn đến, Đại Minh phủ sẽ hỗn loạn! Mà Liễu Văn Ngạn chưa chắc đã muốn tới đây, sư phụ của hắn là Diệp Bá Thiên, hắn sẽ không rời khỏi Đại Hạ phủ.”
“Ta. . .
Hiểu rõ!”
Tô Vũ cười khổ, “Ta không nghĩ tới đa thần văn nhất hệ trọng yếu như vậy, lại có thể là đầu nguồn hỗn loạn, thì ra mục đích của mọi người đúng là vì để cho đa thần văn nhất hệ tan biến.”
Thở dài một tiếng, Chu Thiên Đạo gật đầu, “Đa thần văn hệ trọng yếu cỡ nào thì chúng ta kỳ thật có thể mơ hồ đoán được một chút, khả năng là có liên quan tới lực áp chế Nhân cảnh, nhưng năm đó Diệp Bá Thiên thất bại, Thần Ma cảnh giác, Tiên tộc dị động, đều nói cho chúng ta biết không thể hành động thiếu suy nghĩ! Mặt khác có một số đa thần văn hệ cũng không bị diệt sạch, ta cảm thấy không phải mỗi một người thuộc đa thần văn hệ đều có uy hiếp, hẳn là Diệp Bá Thiên lưu lại gì đó mới làm cho người ta cảm nhận được áp lực.”
“Cho nên, mới có biến cố ở nhiều năm trước!”
Chu Thiên Đạo trầm tư một chút, mở miệng nói: “Diệp Bá Thiên hẳn là tìm được huyền bí chân chính để tấn cấp vô địch, huyền bí của vô địch Văn Minh sư! Mà hết thảy những thứ này có khả năng nằm trong thần văn của ông ta.”
Tô Vũ rơi vào trầm tư.
Dựa theo lời giải thích của Bạch Phong, việc không thể tấn thăng là bởi vì thiếu một viên thiên phú thần văn, mà đa thần văn chiến kỹ chính là hình thức ban đầu của thiên phú thần văn.
Đa thần văn chiến kỹ phối hợp với nhân tộc thần văn, phác họa hoàn toàn đều là nhân tộc thần văn có lẽ có khả năng đánh vỡ hàng rào kia rồi tạo thành thiên phú thần văn, tiến vào vô địch cảnh.
Bạch Phong phỏng đoán chính xác sao?
Thần văn chiến kỹ thật sự có khả năng tạo thành thiên phú thần văn sao?
Điều này Bạch Phong chỉ nói với mấy người, bây giờ, ở Nhân cảnh mà biết đến điều này chỉ có Tô Vũ, Bạch Phong, Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm và Trần Vĩnh.
Những người khác nhiều nhất cũng chỉ biết tới phương pháp chia tách.
Hoặc là biết Thần Ma thần văn sẽ gây ra lực đẩy.
Mặt khác, tư liệu của Ngũ đại bị cướp đi, không rõ cái gã vô địch âm thầm kia có tìm được chút gì đó từ trong tư liệu của Ngũ Đại hay không.
Đối phương muốn giết Liễu Văn Ngạn, muốn giết mình, hai lần ra tay đều là người của hệ mình, là lo lắng Liễu Văn Ngạn và mình trộm xem được một số bí mật hay sao?
Trần sư bá bây giờ cũng bị Lục Dực thần giáo truy sát, có phải cũng là do tên vô địch kia đang bày bố?
Giết người diệt khẩu?
Từng suy nghĩ nghi ngờ dâng lên trong lòng Tô Vũ!
Mấy vị vô địch chứng đạo trở thành ích lợi, đây là nguyên nhân Hạ gia nhận lời với Thần Ma sao?
Chương 1059: Thanh Danh Thối Nát
“Phủ chủ, ngài nói 50 năm trước Tiên tộc có dị động. . .
Tiên tộc cũng tham dự vào chuyện này à?”
Chu Thiên Đạo yên lặng một hồi mới mở miệng đáp: “Không xác định, thế nhưng, năm đó kẻ tập kích cản đường một vài vô địch có thân phận thần bí, không thể phân rõ.
Ngươi cảm thấy chư thiên vạn giới, bỗng nhiên xuất hiện vài vị vô địch thì là của tộc nào? Thần Ma không che lấp, tiểu tộc thì thích che lấp, thế nhưng vô địch của tiểu tộc chưa chắc có thực lực kia, ngươi nói xem vô địch này ở đâu ra?”
“Tiên tộc!”
Tô Vũ cắn răng, Chu Thiên Đạo cười khẽ: “Khó mà nói, dù sao ta cũng đoán là Tiên tộc, cho nên kỳ thật không đơn thuần là Thần Ma đang áp chế, Tiên tộc cũng có tâm tư này, chẳng qua ở bề ngoài họ vẫn là đồng minh, cho nên không tiện trực tiếp lộ diện.”
“Hừ!” Tô Vũ cắn răng: “Loại người như vậy còn đáng hận hơn!”
Chu Thiên Đạo thở dài, “Lợi dụng lẫn nhau mà thôi, chưa nói tới phản bội, chúng ta có cơ hội cũng sẽ bỏ đá xuống giếng với chúng!”
Nói đến đây, Chu Thiên Đạo khẽ bật cười: “Thôi, không đàm luận những chuyện này nữa! Những lời hôm nay ra khỏi cửa ta cũng sẽ không nhận nợ! Ngươi thật sự muốn đòi công đạo thì chờ ngươi đến vô địch lại nói, mặt khác, thiên phú Văn Minh sư của ngươi đừng triển lộ quá nhiều, ngươi bây giờ chủ yếu bại lộ chút thủ đoạn Chiến giả đi.
Làm vậy kỳ thật rất tốt, Thần Ma cũng không sợ ngươi trở thành vô địch Chiến giả đạo, sợ chính là Văn Minh sư! Nếu thật sự có thể khởi động lực áp chế nhân tộc, vậy thì không phải chỉ là chuyện của một hai vị vô địch nữa rồi.
Tại Nhân cảnh, một vị vô địch sẽ tương đương với 10 vị, có thể thấy ảnh hưởng cực kỳ đáng sợ! Nhân tộc nếu có được 50 vị vô địch liền có thể dùng tương đương với 500 vị, ngươi nói coi có đáng sợ hay không?”
“Còn nữa, các cường giả vô địch cảnh có lẽ sẽ thầm nuôi dưỡng một chút Văn Minh sư đa thần văn nhất hệ, các ngươi là kẻ ở ngoài sáng, trong tối có lẽ còn có một số người mai danh ẩn tích, hoặc dứt khoát là đang tu luyện ngay tại tiểu giới, cho nên. . . cũng không nên cảm thấy trên đời này chỉ có ngần ấy Văn Minh sư đa thần văn hệ.”
Tô Vũ rầu rĩ nói: “Ta để ý không phải là đơn đa chi tranh, cũng không phải là phe phái, ta để ý tới chỉ có mấy người mà thôi, chứ không phải toàn bộ phe phái!”
Chu Thiên Đạo còn chưa hiểu rõ mình.
Nếu quan tâm tới phe phái, Đại Minh phủ cũng có không ít học viên và lão sư đa thần văn hệ, chính mình vì sao tiếp xúc không nhiều lắm?
Hắn để ý căn bản không phải cái này!
Rất nhanh, Tô Vũ thở hắt ra, “Ta biết rồi, sau khi trở về ta sẽ quên đi! Cho nên giai đoạn hiện nay, phương pháp chia tách căn bản không có khả năng được công khai ra ngoài, phải không?”
“Đúng thế!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, đúng là như thế, không thể mở rộng!
Dứt lời, ông lại cười nói: “m thầm truyền thụ vài người thì không sao, có điều không thể mở rộng trong phạm vi lớn.”
“Ta hiểu!”
Tô Vũ không nói thêm gì, rất nhanh, hắn đã cất bước rời khỏi đây.
Chờ hắn đi rồi Chu Thiên Đạo mới khẽ lắc đầu, nhìn về hướng phương bắc, vị trí của Đại Hạ phủ.
Hạ gia thỏa hiệp sao?
Liễu Văn Ngạn sẽ bị triệu hồi về?
Hồng Đàm liệu có bị bán đứng không?
Là khổ nhục kế hay là Hạ gia thật sự từ bỏ đa thần văn nhất hệ?
Đây là do Hạ Tiểu Nhị làm, hay là do Vạn Thiên Thánh âm thầm điều khiển hết thảy?
“Mục đích gì nhỉ?”
“Vì Hạ Long Võ sắp chứng đạo thật à?”
“Hạ Long Võ đều sắp trở thành tổ tông đội nồi của các ngươi rồi, chuyện gì đều có thể đẩy lên việc hắn muốn chứng đạo, thật là, dù sao nhiều rận quá rồi không lo ngứa nữa đúng không?”
Chu Thiên Đạo bật cười, cũng phải, Hạ Long Võ đâu có thiếu mấy cái nồi đen.
Hạ Tiểu Nhị cũng không thiếu.
Chỉ có mỗi Vạn Thiên Thánh, đến bây giờ ông ta vẫn đóng vai kẻ yếu, là người hèn nhát, là một vị phủ trưởng bị đả kích.
Mà trong khi Tô Vũ vùi đầu chuyên tâm nghiên cứu phương pháp kéo dài tuổi thọ, Đại Hạ phủ dần dần có sóng gió nổi lên.
“Học kỳ sau sẽ tuyển nhận nhiều vạn tộc học viên hơn!”
“Trấn Ma quân ở tiền tuyến đã rút quân ba ngàn dặm!”
“. . .”
Đại Hạ phủ trong nháy mắt đã chấn động, tin tức đến từ cao tầng khiến cho dân chúng Đại Hạ phủ vô cùng phẫn nộ.
Còn muốn tiếp tục tuyển nhận vạn tộc học viên ư?
Hơn nữa còn có Thần Ma học viên?
Về phần học viên từ Tiên tộc, cừu hận không lớn, mọi người lười nói nhiều, thế nhưng Thần Ma là đại thù, Hạ gia không biết sao?
Đại quân rút lui ba ngàn dặm, đây là có ý gì?
“Lật đổ Hạ Tiểu Nhị! Đưa Đại Hạ phủ cho ta!”
“Long Võ phủ chủ mau xuất quan, trọng chấn kỷ cương!”
“. . .”
Tiếng hô như thế lần lượt vang vọng trong Đại Hạ phủ!
Hạ Tiểu Nhị lại càn rỡ!
Đều là vì tên Hạ Tiểu Nhị kia!
Đều là do tên hỗn đản này càn rỡ, căn bản không biết làm gì cả!
Mà trong Đại Hạ phủ.
Hạ gia.
Hạ Hầu gia nghe tiếng hô bên ngoài, y vẫn ăn thức ăn, không nói một lời, chỉ là ăn không quá ngon.
Trước kia, y chỉ chuyên cõng nồi nhỏ mà thôi, không có thị phi quá lớn.
Nhưng bây giờ cái nồi lại lớn hơn rồi, y thường xuyên bị người người kêu đánh!
Thanh danh thối khắp phố phường!
Tội nhân!
Phản đồ!
Gian tế!
Là kẻ phá hoại Đại Hạ phủ, là sâu mọt của Hạ gia, tiếng xấu lưu thiên cổ. . .
Bên ngoài, người ta gán cho y rất nhiều ngoại hiệu.
Hạ Hầu gia tiếp tục ăn đồ trước mặt, Hạ Thiền cùng Hạ Hổ Vưu đều là dáng vẻ ưu sầu, Hạ Thiền cũng nghẹn cơn giận, phẫn nộ nói: “Gia gia, tại sao phải tuyển nhận Thần Ma học viên?”
“Còn nữa, tiền tuyến lui quân, đây là vì sao? Trước kia nói kinh phí không đủ, nhưng mà hiện tại cắt giảm tài nguyên ở các đại học phủ, Hợp Khiếu pháp cũng kiếm về rất nhiều công huân, chẳng lẽ còn không đủ cho quân phí?”
Hạ Thiền vô cùng phẫn nộ, “Gia gia, bên ngoài bây giờ đều đang mắng ngài!”
“Ta biết, ta không có điếc!” Hạ Hầu gia thản nhiên nói: “Được rồi, ăn xong thì mau đi học, ầm ĩ cái gì!”
“Gia gia. . .”
Hạ Thiền tức tới phát nghẹn, trong cơn tức giận, nàng đứng dậy đá ghế bỏ đi.
Nàng nghẹn một cơn giận đã lâu!
Chờ nàng đi rồi, Hạ Hổ Vưu mới thở dài một tiếng, “Nhị gia gia. . .
Cha ta biết việc này không?”
“Không biết.”
Hạ Hầu gia thản nhiên nói: “Hắn biết thì có ích gì? Hắn biết thì lại sẽ chém chém chém, chém cái rắm ấy, hắn có thể chém chết vô địch à? Cha ngươi chứng đạo vô địch mới là điều quan trọng, cái khác không sao cả.
Hạ gia có hai vị vô địch, đến lúc đó ta ẩn cư phía sau màn, cha ngươi lộ diện, tự nhiên có thể trùng chấn non sông.”
Hạ Hổ Vưu khổ sở nói: “Nhị gia gia, ta biết ngài khẳng định không có tâm tư kia, nhưng nếu cứ tiếp như thế, thanh danh của ngài liền triệt để xấu đi.
Hiện tại Đại Hạ phủ đánh giá về ngài đã tệ hại vô cùng, không giống như trước, mọi người nhắc tới ngài nhiều nhất cũng chỉ trêu ghẹo ngài tham tiền. . .”
Thanh danh của y lần này thật sự đã triệt để thối khắp phố phường!
“Thanh danh có thể coi như cơm mà ăn không?”
Hạ Hầu gia lạnh nhạt, Hạ Hổ Vưu bi ai khó hiểu, thanh danh không thể coi như cơm, nhưng làm người Hạ gia, làm Hầu gia của Đại Hạ phủ lại bị người Đại Hạ phủ chán ghét vứt bỏ, thậm chí là phỉ nhổ, thậm chí bị một số lão bằng hữu chỉ mũi mà mắng, Nhị gia gia thật sự không thương tâm sao?
“Cha ta. . . nếu thật sự chứng đạo không thành, Nhị gia gia hãy từ bỏ đi!”
“Thứ con bất hiếu, xéo đi!”
Hạ Hầu gia giận dữ quát: “Lăn ra ngoài! Thật sự có năng lực thì ngươi thủ hộ cho cha ngươi một đoạn đường, như vậy hơn hết thảy mọi lời nói, không có bản lĩnh mà chỉ biết khóc tang, khóc cái rắm, cút!”
Hạ Hầu gia đột nhiên giận dữ!
Lần đầu tiên y nổi giận với đứa cháu trai này!
Hạ Hổ Vưu bất đắc dĩ, cậu đứng dậy, hơi hơi khom người, “Nhị gia gia, có lẽ ta nói sai, nhưng ta cảm thấy. . .
Hạ gia dù cho đứng chết cũng không thể quỳ mà sống, trả giá hơn ba trăm năm không thể bởi vì cha ta mà hủy trong chốc lát!”
Hạ Hầu gia kinh ngạc thất thần, rất lâu sau mới quát: “Xéo đi!”
Hạ Hổ Vưu thở dài, quay người rời đi.
Cậu vừa đi, Hạ Hầu gia đã vặn người, hơi hơi còng xuống một chút, thầm nói: “Biết cái gì, người nào mẹ nó lại quỳ mà sống chứ!”
Nói xong, y nhìn về phía Đại Hạ Văn Minh học phủ.
Nói thầm vài tiếng không ai nghe thấy.
Hạ Tiểu Nhị này cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ!
Bây giờ, ta ra ngoài đại khái cũng sẽ bị người đời nhổ nước miếng, dân Đại Hạ phủ luôn lỗ mãng như thế, aiii, thời gian này. . . không có cách nào mà qua được a!
Y dựa vào lưng ghế, đung đưa cái ghế, Hạ Hầu gia bỗng nhiên kinh ngạc bật cười, ngày mà ta chết, mọi người sẽ đánh giá ta thế nào?
Bỗng nhiên y có chút chờ mong, thật hy vọng có người viết cho y một bản điếu văn.
Hạ Tiểu Nhị, thứ tử của Đại Hạ vương, thuở nhỏ thiên tư thông minh, tuổi nhỏ phong lưu trác tuyệt, vạn người truy đuổi, phiên phiên công tử. . .
Trung niên si mê thương đạo, lòng dạ hiểm độc vô cùng, người đời xưng là Hầu gia lòng dạ hiểm độc. . .
Năm ấy, dẫn sói vào nhà, cấu kết Thần Ma, về sau, thay đổi triệt để, chết trận tại Chư Thiên chiến trường. . .
Két, két. . .
Cái ghế gỗ khẽ đung đưa, Hạ Hầu gia ngáp dài, thân mệt lưng mỏi, y khẽ mỉm cười.
Được rồi, thanh danh đáng giá mấy đồng tiền chứ?
Tiểu Long Võ đừng chết a, coi chừng nhị thúc của ngươi sống dai hơn ngươi mất, khi còn bé, nhị thúc đã thương ngươi nhất, ngươi đừng có chơi đùa lung tung đó.
Chương 1060: Đơn Thuần Là Đi Phát Tiết
Đại Minh phủ.
Trở lại phòng thí nghiệm, Tô Vũ tiếp tục thí nghiệm một chút công pháp, tinh huyết mà Chu Thiên Đạo phụ trách cung cấp vẫn còn chưa đưa tới, lúc này hắn cũng không cách nào đi thử nghiệm những công pháp khác.
Thử các công pháp hiện có bây giờ xong, Tô Vũ tiếp tục bắt đầu đúc thân.
Trước đó, hắn đã hoàn thành ba đúc.
Sau ba lần đúc thân, Tô Vũ rõ ràng cảm nhận được thân thể mạnh mẽ hơn rất nhiều, khí huyết dồi dào, nguyên khiếu lớn mạnh.
Lần trước hắn dùng tinh huyết mua từ chỗ Hạ Hổ Vưu để tinh luyện ra Thiên Nguyên khí, đến bây giờ vẫn còn không ít.
Tu luyện một hồi, Tô Vũ lại có chút phiền muộn.
Hắn đứng dậy đi ra khỏi phòng tu luyện.
Hắn đi từ tầng 6 sở nghiên cứu, dưới mặt đất còn có một tầng hầm, dĩ nhiên Hồ Hiển Thánh hầu như không cần dung đến, đó là nơi dùng để giam giữ yêu thú, bất quá Hồ Hiển Thánh không nghiên cứu tinh huyết cho nên phòng dưới đất cơ hồ vẫn luôn để đó không dùng, chưa từng được sờ tới.
Bây giờ, tầng hầm lại được Tô Vũ sử dụng.
Đi vào tầng hầm, ở cổng có Thủy Nhân và Ảnh Tử đều đang âm thầm tu luyện, ba con Sơn Hải Đại Yêu cũng đang tu luyện tại nơi này.
Thấy Tô Vũ tiến đến, mấy con Đại Yêu cấp tốc hiện thân, lúc này cả đám đã thêm mấy phần tôn kính và e ngại đối với Tô Vũ.
Tô Vũ đã khiến cho rất nhiều Nhật Nguyệt mất mạng, đám Đại Yêu cũng đều biết tầm quan trọng của hắn, nào dám lãnh đạm được nữa.
Tô Vũ khẽ gật đầu, mở miệng hỏi: “Đám gia hỏa kia có nói gì không?”
“Không.”
Tô Vũ không hỏi nữa, tầng hầm cũng rất sáng sủa, Hồ Hiển Thánh là người truy cầu sự hoàn mỹ, dù cho tầng hầm là lồng giam thì ông cũng chế tạo rất có thẩm mỹ, từng phòng nhỏ sạch sẽ, cảm giác rất không tệ.
Đi vào bên trong một hồi, cửa ra vào trong suốt liền hiện ra.
Bên trong đang giam giữ mấy người.
Đây là một số thám tử mà Tô Vũ yêu cầu từ Chu Thiên Đạo, đều là âm thầm bắt trở về.
Lúc này, những người kia thấy Tô Vũ ngoài cửa, kẻ nào cũng đều lớn tiếng kêu gào.
Bất quá cửa trong suốt có hiệu quả cách âm, bọn họ hô cái gì thì Tô Vũ lại không nghe thấy.
Tô Vũ bật cười, khó trách đám Đại Yêu đều nói họ không có gì động tĩnh, hiệu quả cách âm tốt như thế, ở bên ngoài có thể nghe được cái gì mới là lạ.
Hắn vung tay lên, cửa ra vào của một gian phòng chấn động một cái.
Trong phòng, thanh âm kẻ bị giam giữ cấp tốc truyền ra: “Tô Vũ? Ngươi bắt ta làm gì? Ngươi đây là coi mạng người như cỏ rác? Ta đắc tội ngươi à?”
Người nọ lớn tiếng gào thét, lúc này, gã cũng cảm nhận được cách âm trận mất đi hiệu lực, lập tức hét lớn: “Tô Vũ, ngươi muốn làm cái gì?”
Tô Vũ nhìn gã, thản nhiên nói: “Người đã bị bắt mà vẫn còn ôm tâm lý chờ may mắn sao?”
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
Tên này rống to, phẫn nộ mắng: “Ta nhất định sẽ cáo trạng, Tô Vũ, ta sẽ tới Văn Minh học phủ, tới Đại Minh phủ, thậm chí đến hai đại thánh địa cáo trạng, ta là cường giả Đằng Không cửu trọng cảnh, ngươi lại vô duyên vô cớ bắt ta. . .”
Tô Vũ không thèm để ý, mỉm cười phất tay, lúc này hơn mười gian phòng đều hóa thành trong suốt hóa.
Vách tường của từng gian phòng đều trở nên trong suốt, lúc bấy giờ, người ở những phòng khác đều thấy được Tô Vũ, dồn dập rống giận gào thét mà lại không cách nào truyền ra thanh âm.
Nhưng nhìn nét mặt của bọn chúng rõ ràng đều hết sức phẫn nộ, có người cầu xin tha thứ, có người lại cuồng loạn.
Tô Vũ cũng không thèm để ý, nhìn về phía kẻ đang đối diện với mình, chậm rãi nói: “Nói, ngươi phục vụ một giáo phái thế nào, nhiệm vụ là gì, liên hệ với giáo phái thực lực ra sao, cứ điểm ở đâu?”
“Ngươi nói hươu nói vượn cái gì thế?”
Tên này cả giận quát: “Ta căn bản không hiểu ngươi đang nói cái gì! Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta là Vạn Tộc giáo, nói bậy nói bạ!”
Tô Vũ bật cười, “Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”
“Vừa vặn, hiện tại ta hơi có chút hỏa khí, vài ngày trước thì tâm tình vẫn được, hai ngày này tâm tình lại sa sút. . .”
Hắn nhìn về phía tên kia, “Vậy đi, luận bàn với ta, ngươi là Đằng Không cửu trọng, ta mới Đằng Không nhất trọng, nếu ngươi thắng ta, ta thả ngươi đi, thua. . . thì cũng không cần nói gì nữa.”
Trong lồng giam, sắc mặt người nọ khẽ biến, cắn răng quát: “Dựa vào cái gì mà ta phải luận bàn với ngươi. . .”
Tô Vũ cũng không nhiều lời, trực tiếp bước vào lồng giam.
Sắc mặt tên kia biến rồi lại biến!
Lúc này, hai người cách nhau không đến hai mét.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn gã, “Một cơ hội cuối cùng, thắng ta thì rời đi, thua. . . hoặc là lập tức nói cho ta biết hết thảy, hoặc là chết!”
“Hừ, muốn gán tội cho người khác sợ gì không có lý do!” Đối phương cảnh giác vô cùng, không dám tùy tiện ra tay, nhưng trong lòng thì đang cân nhắc giữa mình và Tô Vũ có thực lực để đánh một trận hay không.
Đằng Không cửu trọng đấu với Đằng Không nhất trọng. . . nhưng mà Tô Vũ khai khiếu rất nhiều.
Gã còn đang suy nghĩ, bất chợt thân hình Tô Vũ đã lóe lên, mạnh mẽ đấm ra một quyền!
Tiếng khí bạo vang lên!
Sắc mặt người kia khẽ biến, gã gầm lên một tiếng, khiếu huyệt mở ra, gã là Chiến giả đã hợp 72 khiếu, 8 khiếu hợp nhất thành một trọng.
Hiện tại thân thể gã cũng đã trải qua 9 đúc, gã dốc toàn lực ứng phó, lực bộc phát thân thể vượt quá lực lượng 300 khiếu.
Nhưng mà hai người còn chưa tiếp xúc, một quyền của Tô Vũ đã bùng nổ, ầm ầm một tiếng vang thật lớn, xương cốt nổ tung, máu tươi bắn mạnh, bịch một tiếng, gã Đằng Không cửu trọng cảnh kia trực tiếp nổ tan tành chia năm xẻ bảy, toàn bộ lồng giam trong nháy mắt biến thành huyết sắc.
Tô Vũ mặc áo bào trắng, ý chí lực hơi hơi chấn động một cái, máu tươi bắn tung tóe mà đến dồn dập bị ngăn lại bên ngoài quần áo hắn, lặng lẽ trượt xuống.
Tô Vũ khẽ lắc đầu, “Quá yếu!”
Dứt lời, hắn nhìn về phía các lồng giam khác, bình tĩnh nói: “Các ngươi chắc chắn đã nghe thấy ta nói chuyện rồi, như nhau hết, nếu không muốn nói gì thì cứ trực tiếp luận bàn với ta, thắng, ta thả các ngươi đi, thua. . . đại khái đều là kết cục này!”
Trong các phòng giam, vẻ mặt những người kia đã thay đổi!
Đằng Không cửu trọng!
72 khiếu không tính quá tầm thường, phải biết, bên phía Đại Hạ phủ, Long Võ học phủ có rất nhiều học viên cũng đã mở 72 khiếu, bao gồm cả Trần Hạo.
Người của Long Võ học phủ không tính là kém, chỉ là họ khai khiếu 72 cái, dĩ nhiên, thân thể của họ sẽ có 18 đúc.
Tên kia có thân thể 9 đúc, đúc thân xem như cũng hơi yếu.
Nhưng dù yếu hơn nữa thì đó cũng là Đằng Không cửu trọng!
Lực phản ứng, tốc độ đều sẽ không quá chậm, thế nhưng mới rồi gã lại bị Tô Vũ cách không tung một quyền oanh bạo!
Chết quá dễ dàng!
Mà Tô Vũ lại không ngạc nhiên chút nào, loại Đằng Không cửu trọng rác rưởi này nếu có thể địch nổi hắn, vậy thì hắn hao phí nhiều thời gian, tài nguyên, bao gồm cả cơ duyên suốt bấy lâu nay chẳng phải là phí công rồi?
Dù cho không vào Đằng Không thì hắn cũng có thể giết chết đối phương rất nhẹ nhàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









