1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 211 : Tiểu Đồ Đệ Đáng Thương (c1051-c1055)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 211 : Tiểu Đồ Đệ Đáng Thương (c1051-c1055)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1051: Tiểu Đồ Đệ Đáng Thương

Hồ Hiển Thánh bỗng nhiên quay sang hỏi Tô Vũ: “Ngươi bây giờ mới 19 tuổi đúng không?”

An tĩnh!

Hết sức an tĩnh!

Ngưu Bách Đạo nghe vậy mới chợt nhớ ra Tô Vũ đích thật mới chỉ 19 tuổi.

Nói như vậy, 20 tuổi thì hắn sẽ là Lăng Vân cảnh rồi!

Tô Vũ mỉm cười xua tay: “Ta là nhờ đứng trên vai của các vị tiền nhân, không tính là gì cả.”

Mấy người cũng lười nói nhảm, rất nhanh, Ngưu Bách Đạo bèn đứng lên: “Ngươi đúc thân mà cần trợ giúp gì thì có thể tìm chúng ta, về sau này thì chúng ta cũng không giúp được.

Vì sao các học phủ lại để học viên tới Đằng Không liền tốt nghiệp? Bởi vì đến Đằng Không rồi thì kỳ thật không có gì có thể trợ giúp nữa! Mặt khác, ngươi bây giờ chính thức tiến vào Đằng Không, là nghiên cứu viên cao cấp, rất có thể sau này ngươi sẽ thu nhận học sinh, nghiên cứu viên cao cấp thu học viên không có hạn chế gì, bất quá không nên nhận quá nhiều, ngươi thu học sinh thì học phủ sẽ cho ngươi chút phụ cấp. . .”

Hồ Hiển Thánh rầu rĩ phản bác: “Hắn mà còn cần phụ cấp à?”

Đùa gì chứ?

Giàu nứt đố đổ vách còn muốn ngươi phụ cấp ấy hả?

Ngươi cho ba dưa hai táo, người nào thèm quan tâm a!

Tô Vũ mỉm cười, đơn giản đáp: “Để xem đã, ta mới vừa tiến cấp Đằng Không, chuyện ta cần làm rất nhiều, không có tinh lực cùng thời gian để thu nhận học viên, sắp tới ta vẫn phải cần bế quan để nghiên cứu thêm, làm phiền Ngưu phủ trưởng giúp ta liên lạc với lão sư Bạch Phong của ta, hi vọng ngài ấy có thể trở về.”

Hắn hi vọng Bạch Phong trở về, bởi vì phương pháp chia tách thần văn chỉ có anh mới là người thật sự nắm giữ, hắn tuy biết lý luận nhưng không quá quen thuộc.

Hắn cần bổ sung thần văn, chính bản thân hắn có lẽ không có vấn đề, thế nhưng giai đoạn hiện nay, ở Sơn Hải cảnh thì chưa có cách nào bổ sung thêm vào.

Còn có một chuyện nữa chính là cuối năm nay Tinh Vũ phủ đệ muốn chọn người.

Nghe nói cơ hội này rất tốt, hắn hi vọng Bạch Phong có thể trở về bắt kịp.

Thực lực của sư phụ mình hiện tại cũng không biết đã khôi phục được mấy tầng, dù cho khôi phục tới Đằng Không bát trọng cửu trọng thì Tô Vũ cũng hết sức tiếc hận và đồng tình.

Nếu bàn về cảnh giới, có lẽ qua mấy tháng nữa hắn có thể sẽ đến Lăng Vân rồi!

Đó là chưa bàn về chiến lực!

Thật đáng thương!

Không nói những cái khác, lão sư trở lại thì về vấn đề thần văn hắn không dễ giúp được gì, nhưng về đúc thân thì hắn vẫn có thể cung cấp hàng loạt Thiên Nguyên khí cho anh, tốt xấu gì cũng giúp thân thể Bạch Phong mạnh lên.

Ngưu Bách Đạo biết chuyện chia tách thần văn chiến kỹ, nghe vậy thì ánh mắt lóe lên một cái, gật đầu nói: “Được, ta sẽ liên hệ với Đại Hạ phủ và Chư Thiên chiến trường, tận lực giúp Bạch Phong về đây!”

Trở về, đương nhiên là trở về Đại Minh phủ rồi!

Bạch Phong mà để trên chiến trường giết địch thì quá lãng phí!

Mọi người đi rồi, Tô Vũ cũng đứng lên, khóe môi lộ ra nụ cười.

Tâm tình hắn càng thêm vui vẻ!

Chu gia. . .

Chu Thiên Đạo. . .

Không quan tâm như thế nào, không quan tâm ông có mục đích gì hay không, có thì cũng không đáng kể, tối thiểu là hiện tại, Chu gia đã cho hắn một cơ hội tuyệt vời, cũng bảo hộ cho hắn an toàn, tại Đại Minh phủ, hắn có đủ thời gian và cơ hội để xử lý rất nhiều việc.

Dễ chịu!

Hoàn toàn không cần mình quan tâm cái gì, hết sức thoải mái.

“Lão sư có thể trở về thì lại càng tốt hơn!”

Tô Vũ lẩm bẩm một tiếng, trở về Đại Minh phủ, cùng nhau làm lớn mạnh đa thần văn nhất hệ, kỳ thật phát triển đa thần văn nhất hệ ở đây dễ dàng hơn ở Đại Hạ phủ rất nhiều, không cần thiết nhất định phải nhìn chằm chằm Đại Hạ phủ.

Cùng một thời gian ấy.

Chư Thiên chiến trường, Tiên Phong doanh.

Bạch Phong hùng hùng hổ hổ!

Gần đây anh thật sự rất phiền não!

Làm thí nghiệm thì không làm được, giết địch thì giết không nổi, phác họa thần văn quá khó, tài nguyên không đầy đủ, còn phải đi điểm danh từ 9 giờ tới 5 giờ, phiền chết mất.

“Aiiii!”

“Ta trôi qua quãng thời gian này rồi trở về, tiểu tử Tô Vũ kia không phải là đã đến Đằng Không rồi chứ?”

Càng nghĩ càng phiền muộn!

Còn có sư phụ nữa, ông đã đến Nhật Nguyệt cảnh hay chưa?

Rất lâu rồi chưa nhận được tin gì từ sư phụ!

Sư huynh cũng thế, từ lần trước gửi một phong thư tới, về sau liền không có tin tức nữa, cũng không biết rốt cuộc là thế nào.

“Được rồi, không nghĩ nữa, tiểu tử Tô Vũ hiện tại có lẽ cũng đang nằm trong hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng, có thể cầu xin miễn xá tội cho chúng ta đại khái cũng đã tới cực hạn, không biết hiện tại hắn đáng thương thế nào đâu!”

Anh yên lặng thương cảm một thoáng, tiểu tử này tính tình không tốt, không chừng hiện tại còn phải ngày ngày chịu đau khổ, ăn thiệt thòi cũng nên.

Chuyện của Đại Minh phủ rất nhanh đã truyền ra.

Một ngày có năm vị Nhật Nguyệt ngã xuống.

Đại Minh phủ làm cá ướp muối nhiều năm bỗng nhiên xoay người đã khiến cho các đại phủ chấn động vô cùng, từ lúc nào thì Đại Minh phủ trâu bò như thế rồi?

Mà điều làm cao tầng của các đại phủ càng quan tâm hơn chính là, Đại Minh phủ sao có thể phát hiện sự tồn tại của những người này?

Đại Minh phủ tồn tại bí mật gì lại có thể một mẻ hốt gọn đám người kia?

Còn nữa, Chu Thiên Đạo đi Cầu Tác cảnh làm ầm ĩ, cũng làm cho các đại phủ hâm mộ không thôi, có một người cha mạnh mẽ, chính mình không chứng đạo, Đại Minh phủ lại có tiền, đây chính là vốn liếng a.

Không có tiền, Đại Minh phủ cũng không dám chơi đùa lung tung.

Quá nghèo mà dám đắc tội với Bát đại gia, phong tỏa kinh tế của ngươi một cái thì ngươi liền hết sức phiền toái.

Tâm điểm của mọi người ngoại trừ Chu Thiên Đạo ra thì vị còn lại chính là Tô Vũ!

Dị tượng kia rốt cuộc là thật hay giả?

Chu Thiên đúc thân có khả năng có quy tắc ban thưởng hay không?

Thiên phạt lại là cái gì?

Còn nữa,

Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết

của Tô Vũ có lợi hại như trong đồn đại, có thể khiến người người đều có thể tu thành Thiên giai công pháp hay không?

Quá nhiều nghi hoặc cùng tò mò khiến cho nhất thời tầm mắt toàn Nhân cảnh đều tập trung vào Đại Minh phủ.

Đương nhiên, Vạn Tộc giáo cũng hệt như thế.

Bất quá lúc này, Đại Minh phủ ở trong mắt Vạn Tộc giáo thậm chí còn nguy hiểm hơn cả Đại Hạ phủ, Đại Hạ phủ thường xuyên tiêu diệt giáo đồ, nhưng ở Đại Hạ phủ cũng có một số người ẩn núp nhiều năm không bại lộ, Đại Minh phủ thì ngược lại, lập tức đã bại lộ toàn bộ!

Nhật Nguyệt Sơn Hải bị giết sạch sành sanh, Lăng Vân Đằng Không cũng bị giết không ít, còn lại một chút thám tử thì bây giờ đều không thể liên hệ, không biết là bị phong tỏa hay là không dám truyền âm vào lúc này.

Tóm lại, giờ khắc này Đại Minh phủ mang tới cho người ta cảm giác quá thần bí.

Mặt khác, một số Nhật Nguyệt uy tín lâu năm xuất hiện cũng làm cho mọi người ý thức được, Đại Minh phủ không yếu như vậy, ở đó vẫn còn một số lão nhân chưa chết.

Lão bà họ Hồ, Hồ Kỳ, 300 năm trước đã tấn cấp Nhật Nguyệt, bất quá tuổi tác của bà đã rất lớn, sớm nghe tin đồn bà đã bỏ mệnh, kết quả đối phương còn sống, lần này còn ra tay luyện hóa một vị Nhật Nguyệt cảnh!

Điều này cũng làm cho bên ngoài rúng động, Đại Minh phủ rốt cuộc là còn có bao nhiêu Nhật Nguyệt lâu năm chưa chết vậy?

Hồ Kỳ là cường giả, thế nhưng thực lực chỉ coi như bình thường, mấu chốt nhất đối phương là đúc binh sư, địa giai Đúc Binh sư, loại tồn tại này ai biết nhiều năm như vậy thì bà có bí mật chế tạo ra binh khí mạnh mẽ gì hay không.


Chương 1052: Sắp Sửa Tọa Hóa

Náo nhiệt thì náo nhiệt, lúc bấy giờ mọi người cũng không dám tới Đại Minh phủ để tìm hiểu cái gì.

Mà Tô Vũ thì thoải mái nghỉ ngơi một đêm.

Ngày hôm sau hắn đã gặp được Chu Thiên Đạo.

Ông trở về cũng không có động tĩnh lớn như khi đi.

Cũng không hề kiêu ngạo như trước đó!

Chu Thiên Đạo trở về rất kín tiếng, khi gõ cửa sở nghiên cứu Nguyên Thần thì vẻ mặt cũng không quá đẹp đẽ.

Thấy Tô Vũ, ông hơi chút trầm giọng nói: “Tiểu tử nhà ngươi thủ đoạn nhiều, đi theo ta một chốc, Hồ lão sư. . . có vẻ như tới đại nạn rồi.”

Giờ khắc này Chu Thiên Đạo không còn dáng vẻ miệng lưỡi trơn tru nữa.

Vành mắt ông hơi đỏ lên, biểu tình cố nén đau đớn.

Tô Vũ cũng ngẩn ra, “Hồ. . .

Hồ Kỳ tiền bối ư?”

“Ừ.”

Chu Thiên Đạo mệt mỏi day trán, “Ta cho là bà ấy không có chuyện gì, mặc dù trước đó tiêu hao quá lớn, nhưng ta nghĩ bà đã là Nhật Nguyệt, nhiều ít gì cũng có thể chống đỡ một thời gian, nhưng mà. . .”

Ông hết sức bi thương.

Đó là lão sư của ông!

Năm đó, bà đã từng dạy bảo ông một thời gian rất dài.

Ông học hành hết sức hỗn tạp, thần văn sư, đúc binh sư, luyện đan sư, thần phù sư, thần trận sư. . .

Rất nhiều thể loại ông đều tiếp xúc qua.

Nhưng bây giờ ông lại chẳng có cách nào giúp lão sư kéo dài tính mạng.

Ông muốn thử xem Tô Vũ có thủ đoạn gì không, Tô Vũ kế thừa chút ít gì đó, có lẽ hắn sẽ có biện pháp kéo dài tính mạng cho lão sư của ông.

Vẻ mặt Tô Vũ cũng khẽ biến, thọ nguyên đại nạn?

Chuyện này. . .

Đây là việc hắn chưa bao giờ gặp phải.

Cường giả mà hắn quen biết cơ hồ tuổi tác cũng không lớn.

Lớn nhất hẳn là Ngưu Bách Đạo!

Đại Hạ phủ bên kia, hắn chỉ nghe nói về lão sư của Lưu Hồng tiếp cận thọ nguyên đại nạn, những người khác thì vẫn tính là rất trẻ trung.

Hôm qua, vị Hồ tiền bối kia còn hăng hái trước mặt mọi người luyện một tôn Nhật Nguyệt làm văn binh, vậy mà hôm nay. . .

Thọ nguyên của bà lại tới cuối đường rồi?

“Phủ chủ. . .

Ta rất tiếc, nhưng có lẽ ta không thể giúp được gì.”

“Aiiiz!”

Chu Thiên Đạo thở dài một tiếng: “Không nói những thứ này nữa, đi, đi thăm lão sư của ta, lão sư có lẽ sắp sửa tọa hóa rồi. . .”

Tọa hóa có nghĩa là: (

坐化

): tín đồ Phật Giáo ngồi ngay ngắn, an nhiên mà chết, gọi là tọa hóa.

Thuật ngữ này thường xuất hiện trong các thư tịch Phật Giáo.

Ông nhìn Tô Vũ một cái, không nói gì nữa.

Có lẽ một số thần văn của bà có thể truyền thừa cho Tô Vũ.

Đa thần văn nhất hệ năm đó đã từng hoàn thành nhiều lần truyền thừa.

Không biết là bây giờ có được hay không!

Mang Tô Vũ tới cũng là ý của Hồ Kỳ, nếu như bà thật sự tọa hóa, thần văn lại không cách nào hình thành bí cảnh, vậy thì sẽ thử truyền thừa cho hắn.

Minh Tâm đảo.

Minh Tâm đại điện.

Lúc này, bầu không khí vô cùng ngột ngạt, trong đại điện, vẻ mặt lão bà bà trắng bệch, trên thân bà tràn lan ra tử khí nhàn nhạt, trên mặt hiện ra nụ cười nhẹ, trước người bà là một tôn hỏa lô đứng lặng.

Bốn phía, từng vị lão nhân ngồi xếp bằng, không ai lên tiếng, không gian lặng lẽ như tờ.

Hồ Hiển Thánh, Ngưu Bách Đạo, Vương phó phủ trưởng, mấy vị lão nhân. . . đều yên lặng không nói gì.

Họ là nhân vật cùng một thời đại!

Nhật Nguyệt cảnh, thọ nguyên không ngắn, ấn theo lý thuyết thì có thể sống đến thiên tuế, mấy vị như Hồ Kỳ cũng ước chừng 500 tuổi, nhưng mà trên con đường tu luyện, nhất là các vị tiền bối cường giả, năm đó tu luyện cơ hồ đều đi theo đường rẽ, thường xuyên thí nghiệm công pháp khác biệt, nếm thử đủ loại đan dược, biển ý chí và thân thể cũng đã có tổn thương, căn bản không thể sống tới cực hạn trên lý luận.

Hồ Kỳ là đúc binh sư, bà đã đúc binh vô số lần, thường xuyên chế tạo văn binh, cũng sẽ dẫn đến hỏa độc xâm lấn, tiêu hao thọ nguyên.

Mấy chục năm qua bà một mực chế tạo ngọc cảm ứng siêu cấp bao trùm một thành, nên càng hao phí vô số tâm huyết.

“Ủ rũ cụp mặt làm gì?”

Hồ Kỳ cười nói: “Tìm các ngươi tới là muốn các ngươi hỗ trợ làm việc, không phải tới để chịu tang, cái tên này muốn luyện binh cũng phải mất mấy ngày mới có thể thành, luyện thành rồi thì chỉ sợ ít nhất cũng là Địa giai. . .”

Vẻ mặt Hồ Kỳ hơi phát vàng, mỉm cười bảo: “Lão Ngưu, làm việc đi!”

Ngưu Bách Đạo hơi giận dỗi, không để ý tới bà, ông vừa uống rượu vừa thầm nói: “Năm đó không nên đưa các ngươi tới đây, tên nào cũng chết quá nhanh, lão tử tinh thần tốt lắm, cảm giác còn có thể sống ba trăm năm, năm trăm năm nữa, các ngươi thì từng người một lại phải chết. . .”

“Lão Vương sống đến bây giờ không phải cũng chưa chết sao? Lão tử ngóng trông hắn chết rất nhiều năm rồi, thần văn của hắn tuyệt đối có khả năng hình thành bí cảnh, còn là bí cảnh cao cấp. . .”

Bên cạnh, Vương phó phủ trưởng cười khổ mắng: “Lão gia hỏa nhà ngươi mà chết thì chỉ e có thể sẽ hình thành mấy cái bí tịch! Ngươi làm sao mà chưa chết đi hử?”

“Ta còn chưa ăn đủ, chưa uống đủ. . .”

Mấy ông lão nói dông nói dài, Hồ Hiển Thánh cũng rất trông mong: “Ta mới tới Sơn Hải, ta chưa chết mà Nhật Nguyệt đều đã chết, thời đại này. . .

Thực lực mạnh cũng không có ích gì a!”

Ông cũng là lão nhân khai phủ.

Lời này vừa nói ra, mấy người cười mắng mỏ, Hồ Kỳ cũng buồn cười nói: “Ngươi ấy, tham sống sợ chết, chạy trốn số một, thân thể những năm qua đều không hề bị thương, cấp bậc Văn Minh sư của ngươi là Sơn Hải, thân thể chỉ sợ đã đến Nhật Nguyệt. . .”

“Chớ nói nhảm!”

Hồ Hiển Thánh không thừa nhận, thấy tất cả mọi người nhìn mình thì bất đắc dĩ nói: “Thật không có mà, thân thể Sơn Hải cửu trọng thôi, còn chưa hợp nhất khiếu, quá khó khăn, không lừa các ngươi đâu!”

Mấy người bật cười.

Đúng lúc này, Chu Thiên Đạo cũng vừa vặn mang theo Tô Vũ vào cửa.

Trong mắt đã biến mất bi thương, ông cười ha hả nói: “Hồ lão sư, thế nào? Luyện thành không?”

“Sắp rồi!”

Hồ Kỳ nhìn ông một cái, rất mau lại chuyển sang Tô Vũ, trên mặt nở nụ cười đôn hậu, bà gọi hắn tiến lại gần, đoạn bảo: “Ta nghe nói ngươi cũng là đúc binh sư?”

Tô Vũ tỏ vẻ xấu hổ, “Không ạ, ta chẳng qua là hiểu một chút tri thức đúc binh, ta từng theo học nội dung căn bản với Triệu Lập lão sư ở Đại Hạ Văn Minh học phủ, biết một chút về quá trình rèn đúc, bất quá chưa bao giờ tự thử rèn đúc văn binh.”

“Ngươi nên thử một chút!”

Hồ Kỳ nói: “Triệu Lập ấy. . . thiên phú đúc binh rất mạnh, năm đó hắn chỉ là có chút cậy mạnh hiếu thắng, nhất định cứ muốn sớm đúc ra địa giai văn binh mạnh nhất.

Đúc văn binh thì cứ đúc văn binh đi, nhất định phải dung nhập Chủ Thần văn của mình vào trong đó, rồi đả thương căn bản, bằng không, hắn cũng nên tiến vào Sơn Hải, trở thành địa giai văn binh sư từ lâu rồi mới phải.”

Dứt lời, bà không khỏi thở dài, cảm khái: “Phụ thân hắn cũng rất mạnh, chỉ là có chút đáng tiếc, cuối cùng cũng không thể trở thành Thiên giai đúc binh sư, thật tiếc nuối.”

Nói xong, bà nhìn về phía Tô Vũ, nói: “Ta muốn đúc địa giai văn binh, ngươi có thể quan sát, địa giai văn binh này thì ngươi hẳn là đã biết một chút. . .”

Tô Vũ gật đầu, “Đúc kim văn, 73 đạo kim văn phía trên là vì địa giai.

Năm đó Triệu lão sư đúc binh thật ra là có khả năng đúc ra văn binh 73 đạo kim văn, chỉ là ngài ấy có chút lòng tham, mong muốn đúc Thiên giai văn binh, dẫn đến rèn đúc thất bại.”

Hồ Kỳ gật đầu, “Thật sự là hắn có năng lực này, đúc địa binh thì hắn sẽ nắm chắc, chúng ta năm đó cũng cảm thấy hắn làm được, sẽ có thể thành công, kết quả lại thất bại, cũng là điều vượt quá dự kiến của ta, hắn yêu cầu quá cao.”

Dứt lời, bà liền hỏi hắn: “Tô Vũ, vậy ngươi biết văn binh đẳng cấp khác nhau thì rốt cuộc có khác biệt lớn thế nào không?”


Chương 1053: Không Có Cách Nào Yêu Thương Nổi Nữa

Hồ Kỳ: “Tô Vũ, vậy ngươi biết văn binh đẳng cấp khác nhau thì rốt cuộc có khác biệt lớn thế nào không?”

Tô Vũ nghe Hồ Kỳ hỏi thì liền vội đáp: “Càng kiên cố thì càng hợp với bản thân, lại càng dễ phát huy đặc tính thần văn. . .”

“Chưa đủ!”

Hồ Kỳ giải thích: “Thấy Bách Đạo các không? Trước đó ngươi thấy được uy lực của Bách Đạo các chưa? Nó ẩn chứa năng lượng, nhất kích đánh ra, Nhật Nguyệt đền tội! Đến giai đoạn này thì dù cho văn binh không có ai điều khiển thì cũng vô cùng cường đại! Đây mới là văn binh đỉnh phong!”

“Cả đời này của ta cũng muốn đúc ra một thanh văn binh như thế, đáng tiếc, chỉ có thể nhìn mà thèm!”

“Khụ khụ. . .”

Hồ Kỳ ho khan một tiếng, rất nhanh bà lại nói: “Thiên hạ hôm nay, nếu muốn nói về đúc binh mạnh nhất thì đó chính là Thiên Đúc vương vô địch cảnh! Sau đó, nghiêm ngặt mà tính thì có thể là Triệu Thiên Binh, có lẽ ông ta kém Hỏa Hầu chút ít, thế nhưng thực lực đúc binh của ông ấy cực mạnh là thật.”

“Ngươi tại Đại Hạ phủ đã tiếp xúc Triệu Lập, thật ra đấy là một cơ hội rất tốt, đáng tiếc. . .”

Bà nhìn về phía Tô Vũ, không khỏi tiếc hận: “Kỳ thật ngươi hết sức thích hợp với đúc binh, thật đấy, không phải ta muốn ngươi đi theo đúc binh đạo nên mới nói vậy, mà là ngươi thật sự thích hợp ăn chén cơm này! Ý chí lực của ngươi thâm hậu, tinh khiết, nồng đậm, biển ý chí mạnh mẽ, mà ngươi hẳn là còn học được

Khoách Thần Quyết

do Triệu Lập tự sáng tạo, Khoách Thần chùy của hắn kỳ thật cũng là thứ tốt để đúc binh!”

Hồ Kỳ nói xong, hơi hơi dừng lại một chút, nhìn về phía những người khác: “Ta muốn truyền thụ cho Tô Vũ kỹ xảo đúc binh, các vị cho chúng ta một chút thời gian nhé?”

Lời này vừa nói ra, Chu Thiên Đạo liền bảo: “Hồ lão sư gấp cái gì! Về sau còn nhiều thời gian mà, Tô Vũ cũng sẽ không chạy! Đúng không Tô Vũ?”

Tô Vũ vội vàng gật đầu.

Hồ Kỳ cười mỉm, “Người có sinh lão bệnh tử, ngươi không cần thiết phải như thế, nhìn thoáng một chút, ta đã sống 500 tuổi, năm đó Nhân Cảnh hư vô tàn phế, khi đó, thân bằng hảo hữu tử vong vô số, khuê mật đồng bạn mới chỉ một hai chục tuổi đã chết, mà ta lại sống đến tận ngày hôm nay, còn có cái gì mà không chấp nhận được?”

Ngưu Bách Đạo không cho là đúng, bắt bẻ: “400 năm trước vạn tộc mới đánh vào, khi đó ngài cũng đã là lão nhân, khuê mật của ngài dù cho chết rồi thì cũng phải lên trăm tuổi, Hồ Kỳ, ngài cảm khái thì cảm khái, đừng có nói láo chứ!”

“. . .”

An tĩnh!

400 năm trước, vạn tộc mới đánh vào Nhân Cảnh, chiến đấu mấy chục năm, về sau mới mở ra thời đại của các đại phủ.

Hồ Kỳ 500 tuổi, khi chiến đấu bùng nổ thì thực ra tuổi tác của bà không nhỏ.

Hồ Kỳ kinh ngạc nhìn ông, nửa ngày mới ho khan, “Ta. . .

Ta đã sắp chết, ngươi còn kích thích ta?”

“. . .”

Ngưu Bách Đạo cười khan, “Chúng ta làm người thì thành khẩn chút, đừng nghĩ tới những chuyện ngổn ngang, không chết được đâu, ta còn có một quả kéo dài tuổi thọ, đợi chút nữa đưa tới cho ngài. . .”

“Không cần! Không muốn!”

Hồ Kỳ tỏ ra không vừa lòng, Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Ăn đi, không sao hết, dù gì ta cũng không dùng được, lão Vương mong muốn thì ta cũng không cho hắn, chỉ chờ hắn chết thôi mà.

Ngài thì không thể được, ta vẫn muốn chờ ngài đúc Thiên giai văn binh đây.”

“Chuyện của ta ta biết, dù có ăn thì cũng sống không được bao lâu, chớ lãng phí.”

Hồ Kỳ nói xong, Tô Vũ mới thận trọng lên tiếng: “Hồ tiền bối, các vị tiền bối, ấn theo lý thuyết, đến Nhật Nguyệt cảnh không dễ tử vong như vậy, nhân tộc ta dù không bằng thần ma, Nhật Nguyệt sống ngàn năm cũng không thành vấn đề mới đúng.

Làm sao tiền bối. . .”

Hồ Kỳ ngắt ngang lời hắn: “Thân thể mục nát, biển ý chí cũng từng bị thương, khí huyết suy bại. . .”

Tô Vũ vội vàng nói: “Vậy nếu đúc lại thân thể thì sao? Hiện tại có Hợp Khiếu pháp, có Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết, đúc lại thân thể rồi dùng Địa Nguyên quả, có lẽ rất nhanh sẽ có khả năng một lần nữa tu luyện tới Sơn Hải, thậm chí là Nhật Nguyệt. . .

Khi đó, thân thể Nhật Nguyệt sống ngàn năm cũng không khó lắm mà.”

“Tiểu hài tử đúng là tiểu hài tử.”

Hồ Kỳ thở dài, “Đúc lại thân thể dù nhanh, tiến vào Nhật Nguyệt thì cũng cần mấy chục đến trên trăm năm a.

Ta không đợi được.

Những người khác thì có thể thử một chút, Văn Minh sư lúc còn trẻ không chú trọng thân thể, thân thể suy bại sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn.

Chiến giả cũng giống vậy, biển ý chí khô kiệt, thân thể không ngừng chiến đấu thì cũng dần suy bại, kỳ thật Chiến giả chết đi lại càng nhiều hơn, chết già.”

“Vậy. . .

Vậy nếu lại mở một chút thần khiếu thì sao?”

Tô Vũ vội vàng hỏi: “Mở thêm thần khiếu, có thể giúp biển ý chí khuếch trương, bổ sung sức sống được không?”

“Nhật Nguyệt chúng ta đã sớm hợp nhất khiếu.”

Hồ Kỳ rầu rĩ đáp: “Mở thêm khiếu quá khó khăn! Mà nếu khai khiếu thì có lẽ cũng sẽ tăng nhanh quá trình biển ý chí sụp đổ, chưa hẳn có thể chịu đựng nổi.”

Tô Vũ sốt ruột hiến kế: “Vậy… vậy thì dùng công pháp kéo dài tuổi thọ! Công pháp kéo dài tính mạng! Đúng, lão rùa sống vạn năm, quy tộc có tuổi thọ rất dài, có lẽ liên quan tới công pháp của họ, phương pháp để kéo dài tuổi thọ! Nguyên khiếu, thần khiếu của người đều có tác dụng đặc thù, nhất định có một số nguyên khiếu cùng thần khiếu tổ hợp lại là có thể kéo dài tuổi thọ, kích phát sinh mệnh lực!”

Tô Vũ cấp tốc nói: “Nhất định có! Hồ tiền bối, ta là chuyên gia ở phương diện này! Ngài hãy chờ thêm một thời gian, ta đi nghĩ biện pháp, nhất định sẽ có!”

Tô Vũ chân thành nói: “Chư thiên vạn tộc, cơ hồ chỉ mỗi nhân tộc là có tuổi thọ ngắn nhất! Nhật Nguyệt cảnh của vài chủng tộc sống vạn năm cũng không vấn đề gì, nhân tộc lại không qua nổi ngàn năm! Dù cho không kéo dài tuổi thọ thì tìm ra công pháp trị liệu cũng được, loại trừ ốm đau, khởi tử hồi sinh gì đó cũng có thể!”

Tô Vũ nói luôn miệng: “Trước đó ta không làm nghiên cứu ở phương diện này, thế nhưng nếu ta muốn làm, rất nhanh thôi, chừng mấy tháng, nhiều nhất mấy tháng nhất định có khả năng đưa ra kết quả.

Tiền bối hãy kiên trì một quãng thời gian, tiền bối là Địa giai đúc binh sư, có thể vì nhân tộc, vì Đại Minh phủ, làm ra càng nhiều cống hiến.

Nếu ngài tọa hóa thì đó tổn thất của cả Nhân tộc!”

Lời này vừa nói ra, Chu Thiên Đạo cũng vội chen vào: “Đúng, lão sư, chính là như vậy! Ta mang Tô Vũ đến là có ý tứ này, không có chuyện gì là nhất định! Chẳng lẽ không có công pháp kéo dài tuổi thọ sao? Nhất định có! Sự tồn tại của ngài đối với Đại Minh phủ là điều cực kỳ trọng yếu!”

“Tô Vũ đi nghiên cứu phát minh, ta sẽ cung cấp hết thảy sức người vật lực, dù cho không vì chính ngài thì ngài cũng hãy suy nghĩ vì đám Vương phủ trưởng một chút, bọn họ tuổi tác quá lớn, sắp ngỏm rồi, ngài làm mẫu cho họ nhìn thử xem có hữu dụng hay không. . .”

Một bên, đám lão nhân Vương phó phủ trưởng đều thấy tâm mệt mỏi.

Chúng ta trêu ai ghẹo ai chứ?

Làm sao cảm giác người nào cũng ước gì mình mau chết đi nhỉ!

Đại Minh phủ này không có cách nào yêu thương nổi nữa rồi, ta cảm giác ta vừa chết, thần văn lập tức liền bị người đoạt đi mất a.


Chương 1054: Ngài Là Cách Quảng Cáo Tốt Nhất!

Hồ Kỳ vừa muốn mở miệng, Chu Thiên Đạo đã cắt ngang: “Lão sư, ngài còn có thể tiếp tục chịu đựng đúng không? Cho Tô Vũ một chút thời gian đi, hắn còn có thể sáng tạo ra cơ sở văn quyết, Hợp Khiếu pháp cũng không có vấn đề gì, còn lo lắng thứ khác sao? Hắn đã mở 360 nguyên khiếu, tùy tiện chế ra công pháp gì thì hắn đều có thể lập tức sử dụng thử. . .”

Tô Vũ cũng vội vàng gật đầu.

Về tình về lý, hắn đều không hy vọng những lão nhân này tọa hóa.

Đây là những vị tiền bối ngày xưa chiến đấu cùng vạn tộc, tranh giành tia sáng cho nhân tộc.

Mà lần này Hồ Kỳ mới ra tay trấn áp Nhật Nguyệt, nghiêm ngặt mà nói, đây cũng là vì chuyện của Tô Vũ.

Chu Thiên Đạo tìm đến mình, Hồ Kỳ gặp mặt liền muốn truyền thụ tri thức đúc binh cho mình, hắn thật sự thấy cảm kích.

Có công pháp kéo dài tuổi thọ không?

Tô Vũ không biết, nhưng hắn có thể thử!

Nhất định có một số chủng tộc sống rất lâu sẽ có công pháp hoặc là thiên phú liên quan đến phương diện này.

Thần Ma chủng tộc không có, chủng tộc khác thì chưa hẳn đã không có.

Có thể thử xem!

Ngưu Bách Đạo cũng mở miệng nói: “Thử một chút đi! Không phải vì mình ngài, bây giờ người sắp tọa hóa không chỉ mỗi ngài mà là rất nhiều, dù cho là Đại Minh phủ cũng có nhiều vị, chớ nói chi là cả Nhân cảnh! Trước đó Tiểu Chu đi Cầu Tác cảnh, ngài cũng thấy đấy, ở Cầu Tác cảnh bên kia, ngữ khí khi Vương Sùng Hoàn nói chuyện đều rất yếu ớt, chắc hắn cũng sắp ngỏm rồi, chẳng tốt đẹp gì hơn ngài đâu.

Những lão gia hỏa này đều sắp không chịu được nữa, ngài hãy nhẫn nhịn thêm một chút, nếu mà Tô Vũ thật sự tìm ra được công pháp, chuyện đó đối với ngài, đối với những lão gia hỏa kia đều là một liều thuốc trợ tim!”

Khi Chu Thiên Đạo đi Cầu Tác cảnh, Vương Sùng Hoàn chính là vị lão nhân đứng ra chất vấn Đại Hán vương kia.

Lão nhân từ thuở khai phủ có không ít người, năm đó đều thụ thương không nhẹ nên lưu lại tai họa ngầm, bây giờ, cả đám đều đã tiếp cận thọ nguyên đại nạn.

Hồ Kỳ bị bọn họ nói tới nỗi có điểm dao động, bà đã chuẩn bị tọa hóa, lúc này lại nhìn về phía Tô Vũ, có chút không xác định, mà Tô Vũ thì dịu giọng trấn an: “Hồ tiền bối, xin hãy tin tưởng ta, ta có thể làm được! Trong khoảng thời gian này, ngài cũng đừng bận rộn chuyện khác, chớ tiêu hao tâm huyết cùng thọ nguyên, dù cho ngài vào thời khắc cuối cùng chế tạo ra một thanh địa giai văn binh mạnh mẽ thì tính là gì? Người sống mới có thể chế tạo mười chuôi, trăm chuôi! Thậm chí chế tạo ra Thiên giai văn binh, không phải là hơn hẳn bây giờ sao?”

Nói đến đây, Tô Vũ cười khẽ: “Mà ta cũng đã cẩn thận suy nghĩ! Nghe trong lời của các vị tiền bối thì các vị lão cường giả muốn tọa hóa không ít, tình huống của ta hiện tại thì các vị đều đã biết, hết sức phiền toái, ta cần thêm nhiều người ủng hộ ta, đứng về phía ta, ra mặt làm chỗ dựa cho ta! Cho nên, nếu tìm ra công pháp kéo dài tuổi thọ, ta muốn thử xem có thể lôi kéo một số vị tiền bối hay không.

Các vị tiền bối thực lực không hề yếu, sợ là sẽ có không ít Nhật Nguyệt.”

Tô Vũ cười ha hả nói: “Mà những người này ta cảm thấy vẫn hết sức đáng tin cậy, phần lớn đều đang bế quan nhiều năm, lấy chữa thương làm chủ, không liên quan gì tới biến cố của đa thần văn hệ 50 năm trước, hơn nữa còn là lão bằng hữu ngày xưa sánh vai với vô địch đồng thời chinh chiến bốn phương.

Một người không được thì ba năm người, đều đi ảnh hưởng tới vô địch cảnh, ta cũng coi như thêm lợi hại, về sau không sợ phiền toái gì nữa!”

“Mà hết thảy nhưng điều này rất cần một vị làm ví dụ!”

Tô Vũ thiết tha nói: “Hồ tiền bối, ngài thích hợp nhất, nếu ta chữa lành cho ngài, những người kia có thể không tin ta sao? n cứu mạng, niệm tình, đều sẽ ghi ở trong lòng, dẫu cho không niệm tình thì cũng không tiện nhằm vào ta đúng không? Về sau không chừng còn cần dựa vào ta cứu mạng cơ mà, ngài nói có đúng không?”

Hồ Kỳ hơi ngẩn ra, nhìn hắn một cái, nửa ngày sau bà mới mỉm cười đáp: “Ngươi nói thế này. . .

Ta hình như thật sự không thể chết mà cần phải chờ ngươi nghiên cứu ra phương pháp cứu mạng, kéo dài thọ nguyên cho ta rồi?”

Tô Vũ lập tức gật đầu, cười bảo: “Ngài là cách quảng cáo tốt nhất! Đến lúc đó, ngài giúp ta tuyên truyền một chút, còn đến mức nào ấy hả, ngài vốn sắp tọa hóa, hiện tại tinh thần sung mãn, còn có thể tấn cấp, nếu ngài tấn cấp đến Thiên giai đúc binh sư, hoặc là vô địch cảnh, vậy thì quảng cáo sẽ càng thêm hiệu quả, đơn giản là nghịch thiên!”

Những người khác không ngừng gật đầu, Vương phủ trưởng cũng cười ha hả: “Tiểu tử ngươi nếu mà có thể sáng tạo ra công pháp này, lão tử sẽ tự mình đi Cầu Tác cảnh kéo mấy lão bất tử đến làm chỗ dựa cho ngươi! Năm đó ai ai cũng là một tay hảo thủ, giết người không nương tay, đại bộ phận đều có thủ đoạn thành thạo, ví dụ như Vương Sùng Hoàn kia chẳng hạn, ông ấy là người nhà ta, lão gia hỏa này cũng không yếu, am hiểu chế phù, một thân thần phù chi thuật, không có mấy ai sánh bằng.

Ngày xưa ông ấy từng dùng 188 miếng Sơn Hải thần phù để vây giết một vị Nhật Nguyệt tứ trọng. . .”

Ngưu Bách Đạo cũng chen lời: “Ta quen biết cũng nhiều, có một số lão gia hỏa thực lực không ra sao cả nhưng thủ đoạn thật sự không ít! Đại Tống phủ có một vị lão quỷ am hiểu luyện đan, độc đan, cả đời chỉ luyện chế độc đan.

Hắn là Nhật Nguyệt tam trọng, năm đó lại từng hạ độc chết một vị Nhật Nguyệt thất trọng, bất quá. . . hiện tại khí độc quấn thân, hắn sống không bằng chết, biển ý chí đều sắp bị độc cho khô héo.

Nếu ngươi cứu được hắn, tên kia không chỉ cho ngươi chỗ dựa mà người nào dám đụng ngươi, hắn sẽ hạ độc chết hết cả nhà kẻ đó. . .”

Dứt lời, ông lại cười lớn: “Đại Tống vương nợ nhân tình của hắn, những năm này cũng tự mình ra tay giúp hắn kéo dài tính mạng nhiều lần.

Ngươi cứu hắn, có lẽ cũng móc lên được quan hệ chỗ Đại Tống vương, dù cho không giải quyết được thì bảo hắn đi cầu Đại Tống vương ra tay một lần, chắc chắn không thành vấn đề.”

Mấy ông lão ngươi một lời ta một câu, rất nhanh, Hồ Kỳ cũng gia nhập thảo luận.

Trước đó đại điện âm u đầy tử khí, hiện tại bỗng chốc đã trở nên sáng sủa tươi tắn hơn hẳn.

Rất nhanh, họ bắt đầu thảo luận hướng đi.

“Phương pháp kéo dài tuổi thọ, ta cảm thấy hẳn là phân ra hai loại, có người thân thể suy bại, có người biển ý chí khô kiệt, thương thế ắt không giống nhau.

Kỳ thật thọ nguyên của mọi người cũng chưa tới cực hạn, sinh mệnh lực còn đó, chủ yếu vấn đề nằm ở chỗ những thương thế này chồng chất vết thương cũ, áp chế hết thảy.”

“Phương pháp kéo dài tuổi thọ phải hướng tới chữa thương, loại trừ những thương thế kia, có thể sẽ khiến mọi người tự kích phát sinh mệnh lực rồi khôi phục!”

“Tốt nhất là có thể làm ra một bộ công pháp vững chắc biển ý chí, rất nhiều người có thương thế không cách nào giải quyết, mà biển ý chí yếu ớt cũng vô phương cưỡng ép giải quyết, tỉ như nếu nhờ vô địch cưỡng ép loại trừ thì dễ dàng khiến vô địch làm hỏng mất biển ý chí của ngươi, chết càng nhanh.”

“Khoách Thần quyết cũng không được, quá mạnh, môn công pháp này đối với đám thanh niên các ngươi thì còn được, đối với đám lão gia hỏa chúng ta, biển ý chí đều yếu ớt sắp hỏng mất, mấy chùy nện xuống, chúng ta sẽ bị đập chết!”

“. . .”

Mọi người ồn ào nói lên rất nhiều suy nghĩ, rất nhanh liền lâm vào nghiên cứu thảo luận, bao gồm cả Hồ Kỳ trước đó sắp tọa hóa đều quên luôn chuyện mình muốn chết.

Bà cũng hăng say tranh luận cùng mấy ông lão, kiên trì nói ra ý nghĩ của mình.


Chương 1055: Tiêu Điểm Của Thiên Hạ Vẫn Luôn Nằm Ở Đại Hạ Phủ

Chu Thiên Đạo lén kéo Tô Vũ đi ra ngoài, ra cửa, ông vui vẻ truyền âm: “Tận lực thử đi, ta sợ Hồ lão sư không tiếp tục kiên trì được, hiện tại xem ra. . . còn có một số động lực, lại kiên trì thêm một chút thời gian nữa cũng không có vấn đề gì! Về chuyện kéo dài tuổi thọ. . .”

Ông thở dài, “Cố làm hết sức mà thôi! Nhân tộc không phải không có ai mong muốn nghiên cứu phát minh, nhưng mấy năm trước lại làm ra một số công pháp chẳng những không dùng được mà ngược lại còn khiến cho người ta chết càng nhanh.

Tiểu tử ngươi cũng đừng làm ra những công pháp linh tinh như thế.

Vấn đề trong đó hết sức phức tạp, chủ yếu vẫn là bởi vì những lão nhân này kỳ thật rất yếu đuối, một khi tu luyện không thích đáng sẽ dễ dàng khiến thương thế cấp tốc chuyển biến xấu, dẫn đến sớm ngã xuống.”

Ông cười khổ tiếp tục: “Đại Minh phủ có không ít lão nhân như vậy.

Không chỉ Văn Minh học phủ, Chiến Tranh học phủ kỳ thật cũng có, thương thế quá nặng không có cách nào kiên trì chiến đấu, đang phải dưỡng lão ở Chiến Tranh học phủ.

Các đại phủ khác cũng tương tự.

Năm xưa đa thần văn nhất hệ truyền thừa thần văn, rất nhiều người giống như thấy được ánh sáng, kỳ thật đều đang đợi sẽ truyền thừa lại y bát của mình, kết quả, nhiều năm như vậy đám Liễu Văn Ngạn lại phế đi.

Dù cho vài ngày trước họ nổi dậy thế nhưng vẫn không thể mang đến cho mọi người bất cứ hy vọng nào, hi vọng ngươi có thể thắp lên tia hy vọng trong lòng mọi người.”

Không nói về vấn đề này nữa, rất nhanh ông bèn bảo: “Không nói nữa, ngươi có gì cần thì có thể tùy thời tới tìm ta, ta sẽ cung cấp cho ngươi hết thảy! Mặt khác, nếu ngươi cần nhân thủ, ta vừa vặn mang về 3 vạn lực sĩ, ngươi cần trợ giúp thì có thể lĩnh một đội đi hỗ trợ. . .”

“Lực sĩ. . .” Tô Vũ chần chờ hỏi: “Phủ chủ, đám lực sĩ ấy đều là Đằng Không cảnh, thực lực không yếu, vì sao ta cảm giác ngài không quá coi trọng vậy?”

“Những người này đều là dùng dược vật hoặc là thủ đoạn khác kích phát tiềm lực nên mới tăng lên tới Đằng Không, nếu bàn về thực lực, kỷ luật nghiêm minh thì kỳ thật cũng không tệ, chỉ là họ đã đả thương căn bản, không có tiền đồ bồi dưỡng.

Thiên Đạo quân tuy mọi người chỉ có thực lực yếu, nhưng về dài lại cũng có chút kinh hỉ, có người có khả năng tấn cấp Sơn Hải, thậm chí xuất hiện Nhật Nguyệt đều có hi vọng, lực sĩ thì cơ hồ không có hi vọng.”

Chu Thiên Đạo giải thích vài câu, rất nhanh ông lại nói: “Dĩ nhiên đưa những người này đi chiến đấu thì vẫn rất mạnh, bằng không thì Cầu Tác cảnh và Chiến Thần điện cũng sẽ không chế tạo lực sĩ quân đoàn, bọn họ đều tu luyện cùng loại công pháp, thời khắc mấu chốt, đại trận cùng một chỗ, 3 vạn lực sĩ có thể coi như ba vị Nhật Nguyệt cũng được! Dĩ nhiên, giết Nhật Nguyệt thì khó, thế nhưng vây giết hay kiềm chế vẫn không có vấn đề gì, chỉ là tổn thất sẽ không nhỏ.”

Tô Vũ gật đầu, “Ta biết rồi, nếu cần gì thì ta sẽ tìm Phủ chủ! Việc cấp bách không phải cái này, mà là chuyện kéo dài thọ nguyên, ta trở về nghiên cứu một chút, cần gì sẽ đi tìm Phủ chủ sau.”

Hồ Kỳ không thể chống đỡ quá lâu, vả lại Tô Vũ chính mình nói muốn tìm chỗ dựa, không phải không có đạo lý.

Một đám lão nhân nếu thật sự có thể cứu sống họ, hắn tại Nhân cảnh cũng xem như có căn cơ cùng cơ sở vững chắc.

Trước đó những lão nhân này không có quyền nói chuyện nào.

Không phải công lao không đủ, thực lực không đủ, tư lịch không đủ, mà là không có thời gian, 100 năm thì họ mất 99 năm bế quan chữa thương, cho ngươi quyền lợi thì ngươi cũng không cách nào sử dụng.

Thật sự chờ bọn hắn khôi phục rồi xuất quan, hiện tại những người đang cầm lái kia đều phải dẹp sang một bên!

Không cầu tất cả mọi người đều cảm động rơi nước mắt với Tô Vũ, chỉ cần một bộ phận người nhớ ân tình, Tô Vũ liền có thể thoải mái hơn, nội bộ Nhân cảnh nếu lại muốn có ý đồ gì với hắn thì cũng sẽ khó khăn.

Mà mượn cơ hội này hắn sẽ tìm lão Chu đòi nhiều chỗ tốt chút, hắn sắp hết tiền rồi.

100 vạn công huân đưa cho Hồ Hiển Thánh, hắn gần như trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi!

Hắn còn cần rất nhiều tinh huyết khác!

Rút ra Thiên Nguyên khí, để cho mình cấp tốc đúc thân và tấn cấp.

Lão Chu có tiền, bỏ ra mấy bộ công pháp, hiển nhiên ông đã kiếm được không ít tiền.

Bởi vì chuyện của Hồ Kỳ, sở nghiên cứu của Tô Vũ cũng bắt đầu phân chia công việc.

Nhiệm vụ tất nhiên không ít!

Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết cuối cùng đã hoàn thiện, đúc thân pháp nguyên bộ, nguyên khí cửu biến pháp nguyên bộ.

Suy luận Hợp Thần quyết!

Suy luận Kéo dài tuổi thọ pháp!

Còn nữa, hắn cần suy luận từ Hợp Khiếu pháp và một chút công pháp cơ bản, tốt nhất là dựa trên cơ sở vốn có, cải tiến ra một bộ công pháp mới.

Đám Văn Trung đều đến tiếp nhận nhiệm vụ.

Giờ khắc này sở nghiên cứu mới chính thức bắt đầu công việc lu bù lên, đến cả Ngô Lam cũng bị Tô Vũ giao cho một đống nhiệm vụ thu thập tư liệu.

Ngô Lam cũng bận rộn đến quên cả trời đất.

Sở nghiên cứu Nguyên Thần bắt đầu đi vào quỹ đạo.

Ngay tại khi Tô Vũ vội vàng thôi diễn Kéo dài tuổi thọ pháp.

Ở Đại Hạ phủ.

Hạ gia.

Hạ Hầu gia vừa mắng Hồ tổng quản xong, y đang muốn ăn chút gì đó thì thân ảnh Hạ Long Võ chợt lóe lên, xuất hiện trước mặt y.

“Tại sao lại ra rồi?”

Hạ Hầu gia bất đắc dĩ nói: “Ngươi ngày ngày chạy khắp nơi, ai mà tin ngươi đang bế quan? Ngươi không bế quan, lại không quản chuyện, tin tức trước đó bế quan không phải thành trò cười à? Trước ta bảo ngươi bế quan chính là hi vọng ngươi ít ra đầu ngọn gió, bớt khiến vạn tộc để mắt tới, ngươi có phải ngốc hay không?”

Hạ Long Võ cười nhạt một tiếng xem thường, y ngồi xuống, mở miệng nói: “Nhị thúc, để mắt tới thì cứ mặc chúng nhìn đi! Đừng để tâm! Đến giai đoạn này, ngài và gia gia cũng đừng vùng vẫy nữa. . .”

Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, chúng ta còn muốn giãy giụa một thoáng mà!

Hạ Long Võ cũng mặc kệ Hạ Hầu gia nghĩ như thế nào, y lạnh lùng nói: “Không nói những thứ này, nhị thúc, ta muốn ra ngoài một chuyến, trong thời gian ngắn đại khái sẽ không trở về, chỉ sợ là phải cần nửa năm đến một năm, Đại Hạ phủ bên này, mong ngài hãy dốc sức nhiều hơn.”

“Đi đâu?”

“Đừng hỏi nữa, ta có chuyện phải làm.”

Hạ Long Võ cười nhạt, “Nhị thúc, vậy ta liền giao cho ngươi, còn cả tiểu tử Hổ Vưu, ngài để mắt tới nó một chút, thực lực nó tiến bộ quá chậm!”

“Ngươi. . .”

Hạ Hầu gia muốn nói lại thôi, Hạ Long Võ lại không nói thêm gì, thân ảnh biến mất tức thì.

Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, chờ y đi mới thở dài một tiếng.

Lúc này đi ra ngoài rất nguy hiểm có biết hay không!

Y dựa vào ghế, sững người một hồi, một lát sau lại có một người tới, người nọ khẽ cười hỏi: “Long Võ đi rồi à?”

“Ngươi tới làm gì?” Hạ Hầu gia nhìn Vạn Thiên Thánh, buồn bực mắng: “Không phải ngươi đang bế quan, không quản mọi sự sao?”

“Ta cảm giác hắn đi nên đến xem thử.”

Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn ông, nửa ngày sau mới cất tiếng mắng: “Đệt, mẹ nó, sao ngươi nhìn chằm chằm vào nhà chúng ta?”

Bằng không thì làm sao ngươi biết Long Võ đi rồi?

Vạn Thiên Thánh nở nụ cười xán lạn, “Đừng hiểu lầm, hắn đi thì dù sao ta cũng hơi cảm ứng được, sư đồ liền tâm, hắn nói thế nào cũng là đồ đệ của ta mà.”

Ngươi cứ nói nhảm đi!

Hạ Hầu gia lười phản bác, không nhịn được chất vấn: “Ngươi tới là vì việc này?”

“Không phải!” Vạn Thiên Thánh tỏ ra buồn bã: “Sắp tới đợt sát hạch hàng năm, ta chuẩn bị mời chào thêm càng nhiều vạn tộc học viên, năm ngoái đã náo động chút chuyện.

Tô Vũ tiểu tử này. . .

Aiii, đi thì cứ đi đi, nhất định phải giết mấy vạn tộc học viên làm gì.

Được rồi, không quan tâm những chuyện đó nữa, năm nay ta muốn tuyển nhận nhiều vạn tộc học viên hơn.”

“Bao nhiêu?”

“Tối thiểu 300 vị đi!”

Vạn Thiên Thánh cười khẽ: “Còn tạm, không tính quá nhiều, sau đấy, ta còn muốn mang theo học viên của chúng ta đi chư thiên vạn giới, trao đổi cùng học viên các phủ khác, thử nhận thức, luận bàn một thoáng.”

Hạ Hầu gia nhíu mày, “Còn có gì nữa?”

Vạn Thiên Thánh cười đáp: “Còn có một việc, Hồng Đàm sắp xuất quan, ta cảm ứng được! Hắn xuất quan, ta sẽ để cho hắn mở lại đa thần văn nhất hệ, mặt khác, ta chuẩn bị tiết lộ chút tiếng gió về phương pháp chia tách. . . cho Hồng Đàm cõng nồi đi.”

Hạ Hầu gia nhíu mày nhìn ông, nửa ngày mới cắn răng nói: “Ngươi chớ giả vờ trước mặt ta! Ngươi làm như vậy, rất nhanh thôi thì Đại Hạ phủ lại trở thành trung tâm rung chuyển!”

Vạn Thiên Thánh không bận tâm, thản nhiên đáp: “Vốn là vậy mà, thêm chút lửa thôi! Đại Minh phủ còn muốn đoạt đầu ngọn gió, ngươi có thể chịu phục à? Cái phủ nhỏ yếu kia có thể so với Đại Hạ phủ sao? Hầu gia, tư tưởng hãy cởi mở một chút, Đại Hạ phủ trong mắt của ta tốt nhất nên trở thành hạch tâm của vạn giới, trung điểm của vạn giới.

Sau khi Tô Vũ đi, Đại Hạ phủ vẫn luôn hành quân lặng lẽ, Nguyên Khánh Đông phế vật kia cũng không thể giày vò ra chuyện gì . . .

Ta rất thất vọng!”

Hạ Hầu gia xụ mặt, rất lâu sau y mới trầm giọng nói: “Còn có chuyện gì không?”

“Đương nhiên là có!”

Vạn Thiên Thánh cười lớn hơn: “Chờ Liễu Văn Ngạn tấn cấp Nhật Nguyệt thì điều hắn trở về, ta có việc cần hắn.”

“Ngươi đừng đùa với lửa!”

“Chuyện này cũng không nhọc đến Hầu gia phí tâm!”

Vạn Thiên Thánh cười thăm thẳm nói: “Lúc này mới thú vị, không phải sao? Ta cảm thấy Hầu gia hẳn sẽ thích.”

“Thích con mẹ ngươi ấy!”

Hạ Hầu gia mắng một tiếng, sau đó buồn bực nói: “Tùy ngươi, lão tử lười quản! Thế nhưng có một chuyện ta phải nói, đừng chuốc họa quá lớn cho Đại Hạ phủ.”

“Không đâu.”

Vạn Thiên Thánh lại đả kích: “Được rồi Tiểu Nhị, tự mình cố gắng một chút, sớm tiến vào Nhật Nguyệt cửu trọng đi, tốc độ của ngươi chậm quá!”

Dứt lời, ông cười phì một tiếng, bóng người tức khắc tan biến.

Hạ Hầu gia chửi thầm!

Tiểu Nhị con mẹ ngươi!

Vạn Thiên Thánh hỗn đản gần đây cứ ôm dáng vẻ yêu khí mười phần, Tô Vũ rời đi rồi thì cái tên này cảm giác như đã buông ra chính mình.

Khi Tô Vũ đi, những kẻ đánh giết Tô Vũ cũng đã phá vỡ xiềng xích cuối cùng trong lòng ông.

Bây giờ, ông đã thả ác ma trong lòng ra.

Đau đầu!

Hạ Hầu gia than thở, Đại Hạ phủ này ai ai cũng không khiến cho người ta bớt lo.

Long Võ như thế, Vạn Thiên Thánh như thế, Hồng Đàm sắp xuất quan không chừng cũng sẽ gây ra biến cố, thời đại này, muốn ngồi ăn rồi chờ chết cũng không được!

“Làm ầm ĩ đi, tùy tiện mà náo loạn!”

“Tiêu điểm của thiên hạ vẫn luôn ở tại Đại Hạ phủ!”

Y cười ha hả một tiếng, quật khởi trong huy hoàng rồi kết thúc trong huy hoàng sao?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box