[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 210 : Mạnh Nhất Chỉ Là Vạn Thạch Cảnh? (c1046-c1050)
❮ sautiếp ❯Chương 1046: Mạnh Nhất Chỉ Là Vạn Thạch Cảnh?
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Nửa học sinh cũng là học sinh, dĩ nhiên, Diệt Tằm vương nếu như không hứng thú nhận tên đồ đệ này thì thôi, tên nhóc Tô Vũ kia cũng rất ngạo khí, hắn còn chưa hẳn sẽ nguyện ý. . .
Khụ khụ, thật có lỗi, nói sai rồi, Diệt Tằm vương chớ để ý!”
Diệt Tằm vương cười cười, gằn giọng: “Tiểu mập mạp. . .”
“. . .”
Trong đại điện an tĩnh một thoáng, vẻ mặt Chu Thiên Đạo co quắp, Diệt Tằm vương ho nhẹ một tiếng, ông nói sai rồi!
Đây là đang nơi đông người chứ không phải gặp gỡ riêng tư.
Chủ nhân một phủ không thích hợp bị rầy la như vậy, bí mật riêng tư gọi thế thì chẳng sao.
Diệt Tằm vương cũng tự biết mình lỡ lời, trong nháy mắt vứt xuống cái đề tài này, cười bảo: “Tô Vũ kế thừa
《
Thời Gian
》
sao, thú vị! Thôi, ta đây liền tặng hắn một bản cảm ngộ, cũng là mấy năm nay ta mới bổ sung thêm. . .
Hy vọng hắn đừng làm nhục công pháp này của ta!”
Dứt lời, ông ném ra một quyển sách.
Chu Thiên Đạo tiếp nhận, không nhắc lại chuyện “Tiểu mập mạp” nữa, nếu không phải thực lực của ta không bằng ngài, có tin ta lập tức kể chuyện ngài bị lôi ra từ một nơi nào đó không hả?
Diệt Tằm vương mơ hồ có chút cảm ứng, cười như không cười nhìn ông một cái.
Chu Thiên Đạo hơi chột dạ, không dám nhìn lại.
Ông nên chạy trốn!
Chuyện cần làm đều làm xong, không chạy trốn thì còn ở lại chỗ này đợi cái gì!
Lần này thu hoạch không nhỏ!
Cuối cùng, ông còn thuận tiện ôm chân hổ, Tô Vũ là đồ đệ của Diệt Tằm vương, Đại Minh Vương cũng đang che chở hắn, lập tức đã có hai vị vô địch bảo hộ, mọi người muốn làm gì thì phải suy nghĩ cho kỹ!
Về phần Diệt Tằm vương có nhận hay không thì đó là chuyện của ông ấy.
Làm sao ngươi biết ông ấy không nhận?
Thu hoạch rất lớn!
Ông muốn cáo từ!
Ông vừa muốn cáo từ, Đại Hán vương đã thản nhiên nói: “Đồ đã cho, hứa hẹn cũng đã có, Song Thánh phủ cũng nên yên tĩnh! Tất cả an tĩnh một chút, về hậu phương là vì nghỉ ngơi, không phải vì để ý tới chút chuyện xúi quẩy này! Tiền tuyến không an nhàn như các ngươi tưởng tượng đâu.
Nguyên Thủy Thần tộc cùng lão tổ Thủy Ma tộc đều có dấu hiệu xuất quan, nhất định phải giày vò Nhân cảnh bất hòa, các ngươi mới hài lòng à?”
Diệt Tằm vương nghe vậy liền hùa theo: “Đúng thế, đâu chỉ bọn hắn, Vĩnh Hằng các tộc khác gần đây cũng rục rịch! Văn Minh sư nhất hệ yên tĩnh một chút, chúng ta thì dễ nói chuyện nhưng có người không dễ nói chuyện, thật sự chọc cho Đại Tần vương trở về. . .
Chư vị, chúng ta là nhớ tình cảm bằng hữu năm xưa nên không tiện nói gì, cũng khó thực hiện cái gì, vị kia thì. . .
Chính các ngươi suy nghĩ kỹ càng đi, trên chiến trường, vị kia dùng một bàn tay chụp chết Nhật Nguyệt của mình cũng không phải lần đầu tiên!”
Chúng ta là người hiền lành, lo lắng có chút nhiều.
Có người thì không phải thế!
Đừng chơi đùa lung tung, thật sự chọc giận Đại Tần vương khiến ông từ chiến trường trở về. . . mặc kệ ngươi có phải là hậu duệ của vô địch hay không, giết cũng liền giết, ông ta trở về thì chính là việc lớn kinh thiên!
Lời này vừa nói ra đã làm cho người ta chấn động.
Chu Thiên Đạo cũng nhếch miệng nở nụ cười, ông vừa cười, Diệt Tằm vương liền thản nhiên nhắc nhở: “Thật sự trở về, thấy Song Thánh phủ nhiễu sự thì ngài ấy cũng không dễ nói chuyện đâu!”
Im ắng.
Chu Thiên Đạo xấu hổ, ông cũng hơi sợ Đại Tần vương, trên thực tế không có mấy người mà không sợ.
Đại Tần vương tuy không thể nhất thống thiên hạ, trấn áp vô địch, thế nhưng ông trấn áp riêng biệt từng phủ cũng đủ rồi, ngươi làm ông ấy phát bực, vô địch của nhà ngươi cũng chưa chắc dám ra mặt cho ngươi.
“Hiểu rõ, Đại Minh phủ chúng ta sẽ mau giải quyết khúc mắc!” Chu Thiên Đạo cười giả lả nói: “Rất nhanh liền xong! Sự tình cũng nói xong rồi, Đại Minh phủ còn có một số phiền toái phải xử lý, lần này tổn thất quá thảm trọng, ta phải trở về chủ trì trùng kiến Đại Minh phủ, hai vị đại nhân, chư vị đồng liêu, Chu mỗ cáo từ!”
Vứt xuống lời này, ông quay đầu rời đi.
Không chơi với các ngươi nữa!
Chờ ông cấp tốc bỏ chạy, Diệt Tằm vương lúc bấy giờ mới cười nói: “Cái tên này. . .
Tiểu Tống, Đại Minh phủ tổn thất như thế nào?”
Một vị Nhật Nguyệt của Đại Tống phủ cùng đi theo Chu Thiên Đạo cũng đang chuẩn bị chạy trốn, nghe bản thân mình bị điểm danh như thế thì trong nháy mắt có chút xấu hổ.
Ngài không biết hả?
Ta còn tưởng rằng đã có người đưa tin!
Nhưng mà vô địch tra hỏi, y cũng không dám không trả lời, lúng túng đáp: “Cái kia. . .
Tổn thất. . .
Rất lớn. . .”
“Rất lớn?”
“Chính là. . . phá vỡ một cái truyền tống môn. . .
Sau đó. . .
Chết 9 người. . .”
“Nhật Nguyệt sao?”
Diệt Tằm vương hơi ngẩn ra, chết tận 9 Nhật Nguyệt?
“Không phải. . .
Khụ khụ, là. . . bách tính bình thường, người mạnh nhất hình như mới là Vạn Thạch. . .”
“. . .”
Toàn bộ đại điện an tĩnh tới dọa người.
Cường giả hai phía hiện tại đều yên lặng vô cùng.
Chết 9 người?
Đại Minh phủ sắp diệt?
Chu Thên Đạo muốn trở về trùng kiến Đại Minh phủ!?
Mà giờ khắc này, ở bên ngoài, Chu Thiên Đạo hét lớn: “3 vạn lực sĩ, các ngươi mau theo ta đi, trở lại Đại Minh phủ, bảo vệ Đại Minh phủ, nhanh, tăng tốc!”
“Nhanh lên!”
“. . .”
Trong đại điện, có người nhịn không được khẽ hỏi: “Chuyện này. . . 3 vạn lực sĩ thật sự sẽ tới Đại Minh phủ à?”
Đệt!
Chết 9 người, ngươi nói Đại Minh phủ nguy cơ trùng trùng, đều sắp hủy diệt.
Tuy biết Chu Thiên Đạo nói bậy tám phần, nhưng mà thủ tiêu 9 vị Nhật Nguyệt, giết hơn mười vị Sơn Hải, chết vài vị Nhật Nguyệt cũng là lẽ thường.
Vị Nhật Nguyệt Tống gia bảo là chết 9 người, bọn họ cũng cảm thấy người chết là cường giả, kết quả. . .
Ngươi nói cho chúng ta biết, người chết đều là dân chúng bình thường, mạnh nhất chỉ là Vạn Thạch cảnh?
Im ắng!
Sau một khắc, Đại Hán vương đứng dậy, đi xuống khỏi đài cao, thản nhiên nói: “Giải tán! Còn nữa. . .
Hi vọng lời ta nói có người có thể nghe vào! Tuy rằng ta không phải là chúa tể của Cầu Tác cảnh, nhưng có một số việc, đừng xen vào.
Nếu cứ lần lượt nhân lúc ta bế quan gây chuyện, thì thời điểm khi ta xuất quan, chớ trách ta không niệm tình xưa!”
Dứt lời, bóng người lóe lên, tan biến ngay tại chỗ.
Mà Diệt Tằm vương thì cười ha hả: “Thật là loạn, lười quản các ngươi, tiểu Hồ, đợi chút nữa mang 5 vạn lực sĩ trở lại Đại Hạ phủ, đừng quên gần đây tài nguyên ở Chiến Thần điện cũng có chút khó khăn, vừa hay, ngươi mau mang về nuôi đi!”
Vứt xuống lời này, ông cũng trong nháy mắt chạy biến không còn hình bóng, Chiến Thần điện cũng tan biến tức thì trước mắt mọi người.
Hồ tổng quản biến sắc!
Ta. . . không mang về được không?
Vừa nghĩ tới đó, thanh âm Diệt Tằm vương lại lần nữa truyền đến: “Không phải nhà ai cũng đều có thể dùng tới lực sĩ, nếu Đại Hán vương nói chém 9 tôn Nhật Nguyệt mới có được cơ may ấy thì cứ làm theo quy củ như thế, không cho phép tự mình làm loạn khiến quy củ rối tung lên!”
Dứt lời, ông liền triệt để rời đi.
Mà Hồ tổng quản thì tím tái mặt mày.
5 vạn lực sĩ, một năm tiêu hao ngàn vạn công huân trở lên, ta cảm thấy ta xong đời rồi!
Hiện tại Đại Hạ phủ có ý tứ là giảm bớt chiến tranh!
5 vạn lực sĩ chẳng lẽ đều kéo ra ngoài đánh Vạn Tộc giáo?
Bằng không thì nuôi cũng là nuôi người nhàn rỗi.
Nhưng nếu bảo bọn hắn đi đánh Vạn Tộc giáo, Long Võ vệ sẽ làm gì?
“. . .”
Hồ tổng quản mặt mày ủ rũ, miệng ta thật quá tiện!
Lần này trở về, chỉ sợ ta phải ói sạch máu!
Chương 1047: Cha Ta Nói
Bên ngoài, Chu Thiên Đạo cũng mặc kệ tất thảy, trong nháy mắt ông đã triệu tập 3 vạn lực sĩ!
Đám lực sĩ này đều là Đằng Không cảnh, dĩ nhiên, 3 vạn người thì cũng có một vài vị Lăng Vân cảnh, cùng với 3 vị mới vào Sơn Hải, thực lực không tính yếu, bất quá nếu là nói cực kỳ hung mạnh thì cũng không đến mức ấy.
Chủ yếu là tiềm lực thật sự có hạn!
Phần lớn đều dùng dược liệu, đan dược, thủ đoạn đặc thù để bồi dưỡng.
Chu Thiên Đạo cũng không quan tâm những chuyện đó, 3 vạn người đều là Đằng Không, dù cho rất yếu thì khi thật sự chiến đấu, đánh những binh đoàn Vạn Thạch cảnh tinh nhuệ cũng không thành vấn đề, dùng tiền nuôi người, chuyện nhỏ mà thôi!
“Xuất phát, hồi phủ!”
Chu Thiên Đạo hô một tiếng, Kim Long bay lên không trung.
Quay đầu nhìn thoáng qua, hai ngôi đại điện tách rời, vô địch đã rời đi, ông mỉm cười, bỗng nhiên giơ ngón giữa với mấy người trong đại điện vừa đi ra, bờ môi giật giật: “Mẹ nó dám tới Đại Minh phủ ta quấy rối, sau này lão tử liền giày vò chết các ngươi!”
“. . .”
Những vị cường giả vừa đi ra, chứng kiến hành động của ông thì sắc mặt đều có biến hóa.
Chu Thiên Đạo cười ha hả, “Thay ta ân cần thăm hỏi lão Hạ nhé, chân gãy cũng không sao đâu, lần sau lại đến Đại Minh phủ, ta sẽ bày tiệc mời khách, Đại Minh Văn Minh học phủ còn thiếu chức phó phủ trưởng, người nào tới đều được, tùy thời hoan nghênh!”
“Ha ha ha!”
Ông cười to một tiếng, Kim Long bay lên không!
“Ngày hôm nay thật cao hứng, ngày hôm nay thật là sung sướng!”
“Nhật Nguyệt cửu trọng, tốt lắm, vô địch quá tịch mịch, thảm thương thay cho Hạ Long Võ, nhất định phải chứng đạo cái gì chứ, đổi thành ta, giết cho tên kia tè ra quần mới sảng khoái a!”
“. . .”
Tiếng cười, tiếng hát, tiếng nói đắc ý của Chu Thiên Đạo không ngừng truyền đến.
Ta không chứng đạo vô địch!
Người nào cũng đừng hòng bắt chẹt ta!
Bắt chẹt ta, ta cứ xử lý các ngươi trước lại nói.
Trong đại điện, có lão nhân bật cười cảm khái: “Từ bao giờ mà không thể chứng đạo vô địch lại trở thành vốn liếng chứ? Ai!”
Thảm thương, đáng tiếc.
Mà giờ khắc này, bên ngoài đại điện, dưới 99 bậc thang, một vị trung niên mập mạp đang lo lợp nhà, thấy có người nhìn mình thì y vội ngẩng đầu, nhe răng cười ngây ngô, “Cha ta nói dựng nhà ở đây, có việc liền gõ trống Thăng Long, mọi người về sau quan tâm nhiều hơn nhé, ta chuẩn bị ở lại đây trồng vài mẫu ruộng, rau quả trái cây, mọi người thích thì có thể cùng tới ăn.”
Ngoài cửa Cầu Tác cảnh, dưới Cầu Tác điện, ở cổng Thánh địa, Chu gia… lại muốn trông coi trống Thăng Long, hơn nữa còn muốn cày ruộng, trồng cây!
Có người thực sự nhịn không được chửi bậy một tiếng: “Sỉ nhục văn nhã!”
Dưới nấc thang kia, con trai lớn của Chu Thiên Đạo vẫn giữ nguyên nụ cười ngây ngô: “Tổ phụ ta trước kia vốn là làm ruộng, ông ấy cũng không văn nhã, ta giúp ngài mắng ông ấy nhé, chờ ông ấy trở về, mắng ông ấy sỉ nhục văn nhã, loại người này làm Đại Minh Vương làm gì, chỉ tổ mất thể diện. . .”
“. . .”
Đệch!
Mọi người thầm mắng, lưu manh!
Lão Chu gia đều không có ai tốt.
Con trưởng của Chu Thiên Đạo còn chưa bỏ qua, lại bồi thêm: “Đúng rồi, cha ta nói, về sau có lẽ ta sẽ thường trú tại Cầu Tác cảnh, ta thường trú rồi thì nhất mạch nhà ta liền phải cắm rễ ở đây.
Mọi người thương lượng một chút đi, chia cho ta mảnh đất, với cả xem thử ta có thể nhậm chức vụ gì không? Không được thì ta phụ trách trông coi trống Thăng Long cũng được, còn nữa, Bát đại gia nghị sự, hẳn sẽ biến thành Cửu đại gia, Chu gia ta tới, tốt xấu gì cũng nên có vị trí. . .”
Vị trung niên mập mạp nói dông nói dài: “Cầu Tác cảnh còn có 27 vạn lực sĩ, nếu ta đảm nhiệm một trong những người chấp chưởng Cửu đại gia, có thể điều động 3 vạn người, sau này nhớ an bài cho ta một thoáng.
Đúng rồi, chấp chưởng Cầu Tác cảnh, 9 năm có khả năng nhận 1 viên Thiên Nguyên quả, cái này phải cho ta đấy, nhất mạch của ta quá thảm rồi, cha ta không cho ta bao nhiêu tài chính làm vốn hết.”
“3 vạn lực sĩ không có chuyện gì làm thì an bài tới khai hoang làm ruộng cho ta, dân dĩ thực vi thiên, làm ruộng cũng có thể phát tài đó!”
Trung niên mập mạp cười vô cùng xán lạn, giống như đang tính toán xem 3 vạn người làm ruộng có thể thu hoạch được bao nhiêu?
Trên bậc thang, có Nhật Nguyệt khẽ cau mày hỏi: “Chu Quảng Thâm, ngươi nghiêm túc hay là nói đùa thế?”
Mập mạp ngẩng đầu, cười ha hả đáp: “Không nói đùa! Dĩ nhiên là ta nghiêm túc! Chu gia. . . sẽ đến tham dự! Đến xen vào! Đến tranh quyền đoạt lợi! Cha ta còn nói, ta chính là gậy quấy phân heo, về sau các ngươi họp hành đưa ra quyết định gì thì đều phải gọi ta đi! Không gọi thì ta liền gõ trống Thăng Long! Hết thảy quyết định, hết thảy quyết nghị, ta đều phải được biết! Không nói cho ta thì ta cũng gõ trống Thăng Long!”
“Cha ta còn nói, có vài người cho thể diện mà không cần, cảm thấy Chu gia ta dễ bắt nạt, ta phải ngày ngày đánh mặt bọn hắn!”
“Cha ta nói, người hiền sẽ bị bắt nạt, ngựa thiện bị người ta cưỡi!”
“Cha ta nói, Chu gia không phải là người có văn hóa, thời khắc mấu chốt liền cầm đao khô máu, đừng sợ, thắng thì ăn thịt, thua thì gia gia ta sẽ mang bọn ta chạy trốn!”
“Cha ta còn nói, Bát đại gia Cửu đại gia gì chứ, ông ấy quản là cái khỉ gì, Chu gia ta ăn no là đủ rồi, ăn không đủ no thì cầm vũ khí trở mặt!”
“Cha ta lại nói, làm người không thể quá vô sỉ, người vô sỉ không có kết cục tốt, làm người phải không biết xấu hổ, thể diện là thứ khốn kiếp, cần nó không có ích gì, không biết xấu hổ, không chứng đạo thì mới có thể muốn đánh ai thì đánh. . .”
“Cha ta còn nói, đại bá ta chết hay lắm, không chết thì sẽ muốn chứng đạo, Chu gia liền phải ra vẻ đáng thương!”
“Cha ta. . .”
“. . .”
Bốn phương tám hướng, vô số vị cường giả trở nên ngây ngốc.
Đại Minh phủ. . . quá lưu manh!
Tên vương bát đản nào chạy đi trêu chọc Đại Minh phủ thế?
Muốn thực lực có thực lực, muốn địa vị có địa vị, có xấu hổ hay không mà cần thể diện, các ngươi trêu chọc bọn hắn làm gì?
Điên rồi à?
Dưới bậc thang, Chu Quảng Thâm hừ hừ phát điệu hát dân gian, tiếp tục lợp nhà, khoan thai tự đắc, hát tiểu khúc.
Bên cạnh trống Thăng Long, vài vị Sơn Hải trông coi lúc này đều là sắc mặt cứng đờ!
Về sau. . .
Ngươi thật sự sẽ ở nơi này à?
Về sau, mọi người thật sự sẽ làm hàng xóm hả?
Nhiệm vụ trông coi này không làm nữa!
Mấy người bi phẫn, mặc kệ, không có cách nào làm nổi, sẽ tức chết người đó.
Trên bậc thang, Bát đại gia chủ yên lặng không nói, lẳng lặng rời đi.
Không ai muốn trêu chọc Chu gia!
Lần trước lão Hạ đi thăm dò. . . chỉ là tùy ý dò xét, nào biết được lại đâm vào tổ ong vò vẽ, cái tên thuốc cao da chó này muốn bỏ rơi cũng bỏ rơi không được!
Họ đau đầu muốn chết đi được!
Hết lần này tới lần khác họ lại không có biện pháp gì cự tuyệt, Chu gia muốn tham dự vào, trưởng tử nhất mạch muốn cắm rễ ở đây, về sau. . . sẽ thật sự phiền phức lớn rồi.
Chương 1048: Thu Hoạch Rất Tốt
Đại Minh phủ.
Văn Minh học phủ.
Trà lâu Thính Đào các.
Khi Chu Thiên Đạo rời đi, mấy người Tô Vũ cũng đã xem xong vở kịch, thế nhưng cả đám đều có dáng vẻ vẫn chưa thỏa mãn.
Rất nhiều người!
Lúc này, trước mắt mọi người hiện ra chính là hình ảnh Chu Thiên Đạo đang ngồi xe trở về, Hồ Hiển Thánh vung tay lên đóng lại hình ảnh, đoạn bảo: “Xem xong rồi, chờ Phủ chủ trở về đi, thứ này tiêu hao không ít năng lượng, trên đường cũng chẳng có gì thú vị, lãng phí.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, tiếc nuối nói: “Vì sao thấy không rõ dáng vẻ vô địch vậy?”
“Hình chiếu là bắt năng lượng, chiếu rọi, truyền trở về, vô địch thì không có cách nào bắt được.” Hồ Hiển Thánh giải thích một câu. “Ngươi hãy biết thỏa mãn đi, hai vị Vô địch hẳn là đã phát hiện chúng ta nhìn trộm, chỉ là không để ý đến chúng ta mà thôi, bằng không thì cái gì cũng sẽ không nhìn thấy!”
Một bên, Ngưu Bách Đạo cũng hùa theo: “Phát hiện thì khẳng định đã phát hiện! Chẳng qua không để ý tới chúng ta.
Phủ chủ lần này vẫn coi như toàn thắng, hai vị vô địch cũng có chút ý tứ lập lại trật tự. . .
Bất quá thái độ còn chưa đủ rõ ràng.”
Ông nói như vậy, Tô Vũ cũng không quá để ý, cười nói: “Còn tốt, những gì Phủ chủ nói cơ hồ đều được đáp ứng, ta cũng xem như đã nhìn ra, ngoại trừ khi nhằm vào vị vô địch kia thì mập mờ, sự tình khác cũng còn được.”
Có vô địch ra tay, Đại Hán vương lại nói lần sau nhất định sẽ tra rõ!
Lần sau. . . chứ không phải lần này.
Đây đại khái là điều duy nhất trong số các điều kiện của Chu Thiên Đạo mà không được hứa hẹn hoàn thành.
Liên tục ra tay mấy lần, Đại Hán vương bọn họ vẫn không cách nào quyết định, mà là muốn lưu đến lần sau.
Ngưu Bách Đạo khẽ gật đầu, “Kỳ thật cũng là lẽ thường, Đại Hán vương chẳng qua là Đại Hán vương, ông ấy không đại biểu được cho hết thảy những người khác, cũng không thể cho ngươi bất luận hứa hẹn gì.
Dù ông ấy không vừa lòng, trừ phi có thể thuyết phục đại bộ phận vô địch, bằng không, ông ấy cũng không có cách nào ra quyết định.”
Dứt lời ông lại nói: “Tối thiểu theo đại nghĩa mà nói, hiện tại là phương hướng phát triển tốt, lời Đại Hán vương nói trước đó ngươi đã nghe được, ông ấy đã coi đó thành khối u ác tính chứ không còn là lập lờ nước đôi thù riêng tư oán.
Đây là định tính của Đại Hán vương, lúc này ông ấy chấp chưởng Cầu Tác cảnh, nói như thế thì cũng có thể đại biểu cho chủ trương của Cầu Tác cảnh.”
Ông nhìn về phía Tô Vũ, đoạn nói: “Đây thật ra là hướng tốt, ngươi phải biết, trước lúc này. . .
Dù cho người ta suy đoán có tên phản bội tồn tại nhưng đều im lặng, một phần là do không dễ nhận định sự tồn tại của đối phương rốt cuộc là cái gì! Phản đồ? Kẻ địch? Hay thù riêng?”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Ý của ngài là hiện tại tên kia xem như đã bị chứng nhận trở thành khối u ác tính rồi?”
“Đúng!”
Ngưu Bách Đạo cười lớn: “Chính là đại ý này! Vốn dù tên kia bị phát hiện thì có lẽ có người sẽ ba phải, sẽ mặc kệ, thế nhưng hiện tại khi đối phương bị định nghĩa thành khối u ác tính, nếu gã bị phát hiện, bị tìm ra chứng cứ thì Đại Hán vương sẽ ra tay, một số người thuộc phe trung lập cũng sẽ có khuynh hướng thanh lý khối u ác tính. . .
Đây xem như áp chế trên mặt ý nghĩa!”
Tô Vũ mỉm cười, “Ta đã hiểu! Ý của Phủ trưởng ta hiểu, trước đó đối phương là vô địch, mà thứ gã nhằm vào không phải vô địch của chúng ta, ở trong mắt vô địch thì giá trị của chúng ta không bằng đối phương! Nhưng mà hiện tại, các vị như Đại Hán vương đã nghiêng cán cân, đây đích thật là chuyện tốt.”
Ngưu Bách Đạo hài lòng, “Ngươi hiểu rõ thì tốt, giải quyết một vị vô địch không phải là chuyện một sớm một chiều, lần này kỳ thật xem như chúng ta đã thành công lớn, bằng không, dẫu cho ngươi thật sự tìm được chứng cứ, nhưng muốn đối phó với một vị vô địch thì khả năng đối phương có bằng hữu sẽ ra mặt, sẽ lộ diện, sẽ thiên vị.
Giờ làm cho đối phương bị đẩy lên mặt đối lập với nhân tộc, bị mọi người coi là khối u ác tính, là phản đồ, đó chính là thắng lợi lớn!”
Tô Vũ hiểu rõ, gật đầu, điểm này thì trước đó Ngưu Bách Đạo cũng đã từng phân tích rồi.
Dùng đại thế để ép người, cuối cùng, làm cho kẻ phản đối mình trở thành kẻ địch trong mắt đại chúng!
Rõ ràng, hiện tại hắn đã thành công được bước thứ nhất.
Ở Đại Minh phủ bên này, Chu Thiên Đạo ra mặt, cộng thêm Tô Vũ đã đưa ra rất nhiều bộ công pháp, khiến Đại Hán vương xuất hiện một chút nghiêng lệch, cho nên mới có lời nói mào đầu kia.
Tô Vũ cũng không cầu đám vô địch kia làm gì, thế nhưng nếu có một ngày thật sự tìm ra thân phận của đối phương rồi muốn giết đối phương thì mong là những vị vô địch đó sẽ không ra quấy nhiễu, đây mới là điều then chốt.
Đương nhiên, chuyện giết vô địch thì hắn làm không nổi.
Nhưng ở Hạ gia, Đại Hạ vương đã từng nhận lời ra tay.
Chu gia bên này thì để xem ý Đại Minh Vương thế nào.
Nếu hai vị vô địch đều ra tay, trừ phi đối phương là người có cấp bậc Đại Chu vương, bằng không, hai vị đứng thứ hai của Song Thánh phủ hợp lại, các vô địch khác không có cách nào sủi lên bọt nước gì!
Không suy nghĩ những chuyện này nữa, tâm tình Tô Vũ không tệ, Chu Thiên Đạo quả nhiên là hung hăng càn quấy. . .
Miệng lưỡi trơn tru dựa vào lí lẽ biện luận.
Hắn không thấy tình huống chỗ Chu Quảng Thâm, thế nhưng vậy là đủ rồi.
Tình hình trên đại điện hắn đều thấy được.
Đã đủ vượt qua dự liệu của hắn!
Tô Vũ vui vẻ, cũng nhiều thêm mấy phần chờ mong, hỏi: “Phủ trưởng, Bát đại gia sẽ ra tay giải quyết Lục Dực thần giáo sao?”
“Nếu đã đáp ứng, vậy dĩ nhiên sẽ ra tay!”
Ngưu Bách Đạo đáp: “Một tháng thì chưa hẳn được nhưng trong vòng ba tháng chắc chắn có kết quả! Dĩ nhiên, nếu đối phương muốn bỏ chạy, hoặc là ẩn núp thì Bát đại gia cũng chưa chắc có thể bắt được, việc này thì cũng không có cách nào, một vị Nhật Nguyệt muốn ẩn núp, Nhân cảnh quá lớn, ngươi rất khó tìm ra đối phương.”
Tô Vũ bất đắc dĩ, sư bá của hắn đã mất tích!
Gần đây ngay cả hắn cũng liên lạc không được!
Được rồi, chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào Hầu thự trưởng và mọi người.
Trong lòng Tô Vũ thầm tính toán một thoáng, trước mắt xem ra hết thảy mọi chuyện vẫn còn tốt.
Giết một nhóm Nhật Nguyệt Sơn Hải, Vạn Tộc giáo đại khái cũng bắt đầu ngủ đông co rút lại, không còn dám đến gây chuyện nữa.
Về phần đơn thần văn nhất hệ. . .
Tô Vũ mơ hồ cũng cảm nhận được có thể là Bát đại gia đang ủng hộ họ, hoặc là có mấy nhà đang ủng hộ, lần này bị Chu Thiên Đạo náo loạn thế kia, nhiều ít gì cũng phải thu liễm rất nhiều.
Áp lực trong nội bộ Nhân cảnh tối thiểu là giai đoạn hiện nay sẽ tiêu tán hơn phân nửa.
Bên ngoài. . . chỉ cần hắn không tới Chư Thiên chiến trường thì hẳn là vẫn được.
Hắn lại nghĩ tới lời Đại Hán vương nói ban nãy, tò mò hỏi: “Phủ trưởng, di tích của vô địch có thể làm cho người ta vô thanh vô tức chứng đạo vô địch sao?”
“Đúng.”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, mở miệng hỏi tiếp: “Vậy sau khi chứng đạo, di tích này liền phế đi ư?”
“Không sai biệt lắm.”
Ngưu Bách Đạo cười đáp: “Chứng đạo sẽ hấp thu hàng loạt năng lượng, dưới tình huống bình thường, di tích vô địch cũng không gánh nổi, cuối cùng sẽ nổ bạo, dù cho không triệt để bạo chết thì một ít quy tắc đại trận cũng sẽ bị phá hư, không cách nào lại để cho người khác chứng đạo được tiếp.”
Tô Vũ hiểu rõ, “Cho nên Đại Hán vương nói vạn tộc sẽ để mắt tới ta, bảo ta bớt tiếp xúc với Hạ phủ chủ, là vì lo lắng ta đem di tích này giao cho Hạ phủ chủ, để cho ngài ấy âm thầm chứng đạo sao?”
“Ừ.”
Mấy người đều nhìn hắn, mang theo một chút dị dạng, ngươi thật sự có di tích hả?
Di tích ở đâu?
Đương nhiên, chuyện Tô Vũ có di tích hiện tại hầu như đã thành điều ai ai cũng công nhận, nếu như không có thì dù Tô Vũ là thiên tài đi nữa, cũng khó có thể nhanh như vậy đẩy ra nhiều công pháp mạnh mẽ.
Tô Vũ không lên tiếng.
Ta có cái rắm ấy!
Chương 1049: Chuyện Của Hơn 300 Năm Trước (1)
“Hạ phủ chủ hẳn là sẽ không đi di tích chứng đạo. . .”
Tô Vũ không nhiều lời mà chỉ nói câu này.
Dù cho có di tích, Hạ Long Võ cũng chưa chắc sẽ đi chứng đạo.
Ngươi để Hạ Long Võ sát tính lớn như vậy lén lút chứng đạo, y có nguyện ý hay không?
Không chừng y chính là vì muốn dẫn dụ vô địch tới nên sẽ còn bày ra một trò lớn.
Đương nhiên, nếu thật sự âm thầm chứng đạo, theo Tô Vũ thấy thực ra cũng không tệ, đáng tiếc, hắn lại không có di tích.
Di tích chứng đạo. . .
Chư thiên chứng đạo. . .
Tiểu giới chứng đạo. . .
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Ở địa phương khác nhau chứng đạo thì sẽ có khác biệt rất lớn sao?”
“Rất lớn!”
Ngưu Bách Đạo thật sự là người không gì không biết, ông giải thích: “Dưới tình huống bình thường thì có thể đến tiểu giới chứng đạo, bản giới chứng đạo hoặc là chư thiên chứng đạo! Tại tiểu giới chứng đạo, bởi vì thiên địa quy tắc, khi tấn thăng, quy tắc giao phó ngươi không nhiều, mà ngươi và tiểu giới kia sẽ sản sinh ra một chút liên kết, tỉ như tiểu giới bị hủy, ngươi sẽ trọng thương thậm chí rớt cảnh giới! Mà nếu ở bản giới chứng đạo, tỉ như Nhân cảnh chứng đạo, nếu ngươi ở tại Nhân cảnh thì sẽ có chiến lực cường đại hơn là ở các giới vực khác.
Tại chư thiên chứng đạo thì không có gì hạn chế, tương lai phát triển cũng càng tốt hơn. . .”
Dứt lời, ông lại nói: “Ở Nhân cảnh, khai phủ chi chủ cơ hồ đều là ở bản giới chứng đạo, sau này tấn thăng thì có một phần là chư thiên chứng đạo, còn có vài vị. . . thì vẫn lựa chọn đi tiểu giới chứng đạo!”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu nói: “Tiểu giới chứng đạo kỳ thật là không tốt nhất, phiền toái nhất, một khi tiểu giới bị người ta công phá, ngươi sẽ gặp phiền toái lớn! Có vô địch Giới Vực, ngươi vào không được, tiến vào cũng không có cách nào chứng đạo, người ta sẽ không cho.
Không có vô địch Giới Vực thì tức là Giới Vực ấy không mạnh, rất dễ dàng bị công phá, một khi công phá, ngươi coi như tiêu đời rồi!”
Tô Vũ gật đầu, “Vậy chính là nói, kém cỏi nhất thì cũng phải ở lại Nhân cảnh chứng đạo. . .
Khai phủ chi chủ nếu đều ở Nhân cảnh chứng đạo, vậy một khi Nhân cảnh bị hủy. . .”
“Chuyện này thì gần như không có khả năng!”
Ngưu Bách Đạo cười nói: “Nhân Cảnh giới vực rất lớn, lại hết sức vững chắc, dù cho thật có một ngày bị vạn tộc công phá thì khả năng hủy diệt Nhân cảnh cũng không lớn, dĩ nhiên, vạn sự đều có thể, cho nên một số khai phủ chi chủ gần như không ai đề cập tới việc di chuyển, mà mãi đến sau này khi một số vị chứng đạo vô địch mới có người đề cập qua chuyện nếu thật sự bị áp lực quá lớn thì có tiến hành di chuyển hay không.”
Tô Vũ hiểu rõ, cũng thu hoạch ngoài ý muốn không ít, hóa ra vô địch còn có khác biệt lớn đến thế.
Tiểu giới chứng đạo thì đơn giản hơn rất nhiều, thế nhưng cũng phiền toái quá mức.
Rất dễ dàng bỏ mạng!
Giới Vực bị công phá, ngươi liền xong đời.
Ngưu Bách Đạo không nói về chuyện vô địch nữa, ông dặn dò: “An tâm tu luyện đi, lần này giày vò như thế thì Vạn Tộc giáo không còn dám chui vào Đại Minh phủ nữa đâu, giết cho đầu rơi máu chảy cuồn cuộn thế cơ mà, nếu còn dám tới thì đúng là chúng điên thật rồi!”
“Vạn Tộc giáo chết không ít Nhật Nguyệt cảnh, Phủ trưởng, Nhật Nguyệt của chúng sao còn nhiều hơn Đại Minh phủ chúng ta vậy?”
Đại Minh phủ có bao nhiêu Nhật Nguyệt cảnh?
Cụ thể thì Tô Vũ không rõ ràng, hắn biết đến nay cũng chỉ có tầm bảy tám vị.
Vạn Tộc giáo trong một năm qua lại chết rất nhiều rồi đi?
Chỉ riêng một Huyết Hỏa giáo thôi mà đã chết tận 3 tên Nhật Nguyệt!
Ngưu Bách Đạo lắc đầu, “Không nhiều như vậy đâu, là do ngươi cảm thấy nhiều mà thôi! Phủ chủ nói hơi khoa trương quá đó mà, lần trước Hạ phủ chủ vây giết những Thiên Nghệ thần tộc đó thì chúng đều là tạm thời lẻn vào, khi Phủ chủ giết Huyết Hỏa Ma tộc thì gã cũng mới tiến đến không lâu, nhân tộc phản đồ Nhật Nguyệt thật sự thì. . .
Không có mấy người.”
Tô Vũ tính toán một thoáng, hình như đúng là thế, nhân tộc phản đồ Nhật Nguyệt cảnh bị Hạ Long Võ giết hai tên, một là Thiên Nghệ thần giáo, một là Huyết Hỏa giáo.
Mà Chu Thiên Đạo lần này thủ tiêu 5 vị.
Còn về Kim Vũ Huy, kỳ thật không được tính vào.
7 vị!
Đã qua một năm, thủ tiêu 7 vị phản đồ Nhật Nguyệt cảnh của nhân tộc.
Dĩ nhiên đây cũng không coi là ít!
Ngưu Bách Đạo lại nói: “Vạn Tộc giáo từ hơn 300 năm trước đã tồn tại, cộng thêm vạn tộc duy trì ủng hộ, tấn cấp Nhật Nguyệt hiển nhiên sẽ có một ít, thế nhưng nói là rất nhiều thì cũng không đến mức ấy.
Chúng ta trước đó cũng đã thống kê qua, khả năng là trung bình một phủ có 1 vị, toàn bộ Vạn Tộc giáo đại khái có hơn 30 vị Nhật Nguyệt cảnh.”
“So với nhân tộc đại phủ thì thực lực chênh lệch khá xa!”
“Không nói những cái khác, ở Đại Minh phủ thì Nhật Nguyệt cảnh liền vượt qua 10 vị, các đại phủ khác cũng không ít, hai đại thánh địa bên kia lại càng nhiều, còn có ở ba vùng biển lớn cũng không ít Nhật Nguyệt đang tọa trấn. . .”
Lại thêm ngoài Chư Thiên chiến trường, Nhân cảnh hiển nhiên là có không ít cường giả Nhật Nguyệt.
Nói đến đây, ông lại thở dài, “Bất quá 50 năm qua, Nhật Nguyệt mới sản sinh không nhiều, ở bề ngoài hiện tại chỉ có 7 vị. . .
Không đúng, thêm Kim Vũ Huy là 8 vị, cũng không đúng, còn có mấy người như Vạn Thiên Thánh, Kỷ Hồng, cùng với Hồng Đàm, Chu Minh Nhân đều sắp sửa tấn thăng. . .
Tính ra thì hẳn là hơn mười vị.”
Ngưu Bách Đạo nói: “50 năm qua, Nhật Nguyệt mới kỳ thật rất ít, chỉ thêm hơn mười vị, ngươi suy nghĩ một chút đi, Nhân cảnh tốt xấu gì cũng tích lũy hơn ba trăm năm, mà hơn ba trăm năm trước Nhật Nguyệt mới sản sinh rất nhiều.
Ở thời kỳ đó là hoàng kim tuế nguyệt, đám lão gia hỏa chúng ta cơ hồ đều tiến vào Nhật Nguyệt từ thời ấy, cho nên nhân tộc mới có không ít Nhật Nguyệt, chẳng qua là rất nhiều người năm đó ôm thương tích trong người, hiện tại cũng chỉ đành bế quan mà thôi.”
Hơn ba trăm năm trước!
Vị trước mắt này cũng thật là già, Tô Vũ lập tức thấy hứng thú, “Phủ trưởng, các ngài năm đó đã ở Nhân cảnh chém giết vạn tộc sao? Vậy làm sao các ngài lại tấn cấp được?”
Ngưu Bách Đạo vuốt râu, mỉm cười giải thích: “Khi xưa lối đi Chư Thiên vừa mở, Nhân cảnh ngay từ đầu kỳ thật cũng không có phương thức tu luyện thành hệ thống, bất quá có vài người đạt được một chút truyền thừa, khai tông lập phái tại rừng sâu núi thẳm, tổng thể mà nói thì lúc ấy cũng có tu giả, thế nhưng thực lực đều rất yếu. . .
Khi lối đi Chư Thiên mở ra, ai, mẹ nó, ta lại chạy chậm một bước!”
Ông tiếc nuối nói: “Khi đó, lối đi Chư Thiên vừa mở, Thần Ma còn chưa tới, di tích xuất hiện, Nhân cảnh tự mình tranh đoạt, gần ta liền có một di tích, kết quả thế mà bị lão gia hỏa Đại Minh Vương này cướp đi trước một bước, tên kia béo ục ịch thế mà chạy cũng rất nhanh. . .
Đáng tiếc! Nhóm đầu tiên mở ra di tích đều rất mạnh mẽ, những vị kia tiến vào, di tích bèn phong bế, tan biến, sau đó đám chúng ta thì tội nghiệp rồi, chỉ có thể tìm một chút di tích nhỏ yếu hơn, hoặc là một chút truyền thừa bởi vì lối đi Chư Thiên xuất hiện mà mở ra.”
“Không qua mấy năm, Nhân cảnh liền có vạn tộc thâm nhập.”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu nói: “Ngay từ đầu, bọn gia hỏa này còn đạo mạo trang nghiêm, một bộ chúng ta là khách đến từ thiên ngoại, tới để kết giao bằng hữu.
Rằng chúng chỉ đi tham quan Nhân cảnh, kết giao bằng hữu với nhân tộc, nghe ngóng chút ít về di tích . . .
Khi đó, nhân tộc mặc dù có chút kiêng kị và cảnh giác, nhưng đối phương tiên phong đạo cốt, ra vẻ thật sự muốn kết giao bằng hữu, thậm chí còn dạy người bình thường tu luyện, bao gồm cả một số thần văn tu luyện bây giờ đều là bọn hắn dạy.
Ngươi nói xem mấy năm trôi qua, mọi người có phải liền buông lỏng cảnh giác luôn không?”
“Kết quả, không bao lâu, bọn gia hỏa này liền lộ nguyên hình! m thầm đánh giết thiên tài nhân tộc, cướp đoạt di tích mới phát hiện, sự tình bộc lộ, đám gia hỏa đó cũng không ngụy trang nữa, bắt đầu công khai giết chóc chiếm lấy di tích và trân bảo. . .”
Chương 1050: Chuyện Của Hơn 300 Năm Trước (2)
Ngưu Bách Đạo có chút thổn thức, “Khi đó, chúng ta cũng bắt đầu phản kháng, liên tục bại lui, đại chiến không ngừng, giết chóc nổi lên bốn phía, bất quá nhân tộc có thể chống đỡ có một phần là vì vạn tộc cũng không phải một lòng, vì tranh đoạt di tích, vạn tộc cũng đang tự chém giết lẫn nhau, thế nên mới cho chúng ta cơ hội thở dốc.”
Ngưu Bách Đạo nghĩ tới mà vẫn còn thấy tức giận, “Nhân Cảnh nguyên khí khôi phục là vì liên quan đến chư thiên, chúng ta lấy được một chút truyền thừa, tu luyện cũng rất nhanh, không bao lâu liền có Nhật Nguyệt Sơn Hải xuất hiện, bắt đầu chém giết với vạn tộc, kết quả là đối phương xuất hiện vô địch. . .”
Ngưu Bách Đạo lắc đầu nói: “Vô địch vừa đến, nhân tộc liền thành sâu kiến, bị giết cho tan tác, lúc ấy thật sự chính là thây phơi khắp nơi, từng vị thiên tài bị giết. . .
Cũng may, chuyện này kéo dài không bao lâu thì nhân tộc liền có vô địch từ di tích phá quan mà ra, gia nhập vào cuộc chiến.
Các vị như Đại Tần vương đều là cường giả ở niên đại đó, khi ấy xuất hiện không ít vô địch, liên tục chinh chiến mấy chục năm, Nhân cảnh hoang phế điêu tàn, giết chóc vô số. . .
Sau này, các vị Đại Tần vương dứt khoát xông ra khỏi Nhân cảnh, tập kích một vài chủng tộc vô địch, đồ sát tiểu tộc, bức bách nhiều chủng tộc vô địch thối lui. . . về sau thì tiến tới mấy cường tộc.”
“Sau đó, Đại Tần vương, Đại Chu vương dứt khoát từ bỏ phòng ngự nhân tộc, 9 vị vô địch tiềm nhập Thần giới, ở tại Thần giới chế tạo đại loạn. . .”
Ngưu Bách Đạo cười ha hả: “Ngươi suy nghĩ một chút xem, 9 vị vô địch không bị hạn chế xông vào Thần giới, giết chóc tung hoành thì ảnh hưởng lớn bao nhiêu? Thần tộc năm xưa cũng là thây phơi khắp nơi, cường giả Thần tộc đã giết Nhân cảnh không thể không thối lui, cuối cùng, lựa chọn lui binh thỏa hiệp. . .”
Rải rác mấy câu, lại khiến Tô Vũ nghe mà cảm xúc sôi sục.
“Nhân tộc năm ấy còn từng tiến vào Thần giới ạ?”
“Dĩ nhiên!”
Ngưu Bách Đạo nhớ lại chuyện xưa: “Ta cũng từng đi! Năm đó ta đã tiến nhập Nhật Nguyệt cảnh, cũng đi qua một lần, niên đại đó chỉ có thể lấy giết chóc để ngăn giết chóc! Đại Tần vương bọn họ cũng biết chiến đấu tiếp tại Nhân cảnh thì đại khái nhân tộc sẽ bị diệt, mạnh mẽ dựa vào giết chóc mới khiến cho vô địch thối lui.
Khi ấy chỉ biết so tàn nhẫn, xem ai giết nhiều hơn, giết nhanh hơn. . .
Giết cho đối phương đau lòng, giết khiến đối phương sụp đổ, người nào không chịu được nữa thì người đó bại!”
Tô Vũ gật đầu, đây cũng là lựa chọn duy nhất ở thời kì chiến tranh đại loạn.
Nếu một mực đấu tiếp ở Nhân cảnh, dù Nhân cảnh không bị hủy diệt thì đại khái người bình thường cũng sẽ bị giết hết.
“Vậy bây giờ. . .”
“Hiện tại ư?” Ngưu Bách Đạo lắc đầu nói: “Hiện tại các đại giới đều đóng giữ trọng binh tại lối vào Giới Vực, không dễ đột phá nữa, mà năm xưa Thần Ma chủng tộc đều bất hòa, nội bộ cũng tranh chấp không ngừng, hiện tại thì khác rồi, nếu làm như mấy trăm năm trước, sát lục bốn phương thì cũng không thể thực hiện được.”
“Mà Thần Ma chủng tộc những năm qua cũng chậm lại trình tự tiến công, ngươi không cảm giác đại chiến đã bớt đi sao? Được rồi, hẳn ngươi không hiểu, hơn 300 năm trước đại chiến ngày ngày đều có, dù cho sau này hòa đàm thì trên Chư Thiên chiến trường cũng là khung cảnh chém giết không ngừng.
Thời kỳ đó, vô địch thường xuyên tự thân chém giết, hiện tại thì lại rất ít.”
“Kỳ thật chủ yếu vẫn là do chúng ta đánh cho các tiểu tộc khiếp sợ! Lúc trước chúng ta đã giết không ít cường giả tiểu tộc, một số vô địch chủng tộc đều có vô địch bỏ mạng, những tiểu tộc thấy mà phải e dè.
Về sau Thần Ma không có ngoại viện, nội bộ vô địch cũng không quá thống nhất, mới để cho nhân tộc ta đứng vững bước chân.”
Tô Vũ nghe mà có chút xúc động, “Năm đó chúng ta công phá không ít tiểu giới phải không?”
“Ừ, chỉ riêng đả diệt tiểu giới thì cũng phải có tới chục cái!”
Ngưu Bách Đạo khoa trương quơ tay cho hắn hình dung: “Khi đó, tiểu giới nổ tung khiến cả Chư Thiên đều chấn động!”
Nói đến đây, ông lại kể tiếp: “Kỳ thật cuối cùng hòa bình lại là có liên quan tới Tiên tộc, các vô địch ở Tiên tộc sau này đứng ra làm hòa, khuyên mọi người sống chung hòa bình, đừng chém giết nhau nữa, Tiên tộc có thực lực không tệ, chỉ riêng vô địch thì cũng không thua kém Thần Ma, bọn họ đứng về phía nhân tộc, cho nên không có cách nào đánh nữa.”
Tô Vũ ngoài ý muốn, vẫn là Tiên tộc giải quyết chiến tranh sao?
Bên kia, Hồ Hiển Thánh nghe đến nơi này thì ngắt lời: “Đừng coi Tiên tộc là người tốt, tình hình Tiên tộc lúc đó là lão tổ đang bế quan, không có cách nào xuất quan, Thần Ma bên kia hợp lại dĩ nhiên mạnh hơn bọn họ.
Họ không được lợi ích bảo đảm gì từ Nhân cảnh, Thần Ma chiếm lấy một chút di tích, mà lại tiến vào trước họ, bọn họ tới sau cũng không được chỗ tốt gì, lại không muốn Thần Ma lớn mạnh, thế nên mới cầu hòa, vì thế, nhân tộc đã phải bỏ ra cái giá không nhỏ!”
Ngưu Bách Đạo cũng không phủ nhận, ông bổ sung thêm: “Là bỏ ra một chút đền bù, lúc trước kỳ thật có một số di tích mở ra, sau này phải đưa cho Tiên tộc, Tiên tộc có vài thiên tài chiếm được không ít lợi ích trong di tích, sau này cũng sinh ra hai ba vị vô địch. . .”
Ngưu Bách Đạo thở dài, “Bất quá người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, khi đó Nhân cảnh cũng rất cần ổn định phát triển, chết quá nhiều người rồi.
Những vô địch đó cuối cùng tiếp nhận Tiên tộc trợ giúp, phải trả giá đắt, thế nên có hơn 300 năm hòa bình về sau.”
Hồ Hiển Thánh lại xen vào: “Tiên tộc không phải thứ gì tốt, ăn xong lau sạch rồi lại còn muốn ăn càng nhiều, sau này một nhóm Tiên tộc tại nhân tộc trao đổi, kết quả làm ra nhiều chuyện giết người cướp của, ngay từ đầu mọi người còn nhẫn nhịn, dù sao chúng ta kém một bậc. . .
Nhưng về sau, đám Đại Tần vương cũng không phải quả hồng mềm, chờ ổn định cục diện, Thần Ma lui binh, mượn một chỗ di tích nổ tung mà nổ chết trên ngàn tên Tiên tộc. . .”
“Khụ khụ!”
Ngưu Bách Đạo vội ho một tiếng ngắt lời: “Ai bảo, đó là di tích tự nhiên nổ tung, chính bọn hắn tự nổ chết! Liên quan gì tới chúng ta? Lão Hồ, đừng nói càn, chúng ta bây giờ coi như là đồng minh với Tiên tộc!”
Hồ Hiển Thánh bĩu môi, được rồi, ngươi nói thế nào thì cứ coi là vậy đi.
Tô Vũ thì bật cười, thì ra là còn có không ít chuyện cong cong lượn lượn như vậy.
Tiên tộc, nhân tộc không đề cập tới quá nhiều.
Chủ yếu là đề cập về Thần Ma chủng tộc, hiện tại xem ra, Tiên tộc cũng chưa chắc không phải địch nhân, khó trách lần trước Tần Trấn nói với hắn cứ thoải mái giết tiên nữ. . .
Không ngờ không phải là lần đầu tiên làm.
Tình hình mấy cường tộc giờ đây Tô Vũ cũng có hiểu biết sơ lược.
Thần Ma là địch nhân, Tiên tộc. . .
Giai đoạn hiện nay không thể trêu chọc, thế nhưng cũng không cần coi là đồng minh cả đời.
Tô Vũ không hỏi thêm nữa, hiện tại hắn còn không có tư cách nào dính vào những việc này.
Việc cấp bách của hắn vẫn là tu luyện.
Đúc thân!
Chu Thiên Đạo lần này đã tranh thủ cho hắn không ít thời gian, cũng cho hắn tranh thủ một hoàn cảnh yên bình, hắn không thể phí phạm.
Vừa nghĩ đến đây, Ngưu Bách Đạo cũng như mới nghĩ tới điều gì, vội hỏi: “Ở phương diện Văn Minh sư, có phải là ngươi đã có thể tấn cấp Lăng Vân rồi không?”
Tô Vũ lắc đầu, “Đẳng cấp ý chí lực không đủ, hiện tại mới là nhị giai cao giai, mà hiện tại dù cho ta thật sự có thể tấn cấp tiến vào Lăng Vân, thì thực ra cũng không có bất kỳ ưu thế nào.
Tối thiểu ta muốn tại giai đoạn này lại vẽ thêm chút thần văn, cường hóa thần văn, hiện tại ta có rất ít thần văn tam giai.
Mặt khác, Thần khiếu cũng chưa mở rộng, kỳ thật không mạnh bằng một số Đằng Không cửu trọng. . .”
Tô Vũ nói: “Tối thiểu phải từ nửa năm đến một năm mới có thể hoàn thành củng cố Đằng Không, sau đấy tiến vào Lăng Vân cũng không muộn.”
Chính là nhẹ nhàng như vậy!
Mấy vị Hồ Hiển Thánh cũng cảm khái, tiểu tử này. . . một năm sau đại khái liền sẽ chân chính là Lăng Vân cảnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử [Dịch] Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Khi-Van-Chi-Tu-SE-Audio-Truyen.jpg)

