[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 209 : Miệng Tiện Hại Chết Người (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Miệng Tiện Hại Chết Người
“Khụ khụ khụ. . .”
Trong đại điện, tiếng ho khan vang lên một mảnh!
Mẹ nó, ngươi thực có can đảm đòi hỏi.
Cầu Tác cảnh có 300 ngàn lực sĩ, đều là cường giả do Cầu Tác cảnh bồi dưỡng, thực lực rất mạnh, đều từ Đằng Không trở lên. 300 ngàn người này cũng là lực lượng chủ yếu tiêu diệt Vạn Tộc giáo.
Họ không tham dự cuộc chiến tiền tuyến, nhiệm vụ chủ yếu là bảo vệ hậu phương.
Cái tên này khẩu khí thật là lớn!
Một hơi liền muốn điều động 100 ngàn người!
Thiết Kỵ vệ của Đại Minh phủ hầu hết là Đằng Không, cũng có quy mô 5000 người!
Đại Hạ phủ xem như một trong ba phủ mạnh nhất, Long Võ vệ cường đại nhất, danh xưng vạn người, dĩ nhiên trong số Long Võ vệ của Đại Hạ phủ, Minh Vệ là Vạn Thạch trở lên, Đằng Không đều là Thập Trưởng, Ám Vệ mới là Đằng Không trở lên.
Lực sĩ của Cầu Tác cảnh mặc dù cũng là Đằng Không, thế nhưng thực lực không bằng những quân đoàn tinh nhuệ kia, tiềm lực cũng có hạn, rất nhiều đều là dùng dược vật để nuôi dưỡng lên.
Thế nhưng số lượng 300 ngàn cũng đủ rung động lòng người!
Chu Thiên Đạo thản nhiên nói: “Đại Minh phủ bị 9 vị Nhật Nguyệt tập kích, ta muốn điều động 100 ngàn người bảo vệ Đại Minh phủ đề phòng bị trả thù, không phải là việc nên làm sao? Cầu Tác cảnh lại không tự kiếm sống, 300 ngàn người hao tổn vô số của cải, ở đây giết kiến chơi à?”
“. . .”
Lời này vừa nói ra, có người tức giận mắng: “Các ngươi đã đem những cái thôn thiên kiến kia kịp thời lấy đi. . .”
Chu Thiên Đạo cau mày nói: “Này là nói kiểu gì thế? Lần trước là thôn thiên kiến tự xâm nhập tới mà, ngươi chớ được đà lấn tới, ta đã cho thể diện mà không cần! 100 ngàn lực sĩ bảo vệ Đại Minh phủ là việc nhất định! Không được thì các ngươi mau giết 9 tôn Nhật Nguyệt, ta cũng không đòi nữa!”
Ông nói xong, nhìn về phía Đại Hán vương, cười bảo: “Đại Hán vương, ta yêu cầu quá đáng lắm sao? Đại Hán phủ nếu bị 9 tôn Nhật Nguyệt tập kích, ngài không có mặt ở Nhân cảnh, Lưu huynh tới đòi người trợ giúp, yêu cầu mấy vạn lực sĩ thì ngài cảm giác quá đáng ư? Không được thì để cha ta trở về tọa trấn Đại Minh phủ, ta sẽ không cần những lực sĩ kia nữa!”
Đại Hán vương liếc mắt nhìn ông, thản nhiên nói: “100 ngàn quá nhiều!”
“Vậy 80 ngàn đi!” Chu Thiên Đạo bẻ xương khớp ngón tay, “Thế này thì không nhiều lắm nhỉ?”
“30 ngàn!”
Đại Hán vương lười cò kè mặc cả, “Ngươi mang 30 ngàn lực sĩ trở về bảo vệ Đại Minh phủ, tự mình nuôi sống bọn hắn!”
“Không thành vấn đề!”
Chu Thiên Đạo bật cười, phía dưới có Nhật Nguyệt cảnh trầm giọng nhắc nhở: “Đại Hán vương, việc này không thể! Hôm nay Đại Minh phủ tới đòi người, ngày mai các phủ khác cũng sẽ học theo. . .”
Đại Hán vương bình tĩnh ngắt ngang: “Không sao, một phủ có thể giết 9 tôn Nhật Nguyệt thì có thể đến lĩnh đi 30 ngàn lực sĩ!”
Lời này vừa nói ra, phía dưới, Hồ tổng quản thận trọng hỏi: “Đại Hán vương điện hạ, trước đó Long Võ Phủ chủ đã đánh giết 5 tôn Nhật Nguyệt, về sau, lại liên tục giết thêm 4 tôn Nhật Nguyệt, vậy bọn ta cũng có thể điều động 30 ngàn lực sĩ, đúng không?”
“. . .”
Im ắng!
Đại Hán vương cũng sửng sốt.
Thật không?
Hồ tổng quản thận trọng bổ sung: “Việc này là thật, mọi người hẳn là đều biết, mà trong đó đại bộ phận đều là Nhật Nguyệt thất trọng bát trọng. . .”
Đại Hán vương im lặng.
Đối diện, Diệt Tằm vương phì cười ha hả, Đại Hán vương bỗng nhiên nhớ ra hàng xóm, vội vàng đẩy việc đi: “Đó là chuyện của Chiến Thần điện, không liên quan gì với chúng ta, Chiến Thần điện cũng có lực sĩ, đi Chiến Thần điện mà điều động!”
Kém chút đã bị Hồ tổng quản làm cho hồ đồ rồi!
Mẹ nó bên đó không phải do Chiến Thần điện quản sao?
Tìm ta làm gì!
Đối diện, Diệt Tằm vương đang cười sung sướng trên nỗi đau của người khác bất chợt khựng lại, đúng vậy nhỉ, Đại Hạ phủ là do Chiến Thần điện quản mà!
Hồ tổng quản cũng không nói chuyện.
Y quay đầu nhìn thoáng qua Chiến Thần điện bên kia. . .
Đại Hán vương đều đã biểu thị ra rồi, còn ngài thì sao?
Diệt Tằm vương bật cười, tùy ý nói: “Cũng thế, Đại Hạ phủ nếu nuôi nổi thì điều động 50 ngàn lực sĩ cũng được, Đại Hạ phủ giết chóc nhiều, Đại Tần phủ bên kia nếu cần thì cũng có thể điều động 50 ngàn lực sĩ.”
Hồ tổng quản giật mình chấn động.
Ôi đệt!
Quên mất vụ này!
50 ngàn Đằng Không. . . ta nuôi nổi sao?
Mỗi tháng đều phải tiêu hao vô số tài nguyên!
Đại Minh phủ tiêu hao không lớn, họ nuôi nổi, Đại Hạ phủ. . . thì chưa hẳn a!
Một vị Đằng Không nếu muốn một tháng mặc kệ tất cả mà chỉ tính mỗi nguyên khí tu luyện thì là việc không có khả năng, ở Đại Hạ phủ phải dùng tới Nguyên Khí dịch, ba ngày một giọt, một tháng cũng phải 10 giọt!
Dù cho tiện nghi hơn, một giọt 1 công huân, đây cũng là giá thấp nhất.
Một tháng, ít nhất phải tiêu tốn 500 ngàn công huân, đây là dùng để tu luyện, chẳng qua chỉ là cơ sở.
Đại quân xuất động, không có khả năng chỉ tiêu hao chừng ấy.
Tính ra dù một tháng tiết kiệm thì cũng phải trăm vạn công huân!
Một năm phải từ ngàn vạn trở lên!
Hồ tổng quản thay đổi sắc mặt, ta sai rồi, ta không nên nói mò. . .
Cái này. . . có nên lấy hay không nhỉ?
Nếu lấy, ta mang về thì Hầu gia sẽ chém chết ta đúng không?
Đại Hạ phủ, kỳ thật không thiếu cường giả.
Y chỉ là nghe Chu Thiên Đạo nói, vừa vặn nghĩ đến vụ này, cảm giác tiện nghi rất lớn nên thuận tiện đào người một lần. . .
Hiện tại. . .
Xong đời rồi!
Trên bảo tọa, Chu Thiên Đạo cũng tò mò nhìn y một cái.
Đại Hạ phủ các ngươi nuôi nổi à?
Ngươi cũng đòi, đòi cái rắm ấy!
Đại Minh phủ có chiến lực không mạnh, thế nhưng chúng ta rất giàu a, các ngươi có tiền sao?
Ông cũng lười quản!
Chu Thiên Đạo không để ý tới việc này nữa: “30 ngàn lực sĩ cũng được, Đại Hán vương nếu đã lên tiếng, ta cũng sẽ không yêu cầu quá đáng!”
Dứt lời, ông tiếp tục nói: “Tiêu diệt Vạn Tộc giáo, bảo vệ Đại Minh phủ, hai điểm này đều làm được, ta cũng không có quá nhiều yêu cầu! Cuối cùng, bàn bạc một chuyện trọng yếu khác, cái gã vô địch kia rốt cuộc là nhân tộc hay ngoại tộc, hay là. . . người nào?”
Chu Thiên Đạo nói rất ngoan độc: “Giết không được, không nỡ giết, không thể giết, chút chuyện này ta cũng không bận tâm! Mấu chốt là, hai đại thánh địa hãy cho ta một lời chắc chắn, hắn sẽ còn tiếp tục ra tay sao? Một vị vô địch ngày ngày tập kích nơi này, tập kích nơi kia, chơi vui lắm hả? Nếu lại tiếp tục như thế, cha ta lần sau cũng sẽ làm như vậy, ngươi lại đâu có chứng cứ! Đại Hạ vương cũng làm như vậy, các ngươi có chứng cứ được không?”
“Nếu muốn chơi, chơi cùng các ngươi là được!”
Chu Thiên Đạo nhìn lướt qua Bát đại gia chủ, cười tủm tỉm nói: “Yêu cầu không cao, giết không được cũng chẳng sao, lần sau nếu tên vô địch kia lại ra tay thì thế nào? Diệt Tằm vương, Đại Hán vương, hai vị đều là vô địch cảnh tọa trấn nhân tộc, ta muốn biết hai vị có ý kiến gì không?”
Đây mới là vấn đề then chốt!
Một vị vô địch thường xuyên xuất hiện, thường xuyên đánh giết người khác, ai mà không lo lắng?
Giờ khắc này, trong đại điện vô cùng an tĩnh.
Người của hai Đại Thánh điện đều không tùy tiện lên tiếng.
Rất lâu, có người mới cất tiếng hỏi: “Xác định là vô địch cảnh sao?”
Chu Thiên Đạo dựa vào ghế, lười biếng đáp: “Không xác định, cũng chỉ phá toái 7 miếng Nhật Nguyệt thần văn, có thể là cấp bậc tương đương Diệp Bá Thiên, người ở cấp bậc này còn ít hơn cả vô địch, tra là được!”
Trong đại điện một lần nữa yên tĩnh trở lại.
Đại Hán vương nhẹ nhàng gõ gõ lên ghế ngồi, một lát sau, ông mới bình tĩnh nói: “Liên tiếp ra tay, chính xác là đã điên rồi! Mặc kệ là Nhật Nguyệt đỉnh phong hay là Vĩnh Hằng cảnh, đó đều là khối u ác tính!”
“Ta sẽ cùng Đại Tần vương, Đại Chu vương, Đại Hạ vương, Đại Minh Vương và các vị đại vương khác thương lượng, nếu còn có lần sau nữa, triệt để thanh tra Vĩnh Hằng chi cảnh! Người nào cản trở thì người đó chịu trách nhiệm, người đó gánh chịu!”
Đại Hán vương dứt lời, dừng một chút mới tiếp tục nói: “Xử lý như thế, ngươi cảm thấy thế nào?”
Chương 1042: Các Ngươi Ngu Như Vậy À?
Chu Thiên Đạo cười đáp: “Đại Hán vương công bằng, tự nhiên nói rất có lý! Ta chỉ sợ. . .
Đến lúc đó xử lý không tốt thôi! Được rồi, Đại Hán vương đều đã nói như vậy, ta còn có thể làm sao, tên kia nếu mà lại xuất hiện. . .
Vậy mọi người cùng nhau vò đã mẻ thì không sợ rơi đi! Ngươi không cho ta dễ chịu thì về sau ta đem người Chu gia ta di chuyển đến một tiểu thế giới, để cho cha ta trông coi tiểu giới kia, ta thì cứ vui vẻ sống cuộc đời thổ bá vương.
Về phần Nhân cảnh. . .
Giao cho mọi người tự chơi đi!”
Đại Hán vương cười nhạt: “Đại Minh Vương biết ngươi nói như vậy, đại khái. . .”
Lời của ông đều chưa nói xong, Chu Thiên Đạo đã thở dài ngắt ngang: “Cũng không phải ta nói đâu, là cha ta tự nói đó! Hết cách rồi, ông ấy ra ngoài mà không yên lòng, tên vô địch kia cũng dám giết tới cửa nhà mà, ta biết làm sao bây giờ?”
“Ta không phải Hạ Long Võ, Hạ Long Võ muốn Chứng đạo, ta lại không muốn!”
Chu Thiên Đạo nói rất thoải mái: “Ta muốn Chứng đạo, ta tìm tiểu giới để Chứng đạo cũng tốt, cùng lắm thì cả một đời chết già tại tiểu giới, ai sợ ai chứ! Làm một tên thổ bá vương không tốt sao? Cha ta có thực lực kia, ông ấy cố thủ tiểu giới, không có mười tám vị vô địch thì không làm gì được cha ta! Dù cho nhân tộc vô địch đánh vào, không chém chết một hai kẻ thì đều có lỗi với tên tuổi của ông ấy!”
Đại Hán vương khẽ cười: “Đừng hồ ngôn loạn ngữ!”
Sau lưng, Diệt Tằm vương cũng tức giận mắng: “Im miệng đi Chu Thiên Đạo, ngươi còn dám nói chuyện giật gân, cẩn thận ta thu thập ngươi!”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Chỉ đùa chút mà, mọi người đừng coi là thật nhé! Thế nhưng, lời này ta thả ở đây! Nếu lại có vô địch dám ra tay. . .
Vậy thì không phải là đùa giỡn nữa! Đến lúc đó, mọi người tự chơi đi, chúc mọi người chơi vui vẻ!”
Yên lặng.
Mọi người đều thấy ông cười cười nói nói như thế nhưng bọn họ lại hùa theo không nổi.
Chu Thiên Đạo nhìn lướt một vòng, thản nhiên bổ sung thêm: “Không có cách nào mà, đau lòng quá ta đâu còn quản nổi người khác! Thật sự tưởng tất cả mọi người đều là thánh nhân à? Không đánh tới trên đầu ngươi, ngươi sẽ không đau khổ, khuyên người ta thiện lương, bảo người ta rộng lượng, sao mà mặt mũi lại lớn như vậy chứ? Kẻ bị giết không phải là con cháu nhà ngươi đúng không? Nếu tên vô địch kia hôm nay giết con cháu Nguyên gia, ngày mai giết con cháu Chu gia, ngày mốt giết Trương gia. . .
Ta khuyên các ngươi hãy rộng lượng, bảo các ngươi đừng so đo, hãy suy tính cho toàn cục, các ngươi có làm được hay không? Nếu dám bảo làm được thì kể từ ngày mai, mấy nhà các ngươi ngày ngày đều sẽ có người chết, có tin hay không?”
Chu Thiên Đạo thở dài, ra vẻ rầu rĩ nói: “Vô địch ám sát mấy tên Nhật Nguyệt còn không đơn giản sao? Cha ta cũng được mà! Cha ta không được thì ta ám sát một hai Nhật Nguyệt nhất nhị trọng cũng không thành vấn đề! Ta khuyên các ngươi rộng lượng một chút, hãy cân nhắc cho Nhân cảnh, đừng nóng giận, các ngươi có thể đáp ứng không? Đáp ứng được thì việc ngày hôm nay ta không so đo nữa, lập tức quay đầu rời đi, thế nào?”
Im ắng.
Đại Hán vương mệt mỏi day trán, “Lời ngươi nói, chúng ta đều hiểu được! Ngươi nói không sai, chuyện này đã ảnh hưởng đến toàn cục! Nếu lại nháo chuyện tiếp thì lòng người ly tán, hoàn toàn không dễ vãn hồi! Ta cũng không biết đối phương là ai, nếu có lần sau nữa. . .
Ta sẽ kiên trì tra rõ, không tra được, nếu có người ngăn cản, Đại Hán phủ cũng sẽ làm ra lựa chọn giống ngươi, ngươi hài lòng rồi chứ?”
Chu Thiên Đạo cười xán lạn, “Chuyện này không thành vấn đề! Thằng cháu rùa kia suốt ngày không làm chuyện tốt! Một lần là đủ rồi, không tra được ngươi thì đó là vận khí của ngươi, còn dám tới, thật sự cho rằng tất cả mọi người là đồ đần à? Mẹ nó, ngươi muốn giết là giết sao? Cũng không nhìn rõ tình huống xem, dám giương oai ở Đại Minh phủ cảnh nội, mẹ nó, thật thiếu đòn!”
Ông mắng vài tiếng, nhìn về phía Bát đại gia chủ rồi bĩu môi: “Muốn giết thì cũng nên giết những phế vật kia nha, giết cũng không có ai để ý hết, một mực muốn giết những tinh anh như chúng ta, đây không phải là kiếm chuyện sao? Chẳng lẽ là ngươi cũng quá phế vật?”
“Khụ khụ!”
Bên trong Bát đại gia, có lão nhân không biết cãi làm sao, chỉ đành vuốt mặt nói: “Chu phủ chủ, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe cũng không có ý nghĩa! Thật sự muốn biết là ai thì không có khả năng không ra tay giải quyết, chỉ là kẻ kia quá giỏi ẩn nấp, ngươi cũng biết phiền toái trong đó! Thông cảm một chút đi, lần này, Cầu Tác cảnh cùng Chiến Thần điện không thể kịp thời phản ứng, chúng ta từng có sai, chúng ta gánh chịu, thế nhưng, có mấy lời đừng nói nữa, nói thêm gì đi nữa thì cũng không có lợi cho ai cả, chỉ tiện nghi những người khác thôi, không phải sao?”
“Có lý, vẫn là lão Triệu biết nói chuyện!”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Chỉ cần thế thôi, nhiều chuyện làm gì, có lỗi liền gánh, nhất định phải mặt dày mày dạn làm gì? Cho ta một lời chắc chắn, Bát đại gia trong bao lâu có thể giải quyết Lục Dực thần giáo?”
“Đại Hán vương nói ba tháng. . .”
Lão nhân còn chưa nói hết câu, Chu Thiên Đạo đã thản nhiên ngắt lời: “Vậy thì quá phế vật, Đại Hán vương cho ba tháng là vì thể diện, các ngươi thật sự tính mất ba tháng mới giải quyết xong à?”
“. . .”
Lão nhân Triệu gia yên lặng một hồi, cuối cùng thở dài đáp: “Một tháng! Bát đại gia, một nhà xuất động một vị Nhật Nguyệt cảnh! 8 vị Nhật Nguyệt tuần tra thiên hạ, trong vòng một tháng tìm ra hang ổ đối phương, đánh giết cao tầng của đối phương, làm không được thì Bát đại gia sẽ cho thiên hạ một lời công đạo!”
“Vậy mới đúng chứ!”
Chu Thiên Đạo cười vỗ tay, “Mạng của Phong Kỳ và Trần Vĩnh phải giữ được, ta sẽ để cho lão Hầu cùng đi theo tuần tra, chớ có giở trò với ta, có một số gia hỏa. . . đừng nhìn, đang nói ngươi đó Nguyên lão quỷ.
Ngươi đừng vờ vịt, các ngươi muốn làm việc cho Hạ gia thì cứ làm, Trần Vĩnh cùng Phong Kỳ và Hạ gia có liên quan gì, lão tử lười quản.
Nhưng mấu chốt nhất, bọn hắn là sư bá của cây rung tiền Đại Minh phủ, vậy nên ta phải quản! Hai người bọn họ chết rồi, cây rung tiền chạy, Bát đại gia các ngươi mỗi một nhà phải bồi thường ta 30 triệu công huân, ta sẽ mặc kệ vụ này!”
Dứt lời, ông không cho đối phương cơ hội mở miệng, cười ha hả chốt sổ: “Cứ quyết định vậy đi! Một nhà 30 triệu. . . cũng tạm được, mấy chục triệu công huân thôi mà, các ngươi tùy ý là được!”
Đại Hán vương cùng Diệt Tằm vương đều không nói gì.
Đúng lúc đó, có người đứng dậy trầm giọng nói: “Nếu Chu phủ chủ đã đề cập tới việc này thì chúng ta cũng nên nói một chút về Tô Vũ, việc này ta đã biết, Tô Vũ dùng Chu Thiên khiếu huyệt đúc thân, nghênh đón cổ nhân hoàng quy tắc biến hóa. . .”
“Ha ha ha!”
Chu Thiên Đạo bỗng nhiên cười nghiêng nghiêng ngửa ngửa, cười không thể tự đè xuống, “Mẹ nó, các ngươi đúng là đồ đần độn. . . đầu óc hệt như đám Vạn Tộc giáo!”
Mọi người sửng sốt!
Ý gì vậy?
Chu Thiên Đạo cười nghiêng ngả, “Đừng nói các ngươi coi đó là thật đấy chứ?”
Ông che ngực, cười tới ho khù khụ, “Các ngươi thật sự cho rằng những tên Nhật Nguyệt Vạn Tộc giáo đó liền nhẹ nhàng bị chúng ta phục kích sao? Ngay tại Thiên Đô phủ ư? Ngu như vậy à?”
“Còn Chu Thiên đúc thân, Nhân Hoàng đưa chúc. . .
Các ngươi. . .
Đầu óc của các ngươi đâu?”
Chu Thiên Đạo cười ha hả, sau một khắc ông hô lớn: “Người tới!”
Rất nhanh, một vị Sơn Hải cảnh vào cửa.
Chương 1043: Qua Mặt Cả Thiên Hạ?
“Biểu diễn cho mọi người một lượt, cái gì gọi là câu những con cá đần độn. . .
Tìm một huynh đệ, cho hắn hưởng thụ niềm vui chúc phúc đi!” Chu Thiên Đạo ra lệnh.
“Vâng!”
Vị cường giả Thiết Kỵ vệ nọ cũng không nhiều lời, rất nhanh hắn mang theo một vị Đằng Không cảnh vào bên trong.
“Là ngươi đi, hiện tại hãy đúc thân!” Chu Thiên Đạo ra lệnh: “Để cho một đám đần độn nhìn xem kỹ thuật của Đại Minh phủ ta có trâu bò hay không!”
Người này cũng không nói gì, cấp tốc bắt đầu đúc thân!
Đằng Không có khả năng đúc thân nhiều lần, lúc này, hắn vận chuyển đúc thân pháp, vừa vận chuyển một hồi thì bất chợt gió nổi mây phun!
Trong chớp mắt, bên ngoài bay tới mấy đám mây!
Sau một khắc, đám mây biến hóa, “Ngày ngày đúc thân, ngày ngày đưa phúc. . .”
Chữ lớn treo trên không trung!
Thiên Nguyên khí bùng nổ!
Sau một khắc, những đám mây kia hóa thành chữ lớn, rơi vào trên thân người kia, vị Thiết Kỵ vệ Đằng Không kia tức thì vui vẻ, cấp tốc thôn phệ những Thiên Nguyên khí đó.
Trong chớp mắt, trên thân hắn xuất hiện từng vệt kim quang!
Mà những người khác thì lúc này đã xem tới trợn tròn mắt!
Bao gồm cả mấy vị Hồ tổng quản cùng theo tới, ai ai cũng mở to hai mắt mà nhìn!
Mẹ nó.
Giả ư?
Đại Hán vương và Diệt Tằm vương cũng hơi ngẩn ra, tin tức thì kỳ thật họ cũng đã nhận được.
Nhưng mà hiện tại. . . lại là giả sao?
Tự mình chế tạo?
Chuyện này. . .
Đây là qua mặt người trong cả thiên hạ?
Đại Hán vương như có điều suy nghĩ mà nhìn thoáng qua Chu Thiên Đạo, rất lâu sau ông mới thản nhiên nói: “Chu gia các ngươi có không ít Thiên Nguyên khí nhỉ, thật là dám bỏ ra được!”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Thả con săn sắt bắt con cá rô! Một chút xíu Thiên Nguyên khí mà thôi, tóm được 9 vị Nhật Nguyệt không đáng à?”
“Ha ha ha!”
Chu Thiên Đạo cười càng thêm đắc ý, “Kết quả, ta tưởng khi giết những người kia thì sẽ có người nhìn ra, ai biết. . .
Tại hai đại thánh địa mà còn có đồ đần muốn ra mặt hỏi.
Ta chỉ muốn nói, tu luyện đừng quẳng luôn đầu óc đi mất! Nếu không có chuẩn bị, chúng ta dám để Tô Vũ công khai đúc thân chắc? Ta tưởng rằng người thông minh đều đã nhìn ra, kết quả. . . cười chết ta rồi!”
Ông lại cười to!
Không ít người lộ ra vẻ mặt dị dạng, mẹ nó, ai biết được đó là giả.
Động tĩnh rất lớn!
Vả lại họ cũng không chứng kiến tận mắt, chỉ có thể căn cứ vào tình báo, động tĩnh lúc đó lớn đến đáng sợ, ai da, Nhân Hoàng đưa chúc, Chu Thiên đúc thân, ngũ thải Thiên phạt. . .
Kết quả. . . tất cả chỉ là giả?
Mẹ nó.
Sao Đại Minh phủ lại tích trữ được nhiều Thiên Nguyên khí như vậy?
Chẳng lẽ là những năm qua, bọn họ đều để dành, không sử dụng Thiên Nguyên quả?
Người trước đó nói chuyện cũng lộ vẻ mặt khó coi, ông ta đã bị Chu Thiên Đạo công khai làm nhục!
Thế nhưng dù bị nhục nhã thì cũng không thể cãi!
Giả!
Má nó.
Về sau phải tận mắt thấy mới được tin là thật, lần này. . . cũng quá hố.
Đại Minh phủ khốn nạn, ở đâu ra nhiều chiêu trò như thế.
Mà Chu Thiên Đạo còn chưa ngại bổ sung thêm: “Mọi người đừng tiết lộ ra ngoài a. . .
Khụ khụ, trên thực tế lần sau lại làm nữa thì đại khái cũng không dụ được Nhật Nguyệt Vạn Tộc giáo, kỳ thật trước đó ta còn chuẩn bị làm thêm mấy cái Thiên chúc, ta đều đã nghĩ kỹ rồi, lần sau sẽ hiện chữ —— đạp phá Lăng Vân, Nhân Hoàng đạo chúc! Hoặc là —— Sơn Hải hợp khiếu, vạn giới đến chầu. . .”
Ông cười ha hả vui sướng: “Không biết lần sau có thể lại hố thêm một lần nữa không. . .”
Trong đại điện vô cùng an tĩnh.
Mẹ nó, ngươi một hồi nói Đại Minh phủ kém chút bị diệt, một hồi lại bảo chính ngươi câu tới, đậu má, ngươi thật sự coi tất cả mọi người là đồ đần để đùa nghịch à?
Đáng giận!
“Vậy Tô Vũ và Chu Thiên khiếu huyệt. . .”
Chu Thiên Đạo đáp ngay: “Thứ đó thì lại là thật, hắn mở 360 khiếu. . . hình như là 350 nguyên khiếu thì phải, cụ thể ta không hỏi, tùy ý hắn đi, khai khiếu nhiều như vậy chưa hẳn đã là chuyện tốt, về chuyện muốn biết vị trí khai khiếu thì cứ dùng tiền mua là được, chút chuyện cỏn con ấy mà.
Thiên tài muốn mở hơn 300 khiếu huyệt, cũng không phải không ai thành toàn, chúng ta lại không ngăn các ngươi khai khiếu. . .”
Ông nói rất đơn giản, rất dễ dàng.
Việc nhỏ mà thôi?
Mọi người để ý nhất là quy tắc biến động, hiện tại chứng minh mọi thứ chỉ là giả, là được con người chế tạo, ngươi còn quản người ta mở bao nhiêu khiếu làm gì!
Có năng lực thì tự các ngươi mở đi.
Mà đám Hồ tổng quản lúc này đều đang hoài nghi nhân sinh.
Đậu xanh!
Giả!
Đến hiện tại bọn họ vẫn chưa lấy lại tinh thần, một đám người đều bị lừa rồi?
Thế nhưng lúc ấy cảm giác áp bách nhàn nhạt kia thật sự rất đáng sợ, rất giống thật!
Tại sao lại là giả?
Kỹ thuật làm giả của Đại Minh phủ đều đã kinh khủng đến mức độ này rồi sao?
Mấy người phiền muộn vô cùng!
Đại Hán vương cũng không nói gì, Diệt Tằm vương càng tức giận quát: “Giả thì giả, Tô Vũ kia chế tạo một lần là đủ rồi, Thiên Nguyên quả vốn không nhiều, biểu diễn ở đây ngươi làm ra ít Thiên Nguyên khí giả không được sao? Vì một đúc Đằng Không mà lãng phí nhiều Thiên Nguyên khí thế kia. . . tức chết người!”
Dứt lời, ông lại mắng: “Năm đó đại ca ngươi không có Thiên Nguyên quả, chỉ có thể dùng Thần Ma tinh huyết để Khai Nguyên, hắn chết rất thê thảm, bây giờ thì hay rồi, ngươi là đồ tử đệ bất hiếu, lãng phí Thiên Nguyên quả, tội ác tày trời!”
Chu Thiên Đạo không nói gì, ông quả thực cạn lời, không thể làm gì khác hơn là nói: “Tô Vũ nói hắn có hi vọng phát hiện ra Nguyên Thần khiếu, ta suy nghĩ một hồi bèn phát hiện, về sau cũng không cần Thiên Nguyên quả để trúc cơ, lãng phí chút thì cũng không quan trọng. . .”
Mọi người nghe vậy đều thấy lòng thật mệt mỏi!
Diệt Tằm vương lại quát: “Vậy bây giờ hắn đã phát hiện ra Nguyên Thần khiếu rồi sao?”
“Vẫn chưa!”
“Nếu không có mà ngươi lại dám tin tưởng hắn?”
“Dĩ nhiên!”
Chu Thiên Đạo giải thích: “Hắn rất lợi hại,
《
Hợp Khiếu pháp
》
,
《
Nguyên Thần văn quyết
》
,
《
Phệ Hồn quyết
》
,
《
Tịnh Nguyên quyết
》
, bao gồm cả
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
sắp sửa mở rộng đều là đỉnh cấp công pháp, đều là chí bảo.
Hắn nói trong tương lai vài năm sẽ có hi vọng. . .
Ta có thể không tin sao?”
Cũng là bởi vì tin tưởng, ta mới phí phạm Thiên Nguyên quả cho Tô Vũ!
Có lợi hại hay không?
“Tô Vũ. . .”
Đại Hán vương trầm ngâm một lúc, đoạn nói: “Ta đã xem qua
《
Nguyên Thần văn quyết
》
và
《
Song Ngô Hợp Khiếu Pháp
》
, công pháp rất khá. . .”
Chu Thiên Đạo cười tủm tỉm: “Đại Hán vương cũng cảm thấy không tệ đúng không? Kết quả. . . lại không có chút biểu thị gì a, ai, quả là đau lòng người.
Năm đó
《
Vạn Văn kinh
》
rác rưởi đều mò được hai lần cơ hội đúc thân, người phát minh thì được trực tiếp đề thăng làm nghiên cứu viên cao cấp, hiện tại. . .
Ha ha, không đề cập tới cũng được.
Cầu Tác cảnh hiện tại là bộ dạng như vậy, Tô Vũ người ta lại chỉ là tiểu nhân vật, không cần quá để ý, không sao, Đại Minh phủ đền bù tổn thất rất tốt!”
Đại Hán vương nhìn ông một cái, lại nhìn thoáng qua Bát đại gia, Bát đại gia chủ có người trầm giọng nói: “Công pháp còn đang ở giai đoạn mở rộng, trước mắt tạm thời chưa thấy kết quả, chúng ta đã và đang thương thảo chuyện ban thưởng!”
Bên kia, Diệt Tằm vương bỗng nhiên cắt ngang lời: “Đừng phiền phức như vậy, Tô Vũ đúng không? Chiến Thần điện ban thưởng cho hắn một lần đúc thân, lại ban thưởng cho hắn một cơ hội tới Chiến Thần điện bồi dưỡng.
Đúng rồi, mở Chiến thần các cho hắn nữa, mặt khác, hắn có thể vào Chiến Thần Học Viện để học tập, đào tạo chuyên sâu trong vòng 10 năm. . .”
Vẻ mặt Chu Thiên Đạo biến thành màu đen!
Ngươi quên luôn đi!
Hái quả đào à?
Đừng có nằm mơ nói mộng!
Chương 1044: Càng Im Lặng Lại Càng Đáng Sợ
Chu Thiên Đạo chỉ dám nghĩ trong lòng vậy thôi, ngoài miệng lại không tiện mắng người, rất nhanh bèn đáp: “Vậy thì đa tạ Diệt Tằm vương, nếu Tô Vũ không có cách nào đến thì ta hy vọng có thể an bài người khác thay thế, có một số nghiên cứu viên không quan tâm chút cơ hội này, thế nhưng hẳn là sẽ hi vọng có người trong nhà có thể được hưởng thụ.
Ta sẽ hỏi xem cha Tô Vũ có cần hay không. . .”
Chỉ đơn giản như vậy!
Bản thân hắn sẽ không tới.
Ai biết tới rồi thì còn có thể trở về hay không.
Có muốn ta đem cha hắn tới Chiến Thần điện cho ngài không?
Thật sự lợi hại lắm đó, Vạn Thạch cảnh mở 36 khiếu kỳ thật cũng không tệ.
Tuyệt đối đừng ghét bỏ nha!
Chu Thiên Đạo cười thầm trong lòng.
Chủ ý này của ta rất tốt, Tô Vũ biết cũng sẽ cảm tạ mình, cha hắn được đưa đến Chiến Thần điện, vậy thì đủ an toàn chưa?
Khắp thiên hạ nơi này chính là chỗ an toàn nhất!
Người nào dám tới Chiến Thần điện giết người, vô địch cảnh sẽ thật sự bạo phát giết tới hang ổ, còn dám đến không?
Diệt Tằm vương im lặng, quên mẹ nó đi.
Tiểu tử của lão Chu gia này càng già càng không đáng yêu!
Khi còn bé đáng yêu biết bao a!
Lúc ấy gia hỏa này béo lùn chắc nịch, lão tử còn bóp chim sẻ của hắn khi còn bé a, hiện tại thì không dễ chơi tí nào.
Trong đại điện, Chu Thiên Đạo dễ dàng giải quyết hết thảy mọi việc.
Vô dục tắc cương!
Ta không đòi của các ngươi, các ngươi có thể làm khó dễ được ta chắc?
Mà lúc này, Đại Hán vương dường như nghĩ tới điều gì, chậm rãi nói: “Tô Vũ. . .
Có nắm giữ di tích hay không?”
Chu Thiên Đạo nhíu mày.
Cả vô địch cũng để mắt tới sao?
Sau một khắc, Đại Hán vương khẽ cười nói tiếp: “Thiên Đạo, chớ suy nghĩ quá nhiều, ta chẳng qua là nhắc nhở ngươi, hắn có phần hơi trương dương, bây giờ, vạn giới có khả năng đều biết hắn nắm giữ di tích vô địch, nhắc hắn ít tiếp xúc với Hạ Long Võ lại. . .”
Lời này vừa nói ra, Hồ tổng quản hơi biến sắc.
Chu Thiên Đạo cũng như có điều suy nghĩ, gật đầu, “Có lý!”
Đại Hán vương thở dài: “Kỳ thật dù không tiếp xúc. . .
Danh tiếng của hắn càng lớn thì cũng càng phiền toái, di tích nếu có thể chứng đạo, vậy đối với rất nhiều người, một chút bố trí trước kia sẽ bị phá hỏng. . .”
Ông nhìn quanh một vòng, thản nhiên nói: “Hạ Long Võ, ta biết rất nhiều người đều đang đợi hắn! Chờ hắn lên Chư Thiên chiến trường, chờ hắn đi giết vô địch, thế nhưng không cần làm ầm ĩ, giày vò tới giày vò đi, đâu cần phải như vậy.”
“Còn về Tô Vũ bên kia. . .”
Ông lại lần nữa nhìn về phía mọi người, thanh âm có chút đạm mạc, “Dù thật sự giết hắn thì tác dụng cũng không lớn, nếu hắn sớm đã đem nói chỗ di tích cho người nào, tỉ như Hạ Long Võ, tỉ như Chu Thiên Đạo, giết hắn thì để làm gì? Có thể ngăn cản nổi cái gì?”
Mấy người biến sắc.
Mấy người khác thì có chút khó có thể tin, trước đó lão nhân đã lên tiếng cũng nói thẳng: “Đại Hán vương, ý của ngươi là có người muốn giết Tô Vũ, không cho hắn cơ hội chuyển di tích cho người khác để cho người ta chứng đạo ư?”
Tô Vũ thì lão không biết.
Nhưng đã nghe tên nhiều lần nên trên đại thể cũng nghe hiểu một chút, một vị nhân tộc tuyệt thế thiên tài, hình như còn kế thừa di tích vô địch.
Hiện tại có người muốn giết hắn.
Về mục đích thì rất đơn giản, đó là không cho Hạ Long Võ cơ hội âm thầm chứng đạo, mọi người cần Hạ Long Võ chứng đạo chính diện, chứng đạo tại Chư Thiên chiến trường!
Đại Hán vương bình tĩnh nói: “Có lẽ thế! Vạn tộc đại khái cũng có mục đích này, cho nên, cử động nhằm vào Tô Vũ cũng càng ngày càng nhiều, người trẻ tuổi này. . .
Ta cũng không dễ bình phán đúng sai, hắn công khai công pháp, đánh giết kẻ địch, đều là việc có lợi với nhân tộc nhưng hắn không ngừng công khai công pháp, hiển lộ ra rằng hắn có di tích, cũng làm cho không ít người kiêng kị.”
Đại Hán vương dứt lời, ngừng một chút mới nói: “Lòng muốn giết hắn của Vạn tộc sẽ không chết, mà điều chúng ta có thể làm cũng không nhiều, tại Nhân Cảnh tận lực bảo vệ hắn chu toàn, hoặc là để hắn tới Cầu Tác cảnh, ta sẽ bảo đảm hắn chu toàn!”
Chu Thiên Đạo vừa muốn nói chuyện, Đại Hán vương đã thản nhiên nói trước: “Thiên Đạo, có một số việc ngươi cũng hiểu rõ, hắn không tới Cầu Tác cảnh, chúng ta cũng không tiện nhìn chằm chằm vào bên kia, ai cũng có chuyện, không có khả năng một mực để Vĩnh Hằng đi thủ hộ một vị trẻ tuổi.”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Đại Hán vương nói cực phải! Bất quá tại Đại Minh phủ ta thì an toàn của hắn vẫn có bảo đảm, về phần di tích. . .”
Chu Thiên Đạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Kỳ thật Tô Vũ đã sớm để cho Hạ Long Võ cầm đi rồi, đối với vạn giới, mọi người muốn giết thì trực tiếp giết Hạ Long Võ đi, cái tên máu me đó dù sao cũng không sợ gì. . .”
Hồ tổng quản trợn trắng mắt!
Mẹ nó, ngươi có phải người không?
Lời này mà ngươi nói ra miệng cũng không cảm thấy ngại à?
Chu Thiên Đạo không thèm để ý, nói câu khó nghe, Hạ Long Võ không ra khỏi Nhân cảnh thì ai có thể giết y cơ chứ?
Ra khỏi Nhân cảnh thì tất cả mọi người đều muốn giết y.
Có cái gì khác nhau đâu?
Cái tên máu me đầy mình đó đại khái cũng không thèm để ý chút chuyện này, thậm chí có khi y còn ước gì có vô địch tới âm thầm giết mình cũng nên, nói không chừng còn có thể câu được tên vô địch ra giết một lượt.
Nói đến đây, Chu Thiên Đạo thở dài, “Dù cho hiện tại không nói cho Hạ Long Võ thì chờ ta trở về cũng sẽ bảo Tô Vũ nói cho Hạ Long Võ biết di tích ở đâu, nói cũng đều nói rồi, các ngươi muốn ngăn trở Hạ Long Võ chứng đạo, vậy thì cứ đi tìm Hạ Long Võ gây phiền toái đi. . .”
Lời này vừa nói ra, có người trầm giọng quát: “Chu phủ chủ, nói sai một lần thì thôi! Không phải chúng ta muốn ngăn Hạ phủ chủ mà là vạn tộc, Phủ chủ một lần lại một lần nhất định cứ phải đẩy chúng ta tới phe đối lập Hạ phủ chủ sao?”
Chu Thiên Đạo cười lớn: “Ta không có ý kia a! Mọi người đừng hiểu lầm! Ta cũng không có ý đó, dù sao chuyện không liên quan gì tới ta!”
“Hạ Long Võ tính tình không tốt, ngày ngày giết chóc, ta cảm thấy tỉ lệ hắn Chứng đạo thất bại cao tới chín phần, bây giờ còn có một phần hi vọng, mọi người cũng đừng giày vò thêm nữa, thật sự ép người ta quá. . .
Tưởng là hắn không chứng đạo là không được à? Ép quá thì dứt khoát không chứng đạo nữa, thế là tính toán gì đó đều uổng công, đúng không?”
Ông cười ha hả: “Có vài người còn hi vọng nhân cơ hội này giành cho mình một chút phúc lợi nữa kìa! Các ngươi lúc này ép người quá đáng, đến cuối cùng hắn chạy đi tiểu giới để chứng đạo. . .
Vậy thì tiêu tùng!”
Chu Thiên Đạo nói rất hào hứng: “Tần Trấn, anh em nhà họ Chu, Nguyên gia lão đại, Lưu gia lão đại. . .
Rất nhiều người đều đang đợi, cơ hội này đại khái chỉ có một lần, đừng làm náo động quá khó coi, nếu không đổi thành ta thì ta cũng nhịn không được, huống chi là tên bạo lực Hạ Long Võ kia, chư vị hãy quản người của mình cho thật tốt đi! Hãy suy nghĩ rõ ràng chút, chớ vì những người khác phạm sai lầm mà tính nợ. . .
Thật sự dồn tên cục mịch kia đến cực hạn, ha ha. . .
Đến lúc đó mọi người cứ chờ mà xem đi!”
Im ắng.
Đại Hán vương nhìn thoáng qua Chu Thiên Đạo, mở miệng nói: “Vậy cứ thế đi! Còn về Hạ gia. . .”
Ông nhìn về phía Hồ tổng quản, cười nhạt: “Tiểu Hồ, ngươi có lời gì muốn nói không?”
Hồ tổng quản vội vàng cung kính đáp: “Không có, Phủ chủ và Hầu gia đều không nói gì, hết thảy lấy đại cục làm trọng.”
Đại Hán vương lúc này mới không nói gì nữa.
Bên kia, Diệt Tằm vương cũng không lên tiếng.
Không nói gì thì mới đáng sợ!
Loại người như Chu Thiên Đạo dựa vào lí lẽ biện luận, nói gì thì vẫn hi vọng yên ổn ở Nhân cảnh.
Nhưng có vài người không lên tiếng, hiện tại kìm nén thì không có nghĩa là sẽ một mực kìm nén, đến cuối cùng, có lẽ sẽ gây ra nhiễu loạn lớn!
Hạ gia không nói gì!
Ngay cả Đại Hạ vương gần đây ở trên Chư Thiên chiến trường đều không tỏ ý gì.
Muốn Hạ Long Võ chứng đạo. . . điều này đã thành chấp niệm của Hạ gia.
Thành công hay thất bại thì khả năng đều sẽ có nhiễu loạn lớn.
Đại Hán vương cũng rất đau đầu, kỳ thật nếu Hồ tổng quản mở miệng, hiện tại ông có thể thừa dịp mệnh lệnh cho Nguyên gia Nguyên Khánh Đông rời khỏi Đại Hạ phủ, kết quả. . . họ lại im lặng.
Hạ gia không có ý kiến!
Càng không có ý kiến thì càng phiền toái.
Chương 1045: Một Mình Ngươi Tự Biên Tự Diễn
Chu Thiên Đạo thấy thái độ của Hồ tổng quan như thế thì cũng không nói thêm lời nào, chuyện không liên quan tới ta, ta mặc kệ.
Hạ gia bên kia giữ thái độ làm cho người ta phát lạnh.
Hạ Long Võ bạo lực mà lần này đều không có ý kiến phản đối, ngươi có sợ hay không?
Trong Bát đại gia, vài vị gia chủ cũng yên lặng không hó hé gì.
Đại Hán vương không nhắc lại việc này, trong nội tâm ông thở dài một tiếng, rất nhanh bèn mở miệng nói: “Đã như vậy, mối nguy của Đại Minh phủ xem như đã giải trừ rồi nhỉ? Thiên Đạo, còn có gì muốn đề xuất nữa không?”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Còn một chuyện cuối cùng, không phải đại sự gì, xem như việc tư, Cầu Tác cảnh có một số bản thảo của vô địch, có thể đưa cho Tô Vũ mấy quyển được không?”
Ông nói: “Việc nhỏ mà thôi, bản thảo bình thường là được! Cầu Tác cảnh ban thưởng, bao gồm cả cơ hội đúc thân, Đại Minh phủ sẽ tự cung cấp cho Tô Vũ nên cũng không cần làm phiền chư vị phải chia miếng thịt.
Bát đại gia mỗi một nhà bỏ ra một bản bản thảo vô địch đi, mặt khác thì ban thưởng thêm ba mươi đến năm mươi bản, thứ đồ chơi này lại không đáng tiền, cô địch cảnh tùy tiện viết là được ấy mà. . .”
An tĩnh!
Ngươi cũng thật dám đòi!
Đại Hán vương yên lặng một lát, trong Bát đại gia có gia chủ trầm giọng nói: “Bản thảo vô địch viết sẽ không truyền ra ngoài!”
Bản thảo của vô địch ẩn chứa một chút cảm ngộ của vô địch.
Thứ này bình thường sẽ không truyền ra ngoài.
Chu Thiên Đạo nghe vậy liền gật đầu, “Được thôi!
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
mạnh hơn so với
《
Vạn Văn kinh
》
rất nhiều.
Nếu
《
Vạn Văn kinh
》
đã có thể đổi hai lần cơ hội đúc thân, vậy
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
tối thiểu phải được 4 lần nhỉ? Vậy 4 năm tiếp theo, Đại Minh chúng ta phủ sẽ có mỗi năm một người đúc thân, đúng rồi, Đại Minh phủ cũng đổi 50 năm được một cơ hội, vị chi là 5 lần.
Thế thì 5 năm tới đây đều sẽ do người của Đại Minh phủ tới đúc thân, cái này có thể chứ?”
“. . .”
Chu Thiên Đạo ngáp dài: “Vậy cứ quyết định thế đi, đừng nói với ta rằng
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
còn không bằng
《
Vạn Văn kinh
》
đấy, nếu nói như vậy. . . thì cũng vô nghĩa, tưởng Văn Minh sư khắp thiên hạ đều là đồ đần à? 5 năm tới đều là của Chu gia chúng ta!”
Nguyên gia gia chủ khẽ cau mày hỏi: “Đại Minh phủ có 5 người cần đúc thân sao?”
Đây là đãi ngộ của đỉnh cấp thiên tài!
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Cháu trai cháu gái ta là đã có hai người cần, Đại Minh phủ nhiều thiên tài lắm, đừng nói 5 lần, 500 lần còn không đủ. . .”
Ông tủm tỉm cười bảo: “Đều là tuyệt đỉnh thiên tài cả, cái này các vị yên tâm, một khi đúc thân thành công, một người đánh năm tên Hoàng Đằng, Tần Phóng đều được.”
Còn giả như không đánh được. . .
Vậy thì không đánh được thôi chứ sao.
Mọi người không nói gì.
Đại Hán vương cười khẽ, “Bản thảo của ta có thể cho ngươi một phần. . .
Những người khác thì. . .”
Ông nhìn về phía Bát đại gia chủ, cho Chu gia 5 năm liên tục cơ hội đúc thân hay là cho bản thảo?
Các ngươi tự chọn!
Chu Thiên Đạo cũng thoải mái nhàn nhã, ông không vội chút nào, tùy tiện mà cho đi!
Cái nào cũng được!
Nguyên gia gia chủ vẫn còn có điểm không cam tâm, lại lần nữa nói: “Có thể cho những phần thưởng khác, ví dụ như Thiên Nguyên quả. . .”
“Ồ, Thiên Nguyên quả hả? Cho 100 viên à?”
Chu Thiên Đạo hào hứng đáp: “Cái này cũng được, bằng không thì. . . không ích gì, các ngươi thấy đó, vừa rồi ta tùy tiện làm giả dị tượng, hao phí hơn 10 viên Thiên Nguyên quả.
Chúng ta không thiếu cái này, nói thật, Đại Minh phủ ta thứ này có cả đống, phụ thân ta vào mấy năm trước đã trộm chặt ở Thần giới về một gốc cây Thiên Nguyên, các ngươi không biết hả?”
“. . .”
Xéo đi!
Lừa ai chứ?
Chu Thiên Đạo không kiên nhẫn được lâu, phất tay nói: “Đừng dây dưa nữa a! Còn dài dòng nữa thì không truyền
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
nữa, các công pháp khác đều sẽ tăng giá cả gấp bội ở các đại phủ, đều là chuyện tốt do Bát đại gia làm ra đấy, sáng tạo công pháp lại không có ban thưởng, còn mở rộng làm gì? Thật sự cho rằng ta quan tâm chút tiền nhỏ kia à?”
Ông hơi mất kiên nhẫn, bên kia, Diệt Tằm vương cười bảo: “Thiên Đạo, không bằng đem
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
trao quyền cho Chiến Thần điện đi, ta cam đoan sẽ cho các ngươi đủ chỗ tốt.”
Chu Thiên Đạo nghiêng đầu nhìn đối phương, “Được,
《
Nguyên Thần Khai Nguyên quyết
》
xuất hiện, hiệu quả không tệ, ở Chiến Thần điện bên này, mong là Diệt Tằm vương cũng có thể đốc xúc một chút, Hợp Khiếu pháp thì không có cho được chỗ tốt gì rồi.”
Diệt Tằm vương cũng không thèm để ý, tùy ý nói: “Vừa rồi không phải đã cho rồi sao?”
“. . .”
Được a!
Lười nói vấn đề này, Chu Thiên Đạo cũng không hỏi nữa, đứng dậy đi xuống khỏi bảo tọa, bình tĩnh nói: “Vậy cứ thế đi, bắt đầu từ năm nay, ta sẽ an bài người tới phong tỏa Thiên Nguyên cảnh, Thiên Nguyên quả cứ 9 năm ngắt lấy một lần, năm ngoái mới hái rồi, ta sẽ phong tỏa 5 năm, cũng chẳng phải chuyện lớn gì nhỉ!”
Nghe thế, có vị Bát đại gia chủ thở dài, mở miệng nói: “Có thể cho, mỗi nhà một bản, cộng thêm bản của Đại Hán vương đại nhân nữa, tổng cộng sẽ cung cấp cho Tô Vũ 9 bản thảo vô địch. . .”
“Gom góp cho tròn số đi!” Chu Thiên Đạo phẩy tay, “Bát đại gia cùng bỏ tiền mua thêm một bản, gom góp tròn 10 bản đi, chuyện bé tẹo tèo teo như đánh rắm ấy mà, một đám đại nhân vật như chúng ta cũng đâu cần phải vì chút chuyện này mà gây sự như ngoài chợ chứ.”
Chuyện bé tẹo tèo teo như đánh rắm?
Bản thảo vô địch không đáng tiền đến thế sao?
Lười giải thích với ông, mấy người kia đành chấp nhận, không nói thêm gì.
10 bản thảo của vô địch!
Đây là ban thưởng đối với
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
, không đòi, vậy dĩ nhiên không ai cho, đòi thì không cho không được.
Nhất là vào lúc này!
Đại Hán vương và Diệt Tằm vương đều đang nhìn, đám người Chiến Thần điện cũng đang nhìn, kỳ thật Bát đại gia cũng rất biệt khuất, Đại Minh phủ có việc, Chu Thiên Đạo cáo trạng tới đây, Đại Minh phủ thuộc sự cai quản của Cầu Tác cảnh, tự nhiên là bọn họ gặp chuyện không may.
Đại Hạ phủ xảy ra chuyện, cũng không thấy Hạ gia tới Chiến Thần điện cáo trạng bao giờ.
Kết quả, phiền toái đều là bọn hắn chịu.
Chu Thiên Đạo, tiểu nhân!
Vô sỉ!
Chu Thiên Đạo không thèm để ý chút nào, cười vui vẻ nói: “Vậy bây giờ các nhà lấy ra đi, ta thuận tiện mang về luôn, miễn làm phiền chư vị phải đưa qua! Sự tình giải quyết viên mãn, tất cả mọi người thật là tốt, ta đã nói mà, việc rất nhỏ, không cần thiết giày vò làm gì!”
Người nào giày vò hả?
Mọi người không nói gì!
Hôm nay, lời gì cũng đều bị một mình ngươi tự biên tự diễn hết rồi!
Vài vị gia chủ cũng không nói thêm gì, dồn dập lấy ra một bản bản thảo, đưa về phía Chu Thiên Đạo, giữa sân, rất nhiều vị Sơn Hải đều hâm mộ đỏ cả mắt.
Mà Đại Hán vương chỉ cười, cũng tiện tay đưa xuống một bản thảo.
Chu Thiên Đạo vỗ vỗ trán, giống nghĩ tới điều gì, quay đầu hô lớn: “Diệt Tằm vương đại nhân, Tô Vũ cũng tính là nửa học sinh của ngài, ngài có thể viết một bản cảm ngộ
《
Thời Gian
》
cho ta mang về không?”
Diệt Tằm vương hơi ngẩn ra, thật sự là Tô Vũ à?
Mà giờ khắc này, trong đại điện, Nhật Nguyệt và Sơn Hải hai phía đại điện đều hơi kinh ngạc.
《
Thời Gian
》
?
Đại Hán vương cũng có chút ngoài ý muốn, nhìn về phía Diệt Tằm vương, đồ đệ tiện nghi thế à?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









