[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 207 : Tiểu Tử, Trễ Rồi! (c1031-c1035)
❮ sautiếp ❯Chương 1031: Tiểu Tử, Trễ Rồi!
Chu Thiên Đạo nhanh chóng đưa ra quyết định của mình.
Ông nhìn ra phía ngoại thành một lần nữa, cất cao giọng nói: “Chư vị, Chu Thiên khiếu huyệt thì hãy đợi thêm đi, hiện tại còn chưa hoàn thiện, chờ ngày nào đó nó hoàn thiện, sở nghiên cứu Nguyên Thần tự nhiên sẽ cân nhắc việc truyền bá khắp Nhân cảnh.
Tô Vũ vốn là người tâm niệm nhân tộc, bằng không bấy lâu nay cũng sẽ không lần lượt truyền bá hết quyển công pháp này tới quyển công pháp khác ra bên ngoài!”
Không đợi người khác đáp lời, Chu Thiên Đạo đã chặn họng trước: “Ta đã nói đến mức này, mọi người cũng đừng hùng hổ dọa người nữa, không có ý nghĩa! Đại Thương phủ cũng đừng quấy nhiễu, mang tiết tấu gì chứ, lần trước ta giết chết một vị Các lão của các ngươi, không cần thiết tính toán vào bây giờ, mưu trí lên, khôn ngoan lên!”
Chu Thiên Đạo tủm tỉm cười tiếp tục: “Đại Thương vương cũng là cường giả đỉnh cấp, quan hệ với phụ thân ta không tệ, không cần thiết náo động quá mức! Làm thế kỳ thật không thích hợp chút nào! Còn nữa, thứ như công pháp này đều coi là tư mật, một đám Nhật Nguyệt lại bức bách một người trẻ tuổi, truyền đi sẽ không dễ nghe, người của Đại Minh phủ đều đang nhìn các ngươi đấy!”
Bên kia, Hồ tổng quản thở dài một tiếng, mở miệng nói: “Chu phủ chủ nói không sai, mọi người xin giữ thể diện đi.
Chu phủ chủ, việc này tùy theo ý nguyện của Tô Vũ!”
Đáng tiếc!
Nếu Tô Vũ đang ở tại Đại Hạ phủ thì Đại Hạ phủ chắc chắn sẽ một bước cũng không nhường, Chu Thiên khiếu huyệt. . .
Thật sự đáng tiếc!
Quá sức tiếc nuối!
Chu Thiên Đạo hài lòng gật đầu, “Cứ như vậy đi, mặt khác, vì phòng ngừa hiểu lầm, trong vòng một canh giờ, chư vị xin đừng vào thành, vào thành. . . thì sẽ xử lý như địch nhân! Sau một giờ, ta tự nhiên sẽ tiếp đãi chư vị.”
Mọi người không hiểu, lúc này ngài còn có chuyện gì phải xử lý sao?
Hộ tống Tô Vũ trở lại học phủ à?
Có cần khoa trương như vậy không?
Chu Thiên Đạo hít sâu một hơi, sau đó nói: “Chư vị, ta đã nói tới như vậy thì vẫn hi vọng chư vị cho ta chút thể diện. . .
Bằng không thì, tính tình ta tuy tốt, nhưng tính tình cha ta thì tệ lắm!”
Bên ngoài, mấy người lộ ra vẻ mặt dị dạng.
Ý gì thế?
Mà những cường giả đang ẩn núp bên trong nội thành lúc này mơ hồ cũng có chút cảm giác tim đập nhanh.
Ý gì vậy?
Chu Thiên Đạo không tiếp đãi những vị Nhật Nguyệt kia sao?
Đều là đại nhân vật có mặt mũi hết mà!
Chu Thiên Đạo không để ý tới suy nghĩ của bọn họ, ông tiếp tục truyền âm cho những Nhật Nguyệt cường giả xung quanh.
Lúc này đã có tới 5 vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh đang đợi ở bên ngoài thành!
Mà Nhật Nguyệt lén lút lẻn vào bên trong vừa khéo cũng có 5 vị!
Sơn Hải cảnh thì lại càng nhiều, trọn vẹn 15 người!
Cường giả Vạn Tộc giáo ở gần đây chỉ sợ đã tới hơn phân nửa, cường giả Vạn Tộc giáo của ba bốn phủ lân cân đại khái đều tới đầy đủ hết.
Câu được cá lớn!
Sợ là sợ Lam Thiên hoặc là giáo chủ Nguyên Thủy Thần giáo cũng tới, vậy thì sẽ rất phiền phức!
Chu Thiên Đạo không quan tâm tới người bên ngoài, ông nhìn về phía dân chúng dưới kia, thân thiết hỏi: “Náo nhiệt cũng xem đủ rồi, công pháp sẽ sớm truyền bá, tâm tình mọi người hôm nay không tệ chứ?”
“Vẫn được. . .
Phủ chủ, còn nữa không?”
“Hết rồi!” Chu Thiên Đạo phì cười, đáp: “Chu gia ta chấp chưởng Đại Minh phủ mấy trăm năm, con người ta ấy mà, nhiều năm qua tại Đại Minh phủ cũng chưa từng yêu cầu mọi người làm cái gì cả, đúng không?”
Dân chúng nghi hoặc, không hiểu rõ lời ông nói.
Có người cười ha hả lên tiếng: “Phủ chủ, vậy hôm nay ngài muốn yêu cầu chúng ta làm gì đây?”
Chu Thiên Đạo giơ tay lên, chậm rãi nói: “Không tính là việc gì lớn, ta tiếp chưởng vị trí Phủ chủ đã 77 năm! 77 năm qua, ta rất ít khi giả vờ giả vịt ở trước mặt mọi người, thế nhưng, có câu nói vẫn rất có lý, lễ nghi không thể bỏ!”
Nói đến đây, Chu Thiên Đạo cười lớn: “Hôm nay, ta muốn hưởng thụ một chút đãi ngộ của Phủ chủ. . .
Chư vị dân chúng của Đại Minh phủ, Chu Thiên Đạo ta yêu cầu không nhiều.
Lễ tiết của Đại Minh phủ có còn không?”
Dân chúng sửng sốt một chút, trong đám người, một số lão nhân giống như nhớ lại cái gì, sau một khắc, có người bật cười, bất quá cũng không nhiều lời, nhanh chóng quỳ một chân trên đất.
Sau một khắc, đồng loạt có mấy ngàn người cùng quỳ một chân xuống. . .
Bên cạnh có một vài người trẻ tuổi hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh người người đều đồng loạt quỳ một chân xuống, hướng về lễ đài.
77 năm!
Đại Minh phủ 77 năm qua, cơ hồ không có quy củ gì lớn, nhưng mà các lão nhân đã có giáo dưỡng, khi Phủ chủ đi ra ngoài, ấn theo lễ tiết thì phải quỳ một chân trên đất tỏ lòng trung thành với Đại Minh phủ!
Vì Đại Minh phủ mà chiến!
Vì Chu gia mà chiến!
Vì hơn ba trăm năm trước, khi Đại Minh Vương khai phủ đã bảo hộ ngàn tỉ nhân tộc, Chu gia chấp chưởng Đại Minh phủ, mang tới ân nghĩa cứu mạng, xứng đáng được con dân Đại Minh phủ đền đáp!
Mà ngay một khắc này, có mấy người lại tỏ thái độ chần chờ.
Có người quỳ xuống, có người thì vẫn chưa!
77 năm còn có người nhớ rõ, rất nhiều người nhớ kỹ, Đại Minh phủ thái bình đều nhờ vào Chu gia bảo hộ.
Mà có vài người thì chưa hẳn nhớ được.
Chu Thiên Đạo không thèm để ý tới những người này, đúng lúc ấy, ông bỗng nhiên quát lên một tiếng lớn, “Chư quân miễn lễ!”
Miễn lễ, dập đầu ba cái rồi mới đứng lên. . .
Ngay tại khi phần lớn mọi người đều đang cúi đầu xuống, muốn bái ba vái, nơi xa xa, một đạo ý chí lực vô cùng cường đại bất chợt cuốn tới!
Cùng lúc đó!
Đám người Chu Thiên Đạo dồn dập ra tay!
Chu Thiên Đạo một tay che trời, phủ tới hướng một vị cường giả trong đám người vừa muốn quỳ xuống!
Tiểu tử, trễ rồi!
Vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh kia đại biến sắc mặt!
Vừa rồi gã cũng cảm giác có điểm không thích hợp!
Thế nhưng không nghĩ tới, Chu Thiên Đạo nói ra tay liền ra tay!
Giờ khắc này, nơi xa, một tòa tháp đã che đậy thiên địa, lệch trời mà tới!
Xen lẫn với ý chí lực vô cùng cường đại!
Bốn phía những người khác đều quỳ rạp trên đất, duy chỉ có gã là còn chưa kịp quỳ xuống, cho nên rất dễ thấy!
Không phải người của Đại Minh phủ nên nào biết được việc này, mà dù cho biết, làm đại nhân vật lâu năm thì đâu dễ tuỳ tiện quỳ xuống trước mặt kẻ địch.
Ngay khi gã còn đang chần chờ, Chu Thiên Đạo đã động thủ!
Một chưởng vỗ rơi!
Ầm ầm!
Một tiếng động kinh thiên vang lên, dân chúng quỳ sát bốn phía có người bay ngược ra, Chu Thiên Đạo lại không lo được cho bọn họ, sau một khắc, một tôn tháp, chính là Thiên giai đỉnh phong văn binh Bách Đạo các ùa ra!
Phù một tiếng!
Trong nháy mắt nó đã đánh nát một tầng phòng ngự, hư không nổ tung, giống như có cái gì nó tan tành, không ai có thể thấy rõ là thứ gì phát nổ.
Chỉ có những cường giả lúc này mới có thể thấy tôn tháp kia trong phút chốc rơi xuống đã đánh xuyên biển ý chí của gã Nhật Nguyệt cảnh nọ!
Biển ý chí sụp đổ!
Chỉ tích tắc vài giây, quả thực là chỉ trong vài cái chớp mắt thì một vị Nhật Nguyệt đã bị đánh tan biển ý chí!
Mà cũng ngay lúc đó, một bên khác, một tên Nhật Nguyệt đang ẩn núp bị Ngưu phủ trưởng dùng một cái bọt khí bao bọc, bọt khí trôi nổi thượng thiên, ba vị Nhật Nguyệt của Đại Minh phủ hợp lại đánh ra một kích, ầm ầm nổ vang!
Nhật Nguyệt bên trong bọt khí bị ba vị Nhật Nguyệt đánh nổ tung ngay tại chỗ!
Không tới mấy giây, hai gã Nhật Nguyệt đã ngã xuống!
Trên không, dị tượng khi Nhật Nguyệt chết đi nhanh chóng hiện ra, hai vầng bán nguyệt rơi xuống từ không trung!
Nhật Nguyệt bỏ mạng!
Chương 1032: Không Cho Phép Vào Thành!
“Ônggg!”
Ngay một khắc hai gã Nhật Nguyệt kia vừa bỏ mạng, hai vị Nhật Nguyệt đang ẩn núp khác hốt hoảng phá không phóng ra, chúng muốn trốn chạy!
Rõ ràng là chúng không có bất luận tâm tư kịch chiến gì cả!
Đáng chết!
Thế mà lại bại lộ!
Không nghĩ tới chỉ vừa lơ là một chút thì đã có hai vị Nhật Nguyệt cảnh bị Đại Minh phủ vây giết!
Một người trong đó vừa độn không, nhưng ngay đúng lúc này, Chu Thiên Đạo đã đánh giết xong người kia, lập tức bèn đánh thẳng tới chỗ gã.
Cùng quãng thời gian ấy, Bách Đạo các lại phóng thẳng tới hướng một vị Nhật Nguyệt đang phá không lẩn trốn còn lại.
5 vị Nhật Nguyệt cảnh!
Còn có một người đang ẩn núp bất động, gã quỳ rạp dưới đất nhưng trong lòng thì vô cùng hoảng hốt!
Bại lộ rồi ư?
Vì sao?
Ta thì sao?
Ta đã bại lộ hay chưa?
4 người kia không quỳ xuống nhưng gã thì đã sớm quỳ xuống trước tiên, ngay khi Chu Thiên Đạo nói chuyện, đám lão nhân bên cạnh cũng nói chuyện phiếm, gã cố ý nghe lỏm, biết được quy củ của bọn họ cho nên biết tiếp theo phải quỳ, vì vậy ngay khi Chu Thiên Đạo hô một tiếng, gã cũng không quá lưỡng lự, học theo mọi người xung quanh lập tức quỳ xuống.
Ta đã bại lộ rồi sao?
Tất cả những thứ này tới quá nhanh!
Chu Thiên Đạo nói hạ sát thủ liền hạ sát thủ!
Hoàn toàn không có chút chuẩn bị gì!
Mà ông lại đánh cực kỳ tinh chuẩn, trong nháy mắt kết hợp với Ngưu Bách Đạo đánh giết hai vị Nhật Nguyệt cảnh không hề có chút đề phòng nào!
Trong chớp nhoáng này, tất cả mọi người vẫn chưa kịp phản ứng.
Bao gồm cả Tô Vũ!
Hắn chỉ thấy hoa mắt, sau đó thì hai vầng bán nguyệt đã rơi vỡ!
Tích tắc sau, trên không trung bạo phát đại chiến, Chu Thiên Đạo cùng các vị Nhật Nguyệt như Ngưu Bách Đạo, cộng thêm Bách Đạo các đều đang vây giết mấy tên Nhật Nguyệt!
Quá nhanh!
Mà vào thời khắc này, gã Nhật Nguyệt ẩn núp cuối cùng thầm thấy hoảng hốt, không được, tiếp tục như thế, có lẽ gã cũng sẽ bại lộ, sẽ phải chết, Chu Thiên Đạo đây hẳn là đang cố ý mặc kệ gã. . .
“Bắt Tô Vũ, uy hiếp bọn chúng, bằng không thì chúng ta chắc chắn phải chết!”
Đây là lời mà gã truyền âm, gần như ngay đồng thời, trong đám người bỗng nhiên có hơn mười nhân ảnh thoát ra, phóng thẳng tới chỗ Tô Vũ!
Là những Sơn Hải cảnh vẫn luôn ẩn giấu trong đám đông!
Bọn chúng cũng bị dọa sợ ngây người!
Nhưng ngay khi vừa nghe thấy gã Nhật Nguyệt truyền âm, thân alaf cường giả Sơn Hải, bọn họ vẫn kịp phản ứng lại, nhất định phải tự cứu!
Lúc bấy giờ, bắt Chu Hồng Lượng đều chưa hẳn có thể tự cứu, chỉ có bắt Tô Vũ mới có thể thoát được!
Bên cạnh Tô Vũ đã không còn vị Nhật Nguyệt nào bảo vệ!
Đương nhiên, Sơn Hải thì có không ít.
Thống lĩnh Thiên đạo quân chợt quát lên: “Giết!”
Hơn mười vị cường giả Thiên Đạo quân phá không bay ra, đánh tới hướng những người kia!
Bốn phương tám hướng đều đang chiến đấu!
Mà Tô Vũ vẫn đứng yên tại chỗ.
Không một ai có thể tiếp cận!
Cùng thời gian ấy, gã Nhật Nguyệt ẩn nấp cuối cùng đã kết thúc truyền âm, gã không phá không bỏ chạy, mà là cấp tốc trốn vào lòng đất, dùng tốc độ nhanh vô cùng để lẩn trốn!
Về chuyện bắt Tô Vũ. . .
Bắt cái rắm ấy!
Đến lúc này còn không mau mau thừa dịp hỗn loạn mà chạy trốn mới là kẻ ngu.
Cùng lúc đó, những Nhật Nguyệt ngoài thành bây giờ mới kịp phản ứng được, bùng nổ, ngã xuống, hết thảy phát sinh quá nhanh!
Nhanh đến không thể tưởng tượng nổi!
Có người vừa mới chuẩn bị động đậy, giọng nói u lãnh của Chu Thiên Đạo đã vang lên: “Không cho phép vào thành!”
Nghe lại lời nhắc nhở này, mọi người mới hiểu rõ, lúc trước lời ông nói là có ý gì!
Không cho phép vào thành!
Sau một giờ mới có thể vào!
Vào thành bây giờ thì chính là kẻ địch.
“Chu phủ chủ. . .
Chúng ta có thể giúp một tay. . .”
“Không cho phép vào thành!”
Giọng Chu Thiên Đạo càng lạnh hơn, liên thủ với Bách Đạo các, trong chớp mắt ông đã giết cho tên Nhật Nguyệt kia đổ máu, Ngưu Bách Đạo cùng ba vị Nhật Nguyệt khác thì đang vây giết một tên Nhật Nguyệt còn lại!
Lúc này họ không có thời gian đi quản tên Nhật Nguyệt cuối cùng đã lẩn trốn!
Gã Nhật Nguyệt cảnh chui lủi dưới lòng đất thầm mừng rỡ trong lòng.
Không ai quản ta!
Bên kia, Hồ tổng quản chợt quát: “Chư vị, bên kia còn có một tên, chúng ta mau đi ra ngoài thành vây giết gã. . .”
Vị Nhật Nguyệt đang lẩn trốn nọ cũng không lo được chuyện ẩn tàng khí tức nữa.
Hồ tổng quản hô một tiếng, vừa định nhích người, đúng khi đó, trước mắt kẻ trốn chạy bỗng xuất hiện một cánh cửa, một lão nhân tóc hoa râm cắn răng mắng: “Kỹ thuật này của ta còn chưa hoàn thiện, đệt, để ta tới làm gì chứ. . .”
Bịch một tiếng!
Gã Nhật Nguyệt kia trực tiếp đụng phải cửa ra vào rồi biến mất, không gian dấy lên từng cơn gợn sóng kịch liệt!
Hồ Hiển Thánh đổ máu không ngừng, cố sức trấn áp cánh cửa kia, hét lớn: “Người tới nhanh lên, má nó, Nhật Nguyệt tam trọng, trấn áp không được nữa, sắp nổ rồi!”
“Truyền tống môn!”
Có người kinh hô!
Sau một khắc, tiếng kinh hô hóa thành cảm giác đau đớn, truyền tống môn, không đúng, truyền tống môn này không có đường, đối phương đã bị vây ở phía sau không gian cánh cửa!
Mà ngay khi Hồ Hiển Thánh sắp không trấn áp được nữa, bên người ông xuất hiện hai vị lão nhân, một nam một nữ, là lão nhân đến từ học phủ.
Lão nam tử bày ra đại trận, vờn quanh cửa ra vào.
Mà lão bà kia cũng chính là lão bà họ Hồ chuyên chủ trì ngọc cảm ứng siêu cấp, răng cũng sắp rụng hết đi.
Lúc này, lão bà không hề khách khí, vội vàng quát: “Mau nổ cánh cửa này. . .
Nổ chết hắn đi. . .”
“Ngươi dám!”
Hồ Hiển Thánh mắng to một tiếng, “Nổ cũng được, trả ta 1 triệu công huân!”
Của cải cả đời của ta a!
Chỉ để chế tạo cánh cửa này!
Ngay lúc mọi người đang giằng co, bỗng nhiên có người hét lên: “Ta cho!”
Hồ Hiển Thánh chấn động, ngay lập tức ông hét lớn một tiếng, “Nổ!”
Tô Vũ a!
Hắn mới vừa lên tiếng chi tiền kìa!
Ầm ầm một tiếng vang thật lớn!
Cửa ra vào nổ tung, không gian xé nát, một thân ảnh tàn phá từ trong không gian rơi xuống, gã muốn độn không mà chạy nhưng lại bị đại trận ngăn lại.
Chỉ trong nháy mắt, một cái hỏa lô xuất hiện, bao hết đại trận ở bên trong.
Văn binh!
Là văn binh của lão bà!
Trong lò lửa có hỏa diễm bay lên, lão bà khẽ quát một tiếng, từng viên từng viên thần văn bị nhen lửa, thần văn làm lửa rèn đúc văn binh!
Lúc này lại bùng cháy Nhật Nguyệt!
“A!”
“Hồ Kỳ, ngươi còn chưa chết?”
“Ngươi chết sẽ không yên lành!”
Bên trong hỏa lô kia, gã Nhật Nguyệt bị thiêu đốt thê lương rống to!
“Ngươi còn chưa chết! Hồ Kỳ. . .
Ngươi thật là ác độc!”
Lão bà thở hổn hển, hào hứng nói: “Không chết được. . .
Hôm nay, ta sẽ luyện một thanh văn binh từ máu thịt Nhật Nguyệt, ngươi chính là lớp sơn phủ của ta!”
Từng ngụm máu tươi phun ra ngoài, lão bà nhóm lên thần hỏa, cấp tốc bùng cháy!
Ầm ầm!
Hỏa lô kia ầm ầm rung động, Nhật Nguyệt cảnh kịch liệt giãy giụa, hỏa lô bị đánh cho không ngừng nhô lên nhưng lại chậm chạp vô phương đột phá, lão bà thấp giọng hét vang, từng ngụm tinh huyết phun ra ngoài!
Lão nam tử cũng không ngừng co vào đại trận, hai người hợp lại, tốc độ nhanh vô cùng!
Đằng xa, Chu Thiên Đạo còn chưa giải quyết xong tên Nhật Nguyệt mà ông đang đánh giết, thì bên chỗ lão bà thì đã ầm ầm một tiếng, một vầng bán nguyệt rơi vỡ!
Chết!
Ba tên Nhật Nguyệt trong nháy mắt ngã xuống, Hồ tổng quản lúc này cũng ngoài ý muốn vô cùng, ông sững người nhìn về phía lão bà, khẽ lẩm bẩm gọi: “Hồ Kỳ cô mẫu!”
Lão bà liếc mắt nhìn ông một cái rồi không để ý tới ông nữa.
“Cô mẫu. . .”
Hồ tổng quản còn muốn nói tiếp, lão bà đã điều khiển hỏa lô thu về rồi lạnh nhạt rời đi.
Mà lão nam tử kia thì vội vàng chạy bên cạnh Tô Vũ, đề phòng có kẻ lại đánh lén hắn.
Kể cả Hồ Hiển Thánh cũng vội đuổi theo tới chỗ Tô Vũ, ông thấy đau thịt vô cùng, sốt ruột hô lớn: “Tiểu tử, vừa rồi ngươi nói vẫn giữ lời chứ?”
Ông đã nổ truyền tống môn của chính mình!
Bằng không thì lão bà sẽ không đơn giản đánh giết một gã Nhật Nguyệt thế kia.
“Tính chứ!”
Tô Vũ gật đầu, nhìn quanh bốn phương rồi mỉm cười.
Chương 1033: Thần Văn Hóa Thân Của Vô Địch
Tô Vũ lướt mắt nhìn quanh bốn phương đang sôi sục chiến đấu, không khỏi mỉm cười.
Đại Minh phủ. . . thật thú vị!
15 vị Sơn Hải, 12 người đánh tới đều không thể đột phá phòng tuyến, toàn bộ giao chiến kịch liệt ở bên ngoài, Nhật Nguyệt cũng tốt mà Sơn Hải cũng tốt, không có một ai có thể đánh cận thân tới chỗ hắn!
Chu Thiên Đạo nói ông sẽ bảo vệ hắn an toàn. . . hoàn toàn là không hề lừa mình.
“Trốn!”
Có Sơn Hải bạo hống hét lên, chúng muốn trốn, có Nhật Nguyệt giết đến rồi!
Mà trên không trung, hai tên Nhật Nguyệt còn sót lại cũng không chống đỡ nổi nữa!
Hết thảy phát sinh đều quá nhanh!
Nhanh đến không thể tưởng tượng nổi!
Trong nháy mắt đã chết mất ba vị Nhật Nguyệt cảnh!
Đối diện chúng, Chu Thiên Đạo nở nụ cười!
Toàn thắng!
Tên Nhật Nguyệt trước mặt ông hiển nhiên chết chắc, trốn không thoát được!
Mà ngay khi ông đang đắc ý xông lên chặn đánh tên Nhật Nguyệt này, ánh mắt Chu Thiên Đạo đột ngột đại biến!
Cùng lúc đó, Nhật Nguyệt cảnh ở bốn phương tám hướng đều kinh hô một tiếng!
Bởi vì ngay bên kia, hư không bất chợt phá toái!
Một bàn tay lớn xuyên phá hư không, ba thần văn bị ném xuống, trong chớp mắt hóa thành ba người không mặt.
Chúng không gây sự với Chu Thiên Đạo mà là thẳng tắp đánh tới hướng Tô Vũ!
Ba tôn Nhật Nguyệt!
Không, ba tôn thần văn hóa thân, đều là thực lực Nhật Nguyệt cảnh!
“Hèn mạt!”
Chu Thiên Đạo giận dữ gầm lên!
Giờ khắc này, ông không nghĩ ngợi nhiều được, bên trong biển ý chí có một viên Chủ Thần văn muốn kích phát ra, ông thực sự đã phẫn nộ!
Thật to gan!
Đại Hạ phủ trước đó đã cho người nhắc nhở ông rồi, nhưng ông vẫn cảm thấy đối phương chưa chắc có gan to như vậy, dám ra tay ở Đại Minh phủ, thế nhưng sự thật chứng minh. . . ông sai rồi, đối phương thật sự có lá gan lớn không tưởng!
Đáng chết!
Nên giết!
Chủ Thần văn của Chu Thiên Đạo lóe sáng hào quang, muốn lao ra xuất thủ giết chết ba thần văn hóa thân kia!
Mà ngay một khắc ấy, hư không đột nhiên phá toái lần nữa!
Một người cầm đao bước ra!
Mặt vị nam tử vừa tới này hoàn toàn không có biểu cảm gì, chỉ thản nhiên cất tiếng: “Chờ ngươi đã lâu!”
Ầmmm!
Một đao chém xuống!
Ba thần văn hóa thân mới vừa xuất hiện trước mặt Tô Vũ đã bịch một tiếng, trực tiếp sụp đổ!
Sau một khắc, người tới quét mắt liếc nhìn Tô Vũ, cười nhạt một tiếng, một đao chém vỡ hư không, giậm chân bước vào hư không, chỉ còn thanh âm truyền đến: “
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
truyền vào Đại Hạ phủ, tam đại học phủ tùy ý!”
Vứt xuống lời này, bóng dáng người kia đã sắp sửa tan biến!
Nơi xa, hư không khắp nơi nổ tung!
Ánh đao tung hoành thiên hạ!
“Hừ!”
Rất nhanh, tiếng rên rỉ truyền đến, ở ngoài trăm dặm Hạ Long Võ xuất hiện, hắn vẫn cầm đao như cũ, trên đao treo một bóng người đã bắt đầu phá toái.
“7 viên thần văn vỡ nát!”
Hạ Long Võ thản nhiên nói: “Thú vị! Lần trước cộng thêm lần này, phá nát 7 viên thần văn Nhật Nguyệt. . .
Ngươi rất mạnh! Bất quá. . .
Ngươi còn có bao nhiêu thần văn để mà phá? Lần sau, ta sẽ chém nát cái đầu chó của ngươi!”
Bịch một tiếng, không cho bóng dáng kia có cơ hội nói chuyện, đao khí của y đã bùng nổ, thần văn đối diện nổ tung!
Hạ Long Võ quay đầu nhìn thoáng qua hướng Thiên Đô phủ, bên kia, Chu Thiên Đạo lạnh mặt, một bàn tay ông đã chụp chết hai tên Nhật Nguyệt, cũng cách không nhìn ra, trong mắt có Nhật Nguyệt luân chuyển.
Hạ Long Võ cười khinh miệt một tiếng, “Chu Thiên Đạo, làm heo thì rất tốt! Giết người, ngươi không được!”
Vứt xuống lời này, y liền xé rách hư không, đạp không mà đi!
Thiên Đô phủ, trên vùng trời.
Chu Thiên Đạo lạnh mặt, giương tay vồ một cái, những Sơn Hải đang chạy trốn lập tức bị ông giận dữ vồ nát mấy người!
Ông nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, sốt ruột truyền âm nói: “Không có y thì ngươi cũng sẽ không sao cả!”
“Gia hỏa đó bán ân tình giả cho ngươi đấy, không cần để ý!”
Hừ!
Có gì đặc biệt hơn người chứ!
Làm như không có ngươi thì ta không thể xử lý được ấy?
Mẹ nó!
Còn giả vờ ngầu!
Lão tử lập uy giết mấy tên Nhật Nguyệt, ngươi tới xen vào làm cái gì, một đao chém giết ba tên Nhật Nguyệt, tuy chỉ là thần văn hóa thân, nhưng cũng là Nhật Nguyệt, vừa so sánh ra. . .
Chu Thiên Đạo giết một tên Nhật Nguyệt lề mề nửa ngày, tính là cái gì chứ!
Thật mất mặt!
Mất mặt!
Tức giận đến phát điên!
Đến phiên Hạ Long Võ ngươi tới xen vào à?
Không có ngươi, ta giết không được chắc?
Không có ngươi, ta vẫn sẽ giết ba tên Nhật Nguyệt phân thân kia!
Không đúng. . .
Người ta đã giết bốn tên, cuối cùng khi ra đi còn mạnh mẽ phá vỡ không gian, truy sát đến đầu nguồn, chém giết một tôn Nhật Nguyệt hóa thân cuối cùng nữa.
Mẹ nó, tên vô địch nào điên rồi vậy?
Một lần cử tới 4 tôn Nhật Nguyệt hóa thân!
Kém chút liền bị lật thuyền trong mương!
Còn nữa, con rùa cháu Hạ Long Võ kia tới từ lúc nào, lão tử hoàn toàn không biết, ngay cả ngọc cảm ứng siêu cấp cũng không cảm ứng được, đây là nói y đã có chiến lực vô địch rồi à?
Cho nên ngọc cảm ứng siêu cấp mới không thể dò xét?
Mang theo vô số suy nghĩ, ông không ngừng truyền âm qua cho Tô Vũ: “Thật đó, tên kia là đang cố ý khoe khoang, thực lực của y cũng chỉ như thế thôi, không cần bội phục, không cần cảm tạ, không có y thì ta cũng có thể giết Nhật Nguyệt, bảo hộ ngươi chu toàn!”
“Ngươi tuyệt đối sẽ không có việc gì! Yên tâm đi!”
Mẹ nó, Hạ Long Võ chết tiệt, tới thu mua lòng người a!
Không biết xấu hổ!
Người ta đều đã chạy ra khỏi nhà các ngươi, ngươi còn tới thu mua lòng người, ngươi còn là người à?
Từng mảnh từng mảnh trăng rơi vỡ, vị Nhật Nguyệt cuối cùng lúc này cũng bị Ngưu Bách Đạo vây giết, mắt thấy chống đỡ hết nổi bèn rống giận gào thét: “Đừng giết ta, ta biết là tên vô địch nào phản bội. . .”
Phù một tiếng!
Ngưu Bách Đạo đánh nát đầu của gã, thản nhiên nói: “Im miệng đi!”
Phía dưới, Tô Vũ không nói gì.
Nên giết!
Mặc kệ người này nói thật hay giả, lúc này hiển nhiên không nên công khai, dễ gây ra hỗn loạn, dễ xuất hiện phiền toái lớn.
Một khi là vu oan thì cũng quá sức phiền toái, không bằng giết sạch cho rồi!
Lúc nãy tên vô địch kia đã bị phá vỡ 4 viên thần văn Nhật Nguyệt, lần trước gã cũng bị kích phá 3 viên, trọn vẹn tổn thất 7 viên Nhật Nguyệt thần văn, người này rốt cuộc là ai nhỉ?
Không sao, về sau chắc chắn sẽ có người điều tra việc ngày hôm nay.
Có điều có thể tra được hay không thì vô phương xác định.
Bất quá liên tục phá toái 7 viên Nhật Nguyệt thần văn, lần sau nếu còn ra tay, tất nhiên sẽ là chân thân.
Tô Vũ cũng không nói gì, hắn yên lặng hấp thu dư vị thần văn phá toái, cười nói: “Văn Minh sư không chiến đấu, có thể tu luyện ngay tại chỗ, chết nhiều Nhật Nguyệt thế này là cơ hội cho mọi người, sẽ có hỗ trợ khai mở Thần khiếu, nhanh khai Thần khiếu đi! Chiến giả cũng có thể tu luyện, mở khiếu huyệt đệ nhất trọng của
《
Nguyên Thần Khai Khiếu Quyết
》
cũng không tệ!”
Hắn nói vô cùng lạnh nhạt!
5 vị Nhật Nguyệt bị giết, những Sơn Hải cảnh còn lại lúc này cũng bị giết không sai biệt lắm, hắn có cái gì mà phải lo lắng.
Chương 1034: Ta Muốn Đi Cáo Trạng!
Tất cả mọi chuyện đều xảy ra quá nhanh.
Từ khi bùng nổ chiến đấu đến bây giờ vẫn chưa trôi qua năm phút đồng hồ.
5 vị Nhật Nguyệt đã ngã xuống!
Thực lực Đại Minh phủ cũng vượt quá tưởng tượng của mọi người, lần này đã xuất hiện tới 7 vị Nhật Nguyệt cảnh!
Truyền tống môn của Hồ Hiển Thánh cũng làm cho người ta rung động.
Mấu chốt là. . . sao họ lại có thể phát hiện?
Sau đó trực tiếp khóa chặt 5 tên Nhật Nguyệt cảnh kia?
Không có tự tin thì ai dám ẩn núp tiến vào?
Không những như thế, lúc này, Chu Thiên Đạo đứng trên không trung, đang trực tiếp giết người!
Ầm!
Từng tên Sơn Hải còn chưa bại lộ đều bị ông trực tiếp điểm giết!
Đương nhiên, không phải là toàn bộ.
Ông sẽ lưu lại một chút cá lọt lưới, có lẽ là cần dùng đến, chủ yếu giết như thế là được.
Những người này đều bị khóa chặt, một tên cũng chạy không được.
Chu Thiên Đạo cười nhạt: “Mặc kệ là Vạn Tộc giáo, hay là người của địa phương khác, chui vào Đại Minh phủ thì đều không có lòng tốt! Những người này giết thì cũng đã giết!”
Dứt lời, ông bèn thở dài: “Đáng tiếc, liên lụy tới dân chúng của Đại Minh phủ ta. . .
Chết mất 9 người, 9 người này sẽ được vào Đại Minh từ, được trợ cấp ngàn điểm công huân.
Đại Minh Chiến Tranh học phủ cùng Văn Minh Học Phủ, mỗi đời miễn thi cho một người, kéo dài ba đời!”
Mà Tô Vũ chờ ông nói xong thì cũng vội lên tiếng: “Các vị bởi vì ta mà chết, Tô Vũ hổ thẹn, hậu duệ của 9 vị anh kiệt về sau tu luyện công pháp do sở nghiên cứu Nguyên Thần sáng chế thì đều được miễn phí, truyền thừa bất diệt, đời đời như thế!”
Nghe Chu Thiên Đạo và Tô Vũ nói vậy, lúc bấy giờ mới có người kịp phản ứng, bỗng nhiên có người bóp cổ tay thở dài nói: “Còn không bằng ban nãy ta chết đi cho rồi, mẹ nó!”
Một vị lão nhân ôm cánh tay rũ xuống, ban nãy kích chiến bùng nổ, ông bị dư áp chấn tới nỗi gãy tay, hiện giờ nghe Tô Vũ nói vậy thì uể oải vô cùng!
Còn không bằng đánh chết ta cho rồi!
Ngàn điểm công huân không ít, nhưng đây không phải then chốt, Đại Minh Văn Minh cùng Chiến Tranh học phủ, mỗi một đời miễn thi cho một người, có phải đại biểu rằng trong một đời có khả năng có hai người trực tiếp tiến vào hai đại học phủ?
Ba đời thì sẽ là 6 người!
Tất cả công pháp của sở nghiên cứu Nguyên Thần đều có thể miễn phí thu hoạch được, không cần tích lũy công huân, không cần tốn hao công huân ngoài định mức, là hết thảy hậu duệ trực hệ chứ cũng không phải chỉ là một hai vị!
Ôi đệt!
Tính ra, lão tử còn không bằng chết đi a!
Đâu chỉ vị này, những người bị thương khác cũng thấy uể oải cực kỳ!
Vì sao chúng ta không chết chứ?
Thật là tiếc nuối!
Cao tuổi rồi, chết mà thôi, sống phóng túng cũng đã đủ, chết đi còn có thể tiến vào Đại Minh từ, còn có thể phù hộ hậu thế, mẹ nó quá đáng giá!
Có người thụ thương, lúc này vừa ho ra máu, vừa lén lén lút lút hạ độc thủ cho mình. . .
Rất nhanh, có người của Thiên Đạo quân nghiêm mặt, bắt tên thụ thương tính chết kia ra!
Lão gia hỏa còn muốn tự sát lừa gạt trợ cấp, Đại Minh phủ sao lại có loại người này?
Vừa tức giận, vừa buồn cười, và cũng rất bất đắc dĩ.
Những người định tự hạ độc thủ lúc này thấy thế đành phải thôi, người bị bắt ra kia thì bất đắc dĩ nói: “Chết còn không cho chết, Phủ chủ, thụ thương tốt xấu gì cũng cho ít an ủi đi mà!”
Chu Thiên Đạo thấy thế cũng dở khóc dở cười!
Đại Minh phủ. . .
Có phải là nên sửa đổi một chút rồi không?
Không để ý tới những người dân bên dưới nữa, cho đến lúc này, ông mới có thời gian quản tới người bên ngoài.
Chu Thiên Đạo nhìn về phía vị Nhật Nguyệt kia, cực kỳ chấn động ánh mắt, sau đó cười lớn: “Chư vị, trước đó đã chậm trễ, Đại Minh phủ thân thiện như vậy, thế mà còn có người hạ độc thủ với chúng ta. . .
Kém chút thì đã diệt Thiên Đô phủ này rồi!”
Mọi người không nói gì!
Ngài xác định là thế hả?
Ngài xác định hôm nay kẻ chết chỉ là 9 người dân bình thường, đổi lại đã thủ tiêu 5 vị Nhật Nguyệt, thủ tiêu hơn 10 vị Sơn Hải, như vậy có nghĩa là Thiên Đô phủ kém chút đã bị diệt à?
Chu Thiên Đạo mặc kệ bọn họ nghĩ gì, ông bay lên trời, tiếng cười vang vọng: “Nếu tất cả mọi người đều có mặt ở đây thì cũng tốt, hết thảy mọi người đều đã chứng kiến rồi! Ta cũng không nói thêm gì, chư vị, làm phiền hãy theo ta một chuyến. . .
Hôm nay, ta sẽ tới hai đại thánh địa hỏi cho ra nhẽ, đòi hỏi chút công đạo, thiên hạ này, Nhân cảnh này rốt cuộc là do nhân tộc chấp chưởng, hay là đám Vạn Tộc giáo kia đang chấp chưởng?”
Giờ khắc này, Chu Thiên Đạo tỏ ra hết sức bá đạo, ông đạp không mà đi, thản nhiên nói: “Mọi người hãy theo ta đi một chuyến, đừng nói không có thời gian, trơ mắt nhìn một màn mới rồi phát sinh mà không thấy hổ thẹn sao?”
Thanh âm của ông rất lớn!
“Nhân cảnh này rốt cuộc là của ai?”
“Nếu nó thuộc về Vạn Tộc giáo, vậy thì cứ chắp tay dâng lên cho rồi!”
Dứt lời, ông lại quát: “Thiết Kỵ vệ ở đâu? Theo ta vào Song Thánh phủ đòi công đạo!”
Nghe thế, hơn nghìn người bay lên trời, binh khí triển khai, khống chế vật cưỡi, cờ lớn bày ra, cùng nhau kêu hô: “Nguyện đi theo Phủ chủ Đại Minh phủ vào Song Thánh phủ!”
“Chư tà lui tránh, chư phủ mở đường!”
Chu Thiên Đạo mỉm cười, cùng lúc đó, một con Kim Long Đằng Không lôi kéo một chiếc xe chạy tới, Chu Thiên Đạo cất bước vào trong, sau đó ông cười nói: “Khởi giá, chư quân hãy tới Song Thánh phủ, không đi. . . tính đồng tình cho Vạn Tộc giáo à?”
“Ha ha ha!”
Ông cười vô cùng càn rỡ, trước mắt có ngàn vệ sĩ mở đường, Kim Long kéo xe, cấp tốc phá không mà đi!
Bên ngoài thành lúc bấy giờ có 6 vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh.
Hiện tại có mặt người bày ra sắc phức tạp, muốn đi lắm nhưng mà. . .
Đi không được!
Phiền toái!
Phía trước, Chu Thiên Đạo đi với tốc độ cực nhanh, đoàn người trực tiếp đạp không mà tiến, cờ lớn của Đại Minh phủ đón gió phấp phới, Chu Thiên Đạo thản nhiên nói: “Còn không đi à? Các vị, cùng lên đây uống một chén đi, ngày mai liền có thể đến Song Thánh phủ, lần này nếu họ không cho ta một lời có lý thì Đại Minh phủ sẽ rời khỏi liên minh Nhân cảnh!”
Nhân cảnh có 38 phủ, trong đó 36 phủ có vô địch khai phủ, Song Thánh phủ cùng chư thiên phủ sau này mới tới phân chia.
38 phủ dù chưa nhất thống nhưng mà đều có minh ước!
Trong đó, Song Thánh phủ chính là người chủ đạo của minh ước này!
Những Nhật Nguyệt ngoài thành mặc dù bất đắc dĩ, nhưng đến mức độ này thì Chu Thiên Đạo đã hạ quyết tâm muốn đi cáo trạng, không đi cũng không được.
Bọn họ cũng là người chứng kiến!
5 tên Nhật Nguyệt ẩn núp tiến vào Đại Minh phủ. . .
Không thể không nói, đám Vạn Tộc giáo đều điên rồi.
Then chốt là Chu Thiên Đạo mẹ nó quá độc ác!
Lần này, chính là vì muốn dụ Nhật Nguyệt ra a!
Hiện tại, những cường giả bên ngoài đều đã kịp phản ứng lại.
Thật hung ác!
Quả nhiên, chó cắn người thường không sủa, bất quá. . . mấy người cũng thấy chấn động trong lòng, cái tên vô địch phản bội kia rốt cuộc là ai?
4 thần văn phân thân đánh tới, nếu không phải Hạ Long Võ ra tay thì Thiên Đô phủ có lẽ thật sự sẽ xảy ra đại sự!
Bọn họ cũng muốn đi tới Song Thánh phủ xem thử, đi hỏi một chút rốt cuộc tình huống như thế nào!
Tên vô địch kia là nhân tộc hay là vạn tộc?
Vạn tộc vô địch có thể đem thần văn phân thân đến Nhân cảnh sao?
Vô nghĩa!
Nếu như thuộc về Nhân tộc. . . vậy thì kẻ đó là ai?
Lần này tổn thất nhiều thần văn như thế, thật sự không tra ra được sao?
Chương 1035: Mau Giải Tán Đi!
Trên lôi đài, Tô Vũ đưa mắt nhìn bọn hắn đi xa, khẽ mỉm cười.
Câu cá xong rồi, không chỉ không thu câu mà còn muốn tiếp tục đi hưng sư vấn tội, khí thế hay lắm, thủ đoạn quả là cao cường!
Lần này chỉ sợ Cầu Tác cảnh và Chiến Thần điện đều phải đổ máu, không chỉ chảy máu, có lẽ còn phải làm ra chút động tĩnh, bằng không thì không có cách nào ăn nói nổi!
“Đây là mang theo đại thế đi trấn địch sao?”
Giờ khắc này, Tô Vũ giống như đã học được cái gì, trong đầu hắn, Cục lông nhỏ đang vụng trộm hấp thu hàng loạt dư vị thần văn, Tô Vũ cũng lười so đo với nó.
Lại nhìn vô số thi thể trên mặt đất, chúng đã phá toái không thể tả, Tô Vũ cười càng thêm xán lạn!
Quả nhiên, lần này câu cá rất dễ dàng!
5 tên Nhật Nguyệt đã chết!
Lần sau Vạn Tộc giáo còn dám bén mảng tới không?
Rốt cuộc còn có bao nhiêu Nhật Nguyệt cảnh đang ẩn núp quanh đây?
Cách đó không xa, Ngưu Bách Đạo bỗng kinh ngạc nói: “Ủa, cái tên này không phải là giáo chủ Huyết Hỏa giáo mới nhậm chức à? Trên người hắn có dấu ấn Huyết Hỏa giáo kìa!”
Ông nhìn về phía cỗ thi thể bị Chu Thiên Đạo đánh chết trước tiên, có hơi bất ngờ, trong nhẫn chứa đồ của đối phương có một tấm lệnh bài, vẫn còn rất mới!
Huyết Hỏa giáo!
Khóe miệng Tô Vũ co giật!
Bốn phía vô số vị cường giả yên lặng.
Huyết Hỏa giáo. . . chắc là nên giải tán đi nhỉ.
Đóng cửa cũng được rồi!
Chết liên tục ba vị giáo chủ, thời gian tính ra cũng mới chỉ nửa năm mà thôi!
Nửa năm mà chết ba vị giáo chủ, không mau giải tán thì còn làm gì!
Chu Thiên Đạo đi cáo trạng.
Những người khác thì bắt đầu nhặt xác và xử lý chiến trường.
Bên cạnh Tô Vũ vẫn thời thời khắc khắc có Nhật Nguyệt thủ hộ, phòng ngừa còn có kẻ địch ẩn núp tập kích hắn.
Mà ở bên, hai mắt Hồ Hiển Thánh lom lom nhìn Tô Vũ.
Ông lo lắng cho an toàn của Tô Vũ còn hơn bất kỳ ai!
Hắn đã hứa cho ta 1 triệu công huân để đền bù tổn thất rồi đấy!
Nếu Tô Vũ xảy ra chuyện thì sẽ toi luôn cái mạng già của ông mất.
Tô Vũ hơi buồn cười, cũng không tham dự việc nhặt xác, chỉ mở miệng nói: “Viện trưởng, ngài cảm thấy Phủ chủ tới Song Thánh phủ cáo trạng thì có kết quả không?”
“Khẳng định là có thu hoạch.”
Hồ Hiển Thánh đè nén ý muốn đòi về 1 triệu công huân, trả lời: “Thực lực Phủ chủ của chúng ta có lẽ không phải mạnh nhất trong các đại phủ, nhưng nếu nói về độ hung hăng càn quấy. . .
Khụ khụ, nếu nói về lí lẽ biện luận thì ngài ấy cũng có chút vốn liếng.”
“Song Thánh phủ, hai đại thánh địa, những ngày qua một mực không có hành động gì, thường xuyên xảy ra sơ suất, không ai làm ầm ĩ thì thôi đi, hiện tại Phủ chủ tới gây sự, không nói những cái khác, hiện Đại Hán vương cùng Diệt Tằm vương đang tọa trấn hẳn đều sẽ lộ diện, còn việc xử lý như thế nào. . . thì phải xem Phủ chủ nói gì.”
Tô Vũ có chút tiếc hận, “Ta cũng muốn cùng đi theo xem chút.”
“Đừng!”
Hồ Hiển Thánh cười nói: “Ngươi chớ nên đi, đi thì không dễ làm ầm ĩ! Chu Thiên khiếu của ngươi sau này khẳng định có người muốn, nếu Đại Hán vương hoặc là Diệt Tằm vương lộ diện rồi hỏi ngươi thì ngươi có nói hay không? Không nói, vô địch chưa chắc sẽ để ý, thế nhưng. . . dù sao cũng giống như vả mặt người ta.
Nói ra thì chính ngươi không vui.
Phủ chủ có ý này nên mới không dẫn ngươi đi, chẳng lẽ hai vị vô địch lại còn tới Đại Minh phủ để hỏi ngươi à?”
Hồ Hiển Thánh cười ha hả: “Phủ chủ làm việc tự nhiên là có nguyên nhân của ngài ấy, ngươi không có mặt tại hiện trường thì hết thảy sẽ dễ làm hơn nhiều.”
Tô Vũ gật đầu, điều này cũng đúng.
Nhất là Diệt Tằm vương, mình còn truyền thừa
《
Thời Gian
》
của ông ta.
Nếu ông ấy hỏi Chu Thiên khiếu của mình thì mình sẽ nói sao?
Không phải khó nói, nhưng nói cũng khó chịu.
Dẫu sao trong thời gian ngắn, hắn không định nói.
360 Chu Thiên khiếu không phải chủng loại có thể phổ cập, thứ này phải là yêu nghiệt thiên tài, có hàng loạt tài nguyên hay hậu duệ của vô địch thì mới có hi vọng, các gia tộc thông thường thì cơ hồ là đừng mơ tưởng.
Nếu không có cách nào phổ cập, nói nhiều như vậy làm gì, chỉ giảm xuống ưu thế của mình, không chừng còn tạo cho mình mấy tên đối thủ.
Hồ Hiển Thánh thấy hắn tiếc nuối, nhìn chung quanh một lượt rồi truyền âm: “Tiểu tử, còn tiền không? Nếu có tiền thì ta tìm mấy lão bằng hữu thay truyền tống hình ảnh vượt phủ cho ngươi, chỉ cần ngươi xuất tiền, Đại Minh phủ có rất ít chuyện không làm được!”
“. . .”
Tô Vũ không nói gì, Đại Minh phủ này tại sao lại biến thành Đại Hạ phủ rồi nhỉ, chết sống chỉ muốn tiền!
Vị viện trưởng đây hiện tại cũng để mắt tới mình rồi sao?
Hắn kiếm tiền không ít, nhưng chưa kịp tiêu vào chỗ khác thì đều tiêu vào người Hồ Hiển Thánh này rồi.
Đương nhiên, còn phải cần trao đổi.
Tô Vũ thực ra rất hứng thú với truyền tống môn, hắn không vội vã nói cái khác, mà là cười hỏi: “Viện trưởng, truyền tống môn của ngài phí tổn là 1 triệu công huân sao?”
“Khụ khụ. . .”
Hồ Hiển Thánh vội ho một tiếng: “Thật ra thì không đến, thế nhưng chênh lệch không lớn, hơn nữa còn có kết tinh trí tuệ mấy trăm năm của ta nữa! Ta nói 1 triệu thì cũng không quá khoa trương, ngươi cũng thấy đấy, một vị Nhật Nguyệt tam trọng đều bị ta vây chặt rồi đánh trọng thương, bằng không thì tên kia sẽ không dễ chết.”
Tô Vũ khẽ gật đầu, “Điều này thì cũng đúng, viện trưởng, ta thấy khi truyền tống môn nổ tung, còn thừa lại gần một nửa, ta đã tốn tiền, vậy thì phần còn dư lại gần nửa kia nên là của ta, ngài nhớ đưa cho ta a.”
“. . .”
Hồ Hiển Thánh sâu kín nhìn hắn!
Ngươi thấy được à?
Được rồi, ngươi hẳn là thấy được, ngươi còn muốn lấy truyền tống môn của ta ư?
Ta chỉ còn thừa lại chút cặn này thôi!
Tô Vũ không nhìn ông, thật sự là hắn cảm thấy rất hứng thú, thứ đó quả là đại sát khí!
Nếu vật kia có Sơn Hải xông nhầm vào thì hẳn phải chết không còn nghi ngờ!
Một vị Nhật Nguyệt tam trọng thế mà cũng bị một cánh cửa giam giữ!
Nói ra thì cửa lớn sở nghiên cứu kỳ thật cũng có chút hiệu quả như vậy, bất quá cửa sở nghiên cứu được kiến tạo trên cơ sở của sở nghiên cứu, thậm chí còn có quan hệ với không gian Phòng cắt chém.
Muốn mang ra ngoài thì không cách nào làm được.
Hồ Hiển Thánh lại có thể trực tiếp mang truyền tống môn theo tùy thân, điểm này rất lợi hại!
Hồ Hiển Thánh buồn bã nói: “Ngươi không có thần văn không gian, vô phương điều khiển, quá lãng phí. . .”
Tô Vũ cười đáp: “Viện trưởng, ta không ngại.”
“Ta. . .”
Ý ta là hỏi ngươi ghét bỏ không chê chắc?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










