[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 199 : Ai Mà Nuôi Nổi Ngươi? (c991-c995)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Ai Mà Nuôi Nổi Ngươi?
Một lát sau, Tô Vũ đã hấp thu xong.
Cục lông nhỏ cũng cực kỳ thỏa mãn!
Bất chợt, Tô Vũ còn chưa kịp cử động, bỗng dưng rầm một tiếng, Cục lông nhỏ bắn ra từ phía người hắn, rơi bình bịch xuống đất, biến thành một Cục lông xẹp lép bẹp dí!
Tô Vũ: “. . .”
Cục lông nhỏ: “. . .”
Tô Vũ cũng cạn lời, “Ngươi có phải không muốn sống nữa không?”
Cái tên này vừa rồi bỗng nhiên xông vào biển ý chí của hắn, kết quả cũng đã nhìn thấy, sách họa lóe lên kim quang bắn Cục lông nhỏ ra ngoài, kém chút thì nó đã bị đánh thành bột nhão!
Cục lông nhỏ ủy khuất, “Càng ngày càng thơm!”
Nó nhịn không được!
Nó cảm giác mình đã lợi hại hơn hẳn nên muốn đi ăn thử, nào ngờ lại bị đánh!
Tô Vũ ngẫm lại mà cũng thấy rất kinh hãi, trước kia Cục lông nhỏ xông vào biển ý chí của hắn thì hắn vẫn có thể cảm nhận được một chút, cảm giác có đồ vật đang chen vào biển ý chí của mình, nhưng hiện tại. . . hắn hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác gì!
Càng ngày càng đáng sợ!
Nếu thật sự bộ tộc của nó có vô địch, Văn Minh sư mà xui xẻo tao ngộ thì ai có thể khắc chế?
Văn Minh sư đụng trúng vô địch cảnh đại khái đều phải kêu cha gọi mẹ.
Đương nhiên, không đến vô địch thì Tô Vũ cũng không biết tình huống thế nào.
Tầng 40 đã bị hút khô.
Giờ phút này, trong hư không còn có một chút ý chí lực tràn lan ra, Tô Vũ hấp thu một chút, điền vào phần vừa thâm hụt, cả giận mắng: “Ngươi đã ăn thần văn chữ “Hỏa” của ta rồi, hôm nay mà ta không bù lại được thì chúng ta không ra ngoài!”
Cục lông nhỏ hèn mạt, Tô Vũ đau đầu với nó, đây là nó mới tiến vào Lăng Vân thôi, sau này nếu nó tiến vào Sơn Hải thì làm sao để xử lý?
Luôn cảm giác mình nuôi không nổi!
Đâu chỉ mình, ai có thể nuôi nổi nó?
Ăn đều là thứ gì chứ?
Ý chí lực, thần văn, Thiên Nguyên khí. . .
Những vật xa xỉ như vậy thì nhà ai có thể cung cấp được?
Dừng lại tầng 40 thêm một hồi, mắt thấy đã sắp hết giờ, Tô Vũ mới đứng lêm tiến nhập tầng 41.
Mà Cục lông nhỏ lại ẩn vào biển ý chí của hắn, miễn cho trêu chọc khiến Bách Đạo các trừng phạt cả hai.
Tiếp tục vượt quan.
Trong lúc Tô Vũ và Cục lông nhỏ đang miệt mài đấu hạ thử thách bên trong Bách Đạo các, thì mấy người Chu Thiên Đạo đã tụ đến cùng một chỗ, Chu Thiên Đạo nhịn không được chửi nhỏ: “Má nó, thứ đồ chơi kia từ đâu xuất hiện vậy, ta đã bắt gặp nó đi theo Tô Vũ từ Tinh Lạc sơn rồi!”
“Nghe nói là do Hồng Đàm bắt.”
“Đệt, Hồng Đàm suốt ngày mặc kệ chính sự là để đi bắt mấy thứ loạn thất bát tao như vậy về à, ngươi nói xem, lần này hắn bắt trúng hậu duệ Cổ tộc nhà ai đây?”
Chu Thiên Đạo nhức đầu kinh khủng!
Hồng Đàm nhà ngươi đã quyết định mặc kệ việc đời thì hãy mặc kệ thật sự đi!
Chạy ra chiến trường bắt loạn hậu duệ nhà người ta về làm gì, bây giờ thì hay rồi.
Cổ tộc là chủng tộc tồn tại từ thời thượng cổ, Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc chính là một trong số đó, thế nhưng Thần tộc cùng Ma tộc lại có một vài bộ tộc không được tính, Cổ tộc đại bộ phận đều đại biểu cho việc có một ít Cổ vô địch tồn tại.
Tôn xưng là Bán Hoàng!
Chủng tộc như vậy rất khó đối phó, dù cho chỉ có một vị Bán Hoàng mà không có vô địch khác thì ở Giới vực riêng, chúng cũng là sự tồn tại vô phương địch nổi, bảy tám vị vô địch đi vào bị áp chế thực lực, đại khái sẽ bị người ta đánh chết.
Trừ phi hơn mười vị vô địch trực tiếp xông vào, dù cho bị áp chế thì cũng có thể đánh giết đối phương, hoặc là dứt khoát phá vỡ giới vực kia!
Có một số tiểu giới, vô địch nhiều là có thể phá vỡ.
Có nơi thì không được!
Thần Ma là đại giới, đừng nói hơn mười vị vô địch, mấy trăm vị tiến vào đều chưa hẳn có thể phá vỡ, bằng không Thần Ma có rất nhiều vị vô địch, không chừng lại tự phá vỡ Giới Vực trước.
Ngưu Bách Đạo cũng cạn lời, “Hồng Đàm quả nhiên là kẻ rất hiếu kỳ, thứ đồ gì cũng dám bắt về!”
Nói xong, Ngưu Bách Đạo suy nghĩ một chút bèn bảo: “Tốt nhất vẫn là chủng tộc có số lượng khá nhiều thì còn đỡ, mất đi một con thì cũng chưa chắc có ai để ý, còn tưởng rằng đối phương ra bên ngoài lịch luyện cũng không chừng, vậy thì vấn đề sẽ không lớn.”
Số lượng nhiều, mặc dù Bán Hoàng có thể cảm ứng nhưng đại khái cũng sẽ không quá để ý.
Tuyệt đối đừng là loại mà một nhà chỉ có mấy mống tồn tại!
Đó mới là đại phiền toái!
Vậy đại biểu vị Bán Hoàng kia đã biết rõ tình huống, phát hiện vị trí của Cục lông nhỏ, biết đối phương đang ở Nhân cảnh. . .
Lúc này quả thật là vô cùng phiền toái, cẩn thận tùy thời sẽ có một vị vô địch tiến vào Nhân Cảnh.
Chu Thiên Đạo cũng rất bất đắc dĩ, ông vội nói: “Còn may, miễn cưỡng che đậy thì đại khái cũng không có mấy người biết.
Tô Vũ phải tự kiềm chế một chút, hắn mà đến Chư Thiên chiến trường thì không chừng sẽ có vô địch nhìn chằm chằm hắn!”
“Vậy thì không cho hắn đi là được. . .”
Ngưu Bách Đạo còn chưa nói xong, Chu Thiên Đạo liền ngắt lời: “Nếu Tô Vũ chỉ đơn thuần là nhà nghiên cứu thì chẳng sao, nhưng mà Tô Vũ không phải, thực lực bản thân hắn cũng vô cùng cường đại, vô địch trong cùng giai, ngươi cảm thấy hắn có thể ở lại sở nghiên cứu cả một đời à?”
Vô nghĩa!
Không có thực lực còn đỡ, có thực lực thì ai nguyện ý một mực vùi mình trong sở nghiên cứu?
Hai người không nói gì, Chu Thiên Đạo cũng lười nói thêm nữa, ông nhức đầu hỏi: “Mặc kệ, việc này không phải việc cấp bách, quan trọng là tại sao tới bây giờ tiểu tử kia còn chưa ra?”
Ngưu Bách Đạo còn phiền muộn hơn cả ông!
“Ta làm sao mà biết! Tiểu tử này quá mức rồi a, chính mình ăn còn chưa đủ, còn mang theo vật nhỏ kia đi ăn, đây chính là nội tình của học phủ chúng ta!”
Chính mình ăn thì thôi đi, một mình Tô Vũ dẫu ăn nhiều thì cũng có hạn.
Hiện tại thì hay rồi, hắn mang theo Cục lông nhỏ cùng đi, ăn đến mức đối phương đã tấn cấp lên Lăng Vân!
Không phải là thứ gì tốt!
Ngươi có muốn lần sau trực tiếp mang thêm mấy con canh cửa còn lại của nhà ngươi cùng đi vào luôn không?
Mà ở bên trong Bách Đạo các, Tô Vũ quả thật là có tâm tư này.
Hắn cảm giác mình sắp không ăn nổi nữa!
Sớm biết thế thì hắn đã mang theo Thủy Nhân, Ảnh Tử cùng vào, ăn chùa thì ngu sao lại không đi?
Bách Đạo các này quá lợi hại!
Bấy giờ Tô Vũ đã xông qua 43 tầng.
Mới đến tầng 44, chữ “Hỏa” của hắn không sai biệt lắm đã khôi phục được tới nhất giai.
Đến nhị giai thì đại khái còn cần một chút thời gian.
Các thần văn khác thì Tô Vũ cảm nhận được rất nhiều miếng đều sắp đến nhị giai cực hạn.
Thần văn chữ “Máu” là lợi hại nhất, tùy thời đều có thể tấn cấp tam giai.
Tô Vũ còn đang tự hỏi, liệu hắn có nên để chữ “Máu” tiến giai hay không.
Để nó lên cấp thì hắn lại lo lắng thần văn tam giai sẽ khiến hắn khó mà điều khiển, ngược lại tạo thành xung đột.
“Trước tiên khôi phục chữ “Hỏa” xong đã rồi lại nói, mặt khác đều tăng lên tới nhị giai cực hạn thôi, về sau đột phá Đằng Không, ta có thể sẽ thêm được 11 viên tam giai thần văn!”
Tô Vũ tính toán một hồi, giờ phút này, thần văn mà hắn đụng độ đều là tam giai.
Chương 992: Tầng 49
Tầng 44 đại khái có thể so với Lăng Vân nhị tam trọng.
Đến tầng 45 đổ về sau thì chính là Lăng Vân trung kỳ.
Tầng 50 là Lăng Vân hậu kỳ.
“Có lẽ ta đừng nên một mực triển lộ thần văn. . .
Nơi này thật là tốt, sau này khi ta bắt đầu lại từ đầu, ta sẽ không dùng thần văn mà phải tranh thủ rèn luyện thêm đúc binh mới được!”
Tô Vũ vẫn luôn muốn gia tăng trình độ đúc binh của mình lên, đáng tiếc bấy lâu hắn không có thời gian, cũng không có cơ hội.
Hiện tại, hắn đã tìm thấy được một nơi rất lý tưởng.
Ở bên trong Bách Đạo các này, nếu hắn một mực sát hạch đúc binh, vậy khẳng định trình độ sẽ tăng lên không ít.
Một tháng có khả năng tiến vào ba lần. . .
Hôm nay mới chỉ là lần thứ nhất.
Dù cho các lần sau không có ban thưởng ở tầng 10 thì cũng không sao.
Mục đích tiến vào đây của hắn lại không phải là vì chút ban thưởng ấy!
Mà là vì hắn muốn tăng trình độ của bản thân lên nên mới tới!
Lần này tiến vào Bách Đạo các, hắn mở ra trọn vẹn 65 Thần khiếu khiến tâm tình Tô Vũ hiện tại vô cùng tốt.
Tâm tình tốt lên thì chiến đấu cũng càng có tinh thần hơn.
Thần văn bùng nổ!
11 viên thần văn phác họa thành Phong Ấn đao, giao chiến với từng viên thần văn tam giai đối diện, đặc tính không ngừng tổ hợp, Tô Vũ đang nếm thử phương thức bùng nổ đặc tính khác biệt.
Tính toán ra ưu điểm cùng khuyết điểm của mình.
“Phá”, “Đao”, “Lôi”, mấy cái thần văn này đều xem như có lực bộc phát mạnh mẽ, nhưng vẫn còn thiếu sót một chút.
Không đủ mãnh liệt!
“Tổ hợp!”
Tô Vũ mơ hồ có tính toán trong lòng, hắn thiếu một chút tổ hợp.
Đơn thần văn nhất hệ bởi vì chẳng thể hình thành thần văn chiến kỹ, bởi vì tổ hợp, thần văn kỳ thật có tính bổ sung rất lớn, mà Tô Vũ do có thần văn chiến kỹ nên không quá để ý việc này, nên có vẻ hơi tán loạn.
Vẽ ra cái gì tính là gì!
“Chữ Lôi hẳn là nên phối hợp tổ hợp một thoáng, tỉ như Lôi Nguyên đao. . .
Thần kỹ Lôi Nguyên đao tốt nhất phác họa thêm một chữ “Nguyên”, không biết có thể trong nháy mắt tổ hợp thành một thanh đao hay không, rồi chuyển đổi võ kỹ thành thần kỹ!”
Tô Vũ nổi lên suy nghĩ, các công pháp tỉ như
《
Thời Gian
》
vì sao không thể dùng Thần khiếu cùng thần kỹ để phối hợp sử dụng?
Dùng ý chí lực cùng Thần khiếu bùng nổ không được sao?
Thần văn phụ trợ tổ hợp!
Trong bất tri bất giác, Tô Vũ đã đánh tới tầng 49, lúc này hắn đã giết không nổi nữa, cực kỳ cố hết sức, tầng 49 là nơi dành cho Lăng Vân lục trọng, thần văn ở nơi này vô cùng cường đại.
11 thần văn của Tô Vũ dù cho tổ hợp lại thì cũng không lớn mạnh bằng đối phương.
Hắn bị đánh cho liên tục bại lui!
Thần văn chữ “Hỏa” bây giờ cũng đã triệt để khôi phục, hết sức thoải mái, vượt ải 9 tầng liền khôi phục lại như cũ.
Tô Vũ sở hữu thần văn chiến kỹ, lại thêm hắn có thực lực Chiến giả đạo, nếu hắn thật sự muốn chém giết tiếp, hạ gục miếng thần văn tam giai trung cấp kia thì hẳn là có thể làm được.
Thế nhưng mà. . .
Không có ý nghĩa!
Đánh tới tầng 50, trước mắt hình như hắn không có nhu cầu gì.
Phí phạm!
Cơ hội ban thưởng vượt quan chỉ có một lần đầu.
“Hay là giữ cho lần sau lại tới?”
Tô Vũ suy nghĩ một phen, có lẽ lần sau có chuẩn bị, tới đây chinh phục lại sẽ càng thích hợp hơn.
Nói thí dụ như hắn đột phá đến Đằng Không.
Ý chí lực và thần văn của hắn đều có thể tới hấp thu rồi tấn cấp.
Hôm nay, hắn là đã hút tới cực hạn, dù hấp thu thêm nữa thì cũng chỉ tổ lãng phí.
“Chi bằng chờ tới Đằng Không, đến đây trực tiếp đánh tới tầng 60 thử một chút, sau đó kẹt quan tại tầng 60, như vậy thì ta sẽ có thể kiếm lời rất nhiều!”
Tầng 60, đó là ranh giới của Sơn Hải.
Tô Vũ hiện tại đã nổi lên tâm tư với ban thưởng ở tầng 60 này!
Đánh tới tầng 60, chiến Sơn Hải thử một phen xem sao.
Đương nhiên, thế thì phải đợi hắn đột phá Đằng Không mới được.
“Sơn Hải. . .”
Giờ khắc này, rõ ràng Tô Vũ mới chỉ là dưỡng tính, đột nhiên hắn lại cảm giác được, Sơn Hải cũng không phải là cảnh giới xa xôi chẳng thể chạm đến!
Hắn có mấy phần phán đoán đối với thực lực của chính mình hiện giờ.
Thần văn phối hợp với thân thể, chiến Lăng Vân lục trọng chỉ e là có hi vọng. . .
Dĩ nhiên, chân nhân là chân nhân, thần văn là thần văn, huống chi Bách Đạo các vẫn chỉ là giả lập thần văn, chân nhân sẽ khó đối phó hơn.
Thất trọng, nếu thật sự gặp thì hi vọng không lớn.
Khi hắn giết Chu Bình thăng ở Tinh Lạc sơn, đấy là bởi vì tên kia bị cắn trả, vì xuất động thần phù nên ý chí lực của hắn ta đã tiêu hao sạch sẽ.
Thực lực Tô Vũ ngày hôm nay đương nhiên sẽ kém hơn ngày đó.
Ngày đó, hắn thôn phệ tinh huyết, hôm nay thì không.
“Chiến lực Lăng Vân. . .
Lăng Vân lục trọng rác rưởi, bắt đầu so sánh thì có thể so với thượng đẳng thiên tài Lăng Vân tam tứ trọng, mà nếu so sánh sâu hơn, có lẽ. . . ta có thể đấu ngang ngửa với Lưu Hồng?”
Tô Vũ tự phán đoán thực lực của chính mình, hắn ngẫm mà không khỏi có chút líu lưỡi.
Hắn cảm thấy mình đại khái có thể so với yêu nghiệt thiên tài Lăng Vân nhất trọng.
Nói một cách khác, Ngô Kỳ, Lưu Hồng, Hồ Văn Thăng. . . những người vừa tấn cấp này đại khái có thực lực tương đương mình.
Dĩ nhiên, hắn sẽ không địch lại Hạ Ngọc Văn, Hạ Ngọc Văn thua Bạch Phong xem như là việc ngoài ý muốn, tái chiến một trận, dù cho Bạch Phong vẫn là thực lực như cũ thì đại khái hoàn toàn có thể bị đánh chết.
Thứ này, dùng một lần thì được, lần thứ hai sẽ không có tác dụng.
Trong lòng Tô Vũ thoáng thấy bồi bồi, cũng phải, Ngô Kỳ cũng mới lưu danh ở tầng 49 mà thôi.
Mà hắn. . .
Giờ phút này cũng đang chém giết ở tầng 49.
Trong bất tri bất giác, mình đã cường đại như vậy rồi sao?
360 Nguyên khiếu, 180 Thần khiếu, hao phí vô số tài nguyên cùng cái giá đắt để mở ra, quả nhiên không khiến cho hắn thất vọng!
Mọi người bên ngoài không nhìn thấy Tô Vũ rốt cuộc đã xông qua bao nhiêu tầng.
Mọi người chỉ biết là Tô Vũ đã vượt qua 40 ải.
Mặt khác, tốc độ của Tô Vũ quá chậm, bọn hắn nhìn không thấy tên Tô Vũ.
Khả năng là đang dây dưa ở tầng 41, khả năng là đã đến tầng 59, dù sao cũng không thể nào là tầng 60, tầng 60 không có mấy người.
Đương nhiên, hầu hết mọi người đều cảm thấy hắn vẫn chưa vượt qua tầng 50, bởi vì số lượng ở tầng 50 kỳ thật cũng không tính là quá nhiều.
Có điều hẳn là Tô Vũ đã vào khu vực của Lăng Vân thất trọng!
Đại Minh phủ không có nhiều Lăng Vân thất trọng, dĩ nhiên, có không ít tên của các ông lão treo ở phía trên.
“Thật sự là làm cho lòng người ngứa ngáy, rốt cuộc hắn đã xông qua bao nhiêu tầng rồi a?”
“Hôm này là tối ngày 14 rồi, đêm nay có tiếp tục mở dạ hội đốt lửa không?”
Bọn họ đã mở tiệc tối hai ngày, có muốn mở thêm một ngày nữa không?
Có người đề nghị: “Hay là về sau từ ngày 12 tháng 2 đến ngày 14 tháng 2 chúng ta xác định một ngày lễ đi, gọi là Hỏa tiết? Kỷ niệm ngày Tô Vũ tới vượt quan, nói không chừng về sau Tô Vũ sẽ là Nhật Nguyệt, là vô địch, chúng ta gầy dựng cho hắn một ngày lễ chắc không có vấn đề gì chứ?”
“Có lý!”
Có người phụ họa một tiếng, rất nhanh bèn nói: “Những kẻ cược Tô Vũ không đến được tầng 40 thì đừng lề mề nữa, không quan tâm Tô Vũ ra khi nào, dù sao hắn cũng qua tầng 40 rồi, ai nên chạy trần truồng thì mau chạy trần truồng, nên mặc đồ nữ thì mau mặc đồ nữ đi. . .
Nhanh lên một chút!”
“Đúng đấy, nhanh lên, đừng lề mề!”
“. . .”
Chương 993: Ngươi Có Còn Là Người Không?
Mọi người vây xem xung quanh đều hưng phấn không chịu được, mà trong đám người, Ngô Lam đi theo Văn Trung, nhìn chung quanh một vòng, tuy đã quen dần với cách suy nghĩ thoát tuyến của người dân nơi đây, nhưng hôm nay thấy bọn họ xôn xao vui vẻ vì chuyện Tô Vũ vượt quan như vậy vẫn khiến nàng nhất thời khó mà bình thản được.
Ngô Lam thì thầm với Văn Trung: “Tại Đại Hạ phủ, Tô Vũ mà có thể xông qua được 40 tầng thì sắc mặt mọi người sẽ trở nên cực kỳ ngưng trọng!”
Một vị yêu nghiệt xuất hiện, trấn áp người cùng thế hệ, Văn Minh sư ở Đại Hạ phủ nhất định sẽ cảm nhận được áp lực to lớn vô cùng!
Bọn hắn sẽ nghĩ đến chuyện ngay lập tức trở về đi tu luyện!
Xong rồi, xuất hiện thiên tài như thế, chúng ta không có cách nào sống nổi nữa.
Kết quả. . .
Đại Minh phủ thế mà chuẩn bị lập ngày kỉ niệm!
Văn Trung phì cười, nhỏ giọng đáp: “Mỗi nơi một tập tục và thói quen riêng.
Tại Đại Minh văn minh học phủ, bởi vì mọi người không đi cùng một con đường, ngươi đi xa trên con đường thần văn, những người này cũng không cảm thấy ngươi lợi hại hơn họ, họ biết nhưỡng vạn loại rượu, ngươi biết làm không? Ngươi không làm được thì tức là không bằng họ!”
Cái này chính là ý nghĩa của câu nói: bách nghệ bách đạo.
Ngô Lam như có điều suy nghĩ, hồi lâu sau mới đáp: “Là thế thật phải không? Các ngươi không chỉ coi sức chiến đấu là tiêu chuẩn duy nhất, nhưng tại Chư Thiên trên chiến trường, biết nhiều như vậy liệu có hữu dụng không? Tại Đại Hạ phủ, mọi người đều có mục tiêu khi ra tiền tuyến. . .”
Văn Trung mỉm cười ngắt lời nàng: “Đều đi đánh trận hết thì hậu cần làm sao bây giờ? Tiếp tế làm sao bây giờ? Tại sao từ năm trước Đại Hạ phủ bắt đầu tạm dừng chiến tranh? Ngươi thật sự cho rằng là Hạ phủ chủ không muốn đánh à? Hạ Hầu gia vì sao lại lần lượt hãm hại lừa gạt, trong số hậu duệ của vô địch, Hạ Hầu gia có thanh danh tệ nhất, lòng tham không đáy, số tiền mà y tham lam đâu hết rồi? Có phải đều đã bị y nuốt riêng?”
Ngô Lam không lên tiếng.
Văn Trung lại nói tiếp: “Người sáng suốt đều biết Đại Hạ phủ không đánh nổi nữa!”
“Vậy. . .
Đại Tần phủ thì sao?”
Ngô Lam không hiểu, Đại Tần phủ vẫn đang một mực chiến đấu mà!
“Đại Tần phủ. . .”
Văn Trung suy nghĩ một chút bèn nói: “Đại Tần phủ cũng nghèo, phủ khố đã trống không, thế nhưng Đại Tần phủ tốt hơn chút, quân quản! Hết thảy tài nguyên đều do quân Đại Tần phủ quản! Đại Hạ phủ kỳ thật vẫn tính là tiềm tàng tại dân, dân chúng coi như có tiền, một vài gia tộc lớn cũng có vốn liếng, có dự trữ, Đại Tần phủ. . . nói thật thì nghèo hơn Đại Hạ phủ nhiều lắm!”
“Sở dĩ còn có thể đánh, đó là bởi vì Đại Tần phủ có ít đại gia tộc, tài nguyên khống chế cực kỳ chặt chẽ, không lộ ra vẻ khẩn trương thái quá.”
Nói xong y lại bảo: “Đại Tần phủ có ít Văn Minh sư, Văn Minh sư ít mà Chiến giả tiêu hao nhỏ hơn Văn Minh sư nhiều.
Đại Hạ phủ lại có rất nhiều Văn Minh sư, Hạ phủ chủ có dã tâm lớn, muốn phát triển song song, kết quả hết lần này tới lần khác tài nguyên cung cấp không nổi.
Y lại muốn dân chúng sống dễ chịu, nên không nguyện ý dùng quân quản như Đại Tần phủ, kể từ đó nên Hạ Hầu gia phải nghĩ cách kiếm tiền nhiều hơn, dẫn đến thế cục khó nhằn hơn Đại Tần phủ rất nhiều.”
Ngô Lam gật đầu, nửa ngày sau nàng mới rầu rĩ nói: “Kỳ thật ta vẫn cảm thấy Đại Hạ phủ tốt mà.”
Đó là quê hương của nàng!
“Phủ chủ thật ra chỉ là muốn mọi người sống tốt hơn, không muốn để cho dân chúng bị quản chế như Đại Tần phủ, như thế quá không tự do. . .”
Văn Trung lắc đầu, “Mỗi người mỗi cách, Hạ phủ chủ có tâm tư tốt, đáng tiếc. . .
Aii, có một số việc, ngươi nghĩ chu đáo, cuối cùng khả năng lại rơi vào cái kết thúc lờ mờ, đây cũng là chuyện không có cách nào khác.
Đại Hạ phủ chống đỡ mấy chục năm, đánh mấy trăm năm, cũng đã đến lúc cực hạn rồi.”
Ngô Lam gật đầu, suy nghĩ hồi lâu sau mới thấp giọng nói: “Kỳ thật ta cảm thấy Phủ chủ vẫn quá mềm lòng, Đại Hạ phủ có rất nhiều cường giả đều ở phía sau, nếu kéo hết đến Chư thiên chiến trường thì có thể giành được về nhiều tài nguyên hơn!”
“Giống như Ngô gia của ta, Nhật Nguyệt, Sơn Hải, Lăng Vân đều có cả, nhưng chỉ có mỗi cha ta tới Chư Thiên chiến trường, tỷ ta có đôi khi sẽ đi, những người khác lại cơ hồ đều ở nhà.
Quá ít, hẳn là nên đi cả mới đúng. . .”
Văn Trung không nói gì!
Lời này chính ngươi về nhà mà nói, tiểu nha đầu nhà ngươi. . .
Thật là!
Không sợ những người Ngô gia kia mắng chết ngươi à?
Đều kéo hết đến Chư Thiên chiến trường thì còn ai quản lý gia tộc phía sau?
Hai người vừa nói xong, trước cửa Bách Đạo các bỗng xuất hiện một đạo thân ảnh!
Là Tô Vũ!
Tô Vũ ra rồi!
Tầng 49!
Cuối cùng, Tô Vũ vượt qua được tầng 49, thế nhưng hắn không tiếp tục tiến lên mà lựa chọn ra ngoài.
Không cần thiết tiếp tục đánh!
Vì một cái bảng xếp hạng mà dốc hết sức lực thì không có bất cứ ý nghĩa gì.
Hắn muốn là chỗ tốt thiết thực!
Lần sau hắn lại đến, tiếp tục đánh, tiếp tục hao tổn.
Trong nháy mắt Tô Vũ xuất hiện, mấy người Ngưu Bách Đạo đều đi tới.
Vân lão liếc mắt nhìn Tô Vũ, còn chưa kịp nói chuyện thì Tô Vũ đã khom người, cung kính nói với ông: “Cảm tạ lão sư chỉ điểm, lần này ta thu họach được to lớn, toàn bộ đều nhờ lão sư nhắc nhở!”
Đa tạ!
Người tốt nha!
Vân lão giấu cơn giận ở trong lòng, ta chẳng qua là nhắc nhở ngươi vượt quan không phải là mục đích duy nhất, là có ý bảo ngươi thu họach chỗ tốt chứ cũng không có bảo ngươi điên cuồng đi nhổ lông dê!
Hết thảy học viên và lão sư đi vào lần đầu thì lão đều sẽ nhắc nhở một câu, chân chính nghe lọt tai có được mấy người?
Tô Vũ xem như triệt để khai thác hết toàn bộ lời lão dặn dò!
Không chỉ nghe lọt, mà ngay lần đầu tiên hắn đã học được cách kẹt quan, Vân lão nhịn không được hỏi: “Có phải trước kia ngươi đã từng thấy người khác kẹt quan đúng không?”
“Không có, những người khác cũng có thể kẹt quan sao?”
Tô Vũ hơi bất ngờ, tiếp đó bèn gật đầu, cũng phải, người thông minh vẫn có rất nhiều mà!
Vô sự tự thông!
Vân lão lần nữa lại phải nhẫn nhịn cơn giận!
Đệt!
Mẹ nó, ngươi một lần cũng chưa xem, vô sự tự thông, chính mình thế mà lại học được cách kẹt quan, ngươi quả là thiên tài a!
Không phải thiên tài thông thường đâu mà là đỉnh cấp thiên tài lợi dụng sơ hở!
Thầm nghĩ, Vân lão không nói thêm cái gì, lão trộm nhìn thoáng qua kính quan sát, tầng 49!
Một lần nữa lão muốn chửi thề!
Ngươi lợi hại!
Đánh tới tầng 49!
Ngươi thật sự là dưỡng tính à?
Lão thử cảm ứng nhưng lại không thể hoàn toàn phát hiện cảnh giới cụ thể của Tô Vũ, chỉ có thể nhìn được bề ngoài!
Rốt cuộc Tô Vũ đang là cảnh giới gì?
Mà giờ khắc này, Chu Hồng Lượng cũng chạy tới, vội vàng hỏi: “Tô Vũ, ngươi đến tầng bao nhiêu?”
“Cũng tạm. . .”
Tô Vũ cười đáp: “Đằng sau quá khó khăn, không đánh nổi, ta nghĩ kỹ rồi, lần này mới là lần đầu, thăm dò sâu cạn chút thôi, lần sau ta lại từ ải thứ nhất bắt đầu đánh lên, Bách Đạo các quả thật quá hữu dụng! Bí cảnh gì cũng không sánh nổi, Đại Minh Vương thật là lợi hại!”
Tô Vũ thật lòng tán thưởng.
Lần sau hắn sẽ đánh từ tầng thứ nhất lên!
Lần này có rất nhiều thứ hắn vẫn chưa tận dụng cơ hội thử được đây.
Đúc binh chưa thử qua, thuần thú chưa thử qua, lần sau hắn nên mang theo Toan Nghê hoặc Toản Sơn ngưu đến, thử một chút về phương diện thuần thú.
Không chỉ như vậy, Tô Vũ cảm thấy lần sau có khả năng thử không dùng thần văn, chỉ đơn thuần dùng ý chí lực để vượt quan.
Hoặc là thử chỉ dùng thân thể để vượt ải.
Bách Đạo các quá thần kỳ!
Nghe hắn nói vậy, vẻ mặt mấy ông lão như nuốt phải ruồi, đệch, lần sau ngươi còn muốn bắt đầu đánh từ tầng 1 lên?
Mà Tô Vũ không chỉ suy tính cái này, hắn còn nói: “Hình như vượt quan là sẽ có công huân ban thưởng nhỉ.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều nhịn không được muốn đánh chết hắn!
Đều đã đến mức độ này, ngươi cũng sắp hao sạch Bách Đạo các, thế mà ngươi còn nhớ thương chút điểm công huân ấy, ngươi có còn là người không?
Tháng này quay trở lại với chương trình tặng mã giảm giá hịn hịn đây ạ :>
Từ ngày 1/12 đến ngày 20/12, bạn chỉ cần:
Đẩy 40 Kim Phiếu -> nhận ngay 1 Code 20%
Đẩy 60 Kim Phiếu -> nhận ngay 1 Code 25%
Đẩy 80 Kim Phiếu -> nhận ngay 1 Code 30%
Đẩy 100 Kim Phiếu -> nhận ngay 2 Code 35%
Ngoài ra thì mình dành tặng mã giảm giá 15% cho các đạo hữu khi mua từ 100 chương trở lên (số lượng có hạn, dành cho 10 người nhanh tay nhất): 10242380
Rất cám ơn các bạn đã ủng hộ truyện của mình bấy lâu, iu thưn thật nhèoooo
❤
Chương 994: 9 Năm 180 Quả
Ngưu Bách Đạo vừa tới gần đã nghe thấy Tô Vũ nhắc đến chuyện điểm công huân, ông mệt tâm nói: “Tô Vũ, tấp nập vượt quan thì ý nghĩa không lớn, nghỉ ngơi nhiều một chút, hấp thu sẽ có thu họach. . .”
Tô Vũ gật đầu, cung kính thụ giáo: “Tạ ơn phủ trưởng, ta nhớ kỹ rồi! Tối thiểu phải ba bốn ngày nữa ta mới lại đến đây, ta không định ngày mai vào luôn đâu.”
Mẹ nó, chúng ta không nói cùng một vấn đề a!
Chu Hồng Lượng vẫn không nhịn được tò mò, lại hỏi: “Rốt cuộc ngươi tới tầng nào?”
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn thoáng qua bia thủy tinh, còn tốt, không có tên mình, những người bên ngoài có lẽ chỉ thấy mình kẹt ở tầng 40.
Tô Vũ liền đáp: “Tầng 41!”
Mở mắt nói xạo!
Vân lão lại lần nữa phát hiện một điểm, người khác hận không thể ba hoa thêm mấy tầng, cái tên này. . . há mồm liền nói dối thấp đi.
“Tầng 41. . .
Thời gian phía sau lâu như vậy mà ngươi chỉ vượt qua được một tầng đó thôi ư? Thật là chậm!”
Chu Hồng Lượng rất thất vọng, cậu còn cho là Tô Vũ đã xông tới tầng 45 rồi!
Tô Vũ phì cười, “Vẫn được, lần sau ta sẽ nỗ lực!”
Nỗ lực đến tầng 60, chiến với Sơn Hải thử một chút!
Hắn rất muốn thử thực lực Sơn Hải, đáng tiếc, chân thực đối chiến thì chỉ sợ sẽ bị người đánh chết.
Mà hắn tối thiểu phải tới Đằng Không đã lại nói.
Cho tới bây giờ, vạn sự đã sẵn sàng!
Còn nữa, sau khi trở về, hắn phải hợp nhất 180 Thần khiếu, Nguyên Thần khiếu. . . rốt cuộc là có hay không?
Giờ khắc này, Tô Vũ càng lúc càng sốt ruột đối với vấn đề Nguyên Thần khiếu.
Nếu hắn thật sự phát hiện ra Nguyên Thần khiếu thì có thể thay đổi cái gì?
Hắn có thể cấp tốc có được thực lực chiến Sơn Hải hay không?
Hắn và mấy người Ngô Kỳ rốt cuộc là ai cường đại hơn ai?
Tất cả những thứ này, hắn đều muốn thử, có lẽ, hắn có thể tìm ra một cơ hội, luận bàn với một vài người xem sao.
Vì sao Tinh Vũ phủ đệ còn chưa mở ra?
Hắn thật sự rất muốn thử a!
Tô Vũ cùng Ngưu Bách Đạo hàn huyên vài câu, hắn cũng nhìn thấy đám bàn ghế bày bên ngoài, thấy được trái cây đậu phộng, thấy được dấu vết đống lửa lưu lại, thấy được hình như có người còn đang chuẩn bị tiếp tục nổi lửa!
Ngày 12 hắn đi vào, hiện tại trời sắp tối rồi, đã là ngày 14.
Thời gian hai ngày rưỡi, chưa tới ba ngày.
Bất quá hơn hai ngày qua, Tô Vũ đã thu họach cực lớn.
Tâm tình không tệ, đối với đám học viên Đại Minh như cá ướp muối này, hắn cũng thấy thuận mắt hơn không ít.
Các ngươi cứ tiếp tục nổi lửa đi!
Tô Vũ bây giờ còn có rất nhiều chuyện phải bận rộn, hắn không dừng lại lâu, lên tiếng chào vài vị lão sư, rất nhanh bèn đi tới chỗ Chu Thiên Đạo đang đợi mình.
Chu Thiên Đạo đánh giá Tô Vũ từ trên xuống dưới một phen.
Hồi lâu sau ông mới nở nụ cười, mở miệng hỏi: “Thu họach không nhỏ à?”
“Vẫn được ạ!”
Tô Vũ hào hứng nhận xét: “Phủ chủ, Đại Minh Vương thật sự là thiên nhân, Bách Đạo các này quả thực là chí bảo!”
“Tạm thôi!”
Chu Thiên Đạo khiêm tốn trả lời một câu, rất nhanh ông lại bổ sung thêm: “Không phải chỉ mỗi phụ thân ta chế tạo, năm đó có không ít cường giả tham dự, đều là các vị cường giả đỉnh cấp.”
Tùy ý nói một câu, Chu Thiên Đạo lại lần nữa nhìn hắn một hồi, mới hỏi: “Còn chưa Đằng Không sao?”
“Vẫn chưa.”
Tô Vũ giải thích: “Ta còn chưa xác định được Đúc thân pháp, chờ xác định Đúc thân pháp xong thì ta mới tiến nhập Đằng Không! Thân thể cùng ý chí lực cùng nhau Đằng Không, có thể đúc thêm mấy lần thân thể.”
Chu Thiên Đạo khẽ gật đầu, đây cũng là điều rất nhiều người theo đuổi.
Ở Đại Hạ Văn Minh học phủ, đệ nhất Bách Cường bảng Chiêm Hải cũng chính là muốn cả hai cùng Đằng Không.
Đằng Không, cụ hiện thần văn và thân thể cường hóa, sau đó lại đúc rèn thân thể, thân thể sẽ có được hai lần cường hóa.
Bất quá, Chu Thiên Đạo suy nghĩ một chút bèn dặn dò: “Cường độ thân thể này của ngươi lại thêm cường độ ý chí lực, nếu ngươi cùng lúc Đằng Không thì cần lựa chọn một chỗ tốt, không thể tùy tiện ở đâu cũng đều có thể đột phá, cẩn thận giữa lúc đột phá không có ý chí lực, không có nguyên khí, ngươi sẽ mắc kẹt ở đó.”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, khẽ gật đầu.
Đây là điều phải cân nhắc!
Hắn đột phá thì sẽ tiêu hao rất nhiều nguyên khí cùng ý chí lực.
Chu Thiên Đạo lại nói: “Tốt nhất vẫn nên đúc thân ở hoàn cảnh đầy Thiên Nguyên khí. . .”
Tô Vũ nghe vậy liền nhìn ông, đầy mặt chờ mong.
Phủ chủ nói như vậy, hẳn là có nơi tốt dành cho ta?
“Ta kiến nghị ngươi nên đi tới Thần giới, Ma giới, Tiên giới để đúc thân!”
“. . .”
Tô Vũ không nói gì!
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Chỉ đùa một chút thôi, kỳ thật không tới những địa phương này thì có hai nơi khác cũng được, Chiến Thần điện hoặc là Cầu Tác cảnh kỳ thật cũng có khu vực nhỏ như thế, có muốn ta dẫn ngươi đi tìm Cầu Tác cảnh không?”
Tô Vũ ngưng trọng, cẩn thận hỏi lại: “Phủ chủ, việc này có thể được không?”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Có thể thì khẳng định có thể, thánh địa của Cầu Tác cảnh cũng không phải của riêng bọn hắn, Chu gia ta cũng có phần, dĩ nhiên, Chu gia ta không có thiên tài kinh thiên động địa gì, ngày thường cũng lười tới Cầu Tác cảnh.
Bất quá nếu ngươi nguyện ý, ta có thể đưa ngươi đi!”
Tô Vũ chần chờ hỏi: “Bên kia chủ yếu là Thiên Nguyên khí và ý chí lực nồng đậm sao?”
“Đúng thế.”
Chu Thiên Đạo gật đầu, “Nhất là Thiên Nguyên khí, có trợ giúp rất lớn đối với việc đúc thân! Dùng tinh huyết đúc thân kỳ thật chính là vì lợi dụng Thiên Nguyên khí trong tinh huyết! Vì sao Thần Ma tinh huyết được hoan nghênh? Bởi vì trong tinh huyết của chúng có nhiều Thiên Nguyên khí cực kỳ nồng đậm, mà các loại tinh huyết khác, nói thí dụ như một chút tinh huyết rác rưởi, trong đó 99% là rác rưởi, 1% mới là Thiên Nguyên khí.
Nếu dùng nó để đúc thân. . .
Ngươi nuốt vào 100 giọt tinh huyết cũng không có hiệu quả gì, chỉ khiến chính mình no bạo, khiếu huyệt bị ô nhiễm.”
Điều này Tô Vũ cũng đã nhìn ra, hắn gật đầu nói: “Điểm này ta đã phát hiện, Phủ chủ, ở Đại Minh phủ có ai từng rút ra Thiên Nguyên khí trong tinh huyết, sau đó dùng Thiên Nguyên khí để đúc thân hay chưa?”
“Không rút ra được.”
Chu Thiên Đạo lắc đầu, tiếc nuối nói: “Đại Minh phủ có rất nhiều người đều đang làm, thế nhưng Thiên Nguyên khí bị những Thần Ma yêu thú đó hút rồi thu vào trong cơ thể, biến thành lực lượng, thứ này cùng với tinh huyết hòa làm một thể.
Ngươi chia tách Thiên Nguyên khí, tinh huyết cũng sẽ bị phế đi, tinh huyết phế đi thì Thiên Nguyên khí cũng mất. . .
Đây là mâu thuẫn, không có cách nào trung hoà.”
Tô Vũ lại gật đầu, hắn cũng cảm giác việc này quá khó khăn.
Nghĩ đến đây, hắn lại hỏi: “Phủ chủ, Thiên Nguyên khí trong Thiên Nguyên quả là được bảo tồn thế nào?”
“Cái này. . .
Khó mà nói, nếu ngươi cần thì ta sẽ đưa tới cho ngươi một hai quả.”
Nhà ngài còn nữa không?
Tô Vũ có chút ngoài ý muốn, hắn đã hỏi Chu Hồng Lượng, Chu Hồng Lượng nói không có.
Chu Thiên Đạo cười bảo: “Thứ này chủ yếu tập trung ở Thần Ma giới và Tiên giới, thế nhưng Nhân cảnh không phải là không có, ta nói rồi, Cầu Tác cảnh cùng Chiến Thần điện đều có một nơi được gọi là thánh địa.
Kỳ thật ở đó cũng có cây Thiên Nguyên quả, mỗi lần Thiên Nguyên quả kết trái thì gia tộc vô địch như chúng ta đều có thể được phân đến một phần.”
“Cây Thiên Nguyên quả ba năm nở hoa, ba năm kết quả, ba năm thành thục, tổng cộng cần 9 năm.
Một gốc Thiên Nguyên quả một lần kết 36 quả, Cầu Tác cảnh có hai cái cây, Chiến Thần điện có 3 cây. 9 năm kết ra 180 quả.”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Có vài Vô Địch không có hậu duệ, chẳng cần thứ này, có mấy gia tộc đóng quân ở Cầu Tác cảnh cùng Chiến Thần điện thì sẽ muốn nhiều một chút, Chu gia ta cứ 9 năm đại khái có thể được phân 2 quả.”
Gia tộc Vô Địch 9 năm mới có được 2 quả!
Kỳ thật là rất ít!
Bất quá thời gian dài, khai phủ mấy trăm năm, nếu là dựa theo thời gian từ lúc khai phủ đến bây giờ thì Chu gia cũng có thể tích lũy được 60 – 70 quả.
Chương 995: Không Ăn Được Thì Không Đi
Tô Vũ cúi đầu như có điều ngẫm nghĩ, hồi lâu sau mới hỏi: “Cây Thiên Nguyên quả kia đã có từ rất sớm sao?”
“Cũng không phải, 300 năm trước, Đại Tần vương cùng Đại Chu vương hợp lại, thâm nhập vào Tiên giới, ở Tiên giới chiếm được mấy cây Thiên Nguyên quả, sau đó chuyển chúng về.”
“. . .”
Tô Vũ ngốc trệ một thoáng, vì sao lại đi Tiên giới?
Tiên tộc không phải là bên trung lập à?
Sao lại không đi cướp đoạt ở Thần Ma chủng tộc?
Đoán được ý của Tô Vũ, Chu Thiên Đạo phì cười giải thích: “Kỳ thật cũng là vì thăm dò một thoáng, nguyên nhân thì rất nhiều, ta cũng không tiện nhiều lời.
Mặt khác, sự tồn tại của Tiên tộc là chuyện tốt mà cũng là chuyện xấu, Thần Ma chủng tộc một mực không công kích nhân tộc toàn diện, cũng là vì liên quan tới Tiên tộc.
Dĩ nhiên, Tiên tộc cũng không phải hảo tâm, bởi vì thực lực lãnh tụ Tiên tộc kém hơn chút so với lãnh tụ của Thần Ma hai tộc.
Những năm gần đây hắn đang bế quan, Tiên tộc có ý muốn kéo dài thời gian. . .”
Tô Vũ khẽ gật đầu, suy nghĩ một chút bèn nói: “Phủ chủ, lãnh tụ của bọn họ đều là Bán Hoàng phải không? Bán Hoàng rốt cuộc là thực lực gì? Đã có Bán Hoàng, vậy thì có vị Hoàng chân chính không?”
“Không có. . .”
Chu Thiên Đạo đáp: “Bán Hoàng chỉ là cách nói của chúng ta, bọn chúng không thừa nhận, bất quá có một số Cổ tộc lại thừa nhận, dựa theo ghi chép của một ít Cổ tộc thì đã từng có nhân tộc là Hoàng!”
Dứt lời, ông bật cười ha hả: “Cho nên chư thiên vạn giới khác dù mạnh hơn thì cũng chỉ có thể xưng là Bán Hoàng!”
Chu Thiên Đạo vui tươi hớn hở nói: “Nhân tộc rất mạnh, điểm này ai cũng phải công nhận, xem những di tích kia liền biết! Chỉ vì trải qua một lần Đại Phá Diệt, dẫn đến nhân tộc suy sụp, vị Hoàng cùng những Vô Địch xưa kia đều biến mất, có lẽ đã chết rồi hoặc có khả năng là đi thăm dò thế giới nào khác. . .”
Rõ ràng Chu Thiên Đạo biết nhiều hơn so với Tô Vũ, nói tới đây ông khẽ thở dài: “Những người kia có lẽ đều tao ngộ mối nguy hoặc là tử vong, thế nhưng trước khi đi hoặc là lúc sắp chết, không chuyện gì là không làm, tối thiểu cũng đã phong tỏa lối đi đến Chư Thiên chiến trường của vạn giới.
Đáng tiếc, hơn ba trăm năm trước phong tỏa bị phá, nên mới có mối nguy cho Nhân cảnh!”
Tô Vũ gật đầu, suy đoán này kỳ thật hắn từng nghe qua.
Nhân cảnh từng có một lần đại huy hoàng!
Cực kỳ rực rỡ!
Trung tâm của vạn giới!
Nhân cảnh không có lực áp chế nghe nói là vì có quan hệ với việc này, không phải Nhân cảnh không có, mà là cường giả Nhân cảnh đã tự mình hủy bỏ.
Thân là hạch tâm của vạn giới, nơi mà chư thiên triều bái, không cần dùng lực áp chế để áp chế những vạn tộc kia.
Đáng tiếc. . .
Sự huy hoàng không thể kéo dài.
Không nhắc tới vấn đề đó nữa, Tô Vũ rất nhanh đã nói: “Phủ chủ, ta nghĩ là ta không nên đến Cầu Tác cảnh hoặc là Chiến Thần điện, miễn cho trêu chọc một chút phiền toái, nếu ngài có Thiên Nguyên quả thì cho ta một viên là được, ta muốn làm nghiên cứu phân tích.”
“Ừm!”
Chu Thiên Đạo cũng không bắt buộc, đi Cầu Tác cảnh khả năng là sẽ có chút phiền phức, thứ như Thiên Nguyên khí rất khó có được, là thánh địa bồi dưỡng tiểu bối tốt nhất, hậu duệ của những vị Vô Địch đều ngại không đủ dùng.
Để cho người ngoài như Tô Vũ đến cướp đoạt cơ hội, có thể sẽ dẫn tới một số việc rắc rối.
Nói xong chính sự, Chu Thiên Đạo nghĩ đến một việc liền nhắc nhở: “Ngươi mang theo Cục lông nhỏ kia thì tận lực cẩn thận một chút, đi tới Chư Thiên chiến trường cũng cố gắng đừng rời đi chiến khu đông bộ, sau lưng tên tiểu tử này ắt hẳn sẽ có đại nhân vật.”
Người ta có bối cảnh, tốt nhất đừng mang ra khỏi Nhân cảnh.
Ngươi đi lên chiến trường thì tốt nhất là hãy giữ kĩ nó.
Tô Vũ gật đầu, bên trong biển ý chí, Cục lông nhỏ không có phản ứng, nó đang ghé vào chùy nhỏ, mắt lom lom nhìn về chỗ sâu trong biển ý chí, nó không nhìn thấy sách họa màu vàng kim, nhưng nó có thể cảm nhận được nơi đó là thơm nhất!
Thơm tới mức muốn chảy nước miếng!
Không ăn cái này thì kiên quyết không đi!
Năm nào tháng nào đó ăn được rồi thì nó mới bằng lòng rời đi.
Hàn huyên với Chu Thiên Đạo một hồi, Tô Vũ cũng đã hỏi xong những gì cần biết.
Gần đây
《
Nguyên thần · Văn quyết
》
đang được truyền bá trong phạm vi lớn, các đại phủ cũng bắt đầu truyền xuống, người đổi thượng sách đã đạt đến 4 vạn người, hối đoái hạ sách thì ít hơn một chút, mới chỉ 1 vạn người.
Rất nhiều người hối đoái công pháp đều là như thế, đổi từng quyển từng quyển một.
Một quyển 50 điểm, tổng cộng 5 vạn quyển sách, đã thu được 250 vạn điểm.
Dựa theo tỷ lệ mà chia thì Tô Vũ có thể lấy được 40%.
Tức là hắn sẽ có 1 triệu điểm công huân!
Quả nhiên, thời đại này kiếm lợi nhiều nhất chính là sáng tạo công pháp!
Nếu không có công pháp nào khác thay thế, số tiền ấy có lẽ Tô Vũ sẽ thu được trong rất nhiều năm!
1 triệu điểm công huân. . .
Nhiều đến đáng sợ.
Bất quá Chu Thiên Đạo vẫn cẩn thận giải thích với hắn: “Thứ này cần quá trình, từng bước mà đến, trước mắt chỉ sợ không có cách nào thu hồi lại ngay tức thì, ngươi cần gấp thì có thể tới nhờ Đại Minh phủ sớm dự chi trước cho ngươi.”
Tô Vũ khoát tay, “Không cần, ta đợi đến cuối năm kết toán cũng được, ta sẽ kết toán với Đại Hạ phủ trước! Lúc trước ta và Đại Hạ phủ đã thương lượng xong rồi, Hợp khiếu pháp mỗi một phần truyền bá sẽ chia ta 1 điểm công huân.
Chiến giả rất đông, hiện tại truyền bá chỉ sợ không dưới trăm vạn người, dựa theo con số 1 người 1 điểm thì ta cũng có cước hừng trăm vạn điểm!”
Hạ Hầu gia không đề cập tới, nhưng hiển nhiên Tô Vũ sẽ không quên.
1 điểm công huân đã là con số rất ít!
Lúc trước hắn không hiểu nhiều quy tắc, cơ hồ là đã tặng không cho Hạ gia.
Nếu Tô Vũ kiếm lời trăm vạn công huân thì Hạ Hầu gia có thể sẽ kiếm hơn gấp mười lần, đó là ít nhất, còn có việc trao quyền cho các đại phủ, khả năng là cũng mò được một khoản.
Chiến giả nhiều hơn Văn Minh sư!
Theo lý thuyết thì cũng nên chia tiền.
Cho nên tính ra thì hiện tại Tô Vũ không thiếu tiền, tuyệt đối là không thiếu!
Chỉ là còn chưa kết toán mà thôi!
Chu Thiên Đạo nở nụ cười, “Điều này cũng đúng, Hạ Tiểu Nhị bởi vì quyển Hợp khiếu pháp của ngươi mà có thể kiếm rất nhiều, bất quá. . . cũng sắp hết rồi, bản cao cấp vừa ra, y không được trao quyền, lực ảnh hưởng của hai bản kia sẽ giảm hẳn.”
Tô Vũ không nói gì, kỳ thật cũng chưa chắc là sẽ giảm xuống bao nhiêu.
Bản khai khiếu cấp thấp có 18 cái vẫn rất được, bản cao cấp cần mở 36 khiếu, lại không phải người nào cũng có thể dễ dàng khai 36 khiếu.
Thứ như công pháp thì có đôi khi không phải càng mạnh càng tốt, mà là càng dễ dàng càng tốt.
Hắn cũng nên tìm ngày đến chỗ Hạ Hầu gia kết toán thôi!
Chính mình không tìm y để tính tiền thì vị Hạ mập mạp kia có thể giả câm vờ điếc tới chết.
Hạ gia không có tiền, Tô Vũ đương nhiên có nghe thấy, thiếu tiền mà còn muốn nuôi nhiều quân đội như thế, Hạ Hầu gia quả là có thể moi được ở đâu là moi chỗ đó.
Về chuyện bây giờ hắn có nhiều tiền như vậy tới tay thì dùng để làm gì, đương nhiên là mua sắm hàng loạt tinh huyết!
Rút ra hàng loạt Thiên Nguyên khí!
Tô Vũ khẳng định xài không hết, xài không hết vậy thì cũng phải đòi, huống chi hắn đang muốn chuẩn bị bồi dưỡng thế lực của bản thân, không có tiền sao được?
Không có tài nguyên làm sao được?
Then chốt nhất là phải nuôi sủng vật, một Cục lông nhỏ cũng đủ ăn cạn uống kiệt của hắn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế [Dịch] Tạo Hóa Tiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tao-Hoa-Tien-De-dich-SE-Truyen-Audio.jpg)

