[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 193 : Tổ Tông Tám Đời (c961-c965)
❮ sautiếp ❯Chương 961: Tổ Tông Tám Đời
Trong phòng chiếu phim.
Tô Vũ xem hết một lượt, nhếch môi cười cợt, Ngô Lam bĩu môi: “Chẳng chân thành chút nào!”
Văn Trung góp lời: “Nguyên Khánh Đông dù sao cũng là Nhật Nguyệt cảnh, thời điểm cần cúi đầu cũng đã cúi đầu.
Trước đó học viên tam đại học phủ cực kỳ bất mãn, nhưng giờ gã đã ra mặt xin lỗi, nguyện ý bồi thường, nguyện ý giải cứu Phong Kỳ.
Nếu lúc này ngươi còn cự tuyệt, vậy ngươi mới là người sai!”
Gã đang đặt Tô Vũ trên lửa thượng!
Gã đã làm như vậy rồi, rốt cuộc Tô Vũ có truyền hay không?
Không truyền, hiện tại chuyện này không quan hệ đến gã nữa.
Điều kiện Tô Vũ đưa ra, gã đáp ứng hết rồi.
Tô Vũ cười nhạt, “Hơi ngoài ý muốn thôi, ta còn tưởng rằng gã sẽ không chấp nhận, không ngờ lại nhẫn được.”
Đúng là hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Hắn còn tưởng rằng gia hỏa kia sẽ kiên quyết từ chối đến cùng.
“Dù sao cũng là cường giả Nhật Nguyệt cảnh.”
Văn Trung nói: “Đừng bởi vì mấy câu nói liền cảm thấy gã là kẻ ngốc, ngày đó nếu Trần Vĩnh và Vạn Thiên Thánh không thừa nhận thân phận Phong Kỳ, gã chắc chắn sẽ làm khó dễ, nếu thật sự gán ngươi tội tư thông với Vạn Tộc Giáo, ngươi sẽ gặp phiền toái rất lớn.”
Ông lại nói: “Ta biết Nguyên Khánh Đông, là người Nguyên gia Đại Nguyên phủ! Một vài gia tộc vô địch chia làm hai bộ phận, nếu vô địch khai phủ có nhiều hậu duệ, thì một chi sẽ khống chế đại phủ, một chi vào thánh địa! Nếu hậu duệ nhiều hơn nữa, còn có thêm một chi đóng quân ở chiến trường Chư Thiên!”
“Khai chi tán diệp, cành lá tốt tươi!”
“Nguyên Khánh Đông chính là người Nguyên gia đóng quân ở Cầu Tác Cảnh, sau đó khai chi tán diệp, sinh ra hậu duệ.
Tuổi tác gã không lớn, hơn 100 tuổi, cũng coi như tuyệt thế thiên tài ở Cầu Tác Cảnh, phụ thân gã là tiểu nhi tử của Đại Nguyên Vương, hiện giờ cũng là người chưởng khống ở Cầu Tác Cảnh.”
Tô Vũ gật đầu, hiếu kỳ hỏi: “Ta thấy hình như Hạ gia, Chu gia không có ai trú ở thánh địa đúng không?”
“Con cái hậu đại không nhiều, không có ai để cử đi, Đại Minh Vương chỉ có hai con trai, tình huống thì ngươi cũng biết.
Đại Hạ phủ bên kia cũng không khác lắm, thời điểm lão đại Hạ gia chết trận, Hạ Hầu gia còn nhỏ tuổi.”
Văn Trung giải thích: “Mặt khác, ở hai đại thánh địa còn có một loại hậu duệ vô địch khác! Là hậu duệ của tân tấn vô địch!”
Văn Trung nói: “Năm đó chỉ có 36 vị vô địch khai phủ, sau đó một vài người đã chết, rồi thêm vài người ra đời, mà những vô địch mới này không khai phủ nữa, kỳ thật Nhân cảnh không còn nơi nào cho bọn họ khai phủ, vì thế, phần lớn bọn họ đều đóng quân ở Song Thánh phủ và Chư Thiên phủ.”
“Cũng vì vậy mà hình thành nên một vài gia tộc vô địch, lực ảnh hưởng ở hai đại thánh địa dần dần tăng lên! Bởi vì có vài vô địch khai phủ ít hậu duệ, thường mặc kệ hai đại thánh địa, chỉ lo nội vụ trong đại phủ mình.”
“Trên danh nghĩa vô địch đều là thành viên của Chiến Thần Điện và Cầu Tác Cảnh, nhưng trên thực tế có vài vô địch chưa bao giờ đến hai đại thánh địa, chỉ là trên danh nghĩa, Nhân tộc cần một thế lực thống hợp khắp nơi, ít nhất không thể để các đại phủ tiến vào trạng thái hỗn chiến.”
Tô Vũ hiểu rõ, hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi lại tò mò hỏi: “Sư huynh, Nhân tộc có bao nhiêu vô địch?”
“Không ai biết, sợ là chính vô địch cũng không rõ ràng!”
Văn Trung lắc đầu, “Có một số việc sẽ chẳng ai đưa ra được câu trả lời cụ thể, hư hư thật thật ai có thể nói rõ! Nhưng vài vị vô địch khai phủ đã chết là sự thật.”
Văn Trung thở dài, “320 năm trước, Đại Ngụy Vương chết trận, Đại Ngụy phủ suy sụp, năm xưa Đại Ngụy phủ cũng là đại phủ vô cùng cường đại, từ khi Đại Ngụy Vương mất, trưởng tử của Đại Ngụy Vương tiếp chưởng Đại Ngụy phủ, thực lực cũng không yếu, nhưng không thể đi vào vô địch, đại phủ từ từ suy thoái. . .”
“240 năm trước, Đại Ngô Vương chết trận, Đại Ngô phủ cũng suy sụp, kể ra thì gia tộc của tiểu nha đầu Ngô Lam này có chút quan hệ với Đại Ngô phủ.”
Ngô Lam đang xoa đầu Cục lông nhỏ, nghe vậy liền quay đầu nói: “Sư huynh, ngươi biết thật nhiều! Nhưng Ngô gia chỉ là nhánh nhỏ của Đại Ngô phủ, đã chuyển đến Đại Hạ phủ từ 200 năm trước rồi.”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, “Vậy Đại Ngô Vương có quan hệ gì với ngươi?”
“Ta ư?”
Ngô Lam tính toán một chút, “Tổ tông tám đời!”
“. . .”
Không biết nói gì hơn.
Nghe như mắng chửi ấy, nhưng người ta nói thực nghiêm túc, chắc thật sự là tổ tông tám đời của nàng!
Văn Trung cười cười, tiếp tục: “Còn nữa, 160 năm trước, Đại Tề Vương chết trận.”
“70 năm trước, Đại Trần Vương chết trận!”
Văn Trung thở dài, “Đó là 4 vị vương khai phủ chết trận mà ta biết, còn có ai nữa không thì ta không rõ ràng lắm! Có vài vương giả khai phủ gan lớn, tiềm nhập vào Thần Ma giới, nếu bị giết, tuy dị tượng lớn nhưng có thể nhân tộc vẫn không biết, đây không phải chuyện phải chúng ta có thể kiểm soát.”
Đã biết có 4 vị vương khai phủ chết trận.
Cộng thêm một vài vô địch không khai phủ, mấy năm nay Nhân tộc đã chết không ít vô địch cảnh.
Tô Vũ gật đầu, sau đó quay lại đề tài cũ: “Nguyên Khánh Đông này là người Đơn thần văn nhất hệ ư? Hay gã bị ai sai sử?”
“Ai biết được.”
Văn Trung đáp: “Thái độ vô địch thế nào, kỳ thật chúng ta không biết, thái độ của Đại Nguyên Vương là gì cũng không ai biết, Đại Nguyên Vương không hiện thân đã lâu. mấy năm gần đây, lễ mừng khai phủ của Đại Nguyên phủ cũng không thấy bóng dáng Đại Nguyên Vương.”
Tô Vũ gật đầu, Ngô Lam chợt lên tiếng hỏi: “Tô Vũ, vậy ngươi có truyền công pháp cho tam đại học phủ không?”
“Đương nhiên có!” Tô Vũ nhìn nàng, “Nhật Nguyệt người ta còn xin lỗi rồi, sao có thể không cho mặt mũi?”
Ngô Lam hừ hừ, “Không thoải mái chút nào!”
Sao phải nghe lời người ta?
Muốn ngươi truyền ngươi liền truyền ư?
Nếu truyền, không chừng người của tam đại học phủ đều cảm thấy đó là công lao của Nguyên Khánh Đông.
Tô Vũ cười đáp: “Không sao, nghe ý gã thì hình như không định rời đi, tiếp tục ở lại cũng tốt! Không phải gã muốn bồi thường ta 100 vạn điểm công huân sao? Thôi, ta không cần, để trợ cấp cho Đại Hạ phủ tam đại học phủ cũng được! Một bộ công pháp bán cho học viên tam đại học phủ là 700 điểm công huân, thu bọn họ 200 điểm, 500 điểm còn lại đều tính cho Nguyên Khánh Đông, như vậy có thể trợ cấp cho 2000 người! 2000 người này đều tính cho Đơn thần văn nhất hệ, sau khi thu 700 điểm công huân đổi công pháp, học viên Đơn thần văn nhất hệ có thể tìm Nguyên Khánh Đông đòi trợ cấp!”
“. . .”
Văn Trung nhìn hắn, Ngô Lam cũng nhìn hắn.
Sau một lúc lâu, Văn Trung mới phì cười, nhắc nhở Tô Vũ: “Gã nói, gã không có tiền!”
Biện pháp này rất hay, có điều người ta đã nói là người ta không có tiền.
Ngươi làm như vậy cũng vô dụng.
Tô Vũ xùy một tiếng, “Không có tiền ư? Ta tính cho mà xem, chỉ tính riêng thu nhập mỗi năm từ
《
Vạn Văn Kinh
》
, Nguyên gia đã thu vào hơn 50 vạn điểm công huân, mặt khác còn có trợ cấp của Cầu Tác Cảnh, tổng cộng lại thì một năm chắc chắn có 100 vạn điểm công huân! Đó mới chỉ là một mạch nhà gã, Đại Nguyên phủ còn có thu nhập khác, một năm nhà gã thu vào hơn 100 vạn điểm công huân, sao lại không có tiền? Gã là Nhật Nguyệt, Nguyên gia có mấy Nhật Nguyệt thường trú tại Cầu Tác Cảnh?”
“Chỉ có gã và phụ thân gã.”
Tô Vũ hất cằm, “Thấy chưa? Vậy thì sao có thể không có tiền được.
Ai tin chứ? Không bỏ được chính là không bỏ được, tính sổ cho mọi người nghe, Đơn thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ phải thu 700 điểm, rồi tự đòi Nguyên Khánh Đông trợ cấp! Không trả thì đó là chuyện của Nguyên Khánh Đông, ta không cần tiền của gã!”
Tô Vũ cười ha hả: “Không phải Đơn thần văn nhất hệ thì cũng thu 200 điểm công huân, 500 điểm còn lại bảo Hạ gia trả, Hạ gia không thiếu tiền, chỉ bằng phương pháp hợp khiếu kia của ta là đã lời không ít tiền, chúng ta không thể để học viên gánh hết phí tổn, đúng không?”
“. . .”
Mấy người cạn lời.
Chương 962: Hiệu Suất Của Đại Tần Phủ
Tô Vũ lại nói: “Hạ gia xét nhà mấy Các lão, thu vào cũng không ít, coi như trợ cấp học viên đi! Học viên trả 200 điểm công huân là được, nhiều hơn đại phủ khác, nhưng ít hơn Vạn Văn Kinh, vẫn rất có lời! Không thiệt chút nào! Còn ai mua không nổi thì đó là chuyện của bọn họ, 500 điểm, chắc Đại Hạ phủ nguyện ý trả, còn Nguyên Khánh Đông trả hay không. . .
Liên quan gì đến ta!”
Tam đại học phủ có bao nhiêu học viên?
Kỳ thật không nhiều lắm!
Có điều tính cả học viên cũ thì đúng là đáng sợ.
Chỉ riêng Đại Hạ phủ, học viên dưỡng tính cũ đến vài vạn người, chỉ sợ phần lớn không học nữa, một đống tuổi rồi, nhưng rồi sẽ ra sao thì khó nói.
1 vạn người, trợ cấp chính là 500 vạn.
Phải xem sắp tới Hạ Hầu gia nói chuyện với mình thế nào!
Ngô Lam hỏi: “Vậy thi thể Thần Ma và thức hải bí cảnh thì sao?”
Tô Vũ từ bỏ à?
“Vấn đề thi thể Thần Ma không lớn, thức hải bí cảnh. . .”
Tô Vũ lắc đầu: “Khó đấy, ta chỉ nói ra để hù dọa một chút mà thôi, không coi là thật, Nguyên Khánh Đông muốn chơi xấu ta cũng được thôi, ta xem gã có trả nổi hay không!”
Tô Vũ bình thản đáp.
Trả, Nguyên Khánh Đông khóc mất.
Không trả, dù Đơn thần văn nhất hệ biết Tô Vũ đang cố tình bày trò ghê tởm người khác thì cũng tức chết.
Nguyên Khánh Đông đã nói sẽ trả Tô Vũ 100 vạn điểm công huân, trong nhà có tiền như vậy, lại không tuân thủ hứa hẹn.
Bởi vì Nguyên Khánh Đông nên bọn họ phải chi trả nhiều tiền hơn học viên các đại phủ khác, bây giờ gã lại còn không chịu bồi thường, 500 điểm công huân không phải là số lượng nhỏ, Đằng Không lấy ra còn tiếc, không hận chết gã mới là lạ.
Tô Vũ tủm tỉm cười, “Xem ra còn phải tìm Phủ chủ, việc này nhờ ngài ấy an bài người đi tuyên truyền, làm cho mọi người đều biết mới tốt.”
“Làm gã phiền toái quấn thân, miễn cho mỗi ngày rảnh rỗi không có chuyện gì mà gây chuyện.”
Hắn lười quan tâm đến Nguyên Khánh Đông.
Hiện tại Tô Vũ rất bận, các ngươi tự chơi đi, ta đã không còn ở Đại Hạ phủ nữa rồi, không thèm quan tâm các ngươi nội chiến như thế nào.
Tát ngươi mấy phát từ xa, ngươi làm được gì?
Đối phó Nhật Nguyệt, còn là hậu duệ vô địch không đơn giản, dù là Chu Thiên Đạo, Hạ Long Võ thì cũng không thể vô duyên vô cớ vì một câu nói mà đánh giết Nguyên Khánh Đông.
Nếu quá xằng bậy, cũng không phải người ta không có lão tổ vô địch, hậu quả chính là lưỡng bại câu thương!
Trừ khi có chứng cứ vô cùng xác thực.
Như lúc trước hắn bày mưu giết Kim Vũ Huy, không ai dám nói cái gì.
Có chứng cứ thì cứ việc giết.
Còn không thì rất khó.
Đó là còn chưa kể dù có lấy ra chứng cứ gã cấu kết với Vạn Tộc Giáo thì vẫn phải đề phòng lão tổ gã ra mặt, nói là ông ta cố ý xếp gã vào Vạn Tộc Giáo làm gián điệp, đó không phải phạm tội.
Cuối cùng giống như Kim Vũ Huy, xác thật ra tay đối phó với Tô Vũ, lúc này mới gọi là bằng chứng như núi, muốn giết liền giết.
Cho nên Tô Vũ căn bản không nghĩ rằng có thể tát một cái vả chết gã, từ từ cũng được.
Hắn cũng không vội.
Hiện tại kẻ nên vội phải là Nguyên Khánh Đông.
Lần lượt mất mặt, lần lượt bại hoại thanh danh Nguyên gia, miệng người có thể xói chảy vàng, nếu Đại Nguyên Vương biết, nếu ông là người công chính thì sẽ tự mình xử lý Nguyên Khánh Đông, nếu biết mà còn không xử lý, lại đứng ra chống lưng cho Nguyên Khánh Đông. . .
Vậy đó không phải người tốt.
Ít nhất không phải người tốt trong mắt Tô Vũ!
Nếu không phải người tốt vậy thì đừng hy vọng đối phương công chính, mọi người từ từ tới là được.
Đương lúc bọn họ rôm rả nói chuyện, dưới lầu, Toan Nghê đang trông cửa bỗng nhiên rống lên một tiếng: “Đại nhân, có khách đến!”
Giờ phút này, ở cổng lớn.
Toan Nghê và Toản Sơn Ngưu một trái một phải chuyên môn phụ trách trông cửa.
Chịu thôi, thực lực quá yếu, không trông cửa thì làm gì.
Có thể ăn no chờ chết được sao?
Chúng nó cũng mừng rỡ khi được giao nhiệm vụ này, chứ ở trong viện nghiên cứu, nhìn một đống dụng cụ giải phẫu kia, hai đại yêu này liền run lên, sợ ngày nào đó chúng nó sẽ bị lôi lên bàn cho Ngô Lam cắt cắt xẻ xẻ.
Quanh viện nghiên cứu cũng có một ít học viên tò mò nhìn về phía bên đây, cảm giác thực uy phong.
Toan Nghê, Toản Sơn Ngưu có thể tính là cường tộc, còn đều là Đằng Không cửu trọng, hiện giờ để hai đại yêu đó trông cửa, Tô Vũ thật là có mặt mũi!
Mà giờ phút này, khách nhân cũng thực khí phách!
Đó là một đoàn người!
Áo giáp màu đen bao vây toàn thân, trường thương san sát, hàn quang lấp lánh, vết máu loang lổ, giống như mới vừa rời khỏi chiến trường.
Chờ đến khi Tô Vũ ra cửa, tướng quân dẫn đầu liền mở miệng, thanh âm lạnh nhạt mà lớn tiếng như hội báo quân lệnh, “Có phải Tô Vũ nghiên cứu viên không? Mạt tướng là thiên tướng Thiết Ưng Vệ Đại Tần phủ, đến chuyển hàng!”
“Là ta.”
Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, nhìn đối phương một cái, tổng cộng có 30 người, thực lực đều không yếu.
29 vị Đằng Không, một vị Lăng Vân!
Đúng là quân đoàn tinh nhuệ!
Vị thiên tướng đối diện cũng không nhiều lời dông dài, y nhanh chóng lấy ra một cái nhẫn trữ vật, hai tay trình lên, gương mặt bị áo giáp che kín, trầm giọng nói: “Mời Tô nghiên cứu viên đưa ra giấy chứng nhận chứng minh thân phận, trao đổi vật tư, đóng dấu xác nhận!”
Tô Vũ lập tức đưa ra giấy chứng nhận nghiên cứu viên của mình, đối phương xem xét một chút, rồi nhanh chóng giao nhẫn trữ vật cho Tô Vũ.
Tô Vũ đưa ý chí lực vào trong kiểm tra, vừa nhìn liền không khỏi chấn kinh!
Đúng là thi thể vừa bị giết, trong nhẫn trữ vật này có một Thần một Ma, đều vừa chết, thi thể còn tươi mới, là thi thể Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc.
Mặt khác còn có không ít tinh huyết.
Cũng mới giết!
Đương nhiên bọn họ không đưa hết thi thể cho Tô Vũ, Tô Vũ không yêu cầu, Đại Tần phủ cũng không đưa dư.
“Đa tạ tướng quân! Số lượng đúng rồi.”
Tô Vũ lấy ra con dấu của mình, đây là con dấu riêng của nghiên cứu viên, mỗi người một cái, đặc thù chế tạo, người ngoài không thể bắt chước.
Đóng dấu, hồi hàm.
Sau đó Tô Vũ khách khí nói: “Tướng quân một đường mệt nhọc, các ngươi mới từ chiến trường về sao? Không bằng đi vào nghỉ ngơi một lát. . .”
“Không cần!”
Thiên tướng trầm giọng: “Chúng ta còn có quân lệnh, xin Tô đại nhân bao dung!”
“Không dám nhận.”
Thiên tướng lại nói: “Nếu phương pháp hợp khiếu thực sự hữu dụng, gọi ngài một tiếng đại nhân là chuyện thường tình.
Chỉ hy vọng phương pháp hợp khiếu thật sự hữu dụng với các tướng sĩ.
Mà nay, Tần quân đã mở rộng phương pháp hợp khiếu trong toàn quân.
Một vài thiên tài đang hao phí đại lượng tài nguyên nhanh chóng thông suốt, dùng Nguyên Quả, thậm chí là Thiên Nguyên Quả, hiệu quả sẽ sớm có thôi, nếu có thể hợp khiếu nhanh chóng, công lao của đại nhân còn hơn cả chém giết Thần Ma Nhật Nguyệt.”
Tô Vũ cũng kinh ngạc với hiệu suất của Đại Tần phủ!
Phương pháp hợp khiếu này mới vừa công bố không lâu, đối phương đã bắt đầu mở rộng toàn quân, không những thế, còn để làm một đám thiên tài nhanh chóng thông suốt, nói như vậy, chỉ sợ đã có người có thể hợp khiếu.
“Vậy các ngươi có ai hợp khiếu không?”
“Có, tốc độ hợp khiếu rất nhanh, trước khi ta tới đây đã có người hợp 12 khiếu, bốn ngày hoàn thành, nhưng còn chưa tới Vạn Thạch cửu trọng, không dám hoàn toàn tin tưởng, nếu có thể nhanh chóng đến Vạn Thạch cửu trọng, công lao của đại nhân, trăm vạn tướng sĩ Tần quân ghi nhớ trong lòng!”
Nghe lời này, một vài học viên bốn phía cũng líu lưỡi!
Hợp 12 khiếu, tốn 4 ngày?
Đáng sợ thật!
Nói vậy thì chỉ cần hơn một tháng, đối phương có thể từ Thiên Quân cửu trọng đến Vạn Thạch cửu trọng rồi?
Lúc trước còn có người chậm rãi tu luyện phương pháp hợp khiếu, giờ phút này bọn họ bắt đầu nóng nảy, muốn nhân lúc còn sớm thử xem sao!
Chương 963: Ngưu Phủ Trưởng Rất Thích Ăn Thịt Trâu
Tô Vũ mỉm cười khen ngợi: “Người kia thiên phú không yếu, hợp 12 khiếu mất 4 ngày, một ngày hợp 3 khiếu, tốc độ tương đối nhanh, trong tình huống bình thường, đại khái một ngày hai khiếu, phải 6 ngày mới hoàn thành.”
Má nó!
Khác nhau bao nhiêu chứ?
Các học viên xung quanh nghe vậy đều cạn lời, thế này thì cũng không cần đến hai tháng là đã xong!
Lợi hại!
Tô Vũ lại nói: “Tướng quân vất vả, kỳ thật thiên tài có thể khai 108 khiếu, sau khi tu luyện phương pháp hợp khiếu có thể nhanh chóng thăng cấp, ta cảm thấy vậy vẫn là lãng phí, sắp tới ta có khả năng sẽ suy đoán ra
《
Nguyên Thần Thông Suốt Quyết
》
, công khai đối ngoại, tốc độ thông suốt gấp 3 lần công pháp tầm thường, thông suốt 126 cái, công pháp Thiên Giai trung cấp, nhưng thời gian tu luyện không khác lắm so với công pháp Địa giai trung cấp, có nhiều tài nguyên thì lại càng nhanh!”
Tô Vũ nói: “Thứ này thích hợp với tướng sĩ tư chất bình thường, mỗi người đều là công pháp Thiên Giai, nhanh chóng hợp khiếu, tiến vào Vạn Thạch cửu trọng, đến lúc đó muốn chiến Đằng Không cũng thoải mái.”
“. . .”
Nghe lời này, ánh mắt thiên tướng biến đổi, dè dặt hỏi lại: “Đại nhân nói thật ư?”
“Thật sự, nhưng còn cần một chút thời gian, thiên tài nhà các ngươi đừng gấp, mở 36 khiếu ra đã rồi từ từ tính.”
“Đại nhân, nếu ngài truyền bá công pháp này, Đại Tần quân sẽ cảm động đến rơi nước mắt.”
Công pháp Thiên Giai!
Tu luyện như Địa giai!
Lại thêm phương pháp hợp khiếu gia tốc, vậy tương đương với công pháp Huyền Giai!
Nói cách khác, thời gian để tu luyện công pháp Huyền Giai trước kia, hiện tại có thể tu thành một môn công pháp Thiên Giai, còn là Thiên Giai trung đẳng, vậy thì mỗi người đều là thiên tài, đều là yêu nghiệt!
Công pháp Thiên Giai cũng chỉ có yêu nghiệt mới tu luyện!
Mà hiện tại, những tiểu thiên tài tu luyện công pháp Huyền Giai cũng có thể tu luyện công pháp kia!
Thật đáng sợ!
Chênh lệch giữa Thiên Giai và Huyền Giai là 6 tiểu giai!
Thế mà bây giờ Tô Vũ nói hắn có thể tạo ra công pháp hỗ trợ người ta cường đại hơn tới 6 tiểu giai!
Một người, vạn người, trăm vạn người như thế. . . quân đoàn Thiên Quân trước kia, về sau chính là quân đoàn Vạn Thạch; quân đoàn Vạn Thạch trước kia, về sau chính là quân đoàn Đằng Không.
Thật đáng sợ!
Thiên tướng gian nan nói: “Đại nhân, công pháp này có cái gì không ổn không?”
“Có một chút!”
Thiên tướng cả kinh, Tô Vũ mỉm cười giải thích: “Hao phí nguyên khí nhanh hơn, yêu cầu hoàn cảnh có nguyên khí nồng đậm hơn! Dù sao tốc độ thông suốt cũng nhanh, tốc độ thông suốt gấp 3 lần công pháp bình thường, vậy chắc chắn tiêu hao rất lớn.”
“Ồ!”
Thiên tướng nhẹ nhàng thở ra, đây là việc nhỏ, nguyên khí tại chiến trường Chư Thiên cực kỳ nồng đậm.
“Vậy đại nhân cần bao lâu mới có thể mở rộng?”
“Ít nhất một tháng đi!”
Tô Vũ còn phải tìm người thay hình đổi dạng một chút!
Hắn đang nói đến
《
Cường Thân quyết
》
, thứ này thông suốt rất nhanh, Tô Vũ có thể nhanh chóng thông suốt mấy trăm khiếu huyệt chính là nhờ công lớn của nó.
Đương nhiên cũng không thể bỏ qua nguyên khí bí cảnh.
Nhưng tu luyện môn công pháp Thiên Giai trung cấp
《
Cường Thân quyết
》
này thật sự không khác gì tu luyện Địa giai, có lẽ còn nhanh hơn một chút.
Nhưng còn cần phải cải tạo.
Dù không thay đổi khiếu huyệt thì cũng phải thay đổi một chút những thứ đề cập đến trong công pháp, đồng thời cũng nên sửa chữa võ kỹ nguyên bộ
《
Phá Sơn kích
》
, đừng để người khác vừa thấy liền biết nó cùng loại với công pháp Phá Sơn Ngưu nhất tộc, vậy thì không tốt.
Suy luận nhiều công pháp Vạn tộc, sớm hay muộn cũng sẽ khiến Vạn tộc coi trọng.
Hiện tại, Tô Vũ đã đẩy ra không ít, kế tiếp dù muốn công khai thì cũng phải cải tạo mới được.
“Đa tạ đại nhân!”
Vị thiên tướng đối diện vội vàng nói lời cảm tạ, y không còn giữ sự cao lãnh lúc trước, lúc này chỉ cảm thấy cực kỳ cung kính đối với vị thiên tài yêu nghiệt trẻ tuổi trước mặt.
Đoàn người không ở lại lâu, y nhanh chóng nói: “Đại nhân, mạt tướng còn phải trở về Đại Tần phủ phục quân lệnh, việc ngài vừa nói mạt tướng có thể báo lại với Phủ chủ không?”
“Có thể!”
“Đa tạ!”
Thiên tướng vô cùng vui vẻ, một lát sau, bên cạnh 30 người bỗng nhiên xuất hiện thần ưng, ngay sau đó một đám người cưỡi lên thần ưng khổng lồ bay lên!
Thiết Ưng vệ sĩ!
Tọa kỵ chính là Thiên Hồng Ưng, tốc độ cực nhanh, Thiên Hồng Ưng Đằng Không cảnh, tốc độ còn nhanh hơn Lăng Vân bình thường, phối hợp với Đại Tần quân, ở trên chiến trường là lực lượng không kích cường đại!
Xếp hạng của Thiên Hồng Ưng không tính là cao, đại khái khó khăn lắm mới chạm tới mốc 1000, trong tộc không có vô địch tọa trấn, nhưng có không ít Nhật Nguyệt, nghe nói Tần Trấn có một đầu Thiên Hồng Ưng Nhật Nguyệt cảnh, ở trên chiến trường, tốc độ nhanh kinh người, vô địch đều khó có thể bắt giữ.
Nhìn bọn họ rời đi, Tô Vũ thấy hâm mộ không thôi, nhịn không được đá Toan Nghê một cái.
Phế vật!
Đánh nhau không được, phi hành không được, ẩn thân không được, phế vật này là Bách Cường chủng tộc thật sao?
Toan Nghê ngửa đầu nhìn đám Thiên Hồng Ưng bay đi, cảm thấy cực kỳ ủy khuất!
Má nó!
Loại rác rưởi kia mà tiến lại gần đây, lão tử một ngụm cắn chết mười tên cũng được!
Vì thứ này mà ta bị xem thường ư?
Sao ngươi lại nói chuyện không có đạo lý như thế?
Cuộc sống này thật gian nan!
Bên kia, Toản Sơn Ngưu im hơi lặng tiếng chui vào dưới nền đất, ta rất hữu dụng, hữu dụng hơn Toan Nghê, ta biết độn địa, biết đào núi, lợi hại không?
Tô Vũ lười mắng bọn chúng, nhíu mày nói: “Hai ngươi quá yếu, có hi vọng Lăng Vân không? Không có hy vọng, không bằng. . .”
Hắn còn chưa nói xong, Toan Nghê đã nóng nảy, vội vàng đáp: “Có, hy vọng rất lớn! Đại nhân, hy vọng rất lớn! Trước đây ta bị thương quá nặng, gần đây khôi phục không sai biệt lắm, cho chúng ta mấy tháng nữa đi, sẽ lập tức tiến vào Lăng Vân!”
Toản Sơn Ngưu cũng điên cuồng gật đầu!
Cho chúng ta mấy tháng là được!
Nếu bọn nó dám nói là không có hy vọng, có phải Tô Vũ sẽ giết trâu ăn thịt hay không?
Thật là đáng sợ!
Tô Vũ gật đầu, “Vậy là tốt rồi, ta còn đang nghĩ, nếu các ngươi không thể thăng cấp, ta phải đem các ngươi đến Duyệt m Đảo, Ngưu phủ trưởng rất thích ăn thịt trâu, các ngươi lại rất hợp khẩu vị của ông ấy.”
Má nó!
Hai đầu đại yêu thầm mắng, chúng ta là dùng để ăn sao?
Thật vô nhân tính!
Bọn chúng không dám cãi lại, quả thật thương thế của chúng nó đã sắp khôi phục, mỗi đêm Tô Vũ tu luyện, thần văn chữ “Hỏa” mở ra, chúng nó đều được hưởng lợi.
Mà vốn dĩ hai đại yêu này năm xưa cũng là thiên tài bổn tộc.
Hiện giờ thương thế sắp khôi phục, không thiếu nguyên khí, sẽ nhanh chóng tiến vào Lăng Vân.
Trên thực tế, nếu năm đó Toan Nghê không bị bắt, đại khái thêm mấy tháng nữa là nó sẽ thăng cấp, sau khi ra khỏi Tinh Vũ phủ đệ không lâu, nó liền xui xẻo gặp phải Hồng Đàm, bằng không tới hiện giờ, dù Sơn Hải vô vọng thì cũng nên đến Lăng Vân thất bát trọng.
Tô Vũ không để ý tới chúng nó nữa, trong lòng hắn đang kích động.
Tinh huyết Thần Ma!
Thủy Ma tộc, Nguyên Thủy Ma tộc, còn có không ít tinh huyết chủng tộc khác, lần này hắn có thể thử xem hiệu quả.
Hắn từng bị Thần Ma giết bao giờ chưa?
Hẳn là có!
Nếu mở ra sách họa, liệu hắn có tìm được hai khiếu huyệt còn lại mà bấy lâu vẫn không tìm thấy không?
Tô Vũ gấp không chờ nổi, nhanh chóng vào viện nghiên cứu, chuẩn bị cắn nuốt tinh huyết mở ra sách họa.
Mà những lời hắn vừa nói cùng vị thiên tướng kia cũng nhanh chóng được truyền ra ngoài bởi đám học viên vây xem!
Chương 964: Hệ Thống Sinh Vật Giám Sát
Trên Duyệt Tâm Đảo.
Ngưu Bách Đạo nói đầy thâm ý: “Gia hỏa kia chuẩn bị câu cá rồi!”
Tô Vũ tự tin nói ở bên ngoài như vậy, không phải để câu cá thì là vì cái gì?
Câu ai?
Ai muốn giết hắn thì câu kẻ đó!
Cũng không biết có kẻ ngu ngốc nào cắn câu hay không, có thể là có, cầu phú quý trong hung hiểm, dù biết rõ là nguy hiểm, nhưng Tô Vũ sắp đẩy ra một môn công pháp nữa, Thiên Giai trung cấp mà độ khó lại chỉ tương đương với công pháp Huyền Giai, vậy thì thật đáng sợ!
Nếu tiếp tục như vậy, những ưu thế của Thần Ma cường tộc dưới trung tầng sẽ hoàn toàn bị san phẳng!
Hơn nữa Nhân tộc có lực lượng hùng hậu, một khi xuất hiện đại lượng loại Chiến Giả như vậy, chiến cuộc dưới trung tầng sẽ xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất, vài thập niên nữa, bọn họ tới Sơn Hải, Nhật Nguyệt, cũng sẽ chịu ảnh hưởng cực lớn!
Cường giả nhiều, Sơn Hải Nhật Nguyệt cường đại ra đời là thực bình thường, cường giả nhiều, vô địch ra đời cũng là chuyện bình thường.
Nhìn như không ảnh hưởng đến lĩnh vực vô địch, trên thực tế, theo thời gian sẽ dần dần ảnh hưởng đến cao tầng.
Ngồi đối diện với ông chính là Chu Thiên Đạo, lúc này Chu Thiên Đạo đang tóm một con rùa đen lớn, lật ngửa nó ra, nghe ông nhận xét vậy thì bật cười, không để tâm lắm, “Câu thì câu đi, sợ cái gì! Nếu ta dám cho hắn truyền cơ sở văn quyết, thì cũng không sợ hắn tiếp tục truyền mấy môn công pháp khác, giết mấy tên Nhật Nguyệt uy hiếp một chút, còn thể hiện được giá trị của chúng ta và sự coi trọng đối với hắn!”
Dứt lời, ông nghĩ đến một chuyện, bất giác cười tới không khép miệng được, “Lại sắp phát tài rồi! Không cần tiền nữa, công huân nhiều để làm gì, lần sau đổi thứ tốt khác của các đại phủ đi.
Bí cảnh, văn binh, Nguyên Khí dịch, Thiên Nguyên quả, Đúc Thân dịch, thần phù, thần đan, yêu thú. . .
Chà chà, phát tài a!”
Ta biết là ánh mắt mình rất tốt mà!
Nhìn xem, Tô Vũ rõ ràng là cây rụng tiền di động!
Mang được hắn về đây còn lợi hơn cả đi đánh hạ một tiểu giới, đặc biệt là còn không cần mạo hiểm quá lớn, Hạ Tiểu Nhị khóc đi thôi!
Dứt lời, ông thả con rùa trong tay ra, ngay sau đó một chân đá bay rùa đen xuống hồ, mắng: “Vậy mà là đực, ta còn tưởng rằng là rùa cái, có thể chiên trứng ăn.”
Ngưu Bách Đạo cạn lời, ngươi rảnh thật!
Ông lại nhìn về phía viện nghiên cứu Nguyên Thần cách đó không xa, tủm tỉm cười, tiểu tử này. . .
Lá gan không nhỏ!
Ngày nào đó Tô Vũ mà đi đến Chư Thiên chiến trường, chắc hẳn cũng giống như đám Đại Tần phủ kia, có khi còn dám lấy mạng mình đi câu vô địch cũng không chừng.
Trên Duyệt Tâm Đảo.
Một vị Phủ chủ và một vị Phủ trưởng nhàn rỗi không có chuyện gì, cứ bắt rùa đen lên lật ngửa ra chơi, chơi chán lại ném xuống hồ.
Chu Thiên Đạo lại lay thêm mấy con rùa đen, chọc chọc bụng tụi nó, đúng lúc ấy, Toàn Quy Sơn Hải ngoi đầu lên nhìn ông, Chu Thiên Đạo buồn cười, giơ cao con rùa trong tay lên như thể khiêu khích: “Làm sao, cũng không phải tức phụ ngươi, chỉ chọc con ngươi thôi, ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?”
Lão rùa buồn bực đáp: “Phủ chủ đại nhân, Toàn Quy nhất tộc chúng ta không đẻ trứng, chỉ sinh con!”
“Thì ra là thế!”
Chu Thiên Đạo bừng tỉnh, cười ha hả nói: “Lão rùa, ta mặc kệ tộc ngươi, nhưng đã phát triển lớn mạnh ở Đại Minh phủ ta như vậy, có phải ngươi cũng nên làm chút chuyện cho ta hay không?”
“Xin Phủ chủ đại nhân phân phó!”
Lão rùa không dám chậm trễ, nó nhận thức Chu Thiên Đạo đã mấy trăm năm, không dám coi nhẹ vị Phủ chủ có bề ngoài thoạt nhìn rất hiền lành này.
Chu Thiên Đạo cười cười, “Không phải đại sự gì, bảo đám rùa nhỏ của ngươi đi làm việc một chút.
Trong địa bàn Đại Minh phủ, ta muốn tất cả hồ nước, con sông, dòng suối nhỏ đều có tung tích Toàn Quy nhất tộc! Trốn kĩ vào, đừng để lộ sơ hở!”
Chu Thiên Đạo nói: “Sau đó cố gắng sinh đi, cũng bảo con cháu các ngươi sinh nhiều vào cho ta, ta muốn các ngươi khuếch tán càng rộng càng tốt!”
Chu Thiên Đạo cười nhạt, “Tạo nên một làn sóng mới gọi là sinh vật xâm lấn, ta muốn chế tạo hệ thống giám sát sinh vật, để địch nhân vừa vào Đại Minh phủ liền lập tức bại lộ tung tích!”
Dứt lời, ông lại nhìn về phía lão rùa, thản nhiên nói: “Lão rùa, ngươi sinh sống ở Nhân Cảnh hơn 300 năm, ta và lão Ngưu đối xử với ngươi không tệ, đừng tiếc mấy con rùa nhỏ mà giả bộ ngớ ngẩn để lừa ta!”
“Không dám, chúng ta chắc chắn sẽ tận tâm!”
Lão rùa hơi sợ Chu Thiên Đạo, vội vàng đáp: “Toàn Quy nhất tộc ta thích hợp làm cơ sở ngầm nhất, khả năng liễm tức của Toàn Quy nhất tộc là mạnh nhất, rùa nhỏ yếu ớt ẩn núp trong nước tiến vào trạng thái ngủ đông, dù bị phát hiện thì cũng sẽ không có ai để ý, chỉ nghĩ là rùa đen tầm thường.”
Đây là Toàn Quy nhất tộc!
Năng lực liễm tức ngủ đông là nhất lưu, ẩn núp ở trong nước, nếu không cố ý đi tìm thì rất khó phát hiện.
Đây cũng là nguyên nhân khiến trong hồ có hơn 1000 con rùa nhưng lại không mấy người cảm nhận được.
Nhiều như vậy, có cả Sơn Hải mà vẫn không bại lộ.
“Vậy đi thôi, có việc tùy thời hội báo!”
“Tuân lệnh!”
Lão rùa không dám chậm trễ, nhanh chóng lẻn vào trong nước, trong chớp mắt, mặt hồ nổi lên chút gợn sóng, vô số rùa đen nhỏ thông qua đường nước ngầm bơi khắp nơi.
Trong Thiên Đô phủ, hồ nước, dòng suối lần lượt có rùa đen nhỏ đến trú.
Dùng người giám sát còn có khả năng bị phát hiện.
Dùng đám rùa đen thực lực không mạnh này giám sát rất khó phát hiện.
Xong việc, Chu Thiên Đạo lại quay sang Ngưu Bách Đạo, đoạn nói: “Lão Ngưu, lão rùa là tầng thứ nhất, lúc trước ta bảo ngươi chế tạo ngọc cảm ứng siêu cấp, rốt cuộc đã chế tạo thành công chưa?”
Ngưu Bách Đạo cảm thấy đau đầu, “Phủ chủ, ngươi muốn ngọc cảm ứng siêu cấp giám sát toàn thành, còn muốn không bị kẻ khác phát hiện, kỳ thật cấp bậc của thứ này không khác gì Bách Đạo Các.”
“Ít nói nhảm đi, chế tạo xong chưa?”
Ngưu Bách Đạo bất đắc dĩ, “Vẫn chưa, cần thêm một chút thời gian, chế tạo 50 năm, đáng tiếc là thiếu Chú Binh sư Thiên Giai! Hiện tại chỉ có vài vị Chú Binh sư Địa giai đang chế tạo.”
Nếu lời này truyền ra, chỉ sợ Nhân cảnh sẽ chấn động.
Đại Hạ phủ chỉ có một vị Chú Binh sư Địa giai đã được cung phụng như bảo bối.
Triệu Lập chỉ là Chú Binh sư Huyền Giai đỉnh phong, ở Đại Hạ Văn Minh học phủ đã là Chú Binh đại sư số một.
Mà Ngưu Bách Đạo lại nói có vài vị Chú Binh sư Địa giai đang âm thầm chế tạo cái gọi là ngọc cảm ứng siêu cấp.
Dùng để giám sát toàn thành!
Cường giả vào thành sẽ bị phát hiện trong nháy mắt, muốn ẩn núp cũng không được, giống như viên ngọc cảm ứng trong biển ý chí của Tô Vũ, nhưng cái đó áp dụng cho cá nhân, phạm vi kiểm soát nhỏ, cũng chỉ là cảm ứng thô sơ giản lược.
Mà Chu Thiên Đạo có dã tâm lớn hơn!
Ông muốn chế tạo loại có thể giám sát toàn thành, giám sát Thiên Đô phủ!
Đại Minh Văn Minh học phủ đang âm thầm chế tạo cho ông.
Chu Thiên Đạo tiếc nuối than thở: “Đáng tiếc, Tứ Đại đã chết, nếu không. . .”
“Đó là người Đại Hạ phủ!”
Ngưu Bách Đạo nói một câu đầy thâm ý, người ta ở Đại Hạ phủ, ngươi nhớ thương cái gì.
Chu Thiên Đạo không cho là đúng, “Đại Hạ phủ thì làm sao? Đại Hạ phủ có coi trọng không? Kỳ thật nhi tử Triệu Lập của Tứ Đại thiên tư cũng không tồi, ta vẫn luôn muốn mượn sức lôi kéo lại đây, nhưng ở đó có Vạn Thiên Thánh, khó! Nghe nói quan hệ giữa Tô Vũ và hắn không tồi, cũng không biết có thể kéo tới hay không, Văn Binh Địa giai của hắn cũng mang đến đây luôn, ngươi nói xem, nếu chúng ta hứa hẹn giúp hắn chế tạo thành công, hắn có đáp ứng không?”
“Phủ chủ chưa từng hỏi ư?” Ngưu Bách Đạo nhìn ông.
Chương 965: Tô Vũ Là Trung Tâm Của Tất Cả Mọi Người
“Liên hệ rồi.”
Chu Thiên Đạo qua loa đáp: “Hắn không để ý đến ta, nhưng đó là trước kia, hiện tại không phải Tô Vũ đang ở đây sao? Lần trước Triệu Thiên Binh còn bị hắn mời ra, ta thấy mối quan hệ này phi thường tốt, rất có hi vọng!”
Giúp Triệu Lập thành công chế tạo Văn Binh, Triệu Lập thăng cấp Sơn Hải, đại khái cũng có thể thăng cấp Chú Binh sư Địa giai.
Có thêm một vị Chú Binh sư Địa giai cũng rất tốt.
Mấu chốt chính là, có lẽ. . . có thể kéo theo Triệu Thiên Binh tới!
Đó chính là kẻ có được chân truyền chân chính của Tứ Đại!
Chú Binh sư Địa giai đỉnh cấp!
Kẻ đúc ra Văn Binh Địa giai đỉnh phong!
Cả Nhân cảnh, ở đạo Chú Binh, người có thể đơn độc đúc nên Văn Binh Thiên Giai hiện tại chỉ có một vị, là cường giả vô địch cảnh.
Triệu Thiên Binh ở Đại Chu phủ cũng rất được coi trọng, bằng không thì một kẻ ngoại lai như ông mà muốn trở thành phủ trưởng Chú Binh học phủ, đây là chuyện không thể tưởng tượng.
Ngưu Bách Đạo không nói gì!
Tên này còn dám nghĩ thật kìa!
Tiểu Chu này càng ngày mơ càng xa, đã kéo được Tô Vũ tới đây rồi lại còn muốn kéo thêm Triệu Lập, nghĩ kéo được Triệu Lập rồi còn mơ mộng kéo luôn theo Triệu Thiên Binh, mơ hão chăng?
Mà kỳ thật Chu Thiên Đạo còn tưởng tượng ra viễn cảnh đẹp hơn nữa, ông lẩm bẩm: “Kỳ thật có thể mượn sức cả người khác nữa! Ngô Nguyệt Hoa! Đỉnh cấp thần đan sư! Ngươi thấy không? Tiểu nha đầu Ngô gia đã chạy tới đây theo Tô Vũ rồi, nếu lôi kéo được Ngô Nguyệt Hoa thì có lẽ mẫu thân nàng cũng theo tới, đó cũng là đỉnh cấp thần đan sư, còn có tiểu nha đầu Ngô Kỳ kia nữa, nàng cũng là thiên tài yêu nghiệt có một không hai.”
Chu Thiên Đạo càng nói càng hung phấn: “Có được một Tô Vũ còn có thể kéo theo rất nhiều người! Trừ tên Liễu Văn Ngạn thích gây chuyện kia, kỳ thật có thể nhận hết, Liễu Văn Ngạn thì thôi, để lại cho Đại Hạ phủ đi!”
Liễu Văn Ngạn quá phiền toái, dễ chọc đến vô địch.
Còn mượn sức những người khác thì không hề có chút áp lực nào.
Các ngươi thử gây chuyện ở địa bàn Đại Minh phủ ta xem?
Mà trung tâm của tất cả những người đó đều là Tô Vũ.
Chu Thiên Đạo cười tới nhe răng trợn mắt!
Có lẽ thật sự có thể thành công đấy!
Thử xem, cũng không tổn thất cái gì, nếu thành công thì ông kiếm bộn rồi.
“Lão Ngưu, tập trung chế tạo ngọc cảm ứng siêu cấp cho ta, dù không thể bao trùm toàn thành, vậy cũng phải bao trùm Đại Minh Văn Minh học phủ trước, ta muốn xem tên to gan lớn mật nào dám ẩn núp tiến vào!”
Muốn lẻn vào Thiên Đô phủ ư?
Vậy phải hỏi Chu gia ta đã!
Các ngươi cho rằng đây là tiểu phủ sao?
Chu gia đào tạo Văn Minh sư, cho đãi ngộ tối cao, tiêu tốn vô số tài nguyên, hao phí vô số đại giới, há có thể không có chút bản lĩnh nào!
“Được, ta sẽ bảo bọn họ thử điều chỉnh một chút, mau chóng hoàn thành, bao trùm học phủ trước.”
Dứt lời, Ngưu Bách Đạo lại hỏi: “Còn gây chuyện ở Cầu Tác Cảnh không?”
“Có chứ! Không gây chuyện thì bọn họ sẽ cảm thấy là chúng ta chột dạ, càng là lúc này thì càng phải lớn mật, càng phải càn rỡ! Lão tử không chứng đạo, không sợ bất cứ ai, ai muốn chứng đạo thì đến cầu ta đi, ngươi xem Đại Chu phủ dám trêu ta sao?”
Chu Thiên Đạo bĩu môi, bọn họ chọc ta thử xem!
Chu Phá Long, Chu Phá Thiên nhà ngươi còn muốn chứng đạo hay không?
Muốn cha ta nhúng tay hay không?
Nếu cha ta mặc kệ, lại kéo theo mấy bằng hữu cũng mặc kệ, vậy thì dù Hạ Long Võ đứng mũi chịu sào, các ngươi cũng sẽ gặp phiền toái lớn.
Kiêu ngạo!
Điệu thấp!
Đây là hai mặt hoàn toàn bất đồng, ở Đại Minh phủ, hai mặt mâu thuẫn như vậy lại thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Ta không gây chuyện, nhưng không sợ gặp chuyện.
Bình thường ta điệu thấp, nhưng nếu dám chọc tới ta, ta đây không kiềm nén nữa, ta sẽ bung xõa, bung tới nỗi khiến ngươi phải sợ hãi cho biết.
“Tiếp tục áp bách bọn họ, bắt đền tiền, nói nhảm ít thôi, không đền không được! Dám thử Đại Minh phủ ta, muốn chen chân vào sự vụ Đại Minh phủ, lá gan không nhỏ, không vả mặt bọn họ thì không được, Đại Hán Vương mà xuất quan, bảo lão đại đi cáo trạng, khóc lóc kể lể, bọn họ muốn làm phản chắc, địa bàn nhà ta mà cũng dám nhúng tay vào!”
Ngưu Bách Đạo cười cười gật đầu, cũng không nhiều lời.
Chu Thiên Đạo coi như là đứa trẻ lớn lên trong sự quan sát của ông.
Là một gia hỏa rất thú vị!
Ông ngẫm nghĩ một lúc rồi nhắc nhở: “Có thể nói với Tô Vũ là một vài công pháp truyền trong Đại Minh phủ trước rồi mới truyền ra ngoài, phải cho Đại Minh phủ chút ưu thế.”
“Cái này không thành vấn đề!”
Chu Thiên Đạo gật đầu, đơn giản, không phải đại sự.
Ngưu Bách Đạo trầm mặc một hồi, lại mở miệng: “Có khả năng hắn thật sự có di tích truyền thừa của vô địch.”
“Đừng nhớ thương!”
Chu Thiên Đạo gạt đi: “Một di tích vô địch mà thôi! Không đáng nhớ đến! Thứ nhất, ngươi lấy được cũng chưa chắc có thể thành vô địch, năm xưa kẻ tiến vào di tích vô địch không chỉ có 36 người.”
“Thứ hai, ngươi lấy được rồi mà mất đi Tô Vũ cũng chưa chắc có lời, có khả năng những thứ trong di tích đã được hắn ghi nhớ kỹ trong đầu.”
“Hắn ở đây, tương đương với Đại Minh phủ chúng ta có một vị kế thừa di tích vô địch, có nghĩa nó vẫn là của Đại Minh phủ!”
“Tiểu tử này ghi thù rất dai, đừng nghĩ đến phương diện đó, nếu hắn đã tới rồi thì sẽ không tùy tiện bỏ chạy!”
Chu Thiên Đạo cười ha hả: “Hiện nay danh khí của tiểu gia hỏa Tô Vũ thực lớn, cũng không biết đã chọc bao nhiêu người, đến ngày nào đó hắn muốn bỏ chạy, bị người đuổi giết bên ngoài liền sẽ biết Đại Minh phủ tốt thế nào, hắn không chạy thoát được đâu!”
Ngưu Bách Đạo bật cười, không nói thêm nữa.
Ông nghĩ có khả năng Chu Thiên Đạo sẽ yêu cầu mượn di tích của Tô Vũ một chút, nhưng thoạt nhìn Chu Thiên Đạo hoàn toàn không có ý tứ đó.
“Phủ chủ, hỏi một câu cuối cùng, Hạ Long Võ rốt cuộc có ý gì?”
“Cái gì?”
“Sao y cứ phải kéo dài mấy năm làm cái gì?”
Chu Thiên Đạo nhìn ông một cái, sau một lúc lâu mới nói: “Ngươi đã nhìn ra rồi?”
“Đương nhiên!”
Ngưu Bách Đạo cạn lời, “Ta hiểu một chút về Hạ Long Võ, theo lý thuyết, sau khi hắn chém giết mấy Thần tộc kia thì nên lập tức ra Chư Thiên chiến trường chứng đạo, kết quả lại không đi mà là lựa chọn bế quan, giả vờ bế quan vì cái gì?”
“Chờ thời cơ!”
Chu Thiên Đạo tùy ý đáp: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì là y đang chờ người! Có thể là chờ Hạ Tiểu Nhị, Vạn Thiên Thánh, có thể là mấy người Liễu Văn Ngạn.
Nhưng chắc chắn là đang đợi ai đó!”
Ngưu Bách Đạo bừng tỉnh, “Mấy gia hỏa kia có hy vọng không?”
Dùng Hạ Long Võ làm bia ngắm, để mấy người bọn họ thuận thế chứng đạo, tính an toàn cao hơn nhiều.
Hạ Long Võ đã chuẩn bị tốt để làm bia ngắm!
“Ta không biết!”
Quả thật Chu Thiên Đạo không biết, ông do dự nói: “Ta không biết Hạ Long Võ đang đợi ai, dù sao chắc chắn là đang đợi người, sáng tạo cơ hội cho người khác!”
“Aiii!”
Ngưu Bách Đạo thở dài một tiếng, đại loạn sắp đến!
Thôi, mặc kệ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










