[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 94 : Đoan Mộc Cuồng Độ Kiếp (c931-c940)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Đoan Mộc Cuồng Độ Kiếp
#
L
úc này mọi người thấp giọng thương nghị, Tứ *** Nhân Tộc cùng với đám người của Hồ Điệp cốc, Tuyệt Tình cốc bọn họ đều không ai có ý kiến.
– Nhạc tộc trưởng, chúng ta không có ý kiến.
Một nhị tinh Đấu Thánh cất tiếng nói.
– Mọi người đã không có ý kiến, vậy thì từ từ hãy nói, còn bây giờ đại trưởng lão, giao cho ông chuyện này.
Nhạc Thành khẽ nói, sau đó nói lại chi tiết mọi chuyện.
– Vâng tộc trưởng.
*** trưởng lão liền cất tiếng đáp, đối với thương nghị này, đại trưởng lão cũng rõ ràng tất cả, Nhạc gia được chỗ tốt lớn nhất.
Sau đó, Tôn *** Hải, Vũ Văn Minh Quang cùng Hoàng Thanh, Trần Bưu bọn họ cũng đi ra khỏi đại sảnh, những chuyện này bọn họ không muốn nhúng tay vào.
Bốn ngày sau, Nhạc Thành đã cáo biệt mọi người, lên đường tới Song Phong sơn mạch, Nhạc Thành đã ước hẹn với Nhạc Thiên lão tổ mở ra Cửu Thiên phục ma trận ở đó.
Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi và chúng nữ cũng theo Nhạc Thành, mọi người tiến vào trong không gian thông đạo.
Lúc này ở bên trong một cấm chế, Đoan Mộc Cuồng mở hai mắt, ma mang bắn ra bốn phía.
– May mà Nhạc gia có Kim Long thân thể thì Hắc Ám Thần Điện cũng có Hắc Ám thân thể, nếu không thì Hỗn Thế Ma Vương ta không thể chống đỡ nổi, bất quá nửa năm nay cuối cùng cũng đã đạt tới thiên kiếp.
Đoan Mộc Cuồng khẽ nói nhỏ, thủ ấn trong tay áo vung lên, cấm chế trên bầu trời mở ra, thân thể xuất hiện trên một ngọn núi vô danh.
Sau nửa năm nuốt chửng được Hỗn Thế Ma Vương, Đoan Mộc Cuồng cuối cùng cũng đột phá tới Ma giới kỳ, tu vi cũng tăng vọt, cuối cùng cũng cảm ứng được khí tức của thiên địa.
Người tu ma và người tu tiên độ kiếp cũng giống nhau, tiền kiếp là độ tâm, trung kiếp là độ thân, hậu kiếp chính là trực tiếp đối kháng với thiên đạo.
Bất kể tu tiên tu ma hay chánh đạo vẫn là ma môn, Độ thiên kiếp chính là kháng lại thiên địa.
Lúc này Đoan Mộc Cuồng đã biết rằng mình đã thu hút thiên kiếp, vốn hắn định chờ tới khi Hỗn Thế Ma Vương nói cho hắn biết cách độ ma kiếp nhưng Hỗn Thế Ma Vương chưa kịp nói cho hắn thì đã chết rồi.
Mà lúc này Đoan Mộc Cuồng cảm nhận thấy sau khi mình nuốt chửng Hỗn Thế Ma Vương thì đã tới nhị ma tâm kiếp.
Lúc này toàn thân của Đoan Mộc Cuồng một hắc sắc quang ảnh lưu chuyển, ma khí tràn ngập khắp không gian mười dặm.
Trong lòng Đoan Mộc Cuồng lúc này bỗng nhiên hiện ra những chuyện của quá khứ, thời niên thiếu ngây ngô, thanh niên hung tâm vạn trượng, tu luyện cả đời trở thành người mạnh nhất của Hắc Ám Ma Huyết Tộc, cuối cùng đánh chết tộc trưởng và hơn mười vị trưởng lão phản đối rồi lên vị trí tộc trưởng, sáng lập nên Hắc Ám Thần Điện bắt đầu tiến công vào nội lục, một đường vô địch, cuối cùng chính diện giao phong với Tứ *** Nhân Tộc và Tứ đại thú tộc.
Nhưng cuối cùng, Nhạc Thiên đã có thể chống lại hắn, mấy trăm năm đối kháng, cuối cùng hắn bị thương nặng phải tiến vào Thúy Phong Cổ Nham tu luyện ma công.
Cứ như vậy, tất cả mọi chuyện diễn ra.
Theo biến hóa của hắn, trên bầu trời ma khí cũng trở nên tràn ngập.
Ba ngày sau, Đoan Mộc Cuồng cuối cùng cũng không biết nổi mình là ai, ngây ngốc không biết bao lâu, thiên ma khí ở trên trời cũng càng trở nên dày đặc, ở trong đám ma khí, một con quái thú hung tợn há miệng muốn nuốt chửng Đoan Mộc Cuồng.
Khuôn mặt của Đoan Mộc Cuồng sau đó bỗng nhiên mở ra, đúng vào lúc này, con ma thú hung tợn cũng biến mất không còn thấy gì nữa.
Một tiếng âm lệ khô khốc vang lên, trong nháy mắt, Đoan Mộc Cuồng bỗng nhiên cười lớn.
– Dù là ai cũng không có cách nào thay đổi được ta, ta muốn thành ma, ai dám ngăn ta?
Đoan Mộc Cuồng cười lạnh nói, sau đó ở xung quanh bầu trời, một mảng thiên ma khí trở nên tràn ngập trôi vào cơ thể của hắn.
Lúc này thân thể của Đoan Mộc Cuồng giống như là cái động không đáy, điên cuồng nuốt chửng ma khí trên bầu trời.
Năm ngày sau, ma khí đã tràn vào cơ thể của Đoan Mộc Cuồng, khí tức cũng đã đến trình độ vô cùng cường hãn.
– Hỗn Thế Ma Vương, ngươi chẳng qua chỉ là phân thân nguyên thần mà thôi, nuốt chửng mấy lão ma kia không có bao nhiêu hiệu quả, ta mới là tốt nhất.
Đoan Mộc Cuồng khoanh chân ngồi trên mặt đất rồi nói.
Thủ ấn của Đoan Mộc Cuồng biến đổi, một đạo thân ảnh từ trong Thần Nông đỉnh xuất hiện.
– Ngươi là ai, Hỗn Thế Ma Vương đâu?
Người bên trong Thần Nông đỉnh chính là xích quỷ vương hắn nhìn Đoan Mộc Cuồng mà hỏi.
– Ta nói cho ngươi ngươi cũng không biết, về phần Hỗn Thế Ma Vương, ngươi ngay lập tức có thể gặp được hắn.
Đoan Mộc Cuồng cười lạnh nói.
– Chẳng lẽ ngươi đã nuốt chửng Hỗn Thế Ma Vương?
Cảm nhận thấy khí tức trên người Đoan Mộc Cuồng, xích quỷ vương kinh hãi mà nói.
– Không sai, hiện tại tới phiên ngươi.
Đoan Mộc Cuồng nói xong, bàn tay phải đã rót một hắc mang lên trên người của xích quỷ vương, sắc mặt của Đoan Mộc Cuồng trở nên trắng bệch, toàn thân pháp lực bị hút ra, thân thể trong nháy mắt trở thành thây khô.
Thủ ấn trong tay của Đoan Mộc Cuồng biến đổi, hắn lại một lần nữa tu luyện.
Ở trong Hạo Thiên Tháp, lúc này Nhạc Thành thở ra một ngụm trọc khí từ đan điền, tinh mang bắn ra bốn phía.
– Chỉ còn một chút nữa là có thể tới đại thừa hậu kỳ đỉnh phong.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng.
Ở trên bầu trời của Song Phong sơn mạch, mấy đạo thân ảnh từ bên trong nhẩy ra, chính là đoàn người Nhạc Thành.
– Sao rồi?
Nhạc Thiên lão tổ tiến tới gần Nhạc Thành mà hỏi.
– Không tệ lắm, chỉ có một số chuyện không tốt.
Nhạc Thành trả lời Nhạc Thiên lão tổ.
– Chúng ta phải mở được Thiên Nguyên đại trận bên trong.
Nhạc Thiên lão tổ nói.
Tâm niệm của Nhạc Thành chuyển động, trong tay của hắn xuất hiện ba trận bàn.
– Lang Lễ, cửu thiên phục ma đại trận này ngươi có thể mở ra được không?
– Có, ban đầu cửu thiên phục ma đại trận này là do chân vũ đại đế bố trí.
Lang Lễ nói.
Lang Lễ lấy ba trận bàn ra, thân ảnh biến mất ngay tại chỗ, tạo thành một tàn ảnh màu đỏ.
– Xoẹt.
Ở trên bầu trời, không gian sóng gợn, một cái khe ở trên không trung xuất hiện.
Lang Lễ lăng không đứng ở trên trời, thân thể đồng thời biến hóa, pháp quyết đánh ra.
– Vù vù, cả bầu trời xuất hiện biến hóa vô cùng lớn, mấy vạn phương viên đều xuất hiện sương trắng mây mù bao phủ.
– Ta đi trước phá trận.
Nhạc Thiên lão tổ nói xong thân ảnh liền biến mất.
– Chúng ta cũng đi xem một chút.
Nhạc Thành cất tiếng nói với mọi người.
Hai canh giờ sau, chúng nhân đã tiến vào thiên linh đại trận.
– Là nơi này.
Nhạc Thiên lão tổ nở ra một nụ cười.
– Lão tổ, có cần hỗ trợ hay không?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, hắn cũng không biết Hỗn Nguyên đại trận phải phá thế nào.
– Không cần, chỉ cần xé được một cái khe là được.
Nhạc Thiên lão tổ nói.
– Đi.
Kim mang của Nhạc Thiên lão tổ đã bắn ra, cả khe sâu trở nên đong đưa, thiên nguyên đại trận đã xuất hiện trước mặt mọi người.
– Nguyên khí của thiên nguyên đại trận này xem ra rất nồng nặc.
Nhạc Thành cảm nhận thấy linh khí của thiên địa thì thấy nó rất nồng đậm như ở bên trong Hạo Thiên Tháp.
o0o
Chương 932: Cực Phẩm Tiểu Thiên Tài
#
Đ
ột nhiên Nhạc Thành cảm thấy mình cũng như bị hút vào bên trong.
Nhạc Thành bỗng nhiên cảm thấy cơ thể của mình có đấu hiệu biến đổi.
Dấu hiệu này cho thấy Nhạc Thành sắp đột phá tới nhị kiếp võ kiếp.
– Mọi người lui về sau.
Nhạc Thành nói với mọi người rồi khoanh chân ngồi tại chỗ.
Những người xung quanh không hiểu tại sao nhưng đều lui ra bên ngoài.
– Xem ra hắn đã đột phá tới nhị kiếp võ kiếp.
Nhạc Thiên lão tổ thấy vậy nên cũng lui ra phía xa.
Ở trên bầu trời lúc này, mây đen bỗng trở nên đen kịt, không gian rít gào, trong không khí có dấu tích hủy thiên diệt địa.
Mưa lũ nồng đậm rơi xuống, mang theo một lực đạo vô cùng mạnh mẽ, khí thế áp chế khiến cho Nhạc Thành thở cũng không thông.
– Ầm ầm.
Từng đạo sét đánh vang dội, Nhạc Thành đã sớm có chuẩn bị, Kim Tiên Khôi Lỗi ngay lập tức đón đầu nuốt chửng toàn bộ những lôi điện này.
Lúc này, Thú Ma mới hiểu ra:
– Chủ nhân hóa ra là có hai cái đan điền vừa tu luyện pháp lực vừa tu luyện đấu khí.
– Tiểu tử này tại sao lần thứ hai độ kiếp võ kiếp lại còn mạnh hơn ta lần trước vậy?
Nhạc Thiên lão tổ nghi hoặc thầm nói, nhìn thấy uy lực võ kiếp này ông cũng biết so với lần độ kiếp lúc trước của mình mạnh hơn nhiều.
Mà hiện tại Nhạc Thành cũng có nỗi khổ không nói ra lời, đối với việc độ kiếp hắn chỉ có thể sử dụng đấu khí chứ không thể nào sử dụng pháp lực nên chỉ có thể miễn cưỡng chống lại, may mà hắn có thân thể Kim Long cường hãn nếu không thì đã là đại phiền toái rồi.
Đồng thời lúc này, lực lượng công kích của trời đất càng ngày càng mạnh mẽ, Thiên nguyên đại trận hiện tại như bị xé rách hoàn toàn, thiên địa nguyên khí đổ ra tràn ngập.
– Long Khiếu Cửu Thiên.
Một thanh âm quát lớn, Âm Ba công từ trong người của Nhạc Thành dữ dội tuôn ra, long quyền dữ dội của hắn đã phá vỡ một mảng lớn trước mặt.
– Ngao ngao.
Vài cự long hư ảnh rít gào, sơn cốc trở nên dựng lên, trong nháy mắt băng sơn cự thạch cũng đều đã bị phá hủy.
Sắc mặt của Nhạc Thành trở nên tái nhợt, hắn khoanh chân ngồi xuống, thiên địa nguyên khí dữ dội tuôn vào bên trong người của hắn.
Không gian xung quanh sơn mạch biến mất không còn thấy gì nữa, năm con Kim Tiên Khôi Lỗi lại tới gần Nhạc Thành.
Thời gian từ từ trôi qua, không ai quấy rầy Nhạc Thành nữa, bọn họ cũng biết lúc này là thời khắc Nhạc Thành đột phá mấu chốt.
Nhạc Thành vận hành tiểu đan điền, đấu khí cuồng bạo tiến vào bên trong không dứt, dần dần bao vây đấu khí kim đan tinh thuần.
Bỗng nhiên Nhạc Thành mở hai mắt ra, khí tức của hắn dừng lại, trong chốc lát đã ngang bằng với Nhạc Thiên lão tổ.
– Chủ nhân đã đột phá.
Thú Ma, *** Song, Tiểu Song bọn họ đều mừng rỡ kêu lên rồi tiến gới bên cạnh Nhạc Thành, mà lúc này đại trưởng lão cùng với hai trưởng lão khác cũng há hốc mồm, bọn họ đây là lần đầu tiên biết tộc trưởng là Đâu Đế, khó trách ở Hồ Điệp cốc có thể đánh chết tam tinh Đấu Thánh và mười mấy Đấu Tôn như bóp chết một con kiến vậy.
Nhạc Thiên lão tổ và Nhạc Thành đã trở than Huyết Đao d, hiện tại cả Tứ *** Nhân Tộc và Thần Phượng Hoàng tộc chỉ có những người tầng lớp thái thượng trưởng lão mới biết được.
– Nhạc Thành, ngươi thật là mạnh mẽ, nhìn dáng vẻ thì hiện tại ta không bằng người.
– Lão tổ, con cũng không biết tại sao, lẽ nào là do tu luyện pháp lực?
Nhạc Thành cất tiếng tự hỏi.
– Chủ nhân, Cửu Thiên phục ma trận này ban đầu ở bên trong Hạo Thiên Tháp, hiện tại chủ nhân có thể thu nó về.
Lang Lễ nói.
– Thúy Phong Cổ Nham này là nơi ở bên trong Hạo Thiên Tháp sao?
Nhạc Thành không ngờ tới, nhưng sau đó hắn nhớ tới trong Hạo Thiên Tháp có một hư không khổng lồ, xem ra thúy phong cổ nham ban đầu ở đó.
Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành biến hóa, thanh mang lóe lên từ trong mi tâm, Hạo Thiên Tháp đã rơi vào trong tay của hắn, pháp quyết củ Nhạc Thành đánh ra, Hạo Thiên Tháp bị hắn ném lên trên không trung, chỉ trong chốc lát Hạo Thiên Tháp đã bao trùm thiên địa.
Bầu trời trở nên tối sầm, sau đó nháy mắt lại sáng lên, Nhạc Thành nói với mọi người:
– Chúng ta ra ngoài thôi, hiện tại mọi người đang ở trong Hạo Thiên Tháp.
Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành đánh ra, mọi người đi ra ngoài thì thấy cảnh tượng biến đổi, Song Phong sơn mạch hiện ra, thúy phong cổ nham đã vô ảnh vô tung biến mất.
Đối voi Hạo Thiên Tháp của Nhạc Thành, ba vị trưởng lão lần đầu gặp qua nên cũng trợn mắt há hốc mồm.
Dưới sự biến đổi thần niệm của Nhạc Thành, Hạo Thiên Tháp đã biến mất vào trong hư vô.
Thu hồi Hạo Thiên Tháp xong, Nhạc Thành cũng không quên thu hồi trận bàn, trận bàn này chính là tài liệu tiên khí vô cùng tốt, đồng thời cửu thiên phục ma đại trận cũng bị mình thu vào trong Hạo Thiên Tháp, sau này cũng có thể dùng ba trận bàn điều khiên cửu thiên phục ma đại trận.
– Chúng ta hiện tại đi thôi.
Nhạc Thiên lão tổ cất tiếng nói, ngọc giản bên trong tay của Nhạc Thiên lão tổ liền bóp nát, sau đó một không gian lối đi liền xuất hiện.
Một tháng sau, Nhạc Thành cùng với Nhạc Thiên lão tổ trở về kết giới của Nhạc gia, mà lúc này, Nhạc Cốc, Nhạc Liệt bọn họ đã trở về chờ từ trước.
Theo lời kể của Nhạc Cốc trưởng lão, Nhạc Thành biết rằng hắc ám ma huyết tộc đã được nhổ cỏ tận gốc, liên quân của Tứ *** Nhân Tộc trải qua một năm đã phá hủy bọn họ toàn bộ.
Mà hiện tại Nhạc gia đã xảy ra một chuyện quan trọng đó là thành lập huyền thiên liên minh, đại trưởng lão đem chuyện Nhạc Thành đánh giết ở Hồ Điệp cốc ra nói một phen khiến cả Nhạc gia đối với tộc trưởng càng thêm nể trọng.
Dưới sự sắp xếp của đại trưởng lão, sắp xếp mười người trong tộc chuẩn bị ba bốn tháng trở về cự thạch thành ti đấu.
Những người trẻ tuổi ở huyền thiên nội lục đều háo hức tham gia.
Nhạc Kiều, Lệnh Hồ Hạo Thiên, Lệnh Hồ Huyền Tố bọn họ cũng tham gia cuộc thi này, tiến vào mười người mạnh nhất là có thể đại biểu cho Nhạc gia thi đấu mấy tháng sau.
Nhạc kiều hiện tại đã có tu vi bát tinh Đấu Tôn, mà Lệnh Hồ Huyền tố thì đã là ma pháp sư cấp tám trung kỳ, Lệnh Hồ Hạo thiên được tu luyện trong Hạo Thiên Tháp cũng đã đột phá tới ngũ tinh ̣
Thực lực của ba người dĩ nhiên là có thể tiến vào mười người mạnh nhất một cách dễ dàng.
Mà trong khoảng thời gian này, Nhạc Thành cũng phụng bồi người nhà và chúng nữ, dĩ nhiên là có cả bốn tên tiểu tử kia nữa, ba người Nhạc Hàm, Nhạc Uyên, Nhạc Nghiên đã hơn ba tuổi mà Nhạc Khoái đã hơn một tuổi.
Nhạc Trạm cũng đã hơn mười tháng.
Dựa theo quy củ của Nhạc gia, hài tử mới sinh thì phải khảo sát đấu khí và ma pháp, xem có thiên phú tu luyện hay không.
Ngày hôm nay chính là ngày Nhạc gia trưởng lão kiểm tra, mặc dù Nhạc Thành sớm chọn bọn chúng tu luyện công pháp tu chân nhưng vẫn để bọn họ kiểm tra.
o0o
Chương 933: Vạn Biến Thiên Ma
#
N
hạc Tử Sơn và Nhạc Tử Phong hai người tiến ra đại sảnh, cả hai cũng muốn xem xem thành tích khảo sát tu luyện đấu khí ma pháp của bốn đứa cháu của mình thế nào.
Phục dụng đan dược xong, Nhạc Tử Phong, Nhạc Tử Sơn, Nhạc Lan Tâm, Lệnh Hồ Vô Địch bọn họ lập tức xuất quan, sáu người bọn họ hiện tại đã đột phá tới Đấu Thánh.
Sáu người này nhìn biến hóa xung quanh, tất cả như nằm mơ.
Chẳng qua Nhạc Thành cũng biết rằng mình giúp bọn họ đột phá tới Đấu Thánh chỉ là một điều dễ dàng mà thôi, Đấu Thánh tuổi thọ cũng chỉ có hơn một nghìn năm, còn đột phá tới Đâu Đế thì hắn chưa đủ sức giúp họ.
Tuy nhiên kéo dài một nghìn năm cũng tạm đủ rồi.
– Ba, hiên tại con phải làm gì?
Nhạc Hàm ngoe nguẩy cái đầu nhỏ trong lòng Nhạc Thành rồi cất tiếng hỏi.
– Con nghe lời trưởng lão nói là được rồi.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, hắn hiện tại cũng muốn xem con mình có thể tu luyện hay không.
– Hàm Hàm, con dùng sức đánh mạnh vào vách đá ngọc này, ta kiểm tra xem con có thể tu luyện đấu khí hay không?
Một trưởng lão của Nhạc gia nhẹ nhàng nói với Nhạc Hàm.
– Vị trưởng lão, ta thấy ngọc thạch này có vẻ hơi nhỏ, hay là đổi cái lớn hơn đi.
Nhạc Tử Phong hảo ý nhắc nhở trưởng lão này.
– Lão gia tử, đây là máy đo lường cho trẻ em, nhất tinh đấu nhân cũng khongot hể đánh nát được.
Vị trưởng lão cất tiếng nói.
– Vậy để ta đánh!
Nhạc Hàm nghe thấy lời nói của trưởng lão kia thì biết rằng việc này rất quan trọng liền tạo ra bộ dáng nghiêm trang khiến cho người của Nhạc gia không nhịn được phải cười lên một tiếng.
– Công tử dùng sức đánh đi, ta muốn kiểm tra xem công tử có bao nhiêu lực lượng, sau này có thể tu luyện thành tựu ra sao?
Trưởng lão của Nhạc gia cũng nói với Nhạc Hàm.
– Được.
Nhạc Hàm nở ra một nụ cười sau đó oanh kích lên ngọc thạch.
– Ầm ầm.
Một đạo thanh âm ngọc thạch bị nghiền nát vang lên, đồng thời chỉ thấy trưởng lão kia bị lộn mấy vòng rồi mới đứng lên được.
Mà lúc này mấy người của Nhạc gia cũng kinh ngạc không thôi.
– Là ông nói ta đánh, ông không bắt ta phải bồi thường chứ?
Nhạc Hàm ủy khuất nhìn trưởng lão kia, giống như sợ bị xử phạt vì vừa làm sai gì đó.
– Không cần, là ta không cẩn thận, không liên quan đến công tử.
Trưởng lão kia sau đó cuối cùng cũng phục hồi tinh thần, chẳng qua ánh mắt nhìn Nhạc Hàm lúc này giống như nhìn quái vật.
Vừa rồi trưởng lão bị Nhạc Hàm đẩy xuống mặt đất cũng là do vị trưởng lão này không thi triển bất kỳ lực lượng nào, một đấu tôn ở trước một tên nhóc mới một tuổi dĩ nhiên là không muốn thi triển đấu khí.
Ai ngờ ở trước mặt lão không phải là một đứa trẻ con, nên mới vô ý bị Nhạc Hàm đẩy văng xuống mặt đất.
– Vậy để ta đánh tiếp.
Nhạc Hàm sau đó liền khom lưng đánh về phía ngọc thạch lớn hơn.
Lúc này Nhạc Thành liền lộ ra vẻ kinh ngạc, thần niệm của hắn cảm nhận được trong cơ thể của Nhạc Hàm đã có một luồng khí lưu động không thua trúc cơ trung kỳ, xem ra Kim Dao đan của Lang Lễ thật là lợi hại.
– Xuy xuy.
Đúng lúc này, Nhạc Hàm lại đánh một quyền lên trên ngọc thạch, trên ngọc nhất thời xuất hiện tám vòng quang mang màu vàng chói mắt.
– Trời ạ, đây chính là thực lực bát tinh đấu nhân.
– Không thể tin được, một tuổi đã là bát tinh đấu nhân, đây tuyệt đối là thiên tài.
– Thật khó có thể tin được, mau nói cho các vị trưởng lão.
Nhất thời mấy vị trưởng lão này đều thấy kích động run rẩy.
– Nhạc Hàm tỷ tỷ, ta cũng muốn thử một chút.
Nhạc Nghiên nhẹ nhàng tiến tới ngọc thạch kiểm tra, vung một quyền lên trên đó.
Trên khối ngọc thạch xuất hiện tám vòng quang mang cho thấy Nhạc Nghiên cũng là bát tinh đấu nhân.
– Ta cũng thử một chút.
Nhạc Uyên và Nhạc Trạm hai người cũng tiến tới.
– Trời ạ, thập tinh đấu giả.
Mấy trưởng lão của Nhạc gia tưởng rằng mình đa hoa mắt bọn họ không thể nào tưởng tượng được cảnh tượng này.
Nhạc Thành nhìn thấy thực lực của Nhạc Trạm so với Nhạc Hàm và Nhạc Uyên, Nhạc Nghiên ba người còn mạnh hơn, trong lòng nghi hoặc không thôi, liệu có phải Thanh Dao đan này hài nhi hấp thu tốt hơn so với người lớn không.
Mấy vị trưởng lão của Nhạc gia cố nén sự khiếp sợ và kích động trong lòng, bắt đầu kiểm tra linh hồn lực của ba người bằng một thủy tinh cầu.
Thủy tinh cầu này Nhạc Thành cũng không xa lạ gì, lúc ở lập anh trấn Hàn Nguyệt đã từng dùng nó để kiểm tra hắn.
Mà sau khi kiểm tra linh hồn lực của Nhạc Hàm và Nhạc Nghiên bốn người xong thì mọi người đều kinh hãi, linh hồn lực của Nhạc Trạm cao nhất, hơn bạn lứa cùng tuổi tới mười bảy lần.
Nói như vậy đây chính là thiên tài, là thiên tài trong thiên tài.
Cuối cùng cũng chỉ còn một kiểm tra đó là kiểm tra huyết mạch.
Huyết mạch khó kiểm tra nhất.
Lúc này Nhạc Thành cũng lo lắng, thực lực của bốn tiểu tử này Nhạc Thành cũng nhìn ra nhưng còn huyết mạch thì Nhạc Thành không biết làm sao để nhìn thấy.
Đấu đế long mạch trời sinh, đan dược so với tự nhiên không thể so sánh được, ví dụ như Đoan Mộc Cuồng cũng có Kim Long thân thể nhưng không thể so sánh với Kim Long thân thể của Nhạc Thiên lão tổ.
Dưới sự chuẩn bị của trưởng lão Nhạc gia, bốn người Nhạc Hàm liền trích ra một giọt máu.
Sau đó một trưởng lão lấy giọt máu này đính lên trên ngọc thạch màu lam, vận khí bao vây lấy nó.
Một mảng quang mang màu vàng bỗng nhiên chiếu thẳng vào mi tâm của bốn tên tiểu tử này.
– Xuy xuy.
Từng thanh âm phát ra, chỉ thấy trên người của cả bốn đều xuất hiện những long lân dày đặc.
– Mười thành Kim Long thân thể, đúng là mười thành Kim Long thân thể.
Mấy vị trưởng lão của Nhạc gia đều bị dọa cho trở nên kinh ngạc, mới là trẻ con chưa từng tu luyện qua đấu khí mà đã có thân thể như thế này thật là quá kinh khủng.
– Mười thành thân thể Kim Long sao?
Nhạc Thành cũng nở ra một nụ cười, xem ra bốn tên tiểu tử này còn hơn cả mình, vừa sinh ra đã có Kim Long thân thể, lại có hoàn vũ bảo giáp của Thú ma, sau này không ai dám chọc vào.
Nhạc Tử Sơn, Nhạc Tử Phong, Nhạc Lan Tâm, Yến Hiểu Kỳ chúng nữ đều kinh ngạc vô cùng.
– Y phục này thật đẹp.
Nhạc Hàn và Nhạc Nghiên nhìn long lân khôi giáp trên người mình rồi thầm nói.
Hôm nay bốn người con gái của tộc trưởng kiểm tra đo lường thực lực thế nào truyền ra khiến cho trong tộc mọi người đều kinh hãi không thôi, với thiên phú này, bốn tên tiểu tử có thể vừa tu luyện đấu khí vừa tu luyện luyện dược sư hoặc vừa tu luyện ma pháp sư vừa tu luyện luyện dược sư, mặt khác bọn chúng đều có đấu đế long mạch.
Ba ngày sau, Nhạc Thành tiến vào trong phòng tu luyện, sắc mặt của hắn lúc này hơi biến hóa, hắn thở ra một hơi, thần niệm của hắn theo dõi thì biết rằng Tứ Sí Ma Ưng còn có huyền lang, đại hắc, minh yêu huyễn yêu đã trở về.
o0o
Chương 934: Đoan Mộc Cuồng Độ Kiếp Thành
#
H
ai canh giờ sau Nhạc Thành đã đình chỉ tu luyện đi ra ngoài.
– Chủ nhân, chúng ta đã tới huyền thiên nội lục nhưng không tìm thấy bóng dáng của những ma đầu kia đâu, xin chủ nhân trách phạt.
*** hắc cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Không liên quan các ngươi, thực lực của các ngươi cũng khó phát hiện ra được, các ngươi cực khổ rồi.
Nhạc Thành nói với năm người.
– Vâng chủ nhân.
Năm người lui xuống, quả thực năm ngày nay bọn họ đã vô cùng khổ cực nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy gì.
– Chủ nhân, gần đây thuộc hạ nghĩ qua thì chỉ còn dư lại năm người.
Lang Lễ nói với Nhạc Thành.
– Chỉ còn ba người, nghĩa là Hỗn Thế Ma Vương đã nuốt chửng năm người?
– Không sai, lần đầu tiên chúng ta giao thủ với Hỗn Thế Ma Vương thì theo thực lực ít nhất Hỗn Thế Ma Vương cũng đã nuốt chửng hai người, lần trước chúng ta lại đuổi theo, ba ma đầu cũng bị Hỗn Thế Ma Vương nuốt chửng, vậy là năm người, Thú Ma đang ỏ bên cạnh chúng ta, vậy chỉ còn ba người mà thôi.
Lang Lễ nói.
– Lang Lễ, ngươi nói ba người còn lại là Thanh Dương lão ma, diễm ma Mộng Tiêu Hồn, vạn biến thiên ma Cổ Thành Vệ ba người này sao?
Thú ma suy nghĩ một chút rồi hỏi Lang Lễ.
– Không sai, chính là ba người này, Thanh Dương lão ma và diễm ma Mộng Tiêu hồn có thực lực mạnh nhất, Hỗn Thế Ma Vương chưa thể nuốt chửng họ, mà vạn biến thiên ma Cổ Thành vệ có vạn biến ma công thủ đoạn này đã đạt tới trình độ tuyệt hảo.
Lang Lễ khẽ nói.
– Nói như vậy vạn biến thiên ma cũng rất khó đối phó?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Chủ nhân, vạn biến thiên ma thực lực vẫn còn kém hơn so với thuộc hạ chỉ là hắn vốc ùng quỷ dị, có thể biến thành bất kỳ thứ gì, cho nên tuyệt đối đáng sợ.
Thú ma khẽ nói.
– Còn có loại ma công này sao?
Nhạc Thành hơi ngạc nhiên, vạn biến thiên ma Cổ Thành vệ này đúng là có chút thủ đoạn, nếu hắn ẩn núp hành tung thì mình không cách nào phát hiện được.
– Chúng ta có biện pháp nào tìm thấy họ hay không?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
Lang Lễ và Thú ma hai người đều lắc đầu, muốn tìm ba người này thì trừ phi phát hiện ra cấm chế của bọn họ nhưng đây là một chuyện rất khó khăn.
– Kể từ ngày mai trở đi ta lại bắt đầu tu luyện, chuyện bên ngoài mặc kệ, không cần tìm bọn họ bọn họ sẽ tự xuất hiện.
Nhạc Thành nói.
– Vâng chủ nhân.
Lang Lễ và Thú Ma đều đáp.
Trong thời gian Nhạc Thành bế quan, Nhạc Nghiên Nhạc Trạm bốn tiểu tử dưới sự dạy dỗ của Lang Lễ và Thú ma cũng từ từ tu luyện.
Bốn tháng sau ở trong Huyền Thiên nội lục, cả Cự Thạch Thành đều trở nên tấp nập và nhiệt náo vô cùng.
Ở trong trường đấu có ba bốn mươi trưởng lão ngồi ở đây, Nhạc gia bảy người, Tôn gia và Trần gia mỗi tộc sáu người, Vũ Văn gia sáu người, Thần Phượng Hoàng tộc năm người.
Còn bốn người còn lại thuộc về Cuồng Sư môn Tuyệt Tình cốc và Bát Kiếm môn.
Mà lần này tham gia cuộc thi có ba người tên là Nhạc Kiều, Vũ Văn Kiệt, Tôn Chí Hạo là nổi danh nhất.
Sau khi cuộc đấu kết thúc liên minh cũng sẽ chính thức thành lập, cả Huyền Thiên nội lục bây giờ trở thành một liên minh.
Mà lần này Nhạc Kiều cùng với Lệnh Hồ Huyền Tố xuất thủ ở Cự Thạch Thành, hai người với dung nhan tuyệt mỹ một người là đường tỷ của Nhạc Thành, một người là biểu muội nhất thời trở thành đối tượng theo đuổi của những thanh niên tuấn tú trong Huyền Thiên nội lục.
Tất cả mọi người đều biết nếu được một trong hai vị mỹ nhân này ưu ái thì bọn họ ít nhất có thể phấn đấu bớt đi ba trăm năm.
Về phần Lệnh Hồ Hạo Thiên, số nữ nhân theo đuổi dĩ nhiên cũng là không ít, mỗi khi hắn xuất hiện là có một đám cô gái ây quanh.
Nửa năm sau, tại một cấm chế của Đoan Mộc Cuồng.
– Ma kiếp lần thứ ba, đến đây đi.
Đoan Mộc Cuồng nhìn bầu trời mà lạnh nhạt nói, sắc mặt thầm toan tính.
Sau một lát, âm khí phong hàn của Đoan Mộc Cuồng ở trong sơn mạch ngày càng tràn ngập.
Chỉ trong chốc lát bầu trời đã bao phủ mây đen.
Lần thứ ba độ kiếp này chính là độ thân, khảo nghiệm năng lượng thân thể, chỉ cần vô ý thì sẽ hồn phi phách tán.
Trong chốc lát, cả người Đoan Mộc Cuồng và không gian xung quanh đó ngàn dặm chấn động dữ dội, hàng trăm loại thống khổ tiến vào trong cơ thể của hắn.
Lúc này Đoan Mộc Cuồng cảm nhận thấy một âm hỏa bắt đầu đốt cháy mình, lan truyền từ trong kinh mạch mà ra.
Đây chính là do Thái Âm chân hỏa gây nên.
Vốn Đoan Mộc Cuồng đã chịu đựng rất nhiều loại thống khổ, bây giờ giống như bị rót dầu vào lửa, hắn cảm thấy như trời đất quay cuồng.
Ngoại trừ âm phong âm cùng với lực lượng chấn động kịch liệt này, nguyên thần của Đoan Mộc Cuồng cũng cảm thấy hỗn loạn, hắn cảm thấy nguyên thần của mình cũng không ngừng lay động, cuối cùng có một cảm giác yêu ma quỷ quái xâm nhập.
Đoan Mộc Cuồng cơ hồ như muốn tán chảy ra, tuy nhiên sau đó hắn vẫn cố gắng kiên trì mà chịu đựng.
Đột nhiên một đại đỉnh màu xanh bao phủ trên đầu của hắn, nguyên thần của Đoan Mộc Cuồng lập tức được bảo hộ trước đó.
Thần Nông đỉnh phát ra thanh sắc quang mang nhàn nhạt, có thần nông đỉnh ở phía trên, nguyên thần của Đoan Mộc Cuồng tuyệt đối được bảo hộ.
Cứ như thế ba ngày sau, Đoan Mộc Cuồng đã cảm nhận thấy mình như một khối bạch cốt hoa lâu, cả cơ thể lục phủ ngũ tạng đã bị Phong âm hỏa hủy diệt.
– Trôi qua rồi sao, may mà có Thần Nông đỉnh.
Đoan Mộc Cuồng thì thào nói.
Một lúc sau, một hắc mang được khuếch tán từ trong Thần Nông đỉnh, một ma khí thiên địa xuất hiện, đồng thời linh khí nồng đậm của Thần Nông đỉnh cũng được Đoan Mộc Cuồng nhanh chóng hấp thu.
Chỉ thấy khối khô lâu của Đoan Mộc Cuồng nhanh chóng xuất hiện huyết sắc sau đó mọc ra lục phủ ngũ tạng và làn da, sinh trưởng trở lại.
Hai canh giờ trôi qua, thân thể của Đoan Mộc Cuồng đã khôi phục hoàn toàn, trong mắt tràn ngập tinh quang, ma khí cũng ngập trời.
o0o
Chương 935: Thiên Nhãn Linh Mãng
#
– M
a kiếp lần thứ ba đã trôi qua,Nhạc Thiên, hiện tại ngươi không phải là đối thủ của ta, ngươi chờ đó, ta nhất định sẽ tới tìm ngươi.
Nhìn lên trên bầu trời, Đoan Mộc Cuồng cười lạnh rồi nói.
Mà lúc này, cuộc thi đấu cũng sắp bắt đầu, Nhạc Long đối đầu với Tôn Chí Hạo, Nhạc Kiều ở bên cạnh cất tiếng nhắc nhở:
– Long Ca, người này chính là Tôn chí Hạo, lần trước đứn thứ ba trong liên minh.
Nhạc Kiều nói với Nhạc Long.
– Thực lực thật không tệ, thiên phú tốt lắm.
Nhạc Long cất tiếng nói, trong lòng hắn rất rõ nếu như không có đan dược của tam đệ thì mình không thể chống chọi được với cường giả của Tôn gia này.
– Nhưng hắn vẫn không phải là đối thủ của huynh đâu.
Nhạc Kiều mỉm cười nói.
– Tộc trưởng, hôm nay Nhạc gia đến đây là khách nhân, ta cũng muốn đại biểu cho thế hệ trẻ tuổi của Tôn gia khiêu chiến với Nhạc Long huynh, mong tộc trưởng ưng chuẩn.
Nam tử Tôn Chí Hạo cất tiếng nói.
– Lão gia tử ông thấy thế nào?
Tôn Hải cất tiếng hỏi Nhạc Tử Sơn.
– Tôn tộc trưởng, ta thấy như vậy tốt lắm.
Nhạc Tử Sơn mỉm cười nhẹ nhàng đáp.
– Được, Tôn Chí Hạo, ta đồng ý.
Tôn Hải cất tiếng nói với Tôn Chí Hạo.
– Long Nhi, ngươi cũng luận bàn với cường giả của Tôn gia một phen đi.
Nhạc Tử Sơn nói với Nhạc Long.
– Nghe nói Nhạc Long huynh là địa ca của Nhạc Thành địa nhân, ta không thể cùng với Nhạc Thành đại nhân khiêu chiến thì hôm nay đấu một trận với huynh cũng thỏa mãn tâm nguyện.
Tôn Chí Hạo nói.
– Chỉ tiếc đại ca này lại không có thực lực bằng một phần trăm của tam đệ, thật là xấu hổ.
Nhạc Long cười khổ rồi nói.
Hiện tại động thủ, Nhạc Long dùng một chiêu cũng có thể đánh bại Tôn chí Hạo nhưng phải làm sao giữ được mặt mũi cho hắn.
Tôn Chí Hạo bắt đầu công kích ở trên không trung, bầu trời gợn từng đợt sóng lên, tuy nhiên công kích của hắn đều không chạm vào người của Nhạc Long được.
Mãi đến mười chiêu, Tôn Chí Hạo bỗng nhiên nhìn Nhạc Long rồi nói:
– Ta không phải là đối thủ của huynh, ta nhận thua, đa tạ Nhạc Long đã nể mặt mũi, ta không thể không biết khó mà lui xuống.
– Thực lực của huynh rất mạnh, thật khiến ta bội phục.
Nhạc Long cất tiếng nói.
Ở huyền thiên đại lục, trong mật thất của Thanh Dương môn.
– Tỷ Tỷ, thiến nhi hiện tại thế nào?
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng hỏi Mộng Tiêu Hồn.
– Còn một chút nưa thì được rồi, không có nguy hiểm gì lớn.
Mộng Tiêu Hồn cất tiếng nói.
– Ba năm đã trôi qua, mỗi ngày là một ngày đau khổ.
– Hiện tại thì tốt rồi, chẳng qua ta sợ nàng ta sau khi nuốt chửng toàn bộ ma pháp của Thanh Dương lão ma sẽ phải chịu ma kiếp, hiện tại thực lực của nàng ta đã vượt qua cả ta, nếu như tiêu hóa hoàn toàn thì sẽ phải đạt tới tam kiếp ma kiếp, đến lúc đó thì hơi phiền phức, không biết nàng ta có chống lại nổi không.
Mộng Tiêu Hồn lo lắng nói.
– Vậy có biện pháp nào không?
– Không có, chúng ta cũng không giúp được gì.
Mộng Tiêu Hồn cất tiếng nói.
– Muội vẫn tin tưởng Thiến Nhi có thể sống, dù sao ba năm qua cho dù đau khổ Thiến Nhi vẫn sống được đó thôi.
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói.
Nhạc Thành bế quan suốt ba năm, trong ba năm này, tu vi của hắn đã tăng tiến vô cùng.
Hiện tại hắn đã đạt tới tu vi đại thừa hậu kỳ đỉnh phong, thủy chung vẫn chưa thể đột phá tới Thiên kiếp, điều này khiến cho Nhạc Thành đau đầu không thôi.
Tại Thanh Dương sơn mạch, lúc này một mảng mây đen tràn ngập, cả sơn mạch tràn trong khí tức khủng bố.
Trên bầu trời, khí tức làm cho yêu thú phủ phục không dám nhúc nhích.
– Thanh Dương môn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao lại có động tĩnh lớn như vậy?
Thác Ny Tư nhìn về phương hướng của Thanh dương sơn mạch mà nghi hoặc trong lòng.
– Tỷ tỷ, ma kiếp này xem ra vô cùng cường hãn, chúng ta không thể trợ giúp sao?
Ở phía xa xa, Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng hỏi Mộng Tiêu Hồn.
– Loại chuyện này chúng ta cũng không sao có thể giúp đỡ được, ma kiếp này chính là kiếp số của người tu ma chúng ta, độ kiếp chính là chống lại sự ngăn cản của thiên địa.
Lúc này trên người của Dịch Thiến có một hắc mang nồng đậm lưu chuyển, ma khí tràn ngập khắp cả Thanh Dương sơn mạch.
Ma khí nồng đậm bao phủ Dịch Thiến vào bên trong, mà lúc này trong lòng Dịch Thiến bắt đầu nghĩ lại những chuyện trước kia, lúc nàng còn nhỏ được cha mẹ sủng ái, khi đó Nhạc Thành cũng chơi thân chăm sóc nàng.
Cho đến một ngày nàng tới Thanh Dương môn, trở thành đệ tử sáng chói ở đây.
Không lâu sau, nàng biết tin Nhạc Thành không thể tu luyện chênh lệch giữa hai người càng ngày càng lớn.
Tất cả hiện ra trước mặt của nàng, nàng biết tin hắn tự sát, nàng tiếc hận.
Nàng thật muốn xin lỗi hắn.
Lúc tới Nhạc gia, trong lòng nàng thậm chí đã nhỏ máu, kỳ thực nàng cố nén lại mà thôi.
Sau ba năm ước hẹn, nàng đã phải chịu thua…
Nhưng lúc tới Huyền Thiên nội lục, phát hiện ra mình với hắn chênh lệch ngày càng lớn, hắn lúc đó chỉ khinh thường nhìn qua mình một lần.
Thời gian từ từ trôi qua, ký ức của Dịch Thiến ngày càng trở nên mờ mịt.
– Đến đây đi, giết ta đi, ta rốt cuộc đã giải thoát rồi, ngươi vốn là của ta, chúng ta có thể ở cùng một chỗ nhưng hiện tại ngươi lại tra tấn ta, giết ta đi.
Dịch Thiến nở ra một nụ cười, trong mắt có cả nước.
– Được, ta sẽ giết.
Nhạc Thành lạnh lùng nói, kiếm quang của hắn bắn lên lao thẳng về phía nàng,
– Được ngươi giết ta, chết trong tay ngươi cũng tốt.
Dịch Thiến nhắm hai mắt lại, nàng tiếp nhận sự thật này mà không phản kháng.
– Không ta muốn tái chiến với ngươi một hồi, không cần biết kết quả thế nào, ngươi cuối cùng cũng có thể giết ta, nhưng hiện tại ta muốn tái chiến một hồi.
Dịch Thiến đờ đẫn, ma khí tràn ngập vào hai mắt, Nhạc Thành ở trên không trung cũng mờ mờ biến mất không thấy đâu.
Đồng thời lúc này ma khí tràn ngập quanh người của nàng, khí tức cũng tăng lên.
– Nhị kiếp đã qua, chỉ còn tam kiếp.
Mộng Tiêu Hồn cất tiếng nói.
– Tam kiếp có phải rất khó không?
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng hỏi Mộng Tiêu Hồn.
– Đối với người khác thì khó nhưng với Dịch Thiến thì có lẽ không đáng gì, ba năm nay nàng thừa nhận rất nhiều đau khổ, cho nên tam kiếp này sẽ không làm khó được nàng.
o0o
Chương 936: Bốn Tiểu Ác Ma
#
L
úc này toàn thân của Dịch Thiến, lục phủ ngũ tạng, mắt tai mũi miệng bỗng nhiên ứa ra máu tươi, da thịt trên người bắt đầu hư thối.
Đồng thời lúc này, Dịch Thiến cũng cảm nhận thấy có một âm hỏa kinh khủng đốt cháy cơ thể của mình, âm hỏa này phát ra từ trong kinh mạch của nàng, hỏa diễm thật quá lợi hại, đốt thân thể của nàng thành một bạch cốt.
Ở phía xa a, Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy cảnh tượng này thì nhắm mắt lại.
Thời gian từ từ trôi qua, ba ngày sau, ma khí bắt đầu tràn ngập, nhưng vào lúc này bạch cốt của Dịch Thiến bắt đầu có huyết nhục xuất hiện.
Khí tức trên người của nàng tăng vọt, ma khí trong trời đất cũng bị nàng hấp thu.
Lúc này ở một nơi khác, Nhạc Thành hiện tại đã cảm nhận thấy thực lực của mình đã có thể phân cao thấp với tam kiếp tán tiên nhưng thực lực của hắn hiện tại cũng chỉ đạt tới đại thừa hậu kỳ, điều này khiến cho Nhạc Thành cảm thấy khó hiểu, hắn quyết định hỏi Lang Lễ và Thú Ma một phen.
Ở trong kết giới của Nhạc gia, Nhạc Nghiên và Nhạc Trạm bốn tiểu gia hỏa đang ngự kiếm ở trên bầu trời, bốn tiểu tử này cao hứng không thôi.
– Hàm Hàm, các ngươi đang làm gì vậy?
Bốn tiểu gia hỏa đang chơi đùa thì bất ngờ trên không trung một thân ảnh hắc bào xuất hiện.
– Cha, cha, Lang Lễ sư phụ nói rằng người bế quan, sao bây giờ lại xuất quan?
Nhạc Hàm nhìn hắc bào nam tử mà chạy tới bổ vào trong lòng.
– Cha, cha đã trở lại.
Nhạc Trạm Nhạc Nghiên, Nhạc Uyên ba người cũng ngự kiếm tới bên Nhạc Thành.
– Được rồi, chúng ta vào nhà đi.
Nhạc Thành bắn ra một thủ ấn, thanh mang xuất hiện quấn lấy bốn tiểu gia hỏa này đi vào trong đại trạch của Nhạc gia.
Trở lại Nhạc gia, Nhạc Thành cùng với chúng nữ đi gặp phụ thân, Nhạc Thành xuất quan tất cả cũng vui m ừng không thôi.
– Chủ nhân, nguyên nhân này ta cũng không biết, thuộc hạ còn chưa nghe nói đến thực lực đột phá nhưng cảnh giới không đột phá.
Lang Lễ nghi hoặc nói.
Nhạc Thành nghe Lang Lễ và Thú ma nói vậy thì cũng chỉ có thể nghi hoặc, hiện tại Nhạc Thành có thực lực của tam kiếp tán tiên điều này khiến cho Lang Lễ và Thú ma nghi hoặc không thôi, cái này không phải tiến triển quá nhanh sao?
– Có tin tức của Vạn biến thiên ma, Thanh Dương lão ma và Mộng Tiêu Hồn không?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Không có, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng bọn họ đã tìm kiếm tin tức nhưng không ra.
Thú ma nói với Nhạc Thành.
– Chủ nhân, chẳng qua gần đây nhận được một tin tức đặc biệt, nghe nói ở Huyền Thiên nội lục có không ít Đấu Tôn và ma pháp sư vô duyên vô cớ mất tích.
Lang Lễ tiếp tục nói.
– Có chuyện này nữa sao, đã điều tra ra chưa?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Chưa tra ra, Khiếu Thiên Hổ đang sắp xếp người điều tra.
Lang Lễ trả lời.
– Chẳng lẽ lại là Hỗn Thế Ma Vương?
Nhạc Thành nghi hoặc nói.
– Hỗn Thế Ma Vương là nguyên thần thân thể, nuốt chửng mấy người này không đem lại tác dụng nhiều, đoán là người khác.
Lang Lễ cất tiếng nói.
– Vậy là ai đây?
Nhạc Thành nghi hoặc không thôi.
Buổi sáng ngày hôm sau, Nhạc Duy tới tìm Nhạc Thành, nói là muốn thương nghị chuyện mở kết giới Nhạc gia.
– Lão tộc trưởng, chuyện này phải từ từ, bây giờ không phải là thời điểm làm.
Nhạc Thành nói.
– Hiện tại có hơi phiền phức, ở Huyền Thiên nội lục hiện tịa đều là thiên địa nguyên khí, các thế lực môn đệ tử tu luyện lên rất nhanh, không hề chậm hơn với Tứ *** Nhân Tộc.
Nhạc Duy lo lắng nói.
Nhạc Thành nghe vậy thì hơi khó xử, hiện tịa cả Huyền Thiên nội lục nguyên khí đầy rẫy, tu luyện đấu khí đúng là vô cùng nhanh.
– Không sao, trước hết chùng ta dùng đan dược chống đỡ vậy.
Nhạc Thành nói.
– Được rồi, chẳng qua hai năm sau diễn ra liên minh không biết chúng ta có chiếm được mười ghế hay không.
Nhạc duy cất tiếng nói.
– Lấy được tám ghế là được rồi, hiện tại chúng ta không cần lắm.
Nhạc Thành cất tiếng nói, có tài phú của tam đại thú tộc trong tay, Nhạc Thành dĩ nhiên không để hai đại thành vafo trong mắt.
– Tám ghế thì không khó, ta sẽ đi sắp xếp cho tốt.
Nhạc duy nói.
Ở trong Huyền Thiên nội lục, tại một sơn mạch, khắp nơi đều là xương trắng, ít nhất cũng hơn trăm người.
Đoan Mộc Cuồng lúc này khoanh chân ngồi xuống, toàn thân hắn ma khí cuồn cuộn.
– Còn ba lão ma nữa, dựa theo Hỗn Thế Ma Vương nói thì Thanh Dương lão ma và Mộng Tiêu Hồn không lộ diện, ở Huyền Thiên nội lục cũng không phát hiện ra tung tích, không lẽ bị Lang Lễ đánh chết rồi sao?
Đoan Mộc Cuồng thì thào thầm nghĩ.
– Hay là bọn chúng ở huyền thiên đại lục?
Đoan Mộc Cuồng hiện ra một lãnh ý:
– Vậy thì ta tới huyền thiên đại lục một chuyến.
Một tháng sau, Nhạc Thành nói với bốn tiểu gia hỏa và chúng nữ phải đi lên huyền thiên đại lục xem xét, Nhạc Tử Sơn là người đầu tiên đồng ý, dù sao lập anh trấn cũng là quê hương của ông.
Bốn tiểu gia hỏa nghe vậy thì cao hứng không thôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, chúng nữ cùng với người nhà Nhạc gia đều tiến vòa trong Hạo Thiên Tháp.
Từ đây tới Huyền Thiên đại lục phải mất hơn hyai tháng, tuy nhiên trong hai tháng này Nhạc Thành vẫn không thể đột phá từ đại thừa hậu kỳ đỉnh phong lên độ kiếp kỳ, điều này khiến hắn cảm thấy thật bất đắc dĩ.
Hai ngày sau, bọn họ đã tới huyền thiên đại lục, nơi bọn họ đặt chân đầu tiên không ngờ lại là thanh dương môn trước kia hắn đã từng cùng Khiếu Thiên Hổ đi qua.
Nhớ tới Dịch Thiến, Nhạc Thành lại đành phải cười khổ, lúc trước Nhạc Thành chết cũng là do nàng mà thôi.
– Nhạc Thành, đây chính là Thanh dương môn, không biết Uyển Nhi nàng ta có ở đây không.
Mộ Dung Hiểu Hiểu cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Không biết nữa, có khi nàng ta vẫn còn ở Huyền Thiên nội lục.
Nhạc Thành cất tiếng đáp kỳ thật Nhạc Thành không muốn ghé qua thanh dương môn.
– Chúng ta đi vào thăm một chút được không, lâu rồi không gặp.
Mộ Dung Hiểu Hiểu khẽ cất tiếng nói.
– Vậy được rồi, ta giúp nàng tìm hiểu, nếu như có ở bên trong thì chúng ta sẽ tính sau.
Thần niệm của Nhạc Thành chuyển động theo dõi ở bên trong.
Nhưng đúng lúc Nhạc Thành đưa thần niệm vào thì có hai thần niệm khác quét tới, ba thần niệm giao phong với nhau, mà Nhạc Thành cũng cảm thấy hai thần niệm này có mùi vị quen thuộc.
– Chủ nhân, có cường giả bên trong, một người là Mộng Tiêu Hồn, còn một người khác nữa.
Lang Lễ và Thú ma đều nói.
Thủ ấn của Nhạc Thành cấp tốc biến hóa, Hạo Thiên Tháp hiện ra trên tay của hắn.
– Phụ thân, Hiểu kỳ, mọi người mau vào Hạo Thiên Tháp.
Nhạc Thành chuyển động thủ ấn, ngoại trừ Lang Lễ, Thú ma, Yêu Huyên, Thanh Đồng, Hồng Loan mọi người đều chui vào trong Hạo Thiên Tháp.
Chương 937: Tái Kiến Dịch Thiến
#
– L
ang Lễ, chúng ta đi xem sao, đừng cho bọn họ chạy thoát.
Nhạc Thành cất tiếng nói, Phong Lôi Sí hiện ra trên người, thân ảnh trong khoảnh khắc chuyển động.
– Lang Lễ, Thú Ma, hai người các ngươi thật khiến cho ta kinh ngạc.
Một tiếng cười từ phía xa xa đột nhiên truyền đến, tuy nhiên thanh âm vẫn như ở ngoài vạn dặm vậy.
Ba tuyệt sắc nữ tử, ba tuyệt sắc nữ tử ở cùng một chỗ.
– Là Mộng Tiêu Hồn, không ngờ ngươi lại trốn ở Huyền Thiên nội lục.
Lang Lễ nhìn Mộng Tiêu Hồn rồi cất tiếng nói.
– Khí tức của Thanh Dương lão ma, tại sao ngươi lại có khí tức của Thanh Dương lão ma?
Thú ma nhìn Dịch Thiến khẽ nói, thần sắc hơi biến hóa.
– Tại sao ngươi lại tới đây, chẳng lẽ ngươi muốn hủy thanh dương môn mới vừa lòng sao?
Dịch Thiến không để ý đến Lang Lễ mà nhìn Nhạc Thành, trên mặt hiện ra một vẻ phức tạp.
– Nhìn dáng vẻ của nàng thì xem ra mấy năm nay đã trải qua không ít chuyện.
Nhạc Thành nhìn Dịch Thiến rồi lại nhìn Mộng Tiêu Hồn rồi nói.
– Cái này phải đa tạ ngươi nếu không có ngươi thì ta đã không chống đỡ được cho tới ngày hôm nay.
Dịch Thiến nói.
– Hôm nay ta đến đây không có quan hệ với nàng, ta đến chỉ tìm Mộng Tiêu Hồn mà thôi.
Nhạc Thành nhìn Mộng Tiêu Hồn mà nói.
– Không có quan hệ với ta sao?
Dịch Thiến nhìn Nhạc Thành, trong lòng cảm thấy hơi mất mát.
– Tiểu đệ đệ, ngươi tìm ta, chẳng lẽ có quen biết ta?
Diễm ma Mộng Tiêu Hồn cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Mộng Tiêu Hồn, cái tên này ta cũng chỉ mới nghe nios, chỉ là ngươi không cho Hỗn Thế Ma Vương tìm được cho nên ta cũng chỉ có thể tìm ngươi trước.
Nhạc Thành nhàn nhạt trả lời.
– Lớn mật, dám mê hoặc chủ nhân.
Bỗng nhiên Đại Song và Tiểu Song quát lớn, hai nàng phát hiện ra Mộng Tiêu Hồn đang dùng ma mị với Nhạc Thành.
– Đại Song, Tiểu Song lui ra.
Nhạc Thành hữu thủ vung lên ý bảo hai nàng lui xuống.
– Thiên Sinh mị đồng, quả là không tệ, không ngờ Huyền Thiên đại lục lại còn có nữ nhân bậc này.
Mộng Tiêu Hồn nhìn Đại Song và Tiểu Song rồi khẽ nói.
Lúc nãy, Diễm ma nhìn thấy Nhạc Thành chỉ có tu vi đại thừa hậu kỳ, muốn giáo huấn hắn một chút, không ngờ hắn lại có thể chống được nàng, nàng cũng không ngờ rằng Lang Lễ và Thú ma hai người ở phía sau lại kính trọng hắn như vậy.
– Xem ra cũng có chút thủ đoạn, nhưng lại khiến cho ta phải thất vọng rồi.
Nhạc Thành nhàn nhạt cười nói với diễm ma, lúc này Nhạc Thành biết rằng diễm ma này đúng là không đơn giản, Đại Song và Tiểu Song mặc dù không tầm thường nhưng vẫn còn kém nàng nhiều lắm.
– Đệ đệ xem ra cũng không tệ, không biết có bổn sự đó hay không.
Diễm ma cười khúc khích mà nhìn Nhạc Thành.
– Bổn sự gì mới được, cô nương không nói ra thì ta thật không biết.
Nhạc Thành cất tiếng trêu chọc lại.
– Cái này không tiện nói, nếu đệ đệ muốn biết thì một mình đi với tỷ tỷ sẽ nói cho đệ biết.
Diễm ma nói tới đây, Nhạc Thành không thể không rùng mình, hắn không ngờ mình đã có tu vi đại thừa hậu kỳ mà vẫn hơi bị mê hoặc.
– Ở đây nói cũng không sao, nếu như ở cùng một chỗ một mình ta sợ cô nương sẽ bị ta hãm hại.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Bỗng nhiên Thanh Đồng tiến lên cất tiếng nói:
– Yêu ma quỷ quái kia ngươi cẩn thận, ngươi mới chỉ có tu vi tam kiếp tán tiên mà thôi.
Mộng Tiêu Hồn khẽ nhìn Thanh Đồng rồi cất tiếng nói:
– Đệ đệ, xem ra những người ở bên cạnh đệ đều là bất phàm, sao không nói thân phận thật của đệ cho tỷ biết.
Mộng Tiêu Hồn lại tiếp tục tràn đầy mị ý nói với Nhạc Thành.
– Ta chính là Nhạc Thành, cái gì là thân phận chân thực?
Nhạc Thành mỉm cười nhàn nhạt nói.
– Tỷ tỷ, hắn chính là Nhạc Thành, là tộc trưởng của Nhạc gia.
Dịch Thiến khẽ nói với Mộng Tiêu Hồn.
– Đệ đệ, hóa ra đệ là tộc trưởng của Nhạc gia, thật là khô ngờ.
Mộng Tiêu Hồn thu hồi vẻ kinh ngạc, cố gắng nở ra một nụ cười.
– Đệ đệ, đệ tìm ta có chuyện gì không?
Bỗng nhiên Mộng Tiêu Hồn cất tiếng hỏi.
– Cũng không có gì, ta lo lắng Hỗn Thế Ma Vương sau khi tìm được cô nương thì ta khó đối phó mà thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Hóa ra đệ đệ và Hỗn Thế Ma Vương có cừu oán, không bằng như vậy đi, chúng ta hiện tại liên thủ chống lại Hỗn Thế Ma Vương đệ thấy thế nào?
Mộng Tiêu Hồn che miệng quyến rũ cười với Nhạc Thành.
– Cũng tốt, vậy thì ta bày linh hồn ấn ký lên trên người của cô nương mới có thể yên tâm.
Nhạc Thành cười nói.
– Đệ đệ, cái này vạn phần không thể được, kỳ thực đệ không cần khống chế tỷ, chỉ cần đệ nguyện ý, tỷ đệ chúng ta đi tìm một địa phương tĩnh lặng gặp nhau được không?
Mộng Tiêu Hồn biến đổi thần sắc nói với Nhạc Thành.
– Chuyện này hiện tại ta không có hứng thú, hiện tại ngươi chỉ có hai con đường, một là chết hai là để ta bày linh hồn ấn ký mà thôi.
Nhạc Thành bình thản nói.
– Đệ đệ thật là tàn nhẫn, không hề thương hoa tiếc ngọc sao?
Mộng Tiêu Hồn biến sắc nói.
– Ta cũng hơi thương hoa tiếng ngọc nhưng nếu Hỗn Thế Ma Vương gặp được ngươi thì sao, vậy thì thương hoa tiếc ngọc sẽ tổn hại đến chính mình.
Nhạc Thành cười cười nói.
– Nhạc Thành, nếu ngươi muốn đối phó với tỷ tỷ thì phải ra tay với ta trước.
Bỗng nhiên Dịch Thiến mở miệng nói.
Nhạc Thành chăm chú nhìn Dịch Thiến, thực lực hiện tại của nàng hắn nhìn không rõ nhưng xem ra cũng là người tu ma, thậm chí còn cường hãn hơn cả diễm ma.
Nhạc Thành nhìn Dịch Thiến thì thầm nghĩ, nếu như Hỗn Thế Ma Vương gặp phải Dịch Thiến thì nhất định sẽ nuốt chửng, đến lúc đó thực lực của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.
– Lang Lễ, thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng hiện tại hai chúng ta liên thủ, ngươi có thể thắng chúng ta được sao?
Sắc mặt Mộng Tiêu Hồn biến hóa không ngừng mà nói với Lang Lễ.
– Mộng Tiêu Hồn, ngươi thử xem rồi sẽ biết.
Lang Lễ khẽ nói.
– Dịch Thiến, mau tránh ra đi, chuyện này không liên quan đến ngươi, nhưng diễm ma thì ta không thể bỏ qua.
Một lát sau Nhạc Thành khẽ thở dài nói với Dịch Thiến.
– Mạng của ta là do tỷ tỷ cứu, sao lại không liên quan tới ta?
Dịch Thiến nhìn chằm chằm Nhạc Thành rồi chậm rãi nói.
– Chẳng lẽ ngươi nghĩ hiện tại có thể làm gì được ta sao?
Nhạc Thành từ từ nói.
– Hai mươi năm trước ngươi từ nơi này đi ra ta đã nói qua, có ngày tai sẽ gặp lại ngươi, khiêu chiến lại với ngươi.
Dịch Thiến chậm rãi nói.
o0o
Chương 938: Lại Giao Thủ Cùng Dịch Thiến
#
– N
gươi khiêu chiến ta, tại sao ta phải đáp ứng ngươi, chẳng lẽ ngươi cho rằng có tu vi tam kiếp tán tiên là có thể thắng ta sao?
Nhạc Thành không biên đổi sắc mặt mà nói.
Mối quan hệ giữa Nhạc Thành và Dịch Thiến, Yêu Huyên và Thượng Quan Uyển Nhi mọi người ở đây cũng biết, sắc mặt của cả hai liền hơi biến hóa.
– Hai mươi năm trước, ngươi đánh bại ta căn bản là không công bằng, ngươi dùng công pháp tu chân, còn ta dùng đấu khí, ta không phục, hôm nay muốn tiến hành một trận chiến công bằng.
Dịch Thiến nhìn Nhạc Thành mà nói.
– Không công bằng? Những chuyện lúc trước ngươi làm với Nhạc gia thì công bằng hay sao?
Nhạc Thành nhàn nhạt nói, khuôn mặt lại trở nên lạnh lẽo:
– Ngươi mau tránh ra nếu không đừng trách ta không khách khí.
– Ta nói rồi, ngươi muốn đối phó với tỷ tỷ thì trước hết phải đối phó với ta.
Dịch Thiến nhìn Nhạc Thành rồi nói.
– Diễm ma, hiện tại ngươi chỉ có hai con đường để lựa chọn, một là chết hai là cùng với bọn ta bế quan mấy nghìn năm, ta hảo tâm nhắc nhở ngươi chọn con đường thứ hai, hiện tại chúng ta chín người, chỉ còn lại ta và ngươi vạn biến thiên ma còn sống sót, những người còn lại đều chết hết.
Thú ma cất tiếng nói với diễm ma.
– Ngươi tại sao biết năm người kia đã hoàn toàn chết?
Diễm ma hơi biến hóa sắc mặt mà nhìn thú ma.
– Ta đã nhìn qua thi thể của bọn họ, đều bị nuốt chửng.
Thú ma cất tiếng nói.
– Diễm ma, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn, ta cho chính ngươi lựa chọn, người tu hành không dễ, tốt nhất là đừng làm cho mình thần hồn bị diệt.
Nhạc Thành nhìn diễm ma rồi nói.
– Hừ, chỉ là một tên đại thừa hậu kỳ nho nhỏ mà cũng dám nói với ta như vậy, đúng là muốn chết.
Ở quanh người của diễm ma đấu khí lập tức tr ởnên tràn ngập.
– Nhìn dáng vẻ của ngươi thì xem ra muốn chọn cách thứ nhất.
Nhạc Thành nhàn nhạt mà nói.
– Tỷ tỷ, còn có muội.
một phi kiếm màu xanh bắn tới, chính là Dịch Thiến.
– Còn có ta nữa.
Thượng Quan Uyển Nhi cũng lao tới.
– Được, hôm nay ta muốn xem các ngươi có thực lực mạnh cỡ nào.
Nếu thực sự không địch lại, bị chết trong tay các ngươi thì cũng tốt hơn là bị Hỗn Thế Ma Vương nuốt chửng.
Mộng Tiêu Hồn lạnh nhạt nói.
– Lên.
Đúng lúc này Nhạc Thành đánh ra một thủ ấn, năm con Kim Tiên Khôi Lỗi xuất hiện.
– Kim Tiên Khôi Lỗi, không lẽ đây chính là Kim Tiên Khôi Lỗi, tại sao ngươi lại có?
Diễm ma nhìn thấy Kim Tiên Khôi Lỗi thì kinh ngạc mà nói.
– Nhìn dáng vẻ của ngươi thì xem ra cũng biết Kim Tiên Khôi Lỗi.
Nhạc Thành cười lạnh nói.
– Đệ đệ, chúng ta thương lượng một chút, ngươi có Kim Tiên Khôi Lỗi, lại còn có Lang Lễ, chúng ta nhất định cũng không thể chống lại, hay là chúng ta liên thủ chống lại Hỗn Thế Ma Vương thế nào?
Diễm ma quyến rũ nói với Nhạc Thành.
– Liên thủ, ta không tin ngươi được, trừ phi ngươi để ta lưu linh hồn ấn ký trên người.
– Nhìn dáng vẻ của đệ đệ xem ra thật sự không thể thương hoa tiếc ngọc.
Diễm ma u oán mà nói.
– Nhạc Thành, có ta ở đây, ta nhất định không cho ngươi đối phó với tỷ tỷ, trừ phi ngươi giết chết ta.
Dịch Thiến tiến lên rồi nói.
– Dịch Thiến, chuyện cũ ta cũng đã quên, hiện tại ngươi đã có một thân tu vi của Thanh Dương lão ma, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Nhạc Thành nhìn Dịch Thiến mà nói.
– Ngươi động thủ đi.
Sau một lát, Nhạc Thành lại nói tiếp.
– Thiến Nhi, không cần.
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn Nhạc Thành rồi nói với Dịch Thiến.
– Sư tôn, con sẽ có chuwnggf mực.
Dịch Thiến nhìn Thượng Quan Uyển Nhi mà nói, sau đó nói với Nhạc Thành:
– Ngươi cẩn thận đó, ngươi có tu vi đại thừa hậu kỳ mà thôi, ta cũng không chiếm tiện nghi.
Dịch Thiến nói xong đánh ra một pháp quyết, thanh mang bắn về phía Nhạc Thành.
Xoẹt. một luồng kiếm sắc bén bắn tới, thanh mang của Dịch Thiến xé rách không khí.
– Ma Khí Phệ Thiên.
Dịch Thiến yêu kiều quát lên một tiếng, thanh mang trên bầu trời như muốn đọng lại, ma khí tràn ngập.
Lúc này mọi người mới chính thức nhìn thấy rõ thực lực ủa Dịch Thiến, Yêu Huyên, Lang Lễ, Thú ma bọn họ đều lui xuống, thần niệm đặt lên trên người của nàng.
Ở trên không trung, đệ tử của Thanh dương môn thấy cảnh tượng này thì đều tránh né.
– Âm dương kiếm, phân ra.
Mà lúc này sắc mặt của Nhạc Thành cũng trầm xuống mà quát lớn, một pháp quyết được hắn đánh ra, âm dương kiếm bay thẳng lên trên trời, chia làm chín thanh.
– Ầm ầm.
Ngay lập tức thanh kiếm trong tay của Dịch Thiến đã bị chém đứt thành hai đoạn.
– Phụt.
Một ngụm máu tươi được Dịch Thiến phun ra, phi kiếm là pháp bảo của nàng, pháp bảo đã bị chặt đứt, dĩ nhiên là Dịch Thiến cũng bị thương.
– Xem ra thực lực của ngươi không chỉ là đại thừa hậu kỳ.
Nhìn Nhạc Thành Dịch Thiến lau vết máu mà nói:
– Ta sắp tới sẽ dùng toàn lực, ngươi chú ý.
Dịch Thiến nói xong, trên người lại toàn bộ phát ra một thanh mang đấu khí, ma khí tràn ngập.
– Ta cũng không xuất toàn lực, ngươi ra tay đi.
Nhạc Thành nhàn nhạt nói.
Ở trên bầu trời,bỗng nhiên xuất hiện một đại kỳ thanh mang chói mắt, ở trên đó cũng như ma quỷ nhe nanh múa vuốt.
– Thanh Diễm quỷ phương, chính là pháp bảo bản mạng của Thanh Dương lão ma.
– Không ngờ nữ tử này lại có Thanh diễm quỷ phiên của thanh dương lão ma.
Thú Ma cất tiếng nói, hắn khẽ thở dài, tựa hồ như đối với thanh diễm quỷ phiên này hắn cũng quen thuộc.
Mà lúc này sắc mặt của Nhạc Thành cũng biến hóa, đây là một hung khí, dĩ nhiên là khó đối phó.
Ở trên bầu trời thanh mang trở nên quỷ dị vô cùng.
– Hạo Thiên Tháp.
Mi tâm của Nhạc Thành đột nhiên lóe lên, Hạo Thiên Tháp đã hiện ra trong tay hắn.
– Thổ chi không gian.
Nhạc Thành quát lạnh một tiếng, ở trong không gian lập tức có một mảng đại địa bao bọc.
o0o
Chương 939: Làm Muội Muội
#
T
rước khi tới lập anh thành, Nhạc Thành nói Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng thu hồi bản thể rồi mọi người đi vào Nhạc gia.
Lúc này cảnh bi thảm do Viễn Cổ Hổ Tộc và Hắc Ám Thần Điện tạo nên ở lập anh thành đã được thu thập xong, nhìn thấy đại trạch của Nhạc gia, Nhạc Tử Phong và Nhạc Tử Sơn đều cảm khái.
Nhạc Thành ở Nhạc gia thu xếp một phen, Phùng mẫu có hai đệ đệ tuổi cũng đã hơn năm mươi ba đứa cháu gái hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, một đứa cháu mới mười lăm tuổi, biết là Nhạc Thành đại nhân trở về, tám người bọn họ đều kích động không thôi.
Nghe thấy Nhạc Thành đại nhân muốn gặp bọn họ, cả tám người này đều đến đại sảnh quỳ gối không dám ngẩng đầu lên.
Nhạc Thành quét qua người nhà của Phùng mẫu thì biết rằng bọn họ chỉ là những người bình thường, chưa từng tu luyện đấu khí và ma pháp.
– Các ngươi mau đứng lên đi, ta xem phùng mẫu là người thân của mình, các ngươi không cần câu nệ.
Nhạc Thành khẽ nói với tám người.
– Phùng mẫu đã qua đời, ta cũng chỉ có thể tìm các ngươi, các ngươi có nguyện vọng gì thì cứ nói.
Nhạc Thành nói với người nhà của phùng mẫu.
Tám người cúi đầu không nói, trong mắt hiện ra vẻ sợ hãi.
– Các ngươi có nguyện vọng gì thì cứ nói.
Nhạc Tử Sơn nói với tám người kia.
Tám người vẫn cúi đầu không dám nói gì.
– Tiểu muội muội, muội tên là gì?
Nhạc Thành đi tới bên cạnh cô nương mười lăm tuổi kia rồi nói.
– Đại nhân, muội tên là Phùng Xảo Xảo.
Tiểu cô nương kia cất tiếng nói.
– Xảo Xảo vậy nói cho huynh biết muội có nguyện vọng gì không, huynh nhất định giúp muội hoàn thành.
Nhạc Thành khẽ nói.
– Muội chỉ mong Phong La môn không còn khi phụ người nhà của muội nữa, lần trước bọn họ làm cha của muội và đại bá bị thương, còn nói vài ngày nữa không giao ba kim tệ thì sẽ bắt muội đi làm nha hoàn cho bọn hắn, muội vạn cầu huynh cứu gia đình muội.
Phùng Xảo Xảo nói xong liền chảy nước mắt quỳ gối trước mặt Nhạc Thành.
– Nhạc Thành đại nhân, chúng ta chỉ có nguyện vọng này, mong đại nhân cứu chúng ta.
Nhất thời bảy người khác đều quỳ gối trước mặt Nhạc Thành.
– Phong la môn là ai vậy, lão tử đem bọn họ giết sạch?
Nhạc Tử Phong tức giận nói.
– Mọi người mau đứng lên đi, về sau Phong la môn sẽ không dám khi dễ mọi người nữa đâu, ta đảm bảo.
Trong mắt của Nhạc Thành hiện lên hàn quang rồi kém đám người Phùng Xảo Xảo đứng lên.
– Tiểu cô nương yên tâm đi, về sau không ai dám khi dễ người nhà cô nương nữa đâu.
Nhạc Tử Sơn cũng nói.
– Phụ thân, không phải người vẫn luôn nói không có con gái sao, con thấy cô nương này cũng rất thông minh, hay là chúng ta nhận làm con gái nuôi đi.
Nhạc Thành nói với phụ thân mình.
– Được, chỉ không biết tiểu cô nương này có đồng ý hay không.
Nhạc Thành sửng sốt rồi nói.
– Xảo Xảo, ý của muội thế nào?
Nhạc Thành mỉm cười hỏi Phùng Xảo Xảo.
– Chuyện này…
Tiểu nha đầu nhìn Nhạc Thành, rồi quay đầu nhìn phụ mẫu của mình hỏi ý kiến cha mẹ.
– Nha đầu ngốc, đây là phúc khí tu luyên kiếp trước của con, còn không mau bái kiến cha nuôi.
Cha mẹ Phùng Xảo Xảo lập tức nói.
– Xảo Xảo ra mắt cha nuôi.
Phùng Xảo Xảo ngượng ngùng quỳ trước mặt Nhạc Tử Sơn rồi nói.
– Tốt lắm, nha đầu, từ nay con chính thức là con nuôi của Nhạc Tử Sơn, không ai dám khi dễ con đâu.
Nhạc Tử Sơn vừa thu nhận một đứa con gái nuôi nên cao hứng vô cùng.
– Đúng thế, Xảo Xảo là muội muội của ta, chúng ta là người một nhà, ta phải tặng một số lễ vật còn người của phong la môn thì từ từ thu thập.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Khiếu Thiên, ngươi đi một chuyến.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Khiếu Thiên Hổ ở bên cạnh.
– Vâng, chủ nhân.
Khiếu Thiên Hổ cất tiếng đáp.
Người nhà Phùng tẩu sau khi rời đi, Nhạc Thành nói với Vân Phỉ Phỉ ở bên cạnh:
– Phỉ Phỉ, phong la môn này là gì vậy?
– Ta nghe nói trước kia Phong la môn là một thế lực không kém ở đây, môn chủ có thực lực ngũ tinh Đấu hoàng, giao tình với những người trong thành không ít, tác oai tác oái nhưng không dám chọc tới cửa hàng binh khí của Nhạc gia.
Vân Phỉ Phỉ nói.
– Không ngời lập anh trấn còn có cả thế lực này.
Nhạc Thành lạnh lẽo nói.
– Tử Long, ma ưng, Yêu Cơ, Đại Song, Tiểu Song Thanh Đồng, Hồng Loan ta giao cho các ngươi nhiệm vụ trong vòng b ngày phải bắt toàn bộ Phong la môn trở về, nhớ kỹ là phải bắt sống.
Nhạc Thành nói với đám người Đại Song và Tiểu Song.
– Vâng, chủ nhân.
Đám người Đại Song liền ứng tiếng.
– Thành Nhi, có thể bỏ qua thì hãy bỏ qua, chỉ là Lập anh trấn đúng là phải chỉnh đốn một cuhts.
Nhạc Tử Phong nói.
– Phỉ Phỉ, muội đi sắp xếp một chút, ba ngày sau để các thế lực trong thành tụ tập lại.
Nhạc Thành nói.
Cả lập anh thành bắt đầu rối loạn, phong la môn ở lập anh thành cũng là một thế lực nhị lưu đỉnh phong nhưng một ngày đã bị bắt đi hoàn toàn không thấy đâu.
Ngày hôm sau lại có không ít môn phái biến mất, đều là những môn phái có danh khí ở trong thành.
Mà đồng thời lúc này cũng có một tin tức truyền ra, Nhạc gia ba ngày sau sẽ có tuyên bố, bọn họ liền nghĩ tới xem ra đúng là Nhạc gia làm chuyện này.
Yến gia ở lập anh thành cũng là thế lực nhị lưu, nguyên nhẫn đơn giản là vì Nhạc Thành là con rể của Yến Nhân Hùng.
Lúc này ở ngoài cửa của Yến gia, hơn ba mươi người từ từ đi tới, phía trước là Nhạc Thành, tiếp theo là Vũ Văn Minh Châu, Yến Hiểu Kỳ.
– Hiểu Kỳ, con thấy mẫu thân đã già rồi, phụ thân còn có thể nhận ra ta không?
Vũ Văn Minh Châu đứng trước cửa nhà Yến gia hỏi Yến Hiểu Kỳ.
– Mẫu thân người vẫn xinh đẹp như năm đó có gì già đi đâu.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng đáp.
– Các người là ai, đến Yến gia có chuyện gì?
Mấy người gia đinh của Yến gia liền cất tiếng hỏi đám người Nhạc Thành, ngay cả Yến Hiểu Kỳ bọn họ cũng chưa từng thấy qua.
– Ta là đại tiểu thư, lão gia có nhà không?
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói.
Mấy người hộ viện đều biết yến gia có đại tiểu thư, lúc này thấy tuyệt mỹ nữ tử phía trước có khí chất quý phái thì liền tin tới chín phần.
– Ra mắt đại tiểu thư, lão gia ở nhà, để thuộc hạ đi thông báo.
Một gia đinh cất tiếng nói.
– Không cần, để ta tự mình đi là được.
Yến Hiểu Kỳ nói với Vũ Văn Minh Châu:
– Mẫu thân chờ ở đây, con nói phụ thân đến gặp.
o0o
Chương 940: Phá Quân Bang Cung Nghênh Bang Chủ
#
T
rên khuôn mặt của Vũ Văn Minh Châu hiện ra một vẻ lo lắng.
– Phụ thân người đi ra sẽ biết.
– Nha đầu này, ngươi đi ra ngoài đã tròn hai mươi năm, ngươi bình an là ta đã vui rồi bây giờ lại kéo ta đi như vậy, xem sau này ta thu thập ngươi sẽ nào.
– Phụ thân người đi nhanh lên sau đó thu thập con cũng được.
– Nha đầu kia có chuyện gì mà thần bí như vậy?
Hai người vừa nói chuyện, trong chốc lát đã đi ra ngoài, một lão giả áo bào màu xanh xuất hiện, tuổi tác khoảng năm mươi sáu mươi, chính là Yến Nhân Hùng.
– Nhân Hùng.
– Minh Châu.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong chốc lát ánh mắt của cả hai đều trở nên ngây ngốc.
Mọi người cũng không quấy rầy cả hai liền lui trở xuống.
– Minh Châu, đây là nằm mơ sao, tại sao muội lại quay lại?
Trong mắt Yến Nhân Hùng tràn đầy nước mắt mà cất tiếng nói.
– Muội đã trở về, Nhân Hùng thật xin lỗi huynh, đã hơn ba mươi năm rồi.
Hai người cũng không bận tâm tới tiểu bối xung quanh, liền bước lên ôm nhau thật là lâu.
Ba ngày sau, Khiếu Thiên Hổ hộ tống đám người Phùng Xảo Xảo về đại trạch của Nhạc gia.
Nhìn thấy đám người bọn họ y phục rách rưới, Khiếu Thiên Hổ cho Phùng Xảo Xảo m ười vạn kim tệ nói họ đi mua đồ mới.
Mười vạn kim tệ này khiến cho người nhà Phùng Xảo Xảo phải sợ hãi, đây là một con số quá to lớn với họ.
Đám người này không nhận Khiếu Thiên Hổ bắt họ phải nhận, Phùng Xảo Xảo hiện tại là muội muội của chủ nhân, Khiếu Thiên Hổ dĩ nhiên phải hào phóng.
Trong lòng Khiếu Thiên Hổ hiểu rất rõ, muội muội củ chủa nhân, cho dù ở Huyền Thiên nội lục bất kỳ ai cũng không dám khi dễ huống chi là huyền thiên đại lục.
Tại một quảng trường thật lớn nơi lập anh thành, lúc này có hai nghìn người đang quỳ dưới mặt đất, bao vây xung quanh là hộ vệ của Nhạc gia.
Người tới ngày càng nhiều, không chỉ là thế lực ở lập anh thành mà cả những thế lực phụ cận.
Nhìn hai nghìn người quỳ dưới mặt đất, bọn họ đều nhỏ giọng nghị luận.
Nhạc Thành cùng với Nhạc Tử Phong, Nhạc Tử Sơn, còn có bốn tiểu ác ma và Phùng Xảo Xảo cũng tới quảng trường.
Chúng nữ cùng Diễm Ma và Thượng Quan Uyển Nhi Dịch Thiến cũng theo sau Nhạc Thành.
– Xảo Xảo, muội xem những người đó khi dễ muội, là ai trong số họ, mau tìm ra đi.
Nhạc Thành cất tiếng nhẹ nhàng.
– Ca ca, muội chỉ nhận ra mấy người, là mấy người ở sau.
Phùng Xảo Xảo do dự một chút cố lấy dũng khí chỉ ra sáu người.
– Đại nhân xin tha mạng, bọn tiểu nhân sau này không dám đắc tội với Nhạc gia nữa, xin tha mạng.
Sáu người này không ngừng khấu đầu mà nói.
Đối với Phùng Xảo Xảo, những người này nhận ra nàng, nhưng bọn họ thật không ngờ Phùng gia lại có quan hệ với Nhạc gia, nếu biết trước thì bọn họ to gan bằng trời cũng không dám đắc tội.
– Hừ, các ngươi có tư cách đắc tội với Nhạc gia sao?
Nhạc Thành hừ lạnh một tiếng rồi nói với hai lão nhân của Phùng gia?
– Là những người này sao, còn có ai không?
– Nhạc Thành đại nhân, có những người này, bọn họ muốn bắt Xảo Xảo đi.
Lão giả lớn tuổi nhìn thấy cảnh tượng này thì cất tiếng nói.
– Bại hoại.
Ánh mắt của Nhạc Thành nhìn những người này hàn ý của hắn lóe lên, một lực lượng vô hình tràn ngập phóng ra, không gian biến đổi, sáu ngươi biến thành một mảng máu.
– A…
Phùng Xảo Xảo nhìn thấy cảnh tượng này thì sắc mặt trở nên tái nhợt.
– Xảo Xảo, không cần sợ hãi, bọn họ là đám người đáng chết, nhớ kỹ, bọn chúng đáng chết không cần phải khách khí.
Nhạc Thành nói với Phùng Xảo Xảo.
– Ca ca, muôi biết.
Phùng Xảo Xảo nhu thuận đáp.
– Khiếu Thiên, Tử Long, Đại Song, Tiểu Song Thanh Đồng giết chết toàn bộ, một tên cũng không để lại, xem sau này ai còn dám ỷ mạnh hiếp yếu nữa.
Nhạc Thành nói với Khiếu Thiên Hổ.
– Vâng chủ nhân.
Mọi người lập tức đáp.
– Tha mạng.
– Xin tha mạng.
Từng thanh âm thảm thiết vang lên, kêu cha gọi mẹ quanh quẩn.
Nhìn thấy cảnh tượng chém giết này, Dịch Thiến, Thượng Quan Uyển Nhi, còn có cả Diễm Ma cũng biên sắc, không ngờ Nhạc Thành lại ngoan độc như vậy.
Ngày hôm sau, Nhạc Thành cùng với Vân Phỉ Phỉ còn có Nhạc Trạm đi gặp Vân gia ở Thất tinh thành, lúc này lão gia tử Vân Linh vẫn còn tại thế, tu vi đã đạt tới nhất tinh Đấu Tông.
Vân Phỉ Phỉ bị mất tích, Vân Linh đã đi tìm hiểu hỏi qua Phá Quân bang nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra tin tức gì.
Rời khỏi vân gia, Nhạc Thành để lại cho Vân Linh không ít chỗ tốt khiến cho Vân Linh kinh ngạc không thôi.
Ba ngày sau mọi người ngồi lên trên lưng Khiếu Thiên Hổ và Tứ Sí Ma Ưng đi vào bên tro Quỷ Uyên, lần đầu tiên ngồi trên một con ma thú khổng lồ, Phùng Xảo Xảo tưởng mình như đang nằm mơ vậy.
– Ca ca, huynh thật sự có thể dạy muội ma pháp sao? Muội nghe Tiểu Thúy nói ma pháp sư có thể thông thiên độn địa vô cùng ghê gớm.
Phùng Xảo Xảo nhìn Nhạc Thành rồi nói.
– Dĩ nhiên là có thể, hai người Hiểu Kỳ và Tiểu Dao đều la ma pháp sư về sau muội có thể nhờ họ chỉ dạy.
Nhạc Thành nói với tiểu nha đầu này.
– Xảo Xảo, tỷ sau này sẽ dạy ma pháp cho muội.
Yến Hiểu Kỳ nói.
– Đổng Đại Ngưu, ngươi mau nhanh lên, sắp xếp cho tốt, chủ nhân sắp tới rồi.
Trên Phá Quân sơn, Thác ny tư nói vơi Đổng đại ngưu.
– Được rồi, một trăm lẻ ba Đấu Tông, một nghìn chín trăm đấu hoàng, còn có năm mươi ma pháp sư cấp bảy.
Đổng Đại Ngưu nói với Thác Ny Tư.
– Được rồi, ta cảm nhận thấy linh hồn lực của chủ nhân đã ở rất gần, chúng ta mau đi nghênh đón.
Thác Ny Tư nói xong liền nói với bang chúng của Phá Quân:
– Các ngươi nghe đây, bang chủ đã trở lại, chúng ta không thể tỏ ra yếu ớt mau đi nghênh đón bang chủ.
– Chủ nhân, Thác Ny Tư và Đổng Đại Ngưu đang ở phía trước.
Yêu Cơ nói với Nhạc Thành.
Xem ra Phá Quân gần đây quả là không tệ.
Nhạc Thành mỉm cười rồi nói.
– Phá Quân bang cung nghênh bang chủ.
Bỗng nhiên hang vạn người hô to, liên miên không dứt ở trên bầu trời.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhạc gia mọi người không khỏi cảm than, Nhạc Thành ở trong Phá Quân bang đúng là có uy danh thật lớn.
– Chủ nhân.
Thác Ny Tư và Đổng Đại Ngưu hai người liền tiến tới bên cạnh Nhạc Thành.
– Vất vả cho các ngươi rồi.
Nhìn thấy Thác Ny Tư và Đổng Đại Ngưu Nhạc Thành khẽ mỉm cười nói.
o0o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










