[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 48 : Huyết Tích (c471-c480)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Huyết Tích
#
T
hân hình của Nhạc Chí Thu nhanh chóng bị đập xuống, sau đó khóe miệng của hắn phun ra một vết máu, ngay lập tức một lực lượng khổng lồ bị Nhạc Thành công kích.
– Ầm.
Một lực lượng không lồ đánh bay Nhạc Chí Thu ra vài trăm thước.
– Yêu Huyên, Đại Hắc, hộ pháp cho ta.
Ở giữa không trung Nhạc Thành cất tiếng nói với Yêu Huyên và Đại Hắc, sau đó thủ ấn của hắn đánh ra thân hình đột ngột xuất hiện bên cạnh Nhạc Chí Thu, một mảng quang mang nhanh chóng bao bọc lên trên người của Nhạc Chí Thu.
Nhạc Chí Thu hiện tại đã bị thương nặng, toàn thân uể oải, quanh thân của Nhạc Thành lúc này bao bọc một thanh mang sắc mặt của hắn tràn ngập quang mang cường hãn.
Chỉ là từng đường pháp ấn của Nhạc Thành không ngừng đánh lên trên người của Nhạc Chí Thu, quang mang tràn ngập sau đó như muốn mờ đi.
– Xoẹt xoẹt.
Nhạc Chí Thu cũng không bỏ cuộc chống cự, quang mang đấu khí trên người của hắn không ngừng ngưng tụ, mặc dù bị từng đường pháp ấn của Nhạc Thành khống chế nhưng Nhạc Chí Thu dù sao cũng là cửu tinh Đấu Tôn, hiện tại bị trọng thương thực lực vô cùng cường hãn.
Không biết dùng thủ đoạn gì, Nhạc Chí Thu cố gắng chế trụ thương thế trên người, miễn cưỡng chống lại Nhạc Thành.
Thực lực của Yêu Huyên lúc này đã không còn khác biệt nhiều hơn so với Nhạc Chí Thu, nàng đã có thể chống lại cửu tinh Đấu Tôn, Nhạc Chí Thu dù là cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong nhưng do có Nhạc Thành đánh tan thân thể Hoàng Long cho nên Yêu Huyên có thể thoải mái dùng Cửu Chuyển Yêu Đồng công kích.
– Xoẹt xoẹt.
Yêu Huyên cùng với Đại Hắc nghe được lời nói của Nhạc Thành thì cấp tốc tới bên cạnh Nhạc Thành hộ pháp, mà hiện tại Nhạc Thành áo xanh cũng đã tiến lại gần Nhạc Thành áo đen.
– Dừng tay, các ngươi muốn gì?
Nguyên một đám trưởng lão thấy vậy liền hét lên.
– Đội hộ vệ Thanh Long nghe đây, ngăn cản đội hộ vệ Hỏa Lão lại, ai dám tiến lên một bước thì giết không tha.
Nhạc Thành áo xanh thả người dậy nổi lên không trung mà nói.
– Tiến lên một bước, giết không tha.
Ba mươi vạn đội hộ vệ Thanh Long xông thẳng về phía trước đội hộ vệ Hoàng Long, ba mươi vạn người chỉnh tề xếp trên không trung, một mảng sát khí trở nên tràn ngập.
Năm nghìn người của đội hộ vệ Hoàng Long nhìn thấy ba mươi vạn người của đội hộ vệ Thanh Long thì âm thầm tặc lưỡi, mặc dù thực lực của đội hộ vệ Hoàng Long mạnh hơn không ít nhưng mà nhân số lại kém hơn quá nhiều, đội hộ vệ Thanh Long chỉ có thể chịu thiệt mà thôi.
Nhạc Thành áo xanh nhìn thấy đám trưởng lão kia động thủ thì cũng không để ý tới mà nhìn xung quanh.
Sắc mặt của Nhạc Duy biên đổi lớn, lão muốn ngăn cản mọi người lại nhưng cũng nhịn được chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn đám trưởng lão Nhạc gia.
Nhạc Thành đột nhiên đưa tay ra, Nhạc Duy lúc này cũng cảm thấy bất ngờ.
Mà lúc này pháp ấn của Nhạc Thành không ngừng đánh lên trên người của Nhạc Chí Thu, mỗi đạo pháp ấn đánh ra sắc mặt của Nhạc Thành cũng trở nên tái nhớt, tựa hồ như pháp ấn đã khiến cho Nhạc Thành tiêu hao không ít pháp lực.
Chỉ là hiện tại Nhạc Thành đã hoàn toàn chế trụ được Nhạc Chí Thu, quang mang trên người Nhạc Chí Thu đã bị mờ đi.
– Xoẹt.
Sắc mặt của Nhạc Thành nở ra một nụ cười, thủ ấn của hắn sau đó biên đổi, tay phải hắn duỗi ra, mi tâm của hắn bắn ra thanh mang quỷ dị.
– Huyết tích.
Nhạc Thành nhẹ nhàng quát lớn, sau đó thủ ấn của hắn biến đổi, ngón trỏ bàn tay phải khẽ bắn ra, một mảng thanh mang bao bọc huyết dịch bắn về phía mi tâm của Nhạc Chí Thu.
– Xoẹt xoẹt.
Huyết dịch dẫn vào trong mi tâm của Nhạc Chí Thu, quanh người của Nhạc Chí Thu xuất hiện từng luồng pháp quyết quỷ dị.
Ngay lập tức Nhạc Thành cũng không đình chỉ lại, thủ ấn trong tay của hắn biến đổi, tựa hồ như huyết dịch cùng với thanh mang có mối liên hệ nào đó.
Huyết tích là một loại phong ấn, cũng giống như là linh hồn phong ấn Nhạc Thành đặt lên trên người Trần Bưu và Thác Ny Tư, chỉ là khi đó thực lực của Thác Ny Tư và Trần Bưu còn thấp dễ dàng khống chế còn hiện tại Nhạc Chí Thu đã là cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong cường giả, muốn phong ấn thì phải dùng nhiều công phu.
Nhạc Thành biết rằng, nếu như hắn mà bắn huyết tích về phía Nhạc Chí Thu không cẩn thận bị phản phệ thì chính mình mới là người phải chết.
Muốn huyết tích thành công lên trên một cửu tinh Đấu Tôn như Nhạc Chí Thu thực lực của Nhạc Thành hiện tại không chắc làm được, muốn phong ấn được một người thì điều kiện tiên quyết chính là linh hồn lực của người phong ấn phải mạnh hơn, mặt khác người bị phong ấn không thể phản kháng.
Điều kiện thứ nhất Nhạc Thành không nắm chắc, mặc dù thần thức rất mạnh nhưng Nhạc Thành cũng không cam đoan có thể mạnh bao nhiêu, điều kiện thứ hai thì cũng không thể cho nên Nhạc Thành ngay từ đầu đã bảo Yêu Huyên dùng Cửu Chuyển Yêu Đồng của Bát Sí Linh Mãng đánh trọng thương linh hồn của Nhạc Chí Thu.
Với việc Yêu Huyên đã đánh trọng thương linh hồn lực của Nhạc Chí Thu, Nhạc Thành lúc này có cơ hội dùng huyết tích.
– Cuối cùng cũng thành công.
Nhạc Thành thu thủ ấn lại, khóe miệng của hắn nở ra một nụ cười.
– Trở về.
Tâm niệm của Nhạc Thành chuyển động, ngay lập tức phân thân áo xanh của hắn được thu hồi lại, điều này khiến cho người ta kin ngạc vô cùng.
Chăm chú nhìn Nhạc Chí Thu, ánh mắt của Nhạc Thành hiện ra hàn ý, huyết tích này chắc chắn sẽ tra tấn lão già này không ít, đúng là không thể trực tiếp giết chết hắn.
– Ngươi làm gì với ta?
Sắc mặt của Nhạc Chí Thu trở nên trắng bệch xám xanh vô cùng, hai mắt sợ hãi nhìn Nhạc Thành, hiện tại Nhạc Chí Thu đã khôi phục tinh thần, vừa rồi hắn cảm nhận được trong đầu của mình đã bị Nhạc Thành đánh một cái gì đó vào.
– Không làm gì, ta chỉ đặt một linh hồn ấn ký vào trong đầu ngươi mà thôi.
Nhạc Thành lạnh lùng chăm chú nhìn Nhạc Chí Thu.
– Tiểu tử, ngươi nói cái gì, ta muốn giết ngươi.
Sắc mặt của Nhạc Chí Thu đột nhiên biến đổi, sau đó hắn hung hăng chăm chú nhìn Nhạc Thành.
– Vậy trước tiên giáo huấn ngươi một chút, để ngươi biết thế nào làm tôn kính tộc trưởng.
Tâm niệm của Nhạc Thành lóe lên, sau đó hàn ý trong mắt của hắn chuyển động.
– A.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên từ trong miệng của Nhạc Chí Thu, ngay sau đó khuôn mặt của hắn ứa ra những hạt mồ hôi như là hạt đậu, trên người nổi gân xanh, dáng vẻ vô cùng khủng bố.
– Mấy lão già này phỏng chừng là tới xem náo nhiệt, ta đây phải gây khó khăn chó chúng một chút, muốn chọc tới ta thì phải trả giá thật nhiều.
Nhạc Thành thì thầm thầm nghĩ trong lòng, thần thức của hắn nhìn mấy đạo khí tức hiện lên ở trên long cốc.
– Dừng tay.
Thân ảnh của Nhạc Thành di chuyển, sau đó hắn lập tức nói, thanh âm khiến cho ba trăm vạn người bình thường cũng phải nghe thấy.
Nghe thấy thanh âm của Nhạc Thành, đám trưởng lão cũng tách ra, những trưởng lão này mặc dù đã động thủ tuy nhiên không hạ tử thủ, nếu không thì Nhạc Duy đã sớm lên ngăn cản.
Yêu Huyên cùng với Đại Hắc theo sát sau lưng của Nhạc Thành.
– A.
Nhạc Chí Thu không ngừng kêu lên thê thảm, hai tay của hắn ôm lấy đầu, đầu của hắn lúc này như muốn nứt gãy ra vậy, lửa linh hồn bừng bừng đốt cháy như là có cự vật gì đó công kích.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 472: Nếu Không Phục, Giết Không Tha
#
L
oại tra tấn này tới linh hồn vô cùng đau đớn, không có ai có thể chịu đựng được.
– Đại trưởng lão, ngươi làm sao vậy?
Một đám trưởng lão nhìn thấy Nhạc Chí Thu thê thảm như vậy thì biến đổi sắc mặt, mấy trưởng lão vội vàng hỏi Nhạc Chí Thu.
– Tên tiểu tử kia phong ấn linh hồn của ta, giết hắn cho ta.
Nhạc Chí Thu hét lớn.
– Phong Ấn Linh hồn.
Mọi người đều nhìn Nhạc Thành, đại trưởng lão có thực lực cửu tinh Đấu Tôn, nếu như muốn phong ấn linh hồn thì phải cường giả mạnh hơn, điều này khiến cho mọi người phải giật mình.
– Giết ta, đây chính là bất kính với tộc trưởng, bằng những lời này đã đủ để trục xuất ngươi ra khỏi Nhạc gia, hôm nay tat ha cho ngươi, nhưng đau khổ này thì phải nhận lấy.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó tâm niệm của hắn chuyển động hàn quang trong mắt lại lóe lên.
– A.
Nhạc Thành kêu rên thảm thiết, chứng kiến bộ dáng này của hắn, người ta không rét mà run.
– Dừng tay.
Mấy trưởng lão bước lên, tuy nhiên không dám ra tay với Nhạc Thành, ngay cả đại trưởng lão cũng không chống nổi hắn nữa là…
Hiện tại đại trưởng lão đã bị phong ấn linh hồn, chỉ còn nhị trưởng lão thực lực cửu tinh Đấu Tôn mà thôi, hắn đấu với Nhạc Thành cũng không nắm chắc chiến thắng, đặc biệt bên cạnh Nhạc Thành có một cô gái xinh đẹp, cô gái này dường như có thực lực chống lại cửu tinh Đấu Tôn.
Nhạc Thành lạnh lùng nhìn đám trưởng lão phản đối mà nói:
– Các ngươi nghe kỹ cho ta, vừa trải qua quyết nghị của trưởng lão, ta đã là tộc trưởng của Nhạc gia, ai phản đối thì đứng ra.
Một đám trưởng lão liền đưa mắt nhìn nhau, bọn họ đều không hiểu lời này của Nhạc Thành là có ý gì.
Về phần Nhạc Thành sau khi nói xong thì thân ảnh cũng rơi xuống, trong mắt hắn tràn ngập hàn ý.
Nhìn thấy hàn ý trong mắt của Nhạc Thành, đám trưởng lão không tự chủ được mà thấy sợ hãi, ngay cả đại trưởng lão cũng có kết cục như vậy, bọn họ nếu như phản đối thì thật không biết sẽ có kết cục gì.
Để cho Nhạc Thành ngồi lên vị trí tộc trưởng, bọn họ thật cảm thấy không phục, nguyên một đám lúc này trở nên mâu thuẫn.
– Ta không đồng ý.
Một lão giả mặc áo bào màu tím cất tiếng đầu tiên.
Lão giả áo tím vừa đứng dậy thì đột nhiên mọi người liền đưa mắt nhìn về phía lão.
– Quyết nghị của trưởng lão đã thông qua, ai phản đối thì sẽ bị xử phạt cho dù là trương lão cũng sẽ bị phế đấu khí.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó thân ảnh của hắn xẹt đi chộp vào vai phải của lão già.
– Quyết nghị của trưởng lão căn bản là không có tác dụng, ngươi có tư cách gì xử phạt ta?
Lão giả áo tím biến đổi sắc mặt, thân thể Hoàng Long liền tràn ngập.
– Ngươi dám không phục sự xử phạt của tộc trưởng, tội càng nặng thêm, nếu không phục thì giết không tha.
Nhạc Thành cất tiếng nói, khóe miệng của hắn nở ra một nụ cười.
Lão giả này chỉ là thất tinh Đấu Tôn mà thôi, thất tinh Đấu Tôn cũng là cường giả nhưng mà hiện tại Nhạc Thành không để lão vào trong mắt, đối phó với một đám trưởng lão, cần có một số thủ đoạn.
– Toàn Phong Trảm.
Một mảng quang mang loan nguyện ngưng tụ trong tay của Nhạc Thành, sau đó hắn hung hăng bắn về phía lão giả áo tím.
Nhạc Thành đã sớm chuẩn bị, đối phó với một tên thất tinh Đấu Tôn, hắn dĩ nhiên là không khách khí.
– Ầm.
Trưởng lão thất tinh Đấu Tôn mặc dù đề phòng Nhạc Thành ra tay nhưng vẫn không trốn thoát sự công kích của Nhạc Thành, hắn vội vàng ngưng tụ một mảng đấu khí công kích về phía quang mang loan nguyệt kia.
Hai luồng lực lượng chạm vào nhau, sau đó là một thanh âm phá hủy đinh tai nhức óc.
– không phục tộc trưởng, khiêu chiến với tộc trưởng, hôm nay ta phế tu vi của ngươi.
Thanh âm của Nhạc Thành vang lên bên tai của lão giả áo tím, sau đó hắn rơi xuống bên cạnh, thủ ấn nâng lên, một mảng thanh mang bao trùm.
Lão giả áo tím dưới sự công kích của Toàn Phong Trảm đã bị thương, một kích này của Nhạc Thành đối với hắn không hề lưu tình mà đã dốc toàn lực.
– Xoẹt xoẹt.
Thủ ấn của Nhạc Thành biến đổi, một mảng thanh mang của Nhạc Thành hung hăng văng vào đan điền của lão giả áo tím, một luồng khí tức cường hãn xông tới công kích.
– A.
Một thanh âm thê thảm vang lên, sau đó máu tươi phun ra, lão giả áo tím ngã xuống mặt đất không ngừng run rẩy, khuôn mặt của lão sau đó đã chuyển sang màu xám trắng.
Một chưởng của Nhạc Thành đã đánh vào đan điền của lão giả áo tím, đánh tan đấu khí của thát tinh Đấu Tôn, người ta tu luyện trăm năm chưa chắc đã đạt tới trình độ này mà đã bị Nhạc Thành hủy trong nháy mắt.
Tất cả mọi người đều kinh khủng nhìn Nhạc Thành, bọn họ đều không ngờ Nhạc Thành làm như vậy, mà ngay cả Nhạc Duy cũng kinh ngạc, Nhạc Thành hạ thủ đối với thất tinh Đấu Tôn cứ đơn giản mà phế đi như vậy, chuyện này đối với một cường giả mà nói còn khó chịu hơn cả so với cái chết, bất kể Ma pháp sư hay đấu sư, một khi đấu khí và ma pháp lực bị hủy thì vĩnh viễn không thể khôi phục, cả đời làm một người bình thường.
Một số người đứt tay đứt chân, lục phủ ngũ tạng bị chấn động thì còn có thể dùng đan dược chữa trị, nhưng đấu khí hoặc ma pháp lực bị phế thì vô phương khôi phục.
– Ai còn dám cãi quy củ trong tộc thì đứng ra.
Thân hình của Nhạc Thành lăng không đứng giữa không trung mà nói.
– Ngươi rất hung ác, phế bỏ tu vi của Nhạc Huy trưởng lão, tiểu tử ngươi thật đúng quá hung ác.
Một lão giả áo bào màu trắng cát tiếng nói, lão giả này có quan hệ không tệ với lão giả áo tím.
– Xem ra ngươi không phục ta, ngươi hẳn phải xưng với ta là tộc trưởng, vậy mà dám gọi ta là tiểu tử, ngươi trước hết phải gọi ta là tộc trưởng, nếu không ta sẽ phế tu vi của ngươi.
Nhạc Thành lạnh lùng nhìn lão giả áo bào màu trắng.
– Ngươi muốn làm gì, chúng ta không phục, chẳng lẽ ngươi muốn đối phó với tất cả mọi người chúng ta sao?
Nam tử áo trắng tựa hồ như sợ hãi Nhạc Thành, thân hình của hắn lui về sau, trong lúc nói chuyện rõ ràng ngữ khí giảm xuống.
– Quyết nghị của trưởng lão đã ra, ai còn dám phản đối tức là xúc phạm tới quy chế trong tộc.
Nhạc Thành lạnh lùng nói:
– Ai không phục thì toàn bộ đứng ra, nếu không thì sẽ bị xử phạt.
Đám trưởng lão kia biến đổi sắc mặt, bọn họ hai mặt nhìn nhau, tất cả đều không biết phải nên làm gì bây giờ, kết cục của lão giả áo tím khiến cho bọn họ phải sợ hãi.
– Ta đếm ba tiếng, sau ba tiếng ai không thi lễ với tộc trưởng thì sẽ bị phạt diện bích mười năm còn nếu phản kháng thì giết không tha.
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Một, hai…
Tất cả nhất mạch của Nhạc Tề đều lui về phía sau, không ai thi lễ với Nhạc Thành, nhưng cũng không ai dám đứng trước nhất, ai cũng không biết Nhạc Thành có thể tiếp tục ra tay không.
– Ba.
Nhạc Thành bình tĩnh hô lên, sau đó đôi mắt lãnh ý quét về phía đám trưởng lão.
– Tam trưởng lão, dựa theo quy chế trong tộc đem nhốt những trưởng lão này vào địa lao, nếu như phản kháng thì trục xuất khỏi Nhạc gia, giết không tha.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Tam trưởng lão.
– Vâng tộc trưởng.
Tam trưởng lão đột nhiên đáp.
– Mọi người cùng nhau ra tay, ta không tin hắn có thể đối phó với tất cả chúng ta.
Nhị trưởng lão biến sắc nói.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 473: Chỉ Thất Tinh Đấu Tôn Mà Thôi, Muốn Chết Sao?
#
M
ột đám trưởng lão nhìn thấy nhị trưởng lão như vậy thì lập tức đi lên, đây chính là tâm phúc của nhị trưởng lão.
-Yêu Huyên, cửu tinh Đấu Tôn này giao cho ngươi.
Nhạc Thành dùng thần thúc truyền âm nói với Yêu Huyên, lão giả này có thực lực cửu tinh Đấu Tôn từ khí tức trên người cho thấy thực lực rất cao.
– Không thành vấn đề, nhưng thực sự ngươi muốn đối phó với tất cả trưởng lão sao, vấn đề này sẽ khó khăn rất lớn.
Linh hồn truyền âm của Yêu Huyên khẽ truyền tới tai của Nhạc Thành.
– Yên tâm, ta nắm chắc một hai người những người khác sẽ khuất phục.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Dừng tay, dừng tay lại.
Đúng lúc này Nhạc Duy cuối cùng không nhịn được mà cất tiếng chăm chú nhìn mọi người.
Thấy Nhạc Duy nhìn tới, tất cả các trưởng lão đều lui ra vài bước, dù sao Nhạc Duy vẫn có lực trấn nhiếp với bọn họ.
– Các ngươi thật sự không muốn để yên sao, quyết nghị trưởng lão đã thông qua, chẳng lẽ các ngươi không tôn trọng quy của trong tộc, Nhạc Thành đã là tộc trưởng của Nhạc gia, chẳng lẽ toàn bộ các ngươi muốn bị trục xuất ra khỏi Nhạc gia hay sao?
Nhạc Duy cất tiếng nói với đám trưởng lão phản đối kia.
– Quyết nghị của trưởng lão không công bằng, ta không thừa nhận.
Nhị trưởng lão nhìn đại trưởng lão và lão nhân áo tím mà nói:
– Ta không tin rằng hắn có thể đem toàn bộ chúng ta trục xuất ra khỏi Nhạc gia, dù sao thì Nhạc Tề lão tổ vẫn còn ở Nhạc gia.
– Vậy thử xem, hôm nay các ngươi xúc phạm quy củ trong tộc, tất cả bị giam vào địa lao, nghiêm trọng thì bị phế đấu khí trục xuất khỏi Nhạc gia.
Thanh âm của Nhạc Thành cất lớn lên, sau đó thân ảnh của hắn đã tiến tới trước Nhị trưởng lão.
– Hừ, ta để xem ngươi làm thế nào?
Sắc mặt của Nhị trưởng lão biến đổi, nhìn thấy Nhạc Thành đánh tới hắn vội vàng thả mình lên trên không trung, sau đó một mảng đấu khí cường hãn bổ về phía Nhạc Thành.
– Tránh cho ta.
Một thanh âm truyền tới sau đó Yêu Huyên đã đánh về phía nhị trưởng lão, bàn tay nàng tuôn ra một màn ánh sáng màu xanh, nhanh chóng nghênh hướng và công kích nhị trưởng lão.
Nhạc Thành cũng không phải muốn đối phó với nhị trưởng lão, nhị trưởng lão đã sớm chuẩn bị, mình và Yêu Huyên đồng loạt ra tay cũng phải hao phí không ít thời gian, nhất là Yêu Huyên khi sử dụng Cửu Chuyển Yêu Đồng thì thực lực tiêu hao sẽ không ít, muốn chính thức bắt lấy nhị trưởng lão cũng thật khó khăn.
Nhị trưởng lão so với đại trưởng lão Nhạc Chí Thu thì hoàn toàn khác nhau, đánh lén mới có thể đắc thủ, nếu không thì một cửu tinh Đấu Tôn đỉnh phong cường giả làm sao có thể dễ dàng bị huyết tích lên trên người được.
– Trước hết phế bỏ đấu khí.
Nhạc Thành la lớn trên không trung, ngay sau đó thân hình của hắn đã quay ngược trở lại đồng thời thanh mang bao bọc hướng về phía trưởng lão áo trắng.
Trưởng lão áo trắng biến đổi lớn sắc mặt, nhìn thấy Nhạc Thành vọt về phía mình sắc mặt của hắn liền trầm xuống do dự một chút rồi quanh thân tràn ngập hoàng mang.
Hoàng Long thân thể của lão sau khi bố trí xong thì đấu khí điên dại chuyển động bắn về phía Nhạc Thành.
– Chỉ là thất tinh Đấu Tôn mà thôi, muốn chết sao.
Nhạc Thành hơi trầm sắc mặt xuống, lão giả áo trắng chỉ có thực lực thất tinh Đấu Tôn mà thôi.
– Kim Long Thân thể.
Toàn Phong Trảm.
Tâm niệm của Nhạc Thành chuyển động toàn thân của hắn sau đó tràn ngập một vầng sáng màu vàng, long lân xuất hiện một luồng khí tức của hắn trở nên tràn ngập.
Cảm nhận được khí tức từ thân thể Kim Long, các trưởng lão đều động tâm, bọn họ đều cảm thấy một uy áp từ huyết dịch, loại uy áp này vô cùng lớn.
Sắc mặt của lão giả mặc áo bào màu trắng trở nên trắng bệch, chưởng ấn công kích Nhạc Thành của lão đột nhiên trở nên mờ đi, dưới sự uy áp từ huyết mạch linh hồn, thực lực của hắn giảm đáng kể, hắn không cách nào công kích, ngay cả thân thể Hoàng Long cũng tiêu tán.
– Ầm.
Một mảng loan nguyện của Nhạc Thành sáng lên, ngay lập tức hắn đánh bay lão giả áo trắng lên trên không.
Lão giả áo bào màu trắng muốn ngăn Nhạc Thành lại nhưng cảm nhận được uy áp huyết mạch của hắn thì do dự một chút, bọn họ không thể không thừa nhận huyết mạch uy áp của Nhạc Thành rất mạnh, đủ khiến cho linh hồn của bọn họ bị ảnh hưởng.
Nhạc Thành hiện tại cũng cảm nhận thấy thân thể Kim Long của mình có uy áp rất lớn đối với các vị trưởng lão của Nhạc gia, thân hình của hắn nhanh chóng vọt lên trên không trung, đuổi theo lão giả áo bào màu trắng.
– Xúc phạm quy củ trong tộc, công nhiên công kích tộc trưởng, phế bỏ đấu khí, trục xuất khỏi Nhạc gia.
Thanh âm của Nhạc Thành la lớn ở trên không trung, trong tay của hắn chuyển động một mảng đấu khí điên dại công kích về phía đan điền của lão giả áo bào màu trắng.
– Ầm.
Một luồng lực lượng khổng lồ đánh lên trên bụng của lão giả áo bào màu trắng, lão giả áo bào màu trắng bị Nhạc Thành trực tiếp đánh từ không trung xuống dưới mặt đất.
– A.
Lão giả áo trắng hét lên một tiếng kêu thê thảm, sau đó một ngụm máu tươi từ miệng lão phun ra, sắc mặt trở nên xám trắng uể oải.
– Ầm.
Yêu Huyên cùng với nhị trưởng lão đấu một chiêu sau đó hai người tách ra trên không trung, nhìn thấy kết cục của lão giả áo trắng, sắc mặt của nhị trưởng lão liền biến đổi lớn, trong mắt hắn hiện ra một vẻ kinh khủng, hắn không ngờ rằng tên miệng còn hôi sữa này lại hung ác như thế, hai trưởng lão bị hủy đấu khí, sống không bằng chết.
– Tam trưởng lão, ông còn chưa động thủ, ai phản kháng giết không tha.
Nhạc Thành ở trên không trung cất tiếng nói với đám tam trưởng lão.
– Vâng, tộc trưởng.
Tam trưởng lão cũng với đám người Nhạc Sử Chân, Nhạc Thuần phục hồi tinh thần lại sau đó đánh về phía đám trưởng lão phản đối kia.
Một số trưởng lão ngưng tụ đấu khí quanh người, đã không có dũng khí phản kháng nữa, hai trưởng lão liên tục bị hủy đấu khí sống không bằng chết, cộng thêm đại trưởng lão bị linh hồn phong ấn, những trưởng lão này cũng vô cùng sợ hãi.
Nhạc Thành thật quá hung ác khiến cho những trưởng lão này phải kinh hãi.
Một số trưởng lão không có dũng khí phản kháng đã bị đám Tam trưởng lão thu phục, những trưởng lão lúc này có một cảm giác sợ hãi với Nhạc Thành, cộng thêm với việc bị linh hồn lực của Nhạc Thành áp chế bọn họ đã hoàn toàn bị suy sụp.
– Ngươi là nhị trưởng lão phải không, hiện tại ta cho ngươi cơ hội cuối cùng cho ngươi lựa chọn, nếu như ngươi cùng với đám trưởng lão này đồng ý quyết nghị thì sẽ không có chuyện gì còn nếu như mê muội không thức tỉnh thì ta sẽ không khách khí.
Nhạc Thành nhìn đám trưởng lão này rồi nhìn nhị trưởng lão sau đó toàn thân bao phủ thân thể Kim Long khuếch tán bao phủ lên trên người nhị trưởng lão.
Sắc mặt của tam trưởng lão tái nhợt, trong lòng của hắn có một cảm giác lạnh lẽo, đám trưởng lão này đã bị thu phục, cộng thêm uy áp thân thể Kim Long của Nhạc Thành bọn họ có một cảm xúc hoảng sợ.
– Ra mắt tộc trưởng, ta tiếp nhận quyết nghị.
Nhị trưởng lão cúi đầu quy phục với Nhạc Thành.
– Ra mắt tộc trưởng, chúng ta chấp nhận quyết nghị.
Những trưởng lão kia nhìn thấy nhị trưởng lão đã thuần phục thì cũng cúi đầu hành lễ, không ai còn dám phản đối kết quả quyết nghị.
– Được, nếu các ngươi đã chấp nhận quyết nghị thì ta không truy cứu nữa, nhưng nếu như sau này còn vi phạm quy củ, xúc phạm tộc trưởng thì đừng trách ta ngoan tâm thủ lạt,
Sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi nhìn đám trưởng lão.
Cảm nhận thấy khí tức của Nhạc Thành tất cả đều như muốn lạnh cả người, từ sâu trong lòng bọn họ cảm nhận được một nỗi sợ hãi.
– Những lão gia này đùa giỡn xem đủ chưa?
Nhạc Thành nhìn về phía phương xa trên không trung, thần thức của hắn đã cảm nhận được mấy đạo khí tức mờ mờ.
– Tiểu tử này, chẳng lẽ chúng ta đã già rồi.
Nhạc Duy nhìn Nhạc Thành, trong lòng hắn thầm cảm than, không ngờ Nhạc Thành có thể kinh sợ đến những trưởng lão này, điều này khiến cho Nhạc Duy phải bất ngờ.
– Tam trưởng lão.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Tam trưởng lão.
– Có.
Tam trưởng lão từ trong đám đông mà đứng dậy sau đó lại thi lễ với Nhạc Thành:
– Tộc trưởng xin cứ phân phó.
– Đại trưởng lão Nhạc Chí Thu công nhiên dám xúc phạm quy củ trong tộc bị nhốt vào địa lao năm mươi năm, nếu như phản kháng thì giết không tha, từ hôm nay trở đi, nhị trưởng lão thân là đại trưởng lão của Nhạc gia, ông thăng lên làm nhị trưởng lão, còn Tam trưởng lão do Nhạc Quách đảm nhiệm.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 474: Ổn Định Nhạc Gia
#
– T
ất cả mọi chuyện về sau do ba người các ngươi phụ trách, nếu có sơ sót gì ta sẽ hỏi ba người.
Nhạc Thành cất tiếng nói với tam trưởng lão, Nhạc Thuần và nhị trưởng lão.
Nhạc Thành vừa nói xong tất cả các trưởng lão đều giật mình, Nhạc gia có ba người là đại, nhị tam trưởng lão ba người này địa vị chỉ dưới tộc trưởng mà thôi, đặc biệt là đại trưởng lão địa vị càng cao, so với tộc trưởng thì cũng kém không xa.
Đối với chuyện Nhạc Thành ban đầu đả kích thực lực của bọn họ bọn họ không ngờ lại có thể ngồi lên vị trí đại trưởng lão.
Quyết định này khiến cho Nhị trưởng lão cũng cảm thấy bất ngờ, trong lòng lão tuyệt đối không ngờ tới.
Tam trưởng lão và đám trưởng lão thuộc nhất mạch Nhạc Thành thì cảm thấy khó hiểu, tộc trưởng đáng lẽ nên bồi dưỡng thực lực của mình cho tốt mới đúng, nhất là ba trưởng lão phải giao cho nhất mạch Nhạc Thiên mới đúng.
Và bất ngờ chính là Nhạc Quách trưởng lão, thời gian gần đây Nhạc Quách chính là người trong phái trung lập, trước kia phái trung lập không có thế và quyền gì, vậy mà bây giờ Nhạc Quách đã trở thành tam trưởng lão, thật khiến cho người ta bất ngờ.
– Tiểu tử này ra tay thật công bằng khiến cho mọi người không khuất phục không được.
Nhạc Duy nhìn Nhạc Thành trên không trung mà lẩm bẩm nói.
– Đa tạ tộc trưởng.
Tam trưởng lão mỉm cười, mặc dù đối với chuyện tộc trưởng thăng nhị trưởng lão làm đại trưởng lão thì nghi hoặc tuy nhiên cũng không phản đối, có thể lên làm nhị trưởng lão hắn đã rất hài lòng.
– Đa tạ tộc trưởng.
Một Hắc y trưởng lão liền tôn kính thi lễ với Nhạc Thành, lão già này chính là Nhạc Quách trưởng lão, thực lực bát tinh Đấu Tôn đỉnh phong, mới một tháng trước, Nhạc Thành được thông tin từ Nhạc Thuần biết được Nhạc Quách trưởng lão là một người có uy tín không nhỏ trong phái trung lập.
– Đa tạ tộc trưởng.
Nhị trưởng lão cũng tôn kính thi lễ với Nhạc Thành, thật không ngờ mình có thể lên làm đại trưởng lão, điều này khiến cho hắn không thể tin nổi và cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ Nhạc Thành không sợ mình về sau sẽ chống đối hắn sao?
– Được, nếu các ngươi không có ý kiến thì tản ra đi, Nhạc Chí Thu hôm nay không còn là trưởng lão nữa, đem hắn giam vào địa lao.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Ba ngày sau, Nhạc Thành thu hồi pháp lực, từ đan điền hắn thở ra một ngụm trọc khí, hai mắt hắn mở ta, một sợi tinh quang ngưng tụ hồi lâu vẫn chưa tiêu tan.
– Cũng nên giúp đỡ một số trưởng lão ở trong Hạo Thiên Tháp.
Sắc mặt của Nhạc Thành nở ra một nụ cười, sau đó thủ ấn của hắn chuyển động, Hạo Thiên Tháp sau đó xuất hiện ở trong tay.
– Mọi người không có biện pháp gì sao, chúng ta bị vây ở đây đã rất lâu, cũng không biết ngọn nguồn là chuyện gì xảy ra, ai vây khốn chúng ta.
Ở trong một nơi hư vô trong Hạo Thiên Tháp, một lão giả cất tiếng nói.
– Các phương pháp xử lý chúng ta đều nghĩ qua vậy mà không có cách nào, nơi này thật là quỷ dị.
Một hắc y lão giả cất tiếng nói.
– Chẳng lẽ là người của Hắc Ám Thần Điện vây khốn chúng ta sao?
– Là Hắc Ám Thần Điện phá vỡ kết giới của Nhạc gia.
Hiện tại ở trong một chỗ hư vô nơi Hạo Thiên Tháp, bốn mươi hai người ở bên trong lộ ra một vẻ mặt kinh khủng, bọn họ tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể thoát khỏi chỗ quỷ dị này.
– Yên tâm đi, không phải là người của Hắc Ám Thần Điện vào Nhạc gia, mà là ta giữ các ngươi ở đây.
Một thân ảnh áo đen xuất hiện trên không trung, tất cả mọi người sau đó đều nhìn về phía người này.
– Là ngươi, tại sao lại là ngươi?
Một đám trưởng lão Nhạc gia biến đổi sắc mặt, kinh khủng nhìn thân ảnh áo đen kia, bọn họ không ngờ lại là Nhạc Thành.
– Ngươi muốn làm gì, ngươi mau cho chúng ta ra ngoài.
– Ngươi vây chúng ta ở đây, chúng ta không thể bỏ qua cho ngươi.
Đám trưởng lão kia nhìn Nhạc Thành rồi la lớn, ở chỗ hư vô này bọn họ đã bị vây khốn hơn một tháng, tất cả đều nổi giận.
– Các ngươi muốn làm gì, quyết nghị trưởng lão đã thông qua, hiện tại ta là tộc trưởng của Nhạc gia.
Nhạc Thành trầm sắc mặt xuống rồi lập tức nói với mọi người.
– Quyết nghị trưởng lão, chúng ta không tham gia làm sao có quyết nghị được.
Một thanh y hán tử cất tiếng nói.
– Không sai, bốn mươi hai người chúng ta đều không tham gia quyết nghị làm sao có quyết nghị được, ngươi đem chúng ta vây khốn ở nơi này chính là không muốn chúng ta tham dự quyết nghị, mau thả chúng ta ra ngoài.
– Mọi người mau bắt lấy hắn, sau đó chúng ta có thể thoát khỏi địa phương quỷ dị này.
Một bát tinh Đấu Tôn lớn tiếng nói.
Nếu bắt được Nhạc Thành bọn họ tin rằng có thể thoát khỏi nơi quỷ dị này.
Đột nhiên mấy người khác bỗng như tia chớp công kích về phía Nhạc Thành, những trưởng lão này đều có thực lực lục tinh Đấu Tôn, ra tay nhanh như thiểm điện.
– Các ngươi dám ra tay với tộc trưởng, ta sẽ cho các ngươi phải hối hận.
Nhạc Thành biến đổi sắc mặt, sau đó thân ảnh của hắn di chuyển biến mất trên không trung.
– Ầm ầm.
Mấy đạo lực lượng khổng lồ bạo phá trên không trung, tiêu tán giữa hư không, sau đó thân ảnh của Nhạc Thành đã biến mất không còn thấy đâu.
– Đáng chết, chúng ta làm sao bây giờ?
Một đám trưởng lão bị vây nhốt quỷ dị ở đây trong vòng một tháng, bọn họ liền mất đi kiên nhẫn.
– Không tốt, chúng ta ở chỗ này, trưởng lão đã tiến hành quyết nghị, đại trưởng lão và nhị trưởng lão khó mà ngăn chặn lại được nhất mạch Nhạc Thiên.
– Không sai, chức tộc trưởng chỉ sợ sẽ rơi xuống hắn, chúng ta nên làm sao bây giờ?
– Còn có thể làm sao, chúng ta bị vây ở đây không thoát ra được, nghĩ biện pháp đi.
– Xùy.
Nhạc Thành xuất hiện bên ngoài Hạo Thiên Tháp, sắc mặt của hắn hơi trầm xuống sau đó thủ ấn của hắn đánh ra, Hạo Thiên Tháp nhanh chóng xoay chuyển quanh mi tâm của hắn.
– Bây giờ có dùng Hỏa Long cũng vô pháp làm gì được bọn họ.
Nhạc Thành thì thầm nói, đám trưởng lão Nhạc gia này đã có thực lực trên lục tinh Đấu Tôn, Hạo Thiên Tháp và hai hỏa long chỉ có thể đối phó với tứ tinh Đấu Tôn mà thôi.
– Không biết sau khi có hai viên linh châu thượng cổ, Hạo Thiên Tháp sẽ đạt tới uy lực nào.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói.
– Cũng nên xem xem bảo vật của Nhạc gia có phải là viên linh châu thượng cổ hay không?
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng rồi đi ra khỏi gian phòng, dựa theo ước định, hắn sau khi ngồi lên vị trí tộc trưởng thì có thể có được bảo vật kia, giờ cũng nên đi xem.
Nghĩ tới viên linh châu thượng cổ thứ hai, Nhạc Thành không khỏi kích động.
– Chủ nhân, chủ nhân.
Vừa ra khỏi gian phòng, Nhạc Thành đã gặp phải Đại Hắc cùng với Đại Song và Tiểu Song ba người.
– Ra mắt tộc trưởng.
Sau lưng Đại Hắc và Đại Song, Tiểu Song còn có ba người đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão.
– Ừ, không cần đa lễ.
Nhạc Thành cất tiếng nói mà nhìn ba người.
– Mình dù sao cũng là người đến từ bên ngoài, muốn nắm giữ Nhạc gia nhanh như vậy cũng không có khả năng, không biết ba lão già này có ý gì.
Về phần ba ngày trước ở Long Cốc, Nhạc Thành cho nhị trưởng lão tiếp nhận chức đại trưởng lão cũng chỉ mới miễn cưỡng ổn định Nhạc gia mà thôi.
-o0o-
baongoc
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 475: Long Mộ
#
M
ặc dù các trưởng lão đã khuất phục nhưng Nhạc Thành biết rằng đây chẳng qua là bất đắc dĩ mà thôi, nếu có cơ hội chắc chắn bọn họ sẽ lại gây bất lợi với mình.
Mà lúc này nếu như để cho nhất mạch của Nhạc Thiên làm trưởng lão thì nhất định đám trưởng lão thuộc nhất mạch Nhạc Tề sẽ phát sinh mâu thuẫn, Nhạc Thành không thể nào ngăn cản hết được.
Cho nên Nhạc Thành cũng chỉ có cách để nhị trưởng lão trước kia tiếp nhận chức đại trưởng lão mà thôi.
Về phần tam trưởng lão Nhạc Quách, Nhạc Thành cũng có ý sử dụng người của phái trung lập, đề phòng tình huống vạn nhất phát sinh.
Tất cả mọi chuyện sắp xếp xong cũng bởi vì Nhạc Thành không có hứng thú với Nhạc gia, nếu không thì hắn đã không để lại tai họa ngầm là nhị trưởng lão trước kia mà đã nhốt vào đại lao rồi.
– Tộc trưởng, Nhạc Chí Thu trưởng lão đã bị giam vào đại lao, mọi chuyện cũng đã sắp xếp thỏa đáng.
Nhạc Cai Lĩnh nói với Nhạc Thành.
– Ừ, Nhạc Chí Thu đã không còn là trưởng lão, hắn đã vi phạm quy củ trong tộc, ta không trục xuất hắn ra khỏi Nhạc gia đã là khách khí.
Nhạc Thành cất tiếng nói, tuy nhiên trong lòng Nhạc Thành biết rõ Nhạc Chí Thu là cửu tinh Đấu Tôn, bất cứu lúc nào cũng có thể đột phá tới thập tinh Đấu Tôn, nếu như mình đuổi ra khỏi Nhạc gia thì mấy lão gia kia không nhịn được.
– Tộc trưởng, còn hai người bị phế bỏ đấu khí thì trục xuất ra khỏi Nhạc gia hay ở lại chịu phạt?
Đại trưởng lão do dự mà nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành chăm chú nhìn đại trưởng lão rồi từ từ nói:
– Đại trưởng lão nói với bọn họ, cứ để cho bọn họ ở Nhạc gia, nếu như bọn họ ăn năn thì ta sẽ xem xét việc khôi phục tu vi cho bọn họ.
– Tộc trưởng, tộc trưởng thật sự có thể khôi phục tu vi cho bọn họ sao, nhưng bọn họ đã bị phế bỏ đấu khí?
Đại trưởng lão kinh ngạc hỏi.
– Dĩ nhiên là có biện pháp, chỉ là bọn họ phải ăn năn thì mới được, nếu không thì ta không thể khôi phục tu vi cho bọn họ.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Đa tạ tộc trưởng, ta đi nói với bọn họ.
Đại trưởng lão đột nhiên mừng rỡ, tu vi bị mất đối với cường giả Đấu Tôn mà nói đây là chuyện sống không bằng chết.
– Được rồi, chuyện này về sau ba vị trưởng lão các ngươi quyết định thương nghị là được, ta muốn đi thăm lão tộc trưởng, chuyện gì thì sau này hãy nói.
Nhạc Thành cất tiếng nói với ba vị trưởng lão.
Nhạc Thành nói với Đại Song và Tiểu Song một tiếng sau đó rời khỏi đình viện.
Một ngày sau, Nhạc Thành ngồi lên trên phi hành ma thú tới chỗ của Nhạc Duy, sau đó trực tiếp đi vào, Nhạc Thành trong lòng cũng cảm thấy kích động, lần này hắn đã có thể nhìn thấy bảo vật.
– Nhạc Thành, vào đi.
Nhạc Thành vừa đi tới cửa thì đã nghe thấy thanh âm của Nhạc Duy, đối với chuyện Nhạc Duy biết mình tới Toan Nghê Tộc cũng không kỳ quái, vì hắn không hề thu liễm khí tức.
Nhạc Thành phỏng chừng lần này Nhạc Duy cho gọi mình chính là vì quan hệ tới Kim Long thân thể, mặt khác cũng là muốn mình bế quan đột phá tới cảnh giới Đấu Thánh.
– Tộc trưởng.
Nhạc Thành đi vào trong phòng thì nhìn thấy Nhạc Duy đang ở đó.
– Nhạc Thành, ngươi đúng là làm cho ta bất ngờ, ngươi ngồi xuống đi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành xong liền gợi ý cho Nhạc Thành ngồi xuống.
– Tộc trưởng có ý gì vậy?
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt mà cất tiếng hỏi.
– Tiểu tử ngươi đúng là ngoan độc, một số trưởng lão ở Nhạc gia cũng bất ngờ với thủ đoạn của ngươi.
Nhạc Duy kinh ngạc nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành hơi biến sắc mặt mà lập tức nói:
–
Tộc trưởng, chờ thêm một thời gian, những trưởng lão kia sẽ trở về.
– Ta biết, ta cũng không có ý đò, phiền phức của ngươi không dễ dàng giải quyết như vậy, chỉ là ta muốn biết ngươi làm thế nào mà bốn mươi hai người bọn họ đã biến mất không thấy tung tích đâu nữa?
Nhạc Duy cất tiếng nói:
– Chỉ cần một đám trưởng lão đó không sao là được, về phần chuyện tình Nhạc gia về sau giao cho ngươi.
– Tộc trưởng cứ yên tâm, ta biết phân nặng nhẹ.
Nhạc Thành cất tiếng nói, tựa hồ như là Nhạc Duy sợ rằng đám người kia ở trong Hạo Thiên Tháp có chuyện gì xảy ra.
Về phần Nhạc Thành cũng đau đầu với đám trưởng lão này, nếu như bây giờ thả bọn họ ra thì không biết bọn họ sẽ gây ra chuyện gì nữa.
Nhạc Thành chỉ có thể đi từng bước, hiện tại phải làm mọi cách để đám trưởng lão đó thuần phục mình.
Mặt khác Nhạc Thành cũng cố gắng tìm viên linh châu thượng cổ thứ hai, có thêm một linh châu thượng cổ Nhạc Thành hi vọng có thể sửa chữa được Hạo Thiên Tháp, lúc đó thất tinh bát tinh Đấu Tôn cũng không thể chống lại.
Ở bên ngoài Hạo Thiên Tháp, có thể có uy lực của hai viên linh châu thượng cổ Nhạc Thành cũng không phải lo lắng gì nữa, mà bây giờ Nhạc Thành cũng chỉ có thể hi vọng bảo vật của Nhạc Thiên lão tổ chính là một viên linh châu thượng cổ.
Ta biết rõ là ngươi cảnh giác cho nên ta cũng không hỏi đến, chỉ là mấy vị thái thượng trưởng lão có ý.
Nhạc Duy cất tiếng nói:
– Ngươi xử lý tốt chuyện trong tộc thì cũng nên cho đám trưởng lão kia lộ diện, dù sao bọn họ cũng là cường giả của Nhạc gia.
Lời của Nhạc Duy Nhạc Thành hiểu rõ, những trưởng lão kia dù sao cũng là cường giả của Nhạc gia, cũng là trưởng lão, ý nói mình không nên gây khó khăn cho bọn họ.
– Tộc trưởng, hôm nay ta muốn nhìn thấy bảo vật kia, hi vọng ông không nuốt lời.
Nhạc Thành cất tiếng nói thẳng không hề quanh co.
– Ngươi sốt ruột như vậy sao, ta còn dự định một thời gian nữa.
Nhạc Duy cất tiếng nói rồi cúi đầu do dự:
– Bảo vật này chính là thứ quý giá nhất của Nhạc gia, đó là bảo vật mà Nhạc Thiên lão tổ trăm năm trước có được.
– Nhạc Thành, dựa theo ước định của Nhạc Tề và Nhạc Thiên lão tổ thì bảo vật này là giao cho ngươi, nhưng ta hi vọng ngươi lưu bảo vật này ở Nhạc gia, dù sao nó cũng có quan hệ trọng đại với Nhạc gia.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Tộc trưởng, có thể cho ta nhìn thấy bảo vật được không?
Nhạc Thành cất tiếng nói, đối với Nhạc gia Nhạc Thành không quan tâm, mặc dù hiện tại hắn là tộc trưởng nhưng ở trong lòng của Nhạc Thành, trong lòng cũng chỉ có Nhạc gia ở Huyền thiên đại lục.
– Ngươi hiện tại là tộc trưởng, về sau gọi ta là trưởng lão là được.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành:
– Bảo vật còn ở trong long mộ, bây giờ ngươi đi cùng ta, cũng nên để cho ngươi thấy bảo vật.
– Long mộ?
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, hắn không ngờ Nhạc gia còn có nơi này.
– Long mộ là nơi quan trọng nhất của Nhạc gia, người của Nhạc gia không mấy ai biết có nơi này.
Nhạc Duy nhìn thấy biểu tình của Nhạc Thành thì nói:
– Trong long mộ có bí mật lớn nhất của Nhạc gia, chỉ có đệ tử hạch tâm của Nhạc gia mới có tư cách đi vào.
– Chẳng lẽ bảo vật và long mộ có quan hệ?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Vốn Long mộ và bảo vật không có quan hệ gì, chỉ là sau khi Nhạc Thiên lão tổ lấy được bảo vật thì trong long mộ đã phát sinh biến hóa, biến hóa này vô cùng quan trọng với Nhạc gia.
Nhạc Duy cất tiếng nói.
– Từ đây tới Long mộ mất ba ngày, chúng ta đi bằng phi hành ma thú.
Nói xong Nhạc Duy liền mang Nhạc Thành ra khỏi phòng, hai người lập tức ngồi lên một con ma thú phi hành mà bay cực nhanh.
Đối với long mộ trong lời của Nhạc Duy Nhạc Thành cũng tò mò, đúng là đây là nơi trọng yếu của Nhạc gia, ẩn tàng rất nhiều bí mật.
– Nhạc Thành, ngươi nghĩ Nhạc gia có thực lực thế nào?
Ở trên phi hành ma thú, Nhạc Duy cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 476: Đội Hộ Vệ Kim Long
#
– Ở huyền thiên nội lục, Nhạc gia có thể nói là một trong tứ đại nhân tộc, dĩ nhiên là bất phàm.
Nhạc Thành cất tiếng nói, không hiểu Nhạc Duy hỏi vậy là có ý gì.
– Đối với thực lực của Nhạc gia, Nhạc Thành cũng cho rằng không hề quá kém so với Tôn gia và Vũ Văn gia, về phần Tôn gia Nhạc Thành cũng không biết thực lực thế nào nhưng xem ra cũng không chênh lệch nhiều so với Tứ Đại Nhân Tộc.
– Ta hỏi ngươi ngươi cho rằng thực lực của Nhạc gia thế nào, thực lực của Nhạc gia chắc hẳn ngươi cũng biết.
Nhạc Duy tiếp tục hỏi.
– Nhạc gia thực lực ít nhất so với Trần gia và Vũ Văn gia thì không kém.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, hiện tại Nhạc gia có một trăm bốn mươi trưởng lão, trong đó đều là cường giả đã ngoài lục tinh Đấu Tôn, mặt khác còn có đội hộ vệ Hoàng Long, đội hộ vệ Thanh Long, mỗi đội đều có những cường giả Đấu Tôn tồn tại.
– Cái này đủ chưa, nếu như Nhạc gia có thực lực như vậy thì năm đó có thể đánh lại Hắc Ám Thần Điện không?
Nhạc Duy cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Ý tộc trưởng là Nhạc gia còn có lực lượng mạnh hơn nữa?
Nhạc Thành không khỏi kinh ngạc mà hỏi Nhạc Duy.
– Không chỉ ở Nhạc gia, Trần gia, Vũ Văn gia cũng ẩn tàng thực lực, hai trăm năm trước Hắc Ám Thần Điện không ngừng bồi dưỡng thế lực nhưng Tứ Đại Nhân Tộc chúng ta cũng không hề kém, chúng ta đều tăng cường thực lực của mình.
Nhạc Duy cất tiếng nói:
– Đi tới long mộ rồi ngươi sẽ biết.
Nhạc Thành lộ vẻ rất suy tư, Long mộ của Nhạc gia này rốt cuộc là nơi nào, hắn cũng không hỏi nhiều, ba ngày sau có thể biết rồi, có ba ngày lộ trình, Nhạc Thành ở trên phi hành ma thú nhìn xuống phía dưới một chút, ở tong kết giới của Nhạc gia, nơi này cũng không khác gì thiên địa, phía dưới là kiến trúc rậm rạp, ngẫu nhiên còn có bình nguyên núi cao.
Một lát sau Nhạc Thành khoanh chân ngồi trên phi hành ma thú mà tu luyện, có ba ngày thời gian, Nhạc Thành dĩ nhiên là không bỏ qua.
Khoanh chân tu luyện, Nhạc Thành cảm nhận thấy có một mảng thanh mang bao phủ, cảm nhận được khí tức trên người của Nhạc Thành, Nhạc Duy kỳ quái không thôi.
Hai ngày sau, thanh mang trên người được Nhạc Thành thu liễm vào trong cơ thể, trong mắt hắn bắn ra một tinh quang hưng phấn tràn ngập.
Mà lúc này ở trong đầu của Nhạc Thành, Hỏa Linh Châu từ trong Hạo Thiên Tháp từ từ toát ra hồng mang, không ngừng tỏa sáng.
– Khí tức này quen thuộc, khí tức này cũng giống như là Hỏa Linh Châu vậy, Hỏa Linh Châu cũng cảm ứng được gì đó.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói trong lòng mà thầm kích động.
Loại khí tức này Nhạc Thành cũng biết rõ, tựa hồ như là viên Hỏa Linh Châu thứ hai, nhất định là Hỏa Linh Châu thứ hai, khí tức này Nhạc Thành cảm nhận thấy nồng đậm như hồi ở trong Đấu Khí học viện.
– Nhạc Thành, ngươi làm sao vậy?
Cảm thấy biến hóa trên người của Nhạc Thành, Nhạc Duy cất tiếng hỏi.
– Phía trước là long mộ?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Không sai, long mộ ở phía trước, chỉ còn cách một ngày đường.
Nhạc Duy cất tiếng nói.
– Linh Châu thượng cổ, đây là một trong chín viên linh châu thượng cổ, ta cuối cùng cũng đã tìm thấy viên linh châu thượng cổ thức hai.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng mà hưng phấn không thôi.
Mấy năm rồi, cuối cùng cũng đã có tin tức của linh châu thượng cổ, Nhạc Thành làm sao không thể vui mừng được.
Khoảng cách ngày càng tiếp cận, Nhạc Thành cảm nhận thấy linh khí ngày càng mạnh, đồng thời Hỏa Linh Châu ở trong Hạo Thiên Tháp cũng tràn ngập hồng mang.
Một ngày sau, ở trong một dãy núi rậm rạp, có những tán cây che đậy ánh mắt của Nhạc Thành lại.
– Qua rừng cây này là sẽ đến nơi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành đối với khoảng cách ngày càng tới gần, hắn càng cảm nhận thêm linh khí nồng đậm.
Sau một canh giờ, Nhạc Thành cũng cảm thấy cần phải rời khỏi rừng cây, ở giữa không trung nhìn xuống, hắn mơ hồ cảm nhận được một dãy núi uốn lượn, linh khí đã đến một trình độ nồng đậm rất lớn.
– Cái này là long mộ, cũng là nơi quan trọng nhất của Nhạc gia.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành chăm chú nhìn dãy núi uón lượn, thần thức của hắn chuyển động mà nhìn trộm.
– Khí tức thật là cường hãn.
Nhạc Thành nhìn thấy khí tức cường hãn mà lẩm bẩm nói.
– Xoẹt xoẹt.
Ở giữa không trung hơn mười thân ảnh lăng không mà bay tới.
Đây là ba mươi người, mỗi người đều khoảng ba mươi tuổi tuy nhiên tuổi chân chính của bọn họ thì khó mà biết được, mõi người đều mặc áo giáp màu vàng, trên người lóe lên vầng sáng màu kim.
– Ra mắt tộc trưởng.
Ba mươi người nhìn thấy Nhạc Duy thì xoay người hành lễ.
– Các ngươi không cần hành lễ, đây mới là tộc trưởng của Nhạc gia.
Nhạc Duy cất tiếng nói với ba mươi người.
– Sao?
Ba mươi người nghi hoặc mà nhìn Nhạc Thành.
– Các ngươi còn nghĩ ngợi gì, tộc trưởng mới đã thông qua quyết nghị trưởng lão, các ngươi còn không bái kiến tộc trưởng.
Nhạc Duy nhìn thấy ba mươi người lộ vẻ nghi hoặc thì lập tức la lớn.
– Ra mắt tộc trưởng.
Ba mươi người cất tiếng nói với Nhạc Thành, sắc mặt bọn họ nghi hoặc không thôi.
– Không cần đa lễ.
Nhạc Thành cất tiếng nói sau đó dò xét khí tức của ba người.
– Tộc trưởng mới muốn đi long mộ, các ngươi dẫn đường đi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với ba mươi người.
– Vâng.
Ba mươi người cất tiếng đáp sau đó bọn họ bay về phía dãy núi.
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt, Nhạc Duy cũng không nói những người này có liên hệ với Nhạc gia, Nhạc Thành cũng không hỏi.
Một lát sau, dãy núi uốn lượn đã xuất hiện trước mặt của Nhạc Thành, phập phồng không ngừng.
Ở trong vùng núi này, Nhạc Thành cũng không có gì mà bất ngờ, chỉ là bên trong dãy núi linh khí tràn ngập, tuy nhiên lúc này vẫn không tìm thấy nơi linh khí phát ra, tựa hồ như đã bị cái gì đó che lại.
– Xoẹt xoẹt.
Sau đó một đám cường giả mặc áo giáp vàng đã hiện ra.
– Chúng ta cùng xuống đi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành, sau đó cũng từ trên phi hành ma thú mà nhảy xuống.
Nhạc Thành biến đổi sắc mặt sau đó từ từ đánh giá, nơi này cũng không có gì đặc biệt, chẳng lẽ Long mộ có cấm chế gì sao?
– Mở ra kết giới.
Nhạc Duy cất tiếng nói với đám người mặc áo giáp màu vàng.
– Nhạc Thành, nơi này chính là long mộ.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Long mộ là nơi quan trọng nhất nên cũng phải được bảo vệ nghiêm mật nhất.
– Xoẹt xoẹt.
Lúc này có một số đầu lĩnh mặc áo giáp màu vàng đứng dậy, trong tay kim mang xuất hiện.
– Xoẹt xoẹt.
Một khí tức tràn ra, lập tức không gian ngày càng thêm mãnh liệt.
Một lát sau không gian đã tràn ngập quỷ dị, ở trong đó khí tức vô cùng cường hãn.
– Không gian kết giới, thật là quá cường hãn.
Nhạc Thành âm thầm kinh thán.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 477: Người Bí Ẩn
#
– N
hạc Thành, chúng ta đi vào thôi.
Nhạc Duy cất tiếng nói sau đó dẫn đầu đi vào trong kết giới.
– Xoẹt.
Nhạc Thành cũng không do dự lập tức thả người theo sau lưng Nhạc Duy đi vào trong đó.
Ba mươi người mặc áo giáp màu vàng thấy vậy thì cũng theo sát Nhạc Thành đi vào trong không gian, ba mươi người đều là cường giả thất tinh Đấu Tôn hữu ý vô ý mà dò xét Nhạc Thành.
Nhạc Thành tiến vào trong không gian sau đó đã bị không gian bao trùm toàn thân, khí tức cuồng bạo như muốn xé rách Nhạc Thành, tựa hồ như muốn đem Nhạc Thành xé thành từng mảnh nhỏ vậy.
– Nhạc Thành, vận khởi Kim Long thân thể đi, thực lực có mạnh hơn cũng không có tác dụng, ở trong này được các vị tiền bối bày thủ đoạn, chỉ có thân thể Hoàng Long và Kim Long là không bị ảnh hưởng, còn không thì cho dù là ngũ tinh Đấu Tôn cũng bị xé rách thành từng mảnh nhỏ.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành, trong giọng nói có vẻ tự hào về thân thể Hoàng Long và Kim Long.
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt, hắn không ngờ rằng không gian khe hở này lại bố trí khủng bố như thế, ngay cả ngũ tinh Đấu Tôn vào đây cũng có thể bị xé rách thành từng mảnh nhỏ, thật là quá cường hãn, xem ra là do các vị tiền bối dốc sức bố trí công phu.
– Xoẹt.
Nhạc Duy nói xong trên người của lão đã xuất hiện một màu quang mang hoàng kim, Nhạc Thành hơi đánh giá thì thấy thân thể Hoàng Long của Nhạc Duy có tới tám thành huyết mạch, Nhạc gia bây giờ người có huyết mạch trên tám phần ngoại trừ Nhạc Hạo biến thái thì không có người thứ hai, Nhạc Duy bây giờ tiếp cận tám thành thì không thể phủ nhận là rất cao.
– Xoẹt xoẹt.
Một mảng hoàng mang liền tràn ngập, chỉ thấy trên thân thể của ba mươi người mặc áo giáp màu vàng kia hoàng mang cũng đại thịnh, bộ dáng xem ra cũng không kém so với Nhạc Duy bao nhiêu.
Nhạc Thành kinh ngạc, hắn cũng không quên bố trí thân thể Kim Long cho mình, lúc này không gian bốn phía liền trở nên cuồng bạo, lực lượng vô cùng khủng bố, Nhạc Thành cũng tin lời của Nhạc Duy nói không sai, luồng khí tức này đủ khiến cho cường giả ngũ tinh Đấu Tôn bị xé rách thành từng mảnh nhỏ.
– Xoẹt, kim mang trên người của Nhạc Thành tràn ngập, long lân bao phủ toàn thân, trên tay trên mặt, trên trán chỉ cần nơi nào có da là Nhạc Thành bị vảy rồng che lại, chỉ chừa lại đôi mắt.
Long lân lóe lên, mặt đất lưu động như có linh khí, tất cả đều vô cùng quỷ dị.
– Thân thể Kim Long, Long Lân hộ thân, chín thành huyết mạch, Kim Long thân thể.
Những người mặc áo giáp hoàng kim đều ngạc nhiên, chín thành huyết mạch Kim long thân thể dĩ nhiên bọ họ hiểu rõ là đại biểu cho điều gì.
– Thân thể Kim Long chỉ sợ chỉ có đội trưởng mới có thể chống lại.
– Không ngờ trong tộc có tới hai người có thân thể Kim Long, tại sao trước kia chưa từng nghe nói qua.
Mấy người mặc áo giáp màu vàng liền trở nên nghi hoặc, sắc mặt của bọn họ cũng biến chuyển không thôi, mà hiện tại dưới sự áp chế của thân thể Kim Long, bọn họ đối với Nhạc Thành càng thêm tôn kính.
Mà lúc này Nhạc Thành theo Nhạc Duy đi vào trong khe hở, đúng như theo lời của Nhạc Thành, sau khi bố trí thân thể Kim long xong Nhạc Thành cảm nhận được khí tức có hơi quỷ dị.
Ở trong không gian, Toan Nghê Tộc thầm nghĩ, nếu như người ngoài muốn xông vào đây chỉ sợ sẽ bị lột một lớp da thôi.
Một lát sau một mảng khí tức trở nên cuồng bạo quanh thân của Nhạc Thành.
– Là Linh Châu thượng cổ, linh khí này không sai được.
Một linh khí nồng đậm tràn ngập quanh người của Nhạc Thành, khí tức này Nhạc Thành cảm nhận thấy không hề tệ.
Ở phía xa xa, một mảng kiến trúc liền hiện ra trước mặt của Nhạc Thành.
– Cái này chính là long mộ, cũng chính là mộ tổ tiên Nhạc gia.
Nhạc Duy cất tiếng nói.
– Đi theo, ta, bảo vật mà Nhạc Thiên lão tổ để lại ở trước chỗ này, chỉ là ngươi muốn có bảo vật thì cũng phải đi gặp một người.
Nhạc Duy cất tiếng nói sau đó thả người đi về phía Long Mộ.
Nhạc Thành không hề chần chừ mà lập tức theo sát sau lưng của Nhạc Duy, chỉ là thân thể Kim Long hiện tại đã được hắn thu hồi.
Linh khí nồng đậm khiến cho Nhạc Thành không nhịn được mà muốn thu linh châu thượng cổ vào trong Hạo Thiên Tháp ngay lập tức, chỉ là ý niệm này chỉ thoáng qua mà thôi, trước hết phải đi theo Nhạc Duy gặp một người.
Ở trong kiến trúc, thần thức của Nhạc Thành cảm nhận được khí tức quét tới, ngay lập tức ở trong đó có một tiếng xé gió truyền tới, hơi mười người mặc áo giáp màu vàng đã tiến tới trước Nhạc Thành.
– Nhạc Thành, không phải là tộc trưởng, rốt cuộc ngươi cũng đã tới long mộ, Nhạc Hạo ra mắt tộc trưởng.
Một thanh âm cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Đội hộ vệ Kim Long của Nhạc gia ra mắt tộc trưởng.
Mấy người mặc áo vàng sau lưng cũng hành lễ với Nhạc Thành.
– Nhạc Hạo?
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, hắn không ngờ ở đây có thể gặp được Nhạc Hạo.
– Nhạc Thành, Nhạc Hạo chính là đội trưởng của đội hộ vệ Kim Long.
Nhạc Duy mỉm cười nói với Nhạc Thành.
– Đội hộ vệ Kim Long?
Nhạc Thành thì thầm, đội hộ vệ Kim Long, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói qua.
– Chúng ta đi vào trước rồi ta sẽ từ từ nói với ngươi.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Tộc trưởng, xin mời.
Nhạc Hạo cất tiếng nói sau đó gợi ý cho Nhạc Thành đi vào kiến trúc.
– Nhạc Thành, đội hộ vệ Kim Long chính là lực lượng mạnh nhất cảu Nhạc gia, ngươi hẳn cũng đã nhìn ra đội hộ vệ Kim Long chính là những người tinh anh nhất, huyết mạch cũng phải ngoài bảy thành.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Đội hộ vệ Kim Long hiện tại có năm trăm người, đây cũng chính là át chủ bài của Nhạc gia.
Nhạc Duy tiếp tục nói.
– Nhạc Hạo, hiện tại ở trong Lòng đàm có bao nhiêu người đang tu luyện?
Nhạc Duy lập tức hỏi Nhạc Hạo.
– Gia gia, ở trong đo có hai trăm người đang tu luyện, ngày mai sẽ xuất quan, bọn họ đã tu luyện được nửa năm rồi.
Nhạc Hạo cất tiếng nói.
– Tốt lắm, sáng ngày mai tộc trưởng muốn tới Long Đàm, ngươi cũng đừng sắp xếp người vào đó tu luyện nữa.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Hạo.
– Nhạc Thành, hiện tại ta dẫn ngươi tới gặp một người.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành:
– Sáng mai ngươi tới Long đàm để nhìn bảo vật kia.
– Long Đàm, đó là nơi gì?
Nhạc Thành thì thầm nói tuy nhiên cũng không hỏi nhiều mà đi theo sau lưng của Nhạc Duy.
Một lát sau Nhạc Thành đã đi vào trong một kiến trúc màu xanh.
Kiến trúc này có vẻ hơi kỳ lạ, Nhạc Thành sau khi nhìn thấy kiến trúc thì mơ hồ thấy được một khí tức quỷ dị, khí tức này tuyệt đối vô cùng cường hãn.
– Nhạc Thành, ngươi đi vào thôi, chúng ta ở bên ngoài đợi ngươi, nơi này cũng chỉ có mình ngươi là có thể đi vào.
Nhạc Duy mỉm cười quỷ dị nói với Nhạc Thành.
– Người ở trong đó là ai?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi Nhạc Duy.
– Ngươi đi vào sẽ biết, không cần quá kinh ngạc.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành:
– Mau đi vào thôi.
– Xoẹt.
Nhạc Thành rảo bước vào trong kiến trúc, đi vào trong đó Nhạc Thành cảm thấy quỷ dị vô cùng.
– Chẳng lẽ Nhạc gia muốn vây khốn ta?
Trong đầu của Nhạc Thành liên tục xuất hiện ý niệm.
Ở trong gian phòng kia thạch bích trở nên dày đặc, ở trung gian chính là một cái bàn đá.
Tựa hồ là một cái giường đá không còn vật gì khác.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 478: Nhạc Thiên Lão Tổ
#
– N
gươi không cần lo lắng, có thể tới đây cho thấy ngươi cũng có bổn sự.
Một thanh âm trầm thấp vang lên.
– Ngươi là ai?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, sắc mặt của hắn sau đó biến đổi, hắn lập tức mở miệng hỏi, ở trong phòng không có bất luận kẻ nào, không có bất kỳ thanh âm nào xuất hiện, đây cũng là điều quỷ dị.
– Ta là lão tổ của ngươi, ta thật không ngờ hậu nhân của ta lại có thể đặt chân tới Nhạc gia.
Một thanh âm quỷ dị vang lên một lần nữa ở phía giường đá.
Thân ảnh đó chính là một lão nhân mặc áo lam, lão nhân này mặc áo choàng đen, mắt to mày rậm, trên mặt có một thần sắc cương nghị.
– Ông là lão tổ của ta, ông là ai?
Nhạc Thành đánh giá lão nhân áo lam ở trên giường mà hỏi, ông già này có phần tương tự với Nhạc Tử Sơn khiến cho Nhạc Thành vô cùng kỳ quái.
– Ta chính là Nhạc Thiên.
Lão nhân áo lam chăm chú nhìn Nhạc Thành.
– Ông chính là Nhạc Thiên, Nhạc Thiên lão tổ sao?
Nhạc Thành cảm thấy ngạc nhiên, điều này làm sao có thể được, Nhạc Thiên lão tổ vẫn còn sống, lại còn ở trong Nhạc gia sao?
Lập tức Nhạc Thành lấy lại bình tĩnh, thần thức của hắn cẩn thận dò xét thì phát hiện ra lão nhân Nhạc Thiên này chỉ là một linh hồn thể mà thôi, khó trách mình vừa rồi không phát hiện ra sự hiện hữu của ông.
Nhưng mặc dù là linh hồn thể nhưng khí tức tràn ngập cũng khiến cho Nhạc Thành kinh thán không thôi, khí tức này Nhạc Duy là thập tinh Đấu Tôn cũng không thể so sánh.
– Ngươi kinh ngạc cái gì, có gì mà kinh ngạc, thứ mà ngươi thấy chỉ là linh hồn thể của ta mà thôi, bản thể của ta đã chết sớm rồi.
Lão nhân tự xưng là Nhạc Thiên cất tiếng nói.
– Ông thật sự là Nhạc Thiên lão tổ?
Nhạc Thành nghi ngờ hỏi, tuy nhiên trong lòng của hắn cũng có vài phần tin tưởng, Nhạc Thiên lưu lại một sợi tinh thầ ở Nhạc gia cũng không có gì là kỳ quái.
– Ngươi là một tên hậu nhân bất hiếu, ngay cả nhìn thấy ta mà thi lễ cũng không làm, còn dám hoài nghi thân phận của ta, chẳng lẽ ta lừa ngươi?
Lão nhân này giận dữ cất tiếng nói.
– Ra mắt lão tổ.
Nhạc Thành do dự một chút rồi mỉm cười thi lễ, hắn cũng tin người này chính là Nhạc Thiên lão tổ, người này không lừa gạt hắn.
Nhạc Thiên lão tổ khiến cho hắn cảm thấy tôn kính, nếu như không có lão tổ, hắn cũng không có được thân thể Kim Long cũng không có được tinh huyết đấu đế của Nhạc gia.
Mà hiện tại ngay cả linh châu thượng cổ cũng có quan hệ tới Nhạc Thiên lão tổ, thực sự hắn chịu rất nhiều ân huệ từ ông.
– Được, ngươi có thể vào nơi này thì ta cũng không so đo với ngươi.
Nhạc Thiên lão tổ liền biến mất sự tức giận trên khuôn mặt mà mỉm cười giống như là một lão ngoan đồng vậy.
– Ngươi tên là gì?
Nhạc Thiên cất tiếng hỏi Nhạc Thành mà đánh giá.
– Con tên là Nhạc Thành.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, cảm nhận được khí tức linh hồn trên người của lão nhân này mặc dù rất cường hãn nhưng đang suy yếu, cứ như vậy xem ra không kiên trì được lâu.
– Nhạc Thành, ngươi chính là người đánh bại tên tiểu tử Nhạc Hạo kia?
Nhạc Thiên chăm chú nhìn Nhạc Thành, trong mắt hiện ra vẻ chờ mong.
– Vâng, may mắn thắng được.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời.
– Cái gì mà may mắn thắng, thắng là thắng, Nhạc Hạo là đệ tử mạnh nhất của Nhạc gia, ta ở tuổi của hắn cũng không chênh lệch với hắn bao nhiêu, ngươi có thể đánh thắng hắn thật là ngoài dự liệu của ta.
Nhạc Thiên từ từ nói, trên khuôn mặt hiện ra vẻ cao hứng rồi nói tiếp:
– Ngươi đánh bại hắn thì hẳn là đã sớm phục dụng tinh huyết đấu đế của ta, ngươi mau vận khởi huyết mạch, ta muốn nhìn xem huyết mạch của ngươi hiện tại có mấy thành.
– Vâng, lão tổ.
Nhạc Thành không hề do dự mà bố trí thân thể Kim Long, một mảng long lân hiện lên, chỉ là Nhạc Thành cũng không vận khởi khí huyết mạch, tâm niệm bố trí thân thể Kim Long mà thôi.
Kim Long thân thể hiện tại giống như là bảo giáp với Nhạc Thành mà vậy, tâm niệm chuyển động là có thể bố trí xong.
– Chín thành Kim Long thân thể đấu đế long mạch.
Nhạc Thiên nhìn thấy thân thể Kim Long của Nhạc Thành thì đột nhiên sắc mặt thay đổi lớn, thần sắc hiện ra một vẻ kích động.
– Xoẹt.
Nhạc Thành từ từ thu hồi thân thể Kim Long mà nhìn Nhạc Thiên nói:
– Lão tổ, tại sao ông còn ở chỗ này?
– Chuyện này sau này ta sẽ nói với ngươi, hiện tại ta hỏi ngươi, ngươi chưa trải qua từ đường tẩy lễ chứ?
Nhạc Thiên cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Không có, con cũng không biết từ đường tẩy lễ là gì.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, mặc dù Nhạc Thành đã sớm nghe nói qua về từ đường tẩy lễ nhưng tất cả hắn đều không biết.
– Ha ha.
Nhạc Thiên nghe được câu trả lời của Nhạc Thành thì cười ha hả mà cao hứng không thôi.
– Chín thành huyết mạch, chưa trải qua từ đường tẩy lễ, có cơ hội đột phá tới mười thành huyết mạch, mười thành đấu đế long mạch, hậu nhân của Nhạc Thiên có thể đột phá tới mười thành đấu đế long mạch, Hắc Ám Thần Điện, lần này các ngươi xui xẻo rồi.
Nhạc Thiên lão tổ cười ha ha nói.
– Nhạc Thành, bọn họ không phải đã đáp ứng giao bảo vật cho ngươi rồi chứ?
Nhạc Thiên cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Bọn họ nói sáng ngày mai dẫn con đi Long đàm.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Được, bọn họ đã giữ lời, nếu không ta cũng không để yên.
Nhạc Thiên lão tổ cất tiếng nói:
– Bảo vật ngươi biết là gì không?
– Không, con chưa nhìn thấy.
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt mà nói, hắn biết bảo vật là một viên linh châu thượng cổ nhưng tạm thời nói không biết thì tốt hơn.
– Đó là một viên linh châu, là ta vô tình lấy được, vì viên linh châu này mà ta đã cửu tử nhất sinh.
Nhạc Thiên cất tiếng nói:
– Lúc trước thực lực của ta vẫn chỉ là thập tinh Đấu Tôn, có được viên linh châu này cũng là do có người hỗ trợ, sau này nhân tình sẽ do ngươi trả.
– Lão tổ thiếu nợ người ta nhân tình dĩ nhiên con sẽ trả thay lão tổ.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Chuyện này sau này hãy nói, linh châu ta có được sau đó đã mang về Nhạc gia, bởi vì viên linh châu này ta đã bế quan một năm, hai trăm năm trước ta đã đột phá tới Đấu Thánh.
Nhạc Thiên nói.
– Đấu Thánh, đây chính là cường giả mạnh nhất ở trên Huyền Thiên đại lục.
Nhạc Thành nói thầm trong lòng.
– Nhưng mà sau khi có được viên linh châu, ta đã chịu sự đuổi giết của không ít thế lực.
Nhạc Thiên từ từ nói:
– Về sau ta dùng linh châu bồi dưỡng một đám cường giả trong tộc, cũng nhờ linh châu mà huyết mạch được nâng cao, thực lực ngày càng mạnh, cuối cùng Nhạc gia trở thành một trong Tứ Đại Nhân Tộc.
– Mà sau đó, ngay cả Hắc Ám Thần Điện cũng tìm tới cửa, mục tiêu của bọn họ cũng chính là có được linh châu, thực lực của Hắc Ám Thần Điện quá mạnh mẽ, ngay cả Tứ Đại Thú Tộc và Tứ Đại Nhân Tộc lúc đó cũng không chống lại được, vì vậy ta đã thuyết phục Tứ Đại Thú Tộc và Tứ Đại Nhân Tộc còn lại liên thủ chống lại Hắc Ám Thần Điện, chúng ta bát đại thế lực liên thủ, nhanh chóng đánh bại Hắc Ám Thần Điện, cuối cùng Hắc Ám Thần Điện đã bị trọng thương, ta cuối cùng cũng đánh tới cửa điện, lúc đó mấy tên khốn kiếp thuộc Tứ Đại Thú Tộc lại lui bước, Hắc Ám Thần Điện khi đó mới tránh thoát một kiếp nạn.
– Sau đó ta quay trở lại Nhạc gia, ta biết nhất định Hắc Ám Thần Điện sẽ ngóc đầu trở lại cho nên muốn mang theo viên linh châu này rời Nhạc gia thì mới bảo vệ được Nhạc gia, nếu không Hắc Ám Thần Điện sẽ phái người tới đây cướp, ai ngờ mấy lão già ở đây không đồng ý, nói linh châu thiết yếu phải ở lại Nhạc gia, ta biết viên linh châu này có không ít chỗ tốt, nó có linh khí nồng đậm, hỗ trợ chúng tat u luyện, ít nhất tốc độ tu luyện cũng phải nhanh hơn gấp mấy lần.
– Về sau ta liền tức giận mang đi nửa bình đấu đế long mạch rời khỏi Nhạc gia, đồng thời hứa hẹn cùng với Nhạc Tề, ngày khác hậu nhân của ta tới Nhạc gia sẽ đánh bại hậu nhân mạnh nhất của Nhạc gia lúc đó thì viên linh châu phải để hậu nhân của ta mang đi.
– Sau khi rời khỏi Nhạc gia, ta ở trên huyền thiên Đại Lục lấy vợ sinh con, nhưng sau đó ta phát hiện, huyết dịch sau này ngày càng thưa thớt, cho dù phục dụng đấu đế long mạch tinh huyết cũng không mang lại nhiều hiệu quả, cho nên ta thu hồi đấu đế long mạch tinh huyết và truyền xuống dưới, trừ phi gặp phải hậu nhân cực kỳ thiên phú hoặc là Nhạc gia sắp suy tàn thì mới được vận dụng một chút đấu đế long mạch tinh huyết.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 479: Biến Cố Long Đàm
#
– T
a ở trên huyền thiên đại lục năm mươi năm sau đó bị điện chủ của Hắc Ám Thần Điện tìm được, sau đó chúng ta đại chiến một lần nữa, hắn không biết lợi dụng được ma tà công pháp gì mà thực lực đã khôi phục đồng thời còn mạnh hơn cả trước kia nhiều lần.
– Chúng ta đại chiến ba ngày ba đêm sau đó ta bị trọng thương, hồn phi phách tán, cũng may ta có chuẩn bị cho nên trước kia ta đã lưu giữ một sợi linh hồn tách khỏi bản thể.
– Tên kia cũng bị ta đánh cho trọng thương, vốn hắn dự định đối phó ngay với Tứ Đại Nhân Tộc và Tứ Đại Thú Tộc nhưng sau khi bị trọng thương liền quay về dưỡng thương, mà lần này mấy lão gia hỏa của Hắc Ám Thần Điện cũng bị tổn thwuz nghiêm trọng, đây chính là do ta liều chết tấn công một đòn.
– Ta lưu lại một chút linh hồn lực ở lại Nhạc gia, đồng thời ở lại long mộ này,Long mộ này chính là nơi lưu lại linh hồn của tổ tiên Nhạc gia, linh hồn của ta một mực chống đỡ, bất quá ngươi cũng biết rõ ta ở trong Long mộ này người của Nhạc gia biết được không thới mười người, nếu người của Hắc Ám Thần Điện biết ta chưa chết thì chắc chắn sẽ liều mạng để đối phó với ta.
– Vốn ta định để ngươi sáng mai sau khi có được linh châu thì rời khỏi Nhạc gia, cho dù Nhạc gia có suy tàn thì cũng không bị hủy diện, lần này nếu như Hắc Ám Thần Điện phát động công kích thì phỏng chừng chúng ta liên thủ với Tứ Đại Thú Tộc và Tam Đại Nhân Tộc cũng không chống lại được, đồng thời đám Tứ Đại Thú Tộc kia không thể tin tưởng, chỉ có Thần Hoàng tộc là có thể tin mà thôi.
Nói đến Tứ Đại Thú Tộc, Nhạc Thiên lão tổ không khỏi nở ra một nụ cười.
Nhạc Thiên lão tổ không có ý dừng lại mà tiếp tục nói:
– Ta thật không nghĩ hậu nhân của ta lại có ngày quay trở lại Nhạc gia, ngươi có tới chín thành đấu đế huyết mạch cho nên ta dự định ngươi trước hết đem linh châu ở lại Nhạc gia, dựa theo thực lực của ngươi, hai tháng sau tham gia từ đường tẩy lễ, đến lúc đó tiếp nhận xong ngươi có thể khôi phục tới mười thành đấu đế long mạch, sau này có cơ hội đột phá tới đấu đế của tiên tổ, lúc đó ngươi có thể khắc chế lão gia hỏa của Hắc Ám Thần Điện, nếu không khôi phục được mười thành huyết mạch thì ngươi cứ mang linh châu rời khỏi Nhạc gia, đừng để Hắc Ám Thần Điện tìm được ngươi.
– Lão tổ, chẳng lẽ Hắc Ám Thần Điện khủng bố như vậy sao?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Không phải Hắc Ám Thần Điện khủng bố mà là điện chủ của bọn chúng quá kinh khủng, thủ đoạn quỷ dị, nếu để hắn khôi phục thực lực thì không có ai có thể là đối thủ của hắn.
Nhạc Thiên nói.
– Hắc Ám Thần Điện điện chủ, sớm muộn gì chúng ta cũng gặp nhau.
Nhạc Thành thì thầm từ đáy lòng.
– Lần này ngươi đến Nhạc gia, dựa theo tính khí của đám người Nhạc gia thì bọn họ phải đáp ứng điều kiện gì thì mới cho ngươi tới gặp ta.
Nhạc Thiên cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Vâng, bọn họ cho con làm tộc trưởng.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, không ngờ Nhạc Thiên lão tổ ngay cả chuyện này cũng nghĩ tới.
– Bọn họ làm chuyện này chính là hạ đủ vốn gốc, ngay cả chức tộc trưởng cũng giao cho ngươi.
Nhạc Thiên hơi biến đổi sắc mặt rồi nói với Nhạc Thành:
– Bọn họ làm như vậy là mong ngươi có thể ở lại Nhạc gia, như vậy viên linh châu cũng ở Nhạc gia, chẳng qua ngươi đã là tộc trưởng, dù sao trên người của ngươi cũng có huyết mạch của Nhạc gia, tau cũng hi vọng ngươi làm tộc trưởng cho thật tốt, kỳ thật ta làm hết thảy cũng là vì Nhạc gia.
Nói xong, Nhạc Thiên lão tổ hiện ra một ánh mắt mong chờ với Nhạc Thành.
– Ta biết rồi lão tổ.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Nhạc Thiên lão tổ.
Tuy nhiên Nhạc Thành đối với đám người Tứ Đại Thú Tộc thì hơi khinh bỉ một chút, nếu như năm đó đánh trọng thương Hắc Ám Thần Điện thì điện chủ của Hắc Ám Thần Điện cũng sẽ không có uy hiếp với Tứ Đại Thú Tộc và Tứ Đại Nhân Tộc nữa.
– Được rồi, ta hơi mệt một chút, ngươi đầu tiên ra ngoài đi, chờ ngươi tiến hành từ đường tẩy lễ xong thì quay lại đây, linh hồn của ta phỏng chừng cũng không cầm cự được bao nhiêu lâu nữa, ngươi ở trong từ đường tẩy lễ nhớ cẩn thận, tùy cơ mà hacnh sự.
Nhạc Thiên cất tiếng nói, trong tay bắn ra một mảng quang mang, ngay sau đó Nhạc Thành đã xuất hiện ở bên ngoài mảng kiến trúc.
– Nhạc Thành, ngươi biết rồi chứ, Nhạc Thiên lão tổ chưa chết, vẫn ở Nhạc gia, chỉ là bản thể của Nhạc Thiên lão tổ đã….
Nhạc Duy thở dài một hơi, tựa hồ như cảm khái điều gì đó.
– Chẳng lẽ Nhạc gia không có biện pháp nào khôi phục sao?
Nhạc Thành cất tieng hỏi Nhạc Duy.
– Nhạc Thiên lão tổ dù sao cũng còn linh hồn thể, khôi phục lại cũng không phải là chuyện gì khó, tại sao Nhạc gia lại không khôi phục lại.
– Nhạc Thành, chúng ta đã nghĩ biện pháp mời lão nhân Trần gia qua đây nhưng không có cách nào, linh hồn của Nhạc Thiên lão tổ sau khi quay về đã bị trọng thương.
Nhạc Thành chăm chú nhìn vào trong kiến trúc, vốn hắn định nói có thể chữa trị linh hồn lực cho Nhạc Thiên lão tổ nhưng lại bị Nhạc Thiên lão tổ nhanh chóng đưa mình ra.
Nghe thấy lời nói của Nhạc Duy, Nhạc Thành cũng không nói gì nữa, dù sao sắp tới cũng phải tới từ đường tẩy lễ một chuyến, chỉ là Nhạc Thành vừa rồi đã cảm thấy linh hồn lực của Nhạc Thiên lão tổ đã vô cùng yêu ớt, nếu muốn chữa trị không phải là điều dễ dàng, cho dù là cường giả Đấu Thánh cũng không làm được, khó trách Nhạc gia không có cách nào mà chỉ lưu lại Nhạc Thiên lão tổ ở long mộ.
Chỉ là Nhạc Thành có biện pháp biện pháp này tuy hơi khó nhưng không phải là không làm được.
– Nhạc Thành hôm nay ngươi ở đây một đêm, sáng mai đi tới Long Đàm.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
Vào ban đêm, Nhạc Thành được Nhạc Duy sắp xếp một căn phòng để nghỉ ngơi, sáng mai tìm tới bảo vật ở trong Long Đàm kia.
Khoanh chân ngồi xuống giường, Nhạc Thành vẫn chưa tu luyện mà nghĩ tới chuyện linh châu thượng cổ, mây năm rồi hắn một mực tìm kiếm tin tức của linh châu thượng cổ cuối cùng sáng mai cũng được nhìn thấy một viên.
– Không ngờ linh hồn của Nhạc Thiên lão tổ còn ở lại Nhạc gia.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, đây là điều Nhạc Thành không ngờ tới, Nhạc Thiên lão tổ chưa chết chỉ là hình thái không được như lúc trước mà thôi.
– Nếu như có thể khôi phục thực lực cho Nhạc Thiên lão tổ, phụ thân à nhị thúc biết được chắc chắn sẽ rất vui mừng.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng.
– Còn có linh châu thượng cổ, được rồi, sáng ngày mai ta tới nhìn linh châu thượng cổ.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói rồi bắt đầu tu luyện.
Bây giờ ở trong Hạo Thiên Tháp, Hỏa Linh Châu không ngừng rực cháy, linh khí càng ngày càng trở nên nồng đậm.
Mà lúc này ở trong một đầm nước yên tĩnh, mặt nước bắt đầu u u sôi trào, tựa hồ như có vật gì dưới đáy đầm vậy.
– Tại sao lại như vậy, chuyện gì đã xảy ra?
Một trăm người mặc áo giáp vàng thấy vậy thì dồn dập nhảy lên từ đáy hồ.
– Từ trước tới giờ chưa bao giờ xuất hiện hiện tượng này, đây rốt cuộc là chuyện gì?
Một trăm người này nhảy lên trên không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 480: Kim Linh Châu
#
M
à nhìn kỹ sẽ thấy rõ, có một hài nhi đang nắm lấy một hạt châu óng ánh, xung quanh linh khí bắt đầu nồng đậm.
– Linh khí rất mạnh, linh châu chưa bao giờ có linh khí mạnh như vậy.
– Mau mở Long Đàm, chúng ta trước hết báo cho đại đội trưởng biết, thật là quỷ dị.
Nhìn cảnh tượng quỷ dị này, người đứng đầu vội nói với người bên cạnh sau đó từ từ đi tới bên cạnh viên linh châu màu vàng này.
– Ầm.
Người đầu lĩnh này tiếp cận viên linh châu này xong thì viên linh châu này bắt đầu khuếch tán, một luồng lực lượng khổng lồ từ từ khuếch tán ra.
Người dẫn đầu mặc áo màu vàng đột ngột đánh bay ra, thân hình phun ra một ngụm máu tươi từ miệng ra.
– Trung đội trưởng chú ý.
Mấy đạo thân ảnh liền biến đổi, ngay lập tức một đạo chưởng mang từ họ bổ về phía quang mang tràn ngập kia.
– Ầm ầm ầm.
Từng thanh âm khổng lồ vang lên, ngay lập tức mấy đạo thân ảnh cũng tràn ngập quang mang bị lực lượng cường hãn đánh bay ra, thân hình cũng bắn ra một ngụm máu tươi.
– Ầm ầm.
Kim Linh Châu đột nhiên đánh lên từ trên không trung, tựa hồ như là đang tìm kiếm cái gì vậy.
Lúc này Nhạc Thành đang tu luyện nên không biết, sáng sớm hôm sau, Nhạc Thành từ từ đình chỉ tu luyện, ngay lập tức hắn thở ra một ngụm trọc khí thật dài.
Nhạc Thành mở hai mắt ra, hai sợi tinh quang trong mắt hắn lóe lên rồi biến mất.
– Linh Châu thượng cổ, ta tới đây.
Khóe miệng của Nhạc Thành nở ra một nụ cười sau đó hắn thu dọn rồi ra khỏi gian phòng.
– Ra mắt tộc trưởng, đại đổi trưởng mời tộc trưởng tới long đàm.
Vừa ra khỏi phòng Nhạc Thành đã thấy hai người thuộc đội hộ vệ Kim Long cất tiếng nói.
– Đại đội trưởng đã tới Long Đàm rồi sao?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, hôm qua Nhạc Hạo và Nhạc Duy đã nói sáng sớm tới tìm mình tại sao hiện tại vẫn chưa tới.
– Tộc trưởng, hôm qua đại đội trưởng và lão tộc trưởng đã tới Long Đàm, trong Long Đàm đã xảy ra một chuyện quỷ dị.
Một người thuộc đội hộ vệ Kim Long cất tiếng nói.
– Long Đàm xảy ra chuyện gì?
Nhạc Thành biến đổi sắc mặt mà hỏi.
Nhạc Thành biết rõ linh châu thượng cổ hiện ở Long Đàm, không phải linh châu thượng cổ gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn chứ?
– Bẩm tộc trưởng, chúng ta cũng không biết là chuyện gì, tộc trưởng tới Long Đàm hẳn là biết.
Một người khác cất tiếng trả lời.
– Mau, chúng tam au đi.
Nhạc Thành vội vàng nói, lúc này hắn cũng cảm thấy sốt ruột.
Một canh giờ sau, Nhạc Thành đã tới một chỗ dưới vách núi, hiện tại có tới hai ba trăm người thuộc đội hộ vệ Kim Long ở đây.
Đánh giá đám người trong đám hộ vệ Kim Long mỗi người đều có thực lực thất tinh Đấu Tôn hay bát tinh Đấu Tôn, mà lúc này Nhạc Thành còn phát hiện ra có cả ma pháp sư cấp tám hậu kỳ ở đó.
– Ra mắt tộc trưởng.
Một người trong đám hộ vệ Kim Long hành lễ với Nhạc Thành, tất cả mọi người đều đã biết Nhạc Thành chính là tộc trưởng của Nhạc gia.
Những người thuộc độ hộ vệ Kim Long không theo phe trưởng lão cũng không phải là những người trung lập mà là những người có thực lực mạnh nhất, trực tiếp nghe sự sắp xếp của tộc trưởng.
– Không cần đa lễ, đại đội trưởng của các ngươi ở đây sao?
Nhạc Thành xuống mặt đất mà cất tiếng hỏi, bây giờ Nhạc Thành đang nóng lòng muốn nhìn thấy linh châu thượng cổ.
– Bẩm tộc trưởng, đại đội trưởng hiện tại đang ở long đàm.
Một người thuộc đội hộ vệ Kim Long cất tiếng nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành nghe xong liền đi tới trước cửa động, Long Đàm hẳn là ở bên trong.
Vừa đi tới cửa động, Nhạc Thành đã cảm nhận được một luồng linh khí lớn tràn ngập, linh khí lớn như vậy Nhạc Thành cũng cảm thấy khẩn trương, khó trách Nhạc gia muốn đem đội hộ vệ Kim Long tới đây tu luyện, linh khí nồng đậm như thế mặc dù bọn họ không thể hấp thu chuyển hóa thành Đấu Khí nhưng đối với người bình thường mà nói việc tu luyện ở đây tốt hơn nơi binh thường rất nhiều.
Cái này giống như là phòng tu luyện trong đấu khí học viện vậy, linh khí rất nồ đậm, người bình thường tu luyện sẽ nhanh hơn rất nhiều, cái này đối với bất kỳ gia tộc nào mà nói đều có sức dụ hoặc rất lớn.
– Tộc trưởng, ở bên trong Long Đàm rất nguy hiểm, tộc trưởng có đi hay không?
Một người thuộc đội hộ vệ Kim Long đã nói với Nhạc Thành.
Vừa nói xong thì Nhạc Thành đã đi vào bên trong cửa động, bên trong linh khí ngày càng trở nên nồng đậm, Nhạc Thành bây giờ đã khống chế Hạo Thiên Tháp xoay tròn, Hỏa Linh Châu cũng tràn ngập hồng mang chói mắt, khí tức nóng bỏng ngập tràn bên trong Hạo Thiên Tháp.
Nhạc Thành bây giờ mặc dù không nhìn thấy Linh Châu thượng cổ nhưng từ Hạo Thiên Tháp hắn đã phán đoán được ra trăm phần trăm ở bên trong có một viên linh châu thượng cổ.
Đi vào bên trong, một đầm nhỏ mấy nghìn thước xuất hiện ở trong mắt của Nhạc Thành, phía trước mắt giống như là tiên cảnh.
– Ầm ầm.
Ở giữa không trung nổi lên một hài nhi ôm lấy linh châu thượng cổ bày lên quang mang chói mắt, ánh sáng trực tiếp chiếu vào thân thể Kim Long của Nhạc Hạo.
– Đây là, đây là…
Nhạc Thành không tự chủ được mà nhìn viên linh châu màu vàng ở trên không trung:
– Đây là Kim Linh Châu.
Trong lòng Nhạc Thành không nhịn được mà kích động, viên linh châu màu vàng chuyển động tuyệt đối là Kim Linh Châu ghi lại ở trong Hạo Thiên Tháp.
Nhạc Thành cuối cùng cũng đã nhìn thấy viên linh châu thượng cổ thứ hai.
– Xoẹt xoẹt.
Kim Linh Châu không ngừng xoay tròn ở trên không trung, song nước ở trên mặt hồ bị kích khởi tới hơn trăm thước.
Mà xung quanh Kim Linh Châu lúc này kim mang tràn ngập, một mảng khí tức cường hãn xuất ra, giữa không trung có mấy trăm người đang đồng loạt chống lại Kim Linh Châu.
– Nhạc Thành, tại sao ngươi lại vào đây.
– Có vấn đề gì, xảy ra chuyện gì vậy?
Nhạc Thành cất tiếng nói, hắn nhìn thấy mấy trăm người thuộc đội hộ vệ Kim Long thì không khỏi thấy bất ngờ.
– Đêm qua Linh Châu đột nhiên có biến hóa, gặp người là công kích, tựa hồ như muốn rút khỏi long đàm, đã có không ít người bị đánh cho trọng thương, ngay cả ta cũng không ngăn cản được nó.
Nhạc Duy cất tiếng nói, sắc mặt trở nên tái nhợt, hẳn là đối phó với Kim Linh Châu đã làm cho hắn tiêu hao không ít thực lực.
Khuôn mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, hắn cảm nhận được sự biến hóa của Hỏa Linh Châu, hẳn là Kim Linh Châu cũng cảm ứng được Hạo Thiên Tháp nên mới xảy ra biến hóa này.
– Xoẹt xoẹt.
Kim Linh Châu công kích mọi người, lơ lửng ở trên không trung, quang mang của Kim Linh Châu ngày càng trở nên nồng đậm, một luồng khí tức cường hãn vô cùng được khuếch tán.
Một đám hộ vệ của đội hộ vệ Kim Long nhìn thấy Kim Linh Châu thì cũng bất động, không cử động gì, chỉ là trên mặt bọn họ đều lộ ra vẻ nghi hoặc, linh châu đã công kích mọi người một đêm, tại sao lại dừng lại.
Nhạc Thành ngẩng đầu lên nhìn Kim Linh Châu ở trên không trung, thần thức của Nhạc Thành biết được Kim Linh Châu đã chăm chú về phía mình.
– Xoẹt xoẹt.
Quang mang của Kim Linh Châu trở nên tràn ngập, ngay lập tức nó bắn ra một quang mang chói mắt về phía Nhạc Thành.
Đáng chết.
Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, Kim Linh Châu bắn về phía hắn, Nhạc Thạch dĩ nhiên là biết có quan hệ tới Hạo Thiên Tháp, lúc này Hỏa Linh Châu Nhạc Thành vẫn chưa muốn cho đám người Nhạc Duy biết rõ.
– Xoẹt.
Thân ảnh của Nhạc Thành biến mất ngay tại chỗ, quang mang của Kim Linh Châu Nhạc Thành không dám tùy tiện chạm vào, vừa rồi ngay cả Nhạc Hạo cũng bị Kim Linh Châu đánh bay, điều này đủ thấy Kim Linh Châu cường hãn thế nào.
– Tộc trưởng chú ý.
Đột nhiên không ít người đánh về phía Kim Linh Châu.
– Ầm ầm.
Sau mấy đạo lực lượng va chạm, ở giữa không trung lực lượng khổng lồ khuếch tán ngăn ở trước Kim Linh Châu.
– Hừ, ta muốn xem ngươi đối với ta thế nào.
Nhạc Thành xuất hiện một lần nữa ở trên không trung, sau đó thủ ấn của hắn nghiêng nghiêng đánh tới, thanh mang trở nên tràn ngập.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Phát Thanh Khủng Bố [Dịch] Phát Thanh Khủng Bố](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Phat-Thanh-Khung-Bo-Audio-Truyen.jpg)



