[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 20 : Đoàn Gia (c191-c200)
❮ sautiếp ❯Chương 191: Đoàn Gia
#
L
ệnh Hồ Hạo Thiên cũng mấy lần ra giá, nhưng với số tiền một vạn sáu nghìn kim tệ thì cũng đành phải nhịn đau bỏ ra, một vạn sáu nghìn kim tệ đối với hắn mà nói đã là một con số cực hạn, khuôn mặt của hắn lập tức trở nên khó xử.
Nhạc Thành thấy thế thì biết rằng Lệnh Hồ Hạo Thiên muốn mua thanh kiếm này, bảo kiếm do ma pháp sư cấp bảy luyện chế cũng được xem là tốt.
– Hạo Thiên, ra giá đi, biểu ca mua giùm đệ, đệ cứ yên tâm ra ra giá.
Nhìn thấy vẻ khó xử của Lệnh Hồ Hạo Thiên, Nhạc Thành hơi cười cười.
– Đa tạ biểu ca, nhưng mà đệ có một số thắc mắc.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cất tiếng nói, hắn cũng biết rằng biểu ca đã dùng một vạn tám nghìn kim tệ để mua xà nữ, bây giờ lại còn mua thanh kiếm này cho mình thì thật tốn quá nhiều tiền.
– Tiểu tước gia, nếu như cậu thích thì cứ ra giá đi, số kim tệ đó không đáng gì đâu.
Yêu Cơ cất tiếng nói với Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Hạo Thiên,không có gì đâu, cứ ra giá là được.
Nhạc Thành cũng khẽ gật đầu với Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Hai vạn chín nghìn năm trăm kim tệ.
Do dự một chút, Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng không cự tuyệt, dù sao hắn cũng thích thanh kiếm này.
Vừa nghe thấy Lệnh Hồ Hạo Thiên ra gía, Mộ Dung Nam ở bên cạnh hoàn toàn tức giận, bởi vì thanh kiếm này hắn rất muốn có.
– Ba vạn kim tệ.
Mộ Dung Nam một lần nữa cắn răng ra giá, bởi vì ba ngày sau chính là sinh nhật của quốc cữu, hắn muốn có một lễ vật để tặng.
Lần này đi sinh nhật của quốc cữu, nhất đinh phải có một lễ vật lớn, quốc cữu của hắn chính là thống lĩnh cấm quân Cửu Môn đề đốc, cũng có danh hiệu Công tước, nếu như mình được cậu mình ưa thích thì không chừng mình cũng được lập thành thái tử cũng nên.
– Ba vạn năm trăm kim tẹ.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng không để ý tới Mộ Dung Nam, hắn rất ưa thích thanh kiếm này nên tiếp tục ra giá.
Lệnh Hồ Hạo Thiên vừa ra giá, ánh mắt của Mộ Dung Nam liền chuyển sang một vẻ băng lãnh.
– Ba vạn một nghìn kim tệ.
Mộ Dung Nam cắn răng đến chảy máu mà ra giá, giá tiền này đã vượt qua cực hạn của hắn.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng do dự, giá tiền này thật sự quá cao.
– Ba vạn hai nghìn kim tệ.
Nhạc Thành thấy vậy thì liền trợ giúp Lệnh Hồ Hạo Thiên ra giá, số kim tệ này Nhạc Thành không coi vào đâu.
– Ba vạn hai nghìn kim tệ, còn ai ra giá cao hơn không?
Thấy vậy cô gái xinh đẹp kia cũng kích động lên, không ngờ tối nay lại bán được một số tiền lớn như vậy.
Mộ Dung Nam oán hận cắn răng nhìn Lệnh Hồ Hạo Thiên, ba vạn hai nghìn kim tệ hắn không trả nổi.
– Ba vạn hai nghìn kim tệ lần một, hai ba, thành giao….
Cô gái xinh đẹp cao hứng nói.
– Đa tạ biểu ca.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cao hứng nói với Nhạc Thành, một thanh bảo kiếm do ma pháp sư cấp bảy luyện chế có thể tăng không ít thực lực, nếu như không có biểu ca trợ giúp thì hắn cũng không mua nổi.
– Huyền Tố, Hạo Thiên đây là mười viên lục phẩm sơ giai đan dược, các ngươi ăn vào sẽ có trợ giúp lớn cho việc tu luyện ma pháp và đấu khí.
Nhạc Thành nói xong lấy ra hai bình ngọc đưa cho hai người.
Đối với biểu đệ và biểu muội của mình, Nhạc Thành cũng phải có một số lễ vật gặp mặt.
– Đúng là lục phẩm sơ giai đan dược.
Lệnh Hồ Hạo Thiên và Lệnh Hồ Huyền Tố tiếp nhận lấy bình ngọc trong tay của Nhạc Thành, từ đậu bọn họ còn tưởng biểu ca nói đùa, nhưng với kiến thức của bọn họ có thể nhìn ra bên trong là lục phẩm đan dược.
Mười viên lục phẩm sơ giai đan dược cùng với sáu viên lục phẩm trung giai đan dược, có giá tới hơn hai trăm kim tệ, bọn họ ở phủ công tước từ nhỏ đến giờ cũng chưa từng thấy quá, vật này thật sự quá quý giá.
– Biểu ca, thứ này thật sự quá quý giá.
Lệnh Hồ Hạo Thiên và Lệnh Hồ Huyền Tố cất tiếng nói.
– Các đệ muội cứ nhận đi, xem như là lễ gặp mặt của biểu ca, chỉ là hai người đừng nói cho phụ thân biết.
Nhạc Thành nói với hai người, đối với những chuyện này hắn không muốn cho cô cô của mình và Lệnh Hồ Vô Địch biết để hai người khỏi kinh ngạc.
– Đa tạ biểu ca.
Lệnh Hồ Hạo Thiên và Lệnh Hồ Huyền Tố cũng cao hứng không thôi, nhanh chóng thu cả hai vào trong trữ vật giới chỉ.
Vật phẩm đấu giá kế tiếp chính là một cây linh dược có thể luyện chế đan dược thất phẩm, cai này cũng không khiến cho Lệnh Hồ Hạo Thiên chú ý, linh dược ở trên người Nhạc Thành cũng khong ít, ở trong lòng đất của Vĩnh Hằng tháp Nhạc Thành lấy cũng đủ sử dụng mười năm.
Sau khi rời khỏi đấu giá đại hội, Lệnh Hồ Hạo Thiên trực tiếp nhận thanh kiếm do ma pháp sư cấp bảy luyện chế, về phần hai xà nữ, Nhạc Thành liền bảo người của Tử Kinh thương hội hãy đưa trực tiếp tới phủ công tước.
Rời khỏi đấu giá đại hội, Lệnh Hồ Hạo Thiên và Lệnh Hồ Huyền Tố hai người tâm tình vô cùng tốt, bọn họ dự định hồi phủ, hôm nay đi dạo quả là không tệ.
Mà ở cách đại họi đấu giá không xa, có mười mấy người vây quanh đoàn người Nhạc Thành, trong đó có Mộ Dung Nam.
– Lệnh Hồ Hạo Thiên, hôm nay ngươi cố ý đối địch với cả bổn hoàng tử sao.
– Mộ Dung hoàng tử, ngươi tốt nhất chớ chọc ta, ta không có hứng thú đối nghịch với ngươi.
Lệnh Hồ Hạo Thiên nhìn thấy đoàn người của Mộ Dung Nam vây quanh thì hơi biến sắc, nhìn thấy đoàn người đối phương toàn là cao thủ đấu vương hơn nữa trong đó còn có một thập tinh đấu vương.
– Vậy tại sao ngươi lại lấy tranh giành đồ vật với ta, mau đưa thanh kiếm do ma pháp sư cấp bảy cho ta, nếu không ta sẽ giáo huấn ngươi.
Mộ Dung Nam nói với Lệnh Hồ Hạo Thiên, hai người đều là mười sáu mười bảy tuổi, có vẻ Mộ Dung Nam lớn hơn một chút.
– Mộ Dung Nam, ngươi tránh cho ta, nếu không ta sẽ không khách khí với ngươi.
Lệnh Hồ Huyền Tố khẽ cất tiếng, nàng ta cũng không sợ hoàng tử này.
Nhạc Thành đánh giá đoàn người của Mộ Dung Nam, ngay cả một đấu hoàng cũng không có.
– Hừ, xem ra hôm nay ta không giáo huấn ngươi thật tốt thì không được.
Mộ Dung Nam hung hăng nói:
– Đừng tưởng rằng cha ngươi là Lệnh Hồ Vô Địch mà ta sợ ngươi, ta hôm nay muốn ngươi biết rõ, ta là hoàng tử, các ngươi không thể so sánh.
Nói xong, Mộ Dung Nam liền nói với người sau lưng:
– Các ngươi lên cho ta, giáo huấn bọn chúng cho thật tốt, lấy bảo kiếm lại cho ta.
Lập tức mấy người sau lưng của Mộ Dung Nam liền ào ào lao tới.
Lệnh Hồ Hạo Thiên và Lệnh Hồ Huyền Tố biến đổi sắc mặt, hai người mặc dù là có thực lực đấu vương và ma pháp sư cấp năm nhưng đối phó với những người này thì cũng không phải là đối thủ.
– Hừ, một hoàng tử nho nhỏ mà cũng ngạo mạn, Thông Thiên, Khiếu Thiên, hai người các ngươi giáo huấn bọn chúng thật tốt cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Vâng, chủ nhân.
Hai thân ảnh như tia chớp ở đằng sau Nhạc Thành vụt ra, hóa thành hai chuỗi hư ảnh.
– Thìn thình.
Mấy đạo lực lượng phá hủy vang lên, dẫn dụ chú ý của không ít người xung quanh.
Một lúc sau tất cả những người xung quanh đều ngã xuống, tất cả mọi người đều hấp hối, ngay cả hán tử thực lực thập tinh Đấu vương cũng bị trọng thương nằm trên mặt đất, không còn chút khí tức nào.
– Hoàng tử thì có thể khoa trương sao?
Khiếu Thiên Hổ là người có tính khí nóng nảy nhất, thân ảnh như điện lao tới bên người Mộ Dung Nam, hung hăng một quyền đánh tới.
Khiếu Thiên Hổ tựa hồ như vẫn còn chưa thỏa mãn, theo sát tới hắn mà đá một cước, sau đó vung một quyền xuống.
– Khiếu Thiên, quên đi, chúng ta đi thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói, dù sao cũng là một hoàng tử, giáo huấn một chút là được rồi.
Thấy cảnh tượng này, hai tỷ đệ Lệnh Hồ Huyền Tố và Lệnh Hồ Hạo Thiên liền há hốc mồm trợn mắt, bọn họ đi theo sau biểu ca vốn tưởng biểu ca chỉ là một người bình thường mà thôi, không ngờ lại có thực lực cao như vậy.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 192: Thiên Phú Xà Nữ
#
L
ệnh Hồ Hạo Thiên đi một đoạn đường thì có không ít người nói chuyện, thân phận của Lệnh Hồ Hạo Thiên Lệnh Hồ Huyền Tố và Mộ Dung Nam ở đế đô không ai không biết, không ngờ hôm nay hoàng tử Mộ Dung lại bị đánh cho thê thảm như vậy, xem ra chỉ có Lệnh Hồ công tước mới dám làm.
Một lát sau vệ quân tuần tra của đế đô phát hiện ra Mộ Dung Nam hấp hối thì mới vội vàng đem những người này đi vào trong Đoàn phủ không xa, các vệ quân thuộc Đoàn phủ công tước quan thúc, những người này cũng biết Mộ Dung Nam chính là cháu ngoại của Đoàn Minh Hoa.
Nếu như nói đế đô có người nào có thể chống lại Lệnh Hồ phủ thì tuyệt đối chính là Đoàn phủ, bởi vì Đoàn phủ gia chủ Đoàn Minh Hoa cũng có tước hiệu công tước, đồng thời làm quản lý hoàng cung cấm quân Cửu Môn đề đốc, cộng thêm với việc muội muội của mình chính là phi tử được hoàng đế sủng ái nhất, hắn càng thêm được tín nhiệm, vị trí không hề dưới Lệnh Hồ Vô Địch.
Mà bây giờ ở trong Đoàn phủ có một lão giả tuổi tác cũng không chênh lệnh bao nhiêu với Lệnh Hồ Vô Địch đang nổi giận băng lãnh.
Một lát sau ngự y tiến tới nói:
– Công tước đại nhân, Mộ Dung Hoàng tử chỉ là bị kinh hãi, thương thế cũng chỉ là ngoài da, không có nghiêm trọng.
– Được rồi, các ngươi đi ra ngoài đi.
Đoàn Minh Hoa cất tiếng nói rồi lập tức đi vào trong phòng.
– Nam nhi, con làm sao vậy, ai làm đây?
Đòan Minh Hoa cất tiếng hỏi Mộ Dung Nam, dám đánh Mộ Dung Nam, người này tuyệt đối không phải là bình thường.
– Cữu Cữu.
Nhìn thấy Đoàn Minh Hoa, Mộ Dung Hoa lộ vẻ ủy khuất khóc lên, từ nhỏ đến lớn chưa ai từng dám đánh hắn như vậy, không ngờ hôm nay lại phải nhận sự ủy khuất như thế.
– Cữu cữu, con định muốn mua một thanh kiếm do ma pháp sư cấp bảy luyện chế tặng người, không ngờ bị Lệnh Hồ Hạo Thiên phái người tranh đoạt, cữu cữu, người phải làm chủ giúp con.
Mộ Dung Nam sợ mình hai bàn tay trắng đi tới sinh nhật của Mộ Dung nam nên liền nói dối, đây cũng là một cơ hội để giáo huấn Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Cái gì, hắn dám làm vậy sao?
Đoàn Minh Hoa tưởng rằng hoàng tử nào khác làm thì hắn cũng không có cách nào, không ngờ lại là người của Lệnh Hồ gia thì lập tức nổi giận.
– Khá lắm Lệnh Hồ gia, các ngươi dám khi dễ Đoàn gia, còn đánh cả hoàng tử, muốn tạo phản phải không, Lệnh Hồ Vô Địch ngươi không dạy con ngươi cho tốt thì để ta dạy.
Đoàn Minh Hoa nổi giận nói, hắn đối với Lệnh Hồ Vô Địch vẫn luôn bất hòa, bây giờ càng thêm nổi giận.
Nhạc Thành quay về phủ công tước của Lệnh hồ gia thì vừa vặn Tử Kinh thương hội gửi tới hai xà nữ, mọi người thấy vậy thì đều kinh ngạc, lập tức Nhạc Lan Tâm cũng tìm Nhạc Thành hỏi chuyện.
Kết quả Nhạc Thành tốn không ít miệng lưỡi khiến cho Nhạc Lan Tâm tin rằng hắn không phải mua hai xà nữ để làm tình.
Hai xà nữ lúc bị gửi tới ăn mặc bạo lộ, tóc và trang phục cũng hơi rối, lập tức Nhạc Thành giao hai người này cho Yêu Cơ.
Đi cạnh mình mặc trang phục như vậy không thể được.
Hai canh giờ sau, Yêu Cơ dẫn hai xà nữ tới phòng của Nhạc Thành, lúc này Nhạc Thành nhìn thấy hai xà nữ thì kinh ngạc không thôi, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng Thông Thiên Thử bên cạnh cũng choáng váng.
Chỉ thấy xà nữ này ngũ quan tinh mỹ, toàn thân cao thấp một mảng khí chất trời sinh, cộng thêm thiên sinh mị đồng quả là vũ mị yêu dị, hai người này mặc một bộ váy hồng giống nhau như đúc, bộ ngực sữa nửa lộ nửa ẩn vô cùng mê người.
– Khó trách có nhiều người thích xà nữ như vậy.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, xà nữ như vậy, so với nữ nhân bên cạnh mình cũng không kém bao nhiêu.
– Bái kiến chủ nhân.
Hai xà nữ nhìn thấy Nhạc Thành xong thì theo lời Yêu Cơ biết đây chính là chủ nhân của mình, các nàng nhanh chóng quỳ xuống, các nàng đã được huấn luyện, ai mua mình thì đó chính là chủ nhân, vĩnh viễn không được phản bội.
Hai xà nữ này quỳ xuống nhìn lén Nhạc Thành, các nàng biết rõ, chủ nhân mình mặc kệ thế nào cũng sẽ có một số yêu cầu biến thái, các nàng phải nghe không điều kiện, cho nên trong lòng các nàng không thích bị mua bởi một người biến thái, chỉ là cái này các nàng chỉ chôn giấu sâu trong nội tâm mà thôi.
Bây giờ nhìn thấy người trước mặt mình là một nam tử bất phàm thì các nàng vội vàng vui lên, các nàng đã từng nghe các xà nữ khác nói qua, một số người càng già càng xấu thì càng thích biến thái cực độ, thậm chí đem cả tính mạng ra chơi đùa.
– Các ngươi đứng lên đi.
Nhạc Thành đánh giá hai xà nữ, hai người này đều giống nhau, rất khó phân các người.
– Đa tạ chủ nhân.
Hai xà nữ từ từ đứng lên, nghe thấy ngữ khí của chủ nhân thì vô cùng hòa hoãn, không có cực kỳ yêu thích, các nàng cũng thấy đây là điều tốt.
– Ta mua các ngươi lại, sau này các ngươi là người của ta, các ngươi có muốn thoát khỏi xà nữ thân phận bây giờ không?
Nhạc Thành nói với hai xà nữ.
– Chủ nhân yên tâm, chúng ta được chủ nhân mua về, vĩnh viễn là người của chủ nhân, không bao giờ có ý tưởng không an phận.
Hai xà nữ hoảng sợ, còn tưởng chủ nhân thăm dò lòng trung thành của mình.
– Đứng lên đi, ta không có ý đó, ta chỉ muốn hỏi các ngươi cso muốn thoát khỏi xà khí trên người không mà thôi?
Nhạc Thành mỉm cười nói.
Sở dĩ xà nữ được gọi là xà nữ vì nhân loại rất yêu thích, các nàng được nhân loại và xà nữ tạp giao, thậm chí đại bộ phận xà tộc ma thú cũng không đạt đến cấp bốn cho nên không thể dùng hóa hình đan thành nhân loại, cho nên sinh ra xà nữ có mùi tanh vị lạ, cũng có một chút hình thái xà độc.
– Chủ nhân.
Hai xà nữ căn bản không hiểu Nhạc Thành đang nói điều gì, với kiến thức của các nàng không nghe nói có biện pháp bỏ mùi tanh bẩm sinh trên người nàng, hơn nữa xà nữ cũng không có công năng sinh dục.
– Yêu Cơ, mang các nàng xuống dưới dùng Hóa Hình Đan đi, từ nay về sau ngươi dẫn các nàng đi theo.
Nhạc Thành lập tức nói Yêu Cơ cho hai nàng hóa hình đan, đối với hai xà nữ sẽ rất có tác dụng, dùng qua Hóa Hình Đan, các nàng sẽ biến đổi da lần thứ nhất, Thiên Sinh mị đồng lúc đó cũng sẽ được khai phát.
– Vâng chủ nhân.
Yêu Cơ cất tiếng đáp, tiếp nhận Hóa Hình đan trong tay Nhạc Thành nàng mang hai xà nữ này đi xuống, trong lòng thầm nghĩ hai người này thật may mắn, được chủ nhân nhìn trúng, về sau tiền đồ không thể biết trước.
– Chủ nhân, người mua hai người này làm gì?
Khiếu Thiên Hổ thấy Yêu Cơ mang hai người này xuống xong thì nghi hoặc hỏi Nhạc Thành.
Nhạc Thành nói:
– Các ngươi phải tu luyện nhanh hơn nếu không không bao lâu hai xà nữ này sẽ vượt qua thực lực của các ngươi, nhanh thì ba năm, chậm thì năm năm.
Nhạc Thành dự tính sẽ tự mình huấn luyện hai xà nữ này, vừa vặn mình có một công pháp thích hợp để bọn họ tu luyện.
Sắp xếp xong tất cả, sắc trời đã tối, Nhạc Thành khoanh chân ngồi trên giường mà tu luyện, trong Hạo Thiên tháp có một hồng linh châu không ngừng tràn ra một linh khí lớn, bây giờ Nhạc Thành tu luyện còn tốt hơn cả khi tu luyện ở Đấu khí phòng chữ thiên, tiến bộ rất nhanh.
Một đêm không có gì, sáng sớm hôm sau, Yêu Cơ dẫn hai người tới gian phòng của Nhạc Thành, chỉ thấy thân hình của bọn họ rực sáng, trên thân thể làn da vàng cũng đã hoàn toàn tróc ra, lộ ra làn da trắng như tuyết, khí tức xà cũng không còn nữa.
– Đa tạ chủ nhân.
Hai xà nữ quỳ xuống cảm tạ Nhạc Thành, dùng đan dược xong các nàng cũng biết mình biến hóa cho nên cảm kích không thôi.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
CHương 193: Lưỡng nữ trúc cơ.
– Được rồi, hôm nay các ngươi hãy cùng ta tu luyện, các ngươi là song bào thai, từ nay ta gọi các ngươi là đại song và tiểu song.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Tu luyện, chủ nhân muốn chúng ta tu luyện đấu khí và ma pháp?
Đại Song và Tiểu Song nghi hoặc hỏi.
– Không phải, tu luyện đấu khí và ma pháp với các ngươi quá lãng phí.
Nhạc Thành mỉm cười, Nhạc Thành muốn cho hai nàng tu luyện một công pháp ở hoa hạ, mặc dù không bằng Hỗn Nguyên Chân kinh nhưng cũng không kém nhiều.
Lập tức Nhạc Thành bảo hai nàng khoanh chân ngồi xuống, vận một luồng chân khí rót vào người hai nàng, hiện tại Nhạc Thành muốn đả thông kinh mạch của cả hai, tận lực muốn thay hai nàng đột phá tới Trúc Cơ, nếu như hai nàng tự mình tu luyện thì phải một năm mới đạt tới được.
Ba canh giờ sau sắc mặt cảu Nhạc Thành đã hơi trắng bệch, hai nàng toàn thân đã được đả không toàn kinh mạch nhưng Nhạc Thành cũng tiêu hao không ít chân khí.
Lúc ở Hoa Hạ một số tôn sư cũng thay đệ tử làm như vậy, tuy nhiên tu vi của mình sẽ bị hao tổn một chút.
Bỗng dưng, Nhạc Thành biến đổi thủ ấn trong tay, chỉ thấy hai nàng xếp bằng trước mặt Nhạc Thành, không ngừng xoay tròn, lập tức Nhạc Thành hóa chưởng thành chỉ, trên ngón tay ngưng tụ thành một mảng thanh mang, không ngừng điểm vào huyệt vị của hai nàng.
Một lát sau, Nhạc Thành thu hồi chân khí trong tay lại, lập tức hắn thở dài một hơi, sau đó nhét vào một viên Phục Hồi Đan vào trong miệng mình, cũng may hiện tại tu vi của Nhạc Thành đã đạt tới Kim Đan trung kỳ nếu thấp hơn một chút thì không có cách nào giúp các nàng đả thông kinh mạch.
Lúc này trên người hai nàng đã bị một thanh sắc quang mang bao phủ, thoạt nhìn vô cùng quỷ dị, Yêu Cơ vẫn đứng trong gian phòng, nhìn thấy cảnh tượng thần kỳ này thì kinh ngạc không thôi, không hiểu chủ nhân đang làm gì.
Đợi đến lúc thanh mang trên người hai nàng hơi nhạt đi, Nhạc Thành lấy hai viên Trúc Cơ đan đưa vào trong miệng hai nàng, bởi vì hiện tại hai nàng không biết mình có năng lực Trúc Cơ cho nên Nhạc Thành từ từ không chế chân khí của mình xuyên qua kinh mạch của hai nàng.
Cái này so với việc đả thông kinh mạch còn tiêu hao chân khí xong, sau khi chấm dứt hai canh giờ, Nhạc Thành đã mệt mỏi không chịu được, so với một trận chiến kịch liệt còn mệt hơn, mà Trúc Cơ của hai nàng cũng đã xem như là thành công.
Lập tức sau đó Nhạc Thành liền dạy hai nàng cách tu luyện, đây cũng là một chuyện phiền phức, cũng may hai nàng chưa từng tu luyện Đấu Khí và Ma pháp, giống như là tờ giấy trắng cho nên cũng hiểu lời Nhạc Thành hơn.
Nhạc Thành giảng giải kỹ lưỡng xong liền giao cho hai nàng một chút đan dược rồi bảo Yêu Cơ đưa hai nàng trở về phòng tu luyện, lúc này một ngày đã trôi qua, suốt thời gian một ngày, Nhạc Thành chỉ mới giúp hai nàng đột phá tới Trúc Cơ thành công.
Đối với Trức Cơ của hai nàng, Nhạc Thành rất hài lòng, bởi vì nguyên nhân thể chất của hai nàng cộng thêm với công pháp tu luyện và đại ượng đan dược, thực lực ba đến năm năm sau chắc chắn sẽ đột phá tới Kim Đan kỳ, điều này nếu như tu chân giả ở Hoa Hạ biết được sẽ bị hù chết, Kim Đan kỳ nếu thiên phú tốt thì sau một trăm năm cũng mới có thể đột phá tới được.
Vì hai nàng Trúc Cơ, Nhạc Thành tiêu hao không ít chân khí, một lát sau hắn cũng tiến nhập vào trạng thái tu luyện.
Điều hắn kỳ quái chính là linh khí nồng đậm của Hỏa Linh Châu mỗi ngày đều bị Nhạc Thành hấp thu tuy nhiên không để lại dấu vết nồng đậm nào.
Đối với Hỏa Linh Châu Nhạc Thành ngoại trừ biết rõ mình có thể khống chế hai Hỏa Long thì còn có thể cung cấp linh khí.
Nhạc Thành thậm chí suy nghĩ, nếu như mỗi ngày mình hấp thu linh khí của mười viên Khỏa LinH Chân thì linh khí không biết sẽ đạt tới trình độ nồng đậm như thế nào, có lẽ là vô cùng khủng bố, chỉ là Nhạc Thành cũng biết, chín viên linh châu khác rơi xuống đâu không rõ, muốn thu thập lại quả là một điều quá xa vời.
Mà Nhạc Thành đang tiến vào trạng thái tu luyện thì lúc này ở phủ công tước Lệnh Hồ đã xảy ra một chuyện lớn, tiểu tước gia hôm nay ra ngoài đi chơi đã bị người ta đánh cho, vô cùng thê thảm, quan trọng nhất là bảo kiếm của tiểu tước gia cũng bị người ta đoạt đi, ma mà hôm nay Lệnh Hồ Huyền Tố ở hà tu luyện cho nên không ra ngoài.
– Hạo Thiên, là ai làm vậy?
Lệnh Hồ Vô Địch nhìn thấy vết thương trên người đứa con của mình thì lập tức bạo nộ, ngay cả con của mình mà cũng dám đánh, quả thực không để mình vào mắt. nhìn thấy thảm trạng của đứa con thì không kìm nổi mà đau lòng.
– Phụ thân, là người của Đoàn gia làm, con nhận ra người của Đoàn gia, bọn họ còn đoạt bảo kiếm của con, trong đó có một cường giả Đấu Hoàng.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cắn răng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
– Đoàn gia, hừ, tên Đoàn Minh Hoa khốn kiếp này, Lệnh Hồ Vô Địch ta thề không đội trời chung với ngươi.
Lệnh Hồ Vô Địch giận dữ nói.
– Hạo Thiên, rốt cuộc là chuyện gì vậy, mau nói cho mẫu thân biết.
Nhìn thấy con mình bị thương, Nhạc Lan Tâm đau xót thương yêu không ngừng.
– Mẫu thân.
Lệnh Hồ Hạo Thiên đem mọi chuyện nói qua một lần, hóa ra Lệnh Hồ Hạo Thiên hôm nay mang theo mười mấy hộ vệ đến nhà bạn chơi, không ngờ bị người của Đoàn gia vây công rồi động thủ, Lệnh Hồ Hạo Thiên mang theo hộ vệ cũng có một người là thập tinh Đấu vương, không ngờ đối phương còn có cường giả Đấu Hoàng.
Mọi người không những bị đánh mà giới chỉ của Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng bị cướp ddi.
– Đoàn gia này thật là ép người quá mức, chàng phải làm chủ cho Hạo Thiên đó.
Nhạc Lan Tâm đau lòng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
– Phu nhân, cái này phu nhân yên tâm, hôm nay sắc trời đã tối, ngày mai ta sẽ không tha cho người của Đoàn gia
Lệnh Hồ Vô Địch nói.
Sau đó Nhạc Lan Tâm nghi hoặc hỏi Lệnh Hồ Hạo Thiên?
– Hạo Thiên con nói cho ta biết kiếm của con là biểu ca bỏ ra ba vạn hai nghìn kim tệ mua tặng cho con phải không?
– Đúng thế mẫu thân, biểu ca mua cho con ở đấu giá đại hội.
Lệnh Hồ Hạo Thiên khẳng định nói.
– Lan Tâm cái này có vấn đề gì sao?
Lệnh Hồ Vô Địch nghi hoặc hỏi Nhạc Lan Tâm.
– Vô Địch chàng còn nhớ không, trước kia muội đã nói với huynh tình huống của Nhạc gia, mặc dù có chút gia sản nhưng cũng không thể mua được vật quý giá như vậy tặng cho Hạo Thiên.
Nhạc Lan tâm cất tiếng nói, lúc nàng rời khỏi Nhạc gia, tình huống của Nhạc gia không hề lạc quan.
– Điều này cũng không có gì lạ, không chừng mấy năm nay tình huống đã khá hơn nhiều.
Lệnh Hồ Vô Địch cất tiếng nói:
– Hạo Thiên, con nghỉ ngơi đi, sáng mai ta sẽ đến Đoàn gia đòi lại công đạo cho con.
Hôm nay chín là sinh nhật của gia chủ Đoàn gia, cái này là một đại sự, không ít quý tộc và vương công đại thần đều đến, cả phủ công tước trở nên sáng rực.
Đoàn gia phủ công tước tọa lạc cách không xa Lệnh Hồ phủ công tước, chiếm diện tích cũng mấy nghìn thước, dù sao hoàng cung phụ cận đều là phủ đệ của vương công đại thần.
Sắc trời vừa sáng, Nhạc Thành từ trong đan điền thở ra một hơi dài, hai sợ tinh quang ở trong mắt của hắn bắn ra.
Cảm thấy chân khí trong người đã tràn đầy, Nhạc Thành lẩm bẩm nói:
– Có Hỏa Linh Châu tốc độ tu luyện thật là nhanh.
– Chủ nhân, không tốt có một số chuyện xảy ra.
Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng Yêu Cơ Thông Thiên Thử ở ngoài phòng nói với Nhạc Thành.
– Xảy ra chuyện gì, các ngươi mau nói đi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Chủ nhân, thuộc hạ nghe nói hôm qua tiểu tước gia bị người ta đánh không hề nhẹ.
Mọi người vừa đi vào trong gian phòng Tử Điện Mãng liền nói.
– Cái gì, là ai làm?
Nhạc Thành hơi biến đổi sắc mặt, nói thế nào thì hắn cũng là biểu ca của Lệnh Hồ Hạo Thiên, chuyện này hắn không thể không quan tâm.
– Chủ nhân, nghe nói là cữu cữu cữu của hoàng tử hôm trước, người của Đoàn gia làm, tựa hồ như muốn nhắm vào Lệnh Hồ gia.
Tử Điện Mãng nói.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 194: Đoạn Quý Phi
#
– Đ
oàn gia sao?
Nhạc Thành thì thào trong miệng, sau đó hắn lập tức nói với người đối diện.
– Ta đi ra ngoài trước một chút, các ngươi ở đây chờ ta.
Một lát sau Nhạc Thành đi tới nơi ở của Nhạc Lan Tâm, cũng nhận thấy Lệnh Hồ Huyền Tố đang ở nơi này.
– Nhạc Thành, ta vừa vặn có chuyện tìm con.
Nhạc Lan Tâm cất tiếng nói với Nhạc Thành, cùng với Nhạc Thành đi vào trong đại sảnh.
– Chuyện gì vậy cô cô?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, nhìn thần sắc của Nhạc Lan Tâm thì hình như có chuyện muốn nói.
– Thành nhi, bảo kiếm của Hạo Thiên có phải là do con mua không?
Nhạc Lan Tâm hỏi Nhạc Thành.
– Đúng thế cô cô, có sao không, con thấy Hạo Thiên thích nên mua tặng cho đệ ấy.
Nhạc Thành trả lời, không biết cô cô hỏi chuyện này làm gì.
– Thành nhi, tại sao con lại tốn nhiều kim tệ như vậy, con thật sự là không hiểu chuyện.
Nhạc Lan Tâm trừng mắt nhìn Nhạc Thành sau đó móc tinh tạp ra nói với hắn:
– Ở đây có ba mươi vạn kim tệ, vốn ta muốn đưa cho con từ lâu rồi, lần sau con cũng đừng mua loạn cái gì cho Hạo Thiên.
Nhạc Thành liền hơi bất đắc dĩ, hóa ra cô cô vẫn tưởng rằng Nhạc gia mình vẫn như mấy năm trước.
– Cô cô, người yên tâm, Nhạc gia hiện tại đã không còn là Nhạc gia trước kia.
Nhạc Thành nói với Nhạc Lan Tâm mà tự nhủ trong lòng.
– Vậy con trước hết cũng hãy nhận lấy, coi như là lễ gặp mặt.
Nhạc Lan Tâm cố ý đưa tinh tạp cho Nhạc Thành, một bên Lệnh Hồ Huyền Tố cũng không biết nói sao.
Vốn nàng muốn nói cho mẫu thân mình biết biểu ca hôm qua tặng cho bọn họ đan dược trị giá mấy trăm vạn kim tệ nhưng biểu ca đã nói rằng đừng nói cho mẫu thân biết cho nên nàng cũng đành kìm chế.
– Cái này…
Nhạc Thành do dự một chút cũng chỉ có thể nhận lấy.
– Cô cô, con nghe nói Hạo Thiên xảy ra chuyện, không biết là chuyện gì?
Nhạc Thành hỏi Nhạc Lan Tâm.
– Biểu ca, chính là tên cữu cữu của tên hoàng tử hôm trước làm, đệ đệ lần này bị thương không nhẹ.
Lệnh Hồ Huyền Tố tiếp lời nói.
– Đúng là Đoàn gia sao, thật là muốn chết!
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, sau đó lập tức nói:
– Hạo Thiên ở đâu, huynh muốn đi gặp đệ ấy một chút.
– Vừa mới đi cùng phụ thân tới Đoàn gia không lâu, cũng không biết sự tình sẽ náo nhiệt thành như thế nào nữa, tính tình của cô phụ ngươi cũng thật nóng nảy.
Nhạc Lan Tâm cất tiếng nói.
– Cô cô, con cũng đi xem.
Nhạc Thành cất tiếng nói, Lệnh Hồ Vô Địch đi tìm Đoàn gia mình đi theo nhìn cũng tốt.
– Thành nhi, con cẩn thận một chút, nếu có tránh chấp thì tránh xa một chút.
Nhạc Lan Tâm lo lắng nói, nàng biết chất nhi này từ nhỏ trói gà không chặt, nếu không cẩn thận bị thương thì thật không tốt.
– Con biết rõ cô cô, người cứ yên tâm đi.
Nhạc Thành cũng không giải thích liền rời khỏi gian phòng của mình.
– Khiếu Thiên, Tử long, Thông Thiên, Yêu cơ các ngươi đi theo ta tới Đoàn gia, Đại Song và Tiểu song các ngươi trở về phòng tiếp tục tu luyện.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Chúc mừng công tước đại nhân hôm nay sinh nhật, chúc mừng.
Mới sáng sớm đã có không ít người tiến vào phủ công tước của Đoàn gia.
– Đại nhân, Đoạn Quý Phi đã đến.
Đoạn Minh Hoa sáng sớm đã cùng với các vương công đại thần quý tộc tiếp đãi, nghe thấy muội muội của mình cũng đến đây thì vui vẻ trong lòng, vội vàng ra ngoài cửa nghênh đón.
Không ít người thầm nghĩ trong lòng, nếu như mình có một muội muội được hoàng thượng sủng ái như vậy thì tốt rồi, cũng được hoàng thượng tín nhiệm, địa vị kéo lên.
Một lát sau, Cấm vệ quân ở Hoàng thành mở đường, có một cỗ xem ngựa quý báu từ từ đi vào, trong tầm mắt của mọi người, chiếc xe ngựa này vô cùng sang trọng.
Sau đó chiếc xe ngựa liền dừng ở trước cửa nhà Đoàn gia, một thiếu phụ kiều mỵ xuất hiện từ từ đi xuống, nữ tử này chỉ khoảng chừng ba mươi tuổi xuân, lúc còn trẻ tuyệt đối là một tuyệt sắc mỹ nữ.
– Bái kiến quý phi nương nương.
Đoàn Minh Hoa mỉm cười cất tiếng, tuy hắn là ca ca của quý phi nhưng cũng vẫn phải theo quy củ của hoàng tộc.
– Đại ca, hôm nay là sinh nhật huynh huynh không cần phải đa lễ, hoàng thượng bởi vì chuyện của hoàng tử tuyết lâm đế quốc cho nên không đên, liền phái nô tỳ tới thăm hỏi, đồng thời còn tặng một viên thất phẩm đan dược.
Đoạn Quý phi cất tiếng nói.
– Thất phẩm đan dược.
Những vương công đại thần nghe thấy vậy thì đều hâm mộ, một viên đan dược thất phẩm có giá trị thật là xa xỉ, cho dù là hai trăm vạn kim tệ cũng khó mà có thể mua được.
– Đa tạ bệ hạ ban thưởng, từ nay thần nhất định sẽ tận tâm tận lực vì đế quốc.
Đoạn Minh Hoa lập tức nói.
– Đoạn Minh Hoa, ngươi mau lăn ra đây.
Bỗng nhiên từ trên không trung truyền tới một tieng gầm, sau đó một thanh âm chấn động truyền tới, một lát sau mấy trăm chiến giáp binh sĩ xuất hiện, đừng đầu chính là Lệnh Hồ Vô Địch.
Thấy cảnh tượng như vậy, tất cả các vương công đại thần cũng biết Lệnh Hồ Vô Địch tới đây để tìm phiền toái, không biết Đoạn Minh Hoa tại sao lại chọc phải hắn.
– Lệnh Hồ Vô Địch, ngươi tới đây làm gì?
Nhìn thấy Lệnh Hồ Vô Địch hung hăng, Đoạn Minh Hoa đã sớm biết mục đích của đối phương.
– Lão tử tới tính sổ ngươi, ngươi tại sao lại đánh bị thương con trai ta, hôm nay ta tới chính là để tìm công đạo.
Lệnh Hồ Vô Địch cả giận nói.
– Lệnh Hồ Công tước khẩu khí thạt là lớn.
Đoạn Quý phi tiếp lời nói.
– Bái kiến quý phi.
Lệnh hồ Vô địch đang nổi giận thấy Đoạn Quý Phi cũng ở nơi này thì cũng phải thi lễ nghi.
– Không biết Lệnh Hồ công tước hôm nay mang theo nhiều người hùng hùng hổ hổ tới đây có chuyện gì vậy?
Đoạn Quý Phi hừ lạnh nói, chuyện của nhi tử mình nàng cũng nghe nói./
– Đoạn quý phi, Đoạn công tước đả thương nhi tử của tại hạ, còn đoạt bảo kiếm của tại hạ, thần tới đây chính là tìm công đạo.
Lệnh Hồ Vô Địch cất tiếng nói.
– Đại ca, chuyện là sao vậy?
Đoạn Quý phi quay đầu hỏi Đoạn Minh Hoa.
– Khởi bẩm quý phi, theo như thần biết thì con của Lệnh Hồ gia cùng với Mộ Dung Nam hoàng tử tranh bảo kiếm, còn đả thương cả hoàng tử, hiện tại hoàng tử đang ở trong phủ, Quý Phi có thể tới xem, Lệnh Hồ Vô Địch phái người đả thương hoàng tử, có thể nói là tội bất kính thậm chí là tạo phản, ngày mai thần sẽ bẩm báo tất cả với hoàng thượng.
Đoạn Minh Hoa cất tiếng nói.
– Đoạn Minh Hoa ngươi nói láo, Mộ Dung Nam đoạt bảo kiếm của ta, đấu giá hội ai cũng biết là ta mua bảo kiếm.
Lệnh Hồ Hạo Thiên thở phì phì nói.
– Khá lắm Đoạn Minh Hoa, nhất định ngươi nói bậy.
Lệnh Hồ Vô Địch nổi giận, bất kể thế nào hắn cũng tin con mình.
– Thế nào Lệnh Hồ Vô Địch, ngươi định thé nào, ngày mai ta sẽ bồi tiếp ngươi.
Đoạn Minh Hoa cười lạnh nói, hắn hôm qua đã phái người đi giáo huấn Lệnh Hồ Hạo Thiên chính là nghĩ tới kế này.
Thân là Cửu môn đề đốc thống lĩnh, hắn cũng không phải là loại người manh động.
– Nực cưỡi, ngươi nói là hoàng tử cướp kiếm của ngươi, đây rõ ràng là làm nhục tôn nghiêm hoàng thất, người đâu bắt lại cho ta.
Đoạn Quý Phi không để ý tới Lệnh Hồ Hạo Thiên.
Vài tên Cấm vệ quân nghe thấy lời nói của Quý phi thì liên xông tới định bắt Lệnh Hồ Hạo Thiên lại, Lệnh Hồ Vô Địch liền biến sắc nói:
– Ai dám, ngăn lại cho ta.
Ngay lập tức mấy binh sĩ do Lệnh Hồ Vô Địch mang tới liền ngăn cản trước đáp cấm vệ quân này.
– Lệnh Hồ Vô Địch, ngươi muốn tạo phản sao?
Đoàn Minh Hoa lạnh lùng la lớn, sau đó lập tức nói với cấm vệ quân phía sau:
– Người đâu Lệnh Hồ Vô Địch muốn tạo phản, toàn bộ bắt lại cho ta.
Đoàn Minh Hoa chụp mũ lên cho Lệnh Hồ Vô Địch.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 195: Tiểu Tử Thật Cuồng Vọng
#
– V
âng.
Lập tức những thủ vệ bên cạnh Đoạn Quý phi tổng cộng là bảy trăm người hùng hùng hổ hổ vọt lên.
Nhìn thấy biến cố trước mắt, Lệnh Hồ Vô Địch liền biến đổi cả sắc mặt, tình huống này thật là vượt quá sức tưởng tượng của hắn.
– Có ai không, bắt Lệnh Hồ Hạo Thiên lại cho ta.
Đoạn Quý Phi một lần nữa lại quát lớn.
Sắc mặt của Lệnh Hồ Vô Địch một lần nữa lại biến đổi, đứa con này của mình nếu như rơi vào trong tay của Đoàn gia thì chắc chắn nếm phải không ít khổ ải, chỉ là nếu như chính mình đi lên ngăn cản thì sẽ khoác tội danh tạo phản, mặc dù mình không sợ nhưng cũng sẽ dính nhiều phiền phức.
Vài cấm vệ quân đi tói, mọi người đềm xem Lệnh Hồ Vô Địch có hành động gì không, tất cả mọi người đều biết Lệnh Hồ Vô Địch quản lý quân bộ, là một người không dễ trêu vào.
– Thình thịch.
Vài đạo lực lượng ba động vang lên, bỗng nhiên năm đạo nhân ảnh rơi từ trên không trung xuống, đứng ở bên cạnh Lệnh Hồ Vô Địch.
– Khẩu khí của Đoạn Quý phi thật là lớn.
Một hắc bào thanh niên nói với Đoạn quý phi.
Lệnh Hồ Vô Địch chỉ thấy nhân ảnh chớp nhoáng, sau đó mấy người của Cấm vệ quân đã bị bay lên trên không trung, trong lòng của ông không khỏi khẽ giật mình, cấm vệ quân mỗi người đều là cường giả đấu vương, muốn đánh đấu vương trong nháy mắt bay đi người bình thường không thể làm được.
– Xích.
Thân ảnh của Nhạc Thành như điện lao tới bên cạnh Đoạn Quý phi nói:
– Lệnh Hồ Hạo Thiên hiện tại ở bên cạnh ta, ngươi dám tới bắt hăn thì ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn hối hận.
– Tốc độ thật là nhanh.
Tốc độ của Nhạc Thành khiến cho cả Lệnh Hồ Vô Địch cũng phải chấn động, không phải Nhạc Thành từ nhỏ đã là một tên phế vật không thể tu luyện đấu khí và ma pháp sao, tại sao tốc độ lại nhanh như vậy?
– Thành Nhi, đó chính là quý phi, con không được vô lễ.
Nhìn thấy Nhạc Thành lớn mật như thế, Lệnh Hồ Vô Địch liền quát, nếu như Nhạc Thành thật sự mạo phạm quý phi thì thật phiền toái.
– Cô phụ, chuyện này có quan hệ tới con, để cho con xử lý.
Nhạc Thành nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
Sau đó Nhạc Thành lập tức nhìn mọi người xung quanh, lớn tiếng nói với chúng nhân:
– Hôm nay chuyện này để cho ta xử lý, tất cả mọi người thuộc Lệnh Hồ phủ đều không liên quan gì.
Nhạc Thành không muốn vì mình mà Lệnh Hồ Vô Địch bị liên lụy.
– Thành nhi rốt cuộc muốn làm gì?
Lệnh Hồ Vô Địch hơi biến đổi thần sắc, không biết hắn muốn làm gì.
Tất cả vương công đại thần nhìn thấy năm người xuất hiện, khẩu khí cũng rất lớn thì không khỏi suy đoán thân phận Nhạc Thành.
– Ngươi là ai, khẩu khí thật là lớn.
Đoạn Quý phi chú thị người trước mắt.
– Ta là ai không liên quan tới ngươi, Lệnh Hồ Hạo Thiên là biểu đệ của ta, các ngươi muốn đổi trắng thay đen thì ta cũng không thể đứng ngoài.
– Tên tiểu tử này thật cuồng vọng, mọi người mau bắt hắn lại cho ta.
Đoạn Quý phi biến đổi sắc mặt, nhìn thấy Nhạc Thành không để nàng vào trong mắt thì quát lạnh một tiếng, đường đường là một quý phi mà bị người ta làm như vậy thật mất mặt.
– Vâng quý phi.
Ngay lập tức có mười cấm vệ quân hung hăng lao tới bắt Nhạc Thành.
– Hạo Thiên, ngươi nói cho biểu ca biết, những người đánh đệ ngày đó có ở đây không
Nhạc Thành cũng không để ý tới những người này, hỏi Lệnh Hồ Hạo Thiên.
Vừa mới đầu, Lệnh Hồ Hạo Thiên còn hơi hoảng hốt nhưng hiện tại thì đã yên tâm nói:
– Biểu ca những người khác đệ không nhớ rõ, chỉ là hình như có người kia, hắn là cường giả Đấu Hoàng.
Lệnh Hồ Hạo Thiên chỉ vào một người đừng đằng sau Đoạn Minh Hoa mà nói.
– Đúng không? Nhất Tinh Đấu Hoàng mà thôi.
Nhạc Thành nhìn về phía Đấu Hoàng phía sau Đoạn Minh Hoa:
– Thông Thiên, Xử lý hắn cho ta.
– Vâng, chủ nhân.
Thông Thiên Thử cất tiếng đá, sau đó thân ảnh biến mất nhu quỷ mị.
– Khiếu Thiên Hổ đem mấy người này giết hết cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói, mười cấm vệ quân đã tới gần Nhạc Thành.
– Âm ầm.
Một mảng lực lượng ba động truyền tới, mặc dù không nhìn thấy thân ảnh của Nhạc Thành nhưng mười cao thủ Đấu vương đã bị ném xuống dưới mặt đất.
– Ầm.
Một tiếng ầm vang lên, nhất tinh Đấu Hoàng kia đã bị Thông Thiên Thử ném xuống.
Mọi người nhìn thấy Thông Thiên Thử ném nhất tinh đấu hoàng xuống một cách quỷ mị thì khẽ giật mình.
Kinh hãi nhất chinh là Đoạn Minh Hoa, thực lực của hắn chính là cửu tinh Đấu Hoàng vậy mà người khác tiến tới sau hắn mà hắn không biết, thực lực của người này thật là hung hãn.
– Là ngươi đả thương biểu đệ của ta?
Nhạc Thành dẫm nát nhất tinh đấu hoàng dưới chân mà nói.
Cường giả đấu hoàng ở đế đô có thân phận cao quý, cũng gia nhập vào quý tộc, hiện tại một đấu hoàng bị dẫm nát dưới chân như vậy khiến cho mọi người hít vào một hơi.
– Đại nhân, không phải tiểu nhân là Đoạn đại nhân bảo tiểu nhân làm.
Bị Nhạc Thành dãm nắt dưới chân nhất tinh Đấu Hoàng đã hoảng sợ tới phát run.
– Là ngươi là tốt rồi.
Nhạc Thành cười lạnh nói, các ngươi ta đều không bỏ qua.
Sau đó hắn quay đầu nhìn Lệnh Hồ Hạo Thiên mà hỏi:
– Hạo Thiên, đệ có sợ không?
Lệnh Hồ Hạo Thiên lắc đầu, thân là đứa con của Lệnh Hồ công tước, loại tràng diện này một chút nó cũng không sợ:
– Biểu ca, đệ không sợ.
– Tốt lắm, Hạo Thiên đệ hãy tự mình giết chết hắn.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó thủ ấn biến đổi, Âm Dương kiêm lóe lên, giao vào trong tay của Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Thành nhi, con muốn làm gì?
Thấy cảnh tượng trước mặt Lệnh Hồ Vô Địch rung động lên.
– Cô phụ, mọi chuyện để con giải quyết, tất cả đều không quan hệ tới cô phụ.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Lệnh Hồ Vô Địch.
Thần sắc của Lệnh Hồ Vô Địch hơi biến đổi, tựa hồ như muốn nói điều gì nhưng cuối cùng cũng nhịn được.
Loại tràng diện hôm nay nếu như mình không chính mắt thấy thì cũng không tin nổi.
– Biểu ca, hắn chính là cường giả Đấu Hoàng.
Do dự một chút, Lệnh Hồ Hạo Thiên tiếp nhận thanh kiếm trong tay của Nhạc Thành mà nói.
Muốn mình đi giết một cường giả đấu hoàng, hắn còn chưa nghĩ tới.
– Hạo Thiên, chỉ là một Đấu Hoàng nho nhỏ mà thôi, cường giả chân chính, Đấu Hoàng thì thế nào, Đấu Tông cũng có thể, Đấu Tôn cũng có thể, ngay cả Đấu Thánh cũng có thể giết.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Nhạc Thành nói những lời này khiến cho mọi người hít vào một hơi lạnh.
Lệnh Hồ Hạo Thiên lẩm bẩm nói trong lòng sau đó ngưng tụ đấu khí tại Âm Dương kiếm, hung hăng đâm tới phía nhất tinh Đấu Hoàng kia, hắn hiện tại đã khơi dậy tâm cảnh cường giả, một nho nhỏ Đấu Hoàng mà thôi, cường giả chân chính Đấu Hoàng thì sao, ngay cả Đấu Vương, Đấu Tôn, Đấu Thánh cũng có thể giết.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 196: Bay Cái Gì, Ta Ghét Nhất Là Bay
#
– Đ
ừng, đừng.
Nhìn thấy một kiếm của Lệnh Hồ Hạo Thiên bổ tới, nhất tinh Đấu Hoàng bị Nhạc Thành dẫm nát dưới chân hiện ra một vẻ sợ hãi, hắn căn bản không có cách nào phản kháng được.
– Xoẹt.
Một tiếng xoẹt vang lên, sau đó một mảng máu tươi bắn ra.
Nhất tinh Đấu Hoàng đã bị chém thành hai mảnh.
– Cái này….
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lệnh Hồ Vô Địch còn tưởng Nhạc Thành đùa giỡn không ngờ thực sự đem nhất tinh Đấu Hoàng đi giết chết, hơn nữa còn do chính con mình giết.
Lệnh Hồ Hạo Thiên cũng trầm sắc mặt xuống, giết một cường giả Đấu Hoàng, đây là điều mà trước kia nó chưa từng nghĩ, Đấu Hoàng cưởng giả, hiện tại hắn đánh chết cường giả Đấu Hoàng còn dễ hơn dẫm một con kiến.
– Hạo Thiên, đệ nhớ cho kỹ, về sau muốn trở thành cường giả thì phải giết nhiều người, Đấu Hoàng cường giả này đánh chết mới chỉ là bước đầu mà thôi.
Thu hồi Âm Dương kiếm trong tay của Lệnh Hồ Hạo Thiên, Nhạc Thành cất tiếng nói.
Một đấu hoàng trơ mắt bị đánh chết, mấy trăm quý tộc và vương công đại thần ở đây đều run rẩy, hắc bào thanh niên này là ai, tựa hồ như có quan hệ với Lệnh Hồ công tước.
– Có ai không, có người tạo phản, mau bắt lại cho ta.
Đoạn Quý phi biến đổi sắc mặt, có người đánh chết nhất tinh Đấu Hoàng của ca ca, nếu như hôm nay nàng không bắt giữ bọn họ lại thì không còn mặt mũi nữa.
– Ba ba.
Hai thanh âm thanh thúy truyền tới, một đạo hắc ảnh xuất hiện, khuôn mặt của Đoạn Quý phi lập tức trở nên đỏ bừng, năm đạo hồng sắc dấu tay hiện ra rõ ràng.
– Cái gì là tạo phản, ta sợ sao?
Nhạc Thành trở lại chỗ, hắn cũng muốn huyên náo một chút.
– Cái này…
Tất cả mọi người đều trợn to mắt nhìn cảnh tượng phía trước, bọn họ còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Mà ngay cả Lệnh Hồ Vô Địch cũng thiếu chút nữa là bị dọa ngất đi, hiện tại cho dù có liều cái mạng già ông cũng không bảo vệ được Nhạc Thành.
Toàn trường lập tức lâm vào cảnh yên tĩnh, thời gian yên lặng một lúc lâu, ngay cả thanh âm hô hấp cũng có thể nghe được.
– Cuồng đồ thật lớn mật, dám tập kích hoàng phi, ai đâu mau bắt cuồng đồ này lại chót a.
Đoạn Minh Hoa là người đầu tiên phản ứng mà gầm thét.
Một đám cấm vệ quân thấy cảnh tượng trước mắt thì khiếp sợ.
– Khiếu Thiên, Tử Long, Yêu Cơ, Thông Thiên, các ngươi xông lên, giết hết cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Vâng chủ nhân.
Bốn thân ảnh xuat hiện, bỗng dưng hiện ra một đám cấm vệ quân, mọi người nghe thấy tiếng thanh âm thê thảm vang lên, lập tức vô số người biến thành từng cỗ thi thể.
Những cấm vệ quân này thực lực cao nhất là nhất tinh Đấu Linh còn đại bộ phận đều là đại đâu sư, bọn họ dĩ nhiên không phải là đối thủ của Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng…
Một lát sau đã có hai trăm cận vệ hoàng thành biến thành hai trăm cỗ thi thể, mà những người còn lại vẫn tiếp tục bị giết.
– Có ai không, mau giết sạch cho ta, giết bọn khốn kiếp này.
Đoạn quý phi một lát sau mới có phản ứng.
– A.
Một thanh âm thê thảm vang lên, tất cả mọi người đều rúng động triệt để, hắc bào thanh niên này là ai, chẳng lẽ là địch nhân của Khoa ốc đế quốc.
– Chết tiệt.
Nhìn thấy có biến cố, sắc mặt của Đoạn Minh Hoa liền đại biến, cận vệ ở trong hoàng thành của mình đã trực tiếp bị giết.
– Lui lui.
Chỉ còn lại một trăm cận vệ câm quân, bảy trăm người đã bị đánh chết sáu trăm, chỉ còn lại một trăm mà thôi, một lát sau bọn họ cũng giống như sáu trăm người kia.
Ngay lập tức một trăm người lập tức lui xuống, trong trường thi thể đã chất thành núi nhỏ.
– Những người này rốt cuộc là ai?
Lệnh Hồ Vô Địch nhìn bốn hạ nhân bên cạnh Nhạc Thành thì thầm hỏi, bốn người này xem ra chỉ là hạ nhân bình thường của Nhạc Thành mà thôi.
Hắn không khỏi hít sâu một hơi, bốn người bên cạnh Nhạc Thành thực lực rất cao, đạt tới trình độ khủng bố, ngay cả mình là thập tinh Đấu hoàng cũng kém xa.
– Nhạc gia rốt cuộc làm sao mà đạt tới được tình trạng này?
Lệnh Hồ Vô Địch lẩm bẩm nói trong lòng.
Nhìn thấy đống thi thể trước mắt, Đoạn Minh Hoa và Đoạn Quý phi liền lộ ra vẻ khó coi, Đoạn Minh Hoa tù từ đi ra.
– Hộ viện Đoạn gia, mau bắt bọn họ lại cho ta.
Đoạn Minh Hoa hung hăng quát lớn.
– Sưu.
Đoạn Minh Hoa vừa nói xong thì chỉ thấy trong phủ nhảy ra mười đạo thân ảnh, đằng sau chính là bát tinh, cửu tinh Đấu vương cao thủ, mà những người này đều có khí tức cường hãn.
– Chết sống cũng phải xông lên chót a.
Đoạn Minh Hoa lạnh lùng nói với hơn mười người này, hôm nay hắn toàn bộ phải bắt được toàn bộ những người trước mặt.
– Vâng đại nhân.
Hơn mười người đáp sau đó vây quanh Nhạc Thành.
Thế lực của Đoạn gia khiến cho các vương công đại thần đều phải đưa mắt nhìn, trong lòng bọn họ thầm nghĩ thực lực của hắc bào thanh niên này có mạnh hơn đi chăng nữa thì cũng không chống lại được.
Nhìn thấy người của Đoạn gia, Lệnh Hồ Vô Địch cũng thầm hạ quyết tâm, nếu thật sự không được thì mình sẽ phải xuất thủ.
– Biểu ca.
Lệnh Hồ Hạo Thiên nhìn thấy vậy thì lo lắng, dù sao hắn cũng chỉ mới mười sáu tuổi mà thôi.
– Hạo Thiên, không cần phải lo lắng, chỉ là vài đấu hoàng mà thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Lệnh Hồ Hạo Thiên.
– Tử long, Khiếu Thiên, Yêu Cơ, Thông Thiên, các ngươi giết hết cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói, hôm nay hắn phải cho cả đế quốc chấn động.
– Vâng chủ nhân.
Khiếu Thiên Hổ cùng với đám người Yêu Cơ lập tức ứng tiếng.
-Chỉ bằng các ngươi mà dám đố phó với chủ nhân, thật là muốn chết.
Bốn thân ảnh xẹt tới như là một chuỗi hư ảnh.
– Ầm ầm ầm.
Ngay lập tức trong sân truyền tới từng thanh âm phá hủy.
– Nho nhỏ đấu hoàng mà thôi, mau giết đi.
Thân ảnh của Khiếu Thiên Hổ hiện ra trước mặt bát tinh Đấu Hoàng hung hăng vung quyền lên.
Bát Tinh đấu hoàng kia liền biên đổi sắc mặt, đấu khí điên cuồng lay động, một mảng đấu khi ngưng tụ chưởng mang đánh về phía Khiếu Thiên Hổ.
– Ầm.
Một tiếng vang thật lớn trên không trung, một lực lượng cường hãn kích tán, xung quanh một mảng đất đá bay đầy trời, đồng thời bát tinh đấu hoàng cũng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình bị đánh bay trên không trung.
Bát Tinh Đấu hoàng này thực lực cao nhất trong đám người, tuy nhiên hắn gặp phải Khiếu Thiên Hổ, Thất giai ma thú thì phải chết ngay lập tức.
– Ầm.
Thân thể của Bát tinh đấu hoàng này rớt xuống mặt đất, lập tức xung quanh có một hồi thanh âm ba động, Tử Điện Mãng lúc này cũng công kích hai người nhị tinh và tam tinh đấu hoàng, trên mặt đất lưu lại một hố thật sâu.
Nhị tinh Đấu Hoàng và Tam Tinh Đấu hoàng đều bị đánh gục.
Bay cái gì mà bay, ta ghét nhất là bay.
Thân ảnh của Thông Thiên Thử nổi lên trên không trung, ma pháp sư cấp sáu trung kỳ này là thuộc về phong hệ, Thông Thiên Thử thích nhất là đào đất cho nên rất ghét bay trên không trung.
– Xoẹt,
Một mảng nồng đậm hoàng mang xuất hiện trong tay của Thông Thiên Thử, lập tức hắn không khách khí vô xuống dưới.
Một mảng nguyên tố ma pháp phong hệ nồng đậm tràn ngập xung quanh tựa như bị bao bọc bởi nguyên tố ma pháp phong hệ, lập tức ma pháp sư phong hệ này ngưng kết một công kích ma pháp cường hãn tấn công Thông Thiên Thử.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 197: Thiêu Đoạn Gia Cho Ta
#
– Ầ
m.
Một tiếng ầm lớn vang lên, lục cấp ma pháp sư phong hệ giống như là một con chim rớt từ trên không trung xuống, chết không thể chết lại.
– Ầm Ầm.
Hai tiếng nổ mạnh vang lên, Yêu Cơ cũng đồng thời đánh chết một lục tinh Đâu Hoàng, sáu Đấu Hoàng của Đoàn gia cũng đều bị giết chết.
– Xoẹt.
Sáu đạo nhân ảnh cũng không dừng lại, một lần nữa đánh về phía đám đấu vương kia, bốn người thâ ảnh như điện, những đấu vương này chưa kịp phản ứng đã bị giết chết.
Tất cả chỉ là trong nháy mắt mà thôi, Tử Điện Mãng, Yêu Cơ bốn người sau đó trở về bên cạnh Nhạc Thành, không ít người xung quanh đã run rẩy cả hai chân.
– Đấu Tông sao?
Lệnh Hồ Vô Địch cũng hơi mềm hai chân, thực lực như thế, nếu để hắn đi giết một bát tinh Đấu Hoàng cũng phải tốn một thời gian dài, mà hiện tại sáu đấu hoàng bị đám hạ nhân của Nhạc Thành giết trong nháy mắt, lục tinh bát tinh Đấu Hoàng đều không có cơ hội hoàn thủ.
Thần sắc của Đoạn Quý Phi liền trở nên khó coi, trước thực lực này nàng biết rằng thân phận quý phi của mình tuyệt đối không có tác dụng gì.
Đoạn Minh Hoa thậm chí còn không kịp phản ứng mọi chuyện chỉ phát sinh trong nháy mắt, sáu Đấu Hoàng và một ma pháp sư cấp sáu đã bị giết chết toàn bộ.
– Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai? Ngươi dám tạo phản, ta nhất định không bỏ qua cho ngươi.
Đoạn Quý phi hoảng sợ nhìn Nhạc Thành phía xa xa, toàn thân bắt đầu run rẩy, thân hình lùi về phía sau một bước.
– Xoẹt.
Một thân ảnh xẹt qua, Khiếu Thiên Hổ đã tiến tới gần Đoạn Quý phi, bàn tay nhẹ nhàng nhắc tới, đem Đoạn Quý phi nắm trong tay rồi nói:
– Dám uy hiếp chủ nhân, ngươi chán sống rồi.
– Ầm.
Một tiếng ầm vang lên, Đoạn quý phi đã bị đánh bay hơn mười thước, một ngụm máu tươi phun ra, cũng may Khiếu Thiên Hổ có chút thực lực nếu cũng chỉ muốn giáo huấn một chút mà thôi.
– Ngươi, Lệnh Hồ Vô Địch, ta xem bộ dáng của ngươi thì hình như là muốn tạo phản, ta nhất định phải bẩm báo cho hoàng thượng.
Đoạn Minh Hoa hoảng sợ cực độ.
– Yêu Cơ, đem hắn giết cho ta.
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi trầm xuống, Đoạn Minh Hoa không thể không giết, nesue giữ lại hắn chắc chắn sẽ lưu lại tai họa cô cô ở đế đô.
Loại người này Nhạc Thành hiểu rõ nhất.
– Vâng, chủ nhân, một thân hình uyển chuyển hiện ra bên người Nhạc Thành, lập tức một bóng trắng đánh về phía Đoạn Minh Hoa cách đó không xa.
– Đáng chết.
Đoạn Minh Hoa thầm mắng một tiếng, thực lực của đối phương quá cường hãn, mình không phải là đối thủ.
– Xoẹt.
Thân hình uyển chuyển của Yêu Cơ xoẹt qua thành một đường vòng cung, một mảng lực lượng công kích vô cùng lớn bổ về phía Đoạn Minh Hoa.
– Ầm.
Một tiếng ầm vang lên, Đoạn Minh Hoa ngưng tụ đấu khí toàn thaanh mà nghênh đón, tuy nhiên vẫn bị bay trên không trung, một cửu tinh Đấu Hoàng cường giả, nếu như một chiêu cũng tiếp không được thì hắn đã văng mấy chục thước ra bên ngoài.
– Chết đi.
Đúng lúc Đoạn Minh Hoa rơi xuống mặt đất, thân ảnh của Yêu Cơ cũng quỷ mị hư vô lao tới.
– Các ngươi không thể giết ta, ta chính là công tước của đế quốc, các ngươi giết ta đế quốc sẽ là thù địch của các ngươi.
Đoạn Minh Hoa nắm lấy cơ hội cối cùng mà la lên,
Xoẹt một tiếng, Yêu Cơ bổ về phía ngực của Đọan Minh Hoa, Đoạn Minh Hoa cuối cùng cũng thổ ra một ngụm máu tươi, chết không thể chết lại, tu vi Cửu Tinh Đấu hoàng thực lực so với Yêu Cơ còn kém xa.
– Đại ca.
Nhìn thấy Đoạn Minh Hoa bị đánh chết, Đoạn Quý Phi hô to một tiếng, tuy nhiên cũng không dám rít gào với Nhạc Thành.
Hôm nay là ngày sinh nhật tám mươi tuổi của Đoạn Minh Hoa, mà cũng chính là ngày chết của hắn.
Tất cả các vương công đại thần và các quý tộc ở đây không ai dám lên tiếng, cũng không ai muốn rước họa vào thân, Đoạn gia đơn giản bị hủy diệt dễ dàng như vậy mà hơn phân nửa ở đây địa vị cùng thế lực đều không bằng Đoạn gia.
– Tử Long, các ngươi thiêu Đoạn gia cho ta.
Nhạc Thành cất tiếng nói, hắn không làm thi thôi, đã làm thì làm cho xong, sự tình càng lớn càng tốt.
– Vâng chủ nhân.
Tử Điện Mãng, Khiếu Thiên Hổ, Thông Thiên Thử, Yêu Cơ bốn người ào ào xông vào trong Đoạn gia, dựa theo quy củ trước kia quét sạch hiện trường.
Hiện trường trở nên an tĩnh, mọi người hô hấp cũng không quá nặng, mãi đến khi Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng đi ra thì trong phủ đã bốc lên một màn lửa cháy vốc ùng lớn, mấy trăm hạ nhân từ bên trong chạy ra.
– Xoẹt.
Thân ảnh của Nhạc Thành lóe lên, Nhạc Thành đã nhìn thấy Mộ Dung Nam chạy ra, thương thế của hắn chưa khỏi hẳn, nếu như không phải bên trong có đại hỏa thì hắn cũng không chạy ra ngoài.
Nhạc Thành xách Mộ Dung Nam trong tay rồi nhìn về phía mọi người.
– Nam nhi.
Đoạn Quý phi nhìn thấy đứa con mình trong tay của đối phương thì lập tức kinh hãi.
– Thành nhi, con mau dừng tay, người này tốt xấu gì cũng là hoàng tử, con không thể giết hắn.
Lệnh Hồ Vô Địch nghiêm mặt quát.
– Ngươi nói rõ cho ta biết, rốt cuộc ngươi đoạt bảo kiếm của Lệnh Hồ Hạo Thiên hay Lệnh Hồ Hạo Thiên đoạt bảo kiếm của ngươi?
Nhạc Thành không để ý tới lời của Lệnh Hồ Vô Địch lạnh lùng hỏi Mộ Dung Nam.
Mộ Dung Nam nhìn thấy cảnh tượng phía trước thì đã sớm bị dọa cho ngây ngốc, đâu còn dám nói gì nữa, toàn thân run rẩy.
– Ngươi mau nói cho ta biết nếu không ta giết chết ngươi.
– Ta nói, ta nói, là ta cướp bảo kiếm của Lệnh Hồ Hạo Thiên, kết quả không cướp được cho nên ta mới nói dối.
Mộ Dung Nam run rẩy nói.
– Tất cả mọi người đều nghe đó, không phải ta ỷ thế hiep người nhưng Đoạn Minh Hoa này và hoàng phi ỷ thế hiếp người, kết cục hôm nay chính là sự trừng phạt, sau này ai gây phiền toái với Lệnh Hồ gia, ta cũng nhất định sẽ diệt toàn tộc của hắn.
Nhạc Thành lạnh lùng nói ở trên không trung.
– Cô phụ, chúng ta đi thôi.
Nhạc Thành ném Mộ Dung Nam xuống dưới mặt đất rồi đi về phía Lệnh Hồ Vô Địch.
– Đi thôi, chúng ta đi về phía trước.
Nhìn cảnh tượng trước mắt Lệnh Hồ Vô Địch cũng chỉ có thể nói như vậy.
Đoàn người Lệnh Hồ Vô Địch đi rồi, chỉ còn lại một đám vương công đại thần đi tới bên cạnh quý phi, nhìn cảnh tượng trước mắt bọn họ đều rung động, hắc bào thanh niên kia rốt cuộc là ai, tựa hồ cũng phải đạt tới Đấu Tông, nếu không thì sẽ không tiêu diệt Đoàn gia dễ dàng như vậy.
Trở lại Lệnh Hồ gia, Nhạc Thành cùng với Lệnh Hồ Vô Địch đi tới đại sảnh, mà Nhạc Lan Tâm vẫn ở trong đại sảnh chờ Lệnh Hồ Vô Địch.
– Vô Địch, thế nào rồi?
Nhìn thấy Nhạc Thành cùng với Lệnh Hồ Vô Địch không bị tổn hao lông tóc nào thì Nhạc Lan Tâm cũng thở dài.
Lệnh Hồ Vô Địch nhất thời không biết nói thế nào, chỉ có thể thất thần ngồi trên ghế, đầu óc một mảng lộn xộn, chuyện này quả là vượt qua sự tưởng tượng của hắn, hắn hiện tại muốn tìm biện pháp bảo toàn cho Nhạc Thành, nếu không nghe theo thì Nhạc Thành nhất định sẽ không sống nổi, thực lực có mạnh hơn cũng vô dụng.
– Vô Địch, rốt cuộc là sao vậy?
Nhìn thấy Lệnh Hồ Vô Địch không nói lời nào, Nhạc Lan Tâm nghi hoặc hỏi.
Lệnh Hồ Vô Địch cũng đành phải đem mọi chuyện từ đầu tới cuối kể lại cho Nhạc Lan Tâm nghe, mà Nhạc Lan Tâm khi nghe nói thì thần sắc vô cùng kinh ngạc.
– Thành nhi, lời của cô phụ con nói là sự thật?
Nhạc Lan Tâm nghe xong thì không thể tin nổi nhìn Nhạc Thành.
– Vâng.
Nhạc Thành cũng không biết nói thế nào, chỉ có thể gật đầu mà thôi.
– Trời ạ!
Nhạc Lan Tâm nghe thấy Nhạc Thành cũng thừa nhận thì ngồi xuống ghế không tin nổi.
Hồi lâu sau, Nhạc Lan Tâm mới hỏi Lệnh Hồ Vô Địch:
– Vô Địch phải làm gì bây giờ, Thành nhi gây ra đại họa rồi.
– Thành Nhi.
Lệnh Hồ Vô Địch nghiêm mặt nói với Nhạc Thành:
– Con trước tiên phải rời khỏi đế đô, chuyện còn lại để ta xử lý.
– Cô cô, cô phụ.
Nhạc Thành khẽ mỉm cười nói:
– Chuyện cũng không có gì, con về phòng trước, nếu hoàng thất phái người tới thì nói cho con biết, nếu hoàng thất hai ngày sau vẫn chưa có ai tới thì con cũng phải vào hoàng cung.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 198: Bồng Bềnh Như Lưu Phong
#
N
ói xong, Nhạc Thành liền rời khỏi địa sảnh, mấy ngày sau chính là hôn sự của Mộ Dung Hiểu Hiểu và hoàng tử của Tuyết Lâm đế quốc, mình dù sao cũng nên đi.
Lệnh Hồ Vô Địch nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành hồi lâu không nói gì rồi cất tiếng bảo Nhạc Lan Tâm:
– Phu nhân, ta đi xem quân bộ.
Lệnh Hồ Vô Địch không thể không đi sắp xếp quân bộ, quân bộ chính là biện pháp duy nhất có thể bảo vệ Nhạc Thành.
Ở trong hoàng cung, tại một căn phòng xa hoa, quý phi đang ủy khuất, lệ rơi đày mặt nức nở bên cạnh một lão giả nói:
– Bệ hạ, người nhất định phải làm chủ cho thần thiếp cũng là làm chủ cho hoàng nhi.
– Thật là buồn cười, quả đúng là không đem Mộ Dung Hoàng thất vào mắt.
Lão giả mặc long bào cả giận nói, trên người có một quỷ khí tràn ngập, lão giả này chính là đương kim hoàng đế của Khoa Ốc đế quốc, Mộ Dung Trường Bình.
– Bệ hạ, người hiện tại mau phái người giam Lệnh Hồ gia vào thiên lao đi.
Đoạn Quý Phi nức nở nói.
– Chuyện này… ái phi cứ yên tâm đi, ta trước hết gọi Lệnh Hồ Vô Địch vào hỏi thăm một phen.
Mộ Dung Trường Bình cất tiếng nói, Lệnh Hồ Vô Địch chính là chưởng quản binh bộ công tiếc, hắn cũng không nên trực tiếp phái người đi bắt.
– Bệ hạ, người vì sao mà không tin thần thiếp, chờ người phái đi gọi Lệnh Hồ Vô Địch hắn đã sớm chạy mất, thiếp không bằng chết đi cho xong.
Vừ nghe thấy Mộ Dung Trường Bình muốn truyền Lệnh Hồ Vô Địch vào cung, Đoạn Quý phi chỉ sợ Lệnh Hồ Vô Địch lúc đó có biện pháp thoát tội, mình cũng không thể báo thù cho đại ca.
– Ý của ái phi là?
Mộ Dung Trường Bình cất tiếng hỏi, bình thường hắn đối với Quý phi vô cùng sủng ái, nhìn thấy vết thương trên mặt của quý phi, hắn đã rất oán hận Lệnh Hồ Vô Địch, cộng thêm với việc Đoạn Minh Hoa và quý phi bình thường nói xấu Lệnh Hồ Vô Địch không ít lúc này trong lòng hắn liền xuất hiện bất mãn với Lệnh Hồ Vô Địch.
– Bệ hạ, thần thiếp có chủ ý.
Đoạn quý phi nói:
– CHúng ta tuyên gọi Lệnh Hồ Vô Địch tiên cung sau đó phái người đem hắn nhốt vào trong thiên lao, sau đó chúng ta cũng nhân cơ hội này mà uy hiếp những người kia quy hàng, nếu như những ngươi kia không có nhiều quan hệ với hắn thì bệ hạ thả hắn ra là được, còn nếu Lệnh Hồ Vô Địch cùng với những người kia có quan hệ thì bệ hạ nhất cử lưỡng tiện, sau này cũng đỡ phiền toái.
– Chuyện này… ngày mai công chúa và hoàng tử Tuyết Lâm đế quốc xác định hôn sự, chỉ sợ không tốt.
Mộ Dung Trường Bình nghi kỵ nói.
– Bệ hạ, người đường đường là vua một nước mà sợ một Lệnh Hồ Vô Địch hay sao, chúng ta xử lý chuyện đêm nay, miễn cho đêm dài lắm mộng.
Đoạn Quý phi nói.
– Là như vậy, ái phi nói đúng.
Mộ Dung Trường Bình cũng chỉ có thể đồng ý.
Nghe thấy Mộ Dung Trường Bình đã đáp ứng, trong mắt của Đoạn Quý phi hiện ra một lãnh ý, trong lòng nàng khẽ lẩm bẩm:
– Lệnh Hồ Vô Địch, ngươi hủy diệt Đoạn gia, ta cũng phải cho Lệnh Hồ gia ngươi xong đời, chờ ngươi rơi vào trong tay ta ta sẽ trả lại ngươi gấp mười.
Trong hoàng cung, tại một biệt viện ưu nhã, một mỹ nữ bạch y tuyệt mỹ ở trong hoa viên tản bộ, lúc này cung nữ đã tiến tới nói:
– Công chúa, hôm nay đế đô xảy ra một chuyện lớn.
– Tiểu Liên xảy ra chuyện gì vậy, là thiếu gia công tử nào đó để ý tới ngươi sao?
Bạch Y nữ tử quay đầu lại nói, nụ cười xinh đẹp vô cùng.
Bạch y nữ tử này chính là Mộ Dung Hiểu Hiểu, mà cung nữ này chính là tiểu Liên tỳ thiếp của nàng.
– Công chúa, người đừng có nói đùa với nô tỳ.
Tiểu Liên cất tiếng nói:
– Chuyện hôm nay có thể lớn, nô tỳ mới biết xong, hôm qua là sinh nhật công tước, quý phi cũng đi, kết quả Đoạn gia bị một hắc bào thanh niên diệt sạch, người của Đoạn gia, kể cả Đoạn công tước cũng đều bị giết ngay cả quý phi cũng bị đánh.
– Cái gì, là ai có gan lớn như vậy?
Mộ Dung Hiểu Hiểu biến đổi sắc mặt, đối với chuyện quý phi bị đánh nàng tuyệt đối không quan tâm, phụ hoàng phi tử phần đông nàng đều không để ý.
Mộ Dung Hiểu Hiểu kỳ quái là tại sao có người dám làm như vậy ở đế đô, thật sự không tưởng tượng nổi.
– Công chúa, nô tỳ nghe nói là người của phủ Lệnh Hồ công tước làm.
Tiểu Liên nói:
– Nghe nói hoàng tử Mộ Dung Nam đoạt bảo kiếm của Lệnh Hồ tiểu tước gia, kết quả đoạt không được mà còn bị đánh, ngày hôm sau Đoạn công tước phái người đánh cho Lệnh Hồ tiểu công tước một trận, còn đoạt đi bảo kiếm, kết quả ngày hôm sau trong sinh nhật của công tước, biểu ca của Lệnh hồ tiểu công tước đánh chết sáu trăm cấm quân hoàng thành và mấy Đấu hoàng, một ma pháp sư cấp sáu.
– Cái gì?
Mộ Dung Hiểu Hiểu khẽ giật mình, biểu ca của Lệnh hồ tiểu công tước này rốt cuộc là ai mà thực lực lại mạnh như vậy?
Mộ Dung Hiểu Hiểu biết rõ Đấu hoàng cường giả trong Đoạn phủ có một bát tinh đấu hoàng, Đoạn Minh Hoa cũng là một cửu tinh Đấu Hoàng,muốn giết bọn họ thì người bình thường không thể làm được.
– Tiểu Liên, ngươi chắc chắn chứ?
Mộ Dung Hiểu Hiểu công thể tin nổi.
– Công chúa, nô tỳ tận mắt chứng kiến Đoạn Phủ bị thiêu thành một đống tro tàn, không thể sai được.
Tiểu Liên khẳng định nói:
– Nghe nói biểu ca của Lệnh Hồ tiểu tước gia còn vô cùng trẻ tuổi anh tuấn, phỏng chừng mới hai mươi tuổi, tuấn lãng bất phàm.
– Người này rốt cuộc là ai, thực lực đấu tông sao?
Mộ Dung Hiểu Hiểu lẩm bẩm nói.
– Công chúa, ngày mai là ngày đính hôn của công chúa, tiểu Liên rất vui, chỉ là tiểu liên tựa hồ cảm thấy công chúa có tâm sự, chẳng lẽ công chúa không muốn?
Tiểu Liên cất tiếng hỏi Mộ Dung Hiểu Hiểu.
-Không có gì, Tiểu Liên, ngươi lui xuống đi, ta muốn yên lặng một chút.
Vừa nghe nói đến chuyện ngày mai, Mộ Dung Hiểu Hiểu mỉm cười nhìn về phía xa xa.
– Vâng.
Tiểu Liên nhìn thấy thần sắc của công chúa thì nhanh chóng lui xuống, công chúa thường xuyên như vậy, tựa hồ như đang đợi điều gì đó.
Mộ Dung Hiểu Hiểu nhìn về phía không trung xa xa mà lẩm bẩm thật lâu:
– Ngươi thật sự không tới sao, năm năm, nhưng ta chỉ có thể chờ bốn năm, một ngày nữa, nếu ngươi là biểu ca của tiểu công tước kia thì có lẽ ngươi vì ta mà đến.
– Chỉ là ngươi nếu như là người đó, có đấu tông thực lực thì phải trực tiếp tìm ta mới đúng chứ.
Mộ Dung Hiểu Hiểu thở dài một hơi rồi bất đắc dĩ cười khổ.
– Mộ Dung công chúa của ta làm sao vậy, nhìn không mấy vui vẻ đó?
Một thanh âm mềm mại nhỏ nhẹ truyen tới, sau đó một nữ tử mỹ diệu hiện ra.
Nữ tủ mỹ diệu này tựa như là áng mây che nguyệt, bồng bềnh như gió, từ phía xa nhìn giống như là vầng thái dương trước bình minh.
– Uyển Nhi tỷ, tại sao tỷ lại tới đây?
Nhìn thấy tử y nữ tủ tới, Mộ Dung Hiểu Hiểu lập tức cười nói, vội vàng kéo tay mà thân mật:
– Tỷ không ở lại Thanh Dương môn, tại sao lại rảnh rỗi đến đây?
– Mộ Dung Hiểu Hiểu công chúa đính hôn, ta làm sao có thể không đến, đặc biệt cha của muội còn phát thiếp mời tới Thanh Dương môn, a không tệ, đã là thập tinh Đấu hoàng, có thể đột phá tới Đấu Tông.
Tử Y nữ tử khẽ cười nói.
Tử y nữ tử này tên là Thượng Quan Uyển Nhi, người khiến cho Nhạc Thành chạy trối chết lần trước ở Thanh Dương môn chính là tử y nữ tử cường giả đấu tông này.
– Uyển Nhi tỷ, muội còn kém hơn tỷ, tỷ đã là nhị tinh Đấu Tông, thật là hâm mộ.
Mộ Dung Hiểu Hiểu khẽ cười nói, hai cô gái tiến ra một hoa viên mà ngồi xuống.
– Aizz, ta thì có gì tốt đồ đệ của ta so với ta còn mạnh hơn, ta cũng không biết tại sao lúc trước sư phụ lại bảo ta tiếp quản Thanh Dương môn.
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 199: Ai Cản, Giết Không Tha
#
– M
uội không biết, ta không làm môn chủ Thanh Dương môn cũng phải ở lại đó, hai năm trước một thanh niên mang theo mấy con lục giai ma thú thiếu chút nữa thì đánh bại cảu Thanh Dương môn.
Thượng Quan Uyển Nhi cười khổ.
– Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa, đã lâu ta cũng chưa tới hoàng cung, muội hãy dẫn ta đi dạo chơi.
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói.
Ngay lập tức hai nàng từ từ đi vào trong hoàng cung, không ít cấm quân và cung nữ nhìn thấy hai đạo thân ảnh này thì thất thần.
Thật là xinh đẹp!
– Phu nhân, phiền lấy giúp ta bộ quan phục, ta muốn đi vào hoàng cung.
Lệnh Hồ Vô Địch nói với Nhạc Lan Tâm.
– Vô Địch, tại sao đã trễ như vậy mà chàng còn muốn tiến cung?
Nhạc Lan Tâm cất tiếng hỏi Lệnh Hồ Vô Địch.
– Vừa rồi bệ hạ mới phái người tuyên chỉ, ta không thể không đi.
Lệnh Hồ Vô Địch nói.
– Vô Địch, huynh xem có phải là….
Một ý niệm không tốt hiện ra trong đầu Nhạc Lan Tâm, nàng không khỏi cảm thấy lo lắng.
– Phu nhân, nàng yên tâm đi.
Lệnh Hồ Vô Địch sắc mặt hơi biến đổi rồi lập tức nói:
-Phu nhân nếu sáng ngày mai ta vẫn chưa về thì phu nhân mang Hạo Thiên, Huyền Tố và Thành Nhi lập tức rời khỏi đế đô, với thực lực của Thành Nhi, trên đường đi nhất định sẽ không có chuyện gì.
– Vô Địch, cái này…
Nghe thấy ngữ khí nghiêm trang của Lệnh Hồ Vô Địch, Nhạc Lan Tâm trở nên trầm trọng.
– Phu nhân, nàng yên tâm đi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì, có lẽ bệ hạ chỉ muốn hỏi một chút chuyện trả qua mà thôi, có lẽ cũng muốn bàn chuyện hôn sự ngày mai của công chúa.
Lệnh Hồ Vô Địch nói xong liền rời khỏi phủ công tước.
Đêm khuya, trong hoàng cung đèn đuốc sáng trưng, Đoạn Quý Phi và Mộ Dung Trường Bình đều ngồi ở trên ghế rồng, bên cạnh chính là đại nội thị vệ, trong đó có mười mấy cường giả Đấu Hoàng, thực lực cao nhất chính là bát tinh, cửu tinh Đấu Hoàng.
– Bái kiến bệ hạ.
Lệnh Hồ Vô Địch nhìn thấy thế trận như vậy ở trong cung thì lòng hơi trầm xuống.
– Lệnh Hồ ái khanh không cần đa lễ.
Mộ Dung Trường Bình cất tiếng nói, sau đó sắc mặt hơi biến đổi:
– Lệnh Hồ Ái Khanh là trọng thần của quốc gia, tại sao hôm qua lại làm ra chuyện lớn như thế, không lẽ ái khanh muốn tạo phản sao?
– Bệ hạ, người cũng không thể nghe lời một bên.
Lệnh Hồ Vô Địch hơi biến đổi sắc mặt.
– Bệ hạ đang muốn nghe ngươi giải thích nên mới bảo ngươi tiên cung.
Đoạn Quý phi lạnh nhạt nói:
– Chỉ là ngày mai bệ hạ phải xử lý chuyện của Tuyết Lâm Hoàng tử và công chúa, nếu lệnh Hồ công tước thật sự muốn giải thích thì trước hết phải giam vào trong thiên lao.
-Bệ hạ, ta….
Lệnh Hồ Vô Địch biến đổi sắc mặt, mình đang muốn nói thì bị quý phi cắt đứt.
– Lệnh hồ công tước, nếu như công tước không có ý định tạo phản thì một ngày ở trong thiên lao đã sao, bệ hạ sau này sẽ tự trả lại sự trong sạch.
Đoạn Quý phi lạnh nhạt nói:
– Người đâu, mau giam Lệnh Hồ công tước vào trong thiên lao cho ta.
– Bệ hạ…
Lệnh Hồ Vô Địch biến sắc,s đấu khí toàn thân bắt đầu run lên, trong trường diện một mảng đấu khí đã trở nên nồng đậm.
– Thế nào, Lệnh Hồ công tước cũng muốn phản kháng lại ý chỉ của bệ hạ sao, đây chính là tạo phản đó.
Nhìn thấy Lệnh Hồ Vô Địch muốn phản kháng, Đoạn Quý phi lạnh nhạt nói.
– Cái này…
Lệnh Hồ Vô Địch không thể thu hồi đấu khí, nếu như mình phản kháng thì tội danh này đã định rồi.
– Đem hắn kéo xuống.
Đoạn Quý phi quát lớn, sau đó lập tức nói với thị vệ đại nội mang Lệnh Hồ Vô Địch xuống.
– Ái phi, ta thủy chúng vẫn cảm thấy như vậy không tốt lắm.
Mộ Dung Trường Bình hơi hối hận, Lệnh Hồ Vô Địch là một công tước, còn là chưởng quản quân bộ, chuyện này nếu như làm cho quân bộ rung chuyển thì thật sự phiền toái.
– Bệ hạ, nếu như Lệnh Hồ công tước trong sạch thì không lâu sau sẽ được rửa sạch tội lỗi.
Đoạn Quý phi cất tiếng nói.
Một lát sau ở trong tràng diện đã có một ngũ tinh Đấu hoàng cất tiếng nói:
-Quý phi mọi chuyện đã được xử lý thỏa đáng.
– Thật không, ngươi đúng là hữu dụng.
Đoạn Quý phi không tin nổi mà nói.
– Quý phi nương nương cứ yên tâm đi, loại xương sụn bị tán này, đừng nói là cường giả Đấu Hoàng mà cho là Đâu Tông siêu cấp cường giả mấy ngày sau cũng không thể ngưng tụ đấu khí, lúc đó chúng ta có thể đơn giản đối phó.
Đại Nội thị vệ cất tiếng nói.
– Được rồi, ngày mai chờ sau khi hắn bị xương sụn tán ta sẽ xem hắn chết như thế nào.
Trên khuôn mặt của Lệnh Hồ Vô Địch xuất hiện một lãnh khí, thập tinh đấu hoàng cường giả, muốn đối phó không có khả năng, tuy nhiên sau khi trúng độc xong thì rất dễ dàng.
Nhạc Lan Tâm thấy sau khi Lệnh Hồ Vô Địch rời vào trong cung thì vẫn lo lắng, nhìn thấy Lệnh Hồ Vô Địch vẫn chưa về, nhớ tới lời nói của Lệnh Hồ Vô Địch, Nhạc Lan Tâm không ngừng hoảng hốt.
Đừng ngồi không yên thật lâu, Nhạc Lan Tâm quyết định đi tìm Nhạc Thành hỏi ý kiến.
Sau một đêm tu luyện, Nhạc Thành thở dài một hơi thật sâu.
-Thành Nhi, con đã tỉnh lại chưa?
Nhạc Lan Tâm cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Cô cô, mau vào đi.
Nhạc Thành thu hồi chân khí sau đó đứng thẳng lên, không hiểu tại sao cô cô mới sáng sớm đã tìm mình làm gì, hôm nay chính là hôn sự của Mộ Dung Hiểu Hiểu và hoàng tử Tuyết Lâm đế quốc, mình cũng phải vào hoàng cung.
– Thành nhi, cô phụ của con xảy ra chuyện, chúng ta hiện tại nên làm thế nào?
Nhạc Lan Tâm lo lắng hỏi Nhạc Thành.
– Cô phụ đã xảy ra chuyện gì, cô cô, cô phụ làm sao vậy?
Nhạc Thành biến sắc lập tức hỏi.
Nhạc Lan Tâm kể lại chuyện tối hôm qua cho Nhạc Thành rồi cuối cùng hỏi:
-Thành nhi, chúng ta hiện tại nên làm gì, cô phụ của con liệu có bị nguy hiểm không?
– Cô cô, người yên tâm, cô phụ chắc chắn không xảy ra chuyện gì.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Thành nhi, đó là hoàng cung, làm sao con vào được.
Nhạc Lan Tâm nghi hoặc hỏi Nhạc Thành.
– Cô cô, người yên tâm đi, ta tự nhiên có biện pháp, cô phụ cam đoan sẽ không cso chuyện gì.
Nhạc Thành cất tiếng nói với Nhạc Thành.
Lập tức Nhạc Thành rời khỏi gian phòng của mình, kêu Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng, Thông Thiên Thử Yêu Cơ đi theo mình vào hoàng cung.
– Chủ nhân, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Khiếu Thiên Hổ cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Chúng ta đi vào hoàng cung, ai cản trở sẽ giết không tha.
Sắc mặt của Nhạc Thành trầm xuống, dám động đến Lệnh hồ công tước, Khoa ốc đế quốc thì thế nào, cũng phải trả giá cho hành vi của mình.
Hôm nay chính là hôn sự của Tuyết Lâm hoàng tử và công chúa, tất cả các quý tộc lớn nhỏ ở trong quốc đều được mời tới.
Trong hoàng cung, tại Tĩnh An điện, các cung nữ vô cùng vui sướng, các vương công đại thần sáng sớm đã tụ tập ở đây, bình thường ở trong hoàng thất có việc mừng đều cử hành ở Tĩnh An điện.
Tuyết lâm đế quốc, Bối Tư Hoàng tử mặc một hoa phục đi tới Tĩnh An điện, sau lưng còn mang theo một đám tùy tùng, trong đó thực lực mạnh nhất là tứ tinh Đấu Tông, mặt khác còn có mấy cường giả Đấu Hoàng khác, và lục cấp ma pháp sư.
Bối Tư hoàng tử cũng lãnh tuấn thanh tú, thực lực và địa vị vô cùng cường hãn, ở trong Tuyết Lâm đế quốc có không ít nữ tộc yêu thích mà Bối Tư hoàng tử lần trước đến Khoa Ốc đế quốc nhìn thấy Mộ Dung công chúa thì bị rung động thật sâu, không ngờ trên thế gian này lai có một nữ tử xinh đẹp như thế.
Ngoài nguyên nhân này ra, hai đại đế quốc sau khi kết thân có thể liên thủ đánh Quỷ Uyên và Cự Thành, điều này rất trọng yếu, Quỷ Uyên và Cự Thành chính là hai nơi không nhỏ, bên trong có tài phú kinh người, Tuyết Lâm đế quốc đã sớm muốn đánh nhưng một mình bọn họ đánh thì tiêu hao thực lực quá lớn.
– Đại hoàng tử, hôm nay tâm ý của hoàng tử đã thành sự thật, xin chúc mừng.
Một tứ tinh Đấu Tông bên cạnh Bối Tư hoàng tử cất tiếng nói.
– Ừ, qua hôm nay nàng chính thức là vị hôn thê của ta.
Bối Tư hoàng tử cũng hưng phấn lên, tuyệt sắc mỹ nữ như vậy hắn ngày nhớ đêm mong.
– Mộ Dung công chúa, muội làm sao vậy, hôm nay là ngày đính hôn của muội, muội hẳn là rất cao hứng?
Tử y nữ tử Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói.
– Ừ.
Mộ Dung Hiểu Hiểu nhẹ nhàng cất tiếng, trên khuôn mặt cố nặn ra một nụ cười.
– Thời gian không còn sớm nữa.
Những kia cái gì vương công đại thần cùng quý tộc đã là đến đây, chúng ta cũng đi thôi.” Thượng Quan Uyển Nhi có chút đối với Mộ Dung Hiểu Hiểu nói.
Thượng Quan Uyển Nhi liền nói với Mộ Dung Hiểu Hiểu.
Trong hoàng cung to lớn, một kim sắc óng ánh, hơn mười người cận vệ thẳng tắp đứng ở trên cổng thành, một giọng âm hưởng khởi lên nói:
-Các huynh đệ, ta thật sự muốn xem công chúa hôm nay sẽ ra sao, chắc chắn là rất xinh đẹp.
Những vương công đại thần tôn quý đều đến đây, chúng ta cũng đi thôi.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 200: Người Nào Ngăn Cản, Giết Không Tha
#
– C
ác ngươi cẩn thận một chút, đừng để thủ lĩnh bên ngoài nghe được, nếu không hôm nay sẽ bị phạt đứng hai canh giờ.
Một thanh âm vang lên.
– Các ngươi mau nhìn đi, đó là cái gì bay tới.
Một người kinh ngạc nói ra, bọn họ chỉ thấy có một con hổ vô cùng lớn bay tới, mà trên con hổ còn có một đôi cánh diễm lệ, bọn họ chưa từng thấy qua.
– Các ngươi nhìn xem, trên lưng phi hổ còn có một người, bên cạnh cũng có ba người.
Một người khác nói ra.
– Mau cản hắn lại, người kia là ai?
Mọi người đều nghi hoặc, lập tức vài Đấu vương ngưng tụ đôi cánh đấu khí ngăn cản mấy thân ảnh kia.
– Người nào ngăn cản giết không tha.
Một thanh âm lạnh lùng vang lên, lập tức có mấy người chưa lấy lại tinh thần bị Đấu vương này đánh rớt xuống mặt đất.
– Mọi người mau nhìn, bệ hạ và Đoạn Quý phi đến.
– Đoạn Quý phi không phải mấy bữa trước bị người ta đánh sao?
– Ngươi nói nhỏ thôi, chuyện này mà nói to ra là tìm cái chết đó.
Ở trong Tĩnh An Điện lúc này đã có hàng nghìn quý tộc và vương công đại thần, không thiếu những người thé lực lớn, bọn họ vừa nhìn thấy Mộ Dung Trường Bình thì lập tức thi lễ:
– Bái kiến bệ hạ, bái kiến quý phi nương nương.
– Các vị xin mời đứng lên.
Mộ Dung Trường Bình hôm nay tâm tình rất tốt, đám hỏi của Tuyết Lâm đế quốc sau khi kết thúc hai đại đế quốc sẽ kết liên minh, lúc đó sẽ tiếp tục đánh Quỷ Uyên và Cự Thành, còn có cả Song Tử hải đứng ở ngoài hai đại đế quốc.
– Mọi người mau nhìn xem, công chúa đã đến.
– Hôm nay công chúa thật là xinh đẹp.
Không bao lâu sau, trong ánh mắt của mọi người, Mộ Dung Hiểu Hiểu và Thượng Quan Uyển Nhi đã hiện ra.
– Hoàng nhi, hôm nay con thật xinh đẹp.
Mộ Dung Trường Bình từ từ đi tới gần Mộ Dung Hiểu Hiểu.
Thượng quan cô nương cũng ở đây sao, đã lâu cô nương vẫn chưa tới hoàng cung.
Nhìn thấy Thượng Quan Uyển Nhi, Mộ Dung Trường Bình cũng khẽ mỉm cười.
Thượng Quan Uyển Nhi chính là cường giả Đấu Tông siêu cấp, hắn là hoàng đế ở Khoa Ốc đế quốc cũng không dám chậm trễ.
– Bái kiến bệ hạ, tiểu nữ không phải đã đến rồi sao?
Thượng Quan Uyển Nhi mỉm cười thi lễ, tựa hồ như với hoàng thất Mộ Dung rất quen thuộc.
– Bái kiến phụ hoàng.
Mộ Dung Hiểu Hiểu mỉm cười với Mộ Dung Trường Bình, còn với quý phi bên cạnh thì không để ý.
– Được rồi, hoàng nhi hôm nay la ngày đính hôn của con, con rốt cuộc cũng khiến cho phụ hoàng yên tâm.
Mộ Dung Trường Bình cất tiếng nói.
– Ầm ầm.
Bỗng dưng trên không trung truyền tới từng đạo lực lượng phá hủy, cả mặt đất cũng lay động.
– Chuyện gì xảy ra vậy?
Mộ Dung Trường Bình cũng biến sắc, loại cảnh tượng này thật là lớn, hắn làm sao không thể tức giâ.
– Hiểu Hiểu, có cường giả Đấu Tông tới đây.
Thượng Quan Uyển Nhi cất tiếng nói với Mộ Dung Hiểu Hiểu ở bên cạnh, nàng đã cảm ứng được sự xuất hiện của cường giả Đấu Tông.
– Bệ hạ.
Đúng lúc này một người thống lĩnh đã chạy tới bẩm cáo:
– Bẩm báo bệ hạ, có cường địch lao vào hoàng cung, bệ hạ trước hết hay là rời giá đi, chúng ta cấm vệ quân không có cách nào kháng cự.
– Cái gì, là cường địch sao, đến đây bao nhiêu người?
Mộ Dung Trường Bình biến sắc, những vương công đại thần và các quý tộc khác cũng lo lắng.
– Bẩm báo bệ hạ, đến đây có bốn con ma thú phi hành và một người, cấm vệ quân đã bị giết gần một nghìn người.
Thống lính cấm vệ quân tựa hồ như kinh hồn chưa định, cảnh tượng giết chóc vừa rồi khiến y không thể không sợ hãi.
– Cái gì, năm người bọn chúng đã đánh chết hơn một nghìn cấm vệ quân sao?
Mộ Dung Trường Bình tựa hồ như không dám tin.
– Người bên trong nghe cho ta, người của Mộ Dung Hoàng thất toàn bộ lăn ra đây, hôm nay ta nhất định phải san bằng nơi này.
Một thanh âm lạnh lùng truyền tới, ở trong tĩnh an điện mọi người đều nghe rõ ràng.
– Bệ hạ chính là hắn, hắn đến rồi.
Sắc mặt của Đoạn Quý phi liền trở nên khó coi, trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch, thanh âm này nàng nghe rất quen thuộc, buổi tối thậm chí nàng còn thường mơ thấy nó.
– Ái phi là ai tới vậy?
Mộ Dung Trường Bình cũng nghi hoặc hỏi quý phi.
– Bệ hạ, chính là người tru sát đại ca của nhà thần thiếp.
Đoạn Quý phi sợ hãi nói.
– Phụ hoàng, để con ra xem.
Mộ Dung Hiểu Hiểu cất tiếng nói, dù sao nàng cũng là Thập Tinh Đấu Hoàng, nàng cũng muốn biết là ai to gan như vậy, dám giương oai ở ngoài hoàng cung.
– Hiểu Hiểu, ta cũng muốn đi xem.
Thượng Quan Uyển Nhi cũng đi theo bên cạnh Hiểu Hiểu, có một người là Đấu Tông cường giả đi theo, Mộ Dung Trường Bình cũng yên tâm.
– Người đâu toàn bộ thị vệ điều tới đây, ta muốn xem ai to gan như vậy.
Mộ Dung Trường Bình tức giận nói.
– Bệ hạ, hay là người trước hết rời giá đi, mấy người kia từ từ bệ hạ hỏi cũng không muộn.
Không ít vương công đại thần khuyên nhủ.
-Chẳng lẽ hoàng thất chúng ta lại sợ hắn sao, tâm ý của ta đã quyết, ta muốn xem xem hắn định làm gì.
Mộ Dung Trường Bình cất tiếng quát.
Ngay lập tức, Mộ Dung Trường Bình dẫn đầu mọi người rời khỏi Tĩnh An điện, Đoạn Quý phi cũng theo sát bên cạnh người của Mộ Dung Trường Bình, có lẽ ở bên cạnh bệ hạ mới là an toàn nhất.
Ở trên không của hoàng cung, Nhạc Thành lạnh lùng ngồi ở trên lưng của Khiếu Thiên Hổ, mà Thông Thiên Thử thì đang ở giữa không trung giết hại mấy trăm Đấu Vương cản đường, trên mặt đất cũng có rất nhiều thi thể của Cấm vệ quân.
– Chủ nhân, có không ít Đấu Hoàng tới đây.
Yêu Cơ nói với Nhạc Thành.
– Tử Long, Yêu Cơ, các ngươi ngăn lại, giết không tha.
Nhạc Thành cất tiếng nói, trong thần trí, hắn cảm ứng được có thập tinh Đấu Hoàng tới đây.
– Các ngươi là ai, dám xông vào hoàng cung sao, còn không mau thúc thủ chịu trói?
Gần năm mươi thị vệ đại nội mặc trang phục cường giả Đâu Hoàng vội vàng đi tới gần Nhạc Thành, nhìn thấy thi thệ của đám quấn vệ quân bọn họ cũng không nhịn được mà run sợ.
– Chết đi.
Không đợi bọn họ nói chuyện, Yêu Cơ cùng với Tử Điện Mãng đã nhanh chóng nhào vào mà công kích.
– Chủ nhân, đã giết hết rồi.
Thông Thiên Thử về bên cạnh Nhạc Thành, vừa rồi hai nghìn cấm vệ quân đã bị hắn giết sạch.
– Ừ, Yêu Cơ, chúng ta đi thôi, toàn bộ đã bị đánh chết.
Nhạc Thành cất tieng nói, trong mắt của hắn hiện ra lãnh ý.
– Vâng, chủ nhân.
Thông Thiên Thử phất tay lên một lần nữa, hóa thành một lưu quang tấn công vào trong đại nội thị vệ.
Đại nội thị vệ thực lực mạnh nhất chính là lực lượng hoàng thất, ở bên trong có rất nhiều Đấu Hoàng.
Mà lần này năm mươi đấu hoàng cung với lục cấp ma pháp sư chính là được lựa chọn trong một nghìn thị vệ đại nội của hoàng thất.
– Cường giả Đấu Tông cuối cùng cũng xuất hien rồi sao?
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, thần thức của hắn cảm nhận được có cường giả Đấu Tông và thập tinh Đấu Hoàng đang nhanh chóng tới đây.
– Hiểu Hiểu, rốt cuộc là hoàng thất chọc phải người nào mà lại như vậy?
Thượng Quan Uyển Nhi nói với Mộ Dung Hiểu Hiểu.
– Muội cũng không biết, hẳn là Đoạn quý phi gây nên.
Mộ Dung Hiểu Hiểu tiến tới, thì thấy cảnh tượng máu chảy đầm đìa trước mắt.
– Thật là quá hung ác!
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn thấy thi thể chất đống ở trên mặt đất thì trong lòng cả kinh.
– Dừng tay.
Nhìn thấy cấm vệ quân không ngừng rơi xuống đất, Mộ Dung Hiểu Hiểu cũng có một cảm giác đau lòng không thôi.
Những người này chính là thế lực trong hoàng thất đó, không ngờ hôm nay lại tổn thất nhiều như vậy.
– Đây là…
Thượng Quan Uyển Nhi nhìn ma thú phi hành trên không trung thì sắc mặt biến đổi, nàng chưa bao giờ gặp qua ma thú phi hành như vậy, tựa hồ như giống lục giai ma thú Khiếu Thiên Hổ, nhưng theo nàng biết, Khiếu Thiên Hổ không có hai cánh giống như vậ, mà trên người của nó có một khí tức khiến nàng bất an, còn trên cả lục giai ma thú, chẳng lẽ là thất giai ma thú sao? Có thất giai ma thú làm tọa kỵ, hắc bào thanh niên này rốt cuộc là ai?
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc [Dịch] Thần Y Thích Giết Chóc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Than-Y-Thich-Giet-Choc-Audio.jpg)
