[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 17 : Chu Hàm Ủy Khuất (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Chu Hàm Ủy Khuất
#
H
iện tại Chu gia đã bắt đầu trở nên suy tàn.
Chu gia trước kia náo nhiệt bao nhiêu thì bây giờ trở nên điêu tàn bấy nhiêu, những gia tộc có quan hệ tốt với Chu gia, không ai được đẹp mặt.
– Đại ca, ta muốn tách ra nửa gai sản, Chu gia đã như vậy, ta cũng không muốn bị không may cùng.
Chu Uẩn ngồi ở giữa đại sảnh nói với Chu Đình.
– Đúng thế đại ca, hiện tại Chu gia còn một chút gia sản, chúng ta muốn ra ở riêng, nếu không chúng ta sau này cũng bị hại chế, từ nay về sau không chừng phải đi đầu đường xó chợ đê xin cơm.
Lưu thị cũng ở bên cạnh nói.
Chu Đình nhìn đệ đệ và đệ muội của mình mà nói:
– Phụ thân trước khi giao Chu gia cho ta có nói, hắn nói tuyệt đối Chu gia không thể tán ra, nếu như các ngươi ra ở riêng, ta sẽ phụ lòng phụ thân.
– Đại ca, nếu như không bởi vì người kia trà trộn vào Chu gia, nếu như không phải Chu Hàm mang tên sát tinh kia tới thì Chu gia bây giờ có trở nên như vậy không?
Chu Uẩn nói.
Lưu thị nói:
– Chu gia chúng ta hiện tại sắp bị hủy chính là do tên sát tinh mà Chu Hàm mang tới.
– Các ngươi sao lại có thể nói như vậy, Hàm Nhi mang hắn trở về cũng không sai, nếu như không phải là nhờ Nhạc Thành thì Chu Tuyết đã bị người ta lợi dụng, các ngươi tại sao không nói đến Chu Yến và Chu Chấn, chỉ vì hai người bọn họ thông đồng với Công Tôn gia.
Chu Đình cả giận nói.
Đối với đám hỏi thất bại của Công Tôn Khang đối với Chu Tuyết, Chu Đình tuyệt đối không oán hận Nhạc Thành, dù sao tất cả đều là do bị người ta lợi dụng mà thôi.
– Đại ca, bất kể thế nào Chu Gia hiện tại tình huống huynh cũng thấy, nếu như huynh không đồng ý cho chúng đệ ra ở riêng vậy thì hãy đem Chu Hàm trục xuất ra khỏi Chu gia, bởi vì tình hình của Chu gia hiện tại tất cả đều là do Chu Hàm.
Lưu thị nói với Chu Đình.
Mới đầu Lưu thị và Chu Uẩn còn sợ hãi Nhạc Thành quay trở lại Chu gia cho nên còn khách khí với Chu Hàm, nhưng hiện tại bọn họ thấy Công Tôn báo làm môn chủ của Dược môn, tên Nhạc Thành kia hơn phân nửa đã bị Công Tôn Báo giết cho nên không còn e dè gì nữa.
– Đại bá, người cũng thấy đây rõ ràng đều là tiên nha đầu Chu hàm gây nên, nàng ta vốn dĩ không phải người của Chu gia.
Chu Yến một lần nữa cất tiếng nói.
– Chu Yến, ngươi…
Chu Đình hung hăng nhìn Chu Yến, hận không thể tát cho nàng ta hai cái bạt tai.
– Đại bá.
Chu Chấn cũng đứng lên nói:
– Chúng ta sau này không thể đi đầu đường xó chợ để xin cơm, đại bá xin người hãy phân chia gia sản.
– Các ngươi muốn quyết tâm phân chia Chu gia ra!
Chu Đình hung hăng nhìn vào đám người Chu Uẩn, phân Chu gia ra hắn dĩ nhiên là không muốn, thân là gia chủ của Chu gia, Chu gia nếu như giản tán thì hắn hính là tội nhân.
– Phụ thân, con đi thôi, con đi thì sẽ tốt hơn.
Chu Hàm cất tiếng nói, trong mắt nàng đã hiện ra một vẻ ướt át.
Nguyên bản Chu Hàm ở Chu gia đã là một ủy khuất rất lớn, thần sắc trở nên tiều tụy hơn rất nhiều, một thân tuyệt mỹ như vậy mà rất cô đơn.
– Tam muội, muội tại sao lại có thể nói như vậy, ta biết rõ muội vì chuyện của Công Tôn gia mà trách mình, tuy nhiên tất cả chuyện này không liên quan tới mình, nếu như không như vậy thì sau này ta sẽ bị tổn thương rất lớn.
Chu Tuyết nói với Chu Hàm.
Chuyện Công Tôn gia kết thông gia với Chu gia thất bại, Chu Tuyết vì điều này mà cũng đau lòng trong một thời gian ngắn, tuy nhiên về sau khi suy nghĩ cẩn thận lại, nàng thấy chuyện này còn tốt cho mình, có lẽ mình theo đuổi danh lợi đã là sai lầm, lúc trước không nên đính hôn với Công Tôn Khang, nếu không sẽ biến thành công cụ của hắn.
– Chu Uẩn, ngươi muốn phân chia Chu gia ra thì cứ như vạy đi, dù sao thì sau khi chết ta sẽ thỉnh tội với phụ thân.
Chu Đình uể oải nói.
– Phụ thân, Chu gia là tâm huyết của người, người cũng không thể để Chu gia bị tiêu tán.
Chu Tuyết nghe thấy lời nói của phụ thân thì vội vàng khuyên nhủ.
– Tuyết Nhi, cứ như vậy đi.
Lòng của Chu Đình tựa như đa nguội lạnh, Chu gia duy trì lâu như vậy đã khiên y mệt chết.
– Đại ca, huynh đã đồng ý rồi sao, vậy đi sau này đệ với Chu gia không còn quan hệ gì nữa.Những điều khác đệ không cần, chỉ cần tửu quán và sinh ý của Chu gia là được.
Chu Uẩn cất tiếng nói.
– Nhị thúc, hiện tại sinh ý đan dược của Chu gia còn có lợi nhuận, đây là do cả Chu gia chèo chống, một mình thúc lấy cũng không công bằng.
Chu Tuyết cất tiếng quát, Chu gia sinh ý Chu Tuyết hiểu rõ nhất, việc buôn bán của Chu gia mặc dù đã giảm sút nhưng vẫn có lợn nhuận rất lớn.
– Chu Tuyết, ngay cả đại trách chúng ta cũng không có đó.
Lưu thị cất tiếng nói:
– Đại trạch của Chu gia giá trị rất lớn.
– Nhị thẩm, vậy thì chúng ta trao đổi, chúng ta muốn sinh ý đan dược, những thứ khác toàn bộ thuộc về các ngươi thế nào?
Chu Tuyết nhìn lưu thị, chỉ cần người có đầu óc là thấy sinh ý đan dược của Chu gia quý giá hơn nhiều.
– Cái này.
Lưu thị bị Chu Tuyết hỏi ngược lại như vậy thì nói không ra lời, sắc mặt cũng trở nên thiếu tự nhiên, nàng cũng biết nếu như lấy toàn bộ sinh ý đan dược của Chu gia thì Chu gia sẽ chỉ còn lại cái xác mà thôi, sớm muội gì cũng suy tàn.
– Tuyết Nhi, bọn họ thích sao thì cứ như vậy đi.
Chu Đình nói xong liền quay khỏi đại sảnh.
Nhìn thấy Chu Đình rời khỏi, Chu Uẩn liền tỉnh lại, chuẩn bị ra ở riêng.
– Nhạc Thành, ta rốt cuộc có nên hậ ngươi không, vì tỷ tỷ và mình ta đáng lẽ ra nên cảm ơn ngươi, nhưng ngươi biến Chu gia thành như vậy, bây giờ ta có nên hận ngươi hay không?
Chu Hàm lẩm bẩm nói.
Ở trong đấu khí học viện, trưởng lão phụ trách phòng tu luyện lại một lần nữa nói với Hàn Giang Đào.
– Viện trưởng phòng tu luyện lại một lần nữa mất đi linh khí, chỉ còn phòng chữ thiên là có, thật sự rất quỷ dị.
Hàn Giang Đào nói:
– Tại sao lại như vậy, hiện tại cũng không có thời gian để ý, hình như Nhạc Thành đang bế quan tu luyện phải không, ngươi nói hắn lập tức đình chỉ và xuất quan, ta có chuyện tìm hắn.
– Viện trưởng, ta thấy ông nói rất đúng, toàn bộ linh khí đều tràn ngập vào trong phòng tu luyện của Nhạc Thành.
Vị trưởng lão kia cất tiếng nói.
– Thật không?
Hàn Giang Đào nói:
– Hiện tại cứ vậy đi, sau này ta sẽ hỏi hắn, ngươi lập tức gọi hắn cho ta.
Sau khi vị trưởng lão kia rời đi, Hàn Giang Đào liền nghi hoặc.
– Chẳng lẽ lại có viễn cổ ma thú tiến hóa hay sao?
Phụ trách phòng tu luyện sau đó tiến tới gian phòng chữ thiên gọi Nhạc Thành:
– Nhạc Thành, hiện tại viện trưởng có việc tìm ngươi.
Cảm nhận thấy linh khí của đấu khí học viện tràn ngập ở đây, vị trưởng lão kia nghi hoặc không thôi.
Nhạc Thành khoanh chân ngồi, lập tức thủ ấn trong tay biến hóa, quanh người là một quang mang nồng đậm, một chân khí tinh thuần chảy khắp kỳ kinh bát mạch, sau đó hắn thở ra một hơi dài.
Hai mắt hắn trợn lên, hai sợi tinh quang giống như ánh sao trong bóng tối bắt đầu lóe lên rồi biến mất.
– Xem ra đột phá tới Kim Đan kỳ còn có một thời gian nữa.
Cảm nhận thấy chân khí trong cơ thể của mình bành trường, Nhạc Thành lẩm bẩm nói, tuy đột phá tới Kim Đan kỳ còn cần một số thời gian nữa nhưng dù sao cũng không dễ dàng.
Thu thập một lúc, Nhạc Thành liền cởi bỏ cấm chế mà tu luyện, tuy nhiên hắn liền nhìn thấy vị trưởng lão hiện đang chờ ở bên ngoài.
– Nhạc Thành, viện trưởng cho mời ngươi, ngươi mau đi đi.
Vị trưởng lão kia nhìn thấy Nhạc Thành liền cất tiếng nói, vừa rồi nhìn thấy Nhạc Thành ở trong phòng tu luyện, hắn không thể hiuể nổi tại sao tất cả linh khí lại tập trung ở đó.
– Chết tiệt, lão gia hỏa kia gọi mình tới thật đúng lúc.
Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, nếu như không phải vì Hàn Giang Đào thì hắn cũng đã không nỡ xuất quan.
Ra khỏi phòng tu luyện, Nhạc Thành liền tiến tới chỗ ở của Hàn Giang Đào, rồi đi vào trong đại sảnh.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 162: Không Chịu Nổi Một Đòn
#
– N
hạc Thành, ngươi mau tới đây ngồi!
Nhìn thấy Nhạc Thành tiến tới, Hàn Giang Đào vội vàng nói hắn ngồi lên, xem ra mọi người đang đàm luận chuyện gì đó.
Ánh mắt của Nhạc Thành quét quanh đại sảnh, ở bên cạnh Hàn NGuyệt hiện tại có một chỗ trống.
Những người ở khu tốt nghiệp nhìn thấy Nhạc Thành ngồi bên cạnh Hàn NGuyệt thì khuôn mặt liềN biến đổi, trong lòng liền toát mồ hôi lạnh thay cho hắn.
– Ngươi tại sao lại bế quan, Lạc Nhan khỏe không, lần trướcta quên không hỏi ngươi.
Hàn Nguyệt cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
Nàng bị người trong tộc mang đi, hẳn là không có việc gì, ngươi cứ yên tâm.
Nhạc Thành trả lời Hàn Nguyệt, ngồi ở bên cạnh Hàn Nguyệt, Nhạc Thành cảm nhận được một mùi hương nhàn nhạt xông vào mũi, ánh mắt của hắn nhìn chăm chú vào đường cong linh lung trên người của nàng.
Mỗi lần nhìn thấy Hàn Nguyệt là Nhạc Thành cảm nhận được sắc đẹp của nàng ngày càng nồng đậm, tuy Yên Nhiên cùng với Hiểu Kỳ đều là những nữ tử tuyệt mỹ nhưng so với Hàn Nguyệt thì không bì được về sự thành thục.
Khi Nhạc Thành ngồi xuống, một số thân ảnh sau đó cũng tiến vào trong đại sảnh, ngay lập tức dĩ nhiên Nhạc Thành là người rời khỏi trước, Nhạc Thành xem tình huống thì nghe thấy tiếng quát của người kia:
– Tiểu tử, đây là vị trí của ta, sao ngươi dám ngồi ở đây, mau tránh ra.
– Bên kia không phải còn vị trí sao, ngươi cứ qua kia ngồi đi.
Nhạc Thành nghe thấy ngữ khí của người kia thì cảm thấy không vui, nếu như không có Hàn Giang Đào ở đây thì hắn đã giáo huấn cho tên kia một trận.
Nhạc Thành vừa nói vừa liếc nhìn người này, bộ dáng của hắn rất uy vũ bạo ngược, từ khí tức trên người, Nhạc Thành cũng cảm nhận được hắn có tu vi khoản chừng thất tinh Đấu hoàng, tuổi chưa tới ba mươi mà đã có tu vi này quả là không tệ.
– Nhạc Thành, nếu không ngươi ngồi chỗ của ta.
Hàn Nguyệt nhìn người nọ sau đó nói với Nhạc Thành, nàng sợ rằng sẽ xảy ra tranh chấp gì đó.
– Tiểu tử nhà ngươi thật là ngông cuồng, không ngờ lọt vào khu tốt nghiệp chưa đầy ba năm lại ngông cuồng như vậy.
Lam y nam tử nở ra nụ cười sau đó thay đổi sắc mặt nói:
– Tiểu tử, nếu như ngươi muốn ngồi vị trí này cũng được, chỉ cần chúng ta ra ngoài kia luận bàn một chút, nếu như ngươi thắng thì ta sẽ cho ngươi ngồi, còn nếu như thua thì coi như ta chỉ giáo cho sư đệ, thế nào?
– Người này chính là Thôi Vô Ngân, vốn đã theo đuổi Hàn Nguyệt từ lâu, hiện tại Hàn Nguyệt với tên tiểu tử kia có quan hệ sâu như vậy, không bị đánh mới là chuyện lạ.
Không ít người lo lắng nhìn Nhạc Thành, thực lực của Thôi Vô Ngân ở khu tốt nghiệp có thể nói là số một số hai.
– Thôi Vô Ngân, Nhạc Thành là đệ tử của ta, ngươi muốn ta nổi điên sao?
Hàn Nguyệt hung hăng liếc nhìn Thôi Vô Ngân, tuy hiện tại nàng biết rõ thực lực của Nhạc Thành không tệ, lần trước còn dùng một chiêu để đánh bại lục cấp ma pháp sư của ma pháp học viện, tuy nhiên Thất tinh đấu hoàng này ra tay hung ác, nàng sợ rằng Nhạc Thành không có cách nào ứng phó.
– Nhạc Thành, hóa ra ngươi chính là Nhạc Thành, nghe nói gần đây ngươi ở khu sinh viên cũ náo động, chúng ta càng phải luận bàn một chút.
Thôi Vô Ngân nhìn chằm chằm về phía Nhạc Thành, sau đó lại nhìn về phía Hàn Giang Đào nói:
– Viện trưởng, ta cùng với sư đệ luận bàn một chút, viện trưởng sẽ không phản đối chứ?
– Được, ta không phản đối.
Hàn Giang Đào cười cười, tuy hắn không biết rõ thực lực của Nhạc Thành thế nào nhưng hắn có thể thu thập bốn con lục giai ma thú làm ma sủng thì không cần phải lo lắng.
– Viện trưởng, tại sao người…
Hàn Nguyệt trừng mắt nhìn Hàn Giang Đào, không hiểu tại sao phụ thân lại đồng ý tỷ thí, Thôi Vô Ngân chính là thất tinh Đấu hoàng đó.
– Được, chúng ta bàn luận một chút, ta cũng nói cho ngươi biết, khu tốt nghiệp lâu như vậy mới có thất tinh đấu hoàng, quả thực rất đáng xấu hổ, ta nể mặt viện trưởng cho nên chỉ điểm cho ngươi một chút.
Nhạc Thành nhìn Thôi Vô Ngân lạnh lẽo mà nói.
– Hừ, tiểu tử thật ngông cuồng.
Thôi Vô Ngân biến chuyển sắc mặt, hắn không ngờ tiểu tử này lại ngông cuồng như vậy, phải dạy cho hắn một bài học thật tốt.
Tất cả những người ở khu tốt nghiệp cũng kinh ngạc nhìn Nhạc Thành, mới rồi bọn họ còn đồng tình với Nhạc Thành mà bây giờ nghe hắn phát ngôn bừa bãi như vậy thì đều chế giễu, người ngông cuồng như vậy cần phải giáo huấn cho thật tốt.
– Nhạc Thành, ngươi cẩn thận một chút.
Hàn Nguyệt nhìn thấy Nhạc Thành đáp ứng thì không nói gì, tâm tình dâng lên cổ họng.
– Nhạc Thành, đây chỉ là học viện luận bàn mà thôi, ngươi đừng quá mạnh tay.
Hàn Giang Đào nói với Nhạc Thành.
Hàn Giang Đào cất tiếng này mọi người còn tưởng rằng Hàn Giang Đào nói Nhạc Thành nhận thua, miễn cho bị giáo huấn nhưng Nhạc Thành thì hiểu rằng Hàn Giang Đào sợ mình ra tay làm bị thương mạnh Thôi Vô Ngân.
– Yên tâm đi viện trưởng, ta sẽ có chừng mực.
Nhạc Thành cất tiếng trả lời, sau đó hắn nhìn Hàn Nguyệt mà nói:
– Hàn Nguyệt đạo sư, cô cứ yên tâm đi, ta sẽ không sao.
Mọi người ở bên ngoài đều vây quanh xem, mà hai vị trưởng lão thực lực rất mạnh cũng xem náo nhiệt.
– Ra tay đi, ta chỉ sợ ta vừa ra tay ngươi đã không có cơ hội.
Thôi Vô Ngân nhìn Nhạc Thành mà nói.
– Những lời này hẳn là ta nói mới đúng.
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Nhanh lên, khu tốt nghiệp mọi người đều giống nữ nhân như vậy sao?
– Ngươi thật sự ngông cuồng, ta không thể không giáo huấn ngươi cho thật tốt.
Thôi Vô Ngân biến sắc, không ngờ tên tiểu tử này lại ngông cuồng như vậy, đấu khí toàn thân run run, một mảng quang mang bắt đâu xuất hiện, cường hãn đấu khí bắt đầu tràn ngập, thực lực này khiến cho ngay cả Hàn Giang Đào cũng phải rung động, Thôi Vô Ngân mới chưa tới ba mươi tuổi mà đã có thực lực này, tiền đồ quả là bất khả lượng.
Nhạc Thành vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề chú ý tới động tác của đối thủ, những người khác nhìn thấy Nhạc Thành như vậy thì tưởng rằng hắn đã bị sợ cho choáng váng không dám nghênh địch.
– Xuy.
Để ta giáo huấn ngươi cho thật tốt.
Một chưởng mang vô cùng lớn ngưng tụ tấn công về phía Nhạc Thành, lập tức không gian xung quanh dường như cũng muốn lắc lư.
– Xem ra Thôi Vô Ngân thật sự muốn dạy dỗ tên tiểu tử ngông cuồng này cho thật tốt, đã dùng tới bảy thành thực lực.
Một số học viên đã tốt nghiệp nói.
– Phụt.
Thủ ấn trong tay của Nhạc Thành liền ngưng kết, bạch quang tái hiện, một thanh trường kiếm hóa thành một mảng sáng trắng tấn công về phía Thôi Vô Ngân, bạch sắc kiếm quang như điện chớp.
– Xuy Xuy.
Thôi Vô Ngân ngăn cản bạch sắc kiếm quang xong thì đấu khí trở nên tán loạn.
– Đây là quỷ quái gì đó, chết tiệt.
Thôi Vô Ngân thầm mắng, không ngờ mình dùng bảy thành thực lực mà không thể ngăn cản được công kích của đối phương, đấu khí của hắn một lần nữa lại cường hãn toát ra.
– Nhạc Thành chú ý.
Nhìn thấy Thôi Vô Ngân dốc toàn lực Hàn NGuyệt không kìm được mà toát mồ hôi lạnh thay cho Nhạc Thành.
– Aizzz, tiểu ny tử này quả nhiên là thương mến tên tiểu tử Nhạc Thành.
Nhìn thấy bộ dáng lo lắng của Hàn Nguyệt, Hàn Giang Đào không kìm được mà thở ra một hơi lẩm bẩm nói:
– Dù sao chuyện của người trẻ tuổi ta cũng không thể quan tâm, chỉ là tên tiểu tử Nhạc Thành này đúng là dễ mến.
– Xích.
Một tiếng xích vang lên, trong lúc mọi người đang bận tâm thì thủ ấn của Nhạc Thành biến đổi, tâm niệm của hăn xoay chuyển, Âm Dương kiếm bỗng dưng chia làm bốn, chính giữa nghênh hướng về phía Thôi Vô Ngân, ba cái còn lại thì tấn công sau lưng hắn, giống như thiểm điện lao tới.
– Phụt.
Cảnh tượng này phát sinh rất nhanh, Thôi Vô Ngân không có phản ứng, ba địa phương đau nhức truyền tới, sau đó là tiêng thanh âm quần áo bị xé nát.
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Nhạc Thành, ai cũng không ngờ ba thanh kiếm lại cắm trúng Thôi Vô Ngân, đem lại ba lỗ thủng như vậy.
– Viện trưởng, tại sao người của khu tốt nghiệp lại không chịu nổi một đòn tấn công?
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 163: Người Này Không Phải Là Người
#
– T
ại sao lại như vậy?
Thôi Vô Ngân uể oải đứng ngay tại chỗ, quả thực hắn không thể tin nổi, mình là thất tinh Đấu Hoàng mà bị một người ở khu học viện cũ đánh bại, hơn nữa là đánh bại bởi một chiêu, điều này quả thật không tưởng tượng nổi.
Hàn Giang Đào nhìn Thôi Vô Ngân, vừa rồi hắn đáp ứng cho Thôi Vô Ngân luận bàn với Nhạc Thành chính là muốn cho Thôi Vô Ngan biết không phải đứng đầu ở khu tốt nghiệp là có thể vô địch thiên hạ, nhưng hắn cũng không ngờ rằng Thôi Vô Ngân lại bị bại quá nhanh như vậy.
Những học viên tốt nghiệp khác nhìn thấy bóng lưng của Nhạc Thành thì cũng há hốc mồm, chẳng lẽ học viên này lại mạnh như vậy sao, tên tiểu tử này thật ngông cuồng, điều này không thể phủ nhận, tuy nhiên hắn ngông cuồng có tiền vốn, một chiêu đã đánh bại Thôi Vô Ngân, ai nói hắn không có thực lực?
Hàn Nguyệt nhìn Nhạc Thành mà thầm nghĩ trong lòng:
– Người này quả thật không phải lả người, quả thật quá biến thái.
Trở về trong đại sảnh, tất cả mọi người đều nhìn Nhạc Thành bằng một con mắt khác, Nhạc Thành một lần nữa ngồi cạnh Hàn Nguyệt, mà Thôi Vô Ngân được phân vào một vị trí cuối cùng, thần sắc rất uể oải.
– Nhạc Thành, ta và Ma pháp học viện đều nghe được tin tức, Dược môn đã phái người tới Cự thành.
Hàn Giang Đào nói với Nhạc Thành.
– Nhanh như vậy sao?
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Hiện tại phải làm sao bây giờ, đem bọn họ tiễu trừ toàn bộ ở Quỷ Uyên hay là đánh bọn họ ở Cự thành.
– Người của bọn chúng rất đông, muốn tiêu diệt ở Quỷ Uyên thì hơi khó khăn, chỉ là nếu như để bọn chúng tới Cự thành thì lại càng thêm phiền toái, ta cùng với ma pháp học viện thương nghị, mang những cường giả ma pháp sư cấp năm và Đấu vương cộng thêm người ở khu tốt nghiệp tiến tới Quỷ Uyên tiêu diệt.
Hàn Giang Đào nói:
– Đấu khí học viện và Ma pháp học viện ma pháp sư cấp sáu và cường giả đấu hoàng hiện tại tu vi thực lực đã hơn sáu trăm người, đấu vương cũng cùng với ma pháp sư cấp năm cộng lại cũng hơn sáu nghìn người, đủ để đối phó với tam đại thế lực liên hợp.
– Chà nhiều đấu hoàng và ma pháp sư cấp sáu như vậy sao?
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, hai học viện này đúng là cường hãn, khó trách hai đại đế quốc không dám động tới.
Lần này Luyện dược sư của đấu khí học viện sẽ không tham gia, loại hỗn chiến này, luyện dược sư cũng không phát huy bao nhiêu tác dụng.
Hàn Giang Đào nói:
– Ngươi lập tức khởi hành người của Phá Quân doanh, ở trong Quỷ Uyên có không ít nhân tuyển của Đấu khí học viện, Hàn Nguyệt biết rõ cách liên lạc, nhân cơ hội tiêu diệt bọn chúng, dùng lực lượng của Phá Quân doanh tập kích nhân mã đằng sau của Tam đại thế lực, tiêu diệt toàn bộ ổ của bọn chúng.
– Không thành vấn đề.
Nhạc Thành mỉm cười nói:
– Viện trưởng, một chiêu rút củi dưới đáy nồi này của ông thật sự là độc ác vô cùng,
– Được rồi, ngươi chiếm tiện nghi rồi thì đừng khoe mẽ chứ, mau đi đi, miễn cho thời gian không kịp.
Hàn Giang Đào trừng mắt nhìn Nhạc Thành.
– Được, ta sẽ lên đường.
Nhạc Thành lập tức nói rồi nói với Hàn Nguyệt:
– Hàn Nguyệt đạo sư, chúng ta mau đi đi.
– Viện trưởng, ta cùng với bọn họ đi được không?
Thôi Vô Ngân nhìn thấy Hàn NGuyệt cùng với một nam nhân đi ra thì không khỏi khẩn cấp lên, cũng quên mất mình vừa rồi bị Nhạc Thành dùng một chiêu đánh bại, vội vàng nói với Hàn Giang Đào.
– Ngươi đi làm gì, ngươi phải liên lạc với người ở khu tốt nghiệp, sau đó tập hợp mà xuất phát.
Hàn Giang Đào trừng mắt nhìn Nhạc Thành, lúc này ông cảm thấy Nhạc Thành mới là con rể của mình cho nên không muốn Thôi Vô Ngân can thiệp vào.
Nhạc Thành sau khi cùng với Hàn nguyệt rời đi, Hàn Giang Đào quỷ dị nhìn theo mà thì thào:
– Nữ nhân đó, có thể giúp ngươi như vậy thôi, kế tiếp xem ngươi có thể ở cùng với tên tiểu tử kia một chỗ hay không thì còn phải xem vào các ngươi, ta cũng bất lực.
– Hàn Nguyệt đạo sư, ta đi nói với Tô Hân Nhi trước một tiếng.
Nhạc Thành nói với Hàn Nguyệt, hiện tại Nhạc Thành quay trở lại Quỷ Uyên cần phải nói với chúng nữ một tiếng.
– Ừ, ta ở cửa học viện chờ ngươi.
Hàn Nguyệt trả lời Nhạc Thành, trong đầu nàng không hiểu tại sao phụ thân lại muốn mình đi cùng với Nhạc Thành.
Sau đó Nhạc Thành cùng với Hàn Nguyệt tách ra, Nhạc Thành nhìn thấy chúng nữ rồi nói lời từ biệt.
– Hàn Nguyệt đạo sư chúng ta đi thôi.
Vừa quay trở lại cửa học viện, Nhạc Thành đã nhìn thấy Hàn Nguyệt ở cửa ra vào.
– Sao lại nhanh như vậy, đã cho các nàng biết rồi sao?
Hàn Nguyệt cất tiếng hỏi Nhạc Thành.
– Ừ, ta sợ ngươi chờ ta quá lâu, cho nên ta cũng không dám đi quá lâu.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó hắn liền nhìn về phía thân hình lồi lõm đường cong mê người của Hàn Nguyệt.
– Ngươi bớt nhiều lời đi.
Hàn Nguyệt trừng mắt nhìn Nhạc Thành, rồi lập tức nói:
– Đi thôi, đầu tiên chúng ta đi tới nơi nào?
– Đi tìm người trước.
Nhạc Thành mỉm cười sau đó bay lên trên trời, hiện tại sau khi đột phá lên Kim Đan kỳ, hắn không cần phi kiếm mà có thể trực tiếp phi hành.
– Ngươi đã đột phá tới Đấu hoàng rồi sao?
Hàn Nguyệt nhìn thấy Nhạc Thành phi hành trên không trung thì kinh ngạc, sau đó liền cười khổ một tiếng.
Nhạc Thành cũng không giải thích nhiều, Hàn Nguyệt cũng ngưng tụ đấu khí thành hai cánh, bay lên không trung, hai người mau chóng tiến tới Quỷ Uyên.
Nhạc Thành tính rằng sau khi tìm mấy người Thác Ny Tư và Khiếu Thiên Hổ rồi sẽ bắt đầu hành động, dựa vào linh hồn ấn ký, Nhạc Thành cảm nhận được bọn họ đang ở hướng kia.
Trong một sơn mạch tên là Thất Lý Sơn, có mấy trăm bóng người nổi trên không trung, tất cả đều ngưng tụ đấu khí thành hai cánh cho thấy bọn họ đều là cao thủ đấu vương, khí tức của bọn họ cường hãn vô cùng.
Mà ở dưới mặt đất, có gnầ một nghìn người nhìn lên phía trên, khí tức cường hãn vô cùng, mà ở dưới mặt đất mọi người nhìn lên phía trên, đoán chừng sắp tới sẽ có kịch chiến.
– Thác Ny Tư, Báo Tuyết Dong binh đoàn của chúng ta đối với Phá Quân Doanh không thù không oán, ngươi mang nhiều người như vậy tới đây là có ý gì?
Giữa không trung, một tủng niên hán tử mặc hoa phục trên người tràn ngập pháp lực phong hệ, hắn cũng là ma pháp sư cấp sáu.
Hai nhóm người này một nhóm chính là nhóm của Thác Ny Tư, Khiếu Thiên Hổ thuộc phá Quân doanh.
Mà đối phương chính là Báo Tuyết dong binh đoàn, nhắc tới dong binh đoàn này đại danh của bọn họ đỉnh đỉnh ở trong Quỷ uyên, cũng chính là nhất lưu thực lực ở nơi này, trong bọn họ có tới năm đấu hoàng, ma pháp sư cấp sáu chính là trưởng đoàn.
Tuyết Báo dong binh đoàn nhân số ba bốn nghìn, ở trong Quỷ Uyên Tuyết Báo Dong binh đoàn thực lực hoàn toàn có thể đứng vị trí thứ ba.
– Các ngươi có thể chọn đầu hàng, quy hàng, hoặc từ nay về sau vĩnh viễn rời khỏi Quỷ Uyên, giải tán Tuyết Báo dong binh đoàn, không nghe lời thì sẽ giết không tha.
Trong ba tháng này, dưới sự tương trợ của bốn lục giai ma thú, Thác Ny tư đã thôn phệ không ít thế lực nhị lưu và nhất lưu, mà Phá Quân doanh hiện tại cũng đạt tới con số khủng bố, trong vòng ba tháng đã phát triển gần một vạn người.
Hiện tại Phá Quân doanh ở trong quỷ Uyên ngoại trừ tam đại thế lực thì chính là thế lực mạnh nhất, địa bàn của Phá Quân doanh hiện tại đã phát triển tới bốn mươi tiểu thành.
Thác Ny tư ở bên ngoài phụ trách địa bàn, mà đổng Đại Ngưu và Khang Minh thì tiếp nhận địa bàn để tăng thực lực, cộng thêm sự phối hợp của Tử Điện Mãng và Khiếu Thiên hổ, thực lực của Phá Quân doanh đã tăng lên rất nhiều, mà Trần bưu thì phụ trách phát triển Đan đường, ngày càng tăng sinh ý cho Phá Quân doanh.
– Thác Ny tư, Phá Quân doanh các ngươi đừng quá đáng quá.
Lục cấp ma pháp sư cất tiếng nói.
– Thác Ny tư, ngươi nói nhiều với hắn làm gì, trước hết giết vài tên đã.
Khiếu Thiên hổ không đợi Thác Ny tư nói chuyện liền biến chuyển thân hình như điện, một đại đao bổ tới.
– Sưu sưu.
Tử Điện Mãng, Thông Thiên Thử, còn có Yêu Cơ thấy vậy thì cũng nhào tới, đánh về phía cường giả Đấu hoàng.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 164: U Thành
#
-C
húng ta đầu hàng, chúng ta đầu hàng.
Không ít cường giả Đấu vương và đấu linh của Tuyết Báo dong binh đoàn đều vứt vũ khí xuống, nhìn hai con lục giai ma thú trên không trung đánh chết đấu hoàng, bọn họ nào còn dám động thủ với Phá Quân doanh.
Nhìn thấy Tử Điện Mãng đánh chết đấu hoàng xong, những đấu hoàng còn lại đều đầu hoàng.
Nhìn thấy đại thế trước mắt đã mất, Ma pháp sư cấp sáu kia chỉ còn bất đắc dĩ mà đầu hàng, Tuyết Báo dong binh đoàn không phải là đối thủ.
Kịch chiến diễn ra không đến mười phút, những đấu vương và đấu linh vẫn chưa ra tay, tình huống này đúng là hiếm thấy.
– Thác Ny Tư, ngươi thu thập trước, ta đi đón chủ nhân.
Khiếu Thiên hổ cất tiếng nói với Thác Ny Tư, nó đã cảm nhận được chủ nhân đã tới gần đây.
– Sao, đại nhân đã tới hả?
Thác Ny Tư cũng cảm ứng được mà nói:
– Ta cũng đi, các ngươi chờ ta.
– Sưu sưu.
Năm đạo nhân ảnh biến mất giữa không tru, bay về phía bên trái.
– Chủ nhân.
-Chủ nhân.
– Đại nhân sao người lại ở đây?
Khiếu Thiên hổ, tử Điện Mãng, Yêu Cơ Thông Thiên Thử tiến tới gần Nhạc Thành.
– Ta đây, hiện tại Phá Quân doanh thế nào rồi?
Trải qua nửa tháng bay trên không, cuối cùng Nhạc Thành cũng tìm thấy bọn người Thác Ny Tư.
– Đại nhân, hiện tại Phá Quân doanh đã có hơn vạn người, cao thủ Đấu vương cũng gần nghìn người, luyện dược sư ở đan đường cũng tới hơn năm mươi người.
Thác Ny tư nói.
– Nhiều như vậy sao?
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Được rồi, triệu tập tất cả lại, chúng ta có chuyện cần làm.
Lập tức, Nhạc Thành cùng với Hàn Nguyệt theo chân Thác Ny Tư tiến tới Tuyết Báo dong binh đoàn.
Đoàn trưởng của Tuyết Báo dong binh đoàn nhìn thấy bọn người Thác Ny Tư tới thì nghi hoặc.
– Ngươi chính là La Tân, đoàn trưởng của Tuyết Báo dong binh đoàn?
Nhạc Thành nhìn La Tân đánh giá một hồi rồi nói, hiện tại hắn đang cần dùng thực lực, cho nên cũng có tư tưởng thu thập La Tân này.
– Ta là La Tân, ngươi là?
La Tân cất tiếng nói, trước mặt thanh niên hắc bào này, hắn cảm thấy hơi sợ hãi.
– Ta chính là doanh chủ của Phá Quân doanh, hiện tại ta cho ngươi hai con đường, một là gia nhập Phá Quân doanh ta cho ngươi một chức vị đoàn trưởng, còn không chính là chết.
Nhạc Thành lạnh lùng nhìn La Tân, rồi nhìn năm đấu hoàng xung quanh nói:
– Các ngươi gia nhập Phá Quân doanh hay là chết?
– Cái này…
Ba người liền lộ ra vẻ khó xử, hiển nhiên bọn họ không muốn gia nhập Phá Quân doanh, sau khi giải tán Tuyết Báo dong binh đoàn, bọn họ muốn đông sơn tái khởi một lần nữa.
– Xích.
Nhìn thấy vẻ mặt do dự của ba người, hàn quang trong mắt của Nhạc Thành tóe lên, ngay lập tức thủ ấn của hắn bắn về phía ngực của một ngũ tinh đâu hoàng, hiện tại mình đã mất nửa tháng, không còn nhiều thời gian nữa, không thể lãng phí.
– Phụt.
Lúc ba người vẫn chưa lây lại tinh thần thì ở nực của cường giả ngũ tinh đấu hoàng đã có một lỗ máu phun ra, ngã xuống mặt đất.
– Ta hỏi các ngươi tiếp, các ngươi gia nhập hay là chết?
Nhạc Thành lạnh lùng nhìn hai người.
– Ta gia nhập, ta gia nhập.
Hai người này lúc này đã rung động rất sâu, một thanh niên ngoan tâm thủ lạt như vậy, một chiêu đánh chết đấu hoàng, bọn họ làm sao dám do dự.
Nhìn thấy Nhạc Thành dùng một chiêu giết chết Ngũ tinh đấu hoàng, Thác Ny tư, Khiếu Thiên hổ Tử Điện Mãng bọn họ liền biến đổi sắc mặt, tu vi của chủ nhân ngày càng cường hãn, đoán chừng hiện tại bọn họ cũng không phải là đối thủ.
– Được rồi, từ nay về sau nếu như các ngươi dám phản bội ta thì đây chính là kết cục.
Sắc mặt của Nhạc Thành trầm xuống, sau đó thủ ấn ngưng kết, hai linh hồn ấn ký nhập vào trong đầu của hai người, nếu như hai người muốn phản bội thì hắn sẽ dùng tâm niệm giết chết bọn họ.
– La Tân, người của ngươi cũng gia nhập Phá Quân doanh, ai không đồng ý thì giết không tha.
Nhạc Thành nói với La Tân.
– Vâng doanh chủ.
La Tân tựa như sợ hãi vẫn chưa kịp phản ứng.
Tuyết Báo dong binh đoàn đại đa số đã đầu hàng, cùng với thủ đoạn vừa rồi của Nhạc Thành đã khiến cho mọi người rung động, bất kể là muốn hay không muốn, bọn họ đều gia nhập Phá Quân doanh.
Nhìn thấy thủ đoạn Thiết Huyết của mình có hiệu quả, Nhạc Thành liền nở ra một nụ cười thỏa mãn, có đôi khi phải dùng thủ đoạn hiểm ác một chút.
Lập tức Nhạc Thành một lần nữa nói Thác Ny tư sắp xếp nhân mã của Tuyết Báo dong binh đoàn, Thập Tinh đấu vương trở lên đi tới đại sảnh của Tuyết báo dong binh đoàn nghị sực.
– Nhạc Thành, hiện tại ngươi định làm thế nào, Tam đại thế lực đã tập hợp nhân mã.
Hàn Nguyệt hỏi Nhạc Thành, vừa rồi nàng đã tìm được cách liên lạc với đấu khí học viện, nhân mã của tam đại thế lực cũng tăng lên rất nhiều, hướng về phía Cự thành tiến tới.
Nơi này cách Quỷ Tông gần nhất, ngày mai chúng ta xuất phát, hai ngày là có thể đến nơi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Hai ngày là tới U thành, thời gian chỉ sợ không đủ.
Hàn Nguyệt cất tiếng nói.
– Ngũ Tinh đấu vương cường giả đã có tốc độ phi hành rất nhanh, hẳn là có thể đuổi tới, những người khác thìởở lại chờ, chờ sau khi chúng ta giải quyết Quỷ tông xong bọn họ sẽ tiến tới thu thập kết quả.
Vào đem, Nhạc Thành cùng với Hàn Nguyệt tiến vào trong đại sảnh của Tuyết Báo dong binh đoàn, lúc này có hai mươi người đang ngồi đây, sau khi mọi người thi lễ xong, Nhạc Thành đánh giá toàn bộ.
Trong đám hai mươi người này, ngoại trừ La Tân còn có một ngũ tinh đấu hoàng, còn có Khiếu Thên Hổ, Thác Ny tư và hơn mười hai thập tinh Đấu vương, thực lực rất không tệ.
– Thác Ny tư, chúng ta hiện tại có bao nhiêu người?
Nhạc Thành hỏi Thác Ny Tư.
– Đại nhân, chúng ta hiện tại có khoảng mười ba vạn người, tu vi đấu vương và ma pháp sư cấp năm có khoảng năm trăm người.
Thác Ny Tư cất tiếng nói.
– Năm trăm đấu vương tổng cộng là năm nghìn nhân mã, như vậy là đủ rồi.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng rồi nói với La Tân:
– La Tân ngày mai ngươi mang ba trăm đấu vương tiêu diệt u thành của Quỷ Tô, Thác Ny tư ngươi dẫn nhân mã còn lại theo sau, chúng ta tiêu diệt Quỷ Tông sau đó sẽ diệt Hắc La tông, cuối cùng là Dược môn.
– Đại nhân, người muốn đối phó với tam đại thế lực sao?
Thác Ny Tư kinh ngạc nhìn Nhạc Thành, không ngờ đại nhân muốn chiếm đoạt nhị tông nhất môn này.
La Tân cũng kinh ngạc, tam đại thế lực ở đây vô cùng cường hãn, ai dám động tới.
– Hai thế lực lớn, Quỷ Tông và Hắc La tông đã bị Dược môn thâu tóm.
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Sáng ngày mai chúng ta xuất phát tới U thành của Quỷ Tông.
Một đêm không nói gì, sáng sơm hôm sau, Nhạc Thành mang theo Khiếu Thiên hổ và Tử Điện Mãng, Thông Thiên Thử cùng với Yêu Cơ đi tới Quỷ Tông, La Tân cũng đã chuẩn bị ba trăm đấu vương đi theo bọn họ.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Nhạc Thành cưỡi lên trên lưng Khiếu Thiên Hổ, đến lúc này những người mới gian nhập Phá Quân doanh mới biết cường giả Đấu hoàng kia chính là một con lục giai ma thú, bọn họ không kìm được mà hít vào một hơi.
Dựa theo Khiếu Thiên Hổ và Tử Điện Mãng, THông Thiên Thử, Yêu Cơ, tốc độ của bọn họ đã rất nhanh, chỉ trong vòng một ngày đã tới U thành, một số đấu vương theo sau không kịp.
Hai ngày sau mọi người dùng tốc độ cao nhất để rời, đi nhìn thấy một mảng đấu vương tiến tới những người giữ thành liền vô cùng kinh ngạc.
– Thiếu tông chủ, thiếu tông chủ, có chuyện lớn không tốt
Một đệ tử của Quỷ Tông viộ vàng đi tới một gian phòng sang trọng cất tiếng nói.
– Có chuyện gì mà hấp tấp như vậy.
Ở bên trong truyền tới một thanh âm âm trầm.
-Thiếu tông chủ, người mau nhanh lên, ta không chịu được nữa.
Ở trong gian phòng truyền ra một thanh âm của một nữ tử.
Tên đệ tử kia không nhịn được tựa vào cửa sát một chút để nhìn cảnh tượng bên trong mà nói:
– Thiếu tông chủ ở bên ngoài có mấy trăm người tiến tới đây, hình như muốn gây bất lợi với Quỷ Tông.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 165: Ngươi Muốn Chết Hay Muốn Sống?
#
– C
ái gì, có tới vài trăm người, tên tiểu yêu tinh ngày chậm một chút, ngươi có nhìn rõ là ai không, a…thoải mái…
Nam tử bên trong một mặt đáp lại tên đệ tử một mặt nói với nữ nhân của mình.
-Thiếu tông chủ, chúng ta nhìn không ra đó là ai.
Quỷ tông đệ tử trả lời, lỗ tai của hắn dán vào cửa gian phòng, vừa rồi không nhìn thấy cảnh xuân sắc bên trong thì nghe thanh âm cũng đã ghiền.
– Được rồi, ngươi lập tức kêu mọi người ra, ta phải đi.
Ở bên trong truyền tới thanh âm của nam tử.
– Sưu sưu.
Lúc bọn người Nhạc Thành tiếp cận U thành, ở trong U thành liền xuất hiện gần trăm đạo thân ảnh, phía trướclà vài đấu hoàng, sau lưng là mười mấy đấu vương.
– Là ai đến U thành của ta, muốn chết phải không?
Một nam tử áo trắng quát lớn, hắn vừa nói vừa mây mưa với hai nữa nhân.
– Chủ nhân, phía trước có người tới, thực lực có ba đấu hoàng.
Yêu Cơ nói với Nhạc Thành.
– Ừ.
Nhạc Thành cất tiếng nói, thực lực của U thành Nhạc Thành đã sớm biết rõ, bọn họ toàn bộ đã đi đối phó với Đấu khí và ma pháp học viện, ở đây chỉ còn lại ba đấu hoàng mà thôi.
– Xích.
Một lát sau, Nhạc Thành cũng đã chạm mặt với người của Quỷ Tông, không ngờ lại là một người quen.
– Khốn kiếp rốt cuộc là ai?
Nam tử áo trắng muốn mắng chửi người thì sắc mặt đã trở nên tái nhợt như gặp quỷ, hóa ra người này chính là người mà hàng đêm hắn hay nằm mơ gặp phải.
Nam tử áo trắng dĩ nhiên là thiếu tông chủ Cao Long Hoa của Quỷ Tông, lần trước sau khi bị cướp bóc gia sản xong, lại bị Nhạc Thành đại khai sát giới một hồi, trong lòng hắn đã nhớ kỹ.
– Hóa ra là ngài, đại nhân tại sao ngài lại tới đây?
Nhìn thấy Nhạc Thành, Cao Long Hoa run rẩy thân hình, mà bên cạnh hắn hai đấu hoàng cũng đã xuất hiện ở trong Vĩnh hằng tháp, hai đấu hoàng này nhìn thấy Nhạc Thành thì cũng run lên.
– Là ngươi?
Nhạc Thành cũng không ngờ lại chạm phải thiếu tông chủ của Quỷ Tông ở đây.
– Đại nhân, người tới U Thành có chuyện gì không, miờ ngồi xuống, sớm biết đại nhân đến thì ta đã ra đón.
Cao Long Hoa chỉ có thể bất đắc dĩ nói như thế với Nhạc Thành, hoàn toàn không có cách nào.
Không ngờ đối phương lại mời mình vào, trong lúc nhất thời Nhạc Thành cũng không biết làm sao, mà hàn Nguyệt cũng cảm thấy nghi ngờ, không phải tới U Thành hay sao, tại sao thoạt nhìn hai người này lại quen biết nhau vậy.
– Ta tới tiêu diệt Quỷ Tông, tùy ý tiến vào hay không tiến vào là do ngươi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Cái gì?
Hai Đấu hoàng ở bên cạnh nghe thấy lời nói của Nhạc Thành thì chảy mồ hôi xuống, đến tiêu diệt Quỷ Tông, hắn thật sự nghĩ không ra mình đắc tội với tên Sát tinh này ở đâu.
– Đại nhân, chúng ta không mạo phạm tới người, hay là người nhận nhầm người rồi?
Cao Long Hoa không ngừng run lên, quả thực hắn vô cùng sợ hãi, hắn biết rõ, đối phương muốn tiêu diệt Quỷ Tông thì hắn ngay cả một cơ hội chạy thoát cũng không có.
-Quỷ Tông các ngươi không phải muốn đối phó với Đấu Khí và Ma pháp học viện hay sao, vậy ta đến đối phó với các ngươi có gì không được?
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Đại nhân, đại nhân là người của Đấu Khí và Ma pháp học viện sao?
Cao Long Hoa kinh ngạc nhìn Nhạc Thành.
– Không sai, hiện tại ngươi biết ta có nhận lầm người hay không, chỉ trách Quỷ Tông nhà ngươi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Vừa nghe thấy đối phương là người của Đấu khí học viện, Cao Long Hoa lập tức uể oải chán chường, Quỷ tông đại bộ phận đối phó với hai học viện, không ngờ học viện lại phái người tới đây đối phó với họ.
– Đại nhân, chúng ta bị….
Quỷ Tông chúng ta bị Dược môn áp bức, có hai hắc y nhân phái tới đánh Quỷ Tông, ngay cả cha ta cũng không đánh lại, cuối cùng bị bọn họ bức bách mới phải đi đối phó với Đấu Khí học viện, hơn nữa nghe bọn họ nói Đấu Khí học viện có bảo bối gì đó, sau khi thành công sẽ chia cho Quỷ Tông một nửa địa bàn làm thù lao, cho nên Quỷ Tông chúng ta mới đi.
Cao Long Hoa nói.
– Hai hắc y nhân, là hắc y nhân thế nào?
Nhạc Thành đột nhiên hỏi thăm, vừa nghe Cao Long Hoa nói đến hai hắc y nhân còn có bảo vật, Nhạc Thành thầm nghĩ không lẽ chính là bảo vật trong hắc động thần bí kia.
– Ta nhớ ra rồi, chính là người áo đen giống như mấy người ở trong tháp vĩnh hằng, không sai chính là bọn họ.
Cao Long Hoa khẳng định nói.
-Chẳng lẽ hắc ám thần điện cũng muốn bảo vật trong hắc động kia?
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, thực lực của Hắc ám thần điện vô cùng lớn, hoàn toàn khó đối phó.
Nhạc Thành càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, chuyện này tựa hồ như có rất nhiều điều kỳ quái, người của Hắc Ám thần điện muốn đối phó với cự thành tại sao không ra mặt mà lại khống chế thế lực ở Quỷ uyên để đối phó với cự thành?
– Bọn họ còn nói gì nữa?
Nhạc Thành lạnh lùng nhìn Cao Long Hoa, xem ra chuyện này thật không đơn giản.
– Đại nhân bọn họ hình như còn nói muốn sát nhập hai học viện vào Quỷ Uyên, những thứ còn lại ta không biết.
Cảm nhận được mục quang của Nhạc Thành, Cao Long Hoa hận không thể biết nhiều hơn.
– Xem ra Hắc ám thần điện cũng không phải muốn chính thức đối phó với Cự thành.
Nhạc Thành thì thào nói, những chuyện này hắn cần phải suy tính cẩn thận.
– Hắc ám thần điện, các ngươi tính rất hay, ta đây muốn chơi đùa thật tốt đối với các ngươi, cuộc chơi bắt đầu rồi.
Nhạc Thành liền nở ra một nụ cười trên khuôn mặt rồi nói với Cao Long Hoa:
– Ngươi muốn chết hay là muốn sống?
– Đại nhân, ta muốn sống, đại nhân có gì phân phó ta nhất định sẽ hoàn thành, chỉ cần đại nhân tha cho ta, tha cho Quỷ Tông là được.
Cao Long Hoa cũng có tu vi bát tinh đâu hoàng, đạt tới trình độ này tuyệt đối không phải là ngu ngốc, người thông minh cam chịu buông tha cho mình thì nhất định sẽ có điều kiện.
– Ngươi đi theo ta, nếu hai ngươi muốn sống thì hãy đi cùng ta.
Nhạc Thành nói với Cao Long Hoa cùng với hai trưởng lão của Quỷ Tông.
Cao Long Hoa cùng với hai đấu hoàng kia nhanh chóng theo chân của Nhạc Thành, ba người biết rõ ràng, chỉ cần Nhạc Thành muốn giết bọn họ thì không cần lòng vòng.
– Quỷ Tông lần này đi đối phó với hai học viện có tất cả bao nhiêu người?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi Cao Long Hoa.
– Hai Đấu tông, gồm có phụ thân của tại hạ và một vị trưởng lão nữa, chính là người lần trước gặp ở Tháp Vĩnh Hằng, ngoài ra còn có bốn mươi đấu hoàng.
Cao Long Hoa không hề giấu diếm mà nói.
– Nếu để cho ngươi đi thuyết phục phụ thân ngươi quay đầu đối phó với Dược môn, ngươi làm được không?
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Không thành vấn đề.
Cao Long Hoa không hề do dự nói:
– Kỳ thật cha ta cũng không đồng ý đi đối phó với hai học viện, chỉ tại những người kia thực lực thật sự quá mạnh.
– Được rồi, ta muốn ngươi chính mình đi nói với phụ thân của mình, ta chờ ngươi ở Dược môn, chờ ta thông báo xong, chúng ta nội ứng ngoại hợp đánh chế Dược tông và các thé lực khác.
Nhạc Thành cất tiếng nói:
– Về phần u thành, ta cam đoan không đụng tới, về sau vẫn thuộc về Quỷ Tông.
– Ta đi đây.
Cao Long Hoa gật đầu đáp, cuối cùng cái mạng của hắn cũng đã nhặt lại được.
– Còn hai ngươi?
Nhạc Thành nhìn hai đấu hoàng của Quỷ Tông mà nói:
– Hai người các ngươi dẫn người của U Thành đi cùng với ta đánh dược thành.
– Được không thành vấn đề.
Hai cường giả đấu hoàng này cũng thở ra một hơi.
– Chỉ có điều.
Nhạc Thành nhìn ba người mà nói:
– Vì để chắc chắn các ngươi không phản bội, ta muốn lưu giữ trên người các ngươi một linh hồn ấn ký.
Sau này nếu như các ngươi phản lại ta mà nói, thì các ngươi sẽ sống không bằng chết.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 166: Tiếp Thu Dược Thành
#
– V
âng.
Ba người tiếp nhận linh hồn ấn ký.
– Xích.
Nhạc Thành ngưng kết thủ ấn trong tay, sau đó một thanh mang quỷ dị toát ra, nhập vào trong đầu của ba người.
– A.
Ba người phát ra một tiếng kêu rên, toàn thân giống như là bị ma nhập vậy, tất cả ba người đều cảm thấy khó chịu, người cũng bồng bềnh mà lung lay, chỉ sợ sơ sẩy một chút sẽ rớt xuống từ không trung.
– Được rồi, đây là ta cho các ngươi một kiến thức nho nhỏ mà thôi, chứng minh ta không nói dối các ngươi, mặc kệ các ngươi ở nơi nào ta cũng có biện pháp khiến các ngươi sống không bằng chết, các ngươi đừng nghĩ đến chuyện phản bội ta.
Nhạc Thành thu hồi tâm niệm rồi nói với ba người.
Sau khi chứng kiến thủ đoạn của Nhạc Thành, ba người dĩ nhiên không còn tâm tư trêu đùa n, ữa mà Nhạc Thành chẳng muốn đối phó với U thành, hiện tại thiếu tông chủ của Quỷ Tông đã nằm trong tay mình, đối phó với U thành cũng không có ý nghĩa gì.
Sau đó Nhạc Thành mang Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãn, Yêu Cơ, La Tân hướng về phía Hắc La thành, đương nhiên hai đấu hoàng cường giả kia cũng đi theo bọn họ.
Mà Cao Long Hoa sau khi thu thập một phen cũng mang hai nữ tử lồi lõm mê người kia chạy tới Cự thành.
Hắc La Thành mặc dù có diện tích lớn, hơn nữa thế lực cũng vô cùng cường hãn, chỉ là sau khi đại chiến với Dược thành mấy ngày, Công Tôn báo đã mang những người mạnh ở Hắc La thành đi, cho nên hiện tại ở đây cũng không có bao nhiêu cao thủ.
Thế nên khi Nhạc Thành tiến vào trong Hắc Long thành thì cũn không gặp bất luận sự ngăn cản nào, một số gia tộc nhị lưu ở bên trong đều núp trốn vào, miễn cho bị liên lụy, sau khi tiến vào trong thẳng tới Hắc La Tông, mọi người mới bị một tam tinh Đấu hoàng ngăn cản, hắn còn chư phục hồi tinh thần thì đã bị Yêu Cơ đánh văng ra vài trăm thước.
Phỏng chừng Công Tôn Báo sau khi xuất môn cũng không ngờ thế lực của mình lại bị đánh bại dễ dàng đến thế.
Lập tức ở trong Hắc La tông, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng cùng với Thông Thiên Thử đều thu tất cả giới chỉ vào, giá trị của chúng đều không thấp.
– Tận lực bồi tiếp Dược thành, hắc ám thần điện lần này ta lại muốn đa tạ các ngươi đã dâng Quỷ Uyên cho ta, chờ sau khi ta hạ được Dược thành ta sẽ tìm các ngươi.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, Hắc Ám thần điện lợi dụng Dược môn và Quỷ Tông, Hắc La tông đối phó với hai đại học viện, Nhạc Thành cũng không khách khí nhân cơ hội này mà ăn khối thịt béo Quỷ uyên.
Về phần mục đích thực sự của Hắc Ám thần điện Nhạc Thành cũng không nóng nảy hắn dự đoán được lần này đấu khí và ma pháp học viện có bảo vật trong dãy núi, bọn họ muốn lấy cũng không dễ dàng, hai đại học viện có không ít lão bất tử, chỉ sợ những hộ pháp kia căn bản không tiến vào được.
Cho nên Nhạc Thành thầm đoán rằng, Hắc Ám thần điện định dùng những cường giả Đấu Tông siêu cấp dụ dỗ những cường giả và ma pháp sư thực lực cao cường của hai học viện ra ngoài, sau đó bọn họ tiến vào cướp bảo vật.
Mà Nhạc Thành lại tương kế tựu kế, đợi đến khi hắc ám thần điện toàn bộ lấy được thì mình sẽ đoạt từ tay bọn họ.
Sau khi rời khỏi Hắc La tông, nhữn chuyện khác Nhạc Thành để cho Thác Ny tư xử lý, Hắc La thành dĩ nhiên là có rất nhiều nhân tài, đây chính là một khối thịt béo, cũng không thể để tiện nghi cho những người khác.
Dược thành cũng không có nhiều biến hóa, vẫn là những đám người hối hả và náo nhiệt, cảnh tượng phồn hoa không thể tưởng tượng được.
Dược thành chính là thành trì lớn nhất ở trong Quỷ uyên, Nhạc Thành rời khỏi Hắc La thành mới năm ngày đã tới Dược thành.
Dược thành chính là đại bản doanh cảu Dược môn, Nhạc Thành cũng sớm đoán rằng ở trong Dược thành có nhiều cao thủ hơn Hắc La thành, dù sao bọn họ cũng để lại cho mình một đường lui, đối phó với hai học viện thất bại còn có chỗ quay trở lại.
Nhiều cường giả Đấu hoàng như vậy nhưng Nhạc Thành không cần quan tâm, chỉ cần không có cường giả Đấu tông là được, một đám mấy trăm người mới tiến ra ngoài Dược thành đã bị hai trăm người tiến lên ngăn cản, đi đầu chính là hai Đấu hoàng.
– Các ngươi là ai, đây chính là Dược thành!
Hai đầu lĩnh Đấu hoàng một người là thất tinh, một người là bát tinh đấu hoàng.
Nhìn thấy thực lực của một trăm người đi sau, sắc mặt hắn không biến đổi nhiều tuy nhiên khi nhìn thấy khí tức của đám người Khiếu Thiên Hổ thì hắn biến sắc.
Đặc biệt, phía trước có một thanh niên cưỡi một ma thú hình hổ vô cùng lớn, khí tức cũng bất phàm, thực lực không hề yếu.
– Chúng ta đến Dược thành.
Nhạc Thành nói với cường giả Đấu hoàng kia, sau đó nói về phía sau:
– Yêu Cơ, Tử Long, Thông Thiên, La Tân, các ngươi tốc chiến tốc thắng, một tên cũng không để lại.
Bởi vì Nhạc Thành định rằng từ nay về sau sẽ chọn Dược thành làm đại bản doanh của Phá Quân doanh, dù sao Dược thành dân cư cũng nhiều nhất, là địa phương phồn hoa nhất cho nên nhất định phải nhổ cỏ tận gốc, tránh cho phiền toái.
– Vâng chủ nhân.
Mọi người sau lưng nghe thấy tiếng ra lệnh của mình thì dùng một tốc độ nhanh nhất tiến tới công kích mà đầu tiên chính là hai đấu hoàng.
Dược thành hiện tại chỉ có hai trăm người là cường giả, một lát sau bọn họ đã bỏ chạy, mà hai đấu hoàng kia đã sớm bị Yêu Cơ và Tử Điện Mãng giết chết.
Hàn Nguyệt hai ngày nay ở cạnh Nhạc Thành cuối cùng cũng biết tại sao phụ thân lại xem trọng một đệ tử như hắn như vậy, bất kể thực lực bản thân hay thế lực bên cạnh Nhạc Thành đều đạt tới trình độ cường hãn.
Sau khi đánh chết hai đấu hoàng xong, những người khác ở Dược thành cũng bị giết chết, một tên cường giả cũng không đẻ lại, hơn mười người chạy tứ tán, tuy nhiên tốc độ của bọn chúng không thoát khỏi sự truy sát của Thông Thiên thử và Yêu Cơ.
Thu thập xong những người này, Nhạc Thành liền quay trở về phía Dược môn, trong Dược môn cũng không có bao nhiêu người, chỉ có một tam tinh đấu hoàng mà thôi, Đấu vương cũng không có bao nhiêu, so với tưởng tượng của Nhạc Thành thì còn ít hơn nhiều, xem ra Hắc Ám thần điện căn bản không muốn lui về, cũng không quan tâm đến Dược thành sống hay chết.
Một ngày sau, cả Dược thành xuất hiện biến hóa vô cùng lớn, tất cả thế lực nhất lưu nhị lưu thậm chí là thế lực tam lưu đều bị một đám người thần bí tới chơi, kỳ quái là toàn bộ đều bị tàn sát, một người cũng không buông tha.
Trong vòng một ngày, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng, Yêu Cơ, còn có Thông Thiên Thử La Tân tất cả bọn họ đã quét sạch các thế lực lớn nhỏ ở trong thành.
Mà Nhạc Thành tiến vào Dược thành cũng phong bế thành lại, đề phòng có người thừa cơ chạy ra.
Thời gian một ngày trôi qua, cả Cự Thành đã trải qua sóng gió, tất cả các gia tộc và các môn phái lúc này đều cảm thấy bất an, bọn họ thậm chí không biết chuyện gì xảy ra.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 167: Doanh Chủ Mời Tam Tiểu Thư
#
M
ột số thế lực thầm cảm thấy mình may mắn vì không liên lụy quá sâu tới Dược môn, những người này cũng biết rằng thế lực của bọn họ rất yếu, Dược môn không để ý, mà Dược thành những thế lực bị tru sát có thể xếp thành một ngọn nú, những thế lực này cũng thầm suy đoán đối phương là ai.
– Chủ nhân, mọi chuyện đã được làm tốt.
Trên Dược sơn, Khiếu Thiên Hổ nói với Nhạc Thành.
– Ừ.
Nhạc Thành nhẹ nhàng gật đàu, ngày mai thu thập những thế lực trong Dược thành sẽ đối phó với Hắc Ám thần điện, những chuyện khác để Thác Ny tư tiến tới thu thập là tốt rồi.
– Chủ nhân, ta đã phái người tới Chu gia truyền tin tức, Chu gia hiện tại rất suy tàn, ngày mai chủ nhân cũng nên đến Chu gia một chuyến.
Khiếu Thiên Hổ nói.
– Chu gia, Chu Hàm.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, nghe thấy tin tức này Nhạc Thành cũng không cảm thấy kỳ quái, mình liên lụy tới Chu gia, bọn họ không bị diệt môn đã là tốt rồi, suy tàn cũng là chuyện bình thường, mình chút nữa thì quên cô gái Chu Hàm này.
Nhạc Thành nghĩ tới lần đầu tiên mình trà trộn vào Chu gia, gặp cô gái nóng bỏng tuyệt mỹ này.
– Khiếu Thiên, ngày mai ngươi sắp xếp cho Chu gia tốt một chút.
Nhạc Thành cất tiếng nói, trong lòng hắn muốn đền bù tổn thất cho Chu gia một chút, đây là nể mặt Chu Hàm một chút mà thôi, chứ Chu gia sống hay chết hắn cũng chẳng buồn để ý.
– Chủ nhân, ta sẽ lập tức đi sắp xếp.
Khiếu Thiên Hổ kia gật đầu đáp, xem ra chủ nhân nhớ thương Chu Hàm tam tiểu thư kia, xem ra mình và La Tân phải đi sắp xếp một chút mới được.
– Doanh chủ, doanh chủ, ngoài thành có một dong binh đoàn tên là Hắc Ảnh dong binh đoàn muốn vào gặp người.
La Tân nói với Nhạc Thành.
– Đại ca và nhị ca.
Khóe miệng Nhạc Thành nở ra một nụ cười rồi nói:
– Đi, các ngươi cùng với ta đi tiếp người.
Yêu Cơ và Thông Thiên nghi hoặc nhìn Nhạc Thành, Hắc Ảnh Dong binh đoàn là ai mà chủ nhân phải tự mình ra đón tiếp.
Hàn Nguyệt cũng nhìn theo bóng lưng của Nhạc Thành.
Ở bên ngoài Dược thành, khoảng chừng một nghìn nhân mã đang xếp chỉnh tề tại chỗ, một nghìn người này tràn ngập khí tức cường hãn, Hắc Ảnh dong binh đoàn phát triển hai năm đã vô cùng cường hãn.
– Đại ca, huynh nói người ở bên trong là tam đệ.
Một hắc y nhân nhìn Nhạc Long mà hỏi.
-Chắc chắn không sai, Đổng Đại Ngưu lần trước đã nói, doanh chủ của Phá Quân doanh chính là tam đệ, vừa rồi ta cũng mới hỏi qua người của Phá Quân doanh, người ở bên trong chính là tam đệ không thể sai được.
Nhạc Long cất tiếng nói.
– Đại ca.
Nhạc Hạc nói:
– Chúng ta ở trên đường nhận được không ít tin tức, Phá Quân doanh đã đi qua Hắc La thành, hiện tại đi tới Dược thành là muốn gì, nơi này chính là thế lực của nhị tông và nhất môn đó.
Nhạc Long cất tiếng nói:
– Chúng ta không nên suy nghĩ nhiều, xem ra chúng ta cũng không giúp được gì, xem những người xung quanh thì đều là cường giả Đấu vương, không biết tam đệ hai năm qua đã làm gì mà thực lực lại lớn mạnh như vậy.
– Đúng thế, chẳng lẽ hắn chiếm lấy Dược thành hay sao?
Nhạc Hạc cất tiếng nói.
Từ rất xa Nhạc Thành đã nhìn thấy một đám người chỉnh tề, vừa nhìn thấy y phục là Nhạc Thành đã biết rõ đó chính là đại ca cùng với nhị ca của mình.
– Sưu.
Ở giữa không trung, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng bọn người bọn họ đã nhanh chóng đi ra ngoài thành, lập tức Hàn Nguyệt cũng tiến ra, tốc độ của Hàn Nguyệt không cách nào so sánh với đám người Nhạc Thành Khiếu Thiên Hổ và Yêu Cơ, dù sao thực lực của Hàn Nguyệt vẫn chỉ là Đấu vương mà thôi.
– Đại ca, nhị ca, các huynh tại sao lại tới đây?
Nhạc Thành nhì về phía hai nam tử quen thuộc trước mắt mà cất tiếng hỏi.
– Tam đệ, ta nói nhất định là đệ mà.
Nhạc Long và Nhạc Hạc nhìn thấy Nhạc Thành thì nhanh chóng xuống ngựa, ôm lấy Nhạc Thành mà nói.
– Đại ca, nhị ca chúng ta tiến vào trong nói chuyện.
Nhạc Thành khẽ mỉm cười nói.
Tiến vào trong, Nhạc Thành ngồi trên đại sảnh, xung quanh còn có Khiếu Thiên Hổ, La Tân, về phần Quỷ Tông có hai cường giả đấu hoàng cũng ở đây.
– Đại ca, tại sao các huynh lại đến?
Nhạc Thành cấ tiếng hỏi, mặc dù biết bọn họ cũng ở trong Quỷ Uyên nhưng Nhạc Thành không có thời gian đi thăm, chỉ là cũng nghe Thác Ny tư và Đổng Đại Ngưu nhắc đến mấy lần.
– Chúng ta đi trên đường nghe một số người nói đến chuyện của Phá Quân doanh sau đó đi tới đây.
Nhạc Long cất tiếng nói, hắn cảm nhận được những người trong đại sảnh khí tức rất cường hãn thì không khỏi thầm tặc lưỡi, những người này tuyệt đối tu vi đã ngoài đấu hoàng, không biết hai năm nay Tam Đệ đã làm những gì.
– Đại ca nhị ca, hai huynh tới đây thật đúng lúc.
Nhạc Thành khẽ mỉm cười nói:
– Người bên cạnh đệ vừa vặn không đủ.
Lập tức Nhạc Thành nói mọi chuyện với Nhạc Long và Nhạc hạc, nghe xong chuyện này hai người thiếu chút nữa là chết ngất đi, nguyên bản Nhạc Hạc còn tưởng Nhạc Thành chỉ muốn chiếm lấy Dược thành mà thôi, không ngờ hắn lại có dã tâm thống nhất Quỷ Uyên.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 168: Nàng Ta Không Phải, Ta Mới Là Chu Gia Tiểu Thư
#
– C
huyện này, tiểu thư đi thì biết, đây là lời nhắn, chúng ta xin cáo từ.
Nói xong hán tử đầu lĩnh dẫn mọi người rời khỏi Chu gia.
– Hàm nhi, con nhận thức người của Phá Quân doanh sao?
Chu Đình hỏi Chu Hàm, tựa hồ như Phá Quân doanh còn rất khách khí với Chu Hàm.
– Con cũng không biết, con cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chu Hàm trả lời, nàng hiện tại nghĩ gì cũng không thông.
Một đêm không có gì, sáng sớm hôm sau, Nhạc Thành ở trong phòng khoanh chân ngồi mà thở ra một ngụm khí dài, sau đó hắn mở mắt ra, chỉ cần có thời gian, Nhạc Thành sẽ không bỏ qua cơ hội tư luyện gì cả.
– Đại nhân, ta đã trở về.
Thác Ny Tư ở bên ngoài gian phòng truyền thanh âm tới gần Nhạc Thành, Thác Ny Tư sắp xếp mọi chuyện xong xuôi liền tới tìm hắn.
– Chuyện bên kia sắp xếp thế nào?
Nhạc Thành rời khỏi phòng nói với Thác Ny Tư.
– Đại nhân.
Thác Ny Tư nói:
– U thành bởi vì có quan hệ với ủy Tông cho nên ta không có cách nào sắp xếp người tiến vào, chỉ lặng lẽ dùng thám tử thu thập tin tức, mà Hắc la thành hiện tại hoàn toàn nằm ở trong tay chúng ta, thế lực của gia tộc này cũng đã toàn bộ bị thanh trừ, ta để lại hai nghìn người trong thành, sau đó cùng với Trần Bưu rời khỏi tiến tới Hắc La Thành.
– Ừ.
Nhạc Thành trả lời, kết quả của Thác Ny Tư một năm tôi luyện này khiến cho Nhạc Thành hết sức hài lòng.
– Doanh chủ, đã sắp xếp xong xuôi, hiện tại đã có không ít người đến.
La Tân hướng về phía Nhạc Thành nói.
– Các ngươi đi sắp xếp đi, ta một hồi sẽ quay lại.
Nhạc Thành cất tiếng nói, sau đó quay lại gian phòng của mình.
– Ngươi vào bằng cách nào.
Yêu Huyên cất tiếng nói với Nhạc Thành, nàng cũng vừa nhận ra khí tức của hắn.
Ta đi tới đó.
Yêu Huyên cất tiếng nói.
Không ngờ còn có người phát hiện ra ta, thực lực thật không tệ.
– Ngươi rốt cuộc cũng đi ra được.
Nhạc Thành khẽ cười nói, từ sau lần đi ra khỏi Đấu khí học viện, Yêu Huyên cũng ít đi ra.
Dù sao cũng không có chuyện mà ta muốn làm, ta ra cũng không làm gì, chi bằng tìm một nơi thanh tĩnh.
Yêu Huyên nói.
Nhạc Thành nói:
– Ai nói, không có ngươi bên cạnh ta rất lo lắng.
Nói xong Nhạc Thành liền cười cười, lập tức đưa mắt nhìn về phía đường cong lồi lõm trên người của Yêu Huyên, đây đã là thói quen của hắn.
– Bớt lắm mồm đi, còn ba tháng nữa ta sẽ cùng đi, cũng lười gặp cái tên hạ lưu vô sỉ như ngươi.
Yêu Huyên trợn mắt liếc nhìn Nhạc Thành.
Sáng sớm ngày hôm qua ta đã nhận được tin tức, tất cả các thế lực lớn cùng với người của gia tộc đã chạy tới Dược sơn, trong lòng mỗi người đều không yên tâm, không biết Phá Quân doanh lần này gọi mọi người tới có chuyện gì?
– Đại ca, sao huynh cũng tới.
Dưới Dược sơn, Chu Đình Chu Tuyết còn có Chu Hàm ba người nghe thấy thanh âm quen thuộc sau lưng thì lập tức quay lại nhìn thấy Lưu thị và Chu Uẩn, mặt khác còn có Chu Yến và Chu Chấn, tổng cộng bốn người.
– Ừ.
Chu Đình cũng gật đầu, mình và Chu Uẩn cùng với hai đệ đệ, cũng không thể giả bộ như không có tròng mắt.
– Đại ca, Chu gia không phải chỉ còn danh nghĩa sao, huynh tới đây làm gì, hôm nay Phá Quân doanh không phải thông tri cho tất cả các thế lực lớn và gia tộc lớn trong thành tới, hiện tại Chu gia đã như vậy, huynh cũng đừng làm mất thể diện.
Lưu Thị nói móc với Chu Đình.
– Đúng thế, đại bá ta thấy bá ở đây cũng khong nên, đừng làm cho Chu gia mất mặt nữa.
Chu Yến cất tiếng nói, từ nhỏ nàng đã bị Chu Tuyết và Chu hàm áp chế, cuối cùng cũng đã có cơ hội báo thù.
– Nhị thúc, các ngươi một nhà nên tích chút khẩu đức đi, chúng ta đã giao toàn bộ sinh ý đan dược cho các ngươi, các ngươi còn nói vậy.
Sắc mặt của Chu Tuyết hơi đổi, lập tức tức giận nói Chu Uẩn, nhị thúc này thật quá đáng.
– Chu Tuyết, ở đây không đến phiên ngươi nói chuyện, nếu không phải tại hai người các ngươi thì sự tình cũng không trở thành như vậy, hôm nay Phá Quân doanh tiếpnhận Dược môn, chẳng lẽ các ngươi lại muốn đi thông đồng với Phá Quân doanh sao?
Chu Chấn cười nhạo nói, giọng nói không có chút cảm tình huynh muội nào.
– Ngươi.
Chu Hàm quá giận, hận không thể tiến lên giáo huấn Chu Chấn một phen, dù sao nàng cũng có tu vi lục tinh Đấu vương.
– Thế nào, muốn động thủ sao, ta không sợ ngươi.
Chu Chấn lạnh lùng nói, hiện tại hắn không sợ ai.
– Các ngươi là người của Chu gia?
Lúc Chu Hàm và Chu Chấn tranh chấp với nhau, vài người đã tiến tới, cầm đầu là một trung niên nam tử.
– Đại nhân, ta chính là người của Chu gia.
Chu Đình nói với trung niên hán tử, dựa vào khí tức, hắn cảm nhận được thanh niên này chính là cường giả Đấu hoàng, trong lòng cũng trở nên khẽ giật mình.
Trung niên hán tử này chính là La Tân, người của Tuyết Báo dong binh đoàn, ngay cả cái cường giả Đấu hoàng kia, cũng chính là mới được Khiếu Thiên Hổ phân phó, kêu hắn xuống núi chờ Chu gia tiểu thư lên.
– Đại nhân, chúng ta là người của Chu gia, đan dược sinh ý của Chu gia đã về chúng ta, hiện tại bọn họ đã hai bàn tay trắng.
Lưu thị nhìn thấy đối phương hỏi thăm người của Chu gia thì tiếp lời.
– Đúng thế đại nhân, chúng ta mới là người của Chu gia.
Chu Yến và Chu Uẩn cũng lập tức nói.
Trung niên hán tử cũng nổi lên nghi ngờ mà lập tức nói:
– Nghe nói Chu gia có một tiểu thư phải không?
– Tiểu thư của Chu gia chính là ta.
Chu Yến lập tức cao hứng nói, nàng đúng là Chu gia tiểu thư.
– Bái kiến Chu gia tiểu thư, doanh chủ muốn gặp cô nương.
Trung niên hán tử biết rõ, Chu gia tiểu thư chính là người mà Khiếu Thiên Hổ nói doanh chủ cần, dĩ nhiên không dám khinh thường, hắn đánh giá Chu Đình và Chu Uẩn thì thấy Chu Uẩn quần áo đàng hoàng, người mà doanh chủ muốn tiếpnhất định không quá khó coi.
Lại thấy Chu Yến thừa nhân mình là Chu gia tiểu thư, cho nên liền lạnh lùng nhìn Chu Đình mà nói:
– Lần sau đừng có mà giả mạo, nếu không ta sẽ giáo huấn ngươi.
Bọn người Chu Uẩn sau đó liền cười nhạo tỷ muội Chu gia, sau đó lập tức đi theo trung niên hán tử lên Dược sơn, xung quanh có một số thế lực nhìn thấy người của Phá Quân daonh, lại thấy một vị cường giả Đấu hoàng đưa Chu Uẩn lên, không khỏi suy đoán quan hệ của Phá Quân doanh và Chu gia.
Nhìn Chu Uẩn cùng với vị Đấu hoàng cường giả của Phá Quân doanh kia lên dược sơn, Chu Đình cũng không giải thích, lần này Phá Quân doanh cố ý tìm Chu gia, không biết là phúc hay là họa, nhưng mặc kệ là phúc hay là họa, cũng không nên mạo hiểm vì nữ nhi của mình.
Ngay lập tức, Chu Đình mang theo Chu Tuyết cùng với Chu Hàm từ từ lên núi đi lễ phật, bất kể chút nữa có chuyện gì phát sinh thì đi xem một chút cũng tốt.
– Phụ thân, bọn họ tìm chúng ta làm gì đó?
Chu Yếu cao hứng và nói với Chu Uẩn bên cạnh.
– Yên Nhi, người của Phá Quân doanh không chừng có kết giao với tổ tiên Chu gia chúng ta, chúng ta cứ đợi đến khi đó.
Lưu thị nói.
Một lát sau, trung niên hán tử đưa bọn người Chu Uẩn lên trên núi, sau đó phân phó vị trí tốt nhất cho bọn người Chu Uẩn ngồi xuống.
– Chủ nhân, người ở phía ngoài đều đã đến, Thác Ny Tư đã sắp xếp xong xuôi.
Khiếu Thiên hổ nói với Nhạc Thành, lúc này ở trong phòng của Nhạc Thành, Khiếu Thiên Hổ, Tử Điện Mãng, Yêu Cơ, Thông Thiên Thử, còn có Yêu Huyên Hàn Nguyệt đều ở cạnh một chỗ.
– Ừ, tổng cộng đến đây bao nhiêu người?
Nhạc Thành cất tiếng nói, có Thác Ny tư bên ngoài sắp xếp, Nhạc Thành cũng rất yên tâm.
– Bẩm chủ nhân, tổng cộng là hơn một trăm người, tiểu môn phái ba mươi mốt người, mặt khác còn vai doang binh đoàn, còn có một tông môn tên là Thiếu Dương tông, bởi vì có quan hệ nhiều với Dược môn nên thực lực cũng cao, có bốn Đấu hoàng va một nhất tinh Đấu tông.
Yêu Cơ nói.
– Còn có Đấu Tông sao, xem ra sự tình còn có khúc chiết.
Nhạc Thành xoay người nói với Yêu Huyên:
– Yêu Huyên, đợi chút nữa phiền toái cô đi cùng ta ra.
Nhạc Thành biết rõ, hiện tại tuy Phá Quân doanh chiếm được Dược thành nhưng một số thế lực liên quan đến Dược thành cũng phải tiêu diệt, nếu như muốn làm cho tất cả mọi người tin phục, Phá Quân doanh phải chính thức khống chế được Dược thành.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 169
– K
hiếu Thiên đại nhân, ta đem Chu gia tiểu thư tới đây.
Ngoài cửa truyền tới một luồng thanh âm, chính là trung niên hán tử đã dẫn Chu Yến tới.
-Chủ nhân, ta mang Chu Hàm tiểu thư tới.
Khiếu Thiên Hổ nói, trên khuôn mặt nở ra một nụ cười, không cần chủ nhân phân phó hắn cũng biết rõ tâm ý của chủ nhân.
– Ừ, ta đang muốn nhìn thấy nàng.
Nhạc Thành cất tiếng nói, đối với chuyện của Chu gia, Nhạc Thành cảm thấy thật có lỗi với cô gái Chu Hàm này.
– Vào đi.
Khiếu Thiên Hổ nhìn thấy trên khuôn mặt của chủ nhân có một vẻ thỏa mãn thì cũng cao hứng.
– Kẹt kẹt.
Trung niên hán tử mở cửa phòng ra mà nói:
– Chu gia tiểu thư, theo ta vào đi, doanh chủ ở bên trong chờ cô nương.
Từ bên ngoài có thanh âm truyền tới, ánh mắt của Khiếu Thiên Hổ lúc này đã biến thành gan heo, mà Nhạc Thành thì biến sắc nói với Khiếu Thiên Hổ?
– Khiếu Thiên Hổ, ta nói ngươi sắp xếp cho ta gặp Chu gia tam tiểu thư, tại sao ngươi làm như vậy?
Nhìn thấy biểu lộ của Nhạc Thành và Khiếu Thiên Hổ, những người khác nghi hoặc không thôi, chỉ có Tử Điện Mãng là biết rõ chuyện gì đã xảy ra, bởi vì cũng chỉ có Tử Điện Mãng cùng với Khiếu Thiên Hổ là gặp qua Chu Hàm, mà người đi vào lúc này lại là Chu Yến, Tử Điện Mãng không khỏi lo lắng cho Khiếu Thiên Hổ, nếu như chủ nhân tức giận, chỉ sợ Khiếu Thiên hổ khó sống.
– Là các ngươi.
Chu Yến cuối cùng cũng gặp được Nhạc Thành và Khiếu Thiên, còn có Tử Long nữa, ba người này nàng cũng nhận thức, hơn nữa còn rất quen thuộc.
Về sau ở Công Tôn gia nàng mới biết Khiếu Thiên và Tử Long là lục giai ma thú.
S
Chu Yến còn tưởng là ai đang chờ đợi nàng, bây giờ thì sắc mặt đã trở nên trắng bệch, nàng thầm trách mình xui xẻo.
Khiếu Thiên Hổ nhìn sắc mặt của chủ nhân xong thì toàn thân đã phát run lên, nếu như chủ nhân trong lúc tức giận ném cái tháp quỳ quái tới thì sẽ rất thê thảm, bộ dạng lần trước của Thông Thiên Thử nó vẫn còn nhớ rõ, nó không muốn gặp phải tình cảnh đó.
– Tên tiểu tử ngu xuẩn, ngươi thật ngu ngốc, quả thật tiểu trư cũng không bằng.
Hai mắt của Khiếu Thiên Hổ liền ánh lên màu hồng nhìn trung niên hán tử Đấu Hoàng kia, nhịn không được mà mắng một cái.
– Ầm
Một tiếng ầm vang lên, Đấu hoàng cường giả đã bị Khiếu Thiên Hổ đá văng lên vách tường, thiếu chút nữa là xuyên qua, Khiếu Thiên Hổ hiện tại bạo nộ, không ngờ tên ngu ngốc này lại mang Chu Yến đến.
– Khiếu Thiên đại nhân, xin tha mạng.
Trung niên hán tử kia vội vàng xin tha, khóe miệng cũng chảy ra máu tươi, hắn căn bản không biến mình làm sai cái gì.
Hắn biết rõ vị Khiếu Thiên đại nhân này bản thể chính là lục giai ma thú, nếu như giết hắn cũng chỉ là tiện tay mà thôi.
– Lão tử bảo ngươi mang đến cho ta Chu gia đại tiểu thư.
Khiếu Thiên Hổ chỉ vào Chu Yến mà cả giận nói:
– Ngươi lại mang đến người này, ngươi thực sự làm ta tức chết.
Khiếu Thiên hổ nói xong, lại nhịn không được cười mà nói:
– Ngươi có phải là muốn làm lão tử tức chết không? Lão tử bị ngươi chọc tức muốn chết.
– Ầm.
Trung niên hán tử kia vừa mới đứng lên đã bị Khiếu Thiên Hổ đá một cước bay lên rồi ngã xuống mặt đất.
– Được rồi, được rồi.
Khiếu Thiên Hổ còn muốn đá nữa thì Nhạc Thành đã ngăn cản mà nói:
– Sao lại có chuyện như vậy, sao lại mời nhầm người?
– Doanh chủ, Khiếu Thiên đại nhân nói chúng ta đến Chu gia đón một vị tiểu thư, chúng ta xuống núi thì cô gái này nhận là Chu gia tiểu thư cho nên chúng ta mang nàng đến đay, ngoài ra còn có ba người nữa, một nam hai nữa, bọn họ cũng nhận là người của Chu gia, chúng ta tưởng bọn họ là giả mạo cho nên…
Người trung niên này cuối cùng cũng hiểu ra mình tiếp nhầm người, không ngờ bị mắng cho một trận.
– Hóa ra cũng là do nữ nhân này giả mạo, chết tiệt!
Khiếu Thiên hổ tức giận hung hăng tát một cái vào mặt Chu Yến.
– Ầm.
Chu Yến bị Khiếu Thiên Hổ tát văng lên trên tường sau đó mới rơi xuống.
Hàn Nguyệt, Yêu Cơ, Yêu Huyên Thông Thiên Thử đều không biết chuyện gì xảy ra, đều nghi hoặc nhìn Khiếu Thiên Hổ nổi giận.
– Được rồi, chúng ta ra ngoài trước.
Nhạc Thành bất đắc dĩ nhìn Khiếu Thiên hổ, người phía ngoài cũng đã đến đông đủ, cũng nên làm chính sự.
– Chủ nhân, ta đi trước sắp xếp.
Khiếu Thiên hổ nói với Nhạc Thành, sau đó tiến tới gần Chu Yến, hung hăng nói với hán tử kia:
– Ngươi mau mau đi tìm Chu Hàm tiểu thư, nếu không lão tử sẽ bổ sống ngươi.
Trung niên hán tử kia lau vết máu trên khóe miệng, sau đó đi theo sau lưng Kiếu Thiên Hổ.
– Nhạc Thành, có chuyện gì vậy?
Khiếu Thiên Hổ vừa đi, Hàn Nguyệt nghi hoặc nhìn Nhạc Thành, nàng cũng không hiểu xảy ra chuyện gì.
– Không có gì, ta muốn tìm một người bạn để nói lời xin lỗi, không ngờ Khiếu Thiên Hổ tìm nhầm người.
Nhạc Thành bất đắc dĩ nói.
– Nhạc Thành, ta thấy ngươi và người kia nhất định có quan hệ, hơn nữa quan hệ cũng không tệ, đúng không?
Yêu Huyên nói với Nhạc Thành.
– Cái này, chúng ta đi thôi.
Nhạc Thành mỉm cười, theo mọi người đi ra ngoài.
Ở Dược môn trung nguyên có một đại sảnh rất lớn, có thể dung nạp mấy trăm người, mà Thác Ny Tư mới sáng sớm đã rời khỏi phòng của Nhạc Thành tới phòng đan dược ở đại sảnh.
Nhạc Long và Nhạc Hạc cũng dẫn theo một đám người đi vào.
Cẩn thận kiếm tra danh sách thế lực xong, Thác Ny Tư cũng sắp xếp một thế lực mạnh thủ ở một số vị trí.
– Thác Ny Tư đại nhân, đây chính là người của Chu gia.
Khiếu Thiên đại nhân sắp xếp hình như là do doanh chủ an bài.
Vài ngươi Phá Quân doanh, còn có Lưu thị, còn có Chu Uẩn tiến tới trước Thác Ny Tư.
Thác Ny tư vừa nghe thấy đại nhân sắp xếp liền vội vàng phân phó cho người sắp xếp cho ba người Chu Uẩn lên vị trí cao, điều này khiến cho bọn người Chu Uẩn tự hào không thôi.
Một lát sau, tiến vào trong đại sảnh là các thế lực, Thác Ny Tư cũng thở dài một hơi, đang định muốn sắp xếp thì nhìn thấy Khiếu Thiên Hổ mang một người đi tới, hắn liền nghi hoặc không thôi.
– Khiếu Thiên, ngươi làm sao vậy?
Thác Ny Tư nhìn thấy biểu lộ của Khiếu Thiên Hổ thì khó coi, trong tay của hắn còn ôm theo một nữ nhân sắc mặt tái nhợt, không biết là tên gia hỏa nào cả gan dám chọc vào Khiếu Thiên Hổ.
-Thác Ny tư, người của Chu gia có tới không?
Khiếu Thiên Hổ tức giận không tiêu hỏi Thác Ny Tư.
– Ngươi nói là người do đại nhân sắp xpế sao, ta đã lo xong rồi.
Thác Ny Tư nói.
– Không xong, nếu như chủ nhân nhìn thấy những hàng giả kia được sắp xếp những vị trí đó thì sẽ càng thêm tức giận.
Sắc mặt của Khiếu Thiên Hổ ngày càng trở nên khó coi.
– Cái gì hàng giả, Khiếu Thiên, ngươi làm sao vậy/
Thác Ny Tư nghi hoặc khó hiểu nhìn Khiếu Thiên Hổ, không hiểu người này tại sao lại như vậy.
– Chúng ta mau đi vào, người của Chu gia này chính là giả.
Khiếu Thiên Hổ nhất thời không biết phải nói thế nào.
Ngay lập tức Khiếu Thiên nhấc Chu Yến vào trong đại sảnh, dù sao nói Thác Ny Tư cũng không rõ ràng.
Chu Yến bị Khiếu Thiên Hổ nắm ở trong tay, giống như là sủng vật vây, dáng người của Khiếu Thiên Hổ quá cao lớn, nhấc nàng như là con gà là chuyện bình thường, bị Khiếu Thiên hổ nắm trong tay, Chu Yến ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Nhìn thấy Khiếu Thiên hổ đi vào trong đại sảnh, Thác Ny Tư cũng theo hắn tiến vào bên trong.
Dược môn lúc này đã được một dãy người ngồi, cả Dược thành, 95% thế lực đều đã tới đây.
Chu Đình và Chu Tuyết Chu Hàm được sắp xếp ở một vị trí phía dưới đuôi.
Chu Đình nhìn người ở trong đại sảnh, trong đó nhận ra không ít người, thậm chí còn có một số người mà trước kia ra sức vuốt mông ngựa của Chu gia, những người này hiện tại không thèm để ý đến hắn, như là sợ hắn tiến tới vay tiền vậy.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 170: Mẹ Nó, Các Ngươi Giả Mạo Hại Lão Tử
#
– K
hông sai, chính là bọn họ.
Sắc mặt của Khiếu Thiên Hổ cuối cùng trở nên dễ nhìn một chút, nhanh chóng tiến tới gần ba người Chu Đình.
– Bái kiến Chu Hàm tiểu thư.
Khiếu Thiên Hổ đi tới gần ba người rồi nói với Chu Hàm:
– Tại hạ cuối cùng cũng tìm được cô nương, nếu không chủ nhân sẽ nhốt ta vào trong tháp.
– Ngươi chính là Khiếu Thiên?
Chu Hàm khẽ ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Chu Yến không hiểu vì sao lại bị một đại hán xách trong tay, mặc dù phát hiện ra đại hán này đúng là Khiếu Thiên, mặc dù nửa năm không thấy nhưng nàng vẫn có thể liếc qua mà nhận ra.
– Đây là…
Chu Đình cùng với Chu Tuyết nhớ lại Khiếu Thiên thì sắc mặt kinh ngạc hơi biến đổi, lòng cũng bất an, người này bản thể chính là lục giai ma thú.
– Tam tiểu thư, thật xin lỗi, ta phái người đi lại nhận sai người rồi.
Khiếu Thiên Hổ khẽ cười khổ nói.
– Khiếu Thiên, có chuyện gì vậy?
Thác Ny Tư hỏi Khiếu Thiên Hỏ, hắn hiện tại vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.
– Thác Ny Tư, mau sắp xếp chỗ ngồi cho Chu Hàm tiểu thư, đây mới là người chủ nhân cần tìm.
Khiếu Thiên Hổ nói với Thác Ny Tư.
– Cái gì, đây mới là người đại nhân tìm gặp sao, đáng chết.
Thác Ny Tư mắng một tiếng rồi nói với Khiếu Thiên Hổ:
– Ta vừa sắp xếp những người giả kia phía trên.
– Chu Hàm tiểu thư, mọi người mau ngồi lên phía trên, nếu không ta không thể không bị chủ nhân trách mắng.
Khiếu Thiên Hổ nói với Chu Hàm.
Chu Yến bị Khiếu Thiên Hổ xách trong tay đã nhìn hai người Chu Tuyết và Chu Hàm, vẻ mặt vừa ghen tức vừa hổ thẹn mà không nói gì.
Đi theo sau lưng Thác Ny Tư và Khiếu Thiên Hổ, Chu Đình và Chu Hàm hiện lên vẻ nghi hoặc, Chu Hàm thì trong lòng rối loạn, chẳng lẽ doanh chủ của Phá Quân doanh thần bí này chính là Nhạc Thành sao?
Nhìn thấy Phá Quân doanh khách khí với Chu Đình, sắc mặt của Chu Đình liền hơi biến đổi, tuy nhiên cũng không tỏ vẻ vui mừng.
Chu Uẩn, Lưu Thị,Chu Chấn ba người bọn họ dĩ nhiên là ngồi trong vị trí của những thế lực nhất lưu, mà Thiếu Dương môn cũng ngồi phía dưới bọn họ thì tự hào hưng phấn vô cùn, chẳng lẽ là do hắn và Chu Đình ở riêng thì vận khí đã tốt hơn sao?
Từ khi hắn và Chu Đình ở riêng xong, hắn khống chế được việc buôn bán đan dược của Chu gia, đúng là tốt hơn một phần.
Ở xung quanh, những người có thế lực cũng nghi hoặc không thôi, Chu Uẩn tại sao có tư cách ngồi ở đây, Phá Quân doanh có phải đã xếp người sai rồi không?
Bỗng dưng Chu Uẩn cùng với Lưu Thị còn có Chu Chấn ba người bọn họ nhìn thấy một trang hán vô cùng lớn phía trước, trang hán này tựa hồ như bọn họ đã gặp ở nơi nào rồi, ở trong tay trang hán đó là một nữ nhân, bị xách giống như là một con gà, nữ nhân này chính là Chu Yến.
– Đây là chuyện gì vậy?
Ba người Chu Uẩn lập tức lộ vẻ khó coi,mà những người xung quanh đại sảnh cũng không giải thích được cảnh tượng này,không biết là chuyện gì đã xảy ra.
Mà khi Khiếu Thiên Hổ và Thác Ny Tư đi tới, người của Thiếu Dương môn liếc nhìn bọn họ, tuy nhiên cũng không nhìn nhiều mà tiếp tục chờ xem náo nhiệt.
– Ba tên khốn kiếp các ngươi, dám giả mạo người của Chu Gia.
Khiếu Thiên hổ vừa nhìn thấy ba người Chu Uẩn thì hung hăng ném Chu Yến xuống mặt đất, sau đó chỉ tay nói với Chu Uẩn, vung một quyền đánh lên trên mặt hắn.
Hán tử bị Khiếu Thiên Hổ đá hai cước lúc này cũng tức giận, lập tức từ phía sau Khiếu Thiên Hổ ôm lấy Lưu thị mà quăng xuống mặt đất, lại dùng một cướchung hăng đạp xuống, vẫn chưa hết giâ mà đá thêm một cước nữa.
– Ta cho ngươi giả mạo Chu gia tiểu thư.
Trung niên hán tử đạp Lưu thị xong lại đá một cước về phía Chu Yến trên mặt đất.
– Còn ngươi nữa.
Khiếu Thiên Hổ nhìn một người nam nhân bên cạnh đang há hốc mồm, sau đó tiến tới tát mấy cái, trong miệng không ngừng lầm bầm:
= Mẹ nó, những tên khốn kiếp này, các ngươi giả mạo làm hại lão tử.
Lập tức trong đại sảnh liền vang lên tiếng kêu rên gào thét bốn phía, những tiếng này giống như là heo bị chọc tiết vậy, bốn người lúc này trở nên vô cùng thê thảm, máu tươi chảy ròng ròng.
Chu Đình, Chu Tuyết cùng với Chu Hàm ba người nhìn thấy bọn người Chu Uẩn bị hành hung, bọn họ hiện tại cho dù giết cả nhà Chu Uẩn cũng chán ghét, nhưng dù sao bọn họ cũng có quan hệ huyết mạch với mình, cho nên ba người rất muốn Khiếu Thiên hổ và trung niên hán tử kia dừng lại, tuy nhiên nhìn thấy bộ dạng hung thần ác sát của hắn, ai dám mở miệng.
– Khiếu Thiên, đại nhân sắp tới.
Nhìn thấy Khiếu Thiên hổ hành hung bốn người, Thác Ny tư thầm cầu nguyện cho bọn họ.
– Hừ, lôi bốn người này ra ngoài cho ta, đừng cho Lão tử đánh chết, chút nữa ta lại đánh.
Khiếu Thiên hổ nói với mấy người ở Phá Quân doanh.
– Chu Hàm tiểu thư, tiểu thư mau ngồi xuống, chủ nhân sắp đến.
Sau khi đánh bọn người Chu Uẩn xong, Khiếu Thiên hổ đã tiêu tan lửa giận đi khá nhiều, sắc mặt đã bình thản đi không ít, sắp xếp Chu Đình Chu Hàm và Chu Tuyết ba người vào vị trí của Chu Uẩn.
Chu Hàm cùng với Chu Đình Chu Tuyết mặc dù nghi hoặc nhưng cũng phải nghe theo.
Trong lúc ba người mới vừa ngồi thì trên nội đường đại sảnh đã xuất hiện một số đạo nhân ảnh, lập tức kHiếu Thiên hổ và Thác Ny Tư cũng tiến tới.
Nhìn đám người trong nội đường, tất cả mọi người đều cẩn thận đánh giá, có mấy người đã gặp qua Nhạc thành ở nhà Công Tôn Báo thì nghi hoặc ở trong lòng.
Lão giả áo bào màu tro của Thiếu Dương tông đánh giá cẩn thận thanh niên mặc hắc bào đi đầu, tuy nhiên cũng không cảm nhận được gì.
– Đúng là hắn, chính là hắn.
Chu Hàm nhìn thấy thân ảnh của Nhạc Thành thì trong lòng không kìm được mà khẽ giật mình.
– Tam muội, tại sao lại là hắn, hắn chính là doanh chủ của Phá Quân doanh.
Sắc mặt của Chu Tuyết hơi đổi mà nói với Chu Hàm.
Nhạc Thành đi tới một chiếc ghế lớn mà ngồi xuống, chiếc ghế này vô cùng khí phái, đằng sau là những hoa văn điêu khắc hình rồng, hai bên là đồ án phượng hoàng, chất liệu cũng vô cùng trân quý.
Bên cạnh Nhạc Thành cũng có bốn chiếc ghế, những chiếc ghế này Thác Ny tư sắp xếp, bên trái là của Nhạc Long và Nhạc Hạc, beenphari chính là cho Yêu Huyên và Hàn Nguyệt.
Nhạc Thành sau khi ngồi xuống, Nhạc Long và Nhạc Hạc cũng ngồi xuống, Yêu Huyên và Hàn NGuyệt cũng thế, mà Thác Ny Tư, Khiếu Thiên Hổ, Yêu Cơ, Thông Thiên Thử, Tử Điện Mãng, La Tân, trung niên hán tử và những đấu hoàng của Quỷ Tông thì đều đứng sau lưng của hắn.
– Các viji.
Nhạc Thành nhìn những người phía dưới một lần mà nói:
Chuyện của Phá Quân doanh ta tin mọi người cũng đã nghe nói rồi, hôm nay ta gọi các vị tới đây có mục đích chính là muốn thương lượng một chút, từ nay về sau cùng hiệp lực quản lý dược thành.
Vừa nghe thấy Nhạc Thành nói chuyện, mọi người đã nhỏ giọng nghị luận, lập tức một số người nhìn về phía lão bào áo tro của Thiếu Dương tông, cử động này cũng bị Nhạc Thành nhìn thấy, xem ra ở đây thì Thiếu Dương tông có thực lực mạnh nhất, bởi vì th ếlực của hắn đã bị tiêu diệt, không ở trong Dược môn nên rất nhiều ngưiờ muốn xem thái độ của Thiếu Dương tông.
– Ta muốn hỏi một chút, cái gì là cộng đồng quản lý Dược thành?
Ở phía dưới một bạch y trung niên hán tử cất tiếng hỏi.
– Đó là Dược thành trật tự không thay đổi, các vị vẫn có thể làm việc ở trong Dược thành, về phần lợi nhuận thì Phá Quân doanh tiếp thu bảy phần trăm.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
Nhạc Thành vừa nói xong, tất cả mọi người liền nhỏ giọng nghị luận, hơn phân nửa đối với chuyện này không có ý kiến, Dược môn trước kia cũng thu như vậy.
– Bảy phần trăm này ta thấy là quá cao, có thể nói chuyện hiện tại một chút được không?
Lão giả mặc áo bào màu trong kia nói với Nhạc Thành.
Nhạc Thành chú ý lão giả áo bào màu tro, hiện tại hắn chính là một Đấu tông, dẫn đầu cả đám, Nhạc Thành đã sớm tính đến chuyện này, Phá Quân doanh mới tiến vào, cần phải ổn định căn cơ, lúc này có một cường giả Đấu tông hỗ trợ quả là có tiện nghi lớn.
– Vậy ý của ngươi là…
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
– Chúng ta cũng biết, Dược môn cùng với các thế lực khác đánh Cự thành, Dược môn vừa mới ra ngoài thì Phá Quân doanh đã chiếm Dược thành, nếu sau này Dược môn trở về, chúng ta thương lượng điều gì đó thì lại nói chúng ta thu lợi nhuận bảy phầm trăm là không hợp lý, cho nên lần này chúng ta thay đổi quy củ một chút, về sau cho dù Phá Quân doanh có đứng vững ở Dược thành, của cải ở đây cũng chia đều cho những người trong này, chuyện này thế nào?
Lão giả mặc áo bào tro cất tiếng nói, tựa hồ căn bản không để Phá Quân doanh vào mắt.
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










