[Dịch] Tinh Môn
Tập 95 : Phát Tài Rồi! ! (c471-c475)
❮ sautiếp ❯Chương 471: Phát Tài Rồi! !
Trên cánh đồng ngoài Hoành Đoạn hạp cốc.
Lý Hạo yên lặng đứng tại chỗ, không nhúc nhích.
Nhìn chiếc xe hơi kia chậm rãi lái đi mất, Lý Hạo hơi thất thần.
Không biết qua bao lâu, có người đến, tốc độ Lưu Long cực nhanh, một đường phi nước đại, lao đến.
Vương Minh cũng giật giật chạy tới.
Hai người đáp xuống cạnh Lý Hạo.
Bây giờ, Vương Minh vẫn còn đang trong trạng thái mộng bức, Lưu Long ngược lại đã thanh tỉnh, chỉ là vẫn như cũ khó nén rung động trong mắt.
“Lý Hạo!”
Lưu Long hô một tiếng, Lý Hạo hoàn hồn, nhìn thấy Lưu Long, gật đầu: “Lão đại!”
“Không sao chứ?”
“Ta có thể có chuyện gì.”
Lý Hạo cười, tiếp theo nhìn về phía Lưu Long, bỗng nhiên nói: “Lão đại, ngươi nói… Hắn bị thương thật hay giả?”
“Không biết.”
Lưu Long lắc đầu, bây giờ ông khó nén biểu cảm, sợ hãi than: “Quá mạnh! Mạnh đến mức khiến ta cảm thấy… vốn không cùng một cấp độ với chúng ta.
Không nghĩ tới Ngân Nguyệt thế mà vẫn tồn tại nhân vật như vậy!”
Hầu Tiêu Trần, thanh danh tại Ngân Nguyệt không coi là nhỏ.
Nhưng muốn nói tại toàn bộ Thiên Tinh vương triều, hắn cũng chẳng qua chỉ là một thủ lĩnh Tuần Dạ Nhân ở một hành tỉnh xa xôi trong 99 hành tỉnh.
Tại Ngân Nguyệt, dựa theo địa xếp hạng, đây cũng chưa được xếp hạng ba vị trí đầu.
Hành Chính Tổng Thự, tổng bộ trú quân, tổng bộ Tuần Kiểm Ti…
Lão đại những nơi này thật ra đều có địa vị cao hơn hắn.
Kết quả, một người như vậy hôm nay đã dùng một thương trấn Thiên Tinh!
Việc này còn rung động hơn so với Viên Thạc giết Tam Dương hậu kỳ trước đó!
Không phải chiến đấu đánh giết, mà là… Nghiền ép!
Đúng vậy, nghiền ép.
Để cho người ta hoài nghi, dù cho Hồng Phát mạnh hơn chút nữa thì cũng khó thoát khỏi cái chết.
Vương Minh cạnh đó vẫn đang choáng váng, nghe được hai người đối thoại, giờ phút này gã giống như cũng hoàn hồn, lẩm bẩm: “Quản nhiều như vậy làm gì, hắn… Bộ trưởng thế nhưng người lãnh đạo trực tiếp của chúng ta, chuyện tốt mà, càng lợi hại càng tốt!”
Nói rồi, gã bỗng nhiên hơi kích động, nhìn về phía hai người, nhìn thấy rồi giống như lúc này mới nghĩ tới điều gì đó, cực kì kích động, nói: “Lý Hạo, chúng ta phát tài rồi!”
“…”
Hai người ngây ngốc nhìn Vương Minh, sao gã bỗng nhiên nhắc việc phát tài?
Đúng, trong di tích, bọn họ đã phát tài.
Thế nhưng… Không đến mức bây giờ mới kích động?
Vương Minh kích động không thôi: “Không… Không phải nói những cái kia, ta nói là… Ta nói là Hầu bộ vừa mới đánh chết một Húc Quang!”
Sau đó thì sao?
Mắt hai người đều trợn tròn.
Đúng là đánh chết, nhưng thi thể của Húc Quang kia đều được người ta để cho Hách Liên Xuyên đi thu lấy.
Chẳng lẽ ngươi lại xem như không ai muốn rồi đi kiếm về?
Nghĩ gì thế?
Vương Minh cũng vội muốn chết: “Tử Nguyệt chạy, người Hồng Nguyệt chết gần hết rồi, nhưng… Các ngươi quên còn thừa lại ba Nhật Diệu Hồng Nguyệt còn sống! Lúc này những người khác đã bị hù chết, chạy hết, ai còn quản mấy Nhật Diệu kia? Phía Tuần Dạ Nhân lúc này cũng vội vàng để ý chuyện về sau khắp nơi… Không ai quản!”
Còn chưa hiểu hả?
Trong di tích có ba Nhật Diệu Hồng Nguyệt đi ra, không ai quản!
Lý Hạo và Lưu Long há to miệng, vẻ mặt chấn kinh.
Mẹ nó!
Bây giờ mà gia hỏa này lại muốn việc này, khó tin thật.
Thật, lúc này Lý Hạo cũng không nghĩ tới việc này.
Vương Minh lại vội vàng nói; “Bên kia có người hệ Kim… Ta nhớ được, một trong ba người là hệ Kim! Nhanh, tốc độ Nhật Diệu chỉ có như thế, bây giờ khẳng định chạy không xa… Lý Hạo, đây không phải phát tài?”
Tốt, thì ra là thế.
Bởi vì có hệ Kim, cho nên bị gia hỏa này ghi nhớ.
Gã lại vội vàng nói: “Có đi hay không… Nhanh lên, nếu không thì chờ những người khác lấy lại tinh thần sẽ không có việc của chúng ta đâu!”
Lý Hạo nhìn Lưu Long, Lưu Long cũng nhìn Lý Hạo.
Một lát sau, hai người liếc nhau, cười.
Mặc dù giờ đây gia hỏa Vương Minh này có dáng vẻ hơi dục cầu bất mãn, lợi ích huân tâm làm choáng đầu óc, nhưng không thể không nói, nếu giờ không giải quyết ba Nhật Diệu Hồng Nguyệt, sau đó thật sự sẽ không có phần của bọn họ.
Chờ những người khác hoàn hồn, nhớ lại, cộng thêm sức hấp dẫn của huyết ảnh thì có thể thật sự sẽ cấp tốc ra tay.
Đều đã đánh với Hồng Nguyệt tới mức này thì xử lý một người bớt một người.
Lý Hạo không nói thêm nữa, cấp tốc nhảy vọt, cấp tốc đuổi theo một phương hướng.
Người Hồng Nguyệt… Quá rõ.
Huyết ảnh là thứ quấn thân.
Bình thường nó là uy hiếp đối với người khác, nhưng giờ đây nó lại là thứ trí mạng, bởi vì huyết ảnh rất dễ thấy.
Tại trên cánh đồng hoang vu này, những Siêu Năng Giả khác chạy có lẽ còn không quá dễ thấy, nhưng người Hồng Nguyệt thì khác.
Hơn nửa đêm, huyết ảnh đỏ đỏ sao có thể che giấu cặp mắt Lý Hạo được?
Chân muỗi cũng thịt!
Ba Nhật Diệu Hồng Nguyệt, trước tiên không nói đến năng lượng thần bí, đây chỉ là việc nhỏ, mấu chốt là ba người đều đi ra từ trong di tích, còn từng tiến vào nội thành.
Tuy nói Thần Năng Thạch cử bọn họ có thể đã nộp lên cho Tử Nguyệt.
Thế nhưng… Vạn nhất thì sao?
Lỡ đâu không có giao thì sao?
Lỡ đâu bọn họ cũng nuốt riêng chút ít thì sao?
Bọn Lưu Long có thể nghĩ đến việc nuốt riêng một ít thì chẳng lẽ mấy Nhật Diệu này cứ nhu thuận như vậy, thật sự nộp toàn bộ Thần Năng Thạch lên?
Còn nữa, nộp lên thì có thể chờ ra khỏi di tích mới đến giao?
Tất cả đều có thể!
Lại thêm huyết ảnh…
Giai đoạn hiện giờ, chỉ có giết người Hồng Nguyệt mới là tối đa hóa lợi ích với Lý Hạo.
Tốc độ của hắn cực nhanh, Lưu Long và Vương Minh cũng cấp tốc đi theo.
Ba người, hai Đấu Thiên, một Nhật Diệu.
Đối phương cũng có ba người, bọn họ cũng biết thực lực thế nào, hai Nhật Diệu trung kỳ, một Nhật Diệu hậu kỳ.
Không kém gì nhau!
La gan Vương Minh to như thế, không phải gã cảm thấy mình mạnh cỡ nào, mà là gã biết Lý Hạo có bao nhiêu lợi hại.
Trước đó một kiếm suýt chút giết chết gã, bọn họ liên thủ còn giết một Tam Dương trung kỳ.
Bây giờ, đối phó ba Nhật Diệu hậu kỳ còn đang sợ mất mật có khó gì đâu?
Trên hoang nguyên.
Ba cường giả Hồng Nguyệt bị dọa đến lạnh người.
Lúc đi ra thật ra đã nửa đêm.
Chẳng qua bên hẻm núi có vài cường giả tồn tại, có siêu năng chiếu sáng tứ phương nên mới lộ ra giống như ban ngày.
Trên thực tế, giờ này đã là đêm khuya.
Giờ đây ba cường giả Nhật Diệu run lẩy bẩy, chạy ra khỏi hẻm núi, trước tiên lựa chọn ẩn nấp, không dám tùy tiện chạy trốn.
Lúc này, bốn phương tám hướng không biết có bao nhiêu cường giả đang chạy đường.
Không cẩn thận, gặp phải một địch nhân… Vậy thì phiền toái.
Hồng Phát trưởng lão chết rồi!
Tử Nguyệt thủ lĩnh chạy trốn… Nhóm người trước đó đi ra đại khái đã được sắp xếp rời đi, dù sao họ cũng mang theo hắc khải.
Bây giờ toàn bộ Hồng Nguyệt chỉ có ba người bọn họ ở đây, ngay khi Hồng Phát chết, ba người đã bị dọa đến hồn phi phách tán.
Cũng may khi đó tất cả mọi người sợ choáng váng, mà Hầu Tiêu Trần vốn không để ý mấy con tôm nhỏ bọn họ, cho nên mới khiến bọn họ may mắn chạy trốn.
Giờ này, ba người trốn trong một tảng đá.
Chương 472: Giải Quyết Nhật Diệu
Đúng vậy, tảng đá.
Trong ba người, một cường giả hệ Thổ trực tiếp lợi dụng siêu năng đào rỗng toàn bộ tảng đá.
Ba người tiến vào ẩn nấp, lại bịt kín tảng đá, siêu năng yên lặng.
Đây là thủ đoạn ẩn thân an toàn nhất.
Về phần Thổ Độn tiến vào dưới mặt đất… Dưới mặt đất áp lực cực lớn, tránh ở chỗ nông vô dụng, tránh ỏ chỗ sâu thì còn phải một mực thừa nhận sức ép của mặt đất.
Ba người bọn họ đã nghĩ kỹ, họ trốn ở đây đến lúc nào mới ra ngoài?
Không đủ ba năm ngày… thì bọn họ cũng không dám ra ngoài!
Giờ phút này, ba người ẩn thân trong tảng đá, không nói một lời, đều có vẻ mặt sợ hãi, hơi thấp thỏm lo âu.
Lần này tổ chức Hồng Nguyệt cường đại còn có một đại lão Húc Quang tới từ Trung Bộ.
Kết quả… Bị người dùng một thương đâm chết!
Cảnh này để người ta khó quên bao nhiêu?
Thậm chí càng khiến người ta khủng bố và tuyệt vọng hơn trước đó chiến sĩ hoàng kim dùng một quyền đấm chết Định Trần.
Có lẽ thời điểm đó Nhật Diệu của Phi Thiên cũng có cảm giác sợ hãi này, ba người bọn họ lại không tâm tư suy nghĩ người Phi Thiên nghĩ thế nào, dù sao đều chết sạch.
Bốn phía dần dần yên tĩnh trở lại.
Tiếng hít thở yếu ớt truyền ra, ba người đều nhẹ nhàng thở hắt ra.
Một người trong đó dùng giọng cực kỳ thấp, yếu không gì sánh được, nói: “Tử Nguyệt đại nhân… Sẽ nhớ lại chúng ta không?”
Một mực trốn tránh ở đây cũng không phải cách.
Nhưng để chính bọn họ rời đi thì bọn họ thật sự không dám.
Lúc này bọn họ chỉ có thể gửi hi vọng vào việc Trung Bộ có người càng mạnh hơn đến, giết về cùng bọn Tử Nguyệt, sau đó bọn họ có thể đi ra.
“Không biết…”
“Đừng nói chuyện!”
Người thứ ba nhỏ giọng nhắc nhở một câu, đều chớ nói chuyện.
Tuy nói ẩn thân ở giữa tảng đá, âm thanh truyền ra không được nhưng giờ phút này cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn.
Quá nguy hiểm!
Ba người không có lại nói tiếp, vô thanh vô tức.
…
Ngoài tảng đá.
Lý Hạo nhìn trong tảng đá có ba chùm sáng dễ thấy, nhìn lại bên cạnh chùm sáng, ba huyết ảnh bắt mắt…
Lý Hạo cũng bó tay rồi!
Quá dễ thấy, trốn ở đây làm gì?
Đương nhiên hắn biết đó là do mình đặc thù, nhìn thấy quá nhiều.
Dưới tình huống bình thường, không có ai sẽ cố ý tìm kiếm một tảng đá trong vô số tảng đá, sau đó còn cố ý dò xét một chút trong tảng đá.
Người bình thường không làm được việc này.
Lưu Long nhìn thoáng qua Lý Hạo.
Lý Hạo khẽ lắc đầu.
Làm thủ thế, ra hiệu Lưu Long chờ một lát.
Còn Lý Hạo bắt đầu ấp ủ.
Ấp ủ cái gì?
Hắn đang nổi lên, áp súc địa kiếm!
Đúng vậy, trong lá lách, núi lớn bị áp súc chỉ lớn như một cây cột.
Lúc trước hắn một mực khống chế không có đè thêm lại, bây giờ, Lý Hạo muốn tiếp tục áp súc thêm chút.
Tảng đá, vừa vặn.
Cũng coi như hệ Thổ!
Chính hắn ngưng tụ ra Địa Kiếm Thế, lấy Địa Kiếm Thế ra tay, có phải rất lợi hại?
Hắn muốn xem thử.
Ba người bên trong chính là bia ngắm tốt nhất, mà giờ đây ba người này cũng không nhúc nhích… Cũng không có tính nguy hiểm, có thể cho Lý Hạo nhiều thời gian hơn để thí nghiệm Địa Kiếm Thế lần thứ nhất.
Người tốt bao nhiêu!
Trong lá lách, địa kiếm đang áp súc, lại tiếp tục áp súc.
Rất nhanh, một thanh trọng kiếm được Lý Hạo khắc hoạ ra.
Thanh kiếm này hắn đã nghĩ nửa ngày… Cuối cùng khắc hoạ thành dáng vẻ đại kiếm bạch ngân.
Đúng vậy, thứ trong tay chiến sĩ bạch ngân chính là một thanh đại kiếm, trọng kiếm vô phong, nhưng lực trảm kích lại cực mạnh, một kiếm cuối cùng càng làm cho Lý Hạo khó quên.
Trước đó, hắn cảm thấy một kiếm kia không quá tương dung với kiếm thế trước đó cảm ngộ.
Nhưng bây giờ hắn cảm thấy một kiếm này rất thích hợp Địa Kiếm Thế!
Địa Phúc Kiếm trong tay hắn hơi rung động.
Địa Phúc Kiếm, thanh kiếm của Hồng Nhất Đường rất cường hãn.
Lúc ấy gã nói đủ để Lý Hạo dùng đến Uẩn Thần.
Nhưng bây giờ theo Địa Kiếm Thế của Lý Hạo chậm rãi hiện ra, thanh kiếm này lại hơi run rẩy.
Phảng phất đây mới thật sự là Địa Phúc Kiếm!
Dần dần, thế của Lý Hạo hơi biến hóa, theo trọng kiếm ngưng tụ mà thành.
Hắn có một cảm giác rằng thanh kiếm này có thể dung nhập trong kiếm thế, chân chính trở thành Địa Kiếm Thế!
Địa và kiếm hòa làm một thể!
Loại cảm giác này rõ ràng hơn so với khi hắn bước vào Đấu Thiên.
Một khắc khi hắn bước vào Đấu Thiên, hắn cảm thấy mình dung hợp thế.
Nhưng lại lộ ra rất tận lực, mất tự nhiên.
Giờ khắc này lại lộ ra cực kỳ tự nhiên, dung hợp lại với nhau.
Lý Hạo lộ ra nụ cười, giơ Địa Phúc Kiếm lên.
Hắn nhìn tảng đá trước mắt hồi tưởng đến một kiếm kia của chiến sĩ bạch ngân lúc ấy…
Sau một khắc, khí thế của Lý Hạo biến đổi!
Thẳng tiến không lùi!
Chém về phía kẻ địch không biết tên ở thương khung, quyết tâm thấy chết không sờn…
“Chém!”
Quát khẽ một tiếng, Lý Hạo không cách nào khống chế tâm trạng của mình.
Một kiếm này, hắn rất kích động, rất xúc động, hắn nhịn không được quát lên, mặc dù hắn biết tốt nhất nên yên lặng làm.
Thế nhưng… Hắn có sợ sao?
Theo tiếng hắn quát khẽ, ba Nhật Diệu trong tảng đá đều nghe được, cảm nhận được, liên tục biến sắc!
Sau một khắc, tảng đá vỡ ra.
Ba người muốn lập tức xông ra, bọn họ không biết ai tới, nhưng chạy trốn mới là lựa chọn thứ nhất.
Nhưng mà, vừa mở ra tảng đá… Bỗng nhiên cảm thấy một cảm giác Thái Sơn áp đỉnh cực nặng.
Hệ Thổ?
Trong ba người, cường giả hệ Thổ bạo hống một tiếng, cũng có một cỗ thổ năng bộc phát ra.
Cường giả hệ Kim cũng trong nháy mắt ngưng tụ vô số gai nhọn, bắn về phía kẻ địch không nhìn thấy rõ!
Người cuối cùng thì là hệ Thủy, một đầu Thủy Long thẳng đến hướng Lý Hạo…
Ba người ra tay cũng cực kỳ quả quyết.
Không chỉ như vậy, ba huyết ảnh trước đó bọn họ sợ bị người cảm ứng được, một mực giấu ở gần đó, giờ đây cũng chỉ huy một tiếng, ba huyết ảnh cũng cấp tốc đánh tới bên Lý Hạo.
Huyết ảnh vô thanh vô tức, thường thường là pháp bảo chiến thắng của Hồng Nguyệt.
Nhưng mà lần này bọn họ đoán sai thực lực của Lý Hạo.
Ầm!
Một thanh trọng kiếm to lớn trực tiếp rơi xuống.
Trong nháy mắt, Thổ Thuẫn cường giả hệ Thổ chế tạo tức khắc vỡ nát, Kim Thứ bay ra ngoài liên tục nổ tung, Thủy Long trực tiếp bị một kiếm này chém thành hai nửa.
Đại kiếm còn đang rơi xuống!
Ầm!
Cường giả hệ Thổ một ngựa đi đầu, cường giả Nhật Diệu trung kỳ này trực tiếp bị đại kiếm đè xuống, xương cốt đứt từng khúc.
Sau một khắc, đại kiếm rơi xuống, bịch một tiếng vang lên, trực tiếp nổ bể ra!
Đến chết hắn cũng cực kỳ chấn động.
Đây là cái gì?
Không phải siêu năng?
Võ sư!
Đây là một võ sư.
Giờ khắc này, người đầu tiên lóe lên trong đầu hắn là Hồng Nhất Đường.
Đúng vậy, Địa Phúc Kiếm!
Long trời lở đất!
Thế nhưng, vì sao Hồng Nhất Đường muốn giết hắn?
Không có nhiều thời gian hơn để hắn suy nghĩ, thân thể nổ tung khiến hắn kết thúc suy nghĩ.
Sắc mặt cường giả hệ Kim kịch biến.
Chương 473: Đánh Xong Rồi? ?
Trong ba người, thực lực của hắn mạnh nhất, đạt đến Nhật Diệu hậu kỳ.
Nhưng dù vậy khi hắn bộc phát cũng không làm được một kiếm chém Nhật Diệu trung kỳ… Tam Dương?
Hắn quay đầu lập tức muốn thoát thân!
Nhưng giờ đây trọng kiếm mới hoàn toàn rơi xuống, một tiếng ầm vang.
Một kiếm rơi xuống, trọng lực vô biên ép đến xen lẫn kiếm khí vô cùng sắc bén, trong nháy mắt, kiếm khí cắt người này ra như huyết nhân.
Trọng kiếm rơi xuống ầm ầm, hoàn toàn đè chết hắn!
Tốt hơn hệ Thổ một chút, không có nổ tung.
Nhưng đây chỉ là một kiếm!
Dưới một kiếm này, Nhật Diệu hệ Thổ trung kỳ nổ tung, Nhật Diệu hệ Kim hậu kỳ bị đè chết…
Giờ khắc này, Nhật Diệu hệ Thủy đâu còn ý nghĩ chiến đấu, chỉ có một suy nghĩ, trốn.
Thừa dịp một kiếm của Lý Hạo rơi xuống, hắn chạy trốn.
Trong nháy mắt hắn đã phóng về hướng ngược lại Lý Hạo.
Đúng vào lúc này, bên tai hắn mơ hồ truyền đến một tiếng sóng nước, sau một khắc, một nắm đấm hiện ra.
Lưu Long một mực canh giữ, giờ đây ông như báo săn, trong nháy mắt đã xông ra, đánh ra một quyền!
Cửu Đoán Kình!
Một Nhật Diệu bị sợ mất mật, một lòng chỉ muốn chạy trốn…
Hắn vừa chạy ra hơn mười mét đã bị một quyền này đánh trúng, bịch một tiếng, nó trực tiếp phá vỡ Thủy Thuẫn của hắn.
Không chỉ như vậy, một quyền này trực tiếp đánh xuyên qua hắn!
Sắc mặt Lưu Long lạnh nhạt, lần này ông ra tay nhiều lần.
Lúc đánh Lý Đại Hổ, ông không thể một quyền đấm chết gã nên vẫn canh cánh trong lòng, âm thầm ghi nhớ.
Lúc đối phó Trương Đình, ông đã nghĩ cách, nghĩ làm thế nào phá vỡ phòng ngự của Tam Dương.
Sau khi giết Trương Đình, niềm tin của ông tăng lên.
Một quyền này cũng một điều tổng kết lần này của ông.
Dưới một quyền, Nhật Diệu trung kỳ trực tiếp bị đánh xuyên lồng ngực.
Sau một khắc, quyền của Lưu Long như ảo ảnh, liên tiếp đánh ra hơn mười quyền, thẳng đến đối phương hoàn toàn bị đánh bại thì Lưu Long mới dừng tay.
Thời gian một cái nháy mắt, chiến đấu kết thúc.
Mà ba huyết ảnh trong không trung đang vọt tới bên đầu Lý Hạo, trong nháy mắt đã dừng lại.
Giống như đã mất đi chỉ lệnh.
Có cảm giác hơi giống đưa thịt đến cửa.
Nơi xa, Vương Minh gấp rút vội vã chạy đến.
Vừa rồi Lý Hạo bảo gã chờ một lát, chiến đấu bắt đầu thì hãy đánh tới.
Gã chờ Lý Hạo vừa ra tày thì lập tức đánh tới…
Sau đó… Hết rồi!
Chiến đấu kết thúc!
Lưu Long đang quét dọn chiến trường.
Lý Hạo móc ra một thanh tiểu kiếm, đang đâm loạn, đâm loạn vào hư không, cũng không biết đang làm gì.
Mà gã thì… Tiếp tục mờ mịt.
Kết thúc?
Ba Nhật Diệu chết?
Bộ không phải đánh Nhật Diệu mà là đánh Nguyệt Minh hả?
Vậy gã tới làm gì?
Vương Minh mơ hồ, như đang nằm mộng.
Từ khi ra di tích đến giờ, gã vẫn đang mơ.
Không phải hả?
Thẳng đến khi Lý Hạo xử lý xong huyết ảnh, trực tiếp hấp thu hết sức mạnh của huyết ảnh thì Vương Minh lúc này mới hoàn hồn.
Gã nhìn về phía Lưu Long, Lưu Long lại không để ý tới gã, tiếp tục làm việc, hưng phấn nói: “Quả nhiên thật sự có Thần Năng Thạch, chẳng qua không nhiều.
Lá gan của ba tên này không quá lớn, chỉ tư tàng ba viên, mỗi người một viên.
Thổ, Kim, Thủy mỗi loại một viên, xem ra chỉ dám lưu lại một viên Thần Năng Thạch đối ứng.”
Trước đó bọn họ thu được 32 viên.
Tăng thêm 3 viên này thì có tổng cộng 35 viên!
Vương Minh khô cằn nói: “Cái kia… Lưu bộ, lần sau… Lần sau giao cho ta việc quét dọn chiến trường là được.”
Ta chẳng làm gì hết!
Bây giờ chiến trường cũng không cần quét dọn.
Đột nhiên gã cảm giác mình thật sự vô dụng, tiếp tục như thế, lần sau ăn thịt còn có phần của gã không?
Việc này không thể được!
Lý Hạo đang thôn phệ sức mạnh của ba huyết ảnh, lần này không thấy được Bát Quái Đồ, xem ra Bát Quái Đồ chỉ có thể được nhìn thấy ở Ngân Thành.
Tâm tình của gã không tệ.
Không phải vì giết ba Nhật Diệu Hồng Nguyệt này, cũng không phải một kiếm chém một Nhật Diệu hậu kỳ, mà là bởi vì hắn có cảm ngộ mới với Địa Kiếm Thế.
Thử một cái, Lý Hạo phát hiện thế mạnh hơn trước đó rất nhiều.
Quả nhiên những lý luận trước đó của Hồng Nhất Đường rất hữu dụng.
Một kiếm này đã chứng minh tất cả.
“Xử lý sạch sẽ nhanh lên, rời đi!”
Tâm trạng Lý Hạo phá lệ tốt, thừa dịp chiến đấu kết thúc nhanh, tranh thủ đi sớm.
Lưu Long cấp tốc phá hư hiện trường chiến đấu, Vương Minh thấy thế cũng vội vàng gia nhập, giúp đỡ thanh lý.
Rất nhanh, mọi thứ đã được thanh lý khá ổn.
Ba người không nói gì, cấp tốc rời đi.
Không bao lâu.
Hách Liên Xuyên mang theo mấy Nhật Diệu đuổi tới, giống như cảm nhận được chút dao động, cấp tốc chạy đến bên này.
Hắn nhìn một hồi, khẽ nhíu mày: “Nơi này đã phát sinh chiến đấu, không biết có phải là những người Hồng Nguyệt kia không… Chẳng qua hiện trường đã được dọn dẹp, hẳn là có người chết!”
Hắn cẩn thận cảm ứng một chút, giống như có cỗ kiếm ý, không quá rõ.
“Bộ trưởng, còn tiếp tục tìm không?”
Có người hỏi một câu, Hách Liên Xuyên cũng xử lý xong thi thể Húc Quang mới nhớ tới Hồng Nguyệt còn có vài Nhật Diệu ở đây.
Hầu Tiêu Trần có thể không quan tâm nhưng hắn lại quan tâm.
Nhật Diệu vẫn còn có chút uy hiếp.
Bây giờ đã triệt để vạch mặt với Hồng Nguyệt, Húc Quang cũng giết, thì sao có thể làm cho đối phương rời đi được.
Chỉ là truy lùng cả đường, không đuổi kịp.
Vừa rồi hắn cảm giác bên này có vài động tĩnh nên đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, kết quả đã trễ.
Tam Dương ra tay?
Hắn cũng không quá rõ, cảm giác trước đó hơi giống Tam Dương ra tay.
Đương nhiên thời khắc này Ngân Nguyệt không biết đã ẩn giấu bao nhiêu cường giả, hắn cũng không tiện phán đoán được là ai đã xuống tay.
Người chết rất có thể là người Hồng Nguyệt, giai đoạn này, đại khái có người dám ra tay với Hồng Nguyệt.
“Đi, trở về!”
Hách Liên Xuyên không còn truy đuổi, đã lãng phí không ít thời gian.
Tiếp theo Bạch Nguyệt Thành mới là trọng điểm, Hầu bộ một thương giết một Húc Quang, tiếp đó không biết còn có bao nhiêu phiền phức phải giải quyết.
Đêm nay, trong bình tĩnh mang theo không bình tĩnh.
Cảm giác phong bạo đột kích.
Theo Hầu Tiêu Trần tiến vào Bạch Nguyệt Thành, Bạch Nguyệt Thành cấp tốc tiến vào trạng thái đề phòng tốt nhất.
Hổ Dực quân điều động tấp nập, Tuần Kiểm Ti xuất động số lượng lớn trong thành, bắt đầu tuần tra toàn bộ Bạch Nguyệt Thành.
Hành Chính Tổng Thự trái ngược với ngày xưa an tĩnh, đêm nay cũng đèn đuốc sáng trưng.
Hầu Tiêu Trần có thể sẽ phản!
Đây là phán đoán của một số người.
Đương nhiên không thể xác định.
Chương 474: Hầu Tiêu Trần Muốn Làm Phản? ?
Có thể Hầu Tiêu Trần chờ đợi Trung Bộ ra tay, kết quả một mực không có động tĩnh nên chính hắn đã ra tay, trực tiếp giết chết một cường giả đỉnh cấp.
Một khi người này mang theo Tuần Dạ Nhân Ngân Nguyệt làm phản, cộng thêm Hổ Dực quân, Tuần Kiểm Ti…
Vậy toàn bộ Ngân Nguyệt trong nháy mắt sẽ tiến vào rung chuyển.
Không chỉ như vậy, vạn sự chỉ sợ có người dẫn đầu.
Một khi bây giờ Hầu Tiêu Trần phản, có lẽ chẳng mấy chốc tứ bề sẽ báo hiệu bất ổn!
Cá biệt sẽ có cường giả bạo động, thật ra không coi là chuyện lớn.
Mấu chốt là Hầu Tiêu Trần đại biểu cho Tuần Dạ Nhân, còn có Tuần Kiểm Ti và trú quân phối hợp.
Đây không phải là vấn đề một hai cường giả mà là toàn bộ hệ thống phía chính phủ xuất hiện biến cố lớn, biến động như thế không cách nào dễ dàng tha thứ.
Bây giờ mặc dù Thiên Tinh vương triều hỗn loạn, thậm chí xuất hiện một vài nhân vật lớn có dã tâm bừng bừng, muốn độc lập, nhưng cho đến trước mắt, trong 99 hành tỉnh chỉ coi như lẻ tẻ xuất hiện một vài cuộc bạo động… Nhưng không có nhân vật cấp cự đầu ra mặt.
Hầu Tiêu Trần, có thể tính là một.
Hành Chính Tổng Thự.
Lúc này không đơn thuần chỉ có người tổng thự ở đó mà còn có mấy vị khách thân phận đặc thù.
Trong đó có người còn mặc đồng phục Tuần Kiểm Ti.
Một nam tử giữ lại tóc ngắn, ánh mắt sắc bén, nhìn về phía mấy người trong phòng họp nhỏ, trầm giọng nói: “Tuyệt đối không nghĩ tới Hầu Tiêu Trần ẩn tàng sâu như thế! Sớm tại năm đó, sau khi hắn và Ánh Hồng Nguyệt giao thủ bất phân thắng bại, không thể bị giết thì chúng ta đã biết người này không đơn giản! Sau này Trung Bộ nhiều lần điều động hắn đi qua, thậm chí cho hắn thăng quan tiến chức, Tuần Kiểm Ti bên kia còn được hưởng đãi ngộ vượt mức bình thường, thậm chí nhận lời để hắn làm chức ti phó tổng ti, nhưng đều bị hắn từ chối!”
Nhìn từ địa vị, Tuần Kiểm Ti làm một trong cửu ti, ti trưởng cửu ti là cửa đại cự đầu của vương triều.
Phía dưới là ti phó, đó cũng nhân vật lớn trong toàn bộ vương triều.
Từ thân phận của Hầu Tiêu Trần, đó là tương đương với thăng liên tục ba cấp!
Nhưng dù vậy Hầu Tiêu Trần vẫn từ chối.
Nam tử nói, cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên tên này đã sớm còn có ý phản trong lòng nên mới một mực không muốn bị điều động.
Lần này không ẩn giấu nữa, ta thấy hắn rất nhanh sẽ tạo phản…”
“Khụ khụ!”
Trong phòng họp nhỏ, một lão nhân tóc hơi có vẻ hoa râm nhẹ giọng ho khan một tiếng: “Nói cẩn thận! Điều động không đi, đó là do Hầu Tiêu Trần không đúng.
Ra tay giết Húc Quang của Hồng Nguyệt, vẫn là nên làm… Một ngày hắn chưa tạo phản thì ngày đó hắn vẫn là thành viên của vương triều, không thể nói bậy.
Nếu không, bức Hầu Tiêu Trần phản… Chư vị… Ai sẽ chịu hả?”
Trong phòng họp, mấy người liên tục nhìn về phía lão nhân này.
Đây cũng lãnh tụ cao nhất trên danh nghĩa ở toàn bộ Ngân Nguyệt, thự trưởng Hành Chính Tổng Thự Ngân Nguyệt.
Hầu Tiêu Trần và quân đội cấu kết, cùng một giuộc với Tuần Kiểm Ti, duy chỉ có Hành Chính Tổng Thự một mực không để ý đến mà còn nhiều lần nhắc nhở bên trên cần coi trọng Ngân Nguyệt.
Cho nên những người này chạy khỏi Hoành Đoạn hạp cốc thì tới đây đầu tiên.
“Triệu đại nhân…”
Người kia còn muốn nói tiếp nhưng lão nhân lần nữa ho khan một cái.
Nghe được tiếng ho khan này, ở đây có vài người rõ ràng có hơi không quá tự tại.
Hầu Tiêu Trần ưa thích ho khan!
Người Ngân Nguyệt đều như vậy, hơi một tí đã ho khan vài tiếng.
Nghe nói có đôi khi Viên Thạc cũng sẽ như vậy.
Cả đám đều là người yếu nhiều bệnh?
Tuy Triệu đại nhân – Triệu thự trưởng trước đó chỉ là văn nhân, nhưng sau khi siêu năng quật khởi, ông làm lãnh tụ cao nhất Ngân Nguyệt, phía trên đưa cho ông rất nhiều đãi ngộ siêu cao nên ông cũng bước vào siêu năng… Hai mươi năm qua cũng miễn cưỡng bước vào cấp Nhật Diệu.
Nhật Diệu… Tuổi thì hơi lớn nhưng thân thể cũng không trở nên quá kém cỏi!
Mấy người trong lòng oán thầm, hơi bất đắc dĩ.
Thực lực ông không tính mạnh nhưng lại có địa vị rất cao, Thiên Tinh Thành bên kia quan hệ rất phức tạp, mấy người khác cũng không dám tùy ý cắt ngang ông.
Lão nhân ho khan vài tiếng, chậm rãi nói: “Chư vị, hãy an tâm chớ vội! Chờ đợi một thời gian sau, Hầu Tiêu Trần người này trừ khi đến giai đoạn không cách nào tránh khỏi thì mới có thể phản… Giờ phút này, ta cảm thấy vẫn dùng được… Thích hợp tranh thủ một hai… Chiến lực cường đại như vậy, để lại Ngân Nguyệt thì có thể củng cố Ngân Nguyệt, nếu bằng lòng đi Trung Bộ thì cũng có thể vì vương triều chinh chiến tứ phương… Bức hắn phản không phải chuyện tốt!”
“Triệu đại nhân, ý của ngài là… Mặc kệ hắn?”
Nam tử tóc ngắn nhíu mày: “Hôm nay hắn cố ý hô to, gọi người Trung Bộ tới trợ giúp… Nếu hắn có thực lực như thế thì cử động lần này rõ ràng là khiêu khích!”
“…”
Triệu đại nhân cười, nói khẽ: “Không nên nghĩ quá nhiều, có lẽ chỉ là hắn không bằng lòng ra tay mà thôi.
Ta cảm thấy tạm thời không cần hạ kết luận thế này, dù sao một thương giết chết một Húc Quang, ta nghĩ chư vị cũng không bằng lòng nhìn thấy hắn bị buộc phản đúng không?”
Nói đến đây, ông lại nói: “Ta vẫn đề nghị mọi người gặp một lần, nói một chút! Bao quát ba thống soái trú quân bên kia, ti trưởng Tuần Kiểm Ti và cả Hầu Tiêu Trần, cộng thêm ta và chư vị Thiên Tinh Thành tới đại biểu… Ngồi xuống cùng nhau nói chuyện đàm luận!”
“Nói chuyện?”
Nam tử tóc ngắn trầm giọng nói: “Hắn bằng lòng đàm luận? Chúng ta hiện thân, nói không chừng trực tiếp bị hắn giết!”
Nói rồi, hắn im lặng một hồi lại nói: “Mặt khác, ta muốn nói một việc, trước đó tổng bộ có phái đặc phái viên vào ở Ngân Nguyệt, phụ trách đốc tra một vài vụ án, kết quả lần này mất tích!”
“Mất tích, đặc phái viên?”
“Đúng, một Tuần Dạ Nhân Tam Dương trung kỳ, còn mang theo một thanh Nguyên Thần Binh, cùng lúc tiến vài di tích, sau đó rốt cuộc chưa từng đi ra!”
Nói đến đây, nam thử tóc ngắn nặng nề nói: “Người và Nguyên Thần Binh đều biến mất.
Chúng ta cũng hỏi thăm qua, thông qua một vài con đường đặc thù, đều nói sau khi người kia vào thành thì đã vô thanh vô tức biến mất, ta hoài nghi…”
Lão nhân lần nữa ho khan: “Việc này ta nghe nói, nghe nói nội thành rất nguy hiểm, có Húc Quang, thậm chí thứ vượt trên Húc Quang.
Lần này Tam Dương đi vào, chỉ có Hồ Định Phương và Hách Liên Xuyên có cơ hội đối phó bọn họ… Nhưng cả quá trình hai người này luôn hành động cùng những Tam Dương khác, nếu thật sự ra tay, Tử Nguyệt và Luân Chuyển sẽ che lấp che giấu giúp bọn họ à?”
Lão nhân cau mày, nói: “Có thể hoài nghi, có thể chất vấn Hầu Tiêu Trần, nhưng đừng nghe gió chính là mưa! Càng không cần vu oan lung tung!”
“Ta bất mãn một vài cử động, hành vi của Hầu Tiêu Trần, càng bất mãn việc hắn cấu kết với quân đội, cũng bất mãn hắn liên hợp Tuần Kiểm Ti…”
“Thế nhưng!”
Lão nhân giọng điệu uy nghiêm lên: “Không có nghĩa là bất cứ chuyện gì cũng muốn vu oan cho hắn, việc này thật sự không tốt! Lần này Thiên Tinh Thành để cho các ngươi tới, người tới đều là Siêu Năng Giả có thực lực cường đại, vì sao không cho một quan văn đầu óc coi như thanh tỉnh đến?”
Chương 475: Hành Chính Tổng Bộ
Ông không để ý sắc mặt mấy người khác khó coi, cau mày nói: “Điều này không ổn! Võ lực cũng không phải là duy nhất! Nếu như võ lực mà có thể làm bất cứ chuyện gì thì còn cần chúng ta chi nữa?”
Ông hơi tức giận: “Mấy người các ngươi làm việc xúc động, làm việc không thuộc chính đạo! Ý các ngươi ta nghe rõ, mặc kệ chứng cứ về cái chết của đặc phái viên, dù sao trực tiếp vu oan cho Tuần Dạ Nhân là xong việc, không phản thì cũng phải phản!”
Ông vỗ bàn một cái, lộ ra cực kỳ nổi nóng: “Các ngươi làm việc như vậy hả? Hầu Tiêu Trần phản, các ngươi có nắm chắc bình định được hắn để lập đại công không? Có niềm tin đánh giết hắn, trực tiếp mang theo đầu của hắn đi Thiên Tinh Thành tranh công không?”
Giọng điệu của mấy người kia, ông càng nghe càng thấy không đúng, càng nghe càng không kiên nhẫn.
Mấy tên lần này tới rõ đều là loại khốn khiếp!
Ông rất bất mãn!
Mấy người giữa phòng, có người sắc mặt khó coi, có người im lặng không nói.
Dù sao thân phận của lão nhân cũng đủ cao.
Mặc dù thực lực bọn họ mạnh, nam tử tóc ngắn thậm chí còn là Húc Quang… Đúng vậy, tồn tại đỉnh cấp cấp Húc Quang, còn là một Thiên Quyến Thần Sư, vô cùng mạnh, nhưng bây giờ cũng cũng chỉ có thể nhíu mày nhẫn nại.
“Triệu đại nhân!”
Nam tử tóc ngắn cũng nhíu mày: “Tốt, có thể dựa theo ý nghĩ của ngươi đi đàm luận với hắn… Nhưng ta không ra mặt, việc này giao cho Triệu đại nhân, miễn cho gặp mặt ngược lại sẽ khơi dậy xung đột… Ngày mai ta lại vào thành… Hi vọng Triệu đại nhân giữ bí mật.”
Lão nhân thở dài một tiếng: “Cần gì chứ? Các ngươi cho là hắn không biết các ngươi đã tới?”
Ngày mai vào thành… Tự nhiên là vì ngụy trang, nói rõ trước đó bọn họ chưa kịp đuổi tới.
Thế nhưng họ thật sự coi Hầu Tiêu Trần là đồ ngốc hả?
Những năm nay siêu năng quật khởi, một nhóm cường giả siêu năng không tài, không đức, vô năng, lại ngồi ở vị trí cao!
Xử lý việc ở hành tỉnh biên cảnh – Ngân Nguyệt thế mà không có phái tới một thành viên vương triều đáng tin cậy nào, mà là phái tới mấy mãng phu thực lực cường đại… Như này có thể thành công không?
Ông giống như hơi mệt chút, khoát tay một cái, nói: “Được rồi, ta hiểu được! Mấy người đi nghỉ ngơi đi, ta sẽ tận lực câu thông với Hầu Tiêu Trần bên kia.
Trong thời gian ngắn Ngân Nguyệt không thể loạn được, cũng sẽ không loạn!”
Nam tử tóc ngắn không nói gì, đứng dậy, mấy người khác cũng cấp tốc đứng dậy, cùng đi theo ra ngoài.
Bọn họ cũng đã dùng hết kiên nhẫn với vị này.
Chỉ là Nhật Diệu thôi!
Kết quả, lại đùa nghịch uy phong.
Chờ người đi hết, lão nhân nhìn thoáng qua phụ tá bên cạnh, thở dài một tiếng: “Xem ra, cửu ti bên kia cũng cảm thấy thực lực mới trọng yếu nhất, còn tài năng, trí tuệ, thủ đoạn đều là thứ yếu, những người như chúng ta… sắp bị đào thải!”
Tuổi của phụ tá cũng không nhỏ, tóc cũng có vẻ hơi hoa râm, còn mang theo kính mắt bây giờ gần như không thấy được.
Ông đang xem vài tư liệu, nghe vậy ngẩng đầu cười nói: “Thự trưởng, phải tiếp nhận thực tế thời đại mới đến! Loạn cục Trung Bộ hiện ra, đại chiến không ngừng, thực lực vi vương! Phía cửu ti cũng vội vã nghĩ hết biện pháp tăng lên thực lực của bản thân, không có thực lực… Sao có thể trấn áp những cường giả không nghe lời?”
Lão nhân thở dài, hỏi: “Ngươi cảm thấy, ta nên làm thế nào?”
“Thự trưởng đã sớm có quyết định, đúng không?”
“Có lẽ!”
Lão nhân lần nữa thở dài một tiếng, hơi mỏi mệt.
Người lần này tới cho ông trùng điệp một kích, thật ra ông tưởng rằng mấy người quen biết cũ sẽ đến.
Năm đó đều là người tinh yếu, khôn khéo tài giỏi, tùy tiện đến một người trong số họ, không nói để Hầu Tiêu Trần đặt xuống tâm tư tạo phản, nhưng tối thiểu cho dù Hầu Tiêu Trần có tâm thì cũng sẽ không tùy tiện làm gì.
Kết quả ngược lại hay rồi…chỉ có mấy tên khốn ước gì Hầu Tiêu Trần tạo phản!
Sợ Hầu Tiêu Trần không phản, không phản… công lao ở đâu ra?
Không phản thì sao nói lại với bên trên rằng Hầu Tiêu Trần sai, bọn họ đúng?
Lão nhân càng thêm bất đắc dĩ, đứng dậy, cảm khái: “Đại hạ tương khuynh, yêu nghiệt xuất hiện lớp lớp! Thực lực vi vương, dân chúng lầm than! Đầu năm nay còn có mấy ai bằng lòng nghĩ cho dân chúng?”
“Vốn tưởng rằng Hầu Tiêu Trần là phản vương, là gian thần…”
“Bây giờ… Nhìn lạu, Hầu Tiêu Trần lại được cho là người tốt hiếm có! Thật đáng buồn, buồn cười, đáng tiếc!”
Lão nhân lắc đầu, chậm rãi rời đi.
Những năm nay, ông một mực áp chế Tuần Dạ Nhân lớn mạnh, một mực cố gắng để điều Hầu Tiêu Trần đi, người này ở biên cảnh quá nguy hiểm.
Uy vọng của hắn ở Ngân Nguyệt quá cao, đây không phải chuyện tốt.
Kết quả bây giờ xem ra… Người mới đến, chỉ sợ hoàn toàn không bằng Hầu Tiêu Trần!
Ngân Nguyệt chỉ có thể dựa vào người Ngân Nguyệt!
Cùng lúc đó.
Tuần Dạ Nhân.
Hầu Tiêu Trần nhìn về phía Hành Chính Tổng Thự, nụ cười lộ ra trên mặt, bên cạnh là Hách Liên Xuyên đang kỹ càng báo cáo việc bên trong di tích.
Hầu Tiêu Trần giống như không có hứng thú quá lớn, chỉ nhìn bên kia, nửa ngày sau mới nói: “Lão Hách, ngươi nói xem họ Triệu bây giờ đang khóc là cười?”
“A?”
Hách Liên Xuyên mộng, nói gì thế?
Nói người nào?
“Ta nói Hành Chính Tổng Thự.”
“À!”
Hách Liên Xuyên hiểu rõ, cười nói: “Lão già họm hẹm kia ngoan cố không thay đổi, lúc này đại khái đang lo lắng bộ trưởng lấy đầu ông ta!”
“Vậy ngươi sai rồi!”
Hầu Tiêu Trần cười: “Lão già họm hẹm thật sự không sợ, huống chi… Ta lấy đầu hắn làm gì? Ngươi nói y như ta là người xấu vậy.
Lão Hách, ấn tượng như ngươi không tốt, mấy năm nay ta chưa từng làm việc này mà?”
“…”
Được rồi, Hách Liên Xuyên không phản bác được.
“Bộ trưởng, di tích bên kia thì sao?”
“Chờ vài tháng rồi nói sau!”
Hầu Tiêu Trần cười một tiếng, ho nhẹ một cái: “Được rồi, cứ vậy đi, hai ngày này không có việc gì thì đừng tìm ta, thương thế của ta tái phát, hơi khó chịu.
Ba ngày sau Lý Hạo tới Bạch Nguyệt Thành, ngươi thông báo cho ta.”
“Được!”
Hách Liên Xuyên gật đầu.
Nhưng trong lòng thì oán thầm, thương thế tái phát?
Thật hay giả?
Nói thật, bây giờ hắn cũng không quá tin tưởng!
Ngươi có thương tích trong người, còn một thương đâm chết Húc Quang, ngươi lừa ai?
Tên này chung quy đều xem bản thân như phụ huynh, xem tất cả mọi người như đứa bé mà lừa gạt… Thật quá ức hiếp người khác!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh [Dịch] Vi Phụ Chỉ Muốn Lẳng Lặng Nhìn Xem Ngươi Trường Sinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Vi-Phu-Chi-Muon-Lang-Lang-Nhin-Xem-Nguoi-Truong-Sinh-Audio-Truyen.jpg)







