[Dịch] Tinh Môn
Tập 64 : Tâm Tạng Hoả (c316-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 316: Tâm Tạng Hoả
Sau khi trong đầu suy nghĩ rất nhiều, Lý Hạo lại luyện tập một hồi, nhìn đồng hồ trên vách tường cách đó không xa, Lý Hạo thu thập đơn giản một chút rồi đi ra khỏi tầng hầm.
Lúc này, bên ngoài trời đã tối.
12 giờ.
Rạng sáng 12 giờ.
Lão sư nói, năm ngày sau đi tìm ông, hiện tại đã là ngày thứ năm, thời gian đã bước vào ngày 26 tháng 8.
Ngày thăm dò khu di tích được ấn định vào ngày 28 tháng 8.
Viên gia.
Lý Hạo không vào phòng mà đợi ở ngoài sân.
Yên lặng nhìn xem.
Năm ngày!
Nếu lão sư muốn luyện hóa Tâm Hoả Viên, hôm nay có thể xuất quan không?
Bên trong phòng, Vương Minh ngáp một cái rồi đi ra ngoài, gã ở đây mấy ngày nay chủ yếu là để hô hấp pháp hòa nhập vào bản năng của mình, vận hành hô hấp pháp cả một ngày một đêm, không hề rời đi.
Nhìn thấy Lý Hạo, Vương Minh muốn nói, nhưng Lý Hạo xua tay không muốn nói.
Khi thấy điều này, Vương Minh không còn cách nào khác là im lặng.
Mấy ngày nay gã cũng biết một số chuyện, Viên Thạc hình như đang bế quan tu luyện, thậm chí còn không có ăn cơm, cũng chưa từng ra khỏi thư phòng.
Lý Hạo đã mấy ngày không tới, hôm nay đột nhiên lại tới, có lẽ là vì muốn xuất quan.
Hai người đang ngồi trong sân, im lặng chờ đợi.
Trời vẫn còn tối.
Trong phòng cũng không có động tĩnh gì, không có dao động nội lực, không có siêu năng hiện lên, chỉ có tĩnh mịch.
Không biết đã qua bao lâu, sắc trời dần dần trở nên sáng sủa.
Lúc này, Lưu Long đi tới.
Đưa Liễu Diễm đi cùng nhau.
Bây giờ đã là ngày 26, Hoành Đoạn hạp cốc vẫn còn cách Ngân Thành hơn nghìn dặm, không thể lái xe hết con đường nên sẽ mất ít nhất một ngày để đến đó, nếu không đến đó, e rằng sẽ bỏ lỡ cuộc thăm dò di tích lần này.
Nhìn thấy Lý Hạo cùng Vương Minh đều đợi ở trong sân, Lưu Long hướng hai người gật gật đầu, cũng không nói chuyện, lẳng lặng đứng ở bên cạnh chờ đợi.
Viên Thạc mấy ngày không xuất hiện, Lưu Long cũng suy đoán có thể ông đang muốn đột phá.
Về phương diện này, Lưu Long chỉ có thể nhìn lên.
Hôm nay, ông vừa mới tiến vào Đấu Thiên, còn cách cảnh giới tiếp theo rất xa, mà Viên Thạc, người chỉ mới tấn cấp sớm hơn ông ra vài ngày, lại đã bắt đầu tiến vào cảnh giới tiếp theo.
Cảnh giới không xác định!
Bốn người trong sân đều suy nghĩ chuyện riêng của mình, đợi Viên Thạc xuất quan.
Trong phòng.
Viên Thạc dường như đang đặt mình trong hoả lô.
Trong lòng mơ hồ xuất hiện một con đại viên hầu, vô cùng tạo bạo, điên cuồng giãy dụa!
Tâm Hoả Viên!
Lấy trái tim là lô, dung hợp Ngũ Cầm Chi Viên, viên hầu nhanh nhẹn nhưng cũng rất táo bạo.
Thần ý, có thần có ý, trên thực tế đại biểu thế đã có chút ý thức.
Trong trường hợp này, rất khó để hàng phục Ngũ Cầm Chi Viên để nó cam tâm tình nguyện bén rễ trong trái tim.
Viên Thạc tim đập thình thịch.
Đập càng lúc càng nhanh!
Có thể hàng phục Tâm Hoả Viên hay không đều liên quan đến việc tu luyện toàn bộ ngũ tạng cùng cảnh giới tiếp theo.
Một trái tim cường đại phá vỡ sự cân bằng của ngũ tạng, nó có thể hoạt động được không?
Viên Thạc không biết.
Vì vậy, ông chỉ có thể cố gắng.
Ngũ tạng đồng tu, ông không còn kịp rồi.
“Hồng hộc…”
Vào lúc này, ở trung tâm trái tim, đại viên hầu phát ra một loạt tiếng kêu, như là đang giãy dụa, cố gắng thoát ra từ trong trái tim, không muốn bị khống chế như vậy.
Khốn không được!
Năm ngày qua, Viên Thạc dùng hết mọi cách, nhưng không thể vây khốn được con đại viên hầu này, cho dù chỉ là thần ý của hắn, nhưng thần thông cũng không muốn giữ lại trong trái tim, ông chỉ có thể khó khăn khống chế.
Năm ngày!
Viên Thạc có thể cảm nhận được thời gian trôi qua, nhưng dường như ông không cách nào thành công.
Viên Thạc cũng không thất vọng, cũng không hoảng loạn.
Sau năm ngày, ông không nhận được gì.
Lúc này, ông mới thở dài một tiếng: “Ngươi bức ta!”
Nhất định không chịu nghe lời!
Khoảnh khắc tiếp theo, trái tim ông đập dần dần, một đầu xiềng xích xuất hiện bên ngoài mặt trái tim, cái gọi là khóa siêu năng trong lĩnh vực siêu năng cũng chính là trái tim chi toả.
Vì ngươi không muốn ngoan ngoãn đợi… Vậy thì đừng trách ta khoá ngươi lại!
Mấy ngày trước đó, ông không nguyện ý dùng chiêu này, vì sợ Tâm Hoả Viên của mình quá mạnh, nếu làm đứt xiềng xích thì làm sao bây giờ?
Chính mình cưỡng ép tiến vào lĩnh vực siêu năng?
Trở thành siêu năng hệ Hoả?
Đó cũng không phải là kết quả mà ông muốn thấy.
Nhưng vào lúc này, Viên Thạc chỉ có thể bác một chút, đánh cược với Tâm Hoả Viên, lôi kéo Tâm Tạng Hoả không ngừng, Tâm Tạng Hoả vẫn rất mạnh, hấp thu rất nhiều nguyên tố Hoả cường hóa trái tim, tự nhiên cũng cường hoá Tâm Tạng Hoả.
Người bình thường e rằng khóa siêu năng trực tiếp bị kéo gãy, nhưng võ sư cường hoá một chỗ nào đóp, chính là cường hóa khóa siêu năng.
Bằng cách này, Tâm Hoả Viên mới có thể không bị kéo đứt được.
Thực sự làm gãy… Có lẽ đó là khi ông phá vỡ cảnh giới.
Lúc này, Viên Thạc hạ quyết tâm, trong trung tâm trái tim đem xiềng xích khóa về phía đại viên hầu kia.
“Hồng hộc..”
Tiếng hồng hộc trở nên to hơn mà đinh tai nhức óc.
Đại viên hầu điên cuồng rống lên, giằng co, vùng vẫy hai tay, nện gõ đi về hướng xiềng xích kia, không muốn bị trói buộc.
Tuy nhiên, xiềng xích lại rơi về phía nó một cách chắc chắn.
Tâm Tạng Hoả, khóa trái tim.
Bây giờ đã vào tim rồi thì làm sao mà thoát ra được.
Mặc dù Tâm Hoả Viên xuất hiện cực kỳ mạnh mẽ, nhưng vào lúc này, nó vẫn bị xiềng xích khổng lồ đó áp chế bằng một tiếng nổ vang, âm thanh ầm ầm này chỉ vang lên trong lòng Viên Thạc.
Sau một thời gian, tại trung tâm trái tim, Tâm Hoả Viên bị trấn áp dưới một đầu xiềng xích to lớn.
Đây chính là Tâm Tạng Hoả của Viên Thạc.
Vô cùng cường đại!
Tùy Tâm Hoả Viên có cố gắng giãy dụa thế nào đi chăng nữa thì vẫn không làm được gì, trái tim đập dữ dội, giãy dụa, thậm chí là bạo loạn.
Bùm… Bùm… Bùm…
Đây là tiếng trái tim đập dồn dập kéo dài rất lâu, máu ở khóe miệng Viên Thạc cũng không ngừng rỉ ra, nhưng ông lại nở một nụ cười sáng chói.
Nó thực sự bị khóa!
“Cho nên nói… Trước khi có thể tấn cấp vào cảnh giới tiếp theo, nhất định phải cường hóa ngũ tạng cùng khóa siêu năng cường đại..”
Ông đem tất cả quá trình này ghi tạc trong lòng.
Những điều này phải được truyền thừa tiếp.
Ông thậm chí không quan tâm đến việc vui mừng, thay vào đó, ông chăm chú chờ đợi sự tiến hoá tiếp theo với sự tập trung cao độ, ông đều sẽ chú ý đến bất kỳ thay đổi nào.
Chương 317: Thần Ý Của Võ Sư
Trong trái tim, khi Tâm Hoả Viên hoàn toàn bị khóa chặt triệt để, tim đập nhanh hơn, tứ tạng kia cũng kịch liệt run rẩy, có chút không ổn.
Sự cân bằng của ngũ tạng đã bị phá vỡ!
Phổi, lá lách… Những cơ quan này thậm chí còn mơ hồ có chút chảy máu, giống như thể cân bằng bị phá vỡ, trái tim càng cường đại thì tốc độ máu chảy càng nhanh, khiến những cơ quan này, một số không chịu đựng nổi cường hoá trái tim.
“Cho nên cùng lúc hàng phục nhất tạng, tứ tạng còn lại cũng cần phải cường đại, nếu không sẽ rất dễ bị phá vỡ…”
“Liên kết khoá siêu năng càng mạnh càng tốt! Nếu quá yếu, một khi thế quá mạnh rất dễ đánh vỡ xiềng xích, nếu gặp vận may sẽ trở thành Siêu Năng Giả.
Vận khí kém sẽ trực tiếp bị đánh nát liên đới tạng khí…”
Ông cảm nhận tất cả những điều này, vào lúc này, Tâm Hoả Viên đã ngừng giãy dụa.
Nhưng ngay sau đó, Viên Thạc lại phát hiện ra cảnh tượng bất thường.
Trong trái tim, Tâm Hoả Viên không còn vùng vẫy nữa mà xiềng xích dần dần lắng xuống nhưng cũng không lâu sau, Tâm Hoả Viên bỗng nhiên khôi phục lần nữa, lúc này dường như Tâm Hoả Viên đang cùng khoá siêu năng quấn quanh một chỗ.
Con đại viên hầu kia đang cầm xiềng xích trong tay bỗng nhiên rống lên trong trái tim.
Lửa!
Trong mắt ông hiện lên vô số hoả diễm, toàn bộ Tâm Hoả Viên trong nháy mắt biến thành một Hoả Hầu thực sự.
Trong lòng Viên Thạc hơi động, mà khoảnh khắc tiếp theo, Ngũ Cầm Chi Thế bùng phát.
Bốn thế Hổ, Lộc, Hùng, Điểu vẫn giống như trước, nhưng khoảnh khắc vượn thế xuất hiện, trong nháy mắt thì bốn thế bị cô lập ra, Hoả Viên cường đại hiện lên giống như trống rỗng, mà giờ phút này còn quấn trong xiềng xích.
Rầm rầm!
Tiếng xiềng xích vang lên.
Sau một khắc tiếp theo, Tâm Hoả Viên có một chút náo loạn, mà đột nhiên một đầu xiềng xích được đánh vào khoảng không.
Cú đánh này dường như đã xuyên thấu vào vật chất!
Trong viện.
Lưu Long và những người khác cũng cảm nhận có điều gì đó không bình thường, đang chờ đợi thì đột nhiên, ánh mắt Lý Hạo thay đổi, hắn nhìn thấy một xiềng xích màu lửa đỏ bắn ra từ trong phòng!
Mang theo uy thế cường đại!
Đây cũng không phải là đôi mắt của hắn đặc thù có thể nhìn thấy được, mà là tất cả mọi người đều nhìn thấy nó.
Trong phút chốc, dù là Lý Hạo hay Lưu Long thì bọn hắn đều nhảy lên quay cuồng, tránh né xiềng xích kia.
Ngược lại là Vương Minh bởi vì tiến vào Nhật Diệu, liếc mắt nhìn xiềng xích kia, cũng không biết là trốn không thoát, vẫn cảm thấy không cần tránh, mắt nhìn thấy xiềng xích đánh tới, gã đây là thực sự lại có một chút hưng phấn.
Có khả năng còn tưởng Viên Thạc đang khảo nghiệm bọn hắn!
Không nói hai lời, một thanh trường kiếm màu vàng ngưng tụ, một kiếm chém về phía xiềng xích!
Coong!
Có âm thanh thanh thúy vang lên, ngay sau đó Viên Thạc trong phòng quát lên một tiếng: “Trở về!”
Bịch một tiếng, thanh trường kiếm màu vàng vỡ nát ngay lập tức.
Mà xiềng xích vẫn đang tiến về phía trước, Vương Minh sắc mặt biến đổi trầm trọng, miệng chảy đầy máu tươi, mắt thấy đầu sắp bị xiềng xích xuyên thủng, đột nhiên, xiềng xích kia dường như bị khống chế bị lôi trở về!
Sau một khắc, cánh cửa mở ra.
Sắc mặt Viên Thạc hơi đỏ bừng, bước ra ngoài, liếc nhìn Vương Minh một cái, nửa ngày sau mới nói: “Ngươi đang làm cái gì?”
Lúc này Vương Minh vẫn có chút nghĩ mà sợ, có chút sợ hãi, nuốt nước bọt: “Lão sư… Đây không phải là khảo nghiệm chúng ta sao?”
“…”
Viên Thạc không nói nên lời.
Khảo nghiệm cái rắm!
Chỉ trong giây lát, thế mà Tâm Hoả Viên vẫn không nghe lời mà còn muốn chống cự, tung ra một kích này một cách không kiểm soát, tất nhiên, Tâm Hoả Viên bị khoá vẫn bị Viên Thạc khống chế được rồi trấn áp xuống.
Chỉ là không ngờ tới Vương Minh đơn thuần đến như vậy… Ngu xuẩn!
Khảo nghiệm ngươi cái gì?
Những gì có thể khảo nghiệm.
“Chúc mừng lão sư!”
Lúc này, Lý Hạo đứng lên từ trong quầy cuồng, tùy ý phủi bụi trên người, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
Thành công không?
Ngoài ra, xiềng xích vừa rồi là gì?
Đấu Thiên cũng chỉ là một võ sư nhưng xiềng xích kia vừa vặn xuất hiện từ trong không đã lập tức đánh tan thanh trường kiếm hệ Kim của Nhật Diệu.
Xiềng xích màu lửa đỏ, cái này có liên quan đến Tạng Tâm Thần không?
Lý Hạo trong lòng thầm nghĩ, Viên Thạc liếc hắn một cái, sau đó nhìn về phía Lưu Long đang chống tay bên cạnh, lộ ra nụ cười nhàn nhạt: “Chỉ mới bắt đầu, không có gì phải chúc mừng!”
Nói xong rốt cuộc nhìn ra bên ngoài, sắc trời cũng đã sáng.
Về phần Vương Minh lúc này mới hoàn hồn, lau vết máu ở khóe miệng, nhìn Viên Thạc, ngốc trệ nói: “Lão sư… Vừa rồi là chuyện gì vậy?”
Viên Thạc là một võ sư!
Một võ sư cũng thường đại diện cho một chút, bất khả chiến bại trong các cuộc tấn công gần, mà bất lực trong các cuộc tấn công xa.
Ông cũng biết một chút của Đấu Thiên thế.
Nhưng xiềng xích vừa rồi cảm giác không phải thế.
Tấn công xa!
Một võ sư Đấu Thiên, dưới một đòn tấn công tầm xa, trong nháy mắt đánh tan kiếm siêu năng của chính mình!
Không thể tưởng tượng nổi!
Giờ phút này Vương Minh có phần không thể nào hiểu.
Viên Thạc liếc gã một cái nói: “Ai nói võ sư chỉ có thể đánh gần? Ngươi là cảm thấy khoảng cách với ta rất xa nên ta không làm gì được ngươi đúng không?”
“Không… Không phải như thế…”
Viên Thạc mỉm cười: “Ý ngươi là vậy!”
Vương Minh ngượng ngùng.
Gã nghĩ là mình đã tiến vào Nhật Diệu cho dù có gặp được Viên Thạc cũng không dám nói là có thể sánh được với ông, ít nhất cũng sẽ cách xa hơn, thoát ly tính mạng là được rồi.
Nhưng là… Một kích vừa rồi đánh gã có hơi chóng mặt.
“Được rồi, các ngươi vào đi!”
Viên Thạc không nói nhiều, quay người vào phòng.
Mấy người Lý Hạo theo vào phòng.
Lúc này, Viên Thạc đầu tóc có chút lộn xộn, ông cũng không chào hỏi người khác, trước tiên đi vào phòng tắm, bắt đầu tắm rửa thân thể.
Ngay khi Viên Thạc vừa rời đi, Vương Minh liền sinh động hẳn lên, có chút kinh hãi nói: “Vừa rồi uy lực quá lớn… Lão sư làm sao làm được?”
Với một kích trên không, lập tức đánh gã không còn sức để chống trả.
Điều này cũng quá đáng sợ!
Lý Hạo không nói, Lưu Long cũng đang suy nghĩ, ông ta vẫn đang nghĩ tới một kích vừa rồi.
Bí thuật này là gì?
Ông ta chưa bao giờ nhìn thấy nó trước đây!
Nó không phải là bình khí, nếu là binh khí thì cũng không cần quá rung động.
Cảm giác như một sức mạnh siêu năng!
Viên Thạc đã trở thành một Siêu Năng Giả rồi?
Từ Đấu Thiên tiến vào siêu năng, bỗng chốc trở thành cường giả cấp Tam Dương?
Nhiều suy nghĩ khác nhau xuất hiện.
Mọi người im lặng một lúc, bảy tám phút sau Viên Thạc bước ra ngoài, thay quần áo.
Trực tiếp ngồi xuống ghế dựa, tóc còn hơi ướt, mấy người nhìn về phía ông cười nói: “Nhìn cái gì vậy? Còn đang suy nghĩ gì? Không phải Siêu Năng Giả, là cường giả võ sư! Ta đã nói từ lâu võ sư cũng không thể kém hơn Siêu Năng Giả mà chỉ có càng mạnh hơn! Hàng phục năng sức mạnh ngũ tạng, hàng phục sức mạnh trái tim, trái tim thuộc hoả dường như tương đương với siêu năng hệ Hoả, nhưng trên thực tế hoàn toàn khác biệt! “
“Siêu Năng Giả sử dụng năng lượng bí ẩn, nhưng ta sử dụng chính là thế, là thần!”
Lưu Long hít vào một hơi: “Thần ý thích chất hoát?”
Làm sao có thể!
Thần ý, chỉ là một loại thế, một loại thế áp chế, làm sao có thể hóa thành thực chất.
Viên Thạc liếc ông ta một cái, thật lâu sau mới nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, sẽ nói với ngươi biết một chút là có thêm nội lực luyện hoá ngũ tạng! Thủy thế của ngươi còn có thể luyện hoá thận.”
Lưu Long nhướng mày.
Vương Minh cũng kinh ngạc nhìn Lưu Long, có chút sửng sốt.
Chương 318: Uẩn Thần Và Dung Thần
Lưu Long lúc đầu không có kịp phản ứng, nhưng một lúc sau mới có vẻ phản ứng lại, sắc mặt lạnh lùng: “Ngươi đang suy nghĩ gì vậy?”
Vương Minh vội ho khan một tiếng!
Không nghĩ về bất cứ điều gì!
Gã ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó nhìn Lý Hạo chớp chớp mắt, như muốn nói: “Bộ trưởng bị thận hư!”
Lý Hạo im lặng.
Vương Minh không hiểu chuyện này, trong đầu cũng không biết nghĩ như thế nào.
Lão sư tuy rằng không có nói thẳng, để cho Lưu Long luyện hoá ngũ tạng, đặc biệt là luyện hoá thận, nhưng trên thực tế đã nói cho ông ta biết bước kế tiếp nên đi như thế nào rồi.
Lão sư đã thành công!
Lý Hạo cũng vui mừng khôn xiết, còn chưa kịp nói gì thì Viên Thạc lại nói: “Các ngươi đi ra ngoài trước, Lý Hạo ở lại!”
Đây là muốn bí mật truyền cho đệ tử môn nhân.
Vương Minh, một đệ tử ký danh cũng không có cách nào đạt được bí truyền vào lúc này.
Lưu Long không nói gì liền đứng dậy đi ra ngoài, Liễu Diễm mỉm cười cũng bước ra ngoài, Vương Minh vẫn có chút không cam tâm… Sao không nói cho ta biết?
Nhưng sau khi nghĩ lại, cũng ngoan ngoãn rời đi.
Chờ mọi người đều đi.
Viên Thạc trầm giọng nói: “Ngũ tạng nhất định phải cường đại! Phải rất cường đại mới được, nếu không, rất dễ bị phản phệ chết.
Thứ hai, khóa siêu năng phải rất kiên cố nhưng cũng có giới hạn, ngũ tạng dung hợp với thế, nhất định phải được phán đoán sớm xem khoá siêu năng có thể bị khóa hay không! “
“Khoá thế?”
Viên Thạc không nói gì, sau một khắc dường như biến thành một đầu cự viên!
Lúc này, một đầu xiềng xích dài vẫn đang quấn quanh thân Hoả Viên to lớn.
Lý Hạo ánh mắt lóe lên: “Lão sư, đây là khóa siêu năng sao?”
“Đúng!”
Hoả Viên mở miệng, lần nữa lại biến thành Viên Thạc: “Nói cách khác, nó không phải là khóa siêu năng, mà là một cây cầu được dựng giữa ngũ tạng cùng thân thể…”
Hắn trầm ngâm suy nghĩ, lúc lâu sau mới nói: “Những xiềng xích này không chỉ đơn thuần có tác dụng phong toả cho ta cảm giác, mà còn có tác dụng liên thông tất cả những bí tàng trong thể nội! Thân thể con người là một bảo khố, mà những xiềng xích này đã khóa những bảo khố này lại, nhưng có tác dụng liên thông.”
“Không nhất định phải đánh gãy… Thực sự đánh gãy thì có nghĩa là bí tàng được phóng thích.”
Lý Hạo trầm ngâm gật đầu.
“Lão sư, vậy hiện tại người xem như đã tấn cấp sao?”
“Không tính!”
Viên Thạc lắc đầu: “Hôm nay, ta có thêm hiểu biết, càng có nhiều phát hiện.
Ngũ tạng đồng tu… khó như lên trời! Ở trên đấu thiên, không đơn thuần là phá được vạn vật, hiện tạ ta chỉ là nhất tạng toả thần, nói chính xác thì chưa hẳn là tấn cấp, nhưng đã tiến thêm một bước trong cảnh giới Đấu Thiên, còn chưa chính thức bước vào giai đoạn kia.”
“Trong mắt của ta, phía trên Đấu Thiên, hẳn là Uẩn Thần! Ngũ tạng Uẩn Thần!”
“Uẩn Thần có thể chia thành năm giai đoạn, nhất tạng luyện hoá nhất thần!”
Uẩn Thần!
Đây là cảnh giới mới cho lão sư, luyện hoá Ngũ Tạng Chi Thần, chỉ là luyện hoá.
“Chờ khi Ngũ Tạng Chi Thần toàn bộ được luyện hoá thành công, đây chính là thành tựu lớn của Uẩn Thần, sau khi Uẩn Thần tích tụ thì chính là bí tàng của ngũ tạng được mở ra, ta muốn gọi đó là cảnh giới Dung Thần!”
Trảm Thập, Phá Bách, Đấu Thiên, Uẩn Thần, Dung Thần.
Lý Hạo suy nghĩ một chút: “Uẩn Thần, có thể so sánh với Tam Dương hay không?”
“Xem như miễn cưỡng!”
Viên Thạc giải thích nói: “Không nên so sánh nó với siêu năng, thực ra không có ý nghĩa lớn gì.
Liệu Uẩn Thần có thể đối phó với Tam Dương hay không và liệu nó có thể ngang bằng với Tam Dương hay không thì chỉ có đấu qua mới có thể biết được.”
“Tuy nhiên, sau khi tiến vào Uẩn Thần, giống như ta, bây giờ luyện hoá Tâm Hoả Viên, ta cảm thấy thuần túy từ góc độ thực lực, có thể không yếu hơn so với Kiều Phi Long trước đây!”
Rõ ràng, ông cảm thấy nghĩ có thể được so sánh như thế này.
Hiện tại ông được xem như là đã bước đầu tiến vào cấp độ Uẩn Thần.
Còn ở cấp độ này, luyện hoá Ngũ Tạng Chi Thần, một khi đều thành công vật thì liền lợi hại.
Lý Hạo thở dài: “Lão sư thật đúng là Thần Nhân!”
Nước đi đầu tiên của Viên Thạc lần này đã phá vỡ truyền võ cố hữu cảnh giới.
Viên Thạc lại lắc đầu: “Ta chỉ định trên đại thể quy hoạch một chút thôi, kỳ thực trong đó vẫn còn rất nhiều vấn đề, chẳng hạn như làm sao để Uẩn Thần sau khi luyện hoá Ngũ Tạng Thần có thể dung hợp được? Cũng không thể mỗi lần đơn độc lại lấy ra dùng được, điều đó không có tác dụng lắm.”
“Còn nữa, luyện hoá ngũ tạng, nên cùng nhau tới hay là từng cái… Đến cùng thì cái nào tốt hơn?”
“Ngoài ra, phá vỡ sự cân bằng không phải là điều mà người nào đều có thể tiếp nhận… Một cảnh giới có thể được công nhận bởi tất cả mọi người, ai cũng có thể tu luyện mà không phải một mình ngươi, mà một mình ngươi có thể tự mình tu luyện thì trên thực tế không gọi là cảnh giới!”
Nếu không thể làm cho người khác bước vào vậy thì đó không phải là một cảnh giới mới.
Ông lại nói: “Ta đã hấp thu rất nhiều nguyên tố Hoả, dung hợp với kiếm năng của ngươi, những người khác đều không có thì cần bao nhiêu năm tích lũy ngũ tạng? Mười năm? Hai mươi năm? Hay năm mươi năm?”
Ông thậm chí không thể tưởng tượng được, luyện hoá ngũ tạng sẽ mất bao lâu, có thể tiếp nhận thế cần bao lâu nếu như tu luyện một chút?
“Cho nên, trong giai đoạn Đấu Thiên, hô hấp pháp cần phải tiến xa hơn nữa, không đơn giản chỉ điều chỉnh thân thể mà còn có thể cường hóa ngũ tạng!”
Viên Thạc trầm giọng nói: “Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật hiện tại không đủ dùng, vốn dĩ sau khi ta tiến vào Đấu Thiên, nghĩ nó không quan trọng nhưng bây giờ ta đang nghĩ cách cải tiến Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật như thế nào mới có thể luyện hoá ngũ tạng, dùng nội lực luyện hoá chứ không phải nguyên tố Ngũ Hành, ngươi phải hiểu rằng, kiếm năng… Chỉ là ngươi, chỉ là ngoại vật mà thôi! “
Nếu thứ này không có, chẳng lẽ mọi người đều không tấn cấp?
Không tu luyện?
Cho nên, lúc này Viên Thạc càng nghĩ nhiều cách cải tạo Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, để loại pháp căn bản này có thể cường hóa ngũ tạng, có thể để mọi người đều tu luyện, đều có thể cường hoá.
Không phải ông muốn truyền ra ngoài, chỉ là môn nhân đệ tử của ông luôn muốn truyền dạy.
Chẳng lẽ đều muốn dùng kiếm năng của Lý Hạo sao?
Lão sư thật sự có tâm cải tạo Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, Lý Hạo lúc này chỉ có thể khâm phục, nói thật, hắn hoàn toàn không tính đến chuyện này, bởi vì theo hắn thấy, kiếm năng hiện tại có lẽ đủ cho sư đồ bọn hắn dùng.
Tuy nhiên, Viên Thạc lại cân nhắc đến lâu dài hơn.
Ý của ông là, thậm chí còn muốn đem toàn bộ lĩnh vực võ sư đều tiến thêm một bước.
Có khả năng sao?
Chương 319: Tiêu Hao Rất Lớn
Lý Hạo không phản bác, lão sư làm cái gì, hắn cũng không có cách nào duy trì hay khuyên can.
Bởi vì nó không phải là một cấp độ nữa!
“Kỳ thực ngươi có một nền tảng rất tốt… Ngươi đã cường hóa ngũ tạng, đến giai đoạn này, ngươi vẫn không thể hiện ra được gì, chờ sau khi ngươi bước chân vào Đấu Thiên, ngươi có thể tiết kiệm được rất nhiều thời gian so với những người khác, thậm chí có thể trực tiếp tiến vào Uẩn Thần!”
Viên Thạc cũng cảm khái không gì sánh được: “Biết đâu một ngày nào đó, ngươi có thể vượt qua ta… Trình độ luyện hoá của tứ tạng khác của ta, chưa hẳn có thể vượt ngươi.”
“Lão sư, người cũng có thể hấp thu kiếm năng, nhanh chóng luyện hoá đi!”
Viên Thạc cười, ném Tiểu Kiếm cho Lý Hạo: “Cảm thụ một chút đi!”
Lý Hạo cầm lấy tiểu kiếm, hơi vận chuyển một chút Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, qua hồi lâu, có chút bất đắc dĩ: “Sắp hết rồi?”
Nó dường như gần hết rồi!
Viên Thạc ho khan một tiếng: “Mấy ngày nay, trái tim ta chịu không nổi nên hút nhiều một chút, cũng không có thời gian đi tìm những cửa đá khác, chỉ còn lại một chút, ta không dám hút xong, chờ khi chúng ta đến Hoành Đoạn hạp cốc, có lẽ nó vẫn còn hữu ích, ít nhất cũng tiết kiệm được một chút bảo mệnh.”
Thực sự nhanh hút xong!
Lý Hạo đã dùng rất nhiều kiếm năng khi hắn hấp thụ ở cửa đá bên kia vào lần trước, mà Viên Thạc cũng đã dùng không ít khi tiến vào Uẩn Thần, rất nhanh cũng tiêu hao hết.
Tốt rồi!
Lần này Lý Hạo biết, tại sao lão sư vừa muốn cải tạo Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, lại vừa không muốn cải tạo, nếu không có di tích cổng đá khác thì kiếm năng có thể cạn kiệt, sẽ không tu luyện được sao?
Viên Thạc cũng không nói thêm nữa, thực sự có chút xấu hổ.
Có thể lúc đó trái tim chịu không nổi áp lực, ông đành phải hấp thu kiếm năng bảo mệnh, vẫn còn có hi vọng kiếm năng có thể bổ sung trở về, nhưng nếu người đã chết, tiểu tử Lý Hạo này thậm chí còn rắc rối hơn.
Sau đó, Viên Thạc nói về một số vấn đề trong quá trình Uẩn Thần, một số rắc rối cùng khả năng gặp phải một chút tình huống đều phải nói qua một lần.
Những điều này, có lẽ chỉ có Viên Thạc mới có kinh nghiệm.
Về phần những khu vực khác, cho dù có võ sư Đấu Thiên cũng bước vào cấp độ này… Khó có thể nói, cho dù có, mọi người có thể cũng không giống nhau, mà con đường họ bước đi cũng có thể không giống nhau.
Hai sư đồ đã nói chuyện gần nửa giờ.
Một lúc sau, cả hai cùng bước ra khỏi cửa phòng.
Ngoài cửa, Lưu Long cùng mấy người đang nói chuyện phiếm… Kỳ thực chủ yếu là Vương Minh đang nói chuyện, gã nói tương đối nhiều, hỏi không ngừng.
Nhìn thấy đám người Lý Hạo đi ra, Vương Minh hưng phấn nói: “Lão sư, người có phải đã tấn cấp Phá Vạn rồi không?”
“…”
Đâu ra Phá Vạn!
Viên Thạc lắc đầu.
Vương Minh nhất thời có chút thất vọng, không phải, thật đáng tiếc!
Dù sao gã cũng là đệ tử ký danh của Viên Thạc, nếu Viên Thạc thật sự tiến vào cấp độ võ sư kế tiếp thì tốt xấu gì gã cũng có thể kéo quan hệ, không phải tìm núi chống lưng vững chắc.
Mà Lưu Long nhìn Viên Thạc vài lần mà không hỏi gì cả.
Viên Thạc vừa gặp mặt đã yêu cầu ông ta luyện hoá ngũ tạng, ông ta mơ hồ hiểu rằng điều này có thể liên quan đến bước tiếp theo.
Sau khi tiến vào Đấu Thiên, Lưu Long thực sự cũng rất mê mang.
Nên làm gì tiếp theo?
Làm thế nào để có thể tiến thêm một bước?
Khi mới tiến vào Đấu Thiên, ông ta vẫn còn rất nhiều không gian để cải thiện, chẳng hạn như thế cường đại cùng nội lực cường đại, những con đường này ông ta chỉ vừa bắt đầu, nhưng đều là những chuyện không sớm thì muộn, nội lực của ông ta sẽ cường đại đến mức không còn cách nào cường đại hơn được.
Thế cũng sẽ lớn mạnh đến mức không thể nào lớn mạnh hơn được.
Sau đó?
Không có cách nào để đi!
Hôm nay, Viên Thạc đã cho ông ta một chút nhắc nhở.
“Viên lão, hôm nay chúng ta khởi hành sao?”
Lưu Long không nói gì nhiều: “Hách bộ trưởng và những người khác sớm đã đến Hoành Đoạn hạp cốc rồi, ít nhất một ngày nữa chúng ta sẽ từ bên này đi qua, có thể có một số rắc rối trên đường.
Khi chúng ta đến vùng phụ cận Hẻm núi Hành Đoạn, chúng ta phải đi bộ… quá muộn, e rằng không được. “
Thời gian sắp hết.
Nếu đi, cũng cần phải nghỉ ngơi một chút.
Lại sợ Viên Thạc giờ phút này không có cách nào hành động, bế quan nhiều ngày, tiêu hao vẫn rất lớn.
“Đi, chỉ cần mang theo một ít đồ ăn!”
Viên Thạc cười nói: “Hạo Liên Xuyên có lẽ đang rất gấp, hiện tại sợ hắn đã chửi người!”
Ngày mốt là thời gian thăm dò đã thống nhất, có lẽ những người khác đều đã đến, nhưng bọn hắn vẫn chưa đến, không mắng chửi người mới là lạ!
Lưu Long cũng cười, thật sự là có thể.
Đồng thời.
Hẻm núi Hành Đoạn.
Trong một lần cắm trại, Hách Liên Xuyên quả thực đang chửi bới, hắn rất khó chịu: “Nghĩ biện pháp đưa tin đến Ngân Thành, Viên Thạc đến cùng đang làm cái gì?”
Có vẻ như ông ta còn chưa khởi hành.
Ngày 26, Ngân Thành cách đây ngàn dặm, đường không dễ đi, nhóm người này còn không thể bay, đến nơi có khi phải đi bộ… Đây là cố ý đến trễ đúng không?
Võ sư đi cùng nhau, tiêu hao không nhỏ, khi đó, không phải là muốn tự tìm phiền phức à?
Hắn không hiểu, Viên Thạc đùa nghịch đến mức quên mất rằng một võ sĩ không thể bay!
Trông cậy vào Phi Điểu Thuật của ông, để bay vọt ngàn dặm sao?
Ở bên cạnh, một người phụ nữ trung niên cười nói: ” Hách bộ an tâm chớ vội, không thể nóng giận nhất thời được! Hơn nữa Viên Thạc nếu không tới, những nhà khác cũng không dám hấp tấp thăm dò.
Nói gì đi nữa, Viên Thạc cũng là chuyên gia trong lĩnh vực này…”
Hách Liên Xuyên không nói lời nào, trong lòng thầm rủa.
Nói đơn giản!
Mấu chốt là ngày 28 là thích hợp nhất để thăm dò, đó là lý do tại sao họ đặt thời điểm đặc biệt này, nếu bỏ lỡ ngày 28 thì tốt hơn là nên đợi thêm một tháng nữa.
Trong tháng này, ai biết được điều gì sẽ xảy ra.
Phía dưới Hách Liên Xuyên, một vị tráng hán trầm trầm nói: “Nếu không để ta đi đón? Hoặc là để Hoàng Vân qua đó xem thử tình hình.”
Hoàng Vân tốc độ nhanh, hắn thì là am hiểu Độn Thổ.
“Không cần!”
Hách Liên Xuyên lắc đầu, trầm giọng nói: “Hiện tại không tiện rời đi.
Mọi người đang nhìn nhau chằm chằm lẫn nhau.
Các ngươi đi rồi.
Cẩn thận mấy người đó ám sát.”
Về phần Viên Thạc, nguy hiểm không lớn.
Chương 320: Thực Lực Các Bên
Thứ nhất, cường giả đi, động tĩnh không nhỏ.
Thứ hai, mọi người cũng hy vọng Viên Thạc có thể tham gia vào cuộc thăm dò, trong thời gian ngắn, đại khái cũng sẽ không ra tay với ông ta.
Hách Liên Xuyên thở dài, không có tiếp tục chuyện này, mà là có chút nặng nề nói: “Ngươi nhìn thấy Tôn Nhất Phi?”
“Không! Nhưng nghe nói mấy ngày nay đã có người nhìn thấy ông ta ở Hẻm núi Hoành Đoạn…Hình như trên cầu vượt bên kia…”
Lúc này, Hách Liên Xuyên mới tỏ ra lo lắng thực sự.
Tôn Nhất Phi…Sẽ không đợi thăm dò di tích bắt đầu, mà nhất định ra tay với Viên Thạc trước?
Nếu là như vậy, e rằng trước khi tiến vào di tích, các bên liền chuẩn bị đánh nhau, Tuần Dạ Nhân chắc chắn sẽ không để Viên Thạc bị giết như thế.
Thật là một rắc rối lớn!
Ai đó cũng nghĩ đến điều này, xúc động nói: ” Năm đó Ngân Nguyệt võ lâm, chính là bị những người này làm loạn đến thất bát tao, mỗi ngày đều có người chết, bây giờ Tôn Nhất Phi trở về, Viên Thạc cũng tới… Ngân Nguyệt võ lâm hỗn loạn, liệu có tái diễn nữa hay không?”
Trong một lúc, tất cả mọi người đều không nói gì.
Một số người vẫn chưa quên những gì đã xảy ra hàng chục năm trước!
Ngân Thành.
Lý Hạo cùng mấy người lên xe, lần này là Lưu Long lái xe, dù sao vẫn còn cách một đoạn, Lưu Long không khỏi lo lắng cho Lý Hạo cùng Vương Minh.
Trong xe, bốn người cùng một con chó.
Hắc Báo trực tiếp lên xe, Lý Hạo cùng Viên Thạc đều không để ý.
Cả hai đều đi, nếu Hắc Báo không đi, nó sẽ là một con chó hoang.
Về được thì về, về không được thì cùng ở một chỗ thua với nhau.
Ghế phụ trên xe.
Liễu Diễm chịu trách nhiệm cho biết thông tin, một số được gửi đến từ Tuần Dạ Nhân và một số chính mình thu thập ở bên này Ngân Thành.
“Hoành Đoạn hạp cốc cách chúng ta hơn một nghìn dặm, khoảng cách rất dài, cũng hơn hàng nghìn cây số.
Hẻm núi được mệnh danh là nơi chim bay khó lọt, nơi sâu nhất cách mặt đất hơn 300 mét mà ở những nơi cạn cũng có vài chục mét.”
“Hai bên đều có những dốc đá, còn có một số di tích cổ tồn tại trong hẻm núi, nghe nói rằng trong thời kỳ văn minh cổ đại, có thể có một toà thành phố ở đó, về sau, mặt đất sụp đổ thì cả toả thành phố bị chôn vùi trong hẻm núi.”
“Lần này, cùng Tuần Dạ Nhân thăm dò một chỗ, phân bộ Ngân 3 có tam đại tổ chức, ngoài ra còn có hai tổ chức quy mô vừa cùng 14 nhà tổ chức nhỏ.”
“Không loại trừ, còn có một số Siêu Năng Giả độc lập tham gia!”
Liễu Diễm quay đầu nhìn qua Lý Hạo, Vương Minh cùng Viên Thạc hẳn phải biết tình hình, Lý Hạo có thể chưa rõ ràng, nàng giải thích nói: “Căn cứ tình báo, tổ chức vừa có mời Tam Dương! Có Nhật Diệu, thì chính là tổ chức nhỏ.
Trong quá trình thăm dò này, thực lực của các tổ chức vừa có thể không yếu hơn tam đại tổ chức, lực lượng chính của tam đại tổ chức không ở Ngân Nguyệt mà các tổ chức vừa có thể dốc toàn bộ lực lượng chính!”
Lý Hạo biết nàng đang nói với chính mình, liền gật đầu.
Liễu Diễm lại nói thêm: “Hai tổ chức cỡ vừa này, một là Quang Minh đảo, tổ chức còn lại là Kiếm Môn.”
Lý Hạo lại gật đầu, ở một bên Viên Thạc đột nhiên xen vào: “Kiếm chủ Kiếm Môn hẳn là Hồng Nhất Đường, là Thất Kiếm một trong Địa Thất Kiếm của Võ lâm Ngân Nguyệt năm đó.”
“Lão sư biết không?”
Ý tứ trong lời nói của Lý Hạo không phải là có biết hay không, mà là… Có thù oán gì không?
Người cứ trực tiếp nói ra!
Người đều đã giết được ba Ngân Nguyệt Thất Kiếm, mà Lý Hạo đều đã giành được truyền thừa Vô Ảnh Kiếm.
Hắn muốn biết bây giờ, lòng hận thù của hai người sâu đến mức nào?
Viên Thạc rõ ràng là đã hiểu, tức giận nói: “Không có thù oán! Không quen với hắn, tên kia hồi đó tương đối ít nổi danh, hững thanh kiếm khác trong Thất Kiếm đều có chút cao điêụ cũng có phần bí ẩn, Địa Phúc Kiếm không trên không dưới lại không đột xuất cũng không rêu rao, năm đó loại người này chết rất ít, cũng không có mấy người tới cửa giết hắn!”
“…”
Đám người đều không nói gì.
Tới cửa giết hắn?
Thì ra năm đó các ngươi đều đã làm chuyện này, trực tiếp giết vào tận cửa?
Lưu Long, người đang lái xe, cũng mở miệng nói vào lúc này: “Kiếm chủ của Kiếm Môn là Hồng Nhất Đường sao? Không có trên thông tin tình báo, nói về điều này, cha ta năm đó có chút liên hệ nào đó với Địa Phúc Kiếm… “
Viên Thạc hờ hững nói: “Đừng lôi kéo làm quen, cũng vô dụng! Hơn nữa Lưu Hạo cha của ngươi đã chết nhiều năm, đối với hắn có chút giao tình cũng đã sớm tản rồi!”
Người chết như ngọn đèn tắt.
Trong võ lâm, trừ phi làm bạn tốt, nếu không đã chết nhiều năm như vậy, hậu nhân đi lên bấu víu quan hệ cũng không còn có chút nào quan hệ.
Lưu Long cũng không nói nữa.
Lý Hạo nhịn không được nói: “Cho nên, rất nhiều võ sư năm đó đều chuyển thành Siêu Năng Giả?”
Ông ta lại nói: “Tại sao trong số Tuần Dạ Nhân lại gặp rất ít như vậy?”
Cả Hách Liên Xuyên cùng Hầu Tiêu Trần đều không nghe nói là võ sư nổi tiếng.
Viên Thạc không nói gì.
Nhưng Vương Minh lại nhỏ giọng nói: “Cái kia… Thật ra ta cũng biết một chút, võ lâm Ngân Nguyệt năm đó võ sư loạn lạc, rung chuyển bất an, dù là thời kỳ sơ khai siêu năng, võ sư cũng đều chém giết khắp nơi, năm đó Tuần Dạ Nhân được thành lập, ý tứ bên trên là… Cố không tiếp thu võ sư tiến vào!”
Vương triều Thiên Tinh thậm chí trực tiếp nói rõ cấm võ một thời gian!
Đó là do võ sư gây ra, những võ sư này, không giống như siêu năng hiện tại, từng người từng tranh giành vị trí tối cao của thiên hạ, kỳ thực các võ sư không mấy hứng thú đến những chuyện này, có thể những người này càng làm càn không kiêng sợ lại càng rêu rao.
Để trở thành đệ nhất thiên hạ mà bọn hắn có thể giết thây ngang ở khắp mọi nơi.
Hôm nay ngươi giết ta, ngày mai ta sẽ giết ngươi!
Thời kỳ đó, Tuần Dạ Nhân làm sao dám chiêu mộ võ sư.
Vì vậy, bên trong Tuần Dạ Nhân, số lượng võ sư không nhiều nhưng có một số tổ chức siêu năng, không có điều gì kiêng kỵ, ai đến cũng có thể được, thậm chí có một số tổ chức siêu năng do chính các võ sư lập ra.
Bọn họ tán gẫu vài câu, Liễu Diễm nói tiếp: “Lần này tam đại tổ chức nhất định sẽ có cường giả Tam Dương tới, cụ thể bao nhiêu, là ai thì đều không có tình báo.
Hai đại tổ chức quy mô vừa sẽ có khả năng cao là có Tam Dương đến.
Còn 14 tổ chức nhỏ, khẳng định có không ít Nhật Diệu.”
“Về phần Tuần Dạ Nhân, hiện tại Hách Bộ đang dẫn đầu đội, ở đây có tới 7 vị cường giả Nhật Diệu.”
Trận chiến của Tuần Dạ Nhân này cũng không tính là quá nhỏ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










