[Dịch] Tinh Môn
Tập 497 : Thuấn sát 3 (c2481-c2485)
❮ sautiếp ❯Chương 2481: Thuấn sát 3
“Vẫn chưa gặp được…m Dương.”
Lúc này Lý Hạo tuyệt không thất vọng, bởi vì hắn gặp được Quang Minh!
Quang Minh chi đạo của Bạch Cảnh cùng Quang Minh trong tưởng tượng, cùng Quang Minh trong nhận biết của hắn lại có chút chênh lệch.
Cái loại ánh sáng cực hạn, cảm giác sáng tỏ, cảm giác nhu hòa kia khiến cho hắn có chút mê mệt.
Đây chính là lực lượng quang minh?
Hắn từng rất quen thuộc Quang Minh của bác gái Quang Minh Kiếm, nhưng nó lại không mang đến cho hắn cảm giác này, Quang Minh kiếm là sắc bén, nhưng quang minh ở nơi này lại không phải loại sắc bén kia.
Nó chỉ có một loại nhu hòa, sáng tỏ, đường hoàng…
“Đây mới là quang minh?”
“Hoặc nói quang minh vốn có rất nhiều loại và chúng cũng không giống nhau…Trong bóng tối nhìn thấy ánh sáng…”
Lý Hạo nỉ non một tiếng, điều này có chút chênh lệch so với nhận thức của mình, hiện tại hắn cũng không ngừng hấp thu những cảm ngộ này, mình cảm ngộ càng nhiều thì tương lai khi hắn trở lại thế giới Ngân Nguyệt, sẽ đem những gì hôm nay nhìn thấy, toàn bộ dung nhập vào trong đại đạo vũ trụ.
Khi đó, người Ngân Nguyệt đều có thể đi cảm ngộ đại đạo… Dù không học nhưng vẫn có thể tham khảo, đây cũng là một phần cảm ngộ đại đạo do Đế Tôn đỉnh cấp để lại.
Lý Hạo không học cũng không sao, nhưng người khác học được sẽ đều có thể thăng tiến được chút.
“Tịch diệt, khôi phục, hai đạo này có sao?”
Lý Hạo có chút miệng đắng lưỡi khô, đáng tiếc, Không Tịch hình như không tới đây chơi cờ, nếu không, Không Tịch hẳn sẽ có được cảm ngộ đối với Phục Tô chi đạo.
Hắn tiếp tục cảm ngộ, cũng mặc kệ mặt khác.
Mà Tốn Hạn ở bên cạnh thì không ngừng thở hồng hộc, trên thân thể hiện ra ít vết rách, cuối cùng mới nhếch miệng cười.
900 ô!
Khoảng cách thành công chỉ có 100 ô nữa.
Mà Lý Hạo đi đến hiện tại chỉ khoảng 200 ô, chênh lệch quá lớn với hắn.
Ta sắp thành công rồi!
Hắn có chút mừng rỡ như điên.
Sau một khắc, bất chấp khôi phục, hắn ta tiếp tục xông vào trong ô vuông tiếp theo, trong ô bộc phát ra động tĩnh kịch liệt, Đế Tôn ngũ giai cường đại cũng tại triển lộ ra, đạo uẩn cường đại trong ô 901 trực tiếp bị hắn ta đánh vỡ!
Tốn Hạn lập tức chui vào ô vuông đại đạo kế tiếp, mà khoảng cách thành công cũng càng ngày càng gần.
Thời gian trôi qua ba ngày.
Hơn nữa lại thêm ở bên ngoài chậm trễ mấy ngày cộng với thời gian vượt qua cửa ải thứ nhất, khoảng cách Lý Hạo đi vào nơi này đã trôi qua gần nửa tháng.
Lúc này Lý Hạo đã đi qua gần 300 ô.
Tốc độ không hề suy giảm, mỗi ngày đều đi qua 100 ô.
Không chút hoang mang, không nhanh không chậm.
Cũng không có giảm tốc độ, đương nhiên không tăng thêm.
Mà tộc độ của Tốn Hạn lại hơi giảm xuống, trong ngày đầu tiên Tốn Hạn gần như xông qua 700 ô, đến ngày thứ hai đi hết 900 ô.
Mà kết thúc ngày thứ ba, hắn ta tổng cổng đi qua 980 ô.
Tới hôm nay hắn chỉ đi được hơn 60 ô.
Khoảng cách đến 1000 ô còn rất nhỏ.
Tốn Hạn kích động nhưng cũng vô cùng mệt mỏi, bên trên đạo ngấn của hắn cũng lưu lại không ít vết thương đại đạo, tuy nhiên Tốn Hạn không quá lo lắng, bởi vết thương đại đạo chỉ là phiền phức, nhưng chỉ cần hắn cảm ngộ được đạo uẩn của Ám Sứ thì có thể thuận lợi tiến vào lục giai, trong lúc tấn công, vết thương đại đao sẽ nhanh chóng khôi phục.
Đây là tính toán của hắn ta.
Thật ra cũng không có vấn đề gì cả.
Những đạo thương này còn chưa đủ để hắn trọng thương, nó chỉ là chút phiền phức, đợi đến khi tấn công thành công thì nó không còn là phiền phức nữa.
Đến giờ phút này hắn ta lựa chọn dừng lại một chút, nghỉ ngơi hồi sức, khôi phục một hồi.
Hắn quay đầu nhìn sang bên cạnh, Lý Hạo cũng không tính là chậm, đến hiện tại cũng đi tới 300 ô, tốt hơn so với dự kiến, trước đó Tốn Hạn còn cảm thấy gia hỏa này sẽ không thể đi được xa.
Nhưng cuối cùng có thể đi đến 300 ô, thật sự không tệ.
Mà khí tức của Lý Hạo giống như cường đại hơn trước đó…nhưng trong mặt Tốn Hạn, dạng tăng lên một chút này không có ý nghĩa gì.
Hắn ta cảm thấy kết cấu của Hạo Nguyệt Đế Tôn này quá nhỏ.
Vì hấp thu năng lượng trong ô, cư nhiên lãng phí thời gian như thế, phải biết rằng, nơi này có thể sẽ đóng cửa bất kỳ lúc nào, nếu bây giờ không tranh thủ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, mà lại đi hấp thu những năng lượng không đáng kể kia, cho dù để cho ngươi đạt tới tam giai đỉnh phong thì sẽ như thế nào đây?
Hắn ngẩng đầu nhìn về hư ảnh.
Mấy ngày nay hư ảnh kia vẫn không lên tiếng, vô cùng an tĩnh.
Giống như cảm nhận được Tốn Hạn đang nhìn mình, hư ảnh bỗng nhiên lên tiếng: “Đạo hữu thế giới Chí Ám, đạo của ngươi bị thương không nhẹ, thừa dịp bây giờ còn ở trong đạo kỳ có thể tạm dừng lại hấp thu chút đạo uẩn chi lực, đền bù cho thương thế.”
Tốn Hạn cười cười: “Không cần, đã sắp đi xong 1000 ô, hôm nay ta nhất định sẽ hoàn thành cửa ải này.”
Lúc này dừng lại?
Ta có bệnh sao?
“Tiền bối, Ám Sứ đạo uẩn. . .
Thật sự vẫn tồn tại sao?”
“Tồn tại.”
Hư ảnh nói khẽ: “Mặc dù không bằng trước kia, nhưng đối với ngươi thì đầy đủ.”
Vậy là tốt rồi.
Đương nhiên, nếu hư ảnh này đổi ý vậy cũng khá phiền phức.
Tốn Hạn thầm nghĩ, rồi sau đó quay đầu nhìn về phía Lý Hạo, tên kia vẫn đang dừng lại ở ô 300, mặc kệ hắn, ta trước hoàn thành nhiệm vụ, nếu như có thể, ta còn muốn hoàn thành 2000 ô!
Vì thế, hắn lại hỏi một câu: “Tiền bối, nếu ta hoàn thành một ngàn ô, có thể cảm ngộ Đạo Uẩn trước hay không, sau đó… Tiếp tục đi tiếp đạo kỳ?”
Tách ra để nhận thưởng!
Hư ảnh cân nhắc một phen, thế mà nhẹ gật đầu, đáp: “Có thể! Chỉ là. . .
Ngươi mặc dù đi qua 1000 ô, đạo thương tất nhiên không nhẹ, cảm ngộ đạo uẩn của cường giả cũng sẽ khiến ngươi tăng thêm đạo thương, nếu như không cách nào tấn cấp, vậy ta khuyên người tốt nhất đừng nên tiếp tục đi.”
“Đa tạ tiền bối nhắc nhở!”
Tốn Hạn cười cười, chỉ tạ ơn nhắc nhở chứ không tiếp nhận đề nghị của hư ảnh.
Đến lúc đó lại nói.
Nếu như ta đi qua 2000 ô, ta cũng muốn ra điều kiện giống như Hạo Nguyệt Đế Tôn, lĩnh vực, tự phong thiên địa, ta đều muốn xem thử.
Hư ảnh không lên tiếng.
Cũng lười để ý tới.
Cứ tiếp tục quan sát!
Nếu không thể tấn công, ngươi lại thành công đi hết 2000 ô, vậy coi như ta mắt mù.
Hư ảnh lại nhìn về phía Lý Hạo, lúc này Lý Hạo hình như dừng lại một thời gian, hư ảnh không quá rõ đạo trong ô kia là cái gì, chỉ là cảm ngộ kiếm đạo rất đơn giản, nhưng không biết vì sao người này dừng lại lâu như vậy?
Người này cũng giỏi kiếm đạo, theo lý thuyết, trong nháy mắt liền có thể qua mới đúng.
Nhưng tại sao lại dừng cho tới bây giờ?
Chương 2482: Thuấn sát 4
Mà lúc này Lý Hạo đang xem kiếm.
Vạn kiếm hiện ra, lực sát thương kinh người.
Lý Hạo chỉ lui tránh, cũng không phá hư, cũng không ngăn cản, càng không đánh tan, chỉ là yên lặng quan sát.
Trong mắt giống như mang theo một chút hiếu kỳ, một chút cổ quái.
Kiếm!
Hắn đã dùng kiếm từ rất sớm, cũng học qua rất nhiều Kiếm Đạo, thậm chí Trường Sinh Kiếm Ý vô cùng cường đại, nhưng giờ phút này…Lý Hạo vẫn một mực dừng lại nơi này là bởi vì hắn thấy được một loại kiếm rất khác.
Kiếm thuần túy không gì sánh được!
Trường Sinh Kiếm cũng tốt, các lại Kiếm Đạo khác cũng tốt, tất cae đều mang theo thuộc tính giống nhau, mang theo đặc sắc cá nhân, mang theo một ít đặc thù, duy chỉ có lúc này đây, hắn nhìn thấy một loại kiếm vô cùng thuần túy!
Chỉ là kiếm!
Không xen lẫn những vật khác, nó chỉ mang theo cơ sở kiếm đạo, cơ sở sắc bén nhất, cơ sở phá hư sát thương nhất.
Đây…mới chính là kiếm!
Lúc này, Hạo có chút minh ngộ, hóa ra đây mới thật sự là Kiếm Đạo.
Những người khác, bất kể là Kiếm Tôn hay là của mình, thật ra đều không thuần túy, kiếm của bọn họ đều là các loại đại đạo hỗn hợp, từ các loại cảm ngộ dung hợp mà hình thành kiếm đạo, chứ không phải loại kiếm đạo bản chất này.
Lý Hạo cũng không thay đổi Kiếm Đạo của mình, hắn chỉ nhìn về phía Thương Khung Kiếm trong tay: “Làm một thanh kiếm, trên bản chất chỉ là binh khí, cho nên ngươi quá hỗn tạp!”
Lý Hạo nói thầm một tiếng, cửa ải này có chút cảm ngộ đối với mình, nhưng mà phần lớn vẫn là đối với binh khí, một chút cảm ngộ đối với Thương Khung kiếm.
Thương Khung Kiếm, chỉ là binh khí.
Nhưng bây giờ lại giống như mình, lộ ra rất hỗn tạp, loạn thất bát tao.
Chính mình còn tốt, còn có thể tự mình chải chuốt.
Nhưng Thương Khung Kiếm lại không biết chải chuốt.
Cứ tiếp tục như thế thì thanh kiếm này, tương lai đạt được thành tựu sẽ có hạn.
Nếu mình mạnh hơn một chút thì xác xuất lớn, thanh kiếm này sẽ không theo kịp.
“Phản phác quy chân, trở về bản ngã, kiếm chính là kiếm, vô biên sắc bén, vô biên kiên cố, chỉ như vậy là đủ rồi. . .Về phần các loại thế đặc thù, đạo đặc thù, ngươi không cần chúng!”
Lần này Lý Hạo có cảm giác đã gặp được bản chất chân chính của kiếm.
Đối với hắn, đây là một lần tăng lên, đồng thời với Thương Khung Kiếm cũng là một lần tăng lên.
“Ta hẳn là nên loại bỏ những thứ thượng vàng hạ cám trong cơ thể ngươi, để cho ngươi trở về bản ngã.
Nhiều nhất chỉ để lại một hai đạo đặc sắc, chứ không phải giống như ta, vạn đạo đầy đủ, ngươi chỉ là binh khí, có chút linh tính, nhưng trí tuệ lại không cao!”
“Trông cậy vào ngươi đi chải vuốt vạn đạo, gần như là chuyện không có khả năng!”
Nghĩ như vậy, Lý Hạo đi qua cửa ải này, kế tiếp không chỉ tự mình tu luyện bắc cầu, mà còn không ngừng giúp Thương Khung Kiếm loại bỏ một ít đạo lộn xộn không cần thiết.
Kiếm, sắc bén cùng kiên cố là đủ rồi.
Mặt khác, đều là râu ria không đáng kể.
Thuần túy một chút, mới là binh khí.
Phức tạp một chút, đó là còn người.
Hư ảnh nhìn thấy một màn như vậy thì hơi xúc động, ánh mắt của người trẻ tuổi này không tệ, mà hư ảnh cũng nhìn ra thanh kiếm đi theo Lý Hạo, thật ra cũng là một loại cơ duyên.
Chủ nhân của những binh khí khác, hận không thể để binh khí của mình cái gì cũng biết, đạo nào cũng hiểu, gặp phải nguy cơ gì cũng có thể giải quyết… Mà Lý Hạo lại quyết định loại bỏ những thứ thượng vàng hạ cám bên trên Thương Khung Kiếm.
Mặc dù nhìn yếu đi, nhưng trên thực tế, Lý Hạo đã giữ lại bản chất của kiếm.
Đây là một cách tẩy thô tồn tinh cho Thương Khung kiếm.
Hư ảnh còn đang suy nghĩ, thì bên này bỗng nhiên truyền đến một tiếng rên đau đớn, sau một khắc, Tốn Hạn thoạt nhìn có chút tàn phá, chui ra khỏi ô vuông, cả người đẫm máu, đại đạo tràn lan, trông có chút khó chịu.
Thế nhưng khuôn mặt lại lộ ra vẻ vui mừng!
“Tiền bối, ta vượt qua kiểm tra!”
1000 ô!
Một ô cũng không ít!
Hư ảnh nhìn hắn đạo thương tương đối nghiêm trọng, dùng thực lực cường đại mạnh mẽ vượt qua một ngàn ô, đối với Đế Tôn ngũ giai mà thì không tính là đơn giản, nhưng nói khó khăn thì lại không được xem là khó khăn quá lớn.
Thế nhưng là, đạo kỳ là dùng như vậy sao?
Lấy thực lực Đế Tôn bát giai của Ám Sứ, nếu như cưỡng ép xông vào thì binh khí gì có thể ngăn cản Đế Tôn bát giai?
Dù là binh khí của Thiên Vương chi chủ cũng không được!
Nói như vậy, Đạo Kỳ còn không phải lập tức thông quan sao?
Thế nhưng, như thế thì có ý nghĩa gì?
Liền cầu thống khoái?
Chỉ cầu thống khoái thôi sao?
Không có so sánh thì cũng thôi đi, có Lý Hạo ở một bên chăm chú cảm ngộ, mà gia hỏa này lại mạnh mẽ đâm tới. . .
Hư ảnh thật sự là thưởng thức không nổi, đổi thành bình thường, thì hư ảnh cũng không quá ghét loại mãn phu này.
Nếu cảm ngộ không được, vậy liền mạnh mẽ xông tới, tốt xấu hoàn thành nhiệm vụ, thu được chỗ tốt, cũng coi là một loại tự nhận thức bản thân,
Nhưng con người chỉ sợ so sánh.
Vừa so sánh. . .
Hư ảnh liền rất ghét bỏ!
Cái gì cũng lười nói, trong nháy mắt bồ đoàn trên mặt đất hiển hiện lên, phía dưới bồ đoàn giống như còn có cái gì, nhưng trong bóng tối lờ mờ lại không thấy rõ thứ gì.
Chỉ có bồ đoàn hiện lên ở trong tay hư ảnh.
“Đây chính là bồ đoàn mà ngày thường Ám Sứ tu luyện, bao hàm một ít cảm ngộ đạo uẩn ngày thường tràn lan của hắn, Ám Sứ tu luyện nhiều năm đều là dùng bồ đoàn này, người cứ cầm đi cảm ngộ là được!”
Dứt lời, bồ đoàn rơi vào tay Tốn Hạn.
Tốn Hạn khẽ giật mình!
Hắn ta nghĩ đây là bản tôn của hư ảnh, chẳng lẽ không phải sao?
Hiện tại lại đưa cho mình một cách dễ dàng như vậy?
Hắn còn tưởng rằng cần tốn chút lời ngon ý đẹp, thậm chí. . .
Sẽ lấy thực lực phân thắng bại, đối phương sẽ quỵt nợ, kết quả thế mà không có.
Thật hay giả?
Trong lúc nhất thời hắn lại có có chút chần chờ.
Mà hư ảnh càng thêm không kiên nhẫn.
Chần chờ cái rắm!
Ngươi nếu đã tới, nếu vì cảm ngộ mà đến, mặc kệ thật giả, thì ngươi cũng không thử xem chút sao?
Bằng không, ngươi muốn cái gì?
Huống chi, cảm ngộ Ám Sứ hoàn toàn chính xác là những thứ này, cũng không có gì đáng giá che dấu, ngươi có thể cảm ngộ hay không là do năng lực của ngươi, còn chưa nghe nói qua, ai có thể thông qua cảm ngộ của một vị cường giả lại không có thứ gì của bản thân, cuối cùng vượt qua cường giả kia.
Nói đùa!
Tốn Hạn có chút chần chờ, một lát sau hắn ta cắn răng một cái, vẫn quyết định đắm mình vào trong.
Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được một cỗ đạo uẩn hùng vĩ, thế là lập tức kinh hỉ, mừng rỡ như điên, thậm chí có chút điên cuồng.
Cảm ngộ của Đế Tôn Bát giai, đạo uẩn của Đế Tôn Bát giai…tất cả đều là thật!
Tốt xấu gì cũng là Đế Tôn ngũ giai, cái loại cảm giác hùng vĩ này, cái loại cảm giác đại đạo này ở ngay trước mắt ngươi, cái loại cảm giác làm cho ngươi không thể tự kiềm chế, đây tuyệt đối không phải là giả.
Hắn ta điên cuồng, thậm chí có chút muốn cuồng tiếu.
Lần này, ta tới quá đáng giá!
Nơi đây, chính là chuẩn bị cho ta!
Nhiều năm như vậy, còn chưa nghe nói có ai trực tiếp cảm ngộ đạo uẩn Ám Sứ, duy chỉ có ta lần đầu tiên đến, cư nhiên liền đạt được, quá không thể tưởng tượng nổi!
Chương 2483: Thuấn sát 5
Sát vách, Lý Hạo quay đầu nhìn thoáng qua, tuy nhiên cũng không quá để ý.
Cảm ngộ của Đế Tôn bát giai?
Đồ tốt!
Chỉ là hiện tại hắn không muốn cảm ngộ Ám hệ, loại đồ vật cao thâm này, nói thật cảm ngộ càng nhiều thì càng dễ đánh mất chính mình.
Còn không bằng bắt đầu từ cơ sở, cảm ngộ một chút đại đạo khác.
Cân bằng lại!
Hắn không có quá nhiều hứng thú với cảm ngộ Ám Sứ…đương nhiên, nếu đổi thành nằng lượng thì hắn sẽ thấy hứng thú hơn.
Giờ phút này hắn đã xây dựng được 300 cầu nối!
Lại thêm một chút, mình liền trở thành cường giả tam giai đỉnh phong.
Lý Hạo cười cười, cũng không đi quản, chỉ khi nào nhìn thấy âm dương, ta mới bỏ qua, nếu không, lúc này ta vẫn sẽ ở đây, về phần lãng phí thời gian… Ngộ đạo cũng không phải là lãng phí thời gian.
Về phần Thiên Cực cùng Hòe Vương… Nếu thật sự bỏ lỡ, hai người này trước tiên tự cầu nhiều phúc đi, chờ ta cảm ngộ được một vài thứ thì ta lại ra ngoài tìm các ngươi.
Thời gian lại trôi qua ba ngày.
Lý Hạo chạy tới 600 ô.
Trên thực tế, bắt đầu từ phía sau, Lý Hạo đã đi nhanh hơn.
Thời khắc này, Sinh Tử Trường Hà của Lý Hạo đã hoàn toàn khác biệt so với trước đó, càng có trật tự hơn một chút, không chỉ như thế, cầu nối sinh tử của hắn cũng đã xây dựng tới 310 tòa, thêm 30 tòa từ lúc tiến vào đây.
Trong Sinh Tử Trường Hà, tinh thần vẫn nhiều như vậy, nhưng bên trong Sinh Tử Trường Hà, nước sông kia hình như phức tạp hơn một chút, càng nhiều đạo dung nhập vào trong đó.
Mà Tốn Hạn ở sát vách thì trong ba ngày qua, lúc thì nhíu mày, khi thì điên cuồng, khi thì sụp đổ. . .
Lý Hạo cũng không biết hắn ta cảm ngộ được cái gì, cũng lười đi quản.
Chỉ là nhìn thấy thân thể đối phương đều hỏng mất vài lần, vết tích đại đạo cũng có chút vết nứt hiện ra…Gia hỏa này cũng đừng đem chính mình cảm ngộ đến chết đi.
Đương nhiên, chết thật thì liền tốt.
Gia hỏa này cứ tiếp tục như thế…thì Lý Hạo hoại nghi, bên trong Hắc Ám Thần Điện này sẽ có thêm một âm khôi.
Âm khôi ngũ giai!
Âm khôi, chính là hình thành như thế sao?
Mà khoảng cách Lý Hạo tiến vào nơi đây cũng đã trôi qua 20 ngày.
Ngoại giới.
Không Tịch có chút nhướng mày mà nhìn về phía phương hướng Hồi Long điện, đã nhiều ngày như vậy.
Lần trước y đi vào cũng chỉ bỏ ra tổng cộng năm ngày.
Thật ra y đã vào Hắc Ám Thần Điện, đương nhiên không có gặp được bồ đoàn, nhưng y đã tiếp xúc với âm khôi, thậm chí giết chết một tôn ân khôi, cướp đoạt Hắc Ám đạo uẩn kết tinh, cảm ngộ một phen lực lượng hắc ám.
Có chút thu hoạch, coi như không tệ.
Thế nhưng chỉ vỏn vẹn mất 5 ngày.
Mà lần này bọn người Lý Hạo đã đi hơn 20 ngày.
Dưới tình huống bình thường, người khác tiến vào chỉ cần năm sáu ngày là đủ rồi, nhiều hơn nữa, thì chỉ hấp thu thêm một chút lực lượng hắc ám, ý nghĩ không quá lớn.
“Đây là có thu hoạch rồi?”
Không Tịch lặng yên suy nghĩ.
Lần này tên kia đi ra sẽ có biến hóa gì đây?
Tiến vào tam giai sao?
Đây không phải là không có khả năng, lúc trước Lý Hạo kỳ thật cách tam giai không xa, mà tam giai lại không cần cảm ngộ quá nhiều thứ, năng lượng đủ là có thể tiến giai, đương nhiên, đối với rất nhiều Đế Tôn mà nói, tiến vào tam giai, cho dù không ngừng hấp thu năng lượng, cũng cần rất nhiều thời gian.
Thầm nghĩ đến những điều này, y cũng nhanh chóng biến mất.
Mà mấy ngày trôi qua, Hồi Long Đế Tôn cũng không thấy được chuyện gì.
Hiện tại ông ta đang nhắm mắt tu luyện, khôi phục lại một chút thương thế lưu lại từ hai lần trước.
Đột nhiên ông ta mở mắt ra, ánh mắt lộ ra một chút bất mãn, sau đó lại hóa thành ý cười: “Không Tịch đến rồi!”
“Quan chủ.”
Không Tịch bình tĩnh nói: “Không biết Hạo Nguyệt bọn hắn, khi nào thì có thể đi ra?”
“Cái này. . .
Khó mà nói.”
Hồi Long Đế Tôn cười đáp: “Chắc sẽ nhanh thôi, bọn hắn đi vào nhiều ngày như vậy, khả năng là đã gặp được cơ duyên trong Hắc Ám Thần Điện.”
“Chí Ám đại thế giới có Đế Tôn đã chết rồi sao?”
Không Tịch thẳng thắn.
Hồi Long Đế Tôn cười: “Cái này không rõ ràng. . .
Khả năng. . .
Là có? Ta cũng không quá rõ ràng.”
“Vậy chính là có rồi?”
Không Tịch khẽ gật đầu, nếu ông ta nói không rõ ràng, vậy nhất định có.
Y cũng không tiếp tục nhiều lời mà nhanh chóng hỏi: “Mấy ngày nay ta ở lại nơi này, quan chủ có phép không?”
Hồi Long Đế Tôn khẽ nhíu mày, một lát sau mới gật đầu, đáp: “Tự nhiên có thể. . .Tuy nhiên. . .
Có cần thiết không?”
“Chờ một chút xem.”
Hồi Long Đế Tôn thấy thế, cũng không nhiều lời.
Gia hỏa này, chẳng lẽ còn sợ mình ra tay với Hạo Nguyệt kia sao?
Hơn nữa, Hạo Nguyệt cùng Tốn Hạn đều tiến vào Hắc Ám thần điện, nhiều ngày như vậy, còn có thể sống sót hay không cũng khó nói.
Ông ta cũng không nói thêm cái gì, chỉ là cùng nhau chờ đời.
20 ngày, đối bọn hắn thì thật sự không lâu.
Nếu không phải ở trong Ám Ma Lĩnh, mà là trong hỗn độn, thì 20 ngày, lóe lên một cái rồi biến mất thôi.
Thời gian, vẫn tiếp tục trôi qua.
“Phốc!”
Tốn Hạn lần thứ hai phun máu, ánh mắt đều đỏ lên, không đúng, vẫn là không đúng.
Vì cái gì?
Hắn ta đã thấy được Ám Sứ đạo, cũng đang học theo Ám Sứ đạo, một đường đi về phía trước, nhưng vì sao… Không nói tới bát giai, ngay cả lục giai, cũng gian nan như thế?
Có phải giả hay không?
Không, là thật, ta cảm giác được mình có thu hoạch, ta cũng cảm giác được dọc theo con đường này, ta có thể đi đến tình trạng kia, nhưng tại sao mỗi một lần đều sẽ xảy ra vấn đề?
Quay đầu nhìn về phía sát vách, ánh mắt có chút lạnh lùng.
Hạo Nguyệt kia không nhanh không chậm, đến hôm nay thế mà cũng đi tới hơn 900 ô!
Đáng chết!
Tuy rằng so với mình thì chậm hơn không ít, nhưng tên này, sinh long hoạt hổ, một chút cũng không chật vật như mình.
Thật đáng chết a!
Lục giai, rốt cuộc còn tồn tại vấn đề gì?
Hắn ta nhịn không được ngẩng đầu lên, hỏi: “Tiền bối, vì sao ta một mực không cách nào tấn cấp?”
Hư ảnh bình thản không gì sánh được: “Vấn đề này, ngươi muốn hỏi ta?”
“Còn xin tiền bối chỉ điểm!”
“Ngươi lại đi 1000 ô, ta sẽ nói cho ngươi biết, đây cũng là chỗ tốt.”
Tốn Hạn sắc mặt biến hóa, có chút khó coi.
Lại đi 1000 ô?
Ta còn có thể tiếp tục đi tới đích sao?
Giờ phút này hắn ta cũng cảm nhận được thương thế đại đạo đã biến hóa, càng ngày càng nghiêm trọng, thật sự là đáng chết.
Cảm ngộ đạo uẩn bát giai đối với hắn thì chính là có chút ăn khó tiêu, hơn nữa vốn đã bị thương trong người, hiện tại lại càng thêm nghiêm trọng.
Nếu đi tiếp 1000 ô, hắn lo lắng mình sẽ chết.
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn ta có chút biến hóa, bỗng nhiên nói: “Tiền bối, vậy nếu là… Hạo Nguyệt Đế Tôn đi qua một ngàn ô, thì có thể đổi một vấn đề sao? Không hỏi cái khác, mà là hỏi vấn đề vừa rồi của ta thì liệu tiền bối có đồn ý trả lời hay không?”
Hư ảnh khẽ giật mình, nhưng rất nhanh liền cười nói: “Đương nhiên có thể!”
Chương 2484: Thuấn sát 6
Tốn Hạn khôi phục sắc mặt bình tĩnh.
Giờ phút này, hắn ta nhìn về phía Lý Hạo ở bên cạnh.
Bên kia, Lý Hạo còn đang đắm chìm trong ô vuông đại đạo, mà khoảng cách đến 1000 ô cũng không xa.
Trên thực tế Lý Hạo đã quên mất vấn đề này.
Mà Tốn Hạn lại có tâm tư.
Nếu như ta không có hội hỏi…Vậy để Hạo Nguyệt Đế Tôn hỏi giúp ta?
Về phần không giúp. . .Đến lúc này hắn ta đã xác định đối phương là Đế Tôn tam giai!
Còn có. . .
Hắn lại nghĩ tới cái gì: “Tiền bối, nơi đây có cấm động thủ không?”
“Động thủ?”
“Đúng, người thông qua ra tay đánh nhau!”
“Không cấm.”
Hư ảnh bình tĩnh nói: “Nơi này là để các cường giả đến ngộ đạo luận đạo, nếu dùng võ để hội đạo thì cũng bình thường.”
Hư ảnh biết ý của người nọ.
Chỉ là đại đạo của ngươi bị thương không nhẹ, trước đó ở cửa ải thứ nhất cũng đã thụ thương, bây giờ lại mạnh mẽ đi cảm ngộ đạo của Đế Tôn bát giai, cho nên nói thực lực hiện tại của ngươi thậm chí không đến ngũ giai, nhiều nhất chỉ đến mức tứ giai.
Mà tên kia là Đế Tôn tam giai đỉnh phong…nói thật thì khẳng định là có chênh lệch.
Nhưng trong mắt Hư ảnh, Tốn Hạn này bởi vì đại đạo bị thương, nhược điểm rất nhiều, rất dễ bị người nhắm vào, một khi giao thủ với Lý Hạo, thì chuyyeenj thắng bại còn rất khó đoán.
Tam giai đến tứ giai, xem như là một kỳ lột xác.
Chênh lệch giữa Đế Tôn cũng tương đối lớn.
Nhưng Sinh Tử Đế Tam tam giai đỉnh phong thì rất khó nói những thứ này.
Tốn Hạn không có hỏi lại, chỉ là trầm mặc mà nhìn về phía Lý Hạo.
Hắn ta biết giờ phút này chính mình cưỡng ép tấn cấp, hi vọng không lớn.
Nhất định tồn tại một vài vấn đề!
Có thể hư ảnh không nói, hắn ta lại không dễ phán đoán thực lực của đối phương, đã như vậy. . .
Chỉ có thể khai đao với Hạo Nguyệt này.
Lý Hạo cũng sắp đi tới 1000 ô.
Lúc này Lý Hạo đã xây dựng xong 330 đạo cầu nối sinh tử, khoảng cách đến viên mãn còn kém một chút.
Tuy nhiên Sinh Tử Trường Hà đã cường đại hơn rất nhiều.
Tinh thần trên bầu trời cũng vô cùng sáng chói.
Tinh khí thần cả người Lý Hạo đều tăng lên rất lớn, lúc này trong mắt chỉ có mừng rỡ.
Thu hoạch quá lớn!
Không phải hiện tại, mà là tương lai.
Đối với vạn đạo cảm ngộ, tương lai đi tới âm Dương chi đạo, hoặc là đại đạo khác, cường đại như thế nào, bổ sung như thế nào, hắn đều có một phần cảm ngộ, cho nên nói thu hoạch lần này, mấu chốt không phải ở hiện tại, hay là ở tương lai, mà là ở chỗ cơ sở!
Đến hiện tại hắn đã đi vào ô thứ 1000, ngay sau đó Lý Hạo liền lộ ra vẻ vui mừng!
Âm Dương!
Không, không phải âm Dương, mà là Chí Dương chi đạo!
Ta gặp được rồi!
Hắn mừng rỡ như điên, đi tới bây giờ, ta mới gặp được âm Dương, cho dù không phải hoàn chỉnh, nhưng gặp được một đạo bên trong song đạo âm Dương, thì đối với Lý Hạo đã là chuyện đáng mừng.
Vạn sự khởi đầu nan, chỉ cần mình tiếp tục đi tới đích. . .
Rất nhanh, liền có thể tìm tới Chí âm chi đạo.
Lần này, Sinh Tử Trường Hà của Lý Hạo có một chút dao động.
Hắn bắt đầu nghiêm túc cảm ngộ, nghiêm túc tìm hiểu, thậm chí bắt đầu đi thử hình thành ngôi sao Chí Dương ở Trường Hà Chi Không, mà trước đó, các đại đạo khác cho dù cường đại, hắn cũng không có thử hình thành các ngôi sao đại đạo.
Trong giai đoạn này phát triển quá nhiều ngôi sao đại đạo thì cũng không phải là chuyện gì tốt.
Hư ảnh trên không cũng bắt đầu hiểu ra: “m Dương. . .
Trước Sinh Tử, lại âm Dương sao?”
“Dã tâm thật lớn, lại rất quyết đoán!”
Sinh Tử cũng tốt, âm Dương cũng tốt, đều là chí cao đại đạo.
Người này thế mà lấy Sinh Tử đặt nền móng, âm Dương làm hạch, tiếp đó, chẳng lẽ còn muốn cảm ngộ Vũ Trụ Hỗn Độn?
Chà chà!
Thật đúng là tiểu gia hỏa dã tâm bừng bừng!
Không biết qua bao lâu, một tiếng nổ ầm ầm vang lên, Sinh Tử Trường Hà trên không hiện ra một ngôi sao không quá lớn, nó vô cùng chói mắt, hào quang vô hạn, dương cương chi khí mãnh liệt, tràn lan trường hà, tràn ngập hư không, khiến cho khí tức hắc ám mãnh liệt bên trong sông bị tan rã một bộ phận.
Lý Hạo mừng rỡ như điên, hắn bước ra khỏi ô vương, lại theo bản năng muốn đi đến ô vuông tiếp theo.
Nhưng tới đây hắn liền nghe âm thanh của hư ảnh: “Ngươi đã đi xong 1000 ô!”
Nhanh như vậy?
Lý Hạo khẽ giật mình, nhanh như vậy liền 1000 sao?
“Không nóng nảy, ta chờ một chút. . .”
Lúc này Lý Hạo cũng không còn hứng thú đi cảm ngộ lĩnh vực, thiên địa, bởi vì những thứ này không phải là then chốt, ta sớm muốn gì cũng sẽ biết, cho nên hiện tại tiếp tục cảm ngộ đạo kỳ mới là việc ưu tiên nhất.
“Hạo Nguyệt Đế Tôn!”
Tốn Hạn bỗng nhiên mở miệng, nói: “Nếu ngươi đã không vội, vậy chi bằng giúp ta hỏi một vấn đề?”
Lý Hạo khẽ giật mình, nhìn về phía hắn.
Giúp ngươi?
Dựa vào cái gì?
Ngươi là cảm thấy ta ngốc, hay là như thế nào?
“Hạo Nguyệt đạo hữu, khoảng cách ta đến lục giai chỉ còn một bước!”
Tốn Hạn thành khẩn nói: “Chỉ là hiện tại, giống như gặp phải một cửa ải, gặp một chút nan đề, chỉ cần đạo hữu giúp ta hỏi rõ ràng, để tiền bối chỉ điểm một hai, sau khi ta tiến vào lục giai tất nhiên sẽ hồi báo đạo hữu gấp trăm lần!”
Hắn ta vẫn một mặt thành khẩn: “Sau khi rời khỏi đây, đạo hữu muốn đại đạo kết tinh cũng được, thậm chí là tiểu thế giới, ta đều sẽ giúp đạo hữu tìm kiếm!”
Lý Hạo lắc đầu: “Những cái kia ta không cần.”
“Đạo hữu. . .”
“Ta muốn tiếp tục lĩnh hội đạo kỳ, Tốn Hạn đạo hữu, ngươi tự mình giải quyết là được, không được thì đi thêm một ngàn ô!”
Tốn Hạn thay đổi sắc mặt, có chút âm lãnh, nói: “Hạo Nguyệt đạo hữu, ta rất thành khẩn, cũng rất có thành ý! Mặt khác. . .
Ngươi có lẽ không biết, nơi đây không cấm đấu pháp!”
Lý Hạo nhìn về phía hư ảnh, hư ảnh gật đầu: “Không cấm, nơi đây là luận đạo chi địa, dùng võ kết bạn, ta cũng rất hoan nghênh!”
Lý Hạo hít một hơi, nói: “Ta muốn ngộ đạo!”
Càng không muốn chậm trễ thời gian!
Ta phải nhanh chóng ra ngoài để tham dự hoạt động săn giết Thiên Cực.
Tốn Hạn cười: “Hạo Nguyệt, giúp ta hỏi một vấn đề, ngươi có thể tiếp tục ngộ đạo, không phải người nói không vội sao? Vậy ngươi đi đến 2000 ô, sau đó lại hỏi vấn đề của ngươi, đợi đến khi ta tiến vào lục giai thì cũng sẽ tiếp tục đi đến 2000 ô, cơ hỏi hỏi sẽ để lại cho ngươi…như vậy cũng coi như đã hoàn trả lại, đến lúc rời khỏi đây, lời hứa của ta vẫn có hiệu lực, ngươi cảm thấy thế nào?”
Dưa hái xanh không ngọt.
Quan trọng là nếu thật sự giết gia hỏa này, mà hắn vẫn sống chết không hỏi…vậy thì càng phiền phức hơn?
Lý Hạo lại là lắc đầu: “Vậy không được, của ta chính là của ta, ta không đồng ý chẳng lẽ ngươi muốn ép buộc sao? Lại nói, Tốn Hạn đạo hữu, ngươi bây giờ thương thế không nhẹ, cho nên ta khuyên ngươi trước cứ tu luyện một đoạn thời gian, đợi khôi phục thương thế, nếu không…ngươi bây giờ chỉ sợ có thực lực tứ giai là hết cỡ!”
Sắc mặt Tốn Hạn có chút âm lãnh: “Tứ giai cùng tam giai cũng là một khoảng cách rất lớn! Hạo Nguyệt đạo hữu, có lẽ ngươi chưa từng giao thủ với Đế Tôn trung giai, mà trung giai lại không phải thứ sơ giai có thể so sánh được!”
Lý Hạo có chút đau đầu.
Đầu năm nay. . .
Có người luôn yêu thích muốn chết.
Nếu ngươi là ngũ giai thì phách lối một chút còn được, nhưng hiện tại bất quá chỉ là tứ giai mà thôi!
Ngươi kiêu ngạo cái gì?
Tứ giai, ta cũng không phải chưa từng giết!
Mượn lực nơi đây…quá phiền phức, dù sao ta cũng không dám mượn lực lượng của Đế Tôn bát giai.
Chỉ là, đứa cháu trai này, vết thương đại đạo rất nghiêm trọng.
Nếu như tiếp tục kéo dào, thậm chỉ sẽ xuất hiện đại đạo sụp đổ.
Không sợ chết sao?
Ta là Thời Quang Đế Tôn!
Cũng không phải Sinh Tử Đế Tôn đơn giản!
Tuy nhiên, liếc mắt nhìn về phía hư ảnh kia… Vấn đề là ngươi có muốn để lộ một chút gì đó trước mặt vị này?
Vị này cũng chưa hẳn là người tốt.
Lý Hạo có chút xoắn xuýt.
Hiện tại hắn có hai lựa chọn. . .Cho dù chọn như thế nào thì đều sẽ bại lộ thời gian.
Đương nhiên, nếu thật sự đấu một trận với đối phương… Hắn kéo dài xuống thì chưa chắc sẽ thua, tốt xấu gì cũng là Sinh Tử Đế Tôn, thế nhưng như vậy cũng quá lãng phí thời gian, kéo đến đại đạo của tên này sụp đổ…tám ngày mười ngày, ngươi có thể làm được sao?
Khi đó, người ta đều đi săn giết Thiên Cực!
Hư ảnh cảm thấy nếu Lý Hạo kéo dài thời gian thì sẽ có cơ hội.
Mà Lý Hạo, căn bản không muốn trì hoãn.
Hắn muốn ngộ đạo!
Mười ngày tám ngày, có lẽ đủ để mình đi hết 2000 ô.
Cơ hội khó được!
Bây giờ vì một tên Tôn Hạn có đáng giá để ta lãng phí cơ duyên này?
Lý Hạo đau đầu không gì sánh được, nhưng một giây liền có quyết định.
Bại lộ. . . bại lộ cũng được.
Về phần mượn lực, dĩ nhiên là không.
Nhưng thời gian, các ngươi cũng không hiểu.
Chương 2485: Thuấn sát 7
Ngay lập tức, Lý Hạo liền đi ra khỏi đạo kỳ, hắn có chút không kiên nhẫn mà nhìn về phía Tốn Hạn: “Đi ra!”
Tốn Hạn khẽ giật mình!
Sau đó liền bật cười, cười có chút điên cuồng: “Ngươi điên rồi!”
Tốn Hạn cũng rời khỏi đạo kỳ, hắn ta nhìn Lý Hạo, mặt lộ vẻ tươi cười, gia hỏa này tuyệt đối điên rồi.
Mà Lý Hạo hơi nhíu mày lại, nói: “Có phải ngươi điên rồi hay không? Vết thương đại đạo của ngươi rất nghiêm trọng, khả năng mười ngày tám ngày, hoặc một, hai ngày, đại đạo của ngươi sẽ sụp đổ, nhưng lúc này ngươi lại lựa chọn giao thủ với ta?”
Tốn Hạn cười lạnh: “Giải quyết ngươi, cần lâu như vậy sao? Hạo Nguyệt, nếu ngươi hỏi giúp ta…vậy ta chỉ cho ngươi chỗ tốt, tuyệt đối không gây khó dễ, cho dù…ngươi có giết mấy vị khác cũng không sao! Nhưng nếu ngươi không giúp ta…vậy cuối cùng ngươi chỉ có thể lựa chọn, nếu không ta sẽ giết ngươi!”
Lý Hạo thấy đối phương không nói đạo lý, cứ nhất định phải tự tìm đường chết, khiến cho hắn rất bất đắc dĩ.
Càng lười nói thêm cái gì.
Trong chớp nhoáng, Nhị Miêu trong trường hà lập tức thanh tỉnh, ngôi sao Thời Quang trong cơ thể lại lần nữa nổi lên.
Nhị Miêu bĩu môi, lại tới rồi.
Tiểu tử này. . .
Rõ ràng là có tư cách đấu một trận với Đế Tôn tàn phế, nhưng cứ nhất định phải đi đường tắt…đương nhiên bởi vì vậy mà tiết kiệm được thời gian.
Sau một giây, ngôi sao Thời Quang lại hội tụ.
Mà hư ảnh bỗng nhiên rung động kịch liệt đứng lên.
Đây là. . .
Cái gì?
Về phần Tốn Hạn, hắn ta cũng lập tức thay đổi sắc mặt.
Đúng lúc này, Lý Hạo chém một kiếm ra!
Tốc độ cực nhanh!
Đây là một kiếm vô cùng thuần túy, nó không hề mang theo lực lượng gì, đương nhiên chỉ có một lực lượng duy nhất đó chính là lực lượng thời gian.
Đối với một vị Đế Tôn, đi qua mấy ngày, mười ngày, thậm chí mấy chục năm. . .cũng không đáng là gì, lại càng không vì thiếu mấy chục năm thọ nguyên mà thôi hóa một vị Đế Tôn ngũ giai, nhưng nếu tiêu hao mấy chục năm thọ nguyên của đối phương, chính ngươi có thể sẽ trả giá gấp mười lần gấp trăm lần đại giới, thật sự không đáng giá!
Nhưng khi một vị Đế Tôn ngũ giaiị hao tổn nghiêm trọng, vết thương đại đạo nghiêm trọng, ít thì hai ba ngày, nhiều thì mười ngày nửa tháng, liền bộc phát. . .
Lúc này, bỏ ra từng đó đại giới thì cũng không là gì.
Lý Hạo cũng không muốn.
Hiện tại là thời khắc mấu chốt để ngộ đạo, hắn nào có tâm tư đi đối phó Tốn Hạn, cùng lắm thì cùng nhau đi ra ngoài, sau khi rời khỏi đây, gia hỏa này gây chuyện thì cứ để Không Tịch đối phó hắn ta.
Thế nhưng tên này cứ nhất định phải gây chuyện!
Thật sự là làm người ta chán ghét!
Hại ta bại lộ thời gian!
Trong nháy mắt, thời gian thôi động, Tốn Hạn còn không có xuất thủ thì chợt phát hiện vết thương đại đạo của mình đang nhanh chosnh chuyển biến xấu, hắn ta trực tiếp phun một ngụm máu ra ngoài, trong mắt mang theo kinh hãi không thể tưởng tượng nổi!
Làm sao lại như vậy?
Lúc trước hắn coi như đã ổn định vết thương đại đạo, nhưng hiện tại lại nhanh chóng chuyển biến xấu, giống như đến cực hạn.
Ngay lập tức, vết thương đại đạo liền bộc phát, oanh!
Vô số lực lượng hắc ám trong cơ thể bị rung chuyển, đại đạo gánh chịu cũng bắt đầu sụp đổ!
Trong mắt Tốn Hạn chỉ có kinh hãi!
Tại sao vết thương đại đạo lại bạo phát?
Không có khả năng!
Mà lần này Lý Hạo cũng không dùng nhiều lực lượng thời gian, chỉ là đơn giản thúc giục một chút, đối phương liền xuất hiện dấu hiệu đại đạo sụp đổ.
Sau một khắc, lực lượng thời gian biến mất.
Cầu nguyện trong chớp nhoáng này, hư ảnh sẽ không thấy được. . .
Mặc dù có chút lừa mình dối người, nhưng chỉ có thể cầu nguyện như vậy.
Kế tiếp, trường kiếm hóa sinh tử.
Rút sinh cơ ra, tử khí tràn ngập, Tịch Diệt chi đạo bao trùm, lực lượng hủy diệt bộc phát!
Ngay lúc đại đạo của Tốn Hạn đang sụp đổ, trong ánh mắt của hắn ta chỉ còn lại hoảng sợ cùng không cam lòng!
Không thể nào, ta đường đường là Đế Tôn ngũ giai, ta đã phán đoán vết thương đại đạo, tuyệt đối sẽ không bộc phát vào giờ phút này, cho dù chiến đấu thì cũng có thể duy trì mấy ngày…nhưng tại sao?
Không đúng. . .
Đó là. . .
Thời gian thôi động?
Làm sao có thể!
Vừa sinh ra ý nghĩ như vậy, sinh cơ trong nháy mắt liền tiêu tán, tử khí bao trùm toàn thân, nhục thân bắt đầu tịch diệt, đại đạo sụp đổ, lực lượng hủy diệt phá hủy đại đạo gánh chịu. . .
Trong mắt của hắn ta chỉ có kinh hãi cùng không dám tin!
Thế nhưng Lý Hạo chỉ bình tĩnh, một kiếm đâm vào đại đạo sụp đổ của hắn ta, khiến đại đạo lập tức nổ bể ra.
Trong trường kiếm, sinh cơ bị mang đi, tử khí triệt để tràn ngập cả người.
Một vị Đế Tôn ngũ giai. . .
Giờ phút này, chỉ có không dám tin.
Tốn Hạn ta sẽ chết ở chỗ này?
Lại chết ở trong tay một vị Đế Tôn tam giai?
Điều đó không có khả năng!
Vừa nghĩ như vậy, tất cả đều bị tịch diệt, ngay cả tư duy cũng lập tức tịch diệt.
Thậm chí hắn ta còn chưa có cơ hội xuất thủ, cũng bởi vì vết thương đại đạo bộc phát, triệt để sụp đổ đại đạo.
Trong nháy mắt bị phá hủy tất cả sinh cơ!
Trường hà quét sạch, một vị Đế Tôn ngũ giai bị Lý Hạo quấn vào trường hà, lần này, Lý Hạo không có trực tiếp thôn phệ, mà là trấn áp ở dưới đáy trường hà, Đế Tôn ngũ giai này. . .
Tạm thời giữ lại!
Chờ mình tiến vào tứ giai thì tính tiếp, còn giai đoạn hiện tại hắn phải dùng năng lượng tấn cấp tam giai đỉnh phong.
Lý Hạo cũng không ngừng lại mà lập tức chui vào đạo kỳ, tiếp tục bước kế tiếp.
Mà hư ảnh bỗng nhiên đưa tay ra muốn ngăn cản. . .Nhưng sau một giây, cánh tay lại rụt trở về, giờ phút này, trong cặp mắt chỉ có chấn động.
“Thì ra là thế!”
Hư ảnh thì thào một tiếng!
Thì ra là thế!
Thời gian!
Sinh Tử, âm Dương, những thứ này, đều là vì đặt nền móng cho thời gian!
Mục tiêu cuối cùng của người này chính là Thời Quang chi đạo, không thể tưởng tượng nổi, mấu chốt là lúc này, hắn đã chấp chưởng một chút lực lượng thời gian, mặc dù rất nông cạn, nhưng đích thật là lực lượng thời gian.
Khó trách có khí tức tam sứ, khó trách thuấn sát một vị ngũ giai thụ thương. . .
Thì ra là thế!
Giờ khắc này, hư ảnh đã hiểu, hoàn toàn hiểu.
Nó chỉ cảm thấy…không thể tưởng tượng nổi.
Thời đại này, thế mà xuất hiện một vị tu sĩ Thời Quang Đạo.
Thiên Phương Chi Chủ một mực tìm kiếm Thời Quang Đạo Chủ. . .
Chẳng lẽ. . .
Là người này?
Đương nhiên, hiện tại còn kém xa.
Thế nhưng tương lai thì sao?
Khó trách tam sứ sẽ lưu lại một chút vết tích!
Hư ảnh vô cùng chấn động!
Trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho phải.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










