1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Tinh Môn
  4. Tập 46 : Ngươi Gánh Nổi Không? (c226-c230)

[Dịch] Tinh Môn

Tập 46 : Ngươi Gánh Nổi Không? (c226-c230)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 226: Ngươi Gánh Nổi Không?

Ngày đó, khi nhìn cái này, Lý Hạo không coi nó ra gì, nhưng hôm nay hắn từ trên đầu ngón tay của mình bắn ra một nguồn năng lượng.

Chỉ lực từ ngón tay bắn ra, trực tiếp đánh trên mặt đất làm mặt đất xuất hiện một cái hố nhỏ.

Lưu Long trước mặt trợn to hai mắt.

Nội lực phóng ra ngoài!

Không chỉ như vậy, phía dưới nội lực còn xuất hiện hiện tượng chồng nhau bên ngoài cơ thể…

Ông trợn mắt há mồm nhìn về phía Lý Hạo.

Phá Bách!

Phá Bách thì cũng thôi đi, tên gia hỏa này thế mà còn có thể chồng điệp Cửu Đoán Kình bên ngoài cơ thể!

Làm sao có thể?

Giờ phút này, ông đã rất rõ ý của Viên Thạc, làm gì có sóng biển phá hủy biển cả.

Bản thân chính là biển cả, nội lực chính là sóng biển! !!

Vậy mà để nội lực phá hủy chính mình, đây chính là vấn đề.

“Lý Hạo!”

Lưu Long thì thào một tiếng, trong chốc lát một nỗi buồn chán từ trong lòng truyền tới.

Ông đột nhiên quay đầu nhìn về phía Viên Thạc, đầu hơi cúi thấp: “Năm đó Viên lão chưa từng nhận ta làm đồ đệ, nói ta ngu dốt, là Lưu Long ta không tự biết mình, tự nhận thiên phú của bản thân cũng tạm được.

Hôm nay nhìn thấy Lý Hạo ta mới hiểu được… Ta ngu xuẩn cỡ nào!”

Giờ phút này, ông cúi thấp đầu.

Uể oải cùng bi thương không nói ra được!

Cuối cùng vẫn là do ông ta ngu ngốc.

Mà Lý Hạo lại chỉ cần mấy câu của Viên Thạc là có thể cảm ngộ ra rất nhiều đồ vật, thậm chí hắn còn có thể chồng chất nội lực bên ngoài cơ thể… Lưu Long xấu hổ không chịu nổi.

Người so với người, thật tức chết người.

Thì ra con người thật sự có phân chia thiên phú.

Lý Hạo ở phía sau cũng đã thanh tỉnh, há miệng muốn lên tiếng… Nhưng cuối cùng lựa chọn im lặng.

Hắn có chút xấu hổ.

Thật ra cũng không phải là công lao của hắn.

Chỉ là bản thân từng thấy qua một vài sách cổ và đọc qua một vài đồ vật rất kỳ quái, cho nên hắn mới nghĩ tới kiếm đầu tiên.

Mà Lưu Long lại chưa bao giờ tiếp xúc với những thứ này.

Nói một cách đơn giản, trình độ văn hoá của Lưu Long… Có chút khiếm khuyết, tri thức vẫn chưa đủ!

Đây không phải vấn đề thiên phú mà là vấn đề về kiến thức.

Nhưng hiện tại ánh mắt Viên Thạc cũng có chút kỳ quái.

Ông nhìn thoáng qua Lý Hạo, nửa ngày liền bật cười: “Giống như bình thường thôi! Lưu bộ trưởng, vào đi! Nếu như vừa rồi ngươi có thể cảm nhận được, vậy hẳn cũng đã có chút thu hoạch!”

Lưu Long gật đầu, quay đầu nhìn về phía Lý Hạo, đột nhiên khom người: “Đa tạ!”

Lý Hạo nghẹn họng nhìn trân trối, còn muốn nói thêm gì đó nhưng Lưu Long đã dậm chân bước vào trong nhà.

Ông đã có đầu mối.

Có một số thời điểm, rất nhiều thứ bình thường chỉ cần đánh vỡ một lớp màng bên ngoài là có thể.

Hôm nay, Lý Hạo đã giúp ông phá vỡ lớp màng kia.

Lý Hạo gãi đầu một cái, có chút xấu hổ vừa có chút ảo não.

Đang yên đang lành hắn phóng ra nội lực làm gì, lần này bị đội trưởng biết hắn đã vào Phá Bách.

Làm sao còn có thể che giấu được?

Thật đáng tiếc!

Viên Thạc cười cười, quay người đi trước, nhưng sâu trong đáy mắt lại lộ ra một ý cười điên cuồng.

Để cho Lưu Long ngươi hết phách lối!

Nhìn xem, hôm nay đệ tử của ta đả kích ngươi đến đầu cúi rạp xuống đất.

Năm đó lão tử nói ngươi ngu xuẩn ngươi còn không phục.

Lần này phục chưa?

Lưu Long đi ở đằng sau, tâm trí lại là yên tĩnh chưa từng có.

Lần này dù vẫn không được giao lưu với Viên Thạc nhưng ông đã nhận được rất nhiều kiến thức.

Có lẽ, sau hôm nay thật sự sẽ có hy vọng, bước vào Đấu Thiên.

Với điều kiện tiên quyết là, bản thân có thể thực hiện được chín lần điệp kình ở bên ngoài cơ thể, ngộ được “Thế” chân chính.

…………

Đại sảnh Viên gia.

Viên Thạc tiến đến chỗ của chủ nhà, nói với Lưu Phong: “Mời ngồi.”

Về phần Lý Hạo… Hắn vẫn chưa có tư cách ngồi cùng.

Thân là đệ tử thân truyền của Viên Thạc, ngay lúc này vẫn phải coi trọng tư lịch cùng với bối phận.

Không liên quan đến Lưu Long có phải là cấp trên của hắn hay không.

Cho dù ông có là cấp dưới thì Lý Hạo cùng chỉ có tư cách đứng ở đấy, chịu trách nhiệm bưng trà rót nước.

Đây chính là quy tắc!

Quy tắc của võ sư, hiện tại Siêu Năng Giả chỉ coi trọng thực lực, rất nhiều quy tắc đã không được nhắc đến.

Không thể nói là tốt hay xấu, dù sao giới võ sư cũng giống như không quá để ý quy tắc này như trước nữa.

Chỉ dựa vào thực lực, tôn sư trọng đạo cũng mất.

Nhưng mà loại hành vi này trong mắt một vài lão võ sư chính là bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa.

Lý Hạo châm trà cho lão sư, sau đó lại châm trà cho Lưu Long.

Xong việc thì ngoan ngoãn đứng một bên, chờ hai người bọn họ nói chuyện với nhau.

Lưu Long nhìn Lý Hạo một chút, cũng không nói gì, lại nhìn Hắc Báo đang nằm sấp cách đó không xa… Bỗng nhiên muốn cười.

Không có lý do mà muốn cười!

Giờ phút này ông vẫn còn có tâm tư để nghĩ, lão tử thiếu mất một tên đệ tử bên người.

Con chó này tại sao lại không hiểu chuyện đến rót cho ông một chén trà nhỉ?

Con chó con này cũng là Lưu Long ông truyền thụ công pháp cho nó.

Còn sớm hơn cả Viên Thạc!

Lưu Long thật sự đã dạy Cửu Đoán Kình cho Lý Hạo.

Không chỉ đơn giản là pháp, mà còn có thuật.

Lần trước ông đều đã dạy con chó này Tam Đoán Kình.

Không có mắt nhìn!

Mà Lý Hạo, thấy Lưu Long đang nhìn mình, rồi lại chuyển ánh mắt sang Hắc Báo… Hắn có chút giật mình, sau đó sắc mặt lại hơi xấu hổ.

Ý gì chứ?

Ý nói hắn giống Hắc Báo sao?

Lý Hạo trầm mặc không nói, bất đắc dĩ.

Đội trưởng này, thế mà trong lòng cũng còn đen tối như vậy.

Uổng công hắn cho rằng ông là người ngay thẳng!

Viên Thạc dùng nắp trà phủi phủi miệng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ.

Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía Lưu Long: “Lý Hạo đã nói chưa?”

“Nói rồi.”

“Nếu ngươi có thể thăng cấp tiến vào cấp Đấu Thiên thì có thể địch nổi ba người Nhật Diệu sư không?”

Viên Thạc nói thẳng: “Không phải lão phu xem thường ngươi.

Cửu Đoán Kình Lưu gia của người, lực bộc phát rất mạnh, trong lòng lão phu hiểu rõ.

Ngoài cái đó ra thì sao?”

Lưu Long hơi nhíu mi lại.

“Tốc độ nhanh?”

Viên Thạc nhàn nhạt nói một câu, lại khẽ cười nói: “Biết bay không?”

“Đạp không mà đi thì có thể tiến được bao nhiêu mét?”

“Nếu như đối phương Độn Thổ, ngươi bay trên trời thì đánh thế nào?”

“Võ công thiên hạ chỉ nhanh thì chưa đủ… Có thể là quá mức tuyệt đối, nhưng trong ba Siêu Năng Giả có một người am hiểu tốc độ, có thể chạy thoát.

Lưu Long ngươi có thể dựa vào Cửu Đoán Kình đánh chết đối phương từ xa không?”

Lưu Long muốn nói lại thôi, sau nửa ngày vẫn lựa chọn trầm mặc.

Không được!

Viên Thạc bình tĩnh nói: “Có lẽ lực bộc phát của lão phu không vượt qua ngươi, điểm này không thể phủ nhận.

Nhưng lão phu mạnh về mọi mặt, ta có thể đuổi có thể trốn, có thể công có thể thủ.

Còn về phần một chút khuyết điểm ở lực công kích, ta có bảo vật trên người, còn không thể bù vào sao.”

“Ngươi thì sao?”

Ông nhìn về phía Lưu Long: “Nếu như ta bỏ ra cái giá rất lớn giúp ngươi tiến vào Đấu Thiên, cuối cùng ngươi ngay cả ba người Nhật Diệu sư đều không thể giải quyết được.

Ngược lại thả kẻ địch chạy thoát làm lộ ta với Lý Hạo.

Đến lúc đó… Cho dù ngươi có chịu trách nhiệm, nhưng ngươi gánh nổi không?”

Sắc mặt Lưu Long thay đổi một hồi, lắc đầu: “Không nổi!”

Những lời nói hùng hồn trước đó, giờ phút này cũng bị nuốt ngược vào trong bụng.

Đúng vậy, nếu như đối phương am hiểu thuật trốn chạy, vậy ông phải ứng phó như thế nào?


Chương 227: Cân Nhắc Thật Kỹ

Cửu Đoán Kình Lưu gia am hiểu nhất chính là công kích chính diện.

Tốt nhất là địch nhân tấn công trực diện với ông, không chạy trốn.

Đây là loại đối thủ mà người Lưu gia thích gặp nhất, mọi người cứng đối cứng, xem thử xem kẻ nào chết trước.

Viên Thạc rất thực tế, cũng rất thẳng thắn: “Lưu Long, ngươi cũng là võ sư, đồ đệ ta không hiểu nhưng ngươi chắc chắn phải hiểu! Giúp người tiến vào Đấu Thiên, tiến vào cái gọi là cảnh Lục Địa Thần Tiên, đối với võ sư mà nói thì nó có ý nghĩa như thế nào.”

“Đồ đệ ta ngớ ngẩn, còn nói cho ta mượn bảo vật bí mật giúp ngươi trị thương… Ngươi cũng biết, đối với một võ sư khôi phục một vết thương cũ năm xưa có bao nhiêu khó khăn! Bao nhiêu võ sư đã chết ở ngay bước này.

Hắn nói thì nhẹ nhàng! Không quản lý việc nhà thì không biết củi gạo quý bao nhiêu, đem bán cả nhà đi cũng không cảm thấy đau lòng, chỉ cần động mồm là được!”

Viên Thạc nói, có chút buồn cười nói: “Gia hỏa này, thế mà còn ra giá, nói năng lượng thần bí thuộc về ngươi… Nói đùa à? Bây giờ ta mà truyền ra bên ngoài, ta giúp ngươi thăng cấp Đấu Thiên, để ngươi sau khi thăng cấp giúp ta giết chết ba tên Nhật Diệu sư… Lưu Long, ta hỏi ngươi, trong giới võ sư có phải ngay lập tức tất cả những người đang ở cấp đỉnh Phá Bách đều sẽ chạy đến tìm ta, cầu ta hay không?”

“Với lại, những người kia còn dễ lĩnh ngộ thế, lại càng dễ thăng cấp hơn so với ngươi!”

Sắc mặt Lưu Long thay đổi, gật đầu: “Viên lão nói không sai! Chỉ cần một màn đơn giản này đã có thể khiến những võ sư đó cam tâm tình nguyện bán mạng cho ngài! Dù có chết, cũng không nuối tiếc!”

Viên Thạc nói không sai.

Chỉ một điều kiện như vậy thôi, thăng cấp Đấu Thiên! Tất cả võ sư chưa từng từ bỏ hy vọng về việc thăng cấp, bọn họ đều không thể nào kháng cự được điều kiện này.

Cho nên Viên Thạc không cần ra giá.

Chỉ cần một cái này cũng đã đủ để Lưu Long liều mạng!

Lưu Long trầm mặc một lúc, lại nói; “Ta có thể không cần bất kỳ năng lượng thần bí nào… Đương nhiên, nếu những người khác tham gia vào cuộc chiến, ta hy vọng có thể phân một chút cho bọn hắn.

Không cần quá nhiều, theo phân phối công việc là đủ rồi.”

Lý Hạo đứng một bên nhìn thoáng qua lão sư, cố nhịn lại ý định muốn nói.

Cho Lưu Long năng lượng thần bí, cái này thật ra không phải là hắn nói, trước đó lão sư cũng đã đồng ý.

Nhưng hiện tại lão sư đột nhiên lại thay đổi chủ ý.

Lý Hạo đang suy đoán ý định của lão sư.

Viên Thạc vẫn bình tĩnh như trước: “Ta cũng không tiếc chút năng lượng thần bí ấy, Lưu Long ngươi có lẽ càng cần hơn ta… Thật ra cũng không quan trọng! Ta nói những lời này, chỉ là vì muốn nói cho ngươi biết có lẽ đồ đệ của ta không hiểu.

Nhưng, làm những người hiểu chuyện thì ngươi không thể coi nó như là điều đương nhiên!”

Lưu Long trầm giọng nói: “Không dám! Chỉ là Lưu mỗ trước đó chưa từng cân nhắc nhiều như vậy… Đúng là có chút lãnh đạm, khiến Viên lão chê cười rồi! Lần này xuất thủ cũng là chức trách của ta.

Ngoài ra còn có một chút thù riêng trên người, vốn không nên nhận lấy chỗ tốt gì… Nhưng bất đắc dĩ bản thân Lưu mỗ lấy một thân Phá Bách, sợ khó mà đảm nhiệm được!”

Thật sự là ông không có suy nghĩ nhiều như vậy.

Khi nghe Lý Hạo nói, ông có thể cầm được hơn một ngàn khối năng lượng thần bí, ông chỉ cảm thấy bất ngờ.

Bây giờ Viên Thạc chỉ ra những này điểm, tiềm thức của Lưu Long cũng cảm thấy có chút không ổn.

Viên Thạc cười: “Làm võ sư, có lẽ ngươi sắp trở thành người võ sư thứ hai đạt Đấu Thiên ở Ngân Nguyệt.

Chúng ta có chuyện gì thì cứ vui vẻ nói, tránh cho sau này có xung đột khiến cả hai đều không vui.”

“Viên lão nói rất đúng!”

Viên Thạc lại nói: “Di tích thuộc về Lý Hạo! Năng lượng thần bí, ngươi với ta chia đều! Nếu còn có những thu hoạch khác, cái gì Lý Hạo không cần, đều chia cho ngươi và ta.

Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy không công bằng khi Lý Hạo lấy di tích…”

“Tuyệt đối không có ý này!”

Lưu Long nghiêm mặt: “Lý Hạo dù chưa bái ta làm sư, nhưng hắn tu luyện Cửu Đoán Kình, đã ba chồng thì chính là võ công của Lưu gia ta.

Viên lão chắn chắn biết, Cửu Đoán Kình Lưu gia của ta trước nay chưa từng truyền ra ngoài, nếu như vậy… Thực lực của Lý Hạo, ta cũng hy vọng có thể nhìn thấy kết quả!”

Viên Thạc khẽ gật đầu, lộ ra dáng vẻ tươi cười.

“Nếu ngươi tán thành vậy thì tốt! Những võ sư như ngươi và ta truyền thừa võ công, kế thừa môn sơn đều là trên tất cả mọi thứ!”

“Không nói những lời thừa thãi nữa, ta giúp ngươi chữa thương trước.

Thương thế hai tay của ngươi quá nặng.

Còn về phần sau khi vết thương khỏi hẳn ngươi có thể đạt được ngộ thế chín tầng hay không… Đó là chuyện của ngươi.

Nếu ngươi có thể thuận lợi thăng cấp, vậy thì lần hợp tác này có thể tiến hành.

Nếu như thất bại, toàn bộ những lời nói trước đó đều coi như đánh rắm!”

“Đó là đương nhiên!”

Lưu Long gật đầu.

Hít sâu một hơi có chút chờ mong, cũng có chút lo lắng.

Hai tay bị thương không đơn giản chỉ là vết thương lần trước, còn có vết thương cũ năm xưa do thường xuyên sử dụng Cửu Đoán Kình để lại.

Viên Thạc thật sự có năng lực chữa thương sao?

Ông không biết.

Nhưng nếu Viên Thạc đồng ý thì ông chấp nhận thử một lần.

Một khi thành công…

Vậy…

Nghĩ đến sau đó thì trong lòng Lưu Long cũng khó tránh khỏi có chút kích động.

“Tốt, việc này không thể chậm trễ… Hiện tại liền bắt đầu đi!”

Viên Thạc vung tay lên, một bàn tay đập lên người Lý Hạo: “Ngươi đi ra ngoài trông chừng cho ta.

Lại gọi chút thức ăn tới.

Nói trưa hôm nay ta mở tiệc chiêu đãi Lưu Long, bọn hắn cũng không dám nhìn trộm chúng ta!”

“Được!”

Lý Hạo vội vàng đồng ý.

Sau đó nhanh chóng đi ra ngoài, sờ lên cổ, tiểu kiếm đã không còn.

Xem ra lão sư quyết định tự mình lấy năng lượng kiếm.

Lão sư không nói đó là của Lý Hạo, nhân tình này bán cũng không có ý nghĩa.

Sự cảnh giác vẫn phải có.

Lý Hạo cùng Viên Thạc đều cảm thấy Lưu Long không có vấn đề.

Nhưng mà vẫn không thể nói thẳng bảo vật này là của Lý Hạo.

Giống như Liễu Diễm, Trần Kiên hai người cũng biết Lý Hạo có thể phát ra một chút năng lượng trị liệu.

Nhưng hai người cũng chưa từng đề cập đến việc này.

Có một số việc giả vờ không biết vẫn tốt hơn.

Ngoài cửa.

Lý Hạo mang Hắc Báo tới… Hắc Báo vừa nãy không có đi ra, còn muốn nhân cơ hội hít một chút năng lượng kiếm.

Kết quả bị Viên Thạc một cước đá bay ra ngoài, giờ phút này cực kỳ buồn bực đi theo Lý Hạo.

Lý Hạo cũng mặc kệ nó như thế nào.

Đi đến sân nhỏ trong một ngôi đình, đây là nơi ở lúc trước của Tuần Dạ Nhân bọn hắn.

Bên trong có một bộ máy liên lạc.

Không cần bấm dãy số gì, chỉ cần cầm máy liên lạc, Lý Hạo nói: “Chuẩn bị một chút thịt rượu, đến giờ cơm trưa thì đưa vào.

Ngoài ra, chắn chừng bốn phía, không cho phép bất luận kẻ nào tiến vào!”

Bên kia máy liên lạc truyến đến âm thanh đáp ứng.

Lý Hạo cũng mặc kệ là ai, trực tiếp tắt máy.


Chương 228: Lấy Đất Làm Nền Tảng

Đứng ở trong sân đình, Lý Hạo dùng ngón tay chơi đùa một cỗ nội lực.

Nội lực nhẹ nhàng phun trào lần một, lại tiếp tục đến lần thứ hai.

Nội lực phóng ra ngoài, sức mạnh chồng chất lên nhau.

“Đây chỉ là thuật, mà không phải ‘thế’!”

Lúc này Lý Hạo còn đang suy nghĩ chút chuyện.

Bên ngoài hay bên trong chồng điệp đều được, nhưng cũng chỉ là thuật, không phải là ‘thế’.

Tiềm lực hay còn gọi là ý của thần.

Đạt đến cái gọi là cấp độ tinh thần.

“Cấp độ tinh thần… Ở trong sách cổ cũng có chút ghi chép lại.

Cái gọi là tâm do các ý niệm tụ lại mà sinh ra.

Ta là bất khả chiến bại!”

“Sách cổ còn viết ở thời kỳ văn minh cổ đại có người tin tưởng vững vàng mình là vô địch.

Dù chưa từng cảm nhận được ‘thế’ chân chính, cũng có thể thành đại ‘thế’.

Chỉ sợ một khi thất bại tinh thần sẽ tan rã, tiềm thế vô địch bị phá vỡ.

Từ đó không gượng dậy nổi.”

Hắn nhớ tới rất nhiều kiến thức trong những quyển sách cổ mà mình đã đọc.

Tiềm lực, không nhất định phải cùng một dạng giống như lão sư.

Nhất định phải đi tự mình quan sát, mô phỏng.

Trong văn minh cổ đại có người thành công phát ra được loại ‘thế’ đặc biệt.

Có người tin tưởng mình chắc chắn là vô địch, cả đời theo một người, đến chết cũng rất tin.

Đây cũng là một loại ‘thế’.

Có người ở thời kỳ văn minh cổ đại dấn thân vào con đường bất khả chiến bại.

Một lòng nuôi dưỡng ‘thế’, nuôi dưỡng tinh thần ‘thế’.

Trau dồi khả năng bất khả chiến bại, hoàn thành chuyện lớn.

Nhìn khắp thiên hạ thiên địa vô địch, bách chiến bất bại đạt đến đỉnh cao.

Cái này khác với ‘thế’ và đà phát triển của lão sư.

“Không cùng một thời đại, không cùng một phương thức tu luyện nhưng đều có một điểm chung… Lấy sức mạnh ‘thế’ trấn áp thiên hạ! Tiềm lực tăng nhanh, tu luyện sinh khí, cuối cùng sinh ra sức mạnh!”

Cường giả có thể là cường giả, thường không đơn giản chỉ là là sự tàn phá trên phương diện thể chất, mà còn có cả phương diện tâm lý.

Tiềm lực vừa phát ra, một vài kẻ yếu cũng dễ dàng bị đánh tan trong nháy mắt.

“Tiềm lực của ta phải làm thế nào thì mới có thể tụ lại?”

Hắn nghĩ tới bản thân mình.

Chẵng lẽ giống như lão sư đi vào trong núi làm bạn với hổ báo sao?

Hay là giống như Lưu Long đi xem biển động một lần, nhìn biển động quét sạch đất trời?

Hay là giống như cổ nhân, đi lên con đường bất khả chiến lại, hoặc là dứt khoát tin tưởng chắc chắn mình chính là vô địch thiên địa, tất chiến tất thắng?

Hắn cúi đầu nhìn về phía Hắc Báo.

Lúc này Hắc Báo cũng đang đùa bỡn bàn chân chó của nó, giống như muốn học theo Lý Hạo hoàn thành việc phát sức mạnh ra bên ngoài… Nhưng nó còn chưa đến Phá Bách, nội lực không thể nào phóng ra ngoài, phóng ra bên ngoài chắc chỉ có rắm chó thôi.

Lý Hạo bật cười: “Hắc Báo, ngươi đến cùng là võ sư cẩu hay là siêu năng cẩu?”

Hắc Báo hình như không thể trở thành Siêu Năng Giả, chẳng lẽ con chó này cũng thành võ sư cẩu sao?

“Gâu gâu!”

Hắc Báo kêu lên một tiếng, Lý Hạo không hiểu, nhưng mà nhìn ánh mắt nó quan sát mặt đất, giống như muốn nói nó muốn trở thành vô địch.

“Tiềm lực… Thần ý…”

Lý Hạo không có xen vào nữa nó, nói khẽ: “Ngươi nói người như ta làm sao để có thể lĩnh ngộ nó một cách tốt nhất? Tiềm lực bất khả chiến bại? Đi con đường bất khả chiến lại… Vậy thì không có khả năng, ta không phải cổ nhân, cũng không có đủ các điều kiện của cổ nhân kia.

Không ai có thể giúp ta trấn áp thiên hạ, để người cùng hạng đấu bình đẳng với ta.

Không ai có thể giúp ta trấn áp cường địch…”

Cái này không được.

Điều kiện đầu tiên của bất khả chiến bại chính là phải có được chỗ dựa cường đại, đủ để trấn áp tứ phương.

Nếu hắn muốn đấu với người cùng hạng, người ta sẽ chiến đấu cùng hắn sao? !

Hoặc là trong thời hòa bình này dùng võ kết bạn.

Nếu không thì ngay thời gian này Lý Hạo đi Hồng Nguyệt tìm Phá Bách đấu đơn… Cấp trên của người ta là cấp Tam Dương lập tức chạy đến giết chết ngươi, ăn gan hùm mật báo hay sao mà chạy vào hang ổ của người ta đòi đấu đơn… Không đánh chết hắn mới là lạ!

“Nếu như vẫn không được, vậy thì chỉ có thể tự ngộ ra.”

Lý Hạo lẩm bẩm nói: “Thiên hạ kinh thiên động địa, sực mạnh tự nhiên cũng vô cùng cường đại.

Chỉ dựa vào cấp Phá Bách của ta, không có cách nào chống lại lực lượng thiên nhiên! Đừng nói Phá Bách, ngay cả Đấu Thiên, thậm chí cấp bậc cao hơn nữa, cũng không có tư cách xem thường những thứ này.”

“Cho nên, ta chỉ có thể tự mình giác ngộ!”

“Sức mạnh của hổ và báo không bằng sức mạnh của thiên nhiên.

Nếu như chỉ xem xét từ phía Ngũ Cầm Thuật với Cửu Đoán Kình, sức lực của sóng thần.

Muốn thắng được sức mạnh của hổ báo thì còn phải xem người dùng nó như thế nào, nếu như biến sóng thần thành nước rửa chân… Vậy thì thành trò cười rồi!”

“Hắc Báo, ngươi nói xem lực lượng thiên nhiên có thể để biển đất và không khí dùng không? Ta lại rất muốn cảm nhận loại này… Sóng thần quét qua cũng không phá hư được đất.

Gió lốc cũng như vậy, sấm sét có thể phá không nhưng cũng không thể gây thương tích với mặt đất…”

Lý Hạo nói nói, lại rơi vào trầm tư lần nữa.

“Người đặt chân trên mặt đất.

Trái đất đã tồn lại hàng ngàn thế kỷ, cho dù núi có sụp đổ, trái đất vẫn tồn tại như cũ… Nguy hiểm thật sự không phải đến từ bầu trời, cũng không phải trong biển, mà là trên mặt đất!”

Ngay lúc này, hắn nghĩ tới động đất.

Khi xảy ra động đất phát từ bên trong ra ngoài, thế giới đều sẽ chấn động.

Núi lở, vạn vật phải đều khiếp sợ và thuần phục.

Cái này hắn đã gặp qua.

Thật sự đã gặp qua!

Ngân Thành từng xảy ra một lần, quy mô rất nhỏ, nhưng chỉ một lần đó cũng có người chết.

Võ sư đứng trên mặt đất.

Siêu Năng Giả dù có thể bay nhưng hắn ta cũng sẽ có lúc sẽ hạ cánh.

Ngay lúc này Lý Hạo nhìn chằm chằm mặt đất.

Hắn giống như đã biết bản thân mình cần cái gì nhất.

Không ai có thể vĩnh viễn sinh hoạt trên bầu trời!

Duy chỉ có sức mặt của mặt đất là vô hạn vô tận.

Giẫm chân một cái, ba luồng lực lượng phát ra ngoài chồng lên nhau.

Trên mặt đất hiện ra một cái lỗ thủng.

Hắc Báo ở một bên học theo, chân chó đập xuống, mặt đất cũng bị chấn động một chút, Lý Hạo cảm thấy chân hơi tê.

Mà Hắc Báo cũng bị Lý Hạo làm cho chấn động lắc lư đứng không vững được.

Lý Hạo nhìn Hắc Báo, Hắc Báo cũng nhìn Lý Hạo.

Sau một giây, một người một chó ngươi một chân ta một vuốt, chơi đến quên cả trời đất.

Hắc Báo đang chơi, Lý Hạo thì không phải.

Hắn đang nghĩ Cửu Đoán Kình ai nói là sáng tạo dựa vào sóng biển?

Chẳng qua là Lưu Long cảm thấy một làn sóng chồng lên một làn sóng.

Cho nên ông ta ngộ nhận ‘thế’ này chính là sóng!

Mà Lý Hạo lại cảm thấy Cửu Đoán Kình căn bản là chồng chất lên nhau.

Là chấn động chồng chất! !! Cũng không phải là chỉ có mỗi sóng biển là như vậy, động đất cũng như vậy.

Thiệt hại do động đất mạnh, từng đợt từng đợt liên tiếp hoàn toàn không hề yếu hơn sóng thần.

“Động đất… Cũng nằm trong những loại động!”

Uy thế như vậy Lý Hạo đã được chứng kiến, bây giờ nghĩ lại trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi như cũ.

Nghĩ đến cái này, Lý Hạo giống như có một quyết định gì đó.

Hắn không nhất định phải học theo con đường của hai người võ sư.

Võ sư đều là tự mình tìm con đường riêng, ‘thế’ mỗi người cũng không giống nhau.

Bây giờ hắn cần phải thực tế hơn, lấy đất làm nền tảng.

Lại giẫm chân một cái nữa!


Chương 229: Vẫn Không Hiểu! !

Trong lòng nhớ lại một màn lúc nãy, cảm thụ sức mạnh hủy diệt của đất trời.

Lý Hạo giẫm chân một cái, một tiếng ‘ầm’ vang lên, lần này tạo ra bốn luồng lực lượng chồng lên nhau!

Không những như vậy, hình như Hắc Báo cũng mơ hồ thấy được một chút khác biệt.

Giờ phút này, Lý Hạo xem bản thân mình giống như một cây đang cắm rễ vào trong mặt đất.

Trong nháy mắt khi cái dậm chân xuống mặt đất, mặt đất lay động nhưng hắn lại đứng sừng sững không ngã, giống như phía sau lưng Lý Hạo có một ngọn núi cao chống đỡ vậy.

“Gâu gâu!”

Hắc Báo kêu lên một tiếng, ánh mắt có chút mê mang.

Đây là cái gì?

Mà Lý Hạo lại bày ra một dáng vẻ tươi cười.

Tiềm lực hắn không biết.

Nhưng hình như hắn đã tìm được phương hướng cho mình rồi.

Tiềm lực tụ lại như thế nào thì nuôi ‘thế’ như vậy.

“Sách cổ còn có ghi chép, có cổ nhân nuôi dưỡng kiếm mấy năm, một kiếm chém ra là rung chuyển đất trời! Giấu ác cùng kiếm, giấu kiếm vào vỏ, dưỡng kiếm nuôi tiềm thế, mà ta… Hòa mình với mặt đất, ẩn thân cùng đất, trái đất bất diệt thì ta bất diệt…”

Đương nhiên, hiện tại hắn vẫn chưa có khả năng làm được.

Nhưng mà Lý Hạo không thèm để ý!

Hôm nay Lưu Long đến giác ngộ ‘thế’, ông ta còn chưa có cảm nhận được mà Lý Hạo lại có chút cảm giác, không biết Lưu Long biết được chuyện này sẽ cảm thấy như thế nào.

Cho nên nói có đôi khi thiên phú không ở trong thân thể mà là từ tư tưởng.

Tư tưởng cao bao nhiêu thì cảnh giới cao bấy nhiêu.

Thân thể dù cường đại thì cũng chỉ có thể quyết định ở hiện tại.

Mà tư tưởng mới quyết định tương lai.

“Hắc Báo, phải học được chữ, đọc nhiều sách!”

Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Không hiểu cái gì là đạo lý, cái gì là trời đất tự nhiên thì ngươi vĩnh viễn không hiểu được tương lai rộng lớn đến mức nào… Thứ ngươi thấy chỉ có trước mắt, mà ta lại là có thể đoán trước tương lai!”

“Gâu gâu gâu!”

Hắc Báo kêu to một tiếng, trong mắt cẩu vẫn có chút mê man như cũ, nhưng lại nhớ kỹ những lời này.

Lý Hạo nhắm mắt, không nói thêm gì nữa.

Tích tụ một đợt rồi đột nhiên giậm chân một cái nữa.

Nội lực trên hai chân bừng bừng phóng ra ngoài, thẩm thấu xuống đất, mà lần này lại không xuất hiện cái hố như lần trước.

Mặt đất chấn động một lúc, lập tức dư chấn lan tràn ra xung quanh chỗ hắn đứng hai ba mét làm vỡ bồn hoa ngoài viện.

Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười!

“Bốn đợt nội lực!”

Trong chớp nhoáng hắn đã thành công có phóng ra ngoài bốn luồng nội lực.

Hai chân đều có thể phóng ra nội lực, thậm chí hắn còn lĩnh ngộ được một số chuyện khác.

Trong phòng bỗng truyền ra một tiếng gầm: “Lý Hạo, ngươi lại làm hư đồ lão tử sẽ đánh chết ngươi!”

Tên tiểu tử kia lại đang làm cái gì bên ngoài?

Binh binh bang bang, còn có tiếng vỡ vụn, muốn phá nhà sao?

Con chó còn không có phá nhà mà tên Lý Hạo nhà ngươi lại muốn phá?

Còn không bằng con chó!

Lúc nãy Lý Hạo còn hăng hái thì bây giờ lập tức lộ ra vẻ mặt ủ rũ, có chút bất đắc dĩ.

Hắn không có phá hư đồ.

Được rồi, hắn chỉ là phá vỡ một cái bồn hoa, cùng với… Ách, đục mấy cái lỗ trên sân mà thôi.

Hy vọng lão sư sẽ không bắt hắn đi sửa, hắn rất nghèo không có tiền.

Để Lưu Long sửa là được! Ông mặc dù cũng không có tiền, nhưng dù sao cũng là đội trưởng, ông có thể dùng công quỹ đi sửa.

Trong phòng.

Lúc này hai tay của Lưu Long đang nhanh chóng khôi phục, nghe thấy tiếng Viên Thạc gào thét có chút buồn cười.

Mà Viên Thạc lại nhướng nhướng mày, trầm giọng nói: “Cười cái rắm! Ta chỉ cảm giác… Tên tiểu tử bên ngoài kia không bao lâu nữa có thể làm long trời lở đất!”

“Thiên phú không tồi, nhưng Viên lão nói cũng có chút khoa trương.”

“Không phải thiên phú, thiên phú trên người ta cũng không để ý!”

Viên Thạc vẻ mặt lạnh lùng: “Lưu Long, người luyện võ thiên phú là tồn tại tuyệt đối! Mà Viên Thạc ta không coi trọng những này, cái ta quan tâm là trí thông minh cùng năng lực phản ứng! Đây mới là điều cơ bản để võ sư tiến xa! Một tên võ sư không có tư duy chỉ có thể đi theo bước chân của mình.

Muốn đạt đến Đấu Thiên cũng khó khăn, cho dù có tiến vào Đấu Thiên thì cũng chỉ là bắt chước theo người khác!”

Lưu Long có chút im lặng, cái này… Là khen hay đang mắng ông ta vậy?

Thiên phú ông tốt lại không được Viên Thạc coi trọng, như vậy là nói ông không có đầu óc đúng không?

Từ trước đến nay Lưu Long không cảm thấy mình ngốc, nhưng ở trong mắt Viên Thạc thì ông mãi mãi cũng là một tên ngu đần.

Lúc này, Lưu Long nhịn không được: “Viên lão, coi như ta không thông minh nhưng ta khi đó còn nhỏ, chẳng lẽ ngươi chỉ dựa vào một chút lực lượng đã kết luận là ta không thông minh, không đạt được yêu cầu của ngươi?”

Cái này ông vẫn còn có chút không phục.

Viên Thạc cười nhạo một tiếng: “Còn cần nhìn lần thứ hai sao? Ngày đó phụ thân ngươi mang ngươi đến chỗ của ta.

Ta hỏi một câu, Cửu Đoán Kình của phụ thân ngươi cường đại như thế vì sao còn muốn học tập võ thuật bên ngoài.

Ngươi trả lời ta như thế nào?”

Lưu Long nhớ lại một chút, nửa ngày sau mới nói: “Ta… Ta nói Cửu Đoán Kình tuy mạnh nhưng có thể làm tổn hại sức khỏe.

Phụ thân tôn sùng Ngũ Cầm Thuật, cho nên ta muốn cùng Viên lão học tập Ngũ Cầm Thuật!”

Cái này có gì không đúng sao?

Ông vẫn không hiểu.

Viên Thạc khinh bỉ nói: “Cho nên nói ngươi ngu! Vì vậy ta không cần phải kiểm tra lại.

Ngươi là đi cầu ta, ngươi phải nhớ kỹ! Phụ thân ngươi cũng là đi cầu ta.

Khi đó ngươi đã không coi là nhỏ nữa rồi, đã 10 tuổi rồi?”

“Tầm đó.”

“Đều đã lớn như vậy mà một chút đầu óc cũng không có.

Ngươi phải nhớ kỹ, ta mạnh hơn phụ thân ngươi, ta chỉ khách sáo một câu Cửu Đoán Kình nhà ngươi rất lợi hại… Lúc đó thế mà ngươi lại công nhận Cửu Đoán Kình nhà ngươi rất mạnh, nói giống như là học Ngũ Cầm Thuật của ta chỉ bởi vì không còn lựa chọn nào khác cho nên mới đến học! Viên Thạc ta vậy mà lại thành lốp xe phòng dự bị của ngươi?”

Viên Thạc cười lạnh một tiếng: “Cho phụ thân ngươi một chút mặt mũi, nói hắn lợi hại mà ngươi lại không nể mặt mũi… Ngân Nguyệt Tam Thương có đi cùng thì ta vẫn sẽ nổ tung bọn chúng! Nếu như là Lý Hạo thì khi đó hắn sẽ nói Cửu Đoán Kình tuy mạnh nhưng vẫn kém xa Ngũ Cầm Thuật, luyện võ thì phải nên luyện võ thuật mạnh nhất!”

Lưu Long trợn mắt há mồm.

Chỉ vì cái này?

Chỉ một câu nói đó mà ông liền cảm thấy mình ngu ngốc?

Khi đó ông ta chỉ là một đứa bé, hơn nữa Cửu Đoán Kình nhà ông ta chính xác là cường đại, vốn dĩ đây chính là sự thật.

Thì ra đối với ông còn phải vuốt mông ngựa mới được?

Lưu Long tuyệt đối không nghĩ tới lý do mình bị cự tuyệt chỉ là vì mình không có dỗ cho Viên Thạc vui vẻ.

Cái này còn có đạo lý không?

Trong ấn tượng của ông thì Viên Thạc là một người có bản lĩnh và thân phận, là cường giả cấp Tông Sư.

Cho nên ông sẽ càng muốn nghe lời nói thật mới đúng, kết quả… Mình sai chỉ là vì không có vuốt mông ngựa!

Mẹ nó!

Lưu Long tức muốn bể phổi, ông ta tuyệt đối không thừa nhận bản thân mình ngu xuẩn, chỉ vì Viên Thạc quá vô sỉ.

“Haizz!”

Viên Thạc thở dài một tiếng, ông ta vẫn không hiểu.


Chương 230: Tự Giác Ngộ

Lưu Long này quá mức ngay thẳng… Có lẽ vẫn có chút tâm tư.

Nhưng chút tâm tư đó thì chưa đủ.

Trước khi luyện võ thì phải luyện tâm.

Trước khi trở thành cường giả thì phải học cách làm người.

10 tuổi, nếu như đứa trẻ trong gia đình bình thường thì không quan trọng.

Nhưng phụ thân ông ta sắp chết, hơn nữa còn là một võ tướng có thù với cả thiên hạ.

Lúc này còn không động não thì người nào có thể nhận ông ta làm đồ đệ chứ?

Tự gây rắc rối cho mình, lại còn phải đón nhận tất cả kẻ thù khắp thiên hạ của phụ thân ông ta, cái này mà còn không rõ.

Không, đến hôm nay ông ta còn không rõ, đáng đời ông ta thiếu chút luyện chết mình.

“Ta không phải cha ngươi, lười dạy ngươi, cho nên… Dừng ở đây!”

Viên Thạc lười nói với ông ta.

Một lát sau, một đợt năng lượng kiếm cuối cùng tuôn ra, hai tay Lưu Long vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Lưu Long khoát tay chặn lại nhưng lại giống như là búa nặng đánh vào trong không khí.

Ánh mắt Lưu Long chuyển động nhìn về Viên Thạc, có chút chấn động: “Đây là năng lượng gì?”

Quá mạnh!

Thương thế hai tay không có khỏi hẳn nhưng cũng không khác lắm, gần như không có ảnh hưởng gì.

Ngay cả vết thương nhiều năm trước cũng đã được chữa khỏi.

Đúng là cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi trái tim bị vỡ mà Viên Thạc vẫn có thể chữa trị được.

Đây là cái gì?

Viên Thạc thản nhiên nói: “Thế nào, ta cũng không phải phạm nhân mà cái gì cũng phải khai báo với ngươi? Con người ngươi thường xuyên nói chuyện thiếu suy nghĩ.

Ngươi phải nhớ kỹ, võ sư cũng tốt, siêu năng giả cũng được, ai mà không có dăm ba điều bí mật? Ngươi thấy ta còn phải nói cho ngươi sao?”

Lưu Long buồn bực, ông ta không có ý này.

Ở trước mặt Viên Thạc ông ta là vãn bối.

Không chỉ như vậy ông nói cũng nói không lại, đánh cũng đánh không được.

Chỉ biết vô cùng không cam lòng, nếu không phải vì thăng cấp… Ông ta thật sự sẽ rời đi ngay lập tức, thật sự rất bực bội.

“Ta không có ý đó…”

“Có hay không thì ngươi cũng không nên hỏi!”

Sắc mặt Lưu Long khó coi, cũng không lên tiếng.

Trong lòng hùng hùng hổ hổ thật muốn đánh chết lão già trước mắt này, thật là đáng giận.

Ông cảm thấy tính tình của mình đã rất tốt rồi.

Nhưng nói chuyện với Viên Thạc hồi lâu thì cũng rất muốn đánh người.

“Có thể làm được Cửu Điệp không?”

“Chắc là có thể.”

Lưu Long thấy ông cuối cùng cũng không đề cập tới vấn đề ban nãy nữa thì thở nhẹ ra một hơi.

Được rồi, ông ta không hỏi.

“Không phải chắc là, mà là nhất định phải làm được!”

Viên Thạc lại trêu chọc, bất mãn nói: “Ta tốn một khoản lớn như thế không phải để cho ngươi chắc là, biết chưa? Nếu như ngươi không được, ngươi ở cấp Phá Bách bán cái mạng này cho ta cũng không đền bù những năng lượng đã tổn thất đâu!”

“Nhất định là có thể!”

Âm thanh của Lưu Long lớn hơn mang theo một chút tức giận: “Trăm phần trăm, ta nhất định có thể!”

“Vậy là tốt rồi!”

Viên Thạc lộ ra dáng vẻ tươi cười.

Chưa bao giờ Lưu Long muốn đánh người như lúc này, cười lên thật khó cói.

“Lý Hạo, vào đi!”

Một lát sau, Lý Hạo đi vào.

Vốn Viên Thạc không để ý, đang muốn nói chuyện thì bỗng nhiên ông trừng lớn mắt nhìn hắn, nhíu mi.

Sau đó lại nhìn quanh người Lý Hạo một chút, hơi nghi ngờ.

Lúc trước ông nói với Lưu Long tương lai Lý Hạo tất nhiên có thể long trời lở đất, trở thành một đời tông sư.

Nhưng cái ông nói là trí tuệ của Lý Hạo, tâm tính của Lý Hạo.

Mà lúc này, ông lại là mơ hồ đã nhận ra một luồng khí tức không giống bình thường.

Tiềm lực?

Làm sao có thể!

Mới vừa nãy cơ thể Lý Hạo phát nội lực ra bên ngoài đã làm ông rung động rồi.

Ông cũng rất hài lòng với biểu hiện của tên đệ tử này.

Vậy mà bây giờ ông bỗng nhiên có chút hoài nghi.

Trầm mặc một lúc, Viên Thạc chậm rãi nói: “Thực lực có tiến bộ?”

“Ừ, cơ thể phóng nội lực ra bên ngoài xem như Phá Bách sơ kỳ đỉnh phong.”

Lý Hạo cười vui sướng.

Lưu Long kinh ngạc.

Viên Thạc lại là không để ý cái này, ông sẽ không quan tâm một cái Phá Bách sơ kỳ rồi đỉnh phong.

Ông muốn hỏi không phải cái này.

Mà Viên Thạc lại không tiếp tục nói những thứ khác không liên quan nữa mà nhìn về phía Lưu Long: “Tới đi, để cho ta cảm nhận một chút thực lực của ngươi! Không cần kiêng kỵ cái gì, không cần phải để ý đến Lý Hạo… Cũng không cần để ý tới con chó kia, ngươi cứ việc phóng thích năng lượng mạnh nhất của ngươi!”

Lưu Long có chút bất ngờ, nhưng Viên Thạc đã nói như vậy ông ta cũng có chút không chờ được.

Thử một chút!

Sau đó ông một quyền vung lên như sóng biển ào ào.

Nội lực trên tay chuyển động, từng đợt từng đợt phát ra ngoài.

Đến cuối cùng, thậm chí có thể mơ hồ cảm nhận được sức lực mạnh mẽ của sóng lớn ở biển cả!

Ngày đó Viên Thạc tiến vào Đấu Thiên không có quá nhiều khúc dạo đầu, thuận theo tự nhiên tiến vào Đấu Thiên.

Mà bây giờ Lưu Long phải nỗ lực để đột phá giới hạn.

Lý Hạo cũng phát hiện có chút khác biệt, bởi Lưu Long cần tích tụ ‘thế’!

Cần chuẩn bị, cần bộc phát đến đỉnh điểm mới có thể giác ngộ thần ý.

“Đương nhiên Lưu Long không bằng được với lão sư…”

Bây giờ trong lòng Lý Hạo có sở ngộ.

Lưu Long tiến vào Đấu Thiên coi như thành công cũng rất miễn cưỡng, tuyệt đối không thể nhẹ nhàng thoải mái như lão sư.

Nếu lão sư không phải bị vết thương làm ảnh hưởng thì cũng không cần bất cứ ngoại lực nào cũng có thể trực tiếp tiến vào Đấu Thiên.

Mà lúc này có một làn sóng quét về phía hắn.

Sắc mặt Lý Hạo không thay đổi, hai chân giống như cắm rễ vào trong đất.

Cửu Đoán Kình bộc phát!

Nội lực theo dòng nước hỗn loạn chảy vào trong cơ thể.

Một lúc sau Lý Hạo kêu lên một tiếng đau đớn.

Hắn đạp nhẹ một cước xuống đất, một cỗ nội lực lớn bị hắn chuyển vào trong đất.

Mặt đất chấn động!

Gạch vỡ ra… Mặt Lý Hạo biến sắc, mẹ nó!

Một lúc sau hắn lén nhìn Viên Thạc, đúng lúc nhìn thấy Viên Thạc đang mở to hai mắt nhìn… Chết! Bị lão sư thấy rồi! Xong đời, xong đời! ! Hắn thật sự không có tiền đổi chỗ gạch này cho ông.

Lý Hạo tự hỏi một viên gạch lát nền tốn hơn 500 tệ.

Đắt quá! Mà một đổi lần chính là đổi cả một căn phòng… Mỗi cái một trăm mười tám vạn, rất khó sửa.

Lúc này hai con mắt Viên Thạc trừng lớn!

Tiềm lực!

Tuyệt đối là hình thức ban đầu của ‘thế’, chắc chắn là vậy!

Ông không nhìn lầm!

Vừa nãy còn có chút hoài nghi nhưng bây giờ nhìn thấy Lý Hạo sử dụng lực lượng, chuyển di nội lực, lợi dụng bản thân đem nội lực của Lưu Long đưa vào bên dưới mặt đất.

Liên quan đến đất thì đây tuyệt đối không phải là loại vận dụng lực lượng đơn giản, mà chính là một loại vận dụng ‘thế’!

Làm sao có thể chứ?

Viên Thạc không dám tin, ông không có dạy hắn những thứ này.

Coi như ông có nói thì cũng chỉ là bắt chước Ngũ Cầm, đây là phương pháp giác ngộ dễ dàng nhất.

Hình như Lý Hạo… Là tự mình giác ngộ được.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box