[Dịch] Tinh Môn
Tập 455 : Bên ngoài Ngân Nguyệt 6 (c2271-c2275)
❮ sautiếp ❯Chương 2271: Bên ngoài Ngân Nguyệt 6
Ầm!
Trong cơ thể y, năng lượng cường hãn điên cuồng quay cuồng, thậm chí một đầu đại đạo Bản Nguyên hiện lên, y điên cuồng giãy dụa, rung chuyển hư không.
Thời khắc này, Trịnh Vũ cảm thấy tuyệt vọng và không cam lòng!
Y sắp thành công!
Bỗng nhiên, Lý Đạo Hằng xuất hiện, nói cách khác, hắn ta vẫn luôn ở đây, từ đầu tới cuối đều ở đây, hắn ta chỉ cố ý để cho mình nghĩ hắn ta chuyển thế, cái gì Đạo Kiếm hay không Đạo Kiếm, cũng chỉ là giả.
Lý Đạo Hằng chưa bao giờ chuyển thế!
Thiên Cực bên cạnh nhíu mày, nhìn về phía bầu trời, lôi kiếp sắp hiển hiện, đây mới thực sự là đại kiếp Đế Tôn, xem ra, dù là ở Ngân Nguyệt chứng đạo thành đế, chỉ cần là Bản Nguyên Đế Tôn thì vẫn sẽ dẫn tới đại kiếp Đế Tôn.
Chuyện này cũng chứng minh, Tân Võ vẫn còn, bản nguyên vẫn còn, thậm chí đại địa Ngân Nguyệt cách Tân Võ không tính quá xa.
Lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lý Hạo, khẽ nhíu mày: “Ngươi còn có thể thoát khỏi đó sao?”
Ta khôi phục Nhị Miêu cho Huyết Đế Tôn chứ không phải khôi phục một con Nhân Miêu, gia hỏa Lý Hạo này sẽ không chiếm căn cứ của Nhị Miêu, không chịu đi chứ?
“Có thể!”
Lý Hạo mở miệng: “Chỉ là vị Miêu tiền bối này hiện tại hình như đang ngẩn người, có chút chưa tỉnh ngủ… thừa dịp nó chưa hoàn toàn tỉnh lại, ta mượn dùng nhục thân của nó một lát.”
Thiên Cực nhìn về phía Lý Đạo Hằng, lại nhìn Trịnh Vũ đang giãy dụa, nhíu mày: “Hai gia hỏa này, dùng thời gian 100 000 năm, ngươi tính toán ta, ta tính toán ngươi…”
Hắn ta cũng cạn lời!
Trịnh Vũ cảm thấy mọi chuyện đều ở trong khống chế của mình, chiếm kiếp trước của Lý Đạo Hằng, kết quả Lý Đạo Hằng hoàn toàn không chuyển thế, ngược lại lợi dụng mấy chục năm dung hợp với Trịnh Vũ, trái lại nuốt Trịnh Vũ.
Hai tên gia hỏa này không phải là thứ gì tốt!
Từ 100 000 năm trước đã bắt đầu đấu nhau, đấu đến hôm nay, hình như Lý Đạo Hằng đã toàn thắng.
Lúc này, lôi kiếp sắp hiển hiện, Lý Đạo Hằng muốn chứng đạo thành đế, hắn ta hiện tại ngăn cản, đây cũng không phải là lôi kiếp Hỗn Độn, mà là đại kiếp Đế Tôn, hắn ta biết rõ thứ này, một khi bây giờ mình xuất thủ thì đại kiếp Đế Tôn sẽ công kích những người nhúng tay.
Hắn ta nhìn về phía Lý Hạo, làm sao bây giờ?
Hắn ta không thích suy nghĩ nhiều, trước mắt thì Nhị Miêu khôi phục, nhiệm vụ của hắn ta xem như đã xong, điều kiện tiên quyết là, có thể mang Nhị Miêu về Tân Võ.
Nhưng bây giờ, gia hỏa này chứng đạo thành đế… một khi thành công, đại khái cũng sẽ không thả bọn họ đi.
Lý Hạo cũng không nói gì, ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn lôi kiếp sắp đến.
Đại kiếp Đế Tôn!
Từ khí tức thì có vẻ… thậm chí còn cường đại hơn lôi kiếp Hỗn Độn, lôi kiếp Hỗn Độn hắn gặp phải chỉ là lôi kiếp cực kì yếu ớt, nhưng đại kiếp Đế Tôn là vì khảo nghiệm Đế Tôn.
Mấu chốt là cái thứ này tấn công bừa bãi!
Mọi chuyện hôm nay đều không ngừng xuất hiện thay đổi, xuất hiện biến cố, đã vượt qua khỏi sức tưởng tượng của Lý Hạo.
Lý Đạo Hằng và Trịnh Vũ, trong ngươi có ta, trong ta có ngươi, hiện tại, Trịnh Vũ xem ra đã rơi vào thế hạ phong, mặc dù chưa bị thôn phệ hết, nhưng đã không cách nào thoát khỏi, lôi đình vừa tới, có lẽ Lý Đạo Hằng sẽ coi y là tấm chắn, vượt qua lôi kiếp.
Lý Hạo thở hắt ra, giờ phút này, hắn duy trì dáng vẻ của một con mèo, thở hơi một tiếng, ngược lại là truyền ra động tĩnh không nhỏ.
Lý Đạo Hằng còn đang nắm giữ Hỗn Độn Trường Hà.
Hồng Nhất Đường vẫn đang ở bên trong phạm vi thôn phệ của đối phương.
Một khi đối phương thành công chứng đạo thành đế… vậy thì không có cách nào ngăn cản.
“Hai gia hỏa này… thật phiền phức!”
Lý Hạo lắc đầu, trong chớp nhoáng, hắn bỗng nhiên chỉ lên trời thôn phệ, một cỗ lực thôn phệ cực kỳ cường hãn quét ngang hư không!
Cùng lúc đó, một đầu Thời Quang Trường Hà yếu ớt hiển hiện!
Trên thân mèo hiện ra một chút lực lượng trường hà, giống như quay ngược thời gian đến tương lai!
Bên kia, Lý Đạo Hằng còn đang hấp thu lực lượng của Trịnh Vũ, chuẩn bị nghênh đón lôi kiếp, hắn ta cũng không lo lắng bọn Lý Hạo nhúng tay, ai nhúng tay thì người đó xong đời, nhưng hắn ta bỗng nhiên quay đầu nhìn Lý Hạo.
Thời khắc này, Lý Hạo quát khẽ một tiếng: “Nghênh đón quá khứ của ta!”
Quá khứ?
Thiên Cực chấn động trong lòng!
Mẹ kiếp!
Quá khứ gì?
Bây giờ ngươi đang hóa thân thành một con mèo, quá khứ của ngươi…
Giờ khắc này, thiên địa như thể đang sụp đổ, hư không xa xôi, ở nơi vô tận hình như nổi lên một con mèo to, như ẩn như hiện, giống như mang theo một chút bối rối, một chút nghi hoặc, một chút kỳ quái.
Mà Lý Hạo hoàn toàn không quan tâm những chuyện này, hắn phi thân bay tới vũ trụ thực đạo!
Giờ phút này, trong vũ trụ thực đạo, một ngôi sao xuất hiện, giờ khắc này, ngôi sao này không nhúc nhích, giống như đang ngơ ngác mà nhìn Lý Hạo, lại hình như đang ngơ ngác nhìn vào vô tận thời không kia, quay đầu nhìn con mèo to bên này.
Nơi cuối thiên địa có một con mèo giống y như Nhị Miêu mà Lý Hạo đang dùng, chỉ là… cũng có chút khác nhau, hình như mập hơn một chút, giảo hoạt hơn một chút, còn cường đại hơn rất rất nhiều!
Con mèo mập mạp kia quay đầu nhìn bên này, mang theo một chút mờ mịt, một chút bất ngờ, một chút nghi hoặc, tràn đầy linh tính.
“Meo… Mèo? Nhị Miêu?”
Giờ khắc này, trời đất sụp đổ, thương khung vỡ ra, Ngôi Sao Thời Quang chân chính hình như cũng sắp nứt ra, Lý Hạo giờ khắc này quay lại quá khứ, dường như đã dẫn đến thứ gì đó khó lường!
Cho dù lần quay lại trước khiến Huyết Đế Tôn xuất hiện hay là khi Lý Hạo tiếp dẫn thân thể tương lai của mình đều không có động tĩnh lớn như vậy.
Chương 2272: Bên ngoài Ngân Nguyệt 7
Nhưng giờ khắc này, Lý Hạo quay về quá khứ của con mèo này… lập tức giống như xuyên phá bầu trời!
Giờ khắc này, dù Lý Đạo Hằng sắp chứng đạo Đế Tôn thì cũng phải biến sắc!
Sao lại như vậy?
Trịnh Vũ đang giãy giụa cũng dừng lại, ngơ ngác nhìn bầu trời, nhìn về phía con mèo nơi cuối thiên địa, con mèo kia giống như muốn đi đến đây xem xét!
Chỉ là, Thời Quang Trường Hà Lý Hạo hóa ra hình như không đủ để gánh chịu vị này!
Thời Quang Trường Hà đang sụp đổ!
Ngôi Sao Thời Quang chân chính bên cạnh Lý Hạo cũng đang rung động, giống như chính mình còn rất yếu ớt, rất nhỏ yếu, kém xa con mèo này.
“A… cầu kia rất yếu ớt!”
“Không qua được…”
Con mèo kia nói thầm một mình ở nơi cuối thiên địa: “Hình như Nhị Miêu còn sống!”
Con mèo kia hình như quá nặng, quá mập, đi đến Thời Quang Trường Hà, trường hà trực tiếp sụp đổ, linh hồn Lý Hạo cũng đang kịch liệt rung động, có chút khó tin, hắn không phải là vì triệu hoán con mèo này, mà là vì để cho Ngôi Sao Thời Quang hiếu kỳ, vì bắt Ngôi Sao Thời Quang nên hắn mới làm như thế.
Kết quả…
Hiện tại không chỉ là Ngôi Sao Thời Quang tò mò, thậm chí có chút sợ sệt, mà con mèo kia hình như muốn đi đến, nhưng Thời Quang Trường Hà thế mà không gánh chịu được đối phương.
“Meo… không đi qua được! Xa úa… Là cái chỗ rách nát kia sao? Hình như không tìm thấy được ở đâu cả… chúng ta đang đánh nhau đó! Bản miêu không đi qua được… nên ta không qua đó nữa… nhớ tới tìm ta đó!”
“Nơi này chơi vui lắm, chúng ta đánh chết thật nhiều thật nhiều người, ta nuôi thật nhiều thật nhiều cá… A, Tiểu Thiên Cực còn ở đây à…”
Con mèo kia tự nhủ trong hư không vô tận.
Sau một khắc, hình như nó đã cảm nhận được trường hà sắp sụp đổ, có chút bất đắc dĩ nói: “Ta không đi qua được… xa quá, các ngươi bay đi đâu rồi?”
Giờ khắc này, nó dường như lại thấy cái gì đó, trong móng vuốt bỗng nhiên hiện ra một thứ như cối xay, trên cối xay kia giống như có lôi đình lấp lóe, mèo mập khổng lồ tự nhủ: “A… độ kiếp sao? Có thể bổ trúng Nhị Miêu hay không?”
Trong nháy mắt, nó há miệng ra, một cỗ lực lượng lôi đình lập tức bị nó thôn phệ, ợ một cái, tự nhủ: “Vậy thì không độ nữa, sau này có cơ hội lại độ có được không? Nhị Miêu hình như vừa mới sống dậy, vẫn rất yếu ớt!”
Trên không thế giới Ngân Nguyệt, lôi đình trong nháy mắt biến mất!
Lý Đạo Hằng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn trời, Trịnh Vũ cũng sững sờ, lôi đình nhanh chóng biến mất, không còn lôi đình… sao có thể chứng đạo thành đế?
Hắn ta bỗng nhiên bật cười, cười có chút điên cuồng!
“Ha ha ha!”
Lôi đình, biến mất rồi!
Mà trường hà giờ khắc này hoàn toàn sụp đổ, con mèo khổng lồ kia giống như có chút tiếc nuối: “Nếu sau này ngươi không tìm ta, ta đánh người xong thì sẽ lại đi tìm ngươi! Đánh nhau không có ý nghĩa gì, nhưng đánh nhau, đánh chết bọn hắn thì có thể biến thành cá… ta giữ lại một số cá cho ngươi, cùng nhau ăn cá!”
Ầm!
Hư ảnh tan biến, giờ khắc này, toàn bộ Ngân Nguyệt vô cùng an tĩnh.
Mà linh hồn Lý Hạo đang run rẩy, không nghĩ ngợi nhiều nữa, thừa dịp Ngôi Sao Thời Quang còn đang ngẩn người thì hắn nhanh chóng thoát ra cơ thể Nhị Miêu, lập tức chui vào bên trong Ngôi Sao Thời Quang chân chính!
Mà cách đó không xa, Lý Đạo Hằng ngơ ngác nhìn trời, sau một khắc, nổi giận gầm lên một tiếng: “Khốn kiếp!”
Mặc dù ngoài miệng nói không muốn độ kiếp.
Nhưng Đế Tôn sau thời đại Tân Võ, không độ kiếp thì sao có thể thành đế?
Kết quả… biến mất rồi!
Lôi đình biến mất rồi!
Cách thời không, cách Hỗn Độn, cách hình ảnh không biết có phải là quá khứ hay không, Thương Đế nuốt chửng lôi đình chứng đạo của mình!
Nói cho hắn ta, qua mấy ngày nữa lại độ kiếp, đừng thương tổn tới Nhị Miêu!
“Tại sao có thể như vậy!”
Lý Đạo Hằng thì thào một tiếng, sao Lý Hạo có thể triệu hồi được Thương Đế, lực lượng thời gian của hắn hoàn toàn không đủ để triệu hoán ra vị này.
Dù tự tin, tự đại đi nữa thì hắn ta cũng biết, đừng nói mình không thành đế, nếu mình thành đế… thì ở trước mặt đối phương, mạng mình cũng sẽ bị một ngụm nuốt tiêu diệt, thế nhưng… Lý Hạo không có khả năng triệu hồi ra mới đúng!
Nghiêng đầu nhìn lại, giờ phút này, một ngôi sao cuồn cuộn kịch liệt, toàn bộ Ngân Nguyệt giống như lập tức ngưng đọng.
Lực lượng thời gian tràn lan thiên địa!
Tất cả mọi người… không, trừ mấy người bọn họ, những người khác hầu như đều lâm vào tĩnh mịch, ngơ ngác nhìn ngôi sao đang quay cuồng kia, là ngôi sao này cung cấp năng lượng cho Lý Hạo sao?
Hiển nhiên, ngôi sao này vừa rồi cũng rất hiếu kỳ, đó là cái gì.
Chỉ là, ngôi sao này hình như cũng không gánh chịu nổi Thương Đế.
“Lý Hạo!”
Lý Đạo Hằng quát lạnh một tiếng, một kiếm chém tới ngôi sao kia!
Đáng chết!
Mọi biến cố xảy ra, đừng nói hắn ta, không ai ngờ rằng Thương Đế hư ảnh sẽ xuất hiện, chặt đứt hi vọng thành đế của hắn ta, giờ này khắc này, hắn ta có chút mờ mịt, sao ta có thể thành đế đây?
Mà Thiên Cực cũng líu lưỡi!
Suýt chút triệu hồi Thương Đế, nếu thật sự triệu hoán được… vậy thì thú vị, toàn bộ Ngân Nguyệt khả năng đều bị một ngụm của đối phương ăn mất!
Tên gia hỏa Lý Hạo này cũng rất điên cuồng, lá gan thật to!
Đương nhiên, mình hẳn là sẽ không bị ăn mới đúng.
Giờ khắc này, bên trong Ngôi Sao Thời Quang, Lý Hạo điên cuồng leo lên trên ngôi sao, cắn răng, cưỡng ép chống cự lại lực lượng thời gian ngưng đọng, bắt đầu cưỡng ép dung nhập mình vào trong ngôi sao!
Ngươi không dung ta, vậy ta dung ngươi!
Toàn bộ thế giới Ngân Nguyệt biến thành một thế giới tinh thần, muốn dung nhập ngôi sao này vào trong đạo mạch của mình, mặc dù biến cố không ngừng xảy ra nhưng lúc này Lý Hạo cũng coi như hoàn thành kế hoạch của mình.
Điều kiện tiên quyết là, thật sự có thể ở lại ngôi sao này.
“Đừng chạy… ta dẫn ngươi đi chơi trò hay…”
Lý Hạo khó khăn nói, như là đang dỗ dành hài tử, Ngôi Sao Thời Quang hẳn là còn chưa hoàn toàn thành thục, mặc kệ những chuyện khác, lừa dối đối phương không giãy dụa trước rồi tính!
Chương 2273: Cùng chơi 1
Ngôi Sao Thời Quang tán loạn khắp thế giới.
Lý Hạo hòa mình Ngôi Sao Thời Quang, biến mất không thấy gì nữa.
Nhị Miêu vẫn còn ngơ ngác sững sờ, có lẽ vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, Thiên Cực vội vàng nâng đao thủ hộ bên cạnh, để phòng có người nổi điên…
Trên thực tế, lúc này thực sự có người muốn điên.
Bên kia, Lý Đạo Hằng có chút điên cuồng!
Lôi kiếp!
Đế Tôn vốn không có lôi kiếp… nhưng đã có, vậy thì sẽ phải độ!
Hiện tại, không có lôi kiếp.
Nếu thật sự không có… hắn ta tu theo đạo bản nguyên, hắn ta cũng không tu cấp độ Bán Đế của tân đạo, vì vậy… không có lôi kiếp, chẳng phải là vĩnh viễn không thành đế sao?
Tính toán mọi chuyện lập tức trở nên vô ích.
Tất cả đã trở thành trò cười!
Cái gì mà sánh vai Nhân Vương, vượt qua Thương Đế, Thương Đế người ta đến cách một thời không, thậm chí không thể vượt qua thời gian để đến đây, chỉ có chiếu ảnh đến đây, cách không nuốt mất lôi kiếp, nói cách khác, bản thể lôi kiếp đang ở trong tay Thương Đế!
Nó nói, để mấy ngày sau độ.
Mấy ngày… rốt cuộc là bao nhiêu ngày?
Thương Đế rất hay đãng trí, vẫn sẽ nhớ kỹ chuyện này sao?
Xem như nhớ… mấy ngày của nó nhưu là mấy ngày ở Ngân Nguyệt sao?
“Ha ha ha!”
Giờ khắc này, Trịnh Vũ cũng cất tiếng cười to, không biết vì sao lại cười, lực lượng của y không ngừng trôi đi, nhưng vẫn điên cuồng cười to: “Lý Đạo Hằng!”
Hai chúng ta cứ mãi đấu tranh!
Đấu đến hôm nay, thời gian nghịch chuyển, Thương Đế hiển hiện, lập tức làm rối loạn mọi kế hoạch.
Ánh mắt Lý Đạo Hằng băng hàn, bỗng nhiên nhìn về phía ngôi sao đang tán loạn khắp thế giới, lạnh lùng nói: “Còn cơ hội!”
Có không?
Có!
“Không có đại kiếp Đế Tôn, nhưng Ngôi Sao Thời Quang vẫn còn ở đây! Song đạo vũ trụ còn ở đây!”
Ai nói không có cơ hội?
Bản Nguyên đại đạo không cách nào thành đế, vậy chỉ còn cách thành đế ở tân đạo!
Ai nói không có cơ hội?
Trịnh Vũ cười cái gì?
Có gì mà buồn cười!
Huống chi, nếu thật bắt được Ngôi Sao Thời Quang, có lẽ… ta có thể nghịch chuyển quá khứ, nghịch chuyển đến trước khi Lý Hạo triệu hồi Thương Đế, như vậy, có lẽ ta sẽ có thể độ kiếp lần nữa, bản nguyên thành đế, tân đạo thành đế, Song Đế hợp nhất!
Hắn ta một tay kình thiên, bắt lấy Hỗn Độn Trường Hà, truyền ra tiếng ầm ầm, Lý Đạo Hằng lạnh lùng nhìn về phía nơi xa: “Lý Hạo, ngươi cho rằng nhường vũ trụ thực đạo thì nó sẽ không liên quan gì đến ngươi nữa sao? Chặt đứt Hỗn Độn Trường Hà, Hồng Nhất Đường chết đi, vạn đạo tịch diệt, Ngân Nguyệt trở về nguyên thủy, thiên ý như ngươi… cũng không sống tốt được! Lúc này, chỉ cần nhường Ngôi Sao Thời Quang, nghịch chuyển thời gian, trở lại thời điểm trước khi Thương Đế xuất hiện… ta sẽ không đối phó ngươi nữa!”
Mặc dù hắn ta chưa chứng đạo thành đế, nhưng khí tức đích xác vượt qua Bán Đế cùng cấp… Tất cả đều đạt đến tiêu chuẩn Đế Tôn, duy chỉ có không thể độ kiếp, không trở thành Đế Tôn chân chính…
Lúc này, hắn ta vẫn cường đại vô biên!
Dù là Thiên Cực, lúc này cũng biết, có lẽ mình không thể địch lại đối phương.
Đối phương thôn phệ quá nhiều lực lượng của Trịnh Vũ, lúc này, Lý Đạo Hằng hẳn có thể giao thủ với Hồng Nguyệt Đế Tôn một trận, vị Đế Tôn kia, tuy là Đế Tôn nhưng thực lực đã hao tổn rất lớn, phong ấn nhiều năm, có lẽ là cấp độ này.
Đương nhiên, lúc này Thiên Cực cũng không cần quan tâm chuyện này, hắn ta quan sát một con mắt của Nhị Miêu chớp động, có chút mờ mịt, hắn ta vô cùng hưng phấn!
Sống lại rồi!
Không chỉ là sống lại, Thương Đế cũng đã chú ý đến bên này, mặc dù giống như đang chiến đấu, không cách nào đến đây, hoặc không hứng thú đi tìm… thế nhưng… Thương Đế đã chú ý tới, Lý Đạo Hằng lại kiêu ngạo đi chăng nữa thì hắn ta bây giờ còn dám động vào Nhị Miêu sao?
Thương Đế cách không đã có thể phá hỏng hắn độ kiếp chứng đạo, nếu lúc này dám động, khiến Thương Đế chú ý lần nữa… Lý Đạo Hằng dám cược Thương Đế thật sự không tới được đây không?
Mà ngôi sao to lớn kia đang điên cuồng toán loạn.
Giống như rất không hài lòng với Lý Hạo!
Bị Lý Hạo dung hợp… cảm giác không tự do, dù Lý Hạo không ngừng dỗ dành như đang dỗ trẻ con, Ngôi Sao Thời Quang vẫn không ngừng chạy trốn.
Mà giờ khắc này, nơi xa, Cửu sư trưởng giận dữ hét: “Lý Đạo Hằng, việc đã đến nước này, ngươi còn muốn tiếp tục sai thêm nữa sao? Mấy người Thương Đế vẫn còn, Nhân Vương vẫn còn, mặc dù ngươi chiến thắng ở Ngân Nguyệt thắng, nhưng như thế thì sao chứ?”
Thương Đế xuất hiện, nên phá hỏng huyễn tưởng của bọn hắn!
Tân Võ vẫn còn!
Giờ phút này, còn có cơ hội… đúng vậy, còn có cơ hội, dù Lý Đạo Hằng thật sự giết sạch người Lý gia, chưa hẳn đã không có cơ hội, tìm được Tân Võ, những người này còn có thể phục sinh!
Người sống lại, Lý Đạo Hằng nhận sai, giết chết Hồng Nguyệt Đế Tôn, tham dự đại chiến lúc trước, lấy thân phận tử sĩ tham chiến, dù sao cũng là một vị gần bước vào Đế Tôn, thậm chí có thể lấy chứng đạo cường giả Đế Tôn bất cứ lúc nào.
Chỉ cần mấy lần đại chiến không chết, chém địch lập công… vậy còn có cơ hội.
Thương Đế còn đang tác chiến… cho thấy chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Một khi chiến tranh kết thúc, đó mới thật sự là không còn một cơ hội nào.
Cửu sư trưởng lại gầm thét: “Ngươi đã sai, nếu mắc thêm lỗi lầm nữa, vậy thì sẽ không có cơ hội quay đầu! Giết Hồng Nguyệt Đế Tôn, mang theo Ngân Nguyệt đi tìm Tân Võ, nhận sai với Kiếm Tôn, cầu xin Nhân Vương phục sinh người bị ngươi giết chết, ngươi chỉ cần chém giết mấy vị Đế Tôn… ngươi sẽ còn có đường sống!”
Lý Đạo Hằng lạnh lùng hướng nhìn ông, ánh mắt hắn ta băng hàn: “Đường sống? Vì sao ngươi luôn luôn ngu xuẩn như vậy! Thứ ta theo đuổi, ngươi vĩnh viễn không cách nào hiểu được! Cho nên, ta là cường giả sắp chứng đế, mà ngươi chỉ là phế vật hay nói này nói kia! Nếu không có Thương Đế quấy rối, ta đã thành đế, tạo hóa trêu ngươi, nhưng ta sai chỗ nào?”
Nếu không có Thương Đế bỗng nhiên xuất hiện, hắn ta chứng đạo thành đế, thôn phệ vũ trụ song đạo, thôn phệ Ngôi Sao Thời Quang, thôn phệ thiên ý Bán Đế Lý Hạo, thôn phệ Nhị Miêu, thôn phệ huyết đao, thôn phệ Hồng Nguyệt Đế Tôn, thôn phệ thế giới Ngân Nguyệt…
Dù không bằng Thương Đế thì cũng không phải là Đế Tôn bình thường, khi đó, Hỗn Độn to lớn, đi đâu chẳng được?
Du tẩu Hỗn Độn, có lẽ còn có cơ duyên lớn hơn đang chờ đợi mình!
Về Tân Võ nhận sai?
Chương 2274: Cùng chơi 2
Không nói loại người như Nhân Vương có thể buông tha mình hay không, xem như thật sự không giết mình, mình cũng sẽ bị xem như tử tù, không giết sạch cường địch, mình còn có cơ hội nào sao?
Vậy bước vào Đế Tôn đỉnh cấp thì không làm, lại đánh cược Nhân Vương nhân từ… vị đệ đệ này của mình quá ngu xuẩn!
Mặc dù trước đó đã bị Ngôi Sao Thời Quang này làm rối loạn kế hoạch.
Thế nhưng… ta vẫn chưa thất bại!
Mình bây giờ, vẫn là sự tồn tại vô địch!
Dù bản tôn Hồng Nguyệt Đế Tôn xuất hiện, mình cũng có thể đánh một trận, vì sao phải nhận sai?
Ta không sai!
Huống chi… vũ trụ thực đạo hội tụ Hỗn Độn Trường Hà, vạn đạo trường hà, đang được chấp chưởng ở trong tay mình, mình sai chỗ nào?
Hắn ta không hề quan tâm tới Thiên Cực, không hề quan tâm tới Nhị Miêu, cũng không hề để ý tới Cửu sư trưởng.
Những người này, trong mắt hắn ta kỳ thật chả là cái thá gì.
Ngay cả Lý Hạo, hắn ta cũng không đặt vào mắt.
Bao gồm cả tên phế vật Trịnh Vũ, cho tới nay đều tự cho là đúng, trên thực tế chỉ là không thèm để ý thôi, thứ hắn ta chờ là vũ trụ đại đạo hiển hiện, chỉ chờ cơ hội lớn hơn, cơ hội một bước lên trời!
Hắn ta chờ được rồi!
Vốn mọi thứ đang ở trước mắt, nhưng đã bị phá hủy bởi Lý Hạo, không, thật ra là bị phá hủy bởi Ngôi Sao Thời Quang.
Ngôi sao này, bởi vì tò mò, bởi vì nghi hoặc, cung cấp vô số lực lượng thời gian cho Lý Hạo nên mới khiến Thương Đế xuất hiện tới đây, nếu không… dựa vào sự cường đại của Thương Đế, Lý Hạo triệu hoán Nhị Miêu qua… vậy chờ chết đi!
Phản phệ khiến hắn trực tiếp chết già!
Càng như vậy thì càng chứng minh, tiềm lực của ngôi sao này rất lớn, mặc dù bây giờ còn chưa đủ gánh chịu Thương Đế tới đây, nhưng vũ trụ đại đạo mới sinh ra không lâu, điều này cho thấy, tiềm lực của ngôi sao này là vô hạn!
Hắn ta vừa tiếp tục thôn phệ lực lượng của Trịnh Vũ, vừa bắt đầu dung hợp Hỗn Độn Trường Hà, cũng không chậm trễ, hơn nữa, bản nhân cũng đi thẳng đến chỗ ngôi sao.
Thừa dịp ngôi sao này còn yếu ớt, vẫn có thể bắt lấy.
Chờ tới khi cường đại… dù là hắn ta thì cũng không có cơ hội để bắt được.
Khí tức cường đại, bao phủ toàn bộ Ngân Nguyệt.
Sau lưng, kiếm của hắn ta trong nháy mắt hiển hiện, một kiếm đánh tới hư không, hư không nén lại, Ngôi Sao Thời Quang vốn đang trốn chạy, giờ phút này, dưới một kiếm này, tựa như vượt qua thiên sơn vạn thủy, càng ngày càng gần hắn ta!
Mà lúc này, Lý Hạo còn đang khó khăn dung hợp Ngôi Sao Thời Quang, hắn cũng rất bất đắc dĩ.
Quá mạnh!
Mạnh hơn tưởng tượng nhiều, dung hợp được rất khó, đây là vì lúc trước triệu hoán Thương Đế đã tiêu hao rất lớn, nếu không tiêu hao một lần để triệu hoán Thương Đế, e rằng sẽ không có biện pháp dung hợp.
Hiện tại, ít nhất còn có một chút cơ hội.
Nhưng… khi nhìn thấy Lý Đạo Hằng ngăn cản ở trước mặt, Lý Hạo không kìm được, có chút phẫn nộ, có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Trịnh Vũ, không phải ngươi muốn cản trở sao? Ngươi không phải tính kế 100 000 năm sao? Ngươi không hềcó biện pháp gì à? Cứ để hắn thôn phệ ngươi như thế?”
Gia hỏa này, không phải tràn đầy tự tin sao?
Sao lại lập tức chán nản rồi!
Ngươi phản kháng đi chứ!
Hắn ta thôn phệ ngươi, ngươi thôn phệ lại hắn đi chứ!
Trịnh Vũ bị Lý Đạo Hằng thôn phệ ở trong tay, cơ thể cơ hồ trở thành da bọc xương, có chút thê lương cười: “Đối với ngươi thì ta thắng, hay là hắn thắng, không phải như nhau sao?”
Y hình như đã từ bỏ giãy dụa, có chút thống khổ, có chút tuyệt vọng: “Đạo Kiếm, Địa Phúc Kiếm, đều là quân cờ hắn lừa dối ta… đáng tiếc, ta thật sự cho rằng hắn đã chuyển thế trùng sinh! Thậm chí… tiểu tử Phong Vân các lúc trước mà ngươi giết còn là quân cờ mà hắn lừa dối ta, để cho ta nghĩ lầm… chuyển thế trùng sinh, có thể làm được!”
Y ho khan, máy tươi chảy ra, có chút tiếc nuối: “Bài dân ca… thật sự không phải do ta truyền bá… là hắn… tự mình truyền bá! Ta đang nghĩ, truyền ra bài dân ca này, có phải cho thấy, hắn đang bị ta kéo chân, không có cách nào khác, cho nên… đành phải truyền bài dân ca này, xả giận một phen…”
Y từng tự mình hỏi mình, chính mình nói với chính mình, bài dân ca này, không phải ta truyền.
Chắc chắn là Lý Đạo Hằng làm!
Hiện tại có vẻ là do Lý Đạo Hằng truyền, chính là muốn lừa dối y, ngươi kéo chân sau của ta, để cho mình bất tri bất giác mắc mưu hắn ta.
Vụt!
Trường kiếm phá không, Lý Đạo Hằng hoàn toàn không nói gì cả, mặc cho Trịnh Vũ muốn nói gì nói.
Giờ phút này, hắn ta muốn chém giết Lý Hạo, cướp đoạt ngôi sao.
Về phần chuyện khác… đều là hư ảo.
Trịnh Vũ, chỉ là một tên gia hỏa không là thá gì trên con đường đạt được những thứ hắn ta muốn, những năm này, đấu pháp với y cũng chỉ như tìm việc vui, một mình quá nhàm chán, có Trịnh Vũ thì 100 000 năm này cũng không quá tịch mịch.
Ngôi Sao Thời Quang lấp lóe, bốn phương tám hướng, hiện ra từng đạo kiếm võng!
Lúc này, Thiên Cực phía xa nhìn thoáng qua Nhị Miêu, mở miệng: “Ta qua bên kia hỗ trợ… ngươi đừng làm loạn, hắn không dám giết ngươi!”
Con mắt Nhị Miêu chớp chớp, mang theo vẻ hiếu kỳ đối với thế giới mới, nhìn chung quanh một lần, gật đầu, rất nhu thuận.
Không có vẻ giảo hoạt như Thương Đế, nhiều hơn một chút chất phác.
Thiên Cực thấy thế thì cũng không nhiều lời, nhanh chóng nâng đao giết ra, tuy tên kia mạnh, nhưng mình cũng không phải dạng vừa, bây giờ Nhị Miêu đã khôi phục, mình cũng bớt đi một chuyện khúc mắc.
Chương 2275: Cùng chơi 3
Cùng lúc đó.
Hỗn Độn Trường Hà bị Lý Đạo Hằng nắm trong tay đang kịch liệt giãy dụa, khuôn mặt Hồng Nhất Đường hiển hiện, mang theo một chút thống khổ, gã khó mà chạy thoát, giờ phút này, nửa trường hà đều đã tràn vào cơ thể của Lý Đạo Hằng.
Bị hắn ta thôn phệ!
Tiếp tục như thế, gã rất nhanh sẽ hóa thành một phần của Lý Đạo Hằng vĩnh viễn.
Gã vốn nghĩ có thể giúp Lý Hạo một tay, bây giờ lại trở thành tài nguyên để Lý Đạo Hằng cường đại hơn.
Mà giờ khắc này, Trịnh Vũ cũng lộ vẻ thống khổ, nhìn thoáng qua gã, bỗng nhiên, ánh mắt lộ ra một chút ý cười, Hồng Nhất Đường thổn thức, lúc này rồi mà ngươi còn cười cái gì?
Trịnh Vũ từ khi bị Lý Đạo Hằng bám vào thôn phệ thì cơ hồ đã không còn lực phản kháng, một vị Bán Đế đỉnh cấp, thế mà không thể phản kháng, hiển nhiên là đã bị thẩm thấu quá sâu, bởi vì sự tham lam của chính y, vẫn luôn thử dung hợp Lý Đạo Hằng, nhưng lại bị người ta thẩm thấu.
Giờ phút này, Trịnh Vũ vô lực nhìn gã, bắt đầu mỉm cười.
Nụ cười trong im lặng!
Lý Đạo Hằng đang thi triển vô thượng kiếm ý, bao phủ thiên địa, muốn vây khốn Lý Hạo và Ngôi Sao Thời Quang, hắn ta đã không thèm để ý hai người trong tay, cũng chỉ là bại tướng dưới tay mà thôi!
Giờ khắc này, trong đầu Hồng Nhất Đường lại nổi lên giọng nói của Trịnh Vũ, mang theo một chút ngoan lệ, một chút không cam lòng: “Ta không thể chơi thắng hắn! Nhưng hắn… cũng đừng hòng tuỳ tiện chơi thắng ta!”
“Không được cho hắn cơ hội dung hợp hư thực… hắn sẽ không đáng sợ như vậy nữa! Nếu hắn thật sự có thể tuỳ tiện thắng ta thì đã sớm giết ta!”
“Mặc dù ta không nhìn thấu hắn… nhưng cũng có chút hoài nghi… đương nhiên, nói những lời này đã trễ… đợi chút nữa… tìm cơ hội chạy trốn!”
Vẻ mặt Trịnh Vũ tươi cười, cũng không phải là đột nhiên có lương tâm.
Chỉ là không nguyện ý để Lý Đạo Hằng dễ dàng chiến thắng, nếu ta không thể thắng ngươi… ngươi cũng đừng hòng dễ dàng thắng ta!
Đấu pháp 100 000 năm, ngươi coi ta là quân cờ, thật sự cho rằng ngươi mạnh hơn ta sao?
Hồng Nhất Đường hơi kinh ngạc trong lòng.
Vào thời khắc này, Lý Đạo Hằng đang vây giết Lý Hạo, bỗng nhiên trong lòng khẽ nhúc nhích, cúi đầu nhìn thoáng qua Trịnh Vũ, Trịnh Vũ nở nụ cười xán lạn.
Đúng vào lúc này, phía sau, một đao của Thiên Cực đánh tới!
Lý Đạo Hằng cảm thấy có hơi không ổn, nhưng lúc này, Thiên Cực đã xuất đao, cũng không yếu, hắn ta cũng không nghĩ được nhiều, quay đầu giết ra một kiếm!
Trịnh Vũ cười, chờ khoảng khắc này đã lâu!
Bỗng nhiên, một hư ảnh ngôi sao hiển hiện trong cơ thể Lý Đạo Hằng, có chút chấn động một cái, đó là ngôi sao hư đạo lúc trước Trịnh Vũ dung hợp vũ trụ hư đạo.
Trong chớp nhoáng, cái này tinh thần hư đạo, chợt bộc phát ra vô số tinh quang!
Trong đó, có vài ngôi sao lập tức trổ hết tài năng từ trong vô số ngôi sao, trong nháy mắt hiển hiện, nơi xa, Càn Vô Lượng đang trấn áp cổ thành đột nhiên biến sắc, ngay trong nháy mắt, một cỗ lực lượng ngập trời hiện ra từ trong cơ thể hắn ta!
trong cơ thể Lý Đạo Hằng, mấy ngôi sao kia lập tức lóe ra quang mang cường hãn vô biên!
Trịnh Vũ cười ha ha: “Chúng ta cùng chơi nào!”
Ầm!
Trong nháy mắt, các ngôi sao hư đạo dung nhập bên trong đó lần lượt nổ tung, nơi xa, khí tức Càn Vô Lượng trong nháy mắt tăng vọt, nhục thân lại theo không kịp, trong nháy mắt nổ tung, nhưng lại không chết.
Một cỗ tinh thần lực mênh mông hiện lên ở nơi ban đầu, Càn Vô Lượng hóa thành nhân hình, mang theo một chút chấn động!
Chuyện gì vậy?
Hắn ta từng xâm nhập vũ trụ hư đạo, cũng là vì dò xét hư thực ở vũ trụ hư đạo, nhưng hắn ta vẫn luôn vô cùng khiêm tốn, sợ bị Lý Đạo Hằng hoặc là Trịnh Vũ phát hiện, cho nên, vẫn không dám động đậy.
Nhưng hôm nay… nhìn tình huống này, Trịnh Vũ kỳ thật đã sớm phát hiện, chỉ là luôn giữ lại không hề quan tâm.
Mặc kệ là vì đề phòng Lý Hạo, hay là vì đề phòng Lý Đạo Hằng, y đã dung nhập mấy ngôi sao này vào nơi sâu trong tinh hà của mình, giấu ở chỗ sâu, giờ phút này lại lập tức rút ra hết toàn bộ lực lượng tinh hà, dung nhập bên trong mấy ngôi sao này.
Y cười ha ha: “Thứ này là ta chuẩn bị cho Lý Hạo… kết quả… ngươi lại chiếm mất!”
Lý Hạo muốn dung vũ trụ hư đạo, y cũng muốn dung vũ trụ thực đạo.
Lý Hạo có lẽ đã để lại bẫy rập gì đó ở vũ trụ thực đạo, ngăn cản y, mà y cũng muốn lưu lại chút chuyện kinh hỉ cho Lý Hạo, nếu chiến bại, thật sự không bằng Lý Hạo, Lý Hạo nuốt vũ trụ hư đạo, y cũng sẽ làm như thế.
Dung nhập lực lượng hư đạo vào trong cơ thể Càn Vô Lượng.
Để gia hỏa có dã tâm bừng bừng này, tự mình lựa chọn, là lựa chọn bị Lý Hạo thôn phệ, hay là lựa chọn phản kháng… có lẽ cũng rất thú vị!
Kết quả, Lý Hạo nhường lại vũ trụ thực đạo, hắn không nói đùa.
Ngược lại là Lý Đạo Hằng, thôn phệ vũ trụ hư đạo của y.
Ầm ầm!
Tinh hà vỡ nát, mấy ngôi sao trốn chạy, trùng hợp trường đao chém xuống, Lý Đạo Hằng kêu lên một tiếng đau đớn, khẽ nhíu mày, hừ lạnh một tiếng: “Ngu xuẩn!”
Hiển nhiên, đây là sự chuẩn bị của Trịnh Vũ nếu y thất bại.
Nhưng theo Lý Đạo Hằng, nếu đã làm thì không nên nghĩ tới thất bại, nghĩ tới thất bại thì chắc chắn sẽ thất bại.
Cho nên, hắn ta sẽ không nghĩ tới những chuyện này.
Kết quả, Trịnh Vũ không phải hắn ta, Trịnh Vũ vẫn đang nghĩ, nếu thất bại, vậy nên làm như thế nào?
Giờ khắc này, y đã có đáp án.
Nếu thất bại… ta cũng muốn gây chuyện cho Lý Hạo, thành toàn kẻ dã tâm như Càn Vô Lượng, để hắn ta chấp chưởng lực lượng vũ trụ hư đạo, để hắn ta có địa vị ngang với Lý Hạo!
Bây giờ, không thể khiến Lý Hạo buồn nôn.
Thế nhưng, lại có thế khiến Lý Đạo Hằng buồn nôn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt] Người Giải Mã Tử Thi [Pháp Y Tần Minh Hệ Liệt]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Nguoi-Giai-Ma-Tu-Thi-Phap-Y-Tan-Minh-He-Liet-Audio-Truyen.jpg)

