[Dịch] Tinh Môn
Tập 448 : Nhảy ra ngoài 4 (c2236-c2240)
❮ sautiếp ❯Chương 2236: Nhảy ra ngoài 4
Lý Hạo lại vuốt cằm: “Khó mà nói, ta đã từng xem trong sách, Nhân Vương Tân Võ… đích xác cực kỳ khuyết thiếu cảm nhận phương hướng, thời kỳ nhỏ yếu vẫn lạc đường, nhưng có phải là thật sự lạc đường, chỉ là muốn hỏi thăm đường… kết quả khiến các ngươi hiểu lầm rồi?”
Hồng Nguyệt Đế Tôn khịt mũi coi thường, hoàn toàn không coi ra gì.
Lừa gạt ai đấy!
Thế Giới Chi Chủ một phương, Hỗn Độn đích xác rất phức tạp, nhưng dễ dàng lạc đường, hết lần này tới lần khác không tìm thấy vũ trụ nhà mình, nhưng lại tìm tới nhà khác… ai mà tin?
Hai người cứ nói mấy chuyện phiếm như vậy.
Bỗng nhiên, Hồng Nguyệt Đế Tôn trầm giọng nói: “Ngươi đang làm gì?”
Năng lượng bốn phía tựa như vòi rồng, bắt đầu hội tụ tới chỗ Lý Hạo.
Trên đỉnh đầu Lý Hạo thậm chí tạo thành cơn bão năng lượng, đang quét sạch thiên địa.
Đây là tu luyện sao?
Bán Đế tu luyện, cũng không xảy ra động tĩnh lớn như vậy?
Hắn đang làm gì?
Lý Hạo khẽ cười: “Không có gì, chỉ tu luyện mà thôi! Chỉ là động tĩnh lớn một chút… Đế Tôn không để ý chứ? Đúng rồi, mạo muội hỏi một câu, phân thân Đế Tôn chính là lực lượng Hồng Nguyệt tạo thành, vì sao tiến vào vũ trụ hư đạo nhiều ngày như vậy còn chưa bị đánh chết?”
“Chẳng lẽ vũ trụ hư đạo không có đại đạo lôi đình?”
Hồng Nguyệt Đế Tôn không có tâm tư phản ứng hắn, giờ phút này, dò xét bốn phía, trong mắt hơi nghi hoặc, lại nhìn trên không, tám thành xây dựng phong ấn cũng có chút cảm giác rung chuyển.
Người này lại nảy ra chuyện yêu thiêu thân gì đây?
Lý Hạo thấy gã không để ý tới chính mình thì bỗng nhiên trở mặt: “Tra hỏi ngươi, ngươi cũng không trả lời, vậy cần ngươi làm gì!”
Ầm!
Một chưởng vỗ xuống, chiếu ảnh không hề có thực lực gì, trong nháy mắt bị hắn đập nát.
Tốc độ trở mặt nhanh không cách nào tưởng tượng!
Hư ảnh Hồng Nguyệt Đế Tôn trong nháy mắt vỡ nát, mang theo một chút phẫn nộ, một chút nổi nóng, thứ hỗn đản này, không trả lời một câu thì đã đập nát, đáng giận!
Hơn nữa, hắn đến cùng đang làm gì?
Lý Hạo cũng không có tâm tư nói chuyện phiếm với gã.
Giờ khắc này, thế giới tinh thần dao động kịch liệt, các ngôi sao bắt đầu rung động, từng ngôi sao đạo mạch trong cơ thể cũng đang kịch liệt rung động, muốn bắt đầu dung hợp!
Lúc này, trong cơ thể Lý Hạo, một ngôi sao chậm rãi hiển hiện, trong nháy mắt hóa thành Cự Long.
Cự Long xoay quanh!
Con Cự Long này lập tức chui vào thế giới Tinh Thần Hải, chui vào từ chỗ mi tâm.
Trong bảy đại chủ thành.
Có người đã nhìn thấy, nhưng lại không hiểu, có người biết một chút tình huống, ví dụ như Lâm Hồng Ngọc, đột nhiên có hơi lo lắng.
Trong Tinh Thần Hải.
Con Cự Long kia chui vào, bắt đầu bay lượn, toàn bộ thế giới Tinh Thần Hải lập tức bắt đầu quay cuồng kịch liệt.
Long trời lở đất!
180 ngôi sao điên cuồng rung động, Cự Long kia giống như cũng đang tìm kiếm ngôi sao thích hợp, tiến hành khép lại, bỗng nhiên, nó khóa chặt một ngôi sao, bây tới chỗ ngôi sao kia.
Cự Long trong nháy mắt chui vào… ầm!
Giờ khắc này, giống như thiên băng địa liệt, toàn bộ thế giới Tinh Thần Hải đều điên cuồng rung động, vô số lực lượng tinh thần, lực lượng khí huyết, lực lượng tân đạo, lực lượng thế, đang điên cuồng khơi dậy!
Hư thực tương hợp, tựa như là một lần biến động vô cùng to lớn!
Toàn bộ thế giới giống như đều đang rung động, đây là ngôi sao thứ nhất mà thôi, hơn nữa, hư đạo và thực đạo của Lý Hạo đều không phải ở trong vũ trụ đại đạo chính thức, có thể nghĩ tới vũ trụ đại đạo chân chính, khi hư thực dung hợp, đến cùng có bao nhiêu đáng sợ.
Mà thiên địa đại đạo, giờ khắc này, dường như có chút biến hóa.
Toàn bộ Ngân Nguyệt, giống như đều hứng chịu ảnh hưởng.
Ở trong thiên địa, lại mở Nhục Thân Thiên Địa… Đây chính là lựa chọn của Lý Hạo, nhưng như thế thì cũng mang đến cho thiên địa một chút cảm giác uy hiếp.
Đùng!
Không trung, dường như đang hội tụ ra vô số lôi đình.
Nơi xa xôi, hình như có thiên ý bắt đầu quay cuồng.
Giờ khắc này, bốn phương tám hướng đều có một chút động tĩnh.
Bên trong vũ trụ hư đạo.
Bỗng nhiên, vũ trụ hư đạo chấn động một cái, sau một khắc, thanh âm Lý Đạo Hằng vang lên, mang theo một chút nghi hoặc và tức giận: “Ai đang rung chuyển vũ trụ!”
Trong nháy mắt, hai bóng người hiển hiện.
Trịnh Vũ nhìn về phía tứ phương, giờ phút này, toàn bộ vũ trụ hư đạo giống như xảy ra chút thay đổi, có chút rung động, động tĩnh không lớn, nhưng đây là vũ trụ đại đạo, không có tình huống đặc biệt thì sao lại bạo động?
Y khẽ nhíu mày, cũng không lên tiếng.
Mà phân thân Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng nhanh chóng hiển hiện, không nói một lời, chỉ lặng yên suy nghĩ.
Vũ trụ thực đạo.
Trường hà dao động, một người hiển hiện, nhìn về phía nơi xa, giờ khắc này, một ngôi sao nào đó xuất hiện, nhưng lại giống như cảm giác không sâu, động tĩnh không tính quá lớn, hiển hiện trong nháy mắt lại biến mất không thấy.
Đại Ly.
Thiên Cực nhìn về phía nơi xa, khẽ nhíu mày, thầm mắng một tiếng, lại đang làm gì nữa vậy?
Nhìn lại Đại Ly Vương cách đó không xa, giờ phút này, Đại Ly Vương đang vung vẩy nắm đấm, giống như muốn chuẩn bị làm chuyện gì đó, hắn ta không kìm được mở miệng trầm giọng nói: “Bắc Võ, ngươi đang làm cái gì vậy?”
Đại Ly Vương cũng không quay đầu lại nói: “Tu luyện!”
Luyện cái rắm!
Ngươi huy quyền thì coi như tu luyện?
“Trước đây ngươi gặp Lý Hạo, hắn có nói đối phó mấy tên kia như thế nào không?”
“Nói, binh đến tướng ngăn, nước đến đất chặn!”
Nói nhảm!
Thiên Cực cũng không hỏi hắn ta nữa, chỉ là mang theo một chút hồ nghi, không ngừng nhìn lại phương hướng Ngân Thành, tạo ra động tĩnh lớn như vậy, không thể an tĩnh mấy ngày sao?
Có để cho người an tĩnh hay không hả!
Một ngôi sao dung hợp với Cự Long.
Động tĩnh cực lớn!
Lý Hạo cũng không nghĩ tới, chỉ là một ngôi sao dung hợp lẫn nhau thôi, thế mà lại gây nên phản ứng dây chuyền lớn như vậy, mấu chốt là… lôi đình này ở đâu ra?
Giờ phút này, mây đen che trời trên không trung.
Lôi đình khổng lồ hội tụ đến, chuyện này khiến Lý Hạo không thể nào hiểu được.
Ta làm gì rồi?
Lôi đình thiên địa này, nếu không phải thiên ý hình thành thì là đại đạo hình thành.
Thiên ý dám trêu chọc ta?
Đại đạo lôi đình lại là tràn lan ra đến bên ngoài?
Đây là ý đại đạo muốn giết chết ta?
Cổ quái!
Hay là nói, lôi đình này, không biết từ đâu xuất hiện?
Mang theo vô số nghi hoặc, hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, khẽ nhíu mày, ta cũng không ngờ còn sinh ra lôi đình.
Mà nơi xa, giờ phút này, Trương An lại thì thào một tiếng: “Đại kiếp Đế Tôn?”
Vì sao, có chút giống như khi đại kiếp Đế Tôn?
Không đến mức đó chứ!
Đừng nói bây giờ ở trong Ngân Nguyệt có đại kiếp Đế Tôn hay không, cho dù có, cũng không tới phiên Lý Hạo… đương nhiên, lôi đình này hình như không mạnh, không phải đại kiếp Đế Tôn, không phải loại trong nháy mắt hiển hiện vô số lôi đình, tùy ý một đạo đều có thể diệt sát Thiên Vương.
Nhưng lúc này đây… hình như chỉ mới bắt đầu thôi!
Chương 2237: Nhảy ra ngoài 5
Lý Hạo, đến cùng đang làm cái gì?
Ông phát hiện, mình cũng không cách nào nhìn thấu Lý Hạo.
Lôi đình bắt đầu hội tụ, nhưng cũng không đáp xuống, chỉ là mây đen che trời, để cho người ta có chút hoảng hốt.
Lý Hạo không để ý, tiếp tục hợp nhất đạo mạch.
Lại một con Cự Long bay ra, chui vào trong đầu, bắt đầu tìm kiếm ngôi sao hợp nhất tiếp theo, mà giờ khắc này, lôi đình càng ngày càng nhiều.
Những lôi đình này cũng không phải là thiên ý hình thành.
Cùng lúc đó.
Trong phong ấn.
Hồng Nguyệt Đế Tôn biến sắc, cánh cửa Huyết Nguyệt màu đỏ trên đỉnh đầu hắn, đạo tinh quang kia chói sáng cửa, giờ phút này, giống như bị thứ gì xuyên thấu, từng đạo lực lượng lôi đình xen lẫn một chút Hỗn Độn, từ bên ngoài tràn vào!
Trong lòng của gã chấn động kịch liệt, không cần nghĩ ngợi, đi thẳng đến trên không!
Tinh Môn mở rồi sao?
Vậy ta phải chăng có thể đột phá phong ấn, từ Tinh Môn rời đi trước, khôi phục lại một chút thực lực, trở về, đánh vỡ phong ấn!
Gã vừa chạm vào thì… ầm!
Lôi đình nổ tung khi gã bay lên, phía dưới, phong ấn rung động, phía trên, Tinh Môn lấp lóe quang huy, ngăn cản gã, thậm chí bộc phát ra từng đạo lôi đình diệt thế cực kỳ cường hãn!
Rầm!
Hồng Nguyệt Đế Tôn bị nổ trúng có chút da tróc thịt bong, phẫn nộ hét: “Vì sao?”
Vì sao có sức mạnh tràn vào, mà mình không cách nào ra ngoài được?
Vì sao?
Hơn nữa, những lực lượng này… lực lượng lôi đình, vì sao bỗng nhiên sẽ từ ngoại giới chui vào thế giới Ngân Nguyệt, ai đưa tới?
Đại kiếp Đế Tôn?
Sao lại thế!
Trịnh Vũ cũng tốt, Lý Đạo Hằng cũng tốt, đều không có trở thành Đế Tôn, mà Lý Hạo… vừa mới nãy mình nhìn thấy, đối phương cũng chỉ tới chiến lực Hợp Đạo ngũ trọng, cách Đế Tôn vẫn còn xa!
Gã chỉ có thể trơ mắt nhìn, những lực lượng kia như đi vào chốn không người, thẩm thấu phong ấn, rơi xuống.
“Lý Hạo…”
Thì thào một tiếng, gã cũng có chút nghi hoặc và chấn động, Lý Hạo đang làm cái gì, thế mà dẫn tới lực lượng lôi đình ngoại giới tràn vào, đây là muốn diệt sát Lý Hạo sao?
Hỗn Độn có lôi kiếp!
Chuyện này, gã biết.
Nhưng gã chưa từng nhìn thấy, nghe nói, trong Hỗn Độn có lôi kiếp tồn tại, thường thường sẽ bị một chút tồn tại đỉnh cấp dụ phát ra, cụ thể là vì sao xuất hiện thì gã vẫn chưa từng tiếp xúc đến cấp bậc kia.
Có thể là ngộ đạo, dẫn tới Hỗn Độn cộng minh.
Có thể là làm chuyện đại nghịch bất đạo gì đó, Hỗn Độn ngứa mắt.
Cũng có thể là nguyên nhân khác…
Nhưng Lý Hạo, người ở Ngân Nguyệt, hắn có thể làm gì?
Ngân Nguyệt, là một tiểu thế giới bị phong bế.
Đương nhiên, lực lượng lôi đình thời khắc này rất yếu, Hồng Nguyệt Đế Tôn cảm giác một chút, lôi đình tràn vào đây đều rất rất yếu, thẩm thấu xuống dưới còn yếu hơn, căng hết cỡ chỉ có thể giết Thánh Nhân, đó là còn đánh giá cao.
“Cổ quái!”
Nhưng dần dần, những này lực lượng lôi đình này càng ngày càng nồng đậm, bắt đầu không ngừng thẩm thấu, không ngừng tăng cường.
Lý Hạo phía dưới không ngừng sát nhập ngôi sao.
Một ngôi sao, hai ngôi sao, ba ngôi sao…
Khí tức trên thân cũng dần dần bắt đầu hỗn tạp cường đại lên.
Mây đen trên đỉnh đầu cũng càng lúc càng lớn, Lý Hạo trong lòng khẽ nhúc nhích, bỗng nhiên, trước mặt hiển hiện phó giám Phong Vân Bảo Giám, mở ra màn trời lần nữa.
“Dân chúng đại lục Hạo Tinh không cần lo lắng! Lần trước vũ trụ đại đạo giáng lâm thất bại… lần này, ta muốn để vũ trụ đại đạo, thôn phệ đại lục Hạo Tinh, nếu không cách nào giáng lâm, vậy thì chủ động tiến vào, chiếm đoạt thiên địa! Để hàng tỷ tu sĩ, người người có thể cách gần ngộ đạo…”
Mây đen vốn đang không ngừng khuếch tán, thiên địa rung động, mọi người rất nghi hoặc, cũng suy đoán Lý Hạo lại làm cái gì.
Giờ phút này, nghe thấy hắn nói thế thì mọi người đều an tâm.
Thì ra là thế!
Đã ngươi không đến, vậy ta sẽ đi.
Thôn phệ đại lục Hạo Tinh?
Có thể chứ?
Ai biết được!
Giờ khắc này, vũ trụ đại đạo, trong nháy mắt vỡ ra, một dòng sông dài dao động trong vũ trụ đại đạo, sóng lớn cuồn cuộn, thanh âm Lý Hạo lại nổi lên: “Không cần để ý, trường hà dung thiên địa, ta thử chiếm đoạt thế giới Ngân Nguyệt, để cho người Ngân Nguyệt ta, người người trở thành đạo dân! Đại đạo chi dân! Cái gì thiên ý, Bán Đế, Đế Tôn, đều không thể quấy nhiễu con dân Ngân Nguyệt ta nữa!”
Hư không, lôi đình càng ngày càng nồng đậm.
Thanh âm Lý Hạo lại vang lên: “Xem ra, Thương Thiên không dung, thiên địa không dung, thế giới không dung ta chiếm đoạt Ngân Nguyệt… nhưng ta Lý Hạo, nhất định phải làm người nghịch thiên!”
Thanh âm hắn lạnh lùng, truyền vang thiên địa.
Khiến nọi người cực kỳ chấn động.
Thiên địa không dung sao?
Đại đạo giáng lâm không thể thành công, Lý Hạo quay đầu đã muốn chiếm đoạt thiên địa?
Ngay một khắc này, nơi xa, một vầng mặt trăng hiển hiện, sau một khắc, lại thêm một mặt trăng, trọn vẹn hai mặt trăng, một vị là Nữ Vương, một vị là Nguyệt Thần sau mấy lần không chết, giờ phút này, đều có chút kinh ngạc.
Lý Hạo muốn chiếm đoạt thiên địa?
Đáng chết!
Dù là Nữ Vương, giờ phút này cũng cảm giác được một chút, một khi thật bị đại đạo chiếm đoạt thiên địa Ngân Nguyệt… không nói những cái khác, hạch tâm ở đại địa Ngân Nguyệt, bản tôn Ngân Nguyệt, tất nhiên sẽ bị thương nặng!
Mà càng xa xôi, dường như có thiên ý quay cuồng!
Thiên ý, đó là cơ sở xây dựng thiên địa, một khi thiên địa bị thôn tính, lưu lại một lỗ thủng lớn, không có người, dù là thiên ý vẫn còn, nhưng khi đó, thiên ý còn gọi là thiên ý sao?
Rút củi dưới đáy nồi!
Tên khốn kiếp Lý Hạo này!
Đáng giận!
Lại thêm lôi đình trên không Ngân Thành, giờ khắc này, mọi người tin, không có cách nào không tin, động tĩnh lớn như vậy, tám chín phần mười là thật sự vì chiếm đoạt toàn bộ Ngân Nguyệt, lôi đình chi vân đều đã sắp lan tràn toàn bộ hành tỉnh Ngân Nguyệt, đáng sợ không gì sánh được.
Mà khí tức Lý Hạo cũng càng cường đại hơn!
Giờ phút này, hắn hóa thành cự nhân vạn trượng.
Từng luồng lực lượng Hỗn Độn, tràn lan ra từ trong cơ thể, tiếng Lý Hạo như hồng chung: “Lý Đạo Hằng, Trịnh Vũ, thiên ý… ta mặc kệ các ngươi như thế nào, ta chỉ cần vũ trụ thực đạo, chỉ cần đại lục Hạo Tinh!”
“Ta mang đi người của ta… sinh lão bệnh tử, đều trong vũ trụ đại đạo! Ngôi Sao Thời Quang cũng tốt, hay là thiên địa Ngân Nguyệt… đều là của các ngươi, ta nuốt vào đại lục Hạo Tinh thì sẽ phong bế vũ trụ đại đạo, từ nay về sau, các ngươi đấu với nhau… chúng ta nước giếng không phạm nước sông!”
Lý Hạo rất thành khẩn!
Thanh âm lần nữa truyền vang: “Các ngươi không cần mưu toan ngăn cản ta, một khi ngăn cản ta, ta chắc chắn phá vỡ phong ấn, để Đế Tôn xuất thủ! Hồng Nguyệt Đế Tôn, ta chỉ muốn đại lục một phương, muốn chỉ là vũ trụ thực đạo, không liên quan gì đến ngươi!”
Chương 2238: Nhảy ra ngoài 6
Giờ phút này, vũ trụ hư đạo chậm rãi vỡ ra.
Ba bóng người mơ hồ hiển hiện, cũng không đi tới đây.
Thanh âm Hồng Nguyệt Đế Tôn vang vọng đất trời, mang theo một chút ý cười: “Ngươi cứ tự tiện!”
Lý Hạo, muốn chiếm đoạt thiên địa?
Chuyện này với gã mà nói… đích xác không có gì tổn thất, thế nhưng, nếu thật sự thành công, Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng coi như sẽ không vui, thiên ý cũng không có khả năng đáp ứng.
Gia hỏa này, mỗi lần đều thích tạo ra chút động tĩnh!
Lần này là lớn nhất.
Chỉ là, gã vẫn còn có chút nghi hoặc, nhìn thoáng qua mây đen khổng lồ kia và lôi đình lấp lóe, có chút nhíu mày.
Chiếm đoạt thiên địa, sẽ nghênh đón lôi kiếp Hỗn Độn sao?
Là Đế Tôn, dù là chỉ là phân thân, nhãn lực cũng sẽ không quá kém, đây cũng là lôi kiếp từ trong Hỗn Độn thẩm thấu mà đến, mặc dù không phải đại kiếp Đế Tôn Tân Võ, nhưng uy lực cũng không yếu.
Chẳng lẽ, vũ trụ đại đạo chiếm đoạt thiên địa, là chuyện thiên địa không cho phép, Hỗn Độn không cho phép?
Hơi có vẻ cổ quái!
Nhưng lúc này, động tĩnh lớn như thế, hình như cũng chỉ có lời giải thích này, đó chính là Hỗn Độn không cho phép, đại đạo không cho phép, thiên địa cũng không cho phép!
Không cho phép chiếm đoạt Ngân Nguyệt!
Lại một ngôi sao dung hợp, thiên địa càng rung động hơn.
Thậm chí, trong lúc mơ hồ có tiếng thét chói tai truyền đến, đó là tiếng thét chói tai khi thiên ý không chịu nổi gánh nặng.
Không thể!
Cùng lúc đó, vũ trụ hư đạo hình như không ngừng đến gần, đang đến gần đại địa, dường như muốn rơi xuống nhân gian.
Vẻ mặt nam tử đeo kiếm lạnh nhạt.
Nuốt thiên địa?
Như vậy sao được!
Mấu chốt là… thoạt nhìn thì là đang nuốt thiên địa, nhưng vì sao… lại cảm thấy không quá giống?
Nơi xa, trên thân Lý Hạo vô cùng to lớn tràn lan ra lực lượng Hỗn Độn nhàn nhạt, loại lực lượng đó có chút khác với lực lượng Đại Đạo Trường Hà.
Vào thời khắc này, độ dung hợp ngôi sao của Lý Hạo lại tăng lên một chút.
Ầm!
Trên bầu trời, lôi đình càng thêm cường hãn, trong lúc mơ hồ đã có chút rục rịch, muốn đáp xuống nhân gian!
Nam tử đeo kiếm bỗng nhiên nói: “Hắn… thật sự đang nuốt thiên địa sao?”
Có chút không quá giống!
Trịnh Vũ cũng yên lặng quan sát, ánh mắt chớp động: “Còn bao lâu nữa?”
“Nửa giờ!”
Nam tử đeo kiếm nói khẽ: “Chuyện ta lo lắng hơn là, lôi đình này càng ngày càng mạnh… có thể xông phá Tinh Môn hay không? Lôi kiếp này hình như từ bên ngoài đến, cũng không phải là lôi đình trong Ngân Nguyệt!”
Nói rồi, hắn ta ngắm nhìn bốn phía, giống như đang nhìn cái gì đó.
Thiên ý… có lẽ sẽ đứng ngồi không yên!
Nếu Lý Hạo thành công thì thiên ý sẽ xong đời.
Trịnh Vũ bỗng nhiên nói: “Hay là để cho thiên ý đi xem thử trước…”
“Ngươi có thể khống chế thiên ý?”
“Ta nói là ngươi!”
“A!”
Hai người đối thoại một phen.
Vào thời khắc này, nơi xa, một bóng người hiển hiện, không ngừng tới gần Lý Hạo, dừng bước lại ở gần chỗ Lý Hạo, đứng lặng ở trung tâm đại lục, quát lạnh một tiếng: “Lý Hạo, còn không thu tay lại! Nếu ngươi thật sự muốn chiếm đoạt đại lục Thiên Tinh thì ta sẽ giết sạch Nhân tộc trong thiên địa này!”
Một cỗ lực lượng cường hãn, quét sạch tứ phương, thiên ý cuốn lên!
Giống như đang gầm thét!
Giờ phút này, trong bảy đại chủ thành, ánh mắt người nào đó lóe lên một cái, thấp giọng nói: “Thật đúng là hắn!”
Cửu hoàng tử Thiên Tinh!
Hoàng tử quá mức trẻ tuổi, đồ đệ Nam Quyền, từng vì tên gia hỏa này mà thiếu chút nữa đã trở mặt với võ sư Ngân Nguyệt.
Trong hư không, vẻ mặt Lý Hạo rất = lạnh nhạt.
Cửu hoàng tử?
Hắn nhìn về phía nơi xa, cười cười: “Không học thói tốt, lại bắt chước cái xấu!”
Nơi xa, khí tức Cửu hoàng tử cường hãn, cũng có chiến lực Hợp Đạo, cắn răng: “Lý Hạo! Thiên Tinh là của Giang gia ta, không phải của ngươi! Ngươi mê hoặc nhân tâm thì thôi đi, hiện tại còn muốn mang theo chục tỷ Nhân tộc chịu chết! Vũ trụ đại đạo, tấc đất cằn cỗi, một khi đại lục Thiên Tinh tiến vào nơi đó thì tất nhiên sẽ tử thương vô số! Ngươi thật là độc ác, vì hoàn thiện đại đạo của chính ngươi mà muốn giết mấy chục tỷ dân chúng sao?”
Giờ phút này, thiên hạ có chút chấn động.
Mà thanh âm Cửu hoàng tử lại vang lên: “Dân chúng Thiên Tinh, ta chính là người hoàng thất Thiên Tinh! Lý Hạo làm điều ngang ngược, người người oán trách, bây giờ lôi đình này, chính là đại kiếp muốn diệt hắn! Hắn có ngày hôm nay, toàn bộ là nhờ chư vị thờ phụng, chỉ cần cắt đứt thờ phụng, Lý Hạo không cách nào thành công… hắn mang bọn ta tiến vào vũ trụ đại đạo, vũ trụ đại đạo chính là Đạo Vực, không có một ngọn cỏ, sau khi tiến vào, cửu tử nhất sinh! Thiên hạ này, người phải chết tối thiểu có chín phần!”
Lời này vừa dứt, toàn bộ đại lục có chút xao động.
Giờ phút này, Lý Hạo bình tĩnh nói: “Giang gia mục nát không chịu nổi, nể mặt Nam Quyền sư thúc, ta đã tha chết cho ngươi, ngươi còn dám cấu kết thiên ý làm loạn, là cảm thấy Lý Hạo ta, không giết được ngươi sao?”
Cửu hoàng tử cắn răng: “Mặc dù phải chết thì ta cũng muốn vạch trần bộ mặt thật của ngươi! Lý Hạo, ngươi vì chứng đạo cho mình nên đã điên rồi! Ngươi dám nói, chiếm đoạt thiên địa, sẽ không chết người? Ngươi đây là đang tự chịu diệt vong! Ngươi nuốt thiên địa, thậm chí sẽ dẫn ra mấy vị Bán Đế và Đế Tôn… Lý Hạo, chỉ cần ngươi chết, thiên hạ thái bình, những cường giả này cũng sẽ không ra tay với người bình thường!”
Hắn ta ngẩng mặt lên trời nhìn về phía mấy vị kia cường giả đỉnh cấp: “Trịnh tiền bối, Lý tiền bối… chư vị, có ý muốn diệt tuyệt thiên hạ sao?”
Trịnh Vũ cười, nhẹ giọng cười, thanh âm truyền vang thiên địa: “Làm sao lại thế? Nếu muốn giết thì đã sớm đồ diệt thiên địa, giết người bình thường, có tác dụng gì? Ai chưởng thiên hạ mà không cần dân thường, nếu không, thiên địa còn tính là thiên địa sao? Thế giới cũng không phải thế giới!”
“Đã nghe rõ chưa?”
Tiếng Cửu hoàng tử phóng đại, chấn động giữa thiên địa.
“Lý Hạo, tên ma đầu nhà ngươi! Vì tâm tư của bản thân mà hi sinh chục tỷ thương sinh thiên hạ… ngươi còn có mặt mũi nào chấp chưởng vạn đạo thiên hạ?”
Thiên ý chấn động, thậm chí quét sạch thiên địa, ảnh hưởng lòng người.
Điểm này là sở trường của thiên ý.
Mà Lý Hạo chỉ yên lặng nhìn.
Cửu hoàng tử… chỉ sợ không phải là thiên ý duy nhất.
Thật thú vị!
Chương 2239: Đại trí nhược ngu? 1
Lý Hạo tựa như cự nhân Viễn Cổ.
Giờ phút này, hắn lơ lửng trên Ngân Thành, nghiêng nhìn Cửu hoàng tử, lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Luôn mồm nói Lý Hạo là ác nhân, là tội nhân.
Dẫn theo người trong thiên hạ chịu chết!
Đứng tại điểm cao đạo đức, chỉ trích Lý Hạo, không thể không nói, hắn ta thông minh hơn một số người lúc trước, hi vọng dùng thủ đoạn như vậ, bức hiếp Lý Hạo, từ bỏ thôn phệ thiên địa.
Nhưng việc đã đến nước này, sao dăm ba câu có thể thay đổi được?
“Ngày đó nể mặt Nam Quyền sư thúc, ta đã tha cho ngươi một mạng, ngươi không biết đội ơn, ngược lại cấu kết với thiên ý gây hỗn loạn, mê hoặc nhân tâm, tội không thể tha!”
“Bây giờ, Nam Quyền sư thúc đã đi… ngươi cũng nên đi theo ngài ấy rồi!”
Thanh âm Lý Hạo bình tĩnh.
Nơi xa, Cửu hoàng tử biến sắc, cắn răng, quát: “Lý Hạo! Cấu kết thiên ý? Buồn cười! Thiên địa này, vốn là do thiên ý chấp chưởng, người thuận thiên thì thịnh, người nghịch thiên sẽ bị tiêu diệt! Là ngươi đang nghịch thiên!”
“Về phần Hạ Dũng…”
Cửu hoàng tử nghiến răng nghiến lợi: “Thiên hạ vốn là của Giang gia ta, Giang gia ta nuôi hắn hai mươi năm, hắn không biết đội ơn, ngược lại phản chủ, Lý Hạo, ngươi không cảm thấy lời của ngươi nói rất buồn cười đúng không?”
Hắn ta không dám tới gần Lý Hạo, khi thấy Lý Hạo dường như muốn tới gần thì cắn răng gầm thét: “Ngươi dám tới đây thì ta sẽ để đại lục Thiên Tinh đắm chìm chung, cũng sẽ không thành toàn cho Lý Hạo ngươi, để cho ngươi mang theo bọn họ chịu chết!”
Lý Hạo lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Thật thú vị… ta mang theo mọi người đi thế giới đại đạo, chính là chịu chết, ngươi dùng thương sinh bức hiếp ta, ngược lại ngươi là chính nghĩa, nơi này, tất cả mọi người đều ở chỗ này.
Ta hỏi người trong thiên hạ, nguyện ý làm bạn của vị Cửu hoàng tử này, cùng nhau chịu chết không?”
“Không muốn!”
Núi kêu biển gầm, thiên băng địa liệt!
Trong chớp nhoáng, bỗng nhiên vang lên tiếng hô như núi lở.
Không còn là năm đó nữa…
Phát triển dân trí đã hơn một năm!
Toàn dân xoá nạn mù chữ, học tập tri thức, học tập Võ Đạo, thiên hạ đại hưng!
Dân chúng không còn như trong tưởng tượng lúc trước của Cửu hoàng tử!
Giờ khắc này, thân phận hoàng tử Giang gia của hắn ta không đáng giá nhắc tới, giờ khắc này, vô số người gầm thét: “Tru sát dư nghiệt phong kiến!”
“Tru sát dư nghiệt Giang gia!”
“Đánh ngã phong kiến!”
“…”
Tiếng rống như núi kêu biển gầm, vang vọng đất trời.
Còn tưởng rằng là năm đó sao?
Còn tưởng rằng toàn dân vẫn dưới thời đại thống trị của Giang gia à?
Đã sớm thay đổi rồi!
Giờ khắc này, gần Cửu hoàng tử thậm chí có mấy ngàn hơn vạn siêu năng, cầm trong tay binh khí, lao về phía hắn ta, đồng loạt gào thét: “Chém giết ác đồ, lấy lại thiên địa!”
Cửu hoàng tử biến sắc.
Thiên hạ, thật sự thay đổi rồi.
Thời đại người Giang gia vung tay hô hào thiên hạ đã sớm trôi qua.
Huống chi, còn trải qua thời đại Cửu Ti, đến hôm nay, Giang gia… đâu còn uy vọng gì.
Thay đổi trong vòng một năm này thậm chí vượt qua cả trăm năm.
Cửu hoàng tử còn muốn dùng thủ đoạn như vậy để điều khiển lòng người, quá mức lạc hậu, thậm chí giờ khắc này, màn trời khắp thiên hạ hiện ra vẻ mặt sợ hãi của hắn trước mắt người trong thiên hạ.
Xem đi… hắn ta là cái thá gì?
Mà giờ khắc này, thanh âm Lý Hạo vang vọng đất trời, mang theo một chút lạnh nhạt: “Ta không muốn chém tận giết tuyệt, quy củ của võ sư Ngân Nguyệt sẽ lưu lại một chút truyền thừa, dù trả thù cũng không quan trọng! Nhưng nếu ngươi không nói quy củ giang hồ… lại vũ nhục tiên liệt, vậy hôm nay, tội đáng chết!”
Vẻ mặt Cửu hoàng tử có chút thay đổi, đột nhiên cắn răng: “Ngươi dám! Lý Hạo, ta cho ngươi biết, những ngày qua, ngươi thật sự cho rằng ta không hề làm gì sao? Giang gia tồn tại nhiều năm như vậy, tích trữ vô số đạn pháo siêu năng, giờ phút này đã trải rộng toàn bộ đại lục Thiên Tinh, ngươi dám giết ta, ta sẽ đồng thời cho nổ tung, toàn bộ đại lục Thiên Tinh sẽ phải phát nổ!”
“Ngươi thật coi ta không biết hậu quả?”
“Ngươi dám giết ta thì vô số người sẽ cùng chết với ta, nổ tung đại lục, vạn dân chịu chết, muốn chết thì phải cùng chết!”
Hắn ta cao giọng gầm thét, dám ra đây thì tất nhiên đã có một chút chắc chắn.
Hắn ta sợ chết không?
Sợ!
Biết Lý Hạo rất cường đại, có thể giết chết hắn ta, dù có thiên ý duy trì cũng không được!
Cho nên, hắn ta cũng biết, có lẽ đây mới là thủ đoạn trói buộc Lý Hạo, ngươi giết ta, ta sẽ cho nổ đại lục Thiên Tinh!
Lý Hạo nghiêng đầu nhìn về phía Thánh Nhân ở vài toà thành lớn, sắc mặt một số người trắng bệch.
Nếu thật sự bị đối phương chôn xuống vô số siêu đạn pháo năng… vậy người ở chỗ này đều thất trách, chuyện lớn như vậy lại không người biết được, mà Cửu hoàng tử cũng là người mà Lý Hạo đã sớm an bài người khác theo dõi.
Đối phương lại vẫn thần không biết quỷ không hay chôn giấu vô số thuốc nổ dưới mặt đất đại lục… những người Lâm Hồng Ngọc, tất cả mọi người đều thất trách!
Chỗ phía xa, ánh mắt Cửu hoàng tử lộ ra vẻ vui mừng.
Một cảm xúc hưng phấn!
Vạn dân giúp ngươi tu đạo, nhưng Lý Hạo ngươi cũng có nhược điểm, ngươi cũng bị vạn dân hạn chế.
Lý Hạo kỳ thật rất muốn nói… ngươi cho nổ cũng được, nhưng tưởng tượng thì, được rồi, vậy rất có lỗi với Hồng sư thúc, nhất là bây giờ, Hồng sư thúc và vạn dân càng thêm liên hệ chặt chẽ với nhau, sẽ gặp nguy hiểm hơn.
Thật sự buông tay đồ sát, giết hết Ngân Nguyệt, Đại Đạo Trường Hà đều có thể sẽ đóng băng, đây cũng là lợi và hại nửa nọ nửa kia.
Giờ phút này, lôi đình hội tụ trên đỉnh đầu.
Trong Tinh Thần Hải, các ngôi sao vẫn còn tiếp tục dung hợp, nhưng vẫn chưa hoàn thành dung hợp, nói cách khác, kỳ thật chỉ là bắt đầu, đến bây giờ, cũng chỉ là vừa mới bắt đầu thôi.
Chỗ mấu chốt còn chưa tới.
Một tên tôm tép nhãi nhép đã muốn uy hiếp mình… thật sự là buồn cười.
Đây cũng là quân cờ các phương nhìn xem thử thủ đoạn của mình thôi.
“Thật đáng tiếc…”
Lý Hạo nhẹ giọng thở dài: “Ngày xưa, lần đầu tiên gặp ngươi, ngươi coi như phong độ nhẹ nhàng, thời điểm Giang gia hủy diệt, ta thấy ngươi chưa làm chuyện ác quá nhiều nên tha ngươi một mạng, lại không ngờ, ngươi không trân quý, cùng thiên ý chó má quấy nhiễu…”
Lý Hạo tươi cười xán lạn: “Vậy ta… sẽ thành toàn cho ngươi!”
Trong chớp nhoáng, một đầu Hỗn Độn Trường Hà hiển hiện, Lý Hạo trong nháy mắt hiện lên ở trên trường hà, dọc theo trường hà chảy xuôi, lập tức mất tại chỗ.
Vẻ mặt Cửu hoàng tử kịch biến, lần nữa gầm thét: “Ngươi dám… ngươi tới gần, ta lập tức phát nổ tất cả đạn pháo!”
Dù sao bây giờ hắn ta cũng chỉ là chiến lực Thánh Nhân.
Thế nhưng, hắn ta biết, Lý Hạo rất đáng sợ, Thánh Nhân thì sao?
Ở trước mặt Lý Hạo, Thiên Vương thì có ích lợi gì đâu?
Khi thấy Lý Hạo không quan tâm, sắc mặt hắn ta kịch biến, đồng thời, hắn ta cắn răng, đột nhiên bay tới một vầng minh nguyệt trong không trung, chính là chỗ Nguyệt Thần, không chỉ như vậy, giờ khắc này, dường như thật sự có năng lượng dao động truyền đến từ khắp mọi nơi trong thiên hạ.
Trong mắt của hắn ta lộ ra vẻ điên cuồng: “Là ngươi bức ép ta! Lý Hạo, đồ vô sỉ ngươi, ngươi quả nhiên sẽ không để ý tính mệnh của những người này, nếu như thế… vậy thì nổ chết bọn hắn đi!”
Trong chớp nhoáng, hắn ta lựa chọn nhóm lửa, cho nổ!
Lý Hạo, ngươi bức ép ta!
Mà bản thân hắn ta bay thẳng đến chỗ Nguyệt Thần, Nguyệt Thần bỏ chạy bên kia, thời khắc mấu chốt tiến vào hư đạo vũ trụ, sẽ không đến mức bị Lý Hạo giết chết.
Tối thiểu trước mắt thì… mọi người vẫn có cơ sở hợp tác.
Chương 2240: Đại trí nhược ngu? 2
“Ta muốn chặt đứt vạn đạo của ngươi!”
Cửu hoàng tử càng thêm điên cuồng, bốn phương tám hướng, vô số đạn pháo trong nháy mắt bắt đầu nổ tung!
Người trong thiên hạ đều giật mình trong lòng.
Người này, đến cùng chôn giấu bao nhiêu thuốc nổ?
Lần này phải chết bao nhiêu người?
Ngay một khắc này, bỗng nhiên, một đầu trường hà có chút khác biệt hiển hiện ở cuối Hỗn Độn Trường Hà, lan tràn ra, trong nháy mắt vờn quanh Cửu hoàng tử, thời gian dường như xuất hiện đảo lưu!
Cửu hoàng tử vốn đang phóng lên tận trời, bỗng nhiên cảm giác hoa mắt, sau một khắc, có chút hoảng hốt, phảng phất như quay về chỗ ban đầu.
Xảy ra chuyện gì?
Bốn phương tám hướng, những đạn pháo đang phát nổ đột nhiên tiêu tán, thậm chí là biến mất, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì cả, mà giờ khắc này, Lý Hạo đi ra từ phía cuối trường hà, một tay bắt lấy hắn ta!
Một cỗ thiên ý trong nháy mắt rung chuyển, hư không chấn động, Cửu hoàng tử lập tức thanh tỉnh, mà thiên ý lại ngay tức khắc chạy trốn!
Đáng sợ!
Lý Hạo cũng không quan tâm tới thiên ý, mà là lấy tay bắt lấy Cửu hoàng tử.
Răng rắc!
Đầu bị Lý Hạo bắt lấy, vẻ mặt Cửu hoàng tử vô cùng hoảng sợ: “Ngươi muốn làm gì ta?”
Lý Hạo thở dài một tiếng: “Đáng tiếc một phen tâm ý của Nam Quyền sư thúc… cin lỗi, Nam Quyền sư thúc!”
Cũng không phải là có lỗi với người này, chỉ là thật sự có lỗi với Nam Quyền.
Răng rắc!
Ầm!
Đầu lập tức nổ tung, nhục thân vỡ nát, trong nháy mắt hóa thành bột mịn, vô số năng lượng tràn lan bốn phía, bay tới chỗ những tu sĩ tầm thường kia, thanh âm Lý Hạo vang lên: “Lực lượng này ban cho các ngươi, nên thưởng!”
Bùm!
Tiếng nổ tung không ngừng vang lên, Cửu hoàng tử trong nháy mắt nổ tung, một tiếng hét thảm vang tận mây xanh, mang theo một chút không dám tin và tuyệt vọng.
Cứ bị giết… như vậy?
Cửa vào vũ trụ hư đạo.
Ánh mắt mấy vị cường giả hơi thay đổi, Trịnh Vũ lẩm bẩm nói: “Gia hỏa này, đối với thời gian thật sự có lực khống chế, hắn thế mà… nghịch chuyển thời gian!”
Dù chỉ là mấy giây!
Sắc mặt Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng khẽ nhúc nhích: “Chỉ là trong một phạm vi nhỏ, nhưng… thế mà thật sự có thể nghịch chuyển thời gian, chuyện này xác thực không thể tưởng tượng nổi, cái gọi là khống chế thời gian cũng chỉ là tương đối, đứng im trong một khu vực, mà không phải nghịch chuyển!”
Hai chuyện này, hoàn toàn khác biệt!
Đứng im, đó là nói thời gian chỉ dừng lại ở một khu vực, địa phương khác vẫn sẽ tiếp tục chuyển động, tương đương với tạm dừng, nhưng Lý Hạo, vừa rồi lại thực hiện lui thời gian về sau trong một khu vực nhỏ!
Điều này cho thấy, Lý Hạo khống chế thời gian rất kinh khủng!
Mặc dù chỉ có ngắn ngủi trong một cái chớp mắt… nhưng đối với cường giả thì đây cũng là kết quả không thể tưởng tượng nổi.
Cửu hoàng tử thăm dò… cũng không phải hoàn toàn vô dụng, tối thiểu để mấy người thấy được cấp độ át chủ bài của Lý Hạo rất sâu, gia hỏa này, càng đáng sợ hơn lúc trước.
Nhưng Trịnh Vũ rất nhanh lắc đầu nói: “Cũng không phải là hoàn toàn nghịch chuyển! Chỉ là nghịch chuyển một mình Cửu hoàng tử, cũng không bao trùm một khu vực lớn, chỉ là một mảnh nhỏ, một chút xíu, thậm chí một người! Đạn nổ hay không thì có dính đến một chút nhân quả… bất kể như thế nào, thủ đoạn như vậy đã bất khả tư nghị! Thời đại Tân Võ cũng không có ai nắm giữ thời gian, tân đạo này, tại sao lại sinh ra lực lượng thời gian?”
Một tên Cửu hoàng tử chết, bọn hắn không quan tâm.
Một tên Thánh Nhân, còn là Thánh Nhân cưỡng ép thôi hóa mà ra… tính là thứ gì?
Chết mấy tên Thiên Vương, tất cả mọi người cũng sẽ không chớp mắt.
Cái gì mà hậu duệ hoàng thất, người Giang gia… đều là chuyện cười, trong mắt bọn hắn, tác dụng lớn nhất của Cửu hoàng tử, chính là bức Lý Hạo bại lộ một số thủ đoạn đang ẩn giấu, đây chính là cống hiến lớn nhất của đối phương!
“Còn bao lâu nữa?”
Trịnh Vũ khẽ nhíu mày: “Không quá thỏa đáng… Lý Hạo đối phó một tiểu nhân vật, thế mà dùng lực lượng thời gian, điều này cho thấy… có lẽ hắn có sự chuẩn bị kĩ càng, mưu đồ càng lớn, Lý Đạo Hằng, có thủ đoạn gì, cứ việc thi triển, kéo chân Lý Hạo!”
Tiểu nhân vật!
Dù Cửu hoàng tử đã chết, thì đại khái cũng không ngờ đây là đánh giá của mấy vị tồn tại đỉnh cấp đối với hắn ta.
Giờ khắc này, nơi xa, nam tử đeo kiếm có chút nhíu mày: “Đích xác có mưu đồ lớn hơn, ta đã nhận ra có gì đó không thích hợp! Lý Hạo không đơn giản chỉ là vì thôn phệ thiên địa, Trịnh Vũ, đến giờ phút này, ngươi và ta đều không cần ẩn giấu cái gì cả, một số thủ đoạn nhỏ, đối phó kẻ yếu vẫn được, đối với ngươi và ta thì tác dụng không lớn, không bằng cùng nhau phóng xuất!”
Trịnh Vũ khẽ cười, gật đầu: “Được! Vậy thì phóng xuất… không cần kéo dài nữa!”
Cùng lúc đó.
Nữ Vương lơ lửng ở trên không, bỗng nhiên sắc mặt kịch biến, trong chớp nhoáng, một cỗ lực lượng mênh mông thông qua bản thể Ngân Nguyệt, trong nháy mắt tràn vào thân thể ả.
Đó là… lực lượng quen thuộc!
Cũng là lực lượng Ngân Nguyệt!
Nguyệt Thần!
Quả nhiên!
Đúng như ả tự mình đoán, cũng đúng như những gì Lý Hạo nghĩ, ả ở trong mắt Nguyệt Thần, ở trong mắt Lý Đạo Hằng, ở trong mắt Lý Hạo, chỉ là quân cờ mà thôi.
Mạnh hơn, cũng không có trốn khỏi vận mệnh làm quân cờ.
Không chỉ như vậy, ngay trong nháy mắt, gần chỗ ả bỗng nhiên hiện ra từng bóng người, Nữ Vương biết những người này, ả nhìn thấy mấy vị Thần Linh, Tiên Tri Thần, Ách Vận, Vận Mệnh, Tai Nạn…
Nhiều vị Thần Linh hư đạo!
Khí tức của những Thần Linh này đều rất cường đại, không phải Thánh Nhân đơn thuần, những Thần Linh này vốn có chiến lực Thánh Nhân, giờ phút này dường như đều khôi phục tới đỉnh phong, thậm chí tiến thêm một bước.
Khí tức trong nháy mắt bộc phát, một cỗ lực lượng vận rủi, lực lượng tai nạn, tràn ngập toàn bộ thiên địa.
Mà khí tức Nữ Vương cũng trong nháy mắt chuyển đổi thành khí tức Nguyệt Thần, thanh âm Lý Đạo Hằng vang lên: “Tàn sát thiên địa, chém giết tất cả người tu đạo, mang tai họa đến nhân gian!”
“Tuân lệnh!”
Mấy vị Thần Linh hình như cũng không mất đi ý thức, ai cũng có chút phức tạp, nhìn thoáng qua thân thể Nữ Vương đang không ngừng giãy dụa cách đó không xa, bắt đầu bay về phía bốn phương tám hướng, muốn mang tai họa đến nhân gian.
Nữ Vương cắn răng, nhìn về phía một bên khác của thiên địa, nhìn về phía vầng minh nguyệt kia, nơi đó, mới là chỗ ở Nguyệt Thần.
Nhưng lúc này, một cỗ lực lượng cường hãn đang quét sạch thiên địa, đang bức ép chính mình, khống chế chính mình, lực lượng mình tự cho là nắm trong tay kỳ thật đều là trò cười, vẫn luôn là quân cờ của những người này.
Trên mặt ả lộ ra vẻ lạnh lùng, cắn răng, trong mắt phát ra một vòng hồng quang, mấy tên khốn kiếp các ngươi!
Thật coi ta không hề biết gì, không hề chuẩn bị gì sao?
Các ngươi muốn điều khiển bản vương, dễ dàng tùy ý thao túng sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm [Dịch] Thức Tỉnh Hình Xăm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Thuc-Tinh-Hinh-Xam-Audio.jpg)

