[Dịch] Tinh Môn
Tập 44 : Đệ Nhất Cường Giả Của Ngân Thành (c216-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 216: Đệ Nhất Cường Giả Của Ngân Thành
Vương Minh rời đi trước.
Lưu Long bèn hỏi: “Còn có việc à?”
“Lão đại, ta phát hiện có một cường giả đang lẩn trốn.”
Lưu Long có phần ngoài ý muốn: “Ngươi phát hiện?”
“Không phải, là ta và Vương Minh cùng phát hiện, năng lực của gã có điểm đặc thù.”
Lưu Long hoài nghi nhìn hắn, thật hay giả?
Bản thân người ta không biết nói hay sao mà phải để cho ngươi báo cáo thay?
“Vương Minh không muốn nói, tên kia rất kiêu ngạo, cảm thấy bản thân xuất thân từ Bạch Nguyệt Thành nên không muốn giao tiếp với dạng người quê mùa như lão đại!”
“…”
Lưu Long lần nữa sinh lòng nghi ngờ, không khỏi lườm hắn, “Không phải ngươi đang bịa đặt chứ?”
Tiểu tử Lý Hạo này có đôi khi đầy một bụng ý nghĩ xấu xa, không phải người tốt.
Có đôi khi lại mang tới cho người đối diện cảm giác rất thật thà, đáng tin.
Tóm lại là cực kỳ mâu thuẫn!
Lý Hạo nhe răng cười, cũng không nhiều lời.
Lưu Long thầm mắng một tiếng!
Chắc chắn là tiểu tử chết tiệt này tự mình bịa ra.
“Nói đi.”
“Lão đại, trước hỏi một câu, nếu như tam đại tổ chức Diêm La, Hồng Nguyệt, Phi Thiên có căn cứ thì chúng ta có diệt trừ hay không?”
“Đương nhiên phải diệt trừ!”
Lưu Long lạnh lùng đáp: “Ba tổ chức lớn tuy rằng không phải toàn bộ đều là người xấu.
Nhưng mà hiện tại những người còn ẩn nấp ở Ngân Thành trăm phần trăm đều là kẻ không tốt lành gì.
Trừ gian diệt ác, ngươi quên mục tiêu của tiểu đội săn quỷ chúng ta rồi sao?”
Thế mà Lý Hạo lại hỏi việc này!
Lý Hạo gật đầu, sắc mặt nghiêm túc, “Biểu dương chính nghĩa, giữ gìn hòa bình, trảm yêu trừ ma, tinh thần của đội săn quỷ vĩnh viễn không lụi tàn!”
Lúc này Lưu Long mới thấy thoải mái, ông dựa lưng ra ghế, thản nhiên nói: “Nói đi, có phải phát hiện hành tung của tam đại tổ chức hay không?”
“Đúng vậy.” Lý Hạo gật đầu, “Là phân bộ của Diêm La!”
“Không phải Hồng Nguyệt?”
“Không phải, Liễu tỷ nói Diêm La có quan hệ với Kiều thị!”
Ánh mắt Lưu Long khẽ nhúc nhích, không vội nói gì.
Lý Hạo vừa nhắc đến Kiều thị thì ông đã đoán được là do Liễu Diễm tiết lộ, bởi vì ông biết rõ tình huống của nàng ta.
“Ngươi xác định? Lúc trước Liễu Diễm cũng từng có suy đoán như vậy, thậm chí ta cũng từng nghi ngờ qua, có điều chúng ta không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh những việc này.
Ngươi phải biết, tuy chúng ta đại diện cho công lý, nhưng không đồng nghĩa với việc chúng ta có thể không cần chứng cứ liền tùy tiện giết người!”
Trong lòng ông vẫn giữ rõ quan điểm.
Muốn giết người thì phải có bằng chứng và logic cơ bản, tuyệt đối không thể giết lung tung.
Bằng không thì tiểu đội săn quỷ có khác gì những tên Siêu Năng Giả lạm sát kẻ vô tội ngoài kia?
Cho nên dù Liễu Diễm đã từng nói Kiều thị có vấn đề, bất quá ông âm thầm điều tra một thời gian nhưng vẫn không tra ra được cái gì, cuối cùng đành phải từ bỏ.
Thậm chí ông đã từng ban đêm một mình lặng lẽ đột nhập vào Kiều gia, đứng bên cạnh lão gia tử Kiều thị yên lặng quan sát, nhìn chằm chằm vào đối phương.
Tình huống như vậy duy trì suốt vài ngày, mãi đến khi xác định không có vấn đề gì thì ông mới từ bỏ việc tra xét bọn họ.
Năm đó chồng của Liễu Diễm chết cũng chỉ có thể quy cho việc ngoài ý muốn.
Đương nhiên, tên hung thủ giết người kia vẫn đang bị dán trên bảng truy nã.
Lý Hạo thấp giọng thì thầm: “Không cần bất cứ chứng cớ gì, chỉ có một điểm duy nhất, Kiều Phi Long là cường giả, hơn nữa còn ẩn giấu mấy vị siêu năng dưới trướng.
Như này đã đủ chưa?”
“Nói đùa!”
Lưu Long gạt đi: “Cảnh giới Trảm Thập… Không đúng, nếu hơn mười năm chưa từng luyện võ mà vẫn đạt tới Trảm Thập thì cũng có thể coi như cường giả.
Như vậy ta không cách nào phản bác lời nói của ngươi.”
“Lý Hạo, ta hiểu rất rõ về Kiều Phi Long!”
“Lão đại dám chắc sao?”
“Đương nhiên!” Lưu Long đáp: “Nói trắng ra thì bất kỳ vị trí nào trên người đối phương ta cũng đều thấy qua!”
“…”
Đệt!
Vẻ mặt Lý Hạo hoảng hốt, hóa ra các ngươi là… mối quan hệ kiểu kia?
Hắn sững người, vậy ta không nên nói mình đã phát hiện bí mật của Kiều Phi Long cho ngươi biết có đúng không?
“Ta từng trốn trong tối, đứng ngay tại đầu giường của lão để quan sát suốt vài ngày.”
“Lão đại!”
Lúc này Lý Hạo đã hiểu, hắn thở hắt ra, vẻ mặt chấn động, “Ngươi vẫn còn sống được, may mắn thật!”
Má nó, lão đại nhà ngươi theo dõi một vị Tam Dương, còn đứng ở đầu giường của người ta nhìn chằm chằm suốt mấy đêm, vậy mà vẫn chưa chết… Chỉ có thể nói, vì ẩn giấu năng lực mà Kiều Phi Long quá mức nhẫn nại.
Bằng không thì đã sớm một chiêu đánh chết Lưu Long.
Một Phá Bách như ông lại dám đứng trước mặt một vị Tam Dương quan sát nhất cử nhất động của lão, có khi người ta đi tiểu thì ngươi cũng nhìn…
Quả thật… Biến thái! !!
“Có ý gì?” Lưu Long nhíu mày, “Ý của ngươi là lão che giấu thực lực? Không có khả năng!”
Ông cũng không ngốc, ngay lập tức nghe ra ý tứ bên trong, “Lão không có bất kỳ dao động siêu năng nào.
Về phần cảnh giới võ sư, mặc dù khó mà nhìn thấu, nhưng từ những phương diện như tính bền dẻo cùng độ sáng nhuận của làn da để đánh giá thì cũng có thể nhìn ra một vài thứ.”
Ông tin tưởng bản thân sẽ không nhìn lầm.
Lý Hạo trầm giọng: “Tam Dương!”
“…”
Lưu Long ngây ngẩn cả người, ngơ ngác nhìn Lý Hạo, nửa ngày sau mới hoảng hốt đứng bật dậy, “Cái gì?”
“Tam Dương!”
“Không…”
Lưu Long giật bắn, hồi lâu sau mới dần hoàn hồn.
Ông thất thần đi tới đi lui trong phòng, cứ nhìn về phía Lý Hạo muốn nói rồi lại thôi.
“Lão sư của ta đã xác định!”
Lý Hạo biết ông muốn câu trả lời gì nên nhanh chóng đưa ra đáp án.
Có Viên Thạc làm bảo đảm, trong nháy mắt Lưu Long liền rõ ràng đây là sự thật.
Ông có thể hoài nghi Lý Hạo nhưng hiển nhiên sẽ không hoài nghi Viên Thạc.
Viên Thạc đã nói đúng, vậy thì nhất định là đúng.
Tam Dương!
Ông có chút hoảng hốt, Ngân Thành có Tam Dương, là đệ nhất cường giả ở Ngân Thành?
Đúng vậy, nếu Kiều Phi Long là cường giả Tam Dương vậy thì lão chính là đệ nhất cường giả ở đây.
Lưu Long một mực lo lắng Ngân Thành sẽ bị vứt bỏ, hoặc là bị di dời.
Trong lòng ông vẫn luôn suy nghĩ Ngân Thành không có cường giả, không có cách nào đứng vững được.
Kết quả hiện tại ông mới biết, thì ra Ngân Thành có cường giả.
Đáng tiếc, thời điểm Ngân Thành gặp nguy hiểm nhất, đối phương không đứng ra hỗ trợ.
Lúc Hồng Nguyệt đột kích bọn họ, đối phương cũng không xuất hiện.
Khi Siêu Năng Giả khác gây án, đối phương lại càng không ló mặt.
Kiều Phi Long!
Lão là một cường giả Tam Dương nhưng lại giấu kín thân phận, thậm chí chính mình đã từng giám thị lão một thời gian, thế mà lão vẫn nhẫn nhịn được, không mảy may lộ ra một chút sơ hở nào.
Liễu Diễm nói không sai, cái chết của chồng nàng ta nhất định có quan hệ với Kiều thị.
Chương 217: Lôi Kéo Người Tham Gia
Lưu Long hít sâu một hơi, không khỏi tự giễu, “Mệt cho ta vẫn luôn nghĩ mình mới là đệ nhất cường giả Ngân Thành, phải có trách nhiệm bảo hộ thành trì nho nhỏ này.
Kết quả đầu tiên là Viên Thạc nhảy ra, tiếp theo lại là Kiều Phi Long… Ngẫm lại thì ta đúng là trò cười của bọn họ!”
“Lão sư của ta không giống như vậy!”
Lý Hạo thanh minh: “Ta cam đoan, lão sư chỉ vừa mới thăng cấp vài ngày trước, cũng là ngày mà ta tiến vào cảnh giới Trảm Thập.
Không phải ông ấy cố ý ẩn giấu!”
Lưu Long biến sắc.
Thật hay giả?
Ông vẫn luôn cho rằng Viên Thạc đã sớm thăng cấp, chỉ là vẫn luôn che giấu mà thôi.
“Lúc trước chỉ sợ lão sư còn không mạnh bằng lão đại!”
Lý Hạo biết trong lòng Lưu Long có điểm vướng mắc.
Ông thậm chí còn hoài nghi lúc trước khi Tiểu Viễn chết lão sư cũng biết, chỉ là không quan tâm.
Mãi đến khi mình xảy ra chuyện thì lão sư mới chịu hỏi đến.
Nhưng sự thực không phải như thế!
Lý Hạo trịnh trọng nói: “Ta tuyệt đối sẽ không giấu diếm! Lão đại đừng quên, Tiểu Viễn là bạn thân nhất của ta, nếu như khi Tiểu Viễn chết, lão sư đã là Đấu Thiên mà lại bỏ mặc không chịu quản, vậy thì chắc chắn ta sẽ đoạn tuyệt quan hệ sư đồ với ông ấy.
Người như vậy sẽ khiến ta chán ghét chứ không phải sùng bái! Tình cảm của ta đối với lão sư như nào, ta nghĩ lão đại cũng rõ.”
“Ta nói như vậy, lão đại có tin không?”
“Tin!”
Lưu Long gật đầu.
Hít sâu một hơi, Lưu Long khôi phục bình tĩnh: “Tam Dương… Khá lắm! Còn chưa kể bọn chúng có quan hệ với Diêm La.”
Ông suy nghĩ một chút rồi nói: “Ta sẽ báo cáo lên trên xem thử có thể gọi Hách bộ trưởng tới hay không.
Hầu bộ trưởng thì chỉ e không có cách nào rời khỏi Bạch Nguyệt Thành.
Nếu Kiều Phi Long thật sự che giấu tung tích, về công về tư thì đều phải giết chết lão!”
Viên Thạc cũng vậy, mà Lưu Long cũng thế.
Những võ sư này có đôi khi rất xấu xa, cũng rất ngoan tâm.
Không cần nói quá nhiều, không cần những chứng cứ khác, ngay khi Lý Hạo nói ra chuyện đối phương là Tam Dương lại vẫn luôn giấu kín thì bọn họ liền có một suy nghĩ trong đầu, tiên hạ thủ vi cường, giết chết lại nói, trăm phần trăm sẽ không giết nhầm!
Nếu thật sự giết nhầm… Đó cũng là trách nhiệm của đối phương, ai bảo ngươi che giấu thực lực?
Một vị cường giả không có bất luận sự trợ giúp nào đối với Ngân Thành, Ngân Thành xảy ra chuyện cũng mặc kệ không hỏi, vậy thì có chết cũng đáng, giết những kẻ như thế, Lưu Long đương nhiên không chút chần chừ.
Lý Hạo im lặng một lúc, lại nói: “Nếu như chúng ta có thể tự mình giết chết một vị Tam Dương, vậy thì lão sư cũng không cần hơn ngàn khối năng lượng thần bí kia.
Toàn bộ đều cho tiểu đội, cho lão đại và những người khác, bao gồm cả năng lượng của ba tên Nhật Diệu!”
Con mắt Lưu Long trừng lớn!
Giờ phút này, ông đã nghe hiểu ý tứ của Lý Hạo.
Thứ nhất, đối phương còn có ba vị Nhật Diệu dưới trướng.
Thứ hai, hắn và Viên Thạc đã bàn bạc tốt, bọn họ muốn ám sát Kiều thị!
Độc chiếm chỗ tốt!
Đương nhiên tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy, trong chuyện này hẳn còn một vài ẩn tình mà Lý Hạo chưa đề cập tới, ông cấp tốc suy nghĩ… Có điều còn chưa kịp nghĩ cẩn thận thì Lý Hạo đã thấp giọng thì thầm: “Kiều gia nắm giữ một bảo địa, ta đoán rất có thể đó là di tích, thậm chí là di tích của Lý gia ta.
Cho nên ta và lão sư không muốn quá nhiều người biết chuyện này.”
“Vậy mà ngươi lại nói cho ta biết?”
Lưu Long bất giác thấy hơi đau đầu.
Lý Hạo vừa nhắc đến việc ám sát là ông đã biết trong đó nhất định có vấn đề.
Không nghĩ tới Lý Hạo lại dứt khoát như vậy, trực tiếp nói ra bí mật.
Di tích!
Di tích thuộc về bát đại gia tộc, cuối cùng thì ông cũng hiểu được ý của Lý Hạo rồi.
Lý Hạo gật đầu, “Lão đại đáng để tin tưởng! Ở Ngân Thành, người ta tin nhất là lão sư, người thứ hai chính là lão đại.”
“Ha!”
Lưu Long cười lạnh, “Được rồi, không cần ngươi tin ta! Tự ngươi chơi đi, đừng có kéo theo ta đi chết chung với thầy trò ngươi! Ta còn muốn sống thêm mấy năm nữa.
Thực lực của ta là gì? Phá Bách! Một tên Tam Dương coi như xong, thế nhưng lại còn có ba tên Nhật Diệu khác… Lý Hạo, có phải ngươi nói quá nhẹ nhàng rồi hay không?”
Má nó!
Độc sát?
Trông cậy vào ta và lão sư của ngươi liên thủ sao?
Phi!
Lão tử mà xông lên chính là nhận mệnh bị người bóp chết.
Lý Hạo hiến kế: “Được mà lão đại, ngươi ngẫm lại xem.
Vấn đề xử lý ba tên Nhật Diệu ta đã suy xét, ngoài thành vốn có mỏ pháo kích, chỉ cần đủ bạo đạn thì chúng ta cứ trực tiếp vận dụng vũ khí có tính sát thương quy mô lớn là được!”
Lý Hạo nói: “Tội danh rất đơn giản, cấu kết với Hồng Nguyệt.
Chúng ta đừng nhắc tới Diêm La làm gì, dù sao cũng đã đắc tội với Hồng Nguyệt, cũng không sợ lại đắc tội thêm một chút.
Diêm La cũng sẽ không chủ động thừa nhận những người này là người mà bọn họ sắp xếp ở Ngân Thành, vỡ lỡ mọi chuyện ra thì cũng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.”
“Lão đại, vũ khí nóng có thể giết chết Nhật Diệu không?”
Lưu Long rơi vào trầm tư, nửa ngày sau mới đáp: “Không thể nói chắc chắn được, có một chút khả năng.
Nhưng thật ra thì cường giả Nhật Diệu đều có ‘thế’, ‘thế’ là thứ rất khó nói rõ ràng, cảm ứng được nguy cơ chính là một điểm trong đó.”
“Tốc độ của bọn họ quá nhanh! Nếu còn am hiểu siêu năng lực khác, ví dụ như loại hình độn thổ thì trong nháy mắt đã có thể lẩn trốn, trong khi lực công kích của pháo kích chỉ có hạn.”
“Đương nhiên, nếu như bị đạn pháo bắn trúng trực diện, vậy thì Nhật Diệu chưa chắc sẽ chết, nhưng trọng thương là điều không thể tránh khỏi.”
Năng lực cảm ứng của Nhật Diệu rất mạnh mẽ.
Tốc độ của đạn pháo tuy rằng cũng rất nhanh, nhưng đáng tiếc lại không nhanh đến mức Nhật Diệu không thể tránh được.
Đây cũng là điểm hạn chế của vũ khí nóng.
Đương nhiên, nếu tính sát thương của vũ khí có diện tích che phủ cực lớn, trực tiếp bao trùm hơn mười dặm thì cho dù là Nhật Diệu trong nháy mắt độn thổ phi thiên cũng khó có thể chạy thoát.
Loại vũ khí có quy mô cỡ này, trừ khi xuất hiện trên chiến trường trong tình huống lưỡng bại câu thương, đồng quy vu tận, bằng không ai cũng không chiếm được lợi ích.
Ví dụ như ở Trung Bộ từng bùng phát trận chiến như vậy.
Tuần Dạ Nhân trực tiếp khởi động vũ khí có khả năng đồ diệt cả thành, san bằng một ngọn núi cao thành bình địa.
Điều kiện tiên quyết là phải tìm được địa phương phù hợp, nếu không, tác chiến ở trong thành thì tức là muốn chôn vùi tính mạng của vô số bá tánh bình thường.
Lý Hạo do dự một lúc mới nói: “Lão đại, nếu ngươi thăng cấp Đấu Thiên thì ngươi có nắm chắc đối phó được với ba tên Nhật Diệu không?”
“Phải xem thực lực của bọn họ là trung kỳ hay là cái gì.
Nếu Đấu Thiên mà mạnh giống như lão sư của ngươi, vậy thì không có gì để nói, khẳng định là có thể, mấu chốt là không phải người nào cũng đều biến thái như ông ta.”
Cho dù có tấn cấp Đấu Thiên thì Lưu Long cũng không cảm thấy bản thân mình có thể mạnh được như Viên Thạc, chứ đừng nói là mạnh hơn ông ta.
Huống chi, ông cũng không có cách nào thăng cấp được.
“Lão đại, ngươi cảm ngộ được ‘thế’ chưa?”
Lưu Long khẽ nhíu mày, “Vẫn chưa, nhưng mà ta có một ít đầu mối! Bất quá trận chiến lần trước ta bùng nổ quá kịch liệt làm hai tay bị thương không nhẹ.
Vẫn luôn không có cơ hội thử nghiệm, hơn nữa khí huyết cũng bị hao tổn.
Chỉ sợ cần phải tĩnh dưỡng một khoảng thời gian mới được.”
Trước đó vì đối phó với huyết ảnh mà ông đã tự thiêu đốt huyết dịch của mình, bản thân ông cũng phải dựa vào thực lực Phá Bách để kéo dài tính mệnh, bằng không thì ông đã sớm tàn phế.
Thật ra không chỉ Lý Hạo mà những người khác đều không biết ông bị thương rất nặng, bởi vì Lưu Long rất cứng cỏi, không biểu hiện gì ra ngoài.
Chẳng qua Lưu Long thấy Lý Hạo có ý muốn mình tham gia vào kế hoạch của sư đồ bọn hắn, cho nên ông mới nói rõ tình huống của bản thân, tránh cho Lý Hạo ngộ nhận rồi phán đoán sai lầm.
Đó mới là rắc rối lớn!
Tình huống hiện tại của ông, muốn đối phó với Phá Bách thì còn được, nhưng nếu phải đối phó với Mãn Nguyệt hoặc Nguyệt Doanh thì tám chín phần mười là đi chịu chết.
“Có đầu mối?”
Lý Hạo không quan tâm thương thế mà vội vàng hỏi một câu.
Lưu Long khẽ gật đầu, “Ta đã từng tra tư liệu về Cửu Đoán Kình.
Khi vận dụng Cửu Đoán Kình chính là một lớp so với một lớp càng mạnh! Nguồn gốc của nó thật ra rất rõ ràng, chính là sóng!”
Lưu Long đã từng truyền công pháp cho Lý Hạo, thế nên cũng không định giấu diếm gì hắn, “Ngươi từng thấy biển chưa?”
Chương 218: Thẳng Tiến Không Lùi
Lưu Long đã từng truyền công pháp Cửu Đoán Kình cho Lý Hạo, thế nên cũng không định giấu diếm gì hắn, “Ngươi từng thấy biển chưa?”
Lý Hạo lắc đầu.
Ngân Thành không có biển!
“Vậy ngươi nên đi xem một lần đi, ở gần Bạch Nguyệt thành có đấy, ta đã từng thấy biển.”
Lưu Long nhớ lại, “Ở bờ biển, sóng biển đánh tới.
Đầu tiên là bọt sóng nhỏ, sau đó sóng sau xô sóng trước, thật ra mỗi một lần bọt nước dao động đều không khác mấy.
Nhưng mà khi hai đợt sóng biển chồng lên nhau, vậy thì ngay lập tức sẽ bộc phát ra lực va chạm mạnh mẽ hơn rất nhiều! Khi nhiều cơn sóng chồng lấp lên nhau, thậm chí sẽ sinh ra sóng thần… Đó chính là thiên uy, là sức mạnh của trời!”
Lưu Long nghĩ mà có chút sợ, “Trước kia ta từng chứng kiến một cơn sóng lớn cao hơn trăm mét! Vốn chỉ là cơn sóng biển bình thường, nhưng nhờ có sự thúc đẩy của gió, giống như với huyết dịch đang chảy xuôi trong cơ thể của chúng ta, nội kình điệp gia, sóng biển liên tiếp chồng chất lên nhau… Một lần kia, cơn sóng dâng lên cao hơn trăm mét trực tiếp đập nát một tảng đá lớn, quét sạch toàn bộ bãi biển.”
“Khi đó, ta mới là Trảm Thập, ta cảm thấy mình căn bản không có cách nào sống sót trong hoàn cảnh như vậy.”
Lưu Long cảm khái: “Ngay khi lão sư của ngươi nhắc tới ‘thế’ thì ta liền nghĩ đến ngày hôm đó! Đúng vậy, sóng biển ngập trời có tiềm lực phá hủy tất cả mọi thứ, đó chính là ‘thế’.
Ta có lòng muốn bắt chước sóng biển chồng lấp lên nhau, thế như chẻ tre… Đáng tiếc, thân thể của ta không cho phép!”
Ông lắc đầu nói tiếp: “Ta chưa từng vận dụng được Cửu Trọng Điệp bởi vì thân thể không cho phép.
Nhưng hiện tại ta đang cân nhắc nếu như sử dụng Cửu Trọng Điệp, vậy có phải là ta có thể cảm ngộ ra ‘thế’ của Cửu Đoán Kình hay không? Đáng tiếc, ta ngộ ra chuyện này hơi muộn.”
“Nhưng mà ta vẫn muốn thử một chút! Dưỡng thương một đoạn thời gian có lẽ có thể nhờ vào năng lượng thần bí để khôi phục.
Lý Hạo, ngươi phải nhớ kỹ, chờ đến lúc ngươi có năng lực sử dụng Cửu Trọng Điệp, tốt nhất ngươi nên tới bờ biển một lần, đi xem sóng biển chân chính!”
Nói đến đây, ông lại hỏi: “Bây giờ ngươi có thể hoàn thành Nhị Trọng Điệp chưa?”
Từ lúc đưa công pháp cho hắn tới bây giờ, ông vẫn chưa từng hỏi qua, bởi vì ông cảm thấy hy vọng không quá lớn, thời gian Lý Hạo tiếp xúc với Cửu Đoán Kình không dài.
Lý Hạo tươi cười đáp: “Có thể!”
Lưu Long giật mình: “Có thể?”
Lý Hạo không nói lời nào, đánh ra một quyền, nội lực chồng lên nhau, gần như là trong nháy mắt Nhị Trọng Điệp liền bộc phát ra.
Không phải bộc phát nội lực, chỉ đơn giản là đánh ra một quyền.
Ầm!
Một tiếng vang nhỏ, Lưu Long cũng xuất thủ, chặn lại nắm đấm của hắn, trong lòng ông thoáng chấn động, thân thể hơi lắc lư một cái.
Thật sự học được Nhị Trọng Điệp rồi?
Quá nhanh!
Về phần Hắc Báo cũng rất nhanh là đã đánh được Tam Trọng Điệp, Lưu Long trái lại không quá để ý.
Tiểu cẩu muốn thành tinh, loại tồn tại này vốn đều rất yêu nghiệt.
Nhưng Lý Hạo chính là người sống sờ sờ!
Không nghĩ nhanh như vậy mà hắn đã học được.
Lý Hạo cười cười, thầm nghĩ đội trưởng ngài có muốn xem luôn Tam Trọng Điệp của ta không?
Thôi quên đi, sợ hù chết đội trưởng mất.
Với tình hình hiện tại, trong đội có thêm một vị Phá Bách biết dùng Tam Trọng Điệp thì đối với cục diện chiến đấu cũng không ảnh hưởng gì lớn.
Cho nên Lý Hạo cảm thấy có nói hay không cũng không quan trọng.
“Thiên tài!”
Lưu Long lần này tán dương rất chân thành: “Ngươi vận dụng được Nhị Trọng Điệp thì xem ra ngươi đã đến cảnh giới Trảm Thập trung hậu kỳ.
Khá lắm, đúng là rất nhanh!”
Trảm Thập cảnh, tối đa chỉ có thể vận dụng Tam Trọng Điệp.
Lý Hạo có thể dùng Nhị Trọng Điệp mà không có áp lực quá lớn, hiển nhiên là hắn đã tiến vào giai đoạn trung hậu kỳ.
“Lão đại, chuyện này không quan trọng.”
“Rất quan trọng!”
“Thật sự không quan trọng.”
Lý Hạo trầm giọng nói: “Lão đại, lão sư của ta có một kiện bảo vật có thể giúp người chữa thương, hiệu quả đặc biệt tốt.
Nếu như thương thế trên người của ngươi khỏi hẳn, vậy có hy vọng thăng cấp Đấu Thiên không?”
Lưu Long nhíu mày, “Thương thế của ta không tầm thường…”
“Có nặng hơn vết thương của lão sư ta không? Trái tim của ông ấy còn suýt chút nữa thì bị đâm xuyên qua.” Lý Hạo ngắt lời.
“…”
Không phản bác được.
Giờ phút này Lưu Long mới nhớ tới vết thương trên người Viên Thạc.
Đúng vậy, lúc trước Viên Thạc suýt bị đánh vỡ tim, ám thương cực kỳ trầm trọng, kết quả bây giờ không chỉ khỏi hẳn mà còn thuận lợi thăng cấp.
Mọi người còn tưởng rằng ông ấy có thủ đoạn đặc thù nào đó, hoặc là chậm rãi điều dưỡng tốt suốt nhiều năm qua.
Nhưng theo như Lý Hạo vừa nói thì xem ra có vẻ là nhờ tác dụng của bảo vật?
“Thương thế trên trái tim của lão sư ngươi đều có thể khỏi hẳn, ta tự nhiên cũng có thể, nhưng mà…”
“Không có nhưng mà!”
Lý Hạo trịnh trọng nói: “Chỉ cần lão đại nói ngươi có nắm chắc thành công thăng cấp trở thành Đấu Thiên, ta sẽ nhờ lão sư của ta đến hộ đạo cho ngươi, thuận tiện giúp ngươi chữa thương.
Hai vị Đấu Thiên cùng ra tay, cũng nên để cho người ta biết thực lực Tuần Dạ Nhân Ngân Thành của chúng ta rất mạnh mẽ! Kinh sợ tứ phương, giết gà dọa khỉ!”
So với Lưu Long ông thì tiểu tử này còn giống bộ trưởng hơn.
Trong lòng Lưu Long thầm mắng một tiếng, lại nhìn nhìn Lý Hạo đang nghiêm nghị chờ câu trả lời của mình thì thoáng chần chờ.
Lý Hạo nói: “Lão đại, võ sư muốn tiến vào Đấu Thiên thì nên ôm tâm lý thẳng tiến không lùi! Nếu cứ lo trước lo sau, tuyệt đối không có khả năng thành công.
Đây là lời mà lão sư ta hay nhắc nhở, nay coi như ta mượn lời mà tặng lại cho lão đại!”
“Thẳng tiến không lùi…”
Lưu Long nghiền ngẫm bốn chữ này, hồi lâu sau, ông hạ quyết tâm: “Nếu có thể chữa thương thành công thì ta có nắm chắc! Thật ra tố chất thân thể của ta đã sớm đạt tiêu chuẩn Đấu Thiên, dù sao ta cũng đã hấp thu rất nhiều năng lượng thần bí trong mấy năm qua.
Cái ta thiếu chính là cảm ngộ ‘thế’ cùng với mấy vết thương cũ trên người, dẫn tới không có cách nào vận dụng toàn lực.”
“Nếu như thương thế hoàn toàn khôi phục… Lão sư của ngươi lại nguyện ý ở thời điểm mấu chốt chỉ dẫn một chút, ta nhất định có thể bước vào Đấu Thiên!”
Giờ phút này, ông đột nhiên tràn đầy lòng tin!
Lý Hạo nói không sai.
Đối với võ sư, muốn bước vào Đấu Thiên thì tất phải ôm tâm lý thẳng tiến không lùi, nếu như chính bản thân mình còn do dự, cảm thấy hy vọng không lớn… Vậy thì đúng là không có hy vọng gì, bởi vì ‘thế’ của ngươi không có cách nào xây dựng thành công.
Ông nghĩ đến cơn sóng biển khủng khiếp vài năm trước.
Không gì ngăn nổi nó!
Bản thân nước vốn chỉ là thứ vô cùng nhu hòa, nhưng ngay thời khắc ấy lại như là đạn pháo oanh kích một đường thẳng tiến.
Tuyệt không lùi bước! Một khi lùi bước, tiềm lực của cơn sóng biển kia liền sẽ tiêu tán, lui về trong biển, một lần nữa hóa thành dòng nước nhu hòa.
Chương 219: Cho Ta Ba Ngày!
Thấy Lưu Long hạ quyết tâm, Lý Hạo rất hài lòng, hắn cười tủm tỉm nói: “Lão đại, ngày đó khi lão sư của ta bước vào Đấu Thiên, ông ấy đã dựa vào ‘thế’ đạo dẫn đường cho ta bước vào cảnh giới Trảm Thập.
Ngươi và ta đồng tu Cửu Đoán Kình, có lẽ lần thăng cấp này của lão đại đối với ta cũng có trợ giúp rất lớn.
Đây là việc đôi bên cùng có lợi.”
“Chỉ cần ta có tiến bộ thì lão sư của ta sẽ không để ý xuất lực, dù sao ta cũng là đệ tử quan môn của ông ấy!”
Hắn và Viên Thạc cùng nhau tu luyện Ngũ Cầm Thuật, nay lại cùng Lưu Long luyện Cửu Đoán Kình.
Cho nên hai loại ‘thế’ này, Lý Hạo đều có thể cảm nhận được, có thể tiếp nhận đối phương dẫn đạo.
Về phần những người khác, võ sư không đồng môn ngược lại cũng có thể cảm ngộ một chút, nhưng trợ giúp lại không tính là quá lớn.
Cho nên lời hắn nói cũng không tính là nói dối.
Nếu Lưu Long thật sự thành công thì Lý Hạo cảm thấy, tương lai khi bản thân bước vào cảnh giới Đấu Thiên có thể có nhiều trợ giúp hơn một ít.
Sớm cảm ngộ hai loại ‘thế’ Đấu Thiên, đối với hắn mà nói thật sự là cơ duyên ngàn năm có một.
Sắc mặt Lưu Long nghiêm túc, “Ta không có truyền nhân, Cửu Đoán Kình đến thế hệ này của ta gần như đã thất truyền! Tuy ta không tiện thu đồ đệ, nhưng ngươi đã học xong Nhị Trọng Điệp thì tính ra ngươi chính là truyền nhân của Lưu gia ta! Nếu ta thăng cấp Đấu Thiên, ta đương nhiên sẽ không giấu diếm ngươi cảm ngộ về ‘thế’ của Cửu Đoán Kình.”
Ông không có đồ đệ, cũng không có kẻ nối dõi.
Cho nên hiện tại Lý Hạo chính là truyền nhân duy nhất của võ đạo Lưu gia.
Nếu đã là truyền nhân thì giúp đối phương lĩnh ngộ được sự mạnh mẽ của Cửu Đoán Kình là việc ông nên làm.
Lưu Long nói tiếp: “Ta từng nói mình không địch lại lão sư của ngươi, bởi vì trên người ta còn có rất nhiều nội thương, bất quá một khi thương thế của ta khỏi hẳn, thuận lợi tấn cấp Đấu Thiên, mặc dù võ kỹ của ta không được toàn diện như Viên lão, nhưng lực bộc phát của Cửu Đoán Kình lại là thứ mà lão sư ngươi không cách nào sánh được! Khi đó là ai thắng ai còn chưa thể nói trước.”
Càng nói, Lưu Long lại càng thấy hưng phấn, “Cửu Đoán Kình một lần chín tầng! Ngày đó khi lão sư ngươi chém giết vị Tam Dương kia, khả năng cao là đã nhờ vào vật phẩm siêu phàm mạnh mẽ, mà ta thì chưa chắc sẽ cần! Ta nắm chắc có thể công phá sức phòng ngự của Tam Dương, đương nhiên những phương diện khác thì ta vẫn kém hơn lão sư của ngươi.”
Ông không để ý việc Cửu Đoán Kình thất truyền trên tay mình, nhưng ông cũng không muốn để công pháp gia truyền bị người khác xem thường, nhất là Lý Hạo.
Lý Hạo đồng thời kế thừa công pháp của hai nhà, vì vậy ông muốn nói cho hắn biết, lão sư ngươi tuy rất mạnh, đặc biệt toàn diện, nhưng Lưu Long ta lại am hiểu phương diện công kích, hoàn toàn không kém cạnh Viên lão.
Ánh mắt Lý Hạo khẽ động, công phá phòng ngự của Tam Dương?
Thật sự?
Cẩn thận suy nghĩ lại thì đúng là có khả năng này.
Dù sao Cửu Đoán Kình cũng là công pháp lợi hại, một lần ra tay là cửu điệp, chưa chắc đã kém hơn người dùng đao.
Lão sư giỏi toàn diện là sự thật, bởi vì Ngũ Cầm Thuật vốn nổi tiếng ở chỗ toàn diện, nhưng chính lão sư từng nói, thật ra ông cũng rất muốn luyện Cửu Đoán Kình nhằm giúp lực bộc phát khi chiến đấu càng mạnh thêm!
Đương nhiên, Viên Thạc chưa bao giờ đề cập qua việc xem xét bản võ kỹ mà Lưu Long đã đưa cho Lý Hạo.
Võ sư rất xem trọng vấn đề truyền thừa, cho dù biết rõ hai bên có thể bổ sung cho nhau, học được sẽ mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng bọn họ sẽ không tùy tiện đi học công pháp của người khác.
Lý Hạo càng nghĩ lại càng thấy hứng thú, “Chỉ cần lão đại thành công, không nói lão đại làm như thế nào giết chết đối phương, cho dù chỉ là tước đoạt năng lượng thần bí thì cũng rất tốt rồi.
Như vậy Liễu tỷ, Trần Kiên và Ngô Siêu đều có hi vọng bước vào lĩnh vực siêu năng! 1000 khối trở lên, cộng thêm ba tên Nhật Diệu… Chao ôi, có khi chúng ta rút được tới 2000 khối năng lượng thần bí lận đấy.”
Giết người để cướp đoạt năng lượng thần bí là hành động ngu ngốc nhất.
Nhưng mà đối với những quỷ nghèo như bọn họ mà nói, đây cũng là hành động trực tiếp nhất, dứt khoát nhất.
2000 khối năng lượng thần bí chính là một khoản tài phú khổng lồ mà đội săn quỷ đều khao khát.
Lúc này, Lý Hạo nhanh chóng tính toán một chút.
Lão sư đối phó Kiều Phi Long, đội trưởng đi đối phó ba tên Nhật Diệu… Không phải đơn độc đối phó, Lý Hạo thầm nghĩ, tốt nhất là tất cả mọi người cùng nhau ra tay.
Trước dùng vũ khí nóng áp chế, có thể thương tổn được đối phương là tốt nhất.
Thời điểm đối phương hoảng loạn chạy trốn chính là lúc dễ dàng giết hắn nhất.
Một khi thành công, toàn bộ thực lực của Ngân Thành Tuần Dạ Nhân đều sẽ tăng lên rất nhiều.
Về phần dùng vũ khí nóng thì vấn đề không lớn.
Chỉ cần trước khi những cường giả khác cảm ứng được mà giải quyết bọn họ xong, vũ khí nóng dùng có nhiều hơn nữa cũng không có ai quan tâm.
Huống chi bị giết chết bởi vũ khí nóng, người bình thường cũng sẽ không nghĩ quá nhiều.
Cường giả chân chính sẽ không bị vũ khí nóng giết chết, trừ khi là rơi vào thời gian địa điểm đặc thù hiếm gặp.
Mà giờ phút này, Lưu Long cũng có cảm giác kích động mãnh liệt.
Giết Tam Dương, giết Nhật Diệu!
Tiến vào Đấu Thiên!
Ông nhìn thoáng qua Lý Hạo, trong lúc nhất thời cảm thấy hơi hoảng hốt, bất giác miệng đắng lưỡi khô.
Vài ngày trước, ông giết Nguyệt Minh còn cảm thấy cực kỳ khó khăn.
Hiện tại, tiểu tử này lại muốn ông gia nhập vào cuộc chiến ám sát Nhật Diệu và Tam Dương.
Là ông điên rồi hay là tiểu tử này điên rồi?
Quả nhiên giống như bọn Liễu Diễm nói, nội tâm Lý Hạo là một kẻ biến thái đến cực điểm.
“Cho ta ba ngày!”
Lưu Long nói: “Trong ba ngày, nếu ta thăng cấp thành công thì chúng ta sẽ nghĩ biện pháp độc sát! Nếu như không thể thì cũng sẽ không chậm trễ kế hoạch.”
“Chắc chắn Kiều Phi Long có mục đích riêng, không có khả năng dưỡng hổ vi hoạn, để mặc cho lão tiêu dao ngoài vòng kiểm soát.
Ba ngày sau, nếu ta vẫn không cách nào tấn cấp Đấu Thiên thì chúng ta sẽ đi tìm Hách bộ trưởng! Ta tin tưởng hắn sẽ đồng ý ra tay.”
“Đương nhiên, ngươi có băn khoăn của ngươi, ta hiểu được.
Nhưng mà Lý Hạo, ngươi phải nhớ kỹ một điều, còn mạng để đoạt bảo thì mới là đồ của ngươi, mất mạng… Vậy thì cái gì cũng không thuộc về ngươi nữa.”
Lời này không khác Viên Thạc nói lắm.
Giờ phút này, đột nhiên Lý Hạo cảm giác được tư duy của võ sư thật ra rất giống nhau.
Một nhân vật như Lưu Long, nếu không phải bị quy củ của Tuần Kiểm Ti trói buộc trách nhiệm, nói không chừng ở bên ngoài cũng là ma đầu hùng bá một phương.
Chỉ là võ sư đều có năng lực khắc chế mạnh mẽ, lực lượng từng bước một mà đạt được, cũng sẽ không bởi vì thực lực mạnh mẽ liền khiến bản thân bị lạc lối.
Bọn họ rất rõ ràng bản thân muốn cái gì và phải đạt được cái gì.
Lý Hạo so sánh võ sư cùng Siêu Năng Giả một phen, sự khác biệt lớn nhất giữa hai bên có lẽ là —— tín niệm!
Chương 220: Những Kẻ Quyết Đoán
Ba ngày!
Lưu Long cảm thấy trong vòng ba ngày ông có thể đột phá.
Nếu không được thì cũng có nghĩa là hy vọng tấn cấp không lớn, đến lúc đó tốt nhất vẫn nên để Tuần Dạ Nhân đến xử lý thì hơn.
Lý Hạo gật đầu, “Được! Lão đại, việc này không nên chậm trễ, bây giờ chúng ta đi gặp lão sư của ta luôn đi!”
“Không vội!”
Lưu Long xua tay, “Dễ làm cho người khác chú ý! Hôm nay ngươi đã đi đi lại lại mấy lần, còn đi nữa thì không quá thích hợp.”
“Huống chi ta cũng phải chuẩn bị một chút, để ngày mai đi!”
“Ngày mai ta sẽ quang minh chính đại đi bái phỏng Viên Thạc.
Đưa thiệp mời cho ông ấy, mời ông ấy tham gia nghi thức thành lập phân bộ Tuần Dạ Nhân vào ba ngày sau!”
Lưu Long tính toán, “Ba ngày sau, mời mọi người tới tham gia nghi thức thành lập phân bộ của chúng ta, vừa vặn có thể chuyển dời sự chú ý của mọi người, cũng khiến cho Kiều Phi Long thả lỏng cảnh giác.
Lão không phải là Siêu Năng Giả, không nằm trong hàng ngũ khách mời của chúng ta, cho nên ngày đó cũng là thời điểm thích hợp nhất để giết lão.”
Ngay cả thời gian ông cũng đã quyết định xong!
Lưu Long lại nói: “Nghi thức thành lập sẽ diễn ra vào buổi tối! Đương nhiên, ban đêm mới là thời điểm thích hợp để Tuần Dạ Nhân mở cửa khai trương, vừa vặn đem một số nhân tố ngoài ý muốn ở trong thành toàn bộ đều bài trừ ở bên ngoài!”
Ban đêm cũng là thời điểm thích hợp giết người.
Lý Hạo gật gật đầu.
Hắn không nói gì thêm nữa, quay người đi ra ngoài.
Đi tới cửa, bỗng nhiên, hắn quay đầu lại, đoạn hỏi: “Lão đại, ngươi không lo lắng ta chỉ là lừa ngươi, đối phương có khả năng mạnh hơn.
Hoặc là sau khi chúng ta giết chết Kiều Phi Long, lão sư sẽ ra tay với ngươi sao?”
Lưu Long không lo lắng chuyện này à?
Không sợ bên mình giết người diệt khẩu?
Lưu Long cười lạnh một tiếng, “Ta sẽ sợ ư? Nếu như ta là kẻ sợ cái này sợ cái kia thì ta đã sớm chết từ lâu rồi! Lưu Long ta có thể trở thành một trong những kẻ lãnh đạo ở cái đất Ngân Thành này chính là dựa vào việc ta dám tin người!”
Ông nếu không tin thì thôi, một khi đã tin, ông nhất định sẽ không hoài nghi.
Cũng chính vì như vậy, lần trước khi nội bộ đội chấp pháp xảy ra chuyện, ông không giết ai, cuối cùng vẫn là Mộc Sâm phải thay ông thanh lý môn hộ.
Lưu Long có ưu điểm rõ ràng, khuyết điểm cũng rất lớn.
Bất giác, Lý Hạo phát hiện Lưu Long và lão sư vẫn có điểm không giống nhau.
Lão sư càng cẩn thận hơn một chút.
Nói trắng ra là lão sư càng gian trá hơn, càng máu lạnh hơn.
Điều này thật ra Lý Hạo rất rõ ràng!
Lão sư đối với hắn rất tốt, không có nghĩa là đối với những người khác cũng tốt.
Đối với hắn tốt, đó là bởi vì ba năm trước lão sư nản lòng thoái chí, thật sự xem hắn trở thành đích truyền để đối đãi, kế thừa một thân học thức của ông.
Trong quá khứ, đệ tử đích truyền và thân nhi tử chẳng khác gì nhau, có khi thậm chí còn quan trọng hơn.
Cho nên Lý Hạo chưa từng hoài nghi lão sư, mà Viên Thạc cũng hết lòng đối đãi với hắn hệt như con trai ruột.
Đây chính là ý nghĩa của đích truyền, cũng là ý nghĩa của quan môn đệ tử.
Mà xem ra Lưu Long còn là một kẻ trọng tình nghĩa hơn nữa.
Từ mặt ngoài nhìn vào, Viên Thạc trông như một ông lão hòa ái, mà Lưu Long thì lạnh lùng ít nói, cho nên thoạt nhìn thì mười người hết chín người sẽ cảm thấy Lưu Long rất khó tiếp xúc, là kẻ bất cận nhân tình.
Lý Hạo bất chợt phì cười.
Có đôi khi, nhìn thấu một chút bản chất thật ra rất có ý nghĩa.
Liễu Diễm không hề nhiệt tình giống như trong tưởng tượng, Lưu Long không hề lãnh khốc giống như vẻ ngoài, mà lão sư cũng không hề hòa ái như giống như người đối diện nhìn nhận.
Chính Lý Hạo hắn cũng không đơn thuần chất phác giống như những gì người khác nhìn thấy.
Con người mà!
“Lão đại, vậy thì chúc chúng ta thành công!”
Lý Hạo xoay người rời đi, trên mặt nở một nụ cười.
Không sai, tất cả mọi người đều không giống nhau.
Nhưng ít nhất bọn họ có một điểm chung, đó là đều quả quyết, không có một chút dây dưa doong dài nào.
Nói muốn giết ngươi, vậy thì giết ngươi!
Thậm chí Lưu Long còn chẳng định làm bất kỳ một cuộc điều tra nào.
Không có ý nghĩa!
Chỉ cần xác định có những cường giả kia, đó chính là minh chứng tốt nhất, cứ giết rồi nói tiếp.
Đây chính là điểm giống nhau giữa bọn họ.
Lý Hạo đi ra khỏi văn phòng của Lưu Long, giờ phút này hắn đang suy nghĩ một việc, lần tập sát sắp tới hắn nên làm gì?
Thực lực của hắn không đủ, dù là đối phó Tam Dương hay Nhật Diệu cũng thế, hắn đều không có tư cách.
Trái lại còn gây thêm phiền cho lão sư và Lưu Long!
Nhưng Lý Hạo vẫn hy vọng, hoặc là nói… Khát vọng làm được một chút gì đó.
“Ta có thể làm cái gì?”
Lý Hạo suy nghĩ, một lát sau, hắn nhẹ nhàng nắm lấy ngọc kiếm trước ngực, đây mới là chỗ dựa lớn nhất của hắn.
Nếu lão sư hoặc Lưu Long bị thương, hắn có thể kịp thời chữa trị cho bọn họ.
Nhưng nếu gặp thời khắc mấu chốt, hiện tại chính mình chỉ là Phá Bách, sau khi dùng kiếm đâm vào trái tim, năng lượng kiếm ngọc không bộc phát ra được uy lực càng mạnh mẽ hơn thì sao?
Hoặc là không giải phóng ra được uy lực càng mạnh mẽ hơn?
Tất cả những việc này hắn đều không biết.
Có lẽ nên sớm thử một chút!
Thử giải phong cho ngọc kiếm xem sao, có lẽ sẽ mang đến cho hắn sự trợ giúp càng lớn, thực lực càng mạnh hơn, ở thời khắc mấu chốt, thình lình cho người ta một kiếm, hiệu quả có lẽ sẽ rất tuyệt.
Lý Hạo nghĩ đến đây, trên mặt bỗng lộ ra nụ cười ngây thơ tươi tắn.
Trên đường gặp đám người Lý Mộng, hắn vẫn giữ nguyên nét cười thân thiện ấy mà tiến lên vẫy vẫy tay.
Tươi cười thật đơn thuần!
Vốn Lý Mộng cùng Hồ Hạo đều không có ý tứ chủ động chào hỏi, có điều nghĩ tới người này còn tính là tiểu sư huynh của mình, hơn nữa đối phương chân thành mỉm cười như thế, trên mặt hai người bất giác cũng lộ ra một nụ cười.
Lúc trước bọn họ còn cảm thấy Lý Hạo không đủ tư cách để làm cấp trên của mình.
Nhưng theo nụ cười tràn đầy thành ý này, sự không phục ấy dần tiêu tán.
Nghĩ lại thì sắp xếp như vậy cũng rất tốt, dù sao so với người phụ nữ họ Liễu hay nói lời chua ngoa châm biếm kia thì để Lý Hạo làm phó bộ trưởng càng tốt hơn, huống hồ xét ra thì Lý Hạo còn được coi là người trong nhà.
Ngân Thành hiện tại vẫn yên tĩnh như cũ.
Không ai dự liệu được ba người Lý Hạo lại quyết đoán như thế, dám âm thầm lập ra kế hoạch tập sát.
Mà Kiều Phi Long sẽ càng không nghĩ đến, buổi chiều Lý Hạo còn dùng gương mặt tươi cười ngại ngùng nhận lấy chỗ tốt từ mình, tới tối đã cùng Lưu Long và Viên Thạc thương lượng làm thế nào để lấy mạng lão.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










