[Dịch] Tinh Môn
Tập 434 : Lý Hạo hào phóng 1 (c2166-c2170)
❮ sautiếp ❯Chương 2166: Lý Hạo hào phóng 1
Hai vầng trăng sáng treo trên bầu trời.
Đều xem như là địch nhân.
Lý Hạo ngước mặt nhìn lên bầu trời, hắn lộ ra dáng vẻ tươi cười, trên trời dưới đất… nếu hiện tại ta không cách nào chiếm giữ bầu trời, vậy trước tiên chiếm giữ dưới mặt đất cũng được, tám đại chủ thành, do ta quyết định là được!
Dựa vào việc kéo dài thời gian thì sẽ không thể thắng được.
Chỉ có chủ động tiến công!
“Các ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng, vây quét Cụ Phong thành… ta đi Tinh Hà thành một chuyến, mấy vị Thánh Nhân Tân Võ, cùng đi theo ta, nên nói chuyện với Trương trưởng phòng rồi!”
Lý Hạo nhìn về phía tứ phương, ngữ khí của hắn bình tĩnh.
Lúc này cảm giác như hắn có chút lộ vẻ kiêu ngạo, bễ nghễ thiên hạ.
Mấy vị Thánh Nhân Tân Võ khẽ nhúc nhích trong lòng, không ai nhiều lời, nhanh chóng đi ra.
Xem ra, lần này Lý Hạo đã quyết tâm muốn chiếm được tám đại chủ thành.
Nhưng… coi như Trương An nhường lại Tinh Hà thành, vậy Cụ Phong thành thì sao?
Đương nhiên, đây không phải vấn đề mà bọn họ có thể giải quyết, một vị Bán Đế trấn giữ cổ thành, giờ phút này, ai cũng không có cách nào xâm chiếm được…
Tinh Hà thành.
Tinh Hà thành cũng không dừng lại ở một chỗ, nhưng vẫn luôn ở dưới tầm mắt Ngân Nguyệt, Trương An cũng không thể che lấp hành tung, để tránh song phương xuất hiện giao tranh lớn.
Càn Vô Lượng gần đây thường xuyên chạy tới Tinh Hà thành.
Mấy vị Thánh Nhân bên này khá lịch sự, Trương An không để ý quá mức, cũng không quá quan tâm những chuyện này.
Một số người trong thành còn đang thảo luận chuyện thiên địa khôi phục, Thiên Vương có thể đi ra, thời điểm Lý Hạo tấn cấp Hợp Đạo tứ trọng, trong phủ thành chủ, Trương An vẫn luôn ngồi xếp bằng tu luyện lập tức mở mắt ra, nhìn về phía phương xa.
Mấy vị Thánh Nhân đang giao lưu với Càn Vô Lượng, một lát sau, cũng đồng loạt nhìn về phía nơi xa.
Hư không phá vỡ.
Một dòng sông, như thể từ trên trời mà đến, có chân người giẫm Hỗn Độn chi hà, phiêu nhiên đáp xuống, thanh âm cởi mở như Nho gia: “Trương trưởng phòng, ta đã xuất quan, tới Tinh Hà để du lịch, ngài có hoan nghênh không?”
Thân ảnh Trương An xuất hiện, nhìn về phía Lý Hạo, trong mắt ông nhiều thêm một chút nghi ngờ.
Lý Hạo hôm nay… dường như không chỉ có cảnh giới tăng lên, còn có một số thay đổi khác, nói cũng không nói ra được, chẳng qua ông cảm thấy, người này có chút quái dị, ngay trong một khoảng khắc, ông cảm thấy kiếm ý ngập trời đến từ hắn.
Cũng trong chớp mắt như vậy, ông cảm thấy người này chẳng hề có một tơ một hào kiếm ý nào.
Như ẩn như hiện, khó mà phát giác.
“Đến cũng tốt!”
Trương An vẫn hoàn toàn tỉnh táo như trước đây.
Lý Hạo đạp không mà đến, sau lưng, mấy vị Tân Võ Thánh Nhân đi theo, mà bên người Trương An, mấy vị Thánh Nhân cũng lập tức xuất hiện.
Đều là người quen cũ!
Càn Vô Lượng cũng vội vàng tiến lên, lập tức khom người ân cần thăm hỏi: “Hầu gia! Thuộc hạ bề bộn nhiều việc công vụ, trái lại chưa kịp cung nghênh Hầu gia!”
“Việc nhỏ thôi, không cần thiết!”
Lý Hạo nở nụ cười: “Vô Lượng, không cần quá câu nệ, Hồng Ngọc đã nói cho ta biết một chút tình hình, cái gọi là vận dụng tài năng, tận dụng tốt mọi thứ, vượt qua khó khăn, cũng cần dựa vào bản lĩnh của ngươi! Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nặng, không nên cảm thấy áp lực, làm xong, hồi báo cũng sẽ nhiều hơn người khác!”
Càn Vô Lượng vội vàng gật đầu, cũng không nhiều lời.
Hắn ta hoàn toàn khiêm tốn như trước đây, hèn mọn, dù đã đến cấp độ Hợp Đạo, xếp hạng vào danh sách mười thậm chí là năm vị trí đầu trong Nhân tộc thời đại mới, nhưng nếu hắn ta gặp Lý Hạo thì đều sẽ như vậy hèn mọn, không chỉ Lý Hạo, hắn ta cũng rất khiêm tốn hèn mọn với những võ sư Ngân Nguyệt uy tín lâu năm, mặc dù bọn họ yếu hơn hắn ta.
Mặc dù mọi người có chút sợ năng lực của hắn ta, nhưng có rất ít người sẽ nói những thứ khác.
“Quy thủ hộ, các ngươi tâm sự với các vị tiền bối, đều là người quen cũ, nhiều năm không gặp, bây giờ còn là hữu nghị chi bang, không cần cố gắng tránh hiềm nghi, ta không thèm để ý đâu, Trương trưởng phòng cũng sẽ không để ý những chuyện này.”
Trương An khẽ gật đầu, bình tĩnh nói: “Giao lưu lẫn nhau một phen, nói chuyện cũ, tùy ý là được, nếu ngươi không có ý kiến, ta sẽ không can thiệp.”
“Vẫn là trưởng phòng rộng rãi!”
Trương An khẽ cười, cũng không nhiều lời.
Ông khoát tay: “Đi vào trong rồi nói.”
“Được!”
Lý Hạo cất bước đi đến phủ thành chủ, phía sau, một đám người hai mặt nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, lại có chút lo lắng, hai tên này… sẽ không đánh nhau chứ?
Mấy người Lão Ô Quy biết, lần này Lý Hạo tới đây, là vì lấy đi Tinh Hà thành.
Nhưng bây giờ, tám đại chủ thành, người Trương gia, người Triệu gia còn có Thánh Nhân còn sống, đã tặng chủ thành cho Lý Hạo, thật vất vả tập kích, đánh chết người Chu gia, chiếm Tinh Hà thành.
Có thể nói, cũng coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ, kết quả Lý Hạo còn muốn cướp đi Tinh Hà thành.
Cổ thành, một số thời khắc, vẫn rất có tác dụng.
Ví dụ như lần trước Lý Hạo tự nổ đại đạo, nếu không có chủ thành, chẳng phải Thánh Nhân sẽ chết sạch sao?
Hơn nữa, bản thân chủ thành đã là thánh địa hấp thu năng lượng tu luyện, còn là Thần Binh mang tính phòng ngự, ở trong chủ thành, người ngoài chui vào cũng khó khăn, cả công lẫn thủ.
Lúc này, nhường lại chủ thành, đối với mấy người Trương An là một chuyện rất nguy hiểm.
Mấy người đều có chút lo lắng, nhưng cũng không có đề cập việc này, Thánh Nhân Trương gia, hai vị trưởng lão Triệu gia, đều là người quen, Kim Cương Mộc cũng đã sinh sống chung với bọn họ hơn 100 000 năm, bây giờ gặp mặt lần nữa, ai cũng cảm thấy rất phức tạp.
Đại điện thành chủ.
Trương An khẽ hất cằm: “Ngồi đi.”
“Đa tạ.”
Lý Hạo ngồi ở phía dưới, Trương An không hề ngồi xuống trên bảo tọa thành chủ, mà là ngồi đối diện với Lý Hạo, trong tay trống rỗng bỗng xuất hiện một thanh ấm ngọc: “Uống trà hay là uống rượu?”
“Uống rượu.”
Trương An khẽ giật mình, bật cười: “Ta cho là ngươi sẽ uống trà, người trẻ tuổi như ngươi, trầm mê Võ Đạo, bình thường rất ít uống rượu, Nhân Vương sẽ không thích uống rượu, lúc còn trẻ, quá bận rộn, uống rượu cũng dễ khiến thân thể chết lặng.”
“Võ sư giang hồ mà không uống rượu thì sẽ làm trò cười cho người ta!”
Lý Hạo cười một tiếng: “Võ sư Ngân Nguyệt ta, rời nhà đi ra ngoài, lấy rượu làm trà, nếu tin này truyền đi, Lý Hạo ta đi ra ngoài, uống trà không uống rượu, nếu Nam Quyền sư thúc vẫn còn sống thì có thể cười đến rụng răng!”
Trương An trầm mặc, cũng không nói thêm.
Nam Quyền.
Không chỉ có Nam Quyền, còn có một số người, đều đã chết.
Chương 2167: Lý Hạo hào phóng 2
Ngày đó, Lý Hạo, mấy vị Hầu Tiêu Trần, Thiên Kiếm, Hồng Nhất Đường, Hắc Báo, Đế Vệ, là mấy người đầu tiên tiến vào Đại học Võ Khoa Viên Bình, mà bây giờ, cũng đã không thể gặp mặt Hầu Tiêu Trần nữa.
Ông rót một chén rượu cho Lý Hạo, cũng rót một chén cho ông.
Giơ ly lên, cũng không chúc rượu, uống một hơi cạn sạch, nhìn về phía Lý Hạo: “Cuộc chiến Vô Biên thành ngày đó, ngươi vẫn còn oán hận ta đúng không?”
“Không đến mức đó.”
Lý Hạo lắc đầu: “Đó là của lựa chọn của ta, ta oán trưởng phòng làm gì? Muốn oán, cũng nên oán chính ta! Trách ta quá yếu, trách ta bất lực! Huống chi, ta không oán bất luận kẻ nào, cũng không oán chính mình… sau trận chiến này, ta từ bị động phòng thủ, chuyển thành chủ động tiến công! Sau trận chiến này, võ sư Ngân Nguyệt ta đều đã thức tỉnh! Bằng vào máu của mấy người sư phụ ta, khiến chúng ta thức tỉnh!”
Cho đến ngày nay, hắn không hề hối hận.
Lý Hạo chuyển chủ đề: “Thế giới Ngân Nguyệt, Hồng Nguyệt Đế Tôn, Sơ Võ Chi Thần, Trịnh Vũ, Lý Đạo Hằng, Ánh Hồng Nguyệt, Nữ Vương phương tây, nếu xem bọn họ như là địch nhân lục phương, đến nay ta cũng không có thể diệt trừ bất kỳ bên nào!”
“Hoặc là không thể giết, hoặc là không cần thiết giết, hoặc là không giết được…”
Lý Hạo cảm khái một tiếng: “Thật rất bất đắc dĩ! Ví dụ như Ánh Hồng Nguyệt, nếu không phải vì phong ấn, ta đã sớm giết hắn! Nói là để hắn nếm thử thống khổ, nhưng để hung thủ ác đồ giết cả nhà ta, vẫn mãi ung dung ngoài vòng pháp luật, ta không cam lòng! Cái gọi là thả hắn rời đi, tiếp nhận thống khổ… chỉ là tìm cho mình một cái cớ thôi, trên thực tế, bởi vì ta bất lực, không giết được hắn, không thể giết hắn!”
Trương An khẽ gật đầu.
Ánh Hồng Nguyệt…
Người này giết phụ mẫu của Lý Hạo, giết huynh đệ hắn, Lý Hạo không giết Ánh Hồng Nguyệt, đích xác khó an.
Lý Hạo có thể tâm bình khí hòa nói ra chuyện về Ánh Hồng Nguyệt đã xem như là rất phóng khoáng.
Ông lại nghĩ tới Nhân Vương, nếu đổi thành Nhân Vương… cái gì mà đại cục hay không đại cục, cái gì mà Đế Tôn phá phong hay không phá phong… có lẽ đã sớm giết Ánh Hồng Nguyệt, hoàn toàn sẽ không ẩn nhẫn như vậy!
Trái lại Lý Hạo, là người vừa tàn nhẫn vừa vô cùng nhẫn nại.
Trong lòng của ông nghĩ thế, Lý Hạo lại nói: “Gần tới mùa đông rồi, cũng đã bốn năm kể từ khi phụ mẫu ta qua đời, mùa đông bốn năm trước, bọn họ bị lật xe, xe hỏng người chết…”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Ta rất muốn ngay ngày hôm đó, giết chết Ánh Hồng Nguyệt, thờ cúng cha mẹ ta!”
Trương An có chút nhướng mày: “Cần ta hỗ trợ không?”
“Cần.
Trưởng phòng cho ta mượn Tinh Hà thành trong một khoảng thời gian là được.”
“…”
Trương An đã biết mục đích hắn tới đây.
Ông trầm mặc một hồi: “Cho ngươi mượn, ngươi có thế khiến phong ấn không bị phá không?”
“Có hi vọng! Lấy tám đại thành hóa thành tám đại Thần Binh, tọa trấn bát phương, dẫn dắt huyết đao, trấn áp trung ương, giết Ánh Hồng Nguyệt, đoạt huyết mạch của bát đại gia, lại như những gì ta nói, trấn áp phong ấn, có thể duy trì phong ấn không bị phá trong một khoảng thời gian nữa!”
Trương An nhướng mày: “Tám đại Thần Binh?”
“Trưởng phòng không biết sao?”
“Không biết.”
“Được rồi, coi như trưởng phòng không biết.”
Lý Hạo cười nói: “Ta muốn lấy tám đại thành hóa thành tám đại Thần Binh, hóa thành trận pháp chi cơ… tách rời Ánh Hồng Nguyệt, diệt trừ sạch sẽ! Người này, là quân cờ của rất nhiều người, giết hắn, có thể cải biến rất nhiều thứ, cũng có thể để cho ta tiết mối hận trong lòng! Ngoài ra, giết hắn, còn có rất nhiều lợi ích, hoàn toàn đánh vỡ kế hoạch của một số người, người này còn sống, tất cả mọi người cảm thấy, ta sẽ không và cũng không dám giết hắn!”
“Tất cả mọi người đều cảm thấy, chỉ cần ta không hoàn toàn điên cuồng thì ta sẽ không thật sự giết Ánh Hồng Nguyệt, bao gồm Ánh Hồng Nguyệt cũng nghĩ như thế, kỳ thật hắn không sợ ta giết hắn, dù ta nói ra những lời hung ác, dù Hồng Ngọc có thể hiện sự tàn nhẫn hơn đi nữa… mọi người đều biết, ta sẽ không giết hắn!”
Lý Hạo cười nói: “Mà ta, muốn làm chuyện mà người thường không cách nào làm được, mọi người cảm thấy ta sẽ không, ta nhất định phải làm!”
Trương An nhìn hắn, lúc này, trong lòng ông có ngàn vạn suy nghĩ.
Đúng vậy, giống như Lôi Đình thành trước đó.
Mọi người cảm thấy Lý Hạo sẽ không làm, cũng không làm được, nhưng hắn đã làm.
Giống như trong phong ấn, mọi người cảm thấy Lý Hạo sẽ không đối phó Đế Tôn, hắn cũng đã làm.
Chuyện mọi người càng không tin thì hắn càng thực hiện.
Tất cả mọi người cảm thấy… Lý Hạo hiện tại có vốn liếng, sẽ không điên cuồng như vậy, giết Ánh Hồng Nguyệt, nhất định phải giải phóng Đế Tôn mới vui vẻ sao?
Nhưng nếu… giết thật thì sao?
Khi đó, những thứ tất cả mọi người đầu tư trên người Ánh Hồng Nguyệt đều sẽ hoàn toàn tiêu tán.
Phá vỡ tưởng tượng của mọi người!
Tinh Hà thành, nhất định phải cho mượn!
Không cho mượn, Lý Hạo chắc chắn sẽ trở mặt.
Điều này, Trương An rất rõ ràng, ông cũng không nói gì, chỉ nói: “Vậy Cụ Phong thành, ngươi làm cách nào để chiếm giữ?”
Tinh Hà thành thì dễ, Cụ Phong thành thì sao?
Thiên Vương thì dễ, ngươi làm sao đuổi Trịnh Vũ đi?
Huống chi… Bán Đế không thể tuỳ tiện đi ra, nếu Trịnh Vũ đi ra thật, người trước tiên xử lý chắc chắn sẽ là ngươi!
“Nghĩ cách!”
Lý Hạo nói khẽ: “Nữ Vương chiếm nửa Ngân Nguyệt, đây chính là cơ hội! Trịnh Vũ kỳ thật cũng có thể tiến vào trong Ngân Nguyệt này, Ngân Nguyệt vốn là hạch tâm của thế giới Ngân Nguyệt, có sức che giấu mạnh hơn cổ thành, hắn tiến vào Ngân Nguyệt, sẽ giống như Lý Đạo Hằng, dù là Bán Đế, cũng sẽ không bị thiên địa nhằm vào…”
“Vì sao hắn phải tiến vào Ngân Nguyệt? Nữ Vương phương tây, sao có thể đáp ứng?”
Trương An vẫn cảm thấy Lý Hạo có chút lý tưởng hóa.
Tám đại chủ thành kết hợp, nếu thật sự có thể dẫn dắt huyết đao của Huyết Đế Tôn, có lẽ thật sự có thể trấn áp Đế Tôn lần nữa, thế nhưng… một Cụ Phong thành, đủ để cho tất cả mọi người bỏ đi ý niệm này đi.
Quá khó!
Nói cách khác, đây chính là con đường duy nhất.
Để Trịnh Vũ tiến vào bên trong Ngân Nguyệt chỗ Nữ Vương.
Lý Hạo cười nói: “Khó thì khó… thử xem là được, nếu thật không được, kỳ thật cũng có con đường khác, ví dụ như, trấn áp Trịnh Vũ cùng đi vào hàng rào thế giới, đây là chuyện thứ nhất! Thứ hai, kéo Trịnh Vũ vào đại đạo vũ trụ của ta… đương nhiên, chuyện này quá nguy hiểm, có chút dọa người! Thứ ba, vũ trụ hư đạo của Lý Đạo Hằng hiện ra, để Trịnh Vũ đánh giết vào đó… kỳ thật không chỉ có một con đường.”
Lý Hạo cười sâu xa một tiếng: “Nếu thật không được, ta sẽ kéo hắn tiến vào vũ trụ đại đạo của ta, Trịnh Vũ có lẽ sẽ rất vui vẻ, có cơ hội tốt như thế cơ mà!”
“Đừng làm loạn!”
Trương An có chút đau đầu!
Tên điên này, thật sự có khả năng làm được.
Nếu như vậy… thì sẽ có trò hay để xem, một vị Bán Đế tiến vào vũ trụ đại đạo, chẳng phải Lý Hạo sẽ xong đời sao?
Chương 2168: Lý Hạo hào phóng 3
Mà ánh mắt Lý Hạo lấp lóe một phen, cười một tiếng.
Đừng nhìn bề ngoài, kỳ thật biện pháp này đơn giản hơn nhiều.
Hắn dám mở rộng vũ trụ đại đạo, vừa khéo Trịnh Vũ có thể đi vào… ngươi xem Trịnh Vũ có vào hay không?
Trăm phần trăm sẽ tiến vào!
Về phần Lý Hạo thiết trí bẫy rập gì, vây giết gì… khi đó, Trịnh Vũ tuyệt đối sẽ không cân nhắc những thứ này, nếu ngươi có thể mượn vũ trụ đại đạo giết chết y, hôm nay không giết được, ngày mai cũng có thể giết, vậy không bằng đi thẳng vào đó!
Một vị Bán Đế, nếu ngay cả chút lực lượng đó cũng mất đi, vậy thì đừng tu luyện nữa.
Cho nên, đoạt lấy Cụ Phong thành trái lại sẽ đơn giản hơn.
Lý Hạo đi tớ Cụ Phong thành, mở ra thông đạo vũ trụ đại đạo, sau đó trong lúc vô tình để Cụ Phong thành tiếp xúc với thông đạo… dù chỉ trong nháy mắt, Trịnh Vũ cũng sẽ nắm lấy cơ hội!
Giờ khắc này, Lý Hạo vuốt cằm.
Mà Trương An, lại có chút đau đầu, hiển nhiên, ông biết, Lý Hạo đang suy nghĩ chuyện này.
Ông không kìm được mở miệng nói: “Bán Đế rất mạnh! Thánh Nhân song phương của chúng ta bây giờ không ít, nhưng dù hợp chung với nhau, tính cả ngươi và ta… cũng sẽ không giết được một vị Bán Đế, trái lại, một vị Bán Đế, đủ để giết sạch toàn bộ chúng ta!”
Ông thở dài một tiếng: “Đây là Bán Đế… còn là không phải ở thời đại Bản Nguyên! Ở thời đại Bản Nguyên, một đám Thiên Vương, vây giết Đế Tôn, chết sạch, cũng khó mà đả thương Đế Tôn, Tân Võ sơ kỳ chúng ta đã từng thử, vô số cường giả xuất thủ, vây giết một vị Hoàng Giả, cũng chính là Đế Tôn, kết quả… ngay cả sợi lông cũng không chặt đứt được!”
Đối với Trương An thì nói ra rất thô lỗ, nhưng sự thật chính là như vậy.
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Hắn lại vuốt cằm.
Có lẽ… còn có một cách!
Lại dẫn xuất ngôi sao kia, để mặt sau của ngôi sao đó, mặt hư ảo, đối diện với cửa thông đạo của mình, Trịnh Vũ đi vào… có thể xông vào vũ trụ hư đạo là tốt nhất!
Đương nhiên, còn có một cách khác… thế giới Tinh Thần Hải!
Thế giới này, kỳ thật leo lên đến biên giới hàng rào của vũ trụ hư đạo, nếu Trịnh Vũ coi đây là vũ trụ thực đạo, một đường cường công, đánh vỡ hàng rào, cũng có thể tiến vào vũ trụ hư đạo.
Tóm lại, Lý Hạo kỳ thật vẫn có biện pháp.
Đương nhiên, cái nào cũng rất mạo hiểm.
Biện pháp an toàn nhất, kỳ thật vẫn là kêu Nữ Vương làm người tốt, thu nhận Trịnh Vũ, vừa an toàn, vừa thái bình.
Những biện pháp này, hắn sẽ không tiết lộ với Trương An.
Vạn sự vẫn phải để lại thủ đoạn.
Trương An, cũng sẽ không nói cho mình nghe mọi chuyện.
Lý Hạo cân nhắc một phen nói: “Ta sẽ nghĩ biện pháp đoạt lấy Cụ Phong thành! Trương trưởng phòng, ngoài Tinh Hà thành, còn có một chuyện, ta cần nhờ ngài hỗ trợ.”
“Ngươi nói đi.”
“Sơ Võ Chi Thần!”
Lý Hạo mở miệng: “Đối phương phần lớn là vì đao của Huyết Đế Tôn, đến đây là vì phải phục sinh con mèo trong đao kia, có lẽ là vì thủ hộ, có lẽ là vì đánh giết… điều này ta không quan tâm! Nếu ta đoạt lấy tám đại chủ thành, đối phương có lẽ sẽ lo lắng ta phá hủy kế hoạch của hắn, từ đó nhằm vào ta… vậy ta sẽ chịu phiền phức, Trương trưởng phòng là tôn tử của Chí Tôn… có thể làm phiền trưởng phòng đảm nhiệm chức sứ giả một lần hay không? Trong thời khắc mấu chốt, đi sứ tới Đại Ly, gặp mặt vị này… ta không có ý phá hư kế hoạch của Huyết Đế Tôn, hi vọng hắn cũng không cần lo lắng ta sẽ phá hoại, để tránh sinh ra hiểu lầm và xung đột.”
“Mèo?”
Trương An hỏi một câu.
Lý Hạo gật đầu: “Trong đao có một con mèo đang ngủ say, tám đại chủ thành, bao gồm trận pháp, kỳ thật cũng là vì phục sinh con mèo này mà tồn tại!”
Trương An trầm mặc một hồi.
Trước đó, ông không biết việc này.
Giờ phút này, ông hồi tưởng một chút, hồi lâu sau mới gật đầu: “Ta đã biết.”
“Trưởng phòng cũng biết việc này?”
Trương An chần chờ một chút, nhẹ gật đầu: “Biết! Đương nhiên, trước đó thì không biết, nhưng ta biết con mèo này, mèo này… kỳ thật không tính vật sống, cũng không tính sinh linh, nhưng… cũng có thể xem là như thế! Tóm lại, tương đối phức tạp! Huyết Đế Tôn muốn phục sinh con mèo này, hẳn là cảm thấy đã để nó thua thiệt.
Con mèo này, là chiếu ảnh của Thương Đế, đã từng đã sinh sống chung với kiếp trước của Huyết Đế Tôn vô số năm tháng, chiếu ảnh của Chiến Thiên Đế… một con mèo rất là đơn thuần, cuối cùng, Chiến Thiên Đế giương cung bắn Thiên Đế, chết trận chung với con mèo này… hoàn toàn chiến tử!”
Ông có chút thổn thức: “Không ngờ… những năm đó, Huyết Đế Tôn còn đang vì việc này mà bôn ba, Nhân Vương cũng không thể phục sinh con mèo này, bởi vì… nó không tính là sinh linh, cũng không có ấn ký Bản Nguyên tồn tại, nếu không, cũng không cần phiền phức như vậy!”
Lý Hạo sửng sốt một chút: “Chiếu ảnh?”
Không phải sinh linh sao?
Trương An gật đầu: “Đúg vậy, chính là chiếu ảnh! Một chỗ huyễn cảnh, đại huyễn cảnh vô cùng cường, bao phủ chiếu ảnh của vô số cường giả, như là thế giới chân thật, sinh sống vô số năm, bọn chúng có ký ức, có linh trí, có trí tuệ… thế nhưng lại như thế giới mộng huyễn, kỳ thật…hông hề tồn tại bên trong thế giới chân chính! Khi ngươi nói có con mèo thì ta đã hiểu!”
Lý Hạo lại thì thào một tiếng: “Chiếu ảnh… thế giới song song… thế giới hư ảo…”
Trương An lại gật đầu.
Mà Lý Hạo, lại vẫn tự mình lẩm bẩm như cũ.
“Chiếu ảnh đều có thể hóa thành sinh linh… theo ý của ngài, chiếu ảnh, còn có thể giương cung bắn Thiên Đế, điều này nói rõ, chiếu ảnh cũng có lực lượng vô hạn… làm sao có thể chứ?”
Trương An mở miệng: “Vì sao không thể? Chỉ cần ngươi đủ cường đại, chiếu ảnh thì sao? Cũng có thể từ hư hóa thực! Chỉ là, năm đó không thể làm được mà thôi.”
Từ hư hóa thực?
Lý Hạo thầm nghĩ, ánh mắt có chút biến ảo.
Hắn lẩm bẩm nói: “Chiếu ảnh… tồn tại ở một không gian khác… quá khứ… tương lai… thời gian…”
Trương An nhíu mày, ngươi đang suy nghĩ gì đấy?
Mà Lý Hạo lại đang nghĩ, ngay cả chiếu ảnh cũng có thể cường đại như thế, thậm chí từ hư hóa thực.
Vậy nếu là, mình trong tương lai, vô cùng cường đại… từ trong thời gian, ta có thể bắt được chiếu ảnh, dung nhập vào cơ thể ta, làm bản thân mạnh lên hay không?
Thế nhưng… lực lượng từ đâu mà đến?
Ai duy trì cung cấp nguồn năng lượng cho lực lượng trong tương lai này?
Năng lượng, kỳ thật là bảo toàn!
Sẽ không thể không có lý do khiến ngươi cường đại!
Chương 2169: Lý Hạo hào phóng 4
Quá khứ, tương lai…
Trong nháy mắt, bởi vì chuyện chiếu ảnh phục sinh, khiến trong lòng của hắn nhấc lên vô số gợn sóng.
Chiếu ảnh đều có thể sống lại, ta mượn dùng một chút lực lượng của quá khứ tương lai, chẳng phải cũng rất bình thường sao?
Ngàn vạn suy nghĩ hiển hiện, Lý Hạo bỗng nhiên nói: “Trưởng phòng, dựa theo những gì ngài nói, Chiến Thiên Đế… đã chuyển thế thành Huyết Đế Tôn, vậy vì sao còn có thể có lực lượng cường đại như thế, giương cung bắn Thiên Đế? Thiên Đế, là đối thủ mạnh nhất thuộc thời đại Tân Võ, vậy chứng tỏ, hình chiếu này cực kỳ cường hãn đúng không?”
“Chuyện này… Ta không nói chắc được.”
Trương An lắc đầu: “Cấp độ quá cao, ta cũng không biết! Ngược lại là gia gia của ta, từng đề cập đơn giản mấy lần, hẳn là vì lực lượng ý chí, mặc dù Chiến Thiên Đế chết rồi, cũng đã chuyển thế, nhưng khi còn sống đối phương quá mạnh, lực lượng ý chí còn tồn tại! Lấy lực lượng ý chí triệu hoán lực lượng khi còn sống, kỳ thật cũng là một loại tiêu hao, cho nên ngày đó, ngài ấy tất nhiên sẽ hoàn toàn tan biến! Mặc kệ có bắn ra mũi tên đó hay không, ngài ấy đều sẽ tan biến…”
Lực lượng ý chí!
Lý Hạo trong lòng khẽ nhúc nhích.
Giờ phút này, hắn rơi vào trầm tư.
Mà Trương An, cũng không hiểu, Lý Hạo rốt cuộc đang nghĩ cái gì, chỉ là có chút cổ quái, ta chỉ vừa mới nói như vậy… tiểu tử ngươi, rốt cuộc đang tự hỏi cái gì vậy?
Lúc này Lý Hạo, nghĩ tới rất nhiều rất nhiều chuyện.
Đương nhiên, đều bị hắn che đậy.
Hồi lâu, Lý Hạo mở miệng nói: “Vậy ta sẽ mặc kệ chuyện này, dựa theo thuyết pháp của mọi người, Huyết Đế Tôn không phải loại người vụng trộm trộm gà bắt chó, đại khái chỉ đơn thuần vì phục sinh con mèo kia, kết quả… chưa kịp phục sinh thì Hồng Nguyệt đã gây chuyện, không thể không rời khỏi Ngân Nguyệt… trưởng phòng cũng cảm thấy, Huyết Đế Tôn sẽ không ở Ngân Nguyệt cố ý ẩn núp không đi, đúng không?”
“…”
Trương An không nói gì, thậm chí muốn trợn trắng mắt, hồi lâu sau ông mới nói: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi, không cần nghĩ người nào cũng tán nhẫn như thế! Huyết Đế Tôn cường đại, không gì sánh kịp, ngay cả vị Hồng Nguyệt Đế Tôn hiện tại, trong tay hắn, sẽ không chống đỡ được ba phút, hẳn sẽ phải chết không chút nghi ngờ! Mà thế giới Ngân Nguyệt này, nếu hắn thật sự muốn, Kiếm Tôn cũng sẽ không để ý… ngươi cảm thấy, hắn có cần phải ẩn núp ở đây sao?”
Trong đầu óc ngươi, nghĩ cái gì đâu không.
Đơn giản mà nói, cấp độ của những người này quá cao, nếu không phải vì phục sinh con mèo kia, ngài ấy cũng chẳng muốn thiết lập những trận pháp này làm gì cả.
Kết quả cũng coi như đúng dịp, vừa khéo phong ấn một vị Đế Tôn, nếu không, không có trận pháp này và tám đại chủ thành, thật đúng là đừng nghĩ tuỳ tiện phong ấn một vị Đế Tôn.
Lý Hạo tưởng tượng cũng đúng!
Hắn lại nói: “Sơ Võ Chi Thần, trưởng phòng biết là ai không?”
“Không chắc.”
Trương An như có điều suy nghĩ, mở miệng nói: “Nếu là vì phục sinh con mèo kia, có người lưu thủ nơi đây, 100 000 năm đều chưa từng dời bước… về mặt này thì khả năng có ba người, chỉ là… cũng không chắc lắm!”
Hắn khẽ nhíu mày, lại nói: “Với cả ba người kia, yếu nhất, cũng đã tiếp cận tới lực lượng Đế Tôn, mạnh thì đã sớm là Đế Tôn!”
“…”
Lý Hạo há to miệng: “Ngươi… nói là, vị này…”
Trương An lại cau mày nói: “Ta chỉ suy đoán thôi, khả năng lớn nhất, có thể là một vị Đế Tôn năm đó sinh tồn cùng nhau ở trong mảnh huyễn cảnh kia… cũng là thư đồng của Chiến Thiên Đế, đương nhiên, vị kia cường hãn vô song, trước khi quyết chiến, đã sớm bước vào cấp độ Đế Tôn! Hơn nữa, nếu là hắn… có lực lượng như vậy, đã sớm xuất thủ đánh giết vị Hồng Nguyệt Đế Tôn này, sẽ không để Hồng Nguyệt Đế Tôn thư thái phát triển như vậy.”
Trong lòng của ông mơ hồ hiện ra mấy nhân ảnh, lại nói: “Mặc kệ không quan tâm, mặc cho thư thái phát triển, ngược lại là có chút giống một vị cường giả Đế Tôn khác… nhưng… Không đến mức ở đây! Cuộc chiến giữa Hồng Nguyệt và Tân Võ bộc phát, là Đế Tôn, cũng không có thời gian ở đây mới đúng.”
Lý Hạo tò mò: “Ai?”
Trương An trầm mặc một hồi, lắc đầu, “Ta chỉ suy đoán thôi… không chắc là hắn!”
“Trưởng phòng nói xem, ta xem thử ta đã từng nghe thấy tên người này trong truyện ký Tân Võ hay chưa.”
“Nhi tử của Tây Hoàng… thời đại Bản Nguyên, một trong số những cường giả vô địch của Cửu Hoàng Tứ Đế, cũng là cường giả sau này tấn cấp Đế Tôn, một môn song Đế Tôn! Tính cách ngược lại là có chút phù hợp, chỉ là… hắn không nên ở đây!”
Trương An lắc đầu nói: “Một vị Đế Tôn, nếu thật sự ở đây, mà không tham dự cuộc chiến với Hồng Nguyệt… thì sớm đã bị Nhân Vương đập chết! Nhân Vương có thể dễ dàng tha thứ kẻ yếu không xuất chiến, vị này, thế nhưng là cường giả Đế Tôn đường đường chính chính, nếu dám không xuất chiến, không đánh chết hắn mới là lạ!”
Lý Hạo bật cười: “Nhân Vương… ác như vậy sao?”
“Không phải ác, là không thể nhìn thấy bọn hắn tránh né chiến đấu! Vị Đế Tôn này… dù sao lá gan không lớn, về mặt tính cách… nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, chỉ cần có thể mặc kệ, hắn nhất định sẽ không quản, cho nên ta nói, tính cách của vị Sơ Võ Chi Thần này có chút giống hắn! Nhưng Hồng Nguyệt xâm lược, một vị Đế Tôn bị nhốt, hắn không đi giải quyết đối phương mà còn tránh né, nếu bị Nhân Vương biết thì một đao có thể đánh chết hắn!”
Trương An cười nói: “Hắn cũng rất e ngại Nhân Vương, cho nên… coi như thật sự là hắn, phần lớn chỉ là phân thân, không phải bản tôn, không có đủ lực lượng giết Đế Tôn, cho nên sống buông thả 100 000 năm, Trịnh Vũ và Lý Đạo Hằng đều có quan hệ với Đế Tôn, một người có quan hệ với Kiếm Tôn, một người có quan hệ với Đế Tôn Trấn Tinh thành, hắn mặc kệ bọn họ, chuyện này cũng có thể thông cảm được!”
Trương An dường như đoán được cái gì, nở nụ cười: “Phần lớn chính là hắn! Nếu không, ta nghĩ không ra, còn có ai, có thể bất động trong suốt 100 000 năm qua! Nhưng nhất định không phải bản tôn… mặc dù không phải, thực lực hẳn sẽ không quá yếu, phần lớn là một vị Bán Đế!”
Ánh mắt Lý Hạo khẽ nhúc nhích: “Vậy trưởng phòng có thể hay không…”
Trương An lắc đầu: “Ta nói, tính cách người này… rất quái dị! Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, với cả chỉ là phân thân, dù Lý Đạo Hằng hay Trịnh Vũ thì đều có quan hệ với Đế Tôn, dù ta là hậu nhân của Chí Tôn, hắn cũng sẽ không quản chúng ta! Trừ phi… cuối cùng chúng ta giải quyết hai người này, tìm hắn liên thủ giết Hồng Nguyệt Đế Tôn, hắn có thể sẽ xuất thủ, bởi vì đây là ngoại chiến, mà chúng ta xem như nội chiến!”
Chương 2170: Lý Hạo hào phóng 5
Lý Hạo như có điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu, không nhịn được nói: “Dù sao hắn cũng là một vị Đế Tôn… còn… sẽ còn kiêng kị một số hậu nhân của Đế Tôn sao?”
“Không phải kiêng kị! Là không muốn quan tâm… không muốn quản! Hắn hận không thể để người trong thiên hạ không cần để ý đến hắn, hắn cũng không muốn để ý tới người trong thiên hạ!”
Trương An thở dài một tiếng: “Hắn và phụ thân hắn, đều là nhân vật vô địch! Thế nhưng là… mặc kệ phương nào, bọn hắn đều không muốn giúp, hận không thể khiến người trong thiên hạ đều quên bọn hắn, thời đại Tân Võ, Hòe Vương… chính là chủ nhân của tổ tiên Hòe tướng quân, với vị này, đều mang danh xưng cỏ đầu tường thiên hạ đệ nhất… Hòe Vương là bất đắc dĩ, không có thực lực, còn một nhà này, hoàn toàn chính là không muốn xen vào chuyện bao đồng.”
Lý Hạo gật đầu, bật cười không thôi: “Nếu thật sự như trưởng phòng suy đoán, chỉ cần ta không phá hoại kế hoạch khôi phục của Huyết Đế Tôn, hắn sẽ không quản chúng ta?”
“Đúng, đánh chết một người thì ít đi một người, chỉ cần không tìm hắn gây chuyện thì hắn sẽ không quản chúng ta!”
Trương An cũng rất bất đắc dĩ: “Hon nữa, đối với vị này… cũng không cách nào yêu cầu nhiều hơn! Nếu bản tôn ở đây, vậy kỳ thật còn tốt, hiện tại nếu chỉ là một phần phân thân thì Nhân Vương cũng không có biện pháp ép buộc hắn làm cái gì, cùng lắm thì ngươi giết chết phân thân ta là được rồi… ngươi có thể làm gì?”
Lý Hạo hứng thú: “Hắn tên gì?”
Nhi tử của Tây Hoàng?
Tân Võ Cửu Hoàng Tứ Đế, thế nhưng là cường giả tuyệt thế ở ba thời đại Sơ Võ, Bản Nguyên, Tân Võ, vẫn luôn cường đại từ đầu đến đuôi, nơi này, còn có một vị con trai trưởng của bọn hắn, hơn nữa bản thân cũng là Đế Tôn… cổ lão cỡ nào!
“Không thể nói, nếu thật sự là hắn, dù là phân thân ở đây, đề cập hắn, hắn cũng có cảm ứng, khó mà nói quá nhiều, nói nhiều rồi, hắn cho là ngươi đang tính kế hắn, mặc dù không muốn xen vào việc của người khác, cũng có thể sẽ tiên hạ thủ vi cường, diệt trừ tai họa là ngươi!”
Lý Hạo bật cười: “Ngài là tôn tử Chí Tôn cơ mà…”
Dựa theo lời ngài nói, hoàn toàn sẽ không hạ độc thủ với ngươi.
Trương An gật đầu: “Đúng vậy, nhưng… ngươi thì không phải!”
“…”
Lý Hạo không phản bác được!
Hắn bật cười không thôi!
Mà Trương An lại nói: “Trước đó ngươi nói, để cho ta đi sứ Đại Ly… nếu là phân thân của hắn, vậy thì dễ rồi, chỉ cần ngươi chắc chắn sẽ không phá hoại kế hoạch khôi phục của Huyết Đế Tôn, hắn tuyệt đối sẽ không quản ngươi!”
“Vậy là tốt rồi! Lý Đạo Hằng và Trịnh Vũ có phải cũng đoán được hay không? Bằng không, ta gặp hai vị này, cũng mặc kệ bên kia, thậm chí có cảm giác chẳng quan tâm gì.”
“Đại khái là vậy!”
Trương An mở miệng: “Ta không biết trong đao có một con mèo, nếu sớm biết thì đại khái cũng có thể đã đoán được thân phận của hắn, hai vị này… phần lớn đều đã nhìn thấy huyết đao, ngươi phải cẩn thận, Lý Đạo Hằng thấy thì bình thường, nhưng Trịnh Vũ nhìn thấy khi nào?”
Lý Hạo mở miệng: “Trước đó không lâu, phân thân hắn đi qua đó một chuyến.”
Trương An suy nghĩ, gật đầu: “Có lẽ vậy! Tóm lại, phần lớn chính là hắn, nếu không, hai người Lý Đạo Hằng và Trịnh Vũ sẽ không mặc kệ, nếu là vị kia như chúng ta nghĩ, hai người bọn hắn có ý nghĩ như chúng ta, chỉ cần không phá hỏng kế hoạch của hắn, hắn sẽ không nhúng tay, chỉ đơn giản như vậy thôi.”
Lý Hạo thổn thức: “Thế mà còn có loại người này, có thực lực mà không quản sự đời, thật là sống… tự tại?”
Đây coi là tự tại sao?
Có lẽ cũng xem như thế.
Nhưng nghe ý này thì cũng chỉ là phân thân, đối phương vẫn sợ người khác, ví dụ như Nhân Vương, bản tôn ở đây, cũng không dám mặc kệ, hiện tại ngược lại là có cái để lấy cớ.
“Vậy được, trưởng phòng, quyết định như vậy đi, chuyện khác không cần ngài để ý tới, thời khắc mấu chốt, đưa Tinh Hà thành cho ta, với cả đừng để vị kia bên Đại Ly nhúng tay… chuyện khác, để ta giải quyết!”
“Ngươi… thật sự muốn làm như thế?”
Lý Hạo gật đầu: “Đương nhiên!”
“Ài!”
Trương An thở dài một tiếng: “Ngươi tiến bộ rất nhanh, có lẽ có thể chờ một chút, ví dụ như đến Hợp Đạo lục trọng, dù không địch lại Bán Đế thì cũng có cơ hội ngăn cản một hai… hiện tại mới Hợp Đạo tứ trọng, ngươi tiến bộ lại rất nhanh… có lẽ qua nửa năm, ngươi sẽ tới Hợp Đạo lục trọng!”
Lý Hạo lại lắc đầu: “Hợp Đạo lục trọng, tối thiểu còn phải là đỉnh phong lục trọng mới được, mở khoảng 252 đầu mạch… hiện tại ta lại khuyết thiếu đại cơ duyên, còn cần mở khoảng 108 đầu mạch, ta chính là ba ngày mở một đầu, cũng phải một năm, huống chi… tình huống hiện tại này, ba ngày sao có thể mở một đầu?”
Gần đây thứ có thể giết thì đều giết rồi, ở đâu ra đại cơ duyên!
Trương An muốn nói lại thôi.
Thật sự là nghe mà đau tim, cái gì gọi là dù ba ngày mở một đầu, còn phải một năm… một năm sau, ta đã có thể địch nổi Bán Đế?
Thật… mẹ nó!
“Ngươi nói hai chuyện, ta đã đáp ứng, còn có chuyện gì khác không?”
Trương An cũng lười nói thêm gì, người như Lý Hạo, đầu óc kỳ thật tỉnh táo hơn bất kì ai, ai cảm thấy hắn đang mạo hiểm, vậy người đó sẽ gặp nguy hiểm.
Gia hỏa này, có lẽ đã chuẩn bị một đống phương án dự bị!
Nhìn có vẻ mạo hiểm, nhưng mỗi lần đều có thể biến nguy thành an!
Lý Hạo cũng là dân cờ bạc, nhưng tên gia hỏa này, lại không đơn thuần đánh cược, mà là không ngừng gia tăng xác suất thành công của mình, cho đến khi đạt tới mức cao nhất, mới có thể áp dụng, người như vậy, kỳ thật cũng không thể xem như là dân cờ bạc.
Lý Hạo bỗng nhiên cười ha hả nói: “Cũng không có chuyện gì khác, nhưng trưởng phòng nhiệt tình như vậy, ta nghĩ xem, không đưa ra chút chuyện gì đó thì cũng có lỗi với sự nhiệt tình của trưởng phòng, hay là cho ta mượn Đại Đạo Thư của trưởng phòng xem mấy ngày?”
“…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










